NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Thanh Nhan Điêu Linh

Dịch giả: quantl

Những người không quen Nam Lạc, nhìn thấy vẻ lạnh lùng nghiêm nghị và sát khí lẫm liệt của hắn lúc này sẽ cho rằng đó là bản tính của hắn. Nhưng mà những tộc nhân may mắn còn sót lại của Dương Bình Tộc lại biết năm đó Nam Lạc tuy không nói nhiều nhưng chưa từng lạnh lùng đối đãi với ai, lúc nào cũng mỉm cười trò chuyện.

Thế nhưng bây giờ hắn lại lãnh sát tới như vậy khiến trong lòng họ sinh ra một loại hào khí mãnh liệt.

Người mặc một bộ y phục màu máu, sắc mặt kịch biến, vốn là trầm thấp kiềm chế sát khí lúc này lại trở nên dữ tợn: “Đã như vậy thì...”

“Keng...”

Nam Lạc rút kiếm khỏi vỏ, kiếm khí như một luồng không khí lạnh chỉ loé lên rồi biến mất.

Khi mọi người phục hồi tinh thần thì người kia đã trở thành hai đoạn nằm trên mặt đất, tay y cầm một thanh huyết kiếm cũng đã bị chém đứt.

Kết quả bất ngờ này khiến cả không gian trở nên tĩnh lặng, không ai ngờ chiến đấu sẽ kết thúc nhanh như vậy

“Một đao này vì Lạc Thuỷ tỷ... một đao này...” Sau một chút yên lặng, Tiểu Hổ càng trở nên điên cuồng. Từng đao lạnh lẽo cắt lên xương phát ra những tiếng khanh khác trộn với tiếng gào thét của y vang khắp không gian.

Sói trắng lúc này lại đột nhiên gào lên những tiếng kêu thảm thiết, không biết là vì đao của Tiểu Hổ hay vì cái chết của nhị huynh mình.

Gã bị Nam Lạc dùng một kiếm chém giết chẳng biết tên là gì chỉ biết gã là nhị huynh của lang yêu, còn có một vị đại huynh nhận chức trên thiên đình. Dựa vào khí cơ mà gã toả ra, pháp lực so với Nam Lạc cũng chỉ yếu hơn một bậc mà thôi nhưng trước mặt Nam Lạc lại chẳng có một chút sức phản kháng nào.

Khi đó trong lòng Nam Lạc không hề suy nghĩ gì nhiều, bất luận chiến đấu thắng bại ra sao, sau khi bảo kẻ đó “cút” mà gã lại không cút hơn nữa lại còn có ý uy hiếp, hắn liền bị sát ý dẫn dắt, hung hãn xuất thủ. Giây phút đó sát ý trong lòng hắn thông qua Thanh Nhan Kiếm mà phóng ra ngoài, uy lực kinh người, khiến cho kẻ địch không cách nào chống cự nổi.

Chém một kiếm đó khiến Nam Lạc có một loại cảm giác bất cứ kẻ địch nào đứng ở nơi đó cũng sẽ phải chết, cảm giác này chưa từng xuất hiện, trong lòng chỉ có sát niệm, khiến uy lực của kiếm tăng lên gấp mấy lần.

Nhưng sau khí xuất kiếm hắn mới phát hiện pháp lực của cơ thể mình đã tiêu hao hơn phân nửa, hơn nữa còn có một cảm giác suy yếu kéo tới, hơi định thần lại thì cảm thấy kinh hãi, hoá ra thần niệm sau một kiếm kia đã gần cạn sạch.

Nam Lạc lẳng lặng dưới ánh chiều tà suy tư, một lúc sau mới hiểu ra một kiếm này không hề dùng thiên địa nguyên khí, chỉ dùng pháp lực của bản thân làm gốc rễ, dung nhập thần niệm, bộc phát sát ý trong lòng ra ngoài, uy lực mạnh tới mức khó tin, lại nhìn cái sắc sói nằm trên đất đột nhiên có cảm giác giết gà dùng dao mổ trâu.

Một kiếm này uy lực cường đại cỡ nào, ngay cả Nam Lạc cũng không thể nói rõ được, nhưng hắn hiểu được cái tệ đoan của một kiếm này, dùng ra, nếu địch không chết mình sẽ gặp nguy hiểm, bất quá một chiêu này đạt được uy lực tới vậy thì ý niệm trong lòng phải đạt tới một trình độ cực mạnh mới được. Giống như bây giờ dù cho Nam Lạc có khôi phục tới đỉnh phong thì uy lực của một kiếm kia cũng sẽ giảm mạnh. Bất quá hắn cũng đã lĩnh ngộ sâu hơn một bậc về kiếm đạo, cho tới lúc này hắn mới chân chính bước chân của mình lên kiếm đạo.

Lấy tâm ngự kiếm, lấy thần ngự kiếm, trên thân kiếm chất chứa ý niệm cá nhân. Ý niệm này có lẽ giống như gió xuân vậy, khi thường thì yếu đuối nhưng có thể trở nên đáng sợ hơn bất cứ đại đạo nào.Nam Lạc lại rời đi, sói trắng đã bị lột da rút gân.

Tiểu Hổ chính là đứa bé năm đó đã hỏi Nam Lạc có phải là thần tiên không, không ngờ rằng nhiều năm qua đi cũng đã bước vào cánh cửa luyện khí.

Nam Lạc truyền cho y hai tầng khẩu quyết nữa, nói rằng nếu như có một ngày bước vào luyện thần phản hư mà ta không về thì có thể tới Thiên Đình gặp ta. Con mắt Tiểu Hổ đỏ bừng gật đầu, giờ khắc này y chỉ là một đứa trẻ không còn có vẻ điên cuồng khi trước. Khi thường y luôn là người kiên cường, trong Dương Bình Tộc bây giờ cũng là người có thực lực cực mạnh.

Lúc Nam Lạc rời đi cước đạp Ngũ Thải Tường Vân chậm rãi bay lên. Ngay cả hắn cũng chẳng rõ vì sao phải làm như vậy, trong lòng cảm thấy ước muốn trong lòng mọi người cho nên liền làm thế.

Cho tới khi bay tới nơi cực xa, dù là thị lực của Nam Lạc cũng chỉ có thể nhìn thấy tầng tầng lớp lớp núi xanh thì thân hình mới biến vào trong hư không. Bây giờ là về thiên đình không phải vội vã giống như lúc trở lại Dương Bình tộc, dọc đường cứ trăn trở về cách dùng Thanh Nhan. Cho tới lúc này Nam Lạc mới hiểu được uy lực của tiên thiên linh bảo.

Một đạo bạch quang xẹt qua hư không dễ dàng chém một cây đại thụ thành một thân cây trụi lủi, bạch quang từ trời cao tới đại thụ chỉ trong chớp mắt, nếu có người nhìn thấy cũng chỉ có thể quan sát được một đạo bạch quang loé lên nhưng không thể lần theo nó để rồi phát hiện một đại thụ bị chém được.

Trong núi dã thú đã khai linh vô cùng đông đúc, một con lợn rừng nằm trong rừng đột nhiên nhìn con nhím bên cạnh kinh hô: “Mau nhìn có một người, ồ, đã biến mất”

Con nhím ngẩng đầu nhìn thì quả nhiên chỉ thấy trống rỗng, không khỏi lớn tiếng nói: “Ngươi, cái tên lừa đảo này, lại nói dối ta, lần sau ta quyết không dẫn ngươi tới Nam Sơn tìm Hồ Điệp muội chơi”

“Lão trư ta là người có chữ tín, chưa từng gạt ai bao giờ, chớ có trách oan ta, ta sớm biết ngươi muốn dùng cớ đề không dẫn ta đi Nam Sơn tìm Hồ Điệp muội”“Ngươi, thằng mặt dày này xưa nay vốn rất giảo hoạt, đã lừa ta rất nhiều lần, ngươi nói có người, thế người đâu”

“Ta đã trông thấy một người, mặc thanh y, dung mạo còn tuấn tú hơn Nam Sơn đại vương, vừa nhìn đã biết là cao nhân, nếu không phải là đi quá nhanh thì ta đã lao ra bái ông ta làm thầy” Lợn rừng nằm trong đống lá cây, mặt đầy mơ ước nhìn trời nói

Con nhím bên cạnh tỏ vẻ khinh thường lắc đầu, đột nhiên nói: “Hoè thụ lão yêu bà từ lúc nào đã biến thành cây trụi thế kia”

“Ngươi, thằng lừa đảo, cũng tưởng học lão trư để lừa người à, pháp lực của lão yêu bà chỉ kém hơn Sơn Nam đại vương một chút làm sao lại thành cây trụi được chứ, gạt người cũng cần kỹ thuật đó, lời nói của ngươi có nhiều kẽ hở quá, dùng tai của ta cũng có thể biết đó là lời nói dối” Sơn trư nằm sấp xuống, đầu chẳng ngoảng lại.

“Ta không lừa ngươi, mau nhìn, nhìn cho kỹ đi không ta sẽ đâm ngươi” Con nhím có chút hưng phấn nói lớn.

Sơn Trư không biết là bị lời của nó đánh động hay là bị nó doạ đâm mình nên cũng đứng dây nghiêng đầu nhìn

“Hồ điệp muội ơi, thật là biến thành cây trụi”

Sơn trư cùng con nhím vội chạy tới thân cây bị chém lớn tiếng hỏi: “Hoè hoa nãi nãi, vì sao ngươi biến thành thế này”

Chỉ thấy thân cây run lên một cái rồi một tiếng khóc nức nở truyền tới: “Nãi nãi nào biết, chỉ thấy trên trời có một đạo bạch quang hạ xuống, chờ lúc phục hồi tinh thần thì đã biến thành thế này, trời giết ta rồi, nãi nãi có trêu chọc ai bao giờ đâu, rảnh rỗi đứng trên núi nhìn phong cảnh cũng bị người ta chém, ô ô...”

Nam Lạc nào biết vì trong lòng có sở cảm, tuỳ tâm mà động một kiếm thế mà lại chém trúng một thụ yêu khai linh.

Hắn biết tu luyện “Hoàng Đình” tới mức cao tâm có thể pháp tuỳ tâm xuất nhưng dù sao cũng phải mất rất nhiều thời gian và cảm ngộ tu hành mới làm được, thậm chí cả đời cũng chưa chắc làm được. Nhưng khi dùng Thanh Nhan thì hắn lại có thể tâm động kiếm xuất, uy lực còn không nhỏ.

Tới bây giờ hắn cũng chẳng có đòn tấn công nào đặc biệt, Khổng Tuyên không dạy, Thái Cực Cung cũng không truyền thụ, chỉ có Pháp Tượng Thiên Địa do Chúc Dung truyền thừa, nhưng sau khi đi qua Hậu Thổ bộ lạc bị Hậu Nghệ đánh lén suýt chết, liền không thích dùng Pháp Tượng Thiên Địa nữa.

Kiếm Ý chi đạo khó giải thích của Thông Thiên Đạo Nhân là thứ hắn thích nhất. Bất quá của người khác vẫn là của người khác, chỉ có mình lĩnh ngộ ra mới có thể coi như là học được. Bằng không cũng giống như đại đạo của thiên địa, không nơi nào không tồn tại nhưng không dùng được thì cũng là lãng phí.

Bây giờ hắn coi như cũng có thức thuộc về chính mình, những thứ học được ở những nơi khác đều chỉ là vẻ ngoài hình thành nên thứ thuộc về hắn.

“Khi ta dùng một kiếm đó thì trong lòng ta tràn đầy sát khí, tình trạng chỉ tới ta gặp chuyện gì đó mà không thể chịu nổi... Chỉ mong một kiếm này vĩnh viễn không dược dùng nữa thì lòng mới có thể thanh tĩnh được. Một kiếm này gọi là Điêu Linh đi, Điêu Linh lòng ta hoặc Điêu Linh mệnh của người khác” Nam Lạc nghĩ thầm, cũng vì một kiếm đó mà một bộ kiếm pháp cứ mông lung trong lòng được hắn gọi là Thanh Nhan kiếm quyết.

Chương 82: Yêu thần Bạch Trạch

Dịch giả: quantl

Núi xanh trùng trùng điệp điệp, mây trôi mờ ảo

Nơi này là một ngọn núi nằm ở phía nam Bất Chu Sơn, khí hậu ẩm ướt, nắng ít mưa nhiều, cho nên giữa núi chướng khí nồng nặc, dưới ánh nắng sớm chiết xạ thành ánh sáng hoa lệ.

Bạch Trạch khẽ phe phẩy một cái quạt ngọc nhìn thanh y nhân trước mặt cười nói: “Ngươi tới một mình?”

Thanh y nhân chỉ cười không nói

“Nếu như ngươi chỉ tới một mình, vậy thì ngươi đành phải tay không mà về thôi” Bạch Trạch tao nhã, bạch y trong nắng sớm toả ra vẻ nhu hoà.

Phía sau y là một căn nhà đá, không lớn, chỉ có ba gian phòng mà thôi, liếc mắt cũng có thể thấy bên trong không bày biện hoa lệ. Bên cạnh y có một nữ tử cũng mặc bạch y đang ngồi, đang tập trung tinh thần thêu một bức uyên ương đồ trên khăn.

Bạch Y nữ tử lúc này ngẩng đầu lên nói với người đứng trước Bạch Trạch: “Nếu không cứ để người ta vào ngồi một lúc đi, Thấm Tâm tửu không phải còn một vò sao?” Thanh âm mềm mại mà không nhõng nhẽo, sóng mắt lưu chuyển nhưng không hề có một chút mị hoặc nào.

Bạch Trạch quay đầu cười nói: “Vâng mệnh, phu nhân” Quay đầu lại, vẻ mặt cười khổ nói: “ Quả là ta còn có một vò Thấm Tâm Tửu, sau khi chúng ta uống xong nhất định ngươi phải nói một chút là rượu của ta ngon hay là rượu của Thiên Đình ngon”

Thanh y nhân tựa hồ không ngờ tới sự tình sẽ tiến triển như vậy nên có chút bất ngờ, dừng một chút cười cười nói: “Ta chưa từng uống rượu của Thiên Đình, ta cũng không thể uống rượu của ngươi”

“Ồ, Thiên Đình chẳng lẽ không có rượu sao, ngươi là Thiên Đình đệ nhất Tinh Quân cũng chưa từng uống à. Nếu chưa uống cũng chẳng sao, bây giờ uống một chút của ta, rồi quay lại uống của Thiên Đình, xem của ai ngon hơn, có cơ hội ngươi quay lại nói cho ta một tiếng là được” Bạch Trạch khẽ lay quạt ngọc, phong tư trác tuyệt

Thanh y nhân chính là Nam Lạc, hắn hơi xấu hổ cười nói: “Ta thực sự không thể uống rượu của ngươi, ta tới mời ngươi đi Thiên Đình, nếu vì uống rượu của ngươi mà không hoàn thành nhiệm vụ thì cái gã uống rượu đó không biết có sống nổi không nữa”

“Ha ha... Phu nhân, giờ không phải là do ta không chiêu đãi hắn mà hắn không uống nhé” Bạch Trạch cười nói với nữ tử phía sau.

Nàng kia nhíu đôi mi thanh tú, khẽ nhăn mặt nhìn Nam Lạc nói: “Tinh quân hẳn là hiểu quy củ của chúng ta chứ”

Nam Lạc gật gật đầu nói: “Ta hiểu quy củ của các ngươi là mời người uống rượu, hoá thù thành bạn, nếu cự tuyệt thì sẽ là đao kiếm tương giao”

“Thế sao Tinh Quân cứ nhất định phải làm khó phu thê chúng ta?”

Nam Lạc lắc đầu nói: “Ta cũng chỉ là phụng mệnh hành sự mà thôi”

“Ta nói rồi, nếu ngươi chỉ tới một mình, thì sẽ tay không mà về” sắc mặt Bạch Trạch có phần lạnh lẽo nói

Nam Lạc nghiêng đầu, nhìn thoáng qua cái bụng hơi nhô lên của nàng kia nói: “Nam Cương Bạch Trạch thiện trắc toán, thông âm dương, hiểu thiên thời, pháp lực cao cường được gọi là Nam Cương chi thần, những thứ này ta đều biết, chỉ là Thượng Đế từ lúc chưởng quản thiên đình tới nay đã làm âm dương rối loạn, ngươi không tính được lần này tới bao nhiêu người”

Quạt ngọc trong tay Bạch Trạch khẽ dừng lại, nghiêm mặt nói: “Lúc đầu Đế Tuấn trù tính Phượng Hoàng, Long Cung, đã từng chấp nhận rằng chỉ cần ta không nhúng tay, nếu hắn kiến lập Thiên Đình cũng sẽ không tới quấy rầy Bạch mỗ thế nhưng bây giờ lại làm vậy, đường đường là Thượng Đế chẳng lẽ lại muốn lật lọng làm tiểu nhân”
“Ta không biết ngươi có ước định gì với Thượng Đế nhưng ta là được Thượng Đế an bài tới đây” Nam Lạc dừng một chút nhìn vào gương mặt nữ tử có vẻ như bị làm phiền phía sau Bạch Trạch nói: “Thượng Đế còn nói, lúc đến nơi này, nhất đinh phải mời các ngươi tới Thiên Đình”

“Thượng Đế quả là hảo tính toán, nhưng hắn quên Bạch Trạch không phải người chỉ biết trắc toán thiên địa, ta nếu muốn đi, ngươi không ngăn được, trừ phi Đế Tuấn và Thái Nhất đích thân đến” Bạch Trạch điềm nhiên nói

Nam Lạc nhìn nàng kia mà không nói gì. Hắn tình nguyện đổi nhiệm vụ, tình nguyện cùng rất nhiều người đi tranh đấu sinh tử cũng không nguyện ý mưu lợi lúc người ta gặp khó khăn.

Hắn tới một mình, không có bất cứ ai đi theo, còn Bạch Trạch trước mặt là yêu thần danh chấn Nam Cương.

“Nhìn ngươi rất tự tin, ta biết ngươi chỉ đến một mình, cùng lắm thì giết ngươi, sau đó phu thê chúng ta lại tìm một chỗ ẩn độn, âm dương thiên địa này đã loạn, dù là Đế Tuấn cũng vị tất tính được ta” Bạch Trạch híp mắt, quạt ngọc đã thu lại, khí cơ vững vàng bao lấy Nam Lạc, có ý xuất thủ.

Sắc mặt Nam Lạc bình tĩnh không thừa nhận cũng không phủ nhận chỉ có mình mình, chỉ đứng an tĩnh mắt nhìn hư không.

Bạch Trạch nhìn Nam Lạc, sát khí lộ, hàn ý lành lạnh.

Khí thế như núi cao đè xuống Nam Lạc

Một lúc sau y nở nụ cười: “Ha ha..., nhân tộc nhỏ yếu không ngờ còn có nhân vật như tinh quân, Bạch mỗ tuy đã sớm nghe danh nhưng không ngờ tinh quân lại có bản lãnh cao minh cỡ này”

Nam Lạc mỉm cười

Bạch Trạch còn nói thêm: “Chỉ sợ lần này Tinh Quân sẽ phải thất vọng rồi, thượng đế để ngươi tới, đoán rằng bằng tâm tính Bạch mỗ nhất định sẽ đi theo ngươi, nhưng tiền đề phải là ngươi ép được Bạch mỗ đi đã”

“Ha ha...” Nam Lạc thản nhiên cười nói “Ra tay đi, thử qua sẽ biết” Hắn nói nhẹ nhàng thong dong, không chút sát khíBạch Trạch động, động mà không mang chút khí thế nào, tựa như con người của y vậy, quạt ngọc như gió phất tới. Thế nhưng Nam Lạc không dám có chút chủ quan nào, quạt ngọc phất tới thì hắn đã biến mất vô tung vô ảnh, thân hình hiện lên trên một ngọn cây

“Ngũ hành thuật, không ngờ ngoại trừ Khổng Tuyên còn có người kiêm tu ngũ hành, ta muốn nhìn xem trình độ của ngươi đã tới đâu rồi” thanh âm của Bạch Trạch vừa dứt người đã biến mất trong không trung.

Khi xuất hiện đã ở trên đầu Nam Lạc, quạt ngọc thay kiếm đâm thẳng vào đầu hắn, Nam Lạc lại tiêu thất.

Đột nhiên một trận gió xuất hiện trong không gian, gió như dòng suối chậm rãi chảy trong không gian, lặng lẽ tự nhiên. Nhưng những cây bị gió thổi qua lại đột nhiên trở nên khô vàng.

Phạm vi của trận gió càng lúc càng lớn, chỉ trong chớp mắt đã bao trùm cả ngọn núi, bất luận là chim bay trên trời, hay thú chạy trong núi đều không thể chống cự lại toàn bộ biến thành xương khô.

Quanh thân Nam Lạc được bọc trong một lớp yên vụ ngũ sắc, không ngừng chống lại ngọn gió nhẹ nhàng mà lại vô cùng đáng sợ này. Không ngừng có yên hà bị thổi đi, lại không ngừng có yên hà sinh ra, tuy tốc độ sinh không bằng tốc độ thổi nhưng vẫn có thể chống lại một lúc.

“Trạch, không nên dùng Âm Dương Phiến, quá ảnh hưởng tới thiên hoà” Nữ tử ngồi ở nhà đá cau mày lo lắng lớn tiếng nói

Lời của nàng vừa xuất, trận gió tiêu thất

Bạch Trạch hiện thân, lạnh lùng nhìn Nam Lạc nói: “nếu ngươi chỉ có thủ đoạn như vậy thì không cản được chúng ta rời đi” Dứt lời không để ý tới Nam Lạc, loé lên trong hư không đi tới cạnh nàng kia, ôm lấy nàng, hai người lập tức tiêu thất.

Trong con ngươi Nam Lạc loé hoả quang nhưng chẳng thấy được gì, trong lòng thầm than, Thiên Thị Nhãn càng lúc càng không dùng được, tuy thấy được cực xa nhưng có rất nhiều độn pháp không nhìn thấu được.

Lúc trước có Văn Đạo Nhân khiến hắn ăn trái đắng, giờ lại có thêm Bạch Trạch, ngay cả vết tích cũng không thấy, chỉ bằng độn thuật đó cũng có thể xếp vào chiếu trên trong thiên địa này.

Nhiệm vụ lần này quả là cũng chỉ có mình hắn cho nên quyết không thể để Bạch Trạch chạy thoát

Thân hình nhoáng lên, người đã đi tới trời cao, thanh quang bốc lên trên đỉnh đầu, một cái gương xuất hiện. Mặt gương trong trẻo tươi sáng, khẽ rung nhẹ trong hư không, rồi tựa như có linh trí, xoay về một hướng, mặt kính liền xuất hiện thân ảnh Bạch Trạch đang ôm lấy phu nhân của mình.

Nam Lạc đứng trên trời cao giọng cười nói: “Nếu để cho ngươi đi dễ thế sao ta dám nhận cái tên Giám Thiên Tinh Quân chứ” Giơ một ngón tay, một đạo kiếm quang xẹt trong không trung.

Chỉ nghe hắn cao giọng nói: “Bạch Trạch tiên sinh cũng tiếp một kiếm của Nam Lạc để xem ta có bản lĩnh giữ tiên sinh lại không”

Bạch quang như xuyên thấu hư không, chớp mắt đã vượt qua trăm dặm xuất hiện trên đầu Bạch Trạch.

“Ha ha, Giám Thiên Tinh Quân có một cái gương có thể chiếu khắp đại thế giới, Bạch Trạch sao lại không biết điều này, đáng tiếc bây giờ sẽ phải đổi chủ rồi, thiên đình Giám Thiên Tinh Quân cũng sẽ phải vẫn lạc ở đây”

Nam Lạc nghe thấy tiếng cười của Bạch Trạch vang vọng khắp không gian, thân ảnh ngoài trăm dặm kiếm tới vỡ vụn, hoá thành một cái quạt ngọc, rung lên trong không trung rồi biến mất không thấy tung tích.

Chương 83: Thiên Hoàng Kỷ Nguyên

Dịch giả: quantl

Bạch Trạch sinh cùng thiên địa, thuộc về tiên thiên sinh linh. Thần thông sinh thành từng truyền khắp thiên địa, danh tiếng cực lớn. Lúc đó có nhiều thần thông giả cũng mạnh hơn y nhiều nhưng trời sinh y có thể thông âm dương thuật, hiểu thiên thời, tránh hung hiểm. Đi qua rất nhiều nơi đều bình an vô sự, âm dương nhị khí trong cơ thể được y dùng tới mức xuất thần nhập hoá, âm dương độn thuật càng thêm quỷ bí vô song.

Khi bỏ chạy thì vô hình vô tiếng, lời vừa dứt thì đã trôi dạt theo không trung phảng phất như nương theo quỹ tích đại đạo mà di chuyển. Nam Lạc khẽ chuyển đầu thì đã bị gió bao vây, cả người giống như lá khô bị xát vỡ, hoá thành bột phấn, phiêu tán trong không trung.

Bạch Trạch giống như gió ập tới, một tay ôm bạch y nữ tử, giống như thần tiên quyến lữ, chỉ là bạch y nữ tử kia tay khẽ vỗ bụng dưới, đôi mi thanh tú khẽ nhăn lại. Đôi môi trắng bệch của nàng khẽ mấp máy cuối cùng lại không nói ra lời.

Bạch Trạch tựa hồ nhìn ra nàng muốn nói gì nhẹ giọng nói: “Không phải là ta muốn giết hắn, mà là gương trong tay hắn có chút thần diệu, có hắn thì chúng ta không thể nào rời đi được”

Trán nàng vẫn cứ nhăn nhưng không nói gì chỉ thở dài thôi.

Bạch Trạch kéo tay nàng tựa hồ muốn rời đi, đột nhiên quanh bọn họ xuất hiện hơn mười người, những người này tới bất thình lình ngay cả Bạch Trạch trước đó cũng không phát hiện ra, dù bây giờ họ hiện thân cũng không thể cảm nhận được pháp lực ba động trên người họ, nhưng người nào cũng đứng trên hư không, trong tay mỗi người có pháp bảo tản ra các loại quang mang, dường hợp thành một bộ trận pháp huyền ảo, phong toả cả phiến hư không này.

“Nguyên lai là Xích Phong lão tổ, không biết từ lúc nào đã thành nanh vuốt của Thiên Đình rồi” Bạch Trạch khẽ nghiêng đầu, nhãn thần khinh miệt, lời nói có tính khiêu khích, cho tới lúc này y mới lộ ra cuồng ngạo của tiên thiên sinh linh.

Trong hơn mười người có một lão già tóc đỏ cười hắc hắc nói: “Nam Cương chi thần Bạch Trạch, oai danh hiển hách, lão tổ đã sớm muốn gặp mặt”

“Ha ha gặp mặt, ngươi còn không xứng, nếu không phải trên người các ngươi có bùa chú ngăn cản khí tức thì trong vòng trăm dặm ta có thể khiến các ngươi hồn phiêu phách tán” Bạch Trạch nở nụ cười khinh miệt

Xích Phong lão tổ trừng mắt, muốn động thủ nhưng Bạch Trạch lại cười ha ha nói: “Xích Phong lão tổ là người thành danh nhiều năm, nhập thiên đình cũng không sao nhưng lại bài danh sau một tiểu bối nhân tộc ha ha... Nếu Đế Tuấn muốn gặp ta vậy thì ta đi thiên đình một lần, có gì đáng sợ chứ”

Bạch Trạch dứt lời liền đã hoá thành một cơn gió biến mất, có người muốn chặn lại nhưng Xích Phong lão tổ đã ra hiệu dừng lại.

Những người này đề là người trong bộ tộc của Xích phong lão tổ, được lão truyền pháp, phần lớn là người cùng tộc với lão. Bọn họ nghi hoặc nhìn Xích Phong lão tổ.

“Nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, Bạch Trạch cũng chẳng phải loại thiện lương, chúng ta không cần liều mình tranh đấu với hắn. Dù sao lần này mời Bạch Trạch là nhiệm vụ của nhân tộc tiểu bối kia, Bạch Trạch có đi thiên đình cũng là công lao của chúng ta, không đi chỉ là Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân hành sự kém cỏi mà thôi, hắc hắc...” Lão nói lời cuối cùng thì phong thái vô cùng châm chọc, những người khác cũng cười to không ngớt.

“Ha ha, lão tổ cao minh, đáng tiếc đường đường Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân lại chết rồi. Âm Dương khí của Bạch Trạch quả nhiên lợi hại”“Hăc hắc, không chết, lão tổ cũng muốn cho hắn biết thủ đoạn của ta, muốn cho hắn biết một hậu bối không thể quá kiêu ngạo, đừng tưởng mình vào thiên đình sớm một chút thì là Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân được”

Xích Phong lão tổ nói xong, tay niết pháp quyết, trên mặt mọi người lập loè hồng quang, mơ hồ có phù văn huyền ảo hiển hiện. Xích Phong lão tổ quát khẽ một tiếng, tất cả cùng lúc biến mất.

Thiên địa đột nhiên yên ắng, chỉ có một ngọn núi khô vàng là minh chứng cho nơi này đã từng xảy ra những việc vừa rồi.

Ngọn núi bị Âm Dương Khí của Bạch Trạch bao phủ đã tĩnh mịch, không còn bất luận sinh mệnh gì. Trên đỉnh núi Nam Lạc lẳng lặng đứng, nhìn bầu trời, đó là hướng mà Bạch Trạch rời đi cũng là hướng mà Xích Phong lão tổ rời đi.

Âm Dương khí của Bạch Trạch khiến hắn khiếp đảm không thôi, bất quá ngay khi Âm Dương khí bao phủ thì hắn đã độn ra ngoài. Còn về sau khi Xích Phong lão tổ xuất hiện ngoài trăm dặm làm sao Nam Lạc không biết được chứ.

Tuy bọn họ có bùa chú ngăn khí tức của Đế Tuấn cấp cho nhưng khi Nam Lạc truy tung Bạch Trạch cũng đã chiếu ra. Những lời của họ đương nhiên Nam Lạc cũng nghe thấy, với những vấn đề này hắn chưa bao giờ đi chứng minh cả, cũng chưa bao giờ cho rằng mình là Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân.

Nhất là những năm gần đây những đại vương các núi không ngừng tiến vào Thiên ĐÌnh, Giám Thiên Tinh Quân cũng truyền ra qua câu nói “Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân” khiến rất nhiều người chiếm núi xưng vương cực kỳ bất phục, luôn tìm cách đấu thần thông với Nam Lạc.

Trong thiên đình còn có luật không ai dám động thủ tuỳ ý, nhưng ở bên ngoài thì lại khiến Nam Lạc cẩn thận, rất sợ bị người mai phục hoặc tính kế. Hắn không biết trắc toán chi đạo, không thể dựa vào một ít khí cơ trong thiên địa mà tính toán được tai hoạ của bản thân. Cho nên hắn chỉ đành thời thời khắc khắc dùng Yêu Nguyệt Kính chiếu trăm dặm quanh mình, thường xuyên duy trì ngũ hành khí bao phủ quanh thân.
Ngọn núi cao nhất trong thiên địa – Bất Chu Sơn bị chiếm,

Từ đó về sau thiên đình thành lập, ba năm sau Đế Tuấn tự phong Thượng Đế, Thái Nhất phong Đông Hoàng, chiêu cáo chúng sinh

Gọi thiên địa là Hồng Hoang, niên hiệu là Thiên Hoàng Kỷ Nguyên, tuyên triệu các tộc trong Hồng Hoang tới Bất Chu Sơn triều bái

Có tộc đi, có đại vương trong núi đi, có rất nhiều thì ngoảnh mặt làm ngơ nhưng phần đông là dùng thái độ bàng quan. Rất nhiều đại thần thông giả, tương hỗ kết minh, ám thông giao tiếp, liên hợp lại thành những nhóm chống lại Thiên Đình.

Năm thứ ba Thiên Hoàng, Nam Cương chi thần Bạch Trạch nhập thiên đình, thụ phong yêu thần, thiên địa rung động

Bạch Trạch nổi danh không nhờ thần thông mà là vì âm dương chi đạo, hiểu thiên thời, thiện trắc toán, đến nước này thì những người quyết tâm chống Thiên Đình càng thêm cảnh giác. Có rất nhiều người quen biết Bạch Trạch, vào lúc đó cũng gia nhập thiên đình.

Nhất thời thế lực của Thiên Đình đại tăng, Đế Tuấn, Thái Nhất chưa xuất thủ đã có được đại thế.

Khi Nam Lạc trở lại Thiên Đình thì Bạch Trạch đã ở đó được vài ngày, hắn cũng không cần phải đi nhận lệnh nữa.

Thiên đình hắn cũng chẳng quen biết ai, hơn nữa người tới càng lúc càng nhiều, càng thêm nhiều người xa lạ. Hắn không quen ai không có nghĩa người khác không quen hắn, cái danh Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân là do Đế Tuấn nói, tuy rằng lúc đó rất ít người, nói cũng chẳng chính thức nhưng lại khiến tất cả nhớ kỹ, người mới gia nhập đương nhiên cũng nghe từ người trước, cho nên không khó hiểu khi hắn trở thành đối thượng bị người căm ghét.

Có thể vào được thiên đình cũng tuyệt không dễ, không phải ai cũng là người thiện lương, bọn họ không nhìn thấy Nam Lạc xuất thủ, không biết hắn có thủ đoạn gì chỉ biết hắn có một cái gương có thể chiếu khắp đại thiên thế giới mà thôi.

Thiên đình không cần điểm danh nhưng khi tiếng chuông mà Đông Hoàng Thái Nhất vang lên thì đó là lúc triệu tập. Nam Lạc nghe thấy chuông liền vội vã đi tới Tinh Thần Điện.

Lúc này Tinh Thần Điện hoàn toàn khác trước, mỗi khí có người tiến vào điện thì dường như điện lại lớn thêm một chút, tựa hồ có thể rộng tới vô tận. Khi Nam Lạc đi vào thì đại điện đã có trên trăm người, hắn dừng ở vị trí cuối cùng, chẳng quan tâm tới ánh mắt quái lạ của người xung quanh.

Nam Lạc vừa đứng xong thì nghe Thượng Đế nói: “Các khanh đi tới bộ tộc của mình chọn ra những người có pháp lực thâm hậu tạo thành một đội, ba tháng sau trở về Thiên Đình đăng ký tên họ, từ nay về sau sao chép nhập tiên tịch, bản đế ban thưởng cho bọn họ pháp quyết đan dược, truyền bọn họ chiến trận chi đạo, từ nay về sau làm thiên đình binh tướng”

Nam Lạc nhướng mày, tổ kiến một đội trong tộc với người khác thì dễ dàng nhưng với hắn thì lại có chút khó khăn.

Chương 84: Bẫy giết người

Dịch giả: quantl

Một con hắc ưng thật lớn xẹt trên bầu trời giống như một đám mây đen. Điều lạ lùng là nó cứ bay vòng vòng, tiếng kêu phẫn nộ truyền khắp nơi. Ưng Tam vô cùng phẫn nộ, y không nhớ Nam Lạc nhưng lại nhớ mình đã từng bắt rất nhiều nhân loại.

“Chẳng lẽ đại năng của nhân loại tới báo thù” Trong lòng y nghĩ, hai cánh lớn điên cuồng đập, không ngừng tăng cường pháp lực, trong lòng nghĩ “Giờ ta không quan tâm tới ngươi, về tới tộc rồi sẽ có phụ vương làm chủ, há lại sợ một nhân loại thế cô lực bạc như ngươi”

Đột nhiên Ưng Tam thái tử cảm thấy lưng càng lúc càng nặng, ban đầu nhẹ như không, nếu không phải là do người đó lên tiếng thì còn không cảm nhận được sau lưng có thêm một người, dần dà y có cảm giác như đang cõng một khối đá lớn.

Điều này cũng chẳng có vấn đề gì, dựa vào thân hình và pháp lực của y cho dù là một ngọn núi nhỏ cũng miễn cưỡng có thể bay trong không trung, huống chi chỉ là một tảng đá lớn.

Thế nhưng tảng đá lớn lại càng lúc càng nặng, nặng tới mức Ưng Tam Thái Tử không thể không gia cường pháp lực, phách động hai cánh, muốn thoát thân nhưng lại không làm được chỉ đành toàn lực vỗ cánh.

Nơi đi qua, bất luận là bầu trời hay mặt đất đều xuất hiện cuồng phong, tàn phá khắp nơi. Vô số đám mây bị xé thành mảnh vụn rồi biến mất nơi chân trởi xa xôi

Cho dù như vậy tốc độ của Ưng Tam Thái Tử vẫn càng lúc càng chậm, cuối cùng tốc độ cơ hồ đình chỉ, tuy cánh y vẫn vũ động điên cuồng nhưng tốc độ lại vô cùng thong thả.

Thân thể khổng lồ của con ưng lại tăng thêm lần nữa nhưng vẫn không thể cản được việc giảm tốc, một âm thanh thê lương đâm rách không gian truyền đi cực xa.

Ngay khi thanh âm như tiễn đó đâm rách hư không thì một mũi tên màu đen bay từ trong núi ra.

Thân mũi tên có hoa văn tinh xảo, được khắc phù chú huyền ảo, chỉ cần liếc mắt nhìn cũng thấy tâm thần khẽ động, phảng phất như bị dẫn vào trong thân tiễn.

Mũi tên này là Nhiếp Hồn, phảng phất như tới từ U Minh.

Không có sát khí thế nhưng khi xuyên rách hư không lại có một luồng sát ý như thấm tận lòng Nam Lạc.

Hắn đương nhiên không quên được một tên này bởi năm đó hắn suýt chút nữa đã chết bởi nó.

Nam Lạc không biết Hậu Nghệ nhưng lại nhớ rõ bộ bạch y bất nhiễm hồng trần của gã, mỗi một tấc vải trên bộ bạch y kia dường như bị nhuộm bởi sát khí. Lông mày gã như đao, nhãn thần như tiễn.

Mũi tên đen trong không trung vút bay kéo thành một bóng đen thật dài chớp mắt đã đâm vào trong thân hình thật lớn của Ưng Tam Thái Tử.

Nam Lạc nhảy lên trời cao, hắn không trốn mà chỉ nhảy vọt lên trời mà thôi.

Tại nháy mắt đó, mũi tên đen đã xuyên qua ưng thân, tốc độ không hề suy giảm nhằm phía Nam Lạc mà truy kích.

Ưng Tam Thái Tử phát ra một tiếng hét thảm, cho tới lúc này y vẫn còn không biết chuyện gì xảy ra, Nam Lạc vừa nhảy lên, thì y vẫn đập cánh theo quán tính, chớp mắt đã lao qua vài ngọn núi rồi cắm đầu xuống.

Trên bầu trời Nam Lạc không nơi ẩn trốn, không cách nào trốn vào hư không, cước bộ hắn đạp thật nhanh trong không khí giống như đạp trên thang trời lại tựa như so tốc độ với hắc tiễn đoạt mệnh.

Mỗi bước bước ra là cót một đám mây không lớn lưu ở đó tạo thành từng bậc thang một.Đám mây có màu vàng làm chủ đạo lại có từng sợi từng sợi đen, xanh, trắng quyện trong đó, xinh đẹp diễm lệ, tuy nhiên dùng tâm thần cảm thụ sẽ phát hiện ra đám mây kia vô cùng huyền diệu.

Hắc tiễn bay lên trời cao truy kích, đâm thủng vô số đám mây của Nam Lạc, mỗi một đám mây bị đâm thủng sẽ tiêu tán nhưng cũng sẽ làm tiễn kia chậm lại, cuối cùng ngừng lại trên cao rồi run lên một cái rơi xuống dưới.

Sau khi hắc tiễn dừng Nam Lạc cũng ngưng lại, ngũ sắc yên hà hiện lên tay, chộp vào hư không, tóm lấy hắc tiễn.

Hắc tiễn rung độn, phát ra hắc quang chói mắt nhưng lại bị ngũ sắc yên hà áp chế, cuối cùng yên tĩnh lại.

Sắc mặt Nam Lạc vô cùng nghiêm nghi, đây là lần thứ hai hắn bị hắc tiễn tập kích, lần đầu tiên cơ hồ mệnh tang tại chỗ, sự sợ hãi tuyệt vọng vẫn khiến cho lòng hắn lạnh lẽo.

Bạch Y nhân trong núi vô cùng bắt mắt, cầm tiễn trong tay hung hãn ném về phía Hậu Nghệ, chỉ là lần này trên tiễn chẳng bao phủ hắc quang mà là một tầng như có như không ngũ thải hà quang.

Mờ ảo như nước, ôn nhuận lưu chuyển, mỗi lần lưu chuyển là hắc tiễn lại tiêu thất trong không trung, khi xuất hiện lại thì đã đi xa tới mấy nghìn mét.

Tay áo Nam Lạc phiêu phiêu, chân đạp hư không chậm rãi đi theo hắc tiễn, mỗi bước đều vô cùng chuẩn xác, không hề chậm hơn hắc tiễn, cự ly với hắc tiễn cũng chưa hề có chút thay đổi nào.

Từ lúc hắc tiễn bay từ trong núi ra cho tới khi Nam Lạc ném lại chỉ là việc trong chớp mắt. Thiên địa im lặng, không thấy có chút nguyên khí ba động nào, an tĩnh như mây trôi theo gió rồi biến mất, như lá cây trôi trên mặt hồ.

Nam Lạc không biết vì sao Hậu Nghệ biết mình ở đây hoặc giả đối phương đã đợi dưới Bất Chu Sơn đợi mình, chuẩn bị bắn chết mình, giờ khắc này Hậu Nghệ như một thợ săn lành nghề.

Gã vẫn mặc bộ bạch y, vẫn không nhiễm hồng trần, vẫn cực kỳ bắt mắt. Hắc cung nhìn thì thô kệch nhưng lại vô cùng ưu mỹ nằm trong tay gã.

Phảng phất như không nhìn thấy hắc tiễn bị ngũ thải hà quang bao phủ đang bay tới cực nhanh, mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Nam Lạc, sâu trong nhãn thần là sát ý băng lãnh giống như đã hoá thành vật chất.Hắc tiễn càng lúc càng gần, nhanh như thiểm điện, đâm thẳng vào yết hầu Hậu Nghệ.

Đúng lúc này chỉ thấy tay Hậu Nghệ trảo vào hư không rồi nắm chặt lại, hắc tiễn kia liền xuất hiện trên tay y, khẽ run lên, ngũ sắc yên hà giống như bụi tiêu thất trên thân tiễn.

Một đạo bạch quang chói mắt xẹt trong không trung, kiếm Nam Lạc đã rời vỏ.

Giờ khắc này Nam Lạc cực kỳ trầm tĩnh, ngay cả kiếm của hắn tựa như cũng không mang một chút sát ý nào vậy mà lại có cảm giác hư huyễn, như khói lửa hiện lên trong trời đêm, thê mỹ mà quyết tuyệt.

Đôi mắt của Hậu Nghệ phản chiếu Nam Lạc từ trên không trung hạ xuống, phảng phất như không chút khói hoa, yên tĩnh tới đáng sợ, vô cùng nguy hiểm. Lúc này không ai phát hiện đôi mắt họ vô cùng tương tự, sát khí lặng lẽ nổi trôi giữa núi.

Trong lòng Nam Lạc vô cùng kinh ngạc bạch y nhân này vô cùng trầm tĩnh, bị gã bắn suýt chết hai lần đương nhiên biết cung của gã có lực sát thương cao hơn cận chiến nhưng gã vẫn đứng đó chờ mình tới gần.

Trong lòng đột nhiên sinh ra một chút cảnh giác, đúng lúc này một đạo khí tức vô cùng cuồng phách bạo liệt từ giữa núi ra. Một người vô cùng cường tráng phảng phất như xé rách hư không, y cầm hai thanh búa to lớn dữ tợn. Chân đạp giữa núi mơ hồ khiến đất rung chuyển.

Người xuất hiện phảng phất như xé nát hư không này chính là Hình Thiên, chỉ thấy y nổi giận gầm lên một tiếng, một cước đạp tới, người đã ở giữa không trung, đại phủ chém thẳng tới kiếm quang của Nam Lạc.

Hình Thiên vừa xuất hiện trong lòng Nam Lạc khẽ nhảy, thầm nghĩ không tốt, bị họ mai phục.

Hắn không nghĩ rằng gã vu tộc này lại mai phục mình, trước đây hắn gặp y luôn là một lời không gặp liền xuất thủ, thực lực cao doạ người, thế mà lần này lại mai phục. Dưới cái nhìn của hắn thì bạch y nhân suýt chút nữa đã bắn chết mình e rằng còn mạnh hơn mình chứ quyết không thấp hơn sao còn phải mai phục chứ.

Một khắc trước còn muốn đấu với bạch y nhân thế mà lúc này Nam Lạc lại sinh ra ý thoái lui.

Tâm khẽ động, người đã ẩn vào hư không, tán đi như mây khói, lại giống giọt nước mưa rơi vào biển, không chút vết tích.

Hậu Nghệ lại động thủ, động tác như nước chảy mây trôi, phảng phất như vô cùng tự nhiên. Ngay lúc Nam Lạc dung nhập hư không, gã đã kéo cung thành hình trăng tròn.

“Hưu... Vút...” Hắc tiễn đâm vào một chỗ trong hư không.

“Đinh...” Tiếng sắt thép vang lên, sau đó là một tiếng nổ cường liệt vang lên trong không trung chấn động thành từng đợt sóng gợn.

Nam Lạc thanh y phiêu phiêu, tay cầm trường kiếm, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, thân hình hiện ra, đúng là bị tiễn của Hậu Nghệ phá độn thuật

“...Dám giết người của vu tộc, ta chặt đầu ngươi...” Hình Thiên cầm búa lớn cất bước tới trước mặt Nam Lạc.

Thân thể vẫn chưa bành trước nhưng đã có cảm giác đạp nhảy lên cao.

Một phủ của y chấn động hư không, thân phủ đen bóng, phản chiếu hai tròng mắt lãnh liệt của Nam Lạc

Chương 85: Tử chiến

Dịch giả: quantl

Đây là một cái bẫy giết người, một cái bẫy chỉ dành riêng cho hắn.

Trong lòng Nam Lạc xẹt quá ý nghĩ đáng sợ này, hắn đột nhiên nghĩ tới lúc mình tới Thương Mãng Nhai không hề nói với người khác nhưng bọn họ lại có thể tìm thấy mình, điều này khiến Nam Lạc không thể không hoài nghi đây là bẫy do họ giăng ra.

Nam Lạc rời Bất Chu Sơn cũng không ngờ rằng có người sẽ từ xa âm thầm theo dõi mình, thế nên hắn cũng không tận lực đề phòng đằng sau. Hơn nữa trong Hồng Hoang có bao nhiêu bí pháp để một người im hơi lặng tiếng đi theo sau mình chỉ sợ cả Đế Tuấn cũng không rõ lắm.

Cho tới lúc này bọn họ mới động thủ, nơi cách Bất Chu Sơn rất xa, Nam Lạc đoán bọn họ sợ mình quay về Thiên Đình hoặc sợ Thiên Đình có người xuống cho nên mới chọn nơi động thủ xa như vậy.

Thời gian không cho phép Nam Lạc suy nghĩ nhiều, lưỡi đại phủ với khí thế bài sơn đào hải vô cùng phách liệt đã đánh tới.

Nơi đại phủ lướt qua, hư không vỡ vụn từng mảnh.

Thân hình Nam Lạc phiêu động như tơ trong gió, cấp tốc trôi về phía sau, nhìn như không nhanh nhưng lại có thể tránh thoát đại phủ của Hình Thiên, kiếm trong tay cũng loé lên.

Bạch quang chói mắt của Thach Nhan đã nhằm thẳng yết hầu của Hình Thiên, phủ kỹ của gã nhìn như cuồng phách vô song đột nhiên lại trở nên phiêu hốt mềm mại. Nhưng thân thể đang xông tới cũng không vì một kiếm của Nam Lạc mà dừng lại.

Đại phủ đã chặn khoái kiếm của Nam Lạc lại rồi lướt theo thân kiếm cuồng dã bổ tới.

Giẫm chân tại chỗ, như bước trên đất, hư không rung động. Búa trong tay gã đã nhanh chóng bổ xuống, kiếm của Nam Lạc khẽ điểm, cả người giống như bị đại phủ chấn bay ra ngoài.

Một đôi đại phủ trong tay Hình Thiên như hình với bóng, trên dưới bao phủ, hoặc nhanh hoặc mạnh, không rời ba tấc quanh thân Nam Lạc. Mà Nam Lạc lại giống như bị Hình Thiên cuốn lấy không thể thoát thân, dưới ánh chớp của đại phủ trong tay gã, một kiếm rồi một kiếm đâm tới, kiếm sau nhanh hơn, mạnh hơn kiếm trước.

Từ xa nhìn lại chỉ thấy trên đám mây có hai người đang bay, nguyên khí quanh thân hỗn loạn, không có khắc nào ngưng lại. Mới trên bầu trời chỉ chớp mắt lại xuất hiện trên một đỉnh núi. Lại nhìn thì hai người đã biến mất, một tiếng nổ lớn vang lên, cả hai văng ra từ hư vô.

Thiên địa nguyên khí giống như mặt hồ bình thản bị hai người quấy lên không ngớt.

Hậu Nghệ đứng trên đỉnh núi lẳng lặng nhìn, nhìn trận chiến kịch liệt của hai người, trong lòng thầm nghĩ: “Thiên phú cận chiến của Hình Thiên trác tuyệt vô song thế mà tên Nam Lạc này lại có thể đấu ngang tay, xem ra còn coi thường hắn, hắn không chỉ có độn pháp đặc biệt mà cận chiến cũng mạnh như thế”

Hậu Nghệ giống như một thợ săn trời sinh, lần này chính là gã chờ Nam Lạc dưới Bất Chu Sơn. Gã tu được một thuật trong vu tộc tên là Thiên Nhãn được xem là có thể nhìn thấy tất cả ẩn độn thuật trên thế gian, ngay khi nhìn thấy Nam Lạc thì đã định động thủ luôn nhưng phát hiện ra bất luận pháp lực hay khí cơ của Nam Lạc lại tăng lên cực lớn hơn nữa độn pháp của hắn có cảm giác huyền diệt khó lường, mới dừng lại giữ Hình Thiên không cho động thủ, cho tới lúc Nam Lạc rời xa Bất Chu Sơn tới Thương Mãng Nhai mới động thủ, lúc này mới không lo Nam Lạc trốn về Bất Chu Sơn.

Vốn tưởng Hình Thiên động thủ hẳn là có thể chiếm thượng phong, không bao lâu có thể khiến Nam Lạc bỏ chạy mà mình chỉ cần phòng không cho hắn trốn là được nhưng thật không ngờ, Nam Lạc lại có thể cận chiến ngang sức với Hình Thiên.Hình Thiên đánh thật hăng, hai lưỡi phủ như thái sơn áp đỉnh phô thiên cái địa đổ xuống, khi thì phiêu hốt bất định, khi thì như gió bão gào thét.

Hậu Nghệ không vội, họ có hai người, một động một tĩnh, Hình Thiên truy đuổi, không có bao nhiêu người có thể chơi tiêu hao chiến với Hình Thiên bởi thứ nhất chiến kỹ của vu tộc là loại công pháp đặc thù, hai là Hình Thiên càng đánh càng mạnh, chiến đấu với y là một loại đả toạ tu luyện, có thể đánh tới vài năm. Hơn nữa càng về cuối sức chiến đấu càng lúc càng tiến nhanh.

Nhưng với Nam Lạc thì điều khiến hắn sợ nhất không phải là Hình Thiên mà là bạch y nhân đứng ở đó, mắt gã như tên nhìn hắn chằm chằm khiến tâm lý lâm trận bỏ chạy của hắn phải bị thu lại.

Bởi vì sợ Hậu Nghệ tiễn cho nên Nam Lạc luôn cố gắng cận chiến với Hình Thiên cố gắng không để cho mình lộ ra dưới tiễn của nó.

Trong lòng thầm lo lắng, cứ tiếp tục như vậy e rằng không ổn, đánh mấy ngày mấy đêm chỉ e vẫn cứ như thế thôi, hắn không nghĩ đến việc có thể thắng Hình Thiên dưới sự uy hiếp của Hậu Nghệ. Cho nên hắn nghĩ phải chạy hơn nữa đi muộn không bằng đi sớm.

Hắn hiểu mình bị ghét tới mức nào ở Thiên Đình, những người đó luôn tìm cách để gây phiền toái cho mình, hơn nữa dọc đường mình cũng giết rất nhiều yêu quái, bây giờ bọn họ đều đã biết thân phận của Nam Lạc. Nếu ở trong trạng thái bình thường Nam Lạc tuyệt không sợ chúng nhưng nếu đánh mấy ngày mấy đêm, bị trọng thương thì sẽ kinh động rất nhiều người, vạn nhất có cừu nhân tìm được thì e rằng sẽ nguy hiểm.

Vừa nghĩ tới đây Nam Lạc liền vừa đánh vừa chạy, không hề tuyệt vọng, từ lúc bị Hậu Nghệ phá độn thuật, hắn biết cứ thế mà bỏ đi là không được, nhất định phải vừa đánh vừa lui tìm thời cơ.

Thân hình của Nam Lạc chớp động trong không trung, Hình Thiên bám sát theo, đại phủ áp tới không hề chú ý rằng Nam Lạc đã dẫn gã tới một không gian khác. Thế nhưng tâm của Nam Lạc lại trầm xuống vì bạch y nhân vẫn cứ tiếp tục theo dõi, vẫn cứ đứng trên núi, dùng nhãn thần băng lãnh nhìn, phảng phất thấu suốt tâm tư của Nam Lạc.

Không chỉ vậy cách đỉnh núi khá xa có rất nhiều tu sĩ đang dừng chân quan sát. Đây chính là tình thế mà Nam Lạc sợ nhất.

Bất quá nếu phát sinh hỗn loạn thì đó hẳn là cơ hội tốt để đào tẩu. Nam Lạc thầm tính, ngay khi hắn muốn tạo hỗn loạn thì chỉ nghe bạch y nhân lành lạnh nói: “Vu tộc Hậu Nghệ, mượn một vùng trời để giết địch, xin chư vị... tránh... ra”Mặc dù có một từ "xin" nhưng ngữ khí đông cứng, cuồng ngạo vô cùng.

Nam Lạc nghe được thanh âm của Hậu Nghệ mới biết được tên của gã, nghe được lời của gã trong lòng liền mừng rỡ. Nghĩ thầm trong thiên địa này ai cũng là kẻ tự tôn cuồng ngạo, nhất là một số người chiếm núi xưng vương, ngươi nói lời như vậy nhất định sẽ khiến rất nhiều người nổi giận.

Đương lúc nghĩ tới lúc những kẻ đó nổi giận với Hậu Nghệ thì lại nhìn thấy không ít người vì đứng tương đối gần lập tức lui về sau, một số người cũng có chút dịch chuyển, hiển nhiên là để đáp lời của Hậu Nghệ.

Nam Lạc không ngờ uy thế của Vu Tộc lại lớn như thế, khiến những tu sĩ chiếm núi xưng vương cũng phải kiêng kỵ như vậy.

Lòng hắn càng lúc càng lạnh, đột nhiên hắn cảm thấy Hình Thiên càng chiến càng mạnh, lúc trước mình còn có thể tiến thối tự nhiên thế mà bây giờ không gian lại đặc quánh, hành động dường như nhận tới sự áp chế, dường như không quanh quanh đại phủ của Hình Thiên đã có sự biến hoá.

Mà Hình Thiên dường như đã mò ra được quy luật tránh né của Nam lạc, đại phủ theo khí cơ trong cõi vô hình lao tới, bất luật Nam Lạc có ẩn độn như thế nào đều không thể thoải mái tự nhiên, có rất nhiều lần không thể không ngạnh kháng với Hình Thiên

“Đinh... Đinh...” Vài lần ngạnh kháng Nam Lạc liền cảm nhận được sự đáng sợ của Hình Thiên, sự đáng sợ đó nằm ở chỗ tấn công liên tục không hề suy giảm, không cần bất cứ sự chuẩn bị nào, đại phủ liên tục chém tới, uy thế mỗi lần mỗi nặng mỗi lần cơ hồ nặng hơn gấp bội lần.

Những người quan chiến ở bốn phía càng lúc càng nhiều, hoặc gần hoặc xa, những người xuất hiện tuyệt đối không dưới mấy nghìn, bất luận tu vi, ai cũng đều nhìn lên cuộc chiến giữa hai người.

Người tu vi cao đã nhận ra Nam Lạc là nhân loại không khỏi cười nói đàm luận với người bên cạnh xem Nam Lạc còn có thể chống được bao nhiêu hiệp. Còn người tu vi thấp thì lại không suy đoán được Nam Lạc là tộc gì mà đắc tội với Vu tộc, khiến cho hai vị Đại Vu cùng truy sát.

Lúc này trên mình Nam Lạc đã bao phủ một lớp yên hà, đây cũng là phương pháp chống lại khả năng truy tầm khí cơ của Hình Thiên.

Quả nhiên đúng như hắn suy nghĩ, Hình Thiên không không thể uy hiếp tới hắn nữa, kiếm quang chợt hiện, sáng loà vạn đạo, phản thủ vi công, quấn Hình Thiên vào trong kiếm quang.

Kiếm quang mờ ảo như mây mờ, sát khí ùn ùn, khí lãng cuồn cuộn.

“Tới hay, xem ta chém đầu ngươi để báo thù cho Chiếu Miên”

Trong kiếm quang vô tận, truyền tới thanh âm của Hình Thiên chấn động hư không.

Trong lòng Nam Lạc băng lãnh, bất chi bất giác đã lâm vào trong tử chiến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau