NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Thị kiếm

Dịch giả: quantl

“Vạn Cầm Triêu Phượng pháp hội, mười năm một lần, mỗi lần ba tháng. Hai tháng trước là để giải quyết ân oán và mâu thuẫn, một tháng sau là lúc Phượng Hoàng Cung khai đàn diễn giải. Ngươi làm thị kiếm đồng tử của Khổng Tuyên Thái Tử, được phép sát phạt, đây là việc liên quan tới mặt mũi của Khổng Tước Điện và Phượng Hoàng Sơn. Ta giảng cho ngươi một số việc cần phải chú ý” Chi Lan Tiên Tử sóng vai với Nam Lạc đi vào trong Khổng Tước Điện

Chóp mũi Nam Lạc ngửi thấy một mùi hoa lan đàm đạm.

Kiếm giả, lễ khí... Thị Kiếm giả chính là người chấp lễ pháp, làm việc đều có danh đạo nghĩa. Nhưng danh thị kiếm của Nam Lạc là do Khổng Tuyên ban tặng, cho nên hắn chỉ nghe lời của Khổng Tuyên.

Kiếm, là binh khí, có hung tính. Cầm kiếm là phục vụ cho việc sát phạt.

Khi Khổng Tuyên trở về, Chi Lan Tiên Tử đã nói tất cả những việc phải chú ý cho Nam Lạc nghe.

Chỉ thấy trong tay Khổng Tuyên có một thanh kiếm dài ba xích, vỏ kiếm màu xanh, toát ra màu lửa đỏ.

“Là thị kiếm đồng tử, không thể không có kiếm. Chuôi kiếm này ta tìm ở trong Tàng Bảo Các, lấy nó làm pháp kiếm trong pháp hội” Khổng Tuyên dứt lời liền đưa kiếm cho Nam Lạc...

Chi Lan Tiên Tử đứng bên cạnh kinh ngạc nói: “Đây là Tiên Thiên Kiếm trong Tàng Bảo Các? Ha ha, Nam Lạc đồng tử là người đầu tiên kể từ khi pháp hội tổ chức đến giờ cầm Tiên Thiên Kiếm làm Pháp Kiếm”

Nam Lạc nhận thanh bảo kiếm vỏ xanh, nghe được lời của Chi Lan Tiên Tử, trong lòng cũng có chút kinh ngạc, hắn đã thấy qua uy lực của Tiên Thiên Bảo Vật. Quạt ba tiêu trong tay Kim Giác chẳng qua là dùng lá cây của cây chuối tiêu đầu tiên luyện thành, uy lực đã cường đại như vậy... Chuôi Tiên Thiên Bảo Kiếm này còn lợi hại tới mức nào. Hơn nữa trên đường đi tới Ngọc Hư Cung hắn đã gặp qua nữ tử mặc đạo bào vàng đỏ, dùng Tiên Thiên Linh Bảo giữ mạng trước đòn đánh lén của yêu thú cao hơn mình vài cảnh giới, cuối cùng bình yên thoát thân. Có thể thấy được Tiên Thiên Linh Bảo lợi hại ra sao.

Tay hơi trầm xuống, lạnh buốt, vỏ kiếm sắc xanh, như rêu cỏ. Trên vỏ kiếm khắc một con Phượng Hoàng màu lửa đỏ bay lượn trên mây. Chuôi kiếm màu đỏ, hiển nhiên là đồ được gắn vào.

Chuôi Tiên Thiên bảo kiếm này trên vỏ có đồ án Phượng Hoàng bay lượn, lại bị Phương Hoàng Cung đoạt được

Khổng Tuyên thấy Nam Lạc nghi hoặc nhìn vỏ kiếm cười nói: “Kiếm này được Cung Chủ tìm được thì chỉ có lưỡi dài ba thước tuy cứng rắn sắc bén vô cùng nhưng không chứa Tiên Thiên Đại Đạo, Cung chủ toan nung chảy nó ra luyện lại để khắc pháp quyết vào. Không nghĩ tới lửa của Cung Chủ không có tác dụng nào với nó, cuối cùng bất đắc dĩ đành phải gắn nó vào chuôi nhét tạm vào vỏ”

Thậm chí ngay cả Phượng Hoàng Thần Hoả cũng không thể làm làm tổn hại nửa phần, quả là một thứ nguyên liệu kỳ diệu...

Nam Lạc không khỏi nắm chuôi kiếm, chậm rãi rút ra, một đạo kiếm quang chói mắt xuất hiện trước mắt hắn. Khí lạnh đập vào mặt.“Còn có một đạo Phượng Hoàng Phù do Phượng Hoàng Cung Chủ ban cho, ngươi cầm lấy rồi làm quen một chút” Khổng Tuyên lắc cổ tay, một đạo phù màu lửa đỏ xuất hiện trong tay, trong đó có một con Phượng Hoàng bay lượn trong hoả diễm.

Khổng Tuyên truyền pháp quyết để thu nhiếp Phượng Hoàng Phù cho Nam Lạc rồi nói tiếp: “Từ lúc pháp hội bắt đầu tới kết thúc, ngươi chỉ cần ở Phượng Hoàng Sơn thì có thể thông qua Phượng Hoàng Phù để điều động thiên địa nguyên khí. Còn có uy lực như thế nào thì phải phụ thuộc vào ngươi rồi.”

Phù chú này trong Phượng Hoàng Sơn có uy lực vô cùng, do Khổng Tuyên dùng thì hiển nhiên là có thể điều động linh khí của cả Phượng Hoàng Sơn. Nhưng nếu rời khỏi nơi này thì ngay cả phù thường cũng chẳng sánh được.

Nam Lạc không phải là kẻ ngờ nghệch như ngày xưa, nghĩ một chút liền lập tức hiểu ra, Phượng Hoàng Phù là một đạo linh dẫn, dẫn động thiên địa linh khí của Phượng Hoàng Sơn mà thôi... Phượng Hoàng Phù này cũng chỉ có Phượng Hoàng Cung Chủ có thể luyện. Năm đó Phượng Hoàng có thể dùng Bất Tử Cung đại chiến chư thiên đại thần thông giả vây công, liền có thể nhìn ra Phượng Hoàng Sơn chỉ sợ đã dung hợp thần niệm, cả Phượng Hoàng Sơn đã thành thân ngoại hoá thân của nàng.

Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung ngoài trừ chủ điện Phượng Hoàng còn có tam đại điện thứ tự là Khổng Tuyên Khổng Tước Điện, Chu Tước Chu Tước Điện và Kim Sí Đại Bằng điện chỉ là bây giờ Kim Sí Đại Bằng Điện đã không còn gọi là Kim Sí Đại Bằng Điện nữa...

Mười năm trước Kim Bằng đã bị Khổng Tuyên chặt đứt đại đạo chi cơ, liền không còn trở mình được nữa, chủ động giã tử Phượng Hoàng Cung Chủ, từ đó tới nay không biết tông tích ở đâu.

Khi tất cả mọi người cho rằng Kim Sí Đại Bằng điện sẽ phải bỏ trống thì Phượng Hoàng đột nhiên chiêu Thiên Thủ Tiên Đại Vương tiến cung, phong gã là Thái Tử, chưởng quản Kim Sí Đại Bằng Điện, từ đó trở đi đổi tên làm Thiên Thủ Tiên Điện.

Không ai biết lai lịch của gã, chỉ là thông qua tên của điện mà suy đoán, có lẽ Thiên Thủ thái tử điện hạ có một ngàn cái đầuNam Lạc đi tới nơi đã từng là Kim Sí Đại Bằng Điện, trong lòng lúc này hoàn toàn bình tĩnh.

Điện vẫn như cũ, không có biến hoá gì lớn, chỉ là bảng hiệu từng được một đồng tử tên Thiên Diệp lấy làm tự hào đã thay đổi.

“Thiên thủ tiên điện” vài chữ to đó mang theo một tia sát ý, phảng phất người viết chữ khi đó trong lòng cũng ẩn chứa sát khí và oán hận khôn cùng. Sau ba chữ là lạc ấn của Điện Chủ.

Biển của Khổng Tước điện có chân thân lạc ấn của Khổng Tuyên, lãnh ngạo khí trùng thiên... Còn trên tấm biển này chân thân lạc ấn lại mông lung mơ hồ, phảng phất như lọt vào sương mù, Nam Lạc nhìn thật kỹ rồi mới nhận ra giữa sương mù có một quái điểu hiên ngang đứng thẳng, thân hình có chút giống Phượng Hoàng nhưng lại mang theo khí tức hắc ám.

Nam Lạc muốn nhìn chân thân quái điểu có mấy đầu nhưng chỉ có một màu xám, dùng ra Thiên Thị Nhãn vẫn chỉ có thể thấy mơ hồ.

Trong Thiên Thủ Tiên Điện có đồng tử đi ra dẫn Nam Lạc vào trong điện. Thiên Diệp đồng tử trước kia đã không còn được ở lại, trang sức và phong cách trong điện cũng bất đồng, nếu trước kia là kim sắc xa hoa thì bây giờ chính là một màu xám mang theo vài phần hắc ám.

Vừa tiến vào trong điện, Nam Lạc liền cảm nhận được một luồng áp lực, phảng phất như trong đại điện có vô số ánh mắt đang chăm chú nhìn mình.

Trong không gian yên lặng còn có một chút cô tịch. Ngoại trừ đồng tử dẫn Nam Lạc vào trong điện thì không còn một người hầu nào khác.

Càng đi vào sâu ánh sáng càng yếu cho tới khi tới được chính đường thì đồng tử dẫn đường liền hướng về phía bảo toạ của Điện Chủ hành lễ, báo rằng Nam Lạc đến.

Nam Lạc híp mắt nhìn về phía bảo toạ chỉ thấy Thiên Thủ Thái Tử mặc áo xám, ngồi im lặng, nhắm hai mắt, tựa hồ không nghe thấy lời bẩm báo của đồng tử.

“Khổng Tước Điện Thị Kiếm Đồng Tử Nam Lạc bái kiến Thiên Thủ Thái Tử” Nam Lạc xoay người khom mình hành lễ cao giọng nói. Dứt lời đứng thẳng dậy, hiên ngang nhìn về phía Thiên Thủ Thái Tử

Thiên Thủ Thái Tử nhắm mắt, tựa hồ như đang ngồi tu luyện, một lát sau đột nhiên mở miệng nói: “Đồng tử nhìn thấy Thái Tử vì sao không bái”

Thanh âm này phảng phất có một loại ma lực Nam Lạc đột nhiên cảm thấy tâm thần hoảng hốt, linh hồn tựa như thoát thể bay ra. Thân thể đường như không nghe mình khống chế, muốn quỳ xuống bái lạy

Chương 32: Mượn đầu, một cái, tế Phượng Hoàng

Dịch giả: quantl

“Vì sao không bái... bái... bái... bái...”

Chữ “bái” càng lúc càng lớn như muốn chấn vỡ linh hồn của Nam Lạc. Ánh mắt hắn dần lâm vào trạng thái thất thần, thân thể thả lỏng, hai chân chậm rãi chùng xuống.

Thiên Thủ Thái Tử vẫn nhắm mắt như trước, lại giống như nhìn thấy biến hoá của Nam Lạc. Khoé miệng của gã hiện nụ cười, giống như khinh thường lại như trào phúng.

Đột nhiên trong tai gã truyền tới một thanh âm kiên định

“Nam Lạc là thị kiếm đồng tử của Khổng Tước Điện, theo như lễ tiết của nội cung không cần quỳ bái Thái Tử”

Gã kinh ngạc mở to mắt chỉ thấy Nam Lạc mặc một bộ áo xanh, lưng đeo một thanh kiếm vỏ xanh dài ba thước, diện mạo thanh tú, ánh mắt thanh minh mang theo một chút kiên nghị.

“Ha ha có chút bổn sự. Nói đi, KHổng Tuyên bảo ngươi tới đây có chuyện gì nói với ta” Thiên Thủ Thái Tử vừa cười vừa nói nhưng Nam Lạc lại cảm giác nụ cười của gã có một thứ khí tức âm u.

Có lẽ bởi vì nhiếp hồn thanh âm hoặc giả khung cảnh của đại điện đã ảnh hưởng tới ấn tượng của gã trong lòng Nam Lạc...

“Thái tử điện hạ nhà ta thỉnh Thiên Thủ Thái Tử điện hạ đi tới Thiên Trì Long Cung một chuyến, đưa một tấm thiếp mời tới Vạn Cầm Triêu Phượng pháp hội cho Thiên Trì Long Vương” Nam Lạc nhìn thẳng Thiên Thủ Thái Tử, sau khi dứt lời thì nụ cười âm u trên mặt gã đã biến mất, chuyển dần sang lạnh như băng, ánh mắt thì sắc bén như đao.

“Ha ha, Khổng Tuyên, hắn chủ trì pháp hội của hắn, còn dám làm phiền ta, còn muốn ta thay hắn gửi thiệp mời, thật sự là chuyện cười cho thiên hạ. Bổn vương năm đó tung hoành thiên hạ, chỉ sợ hắn còn chưa xuất thế!” Thiên Thủ bật ra tiếng cười u ám, trong lúc bất tri bất giác gã nói ra hai từ “bổn vương” hiển nhiên đó là gã đã từng xưng vương làm tổ ở nơi khác.

Nam Lạc khoanh tay đứng, lẳng lặng nghe, trên mặt không có biểu lộ khác thường, yên tĩnh như núi đá.

“Trong Vạn Cầm Triêu Phượng pháp hội, ngoại trừ cung chủ ra tất cả mọi người phải nghe lệnh của người chủ trì pháp hội kể cả là thái tử. Đây là quy định của cung chủ” Nam Lạc nói, không nhanh không chậm.

Nếu là trước kia, dù Nam Lạc không sợ đối phương nhưng cũng không đối đầu trực diện càng sẽ không dám nhìn thẳng...
Đối phương là Thái tử một điện còn hắn chỉ là một đồng tử nho nhỏ mà thôi. Thoạt nhìn thì chênh lệch rất lớn nhưng Nam Lạc không thể không làm như vậy bởi hiện giờ hắn là thị kiếm đồng tử, trong pháp hội, hắn là đại biểu của Khổng Tuyên. Nếu e sợ thì chẳng khác nào đánh mất mặt mũi của y.

“Ngươi chỉ là một đồng tử, dám đem Cung chủ ra doạ ta sao, lá gan lớn lắm. Ngươi đi gọi Khổng Tuyên tới đây, ta muốn xem hắn có bổn sự gì để khiến ta vì hắn gửi thiếp. Phượng Hoàng Cung Chủ còn không bắt ta làm vậy thế mà hắn lại dám, coi thường ta quá thể...” Ánh mắt âm tàn của Thiên Thủ bắn ra bốn phía, sát khí sắc bén dần lan ra.

“Thiên Thủ Thái Tử không nghe theo Khổng Tước Điện sai sử sao” Nam Lạc cả người như bàn thạch, đứng ngạo nghễ trên đại điện. Vươn người đứng thẳng, một bộ áo xanh, một thanh bảo kiếm, hắn vốn trầm mặc yên tĩnh lúc này lại lộ ra vài phần lạnh lùng, ngạo khí.

Vị đồng tử dẫn hắn Nam Lạc vào điện lúc này lại run rẩy. Trong mắt tràn đầy nỗi sợ.

Đột nhiên Thiên Thủ Thái Tử quay đầu nhìn về phía vị đồng tử kia, trong mắt tràn đầy phẫn nộ: “Đồ vô dụng, lưu ngươi có tác dụng gì...” Vừa dứt lời há miệng, một đạo ô quang liền quấn lên đồng tử kia, trong nháy mắt lại bị Thiên Thủ Thái Tử thu lại.

Chỉ thấy đồng tử sắc mặt như tro tàn, bịch một tiếng ngã xuống đất, khí tức biến mất. Nam Lạc kinh ngạc, hắn quay đầu nhìn về phía Thiên Thủ Thái Tử, chỉ thấy gã cũng đang dùng ánh mắt âm trầm nhìn mình. Trong mắt Nam Lạc cặp mắt kia toàn là tử khí hơn nữa còn có màu tro tàn.

“Ngươi là thị kiếm đồng tử của Pháp hội này, ta muốn nhìn xem ngươi có tư cách gì... Nếu là không có bổn sự chẳng phải là đánh mất mặt của Bất Tử cung sao, Khổng Tuyên chịu được nhưng ta không chịu được” Thiên Thủ Thái Tử híp mắt lại, thanh âm ôn hoà như lúc Nam Lạc mới vào không có chút sát ý nào.

Nhưng trong lòng Nam Lạc cực kỳ càng giác. Một cảm giác nguy hiểm đột nhiên xuất hiện, chỉ thấy Thiên Thủ Thái Tử há miệng, một đám vụ khí như tro tàn xuyên qua hư không đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu.
Đám bụi tro cũng không dày đặc nhưng đột nhiên xuất hiện trên không khiến người ta có cảm giác bị đè nén...

“Hắn muốn giết mình” Nam Lạc nháy mắt nghĩ tới điều này

Đúng lúc này một đám bụi vàng xuất hiện, bụi tro cũng nháy mắt bao phủ bụi vàng, thôn phệ. Bụi tro lùi về miệng Thiên Thủ, chỉ thấy nơi mà Nam Lạc đứng khi nãy không một bóng người.

Thiên Thủ Thái Tử nhíu mày thì thào: “Tiên Thiên độn thổ” Gã không ngờ ràng Nam Lạc lại tránh được một kích của mình. Dù gã có chút coi thường nhưng trong tình huống này với đạo hanh Luyện Tinh Hoá Khí của Nam Lạc lại có thể thoát khỏi tay đại yêu Thiên Thủ Thái Tử, thật là một điều đáng tự hào...

Gã hít một hơi thật sâu, ánh mắt lạc vào trong hư không, trong mắt loé ra vẻ âm tàn. Thật lâu sau, gã lại nhắm mắt lại. Trong điện yên tĩnh, cách đó không xa là một cái xác chết làm khung cảnh càng thêm âm trầm.

Nam Lạc trở lại trước Khổng Tước Điện thì thấy Khổng Tuyên đang đứng ở dưới tấm bảng nơi cửa điện. Nam Lạc tiến tới bái kiến, vừa muốn mở miệng kể chuyện của Thiên Thủ Điện thì Khổng Tuyên đã lấy tay ngăn lại, y vừa cười vừa nói: “Ta đã thi pháp trên người ngươi, chuyện trong Thiên Thủ điện ta đã biết cả... Ngươi làm rất tốt, ha ha, độn thổ quyết càng ngày càng tinh diệu, xem ra đạo gia nhất mạch quả nhiên là có chỗ đặc biệt.”

Nam Lạc mỉm cười, không nói gì thêm, không lộ phong mang giống như lúc còn ở trong Thiên Thủ Điện. Trong lòng hắn nghĩ Khổng Tuyên thi pháp trên người mình chỉ sợ không phải là quan sát Thiên Thủ Thái Tử mà vào lúc nguy cấp còn có thể cứu mình một mạng.

Khổng Tuyên trước giờ không giải thích với ai bao giờ, tựa như năm đó y thay Nam Lạc xuất đầu, chặt đứt đại đạo chi cơ của Kim Bằng Thái Tử cũng không có kể lại với Nam Lạc. Mà Nam Lạc lại khá giống với Khổng Tuyên ở điểm này, hắn nhận người khác ân huệ cũng chưa bao giờ nói ra miệng, chỉ ghi khắc trong lòng, yên lặng chờ cơ hội báo đáp.

“Ta đắc đạo muộn hơn hắn, đó là sự thật nhưng thần thông chưa chắc đã kém hắn. Thiên Thủ Tiên... Ha Ha chẳng qua chỉ là một con chim mười đầu mà thôi, Nam Lạc ngươi có dám chém một đầu của hắn xuống rồi giắt lên cột cờ trước Bất Tử Cung không?” Khổng Tuyên khẽ cười, đúng là không thèm để Thiên Thủ Thái Tử trong mắt.

Thái Tử một điện, thành danh đã lâu. Sớm đã là Yêu Vương một cõi thế mà trong mắt Khổng Tuyên lại không đáng một xu.

Nam Lạc biết danh khí của Khổng Tuyên ngoại trừ Phượng Hoàng Chi Tử ra thì không còn gì khác. Chẳng qua là vì y ít ra tay, lại thành đạo muộn hơn so với những nhân vật như Thiên Thủ Thái Tử rất nhiều năm. Lần Vạn Cầm Triêu Phương pháp hội lại có thật nhiều Yêu Vương một phương như Thiên Thủ Thái Tử đến đây. Muốn thuận lợi tổ chức pháp hội thì không tránh khỏi việc phải giết người lập uy.

Chỉ là Nam Lạc không ngờ rằng sẽ sớm như vậy, nhưng trong lòng hắn thì nghĩ đây mới là cách hành sự của Khổng Tuyên. Đối nội ôn hoà đối ngoại tàn nhẫn.

“Nếu đã xưng Thiên Thủ Tiên thì Nam Lạc này cũng muốn mượn một cái đầu để tế Phượng Hoàng Kỳ” Nam Lạc đạm nhiên nói, không nhanh không chậm, ngạo khí vốn nội liễm đột nhiên lại xuất hiện.

Chương 33: Phụng mệnh trảm chi

Dịch giả: quantl

Khổng Tước Điện không phải chỉ có Khổng Tuyên và Nam Lạc hai người, phần lớn người hầu đều đang đứng xem, Khổng Tuyên không phải loại người khi làm việc hay nói chuyện đều phải tránh ánh mắt của người khác. Cho nên giờ phút này ánh mắt mọi người ngoài chấn kinh ra cũng chỉ còn có chấn kinh, nếu chỉ có Khổng Tuyên nói thì còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận. Dù sao y cũng từng vì một đồng tử mà chém đứt đại đạo chi cơ của một Thái Tử. Loại chuyện điên cuồng không nói lý này, đã làm một lần thì lần này làm nữa cũng có thể tiếp nhận.

Thế nhưng Khổng Tuyên muốn Nam Lạc chém một đầu của Thiên Thủ Thái Tử mà Nam Lạc lại dám đáp ứng thì trong mắt mọi người Nam Lạc lúc này chính là một kẻ kiêu ngạo không biết trời cao đất dày... Tất cả đều nghĩ, ta muốn xem làm sao ngươi có thể mượn Thiên Thủ Thái Tử một cái đầu đây. Đối với họ đây chính là chuyện không thể.

Chi Lan Tiên Tử hiển nhiên cũng nghe được lời họ nói, vội vã đi tới gần: “Thái Tử, hiện giờ sắp tới Pháp Hội, sao có thể để xảy ra tranh chấp được. Việc này mà để ngoại nhân biết được sẽ cho rằng Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung có nội loạn. Hơn nữa Thiên Thủ Thái Tử đã theo Cung chủ từ lâu, ngài mà chặt mất một đầu của Thiên Thủ thì chỉ sợ sẽ khó ăn nói với Cung chủ.”

Nam Lạc kinh ngạc, liếc mắt nhìn Chi Lan Tiên Tử, trong lòng nghĩ: “Không hổ là người bên cạnh Phượng Hoàng Cung Chủ, lời này chẳng những không đắc tội Khổng Tuyên mà còn mượn đại cục để hoá giải... Chỉ là nàng sẽ phải thất vọng thôi, bởi vì Khổng Tuyên muốn lập uy, chỉ có thế thì còn chưa đủ”

Quả nhiên thanh âm ôn hoà nhưng có chút ngạo khí của Khổng Tuyên truyền tới tai Nam Lạc: “Ta vốn muốn ai cũng phải biết, nếu như có người không biết thì Khổng Tuyên ta sao có thể lập uy được đây. Sao có thể chủ trì pháp hội được”

Chi Lan Tiên Tử kinh ngạc, nàng không ngờ câu trả lời lại như thế. Nhất thời cũng không biết phải nói thế nào.

“Chi Lan Tiên Tử, không phải là Thái Tử cố ý gây chuyện mà là Thiên Thủ Thái Tử tự ngạo thân phận, không nghe Khổng Tước Điện phân phó, nếu lần này không trừng trị hắn, ba tháng sau trên pháp hội còn không biết sẽ có bao nhiêu người ỷ vào thân phận làm ầm ĩ lên... Nếu lúc đó mà giết người thì e rằng lại càng không tốt” Nam Lạc đứng cạnh khẽ cười nói

Chỉ bằng tâm tính của Khổng Tuyên thì chẳng bao giờ nói những thứ như vậy, nếu y muốn làm thì sẽ lập tức làm, người khác không hiểu, y cũng chẳng buồn nói. Nam Lạc cũng vậy, nếu là chuyện của hắn, thì hắn cũng chẳng buồn giải thích với người khác. Nhưng hiện giờ thân phận của hắn đã khác, hắn là đồng tử duy nhất của Khổng Tước Điện... Khi cần buộc phải mở miệng nói.

Khổng Tuyên cười đạm mạc, ngẩng đầu nhìn trời cao.

Chi Lan Tiên Tử hết nhìn Khổng Tuyên lại nhìn Nam Lạc, đột nhiên nhận ra hai người này có thần vận vô cùng giống nhau. Chỉ là vì hoàn cảnh phát triển bất đồng, thân phận hiện tại bất đồng mà xuất hiện một chút khác biệt, nhưng từ trong xương đều có một phần ngạo khí. Dù ngạo khí của Nam Lạc vô cùng nhạt.

Thiên Thủ Thái Tử nhìn thì bình tĩnh nhưng thực sự thì vô cùng tức giận. Gã thành danh mấy trăm năm, bây giờ lại bị một tên hậu bối lấn tới tận đầu. Gã càng nghĩ càng tức, trước kia gã quen biết Phượng Hoàng, lần này được mời vào Bất tử Cung thành Thái Tử... cũng chẳng phải là một chuyện quang vinh gì, bởi gã đã thành danh, là một Yêu Vương.

Thế mà bây giờ một tên hậu bối phái một tên đồng tử tới gào thét trước mặt mình thì làm sao không tức giận được chứ.

Trong Thiên Thủ Điện tối om, bỗng có một thanh âm truyền vào tai của gã: “Thiên Thủ Tiên, dám đánh một trận không”

Đây là thần thức truyền âm, tuy vang lên rất rõ trong tai Thiên Thủ nhưng người khác không hề nghe được.

“Khổng Tuyên, muốn chết” Thanh âm của Thiên Thủ Tiên trầm thấp phát ra từ cổ họng, sát ý hiển lộ rõ ràng, trong đại điện lạnh như băng... Chỉ bằng sát khí thôi cũng hiểu người chết trong tay gã không hề ít.Thân ảnh màu xám loé lên rồi xuất hiện trên bầu trời đại điện, một đám mây xám nâng gã phiêu giữa không trung. Sát khí ngập trời xông thẳng vân tiêu, thổi những đám mây lớn bay tứ tán.

Thị vệ thị nữ người hầu trong Bất Tử Cung đều cảm nhận được thao thiên sát ý. Cả đám lập tức ngẩng đầu nhìn lên

Chỉ thấy Thiên Thủ Thái Tử mặc áo xám, mây xám vờn quanh người. Mái tóc đen bay loạn trong gió.

“Khổng Tuyên, ta muốn phong ấn ngươi trăm năm...” Thiên Thủ Thái Tử gầm giận dữ, tiếng như sấm động vang lên trong tai mọi người. Tóc đen phấp phới, cặp mắt tro tàn chấn nhiếp nhân tâm.

“Khổng Tước Điện Khổng Tuyên Thái Tử Điện Hạ phụng mệnh chủ trì Triêu Phượng Pháp Hội...” Trong hư không đột nhiên vang lên tiếng Nam Lạc, hắn dùng phương pháp tụng Hoàng Đình để nói những lời của mình, tiếng của hắn vang lên lanh lảnh khắp không gian.

Đúng lúc này, trên bầu trời xanh thẳm vì Thiên Thủ xua tan mây đột nhiên xuất hiện ngũ thải quang mang, như thác lũ đổ từ trên xuống. Hào quang chói mắt khiến người ta có cảm giác không thể nào né tránh được.

“... Có quyền hiệu lệnh ba điện...” Thanh âm của Nam Lạc không ngừng lại, vẫn vang lên lanh lảnh, phảng phất như thánh chỉ, như thần dụ, huy hoàng đại khí, chính khí lăng nhiên... Trong Khổng Tước điện những người hầu trợn mắt há mồm, cơ hồ không thể tin vào tai mắt mình nữa.

Nam Lạc niệm tới đây thì trên người Thiên Thủ Thái Tử đã dâng đầy một lớp bụi xám, ngăn cản ngũ thải thần quang của Khổng Tuyên ở ngoài. Tựa như giằng co với ngũ thải thần quang vậy.

“Thiên Thủ Tiên Thái Tử không tôn hiệu lênh, nhiễu loạn pháp hội. Tội nên chém đầu thị chúng, làm gương cho mọi người...” Ánh mắt Nam Lạc trở nên sáng quắc nhìn lên bầu trời, thanh âm càng lúc càng lớn, tất cả tâm thần của hắn tựa như đều dùng phương pháp tụng đạo để nói những lời trên...Khi lời hắn vừa dứt thì ngũ thải thần quang đột nhiên xuất hiện một đạo ánh sáng màu vàng tựa như một cây cầu vàng kéo dài tới chân Nam Lạc. Nam Lạc cảm thấy nao nao rồi đột nhiên bật cười. Nhấc chân bước lên cây cầu ánh sáng.

Mọi người trong Bất Tử Cung đều nhìn thấy cây cầu ánh sáng màu vàng kéo dài tới Khổng Tước Điện, trong lòng nghi hoặc, không hiểu chuyện gì. Đúng lúc này chỉ thấy một người mặc áo xanh, tay cầm một thanh bảo kiếm dài ba thước có vỏ màu xanh, bước từng bước trên cây cầu ánh sáng màu vàng, bước chân không dài, nhưng vẫn rất nhanh.

Ngay sau đó trong tai lại truyền tới thanh âm của Nam Lạc, huy hoàng công chính tựa như thần dụ tài quyết... “Khổng Tước Điện toạ hạ Thị Kiếm Đồng Tử Nam Lạc phụng mệnh trảm chi... phụng mệnh trảm chi... trảm chi...”

“Ra người vừa nói là hắn, hắn là một đồng tử mà cũng dám làm thế sao, hắn thực sự có can đảm chém Thiên Thủ Thái Tử sao?” Trong lòng mọi người chấn kinh nghĩ.

Khi Nam Lạc niệm tới hai chữ cuối cùng người đã xuất hiện trên bầu trời, bên cạnh Thiên Thủ Thái Tử.

Phía dưới mọi người như ngừng hô hấp, bọn họ chưa từng nghĩ rằng, Thái Tử sẽ lại bị người ta chém đầu như thế. Họ vẫn không dám tin tưởng, bọn họ cho rằng Thiên Thủ Thái Tử đang giằng co cùng Khổng Tuyên Thái Tử thôi, nhưng bọn họ chỉ có thể nhìn được bóng lưng của Thiên Thủ Thái Tử, không thể nào nhìn thấy ánh mắt phẫn nộ mang theo một chút sự hãi của gã.

Quang mang bao phủ người của Thiên Thủ Thái Thử đột nhiên bạo tạc, giống như hào quang của mặt trời, đâm vào mắt người quan sát khiến họ nheo mắt lại.

Thương... Tiếng kiếm rời vỏ truyền vào tai mọi người, chỉ thấy trong ngũ thải quang mang xuất hiện một đạo kiếm quang màu tuyết trắng rồi vụt tắt.

“A...”

“Thiên Thủ Thái Tử bị chém đầu”

“Thật sự bị chém rồi”

Tất cả đều có cảm giác mộng ảo. Không ai dám tin vào mắt mình nữa.

Hào quang tan biến chỉ có Nam Lạc tay cầm một thanh kiếm vỏ xanh dài ba thước, một tay nhấc một cái đầu đứng hiên ngang trong không trung. Phong mang hiển lộ, còn thân thể của Thiên Thủ Thái Tử thì đã mất tiêu. Cây cầu ánh sáng dưới chân hắn đột nhiên kéo dài tới cột cờ trước Bất Tử Cung. Nam Lạc giẫm từng bước từng bước, đạp trên quang mang mà như đạp trên đất bằng. Áo xanh bồng bềnh, tóc bay tán loạn. Đến lúc này có ai nghĩ rằng mười năm trước hắn chỉ là một nhân loại để mặc người ta chém giết.

Chỉ vài bước hắn đã tới được cột cờ. Hắn cắm đầu lâu lên trên cột cờ, máu tươi đỏ hồng chảy từ cột cờ chảy xuống, từ xa ngẩng đầu nhìn lại, người có nhãn lực tốt có thể chứng kiến đầu của Thiên Thủ Thái Tử đặt trên cột cờ có một chút sợ hãi

Chương 34: Cùng dưới một bầu trời

Dịch giả: quantl

Cờ trước Bất Tử Cung cũng không thể gọi là cờ được mà phải gọi là phiên. Trên lá cờ thêu hình Phượng Hoàng bay lượn trên chín tầng trời, tư thái xinh đẹp, ánh mắt tựa như quan sát chúng sinh. Giờ phút này lá cờ trên cọc đã không còn quan trọng nữa. Trong mắt mọi người chỉ có một cái đầu vô cùng sống động. Đó là đầu lâu của một vị Thái Tử, một cường giả thành đạo nhiều năm lại bị một đồng tử mới bước lên đường tu hành chém.

Nam Lạc đã không còn ở đó nữa, đạp trên cầu ánh sáng rời đi, nhưng cảnh tượng hạch tội chém đầu của Thiên THủ Thái Tử vẫn còn hiện rõ trong đầu của những người quan sát.

Một khắc đó phong mang của Nam Lạc thậm chí còn át đi cả Ngũ Thải Thần Quang của Khổng Tuyên.

Đương nhiên hắn không thể chém đầu Thiên Thủ Tiên, những người có tu vị cao thâm đều biết thế, người giúp hắn làm được điều này là Khổng Tuyên. Khổng Tuyên dùng Ngũ Thải Thần Quang khống chế Thiên Thủ Tiên sau đó Nam Lạc mới có thể chém đầu gã được.

Khổng Tuyên từ đầu tới cuối không hề xuất hiện, tất cả chỉ thấy ngũ thải quang hoa sặc sỡ chói mắt này... Không khỏi khiến người ta nhớ tới pháp bào của y lúc nào cũng có quang hoa lưu chuyển như vậy, ngoài ra còn có cả khí chất lãnh diễm của y nữa.

Khổng Tuyên nói muốn Nam Lạc chém một cái đầu của Thiên Thủ Tiên treo lên cột cờ, Nam Lạc đáp ứng. Từ lời nói tới quá trình Chi Lan tiên tử biết rõ hơn ai hết. Nàng cũng biết bọn họ không hề bàn xem chém thế nào, đúng hơn là bàn xem làm cách nào để Nam Lạc chém đầu Thiên Thủ.

Thiên Thủ đột nhiên xuất hiện trên trời, bị Khổng Tuyên vây nhốt, Nam Lạc đọc tội của Thiên Thủ. Tất cả chỉ là hợp tác theo quán tính của hai người, thế nhưng lại hoàn mỹ tới vậy. Càng khiến nàng không thể tưởng tượng nổi khi quang kiều xuất hiện dưới chân Nam Lạc, nàng thấy trên mặt hắn xuất hiện một chút suy tư, điều đó chứng tỏ họ không hề thương lượng với nhau.

Nhưng cuối cùng Nam Lạc vẫn nhanh chóng bước lên cầu ánh sáng, vung kiếm chém đầu. Loại phản ứng, ăn ý, tư thái này khiến nàng cảm thấy kinh hãi.

Trong Khổng Tước điện Khổng Tuyên đang ngồi trên bảo toạ, pháp bảo trên người luân chuyển các loại màu sắc. Phía dưới Nam Lạc đứng thẳng người, thân mặc áo xanh, lưng đeo thanh bảo kiếm vỏ xanh. Chi Lan Tiên Tử đứng đối diện với hắn, dáng vẻ ưu nhã ôn hoà.

Trong đại điện giữa ba người họ chính là Thiên Thủ Tiên đang phẫn nộ nhìn Khổng Tuyên, thỉnh thoảng dùng ánh mắt sắc bén đậm sát khí liếc xéo Nam Lạc. Khổng Tuyên không hề nghiêm khắc với người hầu cho nên những người hầu rảnh rỗi liền đứng tụ lại từ xa nhìn vào.

“Khổng Tuyên, ngươi có giỏi thì đánh lại với ta” Thiên Thủ Tiên không cam tâm, lớn tiếng nói. Gã bị Khổng Tuyên chế trụ, pháp lực không dùng nổi nửa phân. Tuy to mồm nhưng trong lòng thì vô cùng chấn kinh. Đạo pháp của gã mạnh nhất là thôn phệ ăn mòn, nhưng hiện giờ vô luận thần thức hay nội đan tu luyện mấy trăm năm đều bị một lớp khói ngũ sắc bao vây, lớp khói này giống như cấu thành một tiểu thiên thế giới.

“Khổng Tuyên ta kính ngươi như tiền bối mới cho ngươi nói chuyện, bằng không đã phong ấn ngươi dưới Bất Tử Cung... Thật buồn cười là ngươi vẫn dám nói những lời như vậy, ta muốn hỏi ngươi xem, theo ngươi thế nào mới là bổn sự, tại sao ta phải đánh với ngươi một trận nữa” Khổng Tuyên ngồi ngay ngắn, thanh âm ôn hoà nhưng lời nói ra vô cùng sắc bén.

“Ngươi dụ ta ra, lại đánh lén ta, sao có thể xem như bản lãnh thực sự được. Huống chi các ngươi lấy hai đối một, nếu không có hắn ra tay thì Phệ Hồn Đại Pháp của ta chưa chắc đã thua Tiên Thiên Ngũ Hành đạo pháp của ngươi, hươu chết về tay ai còn chưa biết được” Thiên Thủ Thái Tử hung hăng lớn giọng, cho tới tận lúc này gã vẫn vô cùng cứng đầu.

Không Tuyên mỉm cười không nói gì.

Nhưng Nam Lạc lại bước ra phía trước, đi tới trước Thiên Thủ Thái Tử, khom người hành lễ bái kiến Thái Tử rồi nói: “Nam Lạc bái kiến Thiên Thủ Thái Tử điện hạ”

Khổng Tuyên không thèm trả lời, chỉ mỉm cười, thế nhưng vào mắt Thiên Thủ Tiên thì lại khiến cho gã nộ hoả công tâm, cực kì khó chịu, khi Nam Lạc hành lễ với gã, gã càng cảm thấy hắn đang cười nhạo gã. Quang mang màu xám trong mắt đại thịnh hận không thể rút hồn phách của Nam Lạc thiêu trên thần hoả trăm năm...

“Nếu không có hắn ra tay, chưa chắc mình đã thua Khổng Tuyên” Thiên Thủ Tiên trong lòng đại hận.

“Thiên Thủ Thái Tử là người thành đạo đã lâu, chiến đấu sinh tử nhiều không kể xiết. Ta không biết vì sao còn lôi việc đánh lén ra. Rất buồn cười, ta thật không biết vì sao ngài còn có thể sống tới bây giờ” Nam Lạc đứng trước Thiên Thủ Thái Tử, từ tốn nói “Ngài nói ta và Khổng Tuyên Thái Tử lấy hai đánh một, vậy ta hỏi ngài cảnh giới của ta là gì, pháp lực của ta như thế nào”

Nam Lạc từ lúc ngộ được liễm tức ẩn thần chi pháp liền không giờ phút nào không sử dụng. Thế cho nên đã đạt tới cảnh giới thu phát tuỳ tâm. Hơn nữa liễm tức ẩn thần càng lúc càng tinh diệu

Hắn thả khí tức của mình ra khiến Thiên Thủ Thái Tử không khỏi buột miệng: “Làm sao có thể như thế, ngươi chỉ là Luyện Khí còn chưa thành đan. Nếu như vậy ngươi không thể ngự không được.”

“Công pháp của ta có chút khác biệt, không có Luyện Khí Thành Đan... Nhưng lại tương đương với Luyện Khí Thành Đan mà ngài nói. Còn ngự không thì chẳng qua là ta lĩnh ngộ hành Thổ sâu hơn một chút thôi, đi lại trên màn sáng hành Thổ đối với ta cũng không phải là việc quá khó khăn”

Nam Lạc mặc dù nói rất thoải mái giống như một chuyện bé nhỏ không đáng nhắc tới nhưng người ngoài nghe xong lại không thể không kinh ngạc. Vu tộc luyện tinh, Yêu Tộc luyện khí. Yêu tộc từ lúc mở linh trí là bắt đầu Luyện Khí, sau đó là Luyện Khí Thành Đan tiếp đó là hoá hình. Yêu Tộc hoá hình lập tức dùng hết đan khí nhiều năm tích luỹ, cho nên sau khi hoá thành người lại một lần nữa Luyện Khí Thành Đan.

Cho nên có rất nhiều yêu tộc khi đạt tới Luyện Khí Thành Đan cũng chẳng hoá thành người mà tiếp tục dùng thân thú tu luyện.

Thiên Thủ Thái Tử cũng có thể coi như là Tiên Thiên Sinh Linh, trời sinh có mười đầu tương đương với mười mạng, hơn nữa có thần thông Phệ Hồn. Thế nhưng bây giờ lại bị Nam Lạc mới bước vào tu luyện chém mất một đầu, làm sao không hận được, giờ khắc này mối hận của gã với Nam Lạc còn lớn hơn cả Khổng Tuyên.

Sau khi nghe xong Nam Lạc nói, Khổng Tuyên liền chẳng quan tâm tới Thiên Thủ Tiên nữa, đối với y, những chuyện đó không đáng để bụng. Chỉ thấy y đột nhiên vung tay áo lên, trong tay có thêm một tấm phù, khí tức của phù không mạnh nhưng tương dung với Bất Tử Cung tựa như hình thành nhất thể.

“Nam Lạc tấm phù này tuy khác với Phượng Hoàng Phù nhưng phương pháp sử dụng giống nhau, khẩu quyết ta đã dạy ngươi, hiên giờ ta lại dùng một lần, ngươi xem cho kỹ” Khổng Tuyên nâng tấm phù màu hồng lóng lánh nói với Nam Lạc.Khổng Tuyên cao giọng niệm khẩu quyết, ngón tay tựa như vẽ trên phù, cuối cùng há một tiếng, Nam Lạc chỉ cảm thấy dường như cả Bất Tử Cung chấn động. Ngay sau đó Khổng Tuyên lăng không điểm một cái, sau lưng Thiên Thủ Thái Tử đột nhiên xuất hiện một cái lỗ đen, nháy mắt nuốt lấy gã.

Người khác có lẽ không hiểu chỉ cảm thấy huyền ảo vô cùng nhưng Nam Lạc lại được Khổng Tuyên truyền thụ phương pháp sử dụng Phượng Hoàng Phù, hiểu rõ chẳng qua là dung hợp khí tức của mình vào phù sau đó sinh ra liên lạc với Bất Tử Cung cuối cùng sai sử Bất Tử cung làm việc cho mình.

Bất Tử Cung chỉ là một cung điện nhưng nhiều năm đã dung hợp với Phượng Hoàng Sơn trở thành một động tiên. Trong vùng trời đất này Phượng Hoàng là vô địch. Tựa như Thông Huyền Thiên Sư trong Thái Cực Cung vậy, chỉ động ý niệm cũng có thể khống chế được Tổ Vu Chúc Dung.

Thiên Thủ Thái Tử đương nhiên không bị giết chết, gã chỉ bị Khổng Tuyên phong ấn dưới Bất Tử Cung mà thôi. Thấy cảnh tượng như vậy Nam Lạc không khỏi nghĩ rằng chẳng lẽ năm đó Khổng Tuyên cũng bị phong ấn như thế này dưới Bất Tử Cung sao?

Phượng Hoàng Cung Chủ có lẽ là người có đạo pháp thần thông cao nhất trong thiên địa chăng? Vấn đề này chỉ loé lên trong đầu Nam Lạc rồi biến mất, bị hắn vứt ra sau đầu, những chuyện quá mức xa xôi thì hắn chưa bao giờ suy nghĩ cả. Hắn chỉ muốn một ngày có được một đạo quan hoặc cung điện nhỏ, sau đó thu hai ba tên đồng tử, nhàn nhã nhìn mây bay tới cuối trời là được...

Chi Lan Tiên Tử biết Nam Lạc chẳng qua là Luyện Tinh Hoá Khí thì cũng cảm thấy ngoài ý muốn, thị kiếm đồng tử không phải là đồng tử bình thường có thể sánh được. Nhất là ba tháng sau pháp hội bắt đầu, thị kiếm đồng tử tuy không phải người quan trọng nhưng về sau có rất nhiều chuyện phải làm. Trọng yếu nhất là phải thực hiện một số chức trách.

Nếu là dưới tay Khổng Tuyên có một số người có đạo hạnh cao thâm tự nhiên là có thể cho người khác thay thế nhưng bên dưới Khổng Tuyên cũng chỉ có Nam Lạc mà thôi. Thực nếu có việc không thể lúc nào Khổng Tuyên cũng tự mình ra tay được

Sau khi biết được tu vi của Nam Lạc Chi Lan Tiên Tử không khỏi lo lắng, nàng biết pháp hội không phải chỉ có nghe diễn giải mà còn có một việc quan trọng khác là giải quyết mâu thuẫn. Nàng không nhớ rõ rằng lần cuối mà Phượng Hoàng Cung Chủ ra tay là lúc nào, nhưng từ khi Phượng Hoàng Cung Chủ không còn xuất hiện tới giờ thì mỗi lần pháp hội đều phải giải quyết mâu thuẫn, không tránh khỏi việc động thủ thử pháp, diễn thần thông so thủ đoạn...

“Xem ra phương pháp tu luyện của ngươi không giống bình thường, lại có thể che giấu khí tức của bản thân thậm chí cả Thiên Thủ Thái Tử cũng không nhìn ra. Nghe nói mười năm trước ngươi bị thương nặng được Khổng Tuyên Thái Tử đưa đi cứu chữa, hẳn đó là lúc mà ngươi bái sư” Chi Lan tiên tử vừa cười vừa nói. Ánh mắt nàng nhu hoà, như gió xuân khẽ thổi, vô cùng tự nhiên không có chút gì đường đột cả.

“Ha ha ta được mang tới Côn Luân Sơn Thái Cực Cung, may mắn được sư tôn cứu chữa, đáng tiếc Nam Lạc tư chất ngu muội, không được sư tôn nhận vào môn tường. Bất quá sư tôn thương cảm ta thu ta là đệ tử ký danh, truyền ta pháp quyết. May mắn, may mắn”” Nam Lạc vừa cười vừa nói, hắn không quan tâm người khác hỏi căn cơ của mình. Những việc như thế này không có gì là bí ẩn cả.

Liễm tức ẩn thần pháp của Nam Lạc ngoại trừ chính mình lĩnh ngộ và cố gắng, thì đạo pháp tự nhiên của đạo gia nhất mạch phối hợp với thuật pháp cũng làm gia tăng thêm sức mạnh.

************

Đây là lần đầu tiên Nam Lạc đi tới Chu Tước Điện, trên đường đi người gặp hắn đều thi lễ né tránh... Điều đó khiến hắn nhất thời cũng không thích ứng nổi.

Bất quá tâm cảnh của hắn hiện giờ coi những việc này như gió thổi mặt hồ, trên thì khẽ gợn nhưng trong thì vô cùng bình thản.

Bất Tử Cung huy hoàng đại khí, đình đài lầu các, rường cột chạm trổ, đẹp không tả xiết.Chu Tước điện bên ngoài không khác mấy Khổng Tước điện nhưng bên trong thì hoàn toàn khác biệt. Khiến cho người ta nhìn vào là nhận ra ngay cung điện của nữ tử, trang trí màu hồng nhu hoà các loại bài trí đều tỏ vẻ nho nhã.

Nam Lạc không nhìn thấy Chu Tước Công Chúa, thị nữ của nàng tiếp đãi Nam Lạc, không chờ hắn mở miệng, thị nữ đã nói việc đưa thiếp tới Kỳ Lân Nhai, công chúa sẽ an bài, thỉnh Khổng Tuyên Thái Tử yên tâm. Đây chính là mục đích tới đây của Nam Lạc, hắn không phải kẻ nói nhiều, sau khi nhận được câu trả lời, lập tức rời đi.

“Mười chín...”

Nam Lạc khẽ giật mình đột nhiên quay đầu nhìn về phía thanh âm truyền tới.

Chỉ thấy một người hầu mặc quần áo xanh đứng bên cạnh vườn hoa trong tay cầm một cái xẻng sắt nhỏ dính đầy bùn đất.

“Mười tám?...” Nam Lạc hỏi nghi hoặc hỏi.

“Ừm” Người hầu gật đầu đáp lời, trên mặt nở nụ cười thật thà phúc hậu thoạt nhìn có vẻ vô cùng cao hứng.

Người này đã từng bị giam cùng một chỗ với Nam Lạc ở Thương Mãng Nhai – Mười tám. Mười năm trước Nam Lạc đã từng nghĩ sẽ hỏi chút tin tức từ bảy vị tiên tử thường xuyên tới Khổng Tước điện nhưng không đợi hắn có cơ hội thì đã bị trọng thương sắp chết.

Năm đó hai người chưa từng nói với nhau một câu nhưng Nam Lạc lại có cảm giác thân thiết trong lòng.

Nam Lạc khẽ cười nói: “Ta tên Nam Lạc”

“Ta là Tàng Phong, Nam Lạc, ta biết ngươi, ngày hôm qua ta đã thấy ngươi” Gã vui vẻ nói

“Tàng Phong, danh tự không giống ngươi” Nam Lạc vừa cười vừa nói.

“Đúng vậy. Người trong nhà ta đều nói, danh tự của ta không hợp, nói ta không phải là người có thể ẩn danh. Ngươi rất lợi hại, tất cả mọi người đều đang nói về ngươi. Ta nói ta biết ngươi, họ cũng không tin” Tàng Phong chỉ về những người hầu đang nhìn họ vừa cười vừa nói.

Nam Lạc cười: “Làm sao, ở đây có tốt không?”

“Khá ổn, so với lồng giam thì tốt hơn” Tàng Phong nói

Nam Lạc mỉm cười hỏi: “Những người khác đâu? Bọn họ ở nơi nào”

“Bọn họ chết hết rồi”

“Chết như thế nào?”

“Không được tuyển, bị giết”

Nam Lạc không nghĩ tới kết cục như thế. Không được tuyển sẽ bị giết sao? Thả ra cho tự sinh tự diệt không tốt ư? Sao phải giết?

Hắn rất buồn bực, vốn cho rằng mình coi mọi chuyện đều rất nhạt nhưng những chuyện như thế vẫn khiến hắn cảm thấy khó chịu, không biết giải thích như thế nào.

“Ngươi muốn về không?” Nam Lạc đột nhiên hỏi

“Về tộc ư? Ai mà không muốn” Tàng Phong thấp giọng nói

Trên bầu trời mây bay thong thả, giống với khi nhìn thấy ở bộ tộc. Chỉ là vì sao cùng dưới một bầu trời, tình cảnh của nhân tộc lại kém xa như thế.

Chương 35: Âm tàn

Dịch giả: quantl

“Tàng Phong, Hắc Nội thị đang tới”

Cách đó không xa một người hầu đang cầm xẻng sắt đang cúi đầu xới đất, thấp giọng nói. Đầu y không hề ngẩng lên, tay cũng không có ngừng, nếu không phải Nam Lạc nghe được thanh âm từ chỗ y truyền tới hơn nữa quanh y lại không có ai thì không dám khẳng định là y vừa nói.

Nam Lạc còn chưa rõ lời của y có ý gì thì Tàng Phong đã quay đầu nhìn lại rồi vội vã quay lại, vẻ mặt đầy kinh hoàng, ngồi xổm xuống, không ngừng dùng xẻng đào đất...

Một mặt xúc đất, mặt khác hạ thấp thanh âm nói vội: “Đi mau đi, Hắc nội thị đến đấy”

Nam Lạc không rời đi, hắn thuận mắt nhìn lại chỉ thấy một người mặc hắc y, eo quấn một sợi tơ vàng đang đi tới bên này. Phía sau gã có hai người, một trong hai người đó cầm một cây roi màu đen.

Người mặc hắc y này hiển nhiên là Hắc Nội Thị trong lời của Tàng Phong. Ánh mắt gã lãnh tĩnh, không có bất cứ một chút cảm tình nào, điều này khiến Nam Lạc thoáng nghĩ tới Ưng Cửu và Ưng Vương Tam Thái Tử của Thương Mãng Nhai, bọn họ cũng thế, cao cao tại thượng, xem thường chúng sinh... Từ ánh mắt gã Nam Lạc có thể khẳng định là kẻ đắc đạo trong yêu tu.

Từ lúc gã tới nơi này những người hầu đều chăm chú làm việc không nói lời nào, tất cả đều cúi xuống, không dám ngẩng lên. Vô cùng yên tĩnh. Hắc Nội Thị chắp tay sau lưng, ngẩng đầu ưỡng ngực đi về phía của Nam Lạc. Đôi mắt dừng lại trên ngực áo Nam Lạc một chút rồi lại nhìn Tàng Phong đang ngồi chồm hỗm xới đất.

Trong Phượng Hoàng Cung, quần áo là một tiêu chí của thân phận. Trên áo xanh của Nam Lạc có một con Khổng Tước, Hắc Nội Thị hiển nhiên nhận ra Nam Lạc là đồng tử của Khổng Tước Điện, chỉ có đồng tử mới có tư cách mang theo lạc ấn của tam đại điện... Còn những người như Tàng Phong, quần áo cũng màu xanh nhưng không có tiêu chí gì.

Nam Lạc im lặng nhìn.

Hắc Nội Thị không để ý tới hắn, cũng không có ý nói chuyện với hắn. Ánh mắt của y không có một chút tình cảm nào, không nói câu gì, chỉ lẳng lặng đứng sau lưng Tàng Phong nhìn mà thôi. Chỉ là Nam Lạc phát hiện ra trán của Tàng Phong có mồ hôi chảy ra.

Hắc nội thị nhìn trong chốc lát, chậm rãi xoay nửa người, duỗi tay ra về người phía sau... Lòng bàn tay ngửa lên trên, người phía sau lập tức dâng cây roi cho y.

Nam Lạc nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ y muốn động thủ đánh người sao

“Chát...”

“A...”
Không chờ Nam Lạc phản ứng, Hắc nội thị đã vung roi đánh vào lưng của Tàng Phong. Tàng Phong kêu thảm ngã bổ nhào xuống đất, miệng trào máu, chân tay giãy giụa, chỉ chốc lát sau đã không động đậy nữa.

Hắc nội thị còn muốn đánh nhưng Nam Lạc đã nổi giận, sát khí chợt hiện, lắc mình một cái chắn trước người Tàng Phong, ánh mắt sâm lãnh nhìn Hắc Nội Thị

“Ngươi dựa vào cái gì mà đánh người” Nam Lạc híp mắt trầm thấp nói.

Hắc Nội Thị vẫn lạnh lùng nhìn, không có chút biểu lộ nào, tựa như đó chỉ là chuyện bình thường. Y không nói gì giống như khinh thường nói chuyện với Nam Lạc nhưng người phía sau y lớn tiếng nói: “Lười biếng, không chuyên tâm làm việc, phải bị phạt, đó là quy tắc của nội cung, cũng là quy định của Cung Chủ, không ai có thể vi phạm”

“Chúng ta chỉ nói chuyện một chốc, cũng gọi là lười biếng sao?” Nam Lạc lạnh lùng nói

Hắc Nội Thị giao roi cho người phía sau, nhìn Nam Lạc nói: “Khổng Tước Điện không quản được việc của nội cung, huống hồ ngươi chỉ là đồng tử của Khổng Tước Điện, chú ý thân phận của mình, đánh cho ta...” Thanh âm của y âm nhu tựa hồ mang theo một chút âm phong, một luồng khí âm lãnh toả ra từ người của y.

“Thương...” Trường kiếm bên hông Nam Lạc rời vỏ, kiếm quang như tuyết trắng vẽ trong hư không một cái, mũi kiếm chỉ về người cầm roi, muốn vượt qua hắn tiếp tục đánh Tàng Phong. Hắn cũng không nói chuyện chỉ chĩa kiếm ra. Sát ý dày đặc từ mũi kiếm xuyên thấu hư không.

“Ngươi biết mình đang làm gì sao, rút kiếm trong nội cung, ha ha, bắt hắn cho ta...” Trong mắt Hắc Nội Thị toả ra sát khí âm trầm. Y vừa ra lệnh hai người đằng sau đã lao tới phía Nam Lạc.

Người cầm roi chỉ run lên một cái lập tức roi bị bao phủ một luồng khí hắc ám. Chi thấy y ném cây roi đen lên không, cây roi đã hoá thành một con rắn đen cực lớn. Miệng toả khói đen, phảng phất tới từ U Minh, một luồng khí âm lãnh bao phủ Nam Lạc, Hắc Xà như một tia chớp đen lao tới táp lên cổ Nam Lạc.
Nam Lạc hơi nheo mắt, cuối cùng cũng hiểu vì sao Tàng Phong chỉ trúng một roi đã bất tỉnh... Nguyên lai roi đen là một pháp bảo.

Đưa pháp lực vào trong kiếm, chỉ thấy kiếm quang loé lên, đâm thẳng vào trong miệng Cự Xà. Nam Lạc lắc cổ tay, chỉ một cái, hắc xà đã hoá thành vài đoạn rơi trên mặt đất.

Một người khác còn chưa vọt tới đã thấy uy thế của Nam Lạc như vậy lập tức dừng lại.

“Lạm dụng pháp kiếm, đây là trọng tội cả Khổng Tuyên Thái Tử cũng không che chở ngươi được” Hắc Nội Thị vẫn dùng ánh mắt cao cao tại thượng... nhìn Nam Lạc.

Y duỗi tay ra từ trong trường bào, trên tay đã có thêm một cái chuông nhỏ. Chỉ thấy y khẽ rung, một vòng âm thanh xuất hiện. Nam Lạc ngưng thần đề phòng. Nhưng khi tiếng chuông chấm dứt mình vẫn không có cảm giác được có gì khó chịu cả.

Đang lúc Nam Lạc nghi hoặc khó hiểu thì bốn phương tám hướng truyền tới tiếng bước chân dồn dập. Nam Lạc nhìn lại chỉ thấy hơn mười người thị vệ mặc áo giáp đỏ như lửa bước tới.

Mười thị vệ này đến bên Hắc Nội Thị, lĩnh đội nói: “Tranh Phong tham kiếm Hắc Nội Thị, ngài gọi chúng ta ra có việc gì...”

“Ừm, người này lạm dụng pháp thuật trong cung, huỷ hoại hình tiên, dùng pháp kiếm, mau bắt lại” Hắc nội Thị tay chắp sau người đứng cách Nam Lạc vài bước uy nghiêm nói.

Thủ lĩnh của mười thị vệ lập tức ứng tiếng sau đó quay đầu lại, nhìn thấy Nam Lạc gã giật mình. Gã đã nhận ra Nam Lạc, ngày đó Nam Lạc lớn tiếng niệm tội Thiên Thủ Thái Tử, rồi vung kiếm chém đầu y, đại bộ phận người của Bất Tử Cung đều thấy được. Thị vệ bọn họ càng tinh tường.

Hắc Nội Thị tựa hồ nhìn thấy sự chần chờ của Tranh Phong, ở phía sau lạnh lùng nói: “Thế nào, Tranh Phong đội trưởng, sợ, ngươi hẳn rõ trách nhiệm của mình chứ? Cung chủ ghét nhất những người không rõ ràng, hắn phạm vào quy củ trong cung, ngươi sợ cái gì, cho dù Khổng Tuyên Thái Tử ra mặt cũng không thắng nổi chữ lý” Ánh mắt y lãnh tĩnh, thanh âm không nhanh không chậm, không mang chút tình cảm nào. Nam Lạc đột nhiên cảm thấy người này thật đáng sợ, không phải đáng sợ từ thực lực mà là từ tâm kế âm tàn.

“Người này không giữ được, bằng không hậu hoạn vô cùng, mình không sợ hắn, nhưng Tàng Phong có thể sẽ chết trong tay hắn” Nam Lạc thầm nghĩ. Nếu mình bị trói, KHổng Tuyên Thái Tử sẽ cứu mình về nhưng Tàng Phong chỉ sợ sẽ khó sống, mình không thể nào cứ sống ở đây được, có tên Hắc Nội Thị âm tàn này, chỉ sợ Tàng Phong đến chết cũng không biết mình chết thế nào.

Nghĩ tới đây trong lòng Nam Lạc xuất hiện sát tâm cường liệt. Mình giết hắn, hết thảy tội danh do mình đến gánh, như vậy Tàng Phong cũng sẽ không gặp phiền toái.

Tranh Phong vừa nghe Hắc Nội thị nói lập tức biến sắc vung tay lên quát: “Trói lại”

Mười thị vệ cũng đáp lời, binh khí trong tay rời vỏ, còn Tranh Phong thì vỗ bên lưng mình một cái, một sợi dây thừng liền xuất hiện trong tay gã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau