NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Thanh Diện Đại Vương mở tiệc chiêu đãi

Dịch giả: quantl

Đương lúc giữa trưa, mặt trời lên cao. Trên bầu trời lại có một đám mây đen không ngừng thay đổi thế nhưng dù sao đi nữa cũng không chịu tan biến.

Dù vậy lúc này đã không còn cảnh tượng mây đen che khuất mặt trời tựa như diệt thế nữa.

Đương thời trong thiên địa có vô số sinh linh đắc đạo thành pháp, Dương Bình Sơn cũng có sinh linh tiềm tu. Thanh Diện Thú là một trong những người đó, bản thân là một con thanh diện quái, tự xưng là Thanh Diện Đại Vương. Hôm nay y mở tiệc chiêu đãi hảo hữu trong núi nhưng đột nhiên cảm thấy có một đợt sóng linh khí cực lớn, linh khí trong thiên địa như thuỷ triều tràn về một nơi.

Tuy những hão hữu kia cũng là đại vương các núi phụ vận nhưng hôm nay Thanh Diện Đại Vương mở tiệc đãi khách, đột nhiên xuất hiện chuyện này đương nhiên người làm chủ nhân như y phải đi xem chuyện gì xảy ra... Bọn chúng ở trong núi xưng vương nhiều năm nhưng luôn tinh tường mọi việc dưới núi. Dương Bình thị tộc không ngừng có người chết đi, có người sinh ra nhưng không có gì biến đổi quá lớn. Đối với chúng thì nơi này không có gì có thể uy hiếp được sự tồn tại của mình.

Cho dù là cảm nhận được một ít pháp lực chấn động thì bọn chúng cũng chỉ cho rằng người qua đường đần độn nào đó làm phép ở đây. Thanh Diện Đại Vương đi ra ngoài là có thể bắt được ngay, đến lúc đó có thể thêm hứng thú trên bàn rượu.

Thanh Diện Đại Vương đương nhiên cũng nghĩ vậy. Y ở trong núi xưng vương nhiều năm, giết chóc không ít. Vừa rời núi liền ẩn độn trong hư không nhằm về nơi pháp lực chấn động mà bay tới. Khi bay xuống núi đã thấy một đạo quan, không khỏi giận dữ. Nghĩ thầm ngươi tới chỗ ta xây đạo quan thu đồ đệ cũng chẳng coi là việc gì lớn... Nhưng ngươi không nói một tiếng với ta, muốn xây là xây, làm sao ta có thể giữ thể diện trước mặt hảo hữu được.

Lần theo ba động của linh khí y đi tới trên Dương Bình Thị Tộc, liền thấy mọi người đang tụ họp ở một chỗ, trên tế đàn có một người đang huy động phất trần, niệm chú thi pháp. Cảm thấy pháp lực của người này còn kém xa mình càng giận hơn. Liền nhổ sát vân mà mình luyện hoá âm sát trong núi ra. Chỉ trong chớp mắt đã che khuất bầu trời.

Sát vân của y không những có tác dụng hộ thân, còn có thể ăn mòn pháp bảo, ô nhiễm thần hồn, nếu rơi vào sát vân của y mà không có pháp lực tương đương hoặc thần thông đặc biệt thì chỉ có nước vong mạng mà thôi.

Nếu nói vừa rồi Nguyên Cát Đạo Nhân chạy ra khỏi sát vân chỉ khiến y có chút kinh ngạc thì lúc này Nam Lạc dùng một tấm gương áp chế y thì đúng là giận tím mặt, chỉ là dù y có sáp nhập vào sát vân như thế nào, biến hoá phi độn ra sao cũng bị soi sáng...

Mỗi lúc bị soi tới y đều có cảm giác đau đớn tận linh hồn, giống như bị thiêu cháy khiến y không kìm được mà kêu thành tiếng. Bất quá cũng may là chiếc gương này dù có kì dị nhưng ngoại trừ lần thứ nhất có loại cảm giác sắp chết ra thì còn lại cũng không đáng sợ lắm. Tựa như uy lực cũng không phải quá lớn, cũng không thể làm gì được y. Đương nhiên đó là nhờ vào việc y liên tục ẩn độn mỗi khi bị chiếu tới.

Tại trong vùng sát vân rộng lớn này, y có thể xuất hiện ở bất cứ nơi nào, chỉ cần độn niệm, không cần chú ngữ phụ trợ...

Trong mắt Dương Bình Thị Tộc thì lại khác vừa rồi Thanh Diện yêu ma uy thế thôn thiên giờ lại bị Nam Lạc dùng gương chiếu tới mức đông trốn tây ẩn. Đó là một chiếc thần kính, trong lòng mọi người lập tức nghĩ vậy

Đột nhiên quang hoa của gương trên tay Nam Lạc thu lại, trong lòng mọi người thầm kinh ngạc chẳng lẽ gương thần đã dùng xong, thế thì tiêu rồi.

Ngay lúc này thanh âm phong khinh vân đam của Nam Lạc truyền tới: “Đại Vương có cảm thấy ta có thể bảo hộ được tánh mạng của Dương Bình tộc không.
Thanh Diện Đại Vương đang phi độn né tránh trong mây vừa tự hỏi làm cách nào để thoát ra rồi tóm lấy kẻ dưới mặt đất. Thì đúng lúc này ánh sáng từ chiếc gương biến mất, tai vang lên câu hỏi của Nam Lạc...

Trong lòng y thầm nghĩ: “Nếu uy lực của gương này mạnh thêm chút nữa phạm vi của ánh sáng to hơn chút nữa thì ta sợ không làm gì được hắn, nhưng bây giờ thì vẫn còn chưa đủ. Tạm thời ta cứ thử thăm dò lai lịch của hắn đã rồi tính sau” Trong lòng nghĩ đến đây lên hiện thân, sát vân đầy trời thu nhỏ lại thành một đoá ngưng tụ dưới chân “Ngươi học pháp ở đâu, nói thử xem, biết đâu lại là người một nhà. Ngươi nên biết thần thông chính thức của ta còn chưa dùng ra, ngươi nếu chỉ có chút thủ đoạn như vậy thì không bảo hộ được hết người ở đây”

Nam Lạc chắp hai tay thả bước về phía trước hai bước, đứng cạnh tế đàn khẽ cười nói: Ta học đạo cách đây nghìn vạn dặm, Đại Vương không cần lo. Bất quá Đại Vương chưa dùng thần thông, Yêu Nguyệt Kính của ta cũng chỉ dùng ba phần lực... Qua nhiều năm như vậy, Dương Bình Thị Tộc được Đại Vương che chở, Nam Lạc thay mặt tộc nhân đa tạ Đại Vương. Chỉ là hi vọng từ nay về sau Đại Vương có thể cùng Dương Bình Thị Tộc chung sống an tường. Không biết Đại Vương có bằng lòng hay không”

Thanh Diện Đại Vương đứng trên đám mây, vừa giống người mà không phải người, vừa giống thú lại chẳng phải thú, toàn thân có một lớp da dày màu xanh như lớp giáp. Nhãn châu y xoay chuyển, cười dài nói: “Ha ha, Nam Lạc lão đệ thật đại độ, Dương Bình Thị Tộc của lão đệ coi như phát triển dưới mắt Thanh Diện ta, xuất hiện được người như lão đệ, cũng coi như cho ta thể diện, không bằng thế này đi, lão ca đang thiết yến trong núi, mời lão đệ cùng đi, dự tiệc tẩy trần.”

Nam Lạc lần này làm việc trong nhu có cương, Thanh Diện Đại Vương cũng trở mặt cực nhanh xưng huynh gọi đệ, thanh âm vô cùng hảo sảng... Dương Bình Thị Tộc thấy Nam Lạc chẳng những có thể chống lại yêu mà mà còn kết thành bằng hữu thì lòng đầy vui mừng. Nhưng nghe Thanh Diện Đại Vương mời Nam Lạc tới núi của y thì trong lòng đều nghĩ tới việc nếu trong núi y dở trò xấu thì không phải Nam Lạc sẽ gặp nguy hiểm à.

Hồng Quả vội tiến lên vài bước đến cạnh Nam Lạc, nhìn hắn lắc đầu, nhưng không nói ra lời, giống như là sợ Thanh Diện Đại Vương trên bầu trời.

“Ha ha, Đại Vương đã mời, Nam Lạc cung kính không bằng tuân mệnh. Ha ha...” Hắn vừa dứt lời đã khiến người của Dương Bình Thị Tộc kinh hãi, Hồng Quả càng gấp tới mức lắp bắp: “Ca... không được đi...” Hoang Nguyên Tộc Trưởng đứng lên chạy tới cạnh hắn nói: “Đúng vậy, không được đi... nếu hắn dở trò xấu trong núi thì ngươi sẽ gặp nguy hiểm”

“Các vị thúc bá, không cần lo lắng, Đại Vương là người hào sảng, há sẽ hại ta, mọi người chỉ cần ở trong tộc chờ ta là được. Chỉ cần một ngày Nam Lạc sẽ về ngay” Nam Lạc mỉm cười nói, lui về sau một bước, khẽ xoay người bước lên hư không, chớp mắt đã xuất hiện trên mây đen của Thanh Diện Đại Vương.

Thanh Diện Đại Vương kinh ngạc, đối với sự xuất hiện của Nam Lạc, y lại không có chút cảm ứng nào. Cảm giác này thật không dễ chịu, y không kiềm được nhìn trường kiếm vỏ xanh bên hông Nam Lạc. Trong lòng xuất hiện một chút sợ hãi. Ngoài mặt lại cười to nói: “Nam Lạc lão đệ quả là có đảm lượng, đợi lát nữa tới núi sẽ cho Nam Lạc lão đệ thấy tiểu mỹ nhân trong núi của ta, nhất định là sẽ mê say quên lối về...”
“Ha ha, tốt, ta chưa từng thấy nữ tử tộc khác trông như thế nào. Không phải đều giống Đại Vương đó chứ?” Nam Lạc đứng ở đụn mây, gió thổi vào mặt nhưng Thiên Ánh Nguyệt Dực Phong Bào của hắn vẫn an định như núi.

“Ha ha lão đệ thật biết nói đùa, tiểu mỹ nhân trong núi ta nhất định sẽ hợp khẩu vị với lão đệ”

“Nếu vậy thì đa tạ đại vương trước...”

......

Hồng quả đứng trên tế đàn lớn tiếng gọi, chỉ là Nam Lạc đứng trên đụn mây đang vui vẻ trò chuyện với Thanh Diện Đại Vương tựa hồ như không nghe thấy. Mắt nhìn Nam Lạc và yêu ma dần biến mất trong núi nàng bỗng nhiên muốn khóc. Lần trước Nam Lạc đột nhiên bị bắt đi, nàng không có bên cạnh, đã đau đớn như khoan vào tim. Lần này lại nhìn hắn đi với yêu ma. Trong lòng nàng chỉ có một ý niệm duy nhất là ca ca của mình e rằng không về được. Cố gắng vứt ý nghĩ này đi thì nó lại càng thêm mãnh liệt

“Ai Nam Lạc oa nhi này phải hiểu rõ hơn ai hết là yêu quái làm sao có hảo tâm được” Hoang Nguyên đứng bên cạnh nhìn theo hướng Nam Lạc rời đi, vẻ mặt đau lòng thương tâm.

“Mẹ, Tộc trưởng gia gia, mọi người không cần lo, cữu cữu nói một ngày sau sẽ trở về, thì khẳng định sẽ làm được” Lạc Thuỷ ngẩng cổ lên, đôi mắt hắc bạch phân minh, chăm chú nói.

“Ai nha, tiểu hài tử biết cái gì, yêu quái kia lòng bất chính, hắn không đánh lại cữu cữu ngươi, nên dùng quỷ kế, không ngờ đại ca lại tin”

“Các người biết rõ yêu quái không có lòng tốt thì cữu cữu sao lại không biết” Lạc Thuỷ thanh thuý nói, ánh mắt thanh tịnh như nước. Hồng Quả sững sờ, trong lòng nghĩ: “Đúng vậy, mình có thể đoán, mọi người có thể đoán tại sao đại ca thông minh như vậy lại không thể đoán được, chỉ là tại sao hắn còn muốn đi”

Không chờ Hồng Quả đặt câu hỏi Lạc Thuỷ lại tiếp: “Yêu quái kia trong núi còn có rất nhiều tiểu yêu, nhất định bọn chúng sẽ tìm nhiều người tới đánh cữu cữu. Hừ thật là xấu”

Hồng Quả nghe Lạc Thuỷ nói vậy trong lòng càng thêm lo lắng: “Vậy sao bây giờ, đại ca sao có thể là đối thủ được...”

“Cữu Cữu nhất định thắng, cữu cữu đứng yên dùng một cái gương chiếu cho yêu quái chạy như vịt, có thêm yêu quái nữa cũng không sợ”

Nam Lạc không biết Lạc Thuỷ tiểu nha đầu này trong một quãng thời gian ngắn mà lại tin tưởng hắn đến thế. Hắn lúc này đứng sát vai với Thanh Diện Đại Vương, chuyện trò vui vẻ, Thanh Diện Đại Vương cũng là loại người miệng lưỡi lanh lẹ, khác hẳn với tướng mạo của y. Cũng may Nam Lạc cũng có thể coi như đi qua ngàn núi, vào Phượng Hoàng Bất Tử Cung, gặp người của Thiên Trì Long Cung. Kiến thức không phải là người thường có thể sánh được.

Trên đường đi nói chút chuyện kỳ ảo, cũng có vẻ hoà hợp. Chỉ là Thanh Diện Đại Vương từ khi Nam Lạc xuất hiện trên sát vân vẫn đang suy tư có thể bắt được Nam Lạc không. Chỉ là ý niệm mới sinh nhìn thấy kiếm bên hông Nam Lạc trong lòng không khỏi sợ hãi, không dám ra tay. Sau này mỗi khi nghĩ thế thì lại càng không dám, cứ ngẫm nghĩ suốt cả một chặng đường, từ xa đã bắt đầu trông thấy sơn môn của mình, trong lòng Thanh Diện Đại Vương lập tức buông lỏng, thầm nghĩ mình có bốn vị hảo hữu, mà hắn chỉ có một mình, ngươi đừng hòng mà có thể thoát được.

Chương 47: Yêu Nguyệt Kính, Thanh Nhan Kiếm

Dịch giả: quantl

Thiên Thứ Sơn là tên do Thanh Diện Đại Vương tự đặt, còn trong tộc Dương Bình thì đương nhiên nó cũng chỉ là Dương Bình Sơn mà thôi. Không bao lâu Thanh Diện Đại Vương đã dẫn Nam Lạc xuống Thiên Thứ Sơn, trên vách đá dựng đứng có một sơn động được mở ra. Bên cạnh sơn động có vài chữ lớn màu vàng: “Thiên Thứ Thanh Diện Động Thiên”

Còn chưa nhập động đã nghe thấy từ trong truyền tới tiếng uống rượu vui đùa. Thanh Diện Đại Vương lén nhìn sắc mặt Nam Lạc, chỉ thấy hắn bình tĩnh giống như không nghe thấy gì. Thanh Diện Đại Vương tuy thầm thở dài nhưng cũng không rõ Nam Lạc muốn làm cái gì. Thầm nghĩ: “Chỉ cần vào động, ngươi có thủ đoạn thông thiên gì cũng không đi được.”

Bên trong động khô ráo, bốn vách tường bằng phẳng, ánh lửa bập bùng.

Có bốn con yêu đang ở đó uống rượu tìm vui, bọn họ giống Thanh Diện, thân người đầu thú. Chúng đang ngồi đó lớn tiếng nói chuyện, bên cạnh chúng mỗi người đều có hai nữ tử yêu mị, một tả một hữu đang rót rượu cắt thịt hầu hạ. Vô cùng tiêu xa khoái hoạt.

Khi bọn chúng nhìn thấy Thanh Diện dẫn Nam Lạc đi vào thì nao nao, một người lên tiếng hỏi: “Thanh Diện, sao ngươi vô cớ mang người lạ về”

Thanh Diện chỉ cười ha ha, không thèm để tâm, lén lút dùng thần niệm nói rõ chân tướng cho tất cả. Y đi thẳng tới vị trí thủ toạ, phân phó cho người hầu dọn tiệc rồi nói: Lão đệ sao ngươi không giới thiệu mình cho mọi người để cho chúng ta biết lão đệ có thần thông gì”

Nam Lạc cười, ngồi xuống, chân thân của năm người bao gồm cả Thanh Diện vô pháp thoát khỏi Thiên Thị Nhãn của hắn, nhưng dù là đã nhìn ra nhưng cũng không biết bọn chúng là sinh linh gì.

“Tiểu đệ Nam Lạc, Dương Bình Thị tộc nhân, học nghệ ở Côn Lôn Sơn, bái kiến các vị đại vương” Nam Lạc ôm quyền mỉm cười nói

“Côn Lôn Sơn, chẳng lẽ là vạn sơn chi mẫu Côn Lôn Sơn” Một yêu quái kinh ngạc hỏi

“Đúng” Nam Lạc ngồi ngay ngắn, gật đầu nói

“Ai da, lão đệ ngươi xuất thân tốt thật, thảo nào có loại bảo vật kia. Hiện giờ sao không mang tấm gương ra cho chúng ta biết bảo vật của Côn Lôn Sơn có gì huyền diệu” Thanh Diện Đại Vương hào sảng nói.

Bốn người khác cũng lớn tiếng phụ hoạ. Phảng phất như Nam Lạc thực sự là bạn tốt của chúng học nghệ nhiều năm nay mới trở về.

Nam Lạc thản nhiên cười, cổ tay khẽ đảo, thanh quang loé lên, trong tay có thêm một cái gương nhỏ màu xanh. Mặt gương trong trẻo như nước, phần rìa có hoa văn huyền ảo. Hắn ve vuốt gương xanh nói: “Gương tên Yêu Nguyệt”

“Hảo, tên rất hay” mắt Thanh Diện có chút rực cháy, nhìn chằm chằm vào Yêu Nguyệt Kính trong tay Nam Lạc.Bống người khác tựa như cũng phi thường thích yêu nguyệt kính, mắt cũng nóng bỏng.

“Yêu Nguyệt Kính có công dụng gì?”

Khoé miệng Nam Lạc mỉm cười, chỉ nhìn Yêu Nguyệt Kính trong tay mình nói tiếp: “Cái gương này có thể chiếu khắp đại thiên thế giới, có thể soi nguyên thân người, nhiếp hồn đoạt phách. Tất cả đều không trọng yếu, trọng yếu là... Cái gương này là tiên thiên”

Nam Lạc cúi đầu nhìn gương trong tay mình, chậm rãi nói, nhưng không phát hiện ra mấy người Thanh Diện Đại Vương tựa như ngừng thở, nghe tới việc nó là tiên thiên chi vật thì Thanh Diện kích động nói: “Thì ra là Tiên Thiên bảo vật, lão đệ có thể cho huynh đệ mượn đánh giá không”

“Ha ha có gì không thể” Nam Lạc cười sảng khoái, hai ngón tay nhẹ nhàng đưa Yêu Nguyệt Kính cho Thanh Diện, y vội vàng đứng dậy bước vội tới, hai tay đưa ra, nắm lại, nâng Yêu Nguyệt Kính trong tay, phảng phất như đang cầm một hi thế trân bảo vậy. Chỉ thấy y khẽ vỗ về, trong miệng thì thầm: “Thực là bảo bối tốt, bảo bối tốt, chỉ là chưa có chủ tốt”

Nam Lạc tĩnh toạ phảng phất như không nghe thấy, hai nữ tử yêu tử rót rượu hắn nhẹ đưa lên, uống cạn. Trong tai truyền tới thanh âm hào phóng của Thanh Diện: “Lão đệ có thể tặng bảo kính này cho ta không, ta có thể bảo vệ Dương Bình Thị Tộc đời đời thái bình”

Nam Lạc vẫn y nguyên không ngẩng đầu nhìn y, nâng chén rượu đầy khác lên nói: “Đại Vương có ý gì, ta là tế ti của Dương Bình Thị Tộc, bảo hộ thị tộc thái bình là việc của ta, làm sao dám làm phiền đại vương, ta tới đây là để nói cho đại vương biết Dương Bình Thị Tộc là do Nam Lạc bảo vệ” Dứt lời lại uống cạn chén rượu

“Ha ha... Cáp...” Thanh Diện ngửa mặt lên trời cười lớn, những người khác cũng cười, Thanh Diện cầm Yêu Nguyệt Kính trong tay, ngoan cố nói: “Hiện giờ Yêu Nguyệt Kính là của ta rồi, ha ha... Các vị huynh đệ thế gian này đều nói nhân loại tuy từ nhỏ không thông đại đạo, không hiểu tu hành nhưng mỗi người đều có thiên tư thông minh, hôm nay gặp được, thì rõ ràng so với chúng ta còn kém xa. Ha ha...”Lũ yêu ngửa mặt lên trời cười to.

Hai nữ tử yêu mị vốn ngồi cạnh Nam Lạc lúc này cảm thấy bầu không khí có chút khác lạ liền lập tức đứng dậy trốn sang một bên. Nam Lạc không chút lưu tâm, tự rót cho mình một chén nói: “Các vị đại vương, ta còn có một bảo vật khác không dưới Yêu Nguyệt Kính đâu” Hắn lấy thanh kiếm vỏ xanh bên hông ra, đặt lên bàn nhàn nhạt nói: “Kiếm tên Thanh Nhan, đến từ Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung, cũng là tiên thiên bảo vật, các vị đại vương nếu thích có thể cùng nhau lấy đi” Nói rồi lại một lần nữa uống cạn chén rượu trên bàn.

Thanh âm của Nam Lạc không lớn, vẫn cứ nhẹ nhàng, chậm chạp. Thế nhưng tiếng cười của bầy yêu ngưng lại, bọn chúng cảm thấy trên người Nam Lạc phát ra một luồng khí lạnh. Trong mắt lũ yêu, Nam Lạc đã dung hợp làm một với thanh kiếm trên bàn.

Tất cả híp mắt nhìn hắn, trong nhất thời cả động phủ an tĩnh vô cùng nhưng không ai dám xuất thủ với Nam Lạc. Chỉ có hắn an toạ bất động, tự rót tự uống, tựa như rượu kia có vị thật thần kỳ. Sắc mặt Thanh Diện càng lúc càng xanh đen, trong mắt có hồng quang trôi nổi, răng nanh thật dài lộ khỏi miệng, loé hàn quang trong ánh lửa.

“Các vị huynh đệ, năm người chúng ta phải sợ hắn ư, nhìn niên kỷ của hắn thì pháp lực tuyệt không hơn chúng ta được, cho dù hắn có tiên thiên kiếm khí trên tay cũng không phát huy được bao nhiêu phần uy lực đâu. Nghe nói Tiên Thiên Bảo Vật có ẩn chứa Tiên Thiên Đại Đạo, chúng ta có được rồi, thay phiên nhau tìm hiểu, tới lúc đó tu được đại thần thông liền không cần ở trong ngọn núi nhỏ này nữa”

Cái gì nói được Thanh Diện đều nói cả, bọn họ là yêu chiếm núi, làm sao có thể khiêm tốn được. Nhưng lúc này Nam Lạc im lặng ngồi đó, một bộ thanh bào, lưng thẳng tắp thế mà khiến họ có cảm giác kiếm chỉ thẳng vào yết hầu.

Năm người nhìn lẫn nhau một cái, giao lưu thần niệm.

Thanh Diện hét lớn một cái, miệng mở ra, một luồng sát khí đặc quánh như khói nhả ra từ miệng y. Trong nháy mắt đã bao phủ Nam Lạc, Thanh Diện cười ha hả, khi hắc vụ bao phủ Nam Lạc, y thấy hắn vẫn còn đang cầm chén đưa lên miệng.

Bốn yêu điên cuồng lao vào hắc vụ, bọn họ đều muốn giật Thanh Nhan Kiếm trên bàn. Hắc vụ đã bao trùm cả động phủ, chỉ có tiếng cười cực kỳ đắc ý của Thanh Diện là vang vọng.

“Thương...” Tiếng kiếm ngân vang. Bốn đạo kiếm quang như tuyết trắng xuất hiện.

Thanh Diện kinh hãi, tình cảnh trong hắc vụ y đều nhìn cả trong mắt, bốn người bạn tốt của y, cầm binh khí trong tay vọt tới trước bàn, nháy mắt đó kiếm của đối phương ra khỏi vỏ. Thanh Diện hoàn toàn không thấy rõ Nam Lạc rút kiếm ra sao, chỉ thấy bốn đạo kiếm quang loé lên, cả vũ khí trong tay và thân thể đồng thời bị chém thành hai nửa.

Không đợi Thanh Diện có phảng ứn, Yêu Nguyệt Kính trên tay y đột nhiên toả ra ánh sáng màu trắng, Thanh Diện kinh hãi nhìn qua mặt kính, chỉ thấy trong kính, sắc mặt mình như tro tàn. Ngay sau đó đó ý thức lâm vào một vùng hắc ám, Thanh Diện ngã nhào xuống đất, Yêu Nguyệt Kính trong tay vụt biến mất.

Nam Lạc ngồi ngay ngắn, há miệng hút một cái, hắc vụ hắn hút vào trong miệng, sát vụ trong động biến mất, Nam Lạc cầm một chén rượu lên, nhàn nhạt lẩm bẩm: “Nếu như cái này là thôn vân thổ vụ thì ta cũng biết’

Chương 48: Nữ tử trên vách đá

Dịch giả: quantl

Thôn Vân Thổ Vụ nghe thì huyền bí nhưng làm cũng không khó. Tuy nhiên có thể thôn vệ sát vân của người khác như Nam Lạc thì cũng chỉ có người của vu tộc mới làm được thôi, mà trong vu tộc cũng chỉ có các đại vu có thể thôn phệ thiên địa mới có được năng lực này.

Nam Lạc càng lúc càng cảm giác được giọt máu Tổ Vu dung nhập cơ thể mình quý giá cỡ nào. Pháp Tượng Thiên Địa có đề cao thực lực bản thân rất nhiều lần, còn thôn phệ thiên địa có thể nhanh chóng nhét thiên địa vào miệng mình, hoá thành linh khí, hỗ trợ Pháp Tượng Thiên Địa. Còn về sau có thần thông nào khác thức tỉnh không thì Nam Lạc cũng chẳng quá trông đợi, đối với hắn có được hai dạng thần thông này đã là cực kỳ hiếm có.

Hắn khẽ thở dài, đứng dậy, trong động phủ đám yêu nữ dồn lại thành một đống trong vách tường nơi góc phòng. Nam Lạc tức cười nói: “Lẽ nào yêu nữ cũng biết sợ người ư?”

Những yêu nữ này ăn mặc hở hang, vóc người kiều mị. Tuy nhìn thấy Nam Lạc đứng lên liền lập tức dồn lại gần hơn nhưng con mắt mở to nhìn hắn. Trong mắt cũng không có quá nhiều e ngại, mà phần lớn là hiếu kỳ. Khi Nam Lạc dứt lời, có một nữ tử nói: “Ngươi có thể giết năm vị đại vương, hiển nhiên còn đáng sợ hơn năm người họ”

“Ha ha tướng mạo của ta còn đáng sợ hơn bọn họ sao? Vậy thì đó là may mắn của Nam Lạc ta” Nam Lạc cười nói, nhìn ngắm xung quanh.

Hơn mười yêu nữ mỗi người chỉ có da thú che đi bộ vị trọng yếu, cánh tay loã lồ, chân trắng thon dài. Đáng tiếc trong mắt Nam Lạc họ không phải là nữ tử mỹ lệ gì mà chỉ là một ít hoa cỏ thành tinh hoặc trùng thú hoá hình mà thôi. Nam Lạc lần đầu tiên cảm thấy bất đắc dĩ trước Thiên Thị Nhãn của mình.

Vội vàng thu Thiên Thị Nhãn lại, đi qua bốn con yêu quái bị chém giết lúc này, đã vũ khí của chúng đi khiến những yêu nữ kia kêu lên sợ hãi.

Sau khi dừng Thiên Thị Nhãn thì đã không còn toàn là trùng thú nữa. Bất quá tuy tốt hơn một chút nhưng nhìn chúng tỏ vẻ yếu ớt hoặc giả ngọt ngào vẫn khiến Nam Lạc nhớ lại hình dạng thật của chúng.

Không để ý tới chúng nữa, Nam Lạc tìm xem có gì đó thú vị không để mang về cho Lạc Thuỷ chơi. Tìm vài vòng rồi mà vẫn không thu hoặc được gì, mấy vị đại vương trong núi này không có bất cứ thứ gì khiến Nam Lạc để mắt cả. Quay đầu nhìn lại phát hiện ra những yêu nữ kia không rời đi, không khỏi nghi hoặc hỏi: “Vì sao còn không đi, tụ tập lại xem ta làm gì.

Chúng nữ nhìn nhau, trong đó có một yêu nữ má lúm đồng tiền, mắt ngập nước yếu ớt nói: “Ngươi không muốn chúng ta làm ấm giường sao?”

Nam Lạc nhìn biếu tình của nàng còn có vài phần mong đợi, trong lòng không khỏi kinh hãi, còn không đợi hắn lắc đầu cự tuyệt một yêu nữ cao gầy thân hình quyến rũ nói: “Đúng vậy, ngươi không muốn chúng ta hầu hạ ngươi sao, chúng ta cái gì cũng biết, ngươi bảo gì chúng ta cũng làm”

Nam Lạc liếc qua từng người, chỉ thấy mấy người các nàng cũng chăm chú nhìn mình, mặt đầy mị hoặc.

“Ân, cái này, các ngươi tự tu luyện đi, ta cũng phải trở về” Nam Lạc hoảng sợ bỏ chạy. Khi hắn rời khỏi động phủ còn nghe thấy tiếng yêu nữ cười hi hi.

Khi ra ngoài động phủ, Nam Lạc không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua, nghĩ thầm nếu như đem mấy nữ tử kia về làm ấm giường chẳng phải sẽ ngủ cùng một đám trùng thú à. Nhìn ra xa còn chưa thấy mặt trời xuống núi.

Bỗng dưng Nam Lạc nhìn thấy một thân ảnh màu phấn hồng đứng trên đỉnh vách đá. Nữ tử mặc quần áo màu hồng nhạt, ngước mắt nhìn trời chiều, tóc đen buộc lên cao, cần cổ trắng muốt thon dài. Khi Nam Lạc nhìn qua nàng thì có một cảm giác như mộng như huyễn, căn bản vô pháp nhìn thấy được khuôn mặt thực.

Thiên Thị Nhãn được dùng rồi mà vẫn chỉ thấy mông mông lung lung, phảng phất như nàng bị một tấm khăn che phủ khuôn mặt vậy. Nam Lạc nao nao, Thiên Thị Nhãn tuy không tính là thần thông lợi hại gì nhưng đối với việc xem thấu nguyên thân của yêu vật thì cũng có chỗ độc đáo. Những năm gần đây chỉ cần hắn nhìn được yêu thân của yêu quái thì sẽ biết cảnh giới pháp lực của đối phương không khác biệt nhiều với mình. Nhưng nếu không nhìn ra được thì chênh lệch không nhỏ, gặp tình cảnh này, Nam Lạc hầu hết là đi đường vòng. Nếu không chọc được thì sẽ không tìm chết.
Màu nắng ứng đỏ của mặt trời phủ khắp núi, làm vách đá xanh đen phủ thêm một lớp hồng. Trong sơn cốc có sương trắng nhàn nhạt bốc lên, nhất thời tựa như tiên cảnh.

Nam Lạc nhìn, chuẩn bị rời đi thì lén lấy yêu nguyệt kính ra, quang hoa chợt loé, chỉ thấy nữ tử váy hồng đã tiêu thất trên vách đá. Nam Lạc nhìn khắp nơi nhưng không phát hiện được nữ tử ly khai hay ẩn độn.

Cầm yêu nguyệt kính lại chỉ thấy trong mặt kính kia mặt mũi của nữ tử hiện ra thật rõ ràng. Mày quỳnh mắt phượng, môi đỏ anh đào, cả lông mi cũng hiện ra rõ rệt. Nam Lạc lẳng lặng nhìn thầm nghĩ nữ tử kia chẳng lẽ là nhân loại, hay là vì nàng có pháp lực quá cao nên không thể chiếu ra được. Nhìn ảnh trong kính có chút phiêu hốt, khi phục hồi tinh thần lại quét qua mọi nơi.

Gió mát thổi qua khiến mây khói trong sơn cốc tung bay, dưới ánh mặt trời hiện ra màu sắc rực rỡ. Thỉnh thoảng lại có con chim bay qua, còn nữ tử áo hồng đã sớm phương tung mờ ảo. Nam Lạc khẽ lắc lắc, xoay người định bỏ đi thì trong tai vang tới một đạo thanh âm lạnh lùng.

“Muốn đi sao?”

Nam Lạc bỗng xoay người lại, chỉ thấy trên vách đá trống trơn khi nãy nữ tử lại xuất hiện. Lần này Nam Lạc có thể thấy rõ dung mạo của nàng, khuôn mặt trái xoan, lông mi thon dài làm nàng mang theo một luồn anh khí, chỉ là nhãn thần rất lãnh ngạo.

Nam Lạc mỉm cười, gật đầu đáp lời. Trực giác nói cho hắn nữ tử này rất nguy hiểm

“Đưa tấm gương đây” Nữ tử kia trực tiếp nói, ngữ khí không có chút thương lượng nào.

“Vị cô nương này, tấm gương...”

“Đưa ra” Nữ tử mặc kệ Nam Lạc nói gì, chỉ bá đạo phun ra hai chữ. Ánh mắt ngạo nghễ nhìn hắn, phảng phất như nữ vương.
Nam Lạc khẽ ngẩn ra sau đó xoay người bước đi, lập tức tiêu tức trong không trung.

“Còn muốn chạy” Chỉ thấy nữ tử váy hồng mới dứt lời, thân thể đã trở nên mơ hồ, chớp mắt lại trở nên rõ ràng. Chỉ là trong tay đã có thêm một người, là Nam Lạc. Nếu không chút ý rất khó phát hiện nàng đã từng biến mất.

Thổ độn thuật lần đầu tiên bị người phá vỡ, trong lòng Nam Lạc kinh hãi.

Cảm thụ được cánh tay đang bóp cổ mình mang có cảm giác nõn nà nhưng pháp lực toàn thân giống như bị một ngọn núi lớn đè nặng. Máu huyết tổ vu cũng bị lực lượng khổng lồ ép chặt.

Nữ tử váy hồng, nhãn thần lãnh ngạo, phảng phất không mang theo chút cảm tình nào. Nàng cầm yêu nguyệt kính ra, rồi buông tay đẩy Nam Lạc đi.

Khi Nam Lạc vừa mới được thả, Thanh Nhan Kiếm liềm rời vỏ, kiếm quang vút lên cao. Nam Lạc tuy không nắm chắc nhưng hắn phải xuất thủ thế nhưng khi mới rút kiếm chỉ cảm thấy mắt hoa, cánh tay nhẹ bẫng, ngươi bị vứt thẳng ra ngoài.

Sương trắng xuất hiện bên vách đá, nuốt trọn thân hình của Nam Lạc, vách đá lại loé lên, Nam Lạc độn trở lại. Lần này hắn không có ra tay, bất đắc dĩ đứng ở đó nhìn nữ tử đang soi gương. Hiển nhiên nữ tử cũng không có lòng giết hắn.

“Gương tên gì” Nữ tử váy hồng soi gương, quay đầu hỏi.

“Yêu Nguyệt” Nam Lạc đáp

“Ừ, tên không tệ lắm, trong cung của ta vừa lúc thiếu một cái gương” Nữ tử váy hồng nhàn nhạt nói. Lập tức cầm kiếm xem hỏi: “Tên gì”

“Thanh Nhan”

“Yêu nguyệt, Thanh Nhan, tên rất hay. Bản cung cũng thiếu một thanh kiếm”

Nam Lạc khẩn trương vội nói: “Cái gương này cùng kiếm đều do trưởng bối tặng, ta...”

“Ngươi có thể bảo trưởng bối tới ta đòi” Nữ tử váy hồng thần tình ngạo nghễ, phong mang hiển lộ. Phất tay áo vỏ kiếm bên hông Nam Lạc rơi vào tay nàng.

Nam Lạc bị lời nàng khiến cho nghen họng nhất thời không biết đáp thế nào, mắt thấy nàng sắp đi, hắn vội nói: “Cô nương chậm đã, không biết Nam Lạc đắc tội chỗ nào”

Nữ tử váy hồng nghe Nam Lạc hỏi đột nhiên tỉnh ngộ ra quay đầu nói: “Ngươi không nói ta quên mất, ngươi giết người của ta, từ hôm nay trở đi, ngươi phải thay thế họ, quản lý chỗ này”

Chương 49: Một bước một độn, đạp tuyết bay

Dịch giả: quantl

Nếu Nam Lạc biết gặp phải hồng y nữ tử lãnh ngạo tựa quân vương như thế này thì dù thế nào cũng không đi theo Thanh Diện tới đây. THế nhưng trên đời không có thuốc hối hận, đánh không lại, trốn chăng, tựa hồ đối phương cũng không định làm gì mình. Thế nhưng Thanh Nhan Kiếm và Yêu Nguyệt Kính đều ở trên tay đối phương, làm thế nào mà bỏ đi được.

Cho nên khi Hồng Y nữ tử nói Nam Lạc phải tiếp nhận sơn mạch này thì hắn lập tức đáp ứng. Điều kiên là trả cho mình Thanh Nhan và Yêu Nguyệt. Chỉ là Hồng Y nữ tử nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn rồi bỏ yêu nguyệt kính vào lòng, Thanh Nhan thì bị nàng đeo bên hông.

Nam Lạc có cảm giác muốn khóc, âm thầm cảm ứng muốn triệu hồi yêu nguyệt kính và Thanh Nhan Kiếm, sau đó đào tẩu. Thế nhưng tuy có thể cảm ứng nhưng không thể triệu hoán.

Hồng Y nữ tử cao ngạo nhìn lướt qua, không đợi Nam Lạc phân bua, nàng đã chống hai tay, nhìn mặt trời lạnh lùng nói: “Trước mặt bàn cung chỉ có thần phục hoặc chết”

Ý tứ của nàng vô cùng rõ ràng, không có bất cứ điều kiện gì cả. Nam Lạc bất đắc dĩ nói: “Ta không có kiếm và kính làm cách nào trông chừng địa giới này được”

Hồng Y nữ tử hơi nghiêng đầu nhìn Nam Lạc nhan nhạt nói: “Lẽ ra trưởng bối của ngươi phải nói cho ngươi dựa vào ngoại vật vô pháp đề cao tu vi bản thân sao. Nếu như ngươi thực sự chỉ có chút bản lĩnh đó, thì cứ để người khác giết cho xong, bản cũng cũng vừa vặn đổi người luôn”

Trong lòng Nam Lạc thở dài, không khỏi nghĩ tới năm năm qua quá mức thông thuận, hiện giờ mới minh bạch gặp phải đại thần thông thì không có cách gì cả.

Nữ tử váy hồng khẽ nâng căm nhìn Nam Lạc nhàn nhạt, lúc này Nam Lạc phát hiện đối phương không cao hơn mình, một cơn gió nhẹ thổi qua, phần áo tung bay, càng làm thân hình nàng thêm lả lướt.

Kiếm xanh, áo hồng, tóc đen búi cao, ánh mắt lãnh ngạo. Diễm lệ dưới mặt trời khiến nàng càng giống tinh linh nữ vương của rừng núi.

Nàng lẳng lặng nhìn Nam Lạc tựa hồ nhìn được sự bất đắc dĩ của Nam Lạc, khoé miệng lộ ra một nụ cười châm chọc, đùa cợt.

Nam lạc đột nhiên phát hiện ra tâm tính bình thản của mình vậy mà không thể cản được nụ cười và ánh mắt của nàng, đành nói: “Cung chủ thiếu hai vật trang sức mà thôi, nhưng ta quý chúng như sinh mệnh, ta còn muốn dùng chúng để bảo hộ tộc nhân, nếu cung chủ đồng ý trả kiếm và kính cho ta... Về sau có chuyện gì phân phó, ta nhất định hoàn thành”

Yêu Nguyệt và Thanh Nhan đều bị đối phương đoạt mất, Nam Lạc bất đắc dĩ phải hạ thấp tư thái.“Ngươi có thể làm gì, nếu ngươi có thể hái trăng hoặc sao xuống, ta lập tức trả kính và kiếm cho ngươi” nữ tử váy hồng trào phúng nói.

Nam Lạc lúng túng, lời vừa nói ra bị người ta ném trở lại.

Hồng Y nữ tử khẽ cười một tiếng, xoay người phá không bay đi, thân hình nổi bật giữa không trung, thân bất động chỉ có váy hồng tung bay. Khi nàng bay lượng cũng lộ ra vẻ quân lâm thiên hạ, bao quát chúng sinh.

Nam Lạc kinh hãi, nếu nàng đi, thì mình không biết phải tới đâu tìm nàng. Không chút nghĩ ngợi, lập tức đuổi theo, bước một bước thân hình liền xuất hiện ngoài mấy trăm mét, giơ chân lên, sương vàng ẩn hiện, người lại tiêu thất. Một bước lại một bước, chỉ thấy trong không trung lưu lại những vết chân vàng tan biến trong gió.

Những năm gần đây tiến bộ nhất của Nam Lạc là Thổ Độn Thuật cải biến này. Thổ Độn Thuật là hắn được truyền thừa từ Dương Lực Đại Tiên tiên thiên độn thổ, lại được truyền Ngũ Hành Đại Đạo của Khổng Tuyên, tuy hắn khó khăn lắm mới ngộ ra một chút tâm đắc thổ hành nhưng đã làm thổ độn của hắn càng lúc càng thuận buồm xuôi gió, vô luận là tốc độ hay cách sử dụng đều được đề cao nhiều lần. Hơn nữa Nam Lạc còn luôn kiên trì đọc Hoàng Đình Kinh, hiểu rõ hơn đại đạo vô hình sâu sắc hơn năm năm trước rất nhiều.

Tụng Hoàng Đình là thể ngộ thiên địa đại đạo, còn ngũ hành ngọc giản của Khổng Tuyên là ngũ hành chi căn. Bất quá pháp lực là cơ sở của thi pháp. Pháp lực càng lớn thì uy lực của pháp thuật càng lớn. Nhưng nếu một người cảm ngộ đại đạo cao thâm hoặc lý giải thần thông cực kì cao thâm thì người có pháp lực cao cường cũng chưa chắc có thể thắng.

Nam Lạc tụng Hoàng Đình nhiều năm, tìm hiểu thổ hành đại đạo cũng có vài năm tự nhiên phối hợp với tiên thiên thổ độn thuật sẽ có rất nhiều chỗ thần kỳ. Hồng y nữ tử phía trước mỗi lần độn là bắn ra khỏi hư không, một là vì pháp lực cảnh giới khác biệt quá xa, còn một là vì Nam Lạc nhất thời sơ ý. Nhiều năm qua tạo thành tự tin, hắn không ngờ có người độn khôn bỏ xa được hắn.Một bước một độn, một độn vài dặm. Tuy không có tư thái tuyệt mỹ bộ bộ sinh liên nhưng hình thành một bộ độn pháp kỳ lạ. Hắn từng tưởng tượng mình có ngày bước một bước muôn sông ngàn núi đều ở phía sau. Bây giờ tuy vô pháp làm được nhưng cũng coi như là có bước tiến lớn

Rất nhanh đã đuổi tới hồng y nữ tử, đối với việc Nam Lạc có thể đuổi theo mình nàng có chút kinh ngac. Không khỏi quay đầu nhìn lại nhãn thần vẫn lãnh ngạo như vậy. Cũng không thấy nàng có động tác gì, nhưng hoa tuyết đột nhiên tung bay. Những bông hoa tuyết này tựa như sinh ra trong hư không, một vùng đầy hoa, quay tròn trong gió, biến đổi, dưới ánh mặt rời có vẻ vô cùng kỳ ảo. Con mắt Nam Lạc khẽ nhíu, trực giác nói cho hắn biết những bông hoa tuyết mỹ lệ kia cực kỳ nguy hiểm.

Thân thể hắn trong nháy mắt biến thành hư vô chuẩn bị độn qua. Nhưng thân thể mới dung nhập hư không liền chạm vào một bông hoa tuyết, trong nháy mắt một cảm giác lạnh lẽo phảng phất như đóng băng cả linh hồn, khiến thân thể cứng ngắn, rơi thẳng xuống đại địa. Tốc độ cực nhanh, phảng phất như lưu tinh. Phanh. Nam Lạc va vào một ngọn núi, làm chim bay thú tán. Một lát sau, Nam Lạc đột nhiên ngồi dậy, thân hình loé lên lại nhằm về phía nữ tử biến mất mà đuổi theo.

Hoa tuyết ẩn chứa hàn khí có thể trong nháy mắt đóng băng hắn thế nhưng cũng chưa hắn chịu tổn thương nào. Nam Lạc không biết hoa tuyết kia chỉ có uy lực như thế hay vì đối phương không muốn lấy itnhs mạng mình.

Mà từ trên cao rơi xuống cũng chỉ khiến hắn có chút bối rối thôi. Thân thể cứng thế nào, hắn cũng khôgn rõ ràng lắm. Sau khi dung hợp giọt máu của tổ vu, Nam Lạc phát hiện ra mình không chỉ có Pháp Tượng Thiên Địa và Thôn Phệ Thiên Hạ mà thân thể còn trở nên vô cùng rắn chắc.

Hắn không có gặp được vu tộc Đại Vu được truyền thừa luyện tinh, thân thể của họ dù là pháp bảo cũng không thể tổn thương, thân thể của Nam Lạc còn có chênh lệch không nhỏ với họ.

Hồng y nữ tử không biết dùng cách gì mà trấn áp Yêu Nguyệt và Thanh Nhan nhưng lại không xoá đi ấn ký của Nam Lạc. Dựa vào một tia cảm ứng, hư không phi động, cuối cùng đi tới trước một ngọn núi lớn, chỉ thấy ngọn núi này chọc vào tận mây trắng, từ giữa sườn núi trở nên đã bị Bằng Tuyết bao trùm. Nhìn tuyết đọng dày đặc, Nam Lạc lập tức nghĩ tới nàng, người có thể trong nháy mắt tạo thành hoa tuyết lạnh lẽo.

Chỉ cần không lạnh lẽo như hoa tuyết vừa rồi thì tất cả khí hậu bây giờ đối với nam Lạc cũng chỉ như gió nhẹ thổi vào mặt. Khi Nam Lạc độn tới một độ cao nhất định thì trên trời tung bay hoa tuyết. Hắn dừng lại theo phản xa nhưng sau đó cười khổ bởi hoa tuyết này chỉ là loại bình thường.

Bước một bước, cả người như nhảy vào hoa tuyết. Những bông hoa tuyết này dường như chỉ có thể bay ở đỉnh núi này, xa một chút là một vùng trời đất khác.

Một cung điện kiến tạo từ băng, trên cung điện có khắc ba chữ Huyền Minh Cung. Băng cung vô cùng đơn sơ, ngoại trừ ba chữ kia thì không hề có điêu khắc gì. Băng Cung lẳng lặng đứng giữa trời gió tuyết, đột nhiên Nam Lạc cảm nhận được một cảm giác cô tịch khó mà giải thích nổi.

Nam Lạc đưa mắt nhìn bốn phía, tại một góc của Băng Cung thấy được hồng y nữ tử. Trong bầu trời đầy tuyết này, bộ hồng y của nàng giống như một đoá hồng mai ngạo nghễ

Chương 50: Thôn Thiên Cáp

Dịch giả: quantl

Thiên địa rộng lớn vô cùng, khung cảnh cũng vô cùng sai khác.

Năm năm này với Nam Lạc mà nói thì đã đi qua vô số núi non, sông hồ, nhưng đối với thiên địa thì con đường hắn đi chỉ là một trong số đó thôi. Tỷ như ngọn núi mà hắn chạy tới bây giờ chẳng biết là ở đâu, càng chưa bao giờ nghe thấy.

Trời chiều ửng đỏ, rọi tới tuyết sơn.

Bông tuyết từ trên đỉnh núi rơi xuống, rồi bao phủ cả đỉnh núi sau đó biến mất ở sườn núi. Phảng phất cả vùng không gian này đã nằm ngoài luân hồi, độc lập với thế gian.

Đứng bên cạnh Băng Cung, nữ tử váy hồng như tinh linh siêu thoát thế gian. Nam Lạc chậm rãi đi tới đứng sau lưng nàng, trong khoảng thời gian ngắn không mở miệng được...

Một lát sau nàng nghiêng đầu khẽ nâng cằm, khoé miệng trào phúng, ánh mắt lãnh ngạo nhìn Nam Lạc: “Ngươi bị người cướp đồ thì muốn dùng cách này để lấy về sao?”

Nam Lạc không khỏi dời ánh mắt trong lòng nghĩ, nếu không phải ngươi pháp lực cao cường, thì nói gì cũng vô ích, có gì cũng không thể giữ được?

“Bản cung biết trong lòng ngươi đang nghĩ gì, có muốn ta áp chế pháp lực đến cảnh giới như ngươi không, nếu ngươi thắng, ta sẽ trả gương và kiếm cho ngươi” Những lời này truyền tới tai Nam Lạc, hắn không chút suy nghĩ, nhìn cũng không nhìn vội đáp: “Được”

Nhưng khi Nam Lạc nhìn thấy tiếu dung của nữ tử, hưng phấn lập tức biến mất... Bởi hắn nhìn thấy ý vị trào phúng càng thêm đậm.

“Tại sao bản cung phải làm như vậy, chẳng lẽ để chứng mình cho dù pháp lực ngang nhau, bản cũng vẫn có thể đánh bại ngươi sao? Buồn cười” Nàng chắp tay sau lưng, nhìn thiên địa mênh mông. Bông tuyết rơi trên người nàng giống như rơi vào trong nước, biến mất không chút tiếng động

Nam Lạc không còn lời gì để nói, thậm chí còn không có cả phẫn nộ, chỉ là trong lòng nghĩ sau này trở về nhất định sẽ tu luyện gấp đôi, quyết không để cho chuyện này phát sinh lần nữa

Sắc trời dần ảm đạm, nàng vẫn an tĩnh đứng ở đó, không có ý định rời đi hoặc tiến vào Băng Cung. Chẳng lẽ từ đó tới giờ nàng vẫn như thế này sao? Nam Lạc thầm suy đoán, bất quá cũng thật may, nếu như nàng muốn tiến vào trong Huyền Minh nội cung hoặc bỏ đi thì Nam Lạc không biết còn có thể đi theo như vậy không...

Nàng phảng phất như đã quên Nam Lạc, chỉ lẳng lặng đứng ở đó, không chút tì vết, chỉ có váy hồng lay động khiến nàng càng thêm cao ngạo. Như muốn thành vĩnh hằng.

Sắc trời dần dần tối, tuyết vẫn lặng lẽ rơi, không nhanh không chậm, phảng phất như không biết mệt mỏi, không bao giờ dừng lại.

Đột nhiên Nam Lạc nhìn thấy một cái miệng khổng lồ như muốn nuốt trọn cả ngọn núi. Miệng khổng lồ như tới từ U Minh, thông thẳng tới vực sâu vô tận. Một luồng hấp lực mạnh mẽ quấn lấy Nam Lạc.

Miệng khổng lồ tới lặng lẽ, cho tới khi Nam Lạc cảm thấy hấp lực quấn thân mới phát hiện ra... pháp lực vận chuyển điên cuồng, tất cả pháp lực thần thông đồng thời sử dụng. Chỉ là thân thể hắn vẫn trượt đi thật nhanh. Căn bản không cách nào cản được lực hút từ miệng khổng lồ.

Trong lòng Nam Lạc chỉ còn kinh hãi, không có thêm bất cứ suy nghĩ nào nữa, không ngừng vận chuyển pháp lực, sử dụng thần thông, một lòng ngăn cản lực lượng này.

Một lớp bụi vàng xuất hiện quanh người hắn, thân hình hắn khẽ dừng lại.Đây chính là bụi vàng của thổ hành linh khí, từ năm năm trước được sau khi được Khổng Tuyên cho xem Ngũ Hành Ngọc giản tới giờ, hắn đã có được chút tâm đắc với Thổ Hành, ngộ được một chút Thổ Hành là Hậu Trọng Như Sơn. Nếu là Khổng Tuyên dùng thì chỉ cần một đạo hoàng quang sẽ sơn băng địa liệt.

Nhưng Nam Lạc không thể nào làm được, tuy lĩnh ngộ được một ít ý cảnh Hậu Trọng Như Sơn nhưng vẫn không thể nào cản được hấp lực.

Bấy giờ thân hình Nam Lạc đã lớn thêm vài lần, hoàng vụ quấn quanh người. Mà lúc này hoàng vụ và bông tuyết cùng lúc bị kéo tới cái miệng khổng lồ. Tuy rằng bị kéo về phía miệng khổng lồ nhưng chân vẫn dính chặt vào mặt đất.

Từng sợi hoàng vụ bốc lên dưới chân dung nhập vào hoàng vụ quanh người Nam Lạc, tuy nhiên nó không thể nào vượt qua tốc độ hút của miệng. Càng lúc càng mỏng manh, hoàng vụ càng lúc càng mờ nhạt, vì sử dụng Pháp Tượng Thiên Địa mà pháp lực của hắn tiêu hao rất nhanh. Khi hắn sử xuất thôn phệ thiên địa theo bản năng thì lại phát hiện ra thiên địa nguyên khí xung quanh vô cùng mỏng manh phảng phất như chân không...

Trong nháy mắt Nam Lạc hiểu ra rằng sự lưu động thiên địa nguyên khí không thể nào vượt được tốc độ hút của cái miệng khổng lồ này được.

Nam Lạc dần bay lên khỏi mặt đất giống như lá cây rơi vào trong dòng chảy xiết, bay vào trong miệng khổng lồ.

Lúc này trong lòng Nam Lạc chỉ có một vùng trống rỗng, tâm thần đã lạc vào cõi không minh, chìm vào trạng thái tụng Hoàng Đình Kinh. Trong sát na tiếng gió do miệng khổng lồ thôn phệ cùng cảnh tượng bông tuyết bay tán loạn biến mất. Trong mắt hắn xuất hiện năm loại sắc thái tạo thành thiên địa, đỏ hồng, vàng đất, xanh nhạt, sáng bạch và sâu đen, năm loại nhan sắc thành trộn cùng một chỗ tạo thành một đường cong dài hẹp, huyền ảo sau đó tiếp tục trộn vào tạo thành một con sông sáng lạn...

Một cái miệng to như núi, phảng phất như tới từ hư không, không thấy thân thể của nó, chỉ có một cái miệng khổng lồ sâu như vực, thôn phệ núi sông. Phong Tuyết đầy trời điên cuồng lao vào trong cái miệng, trong gió tuyết còn có cả thân hình cao lớn của Nam Lạc cũng đã rơi xuống dần tới sát miệng.

Trong gió tuyết đầy trời, dưới uy thế thôn phệ thiên hạ, hồng y nữ tử vẫn đứng yên bất động, ánh mắt nàng không có chút gì thay đổi, cho dù là nhìn thấy cái miệng khổng lồ kia nàng vẫn nâng cằm, dùng một ánh mắt ngạo nhiên nhìn, giống như nhìn một thằng hề đang nhảy nhót trước mắt.

Khoé miệng nàng vẫn cứ có nụ cười thản nhiên, ý tứ trào phúng, ánh mắt lãnh ngạo, nhìn mọi việc trước mắt.

Đúng lúc này trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một thanh âm vang vọng, phảng phất như chảy ra từ hư không, phiêu phiêu miễu miễu... Cả không gian đột nhiên chấn động, thanh âm như đại đạo huyền âm, có thể phác thảo thiên địa, từng âm tiết cũng khiến xung quanh run rẩy, chấn động.Hồng y nữ tử có chút ngạc nhiên, trong mắt nàng thì thân thể Nam Lạc vào lúc rơi vào trong miệng thì đột nhiên chậm rãi hư hoá, giống như khói bụi chậm rãi biến mất trong gió tuyết tơi bời.

Nam Lạc cảm giác như mình là một con cá bơi ngược dòng, cố gắng bơi trong dòng sông ngũ sức, nhưng dòng sông kia thì cứ không ngừng lao xuống mãnh liệt.

Trong lòng hắn không minh, thần niệm kích động thiên địa ngũ hành nếu có người có thể chứng kiến hết thảy tự sẽ phát hiện một bước lại phảng phất như kéo thổ hành trong ngũ thải đi ngược chiều.

Thiên địa vô ngôn nhưng lúc nào cũng đầy ngôn ngữ đại đạo. Đột nhiên Nam Lạc cảm thấy mình cùng với sông ánh sáng này càng lúc càng tương hợp, thân thể tựa như hoá thành hư vô dòng nước này cứ chảy xuyên qua thân thể của mình.

Lặng lẽ, yên ắng, không biết đã trải qua bao lâu.

Bỗng Nam Lạc cảm thấy sức ép của thân mình nhẹ hẳn, lực căn nuốt đột nhiên biến mất hắn hốt hoảng cảm giác như mình đã rớt ra ngoài.

Một đoá mây vàng xuất hiện trên bầu trời ngoài ngàn mét, trên hoàng vân xuất hiện một thanh ảnh, thân hình Nam Lạc dần hiện ra, chân hắn giẫm trên hoàng vân như giẫm trên đại địa, phảng phất như tan thành một thể với hoàng vân.

Sắc mặt Nam Lạc bình tĩnh, tâm thần tựa như đắm chìm trong đại đạo mênh mông. Trong con mắt tựa hồ như có một ngọn hoả diễm hiện ra, dưới thiên thị nhãn, thân thể của cái miệng khổng lồ hiện lên rất rõ. Một con cóc xám bạc, to như núi đang tựa vào một ngọn núi thấp đối diện, mở cái mồm khổng lồ tựa như điên cuồng cắn nuốt vạn vật.

Hồng y nữ tử tĩnh như đồi núi, tuỳ ý mặc cho sức hút không ngừng tăng lên. Nam Lạc âm thầm kinh hãi, nghĩ thầm nếu lúc trước mình bị hút như thế này chỉ sợ rằng đừng hòng trốn thoát.

Hắn không nhìn ra hồng y thiếu nữ dùng thần thông gì. Nhưng có thể nhìn ra được Ngân hôi cáp vốn là nhằm tới thiếu nữ, chính mình chẳng qua cũng là vô tình bị kéo vào thôi.

Một đạo hồng ảnh bay khỏi miệng khổng lồ, nhanh như một tia chớp đỏ, phảng phất như xuyên thấu hư không, vượt mọi khoảng cách. Một màn này khiến Nam Lạc đột nhiên nhớ tới con cự thú trên đường tới Ngọc Hư Cung, phương thức tấn công giống hệt. Chỉ là uy thế của con cóc này còn mạnh hơn mấy lần, tốc độ nhanh tới nỗi dù là Thiên Thị Nhãn bây giờ cũng chỉ thấy hồng quang loé lên rồi biến mất.

Nam Lạc hoảng hốt thầm nghĩ nếu mình bị công kích như vậy chỉ sợ không kịp độn tẩu đã vong mạng. Định thần nhìn về phía hồng y nữ tử đúng chỉ thấy chỗ đó rỗng tuếch, chỉ có tuyết bay tán loạn, cuồng phong gào thét.

Bị nuốt sao? Không thể. Nam Lạc nhìn cái miệng khổng lồ đã khép kín, phủ nhận.

Trong con mắt ánh lửa nháy lên, đưa mắt nhìn khắp bốn phía, ngoại trừ sắc trời ảm đạm cũng chỉ có tuyết bay trong lặng lẽ.

“Huyền Minh, ngươi cướp động phủ ta, diệt tử tôn ta, hôm nay lão tổ ta vì họ báo thù, ngươi mau ra cho ta... đi ra... đi ra...” Ngân hôi cáp đứng trên đỉnh núi, gào thét trong hư không, từng vòng âm ba như sóng biển lan ra trong không gian.

Ngay khi Ngân Hôi Cự Cáp mở miệng, Nam Lạc đã cảm thấy không ổn, thân hình biến mất trong nháy mắt, đúng lúc thân hình hắn biến mất thì sóng âm vô hình đã bao phủ chỗ này, không gian tựa như sắp sụp đổ. Trên bầu trời, vô số đám mây lững lờ bị sóng âm cuồn cuộn xoắn nát.

Ngoài ngàn mét, Nam Lạc xuất hiện, chỉ thấy tóc hắn tán loạn, sợi dây leo hắn dùng để buộc tóc đã tán thành bụi phấn, phiêu tán trong gió.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau