NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tụng "Hoàng Đình"

Dịch giả: quantl

Mây trôi lượn lờ, ngàn núi mờ ảo, hà quang vạn đoá, điềm lành khắp nơi.

Côn Luân Sơn, Vạn Sơn Chi Mẫu.

Từng có đại thần thông giả đứng trên đỉnh Bất Chu Sơn, dùng thần thông vô thượng, quan trắc hướng đi của linh mạch trong thiên địa. Phát hiện cả vùng đất có một nửa linh mạch từ Côn Luân Sơn mà ra. Cái tên Vạn Sơn chi mẫu từ đó mà xuất hiện.

Bởi vì Côn Luân Sơn linh khí dồi dào, cho nên có rất nhiều linh thảo, dã thú đột nhiên mở linh trí, dụng bản năng hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa, thổ nạp thiên địa nguyên khí. Nhưng đó chỉ là hậu thiên linh vật, mặc dù bắt đầu khai linh nhưng chỉ hiểu được tu luyện thô ráp, dùng tinh hoa nhật nguyệt, thiên địa linh khí để tu luyện nội đan, thần thông pháp thuật chỉ có một chút theo bản năng, so với những sinh linh từ lúc sinh ra đã diễn hoá thiên địa thì kém không ít... Những sinh linh được thiên địa diễn hoá dựng dục nên được người đời gọi là đại tiên hoặc đại thần thông tu sĩ, cũng có tên khác là Thiên Thiên Chi Linh.

Vì vậy những hậu thiên linh vật sẽ đi bái những vị tu sĩ kia làm thầy, ít nhất là cũng đều tụ họp tại đỉnh núi của họ, dần dà tạo thành một thế lực...

Thi thoảng sẽ có thần thông giả đăng đàn diễn giải, dẫn tới ngàn vạn tiểu yêu tiểu quái tới nghe. Sau khi nghe xong, tiểu yêu tiểu quái có người sẽ hành lễ sư đồ với người giảng, sau khi xuống núi sẽ tự nhận mình là đệ tử.

Thiên địa thành hình, có sinh linh đương nhiên sẽ có giết chóc, có tư tưởng sẽ có tranh chấp. Hỗn độn từ đó mà sinh. Những người vì hảo ý mà đăng đàn diễn giải, lại vì một số đệ tử của mình tự cho là đúng, kết thù với người khác, bị cừu gia tìm tới tận sơn môn, tự dưng bị kéo vào tranh đấu, phiền toái cứ thế mà kéo lên.. Vì vậy những đại thần thông giả không hề diễn giải chỉ truyền cho người cùng tộc. Cho dù là có thành tâm bái sư cũng phải khảo nghiệm tâm tính mới có thể truyền đạo pháp thần thông.

Năm đó Khổng Tuyên cho khối ngọc giản cho Nam Lạc có chứa đại đạo mà y diễn giải. Mà Nam Lạc hiện giờ lại cầm một quyển sách, không phải giấy cũng chẳng phải gỗ, không phải vàng cũng không phải sắt, càng không phải là các loại da lụa. Thông Huyền Thiên Sư dùng đồng đỏ trong núi, nung trong lò đan bảy bảy bốn mươi chín ngày, lại dùng thần niệm hư không khắc chữ trên mặt sách. Ngày sách thành, hào quang vạn trượng, xông thẳng vân tiêu, dẫn tới những Luyện khí tu sĩ thổ nạp vân vụ tới xem... Nhưng bọn hắn chỉ dàm từ xa nhìn Thái Cực Cung, không có một người nào dám tới gần

Hiển nhiên bọn họ đều từng chịu đau khổ dưới tay của Thông Huyền Thiên Sư. Nếu không Thái Cực Cung chiếm cứ ngàn dặm linh mạch làm sao có thể yên tĩnh như vậy

Sách màu xanh nhạt, trên viết hai chữ cổ “Hoàng Đình” tựa hồ như ẩn chứa đại đạo vô cùng trong đó. Nam Lạc ngồi trước Thái Cực Cung, bên cạnh cây hoa mai. Lớn tiếng đọc kinh văn trong sách.

Những văn tự kia thực sự không phải để xem mà là dùng thần niệm đi nhìn kết cấu, mới có thể hiểu, có thể thấy rõ được từng chữ. Đọc đương nhiên cũng không phải là chỉ há mồm ra đọc, mà phải dùng pháp lực của toàn thân, hợp nhất với tâm thần rồi mới đọc được. Đây là một cách tu luyện, có thể làm tăng lý giải với đạo.Nam Lạc không biết thứ mà hắn đọc được không phải là văn tự mà là một ít Thiên Địa Huyền Âm, hoặc như nước chảy róc rách, khi thì như hổ gầm xuyên núi, lúc thì cương mãnh như sét đánh rung trời... Những thanh âm kỳ diệu trong Thiên Địa đều được hắn đọc ra...

Phương thức này chẳng những có thể gia tăng pháp lực tu vị mà càng tăng khả năng thi triển huyền chú pháp thuật. Sau này nếu như Nam Lạc luyện tới mức cao thâm, ngôn tuỳ pháp xuất, gầm một tiếng sẽ kinh thiên động địa, cửu tiêu lôi lạc.

Xét tới cùng Hoàng Đình chính là trụ cột của pháp thuật, cũng là căn bản của đạo, sơ tập có thể luyện pháp, trung tầng có thể hiểu đạo, cao thâm sẽ là đạo pháp hợp nhất, ngôn tuỳ pháp xuất, diễn giải thiên địa.

Một cây hoa mai, nụ mới chớm nở, một con tiểu thanh xà núp trong khe... Trên bầu trời, mặt trời mới lên, bao phủ thân hình Nam Lạc đang đọc Hoàng Đình Kinh, đạo bào màu xanh, tóc đen búi ngược, không nhiễm trần thế. Trong tay sách màu vàng kim nhạt, toả ra hào quang huyền diệu dưới ánh mặt trời.

Từ ngày mà Nam Lạc được nhận làm đệ tử ký danh đã được một năm. Lúc đó Thông Huyền Thiên Sư ban cho hắn “Hoàng Đình” rồi nói: “Cuốn sách này không phải sách mà là ngôn từ của thiên địa, ngươi đọc mỗi ngày, cho tới khi có thể kết nối thiên địa”

Có một quyển sách như vậy đương nhiên khiến Nam Lạc vô cùng mừng rỡ nhưng để hắn cao hứng nhất là Thông Huyền thiên Sư đã truyền hắn một bộ pháp quyết tu hành... Pháp quyết này có tên là “Thái Thanh cảm ứng thiên” Chia ra làm ba cấp, tầng thứ nhất: Luyện tinh hoá khí thiên.
Nam Lạc đã tu luyện được một năm nhưng vẫn còn chưa Luyện Khí thành công, lúc đầu hắn đã hỏi qua Thông Huyền Thiên Sư trước kia mình đã có thể nhập môn Luyện Khí, đã có thể tu hành vì sao sau khi tỉnh lại thì không thể.

Thông qua câu trả lời của ông mà Nam Lạc mới hiểu được, bởi vì mình bị sáp nhập một giọt huyết mạch của Tổ Vu khiến cho thân thể trở nên cường đại, khí huyết quá mức tràn đầy. Còn khí luyện được đã sớm bị Kim bằng đánh tan... Về sau tĩnh toạ tu luyện vô luận là bộ Luyện Khí pháp học từ tế tư hay là học được trong lồng giam Thương Mãng đều thô ráp quá mức, không thích hợp thân thể hiện tại.

Khổng Tuyên đã từng nói với hắn tu luyện chính là nạp thiên địa nguyên khí cho mình dùng, mượn lực lượng của Thiên Địa tuý luyện thân thể đạt tới cảnh giới Trường Sinh Vĩnh Hằng. Những thứ đó với Nam Lạc quá mức phiêu miễu, không có thao tác luyện tập, biết lý luận nhiều hơn nữa cũng là vô ích.

Mà trong “Thái Thanh cảm ứng thiên” lại có phương thức cụ thể tập luyện, không giống Thương Mãng Nhai vì huấn luyện người hầu, mà phong ấn linh dẫn sau đó tạo áp lực xung quanh khiến cho người trong lồng giam liều mạng luyện tập để tiến vào Luyện Khí.

Từ lúc học được Thái Thanh Cảm Ứng Thiên, Nam Lạc liền ngồi trước vách núi cạnh hoa mai Luyện Khí. Chẳng biết vì sao Nam Lạc không thích đả toạ tồn thần trong phòng mà là thích ngồi đây, bất luận mưa gió.

Không có tường vân trên đầu, cũng không có kim liên dưới đất, Nam Lạc còn chưa đạt tới Đạo Cảnh, đọc ra được đạo ngữ nhưng không có tinh tuý. Tuy nhiên là dưới vách lại có không ít chim bay cá nhảy tụ tập khắp nơi, lẳng lặng lắng nghe Nam Lạc tụng huyền âm của đạo.

Nam Lạc đọc xong một tờ, tâm thần trở lại hiện thực. Nhìn những chim thú còn chưa hoá hình dưới vách núi tựa như thấy được Dương Lực Đại Tiên và mình năm đó. Mang một tấm lòng cầu đạo lại chẳng thể nhập môn.

Kim Giác Ngân Giác kể từ khi Nam Lạc dược Thiên Sư nhận làm đệ tử thì mỗi khi rỗi là lại chạy theo sau lưng Nam Lạc. Thông Huyền Thiên Sư không gọi bọn chúng thì bọn chúng cũng chẳng đi trông lò lửa, hoặc tu luyện. Tựa hồ như trên người của Nam Lạc có vô vàn bí mật hấp dẫn chúng.

“Lão gia nói, như thế thì sau này ngươi sẽ dẫn nhân quả đến mình” Kim Giác Ngân Giác chẳng biết từ lúc nào đã đứng sau lưng Nam Lạc nhìn hắn, ngửa đầu lớn tiếng nói.

“Nhân quả ư, ta không biết thứ đó, ta chỉ biết họ rất đáng thương. Có một số việc ngươi không trải qua đương nhiên không thể biết có cơ hội học tập là khó thế nào. Trong bọn họ có rất nhiều người vì nghe ta tụng kinh ở đây sẽ khai ngộ, từ nay dốc lòng tu luyện, siêu thoát luân hồi” Nam Lạc đạm mạc nói, ánh mắt nhìn hư không thần sắc có chút phiêu hốt.

Kim Giác sờ cái sừng nhỏ vàng rực trên trán, nghiêng đầu nhìn cho tới lúc Nam Lạc xoay người rời đi còn không hiểu được ý tứ trong lời của hắn.

Chương 22: Quạt ba tiêu

Dịch giả: quantl

Vách đá trước Thái Cực Cung cũng không cao, một dòng suối nhỏ từ trên núi chảy xuống. Cây cối trên núi xanh um tươi tốt, bình thường những yêu thú gặp mặt sẽ đánh nhau lúc này đều vô cùng yên tĩnh. Những điều này do kề bên núi này đều là những yêu thú mới chỉ sơ khai linh khí, đối với một số việc chỉ dựa vào cảm giác mà phán đoán. Gần một năm qua mỗi ngày Nam Lạc đều tụng kinh ở đây, bọn họ liền chậm rãi tụ hợp, ban đầu chỉ có một con rắn xanh nhỏ, về sau có càng ngày càng nhiều.

Nguyên một đám tránh ở dưới tán lá cây trong rừng hoặc ẩn sau quái thạch. Bọn họ tới đương nhiên Nam Lạc biết tuy hiện giờ hắn chưa sinh ra pháp lực nhưng mỗi ngày đả toạ tồn thần, mỗi ngày tụng “Hoàng Đình” đã mang tới hiệu quả rõ ràng, xung quanh hắn trong vòng trăm mét tất cả mọi vật đều hiện ra rõ ràng...

Hiểu biết của Nam Lạc vẫn chỉ dừng lại ở xung quanh Thái Cực Cung. Thông Huyền Thiên Sư hôm này không có nhà, nghe Kim Giác, Ngân Giác nói là đi luận đạo với người khác, hai người kia một tên Nguyên Thuỷ, một tên Thông thiên. Theo như Nam Lạc thì danh tự càng lớn thì đạo hạnh lại càng không tốt. Hắn nghe xong hai danh tự này nghĩ một lát, không dám hạ lời bình, nhưng có thể luận đạo với Thông huyền Thiên Sư hiển nhiên họ rất cường đại.

Từ khi Nam Lạc tỉnh lại thì Khổng Tuyên vẫn chưa có tới, truyền âm cũng không. Nam Lạc hỏi thăm thì Thông Huyền Thiên Sư chỉ nói Khổng Tuyên có chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì cũng không biết.

Đột nhiên Nam Lạc cảm nhận được một làn sóng pháp lực chấn động khác thường.

“Di, Thái Cực Cung, chúng ta vào xem” Một giọng nữ thanh thuý truyền tới. Ngôn ngữ khinh cuồng, tựa như muốn tới là tới, không coi Thái Cực Cung ra gì.

“Các ngươi là ai, lại dám xông vào Thái Cực Cung” Người nói chuyện là Kim Giác, nó vốn ở bên ngoài, đương nhiên có thể nghe được lời của nữ tử này, lúc này lớn giọng nói.

Nam Lạc vừa sải bước ra thì thấy khói vàng xuất hiện, người liền xuất hiện bên ngoài Thái Cực Cung. Chỉ thấy một lục y nữ tử và một nam tử mặc đạo bào màu trắng đứng trước mặt Kim Giác.

Lục y nữ tử thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, trên mặt có vẻ ngang ngược. Bạch y nam tử cực kì trầm tĩnh, thậm chí có vẻ vô cùng lãnh tĩnh, không có bất cứ biểu lộ nào, chỉ lẳng lặng đứng sau lưng nàng.

Lục Y nữ tử vừa muốn mở miệng nói chuyện liền nhìn thấy Nam Lạc xuất hiện có chút kinh ngạc nói: “Tiên Thiên độn thổ?”

Nam Lạc mỉm cười nhưng lại nhìn Bạch Y Nam Tử đứng phía sau nàng... Trong mắt của Nam Lạc bạch y nam tử lãnh tĩnh kia vô cùng giống thập lục trong lồng giam, hắn không dám khẳng định, chỉ là nhìn mà không có ý lên tiếng.

Lục Y nữ tử nhìn Nam Lạc không để ý tới mình, khẽ nâng cằm nói: “Biết tiên thiên độn thổ thì sao, ta còn biết tiên thiên vân độn cơ! Có dám đấu với ta không?”

“Ta chưa thành Luyện Khí sao dám tỷ thí với cô nương” Nam Lạc mỉm cười nhìn Lục Y nữ tử nói
Kim Giác trong mắt Nam Lạc thì hồn nhiên vô cùng nhưng ở trước mặt người khác thì lại có chút uy thế không khiếp nhược trước bất cứ ai... Nghe được lời của Nam Lạc liền lớn tiếng nói: “Không cần sợ, đấu với nàng là được. Ngân Giác cầm hồ lô của lão gia tới”

“A” Trong Thái Cực Cung truyền tới lời của Ngân Giác. Nam Lạc không khỏi dở khóc dở cười, hiển nhiên Kim Giác cho rằng mình sợ, nhưng không biết hồ lô này là bảo bối gì, có nó thì mình không sợ nữa sao? Hơn nữa Ngân Giác vẫn không xuất hiện nhưng lại đáp lại lời của Kim giác. Từ điều đó Nam Lạc có thể khẳng định bọn họ nhất định đã phối hợp kiểu này vô số lần.

Lục Y nữ tử chỉ thoáng nhìn Kim Giác cũng không đáp lời chỉ nói với Nam Lạc: “Chưa Luyện Khí thành sao có thể sử dụng Tiên Thiên Độn Thổ được, đã không dám đấu, vậy thì biến, bổn tiên cô muốn đi vào chơi...”

“Ngươi nghĩ Thái Cực Cung là nói nào, muốn vào là có thể vào sao. Xem ta dùng Pháp bảo thu phục các ngươi” Ngân Giác lúc này từ trong Thái Cực Cung đi ra trên tay nó cầm một cây quạt bình thường dùng để quạt lò.

“Không phải đã bảo cầm hồ lô ra sao? Lâu như vậy, sao lại cầm thanh phiến ra đây” Kim giác nhận quạt xanh trên tay Ngân Giác thấp giọng nói...

“Hồ lô không biết từ lúc nào bị lão gia hạ cấm pháp, ta không lấy được” Ngân Giác uỷ khuất nói.

“Hì hì, thế nào, không thể mang nổi pháp bảo ra sao, nếu đã không được thì để ta vào lấy ra chơi nào” Lục Y nữ tử khẽ cười nói. Dứt lời liền bước thẳng vào Thái Cực Cung.

“Đứng lại, Thái Cực Cung không được xông loạn vào, nhanh rời đi, miễn cho ta phải thổi ngươi đi năm vạn bốn nghìn dặm” Kim Giác giương cây quạt xanh nhỏ trong tay, uy thế lẫm nhiên. Ngân giác đứng một bên gương mặt cũng nghiêm cẩn, giơ quạt lên cao, tựa hồ nếu như Lục Y nữ tử bước tiếp một bước thì sẽ quạt...
Nam Lạc thấy biểu lộ của Kim Giác và Ngân Giác rất có lòng tin với quạt xanh thì nghĩ thầm: “Chẳng lẽ là một pháp bảo cực kỳ lợi hại sao?”

Lục Y nữ tử tựa hồ cũng đã nhìn ra, có thể chiếm một đỉnh núi tốt như vậy trong Côn Luân Sơn, còn xây được một toà cung điện như vậy là hết sức khó khăn. Cũng lâu rồi mà chủ nhân của Thái Cực Cung không đi ra hiển nhiên không ở nhà, chỉ dựa vào hai đồng tử và một người còn chưa Luyện Khí làm sao thủ nổi. Nghĩ tới đây nàng càng chắc chắn rằng hai cây quạt trong tay đồng tử nhất định là một pháp bảo lợi hai...

“Giản dị tự nhiên lại có chứa cảm giác nguy hiểm, chẳng lẽ là Tiên Thiên linh bảo” Lục Y nữ tử tự mình đánh giá “Ta còn chưa có một pháp bảo thuận tay, cây quạt xanh này tinh xảo, có thanh khí vờn quanh thích hợp cho ta dùng. Ta cướp cây quạt của bọn chúng rồi về chỗ sư phụ, cho dù chủ nhân Thái Cực Cung tìm đến cũng không sợ”

Nghĩ tới đây, Lục Y nữ tử không nói lời nào mà chớp động thân hình, mờ ảo tựa mây trôi, bàn tay nhỏ bé lao thẳng tới cây quạt trong tay Kim Giác và Ngân Giác. Đúng là muốn một lần cướp cả hai cây quạt trong tay hai đứa.

Nam Lạc kinh ngạc không ngờ rằng nữ tử này lại cả gan như vậy... Đang định xông lên ngăn cản thì thấy cây quạt trong tay Kim Giác đã động, lục sắc quang mang xuất hiện, trong nháy mắt một luồng ác phong từ quạt xanh phun ra ngoài, Nam Lạc vốn chuẩn bị tiến lên lập tức dừng lại, lui về phía sau.

Lục Y nữ tử ở phía trước, thấp giọng kêu lên một tiếng, mặt đầy kinh ngạc, chỉ hơi chống cự một chút thì thân thể đã biến thành một làn khói nhẹ bay đi, còn bạch y nam tử sau lưng nàng cũng bị ác phong trong quạt thổi bay giống như một chiếc lá cây trắng nhanh chóng biến mất trong một ngọn núi ở phía sau.

Nam Lạc không khỏi kinh hãi, hắn có nghĩ tới việc quạt xanh là một pháp bảo lợi hại nhưng thật không ngờ lại lợi hại như thế.

“Kim Giác, đây là bảo bối gì vậy, lợi hại thế” Nam Lạc chỉ vào quạt xanh hỏi.

Kim Giác phất phất quạt trong tay đắc ý nói: “Lão gia bảo quạt này dùng chiếc lá đầu tiên trên cây chuối tiêu đầu tiên trong thiên địa luyện thành, nên gọi là quạt ba tiêu, lợi hại không? Chỉ là ta không thích dùng cái này, quạt một cái người đã bay xa tít tắp. Ta thích hồ lô của lão gia, có thể nhốt người vào, không thể chạy thoát được.”

Nam Lạc im lặng, lúc này hắn chỉ nhìn cây quạt nhỏ, rồi lại nhìn đôi mắt tinh khiết của Kim Giác, chẳng biết nói cái gì.

“Ta cũng thế, không thích dùng cây quạt xanh này, quạt một cái người sẽ bị đốt thành tro. Thật không thú vị, hồ lô của lão gia vẫn tốt hơn, có thể bắt người, bắt rồi có thể chậm rãi chơi” Ngân Giác đứng một bên đột nhiên nói.

Nam Lạc cười khổ, Thông Huyền Thiên Sư giao bảo bối lợi hại như vậy cho bọn chúng nhưng chúng lại không thích. Nam Lạc nhìn hai cây quạt nhỏ này, ánh mắt có chút nóng bỏng.

“Quạt ba tiêu, theo lời Kim Giác thì tựa hồ một quạt có thể bay năm vạn bốn nghìn dặm, lợi hại như vậy đấy, nếu có nó thì ngày nào đó trở về sẽ không còn sợ nguy hiểm nào trên đường nữa. Chỉ cần một quạt, thiên địa thanh tĩnh”

Chương 23: Thanh Xà ngậm kính

Dịch giả: quantl

Người có cao thấp, lực có mạnh yếu, pháp bảo đương nhiên cũng có chênh lệch, mỗi một loại pháp bảo đều có một loại công dụng đặc biệt. Muốn biết uy lực của pháp bảo phải xem người dùng nó là ai, pháp bảo phân làm tiên thiên và hậu thiên nhưng mạnh hay yếu lại không phải tuyệt đối.

Quạt ba tiêu nếu là do Thông Huyền Thiên Sư luyện thành thì có thể coi như là hậu thiên pháp bảo.

Nhưng Nam Lạc không ngờ một kiện pháp bảo trong tay của Kim Giác lại có uy lực như thế, Nam Lạc có thể khẳng định nếu như mình bị quạt hẳn là cũng sẽ bay tới một ngọn núi khác...

Có thể coi đây là loại pháp bảo thuộc tính phong có khả năng công kích.

“Cho ta xem một chút” Nam Lạc có chút nóng bỏng nói

Kim Giác, Ngân Giác cùng đưa cây quạt xanh ra khiến Nam Lạc trong một lúc cũng không biết nên nhận cái nào, nhìn cặp mắt hắc bạch phân minh của chúng, tinh khiết không có chút tạp chất. Nam Lạc không khỏi có cảm giác muốn vuốt cái sừng nhỏ trên đầu chúng.

Lòng thầm nghĩ người khác muốn lừa pháp bảo của các ngươi cũng thật dễ dàng...

Nam Lạc thuận tay cầm lấy hai cây quạt, khi cầm cảm thấy nặng trịch không nhẹ như lông hồng giống như mình tưởng tượng. Cẩn thận quan sát, trên mặt xanh mơn mởn, rìa được khảm màu vàng. Nam Lạc không phân biệt được sự bất đồng giữa hai cây quạt. Nhìn xung quanh một lần, tìm nơi trống trải, chuẩn bị quạt thử một chút, xem cảm giác phong vân biến sắc nó như thế nào. Sau khi xác định rằng sẽ không làm tổn hại đến cây cỏ, thì khẽ vung lên, một cơn gió mát tràn ra.

“Hì hì...”

Sau lưng truyền tới tiếng cười của hai đồng tử, Nam Lạc lại dùng sức quạt, bụi đất bay tứ tán...

“Hì hì”

Nam Lạc lại tiếp tục vung vẩy, thử đủ cách nhưng chỉ có bụi đất tung bay.

Không thấy được cảnh tượng ác phong gào thét cũng không thấy được hoả diễm đốt người thành tro như Ngân Giác nói.

“Hai cây quạt này ngoại trừ lão gia ra chỉ có hai chúng ta là có thể sử dụng, cần chú ngữ và pháp quyết phối hợp mới được. Để ta dạy cho ngươi” Kim giác cười hì hì chạy tới

Nam Lạc hít một hơi thật sâu, khó nhọc nhổ ra hai chữ: “Không cần...”

Pháp bảo này quá hấp dẫn, có nó còn có ai chăm chỉ đi tu luyện nữa, Nam Lạc có thể xác định nhất định có rất nhiều người tu luyện cả đời cũng không đỡ nổi một quạt của quạt ba tiêu này, hắn sợ rằng mình không ngăn được cảm giác muốn dùng quạt ba tiêu cho nên lập tức xoay người về nội cung, sợ rằng khi liếc mắt lại nhìn thì sẽ muốn biết khẩu quyết khu động quạt.
Kim Giác và Ngân Giác chớp cặp mắt to hắc bạch phân minh nhìn Nam Lạc rời đi, tựa như chúng đang nghi hoặc vì sao khi nãy vẻ mặt hắn còn đang nóng bỏng thế mà lúc này mình muốn nói pháp quyết cho hắn nghe thì hắn lại cự tuyệt... Bọn chúng có tâm hồn thuần khiết, không nghĩ ra thì trong chớp mắt cũng sẽ quên mất.

Nam Lạc vốn tưởng lục y thiếu nữ nhất định sẽ quay lại, khi trở về sẽ có cách khắc chế quạt ba tiêu trong tay Kim Giác hoặc mang một người lợi hại hơn đến. Vì vậy hắn cố ý nhắc nhở Kim Giác, Ngân Giác.

Không ngờ Kim Giác, Ngân Giác lại nói không quan tâm. Nam Lạc nghi hoặc hỏi lý do thì Kim Giác ngẩng đầu ưỡn ngực đắc ý nói, vì nhất định họ sẽ nghe ngóng lại lịch của Thái Cực Cung, sau khi biết rồi thì nhất định không dám tới nữa.

Nam Lạc không hiểu nhiều về uy danh Thái Cực Cung nên lúc đó không nói gì thế nhưng trong lòng thì đã chuẩn bị sẵn cách ứng phó.

Buổi tối tu luyện bên vách núi Thái Cực Cung, trong lòng lúc nào cũng nhớ đến việc này nhưng vài ngày qua đi, không thấy lục y nữ tử xuất hiện nên hắn cũng bắt đầu tin lời của Kim Giác và Ngân Giác.

Thái Cực Cung có uy danh như vậy khiến Nam Lạc không khỏi nghĩ tới gương mặt không hề có hỉ nộ ái ố của Thông Huyền Thiên Sư.

Cảnh đêm yên tĩnh, tinh quang mờ mịt, như có như không bay lả tả trên người Nam Lạc. Khiến hắn mang theo một chút sắc thái thần bí.

“Sư tôn, sư tôn...”

Trong tai Nam Lạc đột nhiên truyền tới một thanh âm giống như trẻ thơ vậy. Nam Lạc nghi hoặc nhìn chung quanh một lần. Chỉ thấy xung quanh đen kịt, tinh quang mờ ảo khiến cảnh vật đều trở nên mơ hồ.

“Sư tôn, sư tôn, ta ở đây...” Ngay khi Nam Lạc nghĩ mình nghe nhầm thì thanh âm trẻ thơ đó vang lên lần nữa.
Nam Lạc chậm rãi nhắm con ngươi lại, khi hắn mở mắt ra thì trước mặt đã trở nên vô cùng rõ ràng. Hắn chưa luyện khí nhưng thân thể lại xuất hiện một ít năng lực kì dị. Cái năng lực mà giúp hắn có thể nhìn ban đêm rõ như ban ngày được gọi là thiên nhãn thuật, trong lòng hắn nghĩ tới có một ngày, thần thông này chỉ cần một cái liếc cũng có thể nhìn thấu hết thiên địa vạn vật.

Một con tiểu thanh xà đang ở dưới cây hoa mai. Đầu ngẩng lên rồi khi Nam Lạc nhìn thấy thì nó lập tức cúi đầu một chút, tựa như dập đầu...

“Là ngươi gọi ta sao?” Nam Lạc nghi hoặc hỏi

“Vâng, sư tôn” Tiểu thanh xà lắc lư cái đầu, thanh âm như trẻ thơ lại vang lên

“Sao ngươi gọi ta là sư tôn” Nam Lạc nghi hoặc hỏi

“Nhờ có sư tôn ở đây diễn giải mà ta hiểu được rất nhiều chuyện, cũng biết được phương pháp tu luyện, vì vậy ngài đương nhiên là sư tôn của ta” Tiểu Thanh Xà nói

Nam Lạc không nghĩ tới còn có việc này xảy ra, hắn luôn có một cảm giác thương tiếc với những dã thú nghe mình tụng Hoàng Đình Kinh... Trong chúng lúc nào cũng có hình bóng của mình và Dương Lực Đại Tiên” Nếu lúc đó mình không bị bắt về, chỉ sợ bây giờ cũng chạy khắp nơi nghe người ta diễn giải học pháp. Nhất định cũng giống như bọn họ vậy” Nam Lạc thường nghĩ như thế.

“Ha ha, ngươi có thể ngộ đạo, ta rất cao hứng, nhưng không cần gọi ta là sư tôn, cứ gọi ta Nam Lạc là được”

“Sư tôn giúp ta mở linh ngộ, giúp ta bước trên đường tu hành, đương nhiên ta phải gọi người như vậy” Tiểu Thanh Xà kiên quyết nói, thanh âm yếu ớt nhưng lại có cảm giác cương nghị, kiên quyết.

Nam Lạc nghe xong không khỏi xúc động, nguyên lai sinh linh nào trong thiên địa đều có ơn tất báo, cũng không phải chỉ người hiểu điều đó.

“Trên đường tu hành ta đi sớm hơn ngươi một bước, ngươi có thể gọi ta một tiếng... Đạo huynh! Ngươi gọi ta có việc gì. Có nghi vấn gì” Nam Lạc khẽ cười nói

Tiểu Thanh Xà không lên tiếng chỉ thả thân thể ra, một vật màu xanh có hình dạng tròn như tảng đá xuất hiện. Nam Lạc nhìn kỹ lại thì tựa như đó là một tấm gương.

Tiểu Thanh Xà cúi người dùng miệng cắn, thân hình ở trườn giữa núi đá tựa như đất bằng. Đi đến trước mặt Nam Lạc nhẹ buông chiếc gương xuống.

Nam Lạc cúi người nhặt lên, cảm giác lạnh buốt.

Quả là một cái gương. Chỉ thấy mặt kính bị bụi mờ che phủ. Tựa hồ như có một đám mây ẩn trong kính. Chiếu trái chiếu phải mà không chiếu được vật gì. Nam Lạc ngờ rằng vì đang giữa đêm nên mới không có diệu dụng gì thôi.

Mặt sau có màu xanh, phía trên có hoa chim, cá trùng, phảng phất như đại đạo, từ đó tuyền tới một loại khí tức mệnh mông huyền diệu. Nhưng đồ án kia chuyển động theo chiếc gương rồi trở thành những hình dạng khác nhau.

Chương 24: Vu Tộc thần thông

Dịch giả: quantl

Dưới ánh sao, tấm gương tản ra một khí tức thần bí.

“Đây là cái gì? Pháp bảo? Tại sao không giữ cho bản thân” Nam Lạc hỏi

“Đây là chiếc gương do con trộm từ Hắc Thuỷ Đại Vương tới. Cũng không biết có thể làm gì, chỉ biết là Hắc Thuỷ Đại Vương mỗi ngày đều thổ nạp linh khí trước gương nên chắc là đồ tốt, vì vậy con mới trộm tới dâng cho sư tôn” Tiểu Thanh Xà lắc lư cái đầu, tựa như có chút đắc ý.

Nam Lạc không nghĩ tới việc thứ này là do tiểu thanh xà trộm. Tuy nó nói đơn giản như vậy nhưng Nam Lạc có thể tưởng tượng được Hắc Thuỷ Đại Vương coi trọng tấm gương như vậy, phòng hộ ắt hẳn phải vô cùng nghiêm mật, tiểu thanh xà trộm được gương hẳn đã phải rất mạo hiểm…

Đột nhiên Nam Lạc có cảm giác nguy hiểm, sau đó một luồng khí tanh tưởi vọt tới. Từng đợt quái âm cũng theo đó kéo tới, Nam Lạc từng nghe thấy Thanh Giao Vương trên Thương Mãng Nhai phát ra thanh âm không khác mấy.

“Là Hắc Thuỷ Đại Vương” Tiểu Thanh Xà vội trườn đến bên cạnh Nam Lạc.

Không cần nó nói, Nam Lạc cũng đoán được đó là Hắc Thuỷ Đại Vương phát hiện mất trộm gương nên truy đuổi tới đây.

Chỉ thấy cánh rừng rậm rạp bị gạt ra thành một con đường, một con đại xà đen như mực, hai mắt hiện hồng quang, đứng ở dưới vách đá dựng đứng. Một luồng khí tanh tưởi xuất hiện cùng nó rồi nhanh chóng bao phủ không gian.

“Là ngươi, ra là ngươi bảo Tiểu Thanh Xà trộm bảo kính của ta” Hắc Thuỷ Đại Vương khàn giọng nói, trong miệng không ngừng phát tán khí độc, khiến Nam Lạc không khỏi nhíu mày. Tuy có chút khó chịu nhưng cũng chẳng có cảm giác trúng độc.

Nam Lạc nghe được lời của nó, hắn không thể nói không được bởi vì trên tay đã cầm gương, hơn nữa gương do Tiểu Thanh Xà hiếu kính hắn… Nhưng cũng không thể nói là phải bởi hắn không hề bắt nó đi trộm.

“Ngươi nhận ra ta à” Nam Lạc hỏi

Hắc Thuỷ Đại Vương khàn giọng ong ong nói: “Người tụng kinh trước Thái Cực Cung, thanh danh lớn như vậy, có ai không biết. Chỉ là không ngờ những người luôn coi ngươi có tấm lòng bồ tát lại làm ra cái trò ăn trộm này”

Trong một năm tụng Hoàng Đình Kinh Nam Lạc đã có một danh xưng chính là tụng kinh nhân. Cái danh tự này chỉ lưu truyền trong núi, chính Nam Lạc thì lại chẳng biết gì…

“Sư tôn không bắt ta đi trộm, là ta tự mình làm” Tiểu Thanh Xà ở sau lưng Nam Lạc đột nhiên nói

Hắc Thuỷ Đại Vương nghe được lời của nó, hồng quang trong mắt đại thịnh, một luồng sát khí lạnh thấu xương loé lên nhưng rồi lại tiêu thất hiển nhiên vô cùng kiêng kị Nam Lạc.

Hí…Hí… Hắc Thuỷ Đại Vương thè cái lưỡi đỏ nói: “Nếu đã gọi là sư tôn thì cần gì phải phủ nhận. Tụng Kinh Nhân đã muốn tấm gương thì ta sẽ tặng cho ngươi, ngày khác ta sẽ tới nghe ngươi tụng kinh”
Hắc Thuỷ Đại Vương chẳng lẽ lại muốn bỏ đi, không cần gương nữa sao… Vốn Nam Lạc còn định trả gương cho nó. Nhưng chỉ cần nó vừa rời đi thì thù này sẽ hoá lớn, vài ngày nữa hẳn không phải là tới nghe tụng kinh mà là thỉnh bằng hữu tới báo thù.

Trong lòng Nam Lạc đột nhiên sinh ra sát niệm, điều này khiến chính hắn cũng có chút kinh ngạc, chẳng lẽ vì rời bộ tộc đã lâu, tâm tính cũng trở nên lạnh lẽo, coi thường sinh mạng sao. Nam Lạc xoay người chậm rãi bước về Thái Cực Cung, cước bộ thong thả, thế nhưng trong lòng lại chẳng yên.

Tinh quang mê ly, khói độc bao phủ

Đúng lúc này một luồng gió ác nháy mắt bổ nhào tới, một cái miệng to như chậu máu táp về phía Nam Lạc... Đòn này từ Hắc Thuỷ Đại Vương, nó nhìn thấy bộ dạng thất thần của Nam Lạc liền sinh lòng đánh lén.

Mắt thấy sắp cắn trúng Nam Lạc, răng nanh màu trắng ởn nhe ra, lấp lánh dưới ánh sao

Trong mắt Hắc Thuỷ Đại Vương loé lên sự điên cuồng, người của Thái Cực Cung thì sao, giết ngươi rồi ta lập tức bỏ chạy, có ai bắt nổi ta nào.

Răng rắc!

Đó là tiếng va chạm răng vào răng với lực cực mạnh phát ra từ miệng Hắc Thuỷ Đại Vương. Nó kinh hãi, ngay khi sắp cắn xuống thì đột nhiên Nam Lạc biến mất, tại sao...

Đúng lúc này trong đầu Hắc Thuỷ Đại Vương vang lên một tiếng lớn, một cảm giác mê muội bao phủ nó. Thân hình nặng nề rơi trên mặt đất, đầu lâu cũng đã vỡ vụn. Hắc Thuỷ Đại Vương trong lòng hoảng hốt, xuất hiện ý thoái lui, uy danh của Thái Cực Cung làm trong lòng nó sinh ra sự sợ hãi. Nếu như không đi thì hôm nay chỉ sợ sẽ phải chết ở đây. Đã kinh qua vô số lần thảm chiến nó biết lúc này không thể ngã xuống, bằng không chắc chắn phải chết.

Nó gắng gượng tinh thần, há cái miệng lớn, một viên đội đan xuất hiện trên không, rồi trở nên lớn lên, linh khí bốn phương dũng mãnh tràn vào trong nội đan của Hắc Thuỷ Vương, một uy áp khổng lồ khuếch tán khắp bốn phương tám hướng, khói độc đen đặc nhanh chóng bao phủ không gian này...
Tiểu thanh xà tránh ở trên vách đá run rẩy, thậm chí cả liếc trộm cũng không dám.

Đây là chiêu thức liều mạng của Hắc Thuỷ Đại Vương, những yêu loại khai ngộ linh trí như chúng nếu như không bái sư học pháp thì đây chính là thủ đoạn công kích hữu hiệu nhất. Trong nháy mắt thu nạp nguyên khí trong không gian để không ngừng cường hoá bản thân. Tuy dùng chiêu này xong nhất định phải điều dưỡng một khoảng thời gian ngắn mới có thể khôi phục nhưng lại là thủ đoạn tốt nhất trong lúc liều mạng.

Lúc này Hắc Thuỷ Đại Vương liếc mắt nhìn xem kẻ công kích sau lưng mình là ai, chỉ thấy trong khói độc màu đen có một đại hán thân cao vài trượng, thần tình lạnh lẽo nhưng trong mắt lại có hoả diễm rừng rực cháy. Chỉ thấy bàn tay khổng lồ của hắn vươn ra đã nắm lấy nội đan của mình, chớp mắt Hắc Thuỷ Đại Vương đã không còn cảm nhận được nội đan của mình

“Không... Đại Tiên tha mạng...” Trong lòng Hắc Thuỷ Đại Vương cảm thấy sợ hãi, không kìm được mà cao giọng xin tha, thế nhưng đáp lời nó lại là một bàn chân cực lớn.

Bàn chân hạ xuống, thế như núi sập...

Phanh, chân to đạp trên đầu Hắc Thuỷ Đại Vương. Rắc một tiếng giòn vang, sau khi chân to dời đi, đầu Hắc Thuỷ Đại Vương đã biến thành một bãi thịt nát trên mặt đất.

Cực hán cao mấy trượng hé miệng, khói độc màu đen lập tức bị hắn hút vào trong miệng. Ngay sau đó thân thể hắn nhanh chóng thu nhỏ lại, biến thành một người bình thường, sắc mặt có chút tái nhợt, chính là Nam Lạc.

Nam Lạc cúi đầu liền phát hiện toàn thân loã lồ, bụi vàng xuất hiện thân hình đã biến mất tại chỗ.

Khi hắn hiện ra lần nữa, trên người đã có thêm một đạo bào màu xanh

Tiểu Thanh Xà vội trườn tới dưới chân Nam Lạc, trong mắt xuất hiện hào quang sùng bái tựa như con người. Trong mắt tiểu thanh xà thì Hắc Thuỷ Đại Vương hùng mạnh chỉ trong chớp mắt đã bị sư tôn giẫm thành thịt nát, kết quả này khiến nó cảm thấy hài lòng, trong lòng không khỏi đắc ý với cách làm của mình.

Nam Lạc ngồi xổm xuống, mở bàn tay, một viên nội đan màu vàng xanh tản ra một mùi tanh hôi, tiểu thanh xà nhìn thấy lại vô cùng kích động.

“Ngươi thu thứ này đi, còn về việc bái sư, hãy bỏ qua đi, từ nay về sau mỗi ngày ngươi đến nghe ta giảng đạo là được, có chỗ nào không hiểu cứ hỏi. Viên nội đan này hẳn hữu dụng với ngươi, coi như quà đáp lễ nhỏ đi” Nam Lạc đưa viên nội đan vào trước miệng tiểu thanh xà, khẽ cười nói.

“Cảm ơn sư tôn” Răng nanh tiểu thanh xà lướt qua, đã nuốt lấy viên nội đan to như quả trứng chim.

Nam Lạc nhìn tiểu thanh xà nuốt vội viên nội đan này, không khỏi đưa tay sờ lên đầu nó, tiểu thanh xà dán đầu vào trong lòng bàn tay Nam Lạc, thân thiết cọ đầu vào tay hắn.

Nam Lạc cười khẽ. Đứng dậy đi tới trước thi thể đại xà, một ngọn lửa xuất hiện trong tay hắn, vung tay lên, ngọn lửa rơi vào trên thi thể Hắc Thuỷ Đại Vương, rồi thiêu nó thành tro tàn.

Hành động có phần giống giết người diệt khẩu, đốt xác thành tro, không để lại dấu vết

Chương 25: Đạo gia nguyên thần

Dịch giả: quantl

Một năm nay, tuy Nam Lạc không bước vào luyện tinh hoá khí, nhưng khô toạ sáu năm tĩnh tâm tồn thần đã thể hiện ra chỗ tốt. Thần thông hoá thành cự nhân chính là một loại thần thông đặc biệt của Vu Tộc – Pháp Tượng Thiên Địa, bất quá lại khác với Vu Tộc. Vu Tộc dùng máu huyết để thôi động thần thông còn Nam Lạc lại dùng pháp lực để khởi động. Cho nên bây giờ hắn còn chưa hoàn toàn tiến vào Luyện tinh hoá khí thì pháp lực cũng chẳng dùng được bao lâu.

Vu Tộc luyện tinh, Yêu Tộc luyện khí, Thông Huyền Thiên Sư nói cho Nam Lạc biết như vậy, lúc đó Nam Lạc hỏi: “Chẳng lẽ chúng ta không luyện khí sao?” Thông Huyền Thiên Sư nói: “Đạo gia chúng ta trước luyện tinh hoá khí, sau luyện khí hoá thần cuối cùng tinh khí hợp nhất thành nguyên thần, dung hợp thiên địa đại đạo, siêu thoát luân hồi...”

Nam Lạc trước dung hợp huyết mạch của Chúc Dung, máu huyết căng tràn, như vậy thì không cách nào hình thành nội tức, chỉ có đạo gia nhất mạch của Thông Huyền Thiên Sư mới có thể thông qua luyện tinh sinh ra khí cảm. Máu huyết căng tràn muốn luyện tinh hoá khí thì càng khó, nhưng khi làm được thì pháp lực lại thâm hậu hơn rất nhiều so với những người khác.

Tổ Vu huyết vô cùng trân quý chẳng những có thể giúp Vu Tộc chiết xuất huyết mạch mà còn ẩn chứa đại đạo thần thông. Tựa như phương pháp truyền thừa của Dương Lực đại tiên vậy. Pháp Tượng Thiên Địa của Nam Lạc chính là được truyền thừa từ đây, ngọn lửa kia tuy ẩn chứa khí tức vô cùng yếu của Địa Sát Độc Hoả nhưng dù sao cũng là hoả mạch của Chúc Dung.

Đột xong thi thể của Hắc Thuỷ Đại Vương, tiểu thanh xà cũng đã sớm biến mất, phỏng chứng là để tiêu hoá viên nội đan kia...

Về việc giả bộ tâm thần bất an để dụ dỗ Hắc Thuỷ Đại Vương ra tay, Nam Lạc cảm thấy không được tự nhiên. Hắn không cho rằng mình là người tốt, nhưng tế tư từng bào hắn: “Ân oán rõ ràng, tính tình hơi lạnh, nhưng trong lòng lại chứa một chút thiện lương”

Hắn vẫn tiếp tục tu luyện, sáng sớm tụng Hoàng Đình Kinh, người nghe đã giảm đi rất nhiều. Hắc Thuỷ Đại Vương đằng đằng sát khí tới đương nhiên đã kinh động không ít người, đêm qua hẳn họ đã âm thầm theo dõi...

Cái danh tụng kinh nhân trước cửa Cung Thái Cực chỉ sợ đã biến thành màu xám, trong lòng Nam Lạc nghĩ tới đây không khỏi bật cười, hết thảy đều phong khinh vân đạm, ta tụng đạo của ta, vốn cũng chẳng phải là vật lộn đọ sức gì mà cần tới thanh danh, sao phải để ý người khác làm chi.

Khô toạ sáu năm, tĩnh lặng và an bình càng khiến tâm tình Nam Lạc trầm như vực sâu.

Thông Huyền Thiên Sư đã trở lại, Thái Cực Cung trở về an bình như cũ, không có người dám sinh sự trước cửa Cung... Thông huyền Thiên Sư dù không nói gì nhưng cũng chưa từng ngăn cản việc Nam Lạc tụng Hoàng Đình Kinh.

Có Hoàng Đình kinh, Nam Lạc tựa như cũng không có gì để hỏi Thông huyền Thiên Sư. Cứ như vậy Nam Lạc tụng kinh, Kim Giác Ngân Giác quạt lò, lúc rảnh lại chống cằm nghe hắn tụng. Bọn chúng rất thích nghe Nam Lạc kể chuyện xưa, nghe Nam Lạc kể về cuốc sống ở Dương Bình Thị Tộc, thích nghe Nam Lạc bị bắt rồi bị nhốt trong lồng giam, một lần lại một lần, không sợ làm phiền người khác, mỗi lần đến đoạn này, chúng lại vô cùng tức giận, lớn tiếng nói muốn đi tìm Ưng Vương Tam Thái Tử giúp Nam Lạc hả giận...

Khi Nam Lạc kể về Dương Lực Đại Tiên, lúc thì bọn chúng bảo nó nhát gan lúc thì bảo nó vô dụng, cuối cùng còn nói nếu như gặp nó nhất định gọi nó đến đây, lúc đó không ai dám làm gì nó cả.Bất tri bất giác lại qua một năm, đến tận lúc này Nam Lạc đã ở Thái Cực Cung được chín mùa xuân thu.

Đột nhiên trong tai Nam Lạc truyền tới thanh âm của Thông Huyền Thiên Sư, vội vã đứng dậy chạy vào trong Thái Cực Điện. Chỉ nghe Thông huyền Thiên Sư nói: “Ta có một đạo hữu, cách đây ba ngàn dặm có xây một toà Ngọc Hư Cung, ba đêm sau sẽ chính thức khai sơn thu đồ đệ, ngươi nếu có tâm thì có thể tới thử xem...”

Nam Lạc vội đáp: “Đệ tử một lòng phụng dưỡng sư tôn, chưa bao giờ hai lòng”

Thông Huyền Thiên Sư nhẹ nhàng nói: “Ngươi không cần quan tâm điều đó, nếu ngươi bái người khác, ta sẽ không trách tội đâu. Đạo hữu Nguyên Thuỷ Ngọc Hư Cung cũng là một chi của đạo gia nhất mạch, ngươi không cần lo lắng công pháp không hợp”

Nam Lạc nghe xong, trong lòng khe khẽ thở dài, cúi đầu đáp: “Vâng sư tôn”

Vốn Nam Lạc còn muốn một ngày nào đó được Thông Huyền Thiên Sư thu làm đệ tử chính thức nhưng trong lời ông bây giờ đã có ý nói cho hắn biết là không thể nào...

--------------Côn Luân Sơn kéo dài vạn dặm, Thái Cực Cung đã chiếm lĩnh linh mạch chi nguyên trong vòng ngàn dặm. Còn Ngọc Hư Cung ở một ngọn núi khác cách đó ngoài ba ngàn dặm.

Nam Lạc không cách nào đạp mây bay đi, đã muốn tới thì chỉ có thể độn thổ thôi...

Độn thổ của hắn lại khác với Thổ Độn thuật bình thường bởi vì nó là do Dương Lực Đại Tiên dùng phương pháp truyền thừa, cho nên không thuộc về pháp thuật mà có thể coi là thần thông bổn mạng của hắn.

Thần thông khó truyền thừa, pháp thuật lại có thể truyền thụ bởi vì pháp thuật là thứ được những đại thần thông giả dựa vào thần thông của mình chế tạo nên. Tuy trong thiên địa có không ít người có tài trí trác tuyệt có thể tự ngộ pháp thuật, uy lực thậm chí không dưới những đại thần thông nhưng dù sao đó cũng chỉ là số ít. Cho nên giữa thiên địa này năng lực Tiên thiên đều được gọi là thần thông, hậu thiên học tập thì gọi là pháp thuật...

Nam Lạc từ biệt Thông Huyền Thiên Sư, rồi dưới ánh mắt hâm mộ của Kim Giác, Ngân Giác bắt đầu rời khỏi Thái Cực Cung. Lúc đi, hai người bọn chúng đã lén lút đi từ trong Thái Cực Cung ra rồi một lấy từ trong ngực một cái hồ lô xanh, một lấy một sợi tơ vàng, nhét vào trong tay Nam Lạc nói là để cho hắn phòng thân trên đường đi. Nam Lạc trả lại, hai người không biết nặng nhẹ trộm bảo bối cho Nam Lạc, nhưng hắn thì không dám thu lấy.

Hắn dám khẳng đinh rằng Kim Giác, Ngân Giác trộm pháp bảo đều nằm trong lòng bàn tay của Thông Huyền Thiên Sư, nếu như mình không biết thân biết phận mà cầm đi thì ngay cả kí danh đệ tử cũng không xứng.

Kim Giác Ngân Giác thấy Nam Lạc không nhận, cuối cùng đành phải nói: “Nếu gặp nguy hiểm thì phải báo danh Thái Cực Cung ra”

Nam Lạc thầm nghĩ nếu thực sự gặp nguy hiểm, chỉ còn cách trốn chạy, báo danh Thái Cực Cung ra e rằng sẽ còn chết nhanh hơn, người khác sợ Thái Cực Cung nên sẽ không nghĩ tới việc lưu thủ, tha cho địch nhân một mạng.

Trước giờ chúng đều ở trước cung ra oai cho nên không ai dám động, khi đi ra bên ngoài nếu tới mức phải báo danh thì chỉ sợ người ta sẽ lập tức giết người diệt khẩu. Thanh danh chỉ có thể dùng để uy hiếp lúc chưa tranh đấu, còn nếu đã giao chiến thì chỉ đành dựa vào bản lĩnh thôi.

Thanh sơn, hải thuỷ, có tử vân tường khí thì cũng có nơi ác thuỷ sát khí.

Ba ngàn dặm, nếu là đường lớn thì chỉ mất một ngày là Nam Lạc có thể tới chỉ là trong Côn Luân Sơn Mạch lại là một việc vô cùng phiền toái. Đi ngang qua núi có đại yêu chiếm giữ cũng chẳng phải chuyện đơn giản, nếu đối phương tâm tính ôn hoà thì đương nhiên kệ ngươi qua núi nhưng nếu là kẻ hung ác bá đạo thì đành phải dựa vào bổn sự rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau