NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Yêu Nguyệt chiếu thiên địa

Dịch giả: quantl

“Hắn là ai vậy, tại sao lại đắc tội người của vu tộc, còn bị hai vị đại vu đỉnh cấp liên thủ truy sát? Đây không phải là muốn chết sao”

Trong đám người đứng xem, trên một ngọn núi có ba người đang đứng chung với nhau, một luồng khí tức mịt mờ bao phủ lấy họ, không biết là dùng thủ đoạn gì để che giấu khí tức của mình.

Ba người, hai nam một nữ, người vừa nói lời này chính là nữ tử đứng giữa.

Nàng nói xong ngừng lại một chút phát hiện hai người bên trái bên phải mình đều trầm mặc, không đáp lời mình, mặc dù có chút ngạc nhiên nhưng không lưu tâm, còn nói tiếp: “Xem ra người nọ còn rất lợi hại, không chừng sẽ còn lưu đòn sát thủ lại, nếu có thể lưỡng bại câu thương với Hình Thiên thì không chừng chúng ta có thể kiếm chút tiện nghi rồi” Dứt lời nàng lại nhìn xung quanh rồi thở dài uể oải nói

“Người xem nhiều như vậy, e rằng khó kiếm lợi rồi, kiếm người kia nhất định là đồ tốt, đáng tiếc có nhiều người quá” Nói tới đây nàng cuối cùng cũng phát hiện ra vẻ kỳ quái của hai người bên cạnh, không khỏi nhăn lông mi thanh tú, kéo tay của nam tử áo gai đứng bên phải nói: “Thiên Hữu ca, làm sao thế?”

Người được gọi là Thiên Hữu ca vỗ nhẹ tay nàng, khoé miệng khẽ giật nhưng cuối cùng cũng chẳng nói gì, con mắt vẫn nhìn lên cuộc chiến trên bầu trời không chớp mắt.

Nàng có chút tức giận, cong miệng quay đầu muốn hỏi nam tử còn lại nhưng không hiểu vì sao lại dừng lại. Nhìn gương mặt yêu dị của gã có chút bất đắc dĩ, hơn nữa với tính cách của gã nàng biết hỏi cũng bằng thừa.

“Thiên Hữu ca...” Nàng xoay người lắc tay của nam tử tên Thiên Hữu.

Thiên Hữu quay đầu, nở nụ cười khổ nói: “Ta nghe được người trên đỉnh ngọn núi kia nói người dùng kiếm trên không chính là nhân tộc chúng ta”

“Nhân tộc, sao thế được, nhân tộc làm sao có được người như vậy mà chúng ta sao lại không biết chứ?” Nữ tử kinh ngạc nói, nàng không thể tin trong nhân loại ngoại trừ Phục Hy thanh danh cực thịnh còn có một người mạnh như thế.

Trong lòng nàng thì mấy người mình đã là đỉnh cấp trong nhân tộc rồi.

“Nam Lạc”

Nam tử đứng bên trái nàng đột nhiên nói, thanh âm lạnh lẽo không có chút cảm tình nào.

“Hi Vũ cũng nghe được rồi, không sai, người nọ tên là Nam Lạc, điều này khiến ta nhớ tới một người” Giọng Thiên Hữu dường như có một loại cảm xúc khác thường.

Nữ tử cau mày, tựa hồ như trầm tư rồi đột nhiên vụt ngẩng đầu lên lớn tiếng nói: “Ta biết rồi, ta nhớ ra rồi, Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân, Giám Thiên Tinh Quân Nam Lạc, không ngờ hắn là nhân tộc... Thật không ngờ” Nữ tử vô cùng khiếp sợ, nàng không cách nào tin nổi Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân vang danh đại địa lại là nhân tộc.

“Thế... thế... hắn...” Nữ tử không khỏi sợ hãi chỉ vào trận chiến thảm liệt trên bầu trời lắp bắp.Thiên Hữu dường như lại hiểu rõ nàng muốn nói gì, có chút trầm trọng gật đầu nói: “Rất nguy hiểm, nếu như chỉ chỉ có một vị đại vu ở đây thì hẳn là hắn có thể thong dong bỏ đi nhưng có hai người, một tĩnh một động chế ước hắn, khoá chặt cả một vùng không gian, nếu hắn không có thủ đoạn đặc biệt thì e sẽ phải vẫn lạc ở đây”

Nhất thời ba người trầm mặc, bầu không khí như đông lại.

Nữ tử đứng giữa tên Dao Cơ, nam tử bên phải nàng, nhìn có vẻ ổn trọng và thành thục tên là Dương Thiên Hữu còn người đứng bên trái cách hơi xa một chút tên là Hi Vũ.

Bọn họ cùng nhau lớn lên, có một lần ăn được một loại sơn quả không biết tên trong núi nên bước lên đường tu hành, tất cả chỉ dựa vào ngộ tính và việc học trộm thần thông pháp thuật của yêu quái trong núi, nhiều năm trôi qua cũng luyện được một ít bản lĩnh. Nhưng khi so sánh với đại vu hoặc những tiên thiên sinh linh thì chênh lệch không ít.

“Hắn có thể đào tẩu khỏi hai đại vu kia không?” Dao Cơ hỏi, nhưng không ai có thể trả lời nàng

“Chỉ e rất khó, mấy người ở ngọn núi trước mặt tựa hồ cũng có cừu oán với hắn hơn nữa tựa hồ không chỉ có riêng mình họ” Dương Thiên Hữu nghiêng tai lắng nghe một lúc rồi đột nhiên nói

“Hắn... Hắn làm sao, làm sao sẽ có thù với nhiều người như vậy, cứ thế thì chẳng phải là chết chắc rồi sao, nhìn bộ dạng của hắn cũng không phải là người đi đâu cũng gây chuyện” Dao Cơ cau mày nói

“Oanh...”

Trên bầu trời vang lên một tiếng nổ, bọn họ vội ngưng thần nhìn chỉ thấy HÌnh Thiên đã sử ra Pháp Tượng Thiên Địa danh chấn Hồng Hoang của Vu Tộc.Đại phủ không nhanh như trước nữa nhưng mỗi phủ lại có thể như khai sơn, chấn động không gian. Thân hình Nam Lạc độn hiện dưới búa lớn cũng có cảm giác cật lực.

Uy thế của Hình Thiên lúc này so với nhiều năm trước ở Dương Bình tộc thật là một trời một vực, với độn pháp của Nam Lạc cũng có cảm giác hư không hỗn loạn khó lòng tránh né được.

Đại Phủ chấn động, thân hình Nam Lạc như ở trong một cơn sóng dữ, vô cùng gian nan. Bất quá hắn cũng không phải là hắn của ngày xưa, ngũ sắc trôi nổi quanh thân khiến bóng dáng hắn như ẩn như hiện. Kiếm trong tay hoặc quét hoặc đâm cản lại đợt tấn công của Hình Thiên.

Đánh lâu như thế cũng khiến lòng Nam Lạc tĩnh lại, thầm nhủ phải rời đi, nếu không đi chỉ e sẽ vẫn lạc ở đây. Nhưng Hình Thiên rất mạnh, năm đó mình có thể dựa vào độn thuật để né tránh, thế nhưng nhiều năm qua đi, độn thuật của mình tiến bộ nhiều thì khí cơ cảm ứng của y cũng tăng tiến không ít, chiến tới mức này e rằng khó mà thoát được.

Hơn nữa phía dưới còn một Hậu Nghệ, thời thời khắc khắc phòng bị mình bỏ chạy, tiễn của gã lại càng thêm trí mạng.

Nghĩ tới đây trong lòng nam Lạc khẽ động, kiếm quang đại trướng, một lớp mây mù xuất hiện bao quanh hắn. Trong nháy mắt đã bao phủ cả Hình Thiên, người bên ngoài nhất thời chỉ nghe được tiếng binh khí va chạm mà không thể thấy rõ tình huống bên trong.

Chớp mắt ban ngày đã thành đêm tối, bầu trời đầy sao thế nhưng mà đối với người tu luyện thì trời hay đêm nào có khác nhau.

Trên trời cao bỗng nhiên xuất hiện một ánh trăng mờ nhạt, ánh trăng này không giống như bình thường cao ngất, xa vời. Tất cả đều bị cuộc chiến trên không hấp dẫn nhất thời không chú ý tới vì sao lại có ánh trăng kia.

Đương lúc có người dùng bí pháp nhìn thì lại phát hiện ra bên ngoài ánh trăng có một vòng sáng mờ nhạt, ngăn cản thần thức của họ, khiến họ không thể nhìn rõ được đó là cái gì nhưng dù vậy họ vẫn có thể đoán được đó là một bảo vật.

Yêu Nguyệt kía xuất hiện khiến Nam Lạc có cảm giác cả vùng trời đất này đều đã hiện lên rõ ràng.

Dưới ánh trăng, ngũ hành chi đạo cũng trở nên vô cùng thông sướng, không có chút trúc trắc nào, thậm chí còn có cảm giác đã khống chế được cả một vùng không gian xung quanh.

Từ trước tới giờ hắn đều nghĩ rằng Yêu Nguyệt không có tác dụng gì trong chiến đấu cả nên rất ít khi sử dụng. Thế nhưng lần này để hấp dẫn lực chú ý của Hậu Nghệ chuẩn bị cho mình bỏ chạy hắn lại phát hiện ra dưới quang mang của Yêu Nguyệt năng lực của mình đã tăng lên thật lớn.

Ngũ sắc hà vân tụ lại dưới chân Nam Lạc, kiếm thế lại tăng thêm không ít.

Những người vây xem phát hiện biến hoá trên người Nam Lạc, bọn họ phát hiện ra Nam Lạc vốn đang ở thế hạ phong lúc này càng đánh lại càng hăng.

Đột nhiên chỉ thấy trên không Nam Lạc cao giọng cười dài một tiếng nói: “Hình Thiên, ngươi cũng tiếp ta một kiếm”

Chương 87: Nhất kiếm phá vạn pháp

Dịch giả: quantl

Trên bầu trời, người chưa biến kiếm chưa biến nhưng lại có biến hoá nghiêng trời lệch đất. Nam Lạc vốn luôn luôn tạo cho người khác một loại khí tức mờ ảo lúc này lại như núi cao vô cùng ngưng trọng.

Không biết từ khi nào thân hình Nam Lạc đã xuất hiện ở ngoài vùng bao phủ của hai lưỡi đại phủ của Hình Thiên, lời hắn vừa dứt thì kiếm trong tay đã chém ra ngoài, lấy kiếm làm búa, có thể kém Hình Thiên về độ phách liệt nhưng lại thêm một phần hậu trọng như sơn.

Con mắt Hình Thiên trừng lớn, cười to nói: “Tới tốt, nhân loại các ngươi toàn là kẻ nhút nhát, chỉ biết trốn. Ha ha...” Y vừa cười to vừa bước, cước bộ trên không huyền ảo khó lường.

Không gian dưới chân y run lên theo từng nhịp đạp, mỗi lần đạp sát khí độc đáo của vu tộc lại dày thêm một phần, thiên địa gió nổi mây bay, sát khí vô biên ngưng tụ sau Hình Thiên tạo thành một đoá sát vân.

Thiên địa nguyên khí điên cuồng bạo động, hắc y Hình Thiên bay ra, quang mang trong mắt máy động, phảng phất như có thể xuyên thấu hư không. Hai cây đại phủ trong tay y giống như chuyên để dùng phá núi, mỗi lần nhấc tay lại có cảm giác như xung quanh y đang sụp đổ.

Kiếm của Nam Lạc đã bổ xuống, nhân kiếm dường như hợp nhất, đằng sau hắn không biết tự lúc nào đã ngưng thành một lớp hà vân lớn, Thanh Nhan động, thế như Trường Giang Hoàng Hà vỡ đê, băng qua núi rừng, cuồn cuộn đổ xuống HÌnh Thiên.

“Tử...” Hình Thiên hét lớn đón kiếm.

Cuồng phong gào thét, nguyên khí hỗn loạn, một luồng khí lãng lấy Nam Lạc và Hình Thiên làm trung tâm không ngừng khuếch tá ra ngoài, không ít người có tu vi thấp lập tức bị văng đi xa. Yêu Nguyệt trên bầu trời cũng lay động, kính rung lên từng trận.

Vu tộc trong thiên địa này tuy có nhân số ít ỏi nhưng mỗi người đều có thực lực cao cường, tuy những Tổ Vu đều ở các nơi khác nhau, nhưng mỗi Tổ Vu đều khiến cho thiên địa thất sắc.

Chỉ là những việc có thể khiến Tổ Vu xuất thủ cũng không nhiều, ngược lại Đại Vu của Vu tộc lại khiến người ta có ấn tượng sâu sắc. Hình Thiên và Hậu Nghệ càng là những Đại Vu đứng đầu. Bình thường luôn có một hai Đại Vu đi bên cạnh Tổ Vu, những vị đó còn có thực lực hơn cả những đại vương một núi. Đương nhiên với những người có tính cách như Huyền Minh thì không có bất cứ Đại Vu truyền thừa nào.

“Nam Lạc đối chiến Hình Thiên mà không rơi vào thế hạ phong, cái danh Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân quả không hư truyền”

Người quan sát cuộc chiến càng lúc càng đông, đại bộ phận đã nhận ra Nam Lạc là Giám Thiên Tinh Quân, cũng có đại bộ phận người biết hắn là nhân tộc. Không khỏi âm thầm đàm luận

“Nhân tộc từ khi nào có người như vậy, Phục Hy đã thần bí sâu xa, còn Nam Lạc thì học công pháp từ đâu lại có thể đại chiến Hình Thiên mà không có dấu hiệu lạc bại”

Đột nhiên một đạo hắc quang cắt qua hư không bắn thẳng tới Yêu Nguyệt Kính trên bầu trời.

Đạo hắc quang này cực nhanh, cơ hồ ngoài dự liệu của mọi người, khi mới phát hiện nó thì nó đã sắp bay tới Yêu Nguyệt.

“Đinh...”

Không biết từ khi nào Nam Lạc đã xuất hiện dưới Yêu Nguyệt, trường kiếm loé ánh sáng ngọc, chặn đứng hắc quang.

Tiễn của Hậu Ngang vang danh thiên hạ, nhanh tới mức nào cũng chẳng ai nói rõ được, cũng không có bao nhiêu người dám khẳng định mình có thể trốn được tiễn của gã. Nhưng Nam Lạc vừa rồi mới cùng Hình Thiên đối chiến lại đã có thể chặn đứng một tiễn kia.

Điều này khiến cho người ta lại phải tiếp tục suy đoán thực lực của Nam Lạc, kỳ thực bọn họ không biết dưới sự bao phủ Yêu Nguyệt kính khiến thực lực của hắn đại tăng. Bằng không dựa vào độn thuật của hắn muốn chạy khỏi Hậu Nghệ tiễn đã khó chứ đừng nói là có thể đuổi theo chặn tiễn.

Vừa rồi khi hắn phát hiện Hậu Nghệ dùng tiễn bắn Yêu Nguyệt thì trong lòng căng thẳng, khi ẩn độn lại khiến hắn bất khả tư nghị, trong vùng bao phủ của Yêu Nguyệt, độn thuật của hắn đã đạt tới một tình trạng đáng kinh ngạc, không ngờ có thể đi sau mà đến trước cản được Hắc Tiễn

“Hưu...”
Hậu Nghệ trương cung cài tên ngay tức khắc, lại có một nũi xé nát hư không.

Một tiễn mới phát, đệ nhị tiễn lại lên.

Nam Lạc ngưng thần tĩnh khí, với Hậu Nghệ hắn luôn cảnh giác vạn phần.

Khi nhìn thấy đệ nhất tiễn thì cảm giác duy nhất là lợi hại, loại lợi hại có thể đâm thủng vạn vật. Kế đó là đệ nhị tiễn, thứ cảm giác nó mang lại là áp bức.

Tuy nhiên khiến hắn hoảng sợ lại là đệ tam tiễn, thứ vẫn còn đang nằm trong tay Hậu Nghệ chưa bắn ra mà chỉ hướng về phía Nam Lạc.

Thế nhưng Nam Lạc lại có cảm giác lạnh xương sống, phảng phất như bị độc xà quấn lấy cổ, răng đã đặt trên yết hầu.

Đệ tam tiễn giơ nhưng không phát khiến Nam Lạc lâm vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm

Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, đệ nhất tiễn đã tới, một loại khí tức sắc bén huỷ diệt khiến hắn có suy nghĩ tránh né nhưng sau lưng là Yêu Nguyệt, hắn không rõ Yêu Nguyệt dưới mũi tên này có thể không hao tổn chút nào không. Hơn nữa vì có Yêu Nguyệt nên các phương diện của hắn mới được đề thăng, mới có thể đại chiến ngang tay với HÌnh Thiên dưới sự uy hiếp của Hậu Nghệ.

Nhất là bây giờ khi Hậu Nghệ đã hình thành một loại thế, gã tựa hồ đã hoà hợp với ngọn núi kia, toàn bộ không gian đều bị bao phủ trong mũi tên của gã.

Nam Lạc cảm thấy được điều đó ngay từ khi đệ nhất tiễn vừa phát ra cho tới đệ tam tiễn đã được giữ lấy.

Thanh Nhan Kiếm đâm ra, kiếm hoá thành một đạo bạch quang mờ mịt, vẽ lên một quang ảnh thật dài trên bầu trời nhằm về phía đệ nhất tiễn.

Đúng lúc này đệ tam tiễn trong tay Hậu Nghệ phát, tiễn này khác với hai tiễn trước, bất luận đệ nhất tiễn sắc bén, đệ nhị tiễn áp bách đều là bắn thẳng.

Nhưng đệ tam tiễn thì xoay tròn, cuộn theo thiên địa nguyên khí lao thẳng về phía Nam Lạc.Trong lòng Nam Lạc căng thẳng, Thanh Nhan kiếm khẽ run lên, tốc độ tăng lên gấp đôi, hoá thành một luồng ánh sáng mờ.

Thanh Nhan kiếm đã chém ra mười lần khi chạm tới đệ nhất tiễn, những ngoại nhân chỉ thấy một tiễn vỡ vụn nào biết một tiễn này cơ hồ đã khiến Nam Lạc hao sạch tâm cơ.

Mới đỡ được đệ nhất tiễn thì đệ nhị tiễn đã tới, một kiếm kia cơ hồ đã hao sạch khí lượng của Nam Lạc, nhưng một tiễn này cũng không cho phép hắn nghĩ nhiều, chỉ tập trung toàn bộ tinh khí thần vào kiếm.

Rồi đột nhiên Nam Lạc bỗng cảm giác mình có thêm một con mắt, kỳ thực đó không phải mắt, mà là một loại cảm quan. Tựa như thông qua Yêu Nguyệt để quan sát Thiên Địa, bất quá cảm giác này lại là từ Thanh Nhan kiếm.

Đó là cảm giác huyết nhục tương thông, đối với Yêu Nguyệt là tinh thần giao hoà, huyền diệu khó giải. Còn đối với Thanh Nhan thực sự là huyết nhục tương thông, cảm giác chân thực, giống như là có thêm một cánh tay, rồi lại tựa như linh hồn mình đã nhập vào trong kiếm. Ngự sử Thanh Nhan giờ không khác gì ngự sử cơ thể của mình.

Nhân Kiếm hợp nhất lại xuất hiện, lần trước là dưới đệ tam tiễn của Hậu Nghê, lần này còn rõ ràng hơn nhiều so với lần trước.

“Đinh...Đinh...Đinh...”

Thanh Nhan kiếm trong không trung sinh ra từng sợi từng sợi yên hà, mỗi lần rung dường như sẽ biến mất trong không trung mà dường như lại chưa hề chuyển động.

Đệ nhị tiễn vô cùng trầm trọng không ngờ lại dễ dàng bị đánh rơi.

Lúc này Nam Lạc đã nhắm mắt lại nhưng một vùng không gian được Yêu Nguyệt bao phủ lại hiện lên rõ mồn một trong đầu hắn.

Trong lòng người xem cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, không phải vì Nam Lạc nhắm mắt mà là vì một khắc kia Thanh Nhan như biến thành vô số thanh kiếm, hoặc giả là một vùng bạch quang như khổng tước xoè đuôi, giữa không trung nở ra một đoá hoa mai lớn.

Đệ tam tiễn cuộn theo thiên địa nguyên khí của Hậu Nghệ tựa như không lấy Nam Lạc làm mục tiêu thế nhưng vô luận Nam Lạc chạy tới đâu cũng không thoát, hơn nữa mũi tên kia còn vô cùng khó cản lại.

Một tiễn này có tên là Phong Loạn. Có rất nhiều người biết nó, một tiễn này đại danh đỉnh đỉnh, là một trong những tiễn kỹ thành danh chân chính của Hậu nghệ, nếu như hai mũi tên trước là một loại kỹ xảo thì tiễn này có thể coi như là thần thông, kỹ năng thông thuận ăn vào cốt tuỷ, thì có thể gọi đó là thần thông.

“Đinh... Đinh...”

Không ai thấy rõ được tiễn của Hậu nghệ cũng không ai thấy rõ được kiếm của Nam Lạc. Trong mắt chỉ có một vùng bạch quang và một vùng thiên địa nguyên khí tựa gió cuốn mây trôi từ đỉnh núi bay tới trời cao.

Mắt không nhìn được, một số thần thông như Thiên Thị Nhãn cũng chỉ bắt được một chút vết tích. Đa số là dùng thần thức theo dõi, liền phát hiện ra khi mình tới gần thì thần thức sẽ thất khống bị cơn lốc thiên địa nguyên khí kia cuốn theo hoặc bị kiếm quang cắt nát, một sát khí thấm vào xương tuỷ thông qua thần thức đâm vào trong lòng khiến cho những người thần niệm hơi yếu huyết khí sôi trào.

Thanh âm va chạm đột nhiên ngưng lại, khí lãng cuồn cuộn, nguyên khí tán loạn vẫn chưa ổn định thì Hậu Nghệ đột nhiên nói: “Tiếp đệ nhị tiễn của ta Toái Không”

Toái không là đệ nhị tiễn pháp trong Hậu Nghệ tiễn kỹ, ám chỉ một tiễn này bay qua, hư không vỡ nát.

Giờ khắc này Hậu Nghệ mới chân chính coi Nam Lạc là đối thủ, y giương cung cài tên, bạch y như tuyết, hoà vào núi thành một thể.

Mượn thiên địa nguyên khí là phương thức thông dụng trong chiến đấu của tu sĩ, hiển nhiên vu tộc cũng có thủ đoạn đăc biệt của mình. Mà Hậu Nghệ càng là kẻ đã chạm tới tinh tuý của nó, ngọn núi mà y đứng hoàn toàn tương hợp với khí chất, nên một tiễn này nhất định trời long đất lở, nhất định vỡ nát hư không.

Chương 88: Một phương thiên địa

Dịch giả: quantl

Trong thiên địa có truyền lưu một câu nói: “Huyền diệu nhất là thất khiếu trong người”

Ám chỉ không những là người thông tuệ mà còn là người có đạo tâm. Vì vậy năm đó nhân loại di chuyển mới dẫn tới vô số tiểu yêu tiểu quái truy đuổi ăn thịt người. Nếu như nhân loại ở yên đó thì chẳng sao nhưng đột nhiên đi lại giữa đại địa lập tức khiến toàn tộc phấn chấn. Điều này giống như đương khi buồn chán lại phát hiện việc vui vậy, bọn họ nào ngờ đây chính là tai nạn của cả nhân loại.

Sói trắng khiến mấy đời Dương Bình tộc run sợ, ăn rất nhiều người, từng là cái gai trong mắt tộc trưởng. Hận, nhưng bất lực, chỉ đành nhìn tộc nhân chết đi dưới nanh vuốt sói.

Sói trắng bị Nam Lạc bắt, bị Tiểu Hổ lột da rút gân. Nhị huynh của sói trắng cũng tới, bị Nam Lạc một kiếm lưỡng đoạn. Trước đó nó đã nói Huyết Lang bộ tộc còn một đại huynh trên thiên đình. Nam Lạc chẳng quan tâm, chỉ thấy đối phương làm ầm lên, trong lòng tức giận, sát ý khó kiềm, chém chết đối phương.

Sau khi bình tĩnh lại, cũng chẳng hối hận, càng không sợ, chỉ cẩn thận gấp bội lần thôi.

Một câu “Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân” như vô ý như hữu ý của Thiên Đế khiến Nam Lạc lâm vào nguy hiểm, lúc này lại càng đạt đến mức cao nhất.

Mọi người để cảm nhận được dưới ánh trăng là một nỗi nguy hiểm cùng cực, cho nên không hẹn mà cùng lực chọn rời khỏi nơi ánh trăng bao phủ. Nam Lạc lúc này không biết ngoài ánh trăng có bao nhiêu ánh mắt nhìn mình, lại có bao nhiêu người muốn lấy đi mạng mình.

Thiên địa linh bảo là thứ tốt, khi thường ít thấy người sử dụng mà khi sử dụng đều phát ra uy thế kinh thiên. Nếu có trong tay thì có thể khiến một người trở nên mạnh hơn, có thể áp chế được người cùng thực lực. Cho nên Thanh Nhan và Yêu Nguyệt đã sớm bị không ít người suy đoán là tiên thiên linh vật.

Trong mắt vài người Nam Lạc hẳn đã trở thành một người chết, cho dù hắn biểu hiện ra thực lực tương đồng với một đại vu cũng vô dụng. Can Qua phủ của Hình Thiên và Loan Thiên cung của Hậu Nghệ cũng là đồ tốt nhưng không ai dám mơ tưởng người nào cũng biết dù có cướp được thì chỉ e rằng mạng mình cũng chẳng được lâu nữa bởi vì Vu tộc có mười hai Tổ Vu, uy phách thiên địa, không ai có thể kháng cự được.

Nhưng Nam Lạc thì khác, tuy hắn thực lực khá cao, tranh phong với đại vu, tuyệt không dưới những yêu vương trong thiên địa. Nhưng ai cũng muốn cướp bởi thực lực của hắn còn chưa cao tới mức khiến người khiếp sợ, nghĩ mà lạnh sống lưng, phía sau càng không có người cường đại uy hiếp thiên địa.

Cảnh ngộ của Nam Lạc giống như cảnh ngộ của nhân tộc năm đó vậy.

Ti Mệnh đứng trên một ngọn núi lớn, ngẩng lên nhìn ánh trăng mờ nhạt trên bầu trời, lại nhìn Nam Lạc nhắm mắt ngự kiếm, sát ý dâng cao.

Gã đến một mình, Huyết Lang tộc không còn ai khác tới cùng, tuy gã không bằng lão tổ tông của tộc nhưng trừ bỏ lão tổ tông ra thì gã là đệ nhất nhân.

Báo thù cho đệ, là mục đích của gã, đương nhiên nếu có thể đoạt được tiên thiên linh bảo càng tốt.

Thiên Đình không cho tư đấu, cho nên gã không dám động thủ trong Thiên Đình, thậm chí cả sát ý cũng phải áp chế lại, sợ rằng Nam Lạc phát hiện ra rồi sẽ sinh biến. Theo sát Nam Lạc hạ sơn, giống như Hậu Nghệ vậy, sợ Nam Lạc trốn về Thiên Đình nên không dám động thủ. Tuy nhiên gã đã nhận ra Hậu Nghệ thì Hậu Nghệ cũng nhận ra gã.

Hậu Nghệ với sự kiêu ngạo của Vu Tộc không để Ti Mệnh vào mắt, chỉ biết rằng Ti Mệnh không đi với Nam Lạc thì lập tức chẳng quan tâm tới nữa.

Ti Mệnh nhìn Nam Lạc, nhìn Yêu Nguyệt trên trời, trong mắt xuất hiện vẻ nóng bỏng. Gã không quan tâm nhiều tới Thanh Nhan nhưng sau khi Yêu Nguyệt xuất hiện Nam Lạc thực lực đại thăng, gã liền minh bạch “Ánh Trăng” trên trời chính là thứ mà gã cần tới.

Gã khẳng định Hậu Nghệ sẽ chẳng quan tâm “Ánh Trăng” và thanh kiếm, không phải bọn họ không biết đó là tiên thiên linh vật mà không phải là thứ họ cần, có những thứ không phải càng nhiều càng tốt, chỉ có tinh, chuyên mới có thể siêu phàm thoát tục, pháp bảo cũng vậy.

Hai vị đại vu sẽ chẳng quan tâm không có nghĩa người khác sẽ không đoạt, Ti Mệnh biết chí ít có năm người trên năm ngọn núi động tâm với tiên thiên linh vật của Nam Lạc.
Bọn họ đều là một trong các đại vương một núi, Ti Mệnh tuy cảm thấy luận thực lực những đại vương này không thể hơn mình, nhưng đối phương đông người, lại ở trên núi của mình, sinh sống nhiều năm, tuyệt không thể coi thường.

Đúng lúc này trong không trung truyền tới thanh âm không chút cảm tình của Hậu Nghệ, thanh âm kia huyền diệu dị thường, vô cùng khó hiểu, Ti Mệnh nhìn về phía Hậu Nghệ, chỉ thấy lúc này cả người y và ngọn núi lớn cơ hồ đã hoà vào thành một thể.

Khí tức lẫm liệt của cả ngọn núi dường như đã tụ lên trên mũi tên của y, tản ra một loại uy thế tan vỡ hư không.

Hậu Nghệ, bạch y thắng tuyết, Loan Thiên Cung như trăng tròn. Giờ khắc này y hấp dẫn ánh mắt của mọi người, thiên địa tĩnh lặng, một khí tức đáng sợ xông thẳng vào lòng Nam Lạc.

Thanh âm của trời đất phảng phất như đã bị mũi tên kia thu nạp.

Phá...

Tiễn xuất.

Trong nháy mắt có người cảm thấy như hư không đã vỡ vụn.

Khắp không gian giống như một mặt gương, nháy mắt lúc mũi tên bay ra thì có cảm giác như mặt gương đó bị đập ra thành mảnh vụn.

Một tên kia như cực chậm, chậm tới mức người ta đều có thể cảm nhận được nơi nó đi qua, tấc tấc nghiền nát, vỡ như sóng nước, như mưa bụi.

Mặc dù cảm giác là chậm nhưng tất cả cũng chỉ bắt được bộ dảng của một tiễn kia trong chớp mắt, khi nhìn lại thì nó đã chạm vào kiếm của Nam Lạc.

Vừa nãy tiễn rời dây chỉ là tĩnh lặng lạ kỳ thì bây giờ chính là kinh thiên động địa.Như thác nước từ đỉnh núi vạn mét rơi xuống, hoặc như biển gầm mang theo sóng cả, âm thanh rung trời.

Oanh...Oanh...

Không ai nghĩ Nam Lạc lại ngăn cản được, ngay khi tiễn rời dây, trong lòng họ đều đã chuẩn bị tốt, bọn họ cho rằng Nam Lạc không đỡ được tiễn này, dù đỡ được cũng sẽ trọng thương, lúc đó cơ hội sẽ tới.

Tiên Thiên linh vật rất khó gặp, lần này lại xuất hiện hai kiện, nào không khiến họ động lòng cho được.

Nhưng họ không phát hiện ra, ngay khi Toái Không Tiễn rời dây thì “Ánh Trăng” trên đầu Nam Lạc tựa như chịu phải kích thích đột nhiên sáng rực lên.

Vào thời khắc đó Nam Lạc cảm thấy hắn tiến vào một loại trạng thái trống rỗng. Cái cảm giác này không phải là không cảm nhân được gì mà là toàn bộ thần niệm trong một khắc này đã bắt tới mũi tên đập nát hư không lao tới kia.

Mũi tên này không hổ danh Toái Không, nếu không phải vì nó trong tầm bao phủ của Yêu Nguyêt, nếu không phải Nam Lạc đã tăng cường về mọi mặt thì có thể ngăn được tiễn này không, hắn không có chút chắc chắn nào.

Nhưng khi Toái Không tới gần khí tức huỷ diệt linh hồn kia lại khiến Nam Lạc tập trung cao độ, dưới áp lực này bất tri bất giác hắn đã bức ra toàn bộ tiềm năng.

Nhiều năm trước tới nay, nhân kiếm kính tương hỗ giao hoà, tam tài thế giờ khắc này lộ ra phong thái hoàn mỹ. Tuy ba mà như một tạo thành một phương thiên địa.

Kiếm phập phềnh trước mặt Nam Lạc, ánh lên một lớp quang vận, rung khẽ, không thời khắc nào dừng lại, kiếm chỉ thiên hạ.

Mà yêu Nguyệt trên đỉnh đầu hắn tựa như khó mà chịu nổi uy lực của Toái Không, lập tức bay lên không trung, bất quá vẫn cứ tiếp tục duy trì thế tam tài hoàn mỹ này.

Kiếm, kính, người hoàn toàn trở thành một tiểu thiên địa.

Yêu Nguyệt là thiên, thổ nạp thiên địa nguyên khí, chiếu khắp thiên hạ, Thanh Nhan kiếm thời thời khắc khắc rung động tựa hồ chỉ cần Yêu Nguyệt chiếu khắp thế gian, bất cứ ai, nó cũng sẵn sàng phá toái hư không, cắt lấy đầu.

Ti Mệnh kinh hãi, nếu như lúc trước sức chiến đấu của Nam Lạc chỉ là ngoài ý niệm của gã thì bây giờ khiến gã có một cảm giác không tưởng.

Đây rõ ràng đã tới cảnh giới Nhân Khí Hợp Nhất, linh hồn giao thoa rồi.

Nếu dùng lời thì chỉ có thể dùng hai từ “thông suốt” mà thôi. Tế luyện linh bảo đương nhiên cũng phân tầng thứ, ban đầu là cảm ứng, tiếp đó là ngự sử, thêm nữa là mạch lạc. Còn Nam lạc lúc này đã tiến vào thông suốt cảnh, cái này giống như một người đột nhiên ngộ đạo, vốn chẳng hiểu làm sao mà lại có thể dùng được một số pháp thuật, không hiểu nguyên lý lúc đó lại hiểu được, tất cả đều trở nên rõ ràng.

Tiến thêm một tầng là luyện hoá, khi bắt được một linh bảo thì bắt đầu luyện hoá, nhưng chân chính luyện hoá là khiến nó nhập thể, tuỳ tâm mà động, tuỳ tâm biến ảo, không câu nệ hình thể. Luyện hoá cũng có thể nói là quá trình đồ vật hoá hình, hoá đi hình thể bên ngoài, lúc đó không ái có thể đoạt được, trừ phi chủ nhân chết, nếu không chỉ cần tâm động thì vật hoá vô hình trở lại cơ thể chủ.

Nhưng cảnh giới này có một chế ước đó là phải là tiên thiên, bằng không dù có làm cách nào cũng không thể luyện hoá nhập thể được. Đạt tới cảnh giới này trong hồng hoang chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, sau khi luyện hoá một tiên thiên linh vật thực lực người này sẽ tăng lên vài lần, chỗ huyền bí chân chính thì chỉ có người luyện hoá được mới biết mà thôi.

Chương 89: Các vị hữu lễ, Nam Lạc cáo từ

Dịch giả: quantl

Nam Lạc từ ngày bước lên đường tu hành tới nay đã hơn hai mươi năm, từ ngày có Hoàng Đình kinh chưa hề ngưng đọc, từ lúc minh tụng đến lúc ám tụng. Mỗi ngày đả toạ tồn thần, câu thông thiên địa, cảm ngộ đại đạo. Bất tri bất giác hắn đã có được cảm ngộ với đạo không kém một số lão yêu quái tu hành mấy trăm năm.

Cái này có thể coi là thiên tư nhưng cũng có thể coi là tâm tính. Hắn đã từng khô toạ nhiều năm ở Thái Cực Cung, cơ hồ khiến tâm hắn trở nên cô tịch, đạt tới mức nhất trần bất nhiễm. Sau lại tĩnh tụng Hoàng Đình trong Dương Bình Tộc, tuy nhìn thì không chút hiệu quả nhưng lại có ảnh hưởng rất sâu.

Ngay lúc mọi người kinh ngạc vì uy thế của Nam Lạc thì Hình Thiên đột nhiên động, y quát lên một tiếng, cầm hai lưỡi phủ bay lên trời cao, nhằm về phía Nam Lạc.

Hậu Nghệ không dừng tay, tiếp tục kéo Loan Thiên Cung, mũi tên cũng chỉ về phía Nam Lạc trên trời cao. Bọn họ muốn cùng lúc chém giết Nam Lạc, hiển nhiên họ hiểu một người không thể nào giết nổi Nam Lạc.

Cho nên cả hai định cùng lúc ra tay đánh chết hắn.

Nhưng Nam Lạc sao lại không nhìn ra được ý tưởng của họ, nếu lúc trước không thể chạy thoát là vì triền đấu với Hình Thiên, e sợ một tiễn kinh khủng của Hậu Nghệ.

Nhưng trạng thái lúc này của Nam Lạc cực kỳ tốt, kiếm kính người đã thành thế tam tài, vừa là một tiểu thiên địa vừa dung nhập vào đại thế giới.

Bay lên trời cao, dốc toàn lực thế mà Hình Thiên vẫn không tài nào đuổi kịp.

Nam Lạc không trốn vào hư vô, hắn chỉ bay lên tới vô cùng vô tận, phảng phất như bay khỏi cửu thiên.

Mọi người kinh hãi, từng người khẽ kêu lên, tựa hồ như tiên thiên linh bảo sắp tới tay mà lại bay mất.

Bất quá những người muốn cướp linh bảo của Nam Lạc, hoặc người có cừu oán với hắn vẫn không thể động, bởi vì Hậu Nghệ không động, tiễn của gã đã lên dây, người lại dung vào núi lớn.

Nếu như nói một tiễn trước là nghiền nát vạn vật thì một tiễn này lại có cảm giác không thể trốn tránh, bất luận chạy tới đâu cũng sẽ bị bắn trúng.

Nhanh nhẹn vô song, một tiễn xuất, vạn dặm tang hoang. Đó là cảm giác về Hậu Nghệ lúc này.

Sau khi Chiếu Miên chết, Hậu Nghệ trở về bế quan dưỡng thương xong đã tu thành một tiễn này.

Hình Thiên chân đạp huyền bộ, như đạp thang trời, đuổi theo, khí thế như cầu vồng, sát khí thẳng vân tiêu. Nhưng bất luận y đuổi thế nào cũng vô pháp chạm tới thân hình bay bổng của Nam Lạc. Tựa như giữa họ là một quãng đường dài vô tận.

Nam Lạc lúc này lại trở nên thần bí trong mắt mọi người, nhãn thần lãnh đạm, nụ cười nửa miệng như có như không, khiến những kẻ đứng trên núi, hàn ý bốc lên.

Ti Mệnh kinh hãi, từ trên người Nam Lạc gã cảm nhận được một loại cảm xúc cao cao tại thượng bao quát chúng sinh.

Mà đứng ở một ngọn núi cách xa nhất cả Dương Thiên Hữu, Hi Vũ và Dao Cơ càng thêm ngạc nhiên nhưng bên cạnh đó còn có cả cao hứng. Nó giống như việc nhìn thấy thân nhân cực kỳ lợi hại của mình vậy, từ trong lòng dâng lên một luồng khí nóng khó hiểu.

Hai mắt Dao Cơ xuất hiện sao nhỏ, hai tay nắm trước ngực, cái miệng nhỏ nhắn lúc này đã mở ra, có vẻ vô cùng khả ái, nàng nhìn chằm chằm vào Nam Lạc đã chẳng còn rõ ràng kia, “Ánh trăng” mờ nhạt càng lúc càng sáng. Dưới bầu trời đêm đầy sao, ánh trăng dường như càng thêm mông lung, mỹ lệ lạ thường.
Thiên địa tĩnh lặng.

Từ phía núi xa dường như có tiếng sói tru, lại có tiếng kêu gào của hồ ly với ánh trăng sáng.

Đột nhiên tất cả cảm nhận được dưới chân núi có một chút rung động khó hiểu, cẩn thận cảm thụ thì lại không có gì. Thế nhưng trong không trung lúc này lại có một thanh âm lành lạnh như đang ngâm tụng cái gì đó, thiên địa nguyên khí điên cuồng lao về phía Hậu Nghệ.

Cùng lúc đó trên trời cao vô tận đột nhiên có một đạo thiên địa huyền âm bay tới, thanh âm như khói như mây, nghe không rõ được, cũng chẳng thể cảm thụ.

Dao Cơ nghi hoặc hỏi Dương Thiên Hữu: “Đây là thanh âm gì mà lại như có như không thế?”

Dương Thiên Hữu đưa mắt nhìn Hậu Nghệ hoảng sợ nói: “Đây là huyền âm câu thông thiên địa đại đạo, không ngờ Đại Vu Hậu Nghệ lại đạt tới cảnh giới như vậy, chỉ sợ gã đã là đệ nhất nhân dưới Tổ Vu. Bất quá hắn cũng không kém, hắn cũng thông đại đạo huyền âm”

Dương Thiên Hữu nói “hắn” đương nhiên là Nam Lạc.

Lời vừa dứt thì bên tai truyền tới thanh âm băng lãnh của Hậu Nghệ, lúc này thanh âm đó dường như thiên địa thánh âm

“Tinh... Lạc...”

Một tiễn này tên Tinh Lạc, ý rằng cả sao trên trời cũng có thể bán hạ.

Tiễn xuất, liền biến mất trong trời đêm, nháy mắt đã đâm vào trong “Ánh trăng”.

Nhìn thấy một tiễn này ai cũng không ít thì nhiều nghĩ rằng Nam Lạc sẽ không trốn được.Nhưng Hậu Nghệ lại hiểu hơn ai hết tiễn của mình gặp lực cản lớn cỡ nào, dưới ánh trăng tựa hồ như vạn vật phải suy yếu, tinh khí, thần niệm cũng không thể thông suốt được. Hơn nữa việc câu thông thiên địa cũng khó hơn gấp bội, bằng không gã không thể nào đợi lâu như vậy mới bắn ra được một tiễn đó.

Tiễn vừa xuất ngoại nhân nhìn chỉ thấy thế như chẻ tre, phong thái vô địch. Nhưng chính gã lại biết trong không nhưng gặp lực cản cực lớn, giống như bắn vào bùn đất, một tiễn này phải đi trong bùn.

Gã cũng biết tất cả là do “Ánh trăng” tạo thành, ngay từ đầu gã chẳng lưu tâm lắm nhưng đến lúc phát hiện ra thì cả thiên địa này đã bị quang mang bao phủ.

Người ngoài nào hiểu vì sao Nam Lạc lại cứ bay lên mà không phi độn. Bởi vì tiễn của Hậu Nghệ còn chưa xuất, hắn không thể không bay lên, dùng ánh trăng để làm giảm đi lực lượng của Hậu Nghệ.

Quả như sở liệu của Hậu Nghệ, một tiễn cực mạnh của mình vẫn không thể bắn rơi Nam Lạc, gã biết, tiễn này dù có tới trước mặt Nam Lạc cũng chỉ còn sáu bảy thành uy lực mà thôi.

“Oanh...” Một tiếng nổ vang lên trên cao

Sóng khí bốc lên cuốn tới “Ánh Trăng”, mây khói tán loạn cuộn thành đợt bao phủ “Ánh Trăng”

Bất quá “Ánh Trăng” kia vẫn chưa tiêu tán, vẫn cứ bao trọn lấy Nam Lạc thế nhưng cũng đã yếu đi rất nhiều.

Chỉ thấy trên cao truyền tới thanh âm lanh lảnh của Nam Lạc: “Chư vị hữu lễ, Nam Lạc cáo từ”

“Hắn bị thương...”

Không biết người nào đột nhiên hô lớn.

“Không sai, bị thương còn không nhẹ. Ha ha Yêu Nguyệt Kính giờ sẽ là của bản vương” Thanh âm này vừa vang lên thì đã có người bay lên đuổi theo Nam Lạc.

“Dựa vào cái gì mà của ngươi, Yêu Nguyệt kính là thứ bản thánh phải có” Tên còn lại bay lên trời, gầm lên trong hư không.

Càng lúc càng có nhiều người lặng lẽ đuổi theo.

Dao Cơ chỉ tay về phía Nam Lạc tiêu thất, lớn tiếng nói: “Quá có mị lực, ta muốn bái ông ta làm thầy...”

Dương Thiên Hữu dường như lại sảng khoái hơn nhiều cười nói: “Thế phải gặp mới được, chúng ta cũng đuổi xem đi, không biết hắn có thụ thương nặng không” Nói rồi ba người cũng đuổi theo, khác với những người bay trên không họ lại thiểm độn giữa rừng núi, tốc độ nhanh tới dị thường.

Hình Thiên không đuổi, Hậu Nghệ cũng không, bọn họ chỉ lẳng lặng nhìn những người đuổi theo Nam Lạc mà thôi.

Tựa như có chút xem thường, lại tựa như tất cả đều đã trong lòng bàn tay. Lúc này bọn họ giống như một thợ săn thâm niên, lãnh tĩnh nhìn con mồi chạy trốn.

Chương 90: Bất đắc dĩ tuyệt sát chi kiếm

Dịch giả: quantl

Một đám yêu vân sát khí từ trên trời hạ xuống núi, một nữ tử diêm dúa lẳng lơ xuất hiện.

Trên người nàng quấn một lớp lụa mỏng, đường cong lả lướt, sóng mắt lưu chuyển, tựa hồ mặt hồ dập dềnh sóng. Tuy chưa lộ ra da thịt nhưng lại có một loại mị hoặc khác thường.

Nàng hạ xuống rừng liền lập tức ẩn độn, ngay sau đó một đạo ô quang theo sát nàng hạ xuống.

Người tới thân hình ngũ đoản, con mắt nho nhỏ quay tròn, phảng phắt như nghĩ tới chủ ý xấu xa gì đó. Con mắt y vừa chuyển nhìn xung quanh một lượt rồi đột nhiên cười hắc hắc nói: “Thanh La nương nương, trốn làm gì, Vạn Lượng ta luôn giữ một tấm chân tình với nàng”

Lời y vừa dứt thì một đạo yên vụ màu hồng phấn kéo tới, yên vụ lướt nhanh chớp mắt đã tới trước Vạn Lượng, Vạn Lượng tựa như sớm biết sẽ có cảnh này, thân thể khom một cái, lập tức chui vào trong đất, còn đám yên vụ màu hồng phấn kia không công mà phản, rụt trở lại hoá thành một chiếc khăn màu hồng.

“Vạn Lượng, ngươi không đuổi theo nhân loại kia đi, theo ta làm gì, ngươi không phải rất cần thanh kiếm kia sao?” Nữ tử lẳng lơ tên Thanh La nương nương, chậm rãi đi ra từ sau một gốc cây lớn vỏ xanh.

Nam tử có thân hình ngũ đoản tên Vạn Lượng hiện thân cười hì hì, con mắt y liếc khắp người Thanh La.

“Hắc hắc... Người khác không biết nhưng ta lại biết Thanh La nương nương có một loại năng lực là xét khí tức vạn vật, chỉ cần người kia còn sống thì sẽ không thể trốn nổi mũi của ngươi”

Nữ tử tên Thanh La không phủ nhận, sóng mắt lưu chuyển, thân thể khẽ di chuyển một vòng quanh Vạn Lượng nói: “Ngươi xác định rằng chỉ cần theo ta là có thể lấy được Tiên Thiên Linh Bảo kia sao?”

“Hắc hắc... Một nhân loại trọng thương còn có gì đáng sợ, chỉ cần có thể đuổi kịp trước người khác thì ta sẽ có được kiếm của hắn, đến lúc đó Yêu Nguyệt có thể chiếu khắp thiên địa kia thuộc về ngươi” Vạn Lượng tự tin nói

Thanh La nương nương cười to nói: “Ngươi tự tin như vậy sao, người nọ là Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân, có thể toàn thân thoát khỏi hai vị đỉnh cấp đại vu, bản lĩnh của ngươi ta còn không biết sao?”

“Hắc hắc, bản lĩnh của ta, muốn giết Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân bị thương đó là có thừa”

Ánh mắt tựa như khôn khéo của y lúc này đầy xem thường, cho dù là Nam Lạc lộ ra thực lực bất phàm thì trong lòng y cũng đã bị giảm xuống khá nhiều.

Không chỉ y nghĩ vậy, phần đông yêu tu cũng nghĩ thế.

“Chúng ta không cần phải lùi lại, ta đã ngửi thấy, hắn đã ở nơi này” Thanh La nương nương vừa cười vừa nói

Thân hình ngũ đoản của của Vạn Lượng bỗng dưng chấn động, có chút cứng ngắn cười nói: “Thanh La nương nương, đừng có giỡn”

Đột nhiên lúc đó y phát hiện ra mình không muốn tin chuyện này, trong lòng có chút chột dạ

Sắc mặt Thanh La nương nương cứng ngắc, Vạn Lượng bỗng xoay người lại, chỉ thấy phía sau mình không biết từ lúc nào đã có thêm một người

Một bộ thanh y, dưới ánh sao có vẻ thần bí và lãnh tĩnh.

“Nguyên lai ngươi thực sự ở đây, xem ra là phúc duy của Vạn Lượng ta rồi, kiếm kia là của ta” Vạn Lượng tuy có sợ, thanh âm có run rẩy nhưng nhãn thần vô cùng hưng phấn nhìn trường kiếm vỏ xanh của Nam Lạc.

Nói rồi tựa hồ như không chờ được nữa thò tay vào trong lòng, một thanh ngân sắc trường kiếm xuất hiện trong tay, chỉ là kiếm quang hỗn tạp, thiếu một phần thu thuỷ, một loại thần vận, thêm một chút khô héo, một phần hôi bại.

Kiếm vừa vào tay, thân hình loé lên, lao về phía Nam Lạc, thì ra cũng có chút lĩnh hội về kiếm thuật, thảo nào lại động tâm với Thanh Nhan kiếm

Sát khí, Yêu khí nhất thời dâng lên.

Một đạo kiếm quang loé lên rồi biến mất, một tiếng kiếm ngân vang trong không trung.

Sát khí, yêu khí kia tan biến

Vạn Lượng mới rồi hãy còn rất nóng lòng cướp Thanh Nhan đã nằm trên mặt đất, biến thành một con chồn lớn. Thanh kiếm kia cũng giống như thân thể y, chia thành hai đoạn.

Con mắt của Thanh La nương nương kinh ngạc, đạo kiếm quang kia lướt qua không trung khiến nàng có cảm giác như một chậu nước đá rót lên đỉnh đầu mình, tham niệm với tiên thiên linh bảo nhất thời tiêu tán.

Trong mắt nàng, lúc này Nam Lạc vô cùng lãnh liệt, nhãn thần như kiếm, băng lãnh và sắc bén.

“Ta không rõ, lẽ nào các ngươi vì một kiện tiên thiên linh vật mà ngay cả mạng cũng không cần sao? Còn cho là Nam Lạc ta đã trọng thương, chỉ cần các ngươi khom lưng là sẽ nhặt được hoặc là Nam Lạc ta chẳng hề ở trong mắt các ngươi, buồn cười, ngay cả loại nhân vật như thế này cũng muốn khi dễ ta...”

Nam Lạc phảng phất thì thào tự nói nhìn con chồn đã thành hai đoạn nằm trên mặt đất thế nhưng lại khiến Thanh La nương nương có cảm giác như gió lạnh đâm thẳng vào trong lòng.

Thanh La nương nương cứ như vậy nhìn Nam Lạc thân thể được bọc trong lụa mỏng khẽ run lên.

“Ta, ta không hề có ý muốn đuổi theo ngươi, ta chỉ muốn đi nhìn mà thôi...” Thanh La kinh sợ nói, pháp lực của Vạn Lượng nàng biết, không thua kém mình thế nhưng trước mặt người này lại chẳng có một chút phảng kháng nào.

Cứ như vậy mà cả người lẫn pháp bảo bị chém thành hai nửa.

Đột nhiên nàng phát hiện Nam Lạc động, trong lòng căng thẳng, không nghĩ ngợi nhiều tế chiếc khăn cẩm màu phấn hồng lên, hoá thành một lớp sương hồng bao phủ mình.

Đây chỉ là phản ứng trong vô thức, trong lòng nàng hiểu mình không thể ngăn cản được kiếm của hắn. Thế nhưng rất lâu sau cũng không có phản ứng gì, mở mắt, rỗng tuếch, gió núi lướt qua mang theo mùi tanh hôi tràn vào mũi, thân ảnh của Nam Lạc đã sớm tiêu thất.

Cái mũi tinh xảo của nàng khẽ nhìu, cả một chút khí tức trên người Nam Lạc cũng không thấy, trong lòng không khỏi nghi hoặc chẳng lẽ vừa rồi hắn cố ý dẫn chúng ta tới đây, hay là nghe được chúng ta nói chuyện nên đã sử dụng biện pháp ẩn dấu khí tức.

Nói cho cùng thì thiên phú của nàng cũng không khoa trương như Vạn Lượng nói, nàng cũng chỉ có thể ngửi được khí tức của người khác một cách đại khái mà thôi, nếu như người đó sử dụng thủ đoạn đặc biệt che giấu thì nàng bất lực.

Bí thuật này trong thiên địa cũng không ít cho nên cũng có rất nhiếu pháp thuật khắc chế nó.

Nàng không dám có chút tưởng tượng nào nữa, lần này may mắn nhặt được một mạng, vội độn về phía động thủ của mình, quyết định rằng từ nay về sau sẽ không bất cẩn xuất sơn nữa. Nàng không biết quyết định của mình đã giúp nàng tránh thoát rất nhiều hạo kiếp trong thiên địa, thậm chí trăm nghìn năm sau rất nhiều đại thần thông giả đã tử thương không còn, nàng vẫn còn sống thậm chí còn là một vị yêu thánh, chỉ là một bộ thanh y một đạo kiếm quang vĩnh viễn không bao giờ tiêu thất trong ký ức của nàng.

Thiên địa vô tận sinh ra hàng vạn hàng nghìn sinh linh, mỗi một ngọn núi đều có một vị đại vương, những đại vương này thực lực có cao có thấp, bình thường những đại vương ở nơi có nhiều linh khí sẽ cao hơn với những núi ít vài trù.
Tử Mục đại vương cũng coi là đỉnh cấp yêu vương trong vùng này, gã cũng rất yêu thích kiếm và Yêu Nguyệt kính của Nam Lạc. Nhưng gã không phải là cái loại như Phong Thánh Yêu Vương tuyên bố nhất định phải lấy được Yêu Nguyệt kính một cách đường đường chính chính. Gã thầm nghĩ chịu khó lặng lẽ tìm được linh bảo, trong bóng tối không biết có bao nhiêu người truy đuổi, có thể cười tới cùng mới là vương đạo.

Bỗng nhiên gã cảm giác được pháp lực ba động, thân hình khẽ động, lập tức trốn vào trong bóng tối.

Tử Mục đại vương xuất hiện lần nữa thì đã ở trong một sơn cốc, phía trước là một vùng u ám dưới những gốc đại thụ che trời, thế nhưng không thể nào che nổi con mắt của gã.

“Đó là Phong Thánh Yêu Vương” Tử Mục đại vương kinh hãi, chỉ thấy dưới con đường vắng vẻ trong rừng loé kiếm quang, người bên cạnh Phong Thánh Đại Vương lần lượt kêu la thảm thiết dưới ánh kiếm.

“Nam Lạc, ta đã đầu nhập thiên đình, ngươi dám giết ta” Trong kiếm quang, Phong Thanh Yêu Vương kêu lên sợ hãi.

“Giết ngươi thì sao” Một thanh âm băng lãnh tràn đầy sát ý nương theo một sợi kiếm quang như chỉ bạc xẹt trong hư không.

“A...”

Phong Thánh Yêu Vương hoá thành một cơn cuồng phong có ý bỏ chạy, y được xưng là Phong Thánh bởi phong độn thuật của y có chỗ độc đáo nhưng kiếm quang loé lên một cái, cuồng phong tan biến, một thân thú rơi từ trong không trung xuống đất.

Tử Mục Đại Vương kinh hãi, Phong Thánh Đại Vương tuy không có giao tình với gã nhưng đều là yêu vương của khu vực này, đều hiểu được thực lực của đối phương thế nhưng không hề có nổi chút hoàn thủ nào.

“Hắn lợi hại tới mức đó sao...” Tử Mục đại vương có cảm giác khó tin, cho tới lúc này gã mới nhớ ra đó là kẻ đã tranh phong với đỉnh cấp đại vu.

Kiếm khí kia là Tiên Thiên Linh Vật, hắn cũng đã nhập kiếm đạo.

Tử Mục Đại Vương quá khiếp đảm, lập tức muốn rời đi, lúc này gã không cảm giác được trên người Nam Lạc có thương thế gì.

Tựu ngay lúc gã định rời đi thì bộ thanh y tĩnh lặng đứng trong đám thi thể và máu tươi kia đột nhiên tiêu thất.

Trong lòng gã hoảng hốt, một đạo kiếm quang băng lãnh sáng như ngọc xuất hiện trong đôi mắt màu tím của gã.

Kiếm quang mới hiện thì đã có một luồng sát ý tuyệt diệt tràn vào trong lòng khiến ý thức của gã đông cứng lại, trong giây lát đó gã không còn chút phản ứng nào.

Trong tai mà dường như lại trong linh hồn truyền vào tiếm kiếm ngâm, dịu dàng như tình nhân, cùng lúc đó ý thức gã chìm vào trong bóng tối.

Kiếm quang biến mất, sát ý tiêu tan.

Nam Lạc hiện thân, tĩnh lặng trầm ngâm, trên người không chút sát khí. Tàng Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong bào bị bắn thủng một lỗ nhỏ trên vai phất phơ trong gió núi, không dính chút bụi bậm hay tiên huyết nào.

Nhìn lướt qua nam tử bị chém thành hai đoạn một cách lạnh nhạt, trong ánh mắt không chút ba động nào. Trên bầu trời, ánh sao rải xuống, rơi vào người hắn, chiếu lên khuôn mặt tựa băng sương.

Cho tới bây giờ hắn cũng không phải là kẻ mềm yếu, chỉ là không cần chọc tới hắn thì cũng sẽ không nổi giận thôi.

Gió núi phe phẩy, tinh quang lại bị lá cây ngăn trở, một lúc sau tinh quang chiếu lại thì nơi đó chỉ còn đầy thi thể.

Đột nhiên thi thể của Tử Mục Đại Vương giật giật, sau đó hai nửa thi thể chậm rãi dung hợp lại.

Một lúc sau thi thể vốn đứt thành hai đoạn đột nhiên ngồi dậy.

Trong mắt ngạc nhiên không thôi, gã cuối cùng đã biết rõ vì sao mà rất nhiều người pháp lực không kém bao xa cũng không có chút kháng cự nào. Thứ nhất kiếm khí kia là Tiên Thiên Kiếm Khí, uy lực lớn vô cùng, không có pháp bảo nào cản nổi một chém, trọng yếu hơn là sát ý thấm tâm kia, sát ý trong nháy mắt có thể khiến người ta mất đi phản kháng mới là chỗ đáng sợ.
Gã vốn là một con Tử Mục Trùng đắc đạo, trời sinh có năng lực tái sinh lại chân tay, đắc đạo rồi còn có thể tái hợp cơ thể, chỉ là lần này thiếu chút nữa thần hồn câu diệt, Tử Mục đại vương khẳng định nếu gã không ngẫu nhiên ngộ được một chút thần hồn chi đạo thì lúc này đã chết đến không thể chết hơn được.

Đứng dậy có chút gian nan, vừa muốn trở về thì đột nhiên lại quay lại. Đi tới gần những thi thể bị chém chết kia mới phát hiện ra không có kẻ nào không phải là một đao lưỡng đoạn.

Những người này đa số là thủ hạ của Phong Thánh Đại Vương, gã cúi đầu nhìn thật kỹ quả nhiên giống như đã sở liệu có rất nhiều người thậm chí không thể tế pháp bảo. Mừng rỡ nhặt những pháp bảo này lên, không rõ vì sao mà Nam Lạc lại không nhìn thấy những pháp bảo này.

Tựa hồ có chút không hiểu vì sao Nam Lạc không nhặt những pháp bảo này, lại đi tới gần Phong Thanh Đại Vương, nhưng gã cảm thấy vô cùng thất vọng, Hô Phong phiến đã vỡ thành mảnh vụn.

Đột nhiên một cây đại thụ lay động, Tử Mục Đại Vương cả kinh, quay đầu nhìn nhưng không có gì, lập tức nhấc chân bỏ chạy, giờ khắc này gã không hề có chút sơn yêu đại vương khí độ, dũng khí đã biến mất cùng với một kiếm của Nam Lạc.

Dao Cơ, Dương Thiên Hữu, Hi Vũ ba người cũng đuổi theo, đuổi tới một ngọn núi lớn cách vài trăm dặm thì ngừng lại, không chỉ là bọn hắn mà hầu hết người truy đuổi đều ngừng lại, từng đạo thanh âm khó chịu chui vào trong núi lớn.

Núi lớn kia tựa như một quái thú hắc ám vô biên thôn phệ tất cả sinh mệnh tiến vào.

Ba người họ liếc mắt nhìn nhau nhưng không đi vào mà là tìm một ngọn núi tương đối cao bên cạnh đứng lại.

“Thiên Hữu ca, chúng ta cũng tiến vào, vạn nhất hắn gặp nguy hiểm còn có thể trợ giúp hắn chứ” Dao Cơ chỉ vào ngọn núi trước mắt tuy thấp không ít nhưng lại trùng trùng điệp điệp nói

“Ha Ha, Dao Dao, không cần lo lắng, những người muốn đoạt linh bảo kia nhất định sẽ không có được chỗ tốt, chỉ cần hai vị Đại Vu không đuổi theo những người đó còn không có ai thắng nổi hắn, ta tuy tu vi thấp nhưng nhãn lực lại không kém” Dương Thiên Hữu vừa cười vừa nói, có cảm giác nắm giữ đại cục.

Dao Cơ nghe được lời của Dương Thiên Hữu không khỏi cười hì hì, con mắt chớp chớp nhìn, nàng rất thích khí chất này của Dương Thiên Hữu, trầm ổn tự tin.

Chẳng bao lâu đột nhiên trong núi vọt lên một đạo kiếm quang, loé lên rồi vụt tắt.

Nhưng ba người đứng trên núi cao lại nhìn thấy.

Dao Cơ chỉ vào nơi kiếm quang xuất hiện nói: “Đó, đó không phải là kiếm của hắn sao...”

“Không sai, đó là kiếm của hắn, xuất phát từ cái tâm bất đắc dĩ mà vẫn đầy tuyệt sát”

Kiếm ý của Nam Lạc là tâm ý, giờ khắc này lại bị Dương Thiên Hữu hiểu được.

“Bất đắc dĩ và tuyệt sát... Tuyệt sát ta còn hiểu được nhưng mà bất đắc dĩ là vì sao chứ?” Dao Cơ có chút khó lý giải nổi lên tiếng hỏi.

Dương Thiên Hữu nhìn về vùng trời bị bao phủ trong đêm đen đăm chiêu nói: “Có lẽ hắn đã gặp phải rất nhiều điều bất đắc dĩ, người sống trong thiên địa này sẽ gặp phải rất nhiều việc bất đắc dĩ, thứ này không liên quan tới tu vi cao thấp”

Dao Cơ nhìn Dương Thiên Hữu, trong mắt hiện lên một chút si mê, không khỏi đến gần quan thiết hỏi: “Thiên Hữu ca, ngươi cũng có rất nhiều việc bất đắc dĩ sao?”

“Ha ha, đừng nên nghĩ nhiều như thế, Thiên Hữu ca không phải là thánh nhân, không có nhiều bất đắc dĩ như vậy” Dương Thiên Hữu cười nói

Dao Cơ nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi nói: “Hắn là người như thế nào, vì sao đã có nhiều bất đắc dĩ mà lại còn có tu vi cao như vậy”

“Hắn ư? Hắn là người giống với chúng ta” Dương Thiên Hữu nhàn nhạt nói

“Không, hắn không giống chúng ta” Hi Vũ vốn luôn đứng cô tịch ở đó đột nhiên nói, y chỉ mình rồi nói tiếp: “Hắn nhìn thì lãnh đạm hơn chúng ta, nhưng khi đã chạm tới giới hạn của mình thì càng quyết tuyệt hơn chúng ta, bằng không kiếm của hắn không thể có được tuyệt sát ý như vậy”

Lời Hi Vũ mới hạ xuống thì trong núi xuất hiện một đạo kiếm quang nhưng rất nhanh đã tiêu thất.

Cứ như vậy ba người đứng trên ngọn núi cao kia nhìn ngọn núi đen kịt trước mắt, thỉnh thoảng lại loé ra kiếm mang đầy sát ý, bất tri bất giác đã đứng tới bình minh.

“Có bao nhiêu người bị giết?” Dao Cơ nhìn thiên địa đã có chút yên lặng, kính nể nói

Dương Thiên Hữu lắc đầu nói: “Ta chỉ biết đã có một nghìn kẻ tiến vào nhưng không có được mười kẻ đi ra”

Phương Đông dần hiện lên một hạt trắng bạc.

“Di, các ngươi nhìn, đó không phải hắn sao?” Dao Cơ đột nhiên chỉ vào một ngọn núi xa xa kinh ngạc nói “Hắn đang nhìn gì vậy”

Dưới ánh nắng sớm nhàn nhạt, Nam Lạc đứng lặng trên đỉnh núi, thanh y phiêu động, mái tóc đen dài buộc lại phía sau, thanh kiếm ba thước vỏ xanh không ngừng rung động.

Dương Thiên Hữu nhướng mày, nhìn theo ánh mắt của Nam Lạc, y thấy được hai người.

Vu tộc Đại Vu, Hình Thiên và Hậu Nghệ. Bọn họ đứng ở trên một đỉnh núi cách nơi Nam Lạc đứng khoảng mười ngọn.

“Hắn muốn làm gì?” Dao Cơ cũng thấy được hai người, nghi vấn hỏi: “Lẽ nào, hắn muốn báo thù”

Dương Thiên Hữu lắc đầu nói: “Không biết, bất quá bây giờ nếu hắn báo thù cũng không phải là lựa chọn tốt, hai đại vu, hắn không thể giết được bất cứ ai”

Nam Lạc kỳ thức cũng không hiểu vì sao mình không đi ngay mà lại hiện thân ra, hắn biết rõ cừu oán của mình và họ không thể hoá giải nhưng lại khôgn muốn cùng họ kết tử cừu, tuy nhiên hắn cũng không nguyện ý bị người như vậy truy sát.

Mạng hắn được Chúc Dung cứu, trong nhân loại cũng có không ít bộ tộc có quan hệ với vu tộc.

Nhìn bạch y Hậu Nghệ, nhìn Hình Thiên để trần nửa thân trên.

Mặt trời hiện lên nhưng tâm lại càng lúc càng lạnh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau