NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Yêu Nguyệt chiếu Thanh Nhan, thiên ngoại phi tiên

Dịch giả: quantl

Trong lòng Nam Lạc kinh hoàng, hắn không biết con cóc này chính là con cóc đầu tiên từ lúc thiên địa diễn hoa tới nay, tên là Thôn Thiên Đại Thánh, từ nhỏ đã có hai loại thần thông, một trong số đó có chút giống với Thôn Phệ Thiên Địa của Vu Tộc. Có thể thôn phệ hết thảy sinh linh trong thiên địa, hơn nữa bụng nó tự thành thế giới, vô luận sinh linh gì bị hút vào thì pháp lực, nguyên linh đều bị phong ấn, không tới một thì ba khắc sẽ biến thành linh khí.

Một loại thần thông khác chính là âm ba, âm ba này vô hình vô tượng nhưng lại có thể chân tan linh hồn, chôn vùi hư không.

Nghe Thôn Thiên Đại Thánh gào thét, trong lòng Nam Lạc không khỏi nghĩ, thì ra Băng Cung cũng là do nàng cướp đến.

Sắc trời đã hoàn toàn đen lại, một vùng thiên địa sau khi âm ba đi qua, trở nên vô cùng tĩnh lặng... Phảng phất như trong nháy mắt âm thanh của thiên địa đã hoàn toàn biến mất. Nam Lạc thầm nghĩ chẳng lẽ vừa nãy mình bị âm ba chấn thương, nhĩ thức đã bị tổn thương chăng?

Đột nhiên một đạo quang hoa vạn trượng từ trên bầu trời chiếu xuống, quang hoa trong trẻo như sương sớm, chiếu vào lớp da bạc xám của Thôn Thiên Đại Thánh, tạo thành một điểm sáng. Nam Lạc vội ngẩng đầu nhìn lên, hắn cảm thấy hào quang vạn trượng trên không trung chính là Yêu Nguyệt Kính.

Chỉ trong nháy mắt khi Nam Lạc suy nghĩ thì quang hoa của Yêu Nguyệt Kính chiếu xuống đã tràn ra, quang hoa của Yêu Nguyệt Kính hoá thành một mặt trăng xinh xắn, toả ánh xanh rực rỡ... Thôn Thiên Đại Vương và ngọn núi đồng thời bị ánh trăng bao phủ. Vô cùng rõ ràng phảng phất như ban ngày.

“Sao nàng làm được, ấn ký tinh thần của ta vẫn còn, nàng không hề xoá đi, tại sao có thể ngự sử Yêu Nguyệt Kính?” Nam Lạc nhìn Yêu Nguyệt Kính như một vầng trăng sáng nhỏ nhắn lại toả ra ánh sáng lạnh lùng trong lòng thầm nghi hoặc.

Sau khi Yêu Nguyệt hoá thành trăng sáng, những bông tuyết xuất hiện dưới trăng, lả tả rơi xuống. Mờ ảo mịt mù, huyền diệu lãnh diễm, phảng phất kính quang bao phủ không gian đã vượt khỏi đại thiên thế giới... Yên tĩnh mỹ lệ lại ẩn chứa nguy hiểm vô cùng vô tận.

Nam Lạc đã từng bị bông tuyết đóng băng cứng ngắn, nên từ rất xa hắn vẫn có thể cảm nhận sự lạnh lẽo trong yên lặng của bông tuyết. Con cự cáp tựa như cũng cảm nhận được nguy hiểm, vội mở cái miệng khổng lồ.

Chỉ thấy những bông tuyết rơi trong ánh trăng trong trẻo hoặc tán loạn, hoặc biến mất hoặc cuốn về mồm. Rõ ràng có đại động nhưng lại vô thanh vô tức. Nam Lạc không khỏi nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ đây hẳn là loại âm ba khi trước. Chỉ là lần này không biết vì sao không vang khắp không gian. Mà tựa hồ như bị ánh trăng hạn chế bên trong. Nam Lạc không biết ánh trăng có sức hạn chế hay vì con ếch lớn này tự mình khống chế...

Âm ba lặng lẽ nghịch tập theo luồng sáng, từ dưới lên trên, bay thẳng ra ngoài vạn trượng, tới nơi mà Yêu Nguyệt Kính đang toả sáng, bông tuyết dưới trăng lặng lẽ tiêu tán. Một đạo hồng ảnh từ trong miệng cự cáp bay ra, theo luồng âm ba nhằm thẳng vầng trăng.

Vạn trượng xa bất quá cũng chỉ là nháy mắt, nhưng Nam Lạc lại thấy vô cùng thong thả. Thiên địa lặng lẽ, một vầng trăng treo ngoài vạn trượng, ánh trăng phủ đầy một ngọn núi, trên núi có một con cóc xám bạc đang nằm trên đỉnh, nó ngửa mặt lên trời gào rống, đầu lưỡi màu đỏ hoá thành một đạo hồng ảnh cuốn về vầng trăng sáng.Bỗng dưng hình bóng của hồng y nữ tử nãy giờ biến mất đột nhiên xuất hiện, nàng ở trong ánh trăng, tay nắm Thanh Nhan đã rời vỏ, quanh thân là vô số bông tuyết... Hồng y phất phơ, tóc đen búi cao, ánh mắt lãnh ngạo, khoé miệng có một chút khinh thường, dưới ánh trăng hiện lên rõ mồn một trong thiên thị nhãn của Nam Lạc.

Nàng trong ánh trăng, trong bóng tuyết, từ trên trời đâm xuống, như thiên ngoại phi tiên. Mũi kiếm nhằm thẳng xuống cự cáp, nhìn thì vô cùng thong thả, nhưng lại chỉ trong nháy mắt, đã đâm vào trong âm ba, lưỡi của cự cáp trong sát na đó cũng đã lao tới, chỉ khẽ chạm vào mà hồng ảnh như bị điện giật vội vã rụt về.

Cự cáp phảng phất như bị tổn thương nghiêm trọng, toàn thân rung động. Thân thể đột nhiên phình to thêm vài phân, uy thế càng thêm khủng bố... Đứng cách đó mấy ngàn thước mà Nam Lạc cũng không khỏi nghĩ: “Nếu gặp người có thần thông như vậy chỉ đành chạy vắt giò lên cổ thôi”

Đúng lúc này Thanh Nhan trong tay hồng y nữ tử cũng phóng đại, hoá thành một thanh bảo kiếm cực lớn rời tay bay xuống, nhằm thẳng con ếch. Thân kiếm trong mắt Nam Lạc cơ hồ không thua gì một ngọn núi nhỏ, tản ra khí tức khiến người sợ hãi. Cự cáp tựa hồ cảm nhận được khủng bố hung hiểm từ thân kiếm, ngân quang loé lên, vừa muốn độn tẩu thì thân thể dường như bị ánh trăng khoá cứng. Cự kiếm ngang nhiên đâm xuống, như cắm vào đậu hũ, thân kiếm cực lớn chui vào thân thể cự cáp, đính nó lên trên đỉnh núi.

Nam Lạc trợn mắt há mồm, thế là chết à. Cự cáp vẫn còn đang giương miệng lớn trong lòng nó hoảng sợ... Vừa rồi nó muốn độn tẩu tại sao lại không thể động đậy được, vì thần thông của hồng y nữ tử sao, hay là vì ánh trăng.

Nhìn lên bầu trời, Huyền Minh – hồng y nữ tử cởi vỏ kiếm bên hông, tiện tay quăng đi, ở trên không vẽ một đường cong rơi vào trước Huyền Minh Băng Cung. Căn bản chưa từng liếc mắt nhìn Nam Lạc, thậm chí Thanh Nhan và Yêu Nguyệt cũng không thèm để ý, vô thượng uy năng linh bảo cũng tiện tay vứt như rơm rạ. Thần sắc ngạo nhiên, Nam Lạc không thể tưởng tượng nổi, có nhân vật nào có thể vào tầm mắt của nàng, có thể khiến ánh mắt nàng không còn lãnh ngạo nữa...

Tâm niệm khẽ động, vỏ kiếm xanh lại trở về tay.
Ngẩng đầu nhìn Yêu Nguyệt Kính biến thành trăng sáng nhỏ xinh vẫn còn đang hấp thụ thiên địa nguyên khí bổ sung bản thân, chỉ là quang hoa trong trẻo càng lúc càng mờ. Trong lòng hắn khẽ động, tâm niệm liên kết với Yêu Nguyệt Kính, trong chốc lát sau, Yêu Nguyệt Kinh khẽ ngâm một tiếng liền biến mất trên bầu trời, cổ tay khẽ lật, trong lòng bàn tay liên có thêm một cái gương. Trong lòng mừng rỡ, cẩn thận quan sát, Yêu Nguyệt Kính có thêm một chút sắc thái thần bí và lạ lẫm. Kiềm không được nhìn vào Băng Cung, nhét kính vào lồng ngực, dưới chân khẽ động, hoàng vân liền hạ xuống đỉnh núi có con cự cáp.

Cự cáp vẫn đang ngửa mặt lên trời, tựa như đang gào thét nhưng mắt chỉ còn màu tro tàn... Phần lưng bị Thanh Nhan Kiếm cắm vào, lõm hẳn xuống, lúc này chuôi kiếm lộ ở bên ngoài so với Nam Lạc còn cao hơn nhiều.

Trong mắt Nam Lạc loé lên cái nhìn nóng bỏng, trong lòng thầm nghĩ, nếu mình một ngày nào đó có thể dùng Thanh Nhan như vậy, lúc đó hẳn xem như có khả năng tự bảo vệ mình trên thế giới này.

Trước kia hắn chỉ nghĩ xem mình dùng Yêu Nguyệt và Thanh Nhan như thế nào, lần này cách mà Huyền Minh hồng y nữ tử dùng khiến hắn mở được một cái cửa sổ để dùng linh bảo, thông qua cửa sổ này phát hiện bên ngoài là thiên địa vô tận.

“Nguyên lai cho dù là linh vật không có đại đạo Tiên Thiên cũng có uy lực mạnh mẽ như vậy, chỉ là muốn có được uy lực cỡ đó, chỉ sợ là phải xem người sử dụng... Năng lực của mình càng mạnh, thì càng tốt, uy lực của linh bảo càng mạnh, hơn nữa còn có thiên biến vạn hoá thủ đoạn, xem uy lực chỉ sợ không thua gì Tiên Thiên linh bảo có chứa đại đạo” Nam Lạc nhìn cự kiếm thầm nghĩ.

Nhẹ tay khoát lên chuôi kiếm, trong lòng thầm cảm ứng khí tức trên thân kiếm. Năm năm ôn dưỡng khiến cho tâm thần của Nam Lạc và Thanh Nhan sinh ra cảm giác vi diệu, phảng phất như là một phần thân thể, nhưng lại rất mông lung không rõ ràng

Kiếm quang loé lên, chui vào vỏ. Mỉm cười xem xét Thanh Nhan một lượt rồi treo bên hông. Nhìn thân thể con cự cáp rồi xoay người định rời đi.

Đột nhiên trong lòng nghĩ tới luyện chế túi càn khôn cần tới dạ dày của cự cáp, cũng không biết có bị kiếm đâm nát không.

Cách luyện chế túi càn khôn là do ba năm trước đi ngang qua Ngũ Trang Đạo Quan, cùng đàm đạo với người trong đó. Lúc ấy nghe trong quan có người luận đạo liền tò mò đi vào. Nào biết từng người đi nghe cũng phải đi lên giảng một đoạn. Khi ấy Nam Lạc có gì mà giảng nào, chỉ là quy củ như vậy, hơn nữa nhiều người như vậy, chính mình không cách nào nói không nổi. Chỉ đành đọc ra một đoạn Hoàng Đình Kinh.

Đọc xong cả sảnh được trầm trồ khen ngọi, lập tức mọi người biết rõ Hoàng Đình Kinh là thứ tốt. Nam Lạc thầm hối hận không nên đọc ra Hoàng Đình Kinh, quan sát thật kỹ thì mới phát hiện ra không có bất cứ ai có ý niệm tham lam, thì ra cả sảnh đường đều là tu sĩ có đạo đức.

Nhất thời cao hứng, ở lại đó nửa năm. Trong vòng nửa năm này Nam Lạc có nghe nói quan chủ có một loại thần thông là Tụ Lí Càn Khôn có thể nạp thiên địa, nhất niệm thành thế giới. Tuy rất muốn học nhưng cũng biết không thể được truyền thụ nên cũng không mở miệng, tránh bị mất mặt.

Bất quá nửa năm này là thời gian mà hắn an tâm nhất, mỗi ngày nghe người ta luận đạo, hoặc nghe bọn họ giảng việc ẩn mật trong thiên địa, nếu không phải về tộc thì Nam Lạc thật sự không muốn rời chỗ đó. Phương pháp luyện chế túi càn khôn cũng học được từ lúc ấy, hơn nữa lúc rời đi, đồng tử còn tặng cho một bộ pháp bào, khiến lòng hắn không khỏi cảm khái vô cùng.

Chương 52: Thiên địa chúng sinh

Dịch giả: quantl

Cách luyện chế túi Càn Khôn cũng không phức tạp, tài liệu cũng không khó tìm nhưng để làm được một túi Càn Khôn tốt lại cực kì khó. Người dạy Nam Lạc làm túi Càn Khôn từng nói, chỉ cần là da của những sinh linh tu tới cảnh giới nhất định là được, có dạ dày của những đại yêu có thần thông thôn phệ thì vô cùng tốt vì đó là tài liệu cực phẩm. Lúc đó Nam Lạc âm thầm kinh hãi, mình cũng là một trong các sinh linh vậy thì da mình cũng có thể làm đúng không.

Nếu vì luyện chế túi Càn Khôn mà giết sinh linh khác rồi lấy da hoặc dạ dày để luyện thành pháp bảo thì Nam Lạc không làm được. Nhưng lúc này có một con cự cáp đã chết khiến tâm tư của hắn đột nhiên máy động.

Đắn đo suy nghĩ, đi đi lại lại trên cái lưng xám bạc.

Sắc trời ảm đạm nhưng Nam Lạc lại thấy rõ ràng mọi thứ. Cuối cùng hắn ngừng lại trên người cự cáp. Con mắt khẽ nhíu, kiếm quang loé lên, thân thể đột nhiên bành trướng, kiếm trong tay cũng lớn hơn.

Pháp Tượng Thiên Địa

Thân thể tăng lên mấy lần, Tàng Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào cũng tản ra thanh quang, phóng to cùng thân thể.

Một đạo kiếm quang như ngọc xẹt qua lưng cự cáp, một, hai... Tiên huyết chảy xuống, mùi máu tươi dày đặc. Nội tạng bốn phía, mùi hôi đầy trời, Nam Lạc lại tựa như không ngửi thấy, hắn cúi đầu tìm kiếm như một dã thú cúi đầu gặm thi thể. Tuy Tàng Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào không dính huyết nhưng mặt hắn lại dính không ít.

Bỗng nhiên Nam Lạc như cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu lên. Chỉ thấy trên ngọn núi đối diện, Hồng Y nữ tử Huyền Minh vẫn lẳng lặng đúng đó nhìn mình.

Tóc nàng búi cao, váy hồng thật dài, khoé miệng treo nụ cười khinh miệt, so với bất cứ lúc nào khác cũng nồng nặc hơn. Tựa như muốn nói, đây là bản tính của ngươi sao? Là bản tính của nhân loại sao?

Trong lòng Nam Lạc bỗng nhiên hốt hoảng, cúi đầu nhìn xung quanh, chỉ thấy huyết nhục mơ hồ, tanh hôi tràn ngập. Nhất thời cảm giác ánh mắt của Hồng Y nữ tử như lửa đỏ thiêu đốt linh hồn. Bước một bước lên không trung, người lập tức biến mất, thân ảnh loé lên biến mất ở vài ngọn núi xa, rồi tiêu thất trong màn đêm.

Trên trời cao không biết từ lúc nào đã xuất hiện mấy vì sao, bọn chúng dường như đã nhìn cả thiên địa trong mắt bao gồm cả hành vi phanh thây thi thể của Nam Lạc.

Dưới bầu trời đêm vô biên, Huyền Minh Băng Cung nhìn xuống thiên địa, bên cạnh có một Hồng Y nữ tử đứng lặng thinh, ngạo ngễ đơn độc.

Đột nhiên thanh ảnh xuất hiện bên người nàng, đó chính là Nam Lạc đã bỏ đi.

Chỉ là lúc này trên mặt hắn không còn vẻ hoàng hốt thất thố, tựa như đã khôi phục vẻ lãnh đạm thong dong. Nam Lạc cúi người thật sâu với Huyền Minh một cái rồi xoay người biến mất trong trời đêm.

************

Thiên địa biến thiên, nhật nguyệt luân chuyển.

Nam Lạc đã trở thành tế ti danh phù kỳ thực của Dương Bình Thị Tộc, không có bất cứ ai dị nghị cả. Cho dù là ba tế tí trước cũng tỏ vẻ vui mừng, còn trong đầu họ nghĩ gì thì không ai biết.

Trong khoảng thời gian ngắn thị tộc liền mở tiệc chúc mừng. Nam Lạc đem kinh lịch của mình nói một chút. Khiến Mộc lão cảm thán, nguyên lai thế giới này lớn đến vậy, nhân loại chúng ta nhỏ yếu đến thế.

Nam Lạc dẹp bỏ đống gỗ mục nát rồi xây một phòng mới. Nhà không lớn, chỉ có hai phòng và một cái chính đường tiếp khách mà thôi.

Cứ như vậy Nam Lạc ở lại trong Dương Bình Thị Tộc, tuy thi thoảng sẽ có người quen hoặc xa lạ tới tìm hắn, nhưng hắn chưa bao giờ cảm thấy phiền toái cả. Đây chính là cuộc sống mà hắn ao ước, bình đạm, thản nhiên, an tĩnh không màng danh lợi, không cầu thông thiên triệt địa, không cầu danh dương thiên hạ, nhưng cầu có thể bảo vệ người mình yêu quý bình an cả đời.Một hôm, Lạc Thuỷ đi vào nơi mà Nam Lạc tĩnh toạ hỏi: “Cữu cữu, thiên hạ sinh linh đông đảo, mỗi loại một tư tưởng đúng không ạ, cũng giống như Lạc Thuỷ có mẹ, có cha có cữu cữu sao?”

Nam Lạc chậm rãi mở mắt không hiểu vì sao trong lòng nhớ tới lời của Thôn Thiên Cự Oa: “... Ngươi cướp động phủ cả ta, diệt tử tôn ta...” Một lát sau mới hồi đáp: “Có lẽ thế”

“Thế bọn họ cũng có tộc nhân sao” Lạc Thuỷ nháy mắt truy vấn

“Ừ! Cũng có”

“Ồ”

Lại một lúc Lạc Thuỷ lại hỏi: “Vì sao họ muốn bắt cữu cữu, muốn dùng nhân loại làm đồ ăn”

Nam Lạc không khỏi sờ sờ đầu Lạc Thuỷ có chút kỳ lạ nói: “Có lẽ bọn họ cho rằng họ cao hơn chúng ta một bậc, nên không lưu tâm tới cảm nhận của chúng ta”

Lạc Thuỷ nghiêng đầu nhìn bầu trời suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu như nhân loại biến thành sinh linh mạnh nhất thế gian thì tốt rồi, bọn họ không dám tuỳ tiện khi dễ chúng ta, tộc nhân có thể sinh sống an toàn, không phải cứ quỳ lạy những thần linh trong núi nữa”

Nam Lạc không trả lời, đầu lại nhớ tới ngày đó mình ở trong núi phân thây thi thể của cự oa. Không khỏi thầm nghĩ, nếu nhân loại trở thành sinh linh cường đại nhất e rằng cũng giống như những sinh linh kia, tuỳ ý tổn thương những kẻ yếu hơn mình. Bọn họ cho cũng sẽ cho mình là sinh linh cao quý nhất thiên hạ vậy.

“Thế giới này bất quá là mạnh được yếu thua mà thôi, cứ an ổn mà sống là được,... Ta cần gì phải suy nghĩ nhiều như thế, người khác ra làm gì ta sao có thể quản nổi, chỉ để ý tới bản tâm mình và chiếu cố tốt những người thân bên cạnh là được rồi”

Nghĩ tới đây Nam Lạc không khỏi dâng chút buồn không tên, cười nhẹ. Giờ khắc này hắn mới triệt để giải khai khúc mắc trong lòng, không còn canh cánh nữa.
Như người khác nhìn vào thì đó chẳng qua là một cái tử thi, Nam Lạc không lấy, không dùng thì cũng hư thối, hoặc bị dã thú khác ăn tươi. Nhưng bây giờ nếu Nam Lạc nhìn thấy thì kiên quyết sẽ không dùng thi thể của sinh linh kia. Điều này cũng không khác gì với việc dã thú kia ăn thịt, dùng thi thể người khác để thoả mãn nhu cầu của mình.

Nam Lạc không biết trong Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung, Phượng Hoàng từng nói hắn giống với Khổng Tuyên. Đương nhiên nếu là bề ngoài dung mạo tuấn tú của Nam Lạc so với vẻ lãnh diễm của Khổng Tuyên thì kém xa. Nhưng trong lòng thì lại giống, kiêu ngạo, nhưng cái kiêu ngạo của hắn ẩn giấu rất sâu, không phải là loại kiêu ngạo không để vào mắt. Nếu phải dùng những từ thích hợp hơn thì hẳn là “ngông nghênh”

Ngày đó khi dùng kiếm bổ thi thể của cự cáp rồi nhìn thấy ánh mắt của Huyền Minh, chút kiêu ngạo trong lòng liền bị đụng chạm.

Trên bầu trời, ánh nắng tươi sáng, chiếu vào thân thể khiến hắn cảm thấy ấm áp.

Nam Lạc ngắm nghía tựa như đã rơi vào huyễn ảo quên cả Lạc Thuỷ đang trầm tư, vừa cười vừa nói: “Lạc Thuỷ, có muốn cùng cữu cữu tu luyện không?”

“Muốn” Lạc Thuỷ lập tức trả lời nhưng rồi lại thấp giọng nói thêm “Thế nhưng Lạc Thuỷ không thể tu luyện được”

“Ân, không thể tu luyện, cũng không phải tuyệt đối, phải thử mới biết được, cữu cữu chỉ hỏi con có quyết tâm kiên trì tu luyện không, con phải biết rằng tu luyện là một việc vô cùng khô khan” Nam Lạc mỉm cười nói

“Lạc Thuỷ không sợ, Lạc Thuỷ sẽ nỗ lực tu luyện, về sau con cũng muốn làm tế ti, cũng muốn như cữu cữu, cưỡi gió đạp mây, bảo hộ tộc nhân” Lạc Thuỷ nháy nháy cặp mắt hắc bạch phân minh, kiên định nói

Nam Lạc nhìn bộ dạng đó, không khỏi đưa tay lên khẽ véo mũi nàng, cười nói: “Đây chính là điều mà con nói đấy nhé, nếu như đến lúc đó không chịu cố gắng tu luyện thì cữu cữu sẽ đánh đòn đấy”

Lạc Thuỷ kiên định gật đầu, chớp mắt rồi nói: “Cữu cữu, người có thể dạy những người khác tu luyện không”

Nam Lạc hơi sửng sốt cười nói: “Có thể, ta có thể truyền họ pháp môn trúc cơ, nhưng có thể nhập môn không thì phải xem ở chính họ rồi”

Lạc Thuỷ nghe xong lời Nam Lạc nói, lập tức hô vang rồi chạy đi nói cho những người khác.

Cho tới lúc này Nam Lạc mới cẩn thận suy nghĩ lý do vì sao mà Huyền Minh vứt Thanh Nhan Kiếm và Yêu Nguyệt Kính như vứt rơm rác. Nàng lãnh ngạo, thực lực của nàng chính là nguyên nhân. Nghĩ tới việc nàng muốn lấy gương làm đồ trang sức, nhớ tới nụ cười trào phúng xem thường của nàng, trong lòng Nam Lạc không khỏi nghĩ tới tâm tính khẩn trương của mình khi đó mà cười khổ.

Mình sẽ đoạt thần khí với con kiến sao? Đương nhiên không, có lẽ trong mắt nàng mình và con kiến cũng không khác mấy.

Đó mới là người có thể chân chính có được đạo, tất cả ngoại vật trong mắt nàng chỉ sợ đều là cỏ rác, nàng kiêu ngạo về thực lực của bản thân, tất cả những thứ khác đều là không.

Ngơ ngác xuất thần một hồi, Nam Lạc bật cười, đột nhiên nghĩ tới trong lòng mình còn có hai hạt giống. Một là Mận Hoàng Trung, một là Cây Bàn Đào.

Hai loại trái cây này là do người trong Ngũ Trang Quan tặng, Nam Lạc còn chưa ăn. Nhưng nghe bọ họ nói thần kỳ vô cùng liền xin hai hạt giống, tuy không biết là hạt giống từ bao lâu rồi, hơn nữa phương thức trồng trọt vô cùng đặc biệt cần phải trải qua linh khí hun đúc, nhưng cũng có thể sẽ không nảy mầm, thế nhưng khi đó Nam Lạc vẫn rất vui mừng.

Hai cây ăn quả này, trồng xuống thì hậu nhân có thể ăn.

Tĩnh tụng Hoàng Đình, đạm nhìn phong vân biến thiên

Chương 53: Chiến tranh giữa các bộ tộc

Dịch giả: quantl

Dương Bình Thị Tộc có tế ti, Hữu Cùng Bộ Tộc và Sơn Âm Bộ Tộc thì có vu sư. Trong mỗi tộc, tế ti đều ở trong bộ tộc nơi mình sinh trưởng, bản lĩnh là học từ đó, Nam Lạc là kiểu người như vậy. Vu sư lại khác, pháp thuật là học từ Vu tộc, vả lại mỗi Vu sư đều cùng người thông hôn và sinh hạ đời sau.

Hữu Cùng và Sơn Âm trước khi di chuyển tới phụ cận Dương Bình bộ tộc vốn là hữu hảo nhiều đời, hơn nữa mỗi Vu sư đều là chỗ người quen. Chỗ mà họ tới cũng là do họ chọn. Bọn họ tới đây được ba năm, cũng đã từng tiếp xúc vài lần với Dương Bình Thị Tộc. Khi phát hiện ra Dương Bình Thị Tộc không có Vu sư thì tâm tư đại động, trong mắt bọn họ, tế ti chỉ biết một số nghi thức tế tự thì nào có tác dụng gì. Cho dù có tới ba người thì trước mặt Vu sư cũng chẳng có khác biệt gì.

Những lí giải này đương nhiên là ở lúc Nam Lạc chưa trở về. Bởi vì từ lúc Nam Lạc trở về cũng không hề rời trại, hơn nữa Dương Bình Thị Tộc tộc trưởng Hoang Nguyên đã nghe Nam Lạc giảng một ít chuyện trong thiên địa nên càng thêm ít nói, đương nhiên sẽ không nói với người ngoài là tộc mình có tế ti lợi hại đến mức nào. Cho nên ngoại nhân cũng không rõ lắm về sự tồn tại của Nam Lạc

Hữu Cùng và Sơn Âm bộ tộc sau ba năm cũng đã không nhẫn nại được với thổ địa màu mỡ của Dương Bình Thị Tộc nên bắt đầu hung hãn phát động chiến tranh.

Chiến tranh của nhân tộc trong thiên địa này cũng chỉ là chuyện trẻ con. Nhưng mà đối với Hữu Cùng, Sơn Âm và Dương Bình đó lại là đại sự liên quan tới đại sự tồn vong. Hữu Cùng và Sơn Âm hai tộc tộc hợp chiến sĩ khoảng năm trăm người nhưng đã không khác biệt lắm với tổng nhân khẩu của Dương Bình Thị Tộc.

Vu sư của Hữu Cùng Và Sơn Âm hai tộc cùng lớn lên, cùng học nghệ, tình cảm nồng hậu đương nhiên quan hệ của hai tộc cũng vô cùng hoà hợp. Lúc này bọn họ đang ngồi nghe chiến báo.

“Dương Bình thị tộc kiên cố cao to, mấy đời xây dựng, biện pháp phòng ngự vô cùng tốt, ba ngày không đánh hạ được cũng là bình thường” Vu sư Sơn Âm tộc Táng Nhất phất tay cho người lui xuống rồi nói với Vu sư Tộc Hữu Cùng Niên Sát.

“Nếu nói như vậy thì e rằng muốn khốn chết họ bên trong cũng rất khó, chỉ sợ lương thực bọn họ còn chưa hết thì chính chúng ta đã ăn hết rồi. Chiến tranh này không thể kéo dài, phải tốc chiến tốc thắng” Niên Sát đứng dậy đi tới đi lui nói

“Nếu buổi chiều vẫn không tấn công được thì chúng ta liền làm một đạo pháp, thiêu rụi trại của họ, lúc đó không công tự phá” Táng Nhất ngồi ngay ngắn bất động, con mắt híp lại, sát khí tràn ra.

“Đương nhiên là ổn, ta chỉ lo nhất là người của ba năm trước”

“Ta xem ra chỉ là chúng ta quá ngại y mà thôi, ba năm trươc ta đã đi hỏi thăm rồi, nghe đồn là vì có một đạo nhân lập đàn tràng ở đây khiến yêu vương trong núi tức giận nên bị đuổi đi, tới tận bây giờ còn chưa trở về, đạo quan trên núi cũng đã hoang phế. Còn về phần người đi theo yêu vương thì chúng ta cũng không cần để ý, một kẻ ngu dốt mà thôi, tự cho mình có chút đạo hạnh liền xem nhẹ mạng sống, chỉ sợ bây giờ y đã chết trong núi. Bằng không bộ tộc bị vây nhiều ngày như vậy sao lại thờ ơ chứ. Hơn nữa ba năm này, mỗi ngày chúng ta đều cử người âm thầm quan sát, xác thực là chưa gặp người nọ tái xuất”

“Ồ, nếu vậy thì Dương Bình Thị Tộc nhất định sẽ bị chúng ta chiếm, nơi này có phong thuỷ địa lý thật tốt, lưng dựa vào núi lớn, có thể săn thú, có sông ngòi chảy qua, có thể bắt cá, đất đai thì màu mỡ. Hai tộc chúng ta hợp làm một có thể ở đây sinh sôi nảy nở tới mấy đời, không cần phải di chuyển khắp nơi nữa” Niên Sát đứng ở cửa gian phòng, y bào mày đen dưới ánh mặt trời toả ra sắc thái nhu hoà.

(Giải thích một chút ở đoạn này: trong Phong Thuỷ Thuật thì cơ bản dựa vào bốn chữ Long Huyệt Sơn Thuỷ, Long là mạch trong đất hay còn gọi là địa khí luân chuyển thế đi từ trên xuống dưới, bắt nguồn từ núi chảy dần xuống theo thế và tới các vùng đất. Huyệt là vùng đất có thể tích khí, nhưng không phải đất nào cũng có thể tích được vì khí chảy không ngừng, nơi có địa khí chảy qua nhưng thì đã tốt rồi nhưng tích được khí thì là cực tốt, nơi cực tốt đó được gọi là Huyệt. Còn Thuỷ ở đây ám chỉ nơi có nước, nhưng nước không được xộc thẳng vào đất mà phải uốn quanh thành vòng, hoặc nhiều nước bao quanh đất, khí sẽ theo con đường do nước tạo thành mà cuộn quanh đất, tàng khí ở đó. Dương Bình Tộc thế tựa núi, có sông bao, địa khí chảy từ núi xuống bị ngăn ở sông uốn quanh tộc, tạo thành một Huyệt. Thành Thăng Long của nước ta cũng thế, nhưng không chỉ là huyệt mà là Long Huyệt vì thế Lý Thái Tổ thấy được thế rồng bay, ta đoán Lý Thái Tổ là bậc thầy của Phong Thuỷ.)

Ngày thứ hai, mặt trời lên cao, ánh nắng gay gắt, bấy giờ là tháng sáu tháng bảy, mùa hè.

Dương Bình Thị Tộc mấy đời cư trú ở đây, trại đều là chặt cây cổ thụ trong núi dựng thành. Không chỉ cao to kiên cố mà còn có cả tháp canh, cùng với rất nhiều công cụ phòng ngự, tựa hồ như đã cân nhắc sẽ có một ngày như thế. Đó là vì trong Dương Bình Thị Tộc có một truyền thống, bất luận ai làm tộc trưởng, việc đầu tiên phải làm là tu bổ trại một lượt.

Thế cho nên người của Hữu Cùng và Âm Sơn còn chưa tới gần đã phải chịu công kích, ba bốn lượt tấn công, còn chưa hạ được trại đã phải tử thương không ít người.

Dương Bình Thị Tộc trốn trong trại kỳ quái nhìn nhau, thường ngày địch sẽ gào thét xông tới trại thế nhưng bây giờ chỉ đốt lửa ở phía xa. Thậm chí còn đốt lên mười ba đống lửa.

“Nghe nói bọn họ có Vu Sư, chẳng lẽ là muốn làm phép” Đối với sự thần bí của Vu Sư, Dương Bình Thị Tộc luôn có một chút sợ hãi. Bởi vì bọn họ đều lớn lên từ nhỏ với tế ti, nên năng lực của tế ti như thế nào họ cũng hiểu một chút. Nhưng Vu Sư thì khác, luôn có một cảm giác hết sức khó giải thích.Bất quá trong lòng họ bây giờ có Nam Lạc nên không giống như trước, khi nhắc tới Vu Sư là có một loại cảm giác kinh hoàng.

“Ta đi báo với tộc trưởng mời tế ti trưởng lão tới” Có một người thấp giọng nói, rảo bước chạy đi

Chẳng bao lâu người nọ trở lại, còn có ba người đi cùng, họ chính là ba vị tế ti khi trước. Người thủ trại nhìn người báo tin nhất thời mắng lớn trong lòng. Ngươi dẫn ba người bọn họ tới có ích gì, bản lĩnh của họ thế nào chúng ta còn không rõ sao? Làm thế nào mà đấu với Vu Sư được. Mắng thì mắng nhưng không dám biểu lộ ngoài mặt, dù gì họ cũng đã làm tế ti hơn mười năm rồi.

Bất qua ba vị tế ti lập tức nhìn ra suy nghĩ của họ cười nói: “Các ngươi đừng lo, ta vừa mới từ chỗ của tế ti Nam Lạc trở về, hắn đã biết rồi, bảo các ngươi không cần lo lắng, bình tĩnh ngăn địch là được, nếu Vu Sư làm phép thì hắn sẽ động thủ”

Tuy mọi người thấy địch nhân đã bày khai trận thức mà tế ti của tộc mình lại an toạ trong nhà thì có chút kỳ quặc nhưng vừa nghĩ tới Nam Lạc có bản lĩnh cưỡi mây đạp gió thì trong lòng bình tĩnh lại.

Có người thầm nghĩ, bất luận các ngươi làm phép gì, chỉ cần tế ti cầm gương thần thì về nhà chơi với con được rồi. Còn việc nghe nói gương thần tên Yêu Nguyệt thì họ không quan tâm, trong mắt họ thì Yêu Nguyệt không đủ khí thế, phải gọi là gương thần mới được.

“Kìa, các ngươi xem, hai người mặc hắc bào hẳn là vu sư đó” Một người trốn trong hàng rào thấp giọng nói.

“Toàn thân đen như mực hẳn không phải thứ tốt lành gì. Biết pháp thuật hẳn cũng là loại cay độc âm hiểm. Các ngươi nói không cần mời tế ti tới sao, vạn nhất họ phóng pháp thuật ra, tế ti thì ở xa, sao có thể phản ứng kịp”

“Hẳn là không việc gì, gương thần của tế ti dù là xa cũng có thể chiếu tới được”

“Mau nhìn, bọn họ làm phép” Đột nhiên có một người lớn tiếng nói
“Làm phép là nhảy như thế sao? Bộ dạng khó coi, không bằng tư thái chiếu gương của tế ti được.”

“Làm phép khẳng định là như thế, ngươi không nhớ rõ năm đó Nguyên Tiên Sư làm phép cũng nhảy sao”

“Đừng nhắc tới Nguyên Tiên Sư đi, bị yêu quái đánh chỉ biết chạy tới giờ còn không dám về. Đồ hèn nhát, uổng cho ta năm đó còn muốn lũ trẻ bái ông ta làm thầy, cũng may là không bái được bằng không sau này lớn lên cũng sẽ trở thành đồ nhút nhát” Một người có diện mạo hào phóng nhìn về phía Vu Sư đang làm phép nói

“A, mau nhìn, cháy...”

“Cháy, cháy... Mau đi mời tế ti, đây là pháp thuật của đối phương”

Không biết từ khi nào trên hàng rào trại đột nhiên bốc khói, ngay sau đó ngọn lửa liền xuất hiện

“Di trời mưa”

“Các ngươi xem, lửa tắt”

Ngay khi mọi người kinh hoàng muốn chạy đi tìm Nam Lạc thì trên bầu trời đột nhiên có mưa đổ xuống, lúc này tinh không vạn dặm, mây trắng đong đưa, thế nhưng mưa vẫn cứ đổ xuống, vừa vặn tưới diệt ngọn lửa trên trại

Táng Nhất và Niên Sát hai người đứng trong trận thức của mười ba đống lửa, nhìn nhau, trong lòng khiếp sợ.

Hiển nhiên trận mưa kia không phải là do thời tiết mà lửa của họ cũng không thể dễ tắt như vậy

“Trong tộc họ có cao nhân” Trong nháy mắt họ nghĩ tới điều này, vô thanh vô tức phá pháp thuật của họ hiển nhiên không phải là người mà họ có thể chống lại

Đúng lúc này trong không trung truyền tới một thanh âm, hùng hồn nhưng mang theo một chút lạnh lẽo.

“Dẫn tộc nhân của các ngươi đi đi, Tổ Vu Chúc Dung của các ngươi có ân với ta, ta không muốn làm khó dễ các ngươi, về sau không cần phải đối địch với DƯơng Bình Thị Tộc” Thanh âm này chấm dứt sau đó là yên lặng.

Táng Nhất và Niên Sát cực kỳ khó coi, đối phương lại nói nhận thức Tổ Vu của mình, nếu chỉ nhận thức thì thôi. Còn không đó là một loại vũ nhục. Trong lòng họ, Tổ Vu là tồn tại như thần thánh.

Táng Nhất nhìn cửa trại của Dương Bình Thị Tộc, thấp giọng nói: “Hắn có tư cách gì mà quen với Tổ Vu của chúng ta, một đoạn thời gian nữa Chiếu Miên đại vu sẽ tới đây. Tới lúc đó chúng ta mời ông ta tới thử một lần, thì biết ngay thật hay giả thôi”

Niên Sát âm trầm gật gật đầu, phất tay mang tộc nhân thối lui.

Chương 54: Trong Dương Bình Tộc luận thần tiên

Dịch giả: quantl

Tục truyền ăn một quả bàn đào thì có thể trường sinh bất lão, thoát xác thành tiên. Mận Hoàng Trung cũng nổi danh như vậy, cũng có nhiều loại diệu dụng thần kỳ. Nam Lạc hi vọng lời đồn đại này là thật bởi vì hai hạt giống truyền thừa không biết từ đời nào đã nảy mầm. Ba năm nay Nam Lạc mỗi ngày đều tưới linh khí và rồi nó thực sự nảy mầm.

Hắn vô cùng mừng rỡ. Tuy rằng hi vọng Cây Bàn Đào và Mận Hoàng Trung thần diệu như vậy thế nhưng sâu trong lòng hắn không tin. Nếu thực sự như thế, ngươi việc gì phải đi tranh giành cướp giật, vì cái gì còn phải tốn mười năm, trăm năm tu hành.

Nhìn hai hạt giống nảy mầm, trong lòng nghĩ: “Nếu đã nảy mầm thì tên trước cũng không hợp, không thể nhận nổi danh lớn như thế. Về sau liền gọi là... đào và mận đi, vừa có thể truyền thừa, vừa thích hợp thế gian này...”

Ngôi nhà của Nam Lạc so với ba năm trước cũng không có chút biến đổi nào, bên trái dưới một cây đại thụ có hơn mười cái ghế đá, lớn nhỏ bất đồng, hình dạng nhan sắc khác nhau. Những thứ này do đám trẻ học cách tu hành với hắn mang đến.

Sau khi chúng tỏ ý muốn tu hành với hắn, Nam Lạc đương nhiên đồng ý truyền cho chúng pháp môn.

Nguyên Cát đạo nhân dựa vào điều kiện thân thể để kết luận thời gian tu hành của họ sau đó quyết định truyền hay không truyền pháp nhưng Nam Lạc thì khác. Dưới cái nhìn của hắn, đường tu hành không phải do thân thể của cha mẹ cấp cho quyết định, trong đó quan trọng nhất là nỗ lực và cơ duyên.

Nếu muốn học, ta sẽ dạy ngươi, thành hay không là do ngươi. Đây là suy nghĩ của hắn, cũng để cho họ có một cơ hội, có lẽ trong lòng hắn, những người này giống như hắn năm đó.

Tụng hoặc nghe “Hoàng Đình” không chỉ khai ngộ linh trí, lại càng một bộ sách ghi chép thiên địa đại đạo huyền âm.

Mười mấy hài đồng nhận được phương pháp tu hành mỗi ngày đều tới trước nhà Nam Lạc nghe hắn tụng “Hoàng Đình”. Đại đạo huyền âm vô hình vô tướng, lại khiến người ta cảm thụ được.

Chim đậu ngọn cây, ve nằm giữa lá, âm thanh như gió xuân thoảng qua tai, còn có cả mùi hoa tháng ba.

Tụng xong một đoạn kinh văn, Nam Lạc ngưng lại, mỉm cười nhìn thần thái của hơn mười hài đồng, không khỏi nhớ mình thời nhỏ đi theo học tập trưởng lão, chỉ chớp mắt tế ti trưởng lão cũng đã mất được mười năm, mà mình cũng đã thay ông dạy bảo hậu bối.

Một tiểu nam hài khoẻ mạnh kháu khỉnh nói: “Tế ti trưởng lão, có thể hỏi người một vấn đề không?”

Nam Lạc cười nói: “Có thể, Tiểu Hổ, con có vấn đề gì?”

Tiểu Hồ nam hài nhìn người bên cạnh sau đó nói: “Chúng ta muốn hỏi trưởng lão, có phải người đã trở thành thần tiên hay không?”

Nam Lạc cười ha hả nói: “Trưởng lão không phải thần tiên, cũng giống với các con, đều là người”

“Sao lại thế, trưởng lão lợi hại như vậy, không chỉ biết bay, còn đánh thắng yêu quái, còn có thể làm trời mưa, không phải giống thần tiên lắm sao?”

Nam Lạc vừa dứt lời một nam hài cạnh Tiểu Hổ cũng vội nói. Những đứa khác lớn tiếng phụ hoạ.

Hơn mười cặp mắt hấp háy nhìn Nam Lạc hiển nhiên rất lưu tâm tới việc Nam Lạc nói mình không phải thần tiên, trong lòng bọn họ, tế ti trưởng lão càng lợi hại càng tốt.

Nam Lạc không khỏi tức cười hỏi: “Vậy các con cho rằng thần tiên là cái gì?”“Biết cưỡi mây đạp gió là thần tiên”

“Có thể không cần ăn cơm là thần tiên”

“Có thể làm trời mưa xuống là thần tiên”

“Đánh thắng yêu quái là thần tiên”

“Trưởng lão là thần tiên”

Mười hài đồng trong tranh nhau nói, nhưng bọn chúng nói tới nói lui cũng chỉ có như thế, tất cả đều là nhìn thấy từ Nam Lạc.

“Ha ha...” Nam Lạc không khỏi bật cười

“Cữu cữu, vậy người nói thần tiên có bộ dạng như thế nào” Lạc Thuỷ luôn ngồi cạnh hắn hấp háy mắt hỏi. Những đứa khác nghe xong liền an tĩnh lại chờ Nam Lạc trả lời

Nam Lạc cười ha hả, trong lòng không khỏi xẹt qua những người mình từng gặp, những người đó đều ăn gió uống sương, cưỡi mây đạp gió, có bản lãnh thần kỳ, rồi đột nhiên hắn phát hiện ra những thứ này mình cũng biết. Lẽ nào mình là thần tiên sao, đương nhiên không phải.

Nhất niệm mà sinh, nhãn thần hắn lướt qua những đứa nhỏ, chậm rãi nói: “Thần tiên tồn tại trong lòng mọi người... Bộ dạng trong lòng các con như thế nào thì thần tiên có bộ dạng đó”

-----------------
Nguy hiểm từ Sơn Âm và Hữu Cùng bộ lạc đã được giải, đối với việc Nam Lạc có thể an toạ trong nhà phá pháp đối thủ khiến Dương Bình Tộc lại ăn mừng một phen, hơn nữa mấy ngày bàn luận đều là Nam Lạc, cho nên mới dẫn tới việc đám nhỏ hỏi Nam Lạc có là thần tiên không.

Đã gặp phải việc bị tộc khác vây khốn nên phòng ngự của Dương Bình Thị Tộc càng thêm nghiêm ngặt, ngày đêm đều có người trên chòi canh quan sát, chỉ cần có nhiều người tiếp cận là lập tức thông báo. Đột nhiên Thạch Đồng trên lầu canh phát hiện ra có năm người đang đi tới bộ tộc của mình.

Đợi tới khi họ đến gần thêm thì phát hiện ra trong đó có hai vu sư làm phép, ba người khác thì có một người cao to cầm trong tay một cây mộc trượng đen thùi.

Một thì thấp hơn nhiều nhưng cực kỳ khoẻ mạnh, cơ nhục lộ ra ngoài săn chắc, nhất là trên tay y còn cầm hai lưỡi búa to lớn, dữ tợn phảng phất như mãnh thú.

Còn một người còn lại rất bình thường chỉ là y phục màu xám và mái tóc xám của gã khiến người ta nhìn vào có cảm giác sợ hãi.

Thạch Đồng cả kinh, nghĩ thầm chẳng lẽ ba người kia là do hai tên Vu Sư mời tới giúp đỡ, làm thế nào giờ, bọn ho có ba người, tế ti trưởng lão chỉ có một sao đấu nổi họ.

Kìm không được liền gõ chuông cảnh báo, trong lòng vô thức nghĩ tới việc gọi mọi người ra. Âm thanh của trạm canh mới vang lên thì trước cửa trại đã có thêm một người.

Một bộ thanh y, bên hông có một thanh trường kiếm vỏ xanh, tóc đen được buộc lại sau đầu.

Thạch Đồng không kìm hãm được thấp giọng kinh hô một tiếng trưởng lão. Nam Lạc mìm cười với gã nói: “Ngươi bảo mọi người trong trại không cần đi ra, cũng đừng quan tâm tới ta” Dứt lời liền đi tới vài bước rồi dừng lại lẳng lặng chờ năm người kia.

Thạch Đồng không biết biểu tình của Nam Lạc lúc này nhưng một nụ cười vừa nãy khiến lòng gã nhẹ không ít, lúc này nhìn bóng lưng của trưởng lão, trong lòng đột nhiên cảm thấy trưởng lão chưa chắc đã thua họ, dù mỗi người họ đều uy thế lẫm lẫm.

Thái Dương bất tri bất giác đã ngã về tây, kéo bóng của Nam Lạc ra thật sai, cửa trại của Dương Bình Thị Tộc lúc này đã chật ních người, nhưng không ai đi ra hiển nhiên là vì Thạch Đồng đã nói lời của Nam Lạc cho họ. Bất quá tuy họ không đi ra nhưng trong tay mỗi người đều có vũ khí, chuẩn bị chiến đấu.

“Bọn họ có năm người, trưởng lão tế ti có một người, liệu có thể đấu lại họ không?” Dương Bình Thị Tộc không biết, cũng không dám suy nghĩ, chỉ là họ nắm vũ khí càng thêm chặt, con mắt nhìn chằm chằm vào năm người đang tới gần.

“Ngươi là Nam Lạc” Còn không đợi Nam Lạc lên tiếng, người cực cao cầm trong tay mộc trượng đen kịt trong nhóm năm người, liền mở miệng hỏi.

“Ta chính là Nam Lạc, tế ti của Dương Bình Thị Tộc, không biết các vị tới đây có việc gì?” Nam Lạc thi lễ nhàn nhạt nói

Nam tử vóc người cực cao nói: “Ta nghe nói nơi này có người là bạn cố tri của vu tộc ta. Ngươi còn nói chịu đại ân của Tổ Vu Chúc Dung, bây giờ nhìn thấy ngươi là biết chuyện gì. Ngươi chính là Thị Kiếm Đồng Tử Nam Lạc của Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung Khổng Tước Điện đúng không” Thanh âm của y không lớn, có chút bình thản, trái ngược với thân hình.

Nam Lạc cảm thấy trong mắt y có quang mang trí tuệ, trong lòng hơi kinh ngạc. Không nghĩ tới đối phương chỉ ngắm nghía mình mà lại biết được thân phận. Từ khi rời khỏi Bất Tử Cung, hắn liền chặt đứt mọi quan hệ với nơi đó, không nghĩ ra ở nơi xa xôi này lại có người biết được.

Không đợi Nam Lạc đáp lời, người nhấc hai cây búa lớn mạnh mẽ đi ra, chỉ vào Nam Lạc nói: “Ngươi là đồ phản chủ vong ân, xem ta chặt đầu ngươi” Dứt lời đã bước tới gần, búa lớn vung cao. Gã chỉ bước một cái đã cách Nam Lạc vài thước, hạ thân xuống đã trước mặt Nam Lạc, búa lớn toả ô quang bổ thẳng xuống đầu hắn.

Tốc độ cực nhanh, phảng phất như xuyên thấu không gian, khí thế bá liệt, dường như có uy lực khai sơn.

Chương 55: Vô cùng hung bạo

Dịch giả: quantl

Một lời không hợp, lập tức động thủ, loại chuyện này Nam Lạc không phải chưa từng gặp. Nhưng ngay cả lời cũng không cho người ta nói, thậm chí còn bỏ thêm tội, không để cho đối phương có cơ hội giải thích lập tức muốn chém đầu xuống thì đây là lần đầu tiên hắn gặp.

Phản chủ vong ân, Nam Lạc thực chẳng hiểu gì cả.

Người này tướng mạo thô kệch, nhưng nét mặt kiên cường, tựa như hai cây búa to trong tay y vậy. Không giận mà uy, cả người nhìn giống như một con mãnh thú sắp sửa tấn công vậy.

Trong mắt người ngoài thì chỉ thấy người này vừa cất bước đã tới trước Nam Lạc, búa trong tay cũng đã bổ xuống. Vô cùng cường liệt bá đạo

Dưới Thiên Thị Nhãn của Nam Lạc thì chỉ thấy một vệt đen vô cùng mau lẹ rơi thẳng xuống, chỉ trong chớp mắt có cảm giác như một búa này có thể bổ thiên địa ra làm đôi.

“Không thể ngạnh đấu với y” Tâm niệm Nam Lạc xoay chuyển, đồng thời hoá nhập trong không trung, Thanh Nhan kiếm cũng xuất vỏ.

Thương...

Một đạo kiếm quang phóng vút lên, chỉ có kiếm quang nhưng không có Nam Lạc.

Đinh...

Kiếm phủ tương giao, chỉ khẽ va đã lập tức tách ra. Cũng không có nhiều va chạm pháp lực, người nọ cảm thấy như một búa của mình rơi vào hư không, cảm ứng của y với Nam Lạc đã tiêu thất. Mắt lộ ô quang, tìm kiếm chỗ độn thân của Nam Lạc.

Trước cửa trại Dương Bình, mọi người căng thẳng, họ chỉ nhìn thấy tế ti dưới một búa đó hoá thành bột phấn, bay tán loạn. Lòng càng thêm khẩn trương, tay càng nắm chặt vũ khí hơn. Bất quá bọn họ còn chưa kịp phản ứng thì Nam Lạc lại xuất hiện trong không trung, tất cả cảm thấy như trút được gánh nặng.

Nam Lạc đứng trong hư không, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghi, tay cầm Thanh Nhan, chỉ xéo xuống đất.

“Không biết ta đã làm gì để ngươi căm hận như vậy”

Đại hán cương mãnh giơ ngón tay chỉ Nam Lạc, tức giận nói: “Ngươi là đồng tử của Khổng Tước Điện, tại sao lại ở đây” Dứt lời, chân đạp mạnh trên đất, rồi một đạp hư không, người đã đến trước mặt Nam Lạc, búa lớn dữ tợn nhằm đầu chém xuống.

Y vừa hỏi câu này trong lòng Nam Lạc khẽ chuyển phát hiện ra khó mà trả lời tốt được. Tâm tình mới khẽ chuyển, đại hán cương mãnh đã tới trước mặt, tốc độ cực nhanh không thua gì tiên thiên thổ độn của Nam Lạc.

Tuy tốc độ không khác nhưng lại là hai thần thông hoàn toàn bất đồng. Bộ pháp của đại hán uy thế lẫm lẫm, khí phách vô cùng, có thể khai sơn lập địa. Còn độn thuật của Nam Lạc lại ẩn hình giấu thần, im hơi lặng tiếng.

Nhìn thấy đại hán lại không đợi mình trả lời mà đã ra tay, trong lòng không khỏi tức giận, thầm nghĩ: “Cho rằng Nam Lạc ta sợ ngươi sao, đã không nói lý như vậy thì cho dù là có ở trước mặt tổ vu Chúc Dung ta cũng có thể phân trần”
Vừa nghĩ tới đây cả người lại như yên hà tan biến dưới búa to. Sau khi Nam Lạc tiêu thất đại hán dừng tay đứng trên không trung, tròng mắt đen thui xoay chuyển, tựa hồ muốn tìm thấy nơi Nam Lạc đang trốn. Đúng lúc này hư không chớp động, một đạo kiếm quang đâm thẳng về yết hầu y.

Kiếm quang thẳng tắp, như đâm thủng không gian vang lên những tiếng vang thánh thót.

“Hình Thiên, đó là tiên thiên kiếm khí, không thể dùng thân thể đón đỡ” Phía dưới, người cao lớn mặt hắc bào nhìn thấy Nam Lạc đâm kiếm thì lớn tiếng nói. Chỉ là khi y mới nói ra thì Thanh Nhan kiếm đã đâm tới trước yết hầu của Hình Thiên.

Đinh... lưỡi búa to phảng phất như đã đợi sẵn ở đó, vừa lúc chặn lại kiếm của Nam Lạc, búa còn lại đã lao xuống đầu hắn. Đồng thời cười ha ha nói: “Khoa Phụ, đừng tưởng rằng chỉ mình ngươi có thể nhìn ra, Hình Thiên Ta thừa biết đó là Tiên Thiên Kiếm Khí. Hiện giờ ta muốn thu hồi huyết mạch mà Tổ Vu Chúc Dung cho hắn”

Tổ Vu trong Vu tộc tồn tại như thần thánh, nhân vật tồn tại từ khi thiên địa hình thành, thế nhưng Hình Thiên lại muốn nói thu hồi máu huyết mà Chúc Dung cho Nam Lạc, không có chút cung kính hay sợ hãi gì.

Nam Lạc biết rõ vô luận pháp lực hay lực lượng trong huyết mạch mình đều không thể sánh với đại hán nên không thể đối cứng, nên mỗi lần búa chém xuống là lại hoá nhập không trung ẩn độn.

Cả người Nam Lạc trong không trung như cá trong nước, thoắt ẩn thoắt hiện, mỗi lần hiện thân là lại ở bên cạnh Hình Thiên

Nhất thời chỉ thấy thanh ảnh lập loè, từng đạo kiếm quang chói mắt, xuất hiện quanh người Hình Thiên như pháo hoa nở rộ.

Hình Thiên vô pháp cảm nhận được Nam Lạc khi hắn trốn vào không gian, chỉ có thể bị động ngăn cản kiếm quang của Nam Lạc, rồi vung tay chém một búa buộc Nam Lạc phải độn tiếp.

Phản ứng của y cực nhanh giống như thổ độn thuật của Nam Lạc vậy, tuỳ tâm mà xuất, tuỳ tâm mà động.

“Chỉ biết xuất kiếm đánh lén sao, quả không hổ là kẻ phản chủ vong ân” Hình Thiên tức giận nói. Lời của y mới dứt thì kiếm quang đầy trời tiêu thất, hư không trở nên an tĩnhĐột nhiên trước cửa trại của Dương Bình thị tộc xuất hiện một thân ảnh, Nam Lạc mặc thanh bào, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghi, Thanh Nhan đã trở vào vỏ.

“Ta không quản việc ngươi gọi ta là phản chủ vong ân, nhưng ta muốn ngươi biết, Nam Lạc không phải hạng người dễ dàng chém giết” Thanh âm lành lạnh, ẩn hàm tức giận, vì Tổ Vu Chúc Dung nên hắn rất có hảo cảm với vu tộc. Biết Táng Nhất và Niên Sát, hai vị vu sư ngày đó không cam tâm nhưng vẫn để họ rời đi.

Hiện giờ biết họ lai giả biết thiện nhưng cũng chưa từng thất lễ thế mà tên Hình Thiên này vừa mở miệng đã chửi mình phản chủ vong ân, không chờ mình giãi bày đã lao vào chém giết, điều này khiến Nam Lạc vô cùng tức giận.

Một lớp sương vàng bỗng nhiên quấn quanh người Nam Lạc, như ẩn như hiện, phảng phất như cơ thể hắn sinh ra từ hư không hoặc giả từ đó mà ngưng tụ. Sắc mặt hắn như sương, chậm rãi rút kiếm trong tay, khí thế tựa như thuỷ triều không ngừng dâng cao.

Người có vóc dáng rất cao, thân mặc hắc bào có tên Khoa Phụ nhìn khí thế càng lúc càng ngưng trọng của Nam Lạc, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Trong lòng không khỏi nghĩ: “Người này có thể trở thành đồng tử của Bất Tử Cung Khổng Tước Điện quả không phải kẻ tầm thường, một giọt máu huyết của tổ vu Chúc Dung cũng không lãng phí” Ý niệm mới sinh thì Nam Lạc cũng đã động.

Bước một bước, cả người như nhập vào không gian, phiêu phiêu miễu miễu, hư huyễn phảng phất như mây khói mà lại tạo cảm giác kiên định ngưng thực, vô cùng mâu thuẫn.

Hắn tựa vô hình mà lại như hữu hình. Sương vàng phiêu đãng, nơi nó lướt qua ẩn hiện một đám mây vàng mơ hồ hội tụ thành sông ngòi, sông ngòi lại dường như lại như đang cuộn chảy. Như thực như ảo, dù không chân chính xuất hiện mà lại khiến người ta cảm thấy uy áp khó lường.

Mỗi bước một mạnh, mỗi bước khí thế lại lên cao vài phần.

Đột nhiên sau một bước thân hình Nam Lạc đại trướng. Pháp Tượng Thiên Địa đã được sử xuất.

“Pháp Tượng Thiên Địa, đúng là Pháp Tượng Thiên Địa” Người áo xám tóc xám kinh ngạc nói

Khoa Phụ bình tĩnh hồi đáp “Quả là Pháp Tượng Thiên Địa, chỉ là vẫn khác với Pháp Tượng Thiên Địa của chúng ta. Chúng ta dùng máu huyết thôi động huyền công, còn hắn thì dựa vào pháp lực thôi động, tuy không có uy ực lớn như vậy nhưng lại tương hợp với Đạo Pháp của hắn, cũng coi như không bôi nhọ giọt máu của Tổ Vu Chúc Dung và cái tên Pháp Tượng Thiên Địa.”

“Ta lại cho rằng một tên dị tộc dù có dung hợp thế nào cũng không thể sánh với huyết mạch thuần khiết được” Áo xám tóc xám nói, thanh âm có chút vặn vẹo.

Khoa Phụ chỉ cười ha hả, không nói gì, quang mang trong ánh mắt phảng phất có thể xuyên thấu lòng người.

“Ha ha... Có chút ý tứ” Hình Thiên cười lớn, thân hình cũng mãnh trướng, đã tăng tới mấy trượng. Khí thế bá đạo dâng trào.

Nam Lạc há miệng khẽ hấp, phong vân chuyển động, thiên địa nguyên khí bị hắn nuốt vào cơ thể hoá thành linh khí, thân hình lại tăng cao biến thành giống như Hình Thiên, quanh thân hắn sương vàng bao bọc, tựa như dung hợp với thiên địa. Điều này là do hắn dung hợp một chút lĩnh ngộ của thổ hành đại đạo với Pháp Tượng Thiên Địa.

Thanh Nhan Kiếm cũng hoá thành một thanh cự kiếm hợp với cơ thể hắn, thân kiếm sáng như tuyết, sắc bén vô bì

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau