NHÓC À! ANH CHẤM NHÓC ÒI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhóc à! anh chấm nhóc òi - Chương 21 - Chương 25

Chương 22: Em nghĩ tôi không nhận ra? (1)

Nhìn cậu đi, lúc đó anh chỉ muốn nắm tay kéo cậu lại. Từ xa cô gái đi lại ôm tay anh.

- Hạo, anh ra đón em sao?

Anh lạnh lùng hất tay cô ra:

- Cô tìm khách sạn nào mà lạn vào ở đi

Cô gái tức giận:

- Anh dám nói với tôi kiểu đó? Anh có tin tôi kêu ba tôi đóng cửa công ty anh không?

Anh cười nhạt, tụi đàn em cũng đứng đó cười theo:

- Đóng cửa?

Cô hất tóc vênh mặt lên nói:

- Biết sợ rồi sao?

Anh lấy trong túi ra gói thuốc, bắt đầu châm lửa:

- Tôi trả xong nợ từ 1 năm trước rồi. À mà cô cũng nên biết ba cô đang nợ ngược lại tôi đấy.

Cô đứng chết lặng nơi đó:

- Hạo... em... em...

Anh đi lại chiếc xe hơi đen:

- Lần này tôi kêu cô về là muốn hủy hôn thôi.

Chiếc xe lăn bánh đi cô tức giận hét lớn.

================================================================

Ngày đầu tiên sống ở Mỹ:

- Hạo, anh đang làm gì đấy?

Ngày thứ 2:

- Hạo em nhớ anh

Ngày thứ 3:

- Hạo em sợ người lạ

Ngày thứ 5:

- Hạo em có bạn mới rồi này.

===============================================================

3 Năm sau

Từ lúc cậu sống bên Mỹ có làm quen được một người bạn tên là Cảnh Minh, oa~ thật may nga~Nhưng có điều Cảnh Minh là tiểu công ~. Papa cùng cậu ở Mỹ được một năm thì ông liền trở về nước giải quyết chuyện của công ty. Hôm nay là ngày cậu trở về cùng với Cảnh Minh.

Về tới thì Papa cậu gọi điện bảo là không đón cậu được. Cậu giận dỗi liền kéo Cảnh Minh đi ăn một bữa cho đã.

-Hào... À không không... Chính Huy đừng kéo, từ từ thôi.

Cậu kéo nhóc đi hết quán này đến quán kia, đến chỗ mua sắm thì cậu để nhóc tự đi lựa đồ. Cậu đi lòng vòng chả biết nên mua gì, lo suy nghĩ cậu liền va phải người nào đó. Cậu quay lại cúi đầu xin lỗi, cậu ngước mặt lên nhìn thì gặp ngay bóng dáng cũ. Anh nhìn cậu chằm chằm, nhóc chạy lại chỗ cậu ôm tay hỏi:

- Chính Huy, chuyện gì vậy?

Cậu quay đi:

- Không có gì đi thôi.

Nhóc thấy có cái đồng hồ gần chỗ anh định chạy lại mua nhưng bị cậu kéo lại cốc đầu:

- Đã bảo mau đi.

Nhóc đánh tay cậu:

- Nhưng cái đồng hồ đó đúng kiểu cậu thích.

Cậu thấy chứ thấy rất rõ chứ, luyến tiếc nhìn một cái bấm bụng kéo nhóc đi.

- Tôi xin lỗi.

Mọi hành động thân mật của cậu đã bị ai đó thu vào tầm mắt. Anh nhíu mày, “ Hào? Chính Huy? Chuyện này là thế nào? “ chưa đi xa thì cậu đã nhảy lên người nhóc để nhóc cõng. Anh siết chặt tay tức giận. 2 người đàn em đi theo anh thủ thỉ to nhỏ:

- Đó chẳng phải cậu Trần Hào gì đó sao?

Anh nhìn qua tên đó ra lệnh:

- Cả cậu cũng thấy vậy à?Tên đàn em toát mồ hôi lạnh gật đầu:

- Vâng

Anh quay bước đi:

- Điều tra cậu nhóc đó cho tôi.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

- Aaaaaaaaaa Cậu nặng quá đấy.

Nhóc để cậu xuống mà than vãn:

- Về nhà thôi.

Nhóc lắc đầu kéo cậu đi:

- Tới công ty gặp ba cậu trước.

Nhóc kéo cậu vào chiếc taxi mặc kệ cậu vùng vẫy. Đến công ty, cậu và nhóc ngang nhiên đi lên phòng chủ tịch chả ýchả tứ, chả có chút gì gọi lại lịch sự cứ vậy mà đi vào. Lại lần nữa người không muốn gặp thì lại gặp.

- Huy, con lại đây.

Cậu vờ không nghe bỏ ra ngoài nhưng bị nhóc kéo vào:

- Cậu bị lãng tai à?

Cậu nhìn nhóc với ánh mắt thù hận:

- Dạ Papa.

Ông cười lớn kéo cậu ngồi xuống:

- Đây là con trai tôi chắc cậu và nó quen từ trước...

Cậu như con mèo hoang bị ai nắm đuôi liền nhảy dựng lên:

- Không quen, thật sự không quen.

Anh cười nhẹ nhìn cậu:

- Tôi là Dương Hạo chào cậu.

Cậu cúi đầu cố nở nụ cười:

- Tôi tên Chính Huy rất vui được gặp anh.

Ông lấy làm lạ lên tiếng:

- Con..Cậu dùng ánh mắt van xin nhìn ông:

- Papa

Ông thở dài hết cách với đứa con này:

- Ngày mai, con đến làm thư kí của chủ tịch Dương. Còn Cảnh Minh ở đây phụ bác.

Nhóc cười tươi gật đầu:

- Dạ.

Cậu ngạc nhiên nhìn ông:

- Papa...

Ông xoa đầu cậu, nhẹ nhàng răng đe:

- Đây là ý của chủ tịch Dương. Con mà không nghe lời thì thẻ ATM coi như đồ bỏ nhá.

Cậu nghe nói tới thẻ ATM thì đột nhiên ngoan ngoãn:

- Con nghe Papa mà.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------

- Lão đại có kết quả rồi.

Anh gật đầu tên đó để xấp hồ sơ lên bàn rồi bỏ ra ngoài. Anh cẩn thận cầm tập hồ sơ lên xem. “ Trần Hào 11A3, 2 tháng sau đi qua Mỹ,........”

- Tôi biết là em mà, lần này em không thoát khỏi tôi đâu.

======================================================================

6h A.M

- Huy, dậy. tới h cậu đi làm rồi.

Nhóc kéo mền cậu ra quăng xuống đất.

- 5'p nữa

Nhóc ngang nhiên đè thân mình lên thân cậu.

- Xuống mau Cảnh Minh.

Cậu đánh vào lưng nhóc thùm thụp. Nhóc ngồi dậy, để cậu đi thay đồ. Đợi cậu xong nhóc ra ngoài lấy xe đợi cậu. Cậu ra ngoài nhìn nhóc một hồi rồi mới chịu ngồi lên xe:

- Kêu tôi một tiếng Ca đi Cảnh Minh.

Nhóc quay qua lườm cậu một cái:

- Not nhé!

10'p sau chiếc xe tới chỗ công ty Dương, cậu do dự một lúc mới chịu mở cửa đi vào. Cậu gặp quản lý thì cô chỉ cậu lên phòng chủ tịch. Cậu vào thang máy đi lên phòng chủ tịch.

“ Cốc cốc “

Không nghe tiếng động cậu đẩy cửa đi vào. Thấy trên bàn có hộp bánh Cupcake, y như hộp bánh lần đầu anh tặng cậu kế bên còn có cả hộp sữa. Cậu đi lại ghế ngồi mắt cứ chú ý vào hộp bánh. Cậu nhìn xung quanh rồi đi lại cửa sổ nhìn xuống. Đột nhiên cậu la lớn:

- Tên Dương Hạo đáng ghét lúc quen tôi anh có bao h dẫn tôi tới đây đâu.

Cậu la như thế mà có biết mình đang bị theo dõi đâu, từ nơi nào đó có người quan sát cậu mà cười như một thằng bệnh đâu. Anh vươn vai một cái rồi bỏ xuống phòng mình.

- Cuối cùng em cũng chịu thừa nhận.

Cậu đứng nhìn hộp bánh một lúc lâu mà chẳng biết anh đi vào đứng đằng sau cậu.

- Trần Hào...

Cậu lơ đãng mà quay lại mở nụ cười nhẹ trả lời anh:

- Dạ ông xã...

Anh quay đi cố kiềm chế mình không hôn cậu vì vẻ mặt đáng yêu của cậu lúc này thật làm anh không chịu nổi mà. Người nào đó cũng có ý thức sau khi nói câu đó rồi.

====================================================================

Ahuhu ta không muốn ngược bọn nhỏ đâu

Chương 23: Em nghĩ tôi không nhận ra em (2)

Cậu lo lắng nhìn anh, cậu sợ anh sẽ nhận ra cậu. Anh vờ không quan tâm đi lại ghế ngồi. Đẩy một tờ giấy bắt cậu photo.

- Làm nhanh lên, photo cho tôi 50 tờ đưa tôi 10 tờ phó chủ tịch 10 tờ, tổng giám đốc 10 tờ, phó giám đốc 10 tờ, trưởng phòng 10 tờ. Làm xong pha cho tôi 5 ly cafe đưa cho...

Cậu cầm tờ giấy bỏ đi:

- Tôi biết. Đưa anh 1 ly, phó chủ tịch 1 ly, tổng giám đốc 1 ly, phó giám đốc 1 ly, trưởng phòng 1 ly.

Anh gật đầu phất tay, cậu nghe theo lời anh đi photo giấy. Photo xong cậu đi lên đưa anh, vừa mở cửa cậu nhìn thấy anh đang ôm cô gái nào đó. Cậu bình tĩnh đi vào để giấy lên bàn cho anh, cúi đầu đi ra ngoài. Đi phát giấy xong cậu chạy pha cafe, đem vào phòng anh thì thấy anh nằm trên bàn gục mặt ngủ. cậu lặng lẽ đặt ly cafe lên bàn, lấy cái áo khoác anh để trên ghế khoác lên người anh. Thấy trên cổ anh có vết son đỏ, cậu kiềm không được nước mắt tự động chảy xuống. Cậu cầm khay bưng cafe ra ngoài.

- Hào, em không xin tôi cho một cơ hội thật à?

Cậu bưng cafe để lên bàn trưởng phòng nhưng không biết ai đẩy tay cậu mà cậu lỡ làm đổ lên bản hợp đồng quan trọng. Cậu lo sợ cúi đầu:

- Tôi... tôi... xin lỗi...

Trưởng phòng tức giận thấy trong ly còn sót ít cafe nóng liền cầm lên tạt lên người cậu, nhưng không ngờ có ai nắm tay cậu kéo ra sau. Ai cũng ngạc nhiên lo sợ, cậu hé mắt ra nhìn:

- Hạo...

Anh lạnh lùng nói:

- Từ mai cậu có thể nộp đơn nghỉ việc chỉ cần để lên bàn tôi rồi ra về.

Cậu nắm chặt vạt áo anh, anh đột nhiên nắm tay cậu kéo lên phòng.

- Hạo, ngồi đó tôi sức thuốc.

Anh im lặng nhìn cậu cuống cuồng tìm hộp y tế. Cậu đem hộp y tế lại, tay tháo nút áo anh. Cởi áo anh ra cậu ngại ngùng lấy thuốc bôi lên chỗ bị phỏng. Anh nắm tay cậu kéo vào người anh ôm chặt.

- Tôi nhớ em.

Cậu đẩy anh ra nhưng càng đẩy càng bị anh ghì chặt lại.

- Anh nhầm người rồi.

Anh nâng cằm cậu lên, hôn nhẹ lên môi cậu.

- Sao tôi nhầm người à? Trần Hào 11A3, quen tôi được 2 tháng đòi chia tay bỏ qua Mỹ. 3 Năm sau về quen với thằng nhóc tên Cảnh Minh.

Cậu tránh mặt đi:

- Tôi tên Chính Huy
Anh mạnh bạo cắn cổ cậu:

- Tôi nói rồi đừng để tôi bắt được em, em không còn đường thoát đâu.

Cậu đột nhiên mặt một đống như cái bánh bao thiêu:

- Anh với...

Anh xoa đầu cậu:

- Hủy hôn

Cậu ngạc nhiên đánh mạnh vào ngực anh:

- Tại sao tại sao hả?

Anh nắm tay cậu lại hôn lên môi cậu:

- Vì em.

Cậu tự dưng khóc lớn. Ôm chặt cổ anh:

- Tên đáng ghét, anh dám thân mật với nhỏ khác trước mặt tôi.

Anh bĩu môi quay đi:- Em với thằng nhóc đó thì sao?

Cậu đứng dậy dậm chân bỏ đi:

- Tôi nghỉ việc

Anh đứng dậy nắm tay cậu kéo lên ghế ngồi:

- Hào

~Cậu ngồi lên đùi anh đung đưa chân:

- Sao?

Anh dụi đầu lên vai cậu:

- Hào à~ gài nút áo cho anh.

Cậu ngoan ngoãn nghe lời:

-...

Anh nhướng người lấy hộp bánh đẩy qua cho cậu:

- Tặng em.

Cậu chớp mắt nhìn hộp bánh rồi mở ra anh một cách tự nhiên xem như chỉ có cậu trong phòng đó.

- Ngon quá

~

Anh có cảm giác bị cậu bỏ quên, ghi nhận anh đưa tháo dây nịch kéo khóa quần cậu xuống luồn tay vào quần lót nắm chặt cái dương v*t mềm yếu của cậu.

- Nên vun đắp lại tình cảm bù cho 3 năm nhỉ?

==========================================================================

Chắc ta viết xôi thôi mấy nàng à T~T

Chương 24: Để ông xã " Yêu " em (1)

- Hạo... đừng...mà...

Anh dựa đầu lên vai cậu, tay dùng sức vuốt nhanh. Cậu bị anh chạm vào không chịu nổi liền rên những tiếng ư ử. Anh thổi luồng hơi nóng vào tai cậu:

- Ngoan.. kiềm giọng lại nào, có phải em muốn cho người ta biết phải không?

Cậu hít thở sâu cắn chặt môi. Anh đưa hai ngón tay lên miệng cậu đút vào miệng cậu khuấy đảo liên tục, tay còn lại ra sức nhấn mạnh đầu quy cậu. Nước bọt từ trong miệng cậu tràn ra chảy xuống cổ. Anh rút tay khỏi miệng cậu, đưa xuống nắm chặt dương v*t đang rỉ nước của cậu.

- Ah... buông... không muốn... không muốn...

Anh ngậm tai cậu mút nhẹ:

- Sao? Em muốn thế nào?

Cậu mắt ngấn nước quay sang nhìn anh:

- Em muốn ra... Hức.... Hức...

Anh xoa xoa đầu quy cậu, nhấn mạnh:

- Muốn ra thì phải như thế nào?

Cậu nắm tay anh bấu chặt:

- Ông xã... em... em... chịu không nổi... xin anh cho em ra..

Anh cúi đầu hôn môi cậu, tay thả lỏng. Một dòng nước trắng đục đặc nóng hổi trào ra. Anh đỡ cậu xuống ghế. Cậu ngước mặt khó hiểu nhìn anh.:

- Hạo?

Anh dang rộng chân, tay véo má cậu:- Em còn giả ngây? Mau dùng miệng em đi.

Cậu quỳ gối cúi đầu cắn khóa quần anh kéo xuống. Vật nam tính từ trong quần lót anh nhô ra, cậu đưa tay kéo quần anh xuống. Cái vật to lớn của anh sừng sững trước mặt cậu. Cậu đưa lưỡi liếm từ dưới lên:

- Ông xã... của anh thật lớn...

Anh cười lớn hối thúc cậu:

- Mau mau, ông xã muốn cái miệng của em.

Cậu ngoan ngoãn há miệng ngậm, cậu ngậm vào nhả ra, liếm dọc xuống dưới.

- Dùng tay em tay khuếch trương.

Cậu nghe lời kéo quần lót xuống tự đút ngón tay vào trong động nhẹ:

- Ah... ha....“ Cốc cốc “

Cậu hoảng sợ dừng lại mọi hành động. Anh khó chịu bắt cậu hả miệng nhấn đầu cậu vào sâu đến lúc cán.

- Vào đi.

Cô thư kí đi vào để bản hợp đồng trên bàn:

- chủ tịch, mời ngài kí.

Tay anh nhận mạnh đầu cậu vào sâu hơn.

- Để đó.

Cô thư kí cúi đầu:

- Cái này cần chủ...

Anh tức giận la lớn:

- tôi bảo mau ra ngoài.

Cô thư kí bị dọa đến khóc, quay đi chạy ra ngoài. Cậu cảm thấy anh đã ra, cậu nhả ra đớp không khí như cá mắc cạn. Anh gấp cái laptop lại, để sang bên. Nắm tay kéo cậu lên bàn.

- Haizz, em khuếch trương thế này đúng là không có thành ý mà.

=========================================================================

Chương 25: Để ông xã " Yêu " em (2)

Anh đâm ngón tay vào trong cúc huyệt cậu, cậu đau đớn rên lớn:

- Hạo từ.. từ... đau...

Anh bỏ mặt lời cậu nói liền đâm thêm 2 ngón tay vào động mạnh. Cậu run rẩy bấu chặt tay anh:

- Mới có 3 ngón tay mà em đã thế này?

Anh rút tay ra nắm mông cậu tách ra, nhìn cúc huyệt cậu hé mở giống như đang gọi mời anh. Anh cầm dương v*t mình xoa xoa rồi đặt ngay lỗ huyệt cậu chà chà. Lỗ huyệt cậu tiết dịch ruột chảy xuống dương v*t anh. Anh cười nhẹ xoay người cậu vào bàn:

- Tách chân ra

Cậu run rẩy mở rộng chân, anh ôm hông cậu tiến thẳng vào. Cậu đau đớn chảy nước mắt:

- Đau... hức... đau...

Anh nâng cằm cậu hôn lên môi:

- Ngoan để ông xã “ Yêu thương “ em nào.

Hơi thở cả hai càng lúc càng dồn dập, mồ hôi trên trán từng giọt từng giọt chảy xuống cổ. Tiếng cơ thể va chạm vào nhau tạo ra tiếng “ bạch bạch “.

============================================================

( Bí quá nên chuyển cảnh thông cảm)

Sau khi xong, anh ẩm cậu vào WC tắm rửa thay đồ cho cậu.Cậu mệt mỏi dựa đầu lên vai anh, anh lấy áo khoác của mình khoác lên người cậu.

“ Cạch “

- Chính Huy chúng ta...
Nhóc nhìn thấy cảnh tượng, nén cười đi ra ngoài:

- Xin phép.

Cậu đỏ mặt đứng dậy, chưa được lâu cậu đã ngã xuống người anh. Anh vòng tay qua eo ôm chặt cậu.

- Về với anh đi

cậu khó hiểu nhìn anh:

-...

Anh vùi đầu vào cổ cậu:

- Về nhà ở với anh đi

Cậu lắc đầu kịch liệt:
- Không về!

Anh đưa tay xuống xoa mông cậu:

- Chúng ta trao đổi

Cậu nắm tay anh đẩy ra:

- Nói đi

Anh siết chặt eo cậu ra điều kiện:

- Mỗi ngày không cần đi làm chỉ cần ở bên anh, anh sẽ tặng cho em đồng hồ mà em thích. Mua bánh cho em ăn..... pla....pla...

Cậu cười nhẹ nhìn anh:

- Đồng hồ em thích của công ti X rất mắc anh mua nổi không?

Anh nghe vậy liền bật cười:

- Chắc em không biết chủ tịch công ti đó là anh à.

Cậu á khẩu đơ người:

-....

------------------------------------------------------------------------------------------------

Nó quá ngắn xin thông cảm TT

Chương 26: USB

- Xem thường chồng em tới vậy à?

Anh nhíu mày tỏ vẻ giận dỗi. Cậu cười nhẹ, đưa tay mở ngăn bàn.

- Hạo cái USB này là gì vậy?

Anh hốt hoảng đưa tay giật lại:

- Đừng động vào!

Cậu phùng má quay đi:

-...

Anh thấy cậu có vẻ đã giận anh liền tìm lời xoa dịu:

- Vợ anh ngoan nào...

Cậu chu môi nũng nịu:

- Em muốn cái USB đó. Tặng em đi

~

Anh nắm chặt cái USB bỏ vào túi:

- Không thể, anh có thể tặng em tất cả nhưng cái này thì.... Anh xin lỗi.

Cậu thở dài gật đầu:

- Ừ.

Anh bồng cậu dậy ra ngoài. Nhân viên đang làm việc đứng dậy cúi đầu chào anh. Cậu úp mặt vào người anh xấu hổ. Ra xe, anh cẩn thận để cậu vào thắt dây an toàn cho cậu.

- Hào, em muốn đi đâu?

Cậu mệt mỏi nhắm mắt ngã lưng lên ghế:

- Về nhà.

Anh gật đầu, khởi động xe chạy về căn biệt thự nơi cậu từng có những kỉ niệm đẹp với anh. Anh nhẹ nhàng bế cậu lên phòng, cảm thấy cậu đã ngủ say anh vội đặt cậu lên giường chậm rãi đặt lưng xuống nhìn cậu.

- Bảo bối đừng xa anh nữa.

Anh đưa tay vuốt nhẹ má cậu cười nhạt. Cậu xoay lưng qua chỗ khác mắt nhắm hờ... ANh cười nhẹ ôm eo cậu kéo sát vào lòng. Lúc này cậu mới thật sự thiếp đi, anh đứng dậy đi xuống nhà.

==============================================================

Cậu mở mắt dậy, không thấy anh đâu. Cảm thấy có cơ hội tốt cậu đi lục tung cả phòng tìm cái USB. Nhớ lại thì ra là ở trong túi anh. Nghe tiếng bước chân cậu đi lại giường giả vờ như mình đang ngủ.

- Hào, dậy nào.

Cậu vờ ngáp vài cái rồi dụi mắt:

- ưm...Anh nhìn cậu rồi cười lớn:

- Heo lười xuống ăn cơm

Cậu phùng má chui vào mền ló đầu ra:

- Không ăn đâu

Anh thở dài đứng dậy:

- Haizz,.. vậy món sườn nướng anh làm cho em chắc anh phải ăn 1 mình rồi.

Nghe tới sườn nướng cậu quăng mền đi nắm tay anh kéo lại:

- Anh dám...

Anh ôm chặt eo cậu bồng lên:

- Rồi rồi không dám.

Cậu đánh đánh lưng anh:

- Thả xuống, em có thể tự đi.

Anh cười nhẹ mặc kệ cậu nói gì, đặt cậu xuống ghế. Cậu chống 2 tay lên bàn nhìn dĩa sườn nướng thơm phức nóng hổi.

- Hạo à

~

Anh đi lại kéo ghế ngồi kế cậu:- Em cứ tự nhiên đi.

Cậu chớp mắt chỉ chờ câu nói này của anh. Anh ngồi nhìn cậu ăn hết miếng này đến miếng khác mà chả động tới cọng rau nào.

- Hào, ăn rau vào.

Cậu lắc mạnh đầu tiếp tục ăn, anh khó chịu lấy dĩa sườn lại:

- Không cho ăn nữa. Ăn thịt nhiều không tốt.

Cậu nhìn anh rưng rưng nước mắt:

- Hức... hức... Em ăn không được...

Anh thở dài để lại dĩa sườn cho cậu:

- Được rồi được rồi, nhưng sau này em phải ăn ít lại đấy.

=============================================================

- Hào anh đi tắm trước

Sau khi ăn no nê cậu nằm xem tivi không trả lời. Anh đi vào xả nước nóng vào bồn tắm, cởi áo treo lên giá. Tắm xong anh quấn khăn đi ra nhưng chắc anh quên thứ gì rồi...

- Hào, mau tắm.

Cậu lười biến đứng dậy bước vào, thấy đồ cũ anh còn đó cậu nhanh tay lục túi lấy cái USB. Vừa lấy được cùng lúc đó anh đi vào.

- Hạo... anh...

Anh khó hiểu nhìn cậu cầm cái USB của mình:

- Em lấy cái USB của anh...

Cậu nuốt ngụm nước miếng:

- em định trả cho anh thôi mà.

Anh cười nhẹ ôm cậu:

- Ngoan. Có cần anh tắm cho em không?

Cậu đỏ mặt đẩy anh ra ngoài:

- Không cần.

===================================================================

Có ai đoán được Hào của chúng ta đang làm gì và làm nghề gì không?~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau