NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tiên thiên ngũ hành đại đạo

Dịch giả: quantl

“Ai, ai mà dám làm càn sử dụng pháp thuật trong cung như vậy” Không đợi những thị vệ có phản ứng, trong hư không vô thanh vô tức nổ tung, tựa như đột nhiên xuất hiện thêm một mặt trời, sáng rọi sặc sỡ, giờ khắc này không ai có thể mở to mắt, cho dù là vận dụng pháp lực bảo hộ cũng không có tác dụng gì. Lúc này giữa thiên địa chỉ có ngũ thải quang hoa phô thiên cái địa.

“Là thái tử Khổng Tuyên”

Có người phục hồi tinh thần lại sau khi thấy đạo pháp của Khổng Tuyên thấp giọng hô, trong lòng tất cả, Khổng Tuyên luôn mỉm cười ôn hoà, thanh âm thân thiện, tiếu dung ân cần... Nhưng giờ này khắc này, tất cả đều cảm thấy pháp lực khủng bố trong quang hoa phô thiên cái địa kia.

“Thái tử Khổng Tuyên lại có được thần thông như vậy sao”

Trong lúc mọi người còn đang thất thần chấn kinh thì trong không trung truyền tới tiếng thét lớn: “Khổng Tuyên, ngươi dám làm càn như vậy chớ trách Kim Bằng ta không nể mặt”

Là Kim Bằng Thái Tử

“Ta và ngươi đã bao giờ nể mặt nhau sao” Khổng Tuyên lạnh lùng nói

Lúc này ngũ sắc quang hoa phô thiên cái địa đã đã tiêu thất, không ai biết Khổng Tuyên ở đâu nhưng thanh âm lạnh lẽo của y lại truyền khắp hư không.

Đó là thái tử Khổng Tuyên ư, mọi người cơ hồ không thể tin nổi.

“Thái Tử Khổng Tuyên tựa như có thâm cừu đại hận với Thái Tử Kim Bằng vậy”

Lúc này có người biết Nam Lạc bị thương nặng bỏ chạy từ Kim Sí Đại Bằng Điện, trong lòng mơ hồ đoán được vì sao Thái Tử Khổng Tuyên lại như vậy.

“Khổng Tuyên, ngươi muốn chết à...” thanh âm của Kim Bằng quanh quẩn trong hư không, khiến xung quanh tựa như đang run rẩy. Sau khi dứt lời, Kim Quang loé lên, Kim Bằng xuất hiện trên bầu trời Kim Sí Đại Bằng điện.

Kim Bằng nổi giận, gã tuyệt không nghĩ tới việc Khổng Tuyên lại đột nhiên khiêu khích mình, mình còn chưa tìm đến y mà y lại dám gây sự với mình. Gã lúc này đã sớm quên việc tiện tay đánh đồng tử của Khổng Tước Điện.“Hôm nay xem ngươi đến cùng là vì cái gì, quả nếu như không có giải thích hợp lý thì nhất định sẽ bắt giữ ngươi, phong ấn trăm năm, đến lúc đó cho dù là Cung Chủ cũng không thể nói gì được...” Kim Bằng thầm nghĩ. Chính lúc này trong hư không xuất hiện một sợu ánh sáng mảnh nhưng chói mắt, phảng phất ở nơi xa xôi mà phảng phất như lại xuất hiện trước mắt, không có người nào dám rời ánh mắt khỏi sợi ánh sáng đó.

Đột nhiên sợi ánh sáng mảnh như tơ nhện kia đột nhiên bành trướng, tựa như mặt trời ló khỏi mây.

“Đó là Tiên Thiên Ngũ Hành đại đạo” Kim Bằng kinh hãi phất tay, một đạo kim quang ngăn cản trước mặt, bản thân thì hoá thành một con Kim Sắc Đại Bàng, toàn thân loé lên ánh vàng nhàn nhạt, che khuất bầu trời, hai cánh chấn động, dường như muốn bay khỏi vùng bao phủ của ngũ thải quang hoa...

Kim Sí Đại Bằng Điểu là một trong những loài chim bay nhanh nhất trong thiên địa, sinh ra đã hiểu được phong độn thuật, động hai cánh có thể bay xa vạn dặm. Chỉ là gã đã chậm một bước, ngay khi mới hoá thành chim đại bằng thì gã cũng đã bị ngũ thải quang hoa bao phủ, chỉ thấy năm luồng ánh sáng lưu chuyển, phảng phất như năm loại dây thừng khác nhau quấn chặt lấy Kim Bằng.

Kim Bằng biến thành chim đại bàng, ở phần rìa mỗi cánh có một chiếc lông vũ có màu sắc đậm hơn tất cả những chiếc lông khác. Hai chiếc lông vũ này tuôn ra một cơn gió tựa như nước, tạo thành những gợn sóng vô hình trong không gian.

Nhưng vẫn bị ngũ thải quang hoa áp chế, hai cánh Kim Sí Đại Bằng khẽ động, mây trên bầu trời đã sớm bị Kim Sí Đại Bằng quạt ra ngàn dặm, Bất Tử Cung đột nhiên xuất hiện một đạo hoả diễm, người trong nội cung ngẩng đầu quan sát, trong lòng chấn kinh. Bọn họ biết đây là cấm pháp của Bất Tử Cung, cấm pháp này đã từng khởi động khi Phượng Hoàng đại chiến tu sĩ trong thiên hạ, thế mà bây giờ cấm chế lại tự động mở ra vì chấn động từ cuộc chiến của Khổng Tuyên và Kim Bằng.

Pháp lực cao cỡ nào đây, tất cả thầm nghĩ.

Cuối cùng ánh sáng từ Kim Sí Đại Bằng phát ra càng lúc càng yếu, còn quang hoa thì lại càng thêm mạnh mẽ, càng thêm chói mắt. Mọi người không kìm được khép mắt lại, đến khi mở ra thì bầu trời cũng đã trở nên yên tĩnh.“Kim Bằng, hôm nay ta sẽ lấy hai chiếc Phong Linh Kim Vũ này, nếu như đồng tử ta không may mất mạng thì ta sẽ tới lấy tính mệnh của ngươi...” Khổng Tuyên vừa dứt lời, Kim Bằng đã từ trong không trung rơi xuống, phịch một tiếng rớt trên Kim Sí Đại Bằng điện, rất lâu sau cũng không nói được một câu cũng không thể động đậy được. Thị Vệ của Bất Tử cung vội vã tới gần.

Cuộc chiến vừa rồi, không ai có thể cản được nhưng bây giờ phải lập tức hành động, nếu không khi Cung Chủ giận dữ nhất định họ sẽ gặp xui xẻo.

Không ai ngờ Khổng Tuyên vốn ôn hoà lại tàn nhẫn tới vậy, tất cả đều biết Phong Linh Kim Vũ là thuộc tính tiên thiên của Kim Bằng, có chứa năng lực Phong Độn... thế mà bây giờ lại bị cướp đoạt.

Đúng lúc này trong hư không đột nhiên xuất hiện một đạo hoả diễm, to như lửa đèn thế nhưng lại có khí tức huỷ thiên diệt địa. Sau đó hoả diễm tựa như tìm được vật để thiêu đốt, đột nhiên phóng lớn, đến khi cao cỡ một người thì hoá thành một thân ảnh hư ảo.

“Đó là công chúa Chu Tước” Có người thấp giọng kinh hô, vừa nãy Thái Tử Kim Bằng vừa đánh với Thái Tử Khổng Tuyên chẳng lẽ bây giờ Công Chú Chu Tước cũng muốn đánh với y sao?

Trong ba người Chu Tước được công nhận là đệ nhất, Kim Bằng đệ nhị, Khổng Tuyên đệ tam, nhưng đệ nhị Kim Bằng lại không có sức hoàn thủ trước mặt Khổng Tuyên, với “Tiên Thiên Ngũ Hành đại đạo” mà Kim Bằng hô lên, cũng không có ai biết là loại thần thông nào...

“Khổng Tuyên, Phong Linh Kim Vũ là căn cơ của Kim Bằng, ngươi lại có thể vì ngoại nhân mà phá huỷ thần thông của huynh đệ sao” thanh âm của Chu Tước thanh thuỷ. Hoả diễm đỏ tươi tạo thành thân người trông rất sống động.

“Ngoại nhân, huynh đệ, trong lòng ta chia ra rất rõ ràng” Trong hư không vang lên tiếng Khổng Tuyên, không đợi Chu Tước nói, quang hoa đã loé lên, chui vào trong Khổng Tước điện sau đó một đạo ngũ thải quang hoa và một đạo hoả quang từ trong Khổng Tước điện bay ra biến mất trên bầu trời.

Một màn hôm nay đủ để cho tất cả người trong Bất Tử Cung đàm luận hồi lâu, Khổng Tuyên bỏ đi hẳn là vì để giữ thể diện cho Chu Tước, điều này khiến cho mọi người cảm nhận được khí thế lãnh ngạo của y.

Người kinh hãi nhất, khó hiểu nhất đương nhiên là Thiên Diêp, gã không nghĩ rằng để tránh hoạ cho mình, kéo Nam Lạc tới để rồi dẫn đến một tai hoạ như vậy. Nam Lạc bị Kim Bằng đánh một chưởng trọng thương sắp chết, tuy khiến cho gã cảm thấy có chút băn khoăn nhưng đây chỉ là chuyện trong giây lát, chưa thèm để ý tới, nào có ngờ lại có kết quả như ngày hôm nay.

Từ đầu tới cuối, Thiên Diệp vẫn chưa hề nghĩ tới lý do vì sao Kim Bằng lại giận dữ như vậy, trong tiềm thức của gã, Kim Bằng vốn là như vậy, tính tình táo bạo, hỉ nộ vô thường.

Lúc này trong lòng của gã chỉ quanh quẩn một câu: “Vì sao Khổng Tuyên lại có thần thông như thế, tại sao lại bá đạo như vậy...”

Chương 17: Côn luân sơn thái cực cung

Dịch giả: quantl

Trong thiên địa có ba nơi khiến người ta kính sợ nhất: Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung, Thiên Trì Long Cung, Kỳ Lân Nhai

Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung có uy danh nhờ Phượng Hoàng đánh ra, Thiên Trì Long Cung đứng đầu các Long Cung trong thiên hạ dùng một loại vô thượng thần thông tạo thành Long Môn, giúp tất cả những người tu luyện tới một cảnh giới nhất định đều có cơ hội vượt Long Môn, để thay đổi thể chất, tăng cao cảnh giới, diễn sinh thần thông.

Kỳ Lân Nhai thì chẳng rõ ở nơi nào, mấy trăm năm qua, chỉ nghe kỳ danh, không ai biết nó ở đâu. Nhưng thi thoảng lại sẽ có người của Kỳ Lân Nhai xuất hiện, từng có kẻ thấy trận đại chiến giữa người của Kỳ Lân Nhai và Long Cung Lục Thái Tử Nhai Tí, bản thể của y tựa như hươu, thân có lân giáp, đầu có một sừng, đuôi giống như trâu. Tuy người của Kỳ Lân Nhai rất ít hành tẩu bên ngoài nhưng vì rất thần bí nên lại được đặt song song với hai nơi kia...

Ba chỗ này nổi danh thiên hạ vì có người có đại thần thông làm chuyện phi phàm nhưng còn có hai nơi khác thanh danh cũng vô cùng hiển hách. Một là Thiên Địa Chi Trụ Bất Chu Sơn. Một là Vạn Sơn Chi Mẫu Côn Luân Sơn.

Bất Chu Sơn ở trung tâm đại địa, cao vút trong mây, giống như là nối thẳng tới trời, trong thiên địa này đó là ngọn núi cao nhất. Chỉ là trên Bất Chu Sơn, nguyên khí hỗn loạn, các loại sát khí linh khí hỗn tạp, không thể tu hành được. Thế cho nên trên Bất Chu Sơn không có một tu sĩ nào tiềm tu cả.

Côn Luân Sơn thì ngược lại, kéo dài hơn vạn dặm, lớn nhỏ hơn ngàn ngọn, mỗi ngọn núi đều có một vị tu sĩ tiềm tu. Bọn họ không muốn tranh chấp, mỗi người chỉ dốc lòng tu đạo phác thảo thiên địa, rảnh thì tu cầm, điều hoà long hổ... Cả Côn Luân Sơn điềm lành khắp nơi, khói hoa ẩn hiện, là cảnh của Thánh Địa tiên gia.

Trung tâm Côn Luân Sơn có một đạo quan, huy hoàng khí thế, như đại đạo tự nhiên tạo thành. Nhìn thì tựa phù vân ảo vọng mà lại tựa như giản dị tự nhiên. Trên cửa trước của đạo quan có một bảng hiện, trên viết ba chữ lớn, Thái Cực Cung.

Trong Thái Cực Cung có một lão già đang đả toạ, râu tóc ông bạc trắng nhưng sắc mặt hồng hào tựa như trẻ con.

Trước mặt ông có một lò đan to, toàn thân màu xanh đen, phong cách cổ xưa, bốn phía đều có đồ án bát quái, dưới lò đan có một ngọn lửa trắng đang lẳng lặng cháy thế nhưng không có một chút nóng bức nào.

Bên cạnh lò xanh đen có hai đứa đồng tử khoảng bảy tám tuổi, trán mỗi đứa có một cái sừng, một vàng một bạc, cả hai đều mặc đạo bào màu xanh, tướng mạo rất giống nhau... Hai đồng tử cầm một cái quạt xanh, thong thả quạt lửa, mỗi một lần quạt tuy lửa trắng dưới lò đan vẫn chẳng nhúc nhích chút nào nhưng hai người họ vẫn không ngừng thay phiên nhau quạt không ngừng nghỉ.

“Đồng nhi, có khách tới chơi, nhanh đi mở cửa cung, mời khách vào” Lão già đột nhiên mở miệng nói, thanh âm bình thản tựa như gió xuân.

“Vâng lão gia” Hai tên đồng tử vội bỏ cây quạt trong tay ra, tuy nghiêm túc trả lời nhưng lại có nét vui mừng.

Cánh cửa Thái Cực Cung nhìn có vẻ cao lớn nặng nề nhưng hai đồng tử lại có thể mở ra rất dễ dàng.

“Hì hì... Sau cùng cũng có người tới gặp lão gia, chúng ta hẳn sẽ có một quãng thời gian không cần quạt lò nữa rồi” Ngân Giác đồng tử vừa mở cửa vừa cao hứng nói

Kim Giác đồng tử lại nhìn nội cung thấp giọng: “Đừng để lão gia nghe thấy, nếu không lão gia lại phạt chúng ta đọc đan đạo..”

“Ừ, nhỏ giọng một chút, “đan đạo” khó học quá, vài chục năm rồi mà lão gia cũng không thay đổi cách phạt chúng ta” Ngân Giác cũng thận trọng nhìn vào trong.

Khổng Tuyên tuy đã tới Côn Luân Sơn nhưng cũng chỉ là đi ngang qua, y cũng chẳng có bằng hữu nào trong này cả, với tính cách kiêu ngạo tận xương thì cũng rất khó có người trở thành bằng hữu, y biết ở Côn Luân Sơn có người có thể luyện được Kim Đan khởi tử hồi sinh, kéo dài sinh mạng cũng là do nghe từ một người ở chỗ khác nói cho.

Y và Chúc Dung được ngũ thải quang mang bao phủ phiêu đãng trên bầu trời Côn Luân Sơn, chỉ thấy núi non mênh mông, mây khói khắp nơi, vô số động phủ ẩn vào trong đó, nhất thời nửa khắc cũng khó lòng tìm được Thái Cực Cung ở đâu...
“Nhìn kìa, đó là Thái Cực Cung” Ngón tay Chúc Dung chỉ vào cánh cửa được hai đồng tử Kim Giác Ngân Giác mở ra, cao hứng nói

Trong mắt Khổng Tuyên quang hoa lưu chuyển, chỉ thấy trên sườn một ngọn núi không quá cao, có một toà cung điện ẩn hiện trong linh vụ nồng đậm, cười nói: “Nơi này không ngờ lại là khởi nguyên linh mạch của trăm ngọn núi, cung điện này nhìn thì bình thường lại dung hợp một chỗ với địa thế sơn mạch xung quanh, tạo thành tư thế đại đạo tự nhiên. Quả nhiên là nơi tốt, hảo thủ đoạn. Xem ra là thật sự có đại năng ở đây.”

Hai người từ mây hạ xuống trước cửa Thái Cực Cung, Kim Giác và Ngân Giác vốn là hai đồng tử ra nghênh đón, thấy được Khổng Tuyên cùng Chúc Dung, chỉ liếc nhìn nhau một cái rồi cúi đầu hành lễ đón khách, trăm miệng một lời nói: “Lão gia nhà ta có lời mời”

Khổng Tuyên mỉm cười, gật đầu hoàn lễ... Chúc Dung kinh ngạc hỏi: “Lão gia các ngươi làm sao biết chúng ta sẽ tới”

Kim Giác và Ngân Giác thấy Chúc Dung kinh ngạc, trong lòng cũng thấy đắc ý, đây cũng là lý do họ thích đi nghênh tiếp khách nhân bởi mỗi khi thấy những người tới bái phỏng kinh ngạc hỏi câu này thì trong lòng bọn họ đều có một loại cảm giác kiêu ngạo thế nhưng trên mặt lại tĩnh như giếng nước, học theo khuôn dạng của lão gia: “Chúng ta không biết, lão gia chỉ phân phó chúng ta tới nghênh tiếp khách nhân mà thôi”

Ngân giác lại có chút tự hào nói: “Lão gia nhà ta tinh thông thuật tính, có thể diễn thiên địa biến hoá, hiểu tương lai đương nhiên có thể biết các ngươi sẽ tới”

“Ha ha! Kính xin hai vị tiên đồng dẫn đường” Khổng Tuyên khẽ cười nói, ôn hoà hữu lễ, lúc này có ai dám nghĩ tới vẻ lãnh diễm ngạo tuyệt của y ba ngày trước...

Chúc Dung liếc mắt bốn phía nói: “Đạo Thuật tính toán, đan đạo, lại nhìn cách cục của cung điện này tất là người thần thông quảng đại, chỉ là ta lại chưa từng nghe thấy một người nào như thế, không biết lai lịch của hắn là gì”

“Thiên địa âm dương biến hoá, dựng dục vạn vật sinh linh, hiểu được đại đạo, ẩn cư thâm sơn có khối người. Phượng Hoàng, Long Cung, Kỳ Lân tam tộc cũng chỉ là một trong số đó thôi” Khổng Tuyên thản nhiên nói, y ôm Nam Lạc trong ngực sóng vai với Chúc Dung đi theo sau hai vị đồng tử.

Thái Cực Cung không lớn cũng không có cảm giác quanh co, mang tới một tới cảm giác động thiên phúc địa.

“Lão gia, khách nhân đã tới” Kim Giác Ngân Giác dẫn Khổng Tuyên và Chúc Dung tới trong chính điện của nội cung. Chính điện có một vị mặc pháp bào có hình Thái Cực đồ.
Khổng Tuyên, Chúc Dung tiến vào trong điện liền có một cảm giác như được khí tức đại đạo ôm lấy... bản năng của Chúc Dung cảm thấy mình bị uy hiếp, lập tức giãy ra một chút, sát khí tuôn cuồn cuộn khỏi người, tựa như muốn thiêu đốt cả toà cung điện này.

Thiên Tính của Vu Tộc hiếu chiến, thân thể hùng mạnh, có thể địch với thần thông của Yêu tộc, mười hai Tổ Vu, mỗi người lại có một loại năng lực bẩm sinh, có thể kết nối thẳng tới bổn nguyên của trời đất. Năng lực của CHúc Dung là có thể kí ước với địa tâm sát hoả, mượn sát hoả thiêu đốt vạn vật.

Thế nhưng tâm niệm mới sinh, sát hoả vừa lên, liền đột nhiên tiêu thất vô tung, phảng phất như điện này là biển lớn vậy. Trong lòng nàng không phục, vừa định động thủ thì phát hiện ra mình dường như đang ở trong một thiên địa khác căn bản không thể nào điều động năng lượng của thân thể, càng không thể nào cảm nhận được lực lượng của sát hoả

“Bần đạo Thông Huyền, thụ phong thiên sư, hai vị đạo hữu hữu lễ” đôi mắt lão giả trong suốt, bất nhiễm hồng trần. Nhìn kỹ thì lại giống như một vùng hỗn độn hàm chứa thiên địa vạn vật. Ông mở miệng nói chuyện tựa như không giận vì bị Chúc Dung mạo phạm.

“Phượng Hoàng Sơn Khổng Tuyên cùng với hảo hữu Chúc Dung kính chào Thông Huyền Thiên Sư” Khổng Tuyên nói

“Lý do ngươi đến bần đạo đã biết. Kim Đan của ta tuy có thể chữa tốt cho hắn nhưng hắn nên ở lại trong đạo quan điều dưỡng trăm ngày mới khôi phục được” Thông Huyền Thiên Sư vô ưu vô hỉ nói

“Đa tạ thiên sư, không biết thiên sư có yêu cầu gì, chỉ cần Khổng Tuyên đủ khả năng nhất định sẽ làm được” Khổng Tuyên rất ít khi hứa hẹn với người khác nhưng đã hứa tuyệt đối sẽ làm được, đó là điều mà Chúc Dung rất rõ

“Khổng Tuyên đạo hữu quá lời, ta phụng mệnh thiên địa, ngộ được đan đạo, có nghĩa vụ cứu người, nào có thể trông chờ báo ân...” Thông Huyền Thiên Sư nói

Khổng Tuyên Chúc Dung thật không ngờ Thông Huyền Thiên Sư lại dễ nói chuyện như vậy, không có hạch sách gì, chỉ yêu cầu bọn họ sau trăm ngày sau trở lại.

“Thông Huyền Thiên Sư không những có đại thần thông mà còn là một vị đạo sĩ đại đức” Khổng Tuyên đứng trên đám mây nhìn Thái Cực Cung yên tĩnh tường hoà.

Thần thái trong mắt Chúc Dung rạng rỡ, nàng rất ít khi phục người, cho dù là Phượng Hoàng, Long Cung, Kỳ Lân tam tộc được phân công quản lý thiên địa vạn linh, nàng cũng chẳng có chút e dè nào, bởi vì nàng tin vào thần thông bổn sự của mình không dưới bất cứ ai, hơn nữa nàng còn có mười một vị tộc nhân thần thông phi phàm khác, nhưng gặp được người tên Thông Huyền Thiên Sư này lại khiến này có cảm giác bất lực. Mặc dù trong điện mới thử một chút hơn nữa đó lại là trong đạo quan không thể xuất toàn bộ thực lực nhưng nàng lại không chắc có thể thắng được ông.

“Đúng vậy, thần thông lớn tới mức khó tin” Chúc Dung thong thả nói

Khổng Tuyên cảm thấy trong lời Chúc Dung chất chứa phiền muộn, cười nói: “Sao thế, Vu Tộc các ngươi không phải được gọi là thiên địa chi tử sao, ngay cả tam tộc cũng không thèm quan tâm, sao lúc này lại phục người được” Không đợi Chúc Dung trả lời, y còn nói thêm “Kỳ thực hắn cũng không mạnh như ngươi tưởng, khi nãy ngươi ở trong đạo quan, hắn lại tiềm tu ở đây nhiều năm, khí tức đã sáp nhập vào trong sơn mạch, chỉ cần động tâm là có thể điều động linh khí của Côn Luân Sơn. Ngươi chiến đấu với hắn ở đó đương nhiên là sẽ thất thế rồi”

Chúc Dung nghe được lời an ủi của Khổng Tuyên, tựa như đang cười, hai mắt biến thành nửa vầng trăng, nàng vốn giơ chân nhấc tay lúc nào cũng mang theo một cảm giác nóng như lửa, lúc này lại đột nhiên trở nên kiều diễm, sóng mắt lưu chuyển, tiếng cười vui vẻ tựa như suối chảy trong núi đá.

“Ta rất hâm mộ tiểu tử Nam Lạc kia” Chúc Dung cười dịu dàng nhìn Khổng Tuyên nói

Ánh mắt của Khổng Tuyên tựa hồ có một chút trốn tránh nói: “Hâm mộ cái gì, một nhân tộc, tính mạng ngắn ngủi, sinh ra không có thần thông, càng không có khí lực của Vu Tộc, ngay cả Luyện Khí cũng không thể tự ngộ được, thậm chí còn không bằng một tiểu yêu sơ khai linh trí, có cái gì đáng hâm mộ chứ”

“Có thể được Phượng Hoàng Sơn Khổng Tước Điện chủ Khổng Tuyên Thái Tử vì giận dữ mà dụng tới Ngũ Sắc Thần Quang thì cho dù có chết cũng chẳng hối hận” Đôi mắt lóng lánh như nước của Chúc Dung nhìn Khổng Tuyên, ngữ khí phiêu hốt, vẻ hâm mộ tràn đầy gương mặt.

Dưới chân bọn họ là một đám mây ngũ sắc, lúc này một đám mây trắng theo gió mà tới, chậm rãi bao phủ họ, trong chốc mây trắng lại theo gió mà đi, một nữ tử như lửa và một nam tử thời thời khắc khắc đều có ngũ thải quang vận lưu chuyển cũng đã biến mất vô ảnh vô tung

Chương 18: Kim giác ngân giác

Dịch giả: quantl

Côn Luân Sơn không phải là một ngọn núi mà liên miên vạn dăm, lớn nhỏ mấy nghìn ngọn

Trong núi chỉ có người nhất tâm cầu đạo, truy cầu trường sinh, bất nhiễm với những tranh đấu hỗn loạn trong hồng trần. Thế cho nên rất nhiều người chỉ biết cái tên Côn Luân Sơn mà chẳng hiểu rõ về nó.

Nam Lạc sau khi tỉnh lại một lúc rồi mới hay mình vẫn còn sống. Nhìn trần phòng thiết kế đơn giản, hắn liền hiểu đây không phải là Khổng Tước Điện.

Khổng Tước Điện huy hoàng rực rỡ, là một phần của Bất Tử Cung, khí thôn thiên địa, bao quát chúng sinh, khiến cho Nam Lạc ở đó có cảm giác áp lực như núi. Mà bây giờ dù mới chỉ tỉnh lại, mắt cũng chỉ thấy mỗi căn phòng này thôi nhưng hắn đã cảm giác vô cùng thoải mái, tuy là nơi lạ lẫm nhưng tâm linh lại buông lỏng, mỗi lần hô hấp đều giống như có một dòng suối mắt chảy trong lòng...

Nam Lạc nhắm mắt trong chốc lát sau đó lại mở mắt ra, biết thương thế của mình đã tốt rồi cũng cảm nhận được thân thể dường như là bọt biển hút no nước, bị một loại linh khí bao bọc nhưng hắn vẫn không thể nào sử dụng được nửa phần.

Đối với việc này, Nam Lạc có một chút lo lắng nhưng cảm giác vui sướng vì sống sót lại che giấu đi tất cả, hơn nữa trong lòng hắn cũng nghĩ tới việc, đã có người cứu mình thì cũng có biện pháp để mình tu luyện lại, có lẽ còn có pháp quyết rất tốt nữa.

Tĩnh tâm lại Nam Lạc liền nghe thấy ở gian phòng khác tựa như có tiếng nói chuyện, nhưng vì cách vách, có lẽ khoảng một bức tường cho nên không thể nghe rõ ràng được... Ngưng thần lắng nghe thì thấy thanh âm non nớt, dường như khoảng bảy tám tuổi đến mười một mười hai tuổi. Cẩn thận nghe lại thì dường như thanh âm này cũng không phải nói chuyện mà là đọc sách, biết đều này, lòng Nam Lạc lại càng trở nên bình thản, tâm thần hoà cùng một chỗ với những tiếng đọc sách này. Nam Lạc chỉ cảm thấy mình bay bổng, đôi mắt chầm chậm nhắm lại, cả người lại lâm vào trong giấc ngủ.

Tỉnh thức mấy lần, mỗi lần đều cùng một quãng thời gian, mỗi lần đều nghe được tiếng đọc sách khiến cho Nam Lạc có một cảm giác mộng ảo, cho rằng mình chỉ thiếp đi trong chốc lát, thế nhưng hắn lại cảm thấy thân thể của mình ngày cảng tốt lên.

Khi Nam Lạc tỉnh lại một lần nữa thì thấy đầu giường có hai tiểu đồng áo xanh, trên đầu có sừng, mặt mũi non choẹt, đôi mắt chớp chớp vẻ tò mò...

“Ta là Kim Giác, hắn là sư đệ ta Ngân Giác”

Nam Lạc nhìn hai cái sừng trên đầu hai đồng tử trong lòng thầm nghĩ: “Chẳng lẽ mình lại ở trong một ổ yêu quái khác?”

“Chính là ngươi làm hại hai chúng ta phải đọc “đan đạo” một tháng” Ngân Giác đồng tử nói, ngữ khí tuy có chút oán giận nhưng trong mắt của nó Nam Lạc không cảm thấy có chút hận ý nào, ngược lại còn mang vẻ Thanh Linh thuần khiết.

“Kim Giác, Ngân Giác nhanh đến đan phòng trông coi bếp lò”

Không đợi Nam Lạc suy nghĩ tìm cách để nói chuyện với hai đồng tử có tướng mạo không giống nhân loại này thì trong hư không liền đột nhiên truyền tới một thanh âm vừa hiền lành lại vừa uy nghiêm... Đôi đồng tử đứng sóng vai trước giường Nam Lạc vừa nghe thấy thanh âm này lập tức chạy ra ngoài cửa.

“Lại phải luyện đan...” Ngoài cửa truyền tới thanh âm khẽ khàng bất đắc dĩ không biết là của Kim Giác hay Ngân Giác

Nằm ở trên giường Nam Lạc không khỏi bật cười tựa như nhìn thấy hình ảnh khi bé của mình vậy

Sau đó hai đồng tử không còn xuất hiện nữa, nhưng thi thoảng Nam Lạc vẫn có thể nghe thấy tiếng mắng của một lão già, nghe những lời mắng này Nam Lạc cũng có thể đoán được nhất định hai tên nhóc lười biếng hoặc không tập trung.

Nam Lạc không biết đã nằm ở đây bao lâu, cách lúc bị Kim Bằng thái tử đả thương bao lâu...

Vốn thời gian thanh tỉnh của hắn cũng chẳng được bao lâu, rất nhanh lại đã mơ hồ ngủ mất, dần dà, hắn tỉnh lại càng lúc càng dài, rốt cuộc một ngày hắn phát hiện ra khi tỉnh lại thân thể đã có thể cử động, đến lúc này hắn mới biết mình đã khỏi hẳn.
Xuống giường đi ra ngoài cửa. Mới rời cửa phòng liền cảm thấy một luồng khí lạnh bao phủ, đập vào mắt là một vùng tuyết trắng, đã tới mùa đông, hơn nữa còn có tuyết rơi.

Trong phòng không có cảm giác lạnh giá nhưng bên ngoài tuyết đã lại rơi. Nam Lạc quay đầu nhìn lại. Trong tai hắn đột nhiên truyền tới tiếng cười hì hì. Hắn biết đó là hai tên nhóc Kim Giác và Ngân Giác.

Về việc hai tên nhóc này không có trở lại trước giường khiến Nam Lạc có chút thất vọng thế nhưng bây giờ đã tốt rồi, trong lòng cao hứng vội bước nhanh tới...

Lần theo tiếng nói đi tới trước một cánh cổng lớn. Chỉ thấy trước mặt là một khoảng sân rộng, tuyết trắng như bông, phủ kín mặt đất. Kim Giác, Ngân Giác đang cầm một cái chổi lớn quét tuyết trên mặt đất.

Bên trái có một sơn đạo lát đá xanh uốn lượn trong núi. Ngoài trừ con đường đó không còn con đường nào khác, trong tầm mắt chỉ có một màu trắng toát, núi non trập trùng bị tuyết trắng bao phủ. Thế nhưng Nam Lạc lại có thể nhìn thấy có rất nhiều nơi được tường vân bao phủ, không bị tuyết đóng băng.

“Hai vị tiên đồng” Nam Lạc đứng ở cửa ra vào gọi, trên người hắn mặc một bộ quần áo không phải dành cho mùa đông thế nhưng hắn vẫn không có cảm giác khó chịu vì lạnh giá.

Kim Giác và Ngân Giác đồng tử đều mặc một bộ áo xanh, không có bất cứ đồ án hoặc hoa văn nào

“Ồ, ngươi đã khoẻ rồi” Hai đồng tử nghe tiếng gọi, xoay người lại, Ngân Giác dừng tay lại nói với Nam Lạc. Chỉ là bọn chúng không tiến lại gần.

“Lão gia nói hôm nay hắn sẽ khỏi thì nhất định sẽ khỏi, có gì kỳ quái đâu” Kim Giác cũng dừng quét nói

Nam Lạc nghe bọn chúng nói tới lão gia liền đoán là người đã cứu mình.

“Hai vị tiên đồng, lão gia các ngươi ở đâu, ta muốn đáp tạ ơn cứu mạng” Nam Lạc đứng lên còn cao hơn bọn chúng nhiều, tuổi trông còn có vẻ lớn hơn chúng thế nhưng tuổi thực thì chưa chắc, bất quá Nam Lạc vẫn thực hiện đầy đủ lễ nghĩa, trong Khổng Tước điện tuy chưa tiếp xúc với người nào nhưng là lúc trước đã có chuyên gia tới Khổng Tước điện tới dạy hắn...

Vốn những thứ nọ đều phải học khi được Bất Tử Cung tuyển, thế nhưng Nam Lạc bị Khổng Tuyên đích thân dẫn về, đốt cháy giai đoạn, tuy không ai dám nói gì nhưng lễ tiết thì vẫn phải bắt Nam Lạc học xong trong vòng 10 ngày.“Ngươi không cần đi, lão gia đang luyện đan, không cho người khác quấy rầy” Kim Giác đồng tử vừa quét tuyết trên mặt đất, vừa nói.

Nam Lạc liền vội hỏi: “Thế khi nào lão gia các ngươi mới có thể luyện xong đan”

“Điều này, lão gia nói ba tháng sau đan thành... Ta nhớ thế nhưng không phải quá rõ ràng” Kim Giác đồng tử dựng chổi, híp mắt nhìn thiên không, tựa hồ bị vấn đề của Nam Lạc làm khó, nghĩ một lúc mới cho ra đáp án này.

Ngân Giác đứng một bên, ngay khi Kim Giác dứt lời liền nói tiếp: “Nói bậy, lão gia nói rõ ràng là ba năm sau đan thành, còn bắt chúng ta làm việc cho tốt, không thể lười biếng”

“A, hình như là thế. À mà không phải, là ba tháng” Kim Giác sờ lên chiếc sừng màu vàng nghiêng đầu suy tư đáp.

Nam Lạc đứng một bên nhìn không biết nên nói gì, nên nhất thời cũng không xía miệng vào được. Chỉ đành nói ra: “Thế à, ta ở chỗ này chờ, bất kể ba năm hay ba tháng... Ta tới giúp hai vị tiên đồng quét tuyết! Các ngươi tạm nghỉ một lát đi” Vừa nói vừa đi tới cạnh họ thuận tay nắm lấy chổi trong tay Ngân Giác.

“Ngươi muốn hại ta sao” Ngân Giác rất không tình nguyện, vội lùi về sau một bước, dùng sức kéo một cái, giật cái chổi khỏi tay Nam Lạc.

Trong lòng Nam Lạc kinh ngạc, khí lực của nó vì sao lại lớn như vậy. Quả nó không phải là người mà.

“Lần trước ngươi hại chúng ta đọc “đan đạo” một tháng. Sau lại hại chúng ta trông lò hai tháng” đôi mắt Ngân Giác sáng ngời, dù là nói Nam Lạc hại chúng nhưng không có chút phẫn hận nào mà là một loại thuần khiết của trẻ con. Chiếc sừng màu bạc không khiến nó có chút dữ tợn nào, ngược lại càng thêm đáng yêu.

Nam Lạc trong lòng không hiểu, lại cũng không biết nên nói gì, bởi vì hắn vừa tỉnh dậy là nghe thấy tiếng chúng đọc sách sau lại nghe thấy lão gia của chúng gọi đi đan phòng. Chỉ là hắn không rõ mình có liên quan gì

“Ngươi giúp chúng ta quét rác thì lão gia sẽ bảo chúng ta lười biếng” Kim Giác đứng một bên giải thích.

“Không phải các ngươi nói lão gia đang luyện đan sao? Làm sao biết được?”

Còn chưa chờ Kim Giác mở miệng, Ngân Giác đã đáp trước: “Lão gia chúng ta thần thông quảng đại là người lợi hại nhất trong Côn Luân Sơn” trên mặt xuất hiện thần sắc kiêu ngạo

Nam Lạc mỉm cười, trong lòng nghĩ tới muội muội, trước mặt người khác, khi nói tới mình nàng cũng có vẻ mặt như vậy cũng luôn nói: “Ca ca ta là Nam Lạc là tế tư tương lai của tộc, là người lợi hại nhất”

Nam Lạc tìm xem còn có chổi không thì không thấy đành phải đứng cạnh chúng hàn huyên. Biết mình được Khổng Tuyên dẫn tới, nhưng không biết hồng y nữ tử đi cùng là ai.

Theo lời của Kim Giác và Ngân Giác thì hồng y nữ tử kia rất nóng tính, còn ở trong quan thi pháp, bị lão gia Thông Huyền Thiên Sư của bọn hắn dễ dàng phá vỡ.

Đương nhiên những điều này là do nghe từ miệng họ, việc hạ thấp hồng y nữ tử đề cao lão gia của mình Nam Lạc cũng cảm nhận được nhưng là khi Nam Lạc biết ba ngày sau Khổng Tuyên Thái Tử sẽ tới đón mình rời đi thì nhất thời lại có chút khó tiếp nhận

Mình còn chưa học được đạo pháp, tại sao lại phải rời đi.

Chương 19: Tuyết bay đầy trời

Dịch giả: quantl

Mặc dù Khổng Tước điện cũng không tệ lắm, Khổng Tuyên cũng tốt với hắn vô cùng nhưng trong lòng Nam Lạc vẫn có cảm giác bài xích. Bởi vì Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung muốn chọn người hầu, thế cho nên những Đại Vương của những đỉnh núi kia mới nhao nhao huấn luyện người hầu để dâng lên, nhưng Bất Tử Cung hết lần này đến lần khác lại chỉ lấy nhân loại, điều này dẫn tới việc Nam Lạc bị bắt, khiến cho nhiều người khác bị chết.

Nam Lạc bị giam trong lồng ở Thương Mãng Nhai, từng thầm thề trong lòng, nếu như mình có một ngày tập được thần thông kinh người nhất định sẽ giết chết những người này, lúc đó hắn chưa bao giờ hận một người nào tới mức như vậy, thế nhưng bây giờ thù hận lại tựa như phai nhạt đi một chút. Có lẽ là bởi vì mình còn sống, nhưng hắn vẫn chán ghét Thương Mãng Nhai vì vậy trong lòng cũng bài xích Phượng Hoàng Sơn, Bất Tử Cung...

Dù Khổng Tuyên rất tốt với hắn, dạy hắn đạo quyết, chưa từng làm những việc khiến Nam Lạc chán ghét. Thế nhưng trong lòng hắn vẫn giữ vững ý nguyện rời đi.

Nam Lạc khi còn nằm trên giường từng nghĩ tới một việc, Khổng Tuyên Điện Hạ gặp được cảnh ta bị người đánh trọng thương sắp chết, sẽ có phản ứng như thế nào, y sẽ đi tìm Kim Bằng Thái Tử đòi công đạo sao?

Có lẽ không, bọn họ đều là Thái Tử trong Bất Tử cung, làm sao có thể vì một nhân loại mà tổn thương hoà khí được. Nhưng trong lòng hắn lại hi vọng Khổng Tuyên có thể vì mình mà ra tay, ý nghĩ như vậy chỉ xuất hiện trong chốc lát đã bị chính mình phủ quyết.

Khổng Tuyên có chân thân là Khổng Tước, là con Khổng Tước đầu tiên trong thiên địa... Kim Bằng cũng là con Kim Bằng đầu tiên trong thiên địa. Không biết họ có phải con của Phượng Hoàng không, chẳng qua vì thân phận Thái Tử của họ mà suy đoán như thế. Chu Tước đương nhiên cũng vậy.

Nam Lạc cũng không rõ lắm, cũng không quan tâm, trong lòng hắn, Yêu Tộc chính là thế, rất loạn, không giống nhân loại, chỉ có cha mẹ mới có thể sinh con, không phải là sói, cũng chẳng phải là lợn.

Ba ngày nói dài cũng chẳng dài, ngắn cũng không ngắn, sau khi Kim Giác và Ngân Giác quét tuyết xong, hắn liền ngồi trước Thái Cực Cung, nhìn những ngọn núi lớn bị tuyết bao phủ, ánh mắt phiêu hốt, khi gần khi xa, nếu nhìn kỹ ánh mắt của hắn thì sẽ nhận ra là chúng không hề có tiêu điểm...

Cách đó không xa có một cây hoa mai đứng ngạo nghễ trên vách đá, không ngửi được hương thơm, cũng chẳng hề xinh đẹp thế nhưng lại nổi bật giữa ngàn hoa.

Trong Thái Cực Cung, Kim Giác và Ngân Giác lại cất giọng lanh lảnh đọc thứ kinh văn mà Nam Lạc không hiểu, thế nhưng tinh thần của hắn lại tựa như cùng với những kinh văn kia đồng nhât, đi vào trong mộng, linh hồn tựa nhảy múa, phiêu phiêu miễu miễu, quên cả thời gian, quên cả vạn vật.

Giờ khắc này hắn cảm thấy rất tốt, rất yên tĩnh, trong lòng vô vật, tựa như quên đi hết thảy phiền não và ưu sầu của thế gian.

Đột nhiên tỉnh lại, Nam Lạc cho rằng mình đang ngủ nhưng nghĩ lại thì trong đầu còn dư âm của tiếng tụng kinh của Kim Giác và Ngân Giác.

“Một cảm giác rất huyền diệu...” Nam Lạc thầm nghĩ.

Tuyết phủ ngàn núi, độc ảnh mình ta.

Nam Lạc cứ thế ngồi ở chỗ này, không trở về trong Thái Cực Cung, an vị trên bậc thang ngoài cửa cung, mắt nhìn một vùng thiên địa, xuyên thấu qua tuyết sơn nặng nề, nhìn về phía đông. Hắn không biết phương nào là bộ tộc của mình. Bởi vì không rõ lắm nên hắn cũng chỉ có thể đoán. Bởi vì khi hắn rời đi bộ tộc, chỉ nhớ rằng mặt hướng về phía mặt trời hạ núi.

Giờ khắc này, Nam Lạc đột nhiên có một cảm giác cô tịch, cảm giác như mình đã bị thế giới lãng quên.
Hắn muốn cùng chủ nhân củaThái Cực Cung học đạo pháp, hy vọng có thể tu thành thần thông, trở về bộ tộc. Trở về làm tế tư, bảo vệ tộc nhân của mình...

Trong Bất Tử Cung Khổng Tước Điện, Khổng Tuyên đã dạy hắn cơ bản về Ngũ Hành, nhưng Nam Lạc lại biết đó là Ngũ Hành đại đạo. Bất luận tu luyện cái gì đến một cảnh giới nhất định mọi người đều hi vọng mình có thể lãnh ngộ đại đạo. Đại đạo ba nghìn, chỉ cần hiểu một đạo là có thể có được thần thông kinh thiên động địa. Nhưng những thứ đó với Nam Lạc mà nói thì quá mức xa xôi, có lẽ khi hắn lĩnh ngộ được thì thọ nguyên cũng đã tận.

Ngũ Hành đại đạo giúp cho Nam Lạc có được lý giải thiết thực và sâu sắc về độn thổ, nhưng đối với việc tu luyện thì lại không có tác dụng gì. Tại lúc này Ngũ Hành đại đạo với hắn chỉ là thận lâu hải thị. Hắn muốn một pháp quyết tu luyện thực tế, hắn không phải là người có tài năng tuyệt thế, không thể nào chỉ nhìn ngọc giản của Khổng Tuyên mà có thể ngộ ra một bộ pháp quyết phù hợp với mình để tu luyện...

Còn hai ngày là tới lúc trở lại Phượng Hoàng Cung Khổng Tước Điện. Tâm tình của Nam Lạc bây giờ phẳng lặng như đêm tuyết.

Không có cảm giác lạnh giá, ngoại trừ khi mới đi ra ngoài có chút mát mẻ còn lại thì Nam Lạc vẫn cảm thấy trên người ấm áp, cái cảm giác này dường như tới từ trái tim. Muốn đi cảm thụ nhưng lại hết sức bất định.

Từ lúc Nam Lạc tỉnh lại đã cảm thấy rất khoẻ, bất luận trên thân thể lẫn tinh thần, nhưng lại không cách nào tu luyện đạo pháp, bộ pháp quyết tế tư dạy không thể, bộ của Thương Mãng Nhai cũng thế, tựa như tất cả đều đã được trả lại, hoặc dường như đã quên.

Hắn có cảm giác như thân thể này là của người khác vậy, rất lạ lẫm, đúng hơn là có rất nhiều chỗ kỳ dị... Không sử dụng được pháp lực, thân thể vẫn chẳng kém hơn so với khi mình dùng pháp lực, không dùng tới pháp lực mà vẫn không cảm thấy rét lạnh. Giác quan thì nhạy cảm, có thể nghe được được âm thanh của bông tuyết đầu cành rơi xuống, có thể thấy sương trắng dâng lên trong núi tuyết.

Sáng sớm nghe Kim Giác, Ngân Giác đọc kinh văn là thời điểm mà Nam Lạc hưởng thụ nhất, tiếp đó chính là nhìn ra núi xa, buông lỏng tư tưởng, bình tâm tĩnh trí, thậm chí mang theo một chút cô quạnh.

Đột nhiên Nam Lạc thầm nghĩ, nếu có một ngày mình có thể tu được thần thông, sau đó trở lại bộ tộc của mình xây một đạo quan trên Dương Bình Sơn, thu ba đồng tử, rảnh rỗi xem gió trăng, nhìn thiên địa thay đổi là một việc vui sướng biết bao.

Nghĩ đi nghĩ lại, Nam Lạc không khỏi lắc đầu cười khẽ, chính mình đang nghĩ quá xa rồi? Bây giờ ngay cả con đường tu hành đều chưa bước vào, đã nghĩ tới việc luyện được thần thông rồi sẽ sống ra sao...
Mặt trời mọc lên ở phương đông hào quang vạn trượng.

Thái Cực Cung trong nháy mắt đã bị bao phủ trong quang mang kỳ ảo. Nam Lạc đứng trước cửa Thái Cực Cung, nhìn những đám mây bị mặt trời nhuộm thành những màu rực rỡ, hắn cảm giác Khổng Tuyên đang ở trong sắc màu đó, chỉ có điều vì pháp bảo ngũ sắc của y giống với hào quang của mặt trời nên không thể phân biệt rõ được.

Nam Lạc vẫn chưa nói lời nào với chủ nhân Thái Cực Cung, không phải hắn không muốn mà là vì Thông huyền Thiên Sư vẫn còn đang luyện đan còn Kim Giác và Ngân Giác căn bản chẳng quan tâm hắn làm gì, huống chi lúc ấy Thông Huyền Thiên Sư nói sau trăm ngày Khổng Tuyên có thể tới đón Nam Lạc thì bọn chúng cũng ở bên cạnh lắng nghe...

Trời chiều đôi khi cũng rất đẹp nhưng đó là một loại đẹp bất đắc dĩ.

Có chút giống với tâm tình Nam Lạc bây giờ, thời gian trôi qua Nam Lạc không tiếp tục đợi Khổng Tuyên nữa. Cả ngày đều nghĩ nhưng lại không thể thay đổi sự thật.

Một sự thất lạc vô danh xen với vài phân phiền muộn. Nam Lạc mỗi ngày đều chờ Khổng Tuyên xuất hiện trước Thái Cực Cung. Mỗi ngày đều có quang mang rực rỡ nhưng lại không thấy thân ảnh ngũ sắc. Rốt cục có một ngày, thiên không xám trắng, sau đó không lâu bông tuyết phiêu khởi, bay tán loạn

Từ trời cao giáng tuyết xuống, giống như tiền giấy bay múa trong gió, làm người ta có cảm giác tan nát cõi lòng.

Kim Giác Ngân Giác lại bị lão gia của chúng Thông Huyền Thiên Sư gọi vào quạt lò, Nam Lạc vốn định vào theo nhưng vì đợi Khổng Tuyên cho nên không đi, bây giờ tuyết rơi, trong lòng Nam Lạc cảm thấy Khổng Tuyên sẽ không tới tựa hồ như vì một trận tuyết này sẽ cản trở con đường tới đón hắn của y vậy.

Hiện giờ Nam Lạc cũng không rõ mình có cảm giác gì, vốn phải cao hứng bởi vì Khổng Tuyên chưa tới, chính mình cũng không cần về nơi suýt nữa đã đánh mất tính mạng kia thế nhưng trong lòng hắn không có cảm giác cao hứng. Có lẽ hẳn là thất lạc, giống như chủ nhân quên con mèo nhỏ vậy, một mình ở trong một góc lạ lẫm nhìn con đường về nhà.

Quay lại nội cung Thái Cực, không việc gì làm liền đi đi lại lại trong quan, đạo quan tuy có tên là Thái Cực Cung nhưng lại có bố cục giống như đạo quan thông thường. Trong quan thiết kế đơn ẩn chứa đạo pháp tự nhiên.

Mỗi một góc Nam Lạc đều đi một lần nhưng không có chạm vào bất cứ thứ gì. Loại cảm giác mỹ hảo khi mới tỉnh đã chẳng còn, hắn có cảm giác như một người khác mà chủ nhân cũng chẳng buồn nhìn.

Cuối cùng hắn đi đến trước đan phòng, Nam Lạc đoán Thông Huyền Thiên Sư và Kim Giác Ngân Giác đều ở bên trong nhưng hắn không dám mạo muội đẩy cửa đi vào, chỉ ngồi ngoài cửa đợi. Đợi khi Kim Giác Ngân Giác đi ra để mình hỏi có thể vào tạ ơn cứu mạng không. Nếu là Thông Huyền Thiên Sư không phiền thì mình ngồi xem cũng được.

Nam Lạc xếp bằng bên cửa đan phòng, trong lòng thầm nghĩ trong đó là cảnh tượng như thế nào, nghĩ đi nghĩ lại lại nghĩ tới Dương Lực Đại tiên, không biết nó còn sống hay không, Thổ Độn Thuật truyền cho mình rồi sao nữa, coi như là báo đáp cho mình ư, chỉ là Nam Lạc không cho rằng hắn có đại ân với Dương Lực Đại Tiên.

Nhắm mắt lại, tựa trên vách tường gạch xanh, từ nhỏ tới lớn của Dương Bình Thị tộc đột nhiên xuất hiện trong óc, muội muội, tế tư, các vị thúc bá. Nghĩ tới đây hắn một lần nữa ngồi dậy. Hắn phải tu luyện, phải về Dương Bình thị tộc.

Ba tháng nằm trên giường, Nam Lạc vẫn không ngừng việc dò xét thân thể lại chỉ là vẫn giống như trước đây, tâm thần dung nhập vào thân, mỗi khi tĩnh tâm lại trong đầu xuất hiện một loại cảm giác giống như ở trong đan điền vậy, cảm nhận được linh khí lưu chuyển. Chỉ là hiện tại nam Lạc có thể cảm nhận pháp lực dồi dào nhưng không thể dùng nổi. Sau khi bình tĩnh thì không còn cảm giác của đan điền nữa.

Trầm khí tĩnh tâm, buông lỏng thân thể, trong lòng vô cầu vô dục, vô hỉ vô bi.

Chương 20: Khô toạ sáu năm, nửa bước nhập tiên môn

Dịch giả: quantl

Hoa tàn hoa nở, tuyết phủ thanh sơn, lại một năm qua.

Nam Lạc nhìn đầy trời bông tuyết bay, kinh ngạc tới nhập thần. Phía sau hắn là đan phòng, trong một năm qua thậm chí còn chưa mở lấy một lần, trong cửa yên tĩnh lạ thường. Nam Lạc không nghe được bất cứ tiếng động nào.

Một năm, hắn vẫn cứ y nguyên, không cách nào Luyện Khí, tinh thần bởi vì tĩnh tâm luyện thần nên càng ngày càng nhạy cảm. Hoa tuyết trên bầu trời xám trắng, chậm rãi bay xuống, theo gió bay đi rồi hoá thành nước, tất cả đều rơi vào trong mắt Nam Lạc. Không có bất cứ chút yên lặng nào, tiếng tuyết rơi rơi, hoá thành tiếng nước chảy, trên mái hiên tiếng nước róc rách, giống như chiếu vào trong lòng hắn.

Nhoáng cái trên trời mây tụ mây tán vô số lần để rồi một năm nữa lại trôi qua. Bông tuyết lại một lần nữa rơi, lúc này Nam Lạc đã đi tới vách núi bên cửa Thái Cực Cung, nhìn cây mai đứng đơn lẻ trong ngày tuyết... Đoá hoa đã kết băng, Nam Lạc ngồi xổm xuống, vươn tay nhẹ mơn trớn.

“Cũng không biết, ngươi có phải cũng đang chờ đợi, cũng đang cố gắng không. Cũng không biết sang năm ta có thể nhìn thấy ngươi nữa không, có lẽ trên dưới trăm năm sau ngươi vẫn cứ ở nơi này ngạo nghễ dưới gió tuyết đầy trời còn ta khi đó chỉ sợ đã hoá thành một đống xương khô... Ta muốn trở lại trong bộ tộc, Dương Bình thị tộc dưới Dương Bình Sơn có tốt không, tế tư trưởng lão chắc đã có người truyền thừa mới, muội muội chắc giờ đã mười tuổi, không, hình như mười một rồi. Ha ha, đã rất lâu rồi, rất nhiều việc đều không nhớ rõ được”

Nam Lạc thì thào tự nói, ngồi xổm bên vách núi, chuyện trò với cây hoa mai cô quạnh bị hoa tuyết phủ đầy. Tuyết rơi liên miên không dứt, rơi vào vai, vào đầu hắn. Nhuộm thành một màu xám trắng.

Ngày dài trôi qua, năm tháng dằng dặc.

“Lại một năm” Nam Lạc đứng trước cửa phòng đan Thái Cực Cung thì thào.

“Tuyết lại rơi sao?”

Khi Nam Lạc vừa muốn đi ra ngoài nhìn cây hoa mai thì cửa đan phòng sau lưng đột nhiên mở ra.

Nam Lạc bước lên, chính hắn cũng ngạc nhiên vì mình không có cảm giác kích động mà chỉ có cảm giác vui mừng rất nhạt. Không đậm đặc cũng chẳng kịch liệt, chỉ như thanh tuyền chảy róc rách.

Mở cửa là Ngân Giác, biểu hiện của nó giống hệt như lần đầu tiên nhìn thấy Nam Lạc, tựa hồ đã sớm quên hắn, trong mắt vẫn giống như ba năm trước, đầy hiếu kỳ và nghi hoặc.

Nó cũng không nói gì, người cũng chẳng đi ra chỉ thò một nửa thân thể ra ngoài, nhìn thấy Nam Lạc đi tới, liền nghiêng mình cho hắn đi vào.

Tại thời khắc Nam Lạc tiến vào đan phòng, bầu trời bắt đầu giáng tuyết xuống, cây hoa mai trước Thái Cực cung lay động trong gió tuyết...

Tuy thân thể Nam Lạc không hiểu vì sao không sợ nóng lạnh, nhưng khi tiến vào trong phòng vẫn cảm giác được sự ướt át như mùa xuân, ấm áp tới tận xương tuỷ.

Giữa đan phòng có một cái lò đan màu xanh đen thật lớn, còn cao hơn cả Nam Lạc, dưới lò đan một ngọn lửa màu trắng dang bập bùng cháy. Kim Giác, Ngân Giác ngồi trên bồ đoàn bên cạnh, trong tay cầm một cây quạt nhỏ màu xanh. Hai đứa đang quạt lửa, trông có vẻ vô cùng nhàm chán, đôi mắt chớp chớp dõi theo thân hình của Nam Lạc.

Phía đông của gian phòng có một lão giả râu tóc bạc trắng, sắc mặt hồng nhuận, trên người mặt một pháp bào màu trăng sáng, trước ngực có một Thái Cực Đồ. Trong tay có một cây phất trần, tựa trên khuỷu tay. Trông đầy vẻ tiên phong đạo cốt.

Nam Lạc bước vội tới, còn chưa tới gần thì một cái bồ đoàn đã xuất hiện... Trong lòng hắn nghĩ, đây hẳn là chỗ mình ngồi. Bất quá hắn không dừng bước mà đi đến trước mặt Thông Huyền Thiên Sư ngồi xuống rồi bắt đầu lễ bái.

Thông Huyền Thiên Sư vẫn cứ nửa khép đôi mắt, tựa như không chú ý tới động tác của Nam Lạc. Nam Lạc cũng không nói một câu, sau khi lễ bái liền ngồi xuống ở bồ đoàn đột nhiên xuất hiện.

Yên tĩnh, lặng lẽ.

Kim Giác Ngân Giác hai đồng tử có một thoáng dừng lại, liếc nhìn về phía Nam Lạc. Hai chiếc sừng nhỏ lập loè sáng dưới ánh lửa

“Kim Giác, Ngân Giác, chú ý lò lửa, không được phân tâm” Thông Huyền Thiên Sư đột nhiên nói

Nam Lạc không biết vì mình tiến vào mới có thể an tĩnh như vậy hay là ngay từ đầu đã như thế. Hắn không thể làm gì chỉ có thể ngồi bất động...Bất tri bất giác hắn đã ngồi được ba năm. Trong ba năm này, lò đan khép khép mở mở hơn mười lần, đan thành ba bình. Nam Lạc từ đầu tới cuối cũng không nhúc nhích, hắn chỉ lẳng lặng nhìn, về phương diện luyện đan hắn cũng không hiểu, cũng không làm được gì, cho dù muốn đi quạt lửa cũng sợ Kim Giác, Ngân Giác nói vì mình mà bị phạt.

Nam Lạc cứ thể ngồi yên ba năm, nhìn Thông Huyền Thiên Sư luyện đan, nhìn Kim Giác, Ngân Giác hai đồng tử vì luôn xem mình mà bị mắng. Nam Lạc phảng phất như mình ở một tầng không gian khác, nhìn mọi việc trong không gian này.

“Ngươi đi theo ta” Thông Huyền Thiên Sư đột nhiên đứng dậy nói. Đan đã luyện xong nhưng dưới lò đan, lửa vẫn cháy bập bùng, giống như tâm của Nam Lạc vậy, thiêu đốt trong cô quạnh. Cho dù là Kim Giác, Ngân Giác hai tên đồng tử dùng sức phe phẩy quạt xanh thì vẫn cứ lặng lẽ cháy...

Nam Lạc cúi đầu vâng lời, bước theo sau, Kim Giác và Ngân Giác liếc nhau một cái, cũng đi theo, trong mắt có một chút hiếu kỳ, hưng phấn.

Thân ảnh Thông Huyền Thiên Sư mờ ảo, như chậm như nhanh, mới rẽ một cái đã không thấy tăm hơi.

Nam Lạc dừng lại, quay đầu nhìn Kim Giác, Ngân Giác đồng tử, muốn hỏi bọn họ xem có biết Thông Huyền Thiên Sư bây giờ ở đâu không.

Hai người họ vẫn giữ bộ dạng của sáu năm trước, không chút thay đổi, sáu năm qua vẫn cứ là vẻ mặt ngây thơ chất phác, đôi mắt tinh khiết như dòng suối trong.

Bọn chúng ngẩng đầu nhìn Nam Lạc, căn bản là vô ưu vô lo, đôi mắt tựa như đang hỏi tại sao lại dừng. Nam Lạc nhìn ánh mắt của bọn chúng, ý tưởng hỏi xem Thông Huyền Thiên Sư đi nơi nào lập tức tiêu biến.

“Thông Huyền Thiên Sư bảo ta đi theo, chẳng lẽ là chuẩn bị truyền đạo pháp cho ta” Nam Lạc thầm nghĩ. Trái tim không khỏi nhảy lên bang bang. Sáu năm nay hắn đã quen với cảm giác cô quạnh nhưng lúc này thì cảm thấy có hi vọng.

“Ở đâu đây... Nếu muốn truyền đạo pháp cho ta hẳn là muốn thu ta làm đồ đệ, như vậy nhất định là trong chánh điện của Thái Cực Cung” Trong lòng nghĩ tới đây, Nam Lạc vội bước về phía Chính điện

Hắn đã ngồi bên ngoài đan phòng ba năm, trong đan phòng ngồi ba năm. Dung mạo lại không thay đổi chút nào, chính Nam Lạc cũng không rõ lắm. Nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được thân thể mình càng lúc càng cường kiện, trong cơ thể tựa hồ ẩn chứa lực lượng có tính bạo tạc.

Thái Cực Cung chính điện cũng không có tên đặc biệt gì, đơn thuần là Thái Cực Điện thôi. Khi Nam Lạc tới trong điện quả nhiên Thông Huyền Thiên Sư đã ngồi ở đó.

“Dương Bình thị Nam Lạc bái tạ ân cứu mạng của Thiên Sư...” Nam Lạc vội bước nhanh tới, quỳ lạy trên mặt đất.
Đôi mắt khép hờ của Thông Huyền Thiên Sư chậm rãi mở ra: “Ngươi báo danh Dương Bình Thị vậy Khổng Tuyên Đạo Hữu đưa ngươi tới đây là người phương nào”

Trong lòng Nam Lạc máy động, liền nói ra vì sao lại bị bắt tới Thương Mãng Nhai, liên luỵ bởi cuộc chiến của Ưng Cửu và Thanh Giao Vương nên bị gió cuốn xuống núi. Cuối cùng đi trong núi hơn một tháng cuối cùng vẫn bị Ưng Cửu tóm trở lại, cuối cùng được Khổng Tuyên chọn.

Thông Huyền Thiên Sư yên lặng ngồi tại chỗ, tỏ vẻ thần bí, những lời của Nam Lạc là sự thật, không có chút giả tạo nào.

"Nghe lời của ngươi thì dường như việc trở thành đồng tử của Khổng Tước Điện cũng không phải tự nguyện” Thông Huyền Thiên Sư nói

Nam Lạc trầm mặc một chút rồi chậm rãi nói: “Làm đồng tử của Khổng Tước Điện không phải bổn ý của ta...”

“Ngươi cũng biết, Khổng Tuyên đạo hữu khi tới đây đã từng nói, chỉ cần cứu được mạng ngươi, sẽ đáp ứng ta một yêu cầu, bất kể là gì cũng được” Tuy sáu năm giúp tâm cảnh của Nam Lạc yên tĩnh tựa giếng nước nhưng nghe những lời của Thông Huyền Thiên Sư trong lòng vẫn không biết là tư vị gì. Loại cảm giác này hắn chẳng thể nói nên lời.

Cha mẹ Nam Lạc đã bị chết khi đi săn trong núi nên từ nhỏ tới lớn hắn và muội muội sống nương tựa vào nhau. Tuy về sau vì tu luyện công pháp tiến cảnh cực nhanh nên trở thành đệ nhất nhân trong tộc rồi trở thành người thừa kế của tế tư nhưng đó đều là kết quả do vô số ngày đêm khổ luyện mà thành. Người khác chơi đùa thì hắn luyện, người khác đi ngủ hắn vẫn luyện. Cho nên khi hắn được danh đệ nhất, chưa hề có cảm giác hưng phấn mà là bình thường nên như vậy.

Câu hứa hẹn của Khổng Tuyên rơi vào trong tại Nam Lạc phảng phất như nặng ngàn cân, lúc này hắn đã quên lí do mình bị đánh thành trọng thương.

Thông Huyền Thiên Sư không đợi Nam Lạc trả lời lại nói thêm: “Thân thể của người còn có một chút huyết mạch của Vu Tộc, bây giờ đã hoàn toàn dung hợp lại”

“Sao lại thế được. Từ nhỏ ta lớn lên trong Nhân Tộc, cha mẹ cũng là nhân loại, làm sao có thể có huyết mạch của Vu Tộc được” Nam Lạc nghi hoặc, nhưng hắn không tin Thông Huyền Thiên Sư đã nhìn lầm.

“Lúc tới đây Khổng Tuyên đi cùng với Vu Tộc Chúc Dung Đạo Hữu, huyết mạch kia cũng là của nàng, nếu không thế thì ngươi tuyệt đối không thể sống được” Thông Huyền Thiên Sư thản nhiên nói, thanh âm không có chút tình cảm nào.

Nam Lạc lại nghĩ tới việc Vu Tộc Chúc Dung nhất định vì Khổng Tuyên mà mới dùng máu cứu mình. Nam Lạc không biết máu của Vu Tộc ra sao nhưng trong lòng nghĩ tới: “Máu của Vu Tộc lại có thể kéo dài tính mạng cho ta, máu này hẳn thập phần quý giá với họ”

Nghĩ tới đây trong lòng Nam Lạc lập tức minh bạch ẩn ý của Thông Huyền Thiên Sư, dập đầu lần nữa, trong miệng nói: “Đa tạ thiên sư”

“Cảm ơn cái gì?” THông Huyền Thiên Sư khẽ mở mắt, nhìn Nam Lạc, ánh mắt kia tựa như có thể nhìn thấu nội tâm.

“Đa tạ thiền sư chỉ điểm cho đệ tử, giúp ta không vì sáu năm khô toạ mà tâm tình trở nên lạnh lẽo, quên người khác ân tình” Nam Lạc nhìn thẳng vào đôi mắt của Thông huyền Thiên Sư, lớn tiếng nói.

“Ngươi có thể nghĩ tới việc này cũng coi như là không tệ. Ngươi đi xuống đi” Thông Huyền Thiên Sư đạm mạc nói, dứt lời lại một lần nữa nhắm mắt lại

Thật vất vả Nam Lạc mới có cơ hội nói chuyện như vậy, nếu bỏ qua không biết còn phải chờ tới lúc nào.

“Thiên Sư, đệ tử thành tâm cầu đạo, nguyện bái Thiên Sư làm thầy, mong Thiên Sư thành toàn” Nam Lạc quỳ rạp xuống đất lớn tiếng nói. Đầu chạm đất, trong tai lại hoàn toàn yên tĩnh Nam Lạc cũng không dám ngẩng đầu lên, sợ thất lễ cũng sợ Thông Huyền Thiên Sư đã tiêu thất.

Một lát sau nghe được thanh âm không nhanh không chậm của Thông Huyền thiên Sư: “Ngươi thành tâm cầu đạo, bần đạo hiểu. Tâm tính của ngươi dù không tệ nhưng lại không thích hợp với đạo của bần đạo”

Nam Lạc im lặng, người ta đã nói không thích hợp, lại nhìn biểu lộ vạn năm không đổi của Thông Huyền Thiên Sư, hắn chỉ có thể lẩm bẩm trong miệng: “Đệ tử... Đệ tử...” Nhưng lại chẳng biết nói thế nào.

Nam Lạc đợi sáu năm không ngờ rằng lại có kết quả thế này, trong lúc hắn sắp nản lòng thoái chí đột nhiên nghe Thông Huyền Thiên Sư nói: “Tuy ngươi không thích hợp với đạo của ta nhưng ta có thể thu ngươi làm ký danh đệ tử tu hành ở nơi này”

“Đa tạ thiên sư... Đa tạ lão sư... Đa tạ lão sư...”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau