NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Dương Bình Thị Tộc dưới Dương Bình Sơn

Dịch giả: quantl

Phong Tuyết liên miên, Thanh Sơn trùng điệp, Thiên Địa biến thiên.

Năm năm sau

Dương Bình Sơn không có uy thế chống thiên của Bất Chu Sơn, cũng không hùng vĩ nguy nga như Côn Luân Sơn, thậm chí so với Phượng Hoàng Sơn cũng kém xa vạn dặm. Nhưng trong mắt Dương Bình thị tộc thì đó là ngọn núi cao lớn nhất trên đời. Bằng không làm sao có truyền thuyết Dương Bình Sơn có thể thông tới tận Thái Dương đây.

Nam Lạc lớn lên ở Dương Bình Thị đương nhiên cũng cho rằng trên đời này ngọn núi cao nhất là Dương Bình Sơn, cho dù không cao nhất, lớn nhất cũng phải là một trong số đó. Hắn đứng dưới Dương Bình Sơn nhìn lên. Cây đại thụ chống trời mọc bên sườn núi bị sương trắng vờn quanh tựa hồ khiến Nam Lạc quên đi hết thảy. Quên rằng lúc này đã là người từng rời đi gần hai mươi năm...

Tự nhiên bị Ưng Tam bắt, bị nhốt trong lồng. Lên Phượng Hoàng Sơn, nhập bất Tử Cung, làm đồng tử, tiếp cận cái chết. Khổ Toạ sáu năm ở Côn Luân Thái Cực Cung chỉ mong nhập môn học đạo. Khổng Tuyên trước Khổng Tước Điện bảo Nam Lạc rời đi khiến cho hắn có cảm giác không chân thận, giống như đang nằm mơ, làm tâm tính vốn bình thản như nước của hắn cũng phải tan tác rối bời.

Nhưng khi hắn đầy kích động cưỡi Kim Sí Đại Bằng rời đi thì lại bị Kim Sí Đại Bằng chính gốc chặn lại. Phong Linh Kim Vũ dù sao cũng là nhổ từ người gã xuống, Nam Lạc vừa rời Phượng Hoàng Sơn là đã bị gã cảm ứng được, lần trước Nam Lạc từng đi tới Thiên Trì Long Cung, trên đường đi sóng êm gió lặng.

Nhưng lần này khi vừa mới ra khỏi Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung không được bao lâu, Kim Bằng liền xuất hiện tựa hồ như đang đợi hắn... Như một vùng mây vàng che khuất bầu trời, cặp cự trảo kia kim quang xán lạn. Phảng phất như nếu hạ xuống thì có thể nắm lên cả một ngọn núi.

Đây mới thực sự là uy thế của Kim Sí Đại Bằng, được xưng là sinh linh phi độn nhanh nhất trong thiên địa. Khi gã xuất hiện thì ngay cả thiên thị nhãn của Nam Lạc cũng chỉ thấy được một đám mây vàng bay trong gió, nhưng còn chưa kịp nhìn rõ thì Kim Vân đã xuất hiện trên đỉnh đầu.

Nam Lạc chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thiên không như bị che mất, hắn vội vã độn ra ngoài, không dám liếc mắt nhìn lên. Hiểm hiểm trốn thoát, trong nháy mắt đó hắn tựa hồ như nghe thấy cả tiếng gió của kim sắc cự trảo xẹt qua. Dùng Thổ Hành khí tức trong thiên địa, chìm vào trong đất. Kim Sí Đại Bằng Nam Lạc cưỡi trong nháy mắt hoá thành một cây lông vũ màu vàng rơi vào trong tay Kim Bằng...

Gã dùng một trảo không giết được Nam Lạc, chỉ lạnh lùng nhìn vào nơi mà Nam Lạc độn thân rồi một lần nữa hoá thành Kim Sí Đại Bằng, nháy mắt đã biến mất trong cửu tiêu.

Năm năm, rốt cục Nam Lạc đã tìm thấy Dương Bình Sơn nho nhỏ trong đất trời bao la này. Năm năm này Nam Lạc luôn tiến về phía trước, qua nhiều ngọn núi gặp vô số người, cũng dính vào vô số nguy hiểm. Nhưng khi xác định rằng mình đã tới dưới Dương Bình Sơn thì hết thảy đều như nước chảy, chỉ có tâm bị tuế nguyệt mài dũa càng lúc càng yên tĩnh, bình thản.

Dương Bình Sơn trong mắt Nam Lạc bây giờ hiển nhiên không phải cao gì cho cam nhưng trong mắt người của thị tộc Dương Bình thì đó là ngọn núi cao nhất vùng... Nam Lạc đứng từ xa nhìn vào hàng rào được xây dựa vào chân núi.

Cửa trại rất cao lớn, rất rắn chắc. Nhìn xuyên qua cự mộc để xây trại có thể nhìn thấy không ít người đi đi lại lại. Tiểu hài tử nhảy múa chơi đùa, hoặc giúp người lớn làm những việc vừa sức mình. Các lão nhân bình thản ngồi dưới ánh mắt trời ấm áp.

Dương Bình Thị dưới Dương Bình Sơn

Pháp bào trên người Nam Lạc có được khi đi qua một nơi tên là Ngũ Trang Quan, cùng đàm đạo với người trong quan, sau đó một người trong đó tặng pháp bào cho hắn, nghe người nọ bảo pháp bào này có cái tên là Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào, tác dụng rất nhiều, có thể tránh lửa nước, không dính tục pháp.

Một thanh kiếm dài ba thước vỏ xanh giắt bên hông, hợp với pháp bào màu xanh của hắn càng thêm hợp mắt... Mái tóc đen kịt được một sợi dây leo vàng buộc sau ót, trên dây leo vẫn còn vài chiếc lá vàng ẩn dưới tóc đen.

Lẳng lặng đi tới trại, sắc mặt hắn tuy bình tĩnh nhưng dù ai cũng có thể thấy khoé môi nhấc lên nụ cười rất nhạt. Bóng lưng xanh chậm rãi tiến vào trong sơn trại.Đưa mắt nhìn, không có người nào quen. Thi thoảng có tiểu hài tử đuổi nhau không để ý va chạm vào người Nam Lạc cũng lập tức bị né sang một bên, rồi quay đầu tò mò nhìn cái người lạ lẫm này, thường thì rất hiếm khi có người lạ, trong vòng mười dặm chỉ có Dương Bình Thị Tộc. Nam Lạc ăn mặc hoàn toàn khác với mọi người, cả đám người nhìn kiếm trong tay hắn, tuy trong mắt không có địch ý nhưng lại cực kỳ cảnh giác...

Bấy giờ là buổi sáng, nam nhân đều đi săn hoặc làm việc tay chân, còn lại chỉ là nữ nhân, lão nhân và tiểu hài tử. Cho nên họ nhìn thấy Nam Lạc nhưng không có ai dám đi tới hỏi thăm.

Nam Lạc nhớ trước khi mình bị bắt tế tư từng có quy định, bất luận có việc gì cũng phải lưu một người làm thủ vệ bộ lạc, người này cứ một tháng lại đổi một lần. Hắn muốn mở miệng nói chuyện, nói cho mọi người là hắn chính là truyền nhân của tế tư bị bắt đi hai mươi năm trước, nhưng nhìn những gương mặt lạ lẫm kia lời chẳng thể thoát khỏi miệng. Gật đầu lễ phép với mọi người, nở nụ cười đi tới ngôi nhà trong ký ức của mình.

Khi hắn khuất bóng sau một hàng rào, một lão nhân đang ngồi phơi nắng dưới mái hiên, nhìn theo hướng mà Nam Lạc rời đi, đột nhiên kích động nói: “Hắn là Nam Lạc oa nhi, hắn trở về, hắn còn sống trở về...”

********

Hàng rào đều được xây bằng gỗ, tuy không dùng được lâu nhưng thuận lợi ở chỗ có thể tìm thấy dễ dàng trên núi, rất nhanh và tiện... So với lúc trước những phòng ốc này cũng lớn hơn rất nhiều, cũng nhiều hơn rất nhiều. Con đường trong ký ức đã thay đổi, Nam Lạc rẽ rẽ vài lần liền đi tới một góc của thị tộc. Đó là chỗ ở năm đó của cha mẹ hắn, cũng là chỗ ở của hắn và muội muội trước khi bị bắt đi.

Nơi này thực sự không phải xa như thế nhưng nhiều năm qua đi, thị tộc không ngừng có thêm phòng ốc, nhân khẩu cũng nhiều hơn, dần dà bắt đầu mở rộng ra bên ngoài...

Nhà gỗ xiêu vẹo giống như một đống gỗ khô mục, giống như một ông lão sắp tử vong, cho dù là dưới ánh mặt trời cũng có vẻ già nua nặng nề. Ngoài phòng cỏ dại mọi thành bụi, láng giềng khi xưa đều đã dọn đi chỉ còn căn nhà gỗ xiêu vẹo này cô tịch ở lại, phảng phất như đã bị thiên địa lãng quên.

Nam Lạc đứng trước nhà, một người một phòng dưới ánh mặt trời, bóng trên mặt đất dần dung hợp với nhau.

Muội muội đâu, hẳn nàng đã lập gia đình đi! Hắn không lo muội muội chết dói, trừ phi thị tộc chuyển đi hoặc có việc ngoài ý muốn. Nếu không nàng sẽ không bị đói, năm đó hai người bọn Nam Lạc còn nhỏ cũng do thị tộc cung cấp thức ăn...Đột nhiên trong tai Nam Lạc truyền tới tiếng bước chân nhẹ nhàng. Quay đầu nhìn lại chỉ thấy một tiểu cô nương đang đứng cách mười thước nhìn mình. Khoảng mười tuổi, tóc có vẻ hơi khô vàng, rối tung. Người nàng mặc một bộ bạch y do chính thị tộc chế tác, nhìn hơi rộng.

Nam Lạc nhìn nàng mỉm cười. Tiểu cô nương kia đứng trong bóng tối nhìn thẳng về phía trước. Khi Nam Lạc nhìn sang nàng cũng không kinh hãi né tránh. Nhờ thiên thị nhãn của mình, Nam Lạc có thể thấy ánh mắt của tiểu cô nương vô cùng khiết tĩnh.

Nam Lạc vẫy vẫy tay, tiểu cô nương lại đi tới thật, tựa như không hề sợ hãi người xa lạ này.

Nàng đi đến trước mặt Nam Lạc ngửa đầu, trừng đôi mắt lớn, tinh khiết và sáng ngời...

Nam Lạc mỉm cười cong eo nói: “Tiểu cô nương biết người ở chỗ này bây giờ ở đây không?”

Tiểu cô nương chớp chớp đôi mắt đen kịt nhìn Nam Lạc tựa như muốn xem thấu hắn. Nam Lạc mỉm cười hỏi lại một lần.

“Ta biết ông là ai” Thanh âm thanh thuý như tiếng chuông. Tiểu cô nương không trả lời Nam Lạc mà đột nhiên lại nói như vậy khiến hắn có chút kinh ngạc.

Không khỏi bật cười hỏi: “À, vậy ta là ai nào?”

“Ông là cữu cữu của ta” Tiểu cô nương nói. Cặp mắt ngập nước phảng phất như có thể nói kia dừng lại trên Nam Lạc.

Nghe được lời nói của tiểu cô nương. Nam Lạc kinh ngạc nhìn cẩn thân khuôn mặt của nàng, lông mày đàm đạm, gò má hơi gầy, mái tóc có chút khô vàng, xác thực là có nét giống với bộ dạng của muội muội mình khi bé.

“Ha ha vậy em nói đi vì sao ta lại là cữu cữu của em? Em chưa từng thấy ta mà” Nam Lạc không khỏi vuốt ve đầu tiểu vô nương. Sợi tóc trong tay Nam Lạc lại khiến hắn có cảm giác như đang vuốt cỏ khô. Tay hắn từ mái tóc của nàng hạ xuống vai, Nam Lạc nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ “gầy quá”. Khó trách y phục lại có cảm giác rộng rãi thì ra là vì quá gầy.

Tiểu cô nương không có ý tránh tay của Nam Lạc, chỉ mở đôi mắt thật to nhìn hắn rồi nói: “Ông nói thử xem ta có nói đúng không, rồi ta sẽ nói cho ông biết”

Nam Lạc không khỏi bật cười nói: “Em không nói, ta làm sao biết được em có nhận lầm người không. Ta cũng không biết ta có phải cữu cữu của em không?”

Tiểu cô nương nghe lời hắn nói thì đưa bàn tay bé nhỏ gãi gãi đầu rồi nghiêng người nghĩ một lát rồi nói: “Từ lúc ông tiến vào ta đã nhìn thấy rồi, đi đi lại lại trông có vẻ rất quen với thị tộc của chúng ta. Nơi này là chỗ ở của mẹ ta khi trước, ngoại trừ mẹ ta hay dẫn ta tới nơi này thì không còn ai khác. Mà sau khi ông tới đây, phản ứng rất kỳ quái, ta nghĩ ông nhất định là cữu cữu Nam Lạc của ta, đúng không?”

Nam Lạc nhìn tiểu cô nương phân tích rõ ràng, trong lòng không khỏi có chút khó tin, điều này là do một tiểu cô nương mới có mười tuổi nói.

“Ta nói đúng không?” Tiểu cô nương tựa hồ có chút vội vàng hỏi, Nam Lạc nhìn ánh mắt rất muốn biết đáp án của nàng cùng với bộ dạng khẩn trương và đáng yêu kia, không kiềm được đưa tay nhéo gương mặt không có chút thịt nào cười nói: “Em nói rất đúng”

Chương 42: Lạc Thuỷ

Dịch giả: quantl

“A, đúng là cữu cữu của ta rồi...” Tiểu cô nương sau khi nghe lời của Nam Lạc đột nhiên lớn tiếng nói, vừa rồi an tĩnh như vậy thế nhưng chỉ trong nháy mắt lại trở nên linh hoạt như thế.

Nam Lạc mới vừa cảm thán nàng không giống người thường, vừa tiếp nhận được sự tỉnh táo, thông minh của nàng thì lúc này nàng lại biến thành hoạt bát lanh lẹ.

“Cữu cữu, vì sao người còn sống vậy”

Nam Lạc:...

“Cữu cữu, chẳng lẽ người đã biến thành quỷ rồi ư?”

Nam Lạc:...

“Cữu cữu, vì sao người còn trẻ như thế?’

Nam Lạc: “Cữu cữu ta trường sinh bất lão...”

“Thật ư”

Nam Lạc: “Ừ, đúng vậy, bằng không thì sao lại trẻ như thế được”

“Hi hi, cữu cữu thật biết gạt người”

Nam Lạc:...

Lúc này chính là tháng ba, dương quang ấm áp bao phủ vạn vật. Xa xa vài bông hoa không biết tên vươn mình dưới ánh sáng mặt trời. Mùi thơm ngát bị gió thổi đến chóp mũi mọi người, chảy vào trong lòng của họ...

“Con tên là gì?” Nam Lạc ngồi trên một nhánh cây khô, tiểu cô nương được hắn ôm vào trong ngực, ngồi trên một chân

“Người đoán xem” Tiểu cô nương nói xong chuyển hướng không nhìn vào Nam Lạc nữa, cái cằm ngếch lên cao.

Nam Lạc mỉm cười, tỏ vẻ trầm tư chậm rãi nói: “Con nhẹ như vậy, gầy như vậy, mẹ con khẳng đinh đặt tên cho con là “hầu tử””

Tiểu cô nương tức giận nhìn Nam Lạc rồi lại quay đầu đi nơi khác nói: “Không phải”

“Tiểu diệp...”

Tiểu cô nương:...

“Tiểu Hoa?”Tiểu cô nương:...

Những người mà Nam Lạc đã thấy khi mới tiến vào cửa trại lúc này đã tụ họp lại bên người một lão đầu.

.........

.........

“Mộc lão gia tử, ông nói là hai mươi năm trước hắn bị bắt đi, lúc này hẳn phải lớn bằng ba thằng Tiểu Thạch Đầu rồi chứ, chỉ là ông nhìn bộ dạng hiện tại của hắn kìa, làm sao có thể là người sống hai mươi mấy năm đây...” Một nữ nhân khoảng trên ba mươi tuổi nói

Những người ngồi quanh cũng đồng tình.

“Không nhầm được, không thể nhầm được, năm đó hắn từng được coi là người thừa kế tế tư, đứng ở trên tế đàn, ta nhớ rất rõ. Không nhầm được” Mộc lão gia tử bị người vây quanh, dựa vào trên ghế, chậm rãi nói

“Nghe Mộc lão nói như vậy, ta cũng nhớ ra một ít, khi đó ta chỉ mới bảy tám tuổi, không rõ lắm” Một phụ nhân trẻ tuổi trầm tư nói.

“Này mau tranh thủ đi tìm Hồng Quả đi, có phải ca ca của nàng đã trở lại không, hẳn là nàng phải rõ nhất chứ”

“Đã cho người đi gọi”

“À, nha đầu Lạc Thuỷ kia đi đâu rồi”
“Ta mới thấy nàng đi theo người kia rồi” Một tiểu cô nương chỉ về phía Nam Lạc rời đi lớn tiếng nói.

“A chúng ta phải nhanh đi kêu nó trở về, vạn nhất người đó không phải là hắn thì sẽ nguy hiểm lắm”

Mộc lão ngồi trên ghế nghe xong thì can lại nói: “Không cần, không cần, hắn chắc chắn là Nam Lạc oa nhi, Lạc Thuỷ phải gọi hắn là cữu cữu... Nếu như năm đó không phải hắn bị con chim ưng khổng lồ bắt đi thì hiện giờ hắn chính là tế tư của chúng ta, Dương Bình Thị Tộc cũng không rơi vào cảnh hơn mười năm đều không có tế tư chính thức.

“Ngũ tế tư, phong tế tư, viêm tế tư không phải rất tốt sao? Vì sao Mộc lão nói Dương Bình thị tộc ta không có tế tư chính thức đây?” Một người nghi ngờ hỏi.

“Bọn họ... Bọn họ có thể coi là tế tư được à, có cái thị tộc nào có nhiều tế tư như vậy sao, chẳng qua năm đó là do không có người nên mới được tuyển, huống chi họ cũng không có truyền thừa chân chính của tế tư...” Mộc lão có chút khinh thường nói

“Nói như vậy, hai mươi năm trước lúc hắn bị bắt đi cũng còn rất trẻ cũng không thể nào có được truyền thừa của tế tư” Có người hỏi.

“Các ngươi không biết thôi, năm đó tế tư trưởng lão từng nói với ta Nam Lạc oa nhi này tuy không nói gì nhưng trong lòng còn tinh tường hơn bất cứ ai, học cái liền hiểu, thông minh lắm” Mộc lão tựa trên ghế, phơi nắng, tựa hồ đối với việc của Nam Lạc và tế tư năm đó rất là đắc ý.

Đột nhiên có một nam tử chạy tới lớn tiếng nói: “Tất cả tiểu hài dưới mười hai tuổi đều phải tập hợp ở tế đàn... Nguyên tiên sư muốn tuyển đồ đệ”

Mọi người vừa nghe thấy lập tức tản đi, cả đám lôi lôi kéo kéo hài tử của mình đi tới tế đàn của bộ tộc. Mà ngay cả Mộc Lão vừa cao hứng nói chuyện xưa của tế tư cũng vội vã đi theo. Trong lòng lão thì Nam Lạc trở về tối đa cũng chỉ là tế tư không cách nào sánh với việc tiên sư thu đồ được.

Nguyên tiên sư nửa năm trước tới đây, y đi dạo một vòng sau đó tìm tộc trưởng của tộc, nói rằng nơi này phong vân hội tụ, tàng phong tụ thuỷ, dưới đất có linh mạch sinh sôi, nói muốn xây dựng một đạo quan trên ngọn núi cách tộc ba dặm, mở đàn tràng... Cũng tiện tay thi thố vài pháp. Tộc trưởng lập tức vội vàng đáp ứng.

Tộc trưởng Dương Bình thị nào dám không đáp ứng, một người có pháp thuật thần thông xây đạo quan gần tộc mình, đó là chuyện chỉ có thể ngộ không thể cầu. Lập tức triệu tập người trong tộc, hao tổn gần bốn năm tháng mới xây xong. Mở đạo trường đương nhiên muốn thu đồ đệ, Dương Bình thị tộc ai cũng ngóng trông một ngày như vậy...

Mỗi thị tộc có một tế tư mà từ khi tế tư tiền nhiệm của Dương Bình thị tộc mất đi thì không có một tế tư chính thức nào. Tuy bây giờ nhìn thì có ba người nhưng truyền thừa của thế hệ trước đã đứt đoạn. Chỉ là bọn họ đều giấu ở trong lòng không nói ra mà thôi.

Phụ cận bộ tộc có tiên sư mở đàn tràng, không nghi ngờ gì là một loại mơ ước mỹ diệu nhân tâm. Hài tử trong tộc có thể được nhận làm môn hạ, bái sư học nghệ, kết xuống nhân quả, từ nay về sau có việc gì thì sẽ có được người để dựa vào.

Trước kia còn tốt nhưng gần nhất không biết từ lúc nào có hai thị tộc đã tới cách Dương Bình Thị Tộc chỉ có mười dặm, điều này khiến toàn thị tộc lo lắng. Bởi vì sau khi Tộc trưởng thử tiếp xúc vài lần đã có kết luận, bọn họ vô cùng hiếu chiến.

Còn có lời đồn trong tộc đó có vu sư, điều này khiến cho tộc trưởng càng thêm hoảng hốt.

Thị tộc đột nhiên tập trung ở tế đàn, động tĩnh lớn như thế hiển nhiên không thể gạt được Nam Lạc. Hắn không biết chuyện gì xảy ra, liền đem tình cảnh này ra hỏi chất nữ Lạc Thuỷ của mình.

Chỉ thấy nàng nghiêng đầu nhỏ, hơi suy nghĩ một chút liền vui vẻ nói: “Con biết rồi, nhất định là Nguyên Thiên Sư khai sơn thu đồ”

Lạc thuỷ mới nói xong thì Nam Lạc liền cảm thấy Nguyên Tiên Sư cưỡi mây xuất hiện trên tế đàn của bộ tộc. Không khỏi nhéo mũi của Lạc Thuỷ nói: “Con thật thông minh, chúng ta cũng đi qua đi. Chẳng may mẹ con không tìm thấy thì lại bỏ lỡ cơ duyên của con”

Nào ngờ Lạc Thuỷ chép chép miệng nói: “Nàng sẽ không lo cho con đâu” Nam Lạc giật mình sờ lên mái tóc khô vàng của nàng nói: “Chúng ta đi thôi, con thông minh như vậy nhất định sẽ được tuyển làm đồng tử”

Chương 43: Đông Hải Luyện Khí Sĩ

Dịch giả: quantl

Lạc Thuỷ được Nam Lạc thả xuống, hưng phấn đi về phía trước, đột nhiên dừng lại, ngửa đầu hỏi: “Cữu cữu, phải chăng người cũng biết pháp thuật?”

Nam Lạc khẽ cười nói: “Ừ, biết một chút”

“Thế con học với người, làm đồng tử cho cữu cữu” Khuôn mặt gầy gò của Lạc Thuỷ, có chút trắng giống như bị bệnh, nhưng đôi mắt hắc bạch phân minh càng lúc càng sáng.

Nam Lạc nhìn thấy sự chờ mong trong mắt nàng, không khỏi bật cười nói: “Cữu cữu nhất định sẽ dạy con, không dạy con thì còn dạy ai nữa” Lạc Thuỷ nghe thế nhíu đôi mắt lại thành hình trăng lưỡi liềm.

“Nhưng mà, cữu cữu rất nghiêm khắc, phải thông qua khảo hạch mới có thể truyền thụ pháp thuật” Nam Lạc nói

Lạc Thuỷ vừa nghe hắn nói nhưng lời này, thần sắc ảm đạm, ảo não nói: “A, Còn phải khảo hạch nữa?” Nam Lạc nghi ngờ hỏi: “Sao, Lạc Thuỷ sợ à?” Nam Lạc vốn là thuận miệng hỏi, hắn biết Lạc Thuỷ thông minh hoạt bát như vậy sẽ không sợ bất cứ cái gì... Nào ngờ Lạc Thuỷ gật đầu khẽ ừ một tiếng. Điều này khiến Nam Lạc nghi hoặc hỏi: “Sao lại sợ, con thông minh như vậy, khẳng định chẳng có gì có thể làm khó con cả”

Lạc Thuỷ dắt tay Nam Lạc chậm rãi đi về phía trước, vừa đi vừa nói: “Lần trước Nguyên Thiên Sư đã đi qua nhà của con, mẹ hỏi ông ta có thể nhận con làm đồ được không, ông ta nhìn thân thể con một cái rồi nói con không thể tu hành, không thể làm đệ tử của ông được”

Nam Lạc sững sờ, dưới cái nhìn của hắn thì thân thể kỳ thực cũng không phải là cái gì đó quá trọng yếu, đó cũng không phải là lý do để hạn chế một người tu luyện, chỉ có điều thể chất kém sẽ phải đả toạ nhiều hơn người khác vì phải làm dịu với thân thể, hơn nữa có rất nhiều biện pháp giúp người ta thoát thai hoán cốt... Chủ yếu là xem người nọ có ngộ tính không. Đây mới là thứ quyết định thành tựu tu hành, quyết định con đường của họ đi được bao xa.

“Vậy hắn còn nói gì nữa không?” Nam Lạc hỏi

Lạc Thuỷ càng thêm ảm đạm nói: “Nguyên Tiên Sư nói thân thể con là loại bần cùng linh khí, kinh mạch rất nhỏ, thu nạp được rất ít thiên địa linh khí”

Nếu là cùng người đấu pháp thì Nam Lạc có vài phần tự tin, nếu không địch lại, chỉ cần không kém quá xa thì an nhiên chạy thoát tuyệt không có vấn đề gì nhưng nếu cứu người thì hắn lại không có được nửa phần chân truyền của Thông Huyền Thiên Sư.

Điều này khiến hắn không khỏi nghĩ tới năm đó Thông Huyền Thiên Sư xem xét hắn sáu năm vẫn nói là không thể truyền đạo cho hắn, dù cuối cùng vẫn cho hắn pháp môn tu luyện...

“Chẳng lẽ luyện đan chi đạo mới là đạo thống chân chính của sư tôn?” Nam Lạc thầm nghĩ, lập tức liền phân một sợi thần niệm vào trong thân thể Lạc Thuỷ, quả nhiên như Nguyên Tiên Sư nói, thân thể bần cùng linh khí, tựa như là một cái cây khô. Nhíu máy lại, hắn không phát hiện có gì bất thường cả, trong lòng cũng không biết nguyên nhân là gì.

Khi Lạc Thuỷ và Nam Lạc đến, họ cũng chỉ đứng xa xa nhìn mà không tới gần. Nguyên Tiên Sư đang chọn đồ, Nam Lạc không nhất thiết phải qua. Nhưng hắn không qua không có nghĩa là Nguyên Tiên Sư không phát hiện được hắn, Nam Lạc lớn đùng như vậy còn mang theo một tiểu cô nướng đứng từ xa nhìn lại, y đứng trên đài cao lại vừa vặn đối mặt với Nam Lạc thì đương nhiên khi Nam Lạc vừa tới y đã phát hiện ra hắn...

Trong mắt Nguyên Tiên Sư thì Nam Lạc là một người tu hành, thân mặc một bộ Tàng Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào, bên hông dắt trường kiếm vỏ xanh càng khiến hắn không giống người thường, thế nhưng thần niệm của Nguyên Tiên Sư lại cảm ứng được Nam Lạc là một người bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa. Chỉ bằng pháp lực của Nam Lạc năm đó với liễm tức ẩn thần pháp đã có thể giấu được Thiên Thủ Tiên hà huống chi là Nam Lạc của năm năm sau.Thần niệm của Nguyên Tiên Sư chỉ quét qua rồi thôi, tiếp tục nghi thức thu đồ của mình. Nguyên Tiên Sư cũng không quá phô trương, y cưỡi một đám mây trắng đáp xuống tế đàn, tất cả hài tử dưới mười hai tuổi xếp hàng đi đến trước mặt hắn, xem cả một đám rồi lại nhéo nhéo trên người chúng... Rồi cả đám lùi lại.

Nguyên Tiên Sư không nhìn được pháp lực của Nam Lạc nhưng hắn lại dễ dàng nhìn thấu được y. Trong năm năm đạp khắp thiên sơn vạn thuỷ, chiến đấu với vô số người, cũng luận đạo với rất nhiều tu giả ẩn trong núi, nhưng rất ít người là nhân loại. Bất quá Nguyên Tiên Sư lại là nhân loại, hàng thật giá thật. Nam Lạc không rõ y bái sư học nghệ ở đâu, nhưng pháp môn tu luyện của y khác với Nam Lạc.

Trong khi Nam Lạc còn đang quan sát Nguyên Tiên Sư thì y đã xem xét toàn bộ tiểu hài tử... Hoang Nguyên tộc trưởng của Dương Bình thị tộc vội tiếng lên hỏi, có thể chọn được bao nhiêu người. Cũng không thể trách lão vội hỏi điều này bởi đối với một bộ tộc thì đây là việc đại sự, chỉ cần có người nhập môn thì có thể xem như tộc có người vào đường tu hành. Từ nay về sau chính thức có chỗ dựa.

Chỉ nghe Nguyên Tiên Sư lắc đầu nói: “Tư chất không đủ, không thể truyền pháp.”

“Chẳng lẽ nhiều người như vậy không có ai qua được sao?” Hoang Nguyên tộc trưởng vuốt chòm râu hoa râm, vội vàng hỏi. Nguyên tiên sư lắc đầu, y tựa hồ như nhìn ra được tâm tư của Hoang Nguyên Tộc Trưởng, chỉ nghe y nói: “Tộc trưởng chớ phiền não, ta ở đạo quan cách đó ba dặm, có chuyện gì ta cũng biết cả. Nếu có hài tử sinh ra, đến khi ngoài năm tuổi có thể đưa tới chỗ ta đển thử...”

Mở đạo trường, thu đồ đệ là phải diễn pháp, đó là vì để cho đồ đệ tin vào pháp môn mình tu luyện là đúng. Như vậy mới có thể một lòng một dạ tu hành. Đúng lúc này Nguyên Tiên Sư cũng thực hiện một đạo lễ về phía Nam Lạc, mở miệng nói: “Đạo hữu đã tới đây, sao không đến gần một chút”

Y vừa mở miệng nói, lập tức tất cả mọi người quay đầu nhìn lại, cả Dương Bình Thị Tộc khoảng năm sáu trăm người tập trung cả lại chỗ này, khi thấy Nam Lạc đại bộ phận người nghi hoặc, nhưng cũng có nhiều người từ nghi hoặc huyển thành kinh hô

“Đó là... Nam Lạc oa nhi?” Hoang Nguyên Tộc Trưởng có chút ngờ vực hỏi người bên canh, lúc này Mộc Lão cũng đứng ở bên, chỉ nghe lão nói: “Không sai, là thằng nhóc đó, vừa về được một lúc, ta còn chưa kịp nói... hắn đã tới rồi”

Nam Lạc, cái tên này năm đó đương nhiên là không người nào không biết, không ai không hiểu, tế tư trong tộc có quyền lợi không thua gì Tộc Trưởng, truyền nhân của tế tư không phải là thứ mà ai cũng có thể có được. Không bao lâu có người biết được chuyện của Nam Lạc liền thấp giọng nói cho những người trẻ tuổi kia.Nhận ra thì nhận ra nhưng không ai nghênh đón cả. Quá mức quái dị, người biến mất hai mươi năm, đột nhiên trở lại, hơn nữa vẫn giống hệt như hai mươi năm trước, không có gì khác nhau, thậm chí càng thêm cường kiện. Đây cũng chính là nguyên nhân mà những người kia dù biết cũng không dám tiến lên.

Chỉ có một người khác biệt, nàng là muội muội của Nam Lạc – Hồng Quả, chỉ thấy nàng kinh hô một tiếng lập tức chạy tới chỗ hắn... Sau khi chạy đến trước mặt hắn dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn thật kỹ tựa như muốn xem cho thật rõ ràng.

Hồng Quả đương nhiên thay đổi rất lớn nhưng Nam Lạc chỉ liếc qua cũng biết đây là muội muội của mình, khí tức tới từ huyết thống cho dù cho thêm thời gian đi chăng nữa cũng chẳng thể yếu đi chút nào.

Nàng bây giờ khoảng chừng ba mươi tuổi, lông mày còn lưu giữ chút hoạt bát năm nào, rất giống với Lạc Thuỷ bây giờ. Nhưng trên mặt chủ yêu là phong sương và kiên nghị. Điểm này lại rất giống Nam Lạc.

“Khóc cái gì mà khóc, lớn như vậy còn khóc nhè, chẳng lẽ có người khi dễ ngươi, nói cho ca, ca đi đánh hắn...” Những lời này năm đó Nam Lạc thường xuyên nói với Hồng Quả, sau khi Nam Lạc nói lời này Hồng Quả sẽ lau nước mắt dẫn hắn đi tìm người khi dễ nàng.

Nước mắt lặng lẽ chảy, năm đó nàng nghe được tin ca ca của mình bị con ưng khổng lồ bắt đi liền khóc đến mức cả cuống họng đều sưng tướng lên, sau đó lại ngồi một ngày một đêm, cơ hồ bệnh tới mức không dậy nổi, nếu không có tế tư cứu chữa chỉ sợ Hồng Quả đã chết đi hơn hai mươi năm về trước rồi.

Nam Lạc dùng tay lau nước mắt trên mặt Hồng Quả, nhưng lau thế nào cũng không bằng tốc độ rơi của nước mắt. Không khỏi cười nói: “Đừng khóc nữa, nhiều người đang nhìn kìa, sau khi trở về lại khóc cũng được” Hồng Quả nghe lời Nam Lạc xong vội cúi đầu, lau nước mắt, chỉ là nụ cười trên khoé miệng không thể nào dấu được.

Một người dắt một người, một người lau nước mắt, một người ngửa đầu nhìn mẹ mình rồi lại quay về nhìn cữu cữu.

Nam Lạc mỉm cười gật đầu với mọi người, bất luận biết hay không biết hắn đều có cảm giác thân thiết. Đi đến bên cạnh tế đàn chào hỏi những người quen năm đó, Nguyên Tiên Sư cũng không hề mất kiên nhẫn, chỉ đứng lẳng lặng nhìn, không bi không hỉ, lộ vẻ tiên gia.

Hoang Nguyên Tộc Trưởng nào dám để ngọn núi dựa tương lai chờ đợi vội tranh thủ dẫn Nam Lạc tới trước mặt Nguyên Tiên Sư. Chỉ thấy Nguyên Tiên Sư nói: “Đạo hữu nhiều năm chưa về cứ hàn huyên trước đã, đừng để ý tới những tục lễ làm gì” tâm tư của Hoang Nguyên Tộc Trưởng nào lừa nổi đôi mắt người tu đạo.

Hoang Nguyên Tộc Trưởng vội tán dương trí tuệ của Nguyên Tiên Sư, cùng khí độ bất phàm của y. Nguyên Tiên Sư mỉm cười, nói với Nam Lạc: “Bần đạo Nguyên Cát, Đông Hải Cô Đảo Luyện Khí Sĩ, không biết đạo hữu tu hành ở ngọn tiên sơn nào?”

Nam Lạc mỉm cười nói: “Ta ở nơi sơn dã, một mình tu hành nhiều năm, không ở nơi nào cố định. Từ hôm nay trở đi, Dương Bình Thị Tộc là nơi tu hành của ta” Hắn cũng không nói căn cơ của mình, chỉ tuỳ ý đáp, tối trọng yếu chính là nơi này là nơi mình ở lại.

Mọi người nghe được lời của Nam Lạc không khỏi thầm nghĩ nguyên lai hắn đã biết tu hành, thảo nào hình dạng không thay đổi.

Sắc mặt Nguyên Cát bình tĩnh, không rõ là tin hay không, chỉ nghe y nói: “Bần đạo hôm nay khai quan thu đồ, có lòng diễn pháp. Không biết đạo hữu có muốn hợp diễn với ta không, giúp minh xác nghi hoặc trong lòng mọi người.”

Chương 44: Hô Phong Hoán Vũ

Dịch giả: quantl

Hợp diễn, chẳng lẽ là đấu pháp đấu thần thông ư? Chẳng lẽ y muốn xem thực lực của mình, nếu không phải thì mình thật sự cũng không có pháp thuật nào tốt để biểu diễn cả. Chẳng lẽ dùng Pháp Tượng Thiên Địa, làm thế khác gì doạ cả đám tộc nhân, mà gọi sấm sét xuống cũng không được. Nam Lạc nghĩ vậy, ngoài miệng thì nói: “Ta cũng không có pháp thuật thích hợp để diễn, đạo hữu cữ diễn pháp của mình là được”

Nguyên Cát đạo nhân nghe được Nam Lạc nói vậy nghĩ rằng hắn thật sự không có pháp thuật lợi hại gì, tuy thiên địa này có vô số người thần thông quảng đại, nhưng nhân loại có thể bái sư học nghệ vô cùng ít, y cũng nhờ cơ duyên xảo hợp mới có thể bước vào tiên môn, bằng không cũng đành uổng phí thời gian...

Trong lòng y không khỏi nghĩ cho dù hắn có học được một chút pháp thuật thô thiển, làm sao mà biết được pháp thuật chính thức uy lực như thế nào. Cũng được, mình sẽ cho hắn biết một chút về thủ đoạn của tiên gia. Lúc này cao giọng nói: “Ta có một pháp, tên là Hô Phong Hoán Vũ Thuật, có thể thay đổi trời đất, nghịch chuyển âm dương, tạo phúc chúng sinh”

Y không nhìn được tu vi của Nam Lạc cũng chẳng có gì kỳ quái cả, liếc mắt mà nhìn ra tu vi sâu cạn thực chất chỉ là dựa vào kinh nghiệm, dựa vào khí cơ từ người của họ để phân biết... Nhưng nếu có thể tu luyện thần thông đặc biệt thì khác, thực sự có thể nhìn ra, giống như thiên thị nhãn của Nam Lạc vậy có thể nhìn thấy viên Kim Đan đang dần chuyển thành Nguyên Anh trong đan điền của Nguyên Cát Đạo Nhân.

Nam Lạc thấy y nói vậy, trong lòng kinh ngạc, Hô Phong Hoán Vũ Thuật, tên thật uy vũ, hắn cũng chưa từng thấy qua, đã từng thử nhưng nhiều nhất chỉ có thể gọi ra một đám mây, làm rơi vài giọt mưa thôi, không có uy lực gì cả. Lúc này nghe y nói như vậy, cảm thấy từ nay về sau cũng không nên dùng pháp lực để phán định thần thông của người khác nữa.

Hô Phong Hoán Vũ Thuật cũng không phải chỉ là gọi gió cầu mưa thường, gió là tốn phong tới từ ngoài cửu thiên chỉ cần gió này thổi qua, linh hồn sẽ phiêu tán. Mưa là Nhược Thuỷ dính vào người sẽ bị hủ thực, thần thông cường đại hơn nữa cũng khó thoát. Quả nhiên là một thần thông siêu cường. Cho dù pháp lực có cao hơn một hai cảnh giới, gặp phải thần thông này chỉ sợ cũng phải ảm đạm thoái lui.

Nguyên Cát đạo nhân mặc Âm Dương Bào, ống tay áo có kim sắc phù văn, xem là biết không phải pháp bào thường, trong tay cầm phất trần, thần quang lung linh, cũng là vật phi phàm... Phất trần trong tay y vung lên, lập tức có một chữ thần bí trôi nổi trên không trung, huyền ảo vô cùng, trong nháy mắt liền biến mất. Một đạo chú ngữ huyền ảo truyền vào tai Nam Lạc.

Nếu là người khác thì chỉ thấy môi Nguyên Cát Đạo nhân rung động, căn bản không thể nghe được chú ngữ. Nhưng Nam Lạc từ khi học được Hoàng Đình tới nay, ngày nào cũng đọc, chưa từng gián đoạn, lúc này còn chưa thể ngôn tuỳ pháp xuất nhưng lại có thể nghe được đại đạo chú ngữ của người khác... Nguyên Cát đạo nhân mặc niệm chú ngữ, Nam Lạc nghe được rõ từng âm tiết một, hắn không nghĩ tới một tổ hợp như vậy lại tạo ra thần thông có uy lực hùng mạnh tới vậy. Nam Lạc nhắm mắt lại, lẳng lặng lắng nghe đại đạo huyền âm.

Chú ngữ không ngừng, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện mây đen như mực, tựa hồ trong đó có vô số yêu ma quỷ quái, giống như tới từ U Minh.

Dương Bình Thị Tộc ngẩng đầu nhìn bầu trời, khí trời vốn tươi sáng, trong nháy mắt lại như đêm tối, chú ngữ im bặt, chỉ thấy Nguyên Cát Đạo Nhân phẫn nộ quát một tiếng: “Yêu ma phương nào, dám đến làm loạn đạo trường của bần đạo...” Tiếng hét của y vang lên trong không trung như tiếng sấm nổ, khiến lòng người run rẩy.Dương Bình Thị Tộc nghe y nói vậy lập tức hiểu ra đó không phải pháp thuật cua y, mây đen cũng không phải do y triệu lại. Trong lòng họ kinh hãi. Nhìn đám mây đen tựa như tận thế kia có người quát lớn một tiếng, lập tức mọi người đều chạy về nhà mình.

Khi một người gặp được nguy hiểm phản ứng đầu tiên là chạy... Mọi người có vẻ đã quên Nguyên Cát là người có phép thuật, chỉ nghĩ tới mau về nhà trốn. Nhưng mây đen trên trời lại lan rộng ra, trong chớp mắt đã nuốt trọn hàng rào của bộ tộc. Chỉ có tế đàn là không bị mây bao phủ, mọi người bất đắc dĩ lui lại. Không ai dám bước vào trong bóng tối vô tận này, thậm chí còn không dám chạm vào mây đen.

Nam Lạc đứng đó, một tay nắm Lạc Thủ, một tay kéo Hồng Quả, nhìn chằm chằm vào mây đen trên bầu trời.

“Dã đạo nhân từ nơi nào tới, đến chỗ ta mở đạo trường, còn dám to mồm, xem ngươi có bổn sự gì” Trong mây đen vang lên một thanh âm chấn động hư không.

Thanh âm mới dứt, một cự trảo màu đen đột nhiên thò ra từ trong mây, tốc độ không nhanh nhưng lại có khí thể khổng lồ, mạnh mẽ. Khiến người ta có một cảm giác không thể né tránh, thậm chí không thể phản kháng. Bao la, bá đạo.
Người của Dương Bình Thị Tộc đần ra nhìn, trong lòng vô cùng sợ hãi, không một ai có thể cử động thân thể được tựa như đã bị trúng phép định thân...

Sắc mặt của Nguyên Cát Đạo Nhân tái nhợt, y không ngờ mình mới rời sư môn, vốn tưởng rằng tìm được chỗ có thể khai sơn thu đồ, không ngờ quan điểm về địa vực còn mạnh hơn trên biển. Mình vừa muốn chiếm một ngọn núi, thu vài đệ tử đã dẫn tới đại yêu ra tay. Hơn nữa vừa ra tay tựa hồ đã là không chết không thôi rồi.

“Hừ đừng tưởng bần đạo sợ ngươi. Ngươi làm Đại Vương trong núi của ngươi, không chạm đến ta thì không sao nhưng đã tới bước này ta cũng sẽ cho ngươi biết trăm năm tu luyện với sư tôn của ta không phải là trò đùa...” Toàn thân Nguyên Cát toả sáng, phất trần rung lên một cái, hư không giống như mặt nước vậy xuất hiện từng đợt sóng. Cự trảo xanh đen gặp phải những gợn sóng này liền giống như thuyền nhỏ trong sóng lớn không ngừng rung động, nhưng gợn sóng này cũng không thể ngăn được thế chụp của cự trảo.

Nguyên Cát Đạo Nhân biến sắc, dùng chỉ làm kiếm, bước nhanh tại chỗ thành một loại bộ cương. Bộ cương huyền ảo khó lường, nhìn thì chậm nhưng lại cực nhanh, giống như tạo ra ảo ảnh lại có vẻ như đang đứng yên. Rất khó có thể nắm bắt được.

Nguyên Cát Đạo Nhân chỉ một ngón tay lên mây đen, há miệng quát khẽ.

Một đạo lôi điện màu tím xé rách mây đen, phảng phất như một thanh lợi kiếm màu tím chất chứa oai khí thiên địa, thế như chẻ tre đâm vào mây đen, chiếu ra một con đường điện màu tím. Mây đen bị xé rách, trong mây xuất hiện ra đầu của cự thú, mặt xanh nanh vàng, diện mục hung ác. Từ cổ trở xuống vẫn bị mây bao phủ, không nhìn rõ được.

Bàn tay khổng lồ màu xanh đen lấp lánh điện hoa lập tức rụt trở lại.

“Đùng...” Tiếng sấm lúc này mới truyền tới, sau đó là tiếng kêu đau đớn của quái thú. Chỉ là quái thú tựa như cũng không bị trọng thương. Sau đó mây đen quay cuồng, uy thế tăng lên, như nộ hải cuồng triều từ trên trời áp xuống.

Nam Lạc đột nhiên chợt nghĩ tới tử lôi hắn đã thấy trên đường tới Ngọc Hư Cung, cũng từng thấy khi còn ở trong lồng giam. Giống hệt thế này, có oai của thiên địa, có khí thể huỷ diệt vạn vật.

Đúng lúc này Nguyên Cát đạo nhân dậm chân, người hoá thành một cái cầu vồng hoàng kim xông vào trong mây đen. Ngay khi người y ở trong mây thì cây phất trần toả ra bạch quang

Chương 45: Muốn ngươi tới được đi không được

Dịch giả: quantl

Mây đen cuồn cuộn, lôi quang và ánh lửa thi thoảng lại loé lên trong đó. Người phía dưới chỉ có thể thấy mây đen dần dần bay lên cao, không còn nặng nề áp lên đầu mọi người nữa, phòng ốc vốn bị nó bao phủ lúc này cũng hiển lộ ra. Nhưng mọi người cũng không trở lại phòng, tất cả đều ngửa mặt nhìn lên trời, mây đen vẫn cứ dày đặc nhưng liên tục phải nâng cao lên.

Trong lòng mọi người đại định, họ nghĩ rằng nhất định thanh diện yêu ma đang chậm rãi bị khu trục...

Đột nhiên một chùm sáng trắng lao từ trong mây đen ra, rồi lập tức hiện hình, nửa cây phất trần, Nguyên Cát đạo nhân đã tái hiện chỉ là quần áo y rách nát, tóc đen rối bời.

Nhanh tay bắt lấy phất trần trong hư không, vung lên trước người rồi một lần nữa hoá thành bạch quang bỏ chạy thật xa. Thậm chí cũng không nói một lời.

Dương Bình Thị Tộc trừng mắt há mồm, tựa như không thể nào tiếp nhận được việc Nguyên Cát Đạo Nhân bị bại, thậm chí còn chật vật như vậy... Còn chẳng kịp có lời buông lại, cắm đầu bỏ trốn.

Không quan tâm tới chúng ta ư?

Trong lòng họ kinh hãi, nhất thời quay mặt nhìn nhau, có thể thấy được nét hoảng sợ trong mắt đối phương.

Mây đen ở trên không đột nhiên lao xuống, tựa như muốn thôn phệ cả Dương Bình Thị Tộc. Yêu khí tràn ngập, cuồng phong từ trên trời cuộn xuống. Nam Lạc vừa nắm tay Hồng Quả vừa nắm tay Lạc Thuỷ. Im lặng nhìn mây đen trên trời càng lúc càng gần.

Đúng lúc này người của Dương Bình Thị Tộc do Hoang Nguyên Tộc Trưởng cầm đầu vội quỳ rạp xuống, vội vã đập đầu, miệng kêu la: “Đại Vương tha mạng... Đại Vương tha mạng...” Dù không chỉnh tề nhưng trăm miệng lại chung một lời...

Đột nhiên Nam Lạc cảm thấy tay mình trĩu xuống nhìn lại thì muội muội cũng đã quỳ xuống, hơn nữa còn dùng sức kéo tay hắn. Mắt nàng hoảng sợ nhìn mây đen trên bầu trời, tựa như sợ yêu ma sẽ để ý tới đại ca mình...

Kéo vài cái mà Nam Lạc vẫn thờ ơ, chỉ nhìn mình đầy kỳ quái, nàng không có thời gian suy nghĩ về ánh mắt của ca ca mình, nàng chỉ biết nếu không quỳ xuống thì đại ca mới trở về của mình sẽ mất mạng.

Hồng Quả cơ hồ bật khóc, trong mắt đầy vẻ cầu khẩn. Nam Lạc không khỏi hít sâu một hơi, nhắm hai mắt lại. Nhấc muội muội từ dưới đất dậy. Dương Bình Thị Tộc khoảng năm trăm người đều quỳ rạp trên mặt đất, chỉ có Nam Lạc, Hồng Quả, Lạc Thuỷ là đứng...

Từ đầu tới giờ Lạc Thuỷ tựa như không hề sợ hãi, hoặc giả nàng chẳng biết cái gì là sợ, khi cự trảo xanh đen từ trong mây hạ xuống, nàng chỉ càng nắm chặt tay Nam Lạc hơn mà thôi. Khi tất cả mọi người quỳ xuống đất, dập đầu xin tha mạng, nàng chỉ ngẩng lên im lặng nhìn Nam Lạc.“Nhân loại, vì cái gì ngươi không lạy ta?” Thanh âm như trâu hống, chấn động hư không, vang lên ông ông. Như phẫn nộ lại như đe doạ...

Người của Dương Bình Thị Tộc lúc này mới phát hiện trên tế đàn còn có ba người Nam Lạc không quỳ, nếu không phải lúc này quỳ cũng đã chậm thì họ nhất định sẽ bảo Nam Lạc quỳ xuống.

“Đã từng có một vị trưởng bối nói rằng đời này ta không cần phải quỳ lạy ai nữa. Ta cảm thấy lời này rất đúng, nên tới giờ vẫn còn nhớ kỹ” Lời của Nam Lạc cũng chấn động hư không, truyền đi cực xa. Điều này khiến mọi người nhớ ra Nam Lạc cũng biết pháp thuật, nhưng vị Nguyên Cát Đạo Nhân biết đằng vân giá vũ kia cũng phải bại tẩu nên trong lòng họ không tin Nam Lạc có thể là đối thủ của yêu ma trên trời...

“Vậy thì các ngươi đều phải chết” Trong mây đột nhiên lộ ra một cái đầu mặt xanh nanh vàng, hai mắt toé hồng quang, nhìn xuống người của Dương Bình Thị Tộc.

“Đại Vương tha mạng... Đại Vương tha mạng...” nghe xong những lời này cả đám người dập đầu như gà mổ thóc, miệng còn không ngừng lớn tiếng cầu khẩn.

“Ha ha... cáp... cáp...” Thanh diện thú trong mây đen tựa như vô cùng đắc ý lớn tiếng cười nói, tiếng cười vang rộn phảng phất như sấm rền nổ vang...

Nam Lạc đứng yên tại chỗ, mỗi tay vẫn cứ nắm tay một người, ngạo nhiên nói: “Ngươi không giết nổi bọn họ, ngươi đi đi, từ nay về sau mọi người không phạm nhau, bằng không thì...”

“Bằng không thì sao” Thanh diện thú trong mây phẫn nộ gào thét.“Bằng không ngươi tới được nhưng đi không được” Nam Lạc cũng hồi đáp lại rất nhanh, thanh âm chấn động không gian, lại có vài phần lạnh lùng hàn khí, khí thế oai hùng...

“Ha ha ha...” Thanh diện thú giận quá hoá cười. Mây đen quay cuồng trong tiếng cười của y.

Dương Bình Thị Tộc hoàn toàn ngơ ngẩn, bọn họ tuyệt không thể ngờ Nam Lạc dám nói như vậy trước hung uy cái thế của yêu ma.

“Nhân loại, ngươi dựa vào cái gì để ta tới được đi không được, ngươi tưởng rằng học pháp vài năm có thể so được với ta sao. Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết, vô luận nhân loại ra sao cũng chỉ là huyết thực của chúng ta mà thôi”

Nói dứt lời một cự trảo xanh đen từ trong mây đen thò ra chính là cự trảo đã ép Nguyên Cát Đạo Nhân phải dùng tử lôi... Chỉ là lần này không phải bị mây đen bao phủ nữa, mà rõ ràng có thể thấy một nửa người của nó đã lộ ra ngoài. Từ thân thể ngoài mây của nó có thể thấy toàn thân nó màu xanh đen tựa lân tựa giáp.

Dương Bình Thị Tộc giật mình, nói không nên lời, cả sợ hãi cũng quên luôn, bọn họ lúc này chỉ nhìn vào cánh tay to như cổ thụ ba bốn người ôm vậy, nhìn móng vuốt loé hàn quang, trong lòng trống rỗng, đôi mắt nhìn chăm chú phảng phất như xem một bộ phim không tiếng vậy.

Cự trảo mang theo một mùi tanh nồng, thổi bay bụi đất khắp nơi, đúng lúc này một luồng bạch quang lóng lánh đột nhiên phát ra từ phía dưới.

“A...” Nơi bạch quang đi qua, mây đen tiêu tán cự trảo như bị phỏng vội vã rụt về, tốc độ nhanh gấp mấy lần.

Mọi người không rõ chuyện gì xảy ra quay đầu nhìn Nam Lạc chỉ thấy trong tay hắn có thêm một chiếc kính màu xanh đang toả ra bạch quang lóng lánh chiếu vào mây đen.

Chỉ thấy mây đen bị kính chiếu vào giống như tuyết vào nước ấm nhanh chóng ta mất, trong nháy mắt lộ ra thân hình của thanh diện thú, mỗi khi y bị soi sáng sẽ phát lên một tiếng gầm và một tiếng kêu thảm. Lập tức lại nhanh chóng ẩn độn, rút vào trong mây đen.

Chỉ là khi y mới chui vào mây đen sẽ lại bị kính chiếu sáng, như ảnh tuỳ hình. Mây đen rất rộng nhưng Nam Lạc lại tựa như có thể nhìn thấu chỗ y ẩn thân.

Nam Lạc đứng yên tại tế đàn Dương Bình tế đàn, cầm một chiếc gương nhỏ màu xanh, mặt không biết tình chỉ là thân thể thi thoảng chuyển động một chút. Gió nhẹ lướt qua, Thiên Ánh Nguyệt Dục Phong Bào lay động trong gió, kiếm dài ba xích đung đưa theo thân thể.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau