NHÓC À! ANH CHẤM NHÓC ÒI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhóc à! anh chấm nhóc òi - Chương 16 - Chương 20

Chương 17: Ông đây thật sự muốn thao chết em!

Sau khi ði ăn xong thì hai ðứa ði về KTX, lúc này mặt trời cũng gần lặn. Cậu mở cửa thì liền ði lại nằm lên giường, lăn lăn lăn vòng vòng vòng. Anh ðứng khoanh tay trước ngực nhìn cậu:

- Hào,ði tắm.

Cậu nằm im ngáp ngắn ngáp dài, dụi dụi mắt:

- chút nữa, bây h em muốn ngủ.

Anh nhíu mày ði lại gần cậu bế lên:

- Ðúng là heo lười.

Cậu nằm gọn trong vòng tay anh, mặc kệ anh làm gì. Anh ðem cậu vào phòng tắm ðể cậu ðứng xuống ðất, cái phòng tắm này ðúng là không bằng phòng tắm của nhà Hạo mà, bồn tắm cũng không có. Anh nhẹ nhàng cởi áo cả hai ra lúc này cậu mới thực sự tỉnh.

- Anh làm gì vậy?

Anh nhìn cậu cười gian:

- Tắm chung cho ðỡ phí nước.

Cậu nghe vậy gật gật ðầu cho qa, một lần nữa nhìn xuống hạ thân của anh cắn cắn môi. Những suy nghĩ trong ðầu của cậu bỗng dưng phát ra:

- Sau này của em sẽ to hơn anh, sẽ hơn anh ðấy. Ðợi ði, anh phải nằm dưới thân em mà van xin.

Một phút quay về trái ðất, cậu từ từ quay ðầu nhìn anh. Mặt anh lúc này bỗng dưng ðen lại:

- Em muốn bị anh thao chết ðúng không Hào?

Cậu run run nuốt một ngụm nước bọt:

- Anh ðừng manh ðộng, chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó.Anh nắm tay cậu kéo lại ôm chặt, hai thân thể lúc này sát nhau. Bên dưới hạ thể của anh tự dưng dựng ðứng lên. Cậu ngỡ ngác cứ vậy mà rút rút vào người anh, hô hấp của anh lúc này bắt ðầu khó khăn. Cậu quay mặt qua nhìn anh, ðôi tay thon nhẹ vòng qua cổ anh nhón chân hôn nhẹ môi, anh ôm chặt thắt lưng cậu, luồn lưỡi vào miệng cậu ðá ðá lưỡi, mút mát từng chút một. Nước miếng trong miệng cậu chảy xuống cổ, anh luyến tiếc rời môi cậu bắt ðầu ra lệnh.

- Hào, giúp anh một chuyện ði.

Cậu khó hiểu nhìn anh:

- Chuyện gì?

Anh dựa vào tường chỉ tay xuống dưới hạ thể ðang cương cứng của mình.

- Xoa nó giúp anh.

Cậu ðỏ mặt run run mắt nhìn xuống hạ thể:

- Cần xoa thật á?

Anh thở mạnh chảy mồ hôi lạnh:- Mau lên.

Cậu thấy anh khổ sở như vậy liền lại gần ngồi xuống đưa tay cầm vuốt. Anh cắn răn rên nhỏ trong cổ họng, cảm thấy chưa ðủ anh nhìn cậu:

- Ngậm vào miệng ði.

Cậu há hốc miệng:

- Hả???

Anh nhíu mày ra lệnh:

- Nhanh, ngậm vào.

Cậu bất lực liền nghe lời anh đưa lưỡi ra liếm nhẹ trên ðầu quy như con mèo nhỏ dần dần đưa sâu vào miệng ngậm. Anh đưa tay xoa ðầu cậu:

- Ngoan lắm, bây giờ thì liếm nó ði.

Cậu ngoan ngoãn nghe lời nhả ra, bắt ðầu liếm dọc từ trên xuống. Ngậm vào nhả ra, dùng lưỡi ðảo quanh ðỉnh ðầu.

- Anh... ha... ha... anh sắp...ra rồi...

Anh nắm chặt tóc cậu bắn tinh dịch hết trong miệng cậu. Tinh dịch chảy từ miệng cậu chảy xuống nền ðất. Cậu thoáng nhìn hạ thể anh cảm thấy sao nó vẫn dựng ðứng, có chuyện không hay rồi ðây.

==================================================================

Cảnh này lần thứ hai tớ viết ( Việt) chê thoải mái. [ Cúi ðầu ]

Chương 18: Ông đây thật sự muốn thao chết em! (2)

Anh kéo cậu lên, áp sát cậu vào tường ðặt môi mình lên môi cậu ra sức cắn mút... ðến lúc cậu hô hấp không nổi anh luyến tiếc rời môi. Cúi ðầu liếm cổ cậu, trượt xuống quả cherry trước ngực cậu mà liếm quanh, đưa lưỡi ðẩy ðẩy ðầu ngực cậu. Tay kia xoa nắn quả cherry còn lại.

- Hạo... Ðừng... dừng lại... ah...

Anh đưa tay xuống dưới hạ thể ðã ngốc ðầu của cậu, ngón tay anh nhấn mạnh ðầu quy. Ngoáy vào lỗ nhỏ trên ðầu quy cậu. Tay cậu bất giác bấu vai chặt vai anh.

- Hạo... khó chịu... ha...ha... khó chịu quá...

Anh cười nham hiểm há miệng ðem “ Tiểu Hào “ ngậm vào. Anh dùng lưỡi ðảo liên tục, mút mạnh. Cậu thở gấp ưỡn người bắn vào miệng anh, không do dự anh nuốt xuống. Cậu dựa mình vào người anh thở dốc, chưa được nghỉ ngơi thì cậu thấy phía sau mình có gì ðó đưa vào hã? Ngón tay anh ðang bên trong cậu. Cậu cắn chặt răn chảy nước mắt.

- Ðau... Hức... lấy ra... ðau quá...

Anh nhẹ nhàng hôn môi cậu trấn an, nước mắt chảy dài trên gýõng mặt trắng trẻo ấy. Anh lại tiếp tục đưa thêm vào ngón thứ hai lần này anh di chuyển ngón tay thật mạnh. Có thể cậu lúc này mềm nhũn dựa vào ngực anh mặc anh làm gì thì làm.

- Ngoan nào bảo bối... chỉ có thể chịu không được một lát nữa sao có thể chịu được “ Cái ðó “ của anh hã?

Cảm thấy phía sau cậu ðã ðủ rộng, d*m thủy cũng ðã chảy ra. Anh rút ngón tay nhìn phản ứng của cậu.

- Hạo...

Anh hít thở sâu cố chịu ðựng cự vật ðang nổi gân xanh của mình mà nhìn cậu.

- Sao?

Cậu tự ðộng ðặt hai tay lên tường nâng hông về phía anh, dùng ánh mắt ngấn nước cầu xin.

- Thật sự ngứa... trống... anh mau vào...

Hạo ðánh mông cậu ðến mức có thể thấy năm dấu tay ðỏ in trên bờ mông trắng của cậu.

- Vào như thế nào? Cái gì vào?Cậu xấu hổ cúi mặt:

- Ðưa của anh vào trong em... cầu anh...

Anh lập tức ðem cự vật của mình từ từ ði vào trong cậu. Cậu siết chặt tay la lớn.

- Ðau quá

Anh nâng mặt cậu ðặt nụ hôn sâu tiếp tục ra vào. Ðến lúc thấy cậu thích nghi được anh liền thúc ðẩy mạnh và nhanh hơn.

- Ah.. Hào...

Anh rút ra rồi ðâm mạnh vào:

- Gọi anh là chồng nào vợ

Cậu ngoan ngoãn gọi nghe lời anh:- Chồng...

Anh mãn nguyện thúc mạnh vào:

- Chồng chơi em như thế có sướng không?

Nước bọt trên khóe môi cậu chảy xuống:

- Sướng... rất sướng.. Em... ra...

Cậu bắn lên tường quay mặt nhìn anh. Anh ép chặt người mình vào cậu gầm nhẹ rồi bắn tinh dịch vào trong cậu. Cậu nhắm nghiền mắt ngất lên người anh.

Anh vuốt tóc cậu hôn nhẹ lên má nở nụ cười ma mị.

- Trần Hào cuối cùng gì em cũng là của anh.

Giúp cậu tắm rử sạch sẽ ẩm cậu ra giường anh nằm ôm chặt cậu rồi chìm vào giấc ngủ.

==================================

Sau một thời gian ta ðã trở lại và ăn hại hơn xưa...có ai còn nhớ ta hơm dạ?

Xin lỗi vì ðã bỏ Fic quá lâu mong mấy hủ ðừng giận mà bỏ ta!

Cảnh H lần ðầu tiên viết có dở thì ném ðá ta không buồn ðâu~ / Cúi ðầu /

===================================

Chương 19: Vợ ngốc~

Cậu từ từ mở mắt dậy vì ánh nắng ngoài cửa sổ hắt vào trong, cậu ðịnh ngồi dậy dựa vào thành giường thì lập tức từ phía sau truyền ðến cảm giác ðau nhức khó tả. Cậu đưa tay bịt miệng khóc vì sợ làm phiền giấc ngủ của anh, mà cậu nào biết anh đâu thức từ lâu ðể ngắm gýõng mặt cậu lúc cậu ðang ngủ. Anh liền ngồi dậy nhìn cậu đưa tay kéo cậu vào người mình, xoa xoa lưng cậu an ủi.

- Ðau không hã Vợ?

Cậu ðánh mạnh lên ngực anh mà khóc lớn:

- Vậy anh ðể tôi ðút vào thử thì biết cảm giác.

Anh cười cười ðứng dậy ẩm cậu vào W/C, tắm cho cậu xong anh thay ðồ cho cậu ðể cậu ngồi lên giường. Anh luống cuống mặc ðồng phục, chạy lại bàn soạn cặp cho cả hai. Khi soạn xong anh ðeo hai cái balo trước ngực, quay lưng về phía cậu ngồi chòm hỏm.

- Vợ õi... lên ðây anh cõng.

Cậu ngồi trên giường trầm ngâm một lúc lâu rồi mới chịu leo lên lưng anh. Anh cõng cậu xuống canteen trường, trên đường ði thuận tay xoa xoa bóp bóp mông cậu vài cái.

- Vợ ngốc em muốn ăn gì anh lập tức ði mua.

Anh cẩn thận ðặt cậu lên ghế ngồi trước mặt mọi người.

- Bánh mì ngọt.

Anh hun vào má cậu một cái ðịnh bước ði thì nghe mọi người bàn tán.

- “ Ôi trời Dương Hạo ðấy à? Sao mà nghe lời thế? “

- “ Ðẹp ðôi quá ðẹp ðôi “

Cậu bị những lờ nói làm cho sợ ðến phát run, thấy vợ nhỏ bị dọa sợ anh liền thuận chân ðá cái ghế mũ vào tường.

- Ai còn nói nữa tôi nhất ðịnh không ðể yên.

Canteen bỗng dưng im lặng không ai dám hó hé một lời. Anh quay qua cậu mỉm cười, xoa xoa ðầu cậu:

- Ngồi yên ở ðây ðừng ði ðâu nghe chưa vợ. Anh liền ði mua bánh cho em.

Cậu ðờ người gật gật ðầu nhìn anh chạy ði. Tự dưng cậu mắc vệ sinh... nhưng mà ðau quá làm sao ði ðây? Nhưng mà thôi giải quyết nỗi buồn là quan trọng nhất. Cậu cố ngồi dậy vịnh bàn ði, ở dưới lại truyền lên cảm giác rất ý là... Ðau. Cậu dùng hết sức ði ðến chỗ phòng vệ sinh nam, không chần chừ cậu liền ði vào.

Anh mua được bánh thì bỏ vào balo hớn hở chạy về chỗ cậu, nhưng ðến thì không thấy cậu. Anh như một con thú dữ mà la lên:

- Trần Hào em ðâu rồi?

Cả canteen tập trung về phía anh, anh trừng mắt nhìn mọi người siết chặt tay:

- Ai thấy Trần Hào ðâu không?

Cả canteen vẫn nhìn anh, nhưng có người bước lại gần anh.

- Tôi thấy cậu ấy tiến ðến chỗ vệ sinh.

Không cảm ơn anh lao nhanh về hướng phòng vệ sinh. Cậu lúc vừa ði ra thì ðụng phải chị ðại của trường, cậu cúi ðầu xin lỗi nhưng bị người kia tán mạnh vào mặt, móng tay của người ðó quẹt vào má cậu làm cho gương mặt cậu chảy ít máu.- Mày là thằng tên Trần Hào mới chuyển trường vào sao?

Cậu cắn môi ðể không rơi nước mắt mà gật gật ðầu.

- Nghe nói mày làm mưa làm gió lắm ðúng không?

Cậu lắc lắc ðầu:

- Tôi... không có...

Ả vung tay tát cậu thêm cái nữa thì có người ðằng sau chụp tay ả lại. Cậu cúi mặt ðang nhắm mắt ðể ðón nhận cái ấy thì cảm thấy hơi lâu, cậu từ từ mở mắt ra ngước lên nhìn thì thấy anh ðang siết chặt cổ tay ả kia.

- Hạo...

Anh thấy mặt cậu chảy ít máu thì xót xa ðẩy mạnh ả vào tường mà ði lại ôm chặt cậu.

- Ðã nói em ðừng ði ðâu rồi mà vợ ngốc!

Cậu dựa lên người anh mím môi:

- Nhưng mà lúc ðó hơi gấp nên em mới...

Mắt anh trĩu buồn đưa lưỡi liếm vết máu ðang chảy trên gýõng mặt cậu.

- Anh xin lỗi, là anh không tốt nên ðể em bị thương.

Cậu ôm chặt eo anh mà lắc lắc:
- Em không sao ðâu mà~

Anh quay nhìn ả kia liếc một cái thật sắc như lưỡi dao muốn ðâm thẳng vào tim ả.

- Dýõng Hạo nghe em nói là nó... lúc ðầu nó đánh em.

Cậu nghe vậy liền im lặng vì nghĩ anh sẽ binh ả ta vì ả ta rất ðẹp nga~. Hai tay cậu đang ôm anh liền từ từ thả lỏng xuống, cậu quay mặt lấy sức bước ði. Ả cười thầm ðắc thắng, anh nắm tay cậu kéo lại vào lòng mà ôm chặt.

- Em ðang nghĩ gì anh biết tất ðấy Vợ à.

Cậu ngước ðôi mắt ngấn nước lên nhìn anh:

-...

Anh đưa tay lau ði vệt nước sắp rơi xuống, buông cậu ra, anh ði lại nắm tóc ả kia kéo lên. Bàn tay siết chặt tóc ả khiến ả ðau mà chảy nước mắt cầu xin.

- Tha... tha cho em... em không cố ý...

Anh nhếch môi cười kinh:

- Cố tình thôi ðúng chứ?

Cậu thấy cô như thế thì lên tiếng:

- Hạo... cô ấy ðau rồi... ði lên lớp thôi.

Dương Hạo quay lại nhìn cậu thở dài. “ Sao em lại hiền như vậy hã Hào? “ Anh gật ðầu bế cậu ði.

- Ừ theo ý em.

Cậu nằm trong lòng anh ra sức dụi dụi, anh nhìn cậu mà bật cười.

- Ðang câu dẫn anh à Vợ ngốc?

Cậu ðỏ mặt chu môi:

- Ai thèm câu dẫn anh những... Em không có ngốc.

Anh siết chặt tay ôm cậu thật chặt.

- Không ngốc, mà là rất ngốc.

====================================

Ú hú hú 10014 từ lần ðầu tiên ta viết dài ðến vậy~ Mong mấy nàng tiếp tục ủng hộ ta.~

Chương 20: Đừng khóc! Em khóc sẽ có người đau

- Vợ à~ Anh sai rồi! Anh biết anh sai rồi mà

Anh nằm sấp trên giường ôm chặt chân cậu, còn cậu thì.... Haizz đương nhiên là rất giận anh rồi! Còn lý do á hã? Muốn biết lắm phải hông?

----- Tua lại hôm qua -----

8h:AM Trong căn biệt thự đã có cái đồng hồ vang cả xóm rồi. Giọng ai á? Hào đập gái nhà ta chứ ai nữa.

- Dương Hạo chết đi cho tôi!

Anh thở dài ôm chặt cậu:

- Rồi rồi anh xin lỗi em được chưa? Không bắt em học khuya nữa.

Cậu nắm tai anh kéo mạnh:

- Buông ra để tôi thay đồ trễ rồi!!!

Anh lật đật thả cậu ra, cậu tức tốc lấy đồng phục quăng qua cho anh. Cầm đồ mình chạy vào phòng tắm. 15'p Sau cả hai nhanh chân chạy ra ngoài xe, mất 15'p nữa để cãi nhau vì vụ xe.

- Tôi muốn đi xe hơi

Anh bực mình nhưng cố kìm nén:

- Môtô nhanh hơn.

Cậu dậm chân bịch bịch:

- Tôi đi xe hơi

Anh siết chặt tay đập mạnh vào cửa xe hơi:

- Thích thì em đi một mình đi

Cậu ngạc nhiên nhìn anh, cúi mặt vài giây rồi quay người bỏ đi:

- Ừ

Lúc anh nhận ra ý thức thì cậu đã đi mất rồi, anh cuống cuồng leo lên chiếc Moto đen mà chạy đi tìm cậu. Chạy vào cái hẻm nhỏ mà anh và cậu hay đi chung thì thấy cậu đang ngồi vuốt con chó nhỏ lông xù. Mắt đỏ đến nổi sưng lên, anh cảm thấy có lỗi vì lớn tiếng với cậu.

- Hào!

Cậu thả con chó xuống ngước mắt nhìn anh, quay lưng bước đi. Anh hối hã dựng xe xuống chạy theo nắm tay cậu kéo lại.
- Anh xin lỗi.

Cậu giựt tay lại xoa xoa chỗ bị anh nắm:

- Xin lỗi anh tôi trễ học rồi phiền anh tránh ra!

Anh vòng tay qua eo cậu kéo lại ôm chặt:

- Anh biết lỗi rồi mà! Học xong anh sẽ dẫn em đi ăn thỏa thích chịu không?

Nghĩ đồ ăn có thể mua chuộc được cậu chắc? Xin lỗi nha.... Anh đoán đúng rồi đấy.

-...

Anh xoa xoa đầu cậu:

- Đi học nào trễ rồi!

Cậu ngoan ngoãn lên xe anh ngồi để anh chở, đi tới trường lúc này cũng 9h rồi! Anh ngồi xuống để cậu leo lên lưng anh cõng. Tới lớp anh để cậu xuống, bị thầy la một trận viết thêm cái bản kiểm điểm đứng ngoài lớp cả tiết mới được vào lớp. Bất công quá mà~ Lúc vào lớp thì cũng đã ra chơi rồi, cậu đặt mông xuống ghế nằm dài lên bàn học, tay đút vào hộc bàn mò qua mò lại. Ngước dậy nhìn thấy anh ra nhận thư của bạn gái nào đó rồi để trước mặt cậu. “ À à thì ra là thư tình của chồng bà mà “ Cậu nắm chặt lá thư trong tay, đập mạnh xuống bàn:

- Dương Hạo, không xem sao!?

Anh đang nằm mà giật mình bật dậy nhìn cậu:

-???Cậu xoa xoa tay tại đập xuống có hơi đau ( Úi'ss làm màu cho dữ vào):

- Kim Lộc lớp kế bên gửi cho anh, sướng ha! Thích ha! Nhiều người thương ghê ha! GHEN tị với anh ghê.

Anh cười lớn vò lá thư rồi quăng vào hộc bàn:

- Vợ à đừng giận anh nữa.

------- Tua đến ra về -------

Anh và cậu ngồi trong quán kem, ăn kem rất ngon lành nga~ Cậu múc muỗng kem quơ quơ trước mặt anh nhưng mà anh nhìn ra cửa sổ kia kìa. Cậu có tính tò mò rất cao luôn nhìn theo anh, thấy anh đang nhìn cô gái lúc sáng gửi thư cho anh nha~ cậu mất hứng ăn đứng lên định bỏ về nhưng bị anh kéo lại.

- Sao vậy bảo bối?

Cậu liếc mắt đi chỗ khác:

- Đi về!

Anh nhìn xuống ly kem cậu:

- Em còn ăn chưa xong.

Cậu đứng lên bỏ ra ngoài:

- Mất hứng không muốn ăn nữa! Về.

------ Về nhà ------

- Vợ à~ Anh sai rồi! Anh biết anh sai rồi mà.

Cậu gật đầu vài cái rồi nằm xuống trùm mền lại:

- Ừ em muốn ngủ!

Cậu bây h có cảm giác sợ hãi, sợ mất anh. Sợ anh thích người khác! Cậu sẽ ra sao nếu anh bỉ rơi cậu đây?

======================================================================

Đt ta bị thầy tịch thu xin lỗi mấy nàng nha~ TT

Chương 21: Sẽ có ngày gặp lại

- Hạo Hạo đứng lại... đợi em... đợi em với... Đừng bỏ rơi em...

Cậu chạy theo anh một cách vội vã nhưng anh lại bỏ mặt lời cậu kêu cứ vậy trên chiếc Moto mà rồ ga hết cỡ chạy đi.

- Hào dậy, dậy mau.

Anh đưa tay lau nước mắt cậu, ôm chặt cậu vào người, xoa xoa lưng cậu.

- Hạo đừng bỏ em đi mà!

Anh nhìn cậu khóc mà đau lòng:

- Anh hứa sẽ không bỏ em, đừng lo! Hứa với anh đừng khóc được không?

Cậu vùi đầu vào người anh dụi dụi:

- Ừ hứa!

----------------------------------------------------------------------------------------

- Hào ưi

~

Từ xa anh cầm cái bánh chạy lại vào lớp. Ơ... lúc nãy còn trong lớp mà. Anh đi lại ghế nhìn, cặp cậu vẫn còn đây mà. Nhưng cậu đâu? Where are you now? Anh nằm úp mặt xuống bàn lo lắng. Lúc anh vừa ngủ cậu đi vào, đem theo một đống thư trên tay. Cậu cẩn thận lấy cặp anh mà bỏ vào. Đứng lên đi ra ngoài tiếp, cậu đi lên sân thượng đứng hóng gió. Nghe tiếng trống, cậu mệt mỏi nằm xuống.

Anh nghe tiếng trống liền thức dậy, tưởng cậu đã vào nên quay qua cười. Nụ cười anh liền tắt vì chỉ thấy được cái balo của cậu. Mặc kệ cô đã vào lớp anh đứng dậy bỏ ra ngoài. Anh chạy khắp cả sân trường tìm cậu. “ Hào em đi đâu rồi?” Anh chạy lên sân thượng, nhẹ mở cửa thì thấy cậu đang nằm dưới nắng mà ngủ. Anh thở phào nhẹ nhõm, đi lại nằm xuống đỡ đầu cậu để cậu nằm trên tay anh. Anh nhìn cậu, hôn nhẹ má cậu. Cả 2 nằm ngủ đến lúc tiếng chuông ra chơi reng lên. Cậu mở mắt cảm thấy có cánh tay đang ôm cậu, cậu liền nhìn qua.

- Hạo?

Anh cười tươi mở mắt nhìn cậu:

- Hửm... sao em ngạc nhiên vậy?

Cậu lắc đầu quay mặt đi chỗ khác, anh nhíu mày khó hiểu? “ Sao tránh mặt anh? Anh làm gì sai sao?”

- Hạo...

Anh ôm chặt cậu lại:

- Sao? Hôm nay em lạ lắm, nói anh nghe ai ăn hiếp em?

Cậu hít một ngụm không khí:

- Đỗ Uyên là ai?

Anh khựng lại vài giây, tay thả lõng eo cậu:

-...

Cậu ngồi dậy quay mặt đi:

- Hạo, anh về lớp đi em muốn ở một mình. À... lát ra về anh nhớ đi đón chị ấy.

Anh đặt tay lên vai cậu nhưng bị cậu gạt ra.

- Còn em thì sao?

Cậu cười nhẹ:

- Em về trước cũng được mà.

Anh gật đầu nhẹ rồi bỏ về lớp, nước mắt cậu rơi xuống. Cậu về lớp thì thấy anh nhìn mình, cậu đi lại lấy cặp rồi bỏ về trước nhưng bị anh chụp tay kéo lại, mất thăng bằng cậu ngã vào người anh.

- Để anh chở em về.

Cậu lắc đầu đứng lên:

- Không cần.Cậu tiếc nuối quay lại nắm tay anh, anh có chút hơi ngạc nhiên. Cậu cười tươi một cái rồi bỏ chạy ra khỏi lớp. Cậu đi về KTX, mở tủ lấy vali bỏ hết quần áo vào. Cậu len lén lấy cái áo sơ mi trắng của anh bỏ vào. Suy nghĩ một hồi cậu quyết định đi về nhà anh để lấy cái hộp nhẫn mà cậu giấu trong đống đồ tính tặng anh nhưng chắc không thể rồi!

Về tới nhà ai cũng cung kính cúi đầu chào cậu, cậu một mạch chạy lên phòng lục tủ tìm hộp nhẫn. Tìm được cậu bỏ vào vali rồi kéo vali bỏ đi. Gặp bác quản gia cậu cúi đầu chào ông.

- Thiếu gia, cậu định đi đâu?

Cậu rưng rưng nước mắt ôm chặt ông:

- Đỗ Uyên là ai vậy bác?

Ông quản gia thở dài:

- Hôn thê của ông chủ.

Cậu sững người lau nước mắt:

- Vậy cháu không nên ở đây nữa. Nhắn với Hạo đừng tìm cháu.

Ông quản gia níu tay cậu:

- cậu suy nghĩ lại đi.

Cậu lắc đầu, quay lưng kéo vali đi. Khi cậu đi ra ngoài cổng một người mặc áo vest đen lẳng lặng gọi cho anh.

- “ Anh 2, anh đuổi cậu nhóc ấy đi à “

- “ Cậu nhóc nào? “

- “ Cậu tên Trần Hào ấy! “

- “ Giữ cậu ấy lại tôi về ngay “

- “ Cậu ấy đã đi rồi ạ “

- “ Mau tìm cho tôi “

- “ Dạ “

Cậu bắt taxi đi về nhà thì thấy chiếc xe hơi của ba cậu ở đó, cậu chạy vào nhà thấy ba cậu đang ngồi uống trà.
- Papa...

Ông nhìn cậu nhẹ để tách trà xuống:

- Sao?

Cậu cúi đầu:

- Con muốn đi Mỹ.

Ông gật đầu:

- Vậy con thu dọn đồ đi mai chúng ta sẽ đi.

Cậu lắc đầu:

- Con muốn đi ngay bây h!

Ông cầm điện thoại gọi cho ai đó:

“ Đặt cho tôi 2 vé qua Mỹ chiều nay lúc 5h “

Cậu mệt mỏi đi về phòng, chuông điện thoại cậu reng lên. Cậu để sang bên mặc kệ nó kêu.

- Hạo... sao anh nói dối em?

-------------------------------------------------------------------------------------------

4h30 P.M

Cậu và ông đã ở ngoài sân bay. Cậu nhìn xung quanh thì thấy chiếc xe hơi đen quen quen. Từ trong xe có người con trai bước ra. Cậu lo sợ quay đi, ông thấy Dương Hạo liền kéo cậu theo.

- Chào chủ tịch Dương

Anh quay lại thấy cậu, đơ vài giây, anh nắm tay cậu kéo lại chỗ anh.

- Tại sao em bỏ đi?

Cậu tránh né ánh mắt anh:

- Không phải chuyện của anh, Tôi sắp trễ rồi phiền anh tránh.

ANh siết chặt cổ tay cậu:

- Em thật sự muốn xa tôi?

Cậu gật đầu nhẹ:

- Anh cũng đi lo cho chị Đỗ Uyên, tôi nghe chị ấy là hôn thê của anh. Hạnh phúc!

Anh tức giận buông tay cậu ra, mắt anh có cảm giác ướt ướt:

- Được, em được lắm. Em đi đi, đi cho khuất mắt tôi. Sau này đừng để tôi thấy em! Nếu tôi thấy em thì nhất định em không có đường thoát đâu.

Cậu ngạc nhiên thấy nước mắt anh đột nhiên chảy xuống, cậu đưa tay định lau nước mắt cho anh nhưng bị anh hất tay ra:

- Không cần em thương hại.

“ Chuyến bay đi Mỹ sẽ cất cánh trong vòng 15'p nữa mong hành khách mau tìm chỗ và ổn định chỗ ngồi. “

- Papa mình đi thôi.

========================================================

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau