NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tiên thiên linh bảo

Dịch giả: quantl

Dựa vào pháp lực Luyện Khí chưa viên mãn của Nam Lạc mà muốn tranh đấu với các cường giả của các đỉnh núi thì không khác gì tự sát. Cho nên biện pháp của Nam Lạc cũng chỉ có tiềm độn mà thôi. Khi hắn ở cùng Dương Lực đại tiên cũng đã lĩnh ngộ được một loại pháp thuật che giấu tâm thần. Hiện tại nhờ mỗi ngày tĩnh tụng Hoàng Đình càng giúp cho liễm tức pháp thuật càng lúc càng tự nhiên.

Độn địa thuật của hắn là bổn mạng thần thông, tâm động ắt thần thông sinh. Không hề giống như pháp thuật phải thông qua chú ngữ đại đạo, phác hoạ tự nhiên. Cho nên giờ hắn sử dụng Độn Địa thuật sinh ra rất ít pháp lực chấn động, cộng với liễm tức chi pháp, thực sự cũng có thể coi như là một phương pháp ẩn độn tinh diệu...

Hào quang ẩn hiện, xuyên qua. Nơi Linh khí hội tụ, tránh đi. Sát vân bao phủ, lập tức bỏ chạy.

Thân ảnh của Nam Lạc trong núi như ẩn như hiện, cẩn thận ẩn độn, lại nhớ tới thời gian ẩn núp tiềm hành trong núi lớn cùng Dương Lực Đại Tiên. Tuy cảm giác còn nguyên nhưng mình thì đã chẳng còn là mình khi trước.

Bây giờ Nam Lạc ẩn độn cũng không cần hoàng vụ bao phủ, chỉ thấy thanh sắc đạo bào loé lên giữa rừng, chớp mắt đã ở ngoài trên dưới trăm mét... thần thái tự nhiên lại có phần tiêu sái như đang dạo chơi vậy.

Đột nhiên thân hình hắn chớp mấy cái, cuối cùng lại ẩn sau một tảng đá. Qua hồi lâu hắn mới chậm rãi nhô đầu ra, chỉ thấy trong sơn cốc phía trước, hào quang mờ ảo, sát vân cuồn cuộn, linh khí trong núi dường như đều tụ cả về chỗ đó.

Hào quang bao phủ nhất định có đạo đức chân tu ở đó tu luyện. Sát vân ngưng tụ nhất định có mãnh thú tu luyện trú thân.

Hai loại này chỉ vì tâm tính bất đồng dẫn tới phương thức tu luyện bất đồng dẫn đến trạng thái bất đồng mà thôi... Nhưng nơi này sát vân tử quang đan xen khiến Nam Lạc kinh nghi bất định. Ngẩng đầu quan sát phát hiện ra mình đã sớm vào trong sơn thế, có đi đường vòng cũng đã muộn.

Nơi có sát vân tử quang bao phủ nhất đinh là động phủ của đối phương. Nam Lạc nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lúc mở ra, trong con mắt có một ngọn lửa nhỏ xuất hiện. Hắn muốn xem thật kỹ bộ dạng của nơi bị sát vân tử quang bao phủ này.

Trong mắt của Nam Lạc chỉ thấy có một con cự thú nằm trong cốc, híp nửa mắt, tựa hồ như đang ngủ gật mà lại tựa như đang tu luyện.

Thân hình nó to lớn, toàn thân phủ đầy lân phiến, đầu trọc lốc như chuột, nhưng không có lỗ tai. Bốn chân tráng kiện, hữu lực, móng vuốt sắc nhọn tựa liêm đao.

Đột nhiên quái thú mở to mắt nhìn lên bầu trời, một tia sáng hung lệ từ trong mắt nó loé lên. Mây khói, sát vụ nhanh chóng bị nó hút vào lỗ mũi.

Nam Lạc vội thu thiên thị nhãn sợ bị mãnh thú cảm ứng được sự hiện hữu của mình. Trong lòng thấy nghi hoặc không biết mãnh thú đã phát hiện được cái gì nên cũng nhìn về phía kia, chỉ thấy trên không trung có một đám mây trắng đang lững lờ trôi tới, dựa vào thiên thị nhãn, Nam Lạc có thể thấy trên đám mây là ba nữ một nam đang vừa cười vừa bàn luận...

Ba nữ tử này một mặc đạo bào màu vàng pha đỏ, một pháp bào màu hồng phấn còn một mặc váy xanh. Còn nam tử kia lại mặc một bộ pháp bào thuần trắng.Trong đó có một mỹ nữ váy xanh, dung nhanh kiều mỹ, nhưng có một chút tự kiêu và ngang ngược. Chính là nữ tử bị thổi mất sau một cái quạt của Kim Giác, còn bạch y nam tử cũng chính là người đi theo nàng hôm đó... Nhìn bộ dạng của y thì dường như không có chút thương tích nào.

Bọn họ tựa hồ cũng không có ý định xuống xem, mây bay cũng không giảm, lướt qua bầu trời sơn cốc. Ngay khi đám mây bay qua đỉnh đầu mãnh thủ chỉ thấy miệng nó mở ra, một đạo hồng ảnh chớp tắt, kể cả có thiên thị nhãn thì Nam Lạc vẫn không thấy rõ được hồng ảnh là vật gì.

Nơi hồng ảnh lướt qua, không gian tựa như võ vụn, tốc độ nhanh tới cực điểm mà vẫn vô thanh vô tức.

Đúng lúc này đạo bào vàng pha đỏ trên người cô gái loé lên, hào quang xuất hiện, trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện một cái đấu màu vàng... Bọc bốn người vào trong đó, kim quang sáng rực, thiên địa linh khí trong không trung nhanh chóng tụ lại nơi kim đấu.

“Tiên thiên linh bảo” Trong lòng Nam Lạc kinh ngạc, trước đó vài ngày chứng kiến uy lực của quạt ba tiêu, hắn đã cố ý đi hỏi Kim Giác và Ngân Giác sự khác biệt của tiên thiên và hậu thiên linh bảo. Ngoại trừ một do người luyện thành, một do trởi dựng dục thì còn có điểm khác chính là Tiên Thiên Linh Bảo có thể tự động hộ chủ. Hơn nữa Tiên Thiên Linh Bảo do người dùng khác nhau thì công hiệu cũng khác nhau. KHông giống như Hậu Thiên Linh Bảo, do người luyện chế, truyền vào pháp quyết, sau khi thành hình phương thức công kích là cố định...

“Tiên Thiên Linh Bảo chẳng lẽ có rất nhiều sao?” Nam Lạc không kìm lòng được sờ chiếc gương trong ngực mà tiểu thanh xà cho hắn

Đúng lúc này Nam Lạc cảm thấy một luồng sát khí trào tới như thuỷ triều, nếu là trước đây thì hẳn Nam Lạc đã phải lùi xa hơn mười dặm. Nhưng khô toạ trong Thái Cực Cung đã khiến tâm tính của hắn trở nên kiên nghị hơn rất nhiều, thêm nữa là sau khi dung hợp với huyết mạch của Tổ Vu Chúc Dung thì đã miễn dịch với các loại uy áp.

Mãnh thú không ngờ một kích của mình lại bị linh bảo của đối phương chặn... Chỉ thấy thân thể của nó to hơn gấp mấy lần. Đã hoàn toàn giống như một ngọn núi nhỏ rồi. Bốn chân khẽ động thân hình khổng lồ đã biến mất trong sơn cốc.Hoả diễm trong mắt Nam Lạc bập bùng, sử xuất thiên thị nhãn, muốn xem cho rõ mãnh thú cực lớn kia đã ẩn độn tới nơi nào.

Sơn cốc tĩnh mịch, một ngọn gió núi thổi qua khiến Nam Lạc cảm thấy lạnh lẽo.

Trên bầu trời ba nữ một nam đột nhiên bị công kích trên mặt đã xuất hiện phẫn nộ nhưng không thể biết được họ đang nói gì... Kim Đấu trên đầu họ tản qua tầng tầng quang vận màu hoàng kim, bao phủ bốn người. Ánh mắt họ lập loè sáng tựa hồ như cũng đang tìm kiếm cự thú.

Nam Lạc chớp chớp hai mắt, hai ngọn hoả diễm cũng chớp nháy theo. Hắn muốn tìm mãnh thú cực lớn này, lại muốn xem cho rõ trong vòng sáng là pháp bảo gì nhưng sau cùng đành bó tay.

“Ai, xem ra thiên thị nhãn của ta còn phải luyện tập nhiều” Nam Lạc bất đắc dĩ nghĩ.

Đúng lúc này trước mắt Nam Lạc tối sầm, ngẩng đầu lên thì thấy cự thú đang ghé vào đỉnh một ngọn núi lớn, chân trước chống lên đỉnh núi, chân sau đạp trên vách núi, ngửa mặt gào rống.

Tiếng gầm như lũ bất ngờ bộc phát, tựa như sấm nổ rền vang.

Một khí thế ngập trời ập tới tựa sóng to gió lớn. Thân hình Nam Lạc giống như khói vụ lập tức phiêu tán.

Khi xuất hiện lần nữa thì đã ở một ngọn núi khá xa. Đỉnh núi này chính là đỉnh núi hoang hắn mới bò qua, không có cường giả chọn làm nơi tu luyện nên hắn dùng nó làm nơi trốn.

Nam Lạc vừa xuất hiện trên đỉnh núi đã lập tức giương mắt lên nhìn, chỉ thấy kim sắc quang đấu vốn bảo hộ một nam ba nữ đã bao phủ toàn thân cự thú. Kim sắc quang đấu hoá lớn, tựa như có thể bao trọn của cự thú và đỉnh núi.

Dưới quang đấu tản ra một tầng sánh sáng, ánh sáng tràn ngập màu sắc, trói chặt lấy không gian xung quanh.

Trên bầu trời những đám mây không biết đã tụ họp lại trên kim sắc quang đấu tự lúc nào, hình thành một cái vòi rồng.

Cự thủ ngửa mặt lên trời gầm lần nữa, tiếng gào tựa như tiếng sấm giữa trời quang dường như khiến sơn băng địa liệt. Nơi tiếng gào đi qua, giống như gió thổi qua mặt hồ, ánh sáng trong nháy mắt bắt đầu vỡ nát

Chương 27: Các hiển thần thông

Dịch giả: quantl

Kim sắc quang đấu treo trên đầu cự thú run rẩy theo tiếng gâm. Sắc mặt của nữ tử mặc đạo bào vàng đỏ trắng nhợt, tựa hồ như chịu một ít thương tổn, chỉ thấy tay nàng điểm về phía kim sắc quang đấu một cái.

Một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên: “Định”

Kim Sắc Quang Đấu toả sáng rực rỡ, nhanh chóng trùm lấy cự thú, lần này không phải chỉ là kim vân mà là kim quang khắp chốn toả ra khí thế bao trùm thiên hạ.

Cự thú dường như cũng chẳng có thủ đoạn đặc biệt gì, ngoại trừ thân thể khổng lồ, pháp lực thâm hậu ra thì chỉ có tiếng gào lớn và hồng ảnh khi trước mà thôi...

Nữ tử mặc đạo bào vàng đỏ tuy có pháp lực kém xa như dưới sự trợ giúp của tiên thiên pháp bảo lại có thể đánh rất lâu với cự thú, thậm chí bây giờ dường như còn chiếm được thượng phong.

Cự thú liên tục rống lớn, nhưng thanh âm khi rơi vào tai Nam Lạc đã nhỏ đi nhiều, có lẽ vì bị kim quang bao phủ mà tiếng hô của nó lại yếu tới mức như vậy...

“Chẳng lẽ cự thú sẽ chết trong màn hào quang kia sao?” Tâm niệm mới hiện lên thì liền thấy trong miệng cự thú loé lên một đạo hồng ảnh.

Lần này Nam Lạc thấy rất rõ ràng, đó là lưỡi của cự thú. Màn hào quang kia tựa như có tác dụng định thân, vốn là nhanh như chớp ngay cả thiên thị nhãn của Nam Lạc cũng không thấy nổi thế mà bây giờ lại vô cùng thong thả.

Chậm thì chậm nhưng lưỡi của cự thú vẫn cứ chạm vào kim sắc quang đấu, như khẽ hôn vậy... Chỉ thế thôi nhưng đột nhiên kim quang tối sầm lại, quang vận tựa như đột nhiên tiêu tán, bản thể của pháp bảo dần hiện trong kim quang.

Gào...

Cự thú lại gào, cự trảo tựa thiểm điện chụp vào pháp bảo hình cái đấu trên không trung. Cự trảo nhìn thì chậm rãi nhưng nháy mắt đã xuất hiện bên trên kim đấu linh bảo.

Cự trảo che khuất bầu trời, tựa như Thái Sơn áp đỉnh, dường như sắp sửa đập nát quang đấu.

Trong lòng Nam Lạc hoảng sợ, nhìn uy thế của cự thú, hắn có thể khẳng định vừa rồi cự thú giấu diếm thực lực... Bỗng dưng trong đầu Nam Lạc xuất hiện một ý nghĩ: “Cự thú muốn cướp đoạt Tiên Thiên Linh Bảo”

Không nghĩ tới nhìn thì ngốc nghếch, làm việc thì lỗ mãng bá đạo mà lại có tâm tính xảo trá như vậy. Hẳn là từ khi nó đánh lén không thành đã sinh ra lòng cướp đoạt linh bảo. Khi đó nếu nó bộc lộ pháp lực thần thông thì chỉ sợ những người kia lập tức bỏ chạy, cơ hội sẽ trôi đi mất.Mắt thấy Kim Đấu Linh Bảo sắp bị bắt mất thì trên bầu trời bỗng xuất hiện một cái kéo lớn, kéo màu tím xanh, đan vào một chỗ.

Toàn thân kéo phát ra ánh sáng màu tím xanh, điện quang lập loè. Trong hư không phát ra những tiếng kêu hưng phấn. Hào quang màu tím xanh loé lên trên đầu cự thú, tựa như tia chớp đâm xuống. Thế như chẻ tre, sắc bén vô bì, phảng phất giữa thiên địa không có gì ngăn nổi một kích này.

Cây kéo nhằm đầu cự thú mà cắt, giống như miệng một con Giao Long khổng lồ vậy

Hắc phiến trên người cự thú luân chuyển ô quang, căn bản cũng chẳng coi chiếc kéo tựa Giao Long này ra gì... Cự trảo che trời nhìn thì thong thả, lại có tốc độ cực nhanh, phảng phất như xuyên thấu không gian. Kim Đấu vừa mới va chạm với lưỡi đỏ, kim quang vốn đã tán loạn, nữ tử mặc đạo bào vàng đỏ chẳng kịp thôi động pháp lực lần nữa thì kim sắc quang đấu đã bị cự trảo chộp lấy.

Cùng lúc này, cây kéo tím xanh tựa như dường như có thể cắt cả thiên địa đã kẹp vào cổ của cự thú.

“Thương...” Một tiếng vang chói tai của kim loại va vào nhau vang lên bên tai Nam Lạc... Một vòng lửa toé ra nơi cổ và kéo va chạm.

Cự thú ngửa mặt lên trời gào thét, tuy có vẻ như nó không bị thương nhưng lại vô cùng đau nhức. Quang đấu trong cự trảo toả ra kim quang mãnh liệt, cố gắng giãy giụa.

Đúng lúc này, Bạch Y Nam Tử hét lớn một tiếng, tay niết pháp quyết, ngón tay chỉ xuống, một đạo thiên lôi màu tím giáng từ đám mây xuống. Đồng thời nữ tử áo trắng hé cặp môi đỏ mọng, một đạo bạch quang xuất hiện trên trời, hoá thành một thanh bảo kiếm hàn quang lập loè, hợp với đạo lôi quang, đâm thẳng xuống, mục tiêu là đôi mắt cự thú.Cự thú nhắm hai mắt, bảo kiếm đâm vào trên mí mắt nó vang lên một tiếng vang chát chúa, ánh lửa lại loé lên.

Thiên lôi màu tím vô thanh vô thức bổ lên người cự thú, như tuyết vào nước làm toàn thân nó lóng lánh điện hoa màu bạc.

Hắc Lân phiến bao bọc cự thú, không sợ bất cứ loại công kích nào, nhưng dường như lại không có lực phòng ngự trước thiên lôi... Chỉ thấy toàn thân nó lóng lánh ánh lửa điện, một tiếng gầm phẫn nộ đau đớn phát ra. Đúng lúc này kim sắc quang đấu đột nhiên phát ra kim quang mãnh liệt.

Hào quang làm Nam Lạc đang đứng cách đó hơn mười dặm cũng có cảm giác chướng mắt, không khỏi nhắm đôi mắt lại, khi mở ra lần nữa thì thấy trên tay nữ tử đạo bào vàng đỏ có thêm một đồ vật hình tròn màu hoàng kim. Nam Lạc đoán đó là thứ mà lúc nãy suýt nữa đã bị cự thú đoạt đi. Chỉ là lúc này quang hoa ảm đạm, đã không còn khí thế kinh thiên động địa, nuốt trọn vạn vật nữa rồi...

“Đi” Nữ tử mặc đạo bào vàng đỏ lạnh nhạt nói. Vừa dứt lời một đám mây xuất hiện bao phủ bốn người, một kiếm, một kéo cũng hoá thành hai đạo quang mang chui vào trong đám mây.

Cự thú tựa hồ vô cùng phẫn nộ, hét lớn một tiếng, cự trảo lại đánh ra, cơ hồ là ngay khi kiếm, kéo vào mây là lao tới.

Hô, gió từ cự trảo làm cây cối tan tác.

Trên bầu trời phong nổi vân tan, cự chưởng bất kể khoảng cách xa xôi, đâm vào đám mây sau đó xuyên qua, vỗ vào đỉnh núi, đập tan cây cối trên đỉnh.

Nam Lạc cách đó mười dặm tựa như cũng có thể cảm nhận được sự chấn động của ngọn núi, trong lòng thầm nghĩ: “Giờ không đi thì còn chờ lúc nào”

Vừa sải bước, thì người đã tan theo gió. Chỉ còn lại một con cự thú trên đỉnh núi, quơ quào cự trảo, đập núi lắc lư.

Cự thú tựa như vô cùng phẫn nộ vì bốn người kia có thể đào tẩu trong tay nó, cũng khó trách, nó là vương giả trong núi này. Đã sớm đạt tới cấp bậc yêu vương, bốn người kia còn chưa nhập tiên đạo nhưng lại dựa vào tiên thiên pháp bảo đánh với nó vài hiệp. Hơn nữa ngay cả khi nó cố tình tính toán lại vẫn không thể cướp được kim sắc quang đấu, điều này khiến nó cảm thấy vô cùng phẫn nộ.

Nam Lạc vốn không muốn đi Ngọc Hư Cung mà chỉ mong ngày ngày ở trước cửa cung Thái Cực tu luyện đạo pháp, tĩnh tụng Hoàng Đình kinh, nhưng khi Thông Huyền Thiên Sư mở miệng bảo hắn đi, thì hắn cũng không dám làm trái.

Trong lòng thầm nghĩ Thông Huyền Thiên Sư đạo hạnh thông thiên, còn có thứ nào đáng được gọi là cơ duyên đây. Chẳng lẽ ta thực sự được đạo hữu của ông thu làm môn hạ của Ngọc Hư Cung ư. Đường đi giống như lúc trước, tránh thật xa khỏi rắc rối. Có khi Nam Lạc cũng cảm thán mình tới tận lúc nào có thể đạp núi như đạp đất bằng, gặp thuỷ như lướt trên nền đất, không có gì phải cố kỵ cả.

Chương 28: Chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín bậc thang

Dịch giả: quantl

Ngọc Hư Cung không khó tìm bởi mới tiến vào trong vòng trăm dặm đã cảm thấy một khí tức đường hoàng uy nghiêm khiến Tiên Thiên độn địa thuật cũng có cảm giác khó dùng. Mỗi lần đều hao phí thêm vài phần pháp lực. Càng tới gần uy áp càng lớn, tựa như Thái Sơn Áp đỉnh trên người Nam Lạc, khiến hắn có cảm giác một bước cũng đầy gian nan.

“Đây chẳng lẽ là khảo nghiệm chọn đồ của Ngọc Hư Cung sao?” Nam Lạc không khỏi dừng bước lại, ngầng đầu nhìn ngọn núi xanh cao vời vợi này. Dõi ánh mắt lên cao thấy mây mù lượn lờ, không biết Ngọc Hư Cung ở nơi nào, nhưng khi mới bước vào trong địa giới này hắn đã thấy một khung cảnh, một ngọn núi nguy nga, một cung điện huy hoàng nằm giữa sườn núi, ẩn trong mây mù.

Cung điện này không giống với Thái Cực Cung luôn toả ra hương vị ẩn thế. Đường đường chính chính, trên cao gió lạnh, uy nghi thiên hạ. Đó mới là cảm giác của hắn với Ngọc Hư Cung.

Đột nhiên Nam Lạc phát hiện ra trên người cảm thấy thoải mái hơn nhiều, không còn cảm nhận được uy áp nữa. Trầm tư một lúc rồi vận chuyển cực nhỏ pháp lực, quả nhiên lại cảm thấy cảm giác Thái Sơn Áp Đỉnh ép hắn đến khó thở kia... Hắn đưa linh lực toàn thân vào đan điền, thể xác và tinh thần hoàn toàn tinh khiết, không có chút pháp lực nào, uy áp lập tức biến mất.

Lúc này cho dù là có người nhìn hắn thì cũng không thể nhận ra được tu vi cảnh giới. Đó là liễm tức ẩn thần pháp môn mà do Nam Lạc tự mình lãnh ngộ.

Quan sát mọi nơi, vùng không gian này yên tĩnh lạ thường, mỗi gốc cây, mỗi lá cỏ đều có cảm giác cô quạnh, không có tiếng chim thú, côn trùng, thậm chí cả những đoá hoa cũng không có mùi thơm... Trên bầu trời mây vẫn đứng yên tại vị trí mà Nam Lạc nhớ. Hết thảy đều không chân thận như thế, hư ảo như thế.

Trong long Nam Lạc kinh ngạc, chẳng lẽ mình lại lâm vào trong trận pháp sao. Dưới chân núi này mà bày trận hẳn là của Ngọc Hư Cung rồi, tuyển đồ chẳng lẽ đã bắt đầu rồi sao? Trong lòng hắn nghi hoặc, bước vội về phía trước, tiến về chân núi nguy nga đã từng hiện lên trong đầu hắn.

Nam Lạc chỉ biết cắm đầu đi thẳng, đối với trận pháp, hắn hoàn toàn chẳng biết gì... Mới đi được khoảng năm mươi mét, cảnh vật không chút thay đổi, rồi đột nhiên ánh mắt bừng sáng, tai nghe thấy trùng kêu chim hót, gió mát đập thẳng vào mặt.

Lại quay đầu nhìn thì mới biết sau khi rời khỏi đoạn vừa xong thì khung cảnh trở lại đẹp đẽ, có hoa có bướm, có trùng kêu có chim hót, càng có gió mát đưa hương hoa tới chóp mũi, mùi thơm ngát mang theo từng chút ngọt ngào.

Là trận pháp ư? Nam Lạc nhíu mày trầm tư, không có đầu mối.

Xoay người tiếp tục đi vào trong núi lớn. Đi qua một đoạn sơn đạo nữa thì trước mắt xuất hiện một cầu thang bằng đá xanh, thẳng tắp dẫn vào trong mây mù... Bên cạnh cầu thang bằng đá xanh có một một tấm biển màu vàng hơi đỏ.

Tấm biển có chữ kiểu cổ, nếu không phải đã đọc Hoàng Đình được hơn một năm thì không thể nào nhận ra được những chữ đó. Chữ như ngân câu, mang theo một loại khí thế huy hoàng. Phía trên viết, chỉ cần người có thể đi hết bậc thang thì có thể được nhận làm đệ tử. Nhìn quanh quẩn thì chỉ thấy có một mình. Chẳng lẽ không ai biết Ngọc Hư Cung thu đồ sao, hay là mọi người đều đã lên cả rồi.

“Xem như đây mới chính thức là khảo nghiệm”...Nam Lạc nhìn cầu thang nối dài tới tận mây kia trong lòng thầm nghĩ.

Một bước, hai bước, ba bước...
Nam Lạc chỉ thấy thiên địa phong vân biến sắc, phảng phất như mỗi bước mỗi thế giới, có khi bước trước thì uy áp như nước thế như thiên địa, bước sau thì lại như cuốn vào lũ, không thể tự kiềm chế.

Mỹ nhân khuynh thành quấn quanh, ma quỷ giật tim mà ăn, yêu tà tàn sát chúng sinh. Tâm tư hắn thanh minh, tựa như giếng nước, tựa như không thấy. Nhưng trong lòng hắn lại tinh tường một chuyện, đi lên vô vàn khó khăn, chỉ thấy như lưng cõng núi đá, trán đầy mồ hôi... Hoặc nhíu mày trầm tư, hoặc đau đớn khóc lóc, cũng có lúc thoải mái cười vang, cũng có khi lạnh lùng tàn nhẫn.

Tốc độ lên cầu thang của hắn đã vô cùng chậm, từ dưới núi nhìn lên thì tựa như dung hợp với mây mù phiêu miễu không thể nắm được.

Thong thả trong thiên địa, tản mác trong khói mây, hoa tàn hoa nở, khi Nam Lạc đặt chân trên bậc thang cuối cùng thì đã là một năm sau.

Ngọc Hư Cung xuất hiện trong mắt hắn hệt như ký ức trong đầu, đường hoàng chánh khí, công chính uy nghiêm... Có một cảm giác lạnh lùng, trang trọng bất khả xâm phạm.

***************

“Ngươi chính là Nam Lạc” Một đồng tử mặc bạch y đứng trước mặt Nam Lạc hỏi. Mặt không biểu tình.

“Đúng”

“Ngọc Hư Cung đã thu đủ mười hai đồ đệ, nửa năm trước đã xong”
Nam Lạc im lặng, đồng tử tiếp tục nói.

“Tất cả mọi chuyện của ngươi lão gia đã biết... Lão gia nói không thể để cho ngươi uổng công được, quyển sách này là Ngọc Hư Tổng Quyết Pháp, xem như là đền bù tổn thất một năm cho ngươi”

Nam Lạc tiếp nhận đạo thư trong tay bạch y đồng tử, thi lễ cảm tạ, xoay người đi xuống chân núi. Sắc mặt bình thản, lại có một chút dửng dưng tiêu sái, bất nhiễm hồng trần.

Hắn không nghe được cuộc trò chuyện của mười hai người đứng trong lầu các, dung mạo khác nhau, nhưng quần áo lại là đạo bào màu vàng đỏ, nếu hắn thấy được thì nhất định sẽ nhớ tới thiếu nữ đã sử dụng tiên thiên linh bảo chiến đấu cùng cự thú...

Bọn họ đều biết hôm nay cái người đã đi trên cầu thang một năm đã đến đích, cho nên tới cả đây để xem kết quả.

“Có cơ duyên tới đây, còn có thể lên núi, tới trước cung, người này cũng không tệ”

“Cơ duyên là có nhưng nếu có thể tới sớm nửa năm thì hẳn sẽ là sư đệ hoặc sư huynh của chúng ta rồi, đáng tiếc, còn kém một chút”

“Vừa rồi Bạch Hạc Đồng Tử cho hắn một quyển tổng quyết pháp của Ngọc Hư Cung, cũng coi như là không uổng công một chuyến”

“Ha ha, biết nhiều pháp thuật hơn thì làm được gì, không thông đại đạo, hết thảy chỉ là uổng công. Sớm muộn cũng có một ngày thân tử đạo tiêu”

Một năm, lại đã một năm. Nam Lạc biết điều này nhưng trong lòng lại bình tĩnh lạ lùng. Một năm, chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc thang. Cuối cùng kết quả lại là Ngọc Hư Cung đã thu đủ mười hai người, còn hắn lại là kẻ thứ mười ba. Chỉ là thời gian đã hết, thời cơ đã qua, chính mình cũng đã cố gắng, không phải sao? Trong lòng Nam Lạc nghĩ vậy, ngẩng đầu nhìn trời, mây trắng thong thả bay. Chóp mũi lại một lần nữa truyền tới mùi thơm ngát, giống hệt như một năm trước.

Bậc thang vẫn là bậc thang kia, đường vẫn là đường nọ, hương hoa cũng vẫn thế. Cảnh như trước, người y nguyên chỉ là tâm đã bất đồng.

Một năm trôi qua, nhưng Nam Lạc dường như đã trải qua trăm vạn kiếp mà dường như lại chỉ là trong sát na. Như hỏi hắn có chiếm được gì không, hẳn hắn chỉ có thể lắc đầu, có nhiều thứ không nói thành lời được, tuy không phải đại đạo thần thông nhưng lại là trong lòng minh ngộ.

Nói không được, giảng không rõ, phiêu phiêu miễu miễu, như ẩn như hiện.

Lúc lên núi như lên trời, cất một bước đầy gian nan. Lúc xuống núi lại như đi ngắm cảnh, nhàn nhã cất bước

Chương 29: Tiên đạo mờ ảo mười năm công

Dịch giả: quantl

Cái khí thế đường hoàng uy nghiêm bất khả xâm phạm của Ngọc Hư cung đã biến mất ở nơi mà ngay cả thiên thị nhãn của Nam Lạc cũng không thể nhìn thấy. Đến cần ba ngày, đi không ngừng nghỉ nhưng khi về thì chẳng cần phải vậy. Ẩn độn thuật càng lúc càng huyền diệu, do dù có chẳng may độn ngang qua những yêu thú pháp lực sâu như biển kia thì cũng chẳng có chút cảm giác nào, có kẻ linh giác nhanh nhạy hình như nhận ra gì đó nhưng hết nhìn đông rồi quay tây lại không nhìn thấy hướng mà Nam Lạc độn qua...

Đối với việc Độn Địa Thuật trở nên mạnh mẽ, trong lòng Nam Lạc mỉm cười như gió xuân làm vật sinh sôi, như đại địa được mưa ân trạch.

Thời gian một năm có thể thay đổi rất nhiều thứ, tỷ như nhờ việc từ từ đi lên sơn đạo mà Nam Lạc bất tri bất giác đã tiến vào luyện tinh hoá khí đại viên mãn. Tinh là chỉ các bộ phận của người, da thịt, xương cốt, huyết dịch. Tinh Huyết của Vu Tộc là mạnh nhất trong các chủng tộc, còn có phương pháp luyện tinh đặc thù cho nên Vu Tộc chiến đấu đều là sử dụng thân thể.

Hiện tại Nam Lạc dung hợp với một chút Tổ Vu Huyết của Chúc Dung nên đã thoát thai hoán cốt... Thể chất cải biến rất nhiều, nếu nói trước kia Nam Lạc dùng độn thuật còn có tiêu hao thì bây giờ cho dù sử dụng nhiều năm cũng sẽ không sinh ra bất cứ ảnh hưởng gì.

Hiện tại hắn cảm giác nhục thể của mình không có sức nặng, thậm chí còn có cảm giác phiêu diêu với gió. Thân thể đều bị Nam Lạc luyện hoá, từng lỗ chân lông, tế bào dường như đã cùng Nam Lạc thần khí tương dung. Khí tức như nước chảy, tuần hoàn vận chuyển thành một vòng tròn, thời thời khắc khắc đều thu nạp linh khí trong thiên địa, thông qua thân thể luyện thành pháp lực của bản thân.

Thôn phệ thiên địa nguyên khí để chuyển hoá thành pháp lực cá nhân, trong quá trình này cũng được thiên địa nguyên khí bồi dưỡng. Quanh năm suốt tháng, chậm rãi tương dung với thiên địa nguyên khí, tốc độ thu nạp sẽ càng lúc càng nhanh hơn nữa khi sử dụng pháp thuật cũng có thể pháp thông thiên địa, khiến cho uy lực được tăng cường.

Thái Cực Cung phảng phất như nằm ngoài thiên địa, bất nhập Ngũ Hành. Một năm qua rồi nhưng Nam Lạc vẫn chẳng thấy bất cứ thay đổi nào... Chỉ là khi trở lại Thái Cực Cung thì có cảm giác mờ ảo, dường như nó đã thành một vùng trời đất riêng. Mặc dù trong núi nhưng cũng dường như không ở trong núi. Mặc dù ở trước mắt nhưng dường như lại ở một không gian khác.

Kim Giác Ngân Giác không có nhà, trong Thái Cực Cung yên tĩnh tường hoà.

Trong thần thức đột nhiên truyền tới thanh âm của Thông Huyền Thiên Sư. Nam Lạc vội đi nhanh tới Thái Cực Điện.

Thông Huyền Thiên Sư tựa như hằng cổ bất biến vẫn ngồi ở đó, không buồn không vui, cùng Thái Cực Cung tan thành một thể, dường như tương hợp với thiên địa...

“Nam Lạc bái kiến sư tôn” Nam Lạc tiến lên khom người lễ bái.

“Lần này đi một năm, trong nội tâm có oán không?” Thông Huyền Thiên Sư híp nửa mắt, thản nhiên nói

“Đệ tử không oán”

“Còn ngộ”

“Có chút ngộ, nhưng không thông thấu, mong sư tôn chỉ điểm”
“Ngộ được gì”

Nam Lạc cúi đầu trầm tư một lát rồi nói: “Đệ tử ngộ ra nhưng rất khó có thể biểu đạt, chi thấy thiên địa vô hạn, có thể lớn vô cùng lớn cũng có thể vô cùng bé... Một bước một thế giới, một ý niệm tan thành thiên địa. Lại có cảm giác thiên địa tự chuyển động có thể thấy rõ, nằm giữ thì nhất niệm có thể thay trời đổi đất, phất tay sáng thế. Lại thấy trong thiên địa vốn không có vật gì, vốn là hư ảo mờ nhạt, mông lung, hư vọng”

Thông Huyền Thiên Sư nghe Nam Lạc nói, chỉ điềm đạm khẽ gật đầu, tay vung lên không, một bức thái cực đồ hiện ra trước mặt Nam Lạc. Hư ảo, phảng phất như không tồn tại. Chớp mắt Thái Cực đồ lại biến đổi, vẫn là nó nhưng lại khiến Nam Lạc có cảm giác đó là một thế giới, hoàn toàn thoát ra khỏi thế giới này, có thể chứa đựng vạn vật.

Nam Lạc không biết nhìn bao lâu, quên bản thân, quên Thiên Sư, quên mọi chuyện của thế gian, vô niệm vô tưởng, mà lại như nhất niệm bách chuyển.

Đột nhiên Thái Cực Đồ biến mất.

“Đây chính là pháp môn tu luyện Đạo Gia Nguyên Thần. Hiện ta đã truyền cho ngươi. Ngày mai ngươi có thể đi rồi”

“Sư tôn” Nam Lạc ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy Thông Huyền Thiên Sư đã biến mất.

Đạo Gia Nguyên Thần quyết, không thể truyền ngôn, không thể viết sách, là một loại đại đạo nguyên thần vô thượng, chỉ có thể tự ngộ, khi ngộ ra được xem như có thể mở ra nguyên thần đại đạo chi môn...

Nam Lạc hiện giờ bất quá mới chỉ là Luyện Tinh Hoá Khí, bước tiếp theo cũng chỉa Luyện Khí Hoá Thần mà thôi, tiếp đó mới tới Luyện Thần Phản Hư, sau cùng mới có thể bắt đầu tu luyện Đại Đạo Đạo Gia Nguyên Thần. Nhập Tiên đạo, thoát Ngũ Hành.
Nhưng Nguyên Thần Đại Đạo không phải là tu được mà là ngộ được. Nam Lạc đã ngộ được pháp môn, từ nay về sau chỉ có thể tự mình mày mò, nguyên thần không có pháp quyết để tu, chỉ có thể ngộ mà thôi...

Phải xuống núi sao? Phải rời đi ư? Dù với tâm cảnh bây giờ Nam Lạc vẫn không khỏi có chút thất lạc.

Đi ra ngoài cửa cung Thái Cực đến bên cây hoa mai trên vách đá. Thế mà bất tri bất giác đã lại mùa đông rồi. Đầu cành mai kết một nụ hoa, đón chờ gió tuyết kéo tới.

Nam Lạc ngồi lặng như đá, tựa như lão tăng, tựa như pho tượng.

Tinh quang mịt mờ, mê ly, phủ lên vai hắn, trong ánh trăng mờ ảo, mang theo một chút sắc thái thần bí...

Khi mặt trời từ phương đông mọc lên, lướt qua núi, xuyên thấu mây mù, tạo thành từng đạo ánh sáng sặc sỡ thì Khổng Tuyên xuất hiện.

Khổng Tuyên vẫn mặc pháp bào ngũ sắc, ngũ thải trên đó vẫn lưu chuyển bất định nhưng không hề chói mắt mà ôn nhuận nội liễm. Y vẫn lãnh diễm như vậy, tiếu dung vẫn ôn hoà như xưa. Tựa như không có gì thay đổi mà tựa như lại thay đổi thực nhiều.

Nam Lạc vẫn dùng lễ của đồng tử. Tất thảy giống như mười năm trước, phảng phất như ngày đó Khổng Tuyên tới đón hắn đi.

“Ngươi còn muốn làm đồng tử của ta không” Khổng Tuyên khẽ cười nói

Nam Lạc ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Khổng Tuyên, ánh mắt bình thản: “Thái Tử điện hạ, mạng của Nam Lạc do người cứu tại sao lại không muốn”

“Ha ha... tốt, vậy ngươi vẫn là đồng tử của ta, Khổng Tước Điện đồng tử Nam Lạc” Khổng Tuyên tựa như rất vui với câu trả lời của Nam Lạc, niềm vui xuất phát từ nội tâm, Nam Lạc hoàn toàn có thể cảm nhận được. Y nói tiếp: “Phượng Hoàng Sơn mỗi mười năm đều cử hành một lần Vạn Cầm Triêu Phượng Pháp Hội, mười năm trước Kim Bằng chủ trì, Bất Tử Cung do hắn sai sử, vì ta rời đi mà khiến ngươi gặp phải lửa giận của Kim Bằng, bị đánh trọng thương sắp chết, ngươi nên hận ta”

Nam Lạc sững sờ, lập tức lắc đầu cười.

“Tốt, rất tốt, lần này Vạn Cầm Triêu Phượng Pháp Hội do ta chủ trì, ngươi là thị kiếm đồng tử của ta” Khổng Tuyên trịnh trọng nói, Nam Lạc nghi hoặc trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ đồng tử còn phân loại

Khổng Tuyên tựa như nhìn ra nghi hoặc của hắn cười nói: “Thị kiếm đồng tử khác với đồng tử khác ở chỗ khi cần ngươi sẽ cầm pháp kiếm của ta, chém người, có dám không?” Nói xong lời cuối biểu hiện lạnh lùng, tàn nhẫn.

Nam Lạc cười nhạt một tiếng nói: “Dám”

Chương 30: Chi Lan Tiên Tử

Dịch giả: quantl

Giết người, đã dám trêu Khổng Tuyên hẳn là đại yêu, tất nhiên có bổn sự phi phàm, thần thông quảng đại, Nam Lạc hẳn biết điều này, nhưng hắn vẫn phong khinh vân đạm đáp lời phảng phất như đang nói một chuyện vô cùng bình thường

Đàm luận cùng Khổng Tuyên, tuy cùng một việc nhưng lại có hai loại khí cơ bất đồng, một sát ý nội liễm, một điềm nhiên bình thản.

Trong trí nhớ của Khổng Tuyên, Nam Lạc là một người trầm mặc biết tiến thối, hiểu cảm ơn nhưng trong lòng lại vô cùng cố chấp. Nhưng hiện tại Nam Lạc đã thay đổi, pháp lực tu vi như thế nào, tạm không nói, chỉ riêng cảnh giới tâm tính đã tăng lên rất nhiều... Tuy vẫn trầm mặc, vẫn biết tiến thối, hiểu cảm ân, còn chấp nhất. Nhưng đã không còn là Nam Lạc khi xưa nữa, có một loại cảm giác bất nhiễm hồng trần, tâm linh thanh khiết.

Cửa cung Thái Cực đã đóng, giống như ẩn độn tới một thế giới khác, Khổng Tuyên hiểu Thái Cực Cung không muốn tiếp mình.

Ngũ thải lăng không xuất hiện, nâng Nam Lạc và Khổng Tuyên từ từ bay lên

Trên trời gió không lớn, nhưng vẫn thổi đạo bào màu xanh của Nam lạc bay phần phật, hắn nhìn xuống dưới, Thái Cực Cung ẩn hiện trong núi, nụ hoa mai trong gió khẽ lay phảng phất như khua tay nói lời tạm biệt...

Nam Lạc vốn muốn từ biệt Kim Giác và Ngân Giác, muốn từ biệt tiểu thanh xà nhưng chuyện đến quá đột nhiên, lại dường như hết sức tự nhiên.

Ba tháng dưỡng thương, yên lặng nghe tụng kinh ngoài phòng. Ba Năm khô toạ trước cửa, ngắm tuyết đầy trời, làm bạn với hoa mai. Ba năm tĩnh toạ đan phòng, trong lòng nghĩ tới ngày đạo pháp đại thành về tộc. Hơn một năm tụng Hoàng Đình trước vách đá. Một năm leo lên chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc thang trước Ngọc Hư Cung...

Bất tri bất giác đã mười năm. Trong Côn Luân Sơn đã mười năm. Còn từ lúc mình rời tộc đã được bao nhiêu năm, mười hai năm hay là mười ba năm? Nam Lạc dường như đã không còn nhớ rõ nữa.

Âm Dương giao hoà, đại đạo diễn hoá thiên địa. Thiên Địa được diễn hoá ra từ khi nào, lúc này có còn tiếp tục diễn hoá không, ngay cả những đại năng giả sinh cùng thiên địa cũng chẳng thể nói rõ ràng được.

Từ lúc diễn hoá thiên địa tới nay, ở nơi này tranh đấu giết chóc chưa bao giờ ngừng lại, vô số sinh linh Tiên Thiên đã tiêu vong trong thiên địa... Nhưng lại có càng nhiều sinh linh ẩn núp trong thâm sơn đầm lầy tiềm tu, không quản hồng trần, không màng thế sự.

Thiên địa diễn hoá, sinh linh dựng dục, lại có thể chia làm: Chim bay, lân giáp, tẩu thú. Ba loại đó do Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung thống lĩnh chim bay, Thiên Trì Long Cung hiệu lệnh lân giáp yêu vật, tẩu thú thì tôn kỳ lân nhai làm người cầm đầu.

Thiên địa lớn cỡ nào, Nam Lạc không biết. Lúc trước chỗ mình ở đâu cũng không rõ lắm nhưng bây giờ thì lại biết rất rõ...

Thiên Thị nhãn không có năng lực nhìn cảnh vật ở ngoài ức vạn dặm như ở trước mắt. Nhưng Khổng Tuyên lại có thể giảng cho hắn.Thiên địa mênh mông, phân thành bát phương. Phía Đông là biển sâu vạn dặm, hung hiểm vô bì. Cực Bắc là nơi lạnh lẽo sinh linh thưa thớt, đại năng giả cũng khó có thể sống ở nơi đó. Cực Tây là hoang mạc. Còn lại là núi lớn cực nhiều, sông ngòi chẳng chịt chảy cuồn cuộn.

Trong vùng đại địa kéo dài vô hạn này có một cây trụ tên là Bất Chu Sơn... Côn Luân Sơn chính là ở phía Tây Bắc của cây trụ đó.

Vừa bay về hướng đông Khổng Tuyên vừa nói, y không nói quá nhanh chỉ là không ngừng nói về thiên địa này cho Nam Lạc nghe, mỗi đầm lầy, danh sơn đều có một đại thần thông giả ở trong đó. Tự nhiên cũng nói về Thương Mãng Nhai, cuối cùng hắn cũng biết vì sao mình mình và Dương Lực Đại Tiên đi hơn một tháng cũng không thể đi ra vùng mê thần sơn mạch đó. Bởi trong thiên địa này nơi đó cũng có thể coi là một trong những địa phương rộng lớn nhất.

Nam Lạc hỏi Khổng Tuyên có biết một ngọn núi gọi là Dương Bình Sơn không... Khổng Tuyên lắc đầu nói không.

Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung vẫn như vậy, mười năm trời không chút thay đổi. Khí phách huy hoàng bễ nghễ chúng sinh.

Khổng Tước Điện cũng không còn vắng lặng cô tịch nữa có thêm rất nhiều người. Bởi vì lần Vạn Cầm Triêu Phương pháp hội do Khổng Tuyên chủ trì, cho nên có rất nhiều người bị phái tới Khổng Tước Điện làm người hầu.

Tuy người nhiều hơn nhưng vẫn ngay ngắn trật tự. Phần lớn người hầu đều do một vị tên là Chi Lan Tiên Tử thống lĩnh, nàng là người bên cạnh Phượng Hoàng Cung Chủ, đã đi theo Cung Chủ rất lâu rồi. Lần này được phái tới đây để giúp Khổng Tuyên chủ trì pháp hội...

“Tiên tử” của nàng là do chính Bất Tử Cung Chủ Phượng Hoàng ban thưởng, địa vị cực cao, không phải người bình thường có thể sánh được.
Sau khi Khổng Tuyên trở về liền giới thiệu Nam Lạc cho Chi Lan tiên tử, rồi tự mình đi vào trong Phượng Hoàng Cung.

“Khổng Tước Điện thị kiếm đồng tử Nam Lạc bái kiến Chi Lan Tiên Tử” Nam Lạc khom mình hành lễ.

Chi Lan Tiên Tử không phải xinh đẹp kinh diễm nhưng nụ cười lại vô cùng ôn hoà, cực kỳ cuốn hút. Nàng khẽ cười nói: “Nam Lạc đồng tử quả là khí chất phiêu nhiên khó trách Khổng Tuyên Thái Tử bảo hộ ngươi như vậy”

Nam Lạc cũng mỉm cười nói: “Đa tạ Chi Lan tiên tử khen thưởng... Chỉ là Nam Lạc mười năm trước đã bị thương nên không ở trong cung. Chi Lan Tiên Tử làm sao biết được tên của ta” Kỳ thật Nam Lạc muốn nói là: “Mười năm trước ta đã rời Khổng Tước Điện tại sao ngươi biết Khổng Tuyên Thái Tử luôn bảo vệ ta” Khi đó Nam Lạc không hề bước ra khỏi đại môn, giống như thiếu nữ trong khuê phòng. Lần duy nhất ra ngoài lại thiếu chút nữa bị Kim Bằng đánh chết.

Đôi mắt của Chi Lan Tiên Tử tựa như có thể xem thấu tâm tư người khác, nhưng ánh mắt không hề sắc bén, ngược lại vô cùng ôn hoà: “Mười năm trước Khổng Tuyên Thái Tử điện hạ vì việc ngươi bị thương mà giận dữ đánh Kim Bằng Thái Tử trọng thương, cũng nhổ đi Phong Linh Kim Vũ của Kim Bằng Thái Tử, chặt đứt Tiên Thiên Phong Linh của Kim Bằng Thái Tử...”

Nam Lạc nghe lời của Chi Lan Tiên Tử xong, trong lòng hơi giật mình, hắn không nghĩ tới Khổng Tuyên lại có thể làm như vậy, còn tàn nhẫn như thế. Trong lòng khẽ động, với tâm cảnh của hắn bây giờ sẽ không vì chuyện của mười năm trước mà để tâm nhưng nghe tới đây trong lòng hắn vẫn tuôn ra một cảm xúc khó tả.

“Hắn vì mình mà chặt đứt đại đạo chi cơ của một Thái Tử khác”

Đại Đạo chi cơ là gì lúc trước Nam Lạc không biết rõ lắm nhưng giờ hắn lại biết đó là một tia đại đạo mà sinh linh lúc mới ra đời liền có được, cũng có thể gọi là thần thông. Đại đạo chi cơ của Kim Bằng bị chặt đứt, nếu không tu luyện đường khác thì chỉ sợ rất khó có thể tiến thêm.

Chi Lan Tiên Tử sóng mắt lưu chuyển, dừng một chút rồi nói tiếp: “Khổng Tuyên Thái Tử sau khi trở về, Cung Chủ giận dữ bắt Khổng Tuyên Thái Tử trả Phong Linh Kim Vũ cho Kim Bằng Thái Tử, nhưng ngài lại từ chối, nói rằng đây chính là đền bù tổn thấy cho đồng tử Nam Lạc. Cung Chủ tức giạn liền nhốt Khổng Tuyên Thái Tử trong Bất Tử Cung mười năm. Cho tới vài ngày trước mới thả ra”

Thanh âm ôn hoà của Chi Lan Tiên Tử vào tai Nam Lạc lại tựa như kinh lôi thiểm điện, khiến hắn trong khoảng thời gian ngắn nhất thời cũng không nói nên lời.

Nhiều lần sinh tử, bị dẫn vào KHổng Tước Điện, một lòng mong muốn rời đi, vinh hồi quê cũ, cố gắng tu đạo. Cũng trong một ngày mạc danh kì diệu bị đánh cho trọng thương sắp chết. Nói không oán không hận thì đó là nói dối.

Nhưng nhiều năm sau có người nói rằng năm đó đã có người vì mình mà ra tay. Ở thật sâu trong lòng, chút oán hận kia cũng đã biến mất vô tung vô ảnh. Chỉ có một cảm giác thề chết bao ân mà thôi.

“Nam Lạc đa tạ Chi Lan Tiên Tử cáo tri” Nam Lạc cúi mình hành lễ, thật lâu cũng không ngẩng lên.

Chi Lan Tiên Tử nét mặt tươi cười như gió xuân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau