NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Thần cảnh

Dịch giả: quantl

Chưa tới ba tháng, Nam Lạc đã trở về đến Thiên Đình.

Lúc này Thiên Đình đã có thêm vài phần cao xa, quân lâm thiên hạ.

Vốn nơi này đã có chút phồn thịnh thế nhưng sau khi Đế Tuấn lệnh cho mọi người triệu tập tinh anh trong tộc để tổ hợp thành quân đội thì lại trở nên yên tĩnh.

Bất quá Thiên Đình bây giờ đã hiển lộ ra móng vuốt, phong thái uy phách đã thể hiện ra hết.

Đi vào là gặp Thượng Đế, cả người y dường như đã dung hợp với Tinh Thần Điện. Nam Lạc bước vào nơi này chỉ cảm thấy như bị một loại khí tức mênh mông thần bí bao bọc, nhưng cảm nhận cẩn thận thì lại không cảm giác được gì.

Nam Lạc nói với Đế Tuấn rằng trong tộc không có tu sĩ không có người phù hợp trở thành binh tướng của Thiên ĐÌnh.

Đế Tuấn cười nói: “Nhân Tộc vẫn có, tuy sẽ ít hơn nhiều các tộc khác chỉ là ngươi không muốn bọn họ gia nhập Thiên Đình thôi”

Nam Lạc cười không đáp, trong lòng hắn quả thực là không muốn họ tới, tuy biết nhân tộc nhất định có người như vậy nhưng trong lòng hắn tới nơi này cũng chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì, sẽ phải chinh chiến, sẽ tử vong hơn nữa bất luận là thể xác hay tinh thần cũng sẽ không được tự do.

Đế Tuấn cũng chẳng quan tâm tới việc Nam Lạc không đáp lời mình vừa cười vừa nói: “Ngươi tiến bộ rất nhanh, mới gặp thì cũng bất quá chỉ là mới vào Thiên Tiên mà thôi vậy mà bây giờ đã có thể giao thủ bất bại với Vu Tộc Đại Vu, nhập Thần Cảnh”

Lần đầu tiên Nam Lạc nghe được có người phân chia cảnh giới trên Nguyên Thần, không khỏi nghi hoặc hỏi: “Từ lúc Nam Lạc nhập Hồng Hoang tới giờ, gặp rất nhiều người, đạo tu luyện cũng không giống nhau, cảnh giới Thiên Tiên và Thần Cảnh thực ra là...”

“Ha ha, chẳng có gì đâu, khi ngươi tới một độ cao nhất định thì đạo tu luyện trong mắt ngươi đã không còn có bất cứ bí mật nào cả, các loại đạo tu hành giống như là đường lên núi, chỉ có đứng ở trên đỉnh núi nhìn vô số người vẫn cứ đang leo lên thì đương nhiên sẽ biết họ ở vị trí gì, từ đó có thể phân ra các loại tầng thứ”

Đế Tuấn tuỳ ý nói, không hề có thái độ uy áp của Thiên Đế.

Nam Lạc cười, hắn không ngờ Đế Tuấn lại còn lấy ví dụ như vậy để giải thích, vừa rồi chỉ là thuận miệng hỏi không ngờ Đế Tuấn lại đáp lời. Trong lòng không khỏi thầm nghĩ, Thái Nhất đã nhập Thánh Đạo, vậy thì Thánh Đạo là đỉnh núi sao?

Đế Tuấn lẳng lặng ngẩng đầu nhìn lên đỉnh Tinh Thần Điện, không biết từ khi nào Tinh Thần Điện đã hoá thành một vùng hư không, trong mắt chỉ có bầu trời đầy sao, lập loè bất định, tinh quang mê ly, sâu thẳm vô tận.

“Chỉ có người đạt tới cảnh giới Thiên Tiên mới có tư cách du sơn ngoạn thuỷ, mà cái gọi là cảnh giới Thiên Tiên, theo ta là có thể câu thông Thiên Địa, người có lý giải mơ hồ với thiên địa thì có thể coi như là tiến vào Thiên Tiên”

“Nếu như nói nhập Thiên Tiên là có tư cách du sơn ngoạn thuỷ thì Thần Cảnh coi như đã tới được sườn núi. Chỉ có người có được nhận thức rõ ràng với Thiên Địa mới có thể nhập Thần Cảnh, chí ít là phải chuyển hoá được pháp thuật của mình thành thần thông.

Đế Tuấn nói đơn giản, vô cùng ôn hoà, tựa như trưởng bối dạy bảo vãn bối

“Thế trên Thần Cảnh là sao, Thánh Đạo ư?” Nam Lạc hỏi

“Ha ha, không, là Thiên Đạo, cảnh giới Thiên Đạo” Đế Tuấn cười nói

“Thiên đạo, cái gì là Thiên Đạo?” Nam Lạc nghi hoặc, Thiên Đạo có vẻ như đã tới được đỉnh điểm, tên này tựa hồ có chút không thích hợp.

“Không sai, chính là Thiên Đạo cảnh, khi Thần Cảnh ngộ được một loại đại đạo tới mức vô cùng thấu triệt rồi bắt đầu có được lĩnh ngộ với một loại đại đạo khác thì có thể coi là bước vào đạo cảnh, có thể nói đạo cảnh là nhận thức được chỉnh thể của cả thiên địa đại đạo, cảnh giới này trong thiên địa cũng rất ít, nhưng tất cả đều chỉ là ngộ đạo mà không thể tạo ra một đại đạo cho riêng mình, người có thể bước được tới bước này thì sẽ tiến nhập vào Thánh Đạo”

Đế Tuấn mặc bộ pháp bào màu đen lấp lánh sao đứng lặng ở đó, ngữ khí nhàn nhạt, lộ ra một khí độ bao quát thiên địa.

Nam Lạc rời đi, hắn không hỏi trên Thánh Đạo là gì bởi hắn hiểu mình mới chỉ nhập Thần Cảnh thôi, từ Thần Cảnh tới Đạo Cảnh không biết mất bao lâu, cần bao nhiêu cơ duyên. Một người muốn hoá kén thành điệp nhất định phải tới được Đạo Cảnh, Nam Lạc khẽ thở dài, trong lòng nghĩ Đạo Cảnh có thể coi là đã lên tới nơi cao nhất rồi, còn lúc này coi như đã nhìn được hết đường lên đỉnh núi, chỉ cần lựa chọn cho mình một con đường thích hợp mình nhất.

“Tiên cảnh, Thần cảnh, Đạo Cảnh” Trong lòng Nam Lạc chậm rãi nhẩm lại ba tầng thứ này, trong lòng hiểu được, Tiên Cảnh chỉ là bắt đầu tìm một đường lên núi mà thôi, ngẩng đầu nhìn lên, núi cao hiểm trở, ẩn mình như ẩn như hiện trong mây mù.

Mà trước khi tìm được một con đường để đi vào núi chính là Tiên Thiên tới Thần Cảnh, dọc đường chỉ có cắm đầu mà đi, mỗi nơi mỗi chỗ đều có được nhận biết mới, nhưng thân thể cũng bị nhốt ở trong đó không thể nhìn rõ, khi đến một độ cao nhất định nhìn lại đường lên núi thì bỗng nhiên tỉnh ngộ ra nguyên lai có rất nhiều chỗ mình đã đi đường vòng, cân nhắc lại được mất, tổng kết lại tâm đắc của bản thân, lúc đó chính là Thần Cảnh, ứng dụng sở ngộ trong lòng, hoá thành bản lĩnh của mình.

Bên ngoài Thiên Đình thì có vẻ như tầng tầng lớp lớp nhưng vẫn có điểm tận cùng nhưng khi ở bên trong rồi lại cảm thấy như vô cùng vô tận, như tinh không mênh mông.

Nam Lạc có một gian phòng, không phải là chỉ mình hắn có, mỗi một người trên Thiên Đình đều có một phòng, Thiên Đình không chỉ đơn thuần là lớn mà còn có một cảm giác vô cùng vô tận, ngay khi mà Nam Lạc được Đế Tuấn đưa cho một lá bùa thì đã cảm nhận được.

Hắn từng có kinh nghiệm sử dụng bùa chú, chỉ cần hơi cảm ứng là có thể sử dụng được tự nhiên.

Mặc niệm chú ngữ, tấm bùa tựa như bao trùm thiên địa kia liền mở thành một cảnh cửa trong không trung, bước vào cảnh cửa đó là bước vào trong một căn phòng.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường mây, gường mây này không biết được Đế Tuấn dùng thủ đoạn gì mà có thể dẫn một tia linh mạch từ Bất Chu Sơn vào, người ngồi trên đó tu luyện không chỉ có thể tuý luyện pháp lực bản thân còn có thể cảm nhận được khí tức đỉnh thiên lập địa của Bất Chu Sơn.

Ngồi xếp bằng chuẩn bị tu luyện thì đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, trong lòng nghi hoặc, từ lúc được phân gian phòng này chưa từng có người gõ cửa phòng mình, hơn nữa kể cả hắn có ra mở cửa cũng chỉ có thể thấy tinh không vô tận không hề có đường, phảng phất như đã ở một vùng không gian khác.

Sau khi mở cửa mới biết người tới là Tàng Phong – mười tám.

Gã còn cao hơn Nam Lạc nửa cái đầu, trên mặt vẫn treo một nụ cười phúc hậu thậm chí còn có chút ngu đần.

Nhưng dù vậy gã vẫn là kẻ đã liều mạng tu luyện để thoát khỏi lồng giam ở Thương Mãng Sơn, Phượng Hoàng Sơn sụp đổ, Bất Tử Cung hoá phế tích, vô số người mất tích, vô số người đã chết thế mà gã lại vẫn còn sống một cách kỳ diệu.

Nam Lạc cười đón gã vào, từ ngày đầu tiên nhìn thấy gã vẫn chưa có cơ hội gặp lại.

“Ta thế Thượng Đế tới nơi này gặp ngươi” Gã vừa cười vừa nói, trong mắt có thêm một chút cựu tình.

Không biết vì sao Nam Lạc lại có thói quen gọi gã là mười tám, tựa hồ như chỉ có như vậy mới khiến gã có thêm một chút chân thực, nhưng khi suy nghĩ cẩn thận lại có cảm giác như cái tên “mười tám” lại bị bao phủ một lớp thần bí.
Gã tiến vào rồi lập tức ngắm nghía, có nói ra gã cũng chẳng hiểu sao lại có thể gia nhập Thiên Đình, chỉ biết ngày đó thiên địa đột nhiên hỗn loạn, Phượng Hoàng Sơn và Bất Tử Cung đều chấn động, sau đó liều mạng chạy ra ngoài, khi ra rồi liền gặp Thượng Đế. Sau đó gã được cứu rồi tiến vào trong Thiên Đình.

Gã cứ lẳng lặng nói như vậy, thanh âm không chút cảm tình, tất cả tựa như thuận lý thành chương, nhưng Nam Lạc lại cảm giác bất khả tư nghị, người chết nhiều như vậy thế mà ngươi lại chạy ra được, không chỉ vậy còn gặp được Đế Tuấn, tuy vậy hắn lại không thể không tin bởi vì trên đời này còn có rất nhiều việc thần kỳ.

Mà chính hắn cũng nhờ vào việc lâm vào những cảnh ngộ không thể tin được mà mới có thể tiến vào Thần Cảnh.

Gã đi, Nam Lạc chỉ biết gã bây giờ đang ở trong hậu cung chiếu cố thái tử, những thứ khác thì không biết. Không biết gã là người của bộ tộc nào, tu vi có còn giống như Bất Tử Cung năm đó không.

Cuối cùng Dao Cơ cũng không thể bái Nam Lạc làm thầy được thậm chí ngay cả một câu cũng không nói được.

Lúc đó Nam Lạc đứng trên đỉnh núi, nhìn Hậu Nghệ và Hình Thiên, từ trong mắt họ biết được mình nói gì cũng vô dụng nhưng hắn vẫn cứ mở miệng nói: “Ta không muốn làm kẻ địch với các ngươi, nếu có lựa chọn, ta cũng không cần nửa giọt máu kia, nhưng Chúc Dung Tổ Vu có ân cứu mạng với ta, giết Chiếu Miên cũng là bất đắc dĩ”

Nói tới đây hắn liền dừng lại, Hình Thiên và Hậu Nghệ lẳng lặng nghe, lẳng lặng nhìn, nhãn thần chất chứa sát ý mạnh tới mức dù là người ngoài cũng cảm nhận được.

Khi Nam Lạc rời đi, bọn họ tựa như cũng biết lần này đã triệt để thất bại, cho nên không truy kích.

Dao Cơ muốn đuổi theo bái sư nhưng đuổi không kịp, lại nghe thấy Dương Thiên Hữu nói: “Nếu sau này bọn họ gặp lại hẳn là không chết không thôi”

“Không chết không thôi?” Dao Cơ kinh ngạc nói: “Thế nhưng Vu Tộc còn có Tổ Vu, dù là ai thì hắn cũng không phải là đối thủ”

Dương Thiên Hữu trầm mặc không nói

Nam Lạc đương nhiên không biết có một nữ tử muốn bái hắn làm thầy, sau khi mười tám rời đi, hắn lại quay trở lại ngồi trên giường mây, tới cảnh giới này pháp lực của bản thân đã không còn trọng yếu, chiến đấu đã có thể mượng lực lượng của thiên địa, uy lực lớn hơn nhiều khi dùng pháp lực của tự thân, nhưng đả toạ không phải chỉ là tuý luyện pháp lực mà còn để dùng nguyên thần câu thông thiên địa, giống như khi tụng Hoàng Đình vậy, từ từ có thể đề thăng năng lực của tự thân.

Không quá vài ngày cửa phòng hắn lại bị người ta gõ, mở cửa thấy người hắn lại cảm thấy ngoài ý muốn

“Sao ngươi lại tới đây, đến chỗ ta làm gì?” Nam Lạc kinh ngạc hỏi

“Chúng ta coi như là cùng chung hoạn nạn, ngươi đã cứu ta, ta đã cứu ngươi, sao không thể tới...Hay là vì ngươi bây giờ đã là Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân, thanh danh lớn, biết khinh người, bằng không chúng ta thử xem ngươi tiến bộ lớn tới mức nào mà có thể thoát thân dưới sự liên thủ của Hậu Nghệ và HÌnh Thiên”

Người đến chính là cô gái vô cùng tà tính tên Bắc Linh, nàng lúc này mặc một bộ y phục màu lam có vẻ vô cùng hiền thục, nếu như không gặp phải bộ dạng giở mặt là cắn của nàng thì không thể hiểu nổi khi đó nàng ta đáng sợ tới mức nào.

Nam Lạc cười nói: “Ta nào có danh tiếng gì, chỉ bất quá là bị buộc phải tự bảo vệ mình thôi”

“Hì hì, tự bảo vệ mình, nói nghe dễ quá, sau này ta cũng giết người rồi nói là mình không còn cách nào khác, vì tự bảo vệ nên mới phải giết người. Ngươi đứng đầu trong danh sách hơn ba mươi yêu vương phải giết của đại vu, sau cùng lại phiêu nhiên rời đi, bây giờ đã danh chấn Hồng Hoang rồi”

Nàng lộ vẻ ao ước, nói xong liền than thở: “Nếu như lúc đó ta cũng ở đó thì tốt, nhất định bây giờ cũng vang danh”

Nam Lạc giật mình không ngờ nàng còn có tham vọng như vậy, cười cười nói: “Ngươi không có ở đó thật là đáng tiếc, bất quá ngươi đi đâu mà lâu như vậy, vì sao ngày đó lại phải rời đi chứ”

“Cuối cùng ngươi cũng hỏi, không nhịn được rồi, ta không nói đó” Bắc Linh lắc đầu, tóc đen khẽ phiêu rồi đột nhiên biến thành màu xám.

Nam Lạc không khỏi thầm nghĩ chẳng qua là ta tuỳ tiện hỏi mà thôi, sao lại thành không nhịn được chứ, chỉ đành cười rồi cho qua.
Bắc Linh đắc ý một lúc lại phát hiện ra Nam Lạc đã nhắm mắt đả toạ, không khỏi buồn bực nói: “Ta nói cho ngươi, sau khi rời đi, ta tới Vu Tộc”

“Tới Vu Tộc làm gì?” Nam Lạc nghe nàng nói vậy liền mở mắt hỏi

Bắc Linh đảo mắt cười nói: “Đương nhiên là báo thù”

“Báo thù, Chiếu Miên không phải đã chết sao? Ngươi tìm ai báo thù?” Nam Lạc hỏi

“Đương nhiên là người của vu tộc, năm đó Chiếu Miên thừa dịp ta thoát lực đánh lén chế trụ ta, khống chế ta nhiều năm như vậy sao ta lại không báo thù được chứ” Bắc Linh tàn bạo nói, y phục trên người dần dần biến thành màu đỏ tươi

Khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ tràn đầy sát khí, tà tính dâng cao.

“Ngươi... Tìm ai báo thù chứ?” Nam Lạc kinh nghi hỏi

“Vu Tộc” Y phục trên người Bắc Linh lại biến về màu lam nhạt, vô cùng thuần tĩnh, khí chất biến ảo liên tục của nàng khiến Nam Lạc có cảm giác khó mà thích ứng nổi.

Nàng nhìn bộ dạng nghi hoặc của Nam lạc cười giải thích: “Đã bảo là Vu Tộc mà, chỉ cần là người của vu tộc, ta gặp một giết một, còn hút hết máu bọn họ. Hừ hừ...”

Nam Lạc nghe nàng nói vậy nhưng không có chút khiếp sợ nào, trong ấn tượng của hắn nàng chính là người có thể làm như vậy, hết sức bình thường.

“Ngươi không gặp đại vu sao?” Nam Lạc híp mắt hỏi

“À, đại vu thì sao chứ, ta còn giết một tên rồi” Bắc Linh đắc ý nói

“Đại Vu, ngươi giết Đại Vu?” Nam Lạc khó tin nói

Bắc Linh nhìn vẻ ngoài ý muốn của Nam Lạc càng đắc ý hơn đáp: “Đại Vu thì sao, Đại Vu cũng phân tầng thứ, trong vu tộc tuy không có nhiều Đại Vu, nhưng cũng có hơn mười người, tuy thế danh chấn Hồng Hoang cũng chỉ có vài người thôi, không phải ai cũng mạnh như Hậu Nghệ, Hình Thiên, Khoa Phụ”

“Vậy ngươi... Sao lại chạy tới đây?” Nam Lạc hỏi, dựa vào tính cách của nàng chỉ e không giết sạch người Vu Tộc sẽ không bỏ qua

“Ài, ta gặp một Tổ Vu”

“Gặp Tổ Vu mà ngươi còn sống, quả là kỳ tích” Nam Lạc cười nói

“Không phải là ta chạy được khỏi tay nàng mà là nàng không xuất thủ, nếu không ta thực sự không sống được, Tổ Vu thật đáng sợ” Bắc Linh cảm thán nói “Nàng mặc hồng y mà sao lại lạnh như thế chứ”

Nam Lạc chợt nghĩ tới Huyền Minh, chỉ có nàng là như vậy, lãnh diễm vô song, nàng nhìn thấy Bắc Linh giết người của Vu Tộc nhưng không xuất thủ, cũng coi như có thể hiểu được.

“Ngươi không phải là bị nàng doạ chạy nên mới tới Thiên ĐÌnh trốn chứ” Nam Lạc nhàn nhạt cười hỏi

Bắc Linh đương nhiên phủ nhận, nàng nói tiếp: “Ta đã thành thủ hạ của ngươi, từ nay về sau sẽ theo ngươi chinh chiến khắp thiên địa, hì hì...”

“Ngươi theo ta, ai đồng ý...”

“Đế Tuấn đồng ý”

Bắc Linh vội đáp, gọi thẳng tên Đế TUấn, không chút tôn trọng nào.

Ba tháng trôi qua rất nhanh, mọi người đều đã trở lại, hơn nữa mỗi người đều mang theo rất nhiều người khác, nhiều thì tới mấy trăm, ít cũng phải hơn mười. Nhìn qua ai cũng thần khí nội uẩn, tu vi đều ở Thiên Tiên.

Lúc này Nam Lạc cũng nhìn thấy những thần nhân cùng điện với mình, trong lòng nghĩ những người này hẳn đều ở thần cảnh, từ khi hắn bước vào thần cảnh thì cảm ứng càng lúc càng mạnh.

Trong lòng không khỏi thầm nghĩ tuy rằng lúc trước chưa chắc mình đã không phải là đối thủ của chúng nhưng trong mắt chúng chỉ e rằng mình không có tư cách ngang hàng.

Nghĩ tới đây lập tức hiểu, cảnh giới cao thực lực đương nhiên cao, nhưng cũng bởi vì người có khác nhau, cảnh giới chỉ cần không chênh lệch quá nhiều thì vẫn có sức đánh một trận.

Tinh Thần Điện vẫn vậy thế nhưng lại có thêm rất nhiều người đi vào mà vẫn có thể sắp xếp được. Tinh Thần Điện lúc này có cảm giác như có không gian vô tận.

Lúc này Đế Tuấn vẫn chưa cho những người khác thụ phong, chỉ có Nam Lạc coi như là nửa chính thức Giám Thiên Tinh Quân, vì vậy mà hắn đứng ở vị trí đầu tiên, Bắc Linh đi sau lưng hắn. Nhãn thần tà dị, không thèm để kẻ khác vào mắt.

Vốn những thần nhân khác đã từng dùng ánh mắt quái dị nhìn Nam Lạc lúc này lại trợn mắt nhìn nàng, thế nhưng nàng tuyệt chẳng sợ, y phục trên người biến ảo liên tục, chẳng thèm quan tâm tới ánh mắt người khác.

Tinh Thần Điện tựa hồ như đã biến thành một nơi giống như tên nó, trên đầu là bầu trời đầy sao, tinh quang lấp lánh.

Đế Tuấn lộ ra từ tinh quang còn Thái Nhất thì không xuất hiện

“Ban cho các ngươi Tinh Phù, có thể ẩn thân, có thể kết thành Tinh Trận, có thể kháng được một lần tai kiếp

Đế Tuấn nói xong, áo bào màu huyền hắc vung lên, khắp bầu trời tinh quang rơi xuống, mỗi một ngôi sao rơi xuống một người. Nhất thời khiến mọi người bị bao phủ một lớp tinh quang mê ly, phảng phất như tất cả đã biến thành một thể.

Chương 92: Ma Tướng – Bắc Linh

Dịch giả: quantl

Phù thuật với Nam Lạc mà nói thì đó là một lĩnh vực xa lạ, có lẽ là vì cảnh giới chưa tới, không thể đem sở ngộ của mình ra viết phù văn, tạo thành một loại đặc thù nhất định.

Bất quá từ khi tiến vào Thần Cảnh tới giờ, tựa hồ như đã có thể lĩnh hội một ít nguyên lý về phương diện này.

Bắc Linh đương nhiên cũng nhận được phù của Thượng Đế nhưng nàng lại lộ ra cái thần tình bất quá là như vậy.

Khi tinh quang bao phủ trên người Nam Lạc, hắn liền cảm thấy mình tựa như có một xúc cảm với phía chân trời, phảng phất như ngôi sao trên trời có một loại cảm ứng, tâm khẽ động, lực lượng của một ngôi sao tụ tập xung quanh người, tuỳ tâm sở động, thổ nạp bất định, tinh quang mông lung.

Thiên địa vô biên vô tận nhưng trong lòng tu sĩ Bất Chu Sơn chính là trung tâm của đại địa, cũng vì lí do đó mà Thiên Đình được xây dựng ở đây.

Thiên Hoàng Kỷ Nguyên năm đầu tiên chúng sinh tới Thiên Đình triều bái rất ít.

Thiên Hoàng năm hai, Bạch Trạch nhập Thiên Đình phong làm Yêu Thần.

Thiên Hoàng năm ba, Thiên Đình tổ kiến một đạo quân gọi là Thiên Binh.

Ngàn dặm quanh Bất Chu Sơn đều là của Thiên Đình mà tu sĩ quanh núi lúc này đều cảm nhận được áp lực tựa như gió mưa kéo tới, chỉ có hai lựa chọn, một là tiến vào, hai là chạy đi thật xa, mà đã vào thì sẽ trở thành Thiên Binh.

Lần chinh chiến này bắt đầu dưới Bất Chu Sơn, rồi dần kéo ra ngoài, tạo thành một khí thế phô thiên cái địa.

Nam Lạc không ngờ trận chiến đầu tiên của Thiên Đình chính là với Hậu Thổ tộc, hơn nữa hắn còn là người dẫn binh.

Bắc Linh là người vui nhất, nói rằng tới Thiên Đình đúng là không nhầm, lần đầu tiên có thể dắt nhiều người đi đánh Vu Tộc, hì hì, không tệ, ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi ở phía sau nhìn, nhìn ta giúp ngươi diệt Vu Tộc.

Đắc ý tới mức chẳng buồn quan tâm tới những ánh mắt sát nhân phía sau.

Ti Mệnh cũng ở trong đó, lần trước trong núi, gã không xuất thủ. Tuy gã đã tới được Thần Cảnh nhưng nhìn thấy kiếm trong tay Nam Lạc thì không hiểu sao lạnh cả người, cân nhắc mãi mà không quyết tâm nổi.

Lần này gã dẫn tinh anh trong Lang Tộc tới, giống như người khác cũng nghĩ rằng sẽ dẫn người trong tộc đi làm nhiệm vụ chinh phạt. Nào ngờ đâu là hợp binh, do Nam Lạc dẫn đầu đi chinh phạt thế lực đứng đầu Thiên Địa – Vu Tộc.

Vu Tộc tuy rải rác trong Thiên Địa, chưa có ai gặp được hai vị Tổ Vu cùng ở một nơi thậm chí còn có người từng thấy Tổ Vu đánh nhau, nhưng dù vậy trong lòng họ đây vẫn là thế lực mạnh nhất.

Lúc này Thiên Đình có một người thiên hạ đệ nhất – Thái Nhất. Chỉ cần là người đã tới được cảnh giới nhất định sẽ biết y đã bước vào Thánh Đạo, được gọi là Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân. Chỉ ít tới lúc này không ai có thể biểu hiện ra được năng lực siêu việt y.

Còn có một người bí hiểm khác là Đế Tuấn, nếu Thái Nhất giống như Bất Chu Sơn, sừng sững giữa thiên địa, uy áp khôn cùng. Thì Đế Tuấn lại giống như tinh không mênh mông, không ai có thể biết được sâu cạn, thần bí khó dò. Cho tới lúc này điều mà mọi người biết đó là Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung huỷ diệt, Phượng Hoàng nửa bước thánh đạo vẫn lạc dưới tính toán của Đế Tuấn.

Ngoài ra còn có Long Vương uy vọng vô thượng, kiến lập Long Môn, cho phép các sinh linh vượt qua để đạt được thần thông vô thượng. Tuy vậy lão cũng đã chết, chết trong trận đại chiến kia.

Kỳ Lân Nhai xưa nay thần bí, thường thì ít có người nhìn thấy người của Kỳ Lân Nhai đi lại thế nhưng sau trận chiến kia đã có người nhìn thấy Kỳ Lân Nhai chảy đầy tiên huyết.

Một trận đại chiến bất ngờ, tam tộc diệt, Thiên Đình ngang trời xuất thế.

Tất cả mọi việc đều khiến mọi người nghĩ tới Đế Tuấn.

Vu Tộc, kỳ thực Nam Lạc cũng chẳng quen biết gì nhiều, gặp mặt Chúc Dung một lần, nói không quá một câu lại thiếu nợ một mạng.

Một Huyền Minh để lại cho hắn ký ức sâu sắc của bầu trời đầy tuyết, khí chất lãnh diễm vô song và ánh mắt coi thường vạn vật.

Hậu Thổ với ánh mắt lúc nào cũng ôn nhu từ ái, Hình Thiên lúc nào cũng hung tợn đòi chém đầu mình, Hậu Nghệ sát khí nhiễm bạch y.

Nam Lạc mở mắt hít sâu một hơi rồi quát khẽ: “Xuất phát!” Thanh âm hắn không lớn... những ánh mắt nhìn Bắc Linh tạo thành một không khí giương cung bạt kiếm dưới lời nói của hắn lại biến mất vô ảnh vô tung.

Có người muốn nói chuyện lại nhìn thấy ánh mắt của Nam Lạc, lập tức nhớ tới chuyện gì đó, cuối cùng đành dừng lại.

Ti Mệnh híp mắt nhìn nam Lạc, trong lòng không khỏi nhớ tới cảnh tượng trong núi ngày đó, sát khí đoạt hồn người cùng đôi mắt băng lãnh chẳng chút cảm tình. Thấy Nam Lạc quay lại, gã vội cúi đầu bước dài về phía trước, sát ý bị chôn thật sâu trong lòng sợ bị Nam Lạc cảm ứng được.

Người khác nhìn thấy Nam Lạc liếc qua liền vội vã tránh đi còn Bắc Linh thì treo lên thần tình quái dị tới gần, quan sát hắn từ trên xuống dưới.

Nam Lạc mặc kệ nàng, cứ để nàng nhìn, quả nhiên một lát sau Bắc Linh vuốt ve mái tóc dài tới thắt lưng nghi hoặc hỏi: “Làm cách nào mà trong nháy mắt ngươi lại có thể thay đổi nhiều như vậy, ngươi còn hay thay đổi hơn cả ta nữa chứ”

Nam Lạc thầm nghĩ, ngươi cũng biết chính mình hay thay đổi sao, không khỏi cười khẽ nói: “Ta thay đổi thế nào”

“Không nói rõ được, chỉ cảm giác thay đổi, trở nên có sát khí, ta thích bộ dạng này” Cặp mắt vốn luôn mang theo một chút tà dị của Bắc Linh bỗng nhiên trở nên phong tình vạn chủng.

“Ha ha, chỉ là nghĩ thông suốt một số việc mà thôi” Nam Lạc nhàn nhạt cười nói, căn bản không quan tâm tới nhãn thần cải biến của Bắc Linh, cho dù có chút ý đến thì cũng sẽ chẳng chút kỳ quái bởi vì nàng là người thất thường, một khắc trước có thể vô cùng an tĩnh nhưng một khắc sau lại trở nên thị huyết điên cuồng, lúc trở mặt tuyệt đối không phải là người khác có thể dự liệu được.

“Nói một chút, nghĩ thông suốt cái gì?” Bắc Linh lúc này giống như một nữ tử tò mò, mắt đầy hưng phấn.
Nam Lạc nhìn đội quân của Thiên Đình bay lên trời, có cảm giác hư huyễn nói: “Cũng không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ tới việc trên đời này không hề có đột nhiên thích cũng không có đột nhiên hận, người khác có ân với mình đương nhiên là khắc sâu trong lòng nhưng nếu người khác muốn mạng của mình cũng phải dùng mạng mà đổi mới được”

Bắc Linh nắm một đám tóc đen dùng ngọn tóc khẽ xoa chiếc cằm trắng muốt. Nghiêng đầu suy nghĩ một lát, có chút không hài lòng nói: “Người khác đổi mệnh với người thì ngươi sẽ đổi à, ngày mai ta bắt con kiến tới đổi với ngươi thì mạng ngươi hẳn là của ta rồi” Nói xong nàng tỏ ra đắc ý với suy nghĩ của mình, cầm đám tóc đen lắc lắc.

“Ha ha, nào có việc tiện nghi như thế, mạng ta do phụ mẫu ban cho, thân nhân tưởng niệm, vô giá, mạng người nào cũng không đổi” Nam Lạc nhìn bộ dạng của Bắc Linh cười khẽ nói, nhưng sau khi dứt lời thì mặt hiện vẻ kiên quyết, có cảm giác như đỉnh núi đứng trong gió, dù cho thiên địa biến thiên, mưa sa gió táp cũng không hề dao động. Sau khi nói xong, trong lòng xuất hiện cảm giác khó tả liền lặp lại lần nữa: “Người nào cũng không được...”

Bắc Linh nghe được lời của Nam Lạc, mặt hơi nghiêng một cái, khẽ cười nói: “Lời này ta thích, người nào cũng không được, dù có là Đế Tuấn”

Nàng gọi thẳng tên Đế Tuấn, không có chút cảm giác khó chịu nào khiến một số người còn chưa rời đi ngạc nhiên quay lại nhìn. Nàng đắc ý ngẩng đầu, nhìn ngược lại, sát khí đằng đằng, mái tóc đen dài tới thắt lưng phất phơ trong gió.

Kỳ thực Nam Lạc không muốn đại chiến với Hậu Thổ bộ tộc, nơi đó không những có nhân tộc mà cả Hậu Thổ nương nương và Khoa Phụ cũng khác với người khác, luôn dùng lẽ tương đối với Nam Lạc.

Nhưng không đi cũng không được, dù hắn không đi Thiên Đình cũng sẽ phải chinh phạt, Hậu Thổ tộc dưới Bất Chu Sơn, không chinh phạt thì mặt mũi của Thiên Đình sẽ để đi đâu.

Thi thoảng cũng nghĩ, nếu như mình bỏ đi thì sao, Đế Tuấn sẽ bắt lại về sao, Nam lạc không thể chắc chắn được. Còn Thái Nhất thì sao, nếu như mình đi thì y sẽ thế nào, giận dữ đánh Hỗn Độn Chung chấn động Hồng Hoang chôn vùi mình sao? Rồi sẽ thuận tay xoá sổ nhân tộc, điều này Nam Lạc càng không dám chắc.

Mình không đi thì cũng chỉ là loại râu ria có cũng được không có cũng chẳng sao nhưng nếu mà mình rời đi thì nhất định Thiên Đình sẽ nổi giận.

Hậu Thổ bộ tộc vẫn giống như trước đây, giống như cái người tên Hậu Thổ vậy, an tĩnh bình hoà. Khối đá xanh có hai chữ Hậu Thổ khắc trên đó vẫn cứ vô cùng rõ ràng, chỉ là so với lúc đó thì bây giờ Nam Lạc đã không có cảm giác ngẩng đầu ngưỡng vọng mà thôi.

Từ xa đã nhìn thấy Khoa Phụ có vóc người cực cao đứng trên bầu trời của Hậu Thổ tộc, hiển nhiên mấy nghìn người trùng trùng điệp điệp, đằng đằng sát khí của Thiên Đình đã kinh động tới y.

Nam Lạc cũng không nghĩ tới việc có thể giấu được Tổ Vu toạ trấn Hậu Thổ bộ tộc, nên không hề có ý tập kích bất ngờ.

Tinh Phù có tác dụng chính là ngăn cản một lần công kích, cũng với việc mượn lực lượng của chu thiên tinh đấu và kết thành Tinh Trận

“Các vị tới vì Hậu Thổ bộ tộc của ta ư?”

Khoa Phụ đơn thân đứng trong hư không, mộc trượng đen kịt như bàn long, thân thể cao lớn mặc áo bào màu đen có vẻ vô cùng bình tĩnh. Đối với nhiều người tới với ý đồ bất thiện như vậy mà y vẫn không có một chút sợ hãi.

Nhãn thần của y nhìn về mọi người, tựa hồ như không nhìn thấy Nam Lạc đứng ở vị trí đầu lĩnh.

Không đợi Nam Lạc trả lời, Bắc Linh đã bước về phía trước một bước, lạnh lùng nói: “Vu Tộc coi thường Thiên Đình, Thượng Đế lệnh cho bọn ta chinh phạt, bây giờ cho các ngươi một cơ hội sau cùng, ngươi có thể chọn thuần phục hoặc tận diệt”

Nàng mặc một bộ váy áo màu hồng màu, tựa hồ như có máu tươi đang chảy ra, một mái tóc dài tới thắt lưng bay múa trong gió, lời nói đằng đằng sát khí, khuôn mặt tinh xảo, thập phần ma tính

Khoa Phụ vẫn bất biến, thanh âm giống như trước, bằng phẳng ôn hoà: “Ngưoi là ai?”

Bắc Linh nghe xong cười khúc khích khẽ ngẩng đầu, nhãn thần cao cao tại thượng lớn tiếng nói: “Ngươi nghe cho kỹ nè, ta là Đệ Nhất Ma Tướng toạ hạ của Chinh Phạt Đại Nguyên Soái Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân – Bắc Linh”

Mắt Khia Phụ loé sáng, trên người Bắc Linh đột nhiên toát ra một lớp quang mang bao phủ toàn thân, sắc mặt lạnh thêm vài phần hiển nhiên nàng cực kỳ phẫn nộ về việc người khác cố nhìn nguyên thân của mình.Nam Lạc vốn không muốn đối mặt với Khoa Phụ, Bắc Linh nhân việc này hiển nhiên là vô cùng tốt. Không nghĩ tới việc Bắc Linh lại đường hoàng nói như vậy, lại lôi mình ra khiến hắn không thể không đối mặt.

Khoa Phụ không nhìn được nguyên thân của Bắc Linh, cũng không lưu tâm, sau lưng y có Tổ Vu, mười hai vị Tổ Vu dù có là ai cũng phải suy nghĩ một chút về phân lượng của mình

“Thực là thế sự biến ảo khôn lường, không nghĩ tới có ngày này, ngươi rời Thiên Đình đi, Vu Tộc vẫn có thể che chở cho nhân tộc được” Thanh âm của Khoa Phụ trầm ổn, có vẻ như cực kỳ có trọng lượng

Tràng diện nhất thời an tĩnh lại, tất cả mọi người nhìn Nam Lạc, ngay cả Bắc Linh muốn nói gì đó cũng im lặng xuống.

Vốn là tới chinh phạt lúc này đột nhiên lại hoá thành chiêu hàng, hơn nữa phe mình còn bị đối phương chiêu hàng, trên mặt người khác lộ ra dáng vẻ tươi cười xem làm trò.

Nam Lạc khẽ cúi đầu, im lặng như đá xanh

Không ai biết rõ lúc này hắn suy nghĩ cái gì, qua một lát chỉ nghe hắn thở dài nói: “Ta không đại biểu cho nhân tộc được, ngươi cũng không đại biểu cho Vu Tộc được, đắc tội”

Lời Nam Lạc vừa dứt Bắc Linh đã nhanh chóng lớn tiếng nói: “Hậu Thổ coi thường Thiên Đình gian ngoan mất linh, bắt lại cho ta” Tóc đen bay múa, quần áo huyết hồng phiêu động, sát khí đằng đằng.

Mọi người sửng sốt, tựa hồ có chút ngoài ý muốn, không ngờ rằng kết quả sẽ là như vậy. Nghe được mệnh lệnh đầy sát khí của Bắc Linh nhưng mọi người ai cũng đứng yên. Không hẹn mà cùng nhìn về phía Nam Lạc, dù sao lúc này hắn mới là người lĩnh quân tuy trong lòng người khác không phục nhưng nếu đã nhập Thiên Đình nhất định phải nghe theo mệnh lệnh của Thượng Đế

Nam Lạc vẫn cứ lặng thinh, Bắc Linh sát khí đằng đằng quay đầu nhìn bốn phía lạnh lùng nói: “Sao, dám cãi lời Thượng Đế à? Thượng Đế đã nói rồi, nếu có người không theo, giết bất luận tội. Bây giờ Vu Tộc coi thường Thiên Đình ta, các ngươi thì chỉ nghĩ xem cuộc vui, bây giờ chúng ta trở lại, để xem các ngươi sẽ phải gánh trách nhiệm hay là chúng ta”

Những lời này của Bắc Linh khiến họ lập tức gặp khó, Nam Lạc lĩnh quân chỉ là danh, ai cũng biết điều này, người có thể sai khiến bọn họ vẫn là họ mà thôi, người lĩnh quân cho dù là ai cũng giống Nam Lạc mà thôi, bất quá sau lưng Nam Lạc lại còn có một Bắc Linh.

Cái này có lẽ là do Đế Tuấn cố ý an bài, cho tới giờ khắc này chúng tiên mới hiểu vì sao Đế Tuấn lại để Nam Lạc đi. Nếu là những người khác thì sau khi ra lệnh nhân mã của y sẽ động nhưng nếu người khác đứng yên thì nhân mã của y sẽ tổn thất thảm trọng.

Chính vì vậy Nam Lạc mới là người tốt nhất, tất cả liếc mắt nhìn nhau, khẽ gật đầu. Lúc này Bắc Linh lại giơ ngón tay chỉ vào Khoa Phụ đứng trên không, lạnh lùng nói: “Giết hắn”

“Ai dám, ai dám động tới Vu Tộc” Khoa Phụ trừng mắt, mộc trượng được giơ lên, trong nháy mắt gió nổi mây bay, khí xông vân tiêu. Vô số sát khí ngưng dưới chân y tạo thành một đám mây đen.

“Ta...” Bắc Linh lạnh lùng đáp, một đạo hồng ảnh như máu lướt tới.

Thân hình Bắc Linh động, quân đội sau lưng nàng tựa như cũng bị dẫn dắt theo nàng vậy, tràn lên như thuỷ triều.

Yêu khí, pháp thuật, pháp bảo, hư không lóng lánh vô số quang mang

Người có thể thấy Khoa Phụ xuất thủ cực ít, thấy Hình Thiên xuất thủ lại rất nhiều, nhưng Khoa Phụ lại có danh đệ nhất nhân dưới Tổ Vu, một trong những nguyên nhân là vì y là người đầu tiên tấn chức làm Đại Vu, thực lực là do người ngoài dựa vào thái độ của các vị Đại Vu khác đối với y mà phán đoán, thực lực của Khoa Phụ tuyệt đối có thể xếp vào tiền tam.

Hắc Mộc trượng ngưng giữa hư không, Khoa Phụ hét lớn một tiếng, thân hình hoá thành một cự nhân chống trời, đại thủ chụp tới Bắc Linh.

Hư không ngưng kết, có thể cảm giác được Bắc Linh ngưng lại một khắc, bất quá khi bàn tay của Khoa Phụ chạm tới thì nàng lại biến mất.

Tay của Khoa Phụ cũng không ngưng lại, nhằm thẳng tới trận doanh của Thiên Binh, cự thủ hạ xuống, lúc nắm lên đã có hai người bị bắt lại.

Từng người ra sức giãy dụa nhưng giống như kiến càng cắn cây, không thể thoát được.

Vô số pháp thuật đáp xuống người Khoa Phụ, nổ trên người y như pháo hoa thế nhưng lại chẳng thể khiến y chịu chút tổn thương nào.

Không chờ người khác cứu việc, cái miệng khổng lồ của Khoa Phụ mở ra, nhét hai người vào đó, chỉ nhai hai ba cái đã nuốt xuống. Máu tanh, bưu hãn khiến cho hình tượng ôn hoà, ổn trọng tin cậy của Khoa Phụ biến mất, Nam Lạc có cảm giác như đang nằm mơ.

Hắn biết đây là Pháp Tượng Thiên Địa, cũng biết ăn thịt người là Thôn Phệ Thiên Địa. Ngay khi Khoa Phụ dùng pháp thuật này thì lập tức hiểu Pháp Tượng Thiên Địa của mình còn kém khá xa y.

Đây mới đúng là Pháp Tượng Thiên Địa, thân thể thật lớn, mặc cho pháp bảo pháp thuật đánh lên người cũng chỉ như gió mát phất quá, không thể khiến y bị thương.

Từ khi nghe được thuyết pháp Tiên Cảnh, Thần Cảnh, Đạo Cảnh thì hắn lập tức nghĩ Hậu Nghệ và Hình Thiên cũng là Thần Cảnh nhưng bọn họ cao minh hơn những Thần Cảnh khác nhiều lắm. Trong lòng lập tức hiểu được dù là cùng cảnh giới thì thực lực cũng là muôn hình vạn trạng.

Nam Lạc cũng biết Khoa Phụ chưa bước vào Đạo Cảnh nhưng dù là thần cảnh đỉnh phong, cũng khiến cho rất nhiều người có cảm giác thúc thủ vô sách.

Thần Thông của Vu Tộc quả là lợi hại.

Hắc Mộc Trượng trong tay Khoa Phụ đảo qua, thế mà không ai có thể ẩn độn được, từng người đứng ngây ngốc giống như không có chút năng lực kháng cự nào.

Một lớp thanh quang từ người bọn họ bốc lên, giữ Hắc Mộc Trượng lại. Khoa Phụ có chút kinh ngạc, đệ nhị trượng hạ xuống, lần này có rất nhiều người hoá thành phấn mạt.

Mấy nghìn người trước mặt khoa phụ mà như kẻ yếu không sức phản khác, đây là thực lực của việc tu luyện một thần thông mạnh mẽ tới đỉnh phong sao, Nam Lạc không khỏi nghĩ vậy.

Chương 93: Đền đáp ba nghìn tính mạng

Dịch giả: quantl

Đột nhiên Nam Lạc phát hiện ra mình tới chinh phạt Hậu Thổ tộc không khác gì đi chịu chết cả. Chỉ một Khoa Phụ đã khiến đạo thiên quân đầu tiên của Thiên Đình có cảm giác thúc thủ vô sách rồi.

Loại chiến đấu này không phải chỉ dựa vào nhân số là có thể giải quyết được, tuy Thiên Tiên và Thần Cảnh chỉ kém một tầng nhưng vô số pháp thuật của Thiên Binh đánh vào người Khoa Phụ giống như là hoa tuyết vậy, quang mang sặc sỡ, nhìn thì đẹp nhưng không có chút thương tổn nào.

Thần thông của Vu Tộc và phương pháp luyện tinh kia quả nhiên là thiên địa nhất tuyệt, thân thể lại có thể cường đại tới như vậy.

Bắc Linh bỗng nhiên hiện ra trước mặt Nam Lạc, khuôn mặt tinh xảo tràn đầy hưng phấn, con ngươi đã nhiễm lên một màu đỏ máu.

“Đỉnh cấp đại vu quả nhiên lợi hại, để xem Phệ Linh Đại Pháp của ta có thể phá Pháp Tượng Thiên Địa của hắn không” Nàng không chờ Nam Lạc mở miệng đã lại hoá thành một đạo huyết ảnh ẩn vào hư không

Huyết ảnh cũng không phải là lẩn trốn vô hình mà giống như là ảnh ngược trong nước, xuyên toa trong không trung biến ảo vô thường. Chỉ trong chớp mắt đã như một tấm lụa đỏ tẩm nước lập loè xung quanh Khoa Phụ.

Ngay khi Bắc Linh quấn lên thì những người khác đã lập tức phân tán, pháp thuật dường như bị ảnh hưởng của Khoa Phụ mà trở nên chậm chạp. Làn xuất chinh này của Thiên Đình trên ý nghĩa chính là lần đầu tiên tỏ thái độ với những người không thần phục.

Nhưng những người sớm lên Thiên Đình chẳng có ai tu vi cao cả, bước vào Thần Cảnh cực ít đại bộ phận vẫn còn ở Thiên Tiên đỉnh phong.

Hậu hết là tới từ những bộ tộc tu hành dưới chân Bất Chu Sơn còn một số là vì muốn xem sớm nhập Thiên Đình có thể thu được chỗ tốt gì. Còn một số người dù tiến vào Thần Cảnh nhưng lại chẳng có thần thông gì lợi hại, sức chiến đấu kém quá xa so với Khoa Phụ.

“Kết pháp trận...”

Ti Mệnh nhìn thấy người của mình không làm gì được Khoa Phụ thì đột nhiên nhớ tới pháp trận khi trước. Gã chưa từng chiến đấu với Vu Tộc Đại Vu, lần trước cũng chỉ là nhìn Nam Lạc chiến hai đại vu rồi ép họ rút lui.

Sau đó lập tức so sánh mình với Nam Lạc, liền nghĩ rằng dù Vu Tộc lợi hại nhưng mình có lẽ cũng không kém Đại Vu là bao tuy nhiên lúc này đối diện với Đại Vu mới cảm giác được thần thông của Vu Tộc uy lực tuyệt luân, dùng thân thể chống pháp bảo, điều này khiến gã sinh ra một cảm giác vô lực.

Lời gã vừa dứt thì người khác đã khôi phục tinh thần, một lớp tinh quang bốc lên trên người họ, pháp trận hình thành.

Pháp trận này cũng không phức tạp ngược lại còn hết sức đơn giản, công dụng chỉ có một tập trung sức mạnh của mọi người lại.

Pháp trận mà quá phức tạp cũng không thể nào cấu thành trong khoảnh khắc được.

Chỉ thấy người trên trời toả ra tinh quang kết thành một tấm lưới màu lam bao phủ lấy Khoa Phụ.

Ngay khi lưới kết thành Bắc Linh lập tức tiêu thất, lần nữa xuất hiện bên cạnh Nam Lạc.

Chỉ nghe nàng khẽ hừ một tiếng nói: “Muốn nhốt cả ta ở trong luôn, những người này chẳng có một ai là tốt lành...”

Nam Lạc không chút biểu tình, chỉ lẳng lặng nhìn, nàng cũng chẳng quan tâm, chỉ lầm bẩm nói nhất định nếu có cơ hội sẽ thôn phệ linh khí của họ.

Nhìn Khoa Phụ bị pháp trận bao vây trong lòng thầm nghĩ nếu người khác dùng Pháp Trận đối phó mình thì nhất định mình sẽ không để bị vây khốn mà sẽ ẩn độn trước sau đó mới chém giết từng người một

Đúng lúc này Khoa Phụ cầm Hắc Mộc Trượng cắm xuống, mây trên bầu trời lấy truonwgj làm tâm ùn ùn kéo tới bao phủ y và những người kia.

Nam Lạc đứng yên bất động, Bắc Linh quay đầu nhìn hắn, sau đó vuốt mái tóc đen cười khẽ.

Mây càng lúc càng dày, giống như mực như nước, cuồn cuộn kéo tới. Từng tiếng gầm rống, từ trong mây truyền ra.

Chẳng bao lâu một thanh âm từ trong đám mây đen như mực kia truyền ra.

“Nam Lạc, ngươi lại chỉ nhìn bọn ta gặp nguy mà không ra tay, để xem ngươi bàn giao thế nào với Thượng Đế”

Sau đó một đạo bạch quang bay ra từ mây đen, nhằm về phía xa độn đi.

Bắc Linh nghe được lời người này, con mắt khẽ nhíu, một đám huyết quang lưu chuyển, quay đầu nhìn Nam Lạc lại phát hiện ra hắn đã không còn tăm tích.

“Thương...”

Một tiếng kiếm ngân từ phương xa truyền tới.

Bắc Linh còn đang ngẫm nghĩ Nam Lạc biến mất lúc nào, nghe được tiếng kiếm ngân thì quay về phía kia kinh ngạc nhìn, chỉ thấy một thi thể bị chém thành hai đoạn từ trong không trung rớt xuống, tiên huyết rơi đầy trời.

Còn Nam Lạc đã thản nhiên xuất hiện bên cạnh nàng, thần thái trong mắt Bắc Linh lưu chuyển nhìn Nam Lạc nói: “Ta mới chỉ muốn giết hắn thôi vậy mà ngươi đã ra tay rồi, hì hì...”

Nam Lạc cười nhạt, khi mây đen tiêu tán, Khoa Phụ đã hiện thân, vẫn cầm Hắc Mộc Trượng trên tay, trầm ổn tự nhiên đứng trên không, không chút lệ khí và sát khí nào.

Nguyên bản mấy ngàn người kia vậy mà lại tiêu thất hết tuy nhiên Nam Lạc chẳng hề có chút kinh ngạc, chỉ lẳng lặng nhìn, không thể nhìn ra được chút tâm tư nào từ mặt hắn.

“Vẫn là câu nói kia, trên người ngươi có nửa giọt Vu Huyết, coi như là Bán Vu Tộc nhân, rời Thiên Đình đi, Vu Tộc có thể hộ ngươi bình an” Khoa Phụ vẫn giống như thường ngày, trầm ổn, ôn hoà.

“Ta muốn rời Thiên Đình nhưng ta lại không thể làm thế, có lẽ ngươi còn chưa biết ta đã giết Chiếu Miên. Ta với ngươi coi như đã đánh một trận, lần này tặng ngươi một phần lễ vật. Tương lai nếu lại đến nữa thì sẽ nói chuyện bằng binh đao” Nam Lạc lẳng lặng nói, dứt lời cũng chẳng quan tâm tới Bắc Linh chỉ kéo tay nàng biến mất trong hư không.

Khoa Phụ lẳng lặng đứng một lúc lâu, từ xa nhìn lại dường như đã hoà làm một với bầu trời.

Nam Lạc kéo tay Bắc Linh nhưng không lập tức trở lại Thiên Đình mà dừng trên một ngọn núi, lẳng lặng đứng nhìn về phía chân trời.

Bắc Linh giơ cái tay bị Nam Lạc nắm lên, đưa mắt nhìn, cánh tay nhỏ bé thon thon trắng như bạch ngọc không chút tì vết, gần như là trong suốt. Nàng khẽ nhăn đôi mi thanh tú, tựa hồ như đang cảm thụ xem cánh tay kia có gì khác thường không.

Xem tay mình rồi lại nhìn tay Nam Lạc, rồi lại nhìn hắn, một lúc lâu sau mới đưa tay trở lại trong tay áo màu lam nhạt.

Nàng chẳng quan tâm xem Nam lạc đang suy nghĩ chuyện gì, tựa hồ còn có chút tức giận nói: “Ta không có hỏi xem Khoa Phụ ăn những người đó như thế nào thì ngươi đã kéo ta đi rồi, lần này thì tốt rồi, không cách nào biết được”Nam Lạc quay đầu lại nhìn cười nói: “Không phải bị ăn, những người đó đều bị hắn luyện vào trong mây đen, đám mây đen đó chính là hắc bào trên người hắn”

“Ngươi có thể nhìn thấy rõ được mây đen?” Bắc Linh có chút kinh ngạc hỏi, chính nàng lúc đó dốc tận lực cũng không thể nhìn thấu mây đen nên không khỏi kinh ngạc với Nam Lạc.

“Ha ha, ta có một kính, có thể chiếu Thiên Địa Càn Khôn, quan sát đại thế giới, Giám Thiên Tinh Quân tuyệt không phải hư danh” Nam Lạc thản nhiên cười.

Bắc Linh nhìn hắn một lúc nhung không hỏi gì về tấm gương kia mà chỉ nói: “Ngươi giết người Thiên Đình, chẳng lẽ không định đi về sao?”

Nam Lạc đứng yên không đáp, nàng đanh tiếp tục nói: “Không về cũng tốt, từ nay trở đi, chúng ta sẽ lang bạt trong Hồng Hoang, ta thấy không cần bao lâu nhất định nổi danh chấn động Hồng Hoang”

“Thiên Đình, nhất định phải quay về” Nam Lạc nhìn lên trời thở dài nói.

“Vậy vì sao ngươi còn làm như vậy” Bắc Linh nghi hoặc hỏi, tóc đen dài tới thắt lưng phiên tán trong gió, mặt trời không biết từ lúc nào đã ngả về tây, thiên địa dường như bị nhuộm thành màu đỏ.

“Ha ha, có một số việc không nói rõ được, bất luật một người có tu luyện như thế nào, tâm có bình tĩnh ra sao cũng có một số việc không thể khống chế được” Nam Lạc quay đầu nhãn thần phiêu hốt nói. Không chờ Bắc Linh đạp hắn còn nói thêm: “Đi thôi, về Thiên Đình phục mệnh” Dứt lời lièn biến mất trong không gian.

Tay Bắc Linh trong ống tay áo màu lam nhạt khẽ động, người lại đứng yên, giơ cánh tay bị Nam Lạc nắm qua, nhìn lên ngám nghía, mặt trời chiếu lên tay ngọc nhuộm thêm một lớp đỏ ửng.

Một cơn gió thổi tới, mái tóc đen nàng bay lên không trung, rồi sau đó biến mất.

****************

Trong Thiên Đình, Nam Lạc và Bắc Linh đứng lẳng lặng trong Tinh Thần Điện.

Đế Tuấn mỉm cười nhìn Nam Lạc, Thái Nhất thì nhìn hắn từ đầu tới chân.

“Thái Nhất ta lại nhìn nhầm, không ngờ tiểu tử ngươi còn có loại quyết đoán này, dùng Thiên Binh như ân tình để tặng, còn có can đảm trở về. Ngươi cảm thấy Thái Nhất ta sẽ không giết ngươi sao”

Việc mà Nam Lạc làm chỉ vừa về tới lại bị Đế Tuấn và Thái Nhất biết được, có lẽ trong quá trình chiến đấu hai người họ đã biết được đại khái.

Thái Nhất nói xong lời cuối tuy âm lượng chẳng tăng cao nhưng lại có cảm giác áp lực như sơn ập tới, trong lòng Bắc Linh căng thẳng, pháp lực điên cuồng lưu chuyển quanh thân, tóc đen bay múa

Nàng đứng cạnh Nam Lạc không chút nhúc nhích, giơ cái cổ trắng ngần lên, không chút sợ lại.

Nam Lạc nói: “không dám, bọn họ chẳng qua là không địch được dối phương mà bị giết chết thôi”

“Vậy Ti Mệnh thì sao, rõ ràng là hắn bị ngươi nhất kiếm lưỡng đoạn” Đông Hoàng chắp tay sau lưng đứng trước mặt Nam Lạc, pháp bào màu vàng đất truyền tới một áp lực cường liệt

“Hắn có một người em trai, hơn mười năm trước, giết vô số tộc nhân ta, bị ta chém giết, cừu này hắn tất nhiên muốn báo, cho nên ta giết hắn” Nam Lạc lẳng lặng nói, không tỏ vẻ khiếp nhược.

Đế Tuấn vẫn ngồi im, lẳng lặng lắng nghe, tựa hồ như cân nhắc vấn đề, căn bản không lưu tâm Thái Nhất hỏi Nam Lạc.

“Bây giờ nếu ta ra lệnh cho ngươi đi chém Khoa Phụ lấy đầu hắn về gặp ta, ngươi có làm được không” Thái Nhất xoay người đi vài bước đưa lưng về phía Nam Lạc nói

“Ha ha, Đông Hoàng quá coi trọng Nam Lạc rồi, Nam Lạc tu đạo bất quá hai mươi năm, làm sao trảm được đỉnh cấp Đại Vu” Nam Lạc mỉm cười nói

Bộ dạng của nam Lạc khiến Bắc Linh rất kinh ngạc, lúc này hắn có biến chuyển nghiêng trời lệch đất, dù cho là so với lúc chưa quay về Thiên Đình cũng có biến hoá cực lớn. Lúc này nàng bỗng nhiên phát hiện ra mấy ngày nay hắn vẫn liên tục thay đổi.Bây giờ trước mặt Thượng Đế, Đông Hoàng vẫn cứ tự nhiên, không chút yếu thế.

Đông Hoàng Thái Nhất cười ha ha, xoay người lại nói: “Khoa Phụ tuy là đệ nhất đại vu nhưng thần thông của ngươi cũng không yếu, nếu dùng hết thủ đoạn vị tất đã yếu hơn, sau này chưa chắc đã không thể chém giết y, tính mạng của Khoa Phụ giao cho ngươi rồi”

Nam Lạc vội đáp lời, biết là mạng mình đã được an toàn, đang lúc cáo từ lui ra thì Đế Tuấn lại nói: “Thiên Đình ta mới thành lập không phải là người nào cũng có thể vào, bọn họ chết thì chết rồi nhưng uy danh của Thiên Đình tuyệt không thể tổn hại, ngươi nói xem Thiên Đình giờ phải làm gì”

Đế Tuấn mặc Chu Thiên bào, mắt như trời đêm, lẳng lặng nói thế nhưng Nam Lạc lại cảm nhận được sát khí lẫm liệt. Đột nhiên hắn cảm thấy Đế Tuấn còn đáng sợ hơn Thái Nhất.

Nghe ý tứ trong lời y thì dường như đã biết những người lên Thiên Đình chẳng qua chỉ để cho đủ số, hơn nữa không có nhân vật lợi hại nào, cho nên mới phải đánh Hậu Thổ tộc một trận.

Tuy Đế Tuấn, Thái Nhất không vừa mắt với những người này thế nhưng đây lại là đại diện cho Thiên ĐÌnh, trong Thiên Địa không biết có bao nhiêu ánh mắt đang nhìn vào.

Nghe câu hỏi của y, Nam Lạc thầm nghĩ lẽ nào mình còn phải đi Hậu Thổ tộc một chuyến, dễ nghe là vì bộ mặt của Thiên Đình, khó nghe là đi chịu chết, cũng là để giải thích cho việc chém giết Ti Mệnh của hắn.

Nam Lạc cúi đầu nói: “Nam Lạc không biết, tuỳ theo Thượng Đế sai khiến”

“Ngươi yên tâm, người trong thiên hạ bây giờ thấy thế nào về sau cũng sẽ phải thay đổi thôi. Ta cũng không để cho ngươi một mình đi trảm Khoa Phụ đâu, Hậu Thổ tộc đã rút lui sau khi ngươi đi rồi, từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ đi theo Đông Hoàng, mở to mắt nhìn là được. Một Hậu Thổ tộc nho nhỏ thì tính là gì. Thiên Đình mới thành lập, còn thiếu thần thú kéo xe, Chân Long thật là thích hợp lắm”

Thái Nhất cười to, khí phách lẫm liệt.

Trong lòng Nam Lạc kinh hãi, Đế Tuấn lại muốn bắt chín con Chân Long tới kéo xe, đây là loại thủ bút lớn tới mức nào. Nếu thực sự làm vậy thiên địa hẳn sẽ chấn động.

Long Cung năm đó uy thế cỡ nào, tuy Long Vương đã vẫn lạc nhưng còn rất nhiều Long Tử, Chân Long được truyền thừa càng không ít nhưng y lại muốn dùng tới tận chín con Chân Long tới kéo xe.

Cỗ chiến xe đó kinh khủng tới mức nào, thủ đoạn đó kinh khủng ra sao.

Trong lòng Nam Lạc kinh ngạc vạn phần nhưng mặt thì không thay đổi, chỉ sửng sốt vài giây rồi đáp lại thật nhanh.

Hắn đã hiểu, lúc này mới coi như là hành động của Thiên Đình, trận chiến với vu tộc theo Nam Lạc suy đoán thì đó là cảnh cáo đối với những người tới Thiên Đình cống hiến.

Còn muốn thử xem thế lực đứng đầu trong Thiên Địa này có thái độ ra sao.

Còn sinh mệnh của những người kia, Đế Tuấn và Thái Nhất từ đầu đã chẳng quan tâm rồi, Nam Lạc không hiểu tu vi cỡ nào mới có thể khiến họ quan tâm, chẳng lẽ cứ phải như yêu thần Bạch Trạch sao, thế nhưng Bạch Trạch giờ ở đâu thì Nam Lạc lại chẳng biết. Từ lúc Bạch Trạch tới Thiên Đình thì Nam Lạc cũng không gặp mặt gã.

Rời khỏi Tinh Thần Điện, Nam Lạc nhìn Bắc Linh hỏi: “Vì sao ngươi còn theo ta về Thiên Đình, phải biết rằng ta nhìn những người kia bị Khoa Phụ giết, còn chém Ti Mệnh, rất có thể khó mà giữ mạng được, vì sao ngươi lại muốn cùng ta trở về, lúc đó ta đi trước là để lý do cho ngươi bỏ đi, không ngờ ngươi lại trở về, tại sao?”

“Không có gì, lúc trước ta đã nói muốn tới Thiên Đình chơi, bây giờ còn chưa chơi đủ nữa” Bắc Linh cười hì hì nói

“Thế Thượng Đế muốn phong ngươi làm Tinh Quân vì sao ngươi không đáp ứng”

Làm Tinh Quân có gì hay, làm rồi thì sẽ không thể chạy được, làm thủ hạ của ngươi tốt hơn, muốn tới thì tới muốn đi thì đi”

Nam Lạc cười, không quan tâm tới nàng nữa, tư tưởng của nàng hết sức quái dị, hắn không hiểu được, cũng chẳng muốn hiểu.

Hai người họ đứng trước sân của Thiên Đình nhìn bầu trời đầy sao, tóc đen của Bắc Linh phiêu tán trong gió, lúc này nàng mặc một bộ Bạch Y thập phần linh hoạt kỳ ảo.

“Không nghĩ tới rằng chẳng xảy ra chuyện gì cả, trước đây hẳn ngươi đã đoán được kết quả này rồi phải không?” Bắc Linh vừa cười vừa nói

“Ha ha, trong thiên địa này đại thần thông giả vô số, sao tới lượt một nhân loại tu đạo hai mươi năm trở thành Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân chứ, chỉ bất quá những người đó không tới mà thôi, dù có một vài yêu vương tới cũng nào vào được pháp nhãn của Đông Hoàng và Thượng Đế, còn một số người bị đại năng trong tộc họ phái tới, chỉ qua loa mà thôi, chưa sẵn sàng góp sức cho Thiên Đình. Để những người này đi chinh phạt Vu Tộc, chỉ sợ là để thử thái độ của Vu Tộc với Thiên Đình mà thôi”

Nam Lạc đứng trên đỉnh Bất Chu Sơn nhìn xuống thiên địa, cho tới tận lúc này hắn mới phát hiện ra mình cũng có thể nhìn thấu được rất nhiều chuyện.

Vầng trăng khuyết hiện lên phía chân trời, khiến thân hình của Nam Lạc và Bắc Linh trở nên mông lung, không rõ, từ xa nhìn lại bóng của họ kéo rất dài phảng phất như đã giao hoà cùng một chỗ.

Đêm nay Nam Lạc và Bắc Linh nói rất nhiều.

Hắn vốn không phải người giỏi nói chuyện nhưng không biết là bị hoàn cảnh ảnh hưởng hay tâm tình ảnh hưởng mà lại đem chuyện từ nhỏ tới lớn của mình kể ra một lượt. Từ việc bị Tam Thái tử bắt. Ở trên không trung thì xuất hiện cảm giác mộng ảo, sỉ nhục và tuyệt vọng trong lồng giam, cùng với vui mừng sau khi bị gió thổi rơi ra ngoài. Cuộc sống trong núi khi đi cùng Dương Lực Đại Tiên, tất cả sự việc trong Bất Tử Cung, rồi khô toạ sáu năm trong Thái Cực Cung thành một đệ tử ký danh.

************

Tất cả những chuyện này Nam Lạc chưa bao giờ nói với người khác, kể cả là trong Dương Bình Tộc cũng không nói, dù là giảng một số thứ gì đó cũng chỉ nói tới một số kinh nghiệm và hiểu biết mà thôi.

Bắc Linh thì an tĩnh lắng nghe, giờ khắc này nàng chẳng có chút ma tính, khát máu yêu dị nào mà chỉ có linh động, kỳ ảo cùng an tĩnh.

Nàng cũng không nói câu nào, chỉ ngẩng đầu nhìn Nam Lạc, trong mắt loé lên những tia sáng kỳ lạ

Nam Lạc nói xong lập tức cảm thấy trong lòng thanh thản nhưng rồi lại hối hận, khẩn trương nói thêm: “Những thứ này ngươi đứng nói với ai” Lời vừa dứt lại cảng hối hận hơn.

Dựa vào tính cách của nàng, không có chút hiếu kỳ nào thì chớp mắt sẽ quên nhưng nếu nói như thế chỉ e rằng nàng sẽ nhớ kỹ, thành ra câu của mình hẳn là vô dụng rồi, hơn nữa dù nàng có nói thì có ai lại nguyện ý nghe chuyện của mình đâu.

Nhưng Bắc Linh lại vui vẻ cười, gật đầu nói: “Ừ, ta sẽ không kể với ai đâu”

Nhãn thần của nàng khiến Nam Lạc cảm thấy kỳ quái, không khỏi quay đầu đi chỗ khác, không dám nhìn nàng nữa.

Chương 94: Thái Âm Tinh

Dịch giả: quantl

Long Cung trong thiên địa luôn ở một địa vị siêu nhiên, bởi vì ở đó có một long môn không nơi nào không biết, khiến rất nhiều có được cơ hội sở hữu thần thông long tộc, những người đó đều tự cho mình là người của Long Cung.

Dù là không được Long Cung thừa nhận, nhưng những người khác cũng sẽ quy làm một mạch của Long Cung.

Từ sau khi Long Vương vẫn lạc trong trận chiến đó, Long Tộc liền lâm vào hoàn cảnh như rắn mất đầu, cũng bởi vì không có mấy người tranh chức Cung Chủ Long Cung cho nên Thái Tử Long Uyên trở thành Cung Chủ.

Bất quá những người có được truyền thừa thần thông của Long Tộc mà không phải Long Tộc chính tông vẫn không hề nghe theo mệnh lệnh của Cung Chủ.

Lúc Đông Hoàng Thái Nhất đến, Long Uyên vội đi ra hỏi nguyên nhân tới, ngôn từ hiển lộ ra khí tức đường hoàng nhưng có cảm giác lực bất tòng tâm.

Nam Lạc chưa từng gặp Long Uyên, năm đó tới đưa thiếp thì hắn cũng chưa được đi vào cửa.

Nhìn người trẻ tuổi anh tuấn trước mặt đang cố thu liễm khí tức sắc sảo của bản thân thay vào đó là khí tức ôn hoà công chính của người đứng đầu Long Cung không khỏi nghĩ tới Khổng Tuyên đã từng trấn áp vị Thái Tử này dưới Bất Tử Cung, khi đó y hẳn là không giống như bây giờ.

Đi cùng với Long Uyên còn có tám người, cũng giống như Long Uyên vậy, nam anh tuấn tiêu sái, khí chất bất đồng. Một nữ tử dáng vẻ dịu dàng, mặc cung trang, hoa lệ nhưng không cứng ngắc mà khiến nàng có vẻ ung dung, kiều diễm.

Bọn họ theo sau Long Uyên, như lâm đại địch. Ai cũng có thể hiểu được uy thế của Thiên Đình đã hiển lộ ra, còn người trước mặt mình chính là người đã được thiên địa cam lòng công nhận là thiên hạ đệ nhất nhân. Y chẳng thể nào tới một cách ngẫu nhiên được, chẳng lẽ đích thân Thái Nhất tự thân xuất mã muốn Long Cung thần phục bái nhập Thiên Đình sao?

Nếu thực sự là như vậy cũng không khỏi quá là bá đạo, coi Long Cung như kẻ bị khai đao. Tuy Phụ Vương không rõ tung tích nhưng dù Long Cung có bị diệt cũng sẽ không gia nhập Thiên Đình.

Long Cung có địa vị cực cao, chính vì thế mà các thái tử luôn có ngạo khí hơn người. Từng người thầm nghĩ nếu Thái Nhất muốn mình gia nhập Thiên ĐÌnh thì nhất định phải cự tuyệt.

“Bổn hoàng có một xe, đang cần người kéo xe, các ngươi là thích hợp nhất” Thái Nhất liếc mắt nhìn những thái tử như đang lầm đại địch, nói nhẹ nhàng như làm một việc hết sức đơn giản vậy.

Sắc mặt chín vị Long Tử đại biến, giận tím mặt, kim quang chợt loé, liền muốn bay lên trời.

Nhưng họ biến hoá nhanh, Thái Nhất càng nhanh hơn, trên đầu họ không biết tự bao giờ đã xuất hiện một cái chuông lớn mang phong cách cổ xưa.

“Đang...”

Tiếng chuông vang lên, quang mang của chín người tan đi, nhân thân tan biến, chỉ còn chín con cự long kim quang rực rỡ, giương nanh múa vuốt, lửa giận tràn mắt.

Rồi dường như lại bị trói buộc, dù cố gắng giãy dụa cũng không thể nhúc nhích nổi.

Thái Nhất cười ha hả, vung tay áo, một cỗ xe toả ánh vàng xuất hiện trong không trung.

Xe không có bánh, chỉ có khung, không có hoa văn nhưng lại có khí tức quân lâm thiên hạ

“Đang...”

Chín con kim long đang giãy giụa chợt trở nên yên lặng khi tiếng chuông vang lên, chỉ là từ trong mắt họ có thể nhìn ra được sự không cam lòng và phẫn nộ.

Thái Nhất vung tay, hư không lại có thêm mười tám sợi dây thừng vàng quấn quanh người chín vị long tử, một đầu thì nằm trên xe.

“Ha ha...”

Thái Nhất bước một bước, người đã xuất hiện trên xe, điểm một ngón tay, xe đã thay đổi cấu trúc, lúc này đã có thêm rất nhiều hoa văn.

Nếu như trước là cổ xưa đường hoàng đơn giản thì bây giờ là xa hoa diễm lệ.

Không biết từ khi nào trên tay Thái Nhất đã có thêm một cây trường tiên màu vàng.

“Ba...”

Trường tiên đánh trong không trung mà như đánh lên người Long Tử. Khiến Nam Lạc cảm thấy bất khả tư nghị là chín vị Long Tử lại bay lên không trung.

Cỗ xe màu vàng nháy mắt phá không bay đi.

Nam Lạc và Bắc Linh nhìn nhau rồi cùng bay lên trời đuổi theo.

Những người khác của Long Cung trợn mắt há mồm, bọn họ không ngờ kết quả là như vậy, chín vị Long Tử cao cao tại thượng không ngờ lại trở thành thú kéo xe cho người khác, họ không cách nào tin nổi, thật giống như đang nằm mơ vậy.

Một giây trước còn đứng đầu Long Cung, địa vị siêu nhiên thế mà bây giờ đã thành thú kéo xe.

Nam Lạc đi theo sau xe đã phát hiện ra một giờ mỗi khắc xe lại có sự thay đổi, vốn chỉ là một cỗ xe xa hoa mà giờ lại biến thành một toà cung điện.

Cung điện khổng lồ, khí thế đường hoàng, phi hành trong không trung, chín Long Tử lúc này vô cùng cố gắng, thân thể trở nên khổng lồ, mỗi người dài hơn trăm trượng.

Cửu Long ngang trời, phía sau là một toà cung điện khổng lồ.

Hồng Hoang rung động.

Vô số người từng chịu ân huệ của Long Cung kéo tới như thuỷ triều muốn giải cứu Long Tử lại bị Thái Nhất tiện tay tiêu diệt.

Ban đầu Thái Nhất còn tự mình động thủ về sau nhiều quá y ra lệnh cho Nam Lạc đi theo hộ vệ, chẳng buồn động tay nữa.

Những người muốn cứu Long Tử đa số là Thiên Tiên, thi thoảng có một hai vị Thần Cảnh cũng bị Thái Nhất đánh đuổi. Cứ như thế Nam Lạc hộ trước Long Xa, phàm có người xông lên tiện tay vung kiếm, kiếm quang loé lên trong không trung, một thân thể từ trên trời rơi xuống.Vô luận là ẩn độn tới gần hay trắng trợn xông lên vậy mà chẳng có ai có thể vượt qua một ải của Nam Lạc cả.

Một cung điện khổng lồ dưới sự lôi kéo của chín con Cự Long tiến về phía trước, tốc độ không nhanh nhưng có khí tức bài sơn đào hải, điên cuồng chuyển động trong thiên địa

Mà trước Cung Điện và Cửu Long, Nam Lạc mặc một bộ thanh y, trên đầu có một ánh trăng nhàn nhạt chiếu khắp thiên địa. Trong khí thế điên cuồng lại lộ ra một cảm giác tĩnh lặng, không ngừng có người dùng thủ pháp tiến lên, lại hiển lộ dưới ánh trăng, từng đạo kiếm quang xẹt qua không trung những người còn chưa tới gần đã bị đạo bạch quang chém chết.

“Đông Hoàng xuất hành, dò xét Thiên Địa, chư thần tránh lui”

Cửu Long kéo cung điện không bay cao, tuy có một số người liều chết xúc phạm nhưng càng có nhiều người bị khí tức ép tới không thở nổi.

Nam Lạc không biết vì đạo hạnh mình cao hay vì những người lao lên đã bị áp chế tu vi mười không tồn một.

Đông Hoàng Thái Nhất dò xét một lần tựu là ba năm, nơi nào cũng bay qua, mỗi một ngọn núi đều được đặt tên, lập thạch bi, phong sơn thần.

Nếu đối phương thần phục thì không sao nhưng nếu phản kháng bị Đông Hoàng Chung chụp lấp, đánh thành cặn bã, có một hai tấm gương như vậy đại đa số người đành chịu thụ phong.

Không biết vì sao mà những người cường đại lại không có ai dám ra mặt, Đông Hoàng cũng không muốn tận lực đi tìm họ.

Ba năm này Nam Lạc luôn đi bên cạnh Đông Hoàng, nhìn cả Thiên Địa một lần, đi qua Phượng Hoàng Sơn, đi qua Côn Lôn Sơn, nhưng không thấy Ngọc Hư Cung cũng chẳng thấy Thái Cực Cung. Thậm chí là đi ngang qua cả Dương Bình Sơn. Bất quá Thái Nhất chỉ đi trên đại địa chưa hề đi tới biển.

Trực giác nói cho Nam Lạc biết hẳn là Hồng Hoang đã có chuyện xảy ra quả nhiên khi hắn cùng Đông Hoàng trở lại Thiên Đình vậy mà đã phát hiện trong Tinh Thần Điện đã có mấy trăm người khí tức như vực sâu.

Nam Lạc đi vào khom người lạy, chỉ nghe Đế Tuấn nói: “Ba năm nay Giám Thiên Tinh Quân đã vất vả rồi, công lao thực lớn, ban thưởng một bộ Thái Âm Tinh Bào, chưởng quản Thái Âm Tinh, có nhiệm vụ giám sát Thiên Địa”

Nam Lạc không khỏi có chút kinh ngạc, không hiểu công từ đâu tới mà lại được phong thưởng như vậy.

Sau đó rất nhiều người được phong thưởng, Nam Lạc lẳng lặng đếm, tất cả là ba trăm sáu mươi lăm vị.

Hắn khẳng định ba trăm sáu mươi lăm vị mỗi người đều tại Thần Cảnh, hơn nữa pháp thuật thông huyền,đạo pháp cao thâm. Cho tới lúc này Nam Lạc mới biết được vì sau lại nói Hồng Hoang có vô số đại thần thông giả.

Thế nhưng những người này vì sao lại nhập Thiên Đình, ba năm nay đã xảy ra chuyện gì mà khiến họ chấp nhận vậy. Vì nguyên nhân gì mà họ cam tâm tình nguyện tới hay là vì bị cấm chế.

Điểm này nam lạc không biết được

Hồng Hoang rộng vô cùng, bầu trời cũng vậy, ngôi sao trên trời cũng chi chít.

Nam Lạc không biết Thái Âm tinh là cái gì nhưng sau khi được cho một tấm phù lại hiểu được Thái Âm Tinh chính là ánh trăng kia.

Trong lòng vẫn cảm thấy ngạc nhiên vì mình được phong thưởng nắm giữ Thái Âm Tinh, rồi lại nghĩ Thái Âm Tinh ở rất xa, làm sao đi tới được, hơn nữa con đường kia đầy gió độc, hung hiểm bảo ta đi như thế nào.

Tuy nhiên khi dùng tấm phù kia lập tức hiểu Thái Âm Tinh không phải là thứ trên trời cao kia mà là một nơi tương ứng.

Ba trăm sáu mươi lăm vị tinh quân vừa vặn ba trăm sáu mươi lăm chỗ mà Thái Nhất đi qua suốt ba năm, Nam Lạc lúc này mới hiểu lập bi, phong sơn là để làm gì. Chỉ là những sơn thần được Thái Nhất thuận miệng sắc phong sẽ bị buộc phải thoái vị.

Nam Lạc tuy muốn biết Đế Tuấn bằng cách nào mà tìm được những người này và vì sao họ tình nguyện tới Thiên Đình nhưng hắn hiểu Đế Tuấn nhất định sẽ không giải thích.Hắn vẫn đứng ở vị trí đầu tiên, Bắc Linh không tới chỉ có mình hắn đứng lặng thinh, cảm nhận những ánh mắt phía sau.

*********

“Đây là Tàn Sơn, ta được chính Đông Hoàng phong làm Sơn Thần, ngươi là ai, lại dám coi thường Thiên Đình, mau, bắt lại cho ta” Một đại hán vạm vỡ đứng đó kiêu ngạo nói

Phía sau y là một đám tiểu yêu tiểu quái, kêu lên ầm ĩ nhưng không ai dám xông lên.

Đối diện chúng là một nữ tử, bằng vào quan điểm thẩm mỹ của chúng thì một nữ tử như vậy tuyệt không xinh đẹp, không có bộ lông xinh đẹp thuôn mượt, không có mùi đặc trưng, thế nhưng khi nữ tử này xuất hiện bọn chúng không thể nào dời mắt khỏi nàng.

“Tàn Sơn, khó nghe quá, từ nay sẽ không gọi là Tàn Sơn nữa” Nữ tử có một mái tóc đen dài tới thắt lưng, có một chiếc váy sặc sỡ như trăm hoa đua nở.

Thanh âm nàng thanh thuý nhưng băng lãnh.

Đám tiểu yêu chỉ lo nhìn căn bản quên cả mệnh lệnh của đại vương.

Đại hán người vạm vỡ, con mắt nhìn chăm chăm, một lúc sau mới lớn tiếng nói: “Không gọi là Tàn Sơn thì gọi là gì, Tàn Sơn thực khí thế, tựa như bản vương vậy, người nào gặp cũng e ngại ba phần, tiểu mỹ nhân gặp được sẽ phải nhớ nhung tương tư. Bọn nhỏ, các ngươi nói có đúng không, mau bắt nữ tử này lại, mang về động phủ của bản vương”

“Hì hì, ngọn núi này là của ta, từ hôm nay ta là Sơn Đại Vương, bọn nhỏ, mau bắt tên có diện mạo thô bỉ này lại” Nàng cười hi hi, lớn tiếng nói, đồng thời cũng lôi kéo những tên tiểu yêu tiểu quái cười theo.

“Được, để bản vương tự mình xuất thủ, cho ngươi xem thủ đoạn của ta”

Lời nàng còn chưa dứt thì người đã động, chiếc váy sặc sỡ như trăm hoa đua nở kia giống như cũng mang theo một mùi hoa thoang thoảng theo gió mà tới. Thân hình nàng như hồ điệp trong hoa, khiêu vũ giữa không trung.

Trong mắt đám tiểu yêu tiểu quái thì dường như chỉ là một chớp mắt, khi lúc tỉnh hồn lại thì đại vương của chúng đã thành một đống xương khô, một cơn gió thổi tới, xương khô giống như tro bụi tán vào hư không.

Khi nhìn thấy cảnh này những tiểu yêu tiểu quái lập tức ngây người ra, sững sờ tại chỗ, có rất nhiều người còn nháy nháy mắt, không thể tin được. Một lát sau mới tỉnh hồn lại, lập tức hoá nguyên hình điểu bay thú tán.

Chỉ có một tràng cười như chuông bạc ngân vang, thế nhưng vào tai đám tiểu yêu thì giống như gió lạnh khiến cho chúng cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Đại vương lợi hại như vậy thế mà trong nháy mắt lại bị nữ tử xinh đẹp này biến thành xương khô. Quan trọng là trước khi sát nhân nàng còn cười được, hơn nữa lúc giết còn ưu mỹ tới vậy. Cảnh tượng tương phản cực lớn, lúc này nếu có người hỏi chúng thế gian này nguy hiểm nhất là ai, đáp án chính là người con gái kia.

Đây không phải là một ngọn núi mà là một vùng sơn mạch loại sơn mạch như thế này có rất nhiều nhưng giữa sơn mạch lại có một hồ nước thì chẳng có bao nhiêu. Từ trên cao nhìn xuống đã thấy có mấy phần sơn linh thuỷ tú.

“Từ hôm nay trở đi, núi này đổi tên là Lạc Linh Sơn” Nữ tử đứng trên ngọn núi cao nhất đối mặt với hồ nước nói, thanh âm không lớn nhưng lại mang theo cảm giác xuyên thấu, quanh quẩn trong sơn mạch.

Nàng dứt lời tựa hồ như suy nghĩ một lúc nữa rồi lại nói tiếp: “Bản vương là toạ hạ ma tướng của Giám Thiên Tinh Quân, thừa lệnh Thượng Đế chấp chưởng ngọn núi này, lệnh cho các sinh vật đã khai linh trong vòng 3 ngày phải tới động phủ của bản vương báo danh, nếu có ai dám vi phạm sẽ bị tru sát”

Bắc Linh đứng trên đỉnh núi nói xong, cảm thấy đã không còn gì nữa liền nghĩ thầm từ nay về sau sẽ ở lại đây, phải xây dựng độn phủ cho tốt, liếc mắt nhìn xung quanh liền phát hiện có một con thanh điểu nhỏ đậu trên ngọn cách mình không xa.

Chỉ liếc mắt là biết đó là một con chim đã khai linh, vung tay một cái đã bắt vào trong lòng bàn tay hỏi: “Động phủ cũ của sơn thần ở đâu”

Thanh điểu nhỏ run rẩy trong lòng bàn tay nàng một lúc sau mới nói: “Ở... ở... ở... đó ạ”

Bắc Linh nghi hoặc: “Ở đâu, dẫn ta đi” Dứt lời liền ném thanh điểu lên không, chẳng ngờ thanh điểu kia lại té thẳng xuống mặt đất, toàn thân run rẩy, không cách nào bay nổi.

Bắc Linh buồn bực đang muốn mở miệng thì lại có một con tiểu hồng điểu bay lại gần nói: “Bắc Linh đại vương, muội muội ta nhát gan, để ta mang đại vương đi”

Không quan tâm tới con thanh điểu nữa, nàng đi theo tiểu hồng điểu tới chỗ loạn thạch khi trước, chỉ thấy một sơn độn hiện ra dưới ánh mặt trời. Bên ngoài sơn động có một tảng đá khắc bốn chữ lớn “Tàn Sơn Động Phủ”

Bắc Linh khẽ cười một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.

Động Phủ không có cửa, bên trong cũng khô ráo, nhưng rất đơn sơ, ngoại trừ một ít bàn đá ghế đá ra không còn đồ vật gì khác. Kỳ thực cũng không phải không có mà là không thể nhập pháp nhãn của Bắc Linh.

Con tiểu hồng điểu kia cũng không rời đi, không biết là vì sợ bị trách tội hay vì một lý do gì đó. Vẫn cứ theo sau Bắc Linh vài bước, mềm mại bay lượn trong không trung.

“Động phủ này thưởng cho ngươi, đồ bên trong cũng là của ngươi” Bắc Linh đột nhiên quay đầu nói với tiểu hồng điểu, tóc đen khẽ phiêu, người đã biến mất

Tiểu hồng điểu vui vẻ hô vang hư không: “Đa tạ đại vương, đa tạ đại vương” Nói rồi thì bay vòng quanh động, thì thào nói: “Bản tiểu thư biết mà, nguy hiểm nhất thì sẽ thu hoạch cao nhất. Hì hì, con nhỏ kia thế mà lại sợ tới như vậy, hì hì...”

Lạc Linh Sơn ở trong quần thể núi non phía nam của Bất Chu Sơn, ứng với Thái Âm Tinh. Lúc trước Nam Lạc cũng không biết điều này nhưng khi Đế Tuấn truyền cho hắn một chương pháp quyết thì hắn đã hiểu được rất nhiều thứ.

Pháp quyết kia cũng không phải để luyện khí, nhưng nó bao hàm cả luyện khí ngoài ra còn có thêm luyện chế đồ vật. Đồ vật là một khối thạch bi, trơn bóng không tỳ vết nhưng lại không phải là ngọc. Trên có khắc hai chữ chìm, huyền ảo tối nghĩa. Nhưng Nam Lạc đã đọc Hoàng Đình nhiều năm cho nên hắn hiểu hai chữ đó là – Thái Âm.

Thì ra chấp chưởng Thái Âm Tinh không phải là chấp chưởng ánh trăng trên trời mà là chấp chưởng một ngọn núi tương ứng. Đế Tuấn không nói việc tế luyện khối thạch bi này có tác dụng gì, chỉ dặn rằng chỉ cần dung hợp khí tức của Thái Âm thạch bi với ngọn núi kia là được.

Mà trong quá trình này Nam lạc cũng có được rất nhiều chỗ tốt, hơn nữa từ nay về sau có thể mượn thiên địa tuý luyện tự thân, tiến vào Đạo Cảnh, cũng có một cơ hội đặt chân vào Thánh Đạo.

Nam Lạc không biết điều này có thực hay không nhưng mà có nhiều người suy đoán như thế, có lẽ đó là sự thực. Chỉ là không biết bọn họ có tin hay không, chí ít là Nam Lạc chỉ tin ba phần.

Bắc Linh đã đi trước, tới Tàn Sơn mà Nam Lạc thì ở trong Thiên Đình tế luyện Thái Âm bi thạch, nếu không thì không thể nào mang nó khỏi Thiên Đình được. Hắn đã nắm giữ được pháp quyết, lại còn toàn lực tế luyện mà còn mất hơn một tháng mới có thể hoá Thái Âm bi thạch làm một viên đá nhỏ mang đi.

Chương 95: Nữ tử khoả thân trong hồ Nước

Dịch giả: quantl

Ca ca của Tuyền Âm hôm qua vào núi săn thú đến giờ còn chưa trở về, tuy là Tế ti của bộ lạc Triêu Vụ nhưng nàng cũng hữu tâm vô lực. Nàng tuy hiểu được phương pháp luyện khí hơn nữa còn hiểu được nhiều pháp thuật, tu vi cao nhất. Nhưng nàng biết nếu mình đi vào trong núi tìm thì chỉ sợ cũng không làm nên chuyện gì. Trong lòng nàng cũng tính đến việc tệ nhất nhưng vẫn cứ quyết định đi.

Một thân một mình, mặc một bạch y bó chặt vào cơ thể, tóc thì buộc bởi một sợi dây. Tay cầm một thanh đao, thân đao gợn sóng, sắc bén vô bì.

Lúc vào núi những nam tử trong tộc đều cầm vũ khí muốn đi cùng nàng nhưng đều bị nàng cự tuyệt.

Ca ca của nàng cũng là dũng sĩ số một số hai những tiểu yêu tiểu quái tầm thường cũng không phải đối thủ của y. Thế nhưng lần này lần này lại không về được, chỉ có thể là đã gặp phải yêu quái lợi hại hơn, thậm chí là những lão yêu quái cao thâm trong núi thậm chí có thể đã hoá hình. Nhiều người cũng vô ích cho nên chỉ có một mình nàng đi thôi, cũng nói với mọi người là nếu gặp phải đại yêu quái thì đông cũng vô dụng mà một mình nàng thì lại có thể thoát được.

Đi thẳng một đường vượt mọi chông gai, nàng đang đi trên con đường mà anh nàng vào núi săn thú, nhưng khiến nàng có chút ngoài ý muốn là đi hai ngày rồi mà lại không gặp một yêu quái nào. Bất quá tình cảnh này càng khiến tâm lý nàng bất an, hy vọng luôn chẳng thể kéo dài lâu, đến ngày thứ ba thì đã bị phá vỡ.

Một con động vật tựa khỉ tựa sói xuất hiện trước mặt nàng, dù Tuyền Âm là đệ nhất nhân trong tộc nhưng mới chỉ hai mươi tuổi nên kiến thức của nàng cũng chẳng phong phú gì. Con quái có hình thù quái dị hung ác này không nằm trong tầm hiểu biết của nàng nhưng có thể khẳng định đó tuyệt không phải dã thú thông thường.

Con mắt hung tàn độc địa, bộ mặt lông lá còn mang theo một nụ cười khiến người ta sợ hãi.

Giờ hãy còn là sáng sớm, trong núi còn tràn đầy vụ khí, dù có là buổi trưa thì mây mù trong núi cũng không thể tan hết. Con quái thú hung ác kia đứng ở vùng biên giới của vụ khí nơi âm u mà nắng sớm không thể chiếu tới.

Tuyền Âm cảnh giác vạn phần, cầm thanh loan đao sắc bén giơ lên trước người chậm rãi lùi về chuẩn bị lui xa một chút rồi tìm cách đi qua.

Đột nhiên phía sau truyền tới tiếng nhe răng, vội quay người lại chỉ thấy một con báo hoa không biết đã xuất hiện trên đường lui từ khi nào.

Trong lòng Tuyền Âm căng thẳng, liền lùi về một phía khác, hành động này của nàng lại đánh động hai con thú cũng tiến lên, tốc độ của chúng không nhanh, nàng lùi một thì bọn chúng cũng tiến một.

Bỗng nhiên nàng xoay người bỏ chạy, hai thú nhảy lên đuổi, trong nháy mắt đó, Tuyền Âm xoay người quay lại, đao dưới nắng sớm xuyên qua tầng lá loé lên bạch quang xẹt qua hư không.

Tốc độ đó tuyệt không thua hai thú, vô cùng xảo diệu, góc căn lại càng chuẩn. Vừa né được báo hoa lại vừa nghiêng mình về phía vừa khỉ vừa sói.

Đao hạ.

Mãnh thú như khỉ như sói phát ra một tiếng kêu thảm thiết, đao vẽ một đường từ cổ tới chân, tiên huyết phun trào thế nhưng không lấy được tính mệnh nó.

Tuyền Âm muốn chém thêm vài đao thì con quái thú chân giẫm thật mạnh nhảy về phía trước, lao vào trong rừng cây rậm rạp, biến mất.

Nàng không đuổi được, hơn nữa còn có một con báo hoa càng mạnh, khí thế càng lớn hơn ở chỗ này.

Báo hoa bất động, chỉ lấy chiếc lưỡi hồng liếm môi thế nhưng Tuyền Âm động, vẫn là hơi nghiêng sang một bên, đao như sét đánh, báo hoa lùi về sau, đứng xa hơn một chút, không dám đánh trả.

Vài lần truy kích đều bị báo hoa tránh được trong lòng Tuyền Âm cảm thấy bất lực đành xoay người rời đi. Báo hoa theo sát sau lưng, không xa không gần, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng nhe răng giống như là một tiếng cười.

Một ngày qua đi, Tuyền Âm vẫn cứ cẩn thận, con báo vẫn cứ đi theo sau lưng nàng, thế nhưng bên người nàng càng lúc càng nhiều, trong đó còn có con quái thú mặt khỉ thân sói, dường như nó dẫn theo rất nhiều yêu thú khác tới.

Tuyền Âm có cảm giác lao lực quá độ, nếu chỉ có hai ba con thì nàng chẳng sợ gì nhưng nhiều thế này dù cho có giết được vài con e rằng cũng sẽ thoát lực, khi đó chỉ có một con đường chết.

Dọc đường có một số yêu thú rời đi nhưng lại có thêm yêu thú mới nhập đội. Thi thoảng nàng đột nhiên xoay người tập kích cũng chém giết được một hai con, khi đó mới có thể uy hiếp được những yêu thú này không dám tiếp cận.
Các loại yêu thú này nàng chưa hề gặp, có một số còn hoá ra nữa thân người, hoặc hoá ra tứ chi của một người, điều này khiến Tuyền Âm có cảm giác phát điên, cơ hồ như không hề chọn đường mà đi, thậm chí tới lúc này nàng cũng không biết đường trở lại như thế nào.

Nàng có dự cảm rằng lần này chỉ e mình sẽ chết ở trong núi.

Đột nhiên trước mắt trở nên trong sáng, một hồ nước xuất hiện trước mắt, hồ nước trong suốt, phản chiếu bầu trời xanh đầy mây trắng.

Trong hồ có một nữ tử đang tắm, vai lộ ra ngoài mặt nước như ngọc như tuyết. Nhưng khiến nàng kinh diễm nhất là một mái tóc đen xoã trên mặt nước, dung nhan nàng đẹp một cách mê hồn, có khả năng đoạt phách, phảng phất như có ma lực vô tận.

Nàng vừa nhìn thấy nữ tử tắm trong hồ lập tức trong lòng xuất hiện cảm giác nguy hiểm, đây tuyệt đối là một đại yêu đã hoá thành hình người, trong sự hiểu biết của Tuyền Âm thì yêu quái hoá thành hình người mới thực sự đáng sợ.

Nàng lập tức muốn quay lại nhưng khi quay đầu mới phát hiện, yêu quái phía sau đã tiêu thất vô tung vô ảnh.

Đúng lúc này nàng nghe được một tiếng hừ nhẹ, mang theo một cảm giác lười nhác.

“Đều cút ra cho ta” Thanh âm này vừa vang ra thì những yêu thú vốn đã tiêu thất lúc này lại xuất hiện. Tuyền Âm có thể nhìn được sự kinh sợ của bọn chúng, thì ra bọn chúng cũng không đi xa, tựa hồ như đang chờ nàng kia ra lệnh.

Tuy nhiên cũng không phải là tất cả, nàng nhìn ra được có một phần ba số đó không hề xuất hiện.

Tuyền Âm không biết kết cục như thế nào, chỉ đứng yên bất động, không dám bỏ đi cũng không dám tới gần.

Chỉ thấy những con yêu thú lúc trước còn làm bộ hung ác, sát khí lẫm liệt giờ lại phủ phục bên bờ toàn thân run rẩy, cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Các ngươi giết sạch những kẻ đã rời đi, đưa thi thể chúng tới trước mặt bản vương” Nữ tử tóc dài trong hồ vung bàn tay lên trên mặt nước rồi lại buông thõng xuống, bĩnh tĩnh nói, Tuyền Âm không thấy bất cứ sự phẫn nộ nào nhưng trong lòng không hiểu sao xuất hiện một luồng khí lạnh khó hiểu.

Những yêu thú kia như được đại xá, lập tức chui vào trong núi rừng, Tuyền Âm xoay người muốn bỏ đi thì tai lại nghe thấy lời của nàng kia.

“Ngươi tới đây” Thanh âm như nước, vô cùng thanh thuý.Tâm niệm của Tuyền Âm thay đổi thật nhanh nhưng cuối cùng vẫn đi tới bên hồ.

Cảm thụ được ánh mắt không chút kiêng nể của nữ tử trong hồ, trong lòng Tuyền Âm không khỏi xuất hiện cảm giác xấu hổ, đương lúc nàng muốn mở miệng nói chuyện thì nữ tử trong hồ đột nhiên nói: “Cởi y phục ra”

Tuyền Âm cả kinh, đã sớm nghe nói, yêu quái trong núi có tính cách quái dị, hơn nữa còn có các loại đam mê vô cùng kỳ quái, không ngờ lúc này nàng lại gặp được. Nàng vội nói: “Đại Vương, ta chỉ vô tình vào đây, mong đại vương có thể buông tha cho tiểu nữ”

“Cởi quần áo...” Nữ tử trong hồ lạnh lùng nói

“Ta...” Tuyền Âm không muốn cởi, đang lúc nghĩ có nên rời đi không thì rừng cây bên hồ rung động, một con yêu thú chui ra, trong miệng còn mang theo thi thể của một con yêu thú khác. Sau đó tiếp tục có yêu thú mang theo thi thể trở về.

Rất nhânh bên hồ lại xuất hiện những yêu thú mới rời đi, chỉ là trên người chúng có vết thương, bên người lại thêm những thi thể yêu thú hiển nhiên đám yêu thú khi nãy bỏ đi là để săn chúng.

Tuyền Âm khiếp đảm không thôi, nữ tử này lẽ nào là yêu vương trong núi, không ngờ lại có uy thế như vậy.

“Tốt, các ngươi không hề đào tẩu” Nữ tử trong hồ đột nhiên há miệng khẽ hút, thiên địa nguyên khí bạo động.

Những yêu thú bên hồ lại vô cùng kinh sợ vội vã nhảy lên, xoay người vừa muốn chạy vào trong rừng cây rậm rạp thì lại bị té trên mặt đất, không nhúc nhích được nữa.

Tuyền Âm kinh hãi, vội quay người, thân hoá thành khói nhẹ nhưng một mũi tên rời cung lướt về phía rừng rậm. Nữ tử này quá nguy hiểm, mừng giận thất thường, lại chẳng quan tâm tới sinh mệnh, giết đồng loại mà biểu tình cũng không chút biến hoá.

Ngay khi nàng bước vào rừng thì thân thể đột nhiên bất động, không chỉ thế mà lại còn lùi về phía sau.

Thùm thụp một tiếng đã rớt vào trong hồ, nước hồ trong mát bao phủ toàn thân nàng, đao trong tay vội vã bổ ra khắp bốn phương tám hướng. Cuồng bổ một trận thì yên tĩnh lại, vội nhìn qua thì phát hiện nàng kia đang ở cách mình không xa dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình.

Trong lòng Tuyền Âm lạnh buốt, đao trong tay chỉ về nàng kia, nhưng chân thì lui về phía sau mấy bước, ầm một tiếng đã bay lên trời, kéo theo những bọt nước màu trắng bạc.

Áo bào gai vì ngấm nước đã dính sát vào cơ thể, lộ ra đường con lả lướt, lồi lõm xinh đẹp. Nàng đạp vài bước trên mặt hồ, người như mỹ nhân ngư trượt trên bề mặt.

Chính lúc muốn chạm chân lên bờ thì tai lại nghe thấy một tiếng cười khẽ. Nhất thời có một lực kéo trói buộc lấy nàng rồi kéo ngược trở lại.

Thân thể Tuyền Âm bị lôi ngược lại, khai quay về trước mặt nữ tử thì khẽ nghiêng người, loan đao mang theo một làn hơi nước, vẽ một đạo vòng cung trong không trung, bổ về phía kẻ địch.

Loan đao sắc bén xẹt qua mặt nước, lại kéo theo một lớp bọt, nhưng nàng kia lại bình an vô sự, không hề có chút thương tích, mặt lộ biểu tình như cười như không.

Còn muốn chém tiếp thì thân thể đã không cử động được nữa, càng lúc càng sợ hãi hơn.

Thân thể rơi vào nước, nước ngập quá ngực.

Nước giống như có sinh mệnh, chuyền động quanh nàng, y phục từng chút từng chút bong ra.

Rất nhanh nàng đã trở nên trần truồng trong hồ nước trong suốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau