NHỊ TIẾN CHẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhị tiến chế - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 21

Tín hiệu đường dây chập chờn, càng làm cho Hàn Kính cảm thấy Lan Tri như cách xa mình thêm gấp bội, xa như những vì tinh tú trên trời kia, mãi mãi chỉ có thể ngắm nhìn, không bao giờ chạm đến được.

.



Hàn Kính cũng không rõ vì sao Lan Tri lại đột nhiên đổi chủ đề như vậy, hắn ngạc nhiên một lúc mới phản ứng: "À, vậy sao? Rất tốt."

Nhà trọ này vốn của lão Chu Thành súc sinh kia, mà Lan Tri cuối cùng cũng muốn chuyển đi, tâm tình hắn lại phơi phới trở lại. Tuy Lan Tri ưa sạch sẽ, Lan Tri hôn hắn xong liền đi súc miệng, nhưng nói thế nào anh vẫn quan tâm hắn, cũng cố gắng không dây dưa với gã họ Chu kia nữa. Hàn Kính nghĩ hắn đi được đến đấy với Lan Tri đã là quá hạnh phúc rồi.

Hàn Kính đắm chìm trong suy nghĩ miên man một hồi, mới gật đầu bổ sung: "Chỗ cách trường cũng gần, như vậy tiết kiệm được một ít thời gian di chuyển, tối về có thể ngủ sớm, hơn nữa cũng có thể ăn cơm ở canteen, như vậy cũng có thể ăn uống điều độ... Á!"

Hắn đang thao thao bất tuyệt bỗng la toáng lên một cái. Vì Lan Tri đột nhiên bắt lấy cánh tay hắn siết chặt. "Tôi không ăn đồ canteen đâu." Anh rướn người lên thì thầm vào lỗ tai hắn.

Trong lời nói anh thậm chí mang một chút vui vẻ, nhưng Hàn Kính lại không để ý tới, đã thế còn hỏi ngược lại: "Canteen nấu dở lắm à?"

"Ừ." Nét mặt Lan Tri hơi cau lại một tý, gắng gượng bổ sung. "Tôi thích ăn đồ mới nấu, còn nóng hổi."

"Đồ mới nấu còn nóng?"

"Ừ. Giống như canh gà lúc nãy cậu nấu."

"À! Thầy Lan, ra là anh thích ăn canh gà!" Hàn Kính vỗ đầu một cái. "Anh yên tâm, canteen có canh gà ấy, lầu hai bên trái cạnh cái cửa sổ có bán. Còn có cả canh xương hầm với súp bò nữa. Tôi đã ăn rồi, tươi ngon đó!"

(thính trước mặt còn ko biết đớp....)

Hàn Kính càng nói càng hăng, lại phát hiện gương mặt Lan Tri chậm rãi đanh lại. Hắn không hiểu gì hết, hay là Lan Tri được cưng từ bé nên kén chọn, không thích hàng quán bên ngoài? Vì thế hắn nghiêm túc nhìn Lan Tri đang đặt cằm lên đầu vai hắn, chân thành nói: "Thầy Lan, anh đừng kén ăn quá. Canteen nhìn thế nhưng nấu ăn rất ngon và sạch, giá cũng ổn nữa."

Lan Tri ngán ngẩm liếc hắn một cái rồi thẳng người, sửa sang lại quần áo.

"Ăn cơm!" Anh lạnh lùng nói, một tay túm lấy đĩa đùi gà trong tay hắn, quay ngoắt người đi đến bàn.

Không khí bữa cơm nặng nề cực kì. Hàn Kính thấy mặt anh lạnh tanh, trong đầu tua đi tua lại mấy đoạn đối thoại, không biết là câu nói nào làm anh giận nữa.

"Thầy Lan." Ăn gần hết bữa hắn mới gom đủ dũng khí, mở miệng dò hỏi: "Anh thật sự không thích ăn đồ hàng quán sao?"

Lan Tri buông thìa, lạnh lùng liếc hắn một cái.

Hàn Kính nghĩ ngợi một hồi bèn xuống nước năn nỉ: "Tôi cũng vì lo cho sức khoẻ anh, nhưng nếu anh không muốn ăn...hay vậy đi.. tôi rảnh thì qua nhà...nấu cho anh ăn?"

Lan Tri đột ngột đẩy ghế đứng phắt dậy. Hàn Kính bị doạ hết hồn cũng chật vật đứng lên theo.

"Tôi ăn no rồi." Lan Tri nói, vẫn không hề nhìn hắn một cái, thản nhiên đi đến bàn làm việc, bắt đầu đọc luận văn.

Hàn Kính không biết làm sao, đành yên lặng dọn chén bát, lén lút nhìn anh. Lan Tri thậm chí còn chẳng ngẩng đầu lên.

Hàn Kính quét dọn sạch sẽ phòng bếp, quét luôn cả phòng khách, nhưng quét dọn xong rồi Lan Tri vẫn chẳng buồn nhìn hắn.

Hàn Kính chẳng biết phải làm sao nữa, đành ngoan ngoãn đứng cạnh bàn làm việc.

"Thầy Lan, tôi sai rồi." Hắn thấp giọng nói, "Nhưng mà....anh dù gì cũng phải nói tôi biết tôi sai ở đâu chứ?"

Lan Tri mặc kệ hắn nói, tiện tay xé một tờ giấy note, bắt đầu viết gì lên đấy. Hàn Kính lại hỏi: "Anh chẳng lẽ còn giận khi nãy tôi không mang bao?" Lan Tri rất sạch sẽ, có khi nào anh vẫn còn giận chuyện khi nãy?

Lan Tri tiếp tục viết. Hình như không phải nguyên nhân này rồi.

Đầu Hàn Kính tua lại tất cả những đoạn đối thoại lúc nãy cẩn thận xem xét, phát hiện ra một chỗ "khả nghi", nhưng không chắc lắm, lại hỏi: "Chẳng lẽ anh giận tôi vì tôi rảnh rỗi mới đi nấu cơm cho anh?"

Lần này Lan Tri ngừng bút, ngẩng đầu liếc hắn một cái.

Hàn Kính vội hỏi: "Thầy Lan, không phải tôi không muốn làm cơm cho anh. Tôi cầu còn không được nữa là! Nhưng mà tôi phải đi luyện thi, mỗi ngày học đến sáu giờ chiều, còn làm bài tập. nếu mỗi ngày đến nhà anh nấu cơm rồi lại chạy về nhà tôi, tới lui như thế thì không có thời gian... không có thời gian..."

Nói đến đây hắn lắp bắp, hai mắt trợn tròn miệng há hốc mà nhìn Lan Tri. Buổi tối không đủ thời gian là vì hắn phải chạy qua chạy lại giữa hai nhà, mà chạy qua chạy lại là vì anh và hắn không ở chung một chỗ.

Là vì anh và hắn không ở chung một chỗ.

Hàn Kính như bừng tỉnh, cảm giác lòng bàn tay mình đầm đìa mồ hôi, tim đập liên hồi, như đang ngồi trên một cái cáp treo đang chao đảo.

Lan Tri vẫn không buồn ngó hắn, cúi đầu viết nốt gì đó trên tờ giấy cho xong, rồi kéo ngăn kéo lấy ra một chiếc chìa khoá, dùng giấy note vừa ghi xong gói lại.

Hàn Kính nhìn đến chiếc chìa khoá, cảm thấy trời đất quay cuồng, đứng không vững nổi nữa. Hắn quả thật không thể tin được mình đang nghĩ đến điều gì, càng không thể tin được đây là chủ ý của Lan Tri.

Hắn không dám tin suy nghĩ của mình, bèn hoài nghi, lắp bắp nửa ngày mới hỏi lại Lan Tri: "Anh... anh... là muốn tôi.... hoá ra... thật sự... là.. là muốn tôi..."

Lan Tri đã đứng lên đi đến trước mặt Hàn Kính.

"Địa chỉ ghi trên giấy. Còn chìa khoá....." Giọng anh lạnh lùng chẳng có tý cảm xúc nào, nhưng lại áp chiếc chìa khoá bọc giấy note kia lên bộ ngực phập phồng của Hàn Kính, ấn hai cái rồi nói, "Tự bắt lấy."

Dứt lời anh thả tay ra, mặc kệ chiếc chìa tự do truỵ lạc rơi lên ngực Hàn Kính.

Chìa khoá đánh vào khuy áo Hàn Kính phát ra một tiếng "đinh" rất nhỏ. Hắn bị bất ngờ, phản ứng không kịp, luống cuống tay chân một lúc mới chộp được chiếc chìa.

Đúng là một chiếc chìa khoá.

Là chìa khoá nhà Lan Tri đó!

Lan Tri...cho hắn ở chung đó!

Hàn Kính run rẩy sờ soạng nhiều lần, cảm giác cả người mình đang sa vào một hũ mật ong, bị mật ngọt nhấn chìm đến chết đuối.

Trong đầu hắn trống rỗng, nhưng vẫn cảm giác được Lan Tri đang dựa vào người hắn.

"Thầy Lan, cảm ơn anh. Tôi, tôi sẽ cố gắng nấu cơm thật ngon!" Hắn phát hiện Lan Tri nhíu nhẹ mày, bèn nhanh nhảu bổ sung thêm: "Ah tôi cam đoan với anh nhất định mỗi ngày tắm rửa, mặc đồ lót sạch, chăm cắt móng tay, cạo râu, ngủ không ngáy.."

"Đừng nhễu nước bọt lên bàn tôi." Lan tri chỉ vào khoé miệng vì hưng phấn đang chảy ra nước bọt, ngắt lời hắn.
oOo

Từ lúc Lan Tri mời hắn ở chung một chỗ, Hàn Kính từ hưng phấn ban đầu trở thành da mặt dày siêu cấp. Hắn lăn lộn ngoài đời, da mặt đã sớm dày đến đạn bắn không thủng rồi, đêm đó Hàn Kính tìm bừa một cái cớ, sống chết ăn bám trong nhà Lan Tri, ôm anh thật chặt đánh một giấc ngon lành.

Ngủ đến sáng hôm sau mặt trời lên cao, Hàn Kính mới mỹ mãn tỉnh mộng, phát hiện Lan Tri còn đang nhắm mắt nép vào ngực mình ngủ say, hắn cảm giác như cả căn phòng đều phủ thật dày một lớp mật ong ngọt ngào.

Sau này khi ở cùng nhau, sáng nào hắn cũng sẽ được ngắm Lan Tri như thế.

Hàn Kính vui vẻ, cúi đầu hôn nhẹ lên trán anh.

Lan Tri bị hôn tỉnh.

Lúc anh vừa tỉnh gương mặt anh dịu dàng ôn nhu như nước, tuyệt không phải loại xa cách lạnh lùng hằng ngày. Nhưng loại dịu dàng này chỉ được vài giây, đợi anh tỉnh hẳn, mặt nước đã đóng băng lại rồi.

"Mấy giờ rồi?" Lan Tri hỏi Hàn Kính.

"Mười một giờ." Hàn Kính trả lời, nhẹ nhàng vuốt lên tóc anh. "Hôm nay chủ nhật, anh ngủ thêm tý đi! Tôi đi làm cơm cho anh."

"Chúng ta ra ngoài ăn." Lan Tri ngăn lại, "Chiều tôi có việc, phải đi gấp."

Hàn Kính ăn cơm trưa cùng Lan Tri xong, còn muốn quấn quít với anh thêm chút nữa, nhưng lại bị từ chối. Hẳn chuyện bận buổi chiều rất quan trọng, đem Hàn Kính đến trạm xe lửa gần nhà xong anh nhấn ga chạy thẳng.

Tuy hiểu chuyện và cũng quen với vẻ lạnh lùng của Lan Tri nhưng trong lòng Hàn Kính cũng có chút thất vọng. Dù là chuyện gấp chuyện quan trọng gì đi nữa thì nán lại nói vài câu vuốt ve an ủi tý không được sao? Hắn cũng hy sinh cả một ngày luyện thi quan trọng để đến chăm sóc anh đấy thôi! Nhưng nghĩ lại thấy Lan Tri bận rộn, luôn tăng ca làm đến khuya, hắn cũng không nên quấy rầy anh thêm, đành nén lại sự thất vọng, đón tàu về nhà.

Đến lúc về nhà, đứng trước cửa lục lọi túi quần một chốc,hắn mới phát hiện chuyện không xong: Hắn chỉ lo o bế chìa khoá nhà mới của Lan Tri, lại làm rơi mất chìa khoá nhà mình trong nhà anh rồi.

Hàn Kính tức tối đá cửa hai cái, lôi điện thoại định gọi cho Lan Tri, thì lại phát hiện hắn vẫn chưa hỏi lại số Lan Tri!

Ngày hôm qua chạy tới nhà anh không phải vì muốn hỏi số điện thoại sao? Kết quả mây mưa một lần hắn liền quên sạch mục đích phải làm!

Hàn Kính kiềm chế lắm mới không nện cả cái điện thoại lên đầu mình.

Hắn đứng đó suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra cách nào khác ngoài quay lại nhà Lan Tri, đành một lần nữa ra đón mấy phương tiện giao thông công cộng đến nhà anh.

Đi về rồi lại đi qua, cộng thêm tối chủ nhật cao điểm, đường xá đông đúc, Hàn Kính đến 7 giờ tối mới đến lại được nhà Lan Tri. Nhưng thật kì lạ, đã giờ này nhưng anh vẫn chưa về.

Chủ nhật buổi tối, có thể đi đâu được nhỉ?

Hàn Kính có chút lạ, hắn không có số điện thoại Lan Tri, chỉ biết nhàm chán bó gối ngồi thu lu trước cửa nhà đợi anh về.

Hắn đã ngồi suốt hơn hai tiếng đồng hồ vẫn không thấy Lan Tri trở về.

Hàn Kính bắt đầu sốt ruột, không biết anh có gặp sự cố gì không. Tai nạn giao thông ngoài ý muốn? Hay bị người ta cướp tài sản gì rồi.

Hắn đang nghĩ ngợi lung tung thì căn hộ nhà bên số 1102 cửa bật mở. Bà dì hôm qua Hàn Kính gặp ra ngoài đổ rác.

Bà dì nhìn thấy Hàn Kính có hơi bất ngờ.

"Cháu sơ ý đánh rơi chìa khoá nhà trong nhà Lan Tri rồi." Hàn Kính chật vật giải thích với bà.

Bà dì nhẹ gật đầu, nói: "Cậu gọi điện cho Tiểu Lan đi, chờ không được đâu. Thằng bé mỗi tuần đều đến nhà cha mẹ nuôi thăm đến 11 giờ mới về."

Hàn Kính sững sờ: Cha mẹ nuôi?

Lan Tri chưa từng nói với hắn về gia đình của anh, chẳng lẽ Lan Tri là trẻ mồ côi được nhận nuôi từ nhỏ?

Nhưng bây giờ nhiều cha mẹ nuôi cũng không muốn nói con mình là nhận nuôi, con cái nhận nuôi cũng hay giấu giếm chuyện mình là con nuôi. Bà dì này vậy mà biết rõ chuyện nhà Lan Tri, hoặc là bà rất thân thiết với nhà anh, hoặc là gia đình anh cũng không giấu giếm gì.

Hàn Kính suy nghĩ lung tung, bà dì nhìn thấy hắn như thế, bèn cười nói: "Hoá ra Tiểu Lan không nói cậu nghe. Cũng đúng, đứa nhỏ này lúc nào cũng thế, từ nhỏ đến lớn, luôn ngại ngùng ít nói, không hỏi thì sẽ chẳng bao giờ chủ động mở miệng. Mà cha mẹ nuôi cậu ấy cũng nổi tiếng lắm, đặc biệt là mẹ nuôi, ai cũng biết bà." Bà thúc giục Hàn Kính, "Cậu mau gọi cho Tiểu Lan đi. Thỉnh thoảng có hôm thằng bé ngủ lại nhà họ, sáng mai mới về đấy."

Hàn Kính ngượng ngùng cười cười, hắn sợ nói mình không có số điện thoại Lan Tri sẽ làm bà hoài nghi, đành nói dối: "Cháu để quên điện thoại nên không gọi được."
Bà dì kia rất nhiệt tình: "Cậu chờ một chút. tôi đi lấy điện thoại cho cậu gọi."

Hàn Kính ngăn lại: "Cháu để số Lan Tri trong điện thoại rồi, giờ không có máy ở đây cháu cũng không nhớ số anh ấy."

Bà dì nghĩ nghĩ: "Tôi thì không có số Tiểu Lan, nhưng mà có số nhà cha mẹ nuôi thằng bé, cậu gọi thử xem."

Bà đi vào nhà, rất nhanh đã trở ra cùng với một cái điện thoại di động. Bà mở máy, tìm một dãy số rồi đưa cho Hàn Kính: "Là số này này."

Hàn Kính vội nhận lấy. Hắn thật sự sợ đêm nay Lan Tri không trở về, hắn sẽ chẳng biết làm sao, nên nhanh chóng cầm máy nhấn nút gọi đến số điện thoại cha mẹ nuôi Lan Tri.

"Tít -- tít---" Chuông điện thoại đổ.

Hàn Kính đột nhiên cảm thấy lo sợ, sớm quá, chưa gì đã cùng nói chuyện với mẹ nuôi bố nuôi anh rồi ư? Nhất định phải làm cho ông bà có ấn tượng tốt.

Cho nên hắn hắng giọng, cố gắng cho thanh âm của mình diu đi, nghe êm tai hơn một chút.

Chuông điện thoại đổ được một chốc, đã có người nhấc máy.

"Alo." Một giọng đàn ông quen thuộc cất lên, "Tôi là Chu Thành, xin hỏi tìm ai?"

Bàn tay cầm điện thoại của Hàn Kính chợt run lên.

Chu Thành.

Cái tên này đương nhiên là quen thuộc. Sao lại có thể không quen được cơ chứ. Chu Thành, hiệu trưởng đại học Z, mượn cớ đêm khuya tăng ca quấy rối Lan Tri, là tên súc sinh tát anh hai cái, là tên vì thù hằn cá nhân sa thải hắn.

Nếu như giết người không phạm pháp, Hàn Kính sẽ lập tức thiến lão rồi băm vằm xác ra thật nhuyễn trộn cho chó ăn.

Nhưng mà, vì sao người nghe máy lại là lão ta? Bà dì hàng xóm chẳng phải nói anh đến nhà bố mẹ nuôi sao, vì cái gì người nghe máy lại là lão Chu Thành?

Máu trong đầu Hàn Kính như sôi lên sùng sục, chực chờ nổ tung. Hắn sững sờ siết chặt điện thoại, bất động không có phản ứng gì, mãi đến khi bà dì bên cạnh đẩy một cái, hắn mới bừng tỉnh.

"Alo alo?" Giọng Chu Thành truyền tới từ ống nghe, "Rốt cuộc là ai ở đầu dây vậy? Có nghe máy hay không?"

Chắc chắn không thể sai! Giọng nói này, dù Hàn Kính có hoá thành tro cũng nhận ra được, chính xác là giọng của lão Chu Thành kia. Cái kiểu giọng bỉ ổi hèn mọn, mỗi lần gọi thân mật "Tiểu Lan" đều làm Hàn Kính muốn nôn oẹ.

Hàn Kính nuốt một ngụm nước bọt, run giọng trả lời. "Xin...xin lỗi, tôi gọi nhầm số."

Lập tức hắn cũng cảm thấy giọng nói mình cực kỳ khó nghe, vì khiếp sợ mà méo mó thay đổi, như bọt bóng xà phòng bị thổi lay, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Bà dì bên cạnh nghe thấy thế đã xen vào: "Nè cậu nhỏ, không có sai số đâu." Sau đó bà tiến đến ống nghe điện thoại, nói: "Giáo sư Chu, tôi là dì Ngô hàng xóm cạnh nhà đây. Tiểu Lan nhà thầy có bạn đến tìm."

Chu Thành cũng không nhận ra giọng Hàn Kính, chỉ nhận ra bà Ngô. Lão trả lời "À, được được, mọi người chờ một chút."

Sau đó Hàn Kính nghe tiếng ống nghe bị buông xuống, lại nghe giọng Chu Thành vọng lại từ xa: "Tiểu Lan, có điện thoại."

Cả tâm tư Hàn Kính chìm trong hỗn loạn.

Vì sao Lan Tri cùng Chu Thành ở chung một chỗ?

Đã hơn chín giờ đêm rôi, Lan Tri sao lại trong nhà lão?

Bọn họ có quan hệ gì? Ở cùng một chỗ, là đang làm chuyện gì?

Trong nháy mắt, Hàn Kính hy vọng dì Ngô lầm rồi. "Tiểu Lan" của bà không hề là Lan Tri trong lòng hắn. Nhưng điện thoại lại một lần nữa được nhấc lên, giọng nói Lan Tri phát ra đánh tan lấy mọi hy vọng cuối cùng của hắn.

"Xin chào, tôi là Lan Tri, cho hỏi có việc gì không?" Giọng nói anh xưa giờ vẫn thế, vẫn trầm lắng, lịch sự mà xa cách. Tín hiệu đường dây chập chờn, càng làm cho Hàn Kính cảm thấy Lan Tri như cách xa mình thêm gấp bội, xa như những vì tinh tú trên trời kia, mãi mãi chỉ có thể ngắm nhìn, không bao giờ chạm đến được.

"Là Hàn Kính đây. Tôi đánh rơi chìa khoá nhà trong căn hội của anh, giờ tôi đang ở trước cửa." Hắn một hơi kể chóng vánh sự tình, thậm chí nói xong hắn cũng không biết làm thế nào hắn có thể nhanh gọn như vậy.

Lan Tri đầu dây bên kia im lặng một chốc.

"Tôi về ngay." Anh nói, cũng không nghe ra được cảm xúc gì trong chất giọng, "Cậu chờ tôi nửa tiếng." Sau đó anh cúp điện thoại.

Bà dì hàng xóm vẫn rất nhiệt tình: "Này cậu nhỏ, bên ngoài lạnh, cậu vào nhà tôi ngồi chờ đi."

Hàn Kính thất thểu lắc đầu, từ chối nhã nhặn.

Hắn bó gối ngồi trước cửa nhà Lan Tri, gì cũng không muốn làm.

Trời càng trở nên lạnh hơn, Hàn Kính cũng thấy tâm mình cũng trở nên nguội lạnh được một chút rồi. Sẽ không sao đâu, sẽ không có chuyện gì đâu. Lan Tri nhất định sẽ giải thích rõ ràng với hắn.

Mà chỉ cần Lan Tri giải thích, cho dù là một lời nói dối lấp liếm sứt sẹo đến thế nào, hắn đều tự nguyện tin lấy.

Chỉ cần anh giải thích thôi, là tốt lắm rồi.

Hắn chắc rằng hắn sẽ lại có thể tin tưởng anh lần nữa.

Hàn Kính cứ như thế nhìn chằm chằm vào đồng hồ trong tay mình, kim đồng hồ là loại dạ quang, xanh sáng lên trong bóng tối lờ nhờ, im ắng nhắc nhở từng giây phút trôi qua.

Nửa tiếng thiếu mười giây, cửa thang máy bật mở, Lan Tri trong thang máy đi ra, tay nhét vào túi quần, hướng Hàn Kính đi tới.

Hàn Kính cứ như vậy nhìn anh đi thẳng đến trước mặt, dừng bước, cúi đầu không lộ cảm xúc gì nhìn xuống đất xem hắn.

Toàn bộ quá trình chỉ vọn vẹn 10 giây đồng hồ.

"Anh rất đúng giờ." Hàn Kính cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh, giơ đồng hồ lên, "Vừa đúng nửa tiếng."

Lan Tri không nói chuyện, chỉ lấy chùm chìa khoá từ túi quần ra mở cửa.

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Chương 22

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 22

"Tôi không lừa dối cậu."



Hàn Kính rất nhanh tìm được chìa khoá rơi trong phòng ngủ. Tìm được rồi hắn thẳng lưng, đứng tựa vào cửa, nhìn Lan Tri. Hắn đang đợi Lan Tri giải thích về chuyện vừa nãy.

Nhưng Lan Tri có vẻ không muốn bàn về chuyện đó. Hai bàn tay anh lại đút vào túi quần tây, cũng nhìn qua hắn.

Hai người cư như vậy nhìn nhau thật lâu.

"Trạm tàu điện mười một giờ đóng cửa rồi." Cuối cùng Lan Tri là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Cậu mau đi đi nếu không sẽ bị lỡ chuyến cuối."

Hàn Kính không nhúc nhích, chỉ nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.Góc nhìn toà nhà này rất đẹp, ngoài cửa sổ ánh đèn neon chói sáng rực rỡ.

Quá xinh đẹp, nhưng cũng làm cho người ngắm cảm thấy bất an.

"Anh không nghĩ nên giải thích cho tôi sao?" Hàn Kính trấn tĩnh nhìn ánh đèn phản chiếu lập loè trên kính cửa sổ, hỏi Lan Tri.

Một lúc lâu sau, Lan Tri mới đáp lại. "Cậu muốn tôi giải thích chuyện gì?"

"Dì Ngô hàng xóm bảo anh đi đến nhà cha mẹ nuôi, có thật không?"

"Đúng vậy."

"Vậy tại sao người nghe máy lại là lão Chu Thành kia?"

Lan Tri nghe đến đây, anh đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi, nhìn hắn.

"Cậu không phải đã biết câu trả lời rồi sao?". Anh hỏi lại.

Đúng vậy, Hàn Kính không phải người ngu, đương nhiên biết rõ vì sao Chu Thành nghe máy. Nhưng cái hắn biết trong đầu, và chính miệng Lan Tri nói ra hoàn toàn là hai thứ khác nhau. Hắn liếm cặp môi khô khốc: "Anh biết rõ tôi luôn khù khờ, không bao giờ hiểu hết ý của anh. Nên tôi muốn nghe chính miệng anh nói một lần."

Lan Tri nghiêng đầu, nhẹ khẽ thở dài một hơi.

"Ông ta là cha nuôi tôi." Anh ngắn gọn trả lời,mắt cũng không nhìn thẳng Hàn Kính.

"Đúng vậy, lão là cha nuôi của anh." Hàn Kính lập lại một lần, hai tay chậm rãi siết chặt thành nắm đấm, "Vậy có thể giải thích vì sao vừa nãy lão nghe máy, cũng có thể giải thích vì sao anh lại ở trong căn hộ của lão."

Lan Tri vẫn không nhìn hắn, anh tiến đến cửa sổ, vén tấm rèm lên.

"Đã giải thích rõ ràng rồi, cậu cũng nên nhanh đi." Hắn nói, "Nếu không chuyến xe cuối..."

"Tôi cảm thấy vẫn chưa được giải thích rõ ràng!" Hàn Kính ngắt lời.

Lan Tri đã vén xong tấm rèm, nghe thấy liền quay đầu nhìn hắn.

Hàn Kính thu hết can đảm nói tiếp: "Lão nếu là cha nuôi anh, vậy hai người còn... còn... phát sinh quan hệ không đứng đắn, anh không biết luân thường đạo lý gì cả sao?"

Mặt Lan Tri biến sắc.

"Nếu không phải là cha nuôi anh, tôi còn có thể xem như anh thích làm tình cũng người trung niên, nhưng lão lại là cha anh..."

"Đồ ăn có thể ăn bậy, nhưng nói thì không được nói bậy!" Lan Tri đột ngột ngắt lời hắn.

Hàn Kính sững sờ: "Ý anh là gì?"

Lan Tri chậm rãi đi đến trước mặt Hàn Kính. Ánh đèn ngủ đầu giường phát ra một màu ánh sáng vàng nhạt, phủ lên gương mặt vốn lạnh lùng của anh, càng làm cho gương mặt ấy chìm sâu vào một loại bóng mờ ảo ảnh.

"Cậu nghe cho kỹ," Anh nhìn thẳng vào mắt Hàn Kính, bình tĩnh nói rõ ràng từng chữ một, "Tôi và cha nuôi, không hề có bất cứ quan hệ bất chính nào."

Hàn Kính bật thốt: "Anh nói dối!"

Hắn đã tận mắt thấy Chu Thành và Lan Tri làm tình trên xe, cửa sổ xe phủ hơi nước cùng bóng người, cả hai kịch liệt hoan ái, làm sao Hàn Kính có thể quên?

Hơn nữa cái đêm anh và lão ở trong phòng học mập mờ bàn luận, còn có vài ngày trước Chu Thành tát vào mặt Lan Tri, chửi mắng anh quyến rũ lão.

Hàn Kính liều mạng lắc đầu, "Anh rõ ràng cùng hắn..."

"Nếu cậu nghe chưa kỹ, tôi sẽ lập lại lần nữa." Lan Tri ngắt lời, vẫn nhìn chăm chăm vào mắt hắn.

Trong nháy mắt Hàn Kính bỗng cảm thấy ánh mắt Lan Tri sắc như dao, có thể khoét thủng cả mắt hắn.

"Cậu nghe cho kỹ một lần nữa." Lan Tri trầm giọng gằn từng chữ, "Tôi và cha nuôi từ trước đến giờ đều có một mối quan hệ trong sạch, không có bất kì phát sinh bất chính nào."

Hàn Kính cứ như vậy ngơ ngác nhìn anh, từng chữ từng chữ tù miệng anh thoát ra, như những hòn đá tảng nện vào lòng hắn.

Bàn tay hắn siết chặt thành quyền, móng tay đâm vào lòng bàn tay đến rướm máu.

"Tuy tôi không thông minh như anh, nhưng tôi cũng không phải là một thằng ngu, sao anh cứ phải cố chấp lừa gạt tôi?"

Hắn khựng lại một chút, cảm thấy hình như do hắn siết Lan Tri quá chặt, cũng có thể cho hắn hùng hổ doạ người làm Lan Tri sợ, nên hắn tự ép mình thả lỏng, buông nắm đấm, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh.

"Tôi không ngại quá khứ của anh, thật đấy. Giờ là thời đại nào rồi còn chú ý đến chuyện đó." Giọng nói hắn trở nên nhu hoà hơn một ít, "Dù anh trước đây có ngủ cùng một trăm hay một ngàn người, cũng không đến lượt tôi ý kiến. Tôi hỏi anh chuyện của anh và cha nuôi không phải vì tôi muốn đánh giá quá khứ của anh.. Tôi chỉ... Anh nhìn đi,... Hai ta hiện giờ cũng đã thân mật hơn nhiều rồi, cũng phải mở lòng với nhau chứ, phải không? Như vậy đi, tôi sẽ nói trước quá khứ của tôi. Trước đây tôi có qua lại với một tên sinh viên nhà khá giả, anh cũng biết rồi đó. Tôi đè hắn ra làm, hắn hận tôi, nhà hắn có gia thế nên bắt chẹt tôi, tôi phải vào trại cải tạo. việc này cũng không thể hoàn toàn trách hắn, cũng là do tôi lúc ấy không suy nghĩ thiệt hơn. Ah anh đừng hiểu lầm, nói thế không phải là tôi con cảm tình với hắn, chỉ là tôi thấy mình cũng có một phần lỗi. Tóm lại tôi cũng là đã từng dây dưa với một người khác, nhưng sau này không nữa rồi. Bình thường khó chịu quá thì tôi xem GV tự an ủi, thẳng cho đến khi gặp được anh. Từ nay về sau tôi không hề muốn qua lại với ai khác, trong lòng tôi chỉ có anh."
Hắn nói một tràng dài, khó khăn lắm mới xong. Hàn Kính dừng lại thở sâu vài cái.

Lan tri cứ nhìn hắn, mặc kệ hắn đang ôm eo anh, im lặng không nói gì. Hàn Kính chỉ biết ôm siết lấy anh thêm một tý, dịu dàng vuốt ve: "Tôi chi hy vọng anh thẳng thắn với tôi, đừng lừa gạt tôi. Thật sự trước kia anh và lão ta có chuyện gì cũng không thành vấn đề, chỉ cần sau này anh đừng sau lưng tôi qua lại cùng hắn..."

"Tôi không lừa cậu." Lan Tri trong lồng ngực Hàn Kính nhỏ giọng trả lời, vẫn kiên trì giữ lời nói trước.

Lửa giận Hàn Kính vất vả lắm mới nhỏ lại đột ngột lại phừng lên.

"Tôi nói quá nhiều đủ để hiểu rồi." Hắn siết chặt Lan Tri, bắt anh ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Tôi không phải thằng ngu, anh còn cứ tiếp tục nói dối đến khi nào? Anh coi tôi là gì, khỉ đột làm xiếc cho thiếu nhi xem sao?"

Lan Tri lạnh lùng xuyên qua thấu kính mắt nhìn hắn, ánh mắt chợt trở nên rét lạnh vô cùng.

Anh đột ngột đẩy Hàn Kính ra.

"Tại sao cậu cứ khăng khăng rằng tôi nói dối cậu?" Trong mắt Lan Tri xuất hiện một tia cảnh giác. "Cậu..có chứng cứ gì sao?"

Hàn Kính đương nhiên là có chứng cứ chứ! Hắn đã xem qua đoạn video trên xe. Nhưng mà cái chứng cứ này hắn không thể nói, thứ nhất chuyện xảy ra đã quá bỉ ổi rồi, thứ hai hắn làm sao có thể giải thích nguồn gốc video? Truy đến cùng còn không phải do hắn giao du với đám đầu đường xó chợ mà có?

Hàn Kính cũng không muốn cho Lan tri biết hắn quen biết thân thiết với bọn người lưu manh du côn, nên hắn trầm mặc một chút rồi lựa lời nói: "Đêm đó tôi đi đổi bóng đèn, không phải lão động tay động chân với anh sao?"

Tia cảnh giác trong mắt Lan Tri chậm rãi biến mất.

"Bọn tôi cùng nhau suy luận công thức." Anh trả lời.

Đây chẳng phải lại là một lời nói dối trắng trợn nữa sao? thậm chí sau đó anh còn cảm ơn hắn vì đã đập vỡ kính xe giải vây cho anh nữa mà!

Hàn Kính tức đến nổ đom đóm mắt, "Được, được lắm. hai người ở chung một chỗ, trong sạch mà bàn luận công thức, được rồi. Vậy cái lúc lão xông vào nhà tát anh hai cái, bảo anh quyến rũ lão, thì thế nào?"

"TÔI KHÔNG CÓ QUYẾN RŨ ÔNG TA!" Lan Tri đột ngột cao giọng phủ nhận.

Lan Tri lần đầu lớn tiếng, doạ Hàn Kính nhảy dựng.

Hắn còn nhớ rất rõ đây là câu nói của Lan Tri khi bị Chu Thành tát hai cái. Lan Tri cũng ý thức được mình thất thố, đưa tay vuốt lại tóc mình, thành thục đè nén âm thanh, lần nữa lại nhỏ giọng nói: "Chu Thành lúc đó là giận quá nói năng lung tung. Tôi không có bất kì quan hệ bất chính nào với ông ấy."

Anh đã khôi phục lại chất giọng ban đầu, bình tĩnh và nhẹ nhàng như nước. Thế nhưng Hàn Kính lại không thể nào chịu nổi sự thong dong bình tĩnh như thế của anh, hắn cảm thấy sự bình lặng này còn hơn cả mưa gió.

Vì cái gì Lan Tri cứ một mực phủ nhận?

Đến tột cùng là vì cái gì?

Hắn đã nói là hắn không ngại rồi, vì cớ gì anh cứ không chịu thừa nhận. Cũng không phải là giết người phóng hoả, thừa nhận mình đã làm tình, khó khăn đến thế sao?

"Vì sao anh cứ nhất định phải chối?" Hắn chất vấn Lan Tri. "Mù cũng nhìn ra được sự tình, anh còn không thừa nhận?" Nói xong câu này hắn đột ngột thò tay vào túi quần Lan Tri.

Lan Tri có chút hoảng đầu phản kháng: "Cậu định làm gì?"

Hàn Kính đã rút được điện thoại của anh ra, mở danh bạ dò tìm, một chốc đã tìm được dãy số lưu dưới tên "BF" (boyfriend), huơ huơ trước mặt Lan Tri.

"Thế tại sao anh lại lưu số của lão thành BF?"

Lan Tri ngẩn người một lúc.

"BF, BF không phải viết tắt của boyfriend sao? Anh đúng là không coi lão là bố nhỉ, lưu hẳn thành tên "bạn trai"?" Hàn Kính giận dữ nói.

Lan Tri nhìn màn hình, chậm rãi rút điện thoại di động ra khỏi tay Hàn Kính: "BF là Bá phụ (*)viết tắt." Anh lạnh lùng nói. (*)伯父 (Bó fù) Bá phụ: Nghĩa sát là Bác, nhưng mình có từng nói mình edit bá phụ - bá mẫu lại thành bố nuôi mẹ nuôi ý.

Hàn Kính cười khẩy: "Giải thích trôi chảy thật! Thực con mẹ nó đ" chê vào đâu được!"

Hắn xoay người đi đến tủ đầu giường, kéo ngăn thứ nhất lấy ra một hộp bao cao su loại nhỏ, ném xuống chân Lan Tri.

"Còn thứ này anh định giải thích thế nào?" Hắn cười lạnh, "Ch*ch với anh tôi thừa biết kích cỡ của anh, hộp bao này size còn bé hơn. Hay anh không muốn nói tôi biết anh thích bị mấy tên c* bé ch*c!"

Lan Tri cúi người, chậm rãi nhặt hộp bao cao su lên.

Hàn Kính hết chịu nổi việc Lan Tri cứ dửng dưng bình tĩnh như thế, hắn xông đến túm lấy cổ áo anh: "Sao không giải thích hả? Mau nói cho tôi nghe!"

Lan Tri cố gắng đẩy hắn ra, lại bị hắn bắt được cả hai tay.

"Con mẹ nó anh đúng là muốn bắt cá hai tay phải không? Cho nên mới một mực phủ nhận?"

Hắn đem Lan Tri áp trên vách tường, "Đã muốn cùng tôi, còn muốn cùng người khác."

Hắn siết tay anh quá chặt, Lan Tri không chịu nổi phải thả tay. Hộp bao cao su rơi xuống đất. Cái hộp bung nắp. bao trong hộp thi nhau rớt ra, vương đầy trên mặt đất.

Lan Tri cũng không vùng vẫy, chỉ cúi đầu nhìn thoáng qua chồng bao rơi vãi. Hàn Kính bị thái độ thản nhiên này chọc giận, hắn túm tóc bắt anh ngẩng đầu lên.

(thằng ngu buông thầy kao raaa!!!)

"Tôi chưa từng gặp người nào lại dâm đãng rẻ rúng như anh!" Hắn quát, "Con mẹ nó một con c*c đâu đủ cho anh sướng phải không?"

Rống hết câu này hắn hụt cả hơi, trừng mắt thở dốc phẫn nộ nhìn Lan Tri.

Lan Tri bị hắn túm tóc, đành phải nghiêng đầu qua, nghe Hàn Kính mắng chửi tục tĩu anh cũng không cao hứng lắm, chân màu cau lại. Nhưng Lan Tri vẫn giữ bình tĩnh rất tốt, không to tiếng với Hàn Kính, thậm chí còn không hề cãi lại.

Anh chỉ im lặng một chút, rồi lịch sự: "Chắc là cậu mệt rồi, cũng nên về nhà sớm nghỉ ngơi yên tĩnh một chút đi."

Hàn Kính tuyệt đối chẳng ngờ được rằng đã như thế này Lan Tri còn có thể nói ra câu đó. "Nghỉ ngơi yên tĩnh một chút?" Hắn hừ vào mặt anh. "Anh nói dối với tôi hết lần này đến lần khác, coi tôi như thằng ngu mà vờn qua vờn lại, giờ lại bảo tôi yên tĩnh nghỉ ngơi một chút?"

Nói xong hắn cố ý thả thay, buông Lan Tri ra rồi lùi về sau một bước.

"Tôi sẽ nghỉ ngơi một chút cho anh xem!" Hắn nói, tay lập tức vung lên, hung hăng gạt đổ đèn ngủ trên tủ đầu giường Lan Tri xuống đất.

Đèn ngủ bằng thuỷ tinh, bị hất xuống đất cả đèn lẫn bóng đều tan thành từng mảnh, vỡ bừa bộn trên mặt đất.

Lan Tri khẽ gọi một tiếng, đẩy Hàn Kính ra chạy đến cái đèn bàn đã rơi nát, ngồi xổm không chút do dự dùng tay trần vươn vào đống mảnh vỡ thuỷ tinh lục tìm gì đó.

Ngón tay Lan Tri nhanh chóng bị thuỷ tinh cắt đứt, máu chảy đỏ tươi. Nhưng anh hình như chẳng hề thấy đau, cứ lục lọi trong từng miếng thuỷ tinh.

Hàn Kính đột nhiên thấy lòng quặng đau, vừa định xoay người kéo Lan Tri ra, thì anh cũng đã tìm thấy thứ cần tìm.

Là một khung ảnh. Khung ảnh này vốn đặt tại đầu giường bên cạnh cái đèn ngủ, bị Hàn Kính quét trúng, cùng rơi xuống đất.

Mặt khung ảnh thuỷ tinh đã bị nứt vài đường dài, hiển nhiên cũng bị đập hư.

Lan Tri không quan tâm tay mình vẫn còn đang chảy máu. Anh dùng hai ngón tay còn lành lặn tỉ mỉ tháo tấm ảnh chụp lộng trong khung ra, cẩn thận quan sát xem tấm ảnh có bị thuỷ tinh cắt hư hại gì không.

Hàn Kính liếc mắt, thấy đó là ảnh chụp Lan Tri và vợ Chu Thành. Lúc trước phát hiện ra tấm ảnh này, hắn còn ngạc nhiên không hiểu sao anh và vợ lão chụp chung, giờ thì đã rõ rồi.

Mà một khi đã rõ, thì tia đau lòng lúc nãy lập tức đã không còn nữa.

"Anh đem ảnh mẹ nuôi đặt ở đầu giường rồi lén lút hoan ái với cha nuôi trên tại cái giường này, bộ anh không thấy tội lỗi gì sao?" Hắn cười lạnh.

Lan Tri đang kiểm tra ảnh chụp, nghe vậy đột nhiên chuyển mắt nhìn thẳng vào mặt Hàn Kính.

Ánh mắt anh như được ngâm trong nước đá, hơi lạnh thấm cả vào trong đồng tử, từ trong ra ngoài đều rét đến thấu xương.

"CÚT!" Anh nhìn thẳng mặt hắn, phun ra một chữ.

Chuyện đến mức này nếu Hàn Kính còn không đi thì chẳng còn là da mặt dày nữa rồi mà sẽ trở thành đê tiện. Hắn có thể yêu được người hèn hạ, nhưng không thể yêu người không hề biết nguyên tắc.

Hàn Kính gom vội áo khoác bước thẳng đến cửa. Hắn dừng lại một chút, móc trong vi ra 51 tệ, cả chìa khoá và mảnh giấy ghi địa chỉ mới Lan Tri đưa hắn hôm qua cùng ném xuống đất.

"Lần trước tôi thiếu tiền anh, giờ trả lại." Hắn nói với Lan Tri, "Chúng ta từ nay về sau không ai thiếu nợ nhau. Sau này đừng con mẹ nó lại quyến rũ tôi."

Nói xong câu này hắn kéo cửa đóng sầm, đi thẳng không ngoái đầu lại.

---

( Nói chung tui mệt não với mấy thằng công ochos dữ lắm. thôi có chơi có chịu, sau này hói hận sml nha con.

Tôi thầy tui...)

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Chương 23

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 23

Trên gương mặt anh không lộ vẻ gì. Không kinh ngạc, không có khổ sở, không vui sướng, cái gì cũng không. Anh chỉ như vậy, trầm tĩnh nhìn Hàn Kính.



.

Kế tiếp mấy cái cuối tuần Hàn Kính đều chú tâm vùi đầu vào sách vở.

Cái gì hắn cũng không muốn làm, chỉ muốn mỗi ngày đều phải học học học.

Hắn thậm chí còn không biết tại sao hắn phải học.

Lúc trước hắn muốn đi luyện thi, đậu lên đại học, là để xứng đôi với Lan Tri. Nhưng hôm nay hắn và anh đã thành người dưng rồi, tiếp tục học hành, có nghĩa lý gì nữa đâu?

Hàn Kính cảm thấy chuyện này cũng có một điểm đáng mừng, đó là, hắn không có số điện thoại Lan Tri, Lan Tri cũng không tự mình chấm bài, nên cũng không biết số hắn.

Giờ hắn đã chuyển ra khỏi nhà gã bán đĩa CD, nên Lan Tri cũng chẳng biết hắn đang ỏ đâu, mà Lan Tri dọn nhà hắn cũng không biết nơi ở mới của anh là đâu.

Tại cái thời đại khoa học kỹ thuật phát triển này, hắn và Lan Tri đã hoàn toàn mất liên lạc.

Nhưng chỉ có mất liên lạc như thế, mới có thể quên đi nhớ thương, lần nữa bắt đầu.

Cứ thế Hàn Kính u mê đần độn trôi qua một tháng.

Thời tiết dần trở lạnh, mỗi ngày sáng sớm hắn đi đến lớp học, gió bấc vù vù thổi vào người, lạnh thấu xương, giống như chữ "cút" Lan Tri nói với hắn, đôi mắt cũng lạnh buốt như thế, làm cho hắn phát run.

Rất kỳ quái, hắn cảm thấy rõ ràng chuyện này là do Lan Tri sai, là Lan tri phụ hắn, nhưng thỉnh thoảng hắn cũng sẽ vẫn rất nhớ anh.

Lan tri giống như đã mọc rễ trong tâm trí hắn. Lúc làm toán hắn cũng sẽ nhớ Lan Tri, nhớ lần đầu tiên hắn gặp anh. Khi ấy sắc trời đen kịt mưa to như trút nước, Lan Tri lấy ra một thẻ nhân viên, trên có một tấm ảnh chân dung, dưới viết "Lan Tri, phó giáo sư toán học ứng dụng đại học Z."

Lúc bị giáo viên gọi trả lời hắn cũng nhớ về Lan Tri, nhớ đến hôm anh phát hiện hắn lén lút trà trộn vào lớp học, cố ý gọi hắn lên trả lời câu hỏi. Hắn vẫn nhớ như in câu hỏi kia: "Hàm số hiệu dụng có tính chất gì?"

Lúc hắn an ủi bằng GV tự nhiên cũng sẽ nhớ đến Lan Tri, nhớ anh dưới thân hắn vừa cấm dục vừa dâm đãng. Rất kì lạ, cấm dục và dâm đãng rõ ràng là hai thứ đối lập nhau, vậy mà trên người Lan Tri, lại hoà hợp vô cùng, thành một thể thống nhất.

Có một ngày, vào buổi tối hắn đang làm bài bỗng thấy đầu óc choáng váng, ngồi thở dốc một hơi hắn cũng nhớ đến Lan tri. Hắn nhớ đến lần cuối cùng hắn và anh ân ái, là trên cửa phòng ngủ, kết quả Lan Tri ngất đi. Hàn Kính khi ấy đã muốn khuyên anh đi gặp bác sĩ.

Nhưng bây giờ, đã không còn cách nào khuyên được.

Thời gian cứ như vậy, tưởng niệm tràn đầy mà đi qua thực nhanh. Đến một ngày, Hàn Kính bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.

Người gọi đến là nhân viên phụ trách lớp luyện thi phụ thuộc đại học Z, xác nhận hắn có phải là Hàn Kính không, rồi đi ngay vào vấn đề, hỏi Hàn Kính có phải đang muốn tham gia lớp luyện thi của bên ấy không.

Hàn Kính ngạc nhiên: "Không phải bên anh chỉ nhận học sinh đậu nguyện vọng hai kì thi đại học năm ngoái sao?"

"Bọn tôi có thể phá lệ vì cậu." Bên kia nói, "Học phí cậu cũng không cần phải lo lắng, chờ khi cậu thi xong thì trả cũng được."

Hàn Kính không tin là có cơ hội tốt đến vậy, liên tục hỏi lý do bên đại học Z phá lệ.

Đối phương hiển nhiên không muốn nhiều lời, nghe Hàn Kính lải nhản một hồi liền mất kiên nhẫn, rống to: "thế rốt cuộc là cậu có muốn tới học hay không hả? Dây dưa thế này chắc không muốn tới rồi ha?"

"Tới tới tới!" Hàn Kính hoảng sợ liên tục gật đầu.

Lò luyện thi trường trung học phụ thuộc đại học Z là nơi luyện thi tốt nhất thành phố, có thể vào đó học, Hàn Kính cầu còn không được.

Sang ngày hôm sau hắn đã đường đường chính chính ngồi vào lớp luyện thi của đại học Z. Trường chuyên luyện thi quả không giống với nơi khác, trên vách tường còn dán một hàng chữ nổi bật: "Cách kì thị đại học còn XXX ngày" để đánh dấu đếm lùi. Tiến độ dạy học thì Hàn Kính suýt chút nữa cũng không theo kịp, mỗi ngày đều sứt đầu mẻ trán.

Nhưng hắn tiến bộ cũng rất nhanh, đợi đến tháng mười hai, trong kì thi thử hắn đã từ đứng bét lớp lên top mười.

Tháng mười hai còn có một sự kiện.

Năm nay tổ trưởng khoa số học kì thi đại học đến thành phố A mở toạ đàm. Buổi toạ đàm diễn ra trong hai ngày thứ bảy chủ nhật, chủ yếu ôn lại trọng điểm kiến thức, và quan trọng nhất là tiết lộ một ít thông tin về xu hướng ra đề và nội dung đề thi có thể ra.

Loại toạ đàm có tiết lộ hướng để thi này học sinh nào mà chẳng ham, chạy theo như vịt. Trung học phụ thuộc đại học Z cũng là trường chuyên cấp ba có tiếng, học sinh đang luyện thi cũng được ưu tiên báo danh.

Nhưng mà lệ phí đăng ký đắt đến doạ người.

Hàn Kính không có thu nhập, tiền sử dụng đều là từ năm vạn tệ Quách Kiệt đưa cho. Tiền thuê phòng, ăn cơm, các loại tư liệu ôn tập đã ngốn không ít tiến của hắn. Đợi đến lúc thi tốt nghiệp trung học cũng phải về địa phương hộ tịch mà thi, một đống tiền xe cũng không phải nhỏ, cần phải tính toán thật kỹ.

Hắn cân nhắc thật lâu, vẫn là quyết định không báo danh đăng ký lớp toạ đàm kia.

"Cậu xác định không đăng ký?" Người phụ trách hỏi hắn "Cơ hội này ngàn năm có một đấy."

Hàn Kính vẫn lắc đầu.

Dù sao cũng không ở cùng Lan Tri nữa, cũng không nhất định phải đậu vào một trường thật tốt, giờ thậm chí thi hay không cũng không khác nhau nữa rồi. Hàn Kính trong nháy mắt đã có suy nghĩ như thế.

Mà Lan Tri, người cùng hắn bao đêm, đã sớm như mây khói, biến mất khỏi cuộc sống của hắn.

Sau khi kết thúc buổi toạ đàm được khoảng hai tuần, Hàn Kính đi luyện thi về khuya, tình cờ gặp gã bán đĩa CD trên đường.

"Ối Cục Gạch, tìm cậu cực khổ muốn chết!" Gã đàn ông nhìn thấy hắn lập tức nhiệt tình rống lên. "Tui không có nổi số điện thoại cậu để gọi đây này!"

Hàn Kính nghĩ thầm ông xạo xạo cái gì, muốn số cứ hỏi Quách Kiệt là ra thôi mà!

"Nè Cục Gạch!" Gã bán CD nói, "Cỡ hai tuần trước tui có nhận được một bưu kiện gửi cho cậu, mà không biết sao ghi địa chỉ nhà tui. Tui nghĩ chắc hồi đó cậu ở nhà tôi một thời gian, nên người ta còn nghĩ cậu ở đó ấy."

Hàn Kính nhíu mày hỏi: "Bưu kiện? Bên trong có gì vậy?"

"Ai mà biết, một chồng dày cui. Cậu có rảnh không, ghé nhà tôi cầm về nè."

Hàn Kính đi theo gã bán CD đến cầm bưu kiện đi. Phần thông tin người gửi không có ký tên, địa chỉ gửi là đánh máy, nhìn cũng không ra chữ viết của ai.

Hàn Kính mở ra, liền ngây ngẩn cả người.

Bên trong dày đặc một chồng tài liệu giáo trình, đều là tài liệu từ buổi toạ đàm mà Hàn Kính không tham gia.

Hắn mở thử, bên trong còn có nét bút dạ quang đánh dấu những chỗ cần lưu ý. Ngoài ra từ trong ra ngoài không có lấy một chữ viết tay.

Cái này, là ai gửi đây?

Trong nháy mắt, Hàn Kính xuất hiện trực giác, cảm thấy những tài liều này là của Lan Tri gửi đến.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện tay Hàn Kính đã phát run, chồng tài liệu trượt khỏi tay rớt lả tả trên mặt đất.

Hàn Kính cảm thấy mình thật buồn cười. Đã lâu như vậy, vì cái gì vữa nghĩ đến việc Lan Tri quan tâm hắn, tay đã phát run?

Lan Tri làm sao có thể gửi tài liệu ôn tập cho hắn? Lan Tri là giáo sư đại học, không liên quan đến trường cấp ba, sao có thể để ý những chuyện này. Hơn nữa làm sao anh biết rõ hắn không tham gia hai buổi toạ đàm kia? Thậm chí hắn chuyển chỗ luyện thi sang trường trung học phụ thuộc đại học Z cũng chưa chắc anh biết nữa là. Nếu như Lan Tri thật sự quan tâm đến hắn, quan tâm đến cảm xúc của hắn, thì cũng sẽ không bướng bỉnh, dũng khí thừa nhận chuyện đã làm cũng không có!

Hàn Kính càng nghĩ càng khổ sở. Hắn cố gắng lắc đầu, cố gắng đánh tan nhưng ý nghĩ về Lan Tri trong trí óc, ép mình lần nữa lại vùi vào việc học hành.

Tháng mười hai cũng rất nhanh qua đi, chớp mắt là đến Tết nguyên đán.

Tết nguyên đán lớp luyện thi nghỉ 3 ngày. Hàn Kính trong lúc vô tình nghe được trung tâm thành phố có hội sách, rất nhiều sách mới được đưa ra thị trường, sách báo giáo khoa tất cả đều giảm 80%. Thật sự là hắn cũng cần thêm tư liệu học tập, nên đón xem tìm đến hội sách.

Hội sách rất đông đúc. Hàn Kính tập trung tìm sách hay, cũng không để ý xung quanh, thẳng đến khi có một bàn tay đập lên vai hắn.

"Hàn Kính, đã lâu không gặp." Người nọ thân mật kề vào gáy hắn hà hơi.

Hàn Kính quay đầu lại, ngây ngẩn cả người.

Hắn không chỉ ngây ngẩn cả người, mà còn khiếp sợ, nên lỏng tay, bốn cuốn giáo trình trượt ra, nặng nề rơi trên mặt đất.

Đứng trước mặt hắn chính là tên sinh viên khi ở quê Hàn Kính từng "ấy" qua sau đó phải ngồi trại cải tạo. Hắn còn nhớ rất rõ, tên sinh viên gọi là Lưu Minh.

Hàn Kính thấy Lưu Minh phản ứng đầu tiên là muốn quay người chạy mất. Người này hắn không muốn dây vào, không khéo lại tiếp tục vào trại cải tạo ngồi.

Lưu Minh chặn hắn lại: "Thấy tao sợ dữ vậy đó hả?"

Hàn Kính cười mỉa, không khách khí: "Tôi tưởng lỗ thí của anh thấy tôi thì cũng sợ v~ ra chứ!"

Lưu Minh vậy mà không tức giận, ngược lại còn dán cả người lên Hàn Kính: "Nó không phải thấy mày thì sợ." Lưu Minh chậm rãi vuốt tay lên người hắn, hạ giọng nói: "Nó...muốn mày đó."

Đầu Hàn Kính nổ "đùng" một cái.

"Nó muốn mày đó"? Đây là ý gì?

Chẳng lẽ thằng này là M ngầm, bị ch*ch một phát đâm nghiện mê tơi? Đã như vậy thì lúc đó còn muốn trả đũa, hại hắn vào trại cải tạo làm gì?

Hàn Kính tóc gáy dựng đứng, liên tục đẩy hắn ra, ghét bỏ nói: "Tránh xa tôi ra! Tránh càng xa càng tốt!"

Hắn đẩy Lưu Minh ra, quay đầu định chuồn mất, nhưng mới đi vài bước, hắn chợt phát hiện ở giá sách không xa, có một người đứng đấy, bình tĩnh im lặng quan sát hắn và Lưu Minh.

Đầu óc Hàn Kính vừa nổ tung đã bị đóng băng cứng đờ.

Vì người đang đứng đấy im lặng nhìn hắn, chính là Lan Tri đã hai tháng hắn chưa gặp.

Lan Tri mặc một chiếc áo khoác nỉ đen dài, trên cổ quấn một chiếc khăn quàng cổ caro đỏ xám nhạt, càng làm cho làn da anh trở nên trắng nõn. Ha tay anh đút vào túi áo khoác, cả người trước sau như một vẫn sạch sẽ và xinh đẹp, chỉ là gầy đi một tý.

Trên gương mặt anh không lộ vẻ gì. Không kinh ngạc, không có khổ sở, không vui sướng, cái gì cũng không có. Anh chỉ như vậy, trầm tĩnh nhìn Hàn Kính cùng Lưu Minh bên cạnh.

Anh dù biết Hàn Kính đã phát hiện ra mình, cũng không vội vàng rời đi, chỉ chậm rãi xoay người sang chỗ khác, trấn định cầm xuống một quyển sách trên giá xuống, cúi đầu đọc qua, không hề nhìn đến Hàn Kính và Lưu Minh.

Một lọn tóc anh hơi rũ xuống, cọ lên khăn quàng cổ màu xám tro, cùng những sọc caro đỏ trên khăn giao thoa cùng một chỗ, tạo nên một loại phong tình không nói nên lời.

Hàn Kính cứng người đứng im tại chỗ, đều đã quên mất hắn còn phải đi trốn Lưu Minh.

Ý Lan Tri là gì? Thấy hắn, lại giả vờ như không nhìn thấy?

Suy nghĩ của hắn đang hỗn loạn, Lưu Minh đã lần nữa cạ cạ lên vai hắn.

"Sao, không đi à, đổi ý rồi hả?" Hắn cười cười với Hàn Kính, "Tao biết trong lòng mày còn chưa nỡ xa tao~"

Hàn Kính liếc Lưu Minh: "Nhiều người như thế muốn mất mặt không?"

Lưu Minh vô tư nhún vai: "Ra là mày ngại nhiều người." Nói xong hắn ngẩng đầu lên nhìn quanh quất, đã thấy khu giá sách bên cạnh rất vắng vẻ, chỉ có một người đứng đó. Lưu Minh nhanh nhảu nắm Hàn Kính lôi đến đấy.

Da đầu Hàn Kính tê dại, Lưu Minh kéo đến chỗ nào không kéo, lại nhè ngay chỗ Lan Tri đang đứng mà lại. Hắn vội la oai oái: "Nè nè, anh làm gì vậy?"

Lưu Minh cười nói: "Không phải mày chê nhiều người sao? Tìm chỗ vắng cho mày dễ nói chuyện thôi."

Nói xong hắn đã đem Hàn Kính kéo đến bên cạnh Lan Tri, hai người vùng vẫy quá mạnh còn vô tình đánh lên người Lan Tri mấy cái. Anh nghiêng người, vẫn không có biểu cảm gì nhìn hai người bên cạnh.

Lưu Minh không quen biết Lan Tri, cười trừ làm lành: "Xin lỗi anh, bọn tôi vô ý."

Lan Tri lịch sự trả lời: "Không có gì," Sau đó cúi đầu, tiếp tục đọc sách trong tay,

Có thể vì sách mới, giấy còn dính khó sang trang, hoặc tay anh đang run nhẹ nhẹ, mà Hàn Kính chú ý Lan Tri nãy giờ cũng không lật được một trang sách.

Lưu Minh không nhìn ra sự kì lạ của Hàn Kính và Lan Tri, chỉ nhìn Hàn Kính nói: "Lần đó tao đúng là giận ghê lắm, mà mày ra tay với tao cũng có nhẹ nhàng gì đâu, nên ông già tao mới tức tìm cách chơi lại mày. Nhưng mà..ha ha, "hoạ mi" của mày cũng xịn xò dữ, lúc hết giận xong tao lại đâm ra nhớ thương gì đâu. Giờ ngẫm lại, chuyện hồi đó cũng tốt ghê. Kỳ thật trong lòng mày cũng đâu quên tao, đúng không? Hay là...mình thử chơi như trước nữa xem."

Hắn cật lực mời mọc Hàn Kính, nhưng chỉ thấy Hàn Kính sượng sùng nhìn qua Lan Tri. Lưu Minh cho rằng Hàn Kính ngại nơi này nhiều người, nói chuyện không tiện, bèn hắng giọng quay qua Lan Tri: "Anh gì ơi."

Lan Tri ngùng lật sách, ngẩng đầu nhìn hai người.

Lưu Minh ý đồ muốn Lan Tri rời đi, bèn ôm lấy bả vai hàn Kính, cười cười: "Tôi với bạn có chút chuyện muốn nói với nhau, anh có thể rời đi...."

"BỘP ——" Lan Tri không đợi hắn nói xong, liền đóng sách lại.

"Xin lỗi." Anh lãnh đạm đáp lại, mặt tái nhợt không chút máu, "Là tôi quấy rầy hai người rồi."

Nói xong anh cất sách lại trên giá, xoay người rời đi.

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Chương 24

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 24

Trời sụp tối, bên ngoài đã nổi tuyết, đất trời một màu trắng nhờ bao la mù mịt. Lan Tri của hắn, biết tìm nơi nao.



Hàn Kính ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Lan Tri, vẫn không nhúc nhích. Thẳng đến khi Lưu Minh đẩy một cái, hắn mới bừng tỉnh.

"Vậy là có chịu hay không mà đơ mặt ra thế?" Lưu Minh hỏi.

Hàn Kính ban đầu vốn muốn cự tuyệt, nhưng sau lại đột nhiên đổi ý.

Đối với Lan Tri, hắn đã là quá khứ rồi, nhưng hắn biết tận sâu bên trong hắn vẫn còn tình cảm với anh nhiều lắm. Hắn còn phát hiện ra dạo này số lần tự an ủi của hắn ít đi hẳn, mà nếu có, cũng chỉ là bằng những hình ảnh của anh.

Như vậy mãi cũng không được.

Hàn Kính không thể nào sống mãi với hình bóng của anh ở trong tâm. Hắn quay đầu nói với Lưu Minh: "Được, nhưng mà anh nhớ rõ lần này là anh tự nguyện cho tôi chơi đấy, đừng có xong việc rồi lại bảo tôi chơi xấu anh."

Hắn đi theo Lưu Minh về nhà trọ.

Lưu Minh đã tốt nghiệp đại học rồi. Nhờ ông già quen biết, hắn xin được một cái chức quản lý xuất nhập cảnh ở thành phố A, nhàn nhã thoải mái mà sống qua ngày.

Cửa phòng trọ vừa mới đóng, Lưu Minh đã nhảy bổ vào toan cởi áo Hàn Kinh.

Hàn Kính đẩy hắn ra: "Làm gì mà gấp vậy ba?", rồi móc di động, mở chế độ quay phim.

Lưu Minh vui vẻ cầm lấy điện thoại, nhìn vào camera: "Ta là cam tâm tình nguyện bị họa mi siêu bự của anh hai Hàn chơi nha~" rồi tiện tay thảy điện thoại lên gường, tiếp tục nhảy bổ vào cởi quần áo Hàn Kính.

Hai người nhanh chóng cởi sạch sẽ quần áo của nhau, rồi ôm ấp vuốt ve nhiệt liệt.

Cọ vuốt một hồi, Lưu Minh đột nhiên đẩy hắn ra, gầm gừ: "Mày giỡn chơi với tao đó hả?"

Hoá ra cậu nhỏ của Hàn Kính một mực không ngóc đầu dậy nổi. Hàn Kính cũng không biết tại sao họa mi của hắn gặp Lưu Minh lại chẳng buồn hót. Hắn đã rất lâu không "xả" rồi, rõ ràng dục vọng ngứa ngáy khắp người đấy, nhưng chỗ kia vẫn một mực mềm oặt.

Hàn Kính gãi đầu, qua loa đáp: "Chắc do hôm nay lạnh quá (teo chym =]]]]), chờ tôi đi tắm nước ấm cho thoải mái phát."

Lưu Minh nghĩ cũng hợp lý, ừ một cái.

Hàn Kính nhảy xuống giường vào phòng tắm, giữa đường phát hiện điện thoại còn đang thu hình, thuận tay tắt đi.

Tắm rửa đi ra, hắn thấy Lưu Minh đang ngồi trên ghế sofa, nhàm chán mà xem cái chương trình phỏng vấn chính trị thời sự gì đấy.

Hàn Kính liếc mắt một cái, nhận ra người phụ nữ trung niên đang được phỏng vấn trong TV nhìn rất quen mắt.

"Bà này là ai vậy?" Hắn hỏi Lưu Minh.

"Là Dương Anh đó." Lưu Minh liếc hắn một cái "Mày mù tịt tình hình chính trị bây giờ quá nha. Bà ấy là nữ phó thị trưởng đệ nhất thành phố A này đó. Hiện tại nam nữ bình đẳng nên quốc gia rất ủng hộ phụ nữ làm chính quyền. Mà hơn nữa bà ấy thật sự rất có tài, thiên thời địa lợi nhân hòa, con đường làm quan phơi phới, tất cả các tạp chí lớn nhỏ tranh nhau phỏng phấn không hết luôn."

Hàn Kính quả thật tới bây giờ cũng chưa từng nghe qua cái tên Dương Anh này. "Kì quái à nha", hắn nói: "Chẳng hiểu sao cảm thấy như đã gặp bà này ở đâu đó."

Lưu Minh cười to: "Thôi đi cha nội. Cha tao là cục trưởng công an mà tới chào hỏi bà ấy tao còn rất ít khi có dịp đây."

Hàn Kính cũng khó hiểu, cứ nhìn TV vài lần.

"Bà ấy hơi bị siêu à nha." Lưu Minh thấy hắn có hứng thú nên hào hứng khoe khoang học thức của mình ra, "Nhớ hồi hai mươi năm trước bên thành phố A có vụ cưỡng gian không? Là một ông ba mươi tuổi đầu, nhận con nuôi từ cô nhi viện. Cái cô con nuôi kia thì lại bị câm. Thế là hắn ta nuôi cô ấy hơi trưởng thành một chút liền ra tay đồi bại, lén lút giằng co qua lại nhiều năm mới bị người ta phát hiện. Lúc đó bên thành phố A rùm beng luôn, vì lợi dụng thân phận cha nuôi mà đi xâm hại trẻ vị thành niên, thật sự súc sinh không ai bằng, ảnh hưởng quá xấu. Bà Dương Anh, lúc đó chỉ là một cán bộ nhỏ trong một cục dân chính, vì vụ án này mà đi khắp nơi, vận động mọi người kiến nghị sửa đổi luật pháp, bảo bộ quyền lợi cho người được nuôi dưỡng. Cuối cùng cũng thành công, sửa đổi luật nhận nuôi trẻ em thành nếu nam độc thân nhận nuôi nữ phải chênh lệch nhau 40 tuổi. Vụ việc này càng làm tên tuổi bà nổi như cồn, quốc gia coi trọng. Bà ấy rất có công đó. "

Lưu Minh tuông một tràng, rồi lại hít hơi nói tiếp: "Bà từ đó thành danh bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và trẻ em, trong giới chính trị danh tiếng rất tốt, nên con đường làm quan thật bằng phẳng thuận lợi."

Trên TV người MC phỏng vấn cũng đang hỏi đến Dương Anh đề tài này: "Chúng ta đều biết bà từng là người đề ra cải cách luật pháp về quy định nhận nuôi trẻ em mồ côi, cống hiến rất nhiều trong việc bảo vệ lợi ích phúc lợi của nhân dân. Hiện tại bà đang cũng là một trong những chủ quản của bộ máy hành chính này rồi, không biết sau này bà sẽ có thêm những cải cách cải tiến mới nào không?"

Dương Anh cười, không nhanh không chậm nói: "Cảm ơn mọi người đã đánh giá cao những nỗ lực của tôi. Tuy hiện tại luật pháp quốc gia so với trước kia đã hoàn thiện hơn rất nhiều rồi, nhưng những quy định về thu dưỡng trẻ em mồ côi vẫn là cần xã hội quan tâm nhiều hơn nữa. Ở các viện phúc lợi các thành phố hằng năm luôn tiếp nhận rất nhều trẻ em bị vứt bỏ, hoặc trẻ em vì tai nạn ngoài ý muốn mất đi cả cha lẫn mẹ. Tôi chỉ hy vọng các cá nhân có thực lực kinh tế có thể dang tay đón nhận các cháu, cho các cháu vòng tay tình thân, sự yêu thương đùm bọc của gia đình. Chúng ta có thể sẽ sửa đổi thêm nhiều chính sách để có thể hỗ trợ thêm các gia đình đang nhận nuôi trẻ em cơ nhỡ."

MC lại nói tiếp: "Đúng vậy, xã hội rất cần phải dang rộng vòng tay đón các em. Thị trưởng Dương, tôi nghe nói bà cũng đang nuôi dưỡng một cô nhi, bà có thể chia sẽ thêm cho chúng tôi được không ạ?"

Hàn Kính nghe được câu "đang nuôi dưỡng một cô nhi" trong đầu giờ mới nhận ra Dương Anh là ai. (ngu vừa thôi ông:))

Bà Dương Anh này, chẳng phải là người phụ nữ trong tấm hình Lan Tri đặt ở đầu giường đó sao. Hàn Kính còn có chào bà qua một lần. Còn cái đêm hắn đập phá xe của viện trưởng Chu, bà cũng chạy tới hiện trường nói chuyện với Lan Tri vài câu.

Hóa ra bà Dương Anh này chính là mẹ nuôi của Lan Tri.

Làn da rõ ràng mới tắm qua nước nóng, còn ấm áp mà bỗng chốc rét run.

Dương Anh trong TV đã bắt đầu giới thiệu: "Mọi người đều biết con tôi đã mất cách đây 16 năm trong một vụ tai nạn giao thông. Tôi thật sự rất đau buồn. Tôi rất yêu con tôi, nhưng nó không còn nữa, nên tôi nghĩ sẽ để dành tình thương đó cho một đứa bé khác, cần tình thương của mẹ nhưng mẹ nó đã không còn. Tôi quyết định nhận nuôi một bé trai mồ côi cũng trạc tuổi con tôi khi ấy...

...đứa bé ấy rất thông minh, nhưng do hoàn cảnh khách quan không thể nào có một môi trường học hành tử tế, tâm lý bị chấn thương nên tâm trạng cũng sa sút. Sau khi nhận nuôi, cứ yêu thương đứa trẻ thật tình, nó sẽ mở lòng ra với các bạn. Con tôi sau khi vượt qua được bóng ma tâm lý, nó càng cố gắng học hành, thành tích cũng rất ưu tú. Hiện tại mới 30 tuổi đã trở thành giáo sư đại học, có rất nhiều thành tựu luận văn học thuật được nhiều người biết đến."

"Tôi cảm nhận được là do tôi che chở cho nó, mới làm cho nó trở nên tích cực hơn, cảm thấy xã hội này vẫn còn cần nó. Nên tôi rất hy vọng, các vị anh em bạn bè đang ngồi trước TV, nếu được hãy yêu mến và giúp đỡ những cô nhi này. Không nhất thiết phải nhận nuôi, có thể ủng hộ một ít vào quỹ từ thiện, để giúp đỡ được phần nào điều kiện kinh tế và phát triển cá nhân của bọn trẻ. "

Dương Anh phát biểu thật chân thành, nhưng Lưu Minh đã không còn kiên nhẫn được nữa, bắt đầu đứng lên khiêu khích cậu nhỏ Hàn Kính.

Hàn Kính đẩy hắn ra, bắt đầu kiếm quần áo mặc lại vào người.
"Hả, ý gì đây?"

"Không làm nữa." Hàn Kính mặc đồ qua loa dợm chân bước ra ngoài.

Lưu Minh kéo hắn lại: "Sao thế? Xem TV thấy bà già, "chim" mày héo luôn hả?"

Hàn Kính hất tay Lưu Minh ra: " "Họa mi" của bố có chủ rồi.", hắn vỗ vỗ đũng quần mình, "Nước phù sa không tưới ruộng người ngoài."

Trên TV tiết mục vẫn còn dài, MC đã chuyển qua chủ đề khác: "Bà đả kích những thế lực thù địch cũng nhiều, không ít người nghi hận với bà trong lòng. Nghe nói chồng bà mười năm trước bị kẻ xấu hãm hại đến trọng thương phải nhập viện....."

Hàn Kính đã không còn quan tâm nữa, hắn đã nghe đủ được những cái hắn cần. Hiện tại việc hắn cần làm, là đi đền bù.

Cho nên hắn không thèm để ý đến Lưu Minh nữa, một mạch đi thẳng ra khỏi nhà trọ.

Hàn Kính sau khi về nhà việc đầu tiên là lôi hộp bưu phẩm ra lật qua lật lại.

Hắn biết rõ đấy là Lan Tri gửi cho hắn, nhưng hắn trước kia không muốn thừa nhận chuyện này. Phần tài liệu này với hắn rất quan trọng, nhưng nếu là Lan Tri gửi, lại nhớ tới cảnh Lan Tri lúc ấy làm bộ làm tịch đuổi hắn đi, hắn chỉ muốn đem hết đống sách vở này quăng vào thùng rác mà giẫm lên cho hả giận.

Nhưng hiện tại đã khác rồi, sau khi xem xong đoạn phỏng vấn kia, suy nghĩ của hắn đã hoàn toàn bất đồng.

"Này, Tư Béo." Hắn gọi điện cho Quách Kiệt, "Tôi biết anh có quan hệ rộng, không biết anh có quen người bên bưu cục vận chuyển XX không?"

Công ty bưu cục nhiều khi cũng quan hệ dây mơ rễ má với bọn lưu manh, Hàn Kính biết rõ cái bưu cục kia nằm trong địa bàn của Quách Kiệt.

"Để làm chi?" Quách Kiệt hỏi trong điện thoại. "Muốn gửi hàng free hả. Mới quăng cho mày năm mươi vạn mà xài hết trơn rồi hay sao?"

"Không phải, tôi muốn nhờ anh tra giùm tôi người gửi của một gói bưu kiện."

Hắn biết rõ nhiều công ty đều chờ nhân viên bưu điện lại tận nơi lấy hàng nên không có ghi địa chỉ nơi gửi, nhưng nếu hỏi thăm nhân viên lấy hàng lúc đó thì không chừng có thể tra được địa điểm lấy hàng.

Quách Kiệt nghe hắn kể lể đầu đuôi sự tình, cũng rất thoải mái: "Ok, mà Tết Nguyên Đán tới rồi, tụi nó nghỉ lễ gần hết, kiếm được một thằng khó lắm. Để tao tranh thủ."

Hàn Kính cúp điện thoại, càng đứng ngồi không yên.

Hắn không biết phải đợi bao lâu mới tra ra được địa chỉ, trong lòng rất bực bội, mà cái đoạn phỏng vấn của Dương Anh khi nãy cứ tua đi tua lại trong óc hắn mãi.

Đến cuối cùng không nhịn được, hắn lại lật số người phụ trách lớp học ra gọi qua.

"Rốt cuộc là ai bảo tôi có đủ điều kiện chuyển trường đến lớp luyện thi của đại học Z vậy?

Người phụ trách cười ha ha: "Hàn Kính à, cậu lần trước có thành lý tới làm cảm động chúng tôi, nên chúng tôi cũng cố ý phá lệ chiếu cố cho cậu một lần."

Hàn Kính không kiên nhẫn: "Thôi đi." Hắn biết rõ hỏi kiểu này có hỏi đến mai cũng không ra kết quả, liền trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Đưa tôi số điện thoại thầy Lan Tri, tôi có chuyện cần liên lạc với thầy."

Người phụ trách vẫn giả ngu: "Ai?? Lan Tri nào???

Hàn Kính tức giận đến độ hận không thể bay theo sóng điện thoại tới kéo rách tai ông phụ trách.

Đối phương sống chết không chịu nói, Hàn Kính cũng chẳng có cách nào, trong bụng mắng chửi xối xả mà ngoài miệng vẫn phải vòng vo tám cái ngoặc, cuối cùng cũng bực bội cúp điện thoại.

Trời sụp tối, bên ngoài đã nổi tuyết, đất trời một màu trắng nhờ bao la mù mịt.

Lan Tri của hắn, biết tìm nơi nao.
Hàn Kính nhớ lại lúc trước ở tại hội sách Lan Tri nhìn hắn, ánh mắt không có biểu cảm gì, không tốt cũng chẳng xấu, như chẳng có chuyện gì trên đời có thể làm anh bận tâm.

Thế nhưng Hàn Kính rõ ràng trông thấy cái khoảnh khắc đó, khi mà ngón tay của Lan Tri run rẩy nho nhỏ, muốn lật trang sách mà mãi không thể lật qua.

Hắn đang khó chịu cực kỳ, lại nhận được cuốc gọi của gã bán CD: "Cục Gạch ơi, lại có người đưa bưu kiện đến nhà tui rồi. Hay giờ cậu nói cho tui biết địa chỉ mới của cậu đi để tui nhờ bưu tá giao lại qua nhà cậu luôn."

Thật sự là tìm hoài tưởng tuyệt vọng tới nơi lại có được cơ hội quá thuận lợi thế này, Hàn Kính hồ hởi nói nhanh: "Tôi nhắn địa chỉ qua liền."

Bởi vì trời đồ tuyết, nên tới chín giờ bên bưu tá mới giao được hàng đến. Hàn Kính cầm gói hàng xé hộp mở gấp, bên trong là hai quyển giáo khoa mới tinh. Do hắn mở quá nhanh, vô tình trong hai cuốn sách rớt ra tờ hóa đơn.

Hắn ngẩn người nhặt lên, bỗng phát hiện, thời gian mua sách... chính tại hội sách sáng nay.

Hàn Kính không biết vì cái gì lòng hắn chợt chua xót. Hắn ngồi thừ người ra một hồi lâu, mới nhớ tới việc phải làm.

"Cậu giúp tôi tra ra được địa chỉ người gửi không?" Hắn vừa nói vừa đút ít tiền cho bưu tá. Có tiền "bôi trơn", chàng trai lập tức móc ngay điện thoại gọi gọi nói nói.

"Hôm nay anh may lắm ý." Chàng trai vừa cúp điện thoại xoay mặt nói ngay với hắn, "Bên người gửi hôm nay để cho bên bưu điện đến tận nơi lấy nên mới có được địa chỉ. Người đó ở Số 1 đường J-1, chỗ đường sắt đối diện không xa."

Hàn Kính không chần chừ lấy một giây, vội choàng áo khoác, cả dù cũng không kịp cầm, đến thẳng nhà Lan Tri.

Khu J không gần chỗ hắn, mà tuyết càng ngày càng rơi dày đặc, rất khó đi. Trên đường cái thì một chiếc taxi cũng không thấy. Hàn Kính lần mò đi bộ đến được J-1 đã hơn mười giờ đêm.

Hàn Kính cuốc bộ muốn kiệt sức, đột nhiên một chiếc xe từ sau phóng tới lái vụt qua, hất toàn bộ tuyết vào người Hàn Kính.

"Tuyết rơi mù trời mà chạy cho bạt mạng, bị đâm chết có ngày nha chưa!". Hàn Kính vói theo chửi một câu.

Tài xế đương nhiên là không nghe thấy Hàn Kính chửi bới, thoáng cái đã chạy băng qua đường sắt, đậu lại trước đầu đường J-1

"Đinh linh đinh linh --" Chuông báo tàu lửa gióng lên, lan can ngăn cách cũng bắt đầu hạ xuống, tạm thời ngăn đường cho tàu qua.

Còi tàu xe lửa cũng mỗi lúc một gần.

Hàn Kính chợt thấy chiếc xe kia cửa xe bật mở, một người đàn ông trung niên nhảy xuống rất nhanh. Ông ta mở cửa sau xe, xoay người từ sau chỗ ngồi nửa ôm nửa vịn kéo một người khác xuống.

Còi tàu tu lên rền rĩ. Ngay lập tức đèn pha chói lòa rạch phá bầu trời đêm, chiếu sáng đất tuyết, cũng ánh lên dung mạo hai người kia.

Người đàn ông trung niên chính là hiệu trưởng Chu.

Còn người đang bị lão ôm trong ngực kéo khỏi xe, là Lan Tri!.

Lan Tri hiển nhiên là uống say rồi, ánh đèn chói mắt chiếu qua ánh mắt của anh. Anh híp híp mắt, tựa hồ ý thức được bên cạnh chính là Chu Thành, nên vô lực mà giãy giụa.

Hàn Kính tức giận đùng đùng, đang dợm hét to phóng lên thì xe lửa đã ầm ầm gào thét chạy qua, che mất tầm mắt, cũng nhấn chìm tiếng rống phẫn nộ của hắn vào những âm thanh xình xịch rền vang.

Hàn kính chưa từng có cảm giác được một hàng đoàn tàu có thể dài như vậy, có thể chạy được chậm như vậy, bánh xe đay nghiến qua đường ray, xình xịch xình xịch, giống như đem cả đời người mà lăn qua vậy.

Đợi đến lúc xe lửa chạy qua, tiếng chuông dừng lại, lan can chắn một lần nữa nâng lên, trong đống tuyết chỉ còn lẻ loi trơ trọi chiếc xe.

Chu Thành cùng Lan Tri đã mất hút rồi.

oOo

Hàn Kính lảo đảo tiến lên, dán lỗ tai lên lan can nhà Lan Tri mà nghe ngóng động tĩnh.

Thế nhưng cái gì hắn cũng không nghe được, chỉ vọng lại âm thanh của những bông tuyết rớt trên mái nhà.

Hàn Kính muốn nện thật mạnh vào cửa, muốn một cước đá bay cửa ra mà xông vào, nhưng mà nghĩ lại hắn không nên kinh động hàng xóm.

Nhưng mà hắn cứ như vậy đứng ở ngoài cửa, tưởng tưởng những chuyện xảy ra bên trong, hắn thật sự không có cách nào thờ ơ được.

Hàn Kính biết rõ hắn có ý tham muốn mãnh liệt với Lan Tri. Loại tham muốn giữ lấy này mạnh mẽ đến mức làm hắn khi nghĩ đến có người khác đang vuốt ve thân thể anh là hắn không thể chịu đựng nổi chỉ muốn lao vào giết người.

Hàn Kính theo cửa ra vào lần mò leo xuống, trong đống tuyết luống cuống mà đi qua đi lại.

Tuyết rơi nhiều vào cổ áo bên trong, sự lạnh lẽo giúp hắn tỉnh táo được một chút.

Hắn chạy về khía đường ray, dùng chân quét quét đống tuyết đang phủ lên mấy tà vẹt gỗ, cẩn thận mà lục lọi. Hắn rất nhanh tìm được một nửa sợi dây đồng.

Hàn Kính cầm sợi dây đồng hộc tốc chạy về cửa nhà Lan Tri, đem dây đồng cắm vào lỗ tra chìa mà cố gắng bẻ khóa. Lần đầu tiên hắn cảm tạ trời đất vì đã từng bị tống vào trại cải tạo để có dịp học được mấy mẹo lưu manh này.

Hắn lần đầu giở trò bẻ khóa, trong bụng còn lửa giận ngùn ngùn, khó tránh khỏi tay run, thời tiết lại lạnh thấu xương, hại hắn vật vã một hồi lâu mới cạy được cửa nhà Lan Tri.

Hàn Kính rón rén mở cửa nhà, đi lên. Tại cửa trước còn rớt cặp kính mắt gọng vàng của Lan Tri. Cửa phòng ngủ khép hờ, bên trong vọng ra chút động tĩnh. Hàn Kính thậm chí còn có thể nghe được tiếng ván giường kẽo kẹt nặng nề vang đến.

Khẽ quan sát xung quanh, ngôi nhà này hiệu quả cách âm xem ra không tệ, hàng xóm có lẽ sẽ không nghe được tiếng vang lớn. Hàn Kính bẻ khớp ngón tay rôm rốp, đá bay cửa phòng ngủ.

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Chương 25

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 25

" Tôi.... Khi sáng thấy cậu đi với người khác...Tôi mới nhận ra..cậu sớm đã bỏ rơi tôi đi mất rồi. Chẳng giống như tôi. Hết lần này tới lần khác, tôi đều bị nhốt lại chỗ cũ, không thể nào chạy thoát...."



Lan Tri đã say chuếnh choáng trên giường, nửa người trên quần áo không chỉnh tề, quần cũng đã bị Chu Thành cởi bỏ, đôi chân trần trụi trơn bóng, chỉ còn mang một đôi vớ trắng. Anh cũng còn chút ý thức, nên càng cố gắng dùng đầu gối chống đỡ ngăn chặn lão.

Nhưng mà do tác dụng rượu cồn, Lan Tri cũng không thể khống chế được toàn bộ động tác của mình, cũng không còn chút sức lực nào, giãy giụa không thoát khỏi Chu Thành, bị lão ấn chặt xuống giường.

Mặc dù vậy Chu Thành cũng e ngại anh vùng vẫy, bèn rút thắt lưng đem tay anh cột ở đầu giường.

Hai người động tác hết sức kịch liệt, nhưng lại vô cùng ăn ý mà chẳng ai mở miệng nói câu nào, chỉ có giãy giụa cùng kiềm chế, còn có những tiếng thở ồ ồ.

Chứng kiến một màn khẩn trương kích thích như thế, nhưng Hàn Kính lại cảm thấy tỉnh táo cực kì. Đời hắn chưa có khi nào trấn tĩnh qua như thế.

Hắn không nói một câu lập tức móc điện thoại ra bấm liên tục hơn mười tấm ảnh, tay không run lấy một cái. Đánh chó trước khi la làng cũng phải lưu lại bằng chứng, bằng không sau này chó cắn ngược lại thì không có cái gì mà đỡ.

Chụp xong lô ảnh Hàn Kính phóng ngay lên giường, nắm cổ áo Chu Thành kéo ngược ra sau.

Chu Thành nãy giờ tập trung lo đối phó với Lan Tri đang giãy giụa kịch liệt dưới thân, hoàn toàn không hay biết Hàn Kính đá cửa xông vào, còn bị chụp cho một lố ảnh, lão nhất thời choáng váng không phản ứng kịp. Hàn Kính thừa dịp lão còn ngơ ngác lôi ngay ra khỏi người Lan Tri, một cước đạp bay xuống đất.

Chu Thành lúc này mới kịp phản ứng mà la "Aaa" một tiếng. Lão ăn một cước của Hàn Kính, té sấp mặt xuống sàn nhà, vừa kịp bụm mặt lại nhận thêm vài cước vào bụng.

"Kêu la cái gì!" Hàn Kính phóng từ trên gường xuống đuổi theo đá thêm vài phát, "Heo bị thọc tiết la còn thấy êm tai hơn ông."

Hắn đá hăng say mấy cước, nghe được sau lưng trên giường có động tĩnh. Hàn Kính quay đầu lại, thấy Lan Tri vẫn đang giãy giụa cố gắng tháo sợi thắt lưng đang trói tay mình trên đầu giường. Hắn đến đầu giường, nhanh chóng cởi bỏ dây trói cho anh. Lan Tri khi nãy đã dùng hết sức để phản kháng, cổ tay đều đỏ bừng lên, nhiều chỗ bị dây thít lại, làn da đã muốn rướm máu.

Hàn Kính thấy anh bị thương, dù là chỉ một chút vết thương nhỏ, vẫn giận đến không kìm chế được. Hắn không nói câu nào rút thắt lưng ra, xoay lưng vung dây vụt thật mạnh liên tục lên người Chu Thành.

Chu Thành đau đến toàn thân thịt với mỡ như muốn trộn luôn lại, chỉ biết la hét: "Đừng đánh, đừng đánh nữa! Aaa"

"Báu vật bố mày cưng như trứng hứng như hoa, con mẹ nó ông dám làm cho bị thương?" Hàn Kính mặc kệ tiếng kêu la, hai hàm răng nghiến chặt, cánh tay lại vung thắt lưng da, xé gió vụt từng đường mạnh xuống. "Ông là giống heo chó súc sinh. Ông dám làm Lan Tri bị thương? Được lắm ông làm thương anh ấy tôi đánh chết con mẹ nó ông luôn!"

Hắn rút toàn bộ khí lực, không ngừng vụt thắt lưng lên lưng Chu Thành, mặc lão gào khóc. Chu Thành dù gì cũng là thành phần trí thức tay chân mềm oặt, mấy chuyện đánh đấm đương nhiên không có cửa phản kháng, rất nhanh bị Hàn Kính quật đến thê thảm, nằm úp mặt xuống sàn cong người kêu la thảm thiết.

Hàn Kính còn ngại lão da dày thịt béo, đánh trên lưng không thấy đủ đau, hắn đạp lão lật ngửa lên, nhắm phần ngực béo núc ních mà quật tiếp.

Lực tay Hàn Kính rất lớn, quật vài phát áo sơ mi của Chu Thành đã rách nát, lộ ra da thịt đã bắt đầu rớm máu. Lão giờ đây đau không kêu ra tiếng nổi rồi, chỉ có thể rên rỉ mà xin tha thứ.

Nhưng mà Hàn Kính cũng đâu thèm quan tâm lão sống chết thế nào, lực tay quật tới vẫn không giảm bớt, vùn vụt như cũ mà đáp lên người từng đợt đau đớn.

Hàn Kính đương dở trận hăng say, đột nhiên cảm giác sau lưng có một vòng tay luồn qua eo ôm lại, tựa như muốn ngăn cản hắn. Hắn biết là tay Lan Tri, không đợi anh mở miệng, hắn giành nói: "Thầy Lan, mặc kệ tôi đi! Hôm nay tôi không đánh chết hắn không làm người."

Nói xong hắn ác ý cố ý nhắm vào đầu ngực Chu Thành lộ ra do áo rách, dùng lực quất một cái: "Thầy Lan, thầy yên tâm. Đánh chết hắn là chính tay tôi, không liên lụy đến thầy đâu."

Hắn cảm thấy cổ tay Lan Tri có chút siết chặt hơn, nắm lấy áo khoác của hắn mà kéo, vẫn là muốn ngăn cản, sợ hắn điên cuồng không khống chế được hành động. Hàn Kính cúi đầu nhìn, chỉ thấy vết thương trên cổ tay Lan Tri do cọ xát với áo khoác của hắn, đã vỡ ra, máu dính cả vào áo. Lần này Hàn Kính cực kỳ đàu lòng, lập tức ném ngay thắt lưng, xoay người quỳ một chân, nhẹ ôm anh một cái: "Được rồi được rồi, tôi không đánh lão nữa, được chứ?"

Lan Tri thật sự đã quá đuối sức, cái ôm vừa rồi kia là đã dùng hết lực. Giờ phút này Hàn Kính đã thu tay, anh cũng không còn chút sức lực nào, cả người ngã nhào vào lồng ngực Hàn Kính.

Hàn Kính thấy anh áo quần xộc xệch, nửa người dưới muốn lộ ra gần hết, cũng không biết là mình đang đau khổ hay tức giận, chỉ biết thò tay kéo cái chăn trên giường phủ lên người anh, nói: "Anh rảnh quá không có chuyện gì làm hay sao mà uống rượu. Mà đã uống thì tại sao cứ phải uống cùng tên súc sinh này chứ hả. Anh xem đi, thiếu chút nữa là xảy ra chuyện rồi!"

Lan Tri đầu gối gác lên vai Hàn Kính, nghiêng mặt nhìn hắn. Anh uống say, sắc đỏ hồng lan tỏa ra từ làn da vốn trắng nõn, cơ hồ hòa tan hết sự lạnh lùng vốn có hằng ngày, lộ ra một Lan Tri dịu dàng khó gặp.

" Tôi.... Khi sáng thấy cậu đi với người khác...Tôi mới nhận ra..cậu sớm đã bỏ rơi tôi đi mất rồi." Anh nhỏ giọng nói với Hàn Kính, "Chẳng giống như tôi. Hết lần này tới lần khác, tôi đều bị nhốt lại chỗ cũ, không thể nào chạy thoát...."

Hết lần này tới lần khác, không thể nào chạy thoát!

Hàn Kính ngây dại. Mấy tháng nay, gần như mỗi ngày hắn đều nhớ tới Lan Tri, thậm chí còn tưởng tượng ra lúc mình gặp lại anh sẽ có hành động như thế nào, là điên cuồng hay khép nép, dùng giọng điệu gì để nói chuyện, là khinh bỉ hay trách móc.... Mà cho dù là gì đi nữa, hắn cũng có trăm ngàn câu từ muốn nói với Lan Tri. Thế nhưng hôm nay, đem đầu anh đặt ở vai mình, cảm thụ được nhiệt độ thân thể anh, lắng nghe anh chân thành bộc bạch chính mình, Hàn Kính toàn thân run rẩy. Những câu từ trước đây chuẩn bị đều bay biến đi mất, hắn một chữ cũng không nói nổi.

"Tiệc rượu tối nay là tiệc tết Nguyên Đán của nội viện. Tôi không nên uống nhiều như vậy." Lan Tri khẽ lắc đầu, trả lời tiếp câu chất vấn khi nãy của Hàn Kính. "Thế nhưng mà tôi..." nói đến đây hắn dừng lại, trầm thấp mà cười một tiếng: "Tôi như vậy mà cũng không thể khống chế được cảm xúc của mình khi đó."

Có hơi men, hôm nay anh hắn nói chuyện nhiều hơn mọi ngày, mà phát âm cũng có chút không rõ ràng, giọng cũng khàn đi, nghe gần như là tiếng nước ngoài, nhưng cũng đầy quyến rũ gợi cảm. Hàn Kính nghe được những lời từ đáy lòng Lan Tri, ôm chặt lấy anh nói: "Ai nói anh tôi bỏ anh hả!" Hắn lớn giọng, " Anh bị nhốt ở đâu, tôi theo anh đến đó, anh bỏ tôi đi đâu tôi đều có thể chạy theo anh."

Lan Tri trong lồng ngực hắn cười một tiếng: " Tôi và cậu đều trưởng thành hết rồi, hợp nhau thì ở, không hợp thì đi. Tôi cũng không cần cậu phải thương hại tôi."

Hàn Kính nóng nảy thốt lên: "Tôi đối với anh như vậy mà anh bảo tôi thương hại anh sao?" Hắn bắt lấy cằm Lan Tri nâng lên, gằn giọng: " Tôi chỉ là thương hại anh mà tôi phải chạy ngược chạy xuôi dò tra địa chỉ nhà anh. Tôi chỉ là thương hại anh mà đêm hôm bão tuyết không ở nhà nghỉ khỏe mà chạy bộ đến đây, rồi ra tay đánh người? "

Hắn càng nói càng kích động, đến văng cả nước bọt lên mặt Lan Tri. ( ơ kìa tiết tháo...) Lan Tri nhíu mày nghiêng đầu né tránh.

Hàn Kính thấy anh có vẻ cự tuyệt, cũng quên béng mất là anh có bệnh thích sạch sẽ, cứ tưởng anh chán ghét mình, trong đầu rất nhanh nhớ đến chuyện ở hội sách. Hắn hỏi Lan Tri: "Anh có phải khi sáng thấy tôi ở hội sách dây dưa với thằng khác nên tưởng tôi đã quên anh rồi?" Lan Tri nghe vậy quay đầu nhìn hắn một cái. Hàn Kính vội nói: "Anh yên tâm đi. Sáng nay tôi với tên đó không có xảy ra chuyện gì hết, mà hắn ta với tôi cũng không có ý nghĩa luôn. Không tin tôi cho anh số điện thoại hắn anh tự kiểm chứng."

Lan Tri cố gắng mở to đôi mắt đang bị rượu cồn díu lại. " Là thật sao?"

"Thật mà!"

Lan Tri hỏi một cách mơ hồ càng làm Hàn Kính lo muốn chết. Sợ anh vẫn chưa tin lời mình, hắn vội bồi thêm một câu. "Tôi thề tôi mà dám lừa gạt anh, họa mi của tôi không bao giờ hót nữa luôn! Vậy được chưa?"
Lan Tri buồn cười " Ừ" một tiếng, mi mắt đã không chống cự được men rượu, nghiêng đầu một cái liền ngủ say.

Hàn Kính nhẹ nhàng đem Lan Tri thả lên giường. Sau khi tỉ mẩn đắp chăn cho anh, hắn cũng không quên ngài viện trưởng Chu, xoay người ngó một chút. Chu Thành bị đánh bầm dập đứng lên không nổi, chỉ biết giãy giụa lết từng đoạn ngắn ra cửa ngoài. Lão lôi điện thoại ra toan gọi cho ai đó.

"Cấm ông báo cảnh sát!" Hàn Kính lao vào đạp bay điện thoại, tiện chân đạp lão thêm hai phát. "Ông mà hó hé tôi sẽ đem đống ảnh vừa chụp kia in ra phát khắp nơi, lúc đó cho ông đẹp mặt luôn." Chu Thành bị hắn dọa sợ, tái mét người, lại ôm mặt rên rỉ xin tha. "Đừng đánh nữa! Tôi không báo cảnh sát đâu... tôi...tôi không lái nổi xe... định gọi taxi..."

Không đợi lão nói xong, Hàn Kính đã xách cổ áo lão lôi xồng xộc ra ngoài thềm. Ngoài trời gió bấc trộn tuyết thổi vù vù, lạnh thấu xương. Áo khoác của Chu Thành khi nãy không biết vất đi nơi nào, áo sơ mi thì bị quật rách nát, vừa ra tới cửa lão đã bị thổi cho đông cứng, cả người liên tục lẩy bẩy run. Hàn Kính cũng đâu thèm quan tâm lão sống chết thế nào, cứ thế xách cổ áo lôi lão xềnh xệch từ thềm xi măng, kéo một đường dài ra xe của lão. Hắn lục lọi người lão lấy chìa khóa, mở cửa xe rồi thô bạo nhồi lão vào. Chu Thành khi nãy bị đánh đã muốn tả tơi, giờ lại còn bị kéo lê trên đất thêm một đoạn, trông lão lúc này như một cái mền rách.

"Mau cút!" Hàn Kính thảy vào xe hai chữ, rồi đóng sầm cửa lại.

Chu Thành lẩy bẩy thắt dây an toàn, nhưng tới đoạn tra chìa khóa vào xe, do tay lão run quá chọt mấy lần đều không vào được. Hàn Kính hết kiên nhẫn nổi, lại mở cửa xe, dí vào quả đấm. "Vẫn chưa chịu lăn hả?" Chu Thành tái mét mặt, chật vật một hồi cũng đem chìa tra vào được xe.

Hàn Kính đang dợm đóng cửa, sực nhớ ra chuyện gì bèn duỗi lại tay vào trong, nắm đầu viện trưởng Chu quay lại: "Tôi cảnh cáo ông, sau này ông mà dám đánh Lan Tri thì...hiểu không?" Hắn vỗ bôm bốm mấy cái lên mặt Chu Thành. Viện trưởng Chu bị dọa mặt cắt không còn hột máu, gật cái đầu như gà mổ thóc, loạn xạ nói: "Tôi sau này không dám đánh Tiểu Lan..."

Hàn Kính hừ lạnh tát mạnh một phát: "Dùng tên tuổi đầy đủ,không được gọi là Tiểu Lan".

Chu Thành lập tức sửa ngay: "Tôi về sau sẽ không ức hiếp Lan Tri nữa.."

"Bình thường đi tiệc, họp hành hay đàm luận văn, nếu như anh ấy không muốn, ông không được ép buộc,hiểu không?".

"Hiểu..hiểu.. tôi cam đoan sẽ không bắt ép Lan Tri làm chuyện gì cả". Chu Thành tiếp tục làm gà mổ thóc.

Hàn Kính lúc này cũng đã hài lòng. "Đừng để tôi thấy ông lần nữa, nếu không tôi đánh gãy chân ông. Tôi cũng không ngại bố con thằng nào đâu, ông cũng cũng biết tôi chẳng còn gì để mất mà. Hơn nữa.." hắn vừa nói vừa huơ huơ điện thoại: "Xhọc tôi nổi điên, tôi cho hai họ Chu Dương nhà ông thân bại danh liệt luôn." Chu Thành thở hắt ra một hơi, nhanh chóng lái xe chuồn mất.

oOo

Hàn Kính nhìn theo chiếc đèn xe dần biến mất trong màn tuyết hồi lâu, mới cảm thấy lòng bàn tay của mình truyền đến từng đợt đau rát. Hắn cúi nhìn. Hóa ra khi nãy đánh Chu Thành quá mạnh, tay hắn siết thắt lưng mạnh quá, cũng bị hằn thương thành từng đường đỏ lòm đang rướm máu. Nhưng mà đáng.

Hắn quay vào nhà, cẩn thận đóng chặt cửa nẻo, rồi đi xem chừng Lan Tri. Hàn Kính ngồi xổm xuống cạnh giường, lặng lẽ ngắm nhìn người trong lòng đang ngủ say, rồi vươn tay sờ trán anh. Xúc cảm mềm mại ấm áp từ làn da anh truyền về, sưởi ấm đêm đông, làm Hàn Kính quyến luyến mãi không thôi.

Hắn sờ soạng thỏa thích lâu thật lâu, rồi cúi đầu hôn khẽ lên trán Lan Tri: "Sẽ không có ai dám khi dễ anh nữa đâu."

Hắn leo lên giường ôm chặt anh. Vận động mệt thì sẽ rất dễ ngủ. Ừm..đánh chó dù gì cũng vẫn tính là một loại vận động, Hàn Kính rất nhanh mà đánh một giấc say sưa.

oOo

Thẳng đến sáng hôm sau, tuyết ngừng rơi, ánh mặt trời cũng chiếu sáng cả phòng, Hàn Kính mới xoa xoa mắt từ từ thức dậy. Hắn vừa tỉnh đã phát hiện Lan Tri bên cạnh hắn biến mất rồi. Hắn hộc tốc chạy vào phòng tắm. Quả nhiên Lan Tri ở trong ấy. Anh đang nửa ngồi nửa quỳ cạnh bồn cầu mà nôn mửa kịch liệt, rõ ràng là tối hôm qua đã say đến bí tỉ rồi, giờ phải nhanh chóng nôn ra.

Lan Tri nhận ra Hàn Kính tiến đến, ngẩng đầu nhìn hắn một cái. Ánh mắt anh so với tối qua say rượu thật không giống nhau xíu nào. Băng giá, lạnh lùng thong dong và điềm tĩnh, đây mới chính là Lan Tri của mọi ngày.

Hàn Kính xác định là Lan Tri không nhớ nổi tối hôm qua anh nép trong lồng ngực mình thủ thỉ những gì rồi. Mà với tính của anh, dù có nhớ thật cũng sẽ giả bộ như không biết gì luôn.

Quả nhiên, Lan Tri chỉ phun ra bốn chữ lạnh như gió đông đang thổi ngoài trời: "Có chuyện gì không?"

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau