NHÓC À! ANH CHẤM NHÓC ÒI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Nhóc à! anh chấm nhóc òi - Chương 26 - Chương 30

Chương 27: Ngoại tình?

- Bảo bối! Dậy, đi làm.

Cậu này lăn qua lăn lại vài cái, ngồi dậy nhìn anh. Chớp mắt vài cái lại nằm xuống trùm mền.

- Bảo bối! Em không mau dậy tôi Thao chết em. 

Một lần nữa cậu bật dậy nhìn anh:

- Uy hiếp tôi, lớn gan nhở?

Anh nghiêm mặt nhìn cậu:

- Cần anh dạy lại em cách ăn nói không?

Cậu xanh mặt bặm môi lắc đầu kịch liệt, một mạch chạy vào WC VSCN. Vừa xúc miệng vừa rủa: " Ên Áng Ét, ết i ết i "

- Bảo bối mau lên. Hôm nay em có nhiều việc đấy.

Cậu tức tốc thay đồ, đi xuống nhà. Vào bếp dựa tường nhìn anh:

- Em đi một thời gian anh giỏi hẳn nhỉ?

Anh quay nhìn cậu phì cười:

-  Bảo bối lại ăn nhanh lên còn đi làm.

Cậu đi lại anh bĩu môi:

- Em là Vợ chủ tịch cũng phải làm việc à?

Anh đen mặt véo má cậu:

- Em là Vợ không phải Ông nội!

Cậu mếu mếu đánh tay anh lăn ra Sofa nằm ăn vạ:

- Ai từng nói đem em về sẽ chiều chuộng em? Hức... nói dối.... hức... em không ở với anh nữa... em muốn về nhà... Ba ơi rước con về... người ta ngược đãi con.

Anh thở dài, đi lại ẩm con heo lên bắt đầu ép ăn.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tới công ti cậu cầm cặp đi trước anh đi sau, ra dáng Chủ Tịch Phu Nhân lắm a~. Nhân viên đưa mắt nhìn cậu. Anh bước vào mọi người đứng xếp hàng cúi đầu. Cậu phùng má dậm chân: " Đúng là phân biệt đối xử. Đã thế thì... tôi cho các người xem vậy =)) "

- Hạo cầm cặp cho em.

Khóe mắt anh giật giật vài cái " Heo nhỏ, em giở trò gì đây? " Anh đưa tay cầm cặp cho cậu. Cậu ngồi xuống rút dây giày.

- Hạo~

Anh nhìn cậu giở trò:

- Em rút được em tự cột được.

Nhân viên nhìn cậu cười khinh. Cậu cảm nhận được nhưng ánh mắt đó. Cậu tự cột dây giày lại, cậu nhìn anh với ánh mắt căm phẫn. 

Cậu nghe mọi người thì thầm gì đó:
- " Cậu ta tưởng mình là ai vậy? Định sánh ngang chị Tử Tử? Đúng là không biết mặt dày "

Thấy cậu có vẻ giận dỗi, anh nắm tay cậu kéo lên.

- Hào giận...

" Reng reng reng "

Cậu giật tay lại nhếch mép một cái rồi lấy điện thoại ra xem:

- " Tiêu Lục con về rồi sao? "

Anh nhíu mày khi nghe thấy từ " Con " của cậu.

- " Cảnh Minh không ra rước con? Con ở yên đó Papa liền tới. Sao bác Du lại để con một mình mà về trước được vậy? Thật là! "

Nói xong cậu bỏ ra ngoài. Anh siết lấy tay cậu kéo lại.

- Đi đâu?

Cậu liếc mắt nhìn anh:

- Kệ tôi. Đi mà lo cho Tử Tử của anh đi.

Anh buông tay cậu ra:

- Không như em nghĩ.

Cậu chán ghét lườm từng người rồi bỏ đi. 

=============================================================================

Chiều, cậu trở về công ti anh theo sau là cậu bé 5 tuổi. Mắt có vẻ bén, vẻ ngoài lạnh lùng a~ có vẻ giống =)). Cậu dắt cậu bé lên phòng anh, ngoài cửa có người đứng chặn cửa. Cậu nhìn tên đó một lúc rồi tự động đẩy cửa vào. Anh ngồi trên ghế có vẻ mệt mỏi, à không. Sao mệt nổi có người Massa thích thế kia mà. Trời trời nhìn cái mặt mãn nguyện vì được gái xoa vai kia kìa. 
Anh đang nhắm mắt hưởng thụ nghe tiếng đẩy cửa liền tức giận quát lớn:

- Dám vào không gõ cửa. Có muốn tôi đuổi việc không?

Cô gái nũng nịu dựa cằm lên vai anh:

- Đúng là gan quá mà.

Cậu bày ra vẻ mặt Don"t Care đi lại bàn làm việc mở cặp lấy thẻ ATM:

- Tự nhiên.

Nghe thấy giọng cậu, anh giật mình đứng phắc dậy. Anh vội đẩy tay cô gái ra:

- Tử Tử em về đi.

Cô gái có tính cách giống cậu hay nũng nịu hay giở trò đáng yêu mà quyến rũ anh a~. Cổ họng cậu lúc này có gì đó đắng đắng. Cô ngoan ngoãn nghe lời mà đi về.

- Không cần đâu cô ở lại với anh ta đi. Tôi đi trước.

Cậu bé níu tay cậu lại chỉ vào anh:

- Ba nhỏ, có phải là Ba lớn..

Chưa để cậu bé nói hết cậu đưa tay bịt miệng cậu bé lại, cậu ngồi xuống cười nhẹ:

- Con phải gọi là Chú.

Cậu bé đột nhiên chảy nước mắt ôm chặt cậu.

- Nhưng hình của Chú giống Ba lớn. Khi nào... con mới được gặp Ba lớn...Ba hứa...

Hào nhìn cậu bé khóc mà đau lòng. Cậu đang tự hỏi... Là anh sai hay cậu sai? Là anh có người khác hay vì cậu  bỏ đi quá lâu để anh tìm người khác? 

- Ba nhỏ xin lỗi. Bây giờ con đi với chú Cảnh Minh nghe chưa. Ba nhỏ còn nhiều việc phải làm. Tối nay ba nhỏ rước con.

Anh nhìn cảnh tượng có chút nhói, có chút giận. Chuyện này là sao? Là con ai? Cậu qua Mỹ có người khác sao? Chắc vậy rồi. 

- Tôi không muốn nuôi con người khác.

Câu nói như vật nặng đè lên người cậu. Con người khác? Ha! Con của mình anh cũng không nhận ra. Đáng lẽ ngay từ đầu cậu không nên về. 

- Ừ. 

Cậu nuốt ngược nước mắt. Bế Tiêu Quân đi xuống giao phó cho Cảnh Minh rồi đi lại lên phòng. Vừa vào anh đã lấy một đống tài liệu quăng xuống đất giấy bay lung tung khắp nơi. Anh cười nhạt gác chân lên bàn nhìn.

- Nhặt lại, làm xong trong hôm nay cho tôi. Chưa làm xong chưa được về.

Cậu ngồi xuống nhặt từng tờ giấy không biết nói gì thêm. Nhặt xong cậu đem lại bàn làm việc ngồi làm từ từ. Bây h cũng đã 6h chiều rồi. Làm bao h mới xong?

===========================================================================

Ngọt nhiều rồi Ngược tí đê chớ:v

Chương 28: Hận?

Anh mệt mỏi nằm lên bàn nhắm mắt một chút. Cậu đưa mắt nhìn anh. Tưởng anh đã ngủ đi lại lấy áo khoác lên người anh. Anh đột nhiên mở mắt làm cậu giật mình mà lùi lại. Tay lỡ quẹt vào vào bàn kính mà chảy ít máu. Cậu thấy tay mình có gì đó chảy ra đưa lên xem. Máu? Là máu? Từ nhỏ cậu đã sợ máu. ( Vãi cả cảnh sát). Cậu run người quay đi.

- Cậu đang giả vờ đáng thương cho ai xem vậy?

Cậu nghe mùi máu tanh chạy vào phòng vệ sinh ói. Anh trong lòng lúc này như ăn phải lửa, cậu có sao không? Anh làm vậy có phải quá đáng? Cậu đưa tay vào nước rửa cho hết máu. Nước mắt cậu lúc này vô thức mà tuôn ra. Một lúc lâu cuối cùng cũng hết chảy rồi. Cậu bước ra, ngồi vào bàn làm việc. Đánh một bản gì đó. Cậu in ra, lấy bút ghi lên đó. Anh thắc mắc. Những tờ giấy đó đâu có tờ nào cần cậu kí. Đi tới trước mặt anh cậu đặt tờ giấy lên bàn rồi tự thu gom đồ của mình rồi bỏ đi.

- Bắt tôi làm việc? Chắc anh có cửa mà sai. Tôi đâu phải người làm. 

Anh như chết tại chỗ, cầm tờ giấy lên xem. " Đơn xin nghỉ việc ". 

- Tôi chưa duyệt em không được nghỉ.

Cậu quay nhìn anh cười nhẹ:

- Từ đầu tôi vào làm đâu cần Đơn xin việc. Bây h nghỉ làm tôi làm cho anh một bản như vậy coi như là nể anh rồi. 

Để cậu đi lần nữa à? Mất cậu một lần bây h phải chịu mất đi lần nữa à? Cậu luyến tiếc quay lại nhìn anh lần nữa. 

- Chuyện của anh và Tử Tử. Tôi biết cả rồi. Anh không cần phải giấu làm gì nữa. Tôi biết bao nhiêu lần anh và cô ta ân ái bên nhau. Tôi biết biết hết! Chỉ là tôi không muốn nói. 

Căn phòng lúc này bỗng trở nên ngột ngạc. Anh chống tay lên bàn nhìn cậu:

- Em hơn gì được tôi? Đi qua Mỹ có 5 năm mà đã có con?

Cậu tức giận, hết chịu nổi mà hét lớn:

- Nó là con anh! 

Anh sững người. Anh nghe lầm à? Con anh? 

- Em..

Cậu vội ngắt lời anh.:

- Chúng ta kết thúc ở đây. Tử Tử có thai. Anh lo chăm sóc cô ấy. Nhưng tôi cảnh báo anh... Nên cẩn thận với Tử Tử. Cô ta không đơn giản như anh nghĩ đâu.

Anh nhíu mày nhìn cậu:

- Ý em là cái thai của Tử Tử không phải..

Cậu quay lưng bỏ đi:

- Tôi không biết. 

Anh chạy lại kéo tay cậu ôm chặt:

- Bảo bối, anh xin lỗi. Anh không muốn kết thúc. Là anh sai, anh sẽ bỏ cô ta. Anh sẽ rước con về chúng ta sẽ sống hạnh phúc. 

Cậu vội đẩy anh ra nhanh chân chạy đi:

- Tha cho tôi đi. Đủ rồi. 

==========================================================================

Cả tuần nay anh như xác chết. Không nói không cười. 

- Hạo ơi. Em đem đồ ăn đến cho anh này.

Tử Tử bước vào mặt hớn hở. Trên tay cầm hộp đồ ăn cũng tờ giấy xét nghiệm:

- Chồng. Em có thứ muốn cho anh xem.

Cô đặt tờ giấy lên tay anh. Anh mở ra xem. Hình bào thai. 

- Tởm.

Cô nhìn anh:

- Anh sao vậy?

Anh cười một cách khinh bỉ rồi cũng lấy trong ngăn bàn ra một tập giấy.

- Cho cô.

Cô mở ra xem, ảnh cô và tình nhân đang ôm ấp. ===========================================================================

- Nhiệm vụ lần này cứ để tôi làm thưa đội trưởng. 

Ông chú trung niên nhìn cậu. 

- Lần này khá nguy hiểm cứ để người khác. Tuần nay cậu không được khỏe.

Cậu cười tươi, lắc đầu:

- Tôi làm được. Coi như nhiệm vụ cuối cùng. 

Cảnh sát trưởng khó hiểu nhìn cậu.

- Cuối cùng?

Cậu gật đầu:

- Phải. Nếu hoàng thành thì tôi sẽ từ chức cảnh sát này. Còn nếu thất bại thì... mọi người phải chuẩn bị tiền đi đám của tôi a~.

Cả phòng họp nhìn cậu. 

- " Cậu đừng nói bậy "

- " phải rồi "

- " Trần Hào của chúng ta có gì mà làm không được đúng không?"

===========================================================================

Cậu đi về khách sạn, lôi hình anh trong điện thoại mà cậu lén chụp lúc anh ngủ, lúc anh nấu ăn.... 

- Hạo, em xin lỗi.

===========================================================================

- Hào cậu ăn như chết đói vậy?

Cậu nhìn Cảnh Minh đang đút Tiêu Quân ăn mà cười cười. 

- Dạo này tớ hay đói. 

============================================================================- Chúc cậu thành công.

Cậu gật đầu, đeo găn tay, khẩu trang đen. Lấy súng gác bên hông. Cậu từ chiếc xe đen bước ra, cẩn thận đột nhập vào căn cứ địch. Cậu đánh lạc hướng từng người rồi chạy lên phòng tìm cái USB. Cậu mở ngăn kéo tủ. Đây rồi! Cậu nắm chặt cái USB trong tay, từ sau có gì đó đập vào đầu cậu. ( Biết ai rồi nhở:v)

Khi cậu tỉnh dậy liền thấy mình bị trói ở dưới đất. Tên đó dùng cây đánh vào chân và đầu cậu.

- " Lão đại có người đột nhập vào căn cứ chúng ta "

Cậu mệt mỏi hô hấp càng ngày càng khó. Bụng cậu lúc này đột nhiên đau điếng. 10"p sau, nghe tiếng mở cửa. Trong này tối cậu không nhìn rõ là ai đang vào. Là tên Chủ hay là đầy tớ?

- Lão đại mời ngồi. Có cần bật đèn?

Hắn lắc nhẹ đầu kêu tên đó đi ra.

Hắn mệt mỏi lo giải quyết xong chuyện này rồi còn đi mua nhẫn cầu hôn cậu. 

- Trả USB lại đây cho tôi.

Cậu nghe thấy giọng quen thuộc. Cắn chặt môi không dám lên tiếng. 

- Cái USB cậu quăng ở đâu?

Cậu lại tiếp tục im lặng. Bụng cậu sao lại đau như vậy? Không lẽ...? Anh tức giận không thèm nhìn xuống, đi lại đá mạnh vào bụng cậu. 

- Hạo! Đừng! 

Từ chân cậu chảy ít máu ẩm nóng xuống đất. Anh cứng người, chân run run ngồi xuống.

- Bật đèn! Bật đèn!

Đèn vừa sáng lên. Trước mặt anh bây h là một thanh niên nhỏ nằm trên vũng máu. Anh nhanh chóng cởi trói cho cậu. Lặp tức cậu đưa tay ôm bụng.

- Con... con à.... con của ba... 

Anh vội ôm chặt cậu vào người. Nước mắt anh lúc này chợt rơi. 

- Anh xin lỗi. Bảo bối anh xin lỗi.

Cậu ôm chặt bụng:

- Đau... Hạo đau... hức... đau lắm... con đang đạp em phải không... hức....

Anh bế cậu ra xe, một mạch chạy tới bệnh viện. Nhìn y tá đẩy cậu vào trong tim anh bỗng nhói lên từng đợt. Anh vừa làm gì vậy? Anh vừa cắt đứt sợi dây liên kết giữa anh và cậu, Tiêu Quân mất đi một đứa em. 

Sau 1h đồng hồ. Cửa phòng cấp cứu mở ra. Anh đi lại chỗ bác sĩ.

-Cậu ấy bị sảy thai bây giờ sức khỏe đang không được tốt còn nữa...

Anh gật nhẹ đẩy cửa đi vào. Anh nhìn cái con người xanh xao đang nằm trên giường. Anh đưa tay vuốt nhẹ má cậu. 30"p anh ngồi nhìn cậu.

- " Lúc nãy ai hành hạ người trong ngục? Cậu đập cho hắn què luôn cho tôi! "

Từ sau có ai nắm áo anh kéo kéo:

- Tại sao anh làm vậy?  Không nên đối xử với người khác như thế.

Anh đang mơ à? Cậu tỉnh rồi sao? 

- Hào em tỉnh rồi?

Cậu tròn mắt nhìn anh. 

- Tôi tên Hào sao?

=====================================================================

Sắp END truyện ồi mấy má ôi! /_

Chương 29: Bù đắp?

Anh đi lại chỗ cậu xoa đầu, cười gượng. Chắc cậu lại đùa với anh nữa rồi. 

- Thôi nào, bảo bối đừng đùa nữa. Anh có lỗi với em và con.

Cậu nhíu mày khó hiểu:

- Tôi có con? Tôi vừa gặp anh lần đầu...

Bác sĩ từ ngoài đi vào. Anh tránh đường, bác sĩ lấy ống nghe đặt lên ngực cậu.

- Nhịp tim đều. Có vẻ không nguy hiểm. Vợ anh chỉ mất trí nhớ trong thời gian ngắn. Yên tâm. Cứ từ từ chăm sóc cậu ấy sẽ khỏe lại.

Anh gật đầu. Đợi bác sĩ ra khỏi phòng. Anh đóng cửa. 

- Tôi mất trí nhớ? Tại sao vậy?

Anh ôm chặt cậu:

- Em tên Trần Hào là Vợ của Dương Hạo.

Cậu ngây ngốc nhìn anh.:

- Anh là Dương Hạo?

Anh hôn nhẹ lên trán cậu:

- Đúng rồi. 

" Cạch "

- Ba nhỏ... oa...

Anh nhìn cậu bé, theo sau là Cảnh Minh. Cảnh Minh nhìn anh một cái thật lạnh.:

- Con mình cũng dám giết.

Anh nắm cổ áo Cảnh Minh trừng mắt:

- Cậu nói lại xem.

Thấy không ổn, cậu cố đứng dậy giữ tay anh:

- Hạo... Đừng...

Anh nhớ lại cảnh lúc đó... cậu đã nói Đừng... nhưng tại sao anh vẫn... 

- Ba lớn. Dừng lại.

Anh thả cổ áo Cảnh Minh ra. Anh bế Tiêu Quân lên. 

- Tiêu Quân con biết Ba lớn sao?

Tiêu quân gật đầu cười tươi:

- Phải. Ba nhỏ hay cho con xem hình Ba lớn. Ba nhỏ hay khóc một mình lắm.:"< Ba nhỏ nói Ba nhỏ nhớ Ba lớn. Tiêu Quân cũng nhớ Ba lớn.

Cậu nhìn 2 người nói chuyện vui vẻ như thế bất giác trên môi cũng nở nụ cười. 

- Có vẻ như chúng ta có một gia đình hạnh phúc nhỉ?

Anh nhìn cậu, tránh ánh mắt cậu. Gật đầu.

- Ra ngoài tôi có chuyện muốn nói với anh.

Anh để Tiêu Quân ở gần cậu. Đi ra ngoài. Cảnh Minh lấy trong túi áo khoác ra cuốn nhật kí nhỏ đưa cho anh. 

- Chú Trần chưa biết chuyện. Anh lo tìm cách giải quyết. Tôi đi trước. 

Anh ngồi xuống ghế chờ bên ngoài lật từng trang ra xem.

Ngày X Tháng X

- Hạo à. Em về nước rồi này. Từ giờ em bắt đầu viết nhật kí. Sáng nay chúng ta có gặp nhau. Lâu rồi không gặp anh đẹp trai hẳn ra a~. Lúc đó thật là muốn chạy lại ôm chặt anh.:"<

Ngày X tháng X

- Hạo lại được ở chung với nhau rồi... Em muốn được như vậy mãi Hạo à. À anh có biết không. Lúc qua Mỹ được 1 tháng em mới biết mình có thai. Là con của anh và em đấy.
Ngày X tháng X

- Hạo, em biết hết rồi. Anh có người khác. 

Ngày X tháng X

- Anh bắt đầu thì em sẽ là người kết thúc. 

Ngày X tháng X

- Hạo em nhớ anh.

Ngày X tháng X

- Hạo... 1 tuần xa anh. Khó chịu lắm. Ngày mai em hải đánh liều một lần để đối đầu với anh rồi. Chuyện của anh và Tử Tử là em điều tra. Căn cứ của anh em biết rõ. Anh đang tự hỏi vì sao phải không? Em là cảnh sát. Anh đừng hiểu lầm. Em không phản anh đâu. Nếu hủy được cái USB đó coi như anh an toàn. Để người khác lấy được nó anh sẽ bị bắt >.< Em không muốn nhìn anh như thế đâu. Oa~

Đọc đến đây nước mắt anh chảy xuống làm ướt trang giấy. Tiêu Quân đi ra nhìn anh. Cậu bé đưa tay lau nước mắt trên má anh:

- Ba lớn đừng khóc. Ba lớn khóc Tiêu Quân cũng khóc.

Anh ôm chặt Tiêu Quân. Bây giờ anh không dám nhìn mặt cậu. Anh cảm thấy có lỗi với cậu. rất nhiều. Không thể trả hết. Anh dắt Tiêu Quân vào trong. Cậu nhìn anh phùng má:

- 2 cha con mấy người để tôi một mình. 

Anh cười lớn nhìn xuống Tiêu Quân:

- Nhìn Ba nhỏ trẻ con chưa kìa. 

Tiêu Quân dùng ánh mắt sắc bén được thừa hưởng từ anh mà nhìn cậu:

- Ba nhỏ. Cô giáo dạy không được như vậy. Như vậy là Hư!

Cậu bĩu môi khoanh tay giận dỗi:

- Em muốn về.

Anh nghiêm mặt:

- Không được. EM còn chưa khỏe.

Cậu trưng ra bộ dạng đáng thương Face mà uy hiếp anh. Anh bất lực thở dài đi làm giấy xuất viện cho cậu. 

========================================================

- Nhà chúng ta sao? 
Anh cười nhẹ xách bịch đồ dơ của cậu lên phòng. Anh lục túi áo cậu lấy USB. Anh nhìn nó một lúc rồi bẻ gãy làm đôi quăng vào sọt rác. Anh đứng trên cầu thang quan sát cậu. Đang hỏi Tiêu Quân đâu à? Đương nhiên gửi cho bảo mẫu Cảnh Minh rồi:3. Cảnh Minh số ở đợ.

Cậu chạy xung quanh nhà tham quan. Nhà cậu à? Sao to vào đẹp thế? cậu nhìn lên trên. Anh đang nhìn cậu.

- Hạo. Anh đẹp trai dữ vậy.

Anh nén cười, sao cậu lúc nào cũng đáng yêu như này sao anh chịu nổi.

- Chuyện đó anh biết.

Cậu cười nhẹ:

- Chồng em đẹp trai như vậy chắc nhiều người theo lắm?

Anh đi xuống ôm cậu:

- Lo tìm cách giữ chồng em.

Cậu vòng tay qua cổ anh nói nhỏ:

- Anh không làm gì có lỗi với em đâu. Em tin là vậy.

Anh lặng đi một chút. Cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cậu:

- Phải. Anh không làm gì có lỗi với em đâu.

===========================================================

2 tháng rồi, cậu chưa nhớ lại nữa.  " Reng reng reng " cậu cầm điện thoại lên nghe.

- " Hào 1 tiếng nữa em lên phòng lấy hồ sơ cho anh rồi đem lên công ti cho anh được chứ? Ở trong tủ. Lúc đó anh có cuộc họp quan trọng. "

Cậu tắt máy, lon ton chạy lên phòng thay quần áo. Cậu mặc chiếc quần jean đen rách gối thêm cái áo đen tay dài. Cậu mở ngăn tủ thấy có cuốn sổ nhỏ, cậu cầm lấy ngồi trên giường đọc từng trang một. Đầu cậu đột nhiên đau dữ dội. 

- Phải rồi... Hạo... đã... hức... con à...

Cậu nằm đó suy nghĩ, thời gian qua anh cũng đã chuộc lỗi. Cậu giả vờ xem như chưa thấy gì. Đặt cuốn sổ lại chổ cũ. Lấy tập hồ sơ. Còn sớm nhở. Nên đi thay đổi một chút chứ:3 dù gì cũng là đàn bà con gái mà. À nhầm đàn ông con chai:3.

Cậu đi Salon nhuộm tóc. Xanh rêu các kiểu:3. Bấm lỗ tai một bên, đeo khuyên tai đen. Khi làm xong cậu nhìn lại đồng hồ. Ơ... trễ rồi. Cậu chạy ra ngoài đón Taxi tới công ti anh. Lúc cậu bước vào. Ai cũng ngạc nhiên nhìn cậu. Cậu trở nên khác hẳn lúc trước. Cậu cười nhẹ nhìn mấy cô nhân viên rồi đi vào thang máy. Bấm lên số cao nhất. Cửa thang máy cừa mở, cậu không quan tâm bên trong có ai chỉ biết nhiệm vụ là đưa tập hồ sơ cho anh. Đẩy cửa bước vào, ai cũng nhìn cậu. Anh cũng ngây người nhìn cậu. Vợ anh à? Phải Vợ anh thật không vậy? Cậu đi lại anh đưa tập tài liệu. 

- Xin lỗi em tới hơi trễ.

Môi cậu đỏ đỏ cứ chu ra làm người ta muốn cắn một cái mà ~. Da cậu đã trắng lại thêm vừa nhuộm cái đầu xanh rêu nữa. Đúng là câu dẫn người ta mà. Anh nhìn mọi người. 

- Khụ...

Mọi người luyến tiếc rời mắt khỏi cậu. Anh xoa đầu cậu một cái:

- Em qua phòng đợi anh. 

Cậu lắc lắc đầu.

- Hạo. Em muốn ở đây.

Cậu nhìn sơ mọi người một vòng. Tử Tử? Cô ta sao lại...? Cô ta đang nhìn cậu. Cậu sợ hãi lùi sát vào người anh. 

- Rồi rồi. Ở đây thì ngoan ngoãn ngồi yên đó cho anh. 

Cậu gật gật đầu nghe lời lai ngồi ghế anh. Ngồi đâu yên, thấy trong người nóng nóng. Cậu kéo cổ áo ra thổi thổi vào. Có vẻ ánh mắt đều tập trung về cậu rồi. Đáng yêu chết người mà. 

- Nghỉ đi! Không họp gì nữa. 

Anh đi lại ôm chặt cậu.

- Bảo bối. Em thật là.

===================================================================

Sau một hồi suy nghĩ ta vẫn không thể ngược đôi bạn chẻ  này:3 

Ai đoán đúng Tiêu Quân là Công hay Thụ thì ta tặng Chap cuối cho người đó a~ 3 người Đoán đúng đầu tiên:3.

Chương 30: The End được chưa? =))

Tiêu Quân của chúng ta là CÔNG nha mấy Nàng:3 Ta có gợi ý rồi mà Tiêu Quân giống Hạo. 

Mắt ta không thấy rõ nên ghi chữ đậm. 

=================================================================

Anh bế cậu qua phòng mình. Cậu ngồi trên ghế chủ tịch, chân gác lên bàn lấy điện thoại ra nghịch. Anh ngồi ghế Sofa nhìn cậu bằng ánh mắt thèm thuồng vì 2 tháng rồi chưa được động tới. Hận! 

- Bao bối. Hôm nay em rất đẹp.

Cậu nhìn anh, răng cắn cắn môi cực câu dẫn a~

- Lúc trước em không đẹp sao?

Anh ngã đầu ra sau nhắm nhẹ mắt:

- Lúc trước đã đẹp bây giờ còn đẹp hơn.

Cậu nhìn bản hợp đồng trên bàn anh, người kí tên lại là Tử Tử. Cậu cầm lên nhìn một lúc lâu rồi mạnh bạo hỏi:

- Ai đang làm thư kí cho anh?

Anh cũng thật thà trả lời vì nghĩ cậu chẳng nhớ cô là ai đâu:

- Lâm Tử Tử.

Cậu thích thú hỏi tiếp:

- Bao lâu rồi?

Anh nhíu mày, sao hôm nay cậu hỏi nhiều vậy?

- 2 tháng.

Cậu cười cười gật gật đầu. Bên ngoài cô tự ý mở cửa đi vào. Cậu nhăn mặt, không có phép tắc gì à? Hay là anh ưu tiên cô ta?

- Cô không biết gõ cửa trước khi vào?

Anh nhìn cậu nói đỡ giúp cô:

- Là anh dặn cô ta cứ...

Cậu đứng lên liếc mỗi người một cái rồi bỏ ra ngoài:

- Anh vẫn chứng nào tật nấy.

Anh đi lại nắm tay cậu kéo lại:

- Trần Hào em nhớ lại được rồi?

Cậu gỡ tay anh ra nhìn cô cười nhẹ:

- Không. Em chỉ cảm thấy có cảm giác khó chịu khi gặp cô ta. 

Anh gõ trán cậu quàng tay qua eo ôm chặt cậu:

- Anh và cô ta không có gì đâu, em đừng hiểu lầm.

Cậu thì thầm vào tai anh đủ hai người nghe:

- Thế bây giờ... anh bắt cô ta nghỉ việc đi.

Anh buông lõng eo cậu ra, hôm nay cậu rất lạ. Không như cậu của thường ngày. Cậu của thường ngày rất ngốc. Anh nói gì là nghe đó. Không bướng cũng không lì. Chắc chắn cậu đã nhớ được gì rồi... Đuổi cô ta? Anh chiều cậu được. Nhưng trước tiên phải thử cậu cái đã. 

-Không thể đuổi.

Cậu cảm thấy anh nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ nên giả vờ giống thường ngày. Cậu nắm lấy vạt áo anh kéo kéo, mắt ngấn ngấn nước giống như lúc bị ép ăn rau giống mấy ngày qua. Nhưng cậu nhớ lại cảnh cô ta ôm anh nước mắt cứ vậy mà tự động tuôn ra.

- Hức... Em sợ... Em sợ cô ta... 

Anh thấy cậu khóc mà thấy xót trong lòng. Anh ôm chặt cậu, lau vệt nước trên mắt cậu. 

- Rồi rồi anh cho cô ta nghỉ việc được chưa. 

Cậu gật gật đầu, ôm cổ anh. Cậu nhìn cô cười khinh một cái. Cô im lặng không dám lên tiếng. Cô tự động đi lại gom đồ:

- Chủ tịch. Ngày mai tôi sẽ nộp đơn từ chức. 

Anh làm lơ những lời cô nói, chỉ biết lúc này được con Heo chủ động ôm là hạnh phúc rồi. 

- Lão công. Chiều nay anh có về nhà không?

Anh véo má cậu, nâng cằm đặt lên môi cậu nụ hôn phớt. 

- Anh còn nhiều hợp đồng còn xử lý. Anh còn đi kí hợp đồng với khách hàng.

Cậu dụi đầu vào ngực anh cắn cắn.:
- Ân. Vậy em đem cơm lên cho anh.

Anh bế cậu lại ghế, đặt cậu yên vị một chỗ. 

- Được. 5"p không thấy anh đến em cứ về trước đừng đợi anh. Biết chưa?

Cậu gật đầu.

- Em về trước.

Anh ôm cậu lại hít hít mùi hương trên cổ cậu:

- Ở lại với anh một chút nữa đi.

Cậu đánh đánh tay anh rồi đứng lên đi về. 

Đợi cậu ra cửa anh lấy điện thoại ra gọi ai đó:

- Cậu theo dõi Trần Hào xem em ấy đi về có cẩn thận không.

Cậu đi xuống dưới, đón xe đến nơi làm việc của cậu. Đến sở cảnh sát, cậu cười tươi chào từng người. Ai cũng vui mừng vì được gặp lại cậu. 

- Hào. 

- Cậu biết ai là lão đại băng nhóm đó chưa?

Cậu nhìn từng người rồi bình thản trả lời:

- Tôi chưa biết. À còn cái USB tôi làm mất nó rồi.

Cảnh sát trưởng thở dài. Cậu an toàn là trên hết. Từ bên ngoài có người đi vào ôm cậu từ sau. 

- Lâu rồi không gặp. Cậu đã khỏe chưa?

Cậu cười tươi, mặc cho người kia ôm. 

- Đã khỏe

Cảnh thân mật của hai người đã bị ai đó chụp lại hết còn gửi thêm dòng tin nhắn " Vợ anh ngoại tình ". Cậu đi về, vào bếp làm cơm. 

Đang họp, anh nhận được tin nhắn. Mở ra xem, là ảnh của cậu và người kia. Cậu để người kia ôm, cậu tươi cười bên người khác. Anh nén cơn giận xuống. Nhưng... đồn cảnh sát? Tại sao cậu tới đó? Lại là chỗ cậu làm lúc trước nữa. Anh nghĩ đâu sai. Cậu nhớ lại hết rồi. Anh bỏ ra ngoài. Anh vào Bar, vừa uống vừa nhìn lại tấm ảnh cậu và người kia thân mật. Khuya, anh về. Cậu ngồi trên ghế Sofa đọc sách trên người mặc mỗi cái sơ mi đen rộng phùng phình của anh, nghe tiếng bước chân cậu bỏ cuốn sách xuống nhìn anh tỏ vẻ giận dỗi.

- Lão công! 

Anh cởi giày, áo khoác cũng vứt đi. Nhanh chóng đi lại áp thân mình lên người cậu. Cậu hoảng hốt đẩy anh ra nhưng không được.

- Hạo dừng lại...

Anh cúi xuống cưỡng hôn cậu. Lưỡi anh luồn vào trong khuấy đảo khoang miệng cậu. Anh cuồng nhiệt mút lấy cánh môi cậu, mút lấy đầu lưỡi, dịch ngọt của cả hai trộn lẫn vào nhau nhiều đến nỗi chảy xuống cổ cậu. Đến khi môi cậu sưng tấy anh buông tha môi cậu. Tiếp tục, anh xé toạc áo cậu. Cậu bắt đầu khóc lớn. 

- Hạo... không muốn...Anh không quan tâm lời cậu nói, di chuyển xuống cổ cậu cắn mút. Trượt xuống, anh mút lấy đầu nhũ của cậu. Cậu thở gấp, thân thể cậu lúc này cực nhạy cảm. Cậu như mất hết sức. Anh khó chịu, cởi phắt cái Underwear trên người cậu. Người cậu lúc này trần như nhộng, không mảnh vải che thân. Anh tỉ mĩ ngắm thân thế cậu. Anh bắt đầu cởi đồ mình ra, cười lạnh một cái. Mạnh bạo cầm dương v*t đang cứng mà nhập động. Không bôi trơn, không an ủi, không bước dạo đầu, cứ vậy mà tiến vào. Cậu đau đớn mà bấu tay anh.

- Ah... đau... Hạo...

Anh mạnh mẽ đưa đẩy, mỗi cú thúc của anh nó như muốn xé toạc thân thể cậu. Anh đưa tay lấy điện thoại, dừng lại một chút, anh bật tấm hình ấy lên để trước mặt cậu. 

- Sao?

Cậu nhìn tấm ảnh. Người gửi " Tử Tử ". Lúc này cậu chỉ muốn mình được chết đi vài phút. Anh quăng điện thoại vào tường, tiếp tục đưa đẩy. 

- Hạo... đau... ah... ưr... nghe em... giải...

Anh tán mạnh vào mặt cậu. 

- Em nói dối tôi. Em đã nhớ lại. Tại sao nói dối tôi!?

Cậu im lặng, vì biết bây giờ cậu có nói gì anh cũng không chịu nghe. 

Anh rút dương v*t ra, lật người cậu lại rồi đâm thẳng vào. 

- Thích không hả? hai tháng qua tôi không động vào em nên em thiếu hơi trai phải không?

Cậu thở gấp, chỉ biết rên rỉ dưới thân anh. 

- Ah... ưr...

================================================================

Sáng, cậu tỉnh dậy. Anh đâu rồi? Cậu nhớ lại đêm qua... anh không tin cậu? Chỉ vì một tin nhắn mà anh... Cậu gượng đứng dậy. Tinh dịch đêm qua còn sót lại cứ vậy mà chảy xuống đùi. Cậu nhặt từng mảnh vải đêm qua bị xé, quần áo của anh kể cả cái điện thoại bị anh chọi bể. Cậu gắng đi lên phòng, vừa mở cửa thì thấy anh từ phòng tắm đi ra. Cậu cúi đầu lại đi lại tủ lấy đồ đi tắm. Anh thấy cậu khó khăn như vậy cũng xót. Nhưng mỗi khi nhớ lại tấm ảnh đó thì máu nóng của anh lại nổi lên. 

- Hôm nay, em về nhà. 

Anh lặng đi một chút, đi lại lấy đồ. Hôm nay chủ nhật không đi làm. Anh mặc bộ đồ đơn giản đi xuống lầu đọc báo. Cậu đi tắm, vừa tắm cậu cừa suy nghĩ... Tử Tử quan trọng hơn cậu sao? Lời cậu nói anh không tin? Cậu khóc. Ừ khóc. Nhưng chỉ dám khóc nhỏ tiếng. Tắm xong cậu xuống nhà. Thấy anh đang đọc báo, cậu vào bếp pha cho anh ly Cafe nóng. Cậu bưng ra nhẹ để xuống cho anh. Anh gấp tờ báo lại định nói chuyện rõ ràng với cậu nhưng vừa để tờ bào xuống thì tay anh va trúng ly Cafe rơi xuống đất bể làm ba. Cậu ngồi xuống nhặt từng mãnh vỡ ly.  Nước mắt vô thức không kiềm được mà tuôn ra. 

- Hào, anh không cố ý.

Cậu đem mãnh vỡ ly quăng vào sọt rác. 

- Cố tình thôi phải không?

Anh muốn lau nước mắt cho cậu, nghe tiếng chuông cửa cậu đi ra mở cửa. 

- Tiêu Quân. 

Tiêu Quân chạy nhào lại ôm cậu, Cảnh Minh lườm cậu:

- Tớ là bạn cậu không phải ở đợ. Ok?! 

Cậu bĩu môi:

- Bạn thân là như thế nào?

Cảnh Minh xoa xoa cằm:

- Bạn thân là phải giúp nhau.

Cậu gật gật đầu đồng tình:

- Phải phải. Thế bạn thần thì phải giữ con giúp tớ.

Cảnh Minh vỗ tay vài cái:

- Hay thế. Cũng quay lại kiếp ở đợ.

===================================================================

- Ba lớn. Ba nhỏ. Hai người giận nhau sao?

Anh cười lớn đặt cậu bé lên đùi mình:

- Không có đâu tiểu bảo bối.

Cậu mệt mỏi bỏ lên phòng. Cậu đưa tay xoa xoa bụng mình một lúc sau cậu chìm vào giấc ngủ say.

====================================================================

:3:3:3 Say Yeah~ Lại có biến:3

End được chưa ta:3  

Chương 31: End =))

Đang ngủ thì cậu bị đánh thức bởi Tiêu Quân, cậu từ từ mở mắt, ngồi dậy. Giữa trưa rồi? Cậu kéo Tiêu Quân lại ôm chặt. 

- Ba nhỏ, xuống ăn trưa thôi. 

Cậu dụi dụi mắt, miệng nhép nhép vài cái. 

- Con xuống dưới nhà trước đi. Ba nhỏ đi rửa mặt cái đã.

Cậu bé ngoan ngoãn nghe lời cậu mà đi xuống nhà. Cậu thở dài, lấy vali cậu bỏ vài bộ quần áo vào.  Kéo vali xuống, cậu vào bàn ăn, Tiêu Quân nhìn 2 Ba. Tiêu Quân muốn cả gia đình nói chuyện vui vẻ. Tiêu Quân muốn được 2 Ba đút ăn. Cậu ăn được vài 3 đũa rồi không ăn nữa, anh khó chịu nhìn cậu.

- Ăn cho hết rồi đi đâu thì đi.

Cậu cúi đầu ăn cho hết. Ăn xong, cảm giác buồn nôn đột nhiên dâng lên cổ họng. Cậu lặp tức chạy vào phòng vệ sinh ói hết. ( Hự Hự) Anh lo lắng, ừ lo thế thôi chứ không dám lại gần cậu. Tiêu Quân chạy theo cậu, nhấc ghế vỗ vỗ lưng.

- Ba nhỏ có sao không?

Cậu thở dốc, lấy nước rửa mặt. Cậu cười, một nụ cười gượng. Tiêu Quân hiểu, Tiêu Quân biết. Tiêu Quân ôm cậu. Cậu vuốt má Tiêu Quân.

- Con ngoan ngoãn ở với Ba lớn. Ba nhỏ về Mĩ tuần sau Ba nhỏ về. 

Tiêu Quân bình tĩnh gật đầu:

- Dạ

Cậu hôn trán Tiêu Quân. 

- Không được nói với Ba lớn. Nghe chưa.

Cậu nháy mắt với Tiêu Quân một cái. Cậu và Tiêu Quân đi ra ngoài. Anh nhìn, vội làm lơ. Cậu kéo vali đi, luyến tiếc nhìn Tiêu Quân một cái. 

- Ba về sớm.

Cậu đi. Ừ. Cậu đang muốn anh đi lại níu tay. Anh nhìn chăm chăm xuống bàn. Cậu đi rồi đấy. Tiêu Quân nhìn anh. Anh cũng nhìn lại cậu bé. Tiêu Quân thất vọng vì anh lắm phải không? 

- Tiêu Quân, con đi chơi với ba không?

Tiêu Quân gật gật đầu. Cậu bé rất tự lập. Tự đi lên phòng thay đồ. Không cần anh giúp. Có lẽ Hào đã dạy cậu bé. Anh nhớ lại anh của lúc nhỏ, cũng giống cậu bé. Tự lập. Anh cũng lên phòng thay đồ. Khi xong 2 Ba con đi chơi công viên, mua sắm rất nhiều đồ a~. Anh nhớ cậu. Lúc này anh cảm thấy rất nhớ cậu. Đáng ra anh phải nói từ " Xin lỗi ". Anh không nghe cậu giải thích. Anh làm cậu tổn thương nữa rồi. 

2 Ba con anh đi chơi tới tối khuya mới về. Cậu bé kể rất nhiều về cậu lúc cậu ở bên Mĩ. Đêm nay anh và Tiêu Quân ngủ chung. 

- Ba lớn không thương Ba nhỏ.

Anh nhìn cậu bé. 

- Sao con nói vậy?

Cậu bé cười, cười về cái gì vậy?

- Con thấy Ba lớn vô tâm với Ba nhỏ.

Đến cả con nít cũng nói thế. Anh vô tâm thật sao? Anh xoa xoa lưng cho Tiêu Quân để cậu bé nhanh chìm vào giấc ngủ. Lúc này anh muốn ôm cậu. Ôm thật chặt. Anh mở tủ lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho cậu.

- " Bảo bối, anh xin lỗi "

Cậu đang trên máy bay nên không nhận được tin nhắn. Không thấy cậu trả lời, anh nghĩ chắc giờ này cậu cũng ngủ rồi nên thôi. Chắc đêm nay sẽ dài đây. Haizz. 

=============================================================

Sáng, anh thức dậy. Tiêu Quân vẫn còn ngủ. " Ting " tiếng tin nhắn. Anh vui mừng vội mở lên xem. " Chúng ta có thể gặp nhau không? Lần cuối. Ở quán Cafe King. " Anh đánh thức Tiêu Quân dậy. 
Sau một hồi VSCN, anh dắt Tiêu Quân tới quán Cafe King. Cậu bé nhìn cô. Cô nở nụ cười giả tạo. Cô biết đây là con của anh. Anh kéo ghế cho cậu bé ngồi. Cô nắm tay anh.

- Chúng ta yêu lại được không anh. Em không như vậy nữa. Em sẽ yêu thương con của cậu ta như con em. 

Anh rút tay lại, Tiêu Quân đưa tay vào túi anh lấy điện thoại lén gọi cho cậu. Cậu bắt máy định lên tiếng thì.

- Có được không?

Giọng Tử Tử? Sao lại là giọng của cô ta? 

- Tôi yêu Hào. Đừng phiền tôi nữa.

Cậu nghe lầm sao? Tiêu Quân đưa điện thoại trước mặt anh. Anh giật mình, lấy điện thoại.

- Hào.

Cậu im lặng vài phút, cậu phải vui hay buồn đây? 

- Anh đang ở cùng Tử Tử?

Anh nhìn Tiêu Quân rồi véo má cậu bé một cái. 

- Phải. 

===================================================================

Cậu về, cậu nhớ anh a~. Cậu lên công ti, mở cửa vào thì thấy anh đang ngủ còn Tiêu Quân thì đang ngồi trên Sofa nghịch điện thoại. Cậu nhìn Tiêu Quân. Tiêu Quân thấy cậu liền giấu điện thoại ra sau lưng. Cậu đi lại ôm Tiêu Quân:

- Ba nhỏ nhớ con.

Tiêu Quân ôm cậu. 

- Ba lớn những ngày qua rất đáng thương. Làm việc từ tối đến sáng. Bây giờ Ba lớn dậy không nổi a~. 

Cậu buông Tiêu Quân ra, đi lại chỗ anh. Thì thầm vào tai anh:- Lão Công, em về rồi.

Anh cười gian bật dậy nắm tay cậu kéo vào người anh. 

- Bảo bối, em gan lắm. Dám trốn anh đi đến giờ mới về. 

====================================================================

- Bảo bối chịu cưới anh đi.

Cậu bĩu môi, nhìn hộp nhẫn kim cương anh để trước mặt. 

- Không.

Anh mặt dày nắm tay cậu đeo vào. 

- Mặc kệ em đồng ý hay không. Chỉ biết em là của anh thế đủ rồi.

Đám cưới của 2 đứa nó là vậy đấy. Nhẹ nhàng. 2 đứabiết. Nói chung là 2 nó Đám Cưới Trùm Mền. 

======================================================================

Tối, 3 người ngủ chung. Anh nằm giữa. Đợi Tiêu Quân ngủ. Anh quay qua ôm chặt cậu =)) Tay mò vào trong áo xoa xoa nhũ hoa. Cậu lườm anh một cái rồi đẩy tay anh ra quay lưng đi.

- Biến thái.

Anh đâu chịu yên. Dùng tay mình luồn vào quần cậu chọt chọt tiểu huyệt nhỏ. Cậu rùng mình rên nhỏ giọng sợ Tiêu Quân nghe thấy. Anh được nước làm tới, dùng ngón tay đâm sâu vào.

- Ư..

Tiêu Quân đột nhiên lên tiếng làm 2 người giật mình:

- Ba nhỏ giảm giọng lại. Ba lớn cử động nhẹ thôi nếu không  muốn cho người khác biết 2 người đang làm chuyện mờ ám.

Cậu bé tự giác ngồi dậy đi sang phòng kế bên. Dương Hạo thầm tự hào. " Úi"ss giờ, con mình giống ai mà khôn ngoan thế nhở "

- Ranh con.

Cậu muốn thót tim ra ngoài. Anh cười nham, trở mình đè lên người cậu. 

- Bảo bối. yên tâm rồi chứ. 

Cậu lắc đầu kịch liệt.

- Hào, em có tiểu bảo bối.

Anh có nghe lầm không? Lại có thêm tiểu bảo bối rồi.

- Thế để anh kiểm tra nào. =)) 

===========================================================================

End rồi nghen =))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước