NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Một kiếm bay tới, đầu một nơi thân một nẻo

Dịch giả: quantl

Nam Lạc nhằm thẳng vùng đất trung tâm phía Bất Chu Sơn mà đi, Chiêu Viêm bộ tộc từ nơi đó tới nhưng không tính là quá gần Bất Chu Sơn, chỉ là vùng ngoại vi mà thôi, nếu không thì làm sao trong vòng một năm có thể tới Dương Bình thị tộc được.

Ra khỏi Dương Bình Tộc, Nam Lạc mới hiểu bên ngoài rối loạn tới mức nào, nơi nào cũng thấy chiến đấu, giống như đã phát điên vậy. Không tới nửa ngày lại gặp được rất nhiều nhân tộc

Bọn họ cũng giống như Chiêu Viêm bộ tộc, vô cùng chật vật, quần áo rách rưới. Vẻ mặt gầy gò còn có rất nhiều người hấp hối. Có thể thấy được là họ tới từ một nơi rất xa.

Đương lúc Nam Lạc muốn hỏi họ tới từ lúc nào thì phía trước phía sau núi đột nhiên truyền tới tiếng cười càn rỡ, Nam Lạc nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được trong tiếng cười có chứa pháp lực, cùng với yêu khí không thèm có chút che giấu nào.

Trong đám người có người chỉ về phía sau, mặt lộ vẻ kinh hoàng, cước bộ nhanh thêm một chút nhưng cũng không thấy chen lấn giẫm đạm lên nhau. Tựa như không còn có chút khí lực để làm chút hoạt động mạnh nào, lại giống như đã gặp rất nhiều lần rồi.

“Yêu quái đuổi tới, yêu quái đuổi tới, mọi người nỗ lực hơn đi, đi tới ngọn núi phía trước là sẽ an toàn thôi” Trong đám người có một nam tử dùng khí lực toàn thân hô hào. Không có ai đáp lời gã, mỗi người chỉ cố gắng đi trong sơn đạo nhỏ hẹp.

Nam Lạc ẩn vầo hư không độn về phía tiếng cười càn rỡ, trong tai lại mơ hồ nghe thấy: “Tộc trưởng, những lời này ngươi đã nói vô số lần rồi, tất cả mọi người đều hiểu...”

Một đoàn người bị hơn mười quái vật tựa người mà không phải người, tựa thú mà không phải thú bao vây ở giữa, run rẩy.

Những yêu quái kia có kẻ thân người đầu thú có kẻ thân thú đầu người, trong đó có một con rắn lớn đốm hoa có hai tay, một tay cầm cương thoa đen nhánh, ánh mắt rắn âm hàn băng lãnh. Làm người ta có cảm giác như bị rắn quấn vào cơ thể. Nhưng đa số là yêu quái thân thú, hoặc rắn, hoặc chuột, hoặc côn trùng, một đám hổ lốn.

Đứng trước đám người có một nam tử diện mạo thô kệch, cắn chặt răng, nhãn thần quyết tuyệt, một cây trường côn màu ám kim đặt ngang trước người.

“Hắc hắc, dọc đường chúng ta đã giết tám tên rồi, đây là tên cuối cùng, do ai tới chơi đây” Một con yêu thân người đầu chuột cười lớn nói.

“Ta đến, dọc đường các ngươi vừa ăn vừa đi, lão trư chậm chân, chẳng được miếng thịt tu sĩ nào, giờ để ta động thủ” Một con trư yêu trọc đầu đi ra, răng nanh sâm bạc, oang oang nói

“Hắc hắc, tim người này là đồ tốt...” Xà yêu cầm đại cương xoa nói
“Đương nhiên tim người này dành cho xà lão đại “ Trư yêu vội vàng quay đầu lại nói.

Nam tử tướng mạo thô kệch, cầm ngang ám kim trường côn nói: “Theo ta xông ra ngoài, nhằm phía đông chạy, công chủ nói chỉ cần đi qua ranh giới là có thể tìm thấy nơi mà nhân tộc có thể nảy nở sinh tồn”

Lớn tiếng nói xong, y cũng không chờ người phía sau trả lời, cây trường côn màu ám kim dính đầy vết máu vung lên, mang theo tiếng gió vù vù đập xuống trước mặt trư yêu.

Phanh, ám kim trường côn nện trên đầu trư yêu nhưng chỉ thấy trường côn bật ngược lại, chỉ thấy trư yêu lắc cái đầu đầy răng nhưng không có bất cứ vấn đề gì.

Nhãn thần đại hán hiện lên một chút tuyệt vọng, ổn định cước bộ lùi về sau, lại đứng vững một lần nữa, ám kim trường côn lại vung lên thế nhưng lần này trường côn còn bị bật văng ra ngoài

Tất cả mọi người đều hiện vẻ tuyệt vọng, bọn họ không chỉ một lần nhìn thấy một côn của đại hán vung xuống, lập tức yêu quái ngã gục sau đó không có một con yêu nào dám tiếp nữa. Thế nhưng giờ ngay cả côn cũng không thể cầm chắc được, bọn họ biết y quá mệt mỏi rồi, một đường tới đây, trải qua chém giết quá nhiều, chưa từng được nghỉ ngơi.

Trư yêu cũng không muốn tiếp tục chơi với đại hán nữa, cũng cố ý muốn thể hiện bản lĩnh của mình cho những người khác xem. Thân thể lớn lên mấy lần, khí thế cuồn cuộn, giơ cao chân đạp về phía

Không biết đại hán đã không còn sức nữa hay do phản ứng không kịp mà khi cước lớn giẫm xuống vẫn không hề động đậy.
Mọi người lớn tiếng kêu gọi tuy bọn họ biết lần này cũng không thể thoát được nhưng nhìn thấy đại hán sắp chết, nhất thời có mấy người xông ra muốn kéo đại hán lùi lại nhưng không kịp.

Trư yêu cùng lũ yêu phía sau cười vang, đối với bọn họ nhìn thấy bộ dạng giãy dụa tuyệt vọng của nhân loại là một điều vô cùng thích thú.

Một đạo kiếm quang độn nhiên độn khỏi không trung, nháy mắt xẹt qua người của con trư yêu lớn gấp đôi người thường. Còn không đợi mọi người phản ứng lại chi cảm thấy bạch quang loé lên, trư yêu hoá thành hai đoạn nằm trên mặt đất gào thét thảm thiết, chỉ chốc lát sau đã chết.

Quần yêu kinh hãi, từng con nhìn xung quanh, ánh mắt kinh nghi bất định.

Trong không trung đột nhiên xuất hiện một ánh kiếm màu trắng bạc, hư không run rẩy, nháy mắt đã tiêu thất, lúc xuất hiện trở lại là lại có một con yêu quái bị chém thành hai đoạn. Yêu quái kia thậm chí còn không kịp kêu thảm.

Quần yêu kinh hoàng, vừa rồi trư yêu bị chém còn nói là nhất thời sơ ý. Thế nhưng một kiếm vừa rồi, người nào cũng tiểu tâm dực dực thế mà khi kiếm tới mà lũ yêu vẫn không bắt được bất cứ khí tức nào.

Kiếm quang tái hiện, lại một yêu bị chém làm hai.

Yêu quái thân người đầu chuột, đột nhiên xuất hiện một luồng sáng quanh người, hoá thành một đám sương vàng chui vào mặt đất. Mắt thấy sắp thành công thì bạch quang đã lướt qua khói vàng, một tiếng hét thảm, thử yêu hiện thân, một nửa trong đất một ngửa ngoài, tanh hôi vô cùng.

Bạch quang xuyên toa trong hư không, im hơi lặng tiếng, lại vô cùng sắc bén, bất luận yêu quái nào, binh khí gì, chỉ cần kiếm quang lướt qua là đầu một nơi thân một nẻo. Trong nháy mắt cũng chỉ còn con rắn cầm cương thoa màu đen. Ánh mắt y vẫn băng lãnh âm trầm, chỉ là cánh tay nắm vũ khí càng chặt.

Trước mắt nhoáng lên, trong mắt y liên có thêm một người, một bộ thanh y, một thanh trường kiếm rời vỏ nắm trên tay, trắng bạc, chói mắt. Hiển nhiên chính là người này vừa mới ra tay giết hại rất nhiều yêu. Nghĩ tới kiếm quang vô kiên bất tồi kia mà trong lòng nó dâng lên sự sợ hãi.

“Nhân tộc từ lúc nào đã có được một nhân vật như vậy. Lão tổ không phải đã từng nói nhân tộc ngoại trừ Phục Hy thì không còn nhân vật lợi hại nào sao? Thế hắn là thần thánh phương nào Xà Y thầm nghĩ rồi dùng thanh âm khàn khàn nói “Lão tổ nhà ta là U Phong Sơn Thanh Giao đại vương...”

Kiếm quang loé lên, thanh âm dừng lại, xà yêu và cương xoa trong tay nó cùng biến thành hai đạo, tiên huyết phun trào.

Sắc mặt Nam Lạc lạnh lùng nghiêm nghi, Thanh Nhan kiếm trong tay chậm rãi vào vỏ

Chương 62: Một tảng đá lớn, một bộ tử y

Dịch giả: quantl

Nam tử dùng ám kim trường côn tên là Chân Tùng, từ trong miệng y, Nam Lạc biết rằng y cùng tu hành với Phục Hy công chủ, lần này đi vốn có thêm tám người nữa nhưng trên đường đều đã chết. Tộc nhân nhận được sự che chở của họ cũng từ mấy vạn chỉ còn mấy trăm. Nói tới đây thì nam tử dù đối mặt với cái chết cũng không chau mày vậy mà lại bi thiết vạn phần, thậm chí sắp khóc.

Nam Lạc nhìn mọi người, trong lòng ngũ vị tạp trần, cái tâm tự cho là bình tĩnh không màng danh lợi giờ lại bắt đầu gợn sóng. Hắn chẳng thể giúp đỡ cho họ được bao nhiêu, trong lòng thầm nghĩ nếu có yêu quái đuổi theo sẽ giết sạch.

Nói cho họ nếu đi tiếp về phía trước hẳn sẽ an toàn, nơi đó không có yêu quái đuổi theo ăn thịt người. Mọi người thiên ân vạn tạ làm Nam Lạc cảm thấy ngượng ngùng, cả tên cũng không lưu lại.

Từ khi bị bắt vào trong lồng giam của Thương Mãng Nhai, hắn đã biết nhân tộc trong thiên hạ là thế lực yếu nhất. Nhưng khi nhìn thấy nhân tộc trở thành thức ăn trong miệng các sinh linh khác thì lòng lại không cách nào chấp nhận được.

Trong mắt vài người Nam Lạc luôn sẵng giọng, từ đầu tới cuối chỉ thấy hắn mặt mũi nghiêm nghị, sát khí lẫm liệt.

Nhìn Nam Lạc đi xa trong đám người có người lên tiếng nói: “Không nghĩ tới ngoài nhân tộc dưới Bất Chu Sơn lại có nhân vật như vậy, thực là may mắn của nhân tộc. Nhìn phong thái rút kiếm chém yêu của hắn chỉ sợ đã là người trong tiên đạo. Người như vậy cho dù có ở dưới Bất Chu Sơn cũng e không có mấy người”

“Lúc đầu công chủ nói nhân tộc sẽ có đại nạn, sinh lộ duy nhất là đại địa phương Đông, bây giờ có thể xem như chúng ta tới nơi rồi chứ”

Trốn tới sao? Đã tới rồi sao? Mọi người hai mặt nhìn nhau, tựa hồ không thể tin nổi đây là sự thật, nhìn một đường tới đây, trong đầu chỉ có tiếng khóc, tiếng gào thét cùng với màu máu thịt đỏ hồng, sống sót một cách may mắn, dường như đã trải qua mấy đời, có chút mơ hồ.

Nam Lạc chưa từng nghĩ một ngày tay hắn sẽ nhiễm nhiều máu của các sinh linh khác như thế. Hắn không biết vì sao các loại sinh linh dọc đường cứ vồ lấy nhân loại, phảng phất như trong thiên địa này đang có một thịnh yếu xa hoa vậy. Hắn không có tâm tư suy nghĩ, dọc đường đi cứ gặp là giết, sắc mặt lạnh như vách đá ngày đông chí.

Bất quá những yêu quái đuổi theo nhân loại chỉ là một chút tiểu yêu tiểu quái không có đại yêu.

Nam Lạc không biết dọc đường mình đã giết bao nhiêu yêu quái cổ quái, nếu có người nhìn từ trên trời xuống sẽ thấy một con đường nhuộm đầy tiên huyết.

Mà trên con đường này vẫn có rất nhiều nhân loại tiến về phía trước giống như từ địa ngục giãy giụa bò lên trên núi xác biển máu. Trên con đường thông tới hy vọng và sinh tồn này có một thân ảnh không ngừng ẩn hiện, nơi nó đi qua, bạch quang lóng lánh, kiếm quang chớp loà.

---------------

Thiên địa lớn, thâm sơn đại trạch vô số kể, có nhiều nơi hiểm ác đáng sợ khó mà lường nổi.

Không biết từ khi nào mà Nam Lạc đột nhiên phát hiện ra mình đã tiến vào trong một sơn cốc mịt mờ phủ đầy sương trắng, chóp mũi dường như nhẹ thoảng một mùi hương hoa tựa có tựa không. Bước về phía trước, tâm thần phiêu hốt, bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, phát hiện ra mình vẫn cứ ở trong vùng sương trắng, với nhãn lực của hắn cũng chỉ có thể nhìn thấy trong phạm vi mười mét.

Trong lòng máy động, đột nhiên cảnh giác. Hoả diễm nhảy lên trong mắt, dưới thiên thị nhãn vẫn cứ là sương trắng mịt mù, mờ ảo vô tung, không biết đến từ nơi nào, cũng chẳng biết tới đâu. Hương hoa nhàn nhạt vẫn cứ quẩn quanh nơi chóp mũi, như ẩn như hiện, cẩn thận hít ngửi thì lại không thấy.

Đây là nơi nào? Quay đầu nhìn đường tới thì chỉ thấy sương trắng phủ giăng, nào còn biết được phương hướng. Cho dù vận toàn lực dùng Thiên Thị nhãn cũng chỉ có thể nhìn trong phạm vi ba mươi trượng thôi, thần niệm tản ra, nhưng càng thêm bất lực, còn không bằng phạm vi mà Thiên Thị nhãn nhìn được, tựa hồ sương trắng mờ ảo đã thôn phệ lấy thần niệm.

Trong lòng Nam Lạc ngạc nhiên, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ bị người ám toán, thủ đoạn gì vậy mà lại cao minh như thế” Bước một bước, bóng người chớp động. Hắn có cảm giác mình đã độn về phía dưới chí ít có trên trăm dặm thế nhưng vẫn chỉ toàn sương trắng.

Hơi suy tư, cổ tay khẽ đảo, một chiếc gương đột nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay, mặt gương trong trẻo như nước.

Thanh quang chợt loé, hiện ra một vùng thiên địa vô cùng rõ ràng, Nam Lạc di chuyển yêu nguyệt kính, chỉ thấy cảnh vật nhất nhất xuất hiện trong gương.
Một tảng đá hình tròn, trắng như tuyết, to cỡ một chiếc bàn. Trên viên đá tròn có một nữ tử áo quần màu tím nhạt đang cúi đầu tựa như đang khắc thứ gì đó trên đá.

Nam Lạc nghi hoặc nhìn cảnh tượng trong gương không biết lai lịch của nữ tử này là gì. Trong gương, nữ tử đột nhiên nhìn tứ phía, tựa hồ như đang tìm kiếm gì đó, cuối cùng nhìn về phía Nam Lạc, qua chiếc gương có thể thấy đôi mi thanh tú của nàng khẽ nhíu, tựa như có chút mất hứng. Đột nhiên xuất thủ, cổ tay trắng ngần vạch trong không trung, một tảng đá từ trong tay nàng bay ra.

Nam Lạc cả kinh, yêu nguyệt kính khẽ chớp, định thần lại mới phát hiện ra đó chỉ là một viên đá bình thường, không có pháp thuật gì. Vội vàng chiếu về phía nàng thì chỉ thấy còn một tảng đá trắng như tuyết lẳng lặng nằm đó.

Mặt gương chuyển động, tìm kiếm khắp nơi, cơ hồ dạo một vòng mà không nhìn thấy gì, chiếu lại về phía tảng đá kia, vẫn thấy trên đó trống trơn.

Trong lòng kinh nghi, cũng may nữ tử này tựa hồ không có ác ý gì, vừa muốn rời đi lại phát hiện ra tuy mình có thể chiếu được một vùng địa thế này nhưng đi cả nửa ngày vẫn không thể đi ra ngoài, dường như cứ đi vòng quanh vậy.

Ánh gương lại hiện, núi non xuất hiện, một nữ tử mặc tử y ngồi trên một tảng đá trắng tựa tuyết, hai tay chống trên tảng đá, chiếc hài hoa nhỏ viền vàng khẽ lay động. Nàng nghiêng đầu, khẽ mỉm cười.

Khi nàng phát hiện kính chiếu tới mình thì cười càng thêm vui vẻ, con mắt biến thành một hình trăng non.

Nam Lạc không nhịn được chiếu thêm vài lần chỉ thấy nữ tử này cực kỳ khả ái, mũi tinh xảo, mắt tựa trăng khuyết, còn có mái tóc được vắt qua một bên.

Nàng cười hồn nhiên thế mà tựa như lại lộ ra một chút ranh mãnh cổ quái.

Mặt gương chuyển động, cảnh tượng biến ảo, Nam Lạc không quan tâm tới nàng nữa

Chiếc gương này tuy đã được luyện hoá thành công, có thể tâm thần tương thông. Nhưng cách sử dụng hãy còn rất ít. Tác dụng duy nhất là soi khắp đại thế giới, thế nhưng bằng nó, hắn cũng không thể đi ra khỏi vùng sương trắng này. Trong lòng hắn nghĩ nếu mình có thể giống như Huyền Minh niến chiếc gương này thành vầng trăng thì còn có nơi nào có thể vây lấy mình nữa.

Ngưng tụ tâm thần, cẩn thận bước về phía trước, Yêu Nguyệt Kính soi thẳng tắp, cảnh vật hiện lên rõ ràng. Chỉ là trong gương sáng tỏ nhưng trước mắt hãy là một vùng mịt mờ.

Nam Lạc cơ hồ vô pháp biết được mình đã đi được bao lâu, đột nhiên phía trước xuất hiện một tảng đá trắng, một tử y thiếu nữ ngồi bên canh, cánh tay nhỏ bé trắng tinh được phủ trong một tầng tử quang tựa như đang khắc thứ gì đó trên tảng đá.Nàng hơi kinh ngạc giương miệng nhỏ nhìn Nam Lạc, tựa hồ không nghĩ tới hắn lại có thể đi tới trước mặt mình. Có chút mờ mịt, nhìn Nam Lạc rồi đột nhiên đứng dậy, cũng nâng tảng đá còn so với nàng lớn hơn rất nhiều lên, nàng nhẹ bước như tử điệp tung tăng trong bụi hoa.

Nam Lạc còn đang nghi hoặc không biết nàng dời tảng đá lớn đi để làm gì, thì nàng đã tới phía sau mình vài chục bước rồi thả đá xuống. Sau đó lẳng lặng nhìn mình, Nam Lạc trong lòng ngơ ngẩn, chẳng lẽ nàng sợ hắn cướp đá sao?

Trong tai đột nhiên tuyền tới thanh âm của nàng: “Ta không cản đường của ngươi, sao ngươi còn không đi” Thanh âm thanh tuý, còn có chút trẻ con.

Nam Lạc nhìn nhãn thần nghi hoặc của nàng không khỏi dở khóc dở cười, cái này, nói sao nhỉ, ta có bảo ngươi cản đường ta đâu! Trong lòng thầm nghĩ, nữ tử này trong sương trắng vẫn có thể phát hiện mình dùng Yêu Nguyệt soi nàng, lại có thể hành động tự nhiên rất có thể là người ở nơi này, cho dù không phải hẳn là cũng biết cách đi ra ngoài.

Trong lòng hạ quyết tâm, đi tới bên cạnh tử y nữ tử, chỉ thấy nàng đang ngồi xổm bên cạnh tảng đá trắng khắc, ngưng thần nhìn thì chỉ thấy từng ký hiệu màu tím từ đầu ngón tay của nữ tử xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất trong tảng đá.

Nhìn nữ tử chăm chú như thế, trên trán thậm chí đã có mồ hôi khẽ chảy ra. Bởi vì có việc cầu người nên càng không tiện xen ngang, chỉ sợ khiến đối phương chán ghét, chỉ đành chờ bên cạnh. Chóp mũi truyền tới mùi thơm ngát nhưng lần này rõ ràng rất nhiều, có cảm giác hương thơm từ trên người nữ tử này tản ra.

Tử y nữ tử bỗng nhiên ngẩng đầu, mồ hôi còn khẽ đọng lại trên chóp mũi. Nàng ngồi xổm trên mặt đất trừng mắt nghi hoặc nhìn Nam Lạc.

Nam Lạc vội chắp tay hành lễ nói: “Tại hạ Nam Lạc vì nhầm đường lạc vào núi không biết cô nương có biết cách rời khỏi đây không?” Lời nói cung kính, thần sắc nghiêm cẩn.

Tử y nhìn thấy Nam Lạc hành lễ nói chuyện, tựa hồ vô cùng thú vị, kinh ngạc một chút rồi che miện cười khẽ, con mắt lại hoá thành vầng trăng non.

“Hì hì, ta biết ngươi không ra được” Tử y nữ tử đứng dậy vỗ vỗ đôi tay nhỏ bé trắng tinh, yêu kiều cười nói.

Nam Lạc ngẩn ra, vội lặp lại “Mong rằng cô nương có thể...”

“Ta không nói cho ngươi, ngươi vừa rồi còn cầm gương soi ta” Tử y nữ tử không chờ Nam Lạc dứt lời đã vội nói, còn cố ý xoay đầu sang một bên không nhìn hắn.

Từ lúc học đạo tới giờ Nam LẠc rất ít khi giao tiếp với người khác, nói chuyện cùng nữ tử lại càng ít, trước đây gặp người hoặc là lời lẽ sắc bén, hoặc là người tính trầm ổn. Đến lúc này lại không biết phải đáp lời thế nào. Chẳng lẽ lại phải cưỡng ép nàng dẫn mình ra ngoài.

Trong lòng bách chuyển, trong nháy mắt đó nữ tử đã quay đầu ngắm nghía biểu tình của Nam Lạc rồi cười hì hì, cổ tay khẽ vung, ống tay áo màu tím tuột xuống lộ ra một cổ tay trắng nõn. Ngón tay chỉ vào hướng mà Nam Lạc vừa đi nói: “Cứ thẳng đường này là có thể ra ngoài được”

Nam Lạc vội nói đa tạ, muốn cười một cái, lại đột nhiên cảm thấy xấu hổ, xoay người rời đi. Mới đi được vài chục bước, tai lại nghe thấy một tràng tiếng cười. Hắn nghi hoặc quay đầu chỉ thấy nữ tử nói: “Sao ngươi ngốc thế, vậy mà cũng tin được,... Hì hì...”

Nhìn tử y nữ tử cười hi hi, Nam Lạc lại không sinh ra một chút phẫn nộ nào, không kìm được nở nụ cười thầm nghĩ: “Đúng vậy, nếu đi thẳng mà ra ngoài được, mình đã sớm đi rồi, sao còn phải chờ tới giờ”

“Vậy không biết làm cách nào mới ra ngoài được, nếu không phải có chuyện quan trọng thì ở nơi này trăm năm cũng chẳng có gì, thế nhưng ta còn chuyện rất trọng yêu, không thể bỏ lỡ được. KHông biết cô nương có thể chỉ đường cho ta không?” Qua một lát Nam Lạc thành khẩn nói

Tử y nữ tử cười khẽ, đôi mắt giảo hoạt nhìn thoáng qua Nam Lạc, quay đầu nhìn trời, tay khoanh trước ngực, tay còn lại thì chậm rãi xoa cằm rồi chậm rãi thả bộ tới cạnh tảng đá trắng.

Sương trắng mịt mờ nhưng vẫn có thể nhìn thấy bên khoé miệng nàng treo một nụ cười như có như không

Chương 63: Thiên hồi bách chuyển vô kiếp sơn

Dịch giả: quantl

Một cự nhân áo xanh, trên vai vác một tảng đá trắng như tuyết, bên rìa tảng đá có một tử y thiếu nữ đang ngồi.

Nàng lắc lư đôi giầy viền hoa, bên rìa tảng đá, khoé miệng mỉm cười, con mắt hoá thành nửa vầng trăng.

Hai tay chống lên tảng đá, thân thể khẽ ngửa về phía sau, lúc thì nhìn trời, lúc thì cúi đầu nói chuyện với thanh y cự nhân vài câu

Nam Lạc không nghĩ rằng cái tảng đá chỉ to cỡ cái bàn mà lại nặng như vậy, khi tử y nữ tử muốn hắn giúp khiêng tảng đá ra ngoài thì hắn chẳng suy nghĩ nhiều đã đáp ứng luôn.

Thế nhưng khi hắn ôm lấy thì lại phát hiện ra tảng đá kia nặng tới doạ người, dựa vào sức lực của mình vậy mà lại không thể nâng nên nổi. Lúc còn đang kinh ngạc thì trong tai lại truyền tới tiếng cười của nữ tử hiển nhiên nàng đã biết trước kết quả này, sớm đã chuẩn bị cười chê mình.

Nghĩ tới vừa rồi nữ tử mảnh mai kia ôm lấy tảng đá, pháp lực hắn tuôn ra, hét lớn một tiéng, tảng đá liền bị nhấc lên vai. Chỉ là khiêng lên vai rồi vẫn cảm thấy cật lực, pháp lực tiêu hao kịch liệt. Tuy hắn cho rằng tiến vào tiên đạo rồi, pháp lực không quyết định tất cả, nhưng vẫn là cơ sở để thôi động pháp thuật và pháp bảo.

Lúc đấu pháp bình thường vẫn dựa vào pháp lực của bản thân làm vật dẫn, kết nối thẳng tới thiên địa nguyên khí để chiến đấu. Thế nhưng khiêng thì hoàn toàn dựa vào pháp lực bản thân, thầm nghĩ dù trong khoảng thời gian ngắn cũng không vấn đề nhưng nếu dài thì có lẽ pháp lực trong cơ thể sẽ hao hết.

Tâm niệm khẽ động, Pháp Tượng Thiên Địa ứng tâm mà xuất.

Nam Lạc không biết lai lịch của tảng đá này, nhưng tử y nữ tử thì rất rõ. Vốn nàng cũng không nghĩ Nam Lạc có thể khiêng tảng đá đi được lâu nhưng trong lòng vẫn có chút chờ mong. Lúc Nam Lạc sử xuất Pháp Tượng Thiên Địa, há miệng hút mạnh, thiên địa nguyên khí như thuỷ triều bị hắn hút vào.

Không khỏi kinh ngạc, lòng khấp khởi mừng, mắt hình bán nguyệt, giảo hoạt cười nói: “Nguyên lai ngươi còn có loại thần thông này, vậy thì tốt rồi, ta dẫn ngươi rời đi. Ngươi chỉ cần để ý theo lời chỉ dẫn của ta là được, đảm bảo không tới nửa ngày là có thể rời khỏi Thiên Hồi Bách Chuyển Vô Kiếp Sơn rồi”

Nghe nói Thiên Hồi Bách Chuyển Vô Kiếp Sơn là nơi công đức, không hề có phương vị cố định, phiêu lưu trong đại thế giới, là nơi thần bí nhất trong thiên địa này, chỉ thi thoảng mới có cơ hội tiến vào.

Điều này là Nam Lạc nghe từ Tử Y nữ tử ngồi trên đầu vai mình, tuy nàng nói chỉ nghe nói thôi nhưng có cảm giác như đã khẳng định rồi.

Nàng chưa chưa từng nói lai lịch của mình với Nam Lạc, vì sao lại muốn khiêng tảng đá này rời đi, tuy nhiên Nam Lạc không phải kẻ đa sự, đương nhiên cũng không hỏi. Hắn thầm nghĩ mình có việc cầu người, giúp nàng mang tảng đá này ra ngoài cũng là việc công bình, sau khi rời khỏi mỗi người một ngả, hà tất phải biết nhiều như vậy chứ.Một bước thẳng, ba bước rẽ, chín bước một lùi. Vòng đi vòng lại, chỉ thấy mình cứ đảo qua đảo lại, khiến Nam Lạc vô cùng phiền muộn, hắn nhìn thấy cảnh vật xung quanh không có biến hoá gì.

Miệng lại hút mạnh, thôn phệ thiên địa nguyên khí, nhập vào cơ thể, thông qua huyết mạch chuyển thành pháp lực. Thông Phệ Thiên Địa không thể dùng để tu luyện chỉ có thể dùng để bổ sung pháp lực hỗ trợ Pháp Tượng Thiên Địa trong chiến đấu. Có thể nói Thôn Phệ Thiên Địa là thần thông đản sinh vì Pháp Tượng Thiên Địa.

Pháp lực chân chính thì nhất định phải dựa vào bản thân bồi luyện mới có thể vận chuyển mà không chút trở ngại nào.

Nam Lạc không quan tâm lai lịch của Tử Y nữ tử nhưng không đại biểu nàng không quan tâm tới chuyện của hắn.

“Này người cao to, ngươi tên gì?” Tử Y nữ tử nghiêng thân tới cơ hồ ghé vào đầu vai của Nam Lạc, con mắt hấp háy, con ngươi tựa như bầu trời đêm mịt mờ mà thần bí.

Đối với việc bị gọi là người cao to, Nam Lạc cũng không chút tức giận, bình thản đáp: “Ta tên Nam Lạc”

“À, thế nguyên thân của ngươi là gì, ta không nhìn thấu nổi” Tựa hồ những lời này mới là điều chân chính khiến nàng cảm thấy hứng thú.

Hỏi nguyên thân của người khác là một điều rất kiêng kỵ, thiên địa vạn vật tương sinh tương khắc, trừ phi thần thông quảng đại nếu không nhất định sẽ có bí pháp tương khắc với ngươi. Vì vậy rất nhiều người trước khi thần công đại thành, đều cố gắng che giấu nguyên thân của mình, điều này dẫn tới có rất nhiều phương pháp để nhìn thấu nguyên thân của người khác, tỷ như Thiên Thị Nhãn của Nam Lạc.Một khi biết nguyên thân đối phương thì có thể sử ra pháp thuật khắc chế, khắc địch chế thắng cũng dễ dàng hơn nhiều.

Thế nhưng Tử Y nữ tử lại hỏi trực tiếp như vậy, theo lời nàng Nam Lạc biết được nàng cũng có bí pháp nào đó để nhìn mình. Bất quá hắn không kiêng kỵ chuyện này, thuận miệng nói: “Ngươi nhìn thấy nguyên thân của ta rồi”

“A, ngươi là nhân loại, thế sao lại biết được Pháp Tượng Thiên Địa của vu tộc?” Tử Y nữ tử nghi hoặc hỏi, thân thề nằm sấp xuống tảng đá, tay chống cằm, hiển nhiên hứng thú tăng cao.

Nam Lạc bình thường suy nghĩ nhiều nhưng lại ít nói. Tuy nhiên hắn không cảm giác được Tử Y nữ tử có địch ý với mình, hoặc là cảm giác bất an nào, nên có gì nói nấy. Hắn tuy không thích nói chuyện nhưng cũng không thích gạt người.

Cứ như vậy trong quá trình nàng hỏi hắn đáp thì họ đã đi ra khỏi “Thiên Hồi Bách Chuyển Vô Kiếp Sơn”

Cho tới sau khi rời khỏi núi Nam Lạc mới hay mình hoàn toàn chẳng biết gì về Tử Y nữ tử, không biết vì sao nàng muốn khiêng đá ra, cũng không biết đá này là gì mà lại nặng tới vậy

Vừa bước ra khỏi sương trắng bỗng phát hiện mình đã tới một nơi cực kỳ xa lạ, tựa hồ nhưng này ở rất xa xôi. Quay đầu lại chỉ thấy núi non trùng điệp nào có sương trắng mịt mờ nữa. Nam Lạc thầm nghĩ chẳng lẽ núi cũng sẽ di chuyển sao?

Theo lời Tử Y nữ tử chỉ điểm, đi tới một sơn cốc phong cảnh tươi đẹp, bỏ tảng đá trên đầu vai xuống, Nam Lạc lập tức muốn rời đi. Tử Y nữ tử phía sau đột nhiên lên tiếng gọi hắn lại

Chỉ thấy nàng cực kỳ nghiêm túc nói: “Ngươi không hỏi họ tên lai lịch ta, điều này ta vô cùng cảm tạ. Không phải ta không muốn nói mà là ta không thể. Ngay cả tảng đá này ta cũng không thể nói cho ngươi, ta cùng với tảng đá này và Thiên Hồi Bách Chuyển Vô Kiếp Sơn sinh ra cùng lúc, chỉ là gần đây ta cảm giác thời gian sắp tới sẽ có một chuyện gì đó sẽ xảy đến với mình, nên muốn rời đi. Đúng lúc này người đến, nếu như không có ngươi ta còn không biết phải làm sao để rời đi mà không để ai biết cả”

Nam Lạc nghe nàng nghiêm túc nói như vậy thì kinh ngạc: “Có ta thì lẽ nào người khác không tìm được ngươi sao?”

Tử Y nữ tử trừng mắt, quang mang giảo hoạt lưu chuyển vừa cười vừa nói: “Ta có pháp thuật có thể đem mọi nhân quả chặt đứt, cho dù là người có đại thần thông cũng không thể tìm thấy ta trong thiên cơ vô định được”

Lời nói thản nhiên nhưng lại khiến Nam Lạc thất thần

Chương 64: Muỗi

Dịch giả: quantl

Tử Y nữ tử còn có một việc chưa nói cho Nam Lạc đó là người khác không tìm được nàng nhưng lại có thể tìm được hắn, cho nên cũng không bảo hắn đừng nói bất cứ chuyện gì.

Nam Lạc đột nhiên cảm thấy Tử Y nữ tử rất dễ nhìn, nhưng không nói thêm bất cứ lời nào, lúc rời đi chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười khác hẳn với vẻ điềm đạm khi thường, có một chút ngọt ngào, thanh tú.

Nơi đây cách Bất Chu Sơn không đầy vạn dặm, vốn hắn cũng chưa nghĩ ra nên đi Bất Chu Sơn hay là Phượng Hoàng Sơn.

Từ trong miệng những người rời khỏi Bất Chu Sơn, hắn biết đại chiến là trên bầu trời nơi đó. Nhưng vì sao là Bất Chu Sơn mà không phải là Phượng Hoàng Sơn chứ, điều này thì Nam Lạc không nghĩ ra được.

Lúc trước đi theo con đường của nhân tộc, trong lòng tức giận sát khí dâng trào, căn bản không hề suy nghĩ nhiều như vậy, thầm nghĩ giết sạch yêu quái. Bây giờ tâm tình đã bình tĩnh lại, rất nhiều nghi vấn lại xuất hiện trong lòng, suy nghĩ một lúc nhưng vẫn chẳng có manh mối gì.

Quay đầu nhìn về phía sơn cốc chỉ thấy tử y nữ tử không biết tên đang ngồi trên tảng đá trắng nhìn mình. Hai tay chống trên thân tảng đá, thẳng tắp, giày hoa viền vàng ôm lấy bàn chân lắc lư trong không trung.

Ở phía xa, Nam Lạc cười với Tử Y nữ tử lần nữa rồi xoay người rời đi. Chỉ một bước nhưng dường như biển trời xa cách. Chỉ một bước người đã xuất hiện sau núi.

Lĩnh ngộ thổ hành mỗi thời mỗi khắc đều có cảm giác bất đồng, đây là nhờ vào việc nguyên thần của Nam Lạc đã tiến vào đại môn của phản chiếu hư không, tiến vào cảnh giới huyền diệu khó giải thích, không phải chỉ dựa vào tu luyện mà có thể tăng trưởng tu vi.

Tay áo lật phật, thanh bào phất phơ. Bước ra một bước, cảnh vật rút lui sau người.

Trong gió đột nhiên truyền tới một mùi máu tươi đầm đặc, Nam Lạc biến sắc, thân hình nhoáng lên trong gió.

Bây giờ hắn vô cùng mẫn cảm với mùi máu tươi, chỉ cần ngửi được là hắn lập tức nghĩ tới nhân loại đang bị giết chóc.

Độn theo mùi máu tới một sơn cốc thì đột nhiên có một độn quang màu đen bay vụt lên. Con mắt Nam Lạc khẽ đảo qua cốc chỉ thấy trong cốc thi hài chất cao như núi, ken đầy chật kín. Nhất thời giận dữ, sát ý xông thiên, gầm lên một tiếng: “Chạy đâu”

Đối phương cũng có chút ngoài ý muốn lập tức dừng lại, một đụn mây đen đột nhiên xuất hiện dưới chân. Người này được phủ trong hắc bào, con mắt rất nhỏ, chỉ có một khe hẹp. Miệng lại giống như chiếc vòi, nhìn qua cực kỳ quái dị.

Y không nói lời nào chỉ âm u nhìn Nam Lạc.

“Ngươi giết nhiều người như vậy mà lại muốn đi sao?” Nam Lạc híp mắt, thanh âm phảng phất như từ kẽ răng chảy ra. Nam Lạc không xác định người là y giết nhưng khẳng định là có quan hệ, cho nên mới nói vậy

“Hắc hắc, lão tổ ta chưa bao giờ giết người” Con mắt y chỉ có một khe hở, Nam Lạc lại có thể cảm nhận được một loại quang mang khát máu.

“Ngươi không giết người thế người trong cốc không phải người giết sao?” Thanh âm Nam Lạc trầm thấp, lạnh lẽo, sát khí tràn lan, tuỳ thời mà tấn công.

“Hắc hắc, giết bọn chúng, bọn chúng cũng xứng sao, lão tổ ta chỉ uống máu, nhiệt huyết trong máu của nhân loại có tư vị cực kỳ tuyệt vời, nhất là người như ngươi đấy” Tiếng người này vừa dứt, mây đen đã chuyển động, nhằm thẳng tới đầu Nam Lạc.

Mây đen bành trướng, nháy mắt đã bao phủ Nam Lạc.

“Thương...” Thanh Nhan rời vỏ, sát khí xông thiên.

Từng đạo bạch quang quấy nát mây đen, nơi bạch quang đi qua, mây đen tản mát, nhưng ngay lập tức lại được bù vào.

Nam Lạc vốn muốn đợi khi đối phương không giải thích nổi thì sẽ rút kiếm nhưng không ngờ được y lại động thủ trước, hơn nữa y có ý muốn giết chết mình ở đây.

Hoả diễm nhảy lên trong mắt, nhưng vẫn chỉ là một vùng đen tối thăm thẳm, thần niệm tản ra, lập tức bị mây đen thôn phệ.

Kiếm quang vũ động quanh thân, giống như sen nở, một đám lại một đám, kéo dài không dứt, mưa gió không lọt.

Nam Lạc không dám ngừng nghỉ, hơn nữa thân hãm trong mây đen, tựa hồ như thiên địa nguyên khí đều không thể dùng được, nếu tiếp tục kéo dài hẳn sẽ tiêu hao hết pháp lực trong cơ thể. Hắn nghĩ tới đây lập tức há một hút một cái, mây đen cấp tốc bị hút vào trong miệng, bầu trời trong sáng trở lại.

Thế nhưng người kia cũng tiêu thất, cổ tay khẽ đảo, Yêu Nguyệt kính đột nhiên xuất hiện trong tay. Mặt gương có thanh quang lưu chuyển, hư không giống như sóng gợn hiện lên trong mặt kính nhưng không hề phát hiện ra thân ảnh của hắc bào nhân.

Nam Lạc cực kỳ cảnh giác, hoả diễm tiếp tục bập bùng trong mắt, nhìn thấu suốt cả hưu không, lại vẫn không phát hiện người kia ở đâu.

Dõi mắt xuống dưới, núi non phập phồng như sóng cuộn, núi kế núi tựa như có vụ khí bốc lên.“Không thể nào, thật vô lý” Nam Lạc thầm nghĩ đột nhiên bụng quặn đau. Giống như có người cầm châm đâm vào tim mình.

Cả người hắn run rẩy, cơn đau này tới rất khó giải thích, nhưng chỉ nháy mắt lại tiêu thất, tuy vậy có cảm giác toàn thân thoát lực. Pháp lực giống như bị mất không chế.

Tình trạng này khiến hắn có cảm giác kinh đào hải lãng. Từ khi bước lên trên đường tu hành tới giờ thân thể chưa từng xuất hiện tình trạng như vậy. Không thể nào là sinh bệnh nhưng mà cảm giác vừa rồi tuyệt không phải ảo giác, tới tận lúc này hắn vẫn còn lưu lại cảm giác quặn đau.

Vừa nghĩ tới đây, cơn đau lại xuất hiện lần nữa, đâm thẳng lên đầu, rồi tràn ngập cả thân.

Pháp lực toàn thân Nam Lạc nháy mắt mất đi khống chế, nhịn không được quát to một tiếng, té từ đám mây xuống, cắm đầu xuống mặt đất.

Tốc độ rơi càng lúc càng nhanh, nhưng Nam Lạc vẫn còn đang co rút, nếu như có người nhìn thấy mặt hắn thì sẽ phát hiện ra mặt hắn đã tràn đầy mồ hôi. Cơ thể đau đớn vô cùng, hắn không thể nào phân ra chút tâm tư nào để khống chế pháp lực trong cơ thể.

Thân thể Nam Lạc rơi xuống như lưu tinh, nếu cứ ngã xuống như vậy chỉ sợ là thân thể dung hợp vu tộc huyết mạch cũng sẽ bị thương nặng. Khi cách mặt đất không đầy ba mươi mét Tàng Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào đột nhiên hiện lên thanh quang. Nhất thời tốc độ giảm xuống, càng ngày cảng chậm, cả người tựa như mất đi trọng lượng giống như lá cây hạ xuống mặt đất.

Nhưng Nam Lạc vẫn chưa thấy tốt hơn, trái lại càng thêm khổ sở. Tuy hắn chỉ phát ra một tiếng kêu nhưng lăn lộn trên mặt đất mồ hôi rơi như mưa.

“Hắc hắc, nhân tộc oa nhi, lão tổ nói muốn uống máu trong người ngươi, ngươi lại nuốt ta vào bụng... Hắc hắc... không ngờ trong cơ thể oa nhi ngươi lại có vu tộc huyết, đây là phúc duyên của lão tổ ta”

Trong bụng Nam Lạc đột nhiên truyền tới thanh âm nói chuyện, quặn đau hơi giảm, nhưng kinh hãi dị thường. Tâm niệm khẽ chuyển, nhưng không có bất cứ biện pháp nào để đuổi hắc bào nhân khỏi bụng.

“Sơ suất, quá sơ suất!” Ý niệm lướt qua đầu, cơn quặn đau lại giống như thuỷ triều một lần nữa xuất hiện, không kiềm được, lớn tiếng kêu thảm.

Tàng Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào rất kỳ diệu, dù Nam Lạc có lăn lộn trên nền đất hồi lâu cũng không dính chút bùn đất nào thế nhưng mặt hắn đã vô cùng bẩn thỉu. Tóc tai tán loạn, dính đầy bùn đất, miệng không biết từ lúc nào đã cắn một miếng đất lớn.

Nam Lạc có thể cảm thấy huyết dịch trong cơ thể dường như không thể khống chế, có cảm giác như đang chảy vào một chỗ nào đó.

Thanh Nhan Kiếm cắm ở cách đó không xa, nửa thân kiếm lộ ở bên ngoài, toả hàn quang dưới ánh thái dương.

Nam Lạc không ngờ mình không chết trong lồng giam, cũng không chết dưới tay Kim Bằng, mà khi đã bước vào tiên môn, tu thành trường sinh chi đạo lại phải sắp chết.

Đúng lúc này trong tai vang lên một tiếng kiếm ngân nhập thẳng vào linh hồn. Nam Lạc có thể cảm giác được máu huyết đang chảy bỗng dừng một chút rồi sau đó tiếng nước chảy róc rách, giống như đang khát uống được một ngụm nước mát, trong lòng khẽ buông lỏng, cảm giác đau đớn kịch liệt kia cũng đình chỉ.
Nam Lạc mở mắt ra nhìn về phía thanh âm truyền tới chỉ thấy dưới một gốc đại thị có một nam tử anh vĩ cầm một cây dao cầm có phần đuôi trắng như tuyết, một tay khác thì khẽ vẩy trên dao cầm.

Một chuỗi thanh âm như nước chảy mây trôi từ ngón tay y chảy ra. Tức thì Nam Lạc cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, đau đớn dường như biến mất, tinh thần nhẹ nhàng khoan khoái.

Đột nhiên tiếng đàn vốn nhu hoà bỗng nhiên trở nên hư huyễn giống như tiếng kiếm ngâm khi nãy. Tựa như không phải truyền vào tai mà xuyên thẳng linh hồn.

Tiếng đàn càng lúc càng gấp, như vạn mã bôn đằng, như tiếng binh khí trong chiến trường.

Mũi đột nhiên cảm thấy ngưas không đợi hắn hiểu rõ thì một vệt đen bay từ trong múi ra, nháy mắt liền biến vào hư không.

“Tranh...” Một tiếng đàn vang lên không gian phía xa đột nhiên nổ tung, một hắc y từ trong không trung ngã xuống, chính là người đã quát Nam Lạc khi trước, chỉ thấy trong kẽ hở mắt của gã có hiện lên một tia thị huyết, sau đó lại trốn vào hư không.

Đột nhiên một đạo ánh sáng từ trong tay Nam Lạc bắn ra, quang hoa lướt qua, hư không hiển hiện thậm chí cả gió cũng có thể thấy được rõ ràng. Mặt gương trong trẻo như nước đột nhiên hiển hiện ra một con muỗi cực lớn đen như mực.

Hắc y nhân không chạy mà vẫn cứ đứng đó nhìn hiển nhiên phi thường tự tin với ẩn độn của chính mình.

Khi gã thấy Nam Lạc dùng Yêu Nguyệt Kính phá độn pháp của mình thì vẻ mặt chợt hiện nét kinh ngạc. Nhưng y không suy nghĩ nhiều, xoay người ẩn độn.

Sát khí giăng đầy mặt Nam Lạc, thân hình khẽ động, liền bay về phía Hắc Y Nhân ẩn độn, Thanh Nhan Kiếm đang cắm trong đất vàng hoá thành một đạo lưu quang bay vào tay hắn.

Thanh Nhan Kiếm vào tay, quang mang đại thịnh, sát khí xông thiên.

Hắc bào nhân không ngờ rằng độn thuật của Nam Lạc lại nhanh như vậy, một giây lơ là vậy mà đã đuổi kịp. Thị huyết quang mang đại thịnh, trong tay đột nhiên xuất hiện một cây châm nhỏ.

Ống tay áo vung lên cây châm nhỏ hoá thành một đạo ô quang hiện lên trước mặt Nam Lạc, phảng phất như đâm thủng cả không gian.

Nam Lạc rùng mình, mũi kiếm trong tay đâm thẳng lên trên mũi châm đen.

“Oanh..."

Mũi châm tuy nhỏ mà có pháp lực kinh thiên, một kiếm toàn lực của Nam Lạc vậy mà chỉ có thể cầm hoà.

Nam Lạc va chạm với cây châm, thân hình khẽ dừng lại, đứng trên một đám mây.

Khi hắn ổn định thân hình nhìn lại thì bóng đen lại loé lên, nhập vào hư không. Yêu Nguyệt kính lại xuất hiện, quang hoa loé lên.

Yêu Nguyệt tựa như có thể theo tâm ý của Nam Lạc mà truy tung, chỉ thấy hắc bào nhân lúc này ở trên một đỉnh núi ngoài trăm dặm.

Khoé miệng Nam Lạc khẽ nhếch hư không chớp động, người lại tiêu thất.

Hắc bào nhân đứng đó, biểu tình âm trầm nhìn về hướng của Nam Lạc, đột nhiên trong không trung xuất hiện một đạo ngân quang. Nơi ngân quang đi qua, hư không bị đâm nát, phát ra tiếng kiếm ngâm vang.

Hắc bào nhân không nghĩ tới Yêu Nguyệt kính lại thần kỳ như thế, có thể truy tung khí tức tới ngoài trăm dặm.

Cũng không thấy y có động tĩnh gì thế nhưng cây châm nhỏ lại xuất hiện trước mũi kiếm.

Châm đen và Thanh Nhan vừa đụng lại tách ra, một luồng khí lãng lan ra xung quanh. Thân hình Nam Lạc không bị khống chế, một lần nữa bay ra ngoài.

“Ngươi cho rằng ta sợ ngươi phải không, lại dám đuổi tới nơi này, thế thì lão tổ sẽ hút khô khí huyết của ngươi” Trong khí lãng có thanh âm của Hắc Bào nhân truyền khắp không gian.

Lúc Nam Lạc ổn định thân hình lại thấy một đám mây đen phủ xuống. Dày đặc, âm u phảng phất có vô số oan hồn rít gào

Chương 65: Yêu Nguyệt mông lung, sát khí thấu trời

Dịch giả: quantl

Đám mây này xuất hiện từ hư vô, phiêu hốt quỷ dị, dường như không có khoảng cách, phủ chụp xuống đầu.

Đám mây này khác hẳn với đám mây trước kia, trước là im hơi lặng tiếng tựa như đánh lén, cho nên Nam Lạc mới không chút đề phòng bị túm lấy. Lần này mang theo sát khí dày đặc, chưa tới nơi đã có một mùi tanh hôi tràn tới.

Nam Lạc từng gặp thiệt thòi trong mây đen, hiểm tử hoàn sinh. Tất nhiên sẽ không lại để mình bị rơi vào, trong lòng căng thẳng, người hoá thành một đạo yên hà màu vàng biến mất trong gió.

Thần thông pháp thuật không thể quyết định tình thế, cùng một loại thần thông do người dùng khác nhau lại có diệu dụng khác nhau. Cái này không quan hệ tới uy lực lớn nhỏ chỉ là mỗi người mỗi lý giải, lại có mỗi loại xảo diệu riêng. Nam Lạc từ chỗ Dương Lực Đại Tiên đạt được truyền thừa Tiên Thiên Thổ Độn nhưng đã sớm vượt qua Dương Lực Đại Tiên rồi

Mượn hành thổ khí tức chạy trốn chỉ là một cách dùng thôi, còn bây giờ Nam Lạc thân hoá yên hà màu vàng lại là cách sử dụng sâu hơn nhiều.

Mây đen quỷ dị giữa trời vồ cái không. Tựa hồ như y đã cảm nhận được Nam Lạc đã hoá thành mây khói trốn vào hư không vậy, liền không chút ngưng nghỉ, chuyển mình một cái hoà thành một chiếc châm mây đen dài, đâm thẳng lên trời cao.

Đám mây trên cao vốn có màu trắng, sau khi bị châm đen đâm xuyên lại hoá thành hư ảo.

Một đám khói vàng trôi nổi trên bầu trời tản ra từng sợi từng sợi như tơ. Sau đó đón gió đại trướng chớp mắt đã hoá thành một đám mây vàng

Mây vàng là do Nam Lạc mượn thổ hành khí tức trong thiên địa ngũ hành để tăng cường bản thân. Từ sau khi hắn đánh với Hình Thiên một trận, tựa như có thêm lĩnh ngộ với chiêu này, nếu lúc này Nam Lạc tái chiến với Hình Thiên sẽ không bị y dùng một búa đánh tan mây khói quanh người.

Kiếm quang vẫn như sương tuyết, vô cùng sắc bén. Trên đường tới Bất Chu Sơn, Nam Lạc truy sát yêu quái ăn thịt người mấy tháng liền, trong lòng luôn có sát khí, ý niệm quán chú thân kiếm, bất tri bất giác đã khiến thanh tiên thiên kiếm khí vốn chỉ sắc bén cứng rắn này nhiễm lên một luồng sát ý nhàn nhạt.

Kiếm ngân âm vang, kéo theo một dải mây vàng, giống như một chiếc cầu vồng vắt qua hư không.

Thanh Nhan kiếm biến thành một thanh cự kiếm cao mấy trượng dẫn theo cả uy thế của thiên địa, từ trên chém xuống.

Cuồng phong gào thét, không gian chấn động.

Mây đen yếu ớt đâm ngược lên trời, trong nháy mắt đã va vào Thanh Nhan kiếm.

Khí thế cuồn cuộn nhưng kết quả thì lặng yên. Chỉ thấy mây đen kia thậm chí còn không thể chống cự nổi, bị Thanh Nhan cự kiếm xé nát

Kiếm quang quấy toái, Thanh Nhan kiếm đã xé mây đen thành vô số mảnh nhỏ, nếu từ xa nhìn vào sẽ phát hiện ra những đám mây đen nhỏ cũng không hề tán đi mà lại sắp thành một chiếc lưới lớn.

Nam Lạc cả kinh, thầm nghĩ không tốt, chớ có rơi vào trong quái vân này.

Đang định bứt ra, trong không trung lại truyền tới tiếng cười âm u: “Hắc hắc, bây giờ lại muốn chạy sao, đã quá muộn, lão tổ liều mạng từ lúc ngươi còn không biết ở nơi nào cơ?”

Sắc mặt Nam Lạc lạnh lẽo, lập tức hiện thân, khói vàng quấn quanh thân. Thanh Nhan kiếm như rung lên, tựa như hàn mai thổ tín, như hoa tuyết bay lượn nở rộ trong mây đen.Tình thế lúc này của hắn hoàn toàn khác với khi trước, từ xa nhìn lại không thể thấy rõ thân thể Nam Lạc nhưng lại có thể nhìn thấy sương vàng và mây đen trộn lẫn với nhau, ai cũng không thể bao vây triệt để được.

Nam Lạc khi thường ít nói, lòng tĩnh lặng không màng danh lợi, có chút hơi lạnh. Nhưng không phải không có hỉ nộ ái ố, chỉ bất quá nhìn thấu hơn thường nhân một chút mà thôi. Nhưng khi hắn quyết tâm giết một người thì cũng vô cùng quyết liệt.

Trong lòng hắn chỉ có một niệm duy nhất là chém giết người này. Ý niệm này vô cùng thuần tuý, truyền tới Thanh Nhan kiếm khiến Thanh Nhan kiếm vốn tĩnh lặng lại tràn ra một luồn sát khí vô cùng khiếp người.

Quyết tuyệt, băng lãnh, sát ý thuần tuý ngập trời, dù cho là mây đen cũng chẳng thể che giấu nổi

Trong mây đen truyền tới thanh âm kinh nghi: “Không ngờ là tiên thiên kiếm khí… Hảo… Hảo… Hắc hắc, lão tổ ta quả thực có phúc duyên thâm hậu, hiện giờ không chỉ may mắn có được vu tộc huyết còn có được tiên thiên kiếm khí, hắc hắc…”

Sát khí trào dâng, Nam Lạc không thèm trả lời, chỉ theo âm thanh truyền tới mà chém giết theo. Kiếm quang từng đạo từng đạo, xẹt thành một đường màu trắng, chỉ chốc lát đã chém nát mây đen.

“Hắc hắc…” Tiếng cười mới dứt, mây đen tán đi, vô tung vô ảnh. Nam Lạc kinh ngạc, nghe khẩu khí của y thì có vẻ không hề trốn chạy.

Trong lòng vừa có suy nghĩ này, yêu nguyệt đã chiếu ra ngoài.

Trong lòng Nam Lạc người này bản lĩnh cũng tạm nhưng âm hiểm quỷ dị khiến hắn vô cùng sợ hãi.

Thanh quang lưu chuyển, hư không rõ ràng. Nhiều năm qua, Nam Lạc tuy không có thêm cách sử dụng gì với Yêu Nguyệt nhưng cũng có chút tâm đắc, tỷ như chỉ cần đưa dung mạo của người vào kính thì có thể lập tức tự động truy tìm. Bất quá cái này cũng có hạn chế về phạm vi.

Nam Lạc khẽ cau mày, người này căn bản không phải là kẻ thích đào tẩu, nhãn thần tham lam của y tuyệt không phải là dạng cứ thế mà để yên. Nhưng Yêu Nguyệt lại không thể soi ra y được.
Người này hẳn là có bí pháp che giấu khí tức của mình không để Yêu Nguyệt chiếu được.

Nghĩ tới đây Yêu Nguyệt tiêu thất, không gian giống như sóng gọn từng vòng từng vòng, Yêu Nguyệt kính chậm rãi hiện ra trong những vòng sóng.

Một luồng sáng mông lung bao phủ Yêu Nguyệt nhìn qua có chút hư huyễn tựa như một ánh trăng nho nhỏ. Ánh sáng không cường liệt mà nhàn nhạt, vô cùng như hoà, màu vàng nhạt rải khắp nơi, trong vòng vài dặm bị nó bao phủ, không nơi nào trốn tránh được.

Một vùng không gian này vẫn chưa có biến hoá thực sự nào nhưng Nam Lạc lại cảm thấy có chút bất đồng, chỉ cảm thấy nơi quang mang bao phủ không cần mình đi nhìn mà vẫn hiện ra rõ ràng trong đầu

“Thương…”

Kiếm quang tái hiện.

Thân hình Nam Lạc đã tiêu thất trong kiếm quang, kiếm quang trùm xuống thì đối phương đã ở một nơi ngoài mười mét.

Một hình bóng mông lung nhìn lên Yêu Nguyệt kính. Chính là Hắc bào đã ẩn độn, quả nhiên y không rời đi, chỉ ẩn độn ở gần đó.

Kiếm quang như chỉ bạc xẹt trong hư không, nháy mắt xẹt qua cổ của hư ảnh.

Nam Lạc không dừng tay, kiếm quang lại loé, lần nữa nhằm tới một nơi khác. Mà hư ảnh bị chém khi nãy tan thành mây khói

Dưới quang vận mông lung của Yêu Nguyệt, thân ảnh Nam Lạc cũng hoá thành từng đạo hư ảnh, kiếm quang như những sợi tơ bạc trong không trung, đan xen nhau, bay tán loạn, tạo thành cảm giác nguy hiểm cực độ.

Những đạo hư ảnh không ngừng bị kiếm quang lướt qua, rồi lại không ngừng xuất hiện ở nơi khác. Độn thuật cực nhanh, tựa như còn nhanh hơn một chút so với tiên thiên độn thổ của Nam Lạc

Những hư ảnh kia vẫn còn duy trì tư thế ngẩng đầu nhìn Yêu Nguyệt, tựa hồ như đang suy nghĩ cái gì.

“Thật không ngờ, ngươi không chỉ có Tiên Thiên kiếm khí còn có thêm một kiện Tiên Thiên linh bảo. Hắc hắc, đều là của lão tổ ta…”

Y vừa dứt lời liền bị một đạo kiếm quang chém nát, thế nhưng lần này không tiêu thất như lúc trước mà biến thành một cơn sóng muỗi đen, trong nháy mắt đã bay tán loạn.

Muỗi đen sì, trên đầu có một mũi châm đen, lưng có hai cánh, khẽ rung một cái lại đã xuyên thấu không gian biến mất. Nam Lạc giật mình, kiếm quang nở rộ tựa hoa sen, một đám muỗi đen đã bị hắn giết chết thế nhưng hắn có cảm giác như chém lên sắt thép, phát ra những tiếng leng keng, mà càng lúc lại càng nhiều muỗi đen bu tới nơi này.

Cử đầu nhìn chỉ thấy toàn bộ muỗi đen đã lao tới Yêu Nguyệt Kính, quang mang của Yêu Nguyệt đã bị muỗi đen che kín, tựu như một đám mây đen vậy

Khi Nam Lạc ngẩng đầu nhìn, trong lòng còn kinh ngạc thì một cây châm màu đen vô thanh vô tức đâm về phía hắn, cùng lúc đó một con muỗi xuyên qua sương vàng hộ thân của hắn, đậu lên gáy áo. Chỉ thấy mắt con muỗi đen này hiện lên huyết quang, mũi kim nhằm thẳng vào gáy hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau