NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Nếu một ngày kia ngươi trở về

Dịch giả: quantl

Trong Dương Bình Thị Tộc, Nam Lạc từng nói bước vào tiên đạo chi môn, độ mạnh yếu của pháp lực sẽ không còn là nhân tố quyết định tất cả.

Ngay từ lúc phát ra tiếng hét “Chạy đi đâu” trên bầu trời sơn cốc thì hắn không cảm giác được pháp lực sâu cạn của người này, nhất thời đại ý, ăn thiệt lớn. Sau lại được nam tử anh vĩ đánh đàn cứu, hắn vẫn cứ hung hãn không quan tâm truy đuổi.

Sau khi đối cứng một chút thì bị chấn bay, rõ ràng là pháp lực kém hơn nhiều, kinh nghiệm cũng kém xa nhưng hắn vẫn không quan tâm đuổi theo. Dưới con mắt của người khác rõ là nông cạn, tự tìm tử lộ. Ai cũng hiểu rằng hắc bào nhân kiêng kị nam tử oai hùng đánh đàn kia nên mới rời đi.

Nam Lạc khi thường không nói nhiều, cũng không có nghĩa là tâm tư hắn đơn giản, ngược lại, có rất nhiều chuyện hắn còn nhìn thấu hơn người khác.

Trong Dương Bình Tộc những hài tử kia đều gọi Nam Lạc là thần tiên, hắn lại nói hắn là người giống những người khác. Vì vậy khi hắn nhìn thấy tộc nhân bị giết hại, hút máu thì hắn sẽ quên hết tất cả, cứ thế mà chém giết. Nhìn thấy một sơn cốc toàn là thi thể nhân loại, hắn đã không lo nghĩ nhiều nữa, dứt khoát truy đuổi.

Có thể giết được hay không thì hắn đã chẳng quan tâm nữa, trong lòng hắn chỉ có sát niệm cho nên Thanh Nhan Kiếm mang theo sát ý tận trời, xông thẳng vân tiêu.

Nhưng hắn không biết khi hắn đuổi giết yêu quái kia thì cùng lúc đó Dương Bình Tộc đã có nguy cơ diệt tộc.

Tộc trưởng Hoang Nguyên nghĩ rằng sói trắng giống như khi trước ăn một người sẽ nghỉ vài ngày nhưng khi sói trắng đã xuất hiện lần nữa thì làm gì còn ai dám lên núi chứ? Biết rõ rằng lên là chịu chết thì đương nhiên không ai dám đi.

Ngay cả Chiêu Viêm, Sơn Âm và Hữu Cùng tam tộc cũng đang cân nhắc xem lúc nào nên rời khỏi nơi này.

Chạng vạng một hôm, trên bầu trời Dương Bình thị tộc đột nhiên xuất hiện một đám mây máu, mây máu bay lên hoá thành một con Huyết Lang.

Dưới trời chiều, Huyết Lang như tụ thành từ máu tươi, không có mùi tanh nhưng lại khiến người ta nhìn vào có cảm giác như bước trong núi xác, biển máu.

Không thấy Huyết Lang có động tác gì mà trong hư không đột nhiên truyền tới thanh âm: “Từ hôm nay trở đi, mỗi chín ngày, phải đưa một đồng tử lên núi bằng không diệt cả tộc ngươi”

Không đợi mọi người có phản ứng, trong Nguyên Cát quan có một tiểu đồng bay vào trong miệng Huyết Lang. Dương Bình Thị Tộc lúc này mới phản ứng lại, mỗi người đều quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu, miệng không ngừng cầu xin, trong thanh âm còn có một chút bi thiết, đó là từ cha mẹ của tiểu đồng kia.

Đúng lúc này trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một đạo thân ảnh, đó là Nguyên Cát Đạo Nhân, chỉ thấy y tức giận nói: “Coi thường ta quá, coi thường ta quá…” Nguyên Cát đạo nhân lăng không đứng, một ngón tay chỉ Huyết Lang, một chòm râu đen liên tục lay động.

“Hừ khi dễ ngươi thì sao, ngày nào đó bản vương phiền chán sẽ lôi ngươi ra chém giết, ha ha…” Huyết Lang ngửa mặt lên trời cười to, xoay người thong thả rời đi, giống như là đi dạo ở hậu hoa viên, thoải mái tự tại

“Ngươi… Ngươi phải biết rằng ta cũng là kẻ có truyền thừa, nhân tộc cũng không phải không có người trác tuyệt, sao ngươi dám kiêu ngạo thế, không sợ có ngày tộc ta tìm tới cửa sao?” Nguyên Cát đạo nhân ngang nhiên nói lúc này tuy y thiếu một phần tiên phong đạo cốt, nhưng thêm một phần lẫm liệt hiên ngang.

“Ha ha.. Ngươi có truyền thừa thì sao, nhân tộc có người trác tuyệt thì sao? Trò cười, ta sẽ sợ ư, ngươi chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi, làm sao biết đại thế thiên địa, nào biết được yêu tộc ta sắp thống nhất thiên địa, sao biết xuất thân ta, ngay cả cái mà nhân tộc các ngươi gọi là đại năng tìm tới sơn môn ta, cũng phải chết, ha ha…” Huyết Lạc hoá thành một đám huyết vân thản nhiên bay vào Dương Bình Sơn.

Lạc Thuỷ cũng không quỳ xuống giống tộc nhân của nàng, từ ngày Nam Lạc kéo nàng không cho quỳ thì từ đó tới giờ nàng luôn nghĩ sẽ không bao giờ quỳ nữa.

Đứng đó nghe Nguyên Cát đối thoại với Huyết Lang, Lạc Thuỷ nhìn thì có chút gầy gò yếu đuối thế nhưng ánh mắt nàng lộ vẻ anh khí, cùng với một chút quật cường kiên nghị.
Nguyên Cát đứng trong không trung, sắc mặt tái mét, nhưng thần thông không bằng đối phương, pháp bảo mượn tới để đối phó Thanh Diện Đại Vương lại bị huyết vụ của sói trắng xâm ô, không thể dùng nữa. Tự thân pháp lực cùng pháp thuật lại kém khá xa, nếu không phải Nguyên Cát đạo nhân cũng là người có tâm huyết thì chỉ sợ đã trốn trong đạo quan chẳng dám đi ra.

Chỉ thấy y liếc mắt nhìn Dương Bình Sơn, giậm chân một cái, xoay người bay lên trời, chớp mắt đã tiêu thất trong mắt Dương Bình thị tộc.

Nguyên Cát rời đi, mỗi người Dương Bình Thị đều nhìn cả trong mắt, dù có không ít người kinh hô nhưng càng nhiều người lặng lẽ không lên tiếng. Đột nhiên trong đám người có người hỏi: “Tế ti lúc nào trở về?” Lời mới ra khỏi miệng, mọi người giống như bừng tỉnh chuyển hướng nhìn Tộc trưởng và Lạc Thuỷ.

Mấy ngày nay tộc trưởng Hoang Nguyên đã nói chuyện Nam Lạc rời nhà đi thăm bằng hữu cho tộc nhân.

Lạc Thuỷ nhìn ánh mắt mọi người, tuy ánh mắt bình tĩnh nhưng trong lòng như sóng cuộn, nàng cũng đã hỏi vì sao Chiêu Viêm tộc đến, cũng biết vì sao cữu cữu hỏi chuyện họ rồi rời đi. Càng biết Nam Lạc không phải đi thăm bằng hữu, thế nhưng nàng có thể nói sao? Lạc Thuỷ tự hỏi. Nàng đoán Nam Lạc đáp là một hai năm cũng chỉ là trấn an mình cùng với tộc nhân.

Lạc Thuỷ không dám nhìn ánh mắt họ, càng không dám nói suy đoán của mình cho họ, chỉ đành nói những lời của Nam Lạc cho mọi người

Chiêu Viêm tộc mới hạ trại, lại rời đi. Sơn Âm, Hữu Cùng cũng ở đây được mấy năm rồi đi nốt.

Không có khóc rống, ồn ào náo động, bộ lạc của nhân tộc di chuyển giống như suối chảy trong núi, vô cùng bình thường, có lẽ bọn họ đã quen với cuộc sống di cư này.

Dương Bình thị tộc cũng muốn đi, nhưng mấy đời bọn họ đều ở đây, chưa từng đi đâu cả, cũng không đành lòng vứt bỏ nơi này. Chiêu Viêm, Sơn Âm, Hữu Cùng lần lượt rời đi sau đó Dương Bình Tộc cũng bắt đầu di chuyển, hướng về phương đông, nghe nói nơi đó có biển rộng, có khí hậu ẩm ướt.

Dương Bình Tộc năm trăm người mới đi được nửa ngày lại phải dừng lại. Bởi vì có người chặn đường họ.

Một con sói trắng, mắt hiện hồng quang. Thân trắng như tuyết, cặp mắt đỏ hồng tựa hồ như có ý mỉa mai.

Hoang Nguyên tộc trưởng cả kinh trong chớp mắt rồi lập tức hồi phục tinh thần. Lúc này vội vã quỳ rạp xuống, lập tức Dương Bình thị tộc cũng quỳ xuống theo.Hoang Nguyên tộc trưởng quỳ trên mặt đất dập đầu, trong miệng niệm đại vương tha mạng, tha thứ Dương Bình thị tộc, vừa cầu xin tha thứ vừa bò về phía sói trắng.

Lạc Thuỷ nhìn thấy cử động của Hoang Nguyên lập tức hiểu lão muốn hi sinh thân mình, mong tộc nhân có thể tránh thoát một kiếp, cho dù có phải trở lại chỗ cũ cũng không phải bị giết sạch.

Hoang Nguyên tộc trưởng bước một bước, khấu đầu một cái, không bao lâu đã đi tới trước người sói trắng.

Sói trắng lẳng lặng nhìn Hoang Nguyên tộc trưởng, nhìn Dương Bình Tộc, nhìn Lạc Thuỷ đứng đó và một số nam tử đã kéo dây cung.

Hoang Nguyên Tộc trưởng kéo theo một sợi dây máu, khi tới trước người sói trắng, ngẩng đầu lên, trán đã tràn huyết.

Đột nhiên sói trắng động, ngay khi tộc trưởng ngẩng đầu đã hung hăng cắn vào yết hầu lão.

“Tộc trưởng…”

Một đạo điện quang bổ vào người sói trắng, nhưng chẳng thể tổn thương bộ lông nó chút nào. Hơn trăm mũi tên cũng vọt tới người sói trắng, thế nhưng va vào nó rồi rơi xuống, phảng phất quanh thân nó có khí lưu cải biến lộ tuyến của mũi tên.

Mọi người phát hiện mũi tên không thể gây thương tích nhất thời cầm binh khí bên người, gầm lớn lao về phía sói trắng. Phẫn nộ và sợ hãi bị kiềm chế đã lâu nay đột nhiên bạo phát thành dũng khí vô tận và sát khí.

Thế nhưng chênh lệch thực lực lớn như vậy nào có thể dựa vào huyết khí cùng gan dạ mà đền bù được, chỉ thấy sói trắng chớp động xuyên toa trong đám người, nơi nó đi qua không người có thể đứng mỗi yết hầu đều có một lỗ máu, tiên huyết phun trào. Nhất thời máu tanh tràn ngập, kêu rên khắp nơi.

Lạc Thuỷ tay bấm pháp quyết, nhưng không cách nào định vị dược sói trắng, nhìn tia chớp trắng xuyên toa giữa tộc nhân, trong tai lại nghe thấy tiếng kêu rên thảm thiết, trong lòng nghĩ tới khi cữu cữu rời đi nói mình phải chiếu cố tốt bản thân và mẹ. Trong lòng bỗng giật mình tỉnh lại, quay đầu nhìn khắp nơi chợt thấy mẹ mình đã ngã xuống trong vũng máu.

Một cảm giác bi thiết nhất thời nhảy lên, quyết pháp tán loạn, vội chạy tới chỉ thấy bóng trắng loé lên, một luồng đại lực khiến nàng gục ngã, định thần nhìn lại cặp mắt như máu của sói trắng đang tàn nhẫn nhìn mình. Tiên huyết trong miệng nó vô cùng chói mắt.

“Ta sẽ chết sao, cữu cữu, người biết không? Một ngày kia khi người trở về nhìn thấy Dương Bình tộc đã trở thành phế tích sẽ cảm thấy như thế nào?...”

Tâm thần Lạc Thuỷ phiêu hốt, thời gian trong mắt nàng lại trở nên vô cùng chậm rãi.

“Sư tỷ, chính là con sói yêu này…”

“Dám làm ác như vậy, kim giao tiễn… Sát…”

Một mũi tên từ phía chân trởi xa phá không bay tới, tốc độ cực nhanh tựa như xuyên phá thiên địa, lời còn chưa dứt đã vạch đôi bầu trời.

Vô cùng sắc bén, tựa như hai con ác giao quấn quanh một chỗ, hung ác lao xuống.

Chương 67: Một cái vỗ dịu dàng sau gáy

Dịch giả: quantl

Yêu Nguyệt là tên xuất hiện trong lòng Nam Lạc khi hắn dùng đạo niệm truyền Hoàng Đình cho Thanh Xà, lúc đó Yêu Nguyệt Kính đã chiếu ra tu giả mỗi thâm sơn động phủ, đối với Nam Lạc thì đây là một chuyện rất yêu dị nên “Yêu” đã được định xuống. Sau đó ánh trăng hiện lên rõ ràng trong kính nên từ đó Yêu Nguyệt ra đời.

Hắn không biết khi hắn ngồi trên Kim Sí Đại Bằng đi long cung thì phi điểu bị Yêu Nguyệt chiếu tới đều từng con từng con mất hồn rơi xuống đất. Nhưng từ đó về sau cũng không xuất hiện tình cảnh tương tự như vậy, cho nên Nam Lạc hoàn toàn không biết gì về năng lực này. Nên khi hắn nhìn thấy vô số muỗi đen bay về phía Yêu Nguyệt thì trong lòng cực kì ngạc nhiên định thu hồi Yêu Nguyệt lại.

Đột nhiên sau gáy bị người ta vỗ một cái, trong lòng Nam Lạc run lên, bị người lặng lẽ đến phía sau sao mà không khiến hắn kinh sợ được chứ.

Quay phắt đầu lại chỉ thấy một gương mặt tươi cười mang ba phần ngây thơ, bảy phần giảo hoạt, con mắt hắc bạch phân minh vì mỉm cười mà hoá thành nửa vầng trăng.

“Sao ngươi lại tới đây?” Nam Lạc vui vẻ hỏi, không chờ đối phương trả lời, vội vòng quanh thân tử y nữ tử, Thanh Nhan kiếm chém như cuồng phong bão táp.

Tử Y nữ tử trừng cặp mắt nhìn thân thể Nam Lạc chuyển động, tựa hồ phi thường kinh ngạc vì cử động này của Nam Lạc.

Một vòng rồi ngừng lại, cũng không giải thích vì sao làm thế. Chỉ mỉm cười nói: “ngươi không phải đã trốn rồi ư, sao giờ lại tới nơi này”

Tử Y nữ tử cười nói: “Ta không bảo rằng ta muốn trốn, ta không trốn cũng không có người nào tìm được ta, có thể tìm được thì trốn cũng vô dụng, được rồi, ngươi vừa làm gì thế?” Con mắt hắc bạch phân minh mở to nhìn chằm chằm vào Nam Lạc, trong ánh mắt còn có một chút tiếu ý như có như không

Nam Lạc vừa nghe lời nàng nói vội vàng nhìn xung quanh, muỗi đen khắp bầu trời không biết đã tiêu thất vô tung vô ảnh từ khi nào. Tay khẽ lật, Yêu Nguyệt hiện ra, chiếu vài lần rồi thở phào nhẹ nhõm nói: “Ta đang chiến đấu với một người, ẩn độn của hắn rất lợi hại, ta sợ hắn trốn ở bên cạnh”

“Hì hì… Có phải một con muỗi hay không” Tử Y nữ tử vừa cười vừa nói

Nam Lạc vội vàng gật đầu đáp: “Nguyên thân của hắn là một con muỗi có thể chui vào bụng người, thích hấp tâm huyết, vô cùng tà dị, nếu như ngươi gặp hắn thì nhất định phải cẩn thận”

Hắn vốn là kẻ ít nói, nhiều khi muốn nói lắm nhưng ra đến miệng thì lại ngừng, nhưng không hiểu vì sao khi đối diện với Tử Y nữ tử này thì lại nói rất nhiều.

“Ta không sợ hắn, vừa rồi nếu không phải hắn bay nhanh thì ta đã đập chết hắn rồi, không như ngươi, có hai tiên thiên linh bảo mà vẫn không đấu lại người ta” Tử Y nữ tử khẽ chun mũi đắc ý nói.

Trong lòng Nam Lạc có chút xấu hổ, lại nghi hoặc những từ “đập chết hắn”, vừa muốn hỏi thì Tử Y nữ tử lại nói: “Ngươi tới chỗ này làm gì, vì sao lại đánh với con muỗi thối kia”

Vì thế Nam Lạc liền nói những chuyện từ khi chia tay nàng ra, Tử Y nữ tử nghe xong cau mày nói: “Ngươi nói nam tử đánh đàn có phải mặc một chiếc áo gai, tóc rối bù, phong thái oai hùng bất phàm đúng không”
Nam Lạc hơi trầm ngâm rồi lập tức hồi đáp: “Không sai, thân hình cao to, lông mày rậm rạp, quả là oai hùng, ngươi gặp rồi? Làm sao thế?” Nhìn Tử Y nữ tử nhăn mặt suy nghĩ thì hắn không khỏi hỏi

“Không sao, chỉ là có chút cảm giác kỳ lạ, vừa rồi nhìn thoáng qua từ phía xa liền cảm thấy người này tựa hồ sẽ ảnh hưởng tới ta. Ngươi biết hắn là ai không?” Tử Y nữ tử hỏi

“Ảnh hưởng, không thể nào, ngươi cũng không quen biết hắn thì sao ta biết, bất quá từ việc mặc áo gai và dao cầm bằng ngọc thạch của hắn ta đoán hắn hẳn là người được gọi là Nhân Tộc công chủ” Con đường của Nam Lạc đi đã gặp rất nhiều người đương nhiên sẽ hỏi việc của họ, ai cũng nhắc tới cái tên Phục Hy – Nhân Tộc công chủ, chính vì vậy Nam Lạc cũng có một chút hiểu biết về người này.

“Hắn cùng tộc với ngươi, thế hắn có thần thông bản lĩnh gì, ngươi có biết không?” Tử Y nữ tử tựa hồ phi thường quan tâm tới việc này vội hỏi

Nam Lạc hơi híp mắt, trầm ngâm một lát rồi nói: “Ta cũng không quen hắn, bây giờ cũng chỉ hiểu tiếng đàn của hắn có năng lực phi phàm… Có lẽ toán thuật chi đạo của hắn cũng rất lợi hại” Hắn nghĩ tới việc một năm trước Phục Hy đã bảo tộc nhân di chuyển, thế nhưng vẫn có chút không dám khẳng định nên thanh âm hơi chần chừ.

Tử Y nữ tử đột nhiên bừng tỉnh nói: “Ta hiểu rồi, về sau ta tránh hắn là được, hì hì, hắn cứu ngươi, ngươi còn không quay về tạ hắn đi” Sau khi hiểu ra, nàng lại trở nên vui vẻ, phảng phất như chưa từng có việc gì xảy ra.

Nam Lạc nghi hoặc hỏi: “Chuyện gì thế, sao phải tránh hắn”

“Hắn biết toán thuật, lai lịch của ta tuyệt không thể để người biết, nếu hắn thấy được ta, nghe được tên ta là có thể tính ra lai lịch của ta cho nên ta muốn tránh hắn”

“Lẽ nào hắn không thấy ngươi, không biết tên ngươi thì không tính ra ngươi sao?”
“Đương nhiên, có thể tính được người khác không thì ta không biết nhưng khẳng định không tính ra ta được” Tử Y nữ tử có chút đắc ý nói

Nam Lạc nhìn bộ dạng nàng, tâm tình cũng không khỏi có chút vui sướng, hai người hàn huyên một lúc, Nam Lạc đột nhiên nhìn bốn phía nghi hoặc hỏi: “Tảng đá lớn của ngươi đâu rồi?”

Tử Y nữ tử cười hì hì, tay vung lên, một tảng đá lớn xuất hiện cạnh người, khẽ nhảy lên, người đã ngồi lên trên tảng đá, nhìn cặp mắt kinh ngạc của Nam Lạc, khẽ cười, con mắt như hình bán nguyệt chăm chú nhìn hắn.

“Ngươi biết Tụ Lý Càn Khôn?” Nam Lạc kinh ngạc hỏi

“Không, đây cũng không phải là Tụ Lý Càn Khôn” Tử Y nữ tử vừa cười vừa nói

Nam Lạc rất háo hức với Tụ lý Càn Khôn Thuật thế nhưng câu hỏi vừa rồi cũng chỉ là ý niệm xẹt qua trong lòng thôi.

Bỗng nhiên phát hiện trên tảng đá sau đôi chân lắc lư của Tử Y nữ tử loáng thoáng có thêm ba chữ, đỏ như máu, huyền ảo vô cùng, hơn nữa lại không rõ nghĩa của chúng là gì.

Không khỏi hỏi: “Những chữ đó là gì?” Tử Y nữ tử cúi đầu vừa nhìn vừa cười nói, đó là tên của tảng đá này, không thể nói cho ngươi được.

Nam Lạc cười, cũng không hỏi tiếp nữa. Nghĩ thầm phải về sơn cốc kia, có lẽ Phục Hy vẫn còn ở đó, mình còn phải cảm tạ ân cứu mạng của y. Liền nói mình phải đi.

Tử Y nữ tử ngồi trên tảng đá, giày hoa viền vàng lắc lư trên phiến đá một lúc rồi đáp: “Được ngươi đi đi. Một ngày nào đó ta cảm thấy buồn sẽ đi tìm ngươi chơi”

Nam Lạc không ngừng gật đầu đồng ý. Xoay người rời đi, đột nhiên Tử Y nữ tử nói: “Đừng nói với ai về ta, càng không thể miêu tả bộ dạng của ta, bằng không ta sẽ không đi tìm ngươi đâu” Nam Lạc lại gật đầu lần nữa, bảo đảm sẽ không nói với ai.

Hắn tuy cảm thấy Tử Y nữ tử thần bí nhưng không biết vì sao không có lòng phòng bị, thường xuyên nghĩ rằng thần bí thì kệ thần bí chứ, người trong thiên địa này có ai không thần bí đâu. Đi thật xa rồi không nhịn được lại quay đầu nhìn lại, chỉ thấy giữa những ngọn núi xanh mà tảng đá kia lại vẫn rõ ràng, Tử Y nữ tử đang chống tay lên tảng đá, thân thể ngửa ra sau miệng còn treo một nụ cười giảo hoạt.

Chiếc giảy hoa viền vàng lắc lư trước ba chữ lớn đỏ như máu.

Nam Lạc không biết rằng sinh mạng của mình vừa được cứu nhờ một cái vỗ nhẹ nhàng của Tử Y nữ tử, nàng cũng không nói gì tới điều này cả.

Trên tầng không cao vút không biết khi nào xuất hiện một lớp mây dầy, hình như cái thế gió nổi mây bay này cũng giống như đại thế thiên địa bây giờ. Nam Lạc mơ hồ cảm nhận thấy nhưng lại có chút mông lung không rõ ràng, trong lòng hắn chỉ nghĩ tới việc nghe ngóng tin tức của Khổng Tuyên, biết y không có việc gì sẽ lập tức quay về Dương Bình Thị Tộc, mặc thiên hạ đại loạn cũng chẳng liên quan gì tới mình

Chương 68: Thiên đình thống trị chúng sinh

Dịch giả: quantl

Có người thích dùng những sự vật tốt đẹp trong thiên nhiên để so sánh với nữ nhân, thế nhưng cho dù dùng những từ ngữ từ tận đáy lòng cũng không thể nào miêu tả ý nguyện của mình ra. Đó là vì nữ nhân vĩnh viễn sẽ không cho ngươi biết được tâm tư trong lòng nàng, đó cũng là mị lực của nữ nhân, chính vì vậy ngoài thần bí tử y nữ tử còn cho Nam Lạc một cảm giác hồn nhiên, giảo hoạt, chí ít mỗi câu mà nàng nói, hắn luôn cho đó là sự thực, không phải là nói cho có, mà cũng không lừa dối hắn một lần

Sau khi Nam Lạc tiêu thất, Tử Y nữ tử vẫn còn ngồi ở đó.

Ánh nắng quấn trong gió mát, chiếu lên mái tóc đen sau gáy nàng, da trắng như tuyết như sương, vô cùng mềm mại, dưới ánh mặt trời tựa như dương chi bạch ngọc.

Nàng nghiêng đầu, sợi tóc khẽ bay trong gió, mùi thơm ngát như có như không lưu động trong không trung.

Tiếu ý nhàn nhạt trên môi đột nhiên lạnh xuống, thân thể khẽ động, ngọc thủ vô thanh vô thức khẽ vỗ ra ngoài.

Năm đó Huyền Minh từng dùng một chưởng nhẹ nhàng vỗ tán Pháp Tượng Thiên Địa vô cùng cuồng phách của Hình Thiên, nếu là Nam Lạc nhìn thấy nữ tử này đánh ra một chưởng như vậy hẳn cũng sẽ so sánh hai người với nhau.

Không có khí thế cuồng bạo, bá liệt, chỉ nhẹ nhàng như đuổi một sinh vật khiến người ta chán ghét. Thế nhưng hư không dưới bàn tay bé nhỏ đó, tấc tấc vỡ vụn.

Một con muỗi đen nhỏ run rẩy, giống như là hổ phách đông tại không trung, ngay cả ngạc nhiên trong con mắt đỏ máu cũng có thể nhìn ra được, thế nhưng dù như vậy cũng không thể nào cất cánh bay lên được.

Ngai khi cánh tay nhỏ xinh kia muốn đập con muỗi đen lên đá thì chiếc vòi đen trên trán muỗi đột nhiên toả ra hắc quang, rồi vụt đi trong không trung, tôc độ cực nhanh, tiêu thất trong nháy mắt ngay trước khi tay nhỏ hạ xuống.

Cánh tay trắng nõn đập xuống nham thạch tạo thành một tiếng vang khẽ. Tử Y nữ tử hơi bĩu môi, đưa tiểu thủ về trước miệng thổi, tựa hồ bởi vì không đập được muỗi mà lại đập lên đá nên khiến tay mình đau đớn.

Nét giảo hoạt càng hiện lên rõ hơn trong mắt, trong không trung đã có thêm một người áo đen, chính là người thiếu chút nữa đã khiến Nam Lạc vong mạng. Trên người y bao phủ một lớp hắc vụ như có như không, giữ khoảng cách với Tử Y nữ tử khoảng vài trượng, khe mắt nhỏ xíu lấp loé hồng quang, sắc mặt ngưng trọng tựa hồ vô cùng kiêng kỵ Tử Y nữ tử.

“Con thối muỗi này lại dám đánh lén ta, coi chừng ta đập ngươi lên đá, phong ấn hồn phách ngươi trăm triệu năm” Tử Y nữ tử nói, ba phần lãnh ý, bảy phần giảo hoạt.

Hắc bào nhân phát ra tiếng cười âm trầm, quỷ dị nói: “Ta vốn không biết xuất thân của ngươi, bây giờ thì đã rõ rồi. Hắc hắc…”

Sắc mặt của Tử Y nữ tử lạnh lùng, nhưng không hỏi sao y biết được mà lại nói: “Ngươi muốn như thế nào? Muốn máu trên người ta sao?”

“Hắc hắc… Ta chỉ muốn ngươi truyền linh hồn chi đạo cho ta là được, máu huyết còn kém xa cái này. Hắc hắc…” Hắc bào nhân cười âm hiểm còn có một chút đắc ý

Hào quang trong mắt đột nhiên trở nên băng lãnh nói: “Làm thế nào ta biết được ngươi có thực sự hiểu về lai lịch của ta không?”

“Hắc hắc… Thiên Hồi Bách Chuyển Vô Kiếp Sơn, Tam Sinh luân hồi linh hồn đạo, Nhất niệm vô sinh liễu trần trang. Cái này…” Hắc bào nhân nói đến đây đột nhiên ngừng lại, thân thể cấp tốc bỏ chạy.

Tử Y nữ tử tung tăng bước, tay ngọc như sương, đánh ra một chưởng, một đạo chưởng ảnh đột nhiên xuất hiện trên lưng hắc bào nhân, vô thanh vô tức ấn xuống. Nhãn thần của hắc bào nhân có chút tán loạn phảng phất như linh hồn bị thổi bay ra khỏi cơ thể.

“Ngươi biết quá nhiều, lại còn đánh giá quá cao mình” Tử Y nữ tử nở nụ cười mỉm, cước bộ linh động, khoan thai bước đi.

Nhãn thần của Hắc bào nhân khi thì tán loạn khi thì ngưng tụ, biểu tình vô cùng kinh khủng ngay khi nữ tử đi tới trước mặt y thì trong tay y đã có thêm một cây châm đen nhỏ, chỉ thấy hư không khẽ cuộn, người đã tiêu thất.

Chưởng sát theo đó của Tử Y nữ tử vỗ vào hư không. “Hừ. Coi như ngươi chạy xa tới đâu ta cũng sẽ trấn áp linh hồn ngươi, khiến ngươi trọn đời không thể siêu sinh” Nữ tử khẽ giậm chân lập tức đuổi theo về hướng mà hắc bào nhân tiêu thất.

-----------

Khi Nam Lạc trở về trên bầu trời sơn cốc thì đã là lúc hoàng hôn, mặt trời lặn xuống, quả nhiên giống với suy nghĩ trong lòng hắn, nam tử oai hùng Phục Hy vẫn cứ ở chỗ này.
Nam Lạc còn ở trên không trung đã nhìn thấy một ngọn núi bên cạnh sơn cốc, Phục Hy đang ngồi xếp bằng ở đó, đầu gối đặt cây dao cầm nằm ngang, tiếng đàn chậm rãi chảy từ đầu ngón tay gã ra.

Tiếng đàn rơi vào tai Nam Lạc giống như gió nhẹ phất qua linh hồn, tâm trở nên bình tĩnh, có cảm giác buồn ngủ.

Tuy rằng buồn ngủ nhưng Nam Lạc không hề ngủ, hắn chỉ đứng phía sau người này, lẳng lặng nhắm mắt lắng nghe.

Ánh trăng lặng lẽ hiện lên, ánh sáng mông lung rơi trong thiên địa.

Trời đất yên tĩnh, trong sơn cốc trước mắt Nam Lạc có vô số thi thể xếp chồng lên nhau, múi máu tươi tựa hồ như bị giữ trong sơn cốc, dường như có vô số linh hồn đang ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi này. Hắn không dám dùng thiên thị nhãn nhưng vẫn có vài khuôn mặt hiện lên khiến lòng hắn có cảm giác buồn bã.

Tiếng đàn kia phiêu tán trong trời đêm mang một nỗi bi thiết nhàn nhạt, giống như đang trấn an khuyên giải, an ủi vô tận thi hài trong sơn cốc.

Một khúc kết thúc, dư âm kéo dài, thảm thiết…

“Đây là khúc nhạc gì?”

“An hồn khúc, một khúc an hồn, chỉ mong các tộc nhân có thể yên nghỉ”

“Ngươi có thể nói cho ta biết những chuyện này là vì sao không? Vì sao lại tới mức này?”

“Có lý do gì chứ, nhân tộc nhỏ yếu, người ta lấy chúng ta làm thức ăn, nào cần lý do”

“Ta tới từ Dương Bình Thị Tộc ở phía đông, từ trước tới giờ đều cảm thấy tâm mình rất trầm tĩnh, nhưng dọc theo con đường này, thấy vô số người chết, ta cũng giết vô số yêu quái, ngươi có thể nói cho ta biết lý do không?”

“Bởi vì ngươi là nhân loại, giống như bọn họ, cũng là nhân loại”

“Đúng không, ta còn cho mình đã khác những người khác chứ, nguyên lai ta thực sự không phải là thần tiên gì cả”
“Thần tiên, có lẽ trăm nghìn năm sau nhân tộc sẽ có thần tiên của mình, nhưng bây giờ không có chỉ có yêu thần mà thôi”

Nam Lạc lẳng lặng đứng, nhãn thần mờ ảo, hồi lâu sau nói: “Ta là Nam Lạc, từng chịu đại ân của Khổng Tuyên của Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung, không biết giờ y thế nào”

“Theo ta biết thì hắn còn sống”

“Có thể nói cho ta biết một chút không?”

“Ha ha, đương nhiên, bất quá đầu tiên phải nói tới một người là Đế Tuấn, còn một người nữa là Thái Nhất. Bọn họ là thần thông giả sinh ra cùng thiên địa, nhưng không hề xuất thế. Phượng Hoàng năm đó đại chiến chúng thần thế gian thì hãy còn rất nhiều thần thông giả vẫn còn tiềm tu, chưa xuất hiện, trong đó có hai người họ…”

Nam Lạc cũng coi như là người phiêu lưu trong thiên địa rất nhiều năm, nhưng lại chẳng biết gì về những thần thông giả trong thế gian này hết, một phần là vì tu vi của hắn còn thấp, quan trọng hơn là hắn không có quen người nào biết những sự tình trong thiên địa cả, năm đó Không Tuyên không muốn giải thích những điều này hơn nữa có rất nhiều người Khổng Tuyên cũng không biết.

Khi còn ở trong không trung nghe đàn hắn đã xác định được người này là Phục Hy, tấm lòng quan ái với nhân tộc là thật. Tiếng đàn của y khiến Nam Lạc nhớ tới khi còn nhỏ được tế ti trưởng lão xoa đầu.

Trong Chiêu Viêm tộc nghe được danh xưng “nhân tộc công chủ”, trong lòng hắn căn bản không thừa nhận, thầm nghĩ ngươi có tư cách gì mà làm nhân tộc công chủ, thế nhưng dọc con đường này nghe được rất nhiều sự tích về Phục Hy.

Một người tán thành không tính, một bộ tộc sùng kính cũng chẳng là gì. Nhưng hơn mười, hơn trăm cái bộ tộc, nghìn vạn người đều tán thành một người thì làm sao không khiến Nam Lạc kinh ngạc cho được.

Lúc này gặp được người thật, hắn chỉ có một cảm giác, nhân tộc công chủ nên là y.

Lòng mang thương sinh, có từ bi tâm với tộc nhân, có năng lực xem thấu thiên hạ đại thế.

Nam Lạc biết mình không làm được những chuyện này… mình không được nhưng người khác được, nên hắn có kính ý với Phục Hy.

Bất Tử Cung đã huỷ, Phượng Hoàng Sơn cũng sập, Phục Hy nói thế, trong lòng Nam Lạc dù không tin nhưng cũng phải tin

Đồn rằng mỗi trăm năm Phượng Hoàng đều phải niết bàn một lần đương nhiên là giả, nhưng công pháp nàng tu luyện mỗi khi tiến thêm một cấp là phải niết bàn một lần, điều này vốn không có người biết thế nhưng Đế Tuấn lại tính được.

Phượng Hoàng cũng cảm giác được có người ở phía sau tính toán nàng, cho nên không ngừng áp chế tu vi, cho tới khi không thể không niết bàn. Nàng tới Bất Chu Sơn một cách bí mật, mà người giúp nàng hộ pháp cũng chỉ có một, đó là Khổng Tuyên.

Lúc Phượng Hoàng niết bàn thì người của Long Cung tới, người của Kỳ Lân nhai cũng tới.

Thần thông giả của cả thiên địa đều động

Cuối cùng Long Cung tử thương thảm trọng, Long Vương Thương Long đã chết, không ai biết về thương vong Kỳ Lân Nhai, nhưng lại đoán được.

Tất cả những điều này phát sinh bất quá vì Đế Tuấn cùng Thái Nhất muốn làm một việc mà thôi.

Họ muốn kiến lập thiên đình, một thiên đình thống trị chúng sinh

Nam Lạc nhìn về Bất Chu Sơn ở phía xa, ba tháng sau trên Bất Chu Sơn sẽ xuất hiện một thiên đình, thiên đình này sẽ thống trị chúng sinh trong thiên địa

Hắn không tin được nhưng lại không thể không tin

Chương 69: Thánh đạo, vạn tộc triều bái

Dịch giả: quantl

Trong thế gian này ai là người có thần thông mạnh nhất còn chẳng thể nói rõ ràng thế mà Đế Tuấn cùng Thái Nhất lại muốn thống trị thiên địa chúng sinh. Nam Lạc cơ hồ không tin nổi thế nhưng sự thực lại thế, vì không trung đột nhiên chấn động, một đạo thanh âm từ cao vọng xuống, nháy mắt đã truyền khắp đại đia: “Đỉnh Bất Chu Sơn, thiên đình đã lập, ba mươi ba ngày sau, vạn tộc triều bái”

Như chỉ là một mình Phục Hy nói còn có nghi ngờ nhưng thanh âm chấn động thiên địa này đã phá chút hoài nghi nhỏ bé của Nam Lạc thành vạn mảnh.

Nam Lạc chưa từng tưởng tượng tới một người mà lại có pháp lực lớn như vậy truyền thanh âm của mình khắp thiên địa, điều này khiến hắn nghĩ tới sư tôn mình Thông Huyền Thiên Sư, hắn luôn nghĩ rằng sư tôn mình và Phượng Hoàng Cung Chủ là đỉnh cấp nhất trong thiên địa này. Nhưng nghe tới thanh âm này suy nghĩ đó không khỏi dao động.

Thanh âm đường hoàng đại khí truyền khắp các ngóc ngách trong đại địa, vừa cứng rắn, vừa trầm trọng, thanh âm vừa dứt thì một tiếng chuông lại vang lên khắp hồng hoang.

Tiếng chuông này vừa vang lên thì Nam Lạc lại cảm giác trong thế gian này chỉ sợ đã không còn ai sánh nổi với người đánh chuông nữa rồi.

Tiếng chuông vang vọng, thiên địa vì đó mà tĩnh lặng, trong tai, trong lòng, trong linh hồn chỉ có tiếng chuông này, tất cả tựa như đình chỉ, liền cả suy nghĩ cũng dừng lại, trong thân, ngoài thân, cửu thiên, u minh chỉ còn tiếng chuông.

Nam Lạc thậm chí còn không sinh ra nổi một chút chống cự, thân thể đã không thể khống chế, đại não trống rỗng.

Đó là một loại uy hiếp, một loại uy hiếp bá đạo, lực áp chúng sinh.

Tiếng chuông không ngừng chấn động khắp thiên địa, Nam Lạc đã hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ.

Nhưng trong thiên địa này có rất nhiều nơi đột nhiên xuất hiện các loại khí thế cường đại, hoặc lợi hại, hoặc đường hoàng, hoặc đại thế, hoặc cuồng dã, hoặc tà dị.

Vô số đại thần thông giả đã lợi dụng thần thông pháp lực để chống lại tiếng chuông cuồng phách cái thế này.

Tiếng chuông liên tục vang vọng mà trong những thâm sơn đại trạch đã dần bình tĩnh lại, có rất nhiều người không thể tiếp tục duy trì cái loại khí thế này, chỉ có thể tự bảo vệ mình mà thôi.

Nhưng vẫn còn có một số nơi vẫn cứ tiếp tục duy trì, trên đỉnh Côn Luân Sơn có một khí tràng cuồn cuộn bao phủ đỉnh núi, Đông Hải có một đảo nhỏ sát khí xông tận trời, Cực tây cũng có một luồng kim quang mờ ảo và phạn xướng chống đỡ một vùng không gian.

Trên đại địa có mười nơi sát khí tận trời, mơ hồ có tiếng rít gào rống giận tận không trung thế nhưng lại bị tiếng chuông đè xuống.

Ngoài ra còn có không ít khí tràng hơi yếu hơn một chút, bọn họ đều dùng linh mạch của núi non để chống lại tiếng chuông tựa như có thể định thiên địa càn khôn này, còn tiếng chuông dùng thực lực của bản thân áp chế đại thần thông giả.

“Đang…Đang…Đang”

Tiếng chuông động thiên địa, phảng phất như khiến thời gian bất động, lại dường như chấn người ta toái hồn phách.

Ba mươi ba tiếng chuông kết thúc, thiên địa lại trở nên tĩnh lặng.

“Nếu có người không phục, diệt toàn tộc…”

Khi thanh âm này vang lên lần nữa trong tai Nam Lạc thì hắn mới lấy lại được tinh thần, mới hiểu được tiếng chuông đã dứt.Chỉ là trong đầu vẫn cứ vang vọng mãi câu nói kia, như có người cãi lời, diệt toàn tộc. Lời này vô cùng bá đạo, so với Hình Thiên còn bá đạo hơn vô số lần, thực lực còn áp đảo chúng sinh.

“Thế gian này lại có người mạnh như vậy” Nam Lạc thì thào tự nói.

“Người này chỉ sợ đã tiến vào thánh nhân đạo, không biết là Đế Tuấn hay Thái Nhất, có lẽ cả hai người luôn” Phục Hy nhìn bầu trời thong thả nói

Nam Lạc nghi hoặc, hắn chưa từng nghe qua thánh đạo là gì nên không khỏi hỏi: “Thánh đạo là gì. Vừa rồi có phải là Thánh Đạo không?”

“Không nhập Thánh Đạo cũng sẽ không biết Thánh Đạo là gì, nhưng tiếng chuông vừa rồi cũng đã áp đảo chúng sinh, Phượng Hoàng trên bất Bất Chu Sơn không niết bàn hoàn chỉnh cũng đã đạt được nhưng cuối cùng lại gục ngã…” Phục Hy nhìn lên bầu trời thong thả nói, đôi mắt thâm thuý như tinh không.

“Thánh đạo, đó là cảnh giới gì, nếu Thánh Đạo đã vượt khỏi chúng sinh, chẳng lẽ không nhập thánh đạo thì chúng sinh chỉ là kiến hôi sao” Trong lòng Nam Lạc ngạc nhiên nhớ tới tình trạng không thể phản kháng của mình, tâm tình phiêu hốt, trong khoảng thời gian ngắn đỉnh núi trở nên hiu quạnh.

Phục Hy tựa hồ như cũng trầm tư chuyện gì đó, lông mày rậm hơi nhíu

Nam Lạc phục hồi tinh thần, nhìn trong cốc lòng khẽ động nói: “Nhân tộc chúng ta cũng là một bộ tộc trong thiên địa, chẳng phải cũng phải đi tới thiên đình triều bái”

“Ừ, đúng vậy, tuy rằng nhân tộc là kẻ yếu trong thiên địa, cho dù có tới cũng chỉ là một kẻ không chút thu hút mà thôi nhưng không đi thì sẽ bị thuận tay gạt bỏ để làm gương” Phục Hy khẳng định.

“Cũng không biết có bao nhiêu người sẽ đi, chúng ta đi lúc nào?” Nam Lạc nhìn bóng lưng và mái tóc đen rối tung của Phục hy hỏi, bất tri bất giác đã nói ra hai từ chúng ta.

Tuy sâu trong lòng hắn có nhiệt huyết nhưng cũng không phải kẻ sẽ nói những lời này, hắn chỉ nghĩ rằng mình sẽ che chở cho Dương Bình Tộc bình an chứ chưa bao giờ nghĩ tới việc bảo hộ cho người trong thiên hạ.

Nhìn thi hài trong sơn cốc Nam Lạc đột nhiên cảm thấy người ngồi trước mắt mình rất vĩ đại, nếu không có y chỉ e rằng nhân loại quanh Bất Chu Sơn đều sẽ chết sạch.Nam Lạc có thể hiểu được, Phượng Hoàng đã nửa bước tiến vào thánh đạo cũng phải ngã xuống, thì cuộc chiến kia thảm liệt cỡ nào, dư lực của cuộc chiến thôi cũng khiến nhân loại lâm vào tử lộ

“Cũng không cần nôn nóng, thiên đình muốn danh chính ngôn thuận áp đảo chúng sinh chỉ sợ còn phải có một cuộc chiến, tuy lần này bọn họ dùng vô thượng pháp lực lực áp chúng sinh xưng thần, nhưng thần phục e rằng cũng chẳng có mấy người, vì vậy thiên đình nhất thống thiên địa nhất định là hơn mười thậm chí trên trăm năm sau

Phục Hy lẳng lặng nói, giống như kể một việc bình thường, những việc mà y nói vô luận đã xảy ra hay còn chưa xảy ra đều giống như mắt thấy tai nghe, phảng phất như trong thiên địa này không có việc gì y không biết.

Trong mắt Nam Lạc, Phục Hy có khí chất chỉ điểm giang san, tiếu ngạo thiên địa.

Điều này khiến hắn không khỏi những thần thông giả mình từng gặp qua, sư tôn phảng phất như đã vong tình với thiên địa, Khổng Tuyên kiêu ngạo lẫm liệt, Huyền Minh lãnh diễm vô song, giờ lại có thêm một người tiếu ngạo thiên địa, sáng tỏ đại thế, lòng đầy cơ trí – Phục Hy.

“Ân, được rồi, ta còn chưa đa tạ ân cứu mạng” Nam Lạc như nhớ ra, đột nhiên nói

Phục Hy khẽ xoa Bạch Ngọc Dao Cầm trên đầu gối rồi thu dao cầm lại. Y đứng dậy nhìn Nam Lạc cười nói: “Nói tới đây, ngươi đánh với hắn hẳn là vì ta cũng nên”

Nam Lạc nghi hoặc, Phục Hy lại thở dài nói: “Tộc nhân trong sơn cốc đều là do ta thu hồi từ phụ cận, chuẩn bị chôn ở đấy. Người nọ vốn là con muỗi đầu tiên trong thiên địa đắc đạo, tự xưng là Văn đạo nhân, thích hút tiên huyết, phỏng chừng là bị máu tanh hấp dẫn, lại đụng phải ngươi”

Nam Lạc cười nói: “Loại người như hắn không chạm mặt thì thôi, nếu về sau gặp lại hẳn sẽ phải đấu một phen, chỉ là thần thông pháp lực ta không cao, không thể chém chết hắn”

“Pháp lực cao thấp chỉ có thể dựa vào thời gian tích luỹ, bất quá ta xem phương pháp sử dụng pháp bảo của ngươi còn có phần trúc trắc, chưa phát được hết uy lực, bằng không thì dù không thể chém Văn đạo nhân thì cũng sẽ không thua hắn”

“Trúc trắc? Ta tự thấy tuy không thể phát huy ra uy lực lớn nhất nhưng cũng đã dung hợp pháp bảo với khí cơ bản thân, tâm thần tương thông, sao lại trúc trắc cơ chứ” Nam Lạc nghi hoặc hỏi

“Ha ha, ngươi lấy linh khí ngày đêm tẩy luyện, tương thông với pháp bảo, phương pháp này tuy có chút chậm nhưng vô cùng tốt. Ta dựa vào sự tìm tòi của bản thân tạo ra một phương pháp giúp người phát huy uy lực của pháp bảo lớn hơn một chút, cũng có thể tính là một loại phương pháp tế luyện”

Tế luyện pháp bảo tự nhiên là cũng có phương pháp nhất định, tựa như năm đó Khổng Tuyên đã nói tu luyện đơn giản là thổ nạp nguyên khí nhưng biết thì biết đấy nhưng không có các bước cụ thể, muốn tu luyện sẽ vô cùng gian nan.

Nam Lạc lại cười khẽ nói: “Ta không thể học phương pháp của ngươi, ngươi là nhân tộc công chủ, nếu như ta dùng phương pháp của ngươi, về sau ngươi bảo ta làm gì, sao ta có thể cự tuyệt nổi”

Phục Hy cũng cười nói: “Lẽ nào ân cứu mạng của ta khi trước cũng bỏ đi sao, nếu nói là thiếu nợ thì ngươi rất khó trả đấy”

“Đương nhiên là không tính, ngươi đã nói vì đó là do ngươi cho nên ân cứu mạng của ngươi với ta cũng hoá không” Nam Lạc cười đáp

“Ha ha…”

Những lời này bất quá là giỡn chơi thôi, Phục Hy đương nhiên cũng không phải là kẻ muốn báo ân còn Nam Lạc há lại là người quên ân tình.

Hắn luôn cảm thấy tâm tình mình có hơi lạnh không muốn để tâm với những việc bên ngoài, nhưng mỗi khi có việc phát sinh trước mặt hắn thì hắn lại không nhịn được, cảm thấy trong lòng rung động

Chương 70: Bố cục thiên địa âm dương loạn

Dịch giả: quantl

Dời núi lấp biển là đại thần thông, chỉ có người có đại pháp lực mới có thể nhổ tận gốc cả ngọn núi mà ném tới biển rộng. Nhưng đẩy ngã một ngọn núi thì đã có rất nhiều người làm được.

Nam Lạc sử Pháp Tượng Thiên Địa, Thanh Nhan kiếm trở nên vô cùng lớn, từng kiếm từng kiếm thô bạo cắt gọt ngọn núi, cát bay đá chạy. Đại thụ che trời, nham thạch khổng lồ, giống như là đậu hũ dưới thanh cự kiếm.

Sơn cốc này bị bốn ngọn núi vây quanh, chỉ chốc lát sau một ngọn núi lớn đã bị cự kiếm của Nam Lạc phá huỷ, đất đá đều rơi vào trong sơn cốc. Cùng lúc đó Phục Hy cũng đã phá huỷ một ngọn núi khác, khó khăn lắm mới có thể mai táng những thi hài trong cốc.

Thi cốt nhân tộc ở nơi này đã được vùi lấp nhưng ở những nơi khác vẫn còn rất nhiều thi cốt rải rác. Một đoạn thời gian sau Nam Lạc đi theo Phục Hy thu thập thi cốt rải rác khắp nơi rồi bỏ vào một sơn cốc, lại chém núi để vùi.

Nếu như nói chủng tộc nào yếu nhất trong thiên địa, nhân tộc tuyệt đối là một trong số đó, trời sinh chẳng biết tu hành, không có cường giả che chở, càng không có thọ nguyên dài, tuy rằng năng lực học tập và sáng tạo rất cao nhưng so với những sinh linh trong thiên địa này kém rất xa.

Từng có đại thần thông giả ở trên trời cao quan sát nhân loại sinh hoạt mà nói nhân loại lãng phí đạo thể trời sinh, cả đời lại chỉ cố gắng vì miệng ăn.

Bất quá tuy nhân tộc thọ ngắn lực yếu nhưng thông tuệ, trong thiên địa cũng có không ít người có thiên tư trác tuyệt tự ngộ phương pháp tu hành, thông đại đạo.

Phục Hy là một trong số đó, y không chỉ ngộ được đường tu hành mà còn dạy tộc nhân tu hành, đáng tiếc không phải ai cũng có thể luyện thành. Từng đó năm qua cũng chỉ có hơn mười người có bản lĩnh thoát được hạn chế về tuổi thọ, nhưng mà biến cố bất ngờ, tam tộc đại chiến lần này cơ hồ làm những người đó tử thương hầu như không còn.

Mấy ngày nay Nam Lạc một mực nghĩ tới việc nếu Đế Tuấn và Thái Nhất đã bước vào thánh đạo, muốn lập thiên đình thống ngự chúng sinh, lại âm thầm bố cục khiến Phượng Hoàng niết bàn nhập đạo thất bại. Càng làm cho long cung uy vọng cực thịnh suy sụp, vặn gãy long vương, Kỳ Lân Nhai thần bí khó lường cũng tổn thương thảm trọng. Khả năng này còn so với việc dùng vũ lực chinh phục còn cao hơn không biết bao nhiêu lần, trong thiên địa này e rằng không còn ai có thể có thủ bút lớn như vậy được.

Đế Tuấn, Thái Nhất không chỉ có thực lực mạnh mẽ còn có tính toán cao siêu, còn có gì không thể chống lại, không bao lâu sau, thiên đình nhất định sẽ quân lâm thiên hạ. Loại ý niệm này thường xuyên xuất hiện trong đầu Nam Lạc, sau khi nói ra với Phục Hy, y trầm mặc nhìn bầu trời cuối cùng lắc đầu nói bản thân cũng vô pháp tính ra được kết quả.

Nam Lạc không hiểu trắc toán nghi hoặc nhìn, Phục Hy liền giải thích, trắc toán cũng cần thiên cơ mới có thể nhìn ra được, không có thiên cơ thì cũng vô pháp mà suy đoán, tựu như câu nói đầu tiên của ngươi cũng có thể coi là thiên cơ, đáng tiếc, thiên địa âm dương dường như đã bị đảo loạn, không cách nào tính toán nổi.

Nam Lạc nghe Phục Hy nói xong trong lòng đột nhiên nhớ tới Tử Y nữ tử dặn mình không được nói về nàng với bất cứ ai, có lẽ đó cũng là một loại thiên cơ chăng.

Bất Chu chỉ có một ngọn tuy nhiên vô cùng khổng lồ nhưng vì nguyên khí hỗn độn nên không thích hợp tu luyện, nên không có tu sĩ nào tu hành ở đây, cũng chính vì thế mà nhân loại tụ tập quanh đây là đông nhất, phát triển cực kỳ hưng thịnh.

Tuy nhiên trong đại chiến này nhân loại lại trở thành tộc tử vong thảm trọng nhất, có lẽ trong mắt đại thần thông giả, nhân loại cũng chẳng là thứ gì nhưng đối với nhân loại đó là đại tai nạn, còn những tiểu yêu tiểu quái kia dường như đọc được không khí hỗn loạn thấy nhân loại di chuyển dọc đường thì lấy việc giết chóc làm vui, lấy moi tim mà ăn làm thú.Phụ cận Bất Chu Sơn, nhân loại vốn vô số kể, nhờ có Phục Hy mà Nam Lạc mới biết được điều này, khi Nam Lạc nhìn thấy một trại cực lớn thì nghe được lời của Phục Hy: “Ta vốn biết bộ tộc có tổng nhân số là một cừu (tỉ) ba nghìn bảy trăm năm mươi vạn người, bây giờ không đủ trăm vạn”

Khuôn mặt Nam Lạc bình tĩnh nhưng con mắt lại hơi chớp chớp, con ngươi khẽ co rút. Hỏi Phục Hy có đúng hắn muốn dẫn người này đi hướng đông phải không, Phục Hy gật gật đầu nói nơi này đã không còn thích hợp cho nhân loại ở, trên Bất Chu Sơn lập thiên đình, tu sĩ đông đảo, hơn nữa sẽ có chiến tranh kịch liệt, vì an toàn của tộc nhân, phải rời đi.

Đây không phải trắc toán mà là phân tích, rất nhiều thiên cơ kỳ thực cũng có thể dựa vào đại thế thiên hạ mà phân tích ra.

Thời gian ở cùng với Phục Hy xấp xỉ hai mươi ngày, đi qua vô số thôn trại, thông qua những trại lớn có thể nhìn thấy được sự phồn vinh hưng thịnh khi xưa thế nhưng bây giờ chỉ còn lại trống trơn sứt mẻ và suy tàn, sớm biến thành phế tích trong mưa gió của thời gian, chắc chắn năm sau cũng sẽ không có người nhớ nổi nơi đây trước kia từng có nhân loại sống.

Chuyến đi này của Nam Lạc là vì tìm Khổng Tuyên, nếu y còn sống hắn có thể an tâm quay về Dương Bình Tộc, còn nếu y đã chết việc hắn có thể làm cũng chỉ là tìm thi thể về an táng.

Thế nhưng nếu như đã chết e rằng cả thi thể hắn cũng không tìm nổi. Còn báo thù, Nam Lạc sao lại không muốn, nhưng biết tìm ai mà báo, lại báo như thế nào, chỉ có thể ghi tạc trong tâm thôi.

Cũng may Phục Hy nói Khổng Tuyên còn sống, Nam Lạc hỏi y có biết nơi Khổng Tuyên đang ở không, hoặc giả có trắc toán được không. Phục Hy chỉ lắc đầu nói có người nhiễu loạn thiên cơ, pháp lực rất cao, không coi được gì, còn nói lúc đó khi y đứng ở xa nhìn thì thấy vu tộc Tổ vu Chúc Dung cứu Khổng Tuyên ra khỏi loạn chiến.

Nam Lạc có thể tưởng tượng được dựa vào tính cách cao ngạo của Khổng Tuyên, tới mức bị người cứu đi thì y đã bị thương nặng tới mức nào, dù là không đi cũng không được.Hẹn gặp lại trên Bất Chu sơn mười một ngày sau, Nam Lạc liền từ biệt, tuy biết tổ kiến thiên đình nhất định sẽ có chiến tranh thậm chí là đại hỗn chiến nhưng Phục Hy lại biểu thị rằng nhất định phải đi bởi vì trong thiên địa bây giờ không có ai có thể đánh chuông áp chế chúng sinh, huống hồ còn có hai người, dù người còn lại có kém hơn một chút cũng là đỉnh cấp trong thiên địa này.

Khi Nam Lạc chuẩn bị xoay người thì lại nhìn thấy Phục Hy đột nhiên nhìn về một nơi, lần theo ánh mắt của y chỉ thấy trên một đỉnh núi có một nữ tử đứng trong gió, thanh y phần phật, tóc cũng rối tung theo gió, nàng cũng đang nhìn về phía này, Nam Lạc có thể cảm giác được nàng đang nhìn Phục Hy.

Thiên Thị nhãn tuỳ tâm mà động, trên mặt vẫn mông lung không rõ, tình huống này từng phát sinh trên người Huyền Minh, lần này hắn không có dùng trộm nữa mà chỉ nhìn về phía Phục Hy, chỉ thấy dường như y đang thất thần.

Cho tới giờ, Phục Hy trong mắt Nam Lạc luôn là lãnh tĩnh cơ trí, phảng phất sáng tỏ mọi việc. Dáng vẻ này của y khiến Nam Lạc không khỏi nghĩ rằng kỳ thực y cũng là một người hữu tình.

Phục Hy chợt phục hồi tinh thần, quay về cười với Nam Lạc, không có xấu hổ, chỉ có hào sảng phóng khoáng, tuy nhiên cũng không giới thiệu nàng với Nam Lạc, Nam lạc đương nhiên cũng không hỏi, chỉ liếc mắt rồi ôm quyền cáo từ.

Nam Lạc đi không xa lại quay đầu nhìn, chỉ thấy Phục Hy đứng thất thần nhìn nữ tử trên đỉnh núi, trong yên lặng lại mang theo ái ý triền miên.

Vu Tộc ít nhân khẩu, dưới Bất Chu sơn chỉ có bộ lạc Hậu Thổ, bên trong có nhân tộc cũng có Vu, nhưng ngoại trừ nhân tộc thông hôn với Vu tộc ra thì không có ai khác.

Năm đó Khoa Phụ từng nói gã ngụ ở bộ lạc Hậu Thổ dưới Bất Chu Sơn, Nam Lạc cũng không rõ phương vị cụ thể nhưng Phục Hy biết.

Sau khoảng ba ngày hắn gặp một người, ở nơi này còn có nhân loại thì hẳn là người sống trong Vu tộc. Nam Lạc tiến lại hỏi, quả nhiên đối phương là người của Hậu Thổ bộ tộc.

Nói tới thời gian đại chiến đối phương cũng tỏ vẻ bi thiết. Y nói mình thông hôn với nữ tử Vu tộc nhưng thân nhân đều bị đại chiến ảnh hưởng tới, chết sạch. Khi y biết Nam Lạc là một tu sĩ thì lập tức tỏ vẻ tán dương, trong mắt lộ ước ao, cũng nói y vốn muốn cùng Phục Hy công chủ tu hành nhưng cuối cùng lại bị vu tộc tuyển đi thông hôn.

Nam Lạc không khỏi thở dài nghĩ, chỉ sợ cuộc sống của y trong Vu tộc cũng không thoải mái, một ngoại tộc bị tuyển đi thông hôn, chỉ e rằng vì sinh dục đời sau mà thôi. Đạo lý này ai cũng có thể nghĩ tới nhưng không mấy người có thể hoà hợp với Vu tộc, nam nhân còn tốt nếu là nữ tử thì… Nghĩ tới đây Nam Lạc đột nhiên mắng bản thân, cái gì nam với nữ, nam nhân bị tuyển thành kẻ lai giống nữ tử cũng thế, khác gì đâu.

Hắn lại thở dài lần nữa, rồi đột nhiên phát hiện tựa hồ gần đây hắn thở dài rất nhiều, đưa mắt liếc nhìn phát hiện người gọi Triệu Hoa này quả nhiên tuấn lãng, thân hình cao lớn có thể coi là một mỹ nam tử của nhân tộc.

Thêm một lần nữa thở dài, từ xa, một trại khổng lồ đã hiện lên trong mắt

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau