NHỊ TIẾN CHẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhị tiến chế - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 16

Lúc này Lan Tri mới buông đũa. "Bị người thấy thì họ cũng thấy rồi," anh đáp như chẳng hề để tâm, "Trời cũng không sụp xuống được đâu."



Chỗ Hàn Kính ở tạm cũng gần đại học Z, do gã bán đĩa CD ngày nào cũng đi bán gần trường nên chọn chỗ trọ cũng không xa.

Lan Tri lái xe một lúc đã đến chỗ Hàn Kính ở, nhưng hắn lại chần chừ chưa muốn ra khỏi xe.

"Thầy Lan, giờ anh phải về tham gia hội nghị gì của Bộ Giáo dục phải không?"

"Ừm."

Hàn Kính vẫn chưa chịu thôi, vắt óc suy nghĩ chủ đề để níu kéo: "Ba giờ anh đã chạy ra khỏi trường rồi, chắc vẫn chưa kịp ăn gì. Giờ đã bảy giờ tối rồi... Lát còn phải tham gia hội nghị... Nếu anh không gấp thì vào trong nhà ngồi một chút... Tôi...tôi nấu chút gì cho anh ăn. À đúng rồi, thầy Lan, tôi nấu nướng cũng được lắm, không đến nỗi khó ăn đâu.

Lan Tri quay đầu nhìn Hàn Kính có chút khó hiểu.

Hàn Kính nghĩ anh không muốn vào nhà, lập tức cuống lên, lúng túng bắt lấy cánh tay anh.

Áo vest Lan Tri bị kéo ra, Hàn Kính tinh mắt lập tức để ý áo sơ mi trắng bên trong của anh chỗ gần khuy áo có một vết rách. Lúc nãy ân ái Hàn Kính quá hứng tình đã cởi áo sơmi Lan Tri hơi mạnh tay, vô tình làm rách áo.

Hàn Kính vui đến tít mắt ( nó phá hư áo ng ta rồi còn cười...), chỉ vào chỗ áo sơ mi rách nói: "Thầy Lan, áo anh rách rồi. Trong phòng tôi có một cái áo sơ mi mới. Chúng ta cao cũng xêm nhau, hay anh vào trong đổi áo của tôi đi.

Hàn Kính cứ như vậy thành công "dụ dỗ" Lan Tri vào nhà. Phòng trọ nhỏ hẹp, chất đầy CD, nồng nặc mùi đàn ông.

Chỗ này là người quen cho tôi ở nhờ mấy hôm, người đó ra ngoài bán CD rồi, chưa đến 12h đêm thì chưa về đâu." Hàn Kính nhớ tới nhà ở sạch sẽ rộng rãi của Lan Tri, có chút mặc cảm, lại vội vàng giải thích thêm: "Đợi tôi tìm được công việc mới sẽ chuyển sang chỗ tốt hơn."

Lan Tri cũng không nói gì, đứng ở cửa vô tư nhìn xung quanh.

Hàn Kính vội vàng rửa tay sạch sẽ rồi lục tung tủ đồ tìm áo sơ mi. Hắn có một cái áo sơmi trắng còn mới, mua mặc lúc đi phỏng vấn xin việc.

Hàn Kính cuối cùng cũng tìm thấy chiếc áo nằm tận cùng đáy tủ. Hắn lôi lên, để trên giường ra sức ủi thẳng hết các nếp nhăn. Đến khi tạm hài lòng hắn mới đưa cho Lan Tri.

"Thầy Lan anh mặc thử xem", hắn nói: "Tôi tranh thủ nấu cho anh bát mì."

Lan Tri nhìn hắn một lúc, mới đưa tay nhận chiếc áo.

"Cảm ơn." Anh nhỏ giọng, lịch sự nói.

Hàn Kính thấy anh không từ chối mừng rỡ vô cùng. Hắn lắc lư đầu như lật đật, xởi lởi nói: "Đừng khách sáo." Nói xong liền quay đi nấu mì.

Nơi này là phòng trọ, đồ dùng nội thất cũng không phải đầy đủ, nhưng Hàn Kính cũng quen ứng biến, mày mò một hồi cũng nấu xong một nồi mì trứng.

Hắn thái hành và rau thơm, vừa định bỏ vào nồi, bỗng khựng lại. Hắn trong gian bếp thò đầu ra hỏi, "Thầy Lan, anh có ăn được hành và rau thơm không?"

Lan Tri đã thay xong áo sơ mi. Áo của Hàn Kính tính ra vẫn không quá vừa anh, tuy chiều cao bằng nhau nhưng anh gầy hơn Hàn Kính nhiều, nên áo sơ mi tuy đủ chiều dài nhưng vẫn rộng ngực và vai. Nhưng Lan Tri cũng không ngại, anh thay áo của Hàn Kính vào rồi ngồi lên một cái ghế con duy nhất trong phòng, vắt chéo chân nhìn xuống đất chắn chắn xem mấy đĩa CD vương vãi, nghe Hàn Kính hỏi thì ngẩng đầu lên nhẹ nhàng gật một cái.

Được Lan Tri trả lời Hàn Kính lập tức phấn khởi cho hành rau vào, thuận tay nêm thêm chút dầu vừng. Sở thích ăn uống giống nhau cũng rất quan trọng đó, nếu không sau này sống chung anh không ăn cái này tôi không ăn cái kia thì phiền phức lắm. Hàn Kính vui tươi hớn hở nghĩ, hoàn toàn không có ý thức hắn đang suy nghĩ đến chuyện ở bên Lan Tri cả đời.

Mì đã xong, Hàn Kính tắt lửa, bưng nồi ra: "Thầy Lan, chén không kịp rửa, anh chịu khó ăn đỡ trực tiếp trong nồi nhé."

Nói xong hắn nhìn quanh quất kiếm xem có gì có thể dùng để lót nồi nóng không. Nhưng cái gã bán đĩa CD kia toàn chất đầy CD trong nhà, một tờ báo hay tạp chí cũng không có. Cái này đích thị là nỗi khổ thời hiện đại rồi.

Lan Tri nhìn ra suy nghĩ của hắn, bèn lấy chiếc áo sơ mi bị rách khi nãy để lên bàn, ra hiệu Hàn Kính đặt nồi lên áo.

Hàn Kính càng do dự hơn. Dùng áo sơ mi kê nồi, so với vua còn sang hơn.

Lan Tri đã đưa tay đỡ nồi mì, thản nhiên nói: "Cái áo sơ mi này tôi cũng vốn muốn bỏ rồi.

Hàn Kính còn định bảo đừng, áo còn có thể mặc được mà, nhưng không kịp, Lan Tri đã đỡ nồi mì nóng hổi ra khỏi tay hắn đặt lên rồi.

"Thầy Lan, đừng làm, tôi tới ngay." Hắn nhanh nhẹn đưa cho Lan Tri đôi đũa.
Lan Tri ngồi xuống, cầm đôi đũa khuấy nhẹ. Mùi mì, hành lá, rau thơm, còn có mùi trứng gà và dầu vừng sực nức trong không khí.

Bụng Hàn Kính cũng đã sớm đói, nghe được mùi thức ăn, hắn vụng trộm nuốt nước bọt.

"Cùng ngồi xuống ăn đi." Anh dường như cũng nhìn ra hắn đang đói.

Hàn Kính chật vật khoát tay: "Anh đang gấp nên ăn trước đi.."

Lan Tri đứng lên, không thèm quan tâm đến những lời lèm bèm của Hàn Kính, đi vào bếp lấy thêm một đôi đũa, nhét vào tay hắn.

"Thầy Lan, thật sự không có sao mà. Hơn nữa chỉ có một nồi thôi..."

Lan Tri đã ngồi xuống lại, anh nắm chặt bàn tay cầm đũa của Hàn Kính kéo lại nồi.

"Mắt dán chặt vào nồi mì rồi, còn không chịu ăn."

Hàn Kính không phải là người cả nể, thấy Lan Tri chủ động mới như vậy, hắn cũng không từ chối nữa, tiện tay kéo cái ghế dựa lại ngồi đối diện anh, bắt đầu ngồi xuống gắp mì.

Ăn một lúc, bụng cũng lưng lưng, người phấn chấn trở lại, liền nhớ lại chuyện ngày hôm qua.

"Ngày hôm qua là tôi sai." Hắn vừa nhai mì vừa nói, "Thật ra tôi cũng không muốn cãi nhau với anh. Nhưng không hiểu vì sao tôi lại hổi nóng. Anh đừng để bụng, có được không? Tôi nguyện ý tin tưởng tất cả những gì anh nói với tôi."

Lan Tri không đáp lại hắn, anh lặng lẽ cúi đầu tiếp tục ăn.

Hàn Kính thấy Lan Tri không nói gì bèn sốt ruột. Hắn chồm nửa người lên bàn nài nỉ: "Thầy Lan, anh tha thứ cho tôi đi! Đừng giận nữa! Coi như lúc nãy....tôi đánh tên rình trộm kia là lấy công chuộc tội đi!"

Lúc này Lan Tri mới buông đũa. "Bị người thấy thì họ cũng thấy rồi," anh đáp như chẳng hề để tâm: "Trời cũng không sụp xuống được đâu."

Hàn Kính sững người: "Anh...anh không ngại bị người ta xem trộm sao?"

Lan Tri liếc hắn một cái: "Cậu không phải trai có vợ, cũng không phải anh em chú bác gì của tôi, bị nhìn thấy cũng có sao đâu."

Lời của Lan Tri Hàn Kính không thể phản biện lại gì. Đúng rồi nhỉ, đều là người trưởng thành, tình nguyện cùng nhau, có cái gì mà sợ. Hàn Kính chợt cảm thấy Lan Tri hiểu hắn hôn cả bản thân hắn nữa.

Vậy còn Chu Thành và Lan Tri hôm ấy thì sao, chẳng lẽ cũng là hai bên tự nguyện như vậy. Nhưng Hàn Kính rõ ràng nhìn được Lan Tri rất chán ghét Chu Thành.

Hàn Kính nghĩ tới nghĩ lui một hồi cũng chẳng ngộ ra thêm được điều gì, mà não còn lộn xộn đến đau đầu.

Hắn còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ rối rắm của bản thân thì Lan Tri đã đứng lên, gõ ngón tay lên bàn.

"Hôm qua tôi không giận cậu." Lan Tri nhẹ nhàng nói: "Tôi chỉ..." Nói đến đây anh ngừng lại, như đang suy nghĩ tìm từ để nói. Nhưng Hàn Kính đợi cả buổi, Lan Tri vẫn không nói tiếp nửa câu sau.

Bầu không khí càng trở nên ngượng ngùng hơn. Lan Tri vốn không nói nhiều, càng về sau càng không biết nói gì tiếp theo. "Anh không giận là tốt rồi." Hàn Kính vội vàng lên tiếng gỡ rối: "À thầy Lan, hôm qua tôi còn nợ anh 51 tệ, anh chờ một chút tôi lấy trả cho anh."

Hắn vừa dợn tay sờ đến túi áo, Lan Tri đã ngăn lại: "Cứ để đó đi. Khi nào cậu tìm được việc mới thì trả tôi sau."

Hàn Kính không chút suy nghĩ thốt lên: "Không được! Đến lúc đó tôi tìm anh ở đâu để trả chứ. Tôi bị sa thải rồi, người ta sẽ không để tôi vào trường kiếm anh đâu."

Khóe miệng Lan Tri cong lên một cái rất nhẹ. "Cậu có thể gọi điện thoại cho tôi." Anh nghiêm túc nhìn hắn.

Hàn Kính vỗ trán, cưới toe toét: "Đúng rồi nhỉ. Vậy mà tôi không nghĩ ra." Hắn vội vàng lấy điện thoại ra, "Số của anh là số mấy?"

Lan Tri còn chưa kịp đọc số, Hàn Kính đột nhiên hét toáng lên: "Aaaaaaa, điện thoại tôi cạn pin nên tắt nguồn rồi!!"

Hắn lập tức quay người đến ổ điện cắm sạc. Nhưng điện thoại sạc vào cũng chưa đủ pin khởi động lại ngay, phải chờ mấy phút. Hàn Kính ngồi xổm trong góc tường, lo lắng nhìn màn hình điện thoại tối thui không phản ứng.

Khó khăn lắm nam thần mới cho hắn số điện thoại mà đi đến cửa còn bị vấp, thiệt là, sao lúc trước không chọn mua cái có thời lượng pin dài hơn cơ chứ."

( Mí bạn rút kinh nghiệm đi gặp crush nhớ sạc đầy pin nha đừng như ông kia =]]]])

Hàn Kính còn đang oán trách, Lan Tri đã để tay lên vai hắn, nhẹ nhàng bắt lấy cổ áo hắn.

Hàn Kính nghĩ Lan Tri không đợi kịp, bèn chật vật quay đầu lại nói: "Thầy Lan, anh chờ một chút, điện thoại.."

Nói chưa dứt lời, bàn tay Lan Tri đột ngột siết lại, kéo mạnh cổ áo, lộ ra lồng ngực trần của Hàn Kính bên trong.

"Không sao." Anh cúi đần nhìn Hàn Kính đang ngồi chồm hổm từ trên cao, lập tức rút trong cặp mình ra một cây bút máy, huơ nhẹ trước mặt Hàn Kính, rồi chậm rãi để bút lên ngực trái hắn ấn một cái, nói, "Tôi có thể ghi số lên đây."

Hàn kính chỉ cảm thấy toàn bộ cơ bắp trong người như căng ra dưới cái chạm của thân bút kim loại lạnh ngắt trên ngực, duy chỉ có năm ngón tay mất tự chủ, buông lỏng thả rớt cái điện thoại vẫn còn đang cắm sạc xuống đất.

Lan Tri cũng không hề quan tâm, anh chậm rãi mở nắp bút, bắt đầu ghi lên ngực trái 11 số di động.

Cơ ngực săn chắc hiện rõ trong ánh đèn neon, chính giữa nổi lên một hạt núm vú nâu đỏ, còn có màu mực xanh chậm rãi theo ngòi bút kim loại vàng sáng bóng đi ra, cùng với năm ngón tay thon dài trắng nõn cầm bút của Lan Tri, tổ hợp ra một hình ảnh lộng lẫy và gợi cảm cực kì.

Hàn Kính cảm giác mình như đột nhiên rơi vào một không gian muôn vạn sắc màu, làm hắn hoàn toàn mất phương hướng.

Lan Tri viết chữ nhẹ nhàng chậm rãi, Hàn Kính lại cảm thấy mỗi vết mực như theo da thịt khảm vào nơi sâu nhất của hắn, đem hình ảnh thần thái của Lan Tri khắc sâu vào linh hồn hắn. Hô hấp Hàn Kính như ngưng trệ lại.

Lan Tri rất chăm chú viết số lên ngực hắn, nhịp thở đều đặn, không ngừng lại bất chợt, cũng không nhìn đến biểu cảm biến hóa thất thường của Hàn Kính.

Ghi đến số cuối cùng, anh cũng có chút ngừng lại. Số cuối là số 6, anh nghĩ một lúc rồi lại bắt đầu đặt viết, kéo thẳng xuống đầu v* Hàn Kính rồi lập tức bay bổng khoanh một vòng tròn quanh quầng vú làm bụng số 6, sau đó gọn gàng nhấc bút.

Số 6 với đầu v* Hàn Kính nằm chính giữa hời hợt được vẽ ra trên ngực trái Hàn Kính. Hắn cúi đầu nhìn, màu xanh đậm đè lên máu đỏ thẫm biến thành một màu tím diễm lệ và bí ẩn, mà đầu ngực Hàn Kính cũng bắt đầu cứng lên, đột ngột dựng thẳng dậy.

Hàn Kính nuốt nước bọt đánh ực một cái, ngẩng đầu nhìn Lan Tri.

Lan Tri đã đứng thẳng người dậy, chậm rãi tra đầu bút vào nắp đóng lại.

"Cách!", tiếng bút máy đóng nắp vang lên nhanh chóng, vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.

Không biết vì sao, Hàn Kính thấy động tác đóng nắp bút này trong tay Lan Tri trở nên vô cùng dâm mỹ, mà ngay cả tiếng đóng nắp cũng như tiếng rên rỉ khó nhịn của anh lúc làm tình.

Hắn đứng lên,thò tay ôm eo Lan Tri ấn anh xuống ghế.

Nhưng Lan Tri dường như không hề có hứng thú. Anh nâng đầu gối nhẹ nhàng đẩy hắn ra.

Hàn Kính thấy anh đẩy đẩy, nhưng lúc này máu nóng đang rần rật khắp người, hắn chỉ nghĩ Lan Tri giả vờ từ chối để mời chào, bèn cười hì hì để đầu gối vào giữa hai chân anh tách ra, hai tay thuận thế luồn xuống tìm khóa quần.

Lan Tri nắm lấy tay Hàn Kính siết chặt, bắt hắn dừng lại.

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Chương 17

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 17

"Lần sau tôi sẽ làm bánh gạo sốt sườn." Hắn chân thành trả lời Lan Tri, "Nhất định tôi phải làm cho anh ăn thử."



Hàn Kính vẫn còn không tự biết, thấy tay anh siết lại, hắn còn vui tươi hớn hở giả giọng trêu ghẹo: "Gái nhà lành nào đây, còn thẹn thùng nữa~"

"Tôi muộn rồi." Lan Tri lạnh lùng nói.

Hàn Kính giờ mới nhận ra anh hoàn toàn không hề có hứng thú, không khỏi ngạc nhiên: "Anh nghiêm túc chứ?"

Lan Tri lười đáp, ngả người lên lưng dựa của ghế nhìn Hàn Kính, ra lệnh: "Phiền cậu leo xuống khỏi người tôi."

Lửa dục của Hàn Kính đã sôi đến đỉnh điểm, giờ bị ngừng như thế sao hắn cam lòng. Hắn mặt dày không chịu buông Lan Tri, chỉ vào bờ ngực trần hỏi vặn lại: "Anh không có hứng thú sao lại đi khiêu khích tôi?"

"Tôi chỉ ghi số điện thoại thôi." Lan Tri nhún vai, bày ra vẻ mặt vô tội nhìn Hàn Kính.

Trong lòng Hàn Kính lập tức hiện lên vô số chữ "đcm" bay vòng quanh. "Cái lề gì thốn?" Hắn không nhịn được buông ra một câu chửi tục, chỉ vào núm vú bị vẽ số 6, oán trách: "Anh gọi cái này mà "chỉ" ghi số điện thoại hay sao? Con mẹ nó nó thằng nào bình thường mà ghi số điện thoại cho người khác như thế này không?"

Lan Tri không thèm quan tâm hắn nói, anh giơ cổ tay xem đồng hồ, có chút mất kiên nhẫn: "Cậu nhất quyết không xuống khỏi người tôi à!"

Hạ thân Hàn Kính trướng đến phát đau, hôm nay lại mặc quần jean bó sát, khiến cho hắn khó chịu cực kì. Hắn mặc kệ lời yêu cầu của Lan Tri, cạ dương v*t lên bụng dưới anh, cánh tay cũng không biết xấu hổ lần mò cởi quần áo: "Anh ghi số điện thoại có tâm như thế, hôm nay tôi không đè anh ra làm thêm lần nữa tôi còn coi là đàn ông sao?"

Hắn ỷ mình cũng gần gũi với anh mấy lần, chưa kể hôm nay anh lại đội mưa lái xe tìm hắn, ắt hẳn trong lòng anh hắn cũng có chỗ đứng, nên lá gan trở nên to hơn, ngang nhiên sờ tới sờ lui, còn thuận tiện tự cởi quần mình.

dương v*t cứng ngắc nãy giờ không thể chờ được nữa, sôi nổi nhô đầu ra. Hàn Kính bị quần jean chật chội đè nén, giờ mới nhẹ nhõm thở phào một cái.

Bất ngờ Lan Tri vươn tay cách lớp quần lót bóp chặt lấy hạ thể hắn.

Hàn Kính vừa thở phào lập tức đau đến toàn thân run rẩy. Hắn hét lớn: "Thầy Lan, anh làm gì vậy? Mau buông ra! Ahh... sắp đứt mất..."

"Leo xuống khỏi người tôi!" Lan Tri lần nữa lạnh lùng lập lại.

Hàn Kính bị Lan Tri nắm điểm chí mạng, đành phải ngoan ngoãn leo xuống.

Lan Tri buông tay, đứng lên khỏi ghế, sửa sang lại quần áo một chút, mặc kệ Hàn Kính đang nhăn nhó bụm lấy đũng quần của mình, hướng thẳng ra cửa.

Lúc đi ngang qua Hàn Kính, anh nghiêng đầu như có như không liếc qua bờ ngực Hàn Kính ghi số điện thoại của mình.

"Cảm ơn cậu về cái áo sơ mi." Trên mặt anh vẫn nguyên vẹn vẻ lạnh lùng khi nãy, nhưng câu nói có phần lịch sự hơn: "Khi nào rảnh nhớ gọi điện cho tôi, tôi sẽ đem áo sang trả cậu."

Nói xong anh tiến thẳng đến cửa ra vào.

Hàn Kính vốn định hào phóng nói: "áo sơ mi không cần trả lại, tôi còn nợ anh 51 tệ đây này, cái áo cũng không đắt coi như huề nhau đi." Nhưng hắn cũng kịp thời nghĩ lại, nói như thế chẳng phải sau này sẽ không còn lý do gì để gọi cho anh nữa sao, nên ngậm miệng không nói, chỉ gật đầu "Ừ" một tiếng.

Lan Tri đã ra đến cửa, một tay đặt lên nắm cửa, tay còn lại thong thả đút vào túi quần, quay đầu lại nhìn Hàn Kính. Bên ngoài trời đã sập tối, ánh đèn dây tóc tù mù ngoài hành lang hắt lên khuôn mặt anh tranh tối tranh sáng. Nhưng cho dù có tối hay sáng như ban ngày, cảm xúc thật sự của anh vẫn luôn bị che khuất, không bao giờ có thể nhìn rõ được.

"Mì vừa rồi ăn rất ngon." Anh nói, giọng điệu bình thản lạ kì đến không thể nhận ra cảm xúc, nhưng Hàn Kính lại có thể cảm nhận được, là anh đang vui.

"Lần sau tôi sẽ làm bánh gạo sốt sườn." Hắn chân thành trả lời Lan Tri, "Nhất định tôi phải làm cho anh ăn thử."

Lan Tri lặng lẽ cười mỉm một cái. Anh cũng không nói gì thêm, quay người đóng cửa, cứ vậy rời đi.

(Băng sơn mỹ nhơn vừa cười mỉm ôn nhu kìa mấy mẹ, đỡ toy..)

Lan Tri vừa đi Hàn Kính liền lập tức chạy vào nhà vệ sinh. Hắn xối nước ào ào mấy cái rồi leo lên bồn cầu ngồi. Lan Tri đúng là chẳng có trách nhiệm, cho hắn ngửi mùi thịt mà không cho ăn. Hàn Kính vừa tức giận nghiến răng ken két vừa quay tay, đầu nghĩ 7749 cách để làm chết Lan Tri đến khi anh xin tha mới thôi. Nhưng Hàn Kính nào có cái gan làm thật, chỉ dám tưởng tượng để nhanh ra.

Lúc vừa bắn ra, đang cầm khăn giấy lau lau chùi chùi, bỗng Hàn Kính nghe thấy tiếng mở khoá cửa lách cách. Gã bán đĩa CD về rồi!

Hàn Kính cuống cuồng lau lấy lau để cho xong, cửa nhà vệ sinh cũng không kịp khép lại, vội vàng đứng dậy kéo quần, thảy giấy lau vào bồn cầu dội nước, sau đó vội vàng mặc áo lại, cài nút che khuất phần ngực được Lan tri viết số lên khi nãy.

"Sao về sớm thế?" Hắn giả bộ chưa có gì xảy ra, thong dong từ nhà vệ sinh ra, "Hôm nay không đi bán à?"

"Không thấy đang mưa to sấp mặt đấy à?" Gã đàn ông oán hờn một câu, lại xoay người đi sắp xếp mấy đĩa CD cho ngay ngắn.

Hàn Kính đánh mắt sang, thấy trên bàn còn để cái nồi, hai đôi đũa cùng cái áo somi đã hỏng của Lan Tri, hắn chật vật thừa dịp gã bán CD không chú ý, lén lút dọn sạch áo và đũa vào thùng rác, sau đó giả bộ như siêng năng lắm, cầm túi rác ra ngoài đi đổ.

Lúc trở vào, Hàn Kính đã thấy gã bán CD đã mở máy tính tự xem bộ phim mới bán chạy nhất của gã. Gã còn nhiệt tình mời Hàn Kính. "Cục Gạch cậu ưng bộ nào thì cứ thoải mái lấy xem."
Hàn Kính gật đầu cho có lệ rồi cầm vội lấy điện thoại vừa khởi động lại được, chui vào trong giường lén lút vạch áo lên chuẩn bị ghi lại số điện thoại của nam thần vào máy. Nhưng vừa giở áo lên hắn lập tức mắng một câu: "Con mẹ nó!"

Khi nãy quay tay mồ hôi ra nhiều, cộng thêm còn chạy đi ném rác, làm cho số điện thoại quý giá Lan Tri ghi cho hắn đã bị lem mất. Ngực trái giờ chỉ còn lại một mảng mực loang lổ, không còn nhìn ra số gì. Lúc Lan Tri ghi hắn bị anh khiêu khích, nên cũng không chú ý anh đã viết những gì. số duy nhất hắn nhớ là số 6 cuối. Nhưng biết mỗi số cuối thì cũng có khác gì không biết đâu cơ chứ!

Hàn Kính nhìn vết mực trên ngực, khóc không ra nước mắt.

Kỳ thật hắn tiếp xúc với Lan Tri nhiều như vậy, có thể hỏi anh số điện thoại bất cứ lúc nào, nhưng hắn một lần cũng không dám hỏi. Cuối cùng vẫn là Lan Tri chủ động cho hắn số điện thoại. Nhưng còn chưa kịp lưu lại đã bị trôi mất. Đúng là hắn chẳng làm được việc gì ra hồn. Giờ muốn liên lạc lại với Lan Tri chỉ còn một cách duy nhất là mặt dày chạy đến đại học Z thôi.

Hàn Kính ủ rũ nằm vật xuống giường, cả người như bị ai đánh đến knock-out, không gượng dậy nổi.

Mơ mơ màng màng hắn lại đột nhiên nhớ đến cú điện thoại lúc choạng vạng chiều trong xe kia. Số Chu Thành lưu trong máy Lan Tri là BF (boyfriend).

Tại sao lại gọi lão già cầm thú vô sỉ đó là bạn trai, vậy chẳng lẽ hắn chỉ là người thứ ba?

Nhưng Hàn Kính vẫn không dám tưởng tượng hắn là bạn trai Lan Tri, hắn nào so được với tên Chu Thành quyền thế hơn hắn gấp mấy chục lần kia!

Hàn Kính ngẫm nghĩ lung tung, vừa nãy lại còn bắn 2 lần trong thời gian ngắn, rất nhanh đã mỏi mệt mà thiếp đi.

oOo

Hàn Kính ngủ một giấc thẳng đến trưa thứ hai. Hắn sẽ còn ngủ tiếp nếu như không bị điện thoại của Quách Kiệt đánh thức dậy.

"Cục Gạch, còn hỏi tìm làm gì! Anh em tụi tao ở nhà hàng chỗ đường L đông đủ chờ mày nè. Ghé qua chơi."

Hàn Kính sờ sờ tay lên túi rồi từ chối: "Tôi vừa bị sa thải nên không có tiền, ăn nhà hàng chi không nổi."

"À à, không cần quan tâm!" Quách Kiệt đầu dây bên kia có vẻ đang có chuyện gì vui lắm, "Tao mời mày mà!"

Hàn Kính rất nhanh chạy tới nhà hàng. Quách Kiệt đã kịp gọi ra một bàn ê hề đầy thịt cá. Cả bọn nâng ly ba lần rượu (ý là 1-2-3-dzo 3 lần á), Quách Kiệt mới kín đáo dúi cho hắn một cái bao da.

Hàn Kính mở bao ra xem, lập tức xanh mặt. Bên trong bao là một xấp dày tờ Mao đỏ(*)

(Mao đỏ là tờ 100 tệ á, tiền in mặt Mao Trạch Đông mà chỉ có tờ 100 là màu đỏ hoy)

Hàn Kính chật vật kéo bao da lên, nhìn quanh quất xung quanh rồi cẩn thận hỏi Quách Kiệt: "Anh lấy đâu ra nhiều tiền vậy? Tiền giả à?"

"Không, thật đó, tao vừa rút ngân hàng ra xong."

Hàn Kính nghĩ một lúc rồi đem bao da nhét lại vào tay Quách Kiệt: "Chuyện giết người phóng hoả tôi không làm được đâu. Anh tìm người khác đi!"

Quách Kiệt cười lớn, vỗ vai Hàn Kính: "Mày làm bảo vệ đại học Z đã là giúp tao hoàn thành công việc rồi. Mấy anh em có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chia. Chỗ này là phần của mày, tổng cộng năm vạn tệ (*)."

(*) Khoảng 167 triệu VND

Hàn Kính khoanh tay: "Tôi thay anh làm chuyện gì cơ chứ?"
Quách Kiệt vẫn cười hắc hắc, không chịu nói rõ, chỉ bảo: "Dù gì cũng không phải chuyện xấu. Hơn nữa bọn chúng cũng không dám tố giác, chúng ta nắm trong tay bằng chứng uy hiếp bọn hắn mà!" Gã hớp một ngụm rượu, lại nói: "Cho dù sau này có gặp chuyện gì, thì cũng chẳng sao, chẳng liên quan gì đến mày đâu."

Quách Kiệt nhất định không chịu nói, Hàn Kính chỉ còn biết tự đặt tay lên ngực tự hỏi lòng xem có đã làm chuyện gì bất chính chưa, khi xác định hắn không hay ra việc gì áy náy lương tâm, cũng thả lỏng tâm tình. Hơn nữa tự nhiên có đến năm vạn tệ, của từ trên trời rớt xuống, mừng còn chưa hết nữa là!

Hàn Kính có tiền, việc đầu tiên muốn làm chính xác là muốn báo danh tham gia lớp luyện thi đại học. Hắn luôn muốn thi đại học, chỉ là cơm áo gạo tiền không cho hắn đi. Hôm nay đã sắp hết tháng 11 rồi, tức là chỉ còn 8 tháng nữa sẽ đến kì thi, thời gian thật sự rất gấp rút.

Hắn hỏi thăm một chút, hắn biết được lớp luyện thi đại học do đại học Z mở nổi tiếng nhất cả thành phố A, tỉ lệ đậu đại học là 100%, đương nhiên giá so với những chỗ khác cũng cao hơn rất nhiều.

Nhưng Hàn Kính giờ đã có tiền rồi, nên cũng không quan trọng lắm. Hắn tìm đến lò luyện thi của đại học Z, tìm người quản lý hỏi chuyện đăng ký ghi danh và xếp lớp.

"Học phí không thành vấn đề, tôi có thể thanh toán được, ứng trước hai tháng cũng được, chỉ cần anh cho tôi thi xếp lớp."

"Có thể thì có thể." Người phụ trách đẩy kính mắt: "Nhưng vì đảm bảo chất lượng giảng dạy, trường luyện thi của chúng tôi chỉ nhận thí sinh đạt đủ điểm vào trường cao đẳng hệ hai của năm nay. Mời cậu nộp thành tích điểm thi năm nay của cậu cùng với hộ khẩu thường trú."

Hàn Kính lập tức im lặng.

"Năm nay tôi không thi Đại học." Hàn Kính vẫn cố vớt vát. "Tôi nộp điểm thi tốt nghiệp cấp ba được không?"

Người phụ trách rất lịch sự mời hắn ra khỏi phòng.

Hàn kính đành phải lui về phương án hai, đến đăng ký vào lớp luyện thi của đại học W cách đó không xa. Sau đó hắn nhanh chóng thuê một phòng trọ nhỏ gần chỗ luyện thi.

Đêm đó hắn trong phòng trọ mới đếm chỗ tiền Quách Kiệt cho còn lại trong bao da. Có lẽ sẽ đủ sử dụng cho đến khi thi đại học. Hắn cũng không có nhu cầu tiêu tiền nhiều, có thể yên ổn học hành rồi thi Đại học, như vậy là đã đủ rồi. Con người cũng có lúc dễ dàng thoả mãn đến bất ngờ.

Trời cho hắn một cơ hội, hắn phải nắm bắt lấy cố gắng học tập.

Nếu như có thể đậu đại học Z thì tốt rồi. Nhưng đại học Z là đại học tốt nhất thành phố này, cái học thức còm cõi của hắn mà thi đậu được vào thì có hơi quá hoang tưởng rồi.

Nhưng có mục tiêu phấn đấu cũng tốt mà, đại học Z, à không, thầy giáo Lan nam thần chính là mục tiêu phấn đấu của hắn!

Hàn Kính nghĩ đến Lan Tri, lại nghĩ đến số điện thoại bị mồ hôi trôi đi hết kia, lòng lại phiền muộn. Hắn mở lịch ra xem, hôm nay thứ ba. Hắn còn nhớ rõ thứ tư chiều tối Lan Tri có tiết về tài chính toán học cho các khoa ngành của trường. Lúc trước Hàn Kính lén lút đi nghe, kết quả bị Lan Tri gọi bắt trả lời câu hỏi, thật mất mặt.

Nhưng Hàn Kính nghĩ mặt hắn cũng đủ dày lắm rồi, huống hồ Lan tri lại là tuýp người lạnh như băng, da mặt không dày sao sấn tới được. (aka đập chai ko bằng chai mặt á =]]] ]

Ngày hôm sau Hàn Kính liền tham gia lớp ôn thi. Học suốt một ngày, thời gian trôi qua rất nhanh chóng, thoáng cái đã đến xế chiều.

Hắn muốn chủ động tìm Lan tri, bèn cõng balo, cầm áo khoác kéo sụp mũ, giả bộ như là sinh viên trà trộn vào đại học Z.

Hôm nay thật kỳ lạ, phòng hội trường bậc thang Lan Tri dạy hôm nay chật kín người, sinh viên đều tới đông đủ, Hàn Kính vất vả một hồi mới tìm được chỗ ngồi. Hắn còn đang tự hỏi sao sinh viên hôm nay chăm chỉ thế thì một giáo viên lạ mặt đã ôm chồng bài thi đi vào tiến lên bục giảng.

"Tôi là trợ giảng của lớp học này, hôm nay tôi sẽ phụ trách tiến hành thi giữa kì. Bài thi gồm ba phần, mỗi phần nửa tiếng."

Hàn Kính sững sờ, thúc khuỷu tay sang sinh viên đang ngồi bên cạnh. "Sao thế, hôm nay thầy Lan không đến?"

Sinh viên kia trả lời: "Cậu không check mail à? Đầu tuần thầy Lan mail cho cả lớp thông báo hôm nay thi giữa gì, chiếm tổng điểm môn 30% lận đó." Sau đó cậu ta thấy sắc mặt Hàn Kính chuyển dần sang màu xanh, bèn an ủi: "Không sao đâu. Thầy Lan tuy khó nhưng không quá ép sinh viên đâu, muốn rớt môn cũng không dễ. Rất ít sinh viên bị rớt môn thầy mà."

Hàn Kính dở khóc dở cười nhìn bài thi đang lần lượt truyền xuống. Hắn muốn đứng lên ra khỏi lớp nhưng lại ngồi ngay giữa, trái phải trước sau gì đều có người ngồi, ngọ nguậy một chút cũng còn ngại chứ đừng nói gì đứng lên ngang nhiên đi về.

Hàn Kính còn đang do dự thì bài thi đã truyền tới tay hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh quất, xung quanh tất cả mọi người đều đang tập trung bắt đầu làm bài rồi. Giáo viên trợ giảng thấy Hàn Kính nhìn qua nhìn lại, cũng rất nghiêm túc nhắc nhở: "Mong mọi người tự sức làm bài. Nếu có phát hiện gian lận lập tức huỷ kết quả."

Bị cho là đang gian lận, Hàn Kính đành phải ngoan ngoãn cúi đầu xuống, móc bút ra mờ mịt nhìn vào bài thi.

Cố ý chạy tới đại học Z, đã không gặp được Lan Tri còn bị ép làm bài thi! Người tính không bằng trời tính mà! Mà vấn đề quan trọng nhất, là cái bài thi, chữ trên đó chữ nào Hàn Kính cũng hiểu, nhưng đi chung thành một câu thì hắn chẳng biết đang nói tới cái quái gì. Đây chẳng phải là nỗi đau lớn nhất của các sĩ tử sao?!

Hàn Kính bực dọc, hắn không cam lòng công cốc hôm nay, bèn đem đề thi lật sang tờ thứ hai, tìm một chỗ trống viết: "Thầy Lan, tôi không cẩn thận làm mất số anh rồi, anh có thể gọi cho tôi không? Số của tôi là 13XXXXXXXX - By Hàn Kính."

Viết xong hắn lại cảm thấy nghiêm túc quá, bèn vẽ thêm cái biểu tượng cảm xúc dễ thương "≧ω≦" phía sau tên.

Mấy ký hiệu này hắn xem trên mạng. Vẽ thêm biểu cảm vào đọc lại lời nhắn cảm thấy nhẹ nhàng dễ thương hơn hẳn.

Đáng tiếc là viết xong mấy dòng này chỉ tốn một phút đồng hồ. Còn lại 89 phút, Hàn Kính chẳng biết làm gì để giết thời gian, bèn lật tờ đề về trang đầu lại.

Hắn ghe qua một buổi của Lan Tri, kiến thức toán cơ bản hắn cũng còn nhớ được một ít, đề thi cũng không ít câu trong đó. Hắn nửa đoán nửa tính đánh lụi vất vả thêm một tiếng đồng hồ, bắt đầu có sinh viên đứng lên nộp bài thi, Hàn Kính bèn đứng dậy theo, đem bài thi đánh bừa đánh bậy đi nộp.

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Chương 18

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 18

Hoá ra Lan Tri chưa từng ngại quá khứ của hắn, chưa từng ngại hắn không có tiền, chưa từng ngại hắn không bằng cấp.



.

Hàn Kính ra khỏi trường trời cũng đã tối. Nghĩ đến cảnh Lan Tri đang chấm bài bỗng nhìn thấy được bài thi kèm lời nhắn và số điện thoại của hắn, sau đó gọi lại, hắn cảm giác hạnh phúc như vợ chồng lâu ngày gặp lại, gương vỡ lại lành, vừa đi vừa tủm tỉm cười một mình.

Đáng tiếc ý nghĩ thì luôn tốt đẹp, nhưng sự thật lúc nào cũng tàn khốc. suốt qua ba ngày, đến tận thứ bảy, Lan Tri cũng không hề gọi điện cho hắn.

Ba ngày rồi đó! Đẻ con cũng kịp luôn, mà Lan Tri lại không hề gọi cho hắn. Hàn Kính lo lắng nhìn chòng chọc điện thoại vẫn tối đen cả ngày, như muốn xuyên thủng luôn cả màn hình.

Thứ bảy lớp luyện thi không có học, sáng sớm Hàn Kính giải xong một đề cương rồi quyết định mấy cái chiêu "lạt mềm buộc chặt" đều vứt bỏ hết. Hoặc là Hàn Kính không làm, hoặc đã làm thì phải làm cho xong. Thế là Hàn Kính đón xe hơn một giờ đến nhà Lan Tri.

(đúng rồi lạt mềm buộc chặt chỉ cho phúc hắc công thôi, chó con công làm gì có cửa:]]]])

Đang định nhấn chuông thì hắn đột nhiên dừng lại. Lửa nhiệt tình của hắn đối mặt với cửa nhà lạnh như băng cũng vội bình tĩnh.

Tự nhiên lại chạy hẳn tới nhà là có ý gì? Rồi Lan Tri mở cửa ra hắn nói gì với anh? Chẳng lẽ lại phổi bò đi hỏi: "Tôi cho anh số điện thoại, sao ba ngày rồi không gọi tôi? Tôi sốt ruột quá liền đến tận đây." à?

Vậy khó coi lắm luôn á.

Hàn Kính ngẫm nghĩ, cảm giác mới ba ngày đã không nhịn được, nhất định sẽ bị Lan Tri khinh bỉ.

Vì vậy hắn ưỡn ngực quay đầu, rất có khí chất đi xuống lầu.

30 phút sau.

Hàn Kính ôm trong tay một giỏ táo to tướng đứng trước cửa nhà Lan Tri. (dm tưởng sao =]]]])

À, đúng rồi, thực ra hắn cũng muốn làm một thằng đàn ông có khí chất lắm, cũng định đi xuống lầu rồi về luôn. Nhưng mà chân cẳng hắn không nghe não sai bảo, đi một vòng cũng về lại nhà Lan Tri. Mà không chỉ chân không nghe, túi tiền hắn cũng không nghe lời nốt, chẳng hiểu sao đi mua ngay giỏ táo to tướng này. Đến khi cầm giỏ táo tên tay thì đầu óc cũng bị lú lẫn theo hương táo ngào ngạt. Ba cái "có chí khí đàn ông", "kiên nhẫn" hay "lạt mềm buộc chặt" gì đó đã bay đi mất, chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: "Ơ ông đây trèo đèo lội suối hơn nửa tiếng mới tới chỗ này, không gặp được nam thần thì còn ra thể thống gì nữa?"

Hơn nữa, rõ là Lan Tri cố ý. Cái loại IQ cao thế này, nhất định sẽ không chủ động đến tìm hắn, cho nên cố ý không gọi điện cho hắn, để hắn tự dằn vặt, chầm chậm tra tấn trái tim hắn.

Thôi mệt quá, đều là đàn ông cả, ai theo đuổi ai cũng được, sợ gì nhau!

Hàn Kính càng nghĩ càng tức, chân bước phăm phăm lên lầu nhà Lan Tri, ấn chuông cửa.

Hắn thậm chí còn nghĩ được khi cửa mở ra rồi sẽ chất vấn như thế nào với Lan Tri nữa cơ.

Cửa rất nhanh được mở ra.

Lan Tri ở nhà vẫn mặc áo sơmi, chỉ khác là cúc áo tuỳ tiện cài mấy cái, cổ áo lỏng lẻo để lộ xương quai xanh tinh tế, nhìn kiểu nào cũng câu dẫn người khác.

Đầu óc Hàn Kính "vù" một cái liền trở nên trống rỗng. Bao nhiêu lời chất vấn, bực tức, hỏi han chuẩn bị vừa nãy đều bay biến đi đâu mất.

Lan Tri thấy hắn đến cũng hơi bất ngờ. Anh lia mắt quét lên xuống trên người hắn rồi hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Hàn Kính há to miệng, ngẩn người nửa ngày mới giơ được giỏ táo trên tay lên: "Vài ngày không liên lạc được với anh, tôi nghĩ anh bị ốm." Hắn vụng về lấp liếm, "Nên tô...tôi đến xem anh có ổn không."

Lan Tri nhìn giỏ táo trên tay hắn, lại liếc hắn một cái, hiển nhiên là nhìn thấu trò xạo sự của hắn.

Nhưng anh cũng không nói gì, chỉ mở cửa to hơn, ra hiệu Hàn Kính vào nhà.

Hàn Kính khúm núm ngồi xuống ghế sô pha, thấy trên mặt bàn chồng chất vài hộp pizza, hiển nhiên cũng thấy Lan Tri không hứng thú với việc nấu cơm lắm.

"Ăn đồ ăn ngoài nhiều không tốt đâu." Hắn tìm chuyện nói để che giấu sự xấu hổ.

Lan Tri rót một ly nước đưa cho Hàn Kính, sau đó ngồi xuống đối diện hắn, cúi đầu hơi sửa sang lại áo sơmi cho ngay ngắn. Sau đó anh ngẩng đầu, dựa lưng vào ghế sô pha im lặng nhìn Hàn Kính, không nói tiếng nào.

Người đàn ông tên Lan Tri này, rõ ràng lạnh lùng xa cách, nhưng lúc nào vẫn toát lên một vẻ gợi cảm mê người, lúc anh khêu gợi, lúc anh lười biếng, hoặc như lúc này đây, chỉ cần im lặng như thế, cũng đủ để câu hết hồn phách Hàn Kính đi.

Nội tâm Hàn Kính cũng nhắc nhở hắn không nên bỗ bã như vậy, thế nhưng cái loại lười nhác mà gợi cảm này thật sự hắn không kìm chế nổi. Vì thế hắn ho nhẹ một cái, chọn lấy một quả táo trong giỏ, nhìn Lan Tri nói: "Tôi đi gọt táo cho anh ăn." rồi cũng không dám nấn ná lâu nhìn anh, ù té chạy xuống bếp gọt sạch vỏ táo.

Lát sau hắn cầm quả táo sạch vỏ đưa cho Lan Tri.

Lan Tri đứng lên khỏi ghế, nhận lấy quả táo.

"Cảm ơn." Anh rũ mắt nói, thanh âm nghe rất chân thành.

"Thầy Lan đừng khách sáo quá." Hàn Kính chật vật khoát tay. "Táo rất rẻ, nếu anh thích mỗi ngày tôi sẽ mua về gọt cho anh ăn."

Lan Tri cũng không nói thêm gì, chỉ ngồi xuống ăn táo, không hỏi thêm vì sao hắn tới.

Loại im lặng bức bối này kéo dài được một lúc thì Hàn Kính cuối cùng cũng không nhịn nổi. Mấy câu hỏi chuẩn bị trước đó để chất vấn Lan Tri đã tan thành mây khói. Giờ phút này hắn chỉ muốn nói những lời từ trong lòng. Vì thế Hàn Kính chủ động mở miệng, lắp bắp nói: "Thầy Lan, ngày hôm đó anh khiêu khích tôi... tôi...tôi nhịn không được...chờ anh đi rồi tôi...tôi... A anh cũng biết là làm gì rồi đó...."
Lan Tri "Ừm" một tiếng, bình tĩnh cắn một miếng táo.

"Sau đó tôi bị ra mồ hôi, vô tình làm trôi hết mực viết."

Lan Tri không buồn ngẩng đầu, tiếp tục ăn táo.

"Tôi rất sốt ruột, sợ sẽ mất liên lạc với anh nên đến tối thứ tư thì lén lút chạy đến lớp học ở hội trường của anh." Hàn Kính nói, "Kết quả lại gặp ngay buổi thi thử, anh không có mặt ở đó."

Lan Tri gật đầu, vẫn chậm rãi ăn táo.

"Tôi vẫn chưa từ bỏ ý định, đã viết lên bài thi số điện thoại của tôi."

Lan Tri nghe đến đây rốt cuộc cũng nhịu ngẩng đầu, nhìn Hàn Kính một cái.

Hàn Kính cảm thấy tủi thân: "Vậy mà anh vẫn một mực không chịu gọi điện cho tôi. Anh giận tôi làm mất số anh sao? Tôi... tôi không cố ý... tôi chỉ..chỉ là..."

"Cậu viết tên và số điện thoại lên bài thi?" Lan Tri đột nhiên cắt ngang lời hắn.

"Đúng rồi." Hàn Kính bổ sung: "Tôi còn vẽ lên một cái biểu cảm ký hiệu rất đáng yêu." Sau đó hắn dùng tay diễn tả biểu cảm.

Lan Tri mặc kệ hắn khoa tay múa chân, buông quả táo, đứng dậy gọi điện thoại: "Bài thi đã chấm xong chưa?"

Hàn Kính nghe đến liền chú ý dỏng tai nghe lóm.

"Tốt, cảm ơn." Lan Tri rất nhanh cúp điện thoại.

"Sao vậy.... Chuyện quan trọng?" Hàn Kính sững sờ nhìn Lan Tri: "Đây không phải lớp của anh sao? Sao anh lại không chấm bài?"

"Thang điểm 100." Lan Tri mặt không đổi sắc, chậm rãi nói: "Trợ giảng nói cậu thi được 12 điểm, thấp nhất lớp."

Hàn kính lập tức thấy xấu hổ vô cùng, một lồi lâu mới mở miệng được: "Bài thi là trợ giảng chấm hay sao? Cái kia... số điện thoại..."

"Cậu yên tâm." Lan Tri ngắt lời hắn.

Nhưng Hàn Kính còn chưa kịp thở phào, anh đã nói thêm: "Trợ giảng nhất định thấy." Sau đó anh ngừng lại một chút, tiếp tục bổ sung: "Hơn nữa bài thi của cậu chắc chắn đã được truyền đi một lượt khắp cả khoa toán ứng dụng, ai cũng xem được một lần."

Người bình thường lúc này phản ứng đều là chỉ muốn đào một cái lỗ rồi chui xuống luôn, nhưng Hàn Kính lại phản ứng không khống bình thường lắm, hắn vỗ đùi một cái, hỏi Lan Tri: "Chết rồi, vậy chẳng phải tôi làm anh mất mặt với mọi người rồi?"

Lan Tri ngạc nhiên, nhún vai một cái hỏi lại: "Là cậu mất mặt chứ, sao lại là tôi?"

"Vì như vậy đồng nghiệp của anh chẳng phải biết anh đang được người khác theo đuổi sao?" Hàn Kính sờ đầu: "Hơn nữa lại còn..còn là đàn ông theo đuổi."

Lan Tri liếc Hàn Kính một cái, tỉnh bơ hỏi lại: "Vậy thì sao?"

Lần này đến lượt Hàn Kính choáng váng: "Anh không sợ bị người khác đàm tiếu sao?" Hồi đó hắn và tên sinh viên kia xảy ra chuyện, khắp cái huyện nhỏ ai cũng xôn xao, đi đến đâu có người chỉ trỏ đến đấy, Hàn Kính không còn cách nào khác, sau khi từ trại cải tạo ra chỉ biết ngàn dặm xa xôi chạy đến thành phố khác làm công. Huống chi Lan Tri là giảng viên đại học, giáo chức đều thuộc về biên chế chẳng lẽ không có chú ý kỹ càng vấn đề tác phong hay sao? Hắn ngơ ngác nhìn Lan Tri.

Không biết đã gợi lại tâm sự gì trong Lan Tri, anh chỉ nghiêng đầu nhìn xa xăm.

"Tại sao phải sợ?" Anh cười lạnh một cái rồi tiếp tục nói, như trả lời Hàn Kính, cũng như đang tự nói với chính mình: "Tôi còn cái gì để sợ?"
"Thầy Lan, anh đừng như vậy." Hàn Kính thấy Lan Tri như thế bỗng chút sợ, liền bước lên nhẹ nhàng ôm lấy anh: "Nếu sau này có chuyện gì xảy ra, mình tôi sẽ gánh! Sẽ không để anh chịu thiệt đâu." Hắn mơ hồ cảm nhận được Lan Tri khẽ run trong vòng tay hắn.

Hàn Kính nói tiếp: "Tôi sẽ nói với mọi người là tôi đơn phương anh...Anh...anh không hề thích tôi. Anh xem, chúng ta kém nhau nhiều như vậy, thầy Lan tất cả phương diện đều rất tốt, tôi căn bản không xứng với anh. Cái này cũng không tính là nói dối, thầy Lan, trong lòng anh cũng nghĩ như vậy phải không... Cho nên chỉ cần tôi nói là tôi đơn phương theo đuổi, mọi người sẽ tin thôi...."

"Không ai để ý chuyện như này đâu." Lan Tri ngắt lời hắn, "Cậu đừng nghĩ nhiều."

Giọng anh mềm mại nhẹ nhàng như ánh mặt trời ngoài cửa sổ.

Hàn Kính nghe không hiểu được Lan Tri đang ngụ ý chẳng ai để ý anh và hắn lệch tuổi, hay lệch về địa vị. Hắn không biết Lan Tri đang mở lòng với hắn, mà còn cho rằng "chuyện như này" là chỉ chuyện có đàn ông theo đuổi anh. Hắn không ngờ môi trường đại học có thể cởi mở như vậy, bèn bán tín bán nghi hỏi lại: "Thật không? Chắc chắn sẽ không có ai làm khó dễ gì anh chứ?"

Lan Tri nghe thế im lặng một hồi, Hàn Kính cảm giác như anh muốn mở miệng giải thích cái gì, nhưng rồi lại thôi, chỉ đột ngột đẩy hắn ra một cái rồi đứng lên.

"Thảo nào thi chỉ được 12 điểm." Lan Tri châm biếm.

Hàn Kính không biết tại sao anh lại đột nhiên mất hứng, cái "12 điểm" kia làm hắn quá mất mặt, chỉ còn biết đứng lên phân bua: "Tôi biết tôi không làm bài được. Vì tôi không đi học lớp của anh, cũng không thi đại học. Nếu tôi tham gia lớp của anh từ đầu đến giờ, tôi khá tự tin tôi sẽ làm bài tốt đó. Trước kia học cấp 3 tôi rất khá môn toán."

Hắn nghĩ nghĩ một lúc rồi cũng quyết định đem chuyện luyện thi đại học nói ra: "Tôi cũng không phải là kiểu người không cầu tiến. Tuy tôi kém anh rất nhiều, nhưng tôi luôn cố hết sức để đuổi theo. Hôm thứ ba tôi đã đăng ký lớp luyện thi rồi, sẽ bắt đầu ôn tập thật tốt để năm sau thi đại học.

Lan Tri nhin hắn, nhíu nhíu mày.

"Anh nhất định cảm thấy lời nói của tôi viển vông." Hàn Kính thấy Lan Tri nhíu mày, tưởng anh xem thường hắn, nên tiếp tục nói: "Nhưng tôi rất nghiêm túc, nhất định sẽ đem thành tích tốt về cho anh xem."

"Cậu lấy tiền ở đâu?" Lan Tri đột nhiên hỏi hắn.

Hàn Kính ngẩn người, không nghĩ đến Lan Tri sẽ hỏi đến vấn đề này. Hắn đương nhiên sẽ không kể chuyện Quách Kiệt ra, hắn không muốn Lan Tri biết hắn có dính líu đến bọn lưu manh đầu đường xó chợ kia. Lần trước bị Hắc Tử dòm lén trong xe, hắn cũng không nói mình có quen với Hắc Tử cũng là vì vậy.

Do đó Hàn Kính nói dối: "Lớp luyện thi cũng không đắt lắm, tôi có tiền để dành, rồi đi mượn người quen thêm, bình thường ăn cơm của phòng trọ cũng tiết kiệm thêm được chút, chắc sẽ đủ cho đến khi thi Đại học."

Lan Tri im lặng một hồi, lại hỏi: "Cậu đăng ký luyện thi ở đâu?"

"Ở lò luyện của đại học W, cách đại học Z cũng không xa mấy."

Lan Tri nhíu mày, hiển nhiên không hài lòng lắm: "Sao không đăng ký vào lớp của đại học Z? Chỗ đó tỉ lệ đậu cao nhất. Vì học phí đắt quá hay sao?"

Hàn Kính giải thích: "Không phải. Do lớp ở đại học Z chỉ nhận học viên đạt đủ điểm vào trường cao đẳng hệ hai của năm nay."

"Cậu không đủ điểm cao đẳng?"

Hàn Kính càng ngượng ngùng: "Năm ngoái tôi đã tốt nghiệp trung học rồi. Năm nay tôi cũng không thi Đại học, nên trường không nhận."

Lan Tri "À" một tiếng, cũng không hỏi hắn vì sao không thi đại học. Anh chỉ cầm điện thoại di động, bắt đầu lục tìm ai đó trong danh bạ.

Hàn Kính nghĩ một lúc, rồi quyết định thu hết can đảm giải thích vì sao hắn không tham gia thi Đại học. "Thầy Lan...anh... Chắc anh cũng biết nguyên nhân vì sao tôi bị đuổi việc phải không. Tuy là Chu Thành cố ý, nhưng cũng là do tôi có cái xấu để lão bắt chẹt, trước đây tôi từng có tiền án..."

Lan Tri vẫn không buồn ngẩng đầu, tiếp tục chăm chú nhắn tin cho ai đó mà anh vừa lục được từ danh bạ.

"Năm ngoái khi tôi vừa tốt nghiệp trung học xong, có một sinh viên năm trên ở thị trấn đến chỗ tôi kèm dạy học." Hàn Kính càng ngày càng nhỏ giọng, líu ríu nói "Nước chảy thành sông, hắn muốn thượng tôi, tôi cũng muốn thượng hắn, sau không ai nhường ai, dẫn đến xô xát. Cuối cùng do tôi mạnh hơn mà đè được... Aizz... cũng tại tôi, nếu tôi chịu nhường cho hắn, chuyện cũng sẽ không to như vậy. Nhưng mà thầy Lan, tuy tôi đã làm sai, nhưng xin anh đừng ghét tôi, tôi hứa sẽ tốt mà..."

Lan Tri nhắn xong tinh, ném di động lại lên sô pha, quay đầu trừng mắt liếc Hàn Kính.

"Không ai để ý chuyện như này đâu." Anh không kiên nhẫn nói, "Cậu rốt cuộc muốn tôi nói mấy lần nữa mới hiểu hả?"

Hàn Kính sững sờ, ngơ ngác nhìn Lan Tri hồi lâu mới phản ứng lại.

"Hoá ra ý anh... ý anh không phải nói những người trong trường sẽ đàm tiếu... mà là nói... nói.. anh không ngại tôi..tôi..." Hắn bắt đầu nói năng lộn xộn, rồì không kìm chế được lại tiến lên ôm chầm lấy Lan Tri.

Hoá ra Lan Tri chưa từng ngại quá khứ của hắn, chưa từng ngại hắn không có tiền, chưa từng ngại hắn không bằng cấp. Hàn Kính cảm giác như mình vừa rơi vào một hũ mật ong, ngọt ngào bao trùm lấy từng chân lông kẽ tóc, còn đầu óc thì cứ choáng váng liên hồi.

"Thầy Lan," Rất lâu sau Hàn Kính mới bình tĩnh trở lại, lập tức nhẹ giọng mà kiên định nói: "Anh yên tâm, tôi không phải là người nói suông, tôi nói được tôi sẽ làm được." Sau đó hắn bắt đầu sờ tóc Lan Tri, hôn vụn lấy vành tai cổ cùng đôi môi anh, vừa hôn vừa nói: "Tôi nhất định sẽ đậu đại học, sẽ tốt nghiệp ra trường, sẽ tìm được một việc làm tốt, sẽ lo cơm áo cho anh.. không bao giờ...không bao giờ để anh chịu khổ. Anh chờ tôi nhé, tôi hứa sẽ không làm anh thất vọng đâu."

Hàn Kính lúc đầu là nói ra những câu chân thành, hôn Lan Tri cũng là yêu thương, không mang yếu tố tình dục, nhưng càng về sau càng hôn nhiều, ngửi thấy mùi thơm trên cơ thể anh, hắn cũng bắt đầu rục rịch, miệng lưỡi khô nóng, hô hấp cũng dồn dập lên.

"Thầy Lan..." Hắn mơ hồ gọi một tiếng, động tác hôn cũng dần trở lên tràn ngập gợi dục. Hắn lướt lên bờ môi, ra súc mút mát cổ Lan Tri, dùng răng nhay cắn lỗ tai, thậm chí dùng lưỡi đảo vòng ướt sũng trong vành tai anh.

Lan Tri bị hắn hôn đến đứng không vững, cả người đều ngả vào lồng ngực hắn. Anh luồn tay ra sau lưng Hàn Kính, nhẹ nhàng vuốt ve làn da nóng hổi của hắn phía sau lớp quần áo.

Hàn Kính vốn nhạy cảm với cử chỉ của Lan Tri, nhìn ra ý tứ đồng ý của anh, hắn đương nhiên mừng quýnh, càng ra sức hôn hít.

Lan Tri kéo nhẹ quần áo hắn, chậm rãi lôi hắn đến cửa phòng ngủ.

Hai người rất nhanh từ phòng khách tiến vào phòng ngủ. Lan Tri co chân đá nhẹ cánh cửa, đem cửa phòng đóng lại.

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Chương 19

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 19

Xuyên qua bức màn mỏng treo trên cửa phòng ngủ, cơ thể Lan Tri ẩn hiện ngon lành như một quả dâu chín mọng mời người đến nuốt chửng.



Hàn Kính đã sớm đợi không kịp, trong mắt hắn, đã vào trong nhà rồi thì phòng khách hay phòng ngủ cũng đều như nhau có khác biệt mấy đâu. Hắn dùng sức áp Lan Tri lên cửa, sỗ sàng xé rách, mở bung áo sơ mi anh, cuồng dã đói khát hôn dọc từ lỗ tai xuống cổ rồi thân trên.

Lan Tri bị hắn hôn đến toàn thân đều run rẩy, hai cánh tay ôm ghì lấy hông hắn, lưng dựa vào tường, mắt khép lại rên rỉ từng đợt nhỏ trong cuống họng. Làn da trắng nõn của anh dần ửng lên những đốm hồng nhạt theo từng cái hôn Hàn Kính, theo xương quai xanh rải rác trải dọc từ cổ xuống bụng dưới. Xuyên qua bức màn mỏng treo trên cửa phòng ngủ, cơ thể Lan Tri ẩn hiện ngon lành như một quả dâu chín mọng mời người đến nuốt chửng.

Lửa dục đã thiêu trụi Hàn Kính từ lâu, hắn thậm chí còn không nhịn thêm được vài giây đồng hồ để bế Lan Tri lên giường, chỉ vội vàng luồn tay ra sau mông nhấc bổng anh lên, gác cặp chân thon dài lên hông hắn, để lưng anh tựa hẳn vào cửa rồi nhỏ giọng hỏi: "Làm tư thế này luôn được không?"

Sau vài lần làm tình với Lan Tri, Hàn Kính luôn cố gắng cải thiện khả năng quan hệ tình dục của mình, mỗi khi rảnh rỗi đều dạo quanh các diễn đàn người lớn học tập trao đổi kinh nghiệm. Tư thế này là một trong các topic thảo luận sôi nổi nhất trên ấy, Hàn Kính cũng muốn thử xem một lần.

Khổ nỗi Lan Tri chẳng thèm nói gì, chỉ nhướn mày liếc hắn một cái. Nhưng đôi chân đặt trên lưng hắn lại siết nhẹ lại.

Động tác rất nhỏ, nhưng đủ để Hàn Kính cảm nhận rõ ràng làn da đùi mềm mại của Lan Tri cọ vào eo hắn, như một que diêm xẹt qua, chực chờ bén lửa. Toàn thân hắn run lên, cúi đầu gặm cắn xương quai xanh Lan Tri, thuận thế đem dương v*t căng phồng cạ cạ nơi riêng tư giữa cặp chân mở rộng của anh. Lan Tri nhắm mắt lại, theo nhịp đưa đẩy của Hàn Kính cũng chậm rãi cọ lên quy đầu hắn.

Dù chậm rãi Hàn Kính cũng cảm nhận được Lan Tri hứng tình, cả phía dưới đều đã ướt sũng. Hiển nhiên quan hệ cùng hắn vài lần, Lan Tri cũng bắt đầu thoải mái hơn. Mà cái quy đầu căng tròn cứng rắn của hắn chạm được vào cửa động ẩm ướt lại càng hưng phấn, tự động rỉ ra chất dịch trong suốt. Hai chất lỏng hoà cùng một chỗ, nhẹ nhàng ướt át bao lấy đối phương, như mật đường ngọt ngào dính chặt hai người vào một chỗ. Hàn Kính đã không thể chờ đợi được nữa.

"Anh... anh không nói tức là đồng ý làm tư thế này rồi phải không?" Hàn Kính thở hổn hển, một lần nữa hỏi lại Lan Tri. Hắn đã từng tự ý làm sau đó nếm đủ hậu quả rồi, nên cũng không dám làm liều. Hơn nữa, tuy hắn thật sự thích làm tình thô bạo, nhưng thô bạo cũng cần phải có sự đồng ý của đối phương, cho nên hắn luôn quan tâm đến cảm giác của Lan Tri.

Lan Tri cũng nhận ra Hàn Kính chưa nhận được câu trả lời sẽ không chịu thôi, vì thế anh mở mắt, nhìn chăm chú hắn.

Lan Tri vẫn chẳng hề mở miệng, nhưng anh lại chậm rãi ôm lấy cánh tay Hàn Kính, rồi luồn qua nách hắn chặt chẽ ôm ghì lấy. Cặp chân đang kẹp trên hông hắn cũng siết nhẹ. Hàn Kính còn chưa kịp phản ứng, Lan Tri đã co gối, dùng hai gót chân trần trụi vỗ vào mông Hàn Kính một cái. ( =]]]]]]]) Lực đánh rất mạnh, Hàn Kính bất ngờ không đứng vững, cả người thuận thế lao về phía trước, dương v*t thô to đang ở miệng huyệt ẩm ướt của Lan Tri cũng "sượt" một tiếng, theo lực đẩy cắm thẳng vào trong thân thể chặt chẽ của anh.

Hàn Kính "Ah" lên, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu hắn là: "Bỏ mịe, đã không dùng lưỡi liếm trước lại còn không mang bao, phen này lãnh đủ!" (cho t cười cái =]]])

Hắn thật sự muốt rút ra, nhưng bên trong Lan Tri quả thật vừa nóng vừa chặt, như một ổ chăn giữa trời tuyết, còn ẩm ướt, Hàn Kính tham lam luyến tiếc cảm giác này, vẫn không nỡ rút ra.

Hắn còn đang đấu tranh nội tâm thì hai chân sau của Lan Tri đã thăm dò vào giữa khe mông hắn, cọ xát nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước. Hắn lập tức biết Lan Tri đã hứng lắm rồi.

Thôi mặc kệ! Ra sao thì ra. Dù gì cũng là Lan Tri chủ động mà.

Hàn Kính bóp lấy mông Lan Tri nâng lên, đẩy người nghiêng về phía trước, đè đầu v* mình lên ngực Lan Tri, cọ xát hai đầu v* cứng rắn của anh.

Lan Tri vẫn ôm chặt lấy bả vai Hàn Kính như cũ, phối hợp với nhịp ma sát của hắn, dùng thân thể kẹp chặt lấy dương v*t Hàn Kính. Phía dưới Lan Tri như một cái miệng nhỏ nhắn tham lam, rõ ràng đã được lấp đến đầy tràn nhưng cũng không thoả mãn, vẫn cứ rỉ đầy dâm dịch quấn lấy dương v*t hắn, hết nuốt vào rồi lại nhả ra.

Hàn Kính cực kì hưng phấn, không chỉ dày vò núm vú Lan Tri nhanh hơn, mà còn nghiêng đầu cắn lên vành tai anh, đầu lưỡi rục rịch với vào khuấy đảo, suồng sã trêu đùa.

Lan Tri bị hắn kích thích khắp mọi nơi, miệng đã bắt đầu không kiểm soát được mà phát ra những tiếng rên rỉ nỉ non. Anh vẫn cố gắng duy trì động tác kết hợp với lực thúc của Hàn Kính, nhưng loại tư thế này người ở dưới rất tốn sức, anh lại bị Hàn Kính trêu ghẹo, liền rất nhanh toàn thân như nhũn ra, cả người đều dựa vào tường chậm rãi trượt dần, đôi chân vốn siết chặt lấy hông hắn cũng vô lực rũ xuống, đung đưa trong không trung, thỉnh thoảng chạm vào đùi và khuỷu chân Hàn Kính.

Hàn Kính cũng cảm giác được Lan Tri đã đuối sức, vội vàng siết chặt tay vít cơ thể anh lên, nhỏ giọng nói: "Anh đừng nhúc nhích, để tôi làm là được." Hắn chỉnh lại tư thế, đứng vững vàng, bắt đầu chủ động thúc sâu vào người anh. Nhưng được vài cái hắn liền nhận ra không sướng bằng lúc Lan Tri cùng phối hợp. Dù gì lúc Lan Tri nương theo trọng lượng cơ thể nhún xuống, đều kích thích hơn hẳn chỉ mỗi lực của Hàn Kính đâm vào. Hắn không khỏi cảm thán Lan Tri quả thông minh, ngay cả thời điểm ân ái cũng biết cách làm sao để kích thích nhất, cái diễn đàn trên website kia còn thua xa anh nhiều lắm.
Hàn Kính liền duỗi tay ra cố gắng bóp chặt mông anh, lúc lên xuống thì xóc nảy cơ thể anh lên, lợi dụng sức nặng cơ thể đâm vào sâu hơn.

Hàn Kính vai u thịt bắp, hắn xóc nảy cơ thể Lan Tri còn mạnh hơn lúc anh tự chủ động, dương v*t cứ rút hết ra rồi lại cắm thật sâu vào. Lan Tri bị hắn xóc nảy chới với trên không trung, cơ thể hưởng thụ lấy khoái cảm chưa từng có này, rốt cuộc cũng không nhịn được cao giọng rên "ah" một tiếng. Âm thanh ma mị vừa phát ra liền quanh quẩn trong phòng ngủ, phảng phất lây dính đủ mọi màu sắc dâm đãng đầy cám dỗ.

Hàn Kính càng hăng sức, vừa ra sức xóc nảy đâm chọt vừa rù rì vào tai anh: "Thầy Lan, thầy dâm quá, mà cái lỗ nhỏ này còn dâm hơn."

Lan Tri bị hắn xóc nảy đến tóc đều toán loạn, nghe thế liền mở đôi mắt mê man nhìn hắn, răng cắn chặt không phát ra tiếng nữa. Hàn Kính thấy cả người anh đều đả mướt mồ hôi, hai má đỏ ửng vì tình dục, nhìn dâm đãng vô cùng, nhưng lần nào cũng bày ra vẻ nhẫn nhịn cam chịu, bèn thè lưỡi liếm lên chóp mũi anh, chọc ghẹo: "Sao không rên nữa? Hay chờ tôi đ*t cho anh rên?" Nói xong hắn cũng không khách khí, gom hết sức lực hung hăng thúc mạnh vào người anh.

Lực tác động quá mạnh làm dương v*t thúc đến nơi sâu nhất, Lan Tri đã chịu không nổi, hé miệng như lại chuẩn bị rên lên. Nhưng anh nhất quyết không để phát ra âm thanh. Lan Tri cúi đầu, không hề ngần ngại cắn mạnh một cái lên bả vai trần của Hàn Kính, đem âm thanh rên rỉ thành những tiếng nức nở nghẹn ngào trầm thấp, len lỏi sâu vào từng thớ thịt hắn.

Bả vai Hàn Kính truyền đến sự đau nhức liên hồi, làn da không ngừng bị hơi thở nóng rực ướt át của Lan Tri phả vào, còn có mái tóc rối bời, chân râu thô ráp chưa cạo sạch thỉnh thoảng cọ vào cổ cùng hõm vai, mà hậu huyệt anh vừa ướt lại vừa chặt, đút dương v*t vào nó liền chủ động xoắn lấy mút mát. Tất cả mọi thứ như hoà cùng lại nhấn chìm Hàn Kính trong bể dục liên hồi.

Hắn quên hết tất cả mọi thứ xung quanh, lung tung banh rộng hai cánh mông tròn lẳng của Lan Tri, hung hăng thúc vào liên tục. Ván cửa gỗ bị hai người đè ép kêu lên cót két từng chập, như chực chờ gãy mất. Nhưng Hàn Kính đâu thèm quan tâm đến những thứ nhỏ nhặt này, hắn chỉ tập trung xỏ xuyên vào cơ thể Lan Tri, miệng không ngừng nói năng loạn xạ: "Trời ơi thật sướng, sướng quá! Thầy Lan...anh có sướng không? Anh...phía dưới ra nhiều nước thế này, cũng đang sướng lắm phải không? Đúng không?"

Lan Tri làm sao trả lời hắn, cả người anh đều bị hắn thao đến mềm nhũn. Anh vẫn cắn chặt lấy bả vai Hàn Kính không buông, rên rỉ hoà với những âm thanh nghẹn ngào, mười ngón tay bấu chặt lên lưng hắn trắng bệch, như muốn cào đến tận xương tuỷ.

Hàn Kính mịt mờ trong biển dục, cũng không biết đút vào bao lâu, đột nhiên cảm thấy toàn thân Lan Tri run lên, khớp hàm đang cắn chặt bả vai hắn cũng nới lỏng. Lan Tri lập tức ngửa đầu, đập vào cánh cửa phía sau, đạt đến cao trào.

Tinh dịch bắn ra đa số đều rơi dính hết lên bụng Hàn Kính, tích táp chảy xuống cặp trứng, thậm chí chảy đến gốc dương v*t, nơi hai người đang kết hợp với nhau.

Hàn Kính quẹt tinh dịch lên dương v*t mình rồi hung hăng thúc mạnh vào trong, muốn đem hết tinh dịch đâm vào lỗ nhỏ của Lan Tri.

Lan Tri vừa đạt cao trào, lại bị Hàn Kính tiếp tục xỏ xuyên, tràng nội bị kích thích co thắt dữ dội siết chặt lấy dương v*t hắn. Hàn Kính chỉ kịp thúc thêm hai cái trước khi bản thân cũng lên đỉnh. Hai tay hắn dời lên trên đỡ lấy eo anh, ngâm khẽ một tiếng rồi bắn toàn bộ vào trong.

Trận làm tình quá mức kịch liệt, cả hai đều đuối sức, đừng nói đến Lan Tri, trâu bò như Hàn Kính mà còn cảm thấy trước mắt tối sầm, mệt đến đứt hơi. Hắn đành phải ôm chặt lấy Lan Tri, nặng nề thở dốc từng hơi.

Đến khi định thần lại, Hàn Kính mới phát hiện mình không đứng vững nữa, đang nửa quỳ trên mặt đất. Mà Lan Tri trượt dài trên cánh cửa xuống, chỉ còn đầu và bả vai còn chống trên đấy. Anh dĩ nhiên không thể lấy lại sức nhanh như Hàn Kính, hai mắt nhắm nghiền như cũ, đôi gò má ửng hồng, trầm thấp thở dốc. Toàn thân anh phủ một lớp mồ hôi ướt át, bóng loáng che lên làn da trắng càng thêm vẻ gợi tình gấp bội. Hạ thân vừa bắn tinh vẫn chưa mềm hết hẳn, còn hơi cương cứng dưới bụng, theo hô hấp phập phồng lên xuống. Trên bụng, trên hạ thể đều dính đầy tinh dịch ngà trắng.

Cửa huyệt bị Hàn Kính làm sưng đỏ lên, không tự chủ được khẽ mấp máy, trào ra tinh dịch hắn đã bắn vào bên trong. Cửa huyệt mấp máy một lúc thì ngừng lại, có vẻ đã hồi phục nhưng tinh dịch thì vẫn chậm rãi chảy ra, men theo khe mông chảy cả xuống sàn nhà. Hàn Kính vài ngày không làm, bắn ra rất nhiều, hơn nữa khi nãy hắn không mang bao, cháu chắt chút chít gì đều thật thà gửi cả vào trong người anh. Hắn vốn cũng rất muốn chơi trần, mang bao không kích thích bằng, nhưng lúc này thấy tinh dịch của hắn chảy ra không ngừng giữa hai chân anh, hắn đột nhiên thấy sợ, tinh dịch sót lại trong tràng ruột liệu có ảnh hưởng sức khoẻ gì hay không.
Hắn dùng tay nhẹ nhàng đẩy Lan Tri: "Thầy Lan?"

Lan Tri còn chưa tỉnh hẳn, miễn cưỡng không trả lời hắn. "Anh đừng khép miệng huyệt lại!" Hàn Kính thấy hậu huyệt anh đã không còn mấp máy liền sốt ruột, "Anh..anh mau lấy mấy thứ bẩn thỉu trong người ra đi!".

Lan Tri nghe cũng hiểu, chậm rãi duỗi một ngón tay, định chạm vào chỗ kín của mình, nhưng anh thật sự quá mệt mỏi, cánh tay vô lực thả lỏng lên đùi, không thể cử động.

Hàn Kính biết ý anh, chật vật xung phong nhận việc: "Để tôi giúp!". Nói xong hắn mở rộng hai chân anh, đem nơi riêng tư phơi bày, rồi duỗi ngón tay vào hậu huyệt, ép tinh dịch chảy ra.

Ép một lúc hắn thây ngón tay không đủ linh hoạt, dưới tình hế cáp bách, hắn bèn nâng mông anh lên không chút do dự vùi đầu vào giữa hai chân Lan Tri, thè lưỡi mút mút, cố gắng hút hết tinh dịch ra. (phản xạ vô điều kiện của những anh công chó con =]]])

Hàn Kính đầu đầy mồ hôi cố gắng mút mát một lúc thù cảm giác Lan Tri đang để tay lên đỉnh đầu hắn, bắt lấy tó cố sức kéo hắn lên khỏi hai chân.

"Mút cũng vô ích." Lan Tri gương mặt tái nhợt, vô lực nói: "Dùng nước rửa."

Hàn Kính được chỉ bảo, vui mừng quá đỗi, liền gật đầu liên tục nói: "Đúng ha, dùng nước rửa! Tôi cuống quá nên ngu người luôn rồi."

Hắn đã sớm khoẻ lại, lập tức bế bổng Lan Tri lên, chạy một mạch ra phòng tắm, bỏ Lan Tri vào bồn. Sau đó ẵm cầm vòi hoa sen, cẩn thận từng ly từng tý thử nước ấm, cho đến khi nhiệt độ nước vừa phải, không lạnh không nóng, hắn mới yên tâm mở chân Lan Tri ra để rửa nơi tư mật.

Hàn Kính cẩn thận từng chút làm chuyện này, sợ Lan Tri xảy ra chuyện, nên tập trung cao độ rửa rất lâu, thẳng đến khi nước rửa ra trong vắt, hắn mới an tâm buông vòi, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng còn chưa kịp hít vào thì hắn phát hiện "hoạ mi" của hắn lại ngóc đầu chuẩn bị hót líu lo. Cái này cũng khó trách hắn, dù sao hắn loay hoay rất lau mở nơi kính đáo của Lan Tri, lại còn thỉnh thoảng sờ vào làn da bóng loáng đầy nước của anh nữa.

Hàn Kính lấm lét nhìn anh, chỉ thấy Lan Tri hai mắt khép hờ, nghiêng đầu ngả vào thành bồn, thở dốc trong hơi nước ẩm ướt của phòng tắm. Hắn liền cho rằng Lan Tri bị hắn mày mò nãy giờ cũng động tình rồi, nên cả gan lên, bàn tay đang đặt trên đùi lần mò đi lên, bắt đầu xoa nắn dương v*t anh.

Bình thường Lan Tri cương lên rất nhanh, trước kia Hàn Kính cởi quàn anh đã thấy cứng từ trước rồi, nhưng giờ hắn xoa nắn mãi, dương v*t anh vẫn không thay đổi, mà hơi thở của Lan Tri càng ngày càng kịch liệt gấp rút hơn.

Hàn Kính bắt đầu thấy lạ. hắn đã khoẻ lại từ lâu, nhưng Lan Tri sao vẫn còn chưa tỉnh? Hắn ghé sát vào hỏi anh: "Anh thích tôi làm kiểu nào?"

Sau đó đọt nhiên hắn thấy đôi môi Lan Tri tím tái dưới ngọn đèn tắm, bèn lập tức sợ hãi hét lớn: "Thầy Lan, anh làm sao vậy?"

- -

Huhu xin lỗi các bạn lặn cả tháng mới cum back

chả là hnay lướt fb thấy bài này nhớ thầy Lan nhà mình quá nên edit vội huhu

Sẽ cố gắng 2 ngày 1 chap như đã hứa, còn 4 chap là full truyện r:(((



- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Chương 20

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hệ Nhị Phân

Tác giả: Thiên thượng điệu hãm bính

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Chương 20

Trong mắt đại đa số người, tình dục không cần phải có tình yêu, có thể ngủ cùng nhiều người, nhưng yêu thì chỉ có một.

Mà hôn môi lại là biểu tượng của tình yêu. Lan Tri chưa từng yêu nhiều người. Nhưng anh hiện giờ lại đang yêu hắn.



.

Lan Tri như không thể mở miệng nói chuyện được, cái trán vừa ướt vừa lạnh. Hàn Kính sợ đến hồn phi phách tán, hắn hoảng loạn giật khăn tắm, lau khô người anh rồi ôm lấy phi thẳng đến phòng ngủ đặt lên giường.

"Thầy Lan, anh... anh nói gì đi!" Hàn Kính lắp bắp nhìn gương mặt tái nhợt của Lan Tri: "Anh đừng làm tôi sợ.."

Ra được khỏi phòng tắm oi bức ngột ngạt, sắc mặt Lan Tri như hồng hào được một chút. Hàn Kính đầu óc trống rỗng, vừa lau lấy mồ hôi trên trán anh vừa tự lẩm bẩm: "Tại tôi, là tại tôi không tốt, tôi không nên bắn trong người anh, lúc nãy tôi còn liếm bằng lưỡi... Đều lỗi tại tôi..."

Hắn thẫn thờ tự trách trong chốc lát, đột nhiên nghĩ đến chuyện phải gọi cấp cứu, bèn bật dậy tìm điện thoại.

Nhưng chỉ vừa dợm lên Lan Tri đã kéo hắn xuống.

"Không phải do cậu." Giọng anh yếu ớt, "Là tại tôi hai ngày nay ăn uống qua loa, ngủ cũng không đủ."

Lan Tri đã mở miệng nói được, Hàn Kính lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn chật vật lấy gối kê dưới đầu anh để nằm được thoải mái hơn. Vẫn chưa yên lòng, hắn lại truy vấn: "Thật sự là không có gì chứ? Có cần đến bệnh viện không? Hay muốn ăn cái gì không?"

Lan Tri nhắm mắt, khẽ lắc đầu: "Tôi... có đôi khi mệt quá thì hay bị như vậy, nằm một lát sẽ ổn thôi."

Hàn Kính thấy anh thật sự mệt mỏi, nên cũng không dám hỏi han làm phiền gì thêm, đành chật vật kéo chăn đắp cho anh rồi nói khẽ: "Vậy anh ngủ đi, tôi trông anh."

Lan Tri không nói thêm gì nữa, Hàn Kính nhìn gương mặt anh dần hồng hào trở lại, hô hấp cũng đều đặn bình thường, mới nhẹ nhõm lòng.

Cũng không biết vì sao anh lại đột nhiên như vậy. Đừng một cái mặt môi đều tái mét, thở không được. Hàn Kính không phải bác sĩ, nên cũng không biết là bệnh gì.

Lan Tri nói là vì mấy ngày nay anh ăn ngủ thất thường, Hàn Kính liền lườm ngay đến chồng hộp cơm làm sẵn chuyên để giao hàng kia. Anh ăn những thứ này sao có thể khoẻ được chứ hả?

Đầu Hàn Kính chợt loé lên một ý tưởng, nhưng vừa chuẩn bị đứng lên Lan Tri trên giường bỗng mở miệng hỏi: "Lúc nãy cậu nói muốn ôn luyện chuẩn bị thi đại học?"

Hàn Kính hoảng sợ, vội vàng gật đầu: "Đúng vậy."

Lan Tri mở to mắt, mệt mỏi nhìn hắn.

"Cậu nghiêm túc không?" Anh hỏi.

"Đương nhiên là nghiêm túc."Hàn Kính trả lời, "Giờ tôi có thể tiếp tục thi lên đại học rồi!" Hắn nghĩ nghĩ, lại bổ sung: "Năm trước vì bị kiện nên tôi không thể ôn luyện được. Anh cũng biết rồi đó, gia cảnh nhà tôi không được tốt, dù không thể bỏ mặc tôi ăn cơm trắng, nhưng cũng không thể giúp gì thêm. Nhưng mà tôi đã mượn được một ít tiền rồi, sang năm nhất định tôi phải thi lên đại học!"

Lan Tri im lặng nghe hắn hói, ánh mắt có chút xa xăm, như đang rơi vào hồi ức xưa cũ nào đó.

Hàn Kính ngẩn ngơ một lúc, không thấy anh trả lời, trong lòng cũng không yên, cẩn thận dò xét: "Thầy Lan, anh sao vậy?"

Lan Tri sực tỉnh, nhìn hắn một cái: "Không có gì."

Hàn Kính thấy nét mặt anh còn mệt mỏi, bèn sửa chăn cho anh.:"Thôi anh nghỉ ngơi tiếp đi. Tôi không quấy rầy anh nữa."

Hàn Kính khép cửa phòng ngủ lại cẩn thận xong, việc tiếp theo hắn làm là vứt ngay đống hợp cơm làm sẵn vào thùng rác.

"Dám cho Lan Tri ăn không ngon này!" Hắn nghĩ đến cảnh anh ngất xỉu, vừa tức giận vừa đau lòng, không biết làm sao để xả bèn hung hăng giẫm hai cái vào túi rác. Sau đó hắn cầm chìa khoá nhà ra cửa đổ rác.

Vừa ra khỏi cửa thì phòng 1102 bên cạnh có bà dì trở về, đang mở cửa, thấy Hàn Kính từ nhà Lan tri đi ra bèn kì quái dò xét hắn, rồi hướng vào trong nhà anh nhìn nhìn.

Hàn Kính biết bà khẳng định đang nghi ngờ hắn, bèn sợ bà vào nhà tìm Lan Tri lại quấy rầy anh, liền chủ động giới thiệu: "Chào bà, cháu là...bạn của Lan Tri. Anh ấy đang ngủ, cháu đi xuống ghé mua ít đồ."

Bà dì thấy hắn nói tên Lan Tri, ánh mắt hoài nghi cũng dịu đi một tý, không nói thêm gì.

Hàn Kính xuống lầu đổ rác, cũng không vội về ngay. Hắn ghé siêu thị lần trước, lần nữa mua thêm thịt sườn và bánh gạo, còn tiện tay mua thêm một con gà tơ rồi hào hứng xách về nhà.

Lúc mở cửa hắn nghe cửa nhà 1102 bên cạnh cũng có tiếng động, Hàn Kính đánh mắt nhìn sang, lại thấy bà dì kia đang vụng trộm mở cửa hé nhìn hắn. Chắc hẳn bà vẫn không yên tâm.

Hàn Kính thấy bà hàng xóm chú ý quá nhiều, cũng không trách móc gì, ngược lại còn giơ tay khoe mấy bọc thức ăn, nhìn bà cười.

Bà dì thấy hắn cười toe toét đến ngu ngơ, cuối cùng cũng thả lỏng, cười lại với hắn.

(Lan Tri to bà dì: Nhà cháu vừa nuôi thêm một con cún hai chân =]]])

Về lại căn hộ việc đầu tiên Hàn Kính làm là rón rén mở cửa phòng ngủ, nhìn Lan Tri trên giường.

Lan Tri ngủ sâu rồi. Đôi chân mày anh hơi nhíu lại, không biết có phải vì mơ thấy gì khó chịu không, nhưng nhìn dáng vẻ cũng coi như bình thản.

Lan Tri ngày thường lạnh lùng khó gần, nhưng lúc anh ngủ lại lộ ra rất nhiều ôn nhu dịu dàng, cũng càng đẹp trai hơn. Hàn Kính cứ đứng tồng ngồng ngơ ngác ngắm gương mặt Lan Tri xinh đẹp khi ngủ, miệng bất giác nhoẻn cười.

Nếu có thể sống cùng anh cả đời như thế, không bao giờ cách xa, thì thật tốt biết mấy.

Hắn thừ người một lúc nữa rồi ngẩng đầu nhìn cửa sổ. Trời đã choạng vạng tối, những ngọn đèn đường, đèn neon lần lượt được thắp lên, ánh chiếu đủ màu muôn vẻ.

Hàn Kính khép lại cửa phòng ngủ, vào nhà bếp. đầu tiên là hầm cách thuỷ nồi canh gà, sau đó làm đến món bánh gạo sốt sườn Lan Tri thích ăn nhất.

Đợi đến lúc bánh gạo sốt sườn đã gần hoàn thành, thì cửa phòng ngủ bật mở, Lan Tri khoác hờ một bộ y phục đi ra. Nhìn Hàn Kính mồ hôi nhễ nhại trong phòng bếp, anh có chút bất ngờ.

Lần trước Hàn Kính nấu bánh gạo sốt sườn, bị Lan Tri thình lình xuất hiện sau lưng làm hắn hoảng sợ tuột tay rơi vỡ hết dĩa thức ăn. Lần này Hàn Kính khôn ra, luôn dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, thấy có tiếng mở cửa bèn nhô đầu ra hỏi Lan Tri:

"Anh tỉnh rồi à? Cảm thấy khoẻ hơn chưa?"

Lan Tri "Ừm" một tiếng, tiện tay mở công tắc đèn phòng khách rồi đi thẳng ra gian bếp lặng lẽ ngắm Hàn Kính đang lặn ngụp trong các loại nồi chén từ phía sau.

Hàn Kính tất bật vừa nấu nồi canh gà vừa nấu sườn, cũng không buồn nhìn Lan Tri, bỏ miếng sườn trong chảo, vừa lật thịt vừa thao thao bất tuyệt: "Anh nói anh ăn cơm không đàng hoàng nên mới ngất xỉu. Tôi nghĩ tới nghĩ lui nhất định là do anh ăn mấy thứ cơm hộp đóng sẵn kia. để anh ăn nữa thì hư cả người mất. Nên tôi mới nấu canh gà, làm bánh gạo sốt sườn cho anh ăn. Aizz, hôm bữa tôi làm anh còn chưa nếm thử đã đổ mất, lần này nhất định phải ăn được...."

Hàn Kính lải nhải nhây như đỉa, thẳng đến khi miếng sườn chín đến vàng lườm, hắn mới quay đầu nhìn anh.

Lan Tri cứ như vậy nhìn Hàn Kính, im lặng nghe hắn nói. Tóc anh có chút lộn xộn, cả người vẫn còn mệt mỏi. Hàn Kính thấy thế không yên lòng, hắn vặn nhỏ lửa rồi tiến tới kéo Lan Tri về phòng ngủ: "Thầy Lan chắc anh vẫn về giường nghỉ thêm xíu nữa đi."

Hàn Kính một mực kéo Lan Tri về lại giường, thuận tay ấn xuống, rồi xoay người đi múc một bát gà hầm cách thuỷ để ở lên tủ đầu giường anh.

"Hồi còn bé mỗi lần bị bệnh mẹ đều hầm cho tôi một nồi canh gà cách thuỷ." Hắn nói, "Bà bảo uống canh gà sẽ khoẻ lại rất nhanh! Thầy Lan, lúc bé chắc mẹ anh cũng nói như vậy phải không?"

Sắc mặt Lan Tri khẽ biến, anh thất thần, nhạt nhẽo trả lời qua loa: "Chắc là vậy, lâu quá tôi không nhớ."

(Hàn chó con chưa biết thầy mồ côi á, các chị đừng chửi nó mà tội huhu...)

Hàn Kính cũng không để ý lắm đến biến hoá của Lan Tri, hắn múc một muỗng canh gà, đưa lên miệng thổi thổi rồi ân cần đặt đến môi anh.

Lan Tri vẫn thừ người, không há miệng. Sống mũi cao thẳng, đôi mắt xa xăm không có gọng kính chễm chệ phía trước càng làm anh mê người hơn. Hàn Kính nhìn đến ngẩn ngơ, có chút không kìm chế được. Hắn thu muỗng canh lại rồi tự mình húp hết vào miệng, sau đó đột ngột ôm lấy đầu anh, táo bạo hôn lên đôi môi.

Lan Tri đẩy nhẹ hắn ra, nhưng Hàn Kính thuận thế cạy mở môi anh, đem canh gà ngậm trong miệng hắn rót vào miệng Lan Tri. Lan Tri vì thế cũng không đẩy hắn ra nữa, mặc kệ hắn hôn, anh chậm rãi nuốt xuống muỗng canh.

Hàn Kính xong việc lại không nỡ rời khỏi môi anh.

Hắn và Lan Tri ngủ với nhau đã rất nhiều lần, nhưng đến bây giờ vẫn chưa từng hôn môi anh như hôm nay, chưa từng luồn đầu lưỡi hắn vào khoang miệng anh, khuấy đảo hàm răng đều đặn và đầu lưỡi như lúc này.

Đây là lần đầu tiên hắn và Lan Tri hôn môi.

Đầu lưỡi, vị giác, tất cả đều tràn ngập mùi vị của Lan Tri, loại cảm giác này thật thích, so với lúc ân ái càng thích hơn.

Khác hẳn với kinh nghiệm tình ái dồi dào, kỹ năng hôn môi của Lan Tri lại ngây thơ đến khó tin. Hàn Kính có thể cảm giác được đầu lưỡi anh cứng ngắc sượng sùng, thậm chí cảm cảm nhận được anh không thể chủ động đóng mở khớp hàm.

Phát hiện này khiến cho Hàn Kính hưng phấn dị thường.

Hàn Kính không ngại đối phương có nhiều kinh nghiệm tình dục. Một người đàn ông độc thân, có dục vọng là chuyện bình thường. Nhưng trong mắt đại đa số người, tình dục không cần phải có tình yêu, có thể ngủ cùng nhiều người, nhưng yêu thì chỉ có một. Mà hôn môi lại là biểu tượng của tình yêu.

Lan Tri chưa từng yêu nhiều người. Nhưng anh hiện giờ lại đang yêu thích hắn.

Hàn Kính càng nghĩ càng thấy hạnh phúc, toàn thân hưng phấn đến phát run. Hắn đặt Lan Tri xuống giữa giường, lần nữa vuốt ve mái tóc cùng đôi má, trong khi đầu lưỡi vẵn gắt gao xoắn chặt lấy lưỡi Lan Tri, hung hăng mút vào, thậm chí còn dùng răng gặm cắn bờ môi anh.

"Sao anh ngon vậy hả?" Hắn vừa hôn vừa nói, âm thanh phát ra trong miệng cơ hồ không rõ: "Con mẹ nó chứ, yêu anh đến chết đi được!"

Hắn đang ngọt ngào nhấm nháp hương vị anh, ngọt ngào nói những câu hắn cho là lay động lòng người nhất, chờ mong Lan Tri đáp lại lời tâm tình của hắn, thì cái mũi của hắn lại phá bĩnh bằng cách truyền đến một mùi rất khó chịu, nghe hăng hăng, như ai đốt cái gì.

Hàn Kính mất hứng, hận không thể bịt hẳn cả mũi mình.

Ơ khoan đợi đã nào... Cái này...là mùi khét mà!

Hàn Kính giật thót, vội đẩy Lan Tri ra ù té chạy xuống bếp.

Phòng bếp mù mịt khói, Hàn Kính vừa ho khan vừa vọt tới bếp lò tắt lửa. Miếng sườn trong nồi cháy đen sì lì như một cục than nguyên chất, như đang hi hi cười nhạo hắn. Hàn Kính ủ rũ, cố gắng tiếp nhận chuyện hắn lần nữa thất bại trong công cuộc nấu cho Lan Tri dĩa bánh gạo sốt sườn.

Không hề gì, không có bánh gạo sốt sườn, hắn vẫn ăn điểm "hoạ mi". Mà dù gì đi khám một chút cũng không có gì xấu, chứ ân ái xong rồi ngất xỉu cũng không tốt đẹp gì.

Hàn Kính vừa suy nghĩ bảo Lan Tri đi khám bệnh, vừa cầm muỗng múc thêm một cái đùi gà ra dĩa, nêm xì dầu rồi quay về phòng ngủ.

Lan Tri không ở trong phòng. Hàn Kính ngạc nhiên, quay qua quay lại tìm, cuối cùng cũng phát hiện Lan Tri đang ở trong phòng tắm.

Anh một tay cầm ly nước để đánh răng, tay kia chống lên thành bồn rửa mặt, đưa lưng về Hàn Kính cúi thấp đầu.

"Thầy Lan?" Hàn Kính gọi.

Lan Tri có hơi giật mình quay lại. Lúc này hắn mới phát hiện hai bên má anh phình ra, hiển nhiên là đang ngậm một ngụm nước.

Hàn Kính cảm giác như vừa bị ai đấm một cái.

Lan Tri đang súc miệng.

Sau khi hôn môi với hắn, việc đầu tiên anh làm, là đến phòng tắm súc miệng.

Hàn Kính cảm giác tim mình như tan thành từng mảnh. Hắn đương nhiên sẽ không truy vấn Lan Tri, chỉ thất thần nhìn anh, thì thào gượng gạo: "Ra là anh ở đây. Tôi thấy anh vừa ngất xỉu lại không thấy đâu nên tôi đi tìm. Anh, anh không có gì là tốt rồi. tôi không phiền anh nữa, tôi ra ngoài đợi. Anh...rửa mặt xong rồi ra ăn cơm..."

Liền chính hắn cũng tự cảm nhận được giọng điệu của mình có biết bao khổ sở.

Lan Tri đứng đó nghe Hàn Kính ủ rũ, đến khi hắn dứt lời dợm quay đi, anh bỗng thò tay kéo hắn lại.

Hàn Kính mê man nhìn Lan Tri, sau đó hắn thấy hầu kết anh thoáng giật chật, trong cuống họng phát ra tiếng ừng ực khe khẽ, hai bên má cũng xẹp xuống.

Hàn Kính ngây ngẩn cả người, Lan Tri vậy mà đang trước mặt hắn nuốt xuống ngụm nước súc miệng kia!

"Anh..." Hắn cả kinh thốt lên.

Tôi khát nước." Lan Tri bình tĩnh nói, "Nên mới vào phòng tắm uống một chút."

Hàn Kính nói không nên lời.

Lan Tri nghĩ hắn là con nít ba tuổi sao? Nói dối trắng trợn như thế, rõ ràng có máy lọc nước có ly, ai lại chạy xuống phòng tắm dùng ly súc miệng uống nước!

Hắn vừa giận lại vừa vui. Lan Tri vậy mà nhìn ra hắn buồn, nên mới cố bịa ra một lời nói dối an ủi hắn.

Nói như vậy, thì anh cũng là đang quan tâm đến..cảm xúc của hắn đi? Cho nên mới cố gắng nuốt xuống ngụm nước kia chỉ để bịa ra một lời nói dối không lọt lỗ tai?

Hàn Kính liền nghĩ ngay đến lúc hắn và anh ân ái trong xe, không cẩn thận nhỏ nước bọt lên người anh, anh cũng chỉ nhíu mày, không trách mắng gì hắn, chỉ nhẹ nhàng lau đi.

Hắn đột nhiên cảm thấy, nội tâm người đàn ông này so với trong tưởng tượng của hắn, còn dịu dàng hơn rất nhiều, như một mùa xuân ấm áp, chỉ là bị bao trùm bởi tầng tầng lớp lớp băng giá xung quanh.

"Không..không sao.. Tôi biết anh thích..thích sạch sẽ." Hắn nhẹ giọng nói với Lan Tri. "Tôi rất thích anh, anh không cần cố ý làm như vậy. Không sao đâu." Nói xong hắn nhoẻn miệng cười, nâng cái đĩa đùi gà vàng lườm lên, thúc giục nói: "Anh rửa mặt lại một chút đi, rồi nhanh ra, nếu không đùi gà với canh sẽ nguội mất."

Lan Tri không nói gì, cũng không buông hắn ra.

"Anh lúc nào cũng ăn ngủ thất thường, không tốt cho sức khoẻ đâu." Hàn Kính lại nói. "Anh nên cố gắng ăn đúng bữa, đừng..."

"Tôi đã tìm được nhà trọ khác." Lan Tri đột nhiên ngắt lời hắn. "Ngay gần đại học Z, cách chỗ luyện thi của cậu không xa. Cuối tuần tôi sẽ dời đi."

- -

*Hãy vote hoặc comment để An có động lực cày truyện tiếp nha:"(

*Follow để xem thêm nhiều prj truyện mới An đang edit nhé

*Cảm ơn mọi người nhiều xD

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau