NHÂN THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Nhân thần - Chương 6 - Chương 8

Chương 6: Luyện kiếm

Dịch giả: todryan

Ngồi xuống chỗ của mình, tập trung ngưng thần, từng dòng ký ức bắt đầu tràn về.

Quả nhiên, sau đó từng đạo kiếm ảnh từng xuất hiện trong giấc mơ, bây giờ lại hiện ra trong đầu hắn một cách chân thực. Từng chiêu thức hiện ra rõ ràng, sắc nét như đang xem phim trên màn ảnh rộng, hắn còn có thể thấy rõ đến từng chi tiết của mỗi động tác.

Sau khi toàn bộ bóng kiếm được biểu diễn xong thì hắn tổng kết lại có tám đạo kiếm ý. Gọi là "Vĩnh tự bát kiếm":

"Điểm hoành thụ phiết, nại chiết câu đề".

Nhìn thấy cái tên này, Diệp Quân Sinh có cảm giác rất quen thuộc.

Đó không đơn giản chỉ là nằm mơ mà còn là phương pháp truyền dạy thực thụ .

Truyền dạy trong mơ.

Diệp Quân Sinh chợt nhớ tới chuyện phim được xem trên màn ảnh ở kiếp trước, quá trình Trạng nguyên Tô Khất Nhi luyện được võ công "Thụy la hán" cao thâm cũng giống y chang như chuyện vừa xảy ra với mình.

Hóa ra mình đã được truyền thụ một bộ kiếm pháp cao minh...

Thần sắc của hắn hơi quái lạ, đôi mắt nhìn bầu trời xanh mây trắng, trông yên lặng đến xuất thần.

Một lúc lâu sau, hắn thở dài một hơi rồi bỗng cười ha hả làm một đám người đi đường giật mình liếc nhìn:

"Đó không phải là tên mọt sách của Diệp gia sao?"

"Đúng rồi, chính là hắn."

"Nghe nói cả phòng sách của nhà hắn đều bị người ta mang đi."

"Không phải là hắn bị kích động mạnh quá điên rồi chứ."

"Hóa ra là như vậy, thật đáng thương."

"Ài, cái đồ vô dụng như thế thì có gì mà đáng thương, chết sớm đi cho khỏe..."

Những ánh mắt khác thường cùng với những lời nói khó nghe nhắm vào hắn. Nhưng Diệp Quân Sinh không thèm để ý mà vẫn tiếp tục cười đến chảy cả nước mắt.

...

Một thanh mỏng, dài ba thước, đường kính cỡ ngón tay, nó không phải là kiếm mà chỉ là một thanh trúc đã được róc qua cho dễ cầm.

Tất nhiên là Diệp Quân Sinh không đủ khả năng mua kiếm rồi, thêm nữa thân phận của hắn cũng không thể mang kiếm bên mình. Dân thường mang binh khí đi lại trên đường phố mà để quan phủ bắt gặp được là tội lớn.

Với lại đang trong giai đoạn luyện tập nên có kiếm hay không cũng không quan trọng. Hắn có thể dùng cành cây hoặc cành trúc để thay thế.

Mấy ngày này, Diệp Quân Sinh đều lấy danh nghĩa đi chép sách để rời khỏi nhà, hắn tìm đến một chỗ hẻo lánh không người qua lại ở thành đông để luyện kiếm. Trong nhà còn năm mươi cân gạo đủ để ăn một khoảng thời gian, đỡ lo lắng đi nhiều lắm.

Khoảng thời gian này chính là thời điểm tốt cho hắn luyện kiếm.

Chỉ cần hắn nắm giữ được bộ kiếm pháp thần bí này là có thể bảo vệ được tính mạng bản thân và gia đình, đây là điều vô cùng trọng yếu với hắn.Kỳ ngộ này đến với hắn thình lình như sét đánh, không kịp phản ứng gì.

Vì mới bắt đầu tập "Vĩnh tự bát kiếm", Diệp Quân Sinh chỉ có thể dùng kiếm thứ nhất là "Điểm bút kiếm ý". Hắn không thể nào triển khai các kiếm sau được bởi vì thân thể của hắn thực sự quá yếu, không cách nào phát huy được sự biến hóa của những chiêu kiếm ấy.

Đương nhiên, hắn sử ra được kiếm thứ nhất nhưng cũng không thể phát huy hết được uy lực của kiếm ý này. Trước mắt, mười phần uy lực có thể phát huy ra nửa thành là tốt lắm rồi. Nói hơi khó nghe thì hắn chỉ mới đang ở giai đoạn "nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo", nắm được hình mà chưa nắm được ý.

Nhưng với nửa thành uy lực mà dùng đũa làm kiếm đâm một phát có thể xuyên qua lớp da dầy thịt béo của Bành đại thiếu gia khiến hắn trọng thương nằm không dậy nổi, quả thực là lợi hại phi phàm, huyền diệu khó giải thích.

Phải biết rằng Diệp Quân Sinh căn bản không có nội lực, chỉ là nhấc tay điểm một cái kết hợp với ý cảnh của kiếm chiêu mà đâm trúng ngay chỗ hiểm.

Sự ảo diệu trong đó thực sự khó giải thích. Thế mới biết bộ kiếm pháp kia tuyệt đối không phải là võ công tầm thường.

Hắn luyện tập đến thành thục thì bất ngờ phát hiện ra: tìm hiểu kiếm ý còn có công dụng ảo diệu khác, điển hình là cường hóa thân thể.

Sau mỗi lần hắn luyện tập là toàn thân đổ mồ hôi, mỗi một lần đổ mồ hôi thì tinh khí thần cũng sảng khoái hơn, giống như loại bỏ được những độc tố trong thân thể. Ăn được nhiều cơm và ngon miệng hơn, ngủ ngon hơn, sáng ngày hôm sau rời giường thì tinh thần sung mãn, hơi thở bền bỉ.

Cứ thế thân thể vốn yếu ớt của hắn cũng chậm rãi mạnh mẽ dần, sắc mặt dần dần hồng hào, tay chân bắt đầu mạnh mẽ lên, thêm vào đó ngũ quan cũng nhạy cảm hơn.

Một tháng sau, Diệp Quân Sinh đã có thể phát ra được đạo kiếm ý thứ hai:

"Hoành bút kiếm ý".

Ròng rã suốt một tháng đi sớm về trễ cộng với luyện tập điên cuồng, hắn đã như biến thành người khác.

Thời gian này trong nhà cũng không phát sinh chuyện gì lạ. Chỉ có điều vào mỗi buổi tối, Diệp Quân Sinh đều mở "Linh Hồ đồ" ra rồi nói chuyện với nó, giống như hắn tự nói chuyện với mình vậy.

Hắn vẫn luôn tin tưởng rằng hồ tiên kia nhất định nghe thấy những gì hắn nói, thậm chí hắn còn tưởng tượng đối phương ngồi yên trong bức tranh, lẳng lặng nghe hắn nói.

Đối với nó hoặc với hắn hay với nàng, trong lòng Diệp Quân Sinh cảm kích vô cùng: số mệnh của mình có thể thay đổi là nhờ duyên phận này.
Thời gian như có chân, trời sang thu và gió tây nổi lên, không khí đã dần mát mẻ hơn.

Hôm đó sau bữa tối, Diệp Quân Mi nói với Diệp Quân Sinh: "Ca ca ngồi xuống đây muội có chuyện muốn thưa."

"Ồ, có chuyện gì vậy?"

Diệp Quân Mi nhìn hắn - hiện tại trông ánh mắt ca ca có thần, tràn đầy sức sống. So với trước đây quả thực là thoát thai hoán cốt, nhìn mà thấy vui:

"Ca ca còn nhớ Giang tiểu thư của Giang gia chứ?"

Diệp Quân Sinh hơi nhíu mày suy nghĩ, trong đầu xuất hiện tên một người:

"Giang Tĩnh Nhi, tiểu thư của Giang gia ở phía bắc huyện Bành thành, cũng là viên ngọc quý của Giang lão gia".

Nàng còn có thân phận khác là vị thê tử chưa xuất giá đã được "chỉ phúc vi hôn" với Diệp Quân Sinh.

Nói về hôn sự này phải quay ngược về thời gia gia của Diệp Quân Sinh còn tại thế. Lúc đó Diệp gia cũng khá giả, lại là thế giao với Giang gia nên mới định ra hôn sự này.

Giờ đây cảnh còn người mất, Diệp gia gia rồi đến cha mẹ đều mất sớm, Diệp Quân Sinh lại không có chí cầu tiến khiến cho Diệp gia suy sụp đến thảm hại. Trong khi đó công việc kinh doanh của Giang gia vẫn phát triển không ngừng nên duy trì được sự thịnh vượng.

Vì vậy hiện giờ hôn sự này đã không còn môn đăng hộ đối nữa.

Đã nhiều năm nay, Giang gia cũng không đề cập gì tới chuyện này, thậm chí còn chưa từng tới thăm Diệp gia. Mà về phía hai huynh muội Diệp gia bên này, huynh trưởng thì si ngốc, tiểu muội thì còn nhỏ dại nên cũng chưa từng đi đến Giang gia để bàn chuyện.

Nhưng giờ đây, nhờ Diệp Quân Sinh tỉnh ngộ, "một lần nữa làm người" mà sự tình đã chuyển biến tốt.

Diệp Quân Mi nhớ mẫu thân trước khi lâm chung có dặn: "Đợi đến khi nào Diệp Quân Sinh không còn si ngốc nữa thì bảo hắn đến Giang gia cầu hôn..."

Hiện tại chính là cơ hội tốt. Ca ca năm nay đã mười chín tuổi, không còn nhỏ nữa, nếu không phải vì si mê sách vở làm trễ nãi đại sự cả đời thì đã sớm kết hôn rồi.

"Ca ca, đáng lý ra vào tháng tám năm ngoái ca phải đón Giang tiểu thư xuất giá về nhà mình rồi, có điều lúc đó không thể thực hiện được, phải trì hoãn. Nhưng cũng không sao, trong tay chúng ta có hôn thư, hơn nữa Giang gia cũng chưa từng nói đến chuyện giải ước, vì vậy muội muốn ngày mai huynh đi đến Giang gia cầu hôn, đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của cha mẹ chúng ta."

Diệp Quân Mi nói ra hết ngọn ngành mọi chuyện.

Diệp Quân Sinh thầm nghĩ: "Thế này không phải là kiểu ép duyên điển hình sao? Mà trước giờ mình cũng chưa từng gặp Giang Tĩnh Nhi, ai biết bây giờ nàng như thế nào? Lại nói giao tình giữa hai nhà từ lâu đã sớm phai nhạt, căn bản là không còn đi lại với nhau, tám chín phần là đối phương không muốn thừa nhận hôn sự này, giờ mình tới nhà người ta cầu hôn không phải là tự rước lấy nhục sao?"

Diệp Quân Mi trở về phòng lấy ra một tờ giấy đỏ giao cho Diệp Quân Sinh. Đây là hôn ước mà Diệp gia gia cũng Giang gia gia viết ra lúc trước, giấy đỏ chữ đen rất rõ ràng. Căn cứ vào đó thì trước mặt luật pháp không thể chối cãi được.

Nói xong, ánh mắt ngấn lệ

Thấy vậy, Diệp Quân Sinh gượng cười nói: "Được rồi, ngày mai ca sẽ đi đến Giang gia cầu hôn."

Diệp Quân Mi vui mừng hớn hở chạy về phòng bưng ra một cái hộp gỗ rồi mở ra, bên trong có một cây trâm bạc được bọc lại bởi vải gấm : "Nhà chúng ta nghèo túng, cây trâm bạc này là của mẫu thân để lại, ca ca cứ coi đây là sính lễ nha, thật khổ cho ca."

Nói đến đây một dòng lệ long lanh thoáng hiện trên đôi mắt nàng.

Thấy vậy, trong lòng Diệp Quân Sinh vô cùng chua xót mà thở dài một tiếng, phiền muộn mãi không dứt.

Chương 7: Trở mặt

Dịch giả: todryan

Người bình thường muốn cầu hôn đều phải nhờ người mai mối ra tay. Nhưng hiện giờ Diệp Quân Sinh làm sao có đủ khả năng mời bà mối, hơn nữa hắn luôn luôn cho rằng việc hôn nhân theo hình thức "Chỉ phúc vi hôn" này rất vô lý, nhất là khi gia tộc của hắn đã suy tàn.

Cho nên, Diệp Quân Sinh đối với cái này cũng không hi vọng gì nhiều. Dù cho tiểu muội muốn hắn đi cầu hôn nhưng hắn tuyệt đối sẽ không ngu ngốc đi làm cái chuyện tự rước lấy nhục vào thân này.

Trước tiên hắn chỉ định đến thăm và nhân tiện dò xem ý tứ của Giang gia thế nào.

Rạng sáng ngày hôm sau, Diệp Quân Sinh cẩn thận dặn dò tiểu muội rồi ra ngoài. Trên đường đi hắn mua chút lễ vật, tuy rằng đơn sơ nhưng có còn hơn không.

Ở huyện Bành Thành, Giang gia là danh gia vọng tộc. Diệp gia vốn đã suy tàn không thể nào so sánh nổi.

Đi tới cổng, Diệp Quân Sinh tự giới thiệu rồi nhờ gia đinh vào thông báo.

Gia đinh nhìn qua Diệp Quân Sinh một chút rồi lạnh nhạt nói : "Ngươi chờ chút". Sau đó quay người đi vào trong nhà.

Thời gian khoảng chừng nửa chén trà sau, tên gia đinh đi ra nói: "Phu nhân cho mời."

Câu nói này chứa rất nhiều thâm ý, Giang gia gia chủ tuy rằng mất sớm nhưng lão gia chủ vẫn còn sống khỏe mạnh nắm vai trò chủ nhân của gia đình. Theo đạo lý thì hắn phải tiếp Diệp Quân Sinh mới đúng, cớ sao lại là phu nhân?

Theo tên gia đinh đấy đi vào nhà, qua hết một hành lang lắt léo, trên đường đi nhìn thấy cảnh vật trong nhà bố trí rất đẹp và hài hòa.

Đến nơi thấy một vị phu nhân tuổi trung niên ngồi ở thượng tọa, dáng người đoan trang, mắt môi tô điểm, quần áo lụa là. Tuy nhiên trang điểm có vẻ hơi đậm, cảm thấy có chút giả tạo.

Mặc dù ký ức hơi mơ hồ nhưng Diệp Quân Sinh vẫn đoán chắc đó chính là mẹ của Giang Tĩnh Nhi. Do dự một chút hắn chắp tay hành lễ nói : "Bá mẫu."

Giang phu nhân tỏ vẻ lạnh lùng, hờ hững nói : "Ngồi đi."

Diệp Quân Sinh ngồi xuống.

Nghe thấy đối phương nói giọng lạnh lùng, không có ý tứ "Xin mời", một lúc vẫn không thấy nô tỳ dâng trà mời khách, trong lòng hắn đã tỏ tường nhiều chuyện.

"Quân Sinh đến chơi không biết có chuyện gì muốn nói?"

Diệp Quân Sinh trả lời : "Cũng không có chuyện gì, chẳng qua là đã lâu con chưa đến nhà thăm hỏi, sợ bá mẫu trách phạt nên đến vấn an."

Câu nói này rất đúng mực, có khí độ.

Giang phu nhân hơi kinh ngạc nhìn hắn rồi nói : "Ra là vậy... Từ lâu đã nghe tiếng Quân Sinh say mê đọc sách đến mất ăn mất ngủ nên nhà ta cũng không dám làm phiền."

Diệp Quân Sinh cười trong bụng: cái gì gọi là không dám làm phiền, chẳng qua là "Hàng xóm vô tình."

Giang phu nhân nhếch mép cười : "Quân Sinh đọc sách nhiều năm như vậy có gì tâm đắc không?" Lời nói mang theo ý trào phúng rõ ràng.
Diệp Quân Sinh giả vờ không để ý mà cao giọng trả lời: "Tiểu chất đọc sách nhiều năm cũng có chút tâm đắc, sang năm định dự đồng tử thí tìm chút công danh."

Hắn thật sự không quen với việc phải nói chuyện theo lễ nghi nho nhã như vậy nhưng nhập gia thì phải tùy tục, không theo cũng không được.

Sự việc nằm ngoài dự liệu của Giang phu nhân, vốn nghe Diệp Quân Sinh mọt sách đã lâu, ngớ ngẩn không biết gì khác, nhưng biểu hiện của hắn trước mắt lại tao nhã, lễ độ, không có chút nào gọi là si ngốc.

Chẳng lẽ lời đồn đại sai sự thật??

Nghe nói mấy ngày trước Diệp gia bị các chủ nợ xiết đi hết toàn bộ sách vở, chẳng lẽ nhờ bị đả kích nặng nên hắn hoàn toàn tỉnh ngộ rồi?

Thôi mặc kệ, Diệp gia thật sự đã lụn bại, hi vọng Diệp Quân Sinh ghi tên trên bảng vàng chẳng khác nào hi vọng lợn mẹ biết leo cây.

Giang phu nhân suy nghĩ mông lung một lát liền có quyết định, vỗ tay một cái. Bên cạnh có ngay nha hoàn bưng một cái mâm có phủ vải đỏ bên trên đưa đến trước mặt Diệp Quân Sinh.

Lật tấm vải đỏ ra thấy bạch quang chói mắt, hóa ra là thỏi bạc, có tất cả là mười thỏi mỗi thỏi năm lạng bạc.

Mười thỏi bạc, có tới năm mươi lạng.

Diệp Quân Sinh ngẩn người hỏi: "Bá mẫu, đây là có ý gì?"

Giang phu nhân mỉm cười nói : "Chuyện đã đến nước này ta nói thẳng luôn cho ngươi biết. Mười nén bạc này đổi lấy tấm hôn thư của ngươi."

Diệp Quân Sinh đã có dự liệu từ trước nên trả lời: "Như vậy có nghĩa là bá mẫu không muốn gả Tĩnh Nhi cho tiểu chất."

"Đương nhiên không muốn."
Thái độ của Giang phu nhân trở nên lạnh lùng

Diệp Quân Sinh hỏi: "Nếu Giang gia muốn giải ước tại sao Giang gia gia không ra mặt?"

Giang phu nhân nói: "Hôm trước Gia công đã đi Ký Châu bàn chuyện làm ăn, ta là mẹ của Tĩnh Nhi lại vốn không đồng ý chuyện hôn sự này cho nên không ai có thể làm trái."

Diệp Quân Sinh cúi đầu không nói lời nào.

Giang phu nhân khuyên: "Quân Sinh, niệm tình hai nhà chúng ta là thế giao ta mới cho ngươi gọi một tiếng "Bá mẫu", người cũng nên tự trọng, chớ được voi mà đòi tiên. Ngay cả tiểu muội của ngươi ngươi còn nuôi không nổi làm sao mà có thể chăm sóc thê tử? Tĩnh Nhi nhà ta đã quen sống trong nhung lụa, chắc chắn ta sẽ không gả nó cho ngươi để chịu khổ."

Diệp Quân Sinh hít một hơi dài vòng tay, nói : "Đã như vậy, cáo từ!."

Nói xong liền xoay người đi.

Giang phu nhân vỗ bàn đứng dậy nói: "Ngươi có thể đi nhưng nhất định phải để lại tấm hôn thư. Mười nén bạc này đủ cho huynh muội các ngươi sống mấy năm, ngươi nên suy xét cho kỹ."

Diệp Quân Sinh xoay người lại nghiêm nghị nói: "Chuyện giải ước có thể được nhưng phải là lão gia tử trực tiếp làm bởi vì hôn ước này là do ông ấy tự tay ký."

Giang phu nhân thấy hắn mạnh miệng không chịu nghe lời liền trở mặt: "Diệp Quân Sinh, cho ngươi thể diện mà ngươi không biết, ngươi nghĩ ngươi là ai mà đòi xứng đôi với Tĩnh Nhi nhà ta? Biết điều thì cầm tiền rồi trả lại hôn thư, nếu rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt thì sẽ không tốt lành gì. Ta nói luôn cho ngươi biết, Tĩnh Nhi nhà ta đang hẹn hò cùng Bành nhị thiếu gia, nếu ngươi vẫn nhất quyết dùng dằng không quyết, hừ hừ, đừng trách bá mẫu không nhắc ngươi trước…".

Lời này không nói ra thì không sao, vừa nói ra thì lập tức kích phát sự tức giận trong lòng Diệp Quân Sinh, đến tượng đất còn không chịu nổi huống chi là người "xuyên việt" như hắn?

Thực sự nếu như Giang gia muốn giải trừ hôn ước, đối với hắn cũng là chuyện bình thường. Là thanh niên thời hiện đại hắn vốn không thích chuyện ép duyên. Huống chi hoàn cảnh của mình lúc này nghèo rớt mồng tơi, không xứng với người ta. Giải ước cũng không có gì là to tát đối với hắn nên hắn không mấy quan tâm.

Vấn đề là ở chỗ theo như tình hình trước mắt, Giang gia gia còn chưa đồng ý giải ước mà Giang phu nhân đã tự ý chủ trương, cho dù nàng là mẹ của Tĩnh Nhi nhưng đối với chuyện này căn bản nàng không có quyền quyết định.

Quan trọng nhất là thái độ của vị "Bá mẫu" này làm Diệp Quân Sinh cảm thấy rất khó chịu. Đối phương thể hiện bộ dạng cao cao tại thượng, trước tiên dùng tiền tài dụ dỗ không thành lại ngay lập tức trở mặt cưỡng bức, coi Diệp Quân Sinh chẳng khác nào người đất, muốn xoay sao thì xoay.

Hắn cứng cỏi trả lời: "Giang bá mẫu, nếu như Giang gia gia muốn giải ước con lập tức đồng ý mà không lấy một đồng nào. Nhưng nếu chỉ là chủ ý của riêng của người thì xin thứ lỗi cho tiểu chất rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, chúng ta phải tôn trọng khế ước do thế hệ trước lập ra nếu không lại là thất lễ, người xem con nói có đúng không?"

Nói xong hắn liền vòng tay hành lễ rồi xoay người bỏ đi.

"Ngươi!"

Giang phu nhân nóng mặt thở hổn hển, bộ dạng đoan trang lúc đầu đã biến mất, hất tay khiến toàn bộ mọi thứ trên bàn rơi xuống đất, vỡ nát tùm lum.

Nàng vốn tưởng rằng Diệp Quân Sinh là kẻ ngu dại không hiểu chuyện, chỉ cần lừa gạt một chút là thành công, không ngờ lại là một kẻ khôn ngoan, vừa đấm vừa xoa đều không được, thật sự là tức chết.

"Hừ, cho rằng như vậy là ta không làm gì được ngươi sao? Muốn lấy lại tờ hôn thư dễ như trở bàn tay. Không được rồi, việc này phải làm sớm, lão gia tử vốn rất cố chấp, nếu như hắn biết tiểu tử kia bỗng nhiên tỉnh ngộ không còn ngu dại, ta sẽ không còn lí do nào để phản đối."

Giang phu nhân nghĩ đến đấy, hai mắt xẹt qua một vệt sáng lạnh lùng.

Chương 8: Không gặp

Ra khỏi Giang Phủ, Diệp Quân Sinh thở dài não nề. Lần này đến đây mặc dù đã xác định tư tưởng trước về việc Giang gia giải trừ hôn ước nhưng vừa nãy bị Giang mẫu khinh bỉ vẫn khiến hắn uất ức.

Hắn nhớ rõ ở kiếp trước gia cảnh nghèo nàn, bị người đời khinh bỉ, chế nhạo. Không ngờ sau khi xuyên qua đến kiếp này vẫn phải chịu uất ức vì chuyện tương tự. Từ đó có thể thấy ở đâu cũng vậy, bản tính của con người không thay đổi.

“Hừ, hiện tại có hồ tiên phù trợ, ta lại tu luyện một môn kiếm pháp cao minh chẳng lẽ lại sợ không cưới được vợ hiền?”

Diệp Quân Sinh thở ra một hơi dài xua tan hết mọi phiền muộn, rồi thoải mái bước đi.

“Có điều không biết phải nói sao với tiểu mei mei…”

Hắn thong thả vừa đi vừa suy nghĩ đến xuất thần.

Đang chìm trong suy nghĩ thì đột nhiên xuất hiện một đám đông, bọn họ vừa đi theo sau hắn vừa hát hò vui vẻ:

Bành Thành một gã thư si

Tuổi thì mười chín khôn thì chưa đâu

Lông bông vẫn khuyết duyên đâu

Thương cô em gái vẫn sầu việc huynh!

Trong đó còn có một số người nhặt bùn đất ném loạn cả lên.

Diệp Quân Sinh nhíu mày thầm nghĩ cái tiếng thư sinh ngốc của mình ở huyện này đã chết danh rồi, muốn thay đổi chỉ còn cách hay nhất là thi đậu tú tài.

Vương triều Thiên Hoa quy định thi Đồng tử một năm một lần vào tháng hai đầu xuân hàng năm. Cuộc thi này chia làm ba giai đoạn là thi huyện, thi phủ và thi viện. Thi đậu toàn bộ thì mới đạt học vị tú tài, mưu cầu công danh.

Trở thành tú tài đồng nghĩa với có được công danh, cho dù là cấp thấp nhất cũng được hưởng rất nhiều quyền lợi. Ví dụ như được miễn trừ việc lao dịch, thấy tri huyện không phải quỳ, chính quyền địa phương cũng không thể tùy ý bắt phạt.

Tóm lại là một bước lên tiên.

Có điều không phải ai cũng có đủ tư cách tham gia đồng tử thí. Muốn tham gia báo danh cuộc thi thì hắn buộc phải có tên trong danh ngạch của làng đồng thời còn phải được một tú tài nâng đỡ giới thiệu (kiểu như lăng xê) mới đủ tư cách báo danh thi.

Diệp Quân Sinh có toàn bộ trí nhớ của thư sinh ngốc vốn là một người văn thơ lai láng nên hắn đầy tự tin với đồng tử thí. Trước mắt khó khăn là làm sao kiếm được đủ điều kiện để dự thi.

Tìm người giới thiệu thật ra là phải mất tiền bạc. Bản thân hắn vốn không quen thân với ai nên chắc chắn số tiền bỏ ra sẽ không nhỏ chút nào.

Diệp Quân Sinh thật sự đang cần tiền.

Nhưng mà quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo (1), người quân tử không bao giờ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Cho nên trước mắt hắn phải tìm một công việc đàng hoàng để kiếm tiền.

Đi qua hết hai con đường thì bỗng nhiên từ trong con hẻm nhỏ hẻo lánh có hai tên đại hán cao lớn vạm vỡ lao ra, mỗi người một bên túm lấy hai cánh tay của Diệp Quân Sinh lôi hắn vào trong hẻm.

“Các người muốn gì?”

Diệp Quân Sinh hoảng hốt hỏi.

Một tên cười gằn nói: “Ăn cướp chứ gì nữa! Tiểu tử ngoan ngoãn im lặng thì khỏi bị đau đớn.” Nói xong đưa hai tay lục soát khắp người Diệp Quân Sinh.

Ăn cướp ư?

Diệp Quân Sinh nghi ngờ thầm nghĩ: bản thân ăn mặc đơn sơ, mặc dù vì đến thăm Giang gia nên đã mặc bộ quần áo đẹp nhất hắn có nhưng vạt áo chắp vá loang lổ, người bình thường đều thấy được. Cớ gì bọn ăn cướp lại nhằm vào hắn, không lẽ bọn chúng đều đui mù đến mức không nhận ra đối tượng nào có tiền hay không có tiền mà cướp?

Lúc này đối phương đã lột hầu bao bên hông của hắn xuống, vội vàng giằng xé làm rơi ra một số đồ đạc, lẫn trong đó là một tờ văn tự cũng chính là tờ khế ước hôn nhân với Giang Tĩnh Nhi.

Tên ăn cướp cầm lấy tờ hôn thư liền vui mừng, không để ý gì đến thứ khác mà quăng hết xuống đất.Diệp Quân Sinh thấy vậy thì linh quang lóe hiện, đã đoán ra đối phương vì tờ khế ước này mà đến tìm mình.

Là do Giang phu nhân làm chủ?

Không ngờ bà ta lại hèn hạ đến thế?

Diệp Quân Sinh tức giận trong lòng, nhìn xung quanh tìm vũ khí tự vệ.

“Giữa ban ngày ban mặt lại dám cướp đoạt của dân lành. Chà chà, các người đúng là coi thường vương pháp.”

Đột nhiên một giọng nói vang lên, âm điệu vừa thanh vừa hung tợn lại chát chúa dễ nghe gây cho người ta sự chú ý.

Lúc này cho dù là Diệp Quân Sinh hay hai tên đại hán đều ngây người ra nhìn lại. Thấy một thiếu niên tay cầm quạt giấy ung dung đi tới.

Thiếu niên này mặt mũi sáng sủa, thanh tú, thân mặc nho sam đầu quấn khăn văn sĩ, trong tay lại phe phẩy quạt giấy nhìn giống một quý công tử phong độ.

Diệp Quân Sinh lập tức bình tĩnh thầm nghĩ: đã có người tới giúp, cứ xem tình hình thế nào đã.

Hai tên đại hán kia nhìn nhau nháy mắt rồi cùng hét lên: “Chạy”. Rõ ràng bọn chúng không muốn dây dưa, chỉ muốn cầm tờ hôn ước về lĩnh thưởng.

“Còn muốn chạy sao?”

Đột nhiên thiếu niên nhìn có vẻ yếu đuối kia thu quạt giấy lại rồi nhẹ nhàng tung người bay lên thực hiện một loạt các cú đá liên hoàn.

“Ngươi…”

Hai tên đại hán bị bất ngờ không kịp phản ứng, ầm ầm, trúng cước vào ngực văng ra cách đó hơn trượng, nằm im như chết.

“Chà chà, võ nghệ kém cỏi vậy mà cũng dám đi ăn cướp.”

Thiếu niên tiếp đất với tư thế Kim kê độc lập đẹp mắt, phảy phảy bụi đất vương trên quần áo rồi đi tới cầm tờ hôn thư trên tay tên đại hán đã hôn mê kia, sau đó đưa đến trước mặt Diệp Quân Sinh.

"Này, vật quy nguyên chủ, lần sau ngươi cẩn thận chút”.Diệp Quân Sinh tiếp lời: “Cảm ơn thiếu hiệp, xin hỏi tôn tính đại danh là chi?”

Thiếu niên cong khóe miệng trả lời: “Chuyện nhỏ không đáng nhắc đến nên cũng không cần lưu lại họ tên. Cáo từ.” Nói xong liền vòng tay xoay người rời khỏi, tay phe phẩy quạt giấy dáng vẻ nhàn nhã.

Diệp Quân Sinh cũng mặc kệ hai tên đại hán đang rên là thảm thiết nằm đó, nhặt lại đồ đạc của mình rồi chạy ra ngoài đường phố đang tấp nập người qua lại, nhưng thiếu niên kia đã biến mất từ lúc nào.

“Ha ha, có chút ý tứ…”

Diệp Quân Sinh ung dung thầm nghĩ.

Lúc nãy võ công của thiếu niên kia thể hiện ra thật không bình thường, hết sức mạnh mẽ; nhưng cái chính là qua quan sát một số chi tiết nhỏ, ví dụ như vành tai có lỗ nhỏ, ngón tay nhỏ dài mềm mại, hoặc có lúc thể hiện ra cử chỉ tự nhiên của nữ giới, Diệp Quân Sinh khẳng định đối phương là một thiếu nữ.

Một thiếu nữ võ công cao cường lại xuất hiện đúng lúc đánh gục hai tên ăn cướp. Sự việc có vẻ không đơn giản như vậy?

Trong lòng Diệp Quân Sinh nổi lên nghi ngờ.

Nghi ngờ thì nghi ngờ nhưng trước mắt việc quan trọng là hắn phải về nhà sớm để báo kết quả chuyến đi kẻo tiểu muội mong. Còn lại tính sau.

Nghĩ vậy hắn vội cất bước đi.

Sau khi hắn đi được một lát, cô gái kia lại xuất hiện nhìn theo, phe phẩy quạt giấy nói thầm: “Đúng là đồ thư sinh vô dụng, lần này mẫu thân tuy hành động quá đáng nhưng nhờ đó mà ta xác định được nỗi hoài nghi từ lâu, nam tử mà ta trao thân gửi phận sao có thể nhu nhược như vậy được?”

Giọng nói thì thầm, như có như không.

Một lát sau nàng xếp quạt giấy lại, quay người bước đi theo hướng khác.

“Công tử, người vừa đi đâu về? Mới rời mắt đã không thấy người đâu, làm ta lo lắng muốn chết”.

Một người hầu mặc áo xanh cũng là nữ giả nam trang bước nhanh tới rồi lẽo đẽo theo sau thiếu nữ kia, miệng luôn mồm kêu “Công tử”, hiển nhiên là đã được dặn dò trước.

Thiếu nữ cười nói: “Ta đi gặp người nhất định phải gặp thôi mà”.

“Người đã gặp được chưa?”

Thiếu nữ chớp chớp đôi mắt đẹp mê hồn, lạnh nhạt nói: “Gặp rồi, nhưng gặp cũng như không gặp”.

Người hầu cười nói: “Công tử nói chuyện bí hiểm quá, A Cách không hiểu.”

Thiếu nữ cầm cây quạt gõ nhẹ vào đầu nàng: “Nhiều chuyện, đi về nhà thôi”.

*Chú thích:

(1): Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo.

Trích từ trong sách Cảnh Hạnh:

Tham thị trục vật ư ngoại, dục thị tình động ư trung. Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo. Quân tử ưu đạo bất ưu bần, quân tử mưu đạo bất mưu thực. Quân tử thản đãng đãng, tiểu nhân trường thích thích. Lượng đại phước diệc đại. Cơ thâm hoạ diệc thâm. Mạc vi phước thủ, mạc tác hoạ tiên. Các nhân tự tảo môn tiền tuyết, mạc quản tha nhân ốc thượng sương. Tâm bất phụ nhân, diện vô tàm sắc.

Nghĩa:

Tham là đuổi bắt vật ở ngoài. Muốn là tình động ở trong. Quân tử yêu của nhưng lấy nó có đạo lý. Quân tử lo đạo chứ không lo nghèo. Quân tử mưu tính đạo lý chứ không mưu tính cái ăn. Quân tử bình thản thênh thang, tiểu nhân buồn lây lất. Lượng lớn phước cũng lớn, mưu sâu họa cũng sâu. Ðừng làm kẻ hưởng phước đầu tiên, đừng làm kẻ gây họa trước hết. Mỗi người tự quét tuyết trước cửa, đừng bận tâm sương phủ mái nhà người khác. Lòng không phụ người thì mặt không có sắc thẹn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước