NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Tiên Thiên Kiếm Khí

Dịch giả: quantl

Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung có một nơi tên là Phượng Hoàng Các, không phải là nơi mà một người bình thường có thể tới gần, nơi này yên tĩnh tường hoà. Phảng phất như đã không nằm trong thiên địa nữa, địa phương như vậy đương nhiên là chỗ ở của Phượng Hoàng Cung Chủ.

Phượng Hoàng niết bàn, bất tử bất diệt. Ngoài việc nàng có pháp lực cao thâm và thần thông cao cường ra, còn có một nguyên nhân chính là Phượng Hoàng Chi Hoả của nàng được gọi là Bất Diệt Chi Hoả.

Chúc Dung của Vu Tộc có tên gọi là Hoả Thần, bộ y phục màu đỏ của nàng khiến người ta cảm giác được khí tức của hoả diễm, không phải là không thể nào thu liễm được mà là bản tính của nàng như thế, rừng rực như ngọn lửa.

Phượng Hoàng cũng là một trong những người ngự hoả kinh khủng nhất trên thế gian. Nhưng nàng lại luôn tĩnh lặng như xử nữ, tựa như ngọn lửa trắng nhạt dưới lò luyện đan của Thông Huyền Thiên Sư trong Thái Cực nội cung, lặng lẽ thiêu đốt.

Trong Phượng Hoàng Các mỗi ngõ ngách đều nhuộm đầy khí tức của nàng, bình thản, an nhàn. Nếu gặp nàng ở đây không ai có thể tưởng tượng nổi thần thái năm đó khi nàng độc chiến bát phương thần thông giả.

“Pháp hội lần này, ngươi cần phải lưu tâm, ta cảm giác có chút không đúng, giống như có người đang tính kế chúng ta, đáng tiếc ta không thông thuật tính chi đạo...” Phượng Hoàng tựa trên chiếc giường đỏ như lửa, hơi nhíu đôi mày thanh tú nói.

Trước mặt nàng chính là Khổng Tuyên mình mặc ngũ thải pháp bào.

“Yên tâm, bất kể là ai tính toán chúng ta, cuối cùng cũng phải nhìn thực lực. Phượng Hoàng Sơn chẳng lẽ còn phải sợ người khác sao?” Khổng Tuyên vừa cười vừa nói

Phượng Hoàng điềm đạm thở dài nói: “Ngươi đó, không nếm thất bại cho nên hình thành cái tính không để người vào mắt, sớm muộn gì cũng sẽ gặp thiệt thòi...”

Khổng Tuyên mỉm cười im lặng nhưng trong lòng không khỏi hiện lên thân hình tuyên cổ vĩnh hằng của Thông Huyền Thiên Sư

“Nếu có người tính kế chúng ta, chẳng may xấu nhất, ngươi nói xem thực lực của chúng ta có gì, đám người tới nghe pháp hội mười năm một lần kia sao?” Phượng Hoàng tựa như có chút tức giận nói.

Khổng Truyên trầm mặc một lát rồi đáp: “Không phải”

“Cho nên mới nói, hết thảy đều phải dựa vào mình. Nếu chúng ta đủ sức thì mới không sợ người nào toan tính mình... Ta biết rõ ngươi muốn nói ngươi đã dung hợp Tiên Thiên Ngũ Hành Đạo Đạo không sợ bất luận kẻ nào. Ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi cảm thấy ngươi so với ta thì thế nào?”

Khổng Tuyên nghe tới đó vội cười đáp: “Ta không phải đối thủ của người”

Phượng Hoàng nhìn một lát, sau khi nghe Khổng Tuyên trả lời thì hít một hơi dài nói: “Ngươi đó, từ khi dung hợp Tiên Thiên Ngũ Hành, thần thông lớn, tâm cũng lớn. Ở trước mặt ta mà cũng không nói thật” Không chờ Khổng Tuyên trả lời, nàng nói tiếp “Trong lòng ngươi nghĩ chưa chắc sẽ thua dưới tay ta”

Khổng Tuyên cúi đầu cười, không đáp...“Nhìn xem, ta biết là ngươi nghĩ vậy mà. Xem ra thật đúng là không mạnh hơn ngươi thì cũng không thể quản ngươi được” Phượng Hoàng đứng dậy bước đi, không mang theo chút khói lửa nhân gian nào.

“Sao có thể vậy, chỉ cần người nói một câu, chín tầng trời hay U Minh ta cũng dám xông vào” Khổng Tuyên vừa cười vừa nói. Y không hề có cách xưng hô đặc biệt nào với Phượng Hoàng, chỉ dùng một từ “người” nhưng từ trong giọng y lại cảm nhận được sự tôn kính của y với nàng.

“Thượng Cửu Thiên, Hạ U Minh cũng chẳng tới lượt ngươi...” Phượng Hoàng cười nói

“Ha ha nếu không có người, ta cũng không thể phát triển tới tận hôm nay được. Người yên tâm, bất quản là ai toan tính chúng ta, chỉ cần có Khổng Tuyên ta, thì bọn họ không thể nào vào nổi Phượng Hoàng Các” Khổng Tuyên vừa cười vừa nói, giờ khắc này phong mang của y đã lộ hẳn ra.

“Hừ, bỏ qua những việc này đi, đồng tử ngươi thu lần này không tệ, rất giống ngươi” Phượng Hoàng nói xong phất tay, ánh sáng đỏ trôi trên không trung khiến hư không chấn động. Đến khi ánh sáng đỏ rơi xuống trong không trung đã xuất hiện một chiếc gương lớn, chỉ là trên chiếc gương không phản chiếu Phượng Hoàng và Khổng Tuyên...

Phượng Hoàng chỉ vào trong kính hư không nói: “Ngươi xem, giống như ngươi vậy, không biết động não, có việc là chỉ biết động thủ thôi. Còn dám rút kiếm trong cung, thật là, ngươi còn không mang hắn đi, đợi đến lát nữa bị đưa tới đây, không phạt cũng không được.”

Khổng Tuyên nhìn hư không kính không nói gì, một lát sau y lại nói: “Đợt chút nữa”

“Đợi lát nữa hắn sẽ bị bắt đấy, ngươi xem, có thị vệ lao tới rồi” Phượng Hoàng chỉ chiếc gương rồi quay đầu nói với Khổng Tuyên

Trong mắt Phượng Hoàng, Nam Lạc có rất ít pháp lực, đương nhiên không thể nào đánh lại được thị vệ dưới tay nàng“Hắn còn muốn giết Hắc Nội Thị, ta mang hắn đi thì hắn giết thế nào được” Khổng Tuyên nhìn Nam Lạc trong gương, khẽ cười nói, cách xa như vậy nhưng lại dường như nhìn thấu tâm của Nam Lạc.

Sóng mắt Phượng Hoàng lưu chuyển, trong nháy mắt liền hiểu vì sao Khổng Tuyên nói vậy: “Ngươi tin hắn như vậy sao, cho dù hắn vì sự an toàn của bằng hữu mà giết Hắc Nội Thị thì cũng phải xem hắn có thực lực kia không. Tiên Thiên kiếm khí trong tay hắn cũng có chút uy lực nhưng pháp lực kém rất nhiều, không phải một thanh Tiên Thiên Kiếm Khí có thể bù được... Tuy ngươi đưa một tấm phù lực của ta cho hắn, nhưng mới vài ngày, hắn dùng được sao?”

Phượng Hoàng mới dứt lời, trong kính Nam Lạc tựa như lại chứng mình sức mạnh của bản thân vậy, một đạo khói hồng xuất hiện trong tay, hắn vỗ vào mình một cái. Một mồi lửa tuôn khắp người hắn, cả người hắn giống như bị khói lửa đốt cháy vậy

Kiếm trong hắn đột nhiên xuất vỏ, kiếm quang tuyết trắng phóng lên trời, cả hoả diễm của Phượng Hoàng Phù cũng không thể ẩn được kiếm quang... Sát khí dường như xuyên qua cả kính.

Kiếm quang như du long, lượn giữa mười thị vệ. Mờ ảo bất định, chỉ tiến bất thoái. Chỉ trong nháy mắt mười thị vệ đã hoàng sợ lui lại, binh khí trong tay không một cái nào không tổn hao.

Lúc này chỉ thấy dây thừng bạc của đội trưởng đám thị vệ Tranh Phong đã xuyên qua không gian xuất hiện trên đỉnh đầu Nam Lạc. Giống như một gợn sóng bạc, dần hạ xuống, trong nháy mắt đã trói lấy Nam Lạc.

Trong kính, Hắc Nội Thị mắt lạnh như băng nhưng khoé miệng lại cong lên tựa như cười khinh thường. Đột nhiên trong hư không có một đạo bạch quang cứa qua cổ họng gã rồi đột nhiên biến mất. Một thân ảnh áo xanh xuất hiện trong mắt gã.

Nụ cười cứng lại trên mặt gã, người trong mắt thần sắc lạnh như băng.

Khổng Tuyên cũng nở nụ cười, quay lại nhìn Phượng Hoàng tức giận nhìn y, lập tức thu nụ cười lại.

“Người của ngươi giết người của ta, ngươi cao hứng lắm sao?”

Khổng Tuyên lại cười mỉm, im lặng, lúc này nói gì đều vô nghĩa bởi vì nụ cười của y đã bị Phượng Hoàng nhìn thấy.

Phượng Hoàng chỉ trừng mắt với Khổng Tuyên một cái rồi dường như đã bớt giận, lập tức ánh đỏ xuất hiện, hư không kính đã thu lại, nói: “Tính cách của ngươi tệ, nhưng ánh mắt không tệ, truyền thừa độn thổ từ người khác mà hắn lại có thể dùng tinh tế tới vậy cũng xem như là đáng quý, lại dùng Phượng Hoàng Phù rất khá”

“Ta lại cảm thấy, kiếm của hắn rất tốt” Khổng Tuyên mỉm cười nói

Phượng Hoàng nhìn Khổng Tuyên tựa hồ như xem thấu tâm tư của y, mỉm cười tựa như lửa khói trong đêm lặng lẽ cháy.

Nàng nói: “Ngươi muốn ta tặng kiếm cho hắn sao? Đó là Tiên Thiên Kiếm Khí đấy, trong thiên địa tính cả nó cũng chỉ có bảy chuôi mà thôi”

Chương 37: Phong Linh Kim Vũ

Dịch giả: quantl

Trong thiên địa chỉ vẻn vẹn có bảy chuôi Tiên Thiên Kiếm Khí, Nam Lạc không biết điều đó. Hắn chỉ biết này thanh pháp kiếm không có Tiên Thiên Đại Đạo này vô cùng tốt, chỉ dùng một chút pháp lực lại có uy lực vô cùng hùng mạnh. Bất luận binh khí nào va phải nó, khẽ lướt thì tổn hại, đối chọi thì gãy đôi.

Giết Hắc Nội Thị, xem như thanh lý phiền toái cho Tàng Phong. Nhưng khi hắn thấy càng lúc càng nhiều người hầu chạy tới thì hắn biết mình chỉ có một con đường là bó tay chịu trói. Một mình một kiếm không thể thắng nhiều người như vậy, cho dù có thể thì sao, hắn có thể rời cung được ư... Hắn biết những người này không động thủ vì đã nhận ra hắn, lúc hắn chém đầu Thiên Thủ Thái Tử bọn họ cũng thấy. Đến lúc hắn chuẩn bị buông kiếm thì Khổng Tuyên xuất hiện. Chỉ vung tay lên một cái, người tới đều lui xuống.

Không cần nhiều lời, Nam Lạc dưới cái nhìn ao ước của phần lớn người hầu đi theo Khổng Tuyên, Hắc Nội Thị bị giết chết không bao lâu cũng bị người ta lôi đi. Tàng Phong cũng bị người ta kéo theo, tuy thoạt nhìn thì bị thương rất nặng nhưng thực tế chỉ bị hôn mê thôi...

Nam Lạc không cần người khác cảm kích, làm việc chỉ bằng bản tâm mà thôi. Cho nên hắn không đợi Tàng Phong tỉnh lại mà lập tức đi ngay. Hắn tin cuộc sống của Tàng Phong sau này cũng không tốt hơn người khác bao nhiêu nhưng người khác muốn làm gì đó với y cũng phải xem xét một chút.

Vạn Cầm Triêu Phượng pháp hội, mười năm một lần, mỗi lần đều sẽ phài người từ Thiên Trì Long Cung và Kỳ Lân Nhai tới xem lễ. Năm rồi đều do hai điện khác phụ trách nhưng năm nay Thiên Thủ Thái Tử bị Khổng Tuyên trấn dưới Bất Tử Cung, Long Cung đã không còn ai đi nữa...

Khổng Tuyên làm kẻ chủ trì, không thể tự đi được, chính vì thế người còn lại trong Khổng Tước Điện nhất định phải đi. Nam Lạc chủ động xin đi giết giặc, Khổng Tuyên suy tính một lát rồi đáp ứng.

Thiên Trì Long Cung ở phía tây Côn Luân Sơn, cho dù Khổng Tuyên phi độn cũng mất ba ngày, Nam Lạc muốn đi cũng chỉ có thể độn thổ, mà như vậy hẳn là ba năm mới tới được. Lúc ấy hắn chưa hiểu rõ tình huống nhanh miệng nói, sau khi Khổng Tuyên đáp ứng rồi, lại thấy khó khăn...

Nhìn thấy Nam Lạc nhíu mày suy tư, Khổng Tuyên cười dài một tiếng nói: “Ngươi sợ đường xá xa xôi không cách nào về trong vòng ba tháng sao, đừng lo” Nói rồi một cây vũ mao màu kim xuất hiện trong tay
Kim quang lưu chuyển, giống như đang ở trong gió, phàng phất như sinh mạng đang hô hấp vậy.

“Đây là Phong Linh Kim Vũ, nằm ở giữa Tiên Thiên và Hậu Thiên. Ta tế luyện một lần giúp ngươi khỏi phải đi bộ...” Khổng Tuyên nói, Kim Vũ lăng không bay lên, một làn khói ngũ sắc bao lấy nó.

Tay của Khổng Tuyên chắp thành một bộ pháp quyết huyền ảo. Kim Vũ không ngừng quay cuồng giữa làn khói, tựa hồ kháng lại sự xâm nhập của đám khói.

Đột nhiên tay bắt pháp quyết của Khổng Tuyên càng lúc càng chậm, rồi há một tiếng, tiếng này vang lên trong tai Nam Lạc cũng rất bình thường. Nhưng đám khói đang vây bọc Kim Vũ đột nhiên giống như nước, chảy tràn vào Kim Vũ, sau đó Kim Vũ rung lên một cái rồi biến mất trong hư không, tưa như bọt biển hút đầy nước rồi chậm rãi tan vào đó...

Đúng lúc Nam Lạc nghi hoặc thì trong hư không đột nhiên xuất hiện một con Kim Sắc Đại Bàng. Oai khí bừng bừng, nếu không phải ánh mắt đờ đẫn thì Nam Lạc cơ hồ cho rằng Kim Vũ kia có được sinh mạng.

“Ngươi cưỡi nó đi, nhiều nhất hai mươi ngày là có thể trở về, nếu trên đường có gặp nguy hiểm cũng có thể dùng tốc độ của nó để chạy thoát... Đây là kim thiếp, sau khi tới, ngươi chỉ cần giao cho chủ sự hiện thời của Long Cung là Ngao Uyên. Những chuyện khác không cần quan tâm, sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục thì có thể trở về” Khổng Tuyên nói xong, điểm một cái, khẩu quyết lập tức được truyền tới.Tuy nói đây là khẩu quyết điểu khiển Kim Vũ nhưng lại gồm cả, ẩn, độn, nhanh, chậm pháp môn, cùng với một ít mẹo biến hoá lớn nhỏ. Tuy chỉ là một bộ pháp quyết nhưng không những có thể điều khiển Kim Vũ còn là thứ mà Nam Lạc hiện giờ cần học...

Lẽ ra với pháp lực hiện tại của Nam Lạc thì còn không cách nào thôi động pháp bảo phi độn nhưng Phong Linh Kim Vũ là thứ quan trọng nhất trên người Kim Sí Đại Bằng Điểu, có chứa khí tức của gió. Sau khi luyện chế thành, thì nằm giữa vật chết và vật sông. Cho nên Nam Lạc chỉ cần dùng pháp quyết là Kim Vũ sẽ hoá thành đại bàng, tự mình phi độn không cần Nam Lạc phải dùng pháp lực.

Trong lòng Nam Lạc đọc lai pháp quyết một lần, luyện tập một lúc. Vừa sải bước ra thì đã xuất hiện trên lưng kim sắc đại bằng... Một bộ pháp quyết phiền phức được dụng ra, trên cánh đại bàng đột nhiên xuất hiện một lớp kim quang bao lấy Nam Lạc. Hai cánh khẽ vỗ rồi phỏng thẳng lên trời cao.

Đây là lần đầu tiên Nam Lạc tự mình bay lên không trung, mây trắng vờn sát người, dõi mắt ra xa, vạn dặm giang san đều ở trong tầm mắt. Núi xanh, sông lớn... chim bay đang bay trên trời từ xa đã nhìn thấy một con chim lớn gào thét bay tới, vừa định quay đầu né tránh, nhưng ý niệm mới sinh còn chưa thực hiện thì Kim Sắc Đại Bàng cũng đã vượt qua, mất hút ở phía xa...

Nam Lạc ngồi trên Kim Sí Đại Bằng, vẻ hưng phấn ban đầu sau một thoáng đã biến mất. Hắn cũng không phải là dạng người, hào tình khí khái, vừa bay lên trời cao hắn có loại cảm giác tự do tự tại muốn bay đi tìm bộ lạc của mình. Bất quá chỉ là nghĩ thôi trong lòng hắn, Khổng Tuyên có ân tình rất lớn, cho nên hắn mới nguyện ý giúp Khổng Tuyên làm việc. Cũng không phải bán thể xác và tinh thần cho y mà là để có thể sớm báo đáp những ân tình kia để sau này có thể rời đi. Cho dù không báo đáp nổi, cũng có thể an ủi tâm linh của mình.

Kim Sí Đại Bằng không cần khống chế, dù bay thẳng cũng cần mười ngày. Cho nên Nam Lạc liền nhắm mắt lĩnh ngộ bộ pháp quyết mà Khổng Tuyên ban tặng. Trong các loại độn thuật Nam Lạc chỉ biết độn thổ, nhưng bộ pháp quyết của Khổng Tuyên thì lại là phong độn. Tuy độn thuật tương đối giống nhau đều là mượn linh khí trong thiên địa để di chuyển nhưng nếu không có người truyền thụ thì rất khó mà ngộ được.

Phương pháp ẩn thân xem như là đơn giản nhất cũng có thể coi là phức tạp nhất. Ẩn thân đơn giản là che giấu chính thân thể của mình, khiến người ta không nhìn thấy, không xét thấy, nhưng ẩn thân như vậy chỉ có thể giấu được người có cảnh giới ngang mình, cao hơn thì chịu.

Nam Lạc trầm tư một lát rồi đột nhiên biến mất trên lưng Kim Sí Đại Bằng, chốc lát sau đột nhiên có tiếng cười khẽ, Nam Lạc xuất hiện trở lại. Ngay sau đó thanh quang xuất hiện trên tay hắn, vỗ một cái trên đại bàng. Lập tức cả đại bàng và Nam Lạc cùng biến mất trên trời cao.

Chương 38: Ôn dưỡng

Dịch giả: quantl

Bộ pháp quyết mà Khổng Tuyên truyền cho Nam Lạc không có tên, chỉ là một chút thủ đoạn mà thôi. Trong thiên địa này, những người đẳng cấp cỡ y giao chiến thì ẩn độn thuật hoàn toàn vô dụng. Chỉ có đại thần thông mới xài được thôi, như Tiên Thiên Ngũ Hành đại đạo của Khổng Tuyên hoá thành Ngũ Thải Thần Quang vậy. Nam Lạc cũng thường xuyên cân nhắc mình có nên tu một loại thần thông để sau này đối địch hay không.

Nghĩ tới đây Nam Lạc không khỏi nghĩ tới những thứ mình đang có, dùng để chiến đấu hẳn cũng chỉ có Pháp Tượng Thiên Địa của Vu Tộc... Còn Độn Địa Thuật là để chạy trốn hoặc đánh lén mà thôi.

Pháp Tượng Thiên Địa, Nam Lạc nghĩ tới danh tự này cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, hắn đã dùng một lần, chỉ hai cước đã đánh chết Hắc Thuỷ Đại Vương còn mạnh hơn mình. Pháp Tượng Thiên Địa tuyệt đối là một đại thần thông nghịch thiên

Nam Lạc không biết Pháp Tượng Thiên Địa là thần thông chỉ có ở Vu Tộc, trong Vu Tộc chỉ có Đại Vu mới được Tổ Vu truyền thừa, mà Đại Vu thì tương đương với Luyện Thần Phản Hư của Đạo Gia rồi.

Yêu Tộc sau khi hoá hình rồi kết lại nội đan thì cũng tương tự như Vu Tộc Đại Vu và Đạo Gia Luyện Thần Phản Hư.

Từ lúc Nam Lạc rời khỏi Thái Cực Cung hắn đột nhiên cảm thấy phương pháp tu luyện của Đạo Gia không giống bình thường. Lúc trước Nam Lạc cảm thấy Khổng Tuyên bảo bất cứ sinh linh nào tu luyện cũng chỉ đơn giản là dung nạp thiên địa nguyên khí cho mình dùng là cách nói hết sức mơ hồ. Hơn nữa Nam Lạc còn biết bất kể là Vu Tộc hay Yêu Tộc nếu không có truyền thừa thì rất khó tu luyện ra pháp thuật lợi hại chứ đừng nói là thần thông.

Tuy Khổng Tuyên từng nói Tiên Thiên sinh linh ra đời đã hiểu được thần thông có thể dùng phương pháp diễn giải mà truyền thụ nhưng vì thể chất và huyết mạch giới hạn cho nên không học được hoặc giả học được rồi thì uy lực lại rất nhỏ...

Nam Lạc tu “Thái Thanh Cảm Ứng Thiên” lại khác, tu được pháp lực, nhưng dù là thần thông Vu Tộc hay Pháp Quyết Yêu Tộc đều có thể thuận lợi sử dụng hơn nữa uy lực không kém chút nào.

Thần thông, pháp thuật, nghĩ tới đây Nam Lạc thở dài thì thào lẩm bẩm, biết nhiều thứ hơn thì đã sao, biết nhiều hơn nữa mà không có pháp lực thì cũng là lãng phí. Hắn không khỏi lôi quyển sách mà vị Bạch Y Đồng Tử ở Ngọc Hư Cung đưa cho mình ra, chỉ thấy trên sách viết vài chữ cổ màu đen “Ngọc Hư Cung tổng cương pháp thuật”.

Tiện tay mở tờ thứ nhất liền nhìn thấy hai chữ “Ngự Lôi”, phía dưới cả chương là phương pháp sử dụng. Mở thêm trang nữa là phương pháp khu vật. Nam Lạc lật vội chỉ thấy mỗi trang đều có một loại pháp thuật, không dưới trăm loại. Kiên quyết cất sách vào ngực rồi lôi cái gương mà thanh xà trộm cho hắn ra.
Vừa sờ cái gương Nam Lạc liền nghĩ tới việc phụ là đi Thái Cực Cung Côn Luân Sơn, thay Khổng Tuyên hỏi Thông Huyền Thiên Sư một câu, mặc dù mình không biết câu hỏi kia có ý gì nhưng có thể trở lại Côn Luân Sơn cũng khiến hắn có chút cao hứng. Kim Giác, Ngân Giác hẳn là vẫn còn lười biếng để bị phạt, tiểu thanh xà không biết sau khi luyện hoá viên nội đan của Hắc Thuỷ Đại Vương mà mình đưa cho sẽ trông như thế nào. Nghĩ tới đây Nam Lạc không khỏi nghĩ tới việc nó luôn gọi mình là sư tôn mà kỳ thực mình chưa dạy nó được gì.

Không khỏi bật cười, thật sự là một con tiểu thanh xà ngờ nghệch mà.

Tấm gương này lúc không có việc gì Nam Lạc lại lấy ra nhìn một cái, giữ lâu bên người như vậy khiến hắn có cảm giác như là giữ một khối ngọc... Hơn nữa từ khi có kính này Nam Lạc cảm thấy mỗi khi mình đả toạ tu luyện tâm càng tĩnh, tốc độ thu nạp nguyên khí cũng nhanh hơn rất nhiều. Hắn không rõ là ảo giác hay là chỗ tốt mà chiếc gương mang tới.

Phương pháp tế luyện pháp bảo theo lời Thông Huyền Thiên Sư thì có ba loại, một là dùng linh khí tự thân ôn dưỡng tẩy luyện, đây là phương pháp chậm nhất nhưng cuối cùng có thể đạt tới cảnh giới nhân khí giao hoà hợp nhất, có thể thành thân ngoại hoá thân...

Một phương pháp khác là dùng pháp lực thần niệm cưỡng chế pháp bảo, dán tinh thần lạc ấn của mình lên nó, cách này cũng có thể khu động pháp bảo ngăn địch. Nhưng lại làm tổn thương pháp bảo, nếu là Tiên Thiên Linh Bảo, dùng cách này sẽ khiến uy lực giảm xuống.

Còn có một cách khác là huyết tế, phương pháp này nhanh nhất, tế luyện thành uy lực cũng vô cùng cường đại, càng không sợ bị người cướp đoạt, nếu thật sự bị người đoạt đi, trừ phi nguyện ý chặt đứt tâm niệm liên lạc của mình và pháp bảo bằng không lúc pháp bảo bị huỷ cũng là lúc chủ nhân thân tử đạo tiêu...

Thiên địa thành hình còn chưa bao lâu, ở những nơi huyền diệu có những đồ vật thần kỳ sinh ra cũng chẳng phải là điều lạ. Những thứ đó được gọi là thiên địa linh vật, khi thiên địa linh vật bị người tìm được, tế luyện thành pháp bảo thì Tiên Thiên Linh Bảo ra đời.Nam Lạc không biết chiếc gương trong tay mình có bị người ta tế luyện chưa nhưng hắn biết dù có cũng không phải Hắc Thuỷ Đại Vương bởi khi hắn có được cái gương này, thì nó không có yêu khí của Hắc Thuỷ... Nghe tiểu thanh xà nói Hắc Thuỷ mỗi ngày đều thôn phệ nguyên khí trước gương điều ấy khiến Nam Lạc không nghĩ ra, vì sao tế luyện lâu như vậy lại không nhiễm khí tức. Cuối cùng Nam Lạc đành đoán Hắc Thuỷ Đại Vương không có phương pháp tế luyện, hoặc phương pháp tế luyện quá tệ.

Thiên địa dựng dụng không thể so với hậu thiên pháp bảo do người ta luyện chế bởi đó là dựa vào ý tưởng của mình mà luyện thành. Cho nên Tiên Thiên linh vật sau khi thành hình đều vô cùng kỳ lạ. Còn để thành hình hoàn mỹ như chiếc gương này đã ít lại càng thêm ít. Cho nên khi Nam Lạc lần đầu tiên có được chiếc gương căn bản không dám xác định có phải Tiên Thiên linh vật không. Nhưng sau nhiều ngày ôn dưỡng hắn khẳng định là phải.

“Xem ra ân tình thiếu nợ tiểu thanh xà quá lớn. Sư tôn luôn nhắc tới nhân quả cơ duyên, chẳng lẽ là ám chỉ điều này” Nam Lạc chỉ ngón tay vào gương.

Mặt kính dưới ánh mặt trời vẫn là một màu u ám, không chút hình ảnh. Hoa văn mặt sau vẫn là hoa cỏ và động vật.

Ngồi trên người Kim Sí Đại Bằng, được một tầng kim quang bao phủ, căn bản là không cảm giác được gió lớn khi phi hành với tốc độ cao. Nam Lạc khoanh chân ngồi, bảo kiếm đặt trên hai đầu gối, hai tay ngửa lên trời, bàn tay phải nâng cái gương.

Nội tức trong thân thể Nam Lạc lưu chuyển cùng tấm gương thành một vòng hoàn mỹ, nguyên khí trong thiên địa thông qua lỗ chân lông tiến vào trong thân thể hắn, lưu chuyển chậm rãi trong kinh mạch rồi chậm rãi chuyển vào đan điền. Trong đan điền linh khí xoay tròn hình thành một đám mây.

Mà nơi thiên địa nguyên khí tràn vào người hắn nhiều nhất chính là lòng bàn tay phải. Thiên Địa nguyên khí qua tấm gương vào huyệt Lao Cung trong tay phải giống như đã thành một bộ phận của Nam Lạc.

Hắn mở to mắt, giơ chiếc gương lên trước mặt, lật một lần nhìn, thần niệm chậm rãi tiến vào trong gương, một lớp hôi vụ trong nháy mắt thôn phệ thần niệm của hắn. Nam Lạc cũng không kinh ngạc chỉ nhè nhẹ thở dài, hắn đã thử qua vô số lần, nhưng kết quả chỉ là thần niệm bị thôn phệ.

Hắn nhắm mắt lần nữa, tồn thần đả toạ, không để ý tới chiếc gương nhưng hắn không chứng kiến trên bầu trời có một con chim nhỏ xẹt qua, trên mặt kính lại đột nhiên xuất hiện hình dạng của nó, vô cùng rõ ràng.

Khi Kim Sí Đại Bằng lướt qua, con chim từng bị gương chiếu đột nhiên cắm đầu rớt xuống đất.

Chương 39: Sư tôn

Dịch giả: quantl

Phi độn trên trời, cao quá tầm mắt người nên không việc gì phải ẩn hình cả, ngay cả những cao nhân chân chính của chẳng nhàn tới mức chặn Nam Lạc lại. Lúc này Kim Sí đại bằng đang ở rất cao, chỉ có rất ít loại chim yêu thích bay trên trời mới có thể đạt tới độ cao như vậy.

Nếu không có phi độn thuật mà chỉ từ mặt đất nhìn lên thì chỉ có thể thấy một đạo kim quang lướt qua bầu trời mà thôi. Thiên địa ngày đêm lần lượt lướt qua mặt kính màu xám của Nam Lạc

Lúc Nam Lạc mở mắt ra đã tới Côn Luân. Rời nơi này vào mùa đông, cách đây tầm một tháng, trời cao vẫn còn hoa tuyết bay bay. Dựa vào vị trí trong trí nhớ mà đi thẳng tới Thái Cực Cung.

Khói ráng lượn lờ, mây trắng vờn quanh, giống như tiên cảnh.

Chỉ là ngoài những thứ kia, lại không có vật gì.

Thái Cực Cung đâu? Tại sao lại không thấy?

Nam Lạc nhằm thẳng nơi vốn là Thái Cực Cung đi tới, hắn thậm chí quên mình có thể độn một cái là tới nơi... Liếc nhìn bốn phía, vân vụ mịt mù không một dấu vết.

Hắn không la lớn, chỉ chạy qua lớp mây khói, tiến về phía trước...

Chẳng biết từ lúc nào mặt trời đã về tây, một con cô nhạn chậm rãi bay qua bầu trời, tiếng kêu cô độc vang vọng trong sơn cốc.

Chớp mắt Nam Lạc đã đi tới cạnh vách đá, cây hoa mai vẫn đang chớm nở nụ dưới trời chiều.

Vẫn là khối đã mà hắn đã từng ngồi suốt mấy trăm ngày đêm.

“Ngươi còn ở đây, mai hỡi mai ơi, ngươi vẫn còn. May là ngươi còn ở lại bằng không ta còn tưởng mình đi nhầm” Nam Lạc nhẹ giọng nói.

“Sư tôn, ta cũng ở đây này” Tiểu Thanh Xà chẳng biết chui ra từ lúc nào, vẫn giống như xưa, chỉ bằng chiếc đũa. Chỉ là thân thể thanh linh, càng thêm thần vận...

Nam Lạc nhìn thấy nó không khỏi cười rộ lên nói: “Nguyên lai ngươi cũng ở đây, đến từ lúc nào, không sớm lên tiếng”

Tiểu Thanh Xà nghiêng đầu nói: “Sư tôn, ta đi ra lâu rồi, còn nghĩ ngươi đã thấy ta nữa...”

“Ha ha, thế à...” Nam Lạc cúi người xuống, dùng ngón tay khẽ vuốt đầu thanh xà “Ta còn chưa biết tên ngươi là gì?”

Tiểu Thanh Xà bị ngón tay Nam Lạc chạm vào liền run lên một cái, thân hình khẽ chuyển đã né được ngón tay Nam Lạc nói: “Ta không có tên, sư tôn giúp ta đặt tên đi” Thanh âm của nó vẫn còn là hài đồng như đã không đông cứng và khó nghe nữa, so với khi trước bất phân giới tính thì lúc này hẳn là một nữ hài đồng.

Nam Lạc mỉm cười, híp mắt trầm tư một chút rồi nói: “Thân thể ngươi màu xanh, vậy gọi là Thanh Thanh nhé”

“A!” Tiểu Thanh Xà đáp lại tựa như có chút không muốn... Bất quá Nam Lạc không phát hiện ra.

Hắn nhỏm dậy, quay đầu nhìn về phía sau, chỗ đó vẫn như vậy, trống rỗng.

“Sư tôn, người định đi đâu?” Tiểu Thanh Xà hỏi

Tâm Nam Lạc tựa hồ có chút bất an, trả lời: “Tới một nơi rất xa” Lại đột nhiên nói: “Ngươi gọi ta là sư tôn đã lâu mà ta lại không dạy ngươi được thứ gì, hôm nay ta sẽ truyền cho ngươi một bộ pháp môn luyện khí, có thể luyện tới Nguyên Thần Đại Đạo”

Tiểu Thanh Xà tựa hồ vô cùng cao hứng vặn vẹo thân thể nói nhanh: “Vâng, vâng”

Nam Lạc nói xong câu này, quay đầu nhìn lại tựa hồ như sợ Thông Huyền Thiên Sư đột nhiên xuất hiện ngăn cản hắn truyền pháp...

“Đạo pháp của ta là do sư tổ Thông Huyền Thiên Sư truyền lại, tuy ta chỉ là đệ tử ký danh của người nhưng là ngươi phải tôn kính với Thiên Sư. Bất quá ngươi không cần gọi ta là sư tôn, ta chỉ báo đáp ân tình tặng kính của ngươi mà thôi” Nam Lạc ngồi xuống, bóng đêm chậm rãi bao phủ, ánh sáng yếu ớt của trời chiều vương trên người hắn, thậm chí có một chút khí vị của Thông Huyền Thiên Sư. Mờ ảo mà vĩnh hằng.

“Pháp quyết này tên “Thái Thanh Cảm Ứng Thiên, dùng thiên nhân cảm ứng pháp, luyện tinh hoá khí...”Thanh âm của Nam Lạc không lớn nhưng xung quanh yên tĩnh dị thường, không có lấy một tiếng trùng kêu, tựa như từ trước tới giờ gió cũng chưa từng thổi tới nơi đây. Trên bầu trời trăng đã bay lên, trăng tròn, mông lung, phủ lên một tầng sáng vàng, xuyên thấu qua mây mù chiếu xuống núi sâu, có vài phần yêu dị.

Khi Nam Lạc giảng Thái Thượng Cảm Ứng Thiên xong, ngẩng đầu lên thì ánh trăng đã treo trên trời cao... Đột nhiên trong ngực hắn truyền tới cảm giác ấm áp. Lấy chiếc gương trong lồng ngực ra, mặt gương lúc này sáng tỏ, thu lấy mặt trăng trên bầu trời.

Đáng lẽ ra cho dù là dưới ánh trăng cũng không thể thu được hình trăng sáng vào trong gương thế nhưng Nam Lạc thấy trong gương rõ ràng có một vầng trăng sáng, hơn nữa không chỉ có trăng mà cả mây đen bên cạnh cũng hiện lên rõ ràng. Phảng phất như có một bầu trời trong gương vậy.

Nam Lạc nhìn trời, rồi lại nhìn gương. Không dám động đậy, chỉ sợ khi mình động thì trạng thái này của gương sẽ biến mất, trở về màu xám xịt.

Hắn cứ ngồi yên như vậy, lặng nhìn, thời gian trôi qua, chậm rãi nhắm mắt lại. Tâm cũng trở nên yên tĩnh, thiên địa cũng thế. Giờ khắc này tựa hồ Nam Lạc đã quên mọi thứ, trong tâm chỉ có một vùng trong sáng. Tựa như mặt gương vậy, sáng tỏ như nước.

Trong đan điền, vân khí chậm rãi lưu chuyển, hình thành một đại chu thiên trong kinh mạch, khi thì tới lòng bàn tay thì chậm rãi chảy vào trong gương... Thần thức Nam Lạc bám vào nội tức cũng chảy vào, vừa tới trong gương liền cảm thấy một không gian xám xịt. Không có thiên, không thấy địa, bốn phía màu xám, hỗn độn. Chỉ chốc lát sau khí tức màu xám lập tức bao trùm nội tức của Nam Lạc, thần niệm biến mất trong chớp mắt.

Mặt trăng lặn, mặt trời mọc, hào quang vạn trượng.

Nam Lạc ngồi im bất động, cảnh trăng đã biến mất trên mặt kính thay vào đó là một mặt trời đỏ rực xuất hiện ở đường rìa gương. Sau đó mặt trời bay lên, di chuyển tới vị trí trung tâm tấm gương, khi mặt trời xuất hiện tại đó thì mặt trời trên gương và mặt trời trên không cũng tựa hồ đối diện nhau. Từng chút ánh sáng vàng dung nhập vào trong gương.

Ba ngày sau.

Nam Lạc chậm rãi mở mắt, mặt gương sáng trong như nước... Đột nhiên hắn giơ gương lên trời cao. Nhìn mặt gương có thêm một đoá mây trắng chỉ là mây trắng này bất động. Lại đảo tay, chiếu vào một ngọn núi lớn phía xa, chỉ thấy trong gương có một con rết cực lớn nằm ở đó, dựa vào khung cảnh quanh nó thì dường như là một cái động ẩm ướt.

Nam Lạc có chút kinh ngạc, hắn không ngờ gương này lại có thể chiếu ra huyệt động của cự thú nằm trong thâm sơn. Nam Lạc hưng phấn chiếu gương đi nơi khác.

Mặt gương nhoáng một cái, hình ảnh trong gương thay đổi, lần này trong gương là một con Giao Long nằm trong hồ sâu, toàn thân Giao Long màu xanh nhạt, khí thế uy phong.

Tâm linh máy động, hắn đứng nguyên tại chỗ chiếu tất cả các đỉnh núi một lần, cơ hồ những yêu quái ẩn tại núi đều xuất hiện, có con thì thân thú tu hình, thôn vân thổ vụ. Có con thì hoá thành người, tĩnh toạ tồn thần...

Đột nhiên Nam Lạc xoay người lại, chiếu vào nơi đã từng là Thái Cực Cung, chỉ thấy mặt kính biến đổi. Hắn vội vàng xem xét chỉ thấy một đám vân vụ màu trắng bốc lên. Tựa hồ trong đó đang giấu vật gì.

Nam Lạc chưa từ bỏ ý đinh, lại chiếu lần nữa, tuy mây mù có chút biến đổi nhưng vẫn không thể thấy được gì.Lúc này tựa như hắn hiểu ra điều gì đó, chỉ thấy hắn đi thẳng về phía trước, khẽ hất vạt áo lên, quỳ gối, cúi đầu.

“Sư tôn, đệ tử biết ngài không muốn gặp ta cho nên cũng không dám ở đây quấy rầy. Nhưng Khổng Tuyên Thái Tử có đại ân với đệ tử, trước khi đệ tử tới đây hắn muốn đệ tử hỏi sư tôn một câu”

“Phượng Hoàng có thể bất tử không?...”

Nam Lạc lớn tiếng hô với nơi sương trắng lượn lờ này, hô ba lần, sau đó lập tức quỳ gối cúi đầu thật sâu...

Ngữ khí ngưng trọng của Khổng Tuyên lúc Nam Lạc rời đi khiến hắn hiểu đáp án này đối với y rất quan trọng. Thậm chí trong lòng hắn còn cảm giác được, những lời này mới là trọng điểm chứ không phải là Thiên Trì Long Cung.

Côn Luân trùng điệp, kéo dài vạn dặm.

Núi xanh liên tiếp, khói ráng lượn lờ, sương trắng mênh mông.

Khi mặt trời từ phía tây hạ xuống rồi lại bay lên lần nữa thì trong sơn cốc lại truyền tới thanh âm: “Sư tôn, Phượng Hoàng có thể bất tử không?...” Dư âm vang vọng, sóng âm quấn quanh mây núi.

Gió bắt đầu thổi, không biết từ khi nào, một cơn gió núi thổi tới như quay về từ Cửu Thiên mang theo một chút hàn khí. Mưa phùn từng hạt bay trong gió, đáp xuống núi cao, làm người áo xanh đang quỳ lạy kia ướt nhẹp

Bóng tối chậm rãi bao phủ, cả thanh sơn, cả mưa phùn và cả người trong núi... Bỗng dưng trong bóng tối lại có chút ánh sáng trắng, bay múa trong bầu trời đêm

Thiên địa tĩnh mịch, vạn vật tiêu điều.

Từ khi Nam Lạc ngồi xuống nhắm mắt trên tảng đá nó liền núp trong khe. Cho tới ba ngày sau nó thấy Nam Lạc đột nhiên mừng rỡ đứng lên, cầm gương chiếu loạn, chiếu xong rồi nhìn, nụ cười tươi rói. Nhưng chẳng bao lâu nó lại thấy sư tôn của mình quỳ rạp trên đất, sau đó nói mấy câu rồi không đứng dậy nữa.

Nàng biết trước kia chỗ này có một cung điện, nghe nói là của sư tôn của sư tôn nhưng vì sao lại không thấy? Hay vì sư tôn của sư tôn không muốn gặp sư tôn? Nó chỉ suy nghĩ trong chốc lát không thấy được đáp án liền quẳng ra sau đầu.

Núp trong khe đá Tiểu Thanh Xà nhắm mắt gật gù, tuy nó không cần ngủ đông nhưng khi mùa đông tới nó luôn mệt rã rời.

Khi nó mở mắt ra lần nữa, trên bầu trời hôi hôi vụ vụ. Tuyết đang lặng lẽ rơi.

Thì ra là tuyết rơi. Nó vội nhìn về phía Nam Lạc, chỉ thấy trên người hắn đã có một tầng băng tuyết, tóc đen tán loạn trên mặt đất, bị tuyết che lấp.

“Sư tôn... Phượng Hoàng có thể bất tử không?” Khi tiểu thanh xà muốn đi qua thì Nam Lạc dưới tuyết lại hô lần nữa.

Tiểu Thanh Xà mừng rỡ vội trườn thân thể nhỏ màu xanh thật nhanh tới, nó muốn bảo sư tôn đừng hỏi nữa, cũng đừng quỳ nữa, nhưng nó còn chưa đi tới nơi thì Nam Lạc đã động, bái ba bái, đứng dậy, vung tay lên, một con kim sắc đại điểu xuất hiện, sau đó kim quang loé lên, kim sắc đại điểu cùng Nam Lạc bay vút vào không trung đầy tuyết.

“Sư tôn... sư tôn...” Tiểu Thanh Xà gọi lớn vài tiếng với bầu trời đầy tuyết, cố trườn tới bên cạnh cây hoa mai trên vách đá, chỉ thấy nàng tựa hồ như thì thào, thầm nói: “Sư tôn lại đi rồi, lần này chỉ e sẽ không quay về nữa”

Cây mai này chẳng biết từ lúc nào đã nở ra một bông hoa trắng, so với tuyết còn trắng hơn, bông tuyết rơi liên miên không ngớt nhưng lại không có một bông nào rơi trên cánh hoa.

Tiểu Thanh Xà đang định tiến vào trong khe đá thì đột nhiên quay đầu lại, lớn tiếng nói xuống dưới vách đá dựng đứng: “Các ngươi, những người này, hôm đó lắng nghe Thái Thanh Cảm Ứng Thiên của sư tôn ta rồi, từ giờ trở đi, các ngươi cũng phải giống như ta gọi người là sư tôn, còn ta giờ là đại sư tỷ của các ngươi”

Nó nói tiếng này xong, trong rừng núi bỗng nhiên vang lên những tiếng xào xạc, tựa như có rất nhiều động vật đang đi lại trong đó, một hồi sau mới an tĩnh lại.

Tiểu Thanh Xà vô cùng tức giận hừ một tiếng, nhìn xung quanh một lần, tựa hồ không tìm được vật để mình phát tiết nên đành chậm rãi trườn vào khe đá dưới cây hoa mai.

Một con gió núi thổi tới, cành hoa mai lặng lẽ rung.

Chương 40: Tân sinh

Dịch giả: quantl

Kim Sí Đại Bằng Điểu là một trong những sinh linh có khả năng phi độn nhanh nhất trên thế gian này, chẳng những bản thân là thiên địa dị chủng, còn có hai chiếc Kim Vũ có Tiên Thiên Phong Độn.

Khổng Tuyên cho hắn thời gian hai mươi ngày, hiện giờ đã là mười tám, người còn ở trên Côn Luân Sơn. Từ Thiên Trì Long Cung trở về hắn cũng có chút kinh ngạc, ngoại trừ trước cửa Cung Thái Cực làm chậm trễ thời gian thì lại cực kỳ thuận lợi

Dựa vào vị trí của Thiên Trì Long Cung mà Khổng Tuyên cho, hắn dễ dàng tìm được nơi đó, không bao lâu sau thì có người tiếp dẫn hắn vào, chỉ là không thể đi vào trong Long Cung mà có đồng tử cầm kim thiếp trong tay hắn đưa vào, sau đó đồng tử rất nhanh đã trở lại, cũng cầm một cái thiếp có lạc ấn Ngũ Trảo Kim Long đưa cho Nam Lạc, cũng nói rằng Ngao Uyên Thái Tử đã đáp ứng đi tới pháp hội...

Tốn một ngày để bay về trên Côn Luân Sơn, từ trên nhìn xuống Côn Luân Sơn Mạch trập trùng tựa sóng biển. Mây mù bao phủ cả dãy Côn Luân khiến nó thêm phần thần bí, mờ ảo.

Trước khi Nam Lạc tới Long Cung đã nghĩ đây là một chuyện vô cùng phức tạp, nếu không vì sao lại cố ý an bài một vị Thái Tử làm. Thế nhưng khi Nam Lạc nói muốn đi thì Khổng Tuyên chỉ suy tư một lát rồi đáp ứng...

Tựa hồ không hề lo xem Nam Lạc sẽ làm việc này như thế nào, hơn nữa Khổng Tuyên cũng chỉ nói qua một chút về hành trình, đối với thành bại của chuyến đi cũng không quan tâm, khác hẳn với lúc trước y muốn Thiên Thủ Thái Tử đi chuyến này. Thế nhưng khi muốn Nam Lạc thay mình hỏi Thông Huyền Thiên Sư thì lại vô cùng ngưng trọng, đáng tiếc Nam Lạc quỳ ba ngày cũng không thể thấy mặt ông.

Nam Lạc nhìn ngọn núi lần nữa, Kim Sí Đại Bằng với tốc độ nhanh chóng của mình không bao lâu đã cách Côn Luân Sơn thật xa. Cho tới khi Côn Luân Sơn biến thành một chấm đen nhỏ biến mất trong tầm mắt thì hắn mới quay đầu lại.

Hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, trong lòng thầm tụng Hoàng ĐÌnh.

Nam Lạc đả toạ luyện khí đủ mười ngày. Khi Phượng Hoàng Sơn xuất hiện phía xa, Nam Lạc lại xuất hiện cảm giác không nỡ, cái cảm giác này chính là cảm giác hổ thẹn khi mình ra đi mà không hoàn thành việc được Khổng Tuyên giao phó.

Từ xa đã thấy Khổng Tuyên đứng trước Bất Tử Cung Khổng Tước Điện, pháp bào ngũ sắc chói mắt. Trước kia Nam Lạc cảm thấy pháp bào không thích hợp y nhưng bây giờ lại cảm thấy không ai ngoài y ra có thể mặc được pháp bào này.

Y đứng trước đại điện, hai tay chắp sau lưng, tựa hồ đang nghênh đón Nam Lạc trở về. Nụ cười trên mặt y vẫn ôn hoà nhưng chẳng hiểu vì sao Nam Lạc cảm thấy tâm sự của y đang bị đè nặng... Trước đây nụ cười của hắn ôn hoà, tản ra một loại ngạo khí tận cốt tuỷ, bất nhiễm hồng trần.

Trong lòng Nam Lạc mới nghĩ tới đây thì người đã xuống khỏi Kim Sí Đại Bằng. Đang lúc Nam Lạc chuẩn bị mở lời xin lỗi thì Khổng Tuyên lại mở miệng nói trước, chỉ nghe y vừa cười vừa nói: “Việc này còn dài hơn ta đoán nhưng nhìn bộ dạng của ngươi có vẻ như không gặp nguy hiểm gì. Thông Huyền Thiên Sư đáp ra sao”

Nam Lạc không nghĩ tới Khổng Tuyên vội hỏi luôn việc này, trong lòng không dám nhìn ánh mắt nóng bỏng của Khổng Tuyên, khẽ cúi đầu nói: “Nam Lạc không gặp được Thông Huyền Thiên Sư...”

“Chuyện gì xảy ra?” Khổng Tuyên nhíu mày hỏi

Lúc trước Nam Lạc đoán câu hỏi này vô cùng quan trọng với Khổng Tuyên, bây giờ cũng không hỏi thiếp mời có tới Thiên Trì Long Cung không, đối phương đáp thế nào, mà hỏi xem Thông Huyền Thiên Sư trả lời ra sao càng khiến Nam Lạc có cảm giác mình không hoàn thành việc mà y giao phó.
“Ha ha, đừng lo, nói chuyện của ngươi cho ta hay, có khi không phải sư tôn của ngươi không trả lời” Khổng Tuyên nhìn thấy bộ dạng của Nam Lạc thì cười cười, an ủi nói...

Vì vậy Nam Lạc liền kể toàn bộ đầu đuôi câu chuyện của Côn Luân Sơn cho Khổng Tuyên nghe.

Phượng Hoàng Sơn cực cao, rất ít khi có mây che khuất nơi này thế nhưng không biết từ lúc nào trên Bất Tử Cung đã có thêm một đám mây đen. Nam Lạc ngẩng đầu nhìn, nhíu mày, không lâu sau lại nhìn Khổng Tuyên, chỉ thấy y cũng cau mày suy nghĩ, tựa như nhìn ra được huyền diệu trong lời của Nam Lạc.

Thật lâu sau, Khổng Tuyên dường như phục hồi tinh thần lại, cười với Nam Lạc nói: “Ngươi làm tốt lắm, ta đã có đáp án”

Nam Lạc nghi hoặc, có chỗ không hiểu. Khổng Tuyên cười nói: “Sư tôn không gặp ngươi nhưng đã trả lời câu hỏi đó rồi...” Nam Lạc muốn hỏi rốt cuộc là có ý tứ gì, mới chần chừ một chút thì Khổng Tuyên liền nói thêm: “Ta nhớ lúc ngươi bị Thương Mãng Nhai Ưng Tam bắt đi đã được hơn mười năm rồi nhỉ” Nam Lạc nhìn Khổng Tuyên, không biết vì sao y lại nói chuyện này nhưng hắn vẫn cứ gật đầu.

“Có muốn về không?” Khổng Tuyên đột nhiên hỏi

Nam Lạc nhìn y, cười không đáp.

“Ta nhớ lúc mang ngươi từ Côn Luân Sơn trở lại, ngươi có hỏi ta có biết một nơi là Dương Bình Sơn không, ta nghĩ đây hẳn là nơi mà bộ tộc ngươi sinh sống” Khổng Tuyên cười nói

Nam Lạc không nghĩ tới Khổng Tuyên vẫn nhớ rõ điều này, trong lòng không khỏi xấu hổ, lúc ấy đang trên đường về Phượng Hoàng Sơn, mình đột nhiên muốn trở về bộ tộc nên bật ra câu hỏi, điều này cũng gián tiếp nói rằng khi đó không muốn về Bất Tử cung. Tuy trở về bộ tộc lúc đó chỉ là ý niệm thoáng qua nhưng kỳ thực đó là thứ mà hắn luôn giấu thật sâu trong lòng.
“Nếu muốn trở về vậy thì về đi” Khổng Tuyên chắp tay sau lưng, không hề nhìn Nam Lạc tựa hồ đang chăm chú nhìn đám mây tuy không dày nhưng luôn bao phủ Bất Tử Cung. Lại tựa như không nhìn bất cứ thứ gì cả, ánh mắt trống rỗng, tĩnh lặng.

Nam Lạc ngạc nhiên, hắn cảm giác rằng Khổng Tuyên không đùa, cũng không phải có tâm tư gì khác, mà thật sự muốn thả hắn đi... Chỉ là tại sao lại thế, tại sao lại đột nhiên như vậy?

Khổng Tuyên tiếp tục nói: “Ngươi đi luôn đi. Mau mau chóng chóng trở về, về rồi thì trong vòng trăm năm cũng đừng rời đi nữa”

Nam Lạc có một loại dự cảm bất tường, tựa như đám mây đen bao phủ trên Bất Tử Cung vậy. Hắn rất muốn hỏi một chút tại sao, có phải có chuyện gì sắp xảy ra hay không. Triêu Phượng Pháp Hội không phải sắp mở sao? Phượng Hoàng Cung Chủ lợi hại như thế, chẳng lẽ còn có phiền toái gì ư? Hắn muốn mở miệng nói không đi, muốn lưu lại nhưng cuối cùng cũng không nói được câu gì.

Nam Lạc chậm rãi lùi lại vài bước, có chút mất mát quỳ xuống, Khổng Tuyên đứng đó lẳng lặng nhìn hắn, không nói câu nào. Nam Lạc cầm kiếm bên hông, Phong Linh Kim Vũ và Phượng Hoàng Phù trên tay, đi tới Khổng Tước Điện, chuẩn bị đặt những vật này vào trong điện rồi rời đi.

“Nam Lạc, những thứ kia ngươi cũng mang cả xuống núi đi?” Khổng Tuyên nhìn Nam Lạc chuẩn bị tiến vào trong điện rồi đột nhiên nói.

Nam Lạc nhìn Khổng Tuyên lần nữa, vẻ ngạc nhiên, nghi hoặc trong mắt bị Khổng Tuyên nhìn thấy, y hít một hơi thật sâu sau đó thở dài ra, tựa hồ muốn ném mọi buồn bực đi cùng hơi thở đó.

Cả người đột nhiên giống như kiếm sắc rời bao, như ngũ thải thần quang rực rỡ trên bầu trời.

“Khổng Tuyên ta từ khi dung hợp Tiên Thiên Ngũ Hành đại đạo, trong thiên hạ đã không có bao nhiêu người có thể làm đối thủ rồi, cho dù là sư tôn ngươi đi chăng nữa, thắng bại cũng là năm năm. Ngươi đi đi, thiên địa này sắp sửa đại biến, sau khi trở về, không nên nóng vội, cũng đừng kết nhân quả với người ta, tốt nhất là tìm một chỗ bế quan trăm năm, khi đó thiên hạ đã trở nên thanh bình”

“Còn một việc nữa là ngươi không nợ ân tình của ta, từ hôm nay trở đi ngươi không cần phải quỳ lạy trước bất kỳ ai.” Khổng Tuyên mỉm cười nhìn Nam Lạc.

Nam Lạc cũng nhìn Khổng Tuyên, ánh mắt thanh minh, không còn các loại tâm tình phức tạp khi nãy, bình tĩnh như gương, bất nhiễm hồng trần.

“Đa tạ Thái Tử, Thái Tử bảo trọng, Nam Lạc cáo từ” Nói xong ôm quyền chậm rãi lui về sau ba bước, xoay người điểm một cái, Kim Sí Đại Bằng Điểu lập tức xuất hiện, Nam Lạc bước một bước, người chợt biến mất rồi xuất hiện trên lưng Đại Bằng, chỉ thấy hắn bị kim quang bao phủ, thân thể từ phía xa khom người vái Khổng Tuyên.

Khi Nam Lạc cưỡi Kim Sí Đại Bằng biến mất trên bầu trời thì Chi Lan Tiên Tử đã đi tới nơi này, ánh mắt sáng ngời nhu hoà lúc này bị nhiễm lên một tầng lo lắng. Nàng bước tới cạnh Khổng Tuyên, còn chưa mở miệng nói thì Khổng Tuyên đã nhìn trời cao, lăng lệ nói: “Pháp hội cử hành đúng hạn, ta muốn làm cho người trong thiên hạ biết Phượng Hoàng Sơn không chỉ có Bất Tử Phượng Hoàng mà còn có ta Ngũ Thải Thần Quang Khổng Tuyên”

----------

Hết quyển 1, từ lúc này hành trình đầy đau đớn của Nam Lạc mới chính thức bắt đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau