NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Độn địa thuật

Dịch giả: Độc Cô Lệ

Bầu trời đêm đầy sao với mặt trăng ở phía tây nam tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Từ khi Nam Lạc đi vào trong này liền thấy có con dê vàng ở bên cạnh hàn đàm rồi.

Chỉ thấy con dê vàng kia bao phủ một tầng sương màu vàng nhạt, từng ánh trăng sao chiếu lên trên sẽ được dê vàng phun ra nuốt vào. Dường như có thể hấp thụ ánh trăng sao kia vào trong tầng sương vàng nhạt của nó vậy.

Nam Lạc chẳng những phát hiện tình huống của dê vàng mà còn cảm giác được linh khí khắp hàn đàm tụ tập về phía con dê kia.

Đột nhiên tầng sương vàng nhạt kia bành trướng ra rồi con dê vàng đã biến mất tại chỗ. Ngay sau đó nó đã xuất hiện ở nơi không xa liền tức giật hét lớn: "Tiểu tử nhân loại kia. Nếu ngươi có khả năng di động rồi mà sao không nói cho bổn đại tiên biết!"

Lúc này trong hồ truyền ra tiếng nước róc rách kèm theo âm thanh của Nam Lạc: "Ha ha... Đại tiên thứ tội. Tiểu nhân chỉ sợ quấy rầy người tu luyện mà thôi!"

"Hừ, đừng cho rằng đại tiên không biết suy nghĩ trong lòng của ngươi. Nhìn mặt tiểu tử ngươi có vẻ trung hậu thành thực vô cùng nhưng trong lòng toàn suy nghĩ xấu xa!" Dê vàng đứng ở ngoài mười thước nhìn Nam Lạc đang bò lên bờ hồ.

Trong lòng Nam Lạc buồn bực vô cùng. Bản thân mình khi nào biến thành trung hậu thành thực chứ? Ở trong lòng hắn luôn cho rằng trung hậu thành thực sẽ bị người khác khi dễ là không có bản lãnh gì hết. Nam Lạc không hề muốn mình là người như vậy, nhất là hắn luôn tự cho rằng dáng người của mình không tồi chút nào cả. Ít nhất là trong đại lao có rất nhiều người mà Nam Lạc không có thấy ai 'dễ xương' như mình cả.

Dáng người như mình vậy mà bị con dê vàng kia hạ thấp xuống, tư tưởng 'trong sáng' của mình lại bị con dê đó hạ thấp khiến cho Nam Lạc không vui vẻ gì mà hắn lại không dám phản bác mạnh quá. Mặc dù con dê vàng này không có biểu hiện ra bao nhiêu giá trị nhưng ít ra còn có được thần thông độn địa khiến cho Nam Lạc kiêng kỵ vô cùng. Hơn nữa một người một dê ở chung hơn một ngày nên cũng có chút tình cảm.

Lập tức Nam Lạc liền nịnh hót dê vàng một trận nên cuối cùng dê vàng cũng tin lời Nam Lạc nói. Cuối cùng một người một dê ngồi chung trên một khối đá được ánh trăng ánh sao chiếu đến kia.

Nam Lạc phát hiện một vấn đề khá lớn rằng dường như con dê này nhát gan vô cùng. Hễ là nghe động tĩnh gì lạ là hành động đầu tiên sẽ hóa thành một tầng sương vàng chạy đi chỗ khác. lúc Nam Lạc trong nước cũng nhìn thấy rõ con dê vàng này nhiều lúc vô duyên vô cớ lấp lóe bốn phía, khi đó hắn còn cho rằng con dê đang thử nghiệm thần thông chứ.

Nhưng bây giờ cả hai ngồi chung một chỗ rồi Nam Lạc mới phát hiện ra. Bởi vì mỗi một lần có tiếng động lạ vang lên là dê vàng bên cạnh đã biến mất, sau đó lại xuất hiện ở bên kia Nam Lạc, cẩn thận nhìn về phía âm thanh phát ra như đem Nam Lạc trở thành một tấm bia che chắn.

Nam Lạc nhìn thấy dê vàng lập lại hành động như vậy vài lần liền mở miệng nói đó chỉ là một âm thanh bình thường mà thôi. Ở đây ngoại trừ hai chúng ta ra thì ngay cả một con sẻ cũng không hề có.

Không nghĩ đến dê vàng đắc ý: "Để có thể đi lại trong núi rừng thì cần gì nhất ngưoi có biết không?" Nam Lạc lắc đầu khó hiểu thì dê vàng càng đắc ý hơn: "Hôm nay đại tiên ta nói cho ngươi biết một chút phương pháp đi lại trong rừng. Biết cái gì gọi là dũng cảm không? Muốn đi lại trong rừng thì dũng cảm là quan trọng nhất."

Nam Lạc không nhịn được bĩu môi thầm nghĩ một tên nhát gan như ngươi sợ rằng dê trong tộc ta nuôi còn gan hơn cả ngươi nữa.

Ở chung với con dê vàng này càng lâu thì hắn cảm giác một rằng con 'yêu quái' này không đáng sợ như trước kia mình vẫn nghĩ. Xem ra yêu quái cũng không hơn gì cái này, bộ yêu quái đều có lá gan nhỏ như vậy sao?

"Tiểu tử, vẻ mặt của ngươi như vậy là sao? Ta không phải là nhát gan, ta từng biết rất nhiều kẻ to gan nhưng bây giờ họ đều chết. Chỉ có ta là còn sống, như vậy ngươi có hiểu là gì không..."

Nam Lạc phát hiện hễ dê vàng nói đến một vấn đề gì là sẽ dài dòng vô cùng. Điều này Nam Lạc không thích nhưng cũng không cảm giác chán ghét gì. Hễ hắn hỏi đến vấn đề gì là dê vàng sẽ nói mãi không ngừng khiến cho Nam Lạc muốn hộc máu. Nhưng mỗi chuyện hắn nói ra đều rất có cá tính, tỷ như đang nói chuyện đi ỉa thì hắn có thể xé ra tới chuyện đi ăn cơm.Như vậy cũng không có gì nhưng khiến cho Nam Lạc tức muốn chết là mỗi khi muốn học độn địa thuật là con dê lại nhắm mắt lại. Sau khi Nam Lạc vỗ mông hắn một hồi thì hắn cũng không thèm mở mắt ra mà nói: "Ngươi cứ ngồi đó mà mơ đi!"

Từ miệng Dương Lực Đại Tiên này mới biết được Bất Tử Điện ở Phượng Hoàng Sơn và Thiên Trì Long Cung đều là kẻ địch đối đầu. Ưng Vương Tam Thái Tử ở Thương Mãng Nhai này là thuộc về Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Điện. Mà Thiên Trì Long Cung kia do Thanh Giao Vương ở gần đây cho nên hai bên thường xuyên phát sinh tranh chấp. Mỗi lần tranh chấp xuất hiện là hai bên đều sẽ triệu tập nhưng sinh vật đã mở ra linh trí trong thế lực của mình triệu tập đến. Bởi vậy khi Nam Lạc đến đây mới không bị Hắc Thủy Huyền Xà chiếm cứ tại đây ăn.

Khi trời vừa sáng thì Nam Lạc muốn rời đi nhưng không ngờ rằng dê vàng lại muốn đi cùng với hắn. Nam Lạc rời khỏi nơi đây vì hắn sợ Hắc Thủy Huyền Xà trở về sẽ nuốt hắn vào trong bụng và hắn cũng muốn tránh khỏi Thương Mãng Nhai này xa xa một chút. Mặc dù Nam Lạc không biết nơi đây cách bộ tộc mình bao xa nhưng hắn vẫn nhìn bầu trời để xác định phương hướng rồi bắt đầu đi về phương hướng đã chọn.

Nam Lạc nhớ rõ khi mình bị bắt bay về hướng tây nên bây giờ hắn không chút do dự chọn hướng đông để đi trở về.

Đối với một con dê thích người ta gọi bản thân nó là đại tiên thì Nam Lạc không thấy có chút thiện cảm gì nhưng hắn vừa thoát vây nên có chút vui sướng kèm theo hắn cũng muốn biết một chút việc từ trong miệng của con dê này.

Từ ngày đột phá trong lồng giam khiến cho Nam Lạc vui mừng vô cùng. Nhưng vì vậy mà hắn cũng thấy rõ chính mình với con yêu quái này có chút chênh lệch. Hoặc là nói cảnh giới luyện khí này còn chưa tiến vào hoàn toàn.

Bây giờ Nam Lạc tin rằng sẽ có một ngày người cũng có thể bay lên trời. Trong lòng hắn luôn muốn sau này mình có thể làm được. Thật ra mà nói thì một khi hắn hình thấy thuật nào lạ là hắn đều muốn học, hiển nhiên trong đó có cả độn địa của dê vàng. Bây giờ hắn giống như là một người đói khát trong xa mạc nhìn thấy chất lỏng thì không quản đó là cái gì đều uống hết. Cho dù là độc cũng không sợ.

Hắn ở trong hàn đàm đó tổng cộng 4 ngày. Vô luận là thương thế trong cơ thể hay bên ngoài đều đã khỏi hắn. Hắn cảm giác da tay của mình trở nên lọng lẫy rất nhiều. Khi ở trong núi hắn bị thực vật đâm rách rất nhiều nhưng hiện tại đã khỏi hẳn, không còn chút vết sẹo nào cả. Quan trọng là buổi tối hắn ngồi xuống thổ nạp thì thấy tốc độ thu nạp thiên địa linh khí nhanh hơn nhiều. Lỗ chân lông quanh cơ thể như trở thành từng cái động không đáy hút thấy thiên địa linh khí.

Nam Lạc hỏi dê vàng tại sao đi theo mình thì lại nhận được câu trả lời rằng nó muốn đi thử phương đông ra sao. Nam Lạc không muốn truy cứu thêm nhưng một câu tiếp theo lại khiến Nam Lạc muốn hộc máu.

"Ta còn muốn nhìn thử khi nào ngươi sẽ chết!"Vì vậy Nam Lạc quyết định không thèm nói chuyện với con dê này nữa, trừ khi nó đồng ý dạy mình độn địa.

Trước kia Nam Lạc tu luyện chỉ dựa vào phương pháp có sẳn trong ngọc giản mà thôi, giống như là một người học rèn đập thiết theo tiết tấu của sư phụ. Nhưng mà bây giờ Nam Lạc đã hiểu được phương pháp tu luyện. Hắn bắt đầu suy nghĩ mỗi ngày phải tu luyện ra sao, mặc dù không có phương pháp độn địa như dê vàng nhưng cũng khiến cho Nam Lạc chạy trốn nhanh hơn xưa rất nhiều, thị lực cũng rất mạnh.

Hắn cảm giác chính mình có thể chạy nhanh hơn mấy con sói trắng ở phía sau bộ tộc mình. Mặc dù có cảm giác muốn đánh nhau một trận với mấy con sói đó nhưng lập tức hắn bỏ ngay suy nghĩ đó. Đánh thì đánh không lại nhưng muốn chạy trốn thì không có vấn đề. Đây chính là thực lực của hắn bây giờ.

Sau khi rời khỏi hàn đàm đi ra ngoài sơn cốc thì hắn liền đi vào trong rừng, khắp nơi đều là cây cối rậm rạp, ánh sáng âm u như ẩn giấu vô số hung hiểm. Nam Lạc cầm một cây gỗ trong tay dài khoảng một thước rưỡi chậm rãi đi trong rừng. Còn con dê xưng là đại tiên kia vẫn ngoan ngoãn đi theo sau Nam Lạc.

Đi liên tục năm ngày mà Nam Lạc vẫn không gặp phải yêu quá gì. Trong lòng hắn cho rằng đã bị Thanh Giao Vương cùng với Thương Mãn Nhai triệu tập hết rồi.

Trời vào thu nên không khí cũng dần lạnh hơn.

Quần áo trên người Nam Lạc rách nát vô cùng lại trải qua năm ngày đi rừng nên hắn đã cởi áo quấn bên hông. Cũng may Nam Lạc không cần vì đồ ăn mà đau đầu vì khi ở Thương Mãng Nhai đã ăn một khối Ích Cốc Đan đảm bảo một năm sau không đói. Bất quá Nam Lạc vẫn thích ăn hơn, như vậy hắn mới cảm giác được chính mình trở lại như cũ. Hắn cố ý săn vài con thỏ để nướng ăn nhưng lại không gặp được một con nào cả, giống như là tất cả đã đi ngủ đông hét rồi.

Quả dại có khắp nơi trong núi nhưng Nam Lạc chỉ ăn vào những quả hắn nhận biết được mà thôi.

Một mùi hương thơm ngát lan vào mũi của Nam Lạc khiến hắn quay đầu tìm kiếm liền thấy gần đó có một cốc cây thấp bé bên khe suối nhỏ, trên cây có hơn mười quả hồng tươi đang tỏa mùi ngát hương.

"Không nhận ra." Trong lòng Nam Lạc nghĩ lại lời của tế ti: "Trên núi không nên ăn quả dại lung tung, rất nhiều loại quả nhìn vào rất đẹp nhưng lại rất độc."

Ngay khi Nam Lạc muốn rời đi thì dê vàng đại tiên kia hô lớn một tiếng lao vào gốc cây cắn lấy cắn để, ngay cả lá cũng không bỏ qua. Trong khi cắn nó còn liếc nhìn Nam Lạc như sợ Nam Lạc tranh giành với hắn.

Tất nhiên đại thiên này ăn được thì mình cũng có thể ăn. Loại trái tỏa ra mùi hương thơm ngát này ngon hơn cả những quả mà trước kia hắn đã ăn nhưng Nam Lạc cũng không đi qua hái ăn. Con dê vàng kia vừa ăn vừa di chuyển cái mông hướng về phía Nam Lạc khiến hắn tức giận đá vào mông nó một cước.

Lập tức con dê quay người lại nhìn Nam Lạc như đã bị hắn 'hiếp dâm', đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào Nam Lạc, khóe miệng vẫn còn ngập một nhánh cây nữa chứ. Đồ con dê, ngay cả nhánh cây cũng không chịu bỏ qua.

Trong lòng Nam Lạc hoảng sợ vội vàng lui về sau. Mặc dù ở cùng với nó nhiều ngày nhưng hắn chưa bao giờ nhìn thấy nó tức giận như vậy bao giờ cả.

"Cái gì chứ? Không phải chỉ đá vào mông thôi..." Nam Lạc còn chưa giải thích xong thì dê vàng đã biến thành một làn khói vàng quấn quanh thân thể hắn. Tiếp theo liền dùng đầu húc vào người của Nam Lạc, hai cái sừng trên đỉnh đầu nhắm thẳng vào người hắn.

Tốc độ nhanh vô cùng.

Chương 7: Sơn lâm độn hành

Dịch giả: Út Khờ

Nam Lạc cẩn thận chú ý vào Dương Lực Đại Tiên, biết hắn có được khả năng độn địa lại cẩn thận vô cùn cho nên khi Dương Lực Đại Tiên biến thành một đám hoàng vụ thì hắn vội vàng né sang một bên.

Hoàng vụ chạy ngang qua người khiến cho Nam Lạc kinh sợ vo cùng. Hắn vừa phục hồi tinh thần lại thì Dương Lực Đại Tiên đã hóa thành hoàng vụ tiếp tục bay đến buộc hắn phải tiếp tục né tránh.

Hành động vậy diễn ra liên tục khiến hắn phát hiện Dương Lực Đại Tiên chỉ có một chiêu như vậy mà thôi. Tuy toàn thân hắn được hoàng vụ bao phủ khiến cho tốc độ tăng mạnh nhưng từ sau khi Nam Lạc bước vào giai đoạn luyện khí thì thực lực mấy ngày nay của hắn tăng mạnh. Vô luận là tốc độ hay là năng lực phản ứng đều khác xa trước kia. Tuy mỗi lần tránh né đều chật vật vô cùng nhưng mỗi lần đều tránh khỏi.

“Uy! Dương Lực Đại Tiên. Ngươi còn tiếp tục tấn công thì ta phải hoàn thủ đó.” Nam Lạc thở hổn hển cầm tay gỗ dò dường chỉ vào Dương Lực Đại Tiên quát lớn.

Dương Lực Đại Tiên cũng thở phì phò, hoàng vụ trên người cũng nhạt hơn rất nhiều. Khi hắn nghe Nam Lạc nói liền tức giận vô cùng, hoàng vụ trên người chợt lóe lên lần nữa liền xuất hiện ở sau lưng Nam Lạc rồi dùng cặp sừng húc mạnh vào mông hắn.

Sau lưng Nam Lạc dường như có mắt, hắn lập tức xoay người bước chân sang một bên tránh được cái sừng hung hăng của Dương Lực Đại Tiên. Nam Lạc cầm cành cây trong tay đánh vào hoàng vụ kia. Đôi mắt hắn nhìn chăm chú vào đó, hắn muốn đánh vào cái mông Dương Lực Đại Tiên nhưng chỉ có thể đánh vào mặt đất phía sau cái mông ấy.

Mấy lần liên tiếp như vậy khiến cho Nam Lạc hiểu nếu mình không có thủ đoạn khác thì sẽ không đánh đến Dương Lực Đại Tiên được. Trong lòng hắn kinh ngạc vô cùng, không ngờ rằng hoàng vụ kia lại có được khả năng hộ thân. Nhưng may mắn rằng hắn không làm gì được Dương Lực Đại Tiên thì Dương Lực Đại Tiên cũng không làm được gì hắn.

Một người một dê cứ đứng ở đó trừng mắt lẫn nhau. Bọn họ biết được bản thân không làm được gì đối phương nhưng không ai chịu thua cả. Một lát sau hơi thở của Nam Lạc bình ổn hơn rất nhiều, hắn mở miệng nói:

- Đại tiên quả nhiên rất có bản lãnh! Đừng đánh nữa, chúng ta quen biết với nhau mà đánh vậy không tốt. chẳng lẽ vì một vài trái cây mà trở mặt nhau sau.

Dường như hai chữ đại tiên của Nam Lạc đã có tác dụng. Những tia máu trong mắt của Dương Lực Đại Tiên dần dần biến mất. sau khi nghe Nam Lạc nói xong thì hai bên đã đạt được hiệp nghị.

Những quả màu hồng trên cây nhỏ kia tỏa mùi hương thơm ngát xông vào mũi giống như hắn được ngâm mình trong dòng suối mát. Nam Lạc cảm thấy cả người bắt đầu phiêu phiêu, một lúc lâu sau cảm giác này mới lui dần ra ngoài. Vừa lúc hắn hoàn hồn thì đã thấy những quả hồng trên cây đã bị Dương Lực Đại Tiên ăn gần hết liền vội vàng chạy tới cướp mấy quả bỏ vào miệng. Quả hồng vừa vào miệng khiến hắn cảm giác được một mùi vị rất thơm nhưng đã không còn cảm giác sảng khoái nữa.

Từ đó về sau mối quan hệ cả hai không những không vì lần tranh đấu kia mà trở nên xấu hơn mà càng trở nên hòa hợp. Chẳng qua khi thấy trái cây gì thì mỗi bên đều rất ăn ý chỉ biết chăm chú bỏ vào miệng mà không hề lên tiếng chút nào.

Có khi Nam Lạc nghĩ rằng chính mình chẳng phải là người nói nhiều nhưng từ khi ở chung với Dương Lực Đại Tiên thì hắn nói không dứt. trong lòng luôn suy nghĩ làm sao để lừa gạt học được độn địa thuật. chẳng lẽ mình giống như là con dê nhát gan này nói sao – một bụng ý nghĩ xấu xa.

Cuối cùng thì ở ngày thứ mười Nam Lạc cùng với Dương Lực Đại Tiên gặp được vấn đề khó khăn đầu tiên.

Một con gấu ngựa, một con hổ.

Toàn thân gấu ngựa đen kịt với những cọng lông bóng loáng đứng yên nơi đó.
Mà đối diện hắn chính là một con hỗ với thân hình tràn đầy hoa văn lộng lẫy đang thỉnh thoảng phát ra một tiếng gầm nhẹ, sát khí khuếch tán ra xung quanh.

Nam Lạc và Dương Lực Đại Tiên đang trốn và một chỗ kín bên dưới khe núi nhìn một gấu một hổ kia.

- Bọn họ là ai vậy?

Nam Lạc hạ hỏi nhỏ nhưng Nam Lạc vừa lên tiếng thì phát hiện trên người Dương Lực Đại Tiên chợt lóe hoàng vụ rồi biến mất, sau đó liền xuất hiện ở mười mét bên ngoài. Đã tránh ra ngoài đó rồi mà dường như hắn còn chưa yên tâm, hoàng vụ chợt lóe lên rồi biến mất lần nữa.

Nam Lạc khó hỉu vừa định lên tiếng cười nhạo hắn nhát gan thì lại phát hiện một hổ một gấu kia đang nhìn mình. Cảm giác sởn tóc gáy như rớt vào trong hầm băng bao phủ khắp người Nam Lạc. Hắn không cần suy nghĩ mà liền xoay người chạy trốn, phương hướn chính là con đường Dương Lực Đại Tiên bỏ chạy. tốc độ hắn không hề thua Dương Lực Đại Tiên chút nào cả. Có lẽ một hổ một gấy kia thấy Nam Lạc yếu kém nên tùy ý cho hắn bỏ chạy hoặc có lẽ cũng là do bọn họ kiêng kỵ lẫn nhau nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nam Lạc điên cuồng thúc dục linh lực trong cơ thể truyền xuống hai chân. Rất nhanh hắn liền thấy Dương Lực Đại Tiên trốn sau một tảng đá lớn. khi thấy Nam Lạc cũng chạy thoát liền đắc ý:

- Bổn đại tiên đã nói là khi đi lại trong rừng sẽ rất nguy hiểm. Nếu không phải ta phát hiện sớm thì bây giờ ngươi đã chết ở đó rồi.

Nam Lạc vội vàng gật gật đàu đồng ý nhưng trong lòng lại luôn suy nghĩ cách nào để có thể học được độn địa thuật của hắn. Bản thân mình còn không biết khi nào mới có thể trở về bộ tộc, nếu mình có được độn địa thuật thì chẳng những tốc độ nhanh, hơn nữa lại linh hoạt không phát ra chút âm thanh nào lại thêm khả năng tránh né tổn thương. Mỗi khi Nam Lạc nhìn thấy hắn sài là lại ngứa ngứa trong lòng.

Đột nhiên âm thanh hổ khiếu, gấu rống đồng thời vang lên, sát khí mãnh liệt khiến cho Nam Lạc trốn đi xa như vậy vẫn còn có cảm giác run sợ muốn quỳ xuống. hai chân run rẩy, trong lòng xuất hiện một cổ bất khuất, chân khí trong cơ thể vận chuyển một cách điên cuồng. ngay cả Dương Lực Đại Tiên cũng thừa nhận áp lực này khiến cho hoàng vụ trên người hắn lưu chuyển. ngay sau đó hoàng vụ trở nên nhạt hơn rất nhiều. tuy so với khi hắn độn địa rất khác nhưng dù sao vẫn độn ra ngoài. Đây là Nam Lạc nhìn thấy Dương Lực Đại Tiên độn xa nhất. hắn phát hiện Dương Lực Đại Tiên đột nhiên xuất hiện trên một ngọn núi hoang nhỏ cách đó trăm mét.

Nam Lạc trợn mắt há mồm đứng ngẩn đó. Trước kia hắn cảm giác độn địa thuật thần kỳ, có nhiều tác dụng nhưng bây giờ Dương Lực Đại Tiên trốn xa như vậy liền thầm nghĩ nếu mình học được thì so với con dê nhát gan này tốt hơn rất nhiều. Khi đó chẳng phải là thoáng cái chạy trốn ra mấy trăm mét, cho dù có nguy hiểm cỡ nào đều thoát sao?
Nghĩ thì nghĩ nhưng hắn vẫn cảm giác áp lực ngày càng nặng. Nam Lạc biết nếu hắn không thoát khỏi thì chờ đợi đến khi gấu với hổ kia đánh đến gần cho dù hắn muốn cũng không chạy được. Lỡ một gấu một hổ đánh trúng mình chẳng phải một chiêu thôi là đi đời nhà ma ư.

- Quá mạnh mẽ. ở xa như vậy rồi mà khí thế cũng muốn đè chết mình.

Yên Vân Bàn trong đan điền vận chuyển một cách điên cuồng, linh lực vận chuyển khắp cơ thể khiến hắn cảm giác trên người nhẹ nhõm hơn, thân thể đã có thể hoạt động trở lại.

Một bước, hai bước, ba bước... Nam Lạc chỉ cảm giác trên bờ vai mình đang có một ngọn núi thật lớn khiến hắn phải lê lết từng bước từng bước đi về phía ngọn núi nơi Dương Lực Đại Tiên đứng. Từng giọt mồ hôi từ trên trán chảy xuống nhưng trong lòng hắn bình tĩnh vô cùng. Cái gì cũng không hề nghĩ đến, tinh khí thần như đã dung hợp làm một.

Dương Lực Đại Tiên đứng trên ngọn núi kia yên lặng nhìn Nam Lạc. Đột nhiên hắn phát hiện Nam Lạc đang đi rất chậm kia dường như có chút thay đổi. Cả người được ngưng luyện hơn rất nhiều. nếu trước kia hắn là một khối bùn nhão thì bây giờ giống như là một tảng đá vậy, cứng cỏi hơn rất nhiều.

Nam Lạc đi được hơn hai mươi mét thì cảm giác thân thể nhẹ nhàng hơn rất nhiều, uy áp càng ngày càng yếu.

Nhưng hiện tại linh lực trong cơ thể của hắn cũng đã dùng hết. Khi hắn đi đến bên cạnh Dương Lực Đại Tiên liền đặt mông ngồi xuống đất thở hổn hẻn.

Nơi này có thể nhìn thấy rõ ràng trận chiến đấu kịch liệt của một gấu một hổ. Trên cao nhìn xuống có thể thấy được thân thể bọn hắn lớn hơn khi nãy rất nhiều, tuy rằng không bằng Ưng Cửu của Thanh Giao Vương biến thành con ưng khổng lồ kia nhưng mà những nơi hai con thú đi qua đều khiến cho bụi đất bay mịt mù, cây cối ngã nghiêng. Gấu rống, hổ gầm từ rất xa truyền đến khiến cho người ghe cảm giác được một loại khí phách nghiêm nghị.

- Tốt nhất ngươi nên ngồi xuống tu luyện, không nên vì hao tổn nhiều quá mà ảnh hưởng đến căn cơ của cơ thể.

Nam Lạc đang ngồi trên tản đá thán thở trận chiến bá đạo mà thảm thiết kia thì đột nhiên vang lên âm thanh của Dương Lực Đại Tiên.

Cho tới hiện tại Dương Lực Đại Tiên là giống như một lão già cổ hủ trong môn phái, không hề nói đến vấn đều tu luyện như sợ người khác học được cái gì từ hắn nhưng lần này lại nhắc nhở Nam Lạc ngồi xuống tu luyện.

Nam Lạc kinh ngạc vô cùng nhưng hắn vẫn nghe lời Dương Lực Đại Tiên. Cơ thể hắn không còn chút khí lực thì cũng là lúc nên nghĩ ngơi dưỡng sức. Cho dù bây giờ mang đến trước mặt hắn một đại mỹ nhân hắn cũng không thèm ngó ngàng làm gì. Nam Lạc cố gượng thân thể ngồi dậy đả tọa.

Thân thể hắn hiện tại giống như là một sa mạc khô cằng. Trong rừng rậm rộng lớn khôn cùng này không thể không có linh khí được cho nên hắn không thể đợi, không thể chờ thời gian trôi qua rồi linh khí từ từ tẩm bổ thân thể.

Khi Nam Lạc rơi vào trạng thái tu luyện mới phát hiện thân thể của hắn thê thảm đến mức nào. Đám mây mù mỏng manh trong đan điền đã biến mất không còn chút nào. Hắn cố gắng chịu đựng sự đau đớn, giữ vững tinh thần rồi bắt đầu thu hút linh khí tiến hành thổ nạp.

Không phá thì không thể xây được. Nếu như có thể tu luyện một cách kịp thời thì Nam Lạc còn có cơ hội tiến thêm một bước nữa.

Hắn chỉ cảm thấy thân thể như sa mạc, tất cả linh khí hút vào trong cơ thể như từng giọt từng giọt nước. linh khí vừa tiến vào trong thân thể thì đã bị thân thể cắn nuốt. Không cách nào hoàn thành một chu thiên. Thân thể như một cái động không đáy không ngừng thôn phệ sạch sẽ linh khí.

Chương 8: Thôn vân thổ vụ

Dịch giả: Út Khờ

Dương Lực Đại Tiên yên lặng đứng một bên quan sát, hiện tại linh khí trên đỉnh đầu Nam Lạc dần dần tạo thành một hình lốc xoáy. Tuy linh khí không nồng đậm, tốc độ xoay chuyển cũng không nhanh nhưng nó lại có xu hướng không ngừng tăng mạnh.

- Tiểu tử nhân loại này có thiên phú không tệ lắm...

Thời gian dần dần trôi qua, khi Nam Lạc ngồi xuống tu luyện thì đã hoàng hôn, ánh trăng lên rồi đến khi mặt trời mọc thì cơn lốc linh khí xoay chuyển trên đầu Nam Lạc mới từ từ dừng lại trông chốc lát rồi hóa thành từng cơn sóng gợn tản mát ra xung quanh.

Nam Lạc lại tiếp tục cùng Dương Lực Đại Tiên tiếp tục hành trình đi xuyên khu rừng rộng lớn vạn dặm này.

Khi Nam Lạc tỉnh lại thì một gấu một hổ kia không biết đã đánh đến chỗ nào rồi, xung quanh chỉ còn những đoạn cây gãy bừa bộ trên mặt đất.

Trong núi rất nguy hiểm, mình phải nhanh chóng về nhà. Đây là suy nghĩ duy nhất của Nam Lạc sau khi nhìn thấy cảnh chiến đấu kia.

Hắn không biết bọn chúng vì cái gì mà đánh nhau và cũng không muốn biết. Cho nên Nam Lạc càng đi càng nhanh, ban đêm hắn dùng ánh trăng, ánh sao để thổ nạp, ban ngày cũng liên tục suy nghĩ cách nào để mình có thể chạy nhanh hơn. Đương nhiên hắn cũng có lên tiếng hỏi Dương Lực Đại Tiên nhưng tên kia vẫn làm ra một bộ dáng tuyệt học gia truyền của lão phu chỉ truyền nữ không truyền nam khiến cho Nam Lạc không moi được một chút hữu dụng nào.

Trên đường trốn trốn tránh tránh liên tục, mặc kệ ở phía trước là cái gì ngăn cản thì cả hai vẫn lựa chọn trốn tránh.

Ta đánh không lại cũng không thể chọc vào thì chẳng lẽ không chạy được sao?

Cứ như vậy mà một người một dê đi hơn hai mươi ngày không gặp chút sự cố nào. Tuy trên đường gặp yêu quái đuổi giết nhưng may mắn bọn họ đều có địa bàn riêng của mình, nếu chạy ra khỏi địa bàn của bọn chúng thì yêu quái sẽ không còn đuổi giết nữa. Nam Lạc cũng vì vậy mà dẫn rất nhiều huyết án khiến cho các yêu quái đánh nhau loạn xạ.

Tuy có rất nhiều đường quanh co nhưng Nam Lạc vẫn con con đường mặt trời mọc để đi. Hắn kiên định, chấp nhất chọn phương hướng mà hắn cho là nơi của gia đình và tự do của mình.

Hiện tại tốc độ của Nam Lạc so với Dương Lực Đại Tiên khi được hoàng vụ bao phủ không kém hơn chút nào nhưng khi Dương Lực Đại Tiên sử dụng độn địa thuật lại khiến cho hắn ngay cả cái đuôi bóng dáng của hoàng vụ cũng thay đổi. Nhưng loại độn địa có cự ly xa như vậy rất hao tổn pháp lực. Bình thường thì Dương Lực Đại Tiên không sử dụng, lâu lâu nhìn thấy Nam Lạc biểu hiện ra thần sắc hưng phấn trước mặt hắn thì hắn mới sử dụng khiến cho sự hưng phấn của Nam Lạc bị dập tắt tại chỗ.

Ngoại trừ tốc độ tăng mạnh thì khả năng thu liễm khi tức của Nam Lạc cũng tiến bộ vô cùng. Từng có một lần hắn sơ ý tiến vào trong đỉnh núi của báo đốm đứng nhìn thân hình mạnh mẽ ẩn chứa sát khí vô cùng của nó khiến cho Nam Lạc nhận xét nó không hề mua kém một gấu một hổ kia chút nào. Nhưng lúc đó xoay người bỏ chạy đã quá muộn.

Có thể là vì ở trong lãnh địa của báo đốm nên sự cảnh giác của nó không cao lắm. Cho nên khi Nam Lạc và Dương Lực Đại Tiên phát hiện ra nó trước chứ nó không hề cảm giác có hai kẻ xâm nhập lãnh địa của mình.

Nam Lạc cùng Dương Lực Đại Tiên vôi vàng đứng yên không hề nhúc nhích. Hắn cảm giác chỉ cần một sợi lông của mình run nhẹ thì báo đốm sẽ phát hiện. Nam Lạc nhìn chằm chằm vào báo đốm kia mà chậm rãi nằm sát xuống mặt đất mượn cây cối và địa hình xung quanh che lấy thân ảnh của mình. Hắn vừa nằm xuống thì dường như báo đốm cảm giác được sự khác thường liền xoay đầu nhìn sang khiến cho Nam Lạc cảm giác được từ trong đôi mắt kia tràn ngập sự khát máu và hung hãn.

Mỗi một tòa núi trong rừng đều có yêu quái cường đại ở đó xưng vương. Bọn hắn đều đạp lên xương cốt của đồng loại mới có được chữ ‘vương’ kia.Dương Lực Đại Tiên bên cạnh Nam Lạc toát ra hoàng vụ chạy nhanh xuống chân núi như ở dưới đó có vật gì hút mạnh nó xuống vậy. Nam Lạc hiểu rằng đây chính là Dương Lực Đại Tiên toàn lực dùng độn địa thuật.

Ngay lúc đó thì hắn cảm giác được một cỏ gió tanh mang theo sát khí vo thiên cái địa vọt tới. Nam Lạc chỉ còn biết dán sát thana thể xuống mặt đất mà nhắm mắt lại, ngay cả ngón tay cũng không dám nhúc nhích chút nào.

Hiển nhiên báo đốm phát hiện được sự chấn động linh lực của Dương Lực Đại Tiên liền vội vàng đuổi theo.

Long, hổ di chuyển khiến cho phong vân biến sắc, ngay cả báo đốm thành yêu cũng có được xu thế đáng sợ như vậy.

Nam Lạc cảm giác được bản thân mình đang ngâm trong một biển máu.

Hiện tại hắn không dám động, chỉ cần động là chết. Nam Lạc không có khả năng độn địa xuất quỷ nhập thần như Dương Lực Đại Tiên. Chạy thì chạy không lại cho nên hắn chỉ còn cách ở nguyên tại chỗ ngưng thở, buông lỏng toàn thân và tưởng tượng bản thân mình chính là một cục đá, một cục đá tùy ý gió mưa dày xéo. Đây chính là phương pháp che dấu mà những ngày qua Nam Lạc luôn luôn thử nghiệm.

Một cơn gió tanh tưởng gào thét qua người khiến cho đất đá trên mặt đất bay tán loạn, báo đốm gào théo bay qua làm cho một vài tảng đá và lá khô rơi lên trên người hắn.

Nam Lạc không dám động, hắn giống như là một người chết, một cụ đá bên đường, trên người không chút khí tức sinh mệnh nào cả. Ngay cả tim đập và máu huyết cũng gần như đình chỉ.

Khoảng chừng nửa canh giờ sau con gió tanh tưởi kia vọt qua lần nữa. Nhưng khi đi ngang qua nơi Nam Lạc ẩn nấp liền ngừng lại run run tai và hít hít mũi như đã phát hiện vào điều gì đó.

Nam Lạc đã tiến vào trạng thái không minh, mười mét xung quanh như tiến vào trong tinh thần của hắn, thậm chí so với ánh mắt còn rõ ràng hơn rất nhiều. Đột nhiên Nam Lạc cảm thấy mình bị một ánh mắt nhìn chằm chằm khiến hắn có cảm giác như bị rơi vào hầm băng.- Toi rồi, chẳng lẽ bị phát hiện?

Nhưng cảm giác lạnh như băng kia chỉ chợt lóe lên rồi biến mất. Báo đốm rống lớn một tiếng mang theo uy áp và sát khí như đang phát tán sự tức giận trong lòng ra ngoài.

Cho đến khi báo đốm đi khỏi thì Nam Lạc mới âm thầm thở nhẹ một hơi. Nhưng mà trên khóe miệng của hắn vẫn còn một ít máu, đây chính là do tiếng kêu gào của báo đốm làm hắn bị tổn thương.

Tuy Nam Lạc bị thương nhưng vẫn cao hứng vô cùng bởi vì báo đốm chỉ cách hắn có năm mét nhưng nó vẫn không hề phát hiện ra. Hắn vội vàng chạy trở về nhưng chưa chạy được bao lâu liền phát hiện dương lực đai tiên đang đứng ở một sườn núi cao cao nhìn sang bên này.

Có thể thấy rõ trong ánh mắt con dê nhát gan này tràn ngập một loại không thể tin tưởng được.

Nam Lạc có chút đắc ý, trong lòng cao hứng vô cùng khiến cho thân thể bị thương cũng bị hắn quăng tận đi đâu. Bất quá trong lòng hắn đối với Dương Lực Đại Tiên có thể chạy thoát báo đốm kia cũng cảm giác kinh ngạc vô cùng.

- Ta rất kinh ngạc, độn địa thuật của đại tiên làm ta cảm giác rất thần kỳ!

Nam Lạc vừa cười vừa nói, tuy hiểu rõ con dê này chỉ tự xưng là đại tiên nhưng Nam Lạc vẫn thích gọi như vậy.

- Tiểu tử nhân tộc ngươi vậy mà không chết làm ta rất ngạc nhiên.

Dương Lực Đại Tiên nói ra một cách trắng trợn.

- Đại tiên có muốn học phương pháp thu liễm khí tức kia không? Học xong thì không cần trốn chạy nữa.

- Muốn!

- Vậy thì lấy độn địa thuật của ngươi để đổi!

- Không đời nào! Độn địa thuật là bổn mạng thần thông của bổn đại tiên thì sao có thể so sánh với phương pháp thu liễm khí tức của ngươi được.

Nam Lạc lại thêm một lần thất bại.

Chương 9: Thiên địch

Dịch giả: Út khờ

Trời đất rộng lớn, núi rừng bao la. Nam Lạc cùng Dương Lực Đại Tiên ở trong rừng như hai hạt cát giữa sa mạc, hai giọt nước giữa biển rộng.

Tuy nhiên Dương Lực Đại Tiên không đồng ý dạy độn địa thuật cho Nam Lạc nhưng Nam Lạc vẫn nói ra phương pháp ẩn nấp khí tức mà hắn ngộ ra cho Dương Lực Đại Tiên. Theo Nam Lạc thì hắn đã học được rất nhiều thứ từ Dương Lực Đại Tiên như thế nào lựa chọn khu vực có linh khí toát ra ngồi xuống tu luyện, hay là địa phương nào không thể đi, trái cây nào có thể ăn và tên nó là gì, còn có trái cây nào tuy nhìn rất mê người nhưng ngàn vạn lần không được đến gần bởi vì những cây đó đều có hung thú canh giữ, bọn họ đánh không thắng được hoặc như trong núi có một vài pháp tắc mạnh ăn yếu, một ít thế lực trong thiên địa.

Tuy Dương Lực Đại Tiên không nói rõ ràng cẩn thận nhưng lại vẽ cho Nam Lạc một bức tranh thiên địa rõ ràng khiến cho Nam Lạc cảm giác mình không pải chỉ có tế ti mới có kiến thức uyên bác nhất nữa. Nghĩ đến khi chính mình trở về trong bộ lạc thì tất cả những thành viên lớn nhỏ trong tộc đang ngồi xung quanh bốn phía để lắng nghe với vẻ mặt tràn đầy sùng bái làm cho Nam Lạc cảm thấy rất thỏa mãn.

Mỗi khi nghĩ đến điều này làm cho Nam Lạc mỉm cười một cách vui vẻ như mặt trời vừa mọc.

Nhưng khi hắn sò vào trán cảm nhận được da thịt bóng loáng khiến cho những suy nghĩ vui sướng của hắn lập tức tan biến. Từng có lần Nam Lạc tìm một vài hòn đá bén nhọn rồi gạch loạn lên trán khiến cho máu tươi chảy xuôi xuống gương mặt bao phủ cả ánh mắt. Sự đau đớn đó khiến cho toàn thân Nam Lạc run rẩy nhưng trong lòng hắn bổng nhiên sinh ra một sự vui vẻ như hai chữ tổn thương kia không phải dành cho hắn. (Thèng này thích tự ngược ^^!)

Hắn sợ rằng sau khi trở về người khác sẽ hỏi chữ trên trán là gì thì hắn không biết phải giải thích ra sao.

Nhưng mấy ngày sau lớp sẹo trên trán bóc ra thì hắn sờ tay vào vẫn cảm giác được sự bóng loáng, sau khi nhìn vào mặt nước thì hai chữ Thập Cửu kia vẫn vàng rực như xưa. Nam Lạc chưa từng từ bỏ ý định, hắn hỏi Dương Lực Đại Tiên có cách nào xóa nó đi không, cho dù là nhạt một chút thì Nam Lạc vẫn dùng tảng đá để cày xéo lên cho đến khi nó biến mất nhưng đáp án hắn nhạn được là không có, không hề có thay đổi gì cả. Hai chữ đó giống như là khắc trên trán của linh hồn hắn vậy, không có biện pháp nào xóa được hết.

Nam Lạc cùng Dương Lực Đại Tiên đi trong khu rừng mênh mông này hơn một tháng. Trong thời gian lúc nào cũng phải cảnh giác để không phải mất mạng lâu như vậy làm cho ngay cả Nam Lạc cũng không hề biến bản thân mình biến hóa to lớn như thế nào. Khí tức toàn thân hắn cô đọn như tảng đá, không hề bộc lộ ra bên ngoài mà có cảm giác mờ mịt ảm đạm như có như không. Đây chính là pháp quyết bảo vệ tánh mạng của hắn. Tùy tiện chọn bất kỳ một yêu quái trong rừng này ra đều mạnh hơn hẳn so với hắn.

Nam Lạc chưa từng nghĩ rằng mùa thu đến mà cây lá trong rừng vẫn xanh um, một tòa núi lớn bằng nham thạch như một con mãnh thú khổng lồ nằm sấp xuống mặt đất.

Núi không cao, khe rãnh từ trên đỉnh xuống tới chân núi như có một người dùng đao chém núi thành hai nữa. Nhìn hai vách núi tịch mịch kia rồi lại nhìn ngọn núi to lớn kéo dài cực xa thì Nam Lạc đã biết nếu muốn đi qua cũng chỉ có một con đường mà thôi.

Nhưng con đường này lại khiến cho Nam Lạc có cảm giác sởn tóc gáy như đi vào một cái bẫy rập thật lớn.

Đôi tai của Dương Lực Đại Tiên run run, đôi mắt nhìn khắp bốn phía cực kỳ đề phòng lối đi này.

Nam Lạc nhìn Dương Lực Đại Tiên rồi lại nhìn lối đi u ám kia đột nhiên nghĩ thầm: “Đây cũng không phải chiến trường chiến đấu của bộ lạc mình mà là trong núi, khắp nơi đều có yêu quái có khả năng phi thiên độn địa, thôn vân thổ vụ thì ai còn đặt mai phục ở đây? Mai phục ai chứ?” Nghĩ như vậy nên Nam Lạc tự cười giễu bản thân mình rồi cố gắng đè nén cảm giác nguy hiểm trong lòng xuống.

Nam Lạc vừa cười vừa nói với Dương Lực Đại Tiên:
- Đại tiên, để ta đi trước mở đường nha, nếu có nguy hiểm thì với cây gậy gỗ trong tay ta cũng đủ đảm bảo cho ngài an toàn đi qua rồi.

Đây chỉ là câu nói giỡn của Nam Lạc mà thôi, nếu thật sự gặp phải nguy hiểm thì Dương Lực Đại Tiên nào cần hắn bảo vệ chứ. Dựa vào độn địa thuật từng chạy thoát khỏi tay của biết bao yêu quái kia thì cơ hội chạy thoát cao hơn Nam Lạc không biết bao nhiêu lần.

Vừa tiến vào trong sơn đạo liền cảm giác được một luồng gió lạnh thấu xương thôi qua. Vài bước sau lưng là ánh mặt trời chiếu rọi khiến cho Nam Lạc cảm giác một tia ấm áp

Nam Lạc nắm chặt gậy gỗ trong tay rồi vận chuyển linh lực trong cơ thể xua tan hàn ý. Tinh thần của hắn tiến vào trạng thái vững như bàn thạch, yên tĩnh như mặt nước rồi cẩn thận cảm ứng các động tĩnh ở xung quanh mười mét.

Một bước, hai bước, ba bước...

Thông đạo này chỉ dài khoảng một trăm mét, rộng khoảng hai mét. Hiện tại Nam Lạc và Dương Lực Đại Tiên đã đi được một nửa đoạn đường, Dương Lực Đại Tiên có khả năng độn địa để chạy qua nhưng nó vẫn chậm chạp đi sau lưng Nam Lạc khiến cho Nam Lạc cười nhạo hắn đồ nhát gan khiến nó phản bác mà vẫn đi theo sát sau lưng y như cũ.

Nhìn thấy sắp đi ra khỏi đó rồi khiến cho Nam Lạc nghĩ thầm là do bản thân mình quá nhạy cảm rồi.

Ngao... Ngao...

Một tiếng sói tru kéo dài kèm theo thiên địa linh khí vang lên.
Đây là một con Sói đã thành tinh.

Tiếng tru của soi khiến cho toàn thân Nam Lạc run rẩy, tâm thần giống như bị người khác bóp chặt vào tay.

Âm thanh này Nam Lạc quen thuộc vô cùng, khi xưa ở bộ tộc thì ngày đêm hắn đều mơ thấy con sói trắng tấn công mình cho nên trong lòng Nam Lạc thì loài động vật này giống như là thiên địch, nó so với các yêu quái ở trong rừng này càng khiến cho Nam Lạc sợ hãi hơn.

Khơi chờ Nam Lạc bình tĩnh lại thì ở phía trước đột nhiên xuất hiện rất nhiều xói xám, tuy so với con sói trắng ở trong núi phía sau bộ lạc nhỏ hơn rất nhiều nhưng vẫn khiến cho Nam Lạc sợ hãi vô cùng.

Nhìn thấy phía trước xuất hiện rất nhiều sói xám thì phản ứng đầu tiên của Nam Lạc chính là xoay người nhìn về phía sau. Kết quả khiến cho hắn lạnh lẽo vô cùng. Ở sau lưng cũng có vô số sói xám xuất hiện.

Nam Lạc giơ gậy gỗ trong tay lên nhìn sói xám ở trước và sau mà trong đầu đang suy nghĩ nhanh như điện để tìm phương hướng đột phá vòng vây.

Nhưng mà bầy sói càng ngày càng tiến gần khiến cho Dương Lực Đại Tiên vốn đang run rẩy vô cùng sợ hãi nằm bẹp xuống mặt đất không đứng lên nỗi được nữa.

Nam Lạc khẩn trương hô lớn:

- Đại tiên nhanh dùng độn địa thuật thoát ra. Nhanh nhanh...

Ngao... Một tiếng sói tru dường như còn mang theo ma lực nhiếp hồn khiến cho tinh thần Nam Lạc có chút hoảng hốt.

Những con sói kia sẽ không cho thời gian để bọn hắn chuẩn bị mà mang theo những tiếng sói tru tiến đến gần và quây quanh bọn họ.

Nam Lạc muốn đánh về phía trước để chạy trốn ra ngoài nhưng Dương Lực Đại Tiên vẫn nằm bẹp trên đất run rẩy không ngừng. Nam Lạc có thể nhìn thấy sự sợ hãi phát ra từ trong nội tâm khiến cho Nam Lạc không thể nào bỏ nó ở lại mà chạy một mình được.

Từ phía trên nhìn xuống chỉ thấy trong sơn đạo liên tục xuất hiện những con sói xám lao đến một cách dũng mạnh như sóng biển với một đội hình chỉnh tề như quân đội mang theo một khí thế sắc bến làm người ta sợ hãi không thôi.

Trong lòng Nam Lạc trầm xuống, cây gậy gỗ trong tay hắn bao phủ một tầng ánh sáng màu xanh nhàn nhạt.

Chương 10: Dương giác ấn ký

Dịch giả: Út khờ

Gậy gỗ trong tay Nam Lạc là một loại gỗ cứng vô cùng ở trong rừng. Khi cầm vào tay có cảm giác rất nặng, nếu không phải nhìn bề ngoài nó giống gậy gỗ thì Nam Lạc cho rằng nó là một cây gậy thiết.

Nam Lạc không có thời gian cõng Dương Lực Đại Tiên đến bên cạnh vách đá tìm một vị trí tốt để phòng thủ bởi vì bầy lang đã nhào lên tấn công rồi.

Nanh vuốt sắc bén, ánh mắt lạnh như băng với bộ lông màu xám của bầy sói tạo ra một bầu không khí thật áp lực. Ngoại trừ âm thanh lúc đầu như ra lệnh ra thì nhiều con sói ở chung một chỗ lại không hề phát ra chút tiếng động nào khiến cho Nam Lạc chịu áp lực to lớn vô cùng.

Gậy gỗ di chuyển liên tục, Nam Lạc điều khiển nó hóa thành từng ảo ảnh đánh bay các con sói muốn tiến đến gần cả hai.

Thân thể của Dương Lực Đại Tiên không lớn, so với các sơn dương khác không khác bao nhiêu nhưng hiện tại đang nằm trên mặt đất lạnh run. Nó đối với Nam Lạc vừa ngăn cản tấn công vừa la hét kia như không nghe thấy gì cả. Trong đôi mắt nhỏ của nó giờ chỉ còn lại sự sợ hãi mà thôi.

Nam Lạc di chuyển lại bên cạnh Dương Lực Đại Tiên. Đây chính là Thung Bộ được hắn luyện từ nhỏ, bây giờ sử dụng lại liền mang theo một loại khí thế mạnh mẽ vô cùng.

Bầy sói tiến công khắp bốn phương tám hướng nhưng khi Nam Lạc sử dụng Thung Bộ đứng ở đó giống như có nhiều ánh mắt quan sát khắp nơi, cho dù là sói ở đâu nhào lên tấn công đều bị gậy gỗ trong tay hắn đẩy bay ra ngoài. Tuy rằng mỗi chiêu đều không khiến cho các con sói chết đi nhưng một lúc lâu sau chúng nó mới có thể đứng lên được.

Đây không phải là do Nam Lạc không muốn đánh chết mà là không thể, những con sói này tuy nhìn bình thường nhưng lại có thân thể mạnh mẽ vô cùng.

Những con sói chen lấn chật ních ở hai lối đi, trong lòng Nam Lạc hiểu rất rõ nếu tiếp tục như vậy chính mình sẽ chết ở đây bởi vì linh khí trong cơ thể hắn đang dần dần trôi đi.

Cúi đầu nhìn con dê đi chung với mình hơn một tháng thì hắn chỉ thấy được sự sợ hãi và cầu xin từ trong ánh mắt đó.

- Đứng lên, độn địa thuật của ngươi vừa xuất ra thì sẽ hết nguy hiểm ngay.

Nam Lạc đỏ mắt mà gầm lên, trong giọng nói có một cảm giác đau đớn không thành lời.

Dường như là lời nói của Nam Lạc có tác dụng, sự bối rối và sợ hãi trong mắt của Dương Lực Đại Tiên giảm xuống. Nó chậm rãi di chuyển thân thể muốn đứng lên nhưng bốn chân vẫn run rẩy như cũ, không chịu ghe sự khống chế của nó.

- Ngươi ở trước mặt rất nhiều yêu quái cường đại đều có thể chạy thoát thì những con sói này tính là gì? Trước kia chúng ta gặp phải biết bao nhiêu yêu quái so với bầy sói này hung hãn hơn gấp mười, trăm lần...

Nam Lạc vừa cổ vũ vừa múa gậy gỗ đánh bay những con sói đang tấn công. Hắn hét lớn không ngừng, hắn hi vọng Dương Lực Đại Tiên có thể thoát khỏi sự sợ hại của bầy sói.

Rắc...

Trong lòng Nam Lạc hoảng sợ vô cùng bởi vì gậy gỗ trong tay hắn không chịu được gánh nặng nên đã gãy đôi.

Ngao...

Dường như Sói bầy đàn đã phát hiện vũ khí trong tay của Nam Lạc đã gãy liền hưng phấn phát động mệnh lệnh tấn công.

Bầy sói như hải triều mang theo hơi thở tử vong bao phủ Nam Lạc và cả Dương Lực Đại Tiên đang ở dưới đất.

Đúng lúc này một tầng hoàng vụ chợt lóe lên rồi biến mất.

Nam Lạc cùng với Dương Lực Đại Tiên cũng biến mất theo tầng hoàng vụ kia, ở đó chỉ còn để lại một bầy sói xám với ánh mắt đỏ gầu đang rống giận không ngừng.

Trên một sườn núi nhỏ cách sơn đạo một dặm đột nhiên xuất hiện Nam Lạc đang ngồi trên lưng Dương Lực Đại Tiên.

Một người một dê nhìn sơn đạo suýt làm cho bọn chúng bỏ mạng ở đó với ánh mắt đầy sợ hãi. Ánh nắng mặt trời không ngừng xua tan sự lạnh lẽo trong lòng. Đó không phải là do thời tiết mà là sự lạnh lẽo khi đối mặt với cái chết.

Khi đó Nam Lạc luôn cho rằng mình phải chết. Cảm giác ấy so với trong lồng giam hoàn toàn khác nhau. Hắn không cam lòng mình phải chết nơi đó bởi vì hắn đang trên con đường trở về nhà, hắn tràn ngập hi vọng.

Sống và chết chỉ trong một ý niệm mà thôi. Tế ti trưởng lão từng nói rằng khi sắp đối mặt với cái chết thì mới nhìn rõ được khát vọng của bản thân mà mình muốn nhất.

Nam Lạc nhìn về phía đông. Đó chính là nơi mà hắn muốn đi đến, trên đoạn đường cần phải đi qua rất nhiều ngọn núi.

“Phải trở về nhà thật nhanh. Nhớ...”

Từ ‘Trở về nơi xưa’ này thật kỳ diệu. Nam và nữ sau khi lăn lộn trên giường thì cũng trở về như trước. Trong chiến đấu cũng vậy, nhất là đi trên con đường nhiều lúc phải đối mặt với cái chết lại khiến cho người ta càng muốn trở về khi xưa.

Cho nên Nam Lạc và Dương Lực Đại Tiên vẫn còn có chút sợ hãi. Hắn có thể cảm giác được mùi tanh hôi của bầy sói theo cơn gió mang đến. Đáng sợ nhất là con sói đầu đàn vẫn còn chưa xuất hiện kia.

Nam Lạc không hề biết Ích Cốc Đan có thể đảm bảo bao lâu không đối bụng. Hắn đã rời khỏi lồng giam kia hơn mộ tháng, có lúc ngẫ nhiên ăn vài loại trái cây nhưng đến hiện tại vẫn không có cảm giác đói chút nào cả.Đây chính là điều mà Nam Lạc cao hứng vô cùng. Muốn thì ăn, không muốn ăn cũng không thấy đói. Có thời gian thì đi tu luyện, như vậy thật tốt.

Hiện tại Nam Lạc đang ngồi trên một tảng đá lớn nhưng hắn không tu luyện. dương lực đang đứng ở bên cạnh nhìn về sơn đạo ở xa xa kia.

- Đại tiên, Dương Lực Đại Tiên. Chậc chậc, cái tên thật uy vũ làm sao. Nhưng lại bị mấy con sói chưa có linh trí hù đứng không nỗi.

Nam Lạc không hề có cảm giác đánh người không đánh mặt chút nào.

Bất quá Dương Lực Đại Tiên không phải là một con dê bình thường. Hắn vẫn đứng yên nhìn về phía xa, một vài cọng lông vàng trên người khẽ động theo gió. Nếu chỉ nhìn vậy thôi sẽ có chút bộ dáng của cao nhân.

- Độn địa thuật thật lợi hại. Ta chỉ vừa thấy hoàng vụ vừa lóe liền xuất hiện trên sườn núi này. Nếu ta cũng có là tốt rồi. Ít ra trong thời điểm mấu chốt ngươi sài không được thì ta còn có thể cõng ngươi chạy. Ài...

Nam Lạc không có trực tiếp muốn Dương Lực Đại Tiên dạy cho mà ý tứ trong lời nói cho dù Dương Lực Đại Tiên có là heo thành tinh cũng hiểu được. Nhưng mà nó không thèm chớp mắt cũng không mở miệng. Căn bản là không để ý đến khiến cho Nam Lạc không còn biết phải nói gì.

- Chúng ta đã quen biết như vậy...

Nam Lạc vì độn địa thuật lại mở miệng thêm lần nữa. Tác dụng của độn địa thuật sau chuyện này khiến hắn thèm chảy dãi.

Dương Lực Đại Tiên vẫn không mở miệng.

- Ta cứu mạng ngươi...

- Chờ trở lại bộ tộc ta tìm cho ngươi hai đồng tử thông minh, đáng yêu nhất...

Dương Lực Đại Tiên vẫn không lên tiếng.

Nam Lạc quyết định không nói chuyện với Dương Lực Đại Tiên nữa. Chờ sau này hắn có gặp nguy hiểm thì mình sẽ ngoảnh mặt làm ngơ vậy.

Dương Lực Đại Tiên nói nhiều, Dương Lực Đại Tiên nhát gan, Dương Lực Đại Tiên ưa thích nghe người ta ca ngợi nó. Điều này Nam Lạc hiểu rất rõ. Hiện tại trong lòng của hắn còn có thêm một điều nữa – Dương Lực Đại Tiên rất vô sỉ.

Nhưng mà mặc kệ hắn làm cái gì, dùng thủ đoạn ra sao thì Nam Lạc vẫn không học được độn địa thuật.

Mỗi lần Dương Lực Đại Tiên đều có thể mang theo Nam Lạc đi đến những nơi có linh khí tràn đầy đôi chút mà thôi. Những địa phương linh khí nồng nặc đều đã có chủ.

Nơi đây có ánh nắng mặt trời chiếu rọi, gió thổi phất phơ, bên cạnh còn có một con suối nhỏ nữa. Khi ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên người thì Nam Lạc liền thu công. Mỗi khi trời tối chính là lúc Nam Lạc tu luyện. Tuy rằng hiện tại không có tiến bộ bao nhieu nhưng không có thể cảm giác được linh khí trong đan điền tinh thuần thêm một chút. Đây cũng chính là động lực của hắn.
Đột nhiên trong lòng Nam Lạc xuất hiện một cảm giác nguy hiểm, còn Dương Lực Đại Tiên đang đứng bên cạnh hắn liền toát ra một tầng hoàng vụ.

Một bóng đen tiến đến nhanh như tia chớp.

Nam Lạc còn chưa thấy rõ đó là cái gì liền theo bản năng lui về sau nhưng khi tập trung nhìn vào đã thấy một con ưng thật lớn chộp Dương Lực Đại Tiên vào chân.

Hắn chỉ thấy con ưng này lớn như một con cọp với bộ lông đen như mực, trên đỉnh đầu có một nhúm lông nhìn như cái vương niệm. Khi nó nhìn chăm chú vào Nam Lạc như một vị vua đang nhìn xuống dân.

Trong lòng Nam Lạc bối rối vô cùng, hắn không nhịn được giơ tay lên vuốt hai chữ Thập Cửu trên trán.

Nam Lạc biết con ưng này là đến để bắt hắn.

- Ngươi là Ưng Cửu?

Nam Lạc bình tĩnh mà hỏi. Trong lòng hắn hi vọng con ưng này không phải. Hắn biết rõ nếu bị bắt về có lẽ mình sẽ chết nhưng trong lòng Nam Lạc không hề muốn chuyện ấy xảy ra.

Cảm giác mất đi tự do, bị người khác đùa giỡn với vận mệnh bản thân còn khó chiệu hơn cái chết.

Nhưng ánh mắt lạnh nhưng băng của con ưng khổng lồ này làm cho Nam Lạc khẳng định đây chính là Ưng Cửu. Nam Lạc chưa từng nhìn thấy con ưng khác, có lẽ ánh mắt yêu quái cũng không phong phú như của nhân loại nhưng ánh mắt của Ưng Cửu lại khác. Cái cảm giác lạnh như băng, tàn khốc và vô tình cùng với ánh mắt lạnh lùng của Tam Thái Tử tại Thương Mãn Nhai hoàn toàn khác nhau.

- Ngươi đến bắt ta về sao? Có thể thả nó ra chứ?

Áp lực tăng mạnh theo sự yên lặng. Dường như ngay cả ánh mặt trời cũng vì con ưng khổng lồ ấy mà tan biến.

Chỉ còn lại Dương Lực Đại Tiên đang cố gắng giãy dụa, hoàng vụ chợt lóe lên không ngừng nhưng đều không thoát khỏi ưng trảo đen thùi kia.

Con ưng khổng lồ cúi đầu nhìn Dương Lực Đại Tiên sau khi trầm ngâm một lúc liền buông lỏng ưng trảo ra.

Hoàng vụ chợt lóe, Dương Lực Đại Tiên liền biến mất không còn bóng dáng.

Nam Lạc biết rõ với tính cách của Dương Lực Đại Tiên thì hắn đã ở cách đây vài dặm rồi. Hắn thở dài một tiếng, đã quen biết hơn một tháng vậy mà một câu tạm biệt cũng không có.

Trong lòng có một nỗi buồn phiền vô cớ.

Từ trong ánh mắt lạnh lùng kia Nam Lạc có thể thấy rõ sự cười nhạo như muốn nói với hắn rằng ngươi cứu hắn vậy mà ngay cả một câu chào cũng không nói liền bỏ chạy một mình.

- Chúng ta đi thôi!

Nam Lạc nhìn nhìn về phía xa, đó chính là mục đích trước kia của hắn. Hắn có thể thấy được những đám mây trắng, có thể thấy được một vài con chim đang tung cánh bay lượn tự do.

Đột nhiên hoàng vụ chợt lóe bê cạnh Nam Lạc, Dương Lực Đại Tiên lại trở về.

- Đại tiên sao trở về?

Nam Lạc thắc mắc và khẩn trương nhìn vào con ưng khổng lồ kia sợ hắn đổi ý bắt giết Dương Lực Đại Tiên.

Dương Lực Đại Tiên không lên tiếng trả lời. Nam Lạc thấy rõ cái sừng như san hô trên đầu hắn chợt lóe lên hoàng vụ từ nhạt đến đậm dần. Cuối cùng hóa thành một cái sừng như sừng của Dương Lực Đại Tiên vậy.

- Đây là...

Hoàng vụ chậm rãi ngưng kết thành sừng dê rồi bay nhè nhẹ về phía Nam Lạc. Nó rất mờ ảo như có một cơn gió nhẹ sẽ tản mát đi. Còn Dương Lực Đại Tiên giống như cực kỳ đau đớn, toàn thân run rẩy không ngừng.

Dưới ánh mắt nghi hoặc của Nam Lạc thì cái sừng do hoàng vụ ngưng kết thành kia chậm rãi bay nhanh về phía Nam Lạc. Hắn chỉ cảm giác được một hơi thở hùng hậu tràn vào trong lòng và cảm nhận được một thứ huyền áo gì đó nói không rõ, nhìn được được nhưng trong lòng lại có thể cảm nhận.

Phí dưới hai chữ Thập Cửu trên trán hắn lộ ra một cái án ký hình sừng dê màu vàng đất.

Toàn bộ tinh thần Nam Lạc rơi vào trong ý cảnh huyền áo ấy. hắn chỉ thấy người nhẹ nhàng bay lên khỏi mặt đất. Sau khi mở mắt đã phát hiện hắn ở giữa không trung, cuối đầu nhìn xuống đã thấy một con dê vàng suy yếu ngồi bên dưới gẩn đầu nhìn bầu trời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau