NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Phương hoàng sơn - bất tử cung

Dịch giả: Út khờ

Sở dĩ gọi Phượng Hoàng Sơn là vì ở ngọn núi này chính là nơi duy nhất trong thiên địa sinh ra được Phượng Hoàng.

Những nhân vật có đại thần thông trong thiên địa nhiều vô số kể nhưng ai dám nói bản thân mình là bất tử?

Đó là khi thiên địa sơ khai, rất nhiều địa phương chỉ là một mảnh hỗn độn nhưng đã có không ít sinh linh diễn biến theo hỗn độn mà sinh ra. Khi bọn chúng ra đời đã có đại pháp, trong cơ thể ẩn chứa đại đạo. Phượng hoàng dùng đại thần thông xây dựng cung điện, khi nó dùng pháp lực vô thượng dựng lên tấm biển có hai chữ ‘Bất Tử’ đã khiến cho rất nhiều đại năng đến khiêu chiến.

Khi đó còn chưa phân năm, tháng ngày. Những người chứng kiến trận đại chiến khi đó chỉ biết rằng mặt trời và mặt trăng luân phiên thay đổi ba trăm lần. Ban đầu tất cả còn áp chế pháp lực chỉ đến điểm liềng dừng, ai thắng ai thua mọi người đều hiểu rõ nhưng thời gian trôi qua càng lâu thì người đến khiêu chiến càng nhiều. Phượng hoàng không thể chờ đợi từng người lên khiêu chiến nên đành tổ chức đánh quần công, một trận để kết thúc luôn.

Nhưng hành động của phượng hoàng lại khiến cho rất nhiều đại năng áp chế thần thông bất mãn vô cùng. Chiến đấu cứ như vậy mà thăng cấp, lúc đầu chỉ là phân thắng bại mà thôi, sau đó lại đến phong ấn, trấn áp rồi lại phân sinh tử. Đến hiện tại thì cho dù phượng hoàng có pháp lực thông thiên đi chăng nữa cũng không thể chiến thắng nhiều người. Nhưng nó lại dựa vào Bất Tử Cung mà phòng thủ nên luôn đứng ở thế bất bại. Dần dần mọi người thối lui khỏi Bất Tử Cung.

Từ đó về sau Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung trở thành một nơi được mọi người kính sợ - Bất tử phượng hoàng.

Nam Lạc từ Dương Lực Đại Tiên biết được tên Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung. Hắn có thể từ ngữ khí của Dương Lực Đại Tiên biểu lộ uy danh và sự cường đại của Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung. Hắn cũng biết từ khi mình bị Ưng Tộc Tam Thái Tử bắt đến Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung làm phục vụ.

Bất quá để có thể tiến vào Bất Tử Cung phải lựa chọn trong rất nhiều người mới được. Cơ hội tiến vào đó có thể nói là một phần ngàn vạn.

Nhưng hiện tại Nam Lạc đã đến Bất Tử Cung này hơn một năm rồi. Điều này khiến cho hắn có cảm giác như mình đang nằm mơ, một giấc mơ không chân thật chút nào.

Khi đặt chân lên Phượng Hoàng Sơn rồi đi vào Bất Tử Cung khiến cho Nam Lạc có một cảm giác rằng rất dễ dàng đi vào đây. Từ Dương Lực Đại Tiên hắn biết được không phải làm phục vụ ở trong đây là ai cũng làm được. Chẳng những phải đẹp trai mà còn có pháp lực, thông qua kiểm tra mới được chọn.

Thế nhưng Nam Lạc cùng Ưng Cửu bị hai con giao long màu đen ở đâu chạy ra vây nguy hiểm vô cùng thì đột nhiên một ánh sáng mờ từ phía chân trời tiến đến mang theo sự hoa lệ vô cùng. Khi Nam Lạc bừng tĩnh thì đã phát hiện hai con giao long khiến cho Ưng Cửu không có sức hoàn thủ kia đã chết từ lúc nào.

Bên cạnh hắn xuất hiện thêm một người bận bộ pháp bào tràn ngập các màu sắc. Khi Nam Lạc muốn nhìn kỹ thì lại cảm giác bản thân như tiến vào trong cầu vồng khiến hắn mê muội. Đi lại trong núi hơn một tháng nên Nam Lạc hiểu cảm giác này rất nguy hiểm cho nên hắn vội vàng cắn đầu lưỡi của mình để cho sự đau đớn kéo tinh thần hắn trở về.

Ưng Cửu rất cung kính với người xa lạ kia, đây là sự cung kính phát ra từ trong tận đáy lòng. Dường như bọn họ có trao đổi điều gì nhưng khi đó Nam Lạc rơi vào cảm giác mê muội không có nghe được.

- Ta mang người này đi...
Nam Lạc cuối đầu không dám nhìn thẳng hắn vì sợ lại bị rơi vào trong cảm giác mê muôi khi nãy. Nhưng âm thanh ôn hoàn kia truyền đến tai khiến cho Nam Lạc cảm giác pháp bào hoa lệ ấy hoàn toàn không xứng với giọng nói.

- Vâng. Vốn muốn đưa hắn đến Bất Tử Cung để tiến hành lựa chọn nhưng hắn chính là một người tốt nhất trong nhóm ở Thương Mãng Nhai.

Nam Lạc không ngờ rằng Ưng Cửu sẽ thổi phồng hắn lên như vậy. Trong lòng có một cảm giá sung sướng cho nên muốn khách khí vài câu thì đã phát hiện mình đã ở một nơi xa lạ.

- Ta gọi là Khổng Tuyên. Từ nay về sau ngươi ở cùng ta vậy!

Khổng Tuyên, đứa cn của phượng hoàng – Trong tai của Nam Lạc lại vang lên lời nói của Dương Lực Đại Tiên.

Mấy ngày hôm trước còn trốn tránh trong núi vậy mà vài ngày sau đã ở trong cung điện mạnh mẽ nhất thiên địa.

Cung điện rất hoa lệ, mỗi một vật ở trong đó đều là những vật rất xa lạ với Nam Lạc. Cho dù là vách tường của cung điện cũng khiến cho Nam Lạc có cảm giác nó không hề chân thật chút nào.

Trong Bất Tử Cung phân ra rất nhiều cung điện nhỏ. Khổng Tước điện chính là nơi ở của Khổng Tuyên nằm ở phía tây Bất Tử Cung và cũng được xem là một cung điện ở ngoài rìa nhất.

Tuy rằng Khổng Tước điện ở nơi hẻo lánh một chút nhưng vẫn tráng lệ và uy nghiêm vô cùng.
Nhất là hai chữ ‘Khổng Tước’ trên biển tên điện. Khi Nam Lạc nhìn thấy nó lần đầu tiên liền cảm giác hai chữ ấy như muốn bay lên cao. Đặt biệt là hình ảnh một con Khổng Tước nhỏ ở phía sau hai chữ ấy.

Hình dáng của Khổng Tước tuy rằng nhỏ xinh nhưng lại mang theo một cỗ ngạo khí bễ nghễ thiên hạ. Cái đuôi khổng tưới với những cộng lông sặc sỡ như ẩn chứa tất cả các màu sắc của thế gian này.

Đó chính là nguyên thân của Khổng Tuyên thái tử?

Trong Khổng Tước điện ngoại trừ Khổng Tuyên ra thì chỉ có một mình Nam Lạc mà thôi. Mà Khổng Tuyên mang Nam Lạc về đến nơi liền bế quan, lâu lâu sẽ ra ngoài một lúc rồi lại vào bế quan tiếp. Như vậy nên cả Khổng Tước điện to lớn như vậy mà chỉ có mỗi mình Nam Lạc mà thôi.

Năm tháng dài đằng đẳng. Có kẻ có pháp lực thông thiên liền dương danh thiên địa, có kẻ lại trở về với cát bụi.

Linh khí trong Bất Tử Cung so với những địa phương Nam Lạc tu luyện trong rừng kia nồng đậm hơn không biết bao nhiêu lần. Từ này đến nơi đây không hề có chuyện gì, cũng không có đáng sợ như suy nghĩ của Nam Lạc trước kia. Nhưng ngoại trừ Khổng Tước điện ra thì hắn không dám đi chỗ nào khác. Cho dù là ở Khổng Tước điện cũng có rất nhiều chỗ hắn không dám đi bởi vì lúc Khổng Tuyên dẫn hắn trở về đã dặn hắn không nên đi lại tùy tiện nên Nam Lạc cũng không dám làm trái ý.

Tu luyện chính là phương pháp giết thời gian nhanh nhất, huống chi Nam Lạc là một kẻ tu luyện cuồng.

Hắn sợ bản thân mình khi tu luyện sẽ quên thời gian, sợ khi Khổng Tuyên xuất quan sẽ không tìm thấy mình nên hắn chọn nơi tu luyện ở ngay trước cửa phòng nơi Khổng Tuyên bế quan luôn.

Độn địa thuật chính là thuật mà Nam Lạc luôn muốn học từ Dương Lực Đại Tiên, trước kia hắn chỉ cảm giác Dương Lực Đại Tiên keo kiệt vô cùng. Dù gì cả hai cũng quen biết, cũng được coi là cùng chuang hoạn nạn vậy mà lại không chịu dạy mình.

Hiện tại hắn đã biết là do Dương Lực Đại Tiên không thể dạy. Đó chính là bổn mạng thần thông của Dương Lực Đại Tiên vừa sinh ra đã có. Cảnh giới của nó không đủ nên không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt ra ngoài. Hơn nữa muốn học được thuật này phải có linh dẫn giống như là ngọc giản được phong ấn linh dẫn giống như lồng giam ở Thương Mãng Nhai vậy. Linh dẫn sẽ hình thành một dấu vết ở trong đầu mình rồi án chíu theo đó để tu luyện. Nhưng cái đó chỉ áp dụng cho người chưa từng tu luyện mà thôi. Còn độn địa thuật chính là bổn mạng thần thông tự giác tỉnh cho nên hắn đó không phải là dạy mà là truyền thừa, một loại giống như là truyền thừa lạc ấn vậy. Dùng lạc đại đạo lạc ấn trong cơ thể truyền cho Nam Lạc.

Lúc đó Nam Lạc từng hỏi Khổng Tuyên rằng Dương Lực Đại Tiên có chết hay không thì được câu trả lời rằng hắn sẽ không chết mà chỉ suy yếu một chút và độn địa thuật của hắn sau này sẽ không còn tiến bộ nữa. Nam Lạc chỉ biết yên lặng nhưng trong lòng lại có cảm thấy súc động vô cùng. Nếu Dương Lực Đại Tiên nói điều này cho hắn biết thì hắn sẽ không đòi học độn địa thuật.

Nam Lạc hỏi Khổng Tuyên rằng thần thông của mỗi người đều chỉ có thể sử dụng phương thức truyền thừa này thôi sao? Khổng Tuyên chỉ mỉm cười trả lời rằng đến một cảnh giới nhất định có thể dùng phương pháp giảng đạo để nói ra và còn có thể dùng pháp lực của mình với hình thức viết chữ viết ra. Chẳng qua nếu muốn làm như vạy thì pháp thuật sau khi tu thành sẽ giảm rất nhiều.

Đối với chuyện này Nam Lạc chỉ cảm thấy bất lực, bản thân mình không thể truyền ngược trở về nên chỉ còn biết âm thầm cầu nguyện Dương Lực Đại Tiên đừng chết. Nam Lạc cũng không biết nó suy yếu bao lâu mà hắn chỉ biết rằng ở trong núi kia lúc nào cũng có khả năng gặp nguy hiểm, hơn nữa Nam Lạc hiểu rõ Dương Lực Đại Tiên ngoài độn địa thuật ra thì không còn thủ đoạn bảo mạng nào cả.

Nam Lạc cứ mang theo tâm tư áy náy mà ngồi tu luyện ở trước cửa phòng bế quan của Khổng Tuyên. Có mấy lần Khổng Tuyên đi ra mà hắn hoàn toàn không biết gì.

Chương 12: Đồng tử trong Khổng Tước Điện

Dịch giả: Út Khờ

Trên người Nam Lạc bao phủ một tầng ánh sáng màu vàng nhạt, hiện tại hai chữ Thập Cửu trên trán của hắn đã biến mất ko còn và ấn ký hình sừng dê trên trán cũng dần phai nhạt. Đây là do hắn sắp luyện hóa ấn ký đó.

Trong thức hải của hắn có một đoàn khói màu vàng nhạt hình sừng dê tản ra hơi thở mênh mông vô cùng. Tinh khí thần của Nam Lạc ko ngừng có xu hướng dung hợp lại. Đã qua hơn một năm từ lúc bắt đầu ko hòa hợp thì hiện tại chỉ còn một tia là có thể dung hợp hoàn toàn.

Đột nhiên đoàn khói trong thức hải của Nam Lạc hoàn toàn tiêu tán khiến cho Nam Lạc vui vẻ vô cùng, hắn hiểu rõ hắn đã hoàn toàn luyện hóa ấn ký kia rồi. Hiện tại có thể thoải mái sử dụng độn địa thuật.

Độn địa thuật là thổ linh khí trong Ngũ Hành để độn đến mục đích mình cần. Hiện tại trên người Nam Lạc bao phủ một tầng khói vàng nhạt rồi đột nhiên biến mật tại chỗ, tiếp theo đột nhiên xuất hiện ở vài bước ngoài đó rồi lập lại liên tục.

Điều này so với Dương Lực Đại Tiên khi độn địa có khoảng cách từ trăm mét đến gần dặm cách xa hoàn toàn nhưng Nam Lạc ko hề có cảm giác thất bại, hắn chỉ cảm thấy hưng phấn vô cùng. Hắn biết rõ đây chỉ là lần đầu tiên sử dụng mà thôi, sau này thường xuyên luyện tập là có thể độn đi xa như Dương Lực Đại Tiên. Có lẽ sẽ có một ngày hắn còn có thể độn ra ngoài ngàn dặm.

- Tiên thiên độn thổ. Ko tệ lắm.

Ngay khi Nam Lạc cao hứng luyện tập ngày đêm thì trong tai truyền đến một âm thanh như vậy khiến cho hắn kinh sợ. Ở trong Bất Tử Cung cấm sử dụng pháp thuật thần thông, đây chính là quy củ bất thành văn nhưng Nam Lạc vừa luyện hóa ấn ký sừng dê kia nên cao hứng liền quên mất.

Hắn vội vàng quay đầu lại liền nhìn thấy Khổng Tuyên đang đứng trên mái nhà nhìn mình mỉm cười. Nhìn thấy Khổng Tuyên tươi cười nên Nam Lạc cũng thả lỏng rất nhiều. Cho tới hiện tại Nam Lạc cảm giác bộ pháp bào kia ko hợp với Khổng Tuyên chút nào, nhất là hắn ôn hòa như vậy, ánh mắt kia chính là ánh mắt dịu dàng nhất mà hắn từng gặp nhưng pháp bào lại rất chói mắt. Nam Lạc cảm giác pháp bào như vậy chỉ dành cho những người hung hăng càn quấy mà thôi.

- Thái tử điện hạ đã xuất quan.

Nam Lạc vui vẻ lên tiếng mà hắn lại ko cảm giác câu vừa rồi rất vô nghĩa. Ko xuất quan thì sao lại đứng ở đây chứ?

Khổng Tuyên ko để ý mà trả lời hắn:

- Đúng. Ta đã dung hợp xong một vài loại pháp thuật nên cũng phải xuất quan. Ở dây có một vài kiến thức trụ cột của Ngũ Hành, ngươi lấy mà đọc.

Nói xong liền lật tay lấy ra một ngọc giản màu trắng.

Nam Lạc vui vẻ đón lấy ngọc giản rồi đột nhiên hỏi:

- Thái tử đang muốn đi ra ngoài?

- Đúng! Xem ra ngươi cũng có vài phần thông minh. Hiện tại đã lĩnh ngộ dc một vài thứ nên ra ngoài tìm người thử xem.

Khổng Tuyên mỉm cời nói, trong giọng nói rất ôn hòa ko hề mang theo cảm giác tìm người đánh nhau.

Nam Lạc ko thể hiểu được pháp thuật mới này, mỗi khi lĩnh ngộ một vài thuật mới phải đi tìm người đánh nhau nên hắn chỉ chọn cách im lặng. Nhìn thấy tâm tình của Khổng Tuyên ko tệ lắm vì thế hắn hỏi một vài chỗ khó hiểu của độn địa thuật nhờ Khổng Tuyên giải đáp.

- Thái tử. Khi ta còn ở bộ tộc có học được một vài loại phương pháp thổ nạp, ở Thương Mãn Nhai cũng học được một phương pháp nhưng hai phương pháp này hoàn toàn khác nhau, cảm giác lại không có hoàn thiện nên không biết thái tử có thể...- Ha ha! Ngươi muốn học một pháp quyết luyện khí tốt phải ko?

Nam Lạc nhìn thấy Khổng Tuyên ko tức giận nên vội vàng gật đầu.

- Ta cũng ko có pháp quyết luyện khí tốt.

Câu trả lời của Khổng Tuyên khiến cho Nam Lạc thất vọng vô cùng. Nhưng hắn còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì Khổng Tuyên đã nói tiếp:

- Luyện khí chính là thu nạp thiên địa linh khí cho bản thân mình dùng, hiện tại ngươi đã làm rất tốt rồi. Ngươi là nhân loại nên có thể chất khác với ta nên phương pháp luyện khí cũng khác nhau nhưng cũng ko khác nhau lắm. Cả hai đều thu nạp thiên địa linh khí để rèn luyện thân thể. Đạt đến hiệu quả như mong muốn.

Nói đến đây hắn liền chỉ vào ngọc giản trên tay của Nam Lạc:

- Lấy ví dụ thân thể ngươi đều có đầy đủ Ngũ Hành nên ta mới cho ngươi ngọc giản này. Bên trong nó có nghi rõ những lý giải của ta về Ngũ Hành của ta trong những năm gần đây. Ngươi chỉ cần suy nghĩa như thế nào có thể thu nạp chân khí nhanh hơn. Khi ngươi hiểu rõ những điều trong ngọc giản này thì bản thân ngươi cũng có thể sáng tạo ra pháp thuật.

Ko chờ Nam Lạc trả lời thì Khổng Tuyên liền nói thêm:

- Được rồi. Ngươi chỉ cần suy nghĩ tu luyện đi. Con đường tu luyện cần sự siêng năng và học tập nữa. Vạn vật trong thiên địa đều là lão sư tốt nhất.

Nam Lạc nghe đến đây liền quỳ xuống:

- Cảm ơn thái tử điện hạ.
Khi hắn gẩn đầu lên thì Khổng Tuyên đã rời khỏi rồi.

Cho đến hiện tại, tế ti trưởng lão dạy cho hắn phải biết cảm ơn. Cho dù là người ngoài hay người trong nhà. Một khi họ giúp đỡ mình thì phải biết báo đáp, điều này lúc nào Nam Lạc cũng nhớ rõ.

Nhất là khi Nam Lạc biết được Dương Lực Đại Tiên truyền độn địa thuật cho mình đã không còn tiếp tục tu luyện nữa và đối với người chỉ điểm cho mình thì Nam Lạc luôn nhớ trong lòng.

Phượng Hoàng Sơn Bất Tử Cung ở đâu Nam Lạc ko hề biết, chậm chí ở phương hướng nào hắn cũng ko xác định được nhưng trong lòng hắn luôn muốn rời khỏi đây. Cho dù Khổng Tuyên rất tốt với hắn. Nam Lạc luôn cho rằng mình sẽ trở thành nô lệ, cho dù ko phải là nô lệ cũng sẽ trải qua cuộc sống ko như là người.

Vươn tay chụp vào một đám mây trắng ở trước mặt.

Nam Lạc có thể khẳng định Bất Tử Cung này nhất định ở giữa ko trung.

Ngày đi ngàn dặm là một giấc mộng trước kia của Nam Lạc nhưng hiện tại hắn cảm giác vẫn chưa đủ. Khi bị Tam thái tử của Ưng Tộc bắt đi thì chỉ trong một lát thôi đã ở Thương Mãng Nhai ngoài ngàn dặm nhưng sau khi gặp Khổng Tuyên thì hắn cảm thấy ánh sáng vừa lóe lên đã có mặt ở đây.

Nghĩ như vậy nên Nam Lạc nắm chặt ngọc giản trong tay. Nam Lạc đã bắt được ý tưởng từ Khổng Tuyên nhưng chỉ là chợt lóe lên mà thôi.

Thiên địa Ngũ Hành, đắc kỳ nhất, thủy tu hành, ngộ kỳ ngũ, dung chi, thiên địa nhâm tiêu diêu.(*)

Đây là câu nói đầu tiên khi thần thức của Nam Lạc tiến vào trong ngọc giản. Xem ra đây ko giống như là trụ cột gì, nhất là câu cuối cùng thiên địa mặc ta tiêu dao khiến cho Nam Lạc thích vô cùng.

Hậu đức tái vật, thổ chi thiên....(*)

Mấy trắng ngẫu nhiên bay vào trong Khổng Tước điện. Nam Lạc ngồi xếp bằng ở trước cửa điện với gương mặt tuy non nớt nhưng lại mang theo sự kiên nghị. Từng sợi tóc như những tơ tình bay nhè nhẹ theo gió.

Khi Nam Lạc mở mắt ra lại thì đã mấy tháng sau. Nhìn bầu trời đầy sao lại nhớ đến một nhà khi xưa ngồi ở trước sân ngắm sao. Đêm đó sao cũng sáng ngời như bây giờ, hắn còn nhớ rõ khi đó mình chỉ vào ngôi sao sáng nhất và nói rằng sau khi mình lớn lên sẽ bay lên hái nó xuống cho muội muội.

Muội muội có khỏe chứ? Hiện tại có còn khóc nhè? Còn hâm mộ con cáo màu trắng của Thủy nha đầu? Nam Lạc muốn đi đến bên cạnh nàng nhưng trong lòng lại hiểu rõ tình cảnh hiện tại của hắn. Nam Lạc lại lấy ra Ngũ Hành ngọc giản. Trong lòng suy nghĩ bản thân mình luôn tự phụ rằng thông minh, tế ti trưởng lão nói gì liền hiểu nhưng trải qua lâu như vậy mới hiểu sơ sơ một tí bề ngoài mà thôi. Thậm chí Khổng Tuyên còn nói đây mới là trụ cột mà thôi. Ài, như vậy chẳng lẽ mình phải học cả đời sao?

Hai tay chống cằm nhìn bầu trời đêm mà ngơ ngác.

Lấy ngôn ngữ để trình bày đại đạo hư vô mờ mịt thật rất khó khăn, mỗi một người đều có cách lý giải khác nha. Cho dù là cùng một cuốn sách, cùng một người dạy nhưng sự thành đạt của mỗi một đệ tử đều rất khác nhau.

Cho nên trong ngọc giản này phong ấn những điều hiểu biết của Khổng Tuyên về Ngũ Hành nên có rất nhiều văn tự như phù chú, có âm thanh như chuông đồng, có hình tượng hão huyền diễn biến thiên địa.

- Nam Lạc đồng tử...

Chương 13: Kim sí đại bằng điện

Dịch giả: Hoài Niệm

Nam Lạc từ trong tu luyện tỉnh lại, ánh mắt nhìn vào bảy vị tiên nữ xinh đẹp rồi có chút ngượng ngùng nói:

- Ta tu luyện có chút nhập tâm nên không có chú ý đến...

- Hì hì...

- Ngu ngốc...

- Không sợ người khác vào trộm đồ sao...

- Tốt rồi, không được nói bậy. Nam Lạc đồng tử do Khổng Tuyên thái tử dẫn về, nhất định sẽ tu thành đại thần thông.

Người lên tiếng chính là đại tỷ trong bảy tiên nữ. Sau khi nàng lên tiếng thì các nàng còn lại quả nhiên không dám cười giỡn nữa.

Các nàng không phải là lần đầu tiên đến đây và cũng không phải là lần đầu tiên gặp Nam Lạc hoặc cũng có thể nói là bảy người này chính là những người Nam Lạc biết rõ ở đây. Nhưng cũng không hẳn là biết rõ, đến hiện tại Nam Lạc cũng chỉ biết được đại tỷ mà thôi. Tuy rằng khí chất các nàng không giống nhau nhưng diện mạo thì không phân biệt một hai và rất xinh đẹp, mỗi lần các nàng đến khiến cho Nam Lạc không dám nhìn thẳng nên các nàng càng dám cười đùa tự nhiên ở trước mặt Nam Lạc.

- Nam Lạc đồng tử, những trái cây này vừa chính tới nên chúng ta phụng mệnh cung chủ mang đến.

Nam Lạc biết rõ cung chủ theo lời của các nàng chính là Bất Tử Cung cung chủ Phượng Hoàng liền vội vàng nhường đường dẫn các vị vào trong.

- Di? Linh quả lần trước mang đến vẫn còn ở đây?

- Uhm, thái tử điện hạ thường xuyên đi vắng, khi trở về cũng bế quan nên ngường trong điện này đã ít lại càng ít. Vì vậy cũng còn nguyên đó thôi.

- Nhưng mà không thể nào không thiếu một quả chứ? Ngươi không ăn sao?

Nam Lạc không dám nhìn vào bảy người đang đứng chớp chớp mắt ấy nên không biết rõ đây là do ai hỏi nhưng hắn vẫn trả lời:

- Đây là linh quả cung chủ mang đến cho thái tử, ta sao dám ăn?

- Thật sự là ngu ngốc!

Đại tỷ vội vàng trách mắng:

- Tam muội không được nói bậy- Ngươi có biết rằng cung chủ từng để cho Khổng Tuyên thái tử lựa chọn đồng tử nhưng thái tử đều không chọn ai hết. không lâu sau thái tử dẫn theo một người trở về.

Nam Lạc cười cười không biết nói gì cho phải lại khiến cho bảy vị tiên nữ cười hì hì khoái trá.

Đứng ở cửa điện nhìn bảy vị tiên nữ rời khỏi, chỉ khi bảy người đi rồi Nam Lạc mới dám ngẩn đầu nhìn vào bóng lưng ấy. Nhưng mà hắn vẫn chỉ biết đại tỷ trong bảy người, nghe âm thanh còn phân biệt đôi chút chứ nhìn vào hình dáng thì đành bó tay.

Đối với bảy nàng thì Nam Lạc cũng chỉ biết là người trong Phượng Hoàng cung, theo ấn tượng của hắn thì bảy nàng luôn cười đùa vui vẻ như vậy.

Vừa rồi Nam Lạc còn muốn hỏi các tộc nhân được đưa Ưng Tộc đưa đến như thế nào rồi nhưng lại không thể lên tiếng.

Trở lại điện nhìn thấy linh quả toát ra mùi hương mê người thì Nam Lạc biết đây là những linh quả có giá trị phi thường cao, nói không chừng khi ăn vào sẽ khiến cho thân thể tốt hơn. Khi ở trong núi hắn từng nếm qua rất nhiều sơn quả có mùi vị rất tốt, tẩm bổ thân thể và có chút khiến cho người ta không có cảm giác đói bụng trong vài ngày chứ nói chi là các linh quả đặt biệt này.

Nhưng Nam Lạc không đi ăn. Theo suy nghĩ của hắn thì hắn có thể sống sót là nhờ Khổng Tuyên dẫn vào Khổng Tước Điện, có thể trở thành không tuyên đồng tử đã là phúc phận lớn nhất của hắn. Tế ti trưởng lão từng nói qua làm người phải biết phân biệt rõ ràng.

Có người nói rằng tu luyện là buồn tẻ, nếu thật sự có cảm giác này thì tu luyện sẽ không có thành tựu, tu vi không tăng tiếng. Ít nhất Nam Lạc không cảm giác được một chút buồn tẻ nào cả, cảm giác đắm chìm trong đại đạo rất tuyệt.

Nam Lạc luôn tỉnh lại vào buổi tối bởi vì khi đó có thể nhìn thấy những vì sao nhỏ khiến hắn nhớ lại cuộc sống khi xưa trong bộ lạc. Nhớ lại gia đình quây quần ở trước nhà gỗ. Hắn vào muội muội rất thích ngồi ngắm nhìn những vì sao rực rỡ ấy. Bây giờ hắn chỉ hi vọng những điểm sáng tí hon kia có thể mang nỗi nhớ của mình chuyển đến cho muội muội.

Đã lâu lắm rồi Khổng Tuyên chưa quay về nên Nam Lạc cung không biết rằng những cảm nhận của mình từ trong ngọc giản có đúng hay không, hắn rất muốn có Khổng Tuyên bên cạnh để hỏi han. Bất quá điều khiến cho Nam Lạc cao hứng chính là thổ độn thuật của hắn ngày càng tinh luyện.

Hoàng vụ chớp động, vừa bước chân đã xuất hiện ở cửa đại điện, lui về sau một bước đã ở chỗ cũ. Trong lòng vui vẻ nên tiếp tục thi pháp không ngừng. trong Bất Tử Cung cấm đấu pháp, đây là quy củ bất thành văn nhưng Khổng Tước Điện ở một nơi hẻo lánh khiến Nam Lạc cao hứng thi pháp không ngừng.Chỉ thấy một bóng người không ngừng lấp lóe trên mặt đấy, thân thể hắn được bao bọc một tầng hoàng vụ có vẻ hư ảo như được gió thổi, lúc ở đây khi ở chỗ khác. Không hể đoán trước vị trí cụ thể.

- Người nào dám thi pháp ở trong cung?

Một tiếng nghi ngờ vang lên tuy có chút non nớt nhưng lại mang theo uy thế lẫm lẫm. Nam Lạc đang di chuyển không ngừng lại nhưng không chờ Nam Lạc lên tiếng thì người đó lại trách mắng:

- Ngươi là ai? Sao không đi làm việc mà rảnh rỗi ở đây?

Nam Lạc nhìn thấy một thanh niên không lớn hơn mình bao nhiêu với vẻ mặt ăn trên ngồi trước. Nhưng Nam Lạc biết mình thi pháp trong cung là đã sai nên cúi đầu nói:

- Ta ở trong Khổng Tước Điện.

- Khổng Tước Điện? Khổng Tước Điện ngoại trừ Khổng Tuyên thái tử chỉ có...

Người đó nghe vậy liền hiểu được đây chính là đồng tử của Khổng Tuyên mang về. Chuyện này sớm đã lan truyền khắp Bất Tử Cung, tuy rằng Nam Lạc đến đây hơn một năm chưa từng đi đâu và không biết ai ngoài bảy tiên tử thường đưa linh quả nhưng người trong Bất Tử Cung đều biết đến sự tồn tại của hắn.

Bởi cung chủ Bất Tử Cung từng mở miệng nhường một đồng tử cho Khổng Tuyên chăm cho điện phủ nhưng Khổng Tuyên lại lấy lý do không hợp nên không chọn ai hết. Sau đó Khổng Tuyên lại mang theo Nam Lạc trở về khiến cho người khác suy đoán xem Nam Lạc là ai lại được Khổng Tuyên coi trọng. Người trước mặt chính là Nam Lạc, kẻ được Khổng Tuyên lựa chọn trong rất nhiều người.

- Ngươi là đồng tử của Khổng Tuyên thái tử nên phải tuân theo quy cũ ở trong cung, không nên thi pháp. Muốn luyện phải đi Huyễn Pháp Điện.

Lời nói của hắn tuy có chút thu liễm nhưng ánh mắt vẫn đánh giá Nam Lạc, trong lòng thầm nghĩ đây là người do Khổng Tuyên thái tử mang về ư? Chẳng có gì đặt biệt, còn kém xa ta.

Nam Lạc thấp giọng đồng ý.

- Ta chính là Thiên Điệp của Kim Sí Đại Bằng Điện phụng mệnh của thái tử điện hạ đến mời Khổng Tuyên thái tử dự tiệc.

Nam Lạc vừa nghe nói đến tên và ý đồ đến liền hiểu rõ hắn có thân phận giống như mình, là đồng tử bên cạnh Kim Sí Đại Bằng thái tử.

- Thì ra là Thiên Diệp đồng tử, nhưng mà hiện tại thái tử nhà ta đã ra ngoài hơn ba tháng không biết khi nào mới trở về.

Thiên Diệp đồng tử khẽ nhíu mày và nghĩ thầm: “Lần này nguy rồi, thái tử gọi ta đi mời nhưng lại không mời đến, khi trở về sẽ bị phạt.” Hắn nhìn Nam Lạc rồi nói tiếp:

- Thái tử của ngươi đã đi vắng vậy ngươi đi cùng ta về gặp thái tử để nói một tiếng xem như không thất lễ.

Chương 14: Bầu trời đầy sao

Dịch giả: Hoài Niệm

Nam Lạc từ trong tu luyện tỉnh lại, ánh mắt nhìn vào bảy vị tiên nữ xinh đẹp rồi có chút ngượng ngùng nói:

- Ta tu luyện có chút nhập tâm nên không có chú ý đến...

- Hì hì...

- Ngu ngốc...

- Không sợ người khác vào trộm đồ sao...

- Tốt rồi, không được nói bậy. Nam Lạc đồng tử do Khổng Tuyên thái tử dẫn về, nhất định sẽ tu thành đại thần thông.

Người lên tiếng chính là đại tỷ trong bảy tiên nữ. Sau khi nàng lên tiếng thì các nàng còn lại quả nhiên không dám cười giỡn nữa.

Các nàng không phải là lần đầu tiên đến đây và cũng không phải là lần đầu tiên gặp Nam Lạc hoặc cũng có thể nói là bảy người này chính là những người Nam Lạc biết rõ ở đây. Nhưng cũng không hẳn là biết rõ, đến hiện tại Nam Lạc cũng chỉ biết được đại tỷ mà thôi. Tuy rằng khí chất các nàng không giống nhau nhưng diện mạo thì không phân biệt một hai và rất xinh đẹp, mỗi lần các nàng đến khiến cho Nam Lạc không dám nhìn thẳng nên các nàng càng dám cười đùa tự nhiên ở trước mặt Nam Lạc.

- Nam Lạc đồng tử, những trái cây này vừa chính tới nên chúng ta phụng mệnh cung chủ mang đến.

Nam Lạc biết rõ cung chủ theo lời của các nàng chính là Bất Tử Cung cung chủ Phượng Hoàng liền vội vàng nhường đường dẫn các vị vào trong.

- Di? Linh quả lần trước mang đến vẫn còn ở đây?

- Uhm, thái tử điện hạ thường xuyên đi vắng, khi trở về cũng bế quan nên ngường trong điện này đã ít lại càng ít. Vì vậy cũng còn nguyên đó thôi.

- Nhưng mà không thể nào không thiếu một quả chứ? Ngươi không ăn sao?

Nam Lạc không dám nhìn vào bảy người đang đứng chớp chớp mắt ấy nên không biết rõ đây là do ai hỏi nhưng hắn vẫn trả lời:

- Đây là linh quả cung chủ mang đến cho thái tử, ta sao dám ăn?

- Thật sự là ngu ngốc!

Đại tỷ vội vàng trách mắng:

- Tam muội không được nói bậy- Ngươi có biết rằng cung chủ từng để cho Khổng Tuyên thái tử lựa chọn đồng tử nhưng thái tử đều không chọn ai hết. không lâu sau thái tử dẫn theo một người trở về.

Nam Lạc cười cười không biết nói gì cho phải lại khiến cho bảy vị tiên nữ cười hì hì khoái trá.

Đứng ở cửa điện nhìn bảy vị tiên nữ rời khỏi, chỉ khi bảy người đi rồi Nam Lạc mới dám ngẩn đầu nhìn vào bóng lưng ấy. Nhưng mà hắn vẫn chỉ biết đại tỷ trong bảy người, nghe âm thanh còn phân biệt đôi chút chứ nhìn vào hình dáng thì đành bó tay.

Đối với bảy nàng thì Nam Lạc cũng chỉ biết là người trong Phượng Hoàng cung, theo ấn tượng của hắn thì bảy nàng luôn cười đùa vui vẻ như vậy.

Vừa rồi Nam Lạc còn muốn hỏi các tộc nhân được đưa Ưng Tộc đưa đến như thế nào rồi nhưng lại không thể lên tiếng.

Trở lại điện nhìn thấy linh quả toát ra mùi hương mê người thì Nam Lạc biết đây là những linh quả có giá trị phi thường cao, nói không chừng khi ăn vào sẽ khiến cho thân thể tốt hơn. Khi ở trong núi hắn từng nếm qua rất nhiều sơn quả có mùi vị rất tốt, tẩm bổ thân thể và có chút khiến cho người ta không có cảm giác đói bụng trong vài ngày chứ nói chi là các linh quả đặt biệt này.

Nhưng Nam Lạc không đi ăn. Theo suy nghĩ của hắn thì hắn có thể sống sót là nhờ Khổng Tuyên dẫn vào Khổng Tước Điện, có thể trở thành không tuyên đồng tử đã là phúc phận lớn nhất của hắn. Tế ti trưởng lão từng nói qua làm người phải biết phân biệt rõ ràng.

Có người nói rằng tu luyện là buồn tẻ, nếu thật sự có cảm giác này thì tu luyện sẽ không có thành tựu, tu vi không tăng tiếng. Ít nhất Nam Lạc không cảm giác được một chút buồn tẻ nào cả, cảm giác đắm chìm trong đại đạo rất tuyệt.

Nam Lạc luôn tỉnh lại vào buổi tối bởi vì khi đó có thể nhìn thấy những vì sao nhỏ khiến hắn nhớ lại cuộc sống khi xưa trong bộ lạc. Nhớ lại gia đình quây quần ở trước nhà gỗ. Hắn vào muội muội rất thích ngồi ngắm nhìn những vì sao rực rỡ ấy. Bây giờ hắn chỉ hi vọng những điểm sáng tí hon kia có thể mang nỗi nhớ của mình chuyển đến cho muội muội.

Đã lâu lắm rồi Khổng Tuyên chưa quay về nên Nam Lạc cung không biết rằng những cảm nhận của mình từ trong ngọc giản có đúng hay không, hắn rất muốn có Khổng Tuyên bên cạnh để hỏi han. Bất quá điều khiến cho Nam Lạc cao hứng chính là thổ độn thuật của hắn ngày càng tinh luyện.

Hoàng vụ chớp động, vừa bước chân đã xuất hiện ở cửa đại điện, lui về sau một bước đã ở chỗ cũ. Trong lòng vui vẻ nên tiếp tục thi pháp không ngừng. trong Bất Tử Cung cấm đấu pháp, đây là quy củ bất thành văn nhưng Khổng Tước Điện ở một nơi hẻo lánh khiến Nam Lạc cao hứng thi pháp không ngừng.Chỉ thấy một bóng người không ngừng lấp lóe trên mặt đấy, thân thể hắn được bao bọc một tầng hoàng vụ có vẻ hư ảo như được gió thổi, lúc ở đây khi ở chỗ khác. Không hể đoán trước vị trí cụ thể.

- Người nào dám thi pháp ở trong cung?

Một tiếng nghi ngờ vang lên tuy có chút non nớt nhưng lại mang theo uy thế lẫm lẫm. Nam Lạc đang di chuyển không ngừng lại nhưng không chờ Nam Lạc lên tiếng thì người đó lại trách mắng:

- Ngươi là ai? Sao không đi làm việc mà rảnh rỗi ở đây?

Nam Lạc nhìn thấy một thanh niên không lớn hơn mình bao nhiêu với vẻ mặt ăn trên ngồi trước. Nhưng Nam Lạc biết mình thi pháp trong cung là đã sai nên cúi đầu nói:

- Ta ở trong Khổng Tước Điện.

- Khổng Tước Điện? Khổng Tước Điện ngoại trừ Khổng Tuyên thái tử chỉ có...

Người đó nghe vậy liền hiểu được đây chính là đồng tử của Khổng Tuyên mang về. Chuyện này sớm đã lan truyền khắp Bất Tử Cung, tuy rằng Nam Lạc đến đây hơn một năm chưa từng đi đâu và không biết ai ngoài bảy tiên tử thường đưa linh quả nhưng người trong Bất Tử Cung đều biết đến sự tồn tại của hắn.

Bởi cung chủ Bất Tử Cung từng mở miệng nhường một đồng tử cho Khổng Tuyên chăm cho điện phủ nhưng Khổng Tuyên lại lấy lý do không hợp nên không chọn ai hết. Sau đó Khổng Tuyên lại mang theo Nam Lạc trở về khiến cho người khác suy đoán xem Nam Lạc là ai lại được Khổng Tuyên coi trọng. Người trước mặt chính là Nam Lạc, kẻ được Khổng Tuyên lựa chọn trong rất nhiều người.

- Ngươi là đồng tử của Khổng Tuyên thái tử nên phải tuân theo quy cũ ở trong cung, không nên thi pháp. Muốn luyện phải đi Huyễn Pháp Điện.

Lời nói của hắn tuy có chút thu liễm nhưng ánh mắt vẫn đánh giá Nam Lạc, trong lòng thầm nghĩ đây là người do Khổng Tuyên thái tử mang về ư? Chẳng có gì đặt biệt, còn kém xa ta.

Nam Lạc thấp giọng đồng ý.

- Ta chính là Thiên Điệp của Kim Sí Đại Bằng Điện phụng mệnh của thái tử điện hạ đến mời Khổng Tuyên thái tử dự tiệc.

Nam Lạc vừa nghe nói đến tên và ý đồ đến liền hiểu rõ hắn có thân phận giống như mình, là đồng tử bên cạnh Kim Sí Đại Bằng thái tử.

- Thì ra là Thiên Diệp đồng tử, nhưng mà hiện tại thái tử nhà ta đã ra ngoài hơn ba tháng không biết khi nào mới trở về.

Thiên Diệp đồng tử khẽ nhíu mày và nghĩ thầm: “Lần này nguy rồi, thái tử gọi ta đi mời nhưng lại không mời đến, khi trở về sẽ bị phạt.” Hắn nhìn Nam Lạc rồi nói tiếp:

- Thái tử của ngươi đã đi vắng vậy ngươi đi cùng ta về gặp thái tử để nói một tiếng xem như không thất lễ.

Chương 15: Ngũ thải quang hoa

Dịch giả: quantl

Thân hình Nam Lạc lảo đảo lao ra từ góc phía Tây Bắc của Bất Tử cung, căn bản cũng không có ảnh hưởng gì tới Bất Tử Cung khổng lồ này, cho dù có thành chủ đề cho đám người kia đàm luận cũng sẽ không quá một ngày

Phượng Hoàng Sơn vẫn là Phượng Hoàng Sơn, Bất Tử Cung cũng thế.

Chỉ có đại môn của KHổng Tước Điện là đóng chặt.

Nếu nói trên thế giới này bộ tộc thân nhất với Nhân tộc là bộ tộc nào thì tất cả Nhân Tộc sẽ trả lời là Vu tộc.

Vu Tộc bất luận bề ngoài tướng mạo hay tập tính sinh hoạt, mọi phương diện cũng không khác Nhân Tộc mấy, chỉ là Vu Tộc rất thưa thớt nhưng mỗi người đều có thần thông không thể tưởng tượng nổi. Cho nên Nhân Tộc và Vu Tộc vì nhu cầu nên đành ở cùng một chỗ.

Cách Phượng Hoàng Sơn ngoài vạn dặm có một nhánh Vu tộc, tên là Chúc Dung bộ lạc... Tuy cũng là nhân vu tạp cư nhưng khu vực hạch tâm chỉ có Vu tộc mới có thể gia nhập, nhất là Chúc Dung điện trong bộ lạc.

Nơi này gọi là Chúc Dung bộ lạc, lại có Chúc Dung điện, vì một trong mười hai Tổ Vu - Chúc Dung ở đây. Chúc Dung bộ lạc cũng biết Tổ Vu của họ tính tình như lửa, rất ít bằng hữu, trừ Vu Tộc ra, ngoại tộc càng thêm ít, nhưng Khổng Tuyên có thể tính là một người.

“Khổng Tuyên, thật sự ngươi chỉ thu một đồng tử chứ không phải là đồ đệ sao” Trong Chúc Dung điện, một thiếu nữ ngồi tại chỗ lớn tiếng nói, y phục nàng đỏ như lửa, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể bốc cháy. Nàng chính là Chúc Dung, một trong mười hai Tổ Vu.

“Ta không thu đồ đệ, thu đồ để làm gì, có thể dạy đông giáo tây là được rồi, cần gì cái danh hão kia” Khổng Tuyên vừa cười vừa nói...

Hai mắt Chúc Dung nhấp nháy, giống như thiếu nữ động tình vậy chỉ là dù là ai cũng rõ nàng phất tay một cái cũng có thể đốt núi nấu biển “Đồng tử của ngươi rất đẹp trai sao?”

“Không đẹp chỉ tầm trung thượng mà thôi”

“Chẳng lẽ là cố nhân”

“Không phải”

“Thế còn muốn nhận hắn làm đồng tử ư, còn muốn gặp ta để lấy cái gì luyện tinh pháp quyết, đừng nói với ta cơ duyên gì gì đó, thiên cơ gì gì đó, ta ghét nhất là những thứ này” Chúc Dung không kiên nhẫn lớn tiếng nói.

“Đồng tử của ta kì thực không có ưu điểm gì, chỉ là tấm lòng thành thực mà thôi, ta thấy hắn dụng công tu luyện, thầm nghĩ dạy hắn thế thôi. Nhưng ta không biết gì về thể chất của Nhân tộc nên tới chỗ ngươi tìm xem có pháp quyết tu luyện nào tốt không...” Khổng Tuyên tuỳ ý ngồi trên ghế nói.

“Ha ha, thật hiếm có, người khác đều cảm thấy ngươi nói chuyện ôn hoà, thân thiện, ta lại biết ngươi là kẻ có ngạo cốt, không nghĩ tới ánh mắt cũng kỳ quặc như vậy. Chỗ này của ta có pháp quyết Luyện Khí của Nhân tộc, bất quá cũng rất cơ bản thôi, ta với ngươi cùng đi xem. Phương pháp luyện tinh của Vu Tộc chúng ta trong thiên địa này không có tộc nào có thể sánh được.” Chúc Dung cười ngồi bên cạnh Khổng Tuyên, cổ tay trắng khoát lên mặt bàn tựa như bạch ngọc.

“Vậy được, trùng hợp là ngày Bách Điểu Triêu Phượng mười năm một lần của điểu tộc chúng ta đã tới rồi, đến lúc đó tránh cho ngươi cứ suốt ngày phiền muộn vì phải ở yên trong tộc”
Người hiểu Khổng Tuyên sẽ biết, bọn họ có ít bằng hữu, tuy y nói chuyện với ai cũng đều ôn hoà thân thiện nhưng lại có cảm giác cách người cả ngàn dặm...

Không bao lâu, trong Chúc Dung bộ lạc liền có hai đạo quang hoa phóng lên trời nháy mắt biến mất trong không trung.

Khi pháp lực cao đến một mức nào đó, có thể dựa vào pháp lực thâm hậu đẩy nhanh tốc độ phi độn, nếu như có lĩnh ngộ sâu về một đạo nào đó thì có thể làm được rất nhiều việc chỉ có cường giả có pháp lực cường đại mới có thể làm, tỷ như phi độn. Như độn thổ thuật của Nam Lạc, nếu hiểu được bổn nguyên của thổ linh khí tự nhiên có thể sử dụng rất nhỏ pháp lực trong thổ linh khí tức khắp thiên địa để đạt tới mức một bước ngàn dặm.

Hai đạo quang mang xẹt qua thiên địa như cầu vồng xuyên trời. Không bao lâu Khổng Tuyên và Chúc Dung đã tới trên bầu trời Phượng Hoàng Sơn.

“Đồng tử của ngươi quả nhiên chăm chỉ lại ngồi ở ngay cửa ra vào tu luyện, a, không đúng...” Chúc Dung lên tiếng. Lời của nàng còn chưa dứt thì độn quang của Khổng Tuyên cũng đã biến đổi, vốn là ngũ thải quang hoa ôn nhuận như nước bỗng nhiên hoá thành ánh mặt trời chói mắt. Quang hoa lướt qua, mây cũng biến mất, quang hoa chưa rơi xuống thì Khổng Tuyên đã xuất hiện trước cửa đại điện.

Trong đôi mắt y loé lên ngũ thải quang hoa, ngón tay điểm một phát trong hư không, một đạo quang mang chui vào trong người Nam Lạc. Ngay sau đó bên cạnh Khổng Tuyên loé lên ánh lửa, Chúc Dung cũng đã xuất hiện. Nàng nhìn Nam Lạc rồi nhìn Khổng Tuyên mở miệng nói: “Sinh cơ ảm đạm. Đã khó có thể cứu chữa...”

Sắc mặt Khổng Tuyên cực kém, tựa băng sương. Y bình thường ôn hoà, luôn mỉm cười với mọi người, khi lúc không cười chính là lúc y tức giận, khi mặt y tựa băng sương thì ngay cả Chúc Dung cũng không biết sẽ thế nào, ít nhất hơn trăm năm nàng quen biết y, còn chưa thấy vẻ mặt này bao giờ. Dùng một câu của y nói đó là: “Không phải là ta tốt tính mà là không có kẻ đáng để ta giận dữ”

“Nếu là về sớm một ngày, ta cho hắn một giọt máu thì hắn có cơ hội tỉnh lại. Nhưng hiện tại, khí cơ của hắn cơ hồ đã gần như đoạn tuyệt”

Khổng Tuyên trầm mặc, y biết rất rõ thậm chí y còn rõ hơn nàng nhiều, cả Yêu tộc, bàn về chiến lực thì chẳng ai phục ai nhưng nói tới cứu người nhất là loại sinh cơ cơ hồ đoạn tuyệt này thì lại không có một kẻ nào giỏi cả, không một kẻ nào dám nói mình đủ khả năng...

Thông thường thì những kẻ có đại thần thông như bọn họ chắc sẽ không bị loại thương tổn này, mỗi người đều có một hoặc hai lá bài tẩy để chạy thoát thân hoặc là mật pháp liều mạng, đến lúc gặp phải thương thế như vậy thì tức là sẽ phải chết. Bọn họ chỉ cần không tử vong ngay lập tức thì có thể tự cứu chính mình, nhưng Nam Lạc là kẻ có tu vi thấp lại không thể, chỉ một kích của Kim Bằng Thái tử cũng đủ khiến hắn trọng thương sắp chết.

“Ta nghe nói phía Tây Bắc của Bất Chu Sơn có một ngọn núi tên là Côn Luân, trong núi có một vị tu sĩ luyện được một loại Kim Đan có công hiệu khởi tử hoàn sinh” Khổng Tuyên đột nhiên mở miệng nói, mặc dù nói một việc như vậy nhưng trong đó lại ẩn hàm sát khí vô hạn.“Vậy còn chờ gì nữa, hiện tại đi thì có lẽ còn có thể cứu mạng của hắn...” Chúc Dung vội nói, nàng không có quan hệ gì với Nam Lạc nhưng vì Khổng Tuyên nên nàng lại có cảm giác khẩn trương với sinh tử của hắn.

Khổng Tuyên thở dài nói: “Núi Côn Luân cách đây rất xa, cho dù là năng lực hiện tại của ta toàn lực phi độn cũng phải mất ba ngày mới tới được. Chỉ sợ đến lúc đó hắn đã chết từ lâu” Y vừa đến bên cạnh Nam Lạc thì cũng đã có thể thấy được trạng thái của hắn rồi, một chút chân khí chỉ có thể tạo được một ít tác dụng thôi.

Chúc Dung đột nhiên cúi đầu xuống, trầm mặc một hồi lâu rồi đột nhiên nói: “Ta cho hắn một giọt máu, như vậy có thể kéo dài tính mạng thêm ba ngày”

Khổng Tuyên nghe xong, ánh mắt sáng ngời, nhìn Chúc Dung, một lát sau trầm thấp nói: “Được”

Người khác có lẽ không rõ máu của Vu tộc đại biểu cho cái gì, nhưng Chúc Dung và Khổng Tuyên đã quen nhau hơn trăm năm, đối với truyền thừa của Vu tộc và tầm quan trọng của máu y rất tinh tường bất quá... Vu tộc có mười hai Tổ Vu, dưới Tổ Vu là Đại Vu, những Đại Vu kia đều có được máu của Tổ vu mới có thể tu luyện được công pháp cao thâm của Vu Tộc. Mà máu Tổ Vu cũng vô cùng quý quá, không phải là loại huyết dịch chảy khắp châu thân, máu của Tổ Vu giống như nguyên thần của đạo gia, nội đan của Yêu Tộc vậy.

Hơn nữa trong máu của Tổ Vu lại có thứ mà nguyên thần và nội đan không có, đó là cải biến thể chất.

Một giọt tơ máu từ mi tâm Chúc Dung chảy ra, tơ máu thổi qua không trung, tản ra một sinh cơ nồng đậm nhưng cũng giống như là hoả diễm vậy, nó đi tới đâu hư không chấn động tới đó... rồi chậm rãi nhỏ trên mi tâm của Nam Lạc, không bao lâu liền dung nhập vào thân thể hắn. Sắc mặt trắng bệch của Nam Lạc trở nên hồng hào hơn nhiều.

“Ta biết, ngươi nhất định trong lòng nghĩ từ nay về sau phải báo đáp ta, kỳ thực không cần, chuyện ta tình nguyện làm, cũng không cần báo đáp, chuyện không muốn, không ai có thể bắt ép được” Chúc Dung vừa cười vừa nói, giữa các Tổ Vu nàng là kẻ thích tự do, muốn làm gì thì làm, cũng không thèm nhìn sắc mặt của người khác.

Thấy Khổng tuyên chỉ cười không đáp, Chúc Dung đương nhiên cũng biết tính cách của y, được người thi ân, y nhất định báo lại, vì vậy còn nói thêm: “Kỳ thực máu này cũng không trọng yếu như ngươi nghĩ, thêm nữa một sợi tơ máu này cũng chỉ có thể bảo vệ tâm mạch kéo dài sinh cơ thêm vài ngày thôi”

“Tâm ý của ngươi ta rõ, ta biết mình nên làm như thế nào, nhưng trước khi đi tới núi Côn Luân, còn có một việc phải làm. Người của Khổng Tước điện ta cũng không thể để kẻ khác khi dễ.” Khổng Tuyên nói xong, sát khí xông thiên, nếu là Nam Lạc nhìn thấy Khổng Tuyên lúc này, nhất định không dám tin vào mắt mình nhưng Chúc Dung lại càng thêm thích trạng thái này của y.

Ánh mắt nàng sáng bất thường nói: “Hay là dẫn hắn đi núi Côn Luân trước đi. Vạn nhất không kịp. Vậy thì...”

“Đừng lo, chỉ là một con Kim Bằng, chẳng tốn quá nhiều thời gian” Pháp lực của Kim Bằng thì Khổng Tuyên chỉ nhìn thoáng qua cũng đã rõ ràng.

Lúc này Khổng Tuyên lộ phong mang, mình khoác ngũ thải pháp bào, khí tức lạnh lẽo và ngạo nghễ xông thẳng lên trời.

Chúc Dung mỉm cười, không nói gì thêm nhưng trong lòng nghĩ, lúc này mới chính là y, tựa như trăm năm trước lần đầu gặp mặt vậy, ngạo nghễ, lạnh lùng.

Bất Tử Cung Phượng Hoàng Sơn có một quy củ bất thành văn là trong nội cung không được sử dụng pháp thuật, đương nhiên chủ yêu là nhằm vào nhưng thị vệ thị nữ mà thôi, còn các điện chủ đương nhiên không nằm trong đám này. Nhưng là tất cả những điện chủ kia, có ai lại tự dung dùng một đại pháp thuật đâu, ngẫu nhiên dùng một hai lần thì lại không có ai chứng kiến. Cho nên Bất Tử cung khó có thể nhìn thấy có người dùng pháp thuật thần thông cả.

Một đạo ngũ thải quang hoa phóng lên trời, đâm vào hư không, tuy một thoáng đã biến mất nhưng người trong cung lại cảm nhận được chấn động của pháp lực cường đại này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau