NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Nhân loại thông hôn trong vu tộc

Dịch giả: quantl

Vu tộc trong lòng Nam Lạc không có một ai là bình thường cả, Khoa Phục cao tới doạ người, là người cao nhất hắn từng gặp, Hình Thiên vô cùng thô bạo, không nói lý, thấy mặt là muốn chặt đầu, ấn tượng đó vô cùng sâu sắc.

Chiếu Miên tóc xám áo xám khiến hắn nổi sát tâm, bất qua thời gian dài như vậy đã dần lắng xuống, tựa hồ tất cả đã nhạt phai, một số người, một số chuyện đều đã phai nhạt nhưng Huyền Minh – lãnh diễm nữ tử lại chưa từng tiêu giảm nửa phần, hoa tuyết nguy hiểm tới cực độ, cùng với bộ váy hồng lộ vẻ cô ngạo vẫn còn y nguyên trong ký ức.

Trại Vu Tộc khác với trại Nhân Tộc, Nhân Tộc thì đa số dùng gỗ để xây hoặc ở trong sơn động. Còn Vu Tộc thì dùng đá lớn để xây nhà, không mấy đẹp đẽ thậm chí còn có chút dị dạng thô kệch. Mỗi người trong Vu Tộc đều có thực lực cao cường, bọn họ không đi trêu chọc ai, cũng chẳng sợ người khác tới làm phiền họ, đương nhiên không cần tới hàng rào bằng cự mộc như Dương Bình tộc.

Đi tới phụ cận thấy một khối đá xanh sừng sững cạnh lối đi nhỏ, trên đá xanh khắc hai chữ thật lớn “Hậu Thổ”, giống như bị búa bổ ra, không hề mỹ cảm mà có cảm giác thô bạo, cuồng dã, Nam Lạc không khỏi nghĩ thầm có lẽ đây là do Hình Thiên làm.

Được sóng vai đi cùng Nam Lạc khiến Triệu Hoa vô cùng hưng phấn, từ sau khi tam tộc đại chiến, người cùng tộc đã tiêu thất. Lúc này còn gặp được một người đã là kỳ tích, còn là một tu sĩ nữa, tuy y không biết tu vi của Nam Lạc cao bao nhiêu nhưng trong lòng vẫn không khỏi dâng lên cảm giác thân thiết và vui vẻ.

Y dẫn nam lạc tới nơi ở của Khoa Phụ, vừa nói Khoa Phụ rất cao, có chút đáng sợ nhưng là người tốt, rất chiếu cố những người thông hôn như họ.

Tiến vào bộ lạc, lại có chút quạnh quẽ, tốp năm tốp ba người làm việc đơn giản, có lẽ vì Vu Tộc khác với nhân tộc lúc nào cũng cần ăn cho nên mới không cần nhiều người lao động.

Nam Lạc nhìn xung quanh phát hiện ra ba bốn mươi người đều là nhân loại. Có nam có nữ, đều còn trẻ đang lúc tráng niên, làm công việc cũng không khác gì với những việc ở trong bộ lạc của Nhân Tộc, trong lòng Nam Lạc nghĩ, những người này làm việc hẳn chỉ là đảm bảo sinh hoạt cá nhân.

“Triệu Hoa, không phải người đi nhặt Hoàng Thích quả sao? Sao lại trở về?” Những người làm việc thấy Triệu Hoa mang Nam Lạc về liền mở miệng hỏi, chỉ là không hề chậm tay lại, con mắt thường xuyên nhìn Nam Lạc chăm chú.

“À, ha ha, trên đường ta gặp tiên trưởng của Nhân Tộc, đúng lúc hắn muốn gặp Khoa Phụ đại vu, trước ta đưa tiên trưởng tới đã sau đó mới đi tìm Hoàng Thích quả” Triệu Hoa vừa cười vừa nói, Nam lạc cũng mỉm cười gật đầu thăm hỏi họ.

Bọn họ nghe được Nam Lạc là tiên trưởng của nhân tộc thì tuy không có ai tới gần nhưng lại ngừng tay nhìn Nam Lạc, ánh mắt rất giống Triệu hoa, thân thiết và có chút hung phấn, tựa hồ tiên trưởng của nhân tộc xuất hiện ở đây là một việc vô cùng đáng tự hào.

“Tiên trưởng tới, vậy mau dẫn tiên trưởng đi thôi, ha ha…” Trong đám người có kẻ nói

“Được, mọi người làm tiếp đi, ta dẫn tiên trưởng tới chỗ của Khoa Phụ đại vu” Triệu Hoa vừa cười vừa nói. Dẫn Nam Lạc đi tiếp, Nam Lạc mỉm cười nhất nhất gật đầu đáp lại ánh mắt có chút kích động của họ.

Nam Lạc đột nhiên phát hiện ra mình đã thành tiên trưởng trong mắt người khác, nhìn ánh mắt của họ, khiến hắn có một cảm giác khó mà giải thích nổi, rất khó nói, dường như có một chút nặng nề trong lòng.

“Triệu Hoa, sao người đã trở lại vậy, không phải bảo ngươi đi kiếm Hoàng Thích quả sao, ngươi coi lời ta nói như gió thổi bên tai à, cẳn thận ta đánh ngươi” Bất thình lình có một thanh âm khiến Nam Lạc cảm thấy trong lòng phức tạp. Quay đầu lại nhìn chỉ thấy một nữ tử cao lớn thô kệch đang bước tới, mặt mày dữ tợn, bước đi nhanh chóng.

Triệu Hoa vừa nghe thấy thanh âm này, sắc mặt khẽ biến, vội quay đầu lại nói: “Trên đường ta gặp tiên trưởng của tộc mình tới bái phỏng Khoa Phụ đại vu cho nên lập tức dẫn tới đây, ta sẽ đi hái ngay, sẽ không làm lỡ mẻ rượu đâu”Y nói xong còn quay đầu cười với Nam Lạc nói: “Tiên trưởng, đây là … của ta… của ta”

Còn không chờ y nói xong, nữ tử thô kệch cao lớn đã đi tới gần, cánh tay tráng kiện tát y một cái, không kịp phòng bị, Triệu Hoa bị đánh tới lảo đảo, lập tức bước lui vài bước.

Nam Lạc nghe được lời của Triệu Hoa lập tức đoán nữ tử cao lớn thô kệch này chỉ sợ là người thông hôn với hắn. Trong lòng không khỏi có một chút bất đắc dĩ và tức giận, một tay đỡ Triệu Hoa, chỉ thấy gương mặt tuẫn lãng của y đã đỏ bừng như máu.

“Nhìn cái gì, lá gan lớn lắm rồi đấy, còn các ngươi nhanh làm việc đi, chết đói giờ. Tiên trưởng cái gì, tiên trưởng của nhân tộc trước mặt Vu tộc ngay cả rắm cũng không bằng. Một tát là đập hắn chết tươi” Nàng ương nganh, cường hoành nói, dường như không nhìn thấy Nam Lạc hoặc gỉa cố ý nói cho Nam Lạc nghe.

Ánh mắt Nam Lạc hơi lạnh, nhìn nữ tử cao lớn thô kệch, thái độ đối với nhân tộc kém tới mức ác tâm như thế, trong lòng hắn có chút khó chịu. Lúc trước hắn đã nghĩ kết hôn với vu tộc chỉ sợ cũng không sung sướng, bây giờ tận mắt nhìn thấy thì lại có cảm giác đau đớn.

Mọi người cúi đầu làm việc, không ai dám ngẩng đầu lên nữa.

Triệu Hoa nhìn thấy sắc mặt Nam Lạc rất kém, tựa hồ lo Nam Lạc sẽ xung đột với nữa tử thô kệch kia vội nói: “Tiên trưởng, đi thôi, ta dẫn ngươi tới chỗ Khoa Phụ đại vu”

Y tuy rất vui vì tiên trưởng tới nhưng nghĩ nếu Nam Lạc xung đột trong vu tộc thì thật không tốt, trong mắt y thì nếu gây chuyện người chịu thiệt hẳn là Nam Lạc, từ khi y tới Vu Tộc liền hiểu được sự cường đại của họ. bất luận một ai cũng mạnh hơn gấp mấy lần các vị tiên trưởng mình từng gặp.

“Đi thôi tiên trưởng” Triệu Hoa thấp giọng nóiNam Lạc nhìn vẻ lo lắng trên mặt y không khỏi cắn răng, gật gật đầu. Vừa cất bước theo Triệu Hoa thì thanh âm của nàng kia lại truyền tới.

“Triệu Hoa, ngươi đúng là ăn mật báo, vài ngày không đánh, còn muốn tạo phản” Nữ tử cao lớn thô kệch bước tới, cánh tay vung lên.

Triệu Hoa nhắm mắt lại, y biết không thể trốn, trốn rồi sẽ đưa tới hậu quả nghiêm trọng. Thế nhưng mãi mà không thấy cánh tay kia đánh xuống thì y không khỏi mở mắt ra nhìn, chỉ thấy tiên trưởng đang tiếp lấy cánh tay đang đánh về phía mình.

Chỉ thấy sắc mặt Nam Lạc như băng, trong mắt loé hàn quang.

Còn không chờ y lên tiếng, Nam Lạc đã khẽ đẩy tay ra, không thèm liếc mắt nhìn nữ tử cao lớn thô kệch, trầm thấp nói: “Đi thôi”

Những người đang làm việc đều dừng tay lại, đứng lên, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.

Nữ tử cao to thô kệch mặt mũi dữ tợn, không ngờ tay của mình lại bị Nam Lạc bắt lấy, hơn nữa lực đạo của hắn vô cùng mạnh mẽ, đang cố rút tay lại thì đối phương khẽ đẩy một cái, thân thể của nàng đã chẳng kìm được mà phải lui về sau vài bước.

Trong lòng nàng nổi giận, phẫn nộ quát: “Để ta xem cái tên tiên sư nhà ngươi làm cách nào để xuất đầu cho tộc nhân, Vu tộc há có thể là nơi cho nhân loại như ngươi dương oai được”

Lời vừa dứt, người đã vọt mạnh tới, thân thể dường như to hơn vài phần, như một con gấu dũng mãnh lao tới.

Trong lòng Triệu Hoa run lên, y rõ nữ tử này hơn bất cứ ai hết, chính y cũng từng là dũng sĩ trong tộc sao lại dễ dàng chịu để người khác khi dễ chứ. Nhưng vài lần hợp tác với mấy người phảng kháng đều bị nữ tử đánh bại, liền minh bạch Vu tộc ai cũng có thực lực mạnh mẽ như mãnh hổ, càng đừng nói tới những đại vu kia.

Triệu Hoa không rõ thực lực của Nam Lạc những người lo lắng đứng nhìn càng không biết nhưng bọn họ đã từng thấy một số người theo Phục Hy tu hành, tự nhiên lấy đó để so sánh. Trong lòng cảm thấy Nam Lạc có lẽ có thể chiến thắng nữ tử này nhưng e rằng sẽ phải chết ở đây, họ rất rõ tính khí của Vu tộc, không ai có thể nháo sự trong Vu tộc xong mà còn sống được.

Thân hình Nam Lạc bừng sáng, mọi người còn chưa minh bạch chuyện gì xảy ra thì vỏ kiếm trong tay hắn đã đặt trên yết hầu nàng kia, đâm vào thật sâu. Nhìn nữ tử thô kệch không thể động đậy trước vỏ kiếm của Nam Lạc, lúc này mọi người mới hồi phục tinh thần, không khỏi nghĩ tiên trưởng này không giống các vị tiên trưởng khác.

Nhưng họ vẫn chẳng thể yên tâm bởi trong thiên địa này, Vu Tộc là một trong những tộc mạnh mẽ nhất.

“Ta còn đang nghĩ là ai dám dương oai ở Vu tộc ta, bây giờ nếu ngươi có thể tiếp được ba phủ thì ta sẽ để ngươi rời đi, nếu không, sẽ chặt đầu ngươi treo lên cây”

Những nhân loại đang lo lắng kia vừa nghe thấy thanh âm thô bạo này, tâm nhất thời nhảy lên, trên mặt xuất hiện vẻ hoảng loạn

Chương 72: Một tia ngạo khí như sương tuyết

Dịch giả: quantl

Nam Lạc nghe được thanh âm này liền chậm rãi rút vỏ kiếm trên yết hầu nữ tử về nhưng nữ tử kia vẫn không dám nhúc nhích, mắt đầy kinh sợ.

Trong mắt người khác một chiêu của nam Lạc bất quá là cực nhanh khiến nàng kinh sợ. Nhưng nàng lại có cảm giác như mình tựa như đã chết, không ai có thể thấu hiểu cảm giác khi đó, sát ý băng lãnh trong nháy mắt đã phát huỷ thần kinh của nàng.

Cho tới khi vai nàng bị vỗ một chút nàng mới dường như giật mình tỉnh mộng, vội lùi về sau vài bước. Trong mắt vẫn đầy kinh sợ, cũng không dám liếc nhìn mắt của Nam Lạc.

Nhìn thấy người đập vai mình thì lòng càng run lên, vội vã lui xuống, cũng không dám nói với gã câu nào, nàng biết người này từ trước tới giờ đều vô cùng hung dữ, bất luận là ngoại tộc hay là nội tộc, chưa bao giờ biết cái gì là đạo lý. Nếu không vừa mắt, chẳng nói hai lời, một phủ chặt đầu.

“Hôm nay ta tới đây để tìm Khoa Phụ đại vu, không có ý mạo phạm, lần trước chỉ là hiểu lầm mà thôi, mong Hình Thiên đại vu không nên gây khó dễ” Lời của Nam Lạc cực kỳ khiêm tốn, phong thái có thể nói là vô cùng điệu thấp.

Hắn không sợ chỉ là đây là lần đầu tiên tới Vu Tộc, có nhiều tộc nhân sinh hoạt ở đây, nếu huyên náo tới mức không thể vãn hồi, dù mình chết đi nữ thì e rằng sẽ liên luỵ tới họ.

“Ai thèm nói chuyện trước đây với ngươi, đó là do Hình Thiên ta suy đoán, còn lần này ngươi tới vu tộc, đánh người, đây là tận mắt ta nhìn thấy, không giả được. Tới tới tới, nhìn ngươi hẳn là thần thông đại tiến, ta muốn nhìn sau khi chặt đầu rồi còn có thể nói chuyện không” Dứt lời liền không để Nam Lạc nói chuyện đã giơ phủ lên chém.

Mọi ngươi kinh hãi, Hình Thiên là đại vu, tâm bọn họ rất rõ, uy danh của y càng như sấm đánh bên tai, nghe danh y đã thầm nghĩ không tốt, bây giờ lại thấy y quả như lời đồn, dựa vào yêu ghét để chặt đầu người, trong đám còn có người sợ hãi lui về sau, tim nhảy bang bang, dù sao Nam Lạc cũng là tiên trưởng nhân tộc, nhìn hắn bị người chặt đầu tất nhiên cảm thấy khó chịu.

Thậm chí còn có người nhắm mắt, nhưng rất lâu lại không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, liền vội mở mắt ra chỉ thấy thân hình tiên trưởng như huyễn ảnh lay động tránh hai búa của Hình Thiên

Khí thế của Hình Thiên lần này vẫn vô cùng bá đạo nhưng lại khác với lúc trước. Thiếu vài phần liều lĩnh, nhưng lại thêm vài phần hung hãn, đương nhiên vẫn là chiến kỹ của y, trước sau như một không thèm nói lý, trong lòng Nam Lạc nghĩ vậy, thân thể mờ ảo dưới bóng phủ, giống như dải lụa mỏng tung bay giữa hai lưỡi búa

“Những người này thực là chướng mắt, chờ ta chặt đầu họ rồi sẽ chặt đầu ngươi” Hình Thiên xoay người không thèm để ý tới Nam Lạc, xoay người bước về phía những nhân loại đang ở phía xa đứng xem.

Nam Lạc tới đây là vì muốn xem Chúc Dung có ở nơi này không, nếu không thì sẽ hỏi xem ở chỗ nào rồi đi tìm, căn bản không muốn đấu với Hình Thiên. Nhưng Hình Thiên là kẻ man rợ không nói lý, vừa gặp là muốn chặt đầu, điều này khiến Nam Lạc không dằn nổi cơn tức từ trước tới giờ với vu tộc.

Bây giờ lại thấy Hình Thiên muốn giết người vô tội, trong lòng cả giận, không khỏi cắn răng, lạnh lùng nói: “Hình Thiên, ngươi đã thế thì ta cũng sẽ không né tránh nữa, hiện giờ ta sẽ cho ngươi biết nhân tộc cũng không phải tuỳ ý đánh giết như vậy, nếu ta chết dưới phủ của ngươi mong vu tộc không làm khó họ… Còn ngươi chết dưới kiếm của ta cũng hy vọng vu tộc không nên làm khó họ…”

Thanh âm của Nam Lạc trầm thấp, hình như cố kiềm chế sát ý vây quanh thân. Lời hắn vừa nói ra liền có ý không chết không ngớt, cả vùng không gian sát khí tràn ngập, nhiệt độ dường như giảm xuống vài độ.

Hình Thiên xoay người, lưỡi búa to lớn mạnh mẽ, gương mặt càn rỡ, cất tiếng cười lớn giọng nói: “Hình Thiên ta đã nhìn không thuận mắt là chặt đầu, chưa bao giờ làm cái gì gọi là bảo chứng cả”

“Ta cũng muốn xem sau khi chặt đầu ngươi, ngươi còn có thể cười được không” Nam Lạc cũng chẳng thèm quan tâm nữa, lớn tiếng nói, giờ khắc này hắn lộ phong mang, một tia ngạo khí hiển hiện, như kiếm mang như sương lạnh.

“Ha ha…” Hình Thiên ngửa mặt lên trời cười ta, như đang cười Nam Lạc không tự lượng sức. Vừa cười vừa bước về phía Nam Lạc.

Bước chân y không lớn cỡ nào nhưng lại khiến người ta có cảm giác một lưỡi phủ áp vào gáy vô cùng thô bạo, bá đạo
Sắc mặt mọi người tái nhợt, bọn họ không ngờ Nam Lạc lại trở nên cường thế như vậy, không thèm né tránh, khác hẳn với thái độ lãnh đạm khiêm tốc vừa rồi. Trong lòng vừa kích động vừa lo lắng.

Nam Lạc mặc một bộ thanh bào, đứng thẳng lưng, tay khẽ khoát, Thanh Nhan kiếm được rút ra thật chậm rãi, mỗi khi kiếm ra một phân, khí thế hắn lớn thêm gấp bội.

Lúc này hắn đường hoàng lẫm liệt, rút sạch lý tính, để cho sát niệm đọng lại trong đầu cùng với sự bất đắc dĩ hoà vào cơn giận.

“Hình Thiên”

Đúng lúc căng thẳng một thanh âm ôn nhu truyền tới.

Thanh âm này mềm mại, réo rắt, Hình Thiên giống như bị người ta rót một thùng nước đá vậy, lập tức yên lặng.

Y không để tâm tới Nam Lạc nữ, mà xoay người quay về phía nữ tử gọi y. Nam Lạc thu Thanh Nhan trở lại, sát khí bốc lên quanh người lập tức bị ép trở lại.

Hắn nghi hoặc không biết ai mà chỉ bằng một câu đã áp chế được Hình Thiên, ngay cả Huyền Minh năm đó, Hình Thiên cũng dám nói chặt đầu Nam lạc xuống rồi mới hành lễ với nàng mà.

Nhìn về phía ánh mắt của Hình Thiên chỉ thấy một một nữ tử mặc một bộ y phục màu vàng, đang khẽ nhăn trán tới gần Hình Thiên, bên cạnh họ là một người có vóc dáng cực cao, chính là Khoa Phụ.

Gã nhìn thấy Nam Lạc liền mỉm cười gật đầu thăm hỏi. Nam Lạc đương nhiên là mỉm cười đáp lại rồi đi về phía đó.

Đến gần thì trong tai truyền tới lời của Hoàng bào nữ tử: “Ngươi đó, đã nói bao nhiêu lần rồi đừng có động một chút là đánh nhau, sao chẳng bao giờ nhớ thế”
“Ta… không có trí nhớ tốt, luôn quên mất” Hình Thiên đứng bên cạnh cúi đầu nhẹ giọng biện giải.

Trong lòng Nam Lạc không khỏi có một cảm giác bất khả tư nghị, đó là Hình Thiên cường hoành bá đạo động chút là muốn chặt đầu người sao

Lúc này Hoàng Bào nữ tử cũng nhìn về phía Nam Lạc, ánh mắt của nàng cũng giống như thanh âm vậy, có một cảm giác ôn nhu từ ái, lại có một chút giống như nhìn hài tử sủng ái nhất của mình vậy.

Phụ mẫu Nam Lạc mất sớm, loại ánh mắt đầu mẫu tính ôn nhu từ ái này khiến hắn không biết phải làm thế nào, nhãn thần vội tránh đi.

“Đây là Hậu Thổ Nương Nương của chúng ta” Khoa Phụ như nhìn ra Nam Lạc khó xử, cười nói

Nam Lạc vừa nghe, thầm nghĩ nguyên lai nàng là Tổ Vu, hoá ra là như vậy. Trong lòng tuy nghĩ thế nhưng cũng khom mình hành lễ với Hậu Thổ nói: “Nhân Tộc Nam Lạc bái kiến nương nương”

“Ngươi tới nơi này chắc là vì tìm Khổng Tuyên?” Hậu Thổ ôn hoà nói

Nam Lạc vội vàng đáp lời nói phải, Hậu Thổ lại thở dài nói: “Hắn được Chúc Dung muội tử giải cứu, sau đó không biết trốn ở đâu, chúng ta cũng đang tìm Chúc Dung muội tử, ngươi từ xa tới nhưng đành phải khiến ngươi thất vọng rồi”

Nam Lạc nói không sao, rồi lại nói chính mình sẽ đi tìm, Nam Lạc rất khó mà thích ứng nổi với ánh mắt ôn nhu từ ái của nàng. Nói với Khoa Phụ mấy câu rồi muốn lập tức rời đi. Lại nghe Hậu thổ nói: “Ngươi cũng không thể tìm thấy trong một sớm một chiều, sao không nghỉ tạm ở đây một lát rồi hãy đi”

Nam Lạc nói mình đi chuyến này là vì tìm Khổng Tuyên, không tìm được y thì tâm lý bất an. Lúc ly khai nhìn thấy nhân loại phía xa, trong lòng khẽ động, nhìn vào ánh mắt ôn nhu của Hậu Thổ nói: “Nhân loại chúng ta tới Vu tộc kết hôn, lại phải chịu khi dễ bội phần không biết nương nương có biết không?”

Hình Thiên vừa nghe những lời của Nam Lạc, con mắt trừng lên, vừa muốn phát tác thì bị một tiếng gọi khẽ của Hậu Thổ đè xuống.

Ánh mắt nàng vẫn ôn nhu, dáng tươi cười vẫn như trước. Vẫy tay về phía nữ tử cao lớn thô kệch, nàng kia vội vàng bước tới

Hậu Thổ dùng thanh âm ôn nhu nói: “Ta đã nói với ngươi rồi, phải đối xử với họ như tộc nhân của chúng ta, ngươi đó, sao vẫn còn như vậy”

Nữ tử thô kệch cúi đầu nói: “Vâng nương nương, Oanh Ca nhớ rồi” Nói xong nàng liền lui sang một bên, cúi đầu, cực kỳ ngoan ngoãn.

Nam Lạc vốn nghĩ rằng Hậu Thổ là người ôn hoà, nhân hậu, tộc nhân mình sống ở đây hẳn không tới mức như thế này nhưng bây giờ đã hiểu cả.

Vì nàng quá nhân từ cho nên chưa từng trách phạt bất cứ ai, dù đối phương có phạm phải sai lầm cũng chỉ quở trách vài câu, tuy rằng mọi người trước mặt nàng cứ như cừu nhỏ vậy nhưng quay đầu đi thì đâu lại vào đấy.

Nam Lạc bất đắc dĩ thở dài, rồi lập tức cáo từ, hắn không thể nào chịu nổi ánh mắt ôn nhu từ ái của Hậu Thổ. Hắn nhất nhất cáo biệt từng tộc nhân rồi cho tới khi biến mất trong sắc trời cũng không cảm giác được trong một góc có một người áo xám tóc xám đang lạnh lùng nhìn hắn.

Ánh mắt oán độc, như độc xà trong khe suối, làm người ta vừa nhìn tới đã phát lạnh

Chương 73: Tiễn của Hậu Nghệ

Dịch giả: quantl

Nam Lạc không ở lại trong Hậu Thổ tộc, hắn có thể khẳng định rằng Hậu Thổ nương nương trong thấy bất cứ ai cũng sẽ giữ lại, nhưng hắn vô luận thế nào cũng không thể ở lại đó được. Hình Thiên với cái nhìn chằm chằm và Oanh Ca cao lớn thô kệch nhưng lúc nào cũng có né tránh ánh mắt hắn, đều khiến hắn cảm thấy khó chịu.

Sau khi đi ra ngoài được khá xa hắn quay đầu nhìn lại, thở dài một hơi, không phải là e ngại mà là từ khi rời khỏi Dương Bình Tộc đến này liền có một cảm giác buồn bực khó mà diễn tả nổi quẩn quanh trong lòng khiến lòng hắn khó mà thoải mái được.

Đả toạ tồn thần cũng sẽ nghĩ tới việc có phải mình đã bị sát khí trong thiên địa này xâm nhiễm không, đã không thể bảo trì trạng thái không màng danh lợi nữa.

Vốn tưởng rằng Khổng Tuyên được Chúc Dung giải cứu có lẽ sẽ ở trong Hậu Thổ tộc nào biết Vu Tộc cũng đang tìm nàng. Trong lòng đột nhiên nghĩ tới việc các Tổ Vu trong Vu Tộc dường như cũng không hề hoà thuận, mỗi người mỗi việc, tách biệt trong thiên địa này

Cúng đúng thôi, giống như Huyền Minh vậy, tính cách như thế thì có ai nguyện ý ở cùng nàng.

Bất quá như Hậu Thổ thật tốt, cứ ở trong tộc mãi, còn có thể tìm được. Huyền Minh thì hành tẩu khắp nơi, đi tới nơi nào đó thuận mắt thì cứ cướp đoạt là được. Còn Chúc Dung ngay cả Tổ Vu Hậu Thổ còn chẳng tìm được thì Nam Lạc không cho rằng mình có thể.

Còn năm ngày là tới lúc thành lập Thiên Đình, hắn không những không phát hiện ra các lộ thần tiên bay về phía Bất Chu Sơn mà thiên địa dường như còn trở nên vô cùng yên tĩnh, mây trôi trên mỗi ngọn núi dường càng thêm mờ ảo, mịt mù.

Bỗng nhiên trong lòng Nam Lạc xuất hiện một cảm giác vô cùng nguy hiểm, giống như kiếm chỉ yết hầu.

Vội quay đầu về phía nguy hiểm truyền tới, một điểm đen xuất hiện trong mắt, trong lòng căng thẳng, độn thuật ứng tâm mà hiện, thân thể trong nháy mắt hoá thành hư vô. Ngay khi thân thể hắn hoá thành hư vô thì hư không giống như mặt kính vậy đột nhiên vỡ nát, Nam Lạc kêu lên một tiếng đau đớn, bay ngược trong không trung.

Một mũi hắc tiễn xuyên thấu qua vai trái, khiến thân thể hắn không tự chủ nổi bay về phía sau.

Trong lòng kinh ngạc, đây là lần thứ hai độn thuật bị phá, lần đầu tiên bị Huyền Minh nắm cổ lôi ra, còn lần này vừa trốn vào hư không thì bị mũi tên đâm ra ngoài.

Lúc này Nam Lạc giống như một con mồi bị thợ săn theo dõi, pháp lực vận chuyển quanh thân.

Không suy nghĩ nhiều lập tức bỏ chạy, cùng lúc đệ nhị tiễn đã tới. Có kinh nghiệm của mũi tên đầu, Nam Lạc hiểu dù có trốn vào hư không cũng sẽ bị bắn trúng lần nữa. Không có nhiều thời gian, Thanh Nhan xuất vỏ.

Đinh... Kiếm tiễn va chạm với nhau.

Chỉ thấy một đạo ánh sáng ngọc nghênh hướng tiễn mang tăm tối, nhưng không thể nào thấy được thân ảnh Nam Lạc. Thân thể hắn đã ẩn độn rồi.

Một ba động pháp lực mãnh liệt khiến hư không chấn động như mặt nước, Nam Lạc không có ý bỏ chạy, không phải không muốn mà là không thể tuy nhìn như đã ẩn độn thế nhưng mới liều ngạnh kháng không thể bỏ chạy ngay được. Tuy nhiên nếu hắn có thời gian thở dốc thì có thể ung dung bỏ đi.
Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng đối phương căn thời gian vô cùng chuẩn, tốc độ bắn lại cực nhanh làm cho Nam Lạc không có thời gian để thở dốc.

Đệ tam tiễn đã tới, tiễn như một tia chớp đen cắt đôi bầu trời, khác với hai mũi tên vô thanh vô tức khi trước. Tiễn này huy hoàng, tựa như có cảm giác nhất tiễn phân sinh tử.

Nam Lạc cũng cảm giác được loại khí thế huy hoàng này không khỏi cắn chặt răng, nội tạng khẽ co rút lại.

Một tiễn này xuyên phá hư không lại dường như có thể tự mình hấp thụ thiên địa nguyên khí, uy thế càng lúc càng trầm trọng, Nam Lạc muốn bỏ chạy thế nhưng trong lòng biết dù có bỏ chạy cũng sẽ trúng, khi đó chỉ e mình chẳng có năng lực gì chống lại một tiễn này.

Nhất niệm lên, sương vàng sinh, một vầng sương vàng đón gió xuất hiện.

Pháp lực của Nam Lạc điên cuồng vận chuyển tâm thần tiến nhập trạng thái không minh, vô thiên vô địa, vô niệm vô tưởng, không có chút sợ hãi nào với nhất tiễn kinh thiên này, ngay cả tiễn mang vào lúc đó cũng trở nên chậm lại. Pháp Tượng Thiên Địa dung hợp hoàn mỹ với một tia hành thổ.

Nhất tiễn kia tuy chậm lại trong mắt Nam Lạc nhưng cũng đã đem theo uy thế cuồn cuộn đâm thẳng xuống, như Phá Toái Hư Không, một luồng sát khí thấm tận linh hồn khiến cả không gian dường như trở nên băng lãnh.

Tiễn rơi, như thiểm điện màu đen. Kiếm khí bắn vọt lên, như một đạo ngân sắc bạch quang.

Nam Lạc cảm giác mình đã dung nhập vào Thanh Nhan Kiếm, tuy hai mà một, kiếm tức người, người là kiếm. Không ngờ vào thời khắc này lại dung nhập vào tiên thiên kiếm khí một cách vi diệu như vậy.

Oanh
Trong núi rừng, cây cối bị dư chấn thổi tới ngã trái ngã phải, trong khu vực trung tâm có một cái hố lộ ra khí tức bùn đất tươi mát, trừ những thứ đó ra còn có hai mũi tên gãy nát trên mặt đất, Nam Lạc đã tiêu thất vô tung vô ảnh. Hắc tiễn phảng phất có thể thôn phệ quang mang, ẩn hiện sát ý nồng nặc.

Chỉ thấy hai mũi tên màu đen kia đột nhiên rung động rồi đột nhiên tiêu thất.

Ở một ngọn núi đối diện với nơi Nam Lạc bị bắn, có một bạch y nhân vươn tay lục lọi trong hư không, sau đó gã rút ra hai mũi tên, cổ tay khẽ đảo, tiêu thất vô tung.

Bạch y thắng tuyết, ánh mắt lãnh tĩnh, nếu như Nam Lạc nhìn thấy nhất định sẽ có cảm giác ngỡ ngàng bởi tướng mạo người này tuấn mỹ không thua gì thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử Khổng Tuyên.

Bên cạnh gã có một người áo xám tóc xám, trên người bao phủ một lớp khí tức hắc ám, chính là Chiếu Miên, kẻ vì Nam Lạc mà không thể có được truyền thừa hoàn chỉnh của Tổ Vu

“Hậu Nghệ, vì sao không bắn nốt một mũi tên nữa, chỉ cần bắn ra mũi tên thứ tư thì nhất định hắn sẽ không đỡ được” Nhãn thần Chiếu Miên có chút oán độc nhìn bạch y thắng tuyết nam tử kia. Không biết nhãn thần oán độc của y là vì Nam Lạc hay là vì Hậu Nghệ không bắn mũi tên thứ tư.

“Ta nói rồi, ta chỉ bắn ba mũi” Hậu Nghệ lẳng lặng nhìn nơi Nam Lạc biến mất, không quay đầu nói

“Nếu như mỗi mũi tên đều dùng toàn lực thì hắn không thể nào đỡ được ba mũi” Chiếu Miên âm u nói

Hậu Nghệ vẫn không quay đầu, gió núi thổi bộ bạch y của gã bay phấp phới, phiêu nhiên, bất nhiễm hồng trần.

“Khi ta xuất thủ đương nhiên là tự mình đánh giá được, dùng Khiên Hồn Thuật của ngươi muốn tìm kiếm hắn trong tình trạng này cũng không khó” Gã nói xong vẫn cứ đứng yên nhìn, đôi mắt không chút ba động tựa như bạch y trên người vậy, tĩnh lặng tới dị thường.

“Ngươi lớn lên cùng ta, ta bị người ngoại tộc cướp nửa giọt máu mà không thể có được truyền thừa hoàn chỉnh, ngươi lại không giúp ta lấy về, được... được... Khoa Phụ không giúp ta, ngươi cũng thế, vì sao, chẳng lẽ ta còn kém một kẻ ngoại tộc sao...” Chiếu Miên càng nói càng kích động,sau cùng gào thét “Các ngươi không giúp ta, ta tự đi, ta sẽ lấy nửa giọt máu thuộc về mình, ta cũng sẽ trở thành đại vu chân chính...”

Con ngươi y đỏ bừng, liếc nhìn bên mặt của Hậu Nghê, áo bào tro tung bay hoá thành một đám sương xám bay về ngọn núi đối diện.

Trên bầu trời ánh nắng xán lạn, gió núi vi vu, trong núi xanh, bộ bạch y của Hậu Nghệ vô cùng bắt mắt.

Chiếu Miên không quay đầu lại nhìn Hậu Nghệ, nên y cũng chẳng thấy một tia sầu não trong mắt Hậu Nghệ.

“Ngươi từ nhỏ đã muốn chúng ta giúp ngươi làm việc này việc kia, nhưng ngươi có nghĩ tới sự khó xử của chúng ta không, ngươi gọi ta từ nơi tĩnh tu ra, nào biết ta đã tu luyện tới điểm mấu chốt, kỳ thực không thể xuất tiễn, ha ha, ngươi không hề suy nghĩ những việc như vậy... còn bé đã thế, trưởng thành cũng vậy” Hậu Nghệ đứng trên đỉnh núi, thì thào tự nói, một tia máu tươi trào khỏi khoé miệng của gã, dọc theo cằm nhỏ lên bộ bạch y trắng như tuyết.

Yết hầu gã chuyển động liên tục, rõ ràng là nuốt tiên huyết.

Chương 74: Truy sát

Dịch giả: quantl

Vết thương của Nam Lạc có thể cho là nặng nhưng cũng có thể cho là không nặng, nếu không dùng pháp thuật, tu dưỡng vài ngày là ổn, tuy hắn không có phương pháp luyện tinh của vu tộc nhưng lại có nửa giọt máu Tổ Vu, năng lực khôi phục rất mạnh

Vấn đề là thần niệm hắn dung nhập vào Thanh nhan rồi đối cứng với tên của Hậu Nghệ nên bị tổn thưởng. Mà thần niệm là gốc rễ của việc kết nối tới thiên địa mượn pháp lực, điều này khiến hắn sau khi độn ra ngoài mười dặm buộc phải dừng lại.

Hắn không biết sau mũi tên thứ ba đã không còn có mũi tên thứ tư nữa. Ngay khi mũi tên thứ ba bắn tới, tâm thần hắn kích động, pháp lực đã không thể khống chế, nếu như có một mũi tên nữa thì chính Nam Lạc cũng không thể tưởng tượng nổi hậu quả.

Thế nhưng mũi tiễn cuối cùng không hiểu vì sao lại ngừng lại khiến hắn có chút thời gian thở dốc, độn thổ bỏ chạy

Nam Lạc không biết vì sao tiễn ngừng cũng không thể biết được có ai đang đuổi theo mình không.

Bất luận thế nào cũng chỉ có 2 khả năng có và không mà thôi. Không thì vạn sự đại cát, chỉ cần cho hắn đả toạ tồn thần thì một ngày là khôi phục. Nhưng nếu có người đuổi theo thì đó là trí mạng.

Hắn hiểu với tình trạng thân thể lúc này, thực lực chỉ có thể phát huy phân nửa thôi. Hơn nữa hắn cũng không cho rằng liễm tức ẩn thần thuật của mình có thể giấu được người khác, bí thuật trong thiên địa nhiều không kể xiết, khiến người ta khó lòng phòng bị.

Lúc này Nam Lạc đang dựa vào một gốc cây che trời, đại thụ này rỗng ruột, cành lá lại sum xuê.

Hắn chẳng buồn nhìn những thứ này, điều duy nhất hắn nghĩ là làm cách nào để sống sót

Sắp xếp suy nghĩ trong đầu một lần mới phát hiện tựa hồ chỉ có độn địa thuật mới miễn cưỡng dùng được. Trốn sâu trong đại địa để ẩn nấp, ý nghĩ này khiến hắn lúng túng. Nếu làm như vậy thì chỉ cần trốn sâu vào trong đất, tìm chỗ yên tĩnh, che giấu khí tức, cắt bỏ lục thức, điều này sẽ khiến hắn không còn cảm ứng được với ngoại giới.

Nếu đối phương có bí thuật tìm được mình mà mình lại không rõ đối phương đã tới vậy thì chắc chắn phải chết, vì lúc đó hoàn toàn không có khả năng phản kháng.

Nghĩ tới đây Nam Lạc càng rõ hơn với tình trạng của mình. Đơn giản là đối phương tìm được mình thì mình chỉ còn cách giết chết địch thôi. Còn người ám toán kia là ai thì hắn đã không còn tâm sức mà suy nghĩ rồi.

Nhưng trong lòng hắn khẳng định sẽ không phải là người bắn tên, bằng không lúc trước y đã có thể giết mình rồi. Mà nếu như là người có thể đuổi theo vậy thì thực lực của y tuyệt không bằng mình lúc toàn thịnh, cùng lắm là ngang bằng, như vậy cũng có sức mà liều mạng.

Đó là ý nghĩ của Nam Lạc, bất quá hắn vẫn thầm cầu khẩn rằng không có ai đuổi theo.

Ngay khi hắn chuẩn bị chui vào đất cầu may thì bỗng nhiên nhớ tới hai pháp bảo trên người mình, yêu nguyệt chẳng lẽ không thể dùng làm mắt sao.

Vốn là ẩn độn trong đại địa mà lại dùng thần niệm tra xét thì rất dễ làm người phát hiện bại lộ tự thân. Nhưng nếu dùng thần niệm nối liền Yêu Nguyệt, dùng nó để quan sát đối phương vậy Nam Lạc chắc tới 8 phần là đối phương không phát hiện được mình.Nếu đối phương có bí pháp tìm được mình như thế y nhất định sẽ bị mình hấp dẫn, lúc này nếu có thể đánh lén vậy thì có khả năng chém chết đối phương.

Lấy thần niệm bám vào kiếm chém giết tiểu yêu tiểu quái, Nam Lạc đã từng làm nhưng lúc đó mắt còn nhìn được, thần niệm toả định đối phương mới có thể làm được, uy lực cũng không mạnh như lúc cầm kiếm trong tay. Tuy tốc độ cực nhanh nhưng hắn cũng không dùng nó mấy. Hơn nữa cự ly không thể quá xa, mà gần thì thổ độn trong nháy mắt là được, cho nên Nam Lạc chưa từng nghĩ tới việc dùng chiêu này để đối địch.

Thế nhưng giờ thì khác, dùng thần niệm toả định kẻ thù thì dễ bị đối phương phát hiện tuy nhiên có thể dùng Yêu Nguyệt. Một điểm khác là uy lực khi dùng thần niệm bám vào thân kiếm, điểm này cũng miễn cưỡng giải quyết được.

Pháp bảo nếu do bản thân luyện thành như vậy đương nhiên có pháp quyết ngự sử, sẽ có thể phát huy uy lực của pháp bảo vô cùng nhuần nhuyễn. Còn tiên thiên pháp bảo lại có chút phiền phức thế nhưng uẩn niệm tiên thiên đại đạo trong tiên thiên pháp bảo sau khi luyện hoá có thể dùng để lĩnh ngộ ra các phương pháp điều khiển linh bảo.

Linh bảo không chứa tiên thiên đại đạo chỉ có thể dựa vào việc tìm hiểu. Từ trước tới giờ Nam Lạc đều dùng Yêu Nguyệt để xem nguyên thân của người khác, ngoài ra còn dùng như một phát bảo chống ẩn thân, còn Thanh Nhan thì chỉ sử dụng như một cây kiếm thường, không có phương pháp đặc biệt nào

Nam Lạc nghĩ tới đây không khỏi cười rộ lên, bởi bây giờ hắn đã suy nghĩ xem làm cách nào để phát huy uy lực của pháp bảo rồi. Như Phục Hy từng nói, cách Nam Lạc sử dụng pháp bảo hãy còn rất thô thiển.

Phương pháp ngự sử pháp bảo mà Phục Hy truyền cho hắn là một loại lý thuyết, cũng là một phương pháp. Có thể thể dùng ở bất cứ pháp bảo nào, đơn giản nhất là lấy thần niệm dung hợp vào linh bảo, có thể dùng thần niệm để điều khiển linh bảo.

Trong đó có một cách là dùng thần niệm ẩn trong pháp bảo, kết nối thiên địa làm tăng uy lực. Điều này không khó khăn gì nhưng từ trước tới giờ Nam Lạc chưa hề nghĩ tới.

Lấy pháp lực tự thân làm gốc, lấy thần niệm kết nối tới thiên địa để chiến đấu đó là thủ đoạn cơ bản của tu sĩ. Nhưng lấy linh bảo làm gốc thì dù không phải huyền bí gì lại mở được một cánh cửa lớn cho Nam Lạc.

Vung tay lên, Yêu Nguyệt đã rơi vào một trạc cây, có thể chiếu cả một vùng không gian này. Còn Thanh Nhan cũng bị hắn đặt ở một nơi bí mật, bản thân hắn thì chân đạp trên đất cả người như chìm vào trong nước, chui sâu vào trong lòng đất.----------------

Chiếu miên đi tới cạnh cái hố mà Thanh Nhan va chạm với tên của Hậu nghệ, khẽ nhíu mắt, ngắm nghía khắp nơi, cánh tay vươn ra khỏi ống áo xám, lăng không trảo một cái rồi chạm rãi lùi về, đặt ở trước mũi, nhắm mắt lại, tự hồ như đang ngửi một thứ gì đó. Chỉ chốc lát sau liền mở mắt, khoé miệng máy động, tự tiếu phi tiếu.

Thân thể y đột nhiên toả ra một lớp sương xám rồi cả thân hình chậm rãi tiêu thất trong màn sương, một cơn gió thổi tới, sương xám thế mà lại bay ngược chiều cơn gió.

Trong vu tộc nếu không lên được đại vu thì không có tư cách vào trong Tổ Vu điện học chiến kỹ, chỉ có thể học pháp thuật mà thôi. Tuy những pháp thuật này không phải thượng thặng nhưng vẫn có những điểm huyền diệu riêng.

Khiên Hồn Thuật là một trong những thuật tốt nhất, tuy nhiên chủ yếu là dùng để truy tung, không phải chiến đấu. Còn sương xám chính là một loại chướng khí ngưng tụ mà thành, có thể hộ thân mà cũng có thể dùng để đả thương địch thủ.

Tuy rằng đã bước nửa chân vào cánh cửa đại vu nhưng vẫn không thể học tập chiến kỹ, thế cho nên y chỉ có thể tu luyện một ít bí thuật thừa, không chỉ vậy những bí thuật này còn có rất nhiều hạn chế, không thể nào dùng để đối địch chính diện được. Mà huyết mạch truyền thừa thần thông chính lại bị Nam Lạc cướp được, điều này khiến y hận Nam Lạc thấu xương.

Trong núi rừng âm u, một lớp sương xám phiêu hốt giữa thiên địa, tốc độ không nhanh, thi thoảng lại dừng một chút, nhưng luôn luôn tới gần nơi Nam Lạc ẩn thân.

Đột nhiên lớp sương xám đột nhiên ngừng lại rồi đông lại trên mặt đất. Thân thể Chiếu Miên xuất hiện trong sương, lớp sương xám dung nhập vào cơ thể y hoá thành một y bào màu xám.

Miệng y treo một nụ cười, không phải là dáng cười đàm đạm như Nam Lạc mà là âm trầm oán độc.

Một cây đại thụ rỗng ruột xoè tán che kín một khu vực, Chiếu Miên xác định rằng Nam Lạc ở nơi này, lại vô pháp phát hiện nơi hắn trốn, vì vậy y dừng lại ở phía xa, mắt loé quang mang, đó là một thuật pháp nhìn thấy ẩn độn tên là Phá Vọng Thiên Mục, cũng là một trong những thuật pháp mà y sở luyện, nếu như có người hỏi dưới Tổ Vu ai mạnh nhất? Thì e rằng sẽ không có câu trả lời chính xác còn ai thông hiểu pháp thuật nhiều nhất thì đó chắc chắn là Chiếu Miên.

Khẽ đảo mắt một lượt, Chiếu Miên ngẩng đầu lên, đúng lúc này y cảm giác như mình bị nhìn trộm. Khoé miệng giật giật, một nụ cười âm ngoan lại xuất hiện trên mặt y. Y không nhin lên cây nữa, tay niết pháp quyết, một đám sương xám chui vào mặt đất, sương xám hoá thành một con sâu nhỏ, tựa ẩn tựa hiện, chỉ mới tiếp xúc với mặt đất đã chui sâu vào đó.

Con sâu kia có tên là Phệ Linh Âm Trùng, có thể phi độn, giỏi ẩn nấp, có thể xuống đất, lại không sợ nước nửa, khủng khiếp nhất chính là nó có thể nhân lúc người ta không đề phòng chui vào cơ thể, nhập đan điền. Đó là một trong số không nhiều thủ đoạn công kích của Chiếu Miên.

Phệ Linh Âm Trùng chỉ vừa chạm đất là có thể tìm ra mùi của Nam Lạc, vội chui xuống chỗ hắn ẩn thân trong đại địa.

Lúc này Nam Lạc lại đang nhắm hai mắt, đưa thần niệm dung nhập vào trong Thanh Nhan kiếm, hoàn toàn không hay biết gì về Phệ Linh Âm Trùng cả.

Quanh thân Chiếu Miên có sương xám trôi nổi, khoé miệng nhếch lên thành nụ cười bắt đầu tiến tới đại thụ.

Chương 75: Không chết không thôi

Dịch giả: quantl

Chiếu Miên cảm thấy đã nắm chắc thắng lợi trong tay, tiếu ý càng thêm âm trầm, còn có vài phần âm ngoan và hưng phấn.

Y hưng phấn vì mình sắp giết chết Nam Lạc, hưng phấn vì mình sắp chính thức trở thành Đại Vu, có thể tới Tổ Vu điện luyện chiến kỹ, không cần thấp hơn những người cùng lớn lên với mình một cái đầu, không cần phải cứ có việc gì là lại phải cầu người.

Trong Yêu Nguyệt Kính giữa cành lá, thân ảnh Chiếu Miên chậm rãi xuất hiện nơi rìa gương, trước là một chân, kế là cả người, nụ cười nơi khoé miệng, càng lúc càng đậm

Ngay khi có cảm giác có người nhìn trộm mình thì Chiếu Miên lập tức phát hiện ra nơi Nam Lạc ẩn thân. Tuy nhiên y không biết tình trạng của Nam Lạc lúc này, chính vì vậy y thả Phệ Linh Âm Trùng mà mình đắc ý nhất ra ngoài rồi lại giả như chưa phát hiện gì.

Bám thần niệm vào Thanh Nhan để bay ra giết địch cũng không khó, chỉ cần thần niệm dung hợp với kiếm tới một mức nhất định là được. Nhưng muốn kiếm làm gốc để kết nối thiên địa thì không phải cứ muốn là được.

Cũng may thần niệm của Nam Lạc đã bám vào Thanh Nhan nhiều năm đã không còn có cảm giác trúc trắc như nhiều năm trước rồi. Mà khi chống lại sát ý lẫm liệt của Hậu Nghệ và uy lực của đệ tam tiễn khiến hắn có cảm giác nhân kiếm hợp nhất, tuy chỉ là nhất thời nhưng khiến liên hệ giữa hắn và Thanh Nhan càng trở nên thông suốt.

Thanh Nhan kiếm cắm cách Chiếu Miên mấy chục thước, sau một đại thụ, lúc này thân kiếm hơi rung động, một lớp sắc vàng quấn quanh thân kiếm, mỗi lần rung động tựa hồ lại dày thêm mấy phần.

Nam Lạc muốn lấy kiếm làm gốc, kết nối thổ hành trong ngũ hành để gia tăng uy lực của kiếm nhưng cho tới lúc này hắn mới biết đó không phải một việc dễ dàng.

Hắn đã không còn có tinh lực đi suy nghĩ những việc khác, chỉ nhất tâm dung hợp Thanh Nhan, kết nối thiên địa ngũ hành. Tất cả hung hiểm đều đã quên, kể cả con trùng vừa tiến vào đất bị Yêu Nguyệt Kính phát hiện.

Giờ khắc này Nam Lạc đang dùng mạng để đánh bạc, hắn không biết con trùng kia có lai lịch gì nhưng lúc này được Chiếu Miên phóng ra thì hẳn là một thứ vô cùng đáng sợ.

Đột nhiên thần niệm của Nam Lạc giống như đã đột phá được áp chế, Thanh Nhân vốn vô lực khinh khinh phiêu phiêu lúc này lại tràn đầy năng lượng. Giống như là vốn quen nằm trong nước giờ lại đột phá tiến vào hư không.

Đúng lúc này, hắn cảm thấy đan điền phát lạnh, tựa như có vật gì ẩn vào trong đó. Cảm giác này khiến Nam Lạc nghĩ tới con sâu màu xám, trong lòng hoảng hốt, hắn thật không ngờ Tàng Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào không cản trở được chút nào, để nó vô thanh vô tức chui vào.

Chiếu Miên đứng dưới Yêu Nguyệt Kính, con ngươi có một lớp khói xám như ẩn như hiện. Bỗng y ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trên cành lá có một cái gương đang đối diện mình. Trong lòng cả kinh còn chưa hiểu chuyện gì thì phía sau truyền tới một sát khí kinh hồn, một đạo bạch quang cường liệt phóng lên cao, bên ngoài bạch quang có một lớp sương vàng mờ ảo, đang định ẩn độn lại cảm thấy thân thể đột nhiên mất đi khống chế rồi rơi vào trong hắc ám.

Hậu Nghệ không rời đi, gã luôn đứng đó nhìn, Nam Lạc mạnh hơn gã dự tính nhưng gã không cho rằng Nam Lạc có thể tạo thành nguy hiểm với Chiếu Miên, hơn nữa truy tung là cường hạng của Chiếu Miên, gã hiểu tính cách của Chiếu Miên nhất định sẽ âm thầm đánh lén.

Núi xanh thấp thoáng, đại thụ che trời, núi lớn trập trùng như sóng biếc, giữa núi chướng khí như mây mù, lúc ẩn lúc hiện.

Một đạo kiếm quang trong núi bắn lên, xuyến thấu trời cao, chốc lát sau lại lặng lẽ biến mất.

Gương mặt tuấn dật của Hậu Nghệ lại lạnh hơn vài phần, nhìn nơi kiếm quang vọt lên, mắt không chớp.

Gã chậm rãi giơ tay trái lên, ống tay áo trắng như tuyết lau đi vết máu, một cơn gió thổi tới, bạch y đã tiêu thất trên đỉnh núi

Nam Lạc độn lên mặt đất, kiếm vào bao, kính vào ngực.Nhìn Chiếu Miên biến thành hai nửa nằm trên mặt đất có một cảm giác khó tả, hắn sẽ không nương tay với kẻ muốn giết mình, nhưng nghĩ tới việc mình đã giành lấy thứ mà đáng lẽ thuộc về y nên mới sinh lòng oán hận. Đột nhiên hắn nghĩ về Chúc Dung còn chưa từng gặp mặt, vì mình là đồng tử của Khổng Tuyên nên tự dưng lại được nàng cho nửa giọt máu, nhận được ân tình to lớn của nàng thế mà lúc này hắn lại giết tộc nhân của nàng.

Thở ra một hơi dài, tựa hồ muốn xoá sạch cảm giác phiền muộn mấy ngày nay.

Một bóng trắng xuất hiện trong hư không, không có chút dấu hiệu nào, giống như cá trong nước chậm rãi bơi tới bề mặt hoặc giả như lá cây bay xuống. Người tới cùng gió là Hậu Nghệ.

Nam Lạc bỗng quay đầu lại, nhìn người vừa tới, trong lòng nghĩ rằng người này nhất định là người vừa bắn mình. Vì gã giống hệt như khí cơ trên tiễn, tĩnh lặng mà lạnh lùng.

Nhìn nhãn thần gã, Nam Lạc cảm thấy một chút đau thương mâu thuẫn với vẻ ngoài.

Gã dùng ánh mắt lãnh tĩnh mà thương tâm kia nhìn Nam Lạc, từ sâu trong đáy mắt, có sát ý vô tận.

Trong lòng Nam Lạc nếu như có người diệt Dương Bình Tộc, giết Lạc Thuỷ và muội muội của mình thì mâu thuẫn cũng sẽ không bao giờ hoá giải được, cái loại sát ý mà hắn nhìn thấy trong mắt bạch y nhân chính là như vậy, không thể hoá giải, không có bất cứ lý do nào để giải thích.

Nhưng Nam Lạc vẫn mở miệng nói: “Ta là Nam Lạc, từng chịu đại ân của tổ vu Chúc Dung, giết hắn, là bất đắc dĩ”

Hậu Nghệ tĩnh tới đáng sợ, nhưng đau thương trong mắt chưa hề tiêu giảm. Vì vậy kiếm bên hông Nam Lạc rời vỏ, một đạo bạch quang loé lên, đâm vào yết hầu Hậu Nghệ, tốc độ cực nhanh, dường như so với lúc không thụ thương còn nhanh hơn.

Nam Lạc đang liều mạng, không thể không liều, hắn không muốn bị người này giữ khoảng cách, chỉ mong có thể cận chiến mà bắt gã, hơn nữa Nam Lạc hiểu tình trạng của mình không thể kéo dài, cho nên hắn đành liều.

Đinh...
Thân thể Hậu Nghệ bay cùng gió mát, trên tay có thêm một mũi tên màu đen, điểm lên Thanh nhan kiếm, phát ra một tiếng vang sắc nhọn

Hai bóng người đột nhiên tụ lại, dính chặt vào nhau.

Nam Lạc mặc thanh bào, mũi tên trên vai tuy đã rút, vết máu cũng hoá thành màu đen, tuy có chút chật vật nhưng kiếm trong tay giống như cỏ may trong gió, phiêu tán ra.

Hậu Nghệ, bạch y phiêu phiêu, tay cầm một mũi tên đen, mỗi kích đều giống như tên rời dây cung, tàn nhẫn chuẩn xác, tốc độ tuyệt không chậm hơn Nam Lạc.

Hai người không hề dùng pháp thuật, đơn thuần võ kỹ mà thôi.

Kiếm quang như tơ trắng, giăng mắc khắp hư không, giống như tuyết hoa phủ xuống, bao phủ Hậu Nghệ, thân hình Nam lạc như mây khói, khi trước mặt đâm yết hầu, khi phía sau chém một nhát, bỗng từ trời giáng xuống toàn lực một kích, cũng có lúc từ đất chui lên, âm thầm đánh lén.

Hậu Nghệ lại chỉ di chuyển trong phạm vi hẹp, thân hình như gió, lúc dừng lúc động như nước chảy mây trôi, vô luận kiếm của Nam Lạc tới từ đâu cũng có thể thong dong hoá giải, khuôn mặt tuấn dật của gã không chút cảm tình.

Từ lúc Nam Lạc nói chuyện tới lúc giao thủ, không thấy gã có biểu tình gì nhưng tình tự trong mắt thì Nam Lạc hiểu cả, cho nên hắn xuất thủ.

Nam Lạc không phải kẻ tâm ngoan thủ lạt cũng chưa bao giờ là kẻ nhân từ, khi lúc bị uy hiếp sinh mạng thì hắn cũng sẽ vô cùng quyết tuyệt.

Đột nhiên thân hình Nam Lạc đột nhiên dừng lại. Hậu Nghệ dường như có mắt sau lưng, nháy mắt đâm lại một tiễn, nhằm vào ngực hắn.

Nam Lạc chau mày, thân thể khẽ động, đã xuất hiện ngoài mười trượng, dường như muốn bỏ chạy.

Bên ngoài hắn như thường thế nhưng bên trong khí huyết cuồn cuộn, đó là vì hắn đã áp chế thương thế để chém giết Chiếu Miên, chính vì thế mà thương thế đã trở nặng, sau lại kịch chiến nên cuối cùng đã không còn áp chế được nữa.

Hắn không ngờ thương thế lại bộc phát dữ dội như vậy, huyết khí cuồn cuộn, linh khí sôi trào, không chịu sự không chế vì thần thức tổn thương mà càng thêm bất lực.

Nam Lạc hít sâu một hơi, thân hình lại động, vừa muốn tiêu thất trong hư không thì đột nhiên dừng lại.

Hắn đứng yên đó, không nhúc nhích, một ngón tay cũng không dám động.

Ngoài mười trượng, trong tay Hậu Nghệ không biết từ khi nào đã có thêm một cây cung lớn màu đen, đại cung giống như thân hình của gã vậy, tạo thành một đường cong trọn vẹn, vừa tĩnh lặng vừa ưu mỹ.

Cung bị kéo thành trăng tròn, mũi tên như một điểm sáng lạnh, chỉ thằng vào hậu tâm Nam Lạc, vô cùng sắc bén, có cảm giác như mũi tên bay ra, vạn pháp thành không.

Lúc này cơ thể Nam Lạc đã hoàn toàn hỗn loạn, nếu để hắn yên tĩnh đả toạ tồn thần cũng phải mất vài ngày để khôi phục nhưng lúc này hàn tiễn của Hậu nghệ đã vào cung, sát khí lạnh băng khiến hắn có cảm giác không thể chống cự.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau