NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Chân Giả Đạo Cảnh

Dịch giả: quantl

Tử Hà Sơn là một ngọn núi kỳ lạ, hợp với cái tên.

Từ phía xa nhìn vào giống như bị bao phủ bởi một lớp màu tím, giống như cảnh thần tiên

Trong núi có một yêu vương có yêu danh hiển hách thế nhưng chưa ai nhìn thấy mặt nó bởi mỗi khi xuất thủ thì cả bầu trời bị một đám mây tím bao phủ. Bất luận người khác sử dụng thần thông bí thuật gì đều không thể thấy được người trong đó là nam hay nữ nên được gọi là Tử Hà Yêu Vương.

Tử Hà Sơn Tử Hà Đại Vương nổi danh vì thần bí, vài chục năm gần đây càng chưa xuất hiện lần nào. Nhưng trên núi Tử Hà lại có một người bình thường xuất hiện, y mặc một bộ lục bào, y là Lục Tinh Tử. Không mấy người biết rõ thần thông của y nhưng bởi vì y là người trên Tử Hà Sơn nên các yêu vương quanh đó đều nể mặt y.

Tử Hà Sơn là thật, Lục Tinh Tử cũng là thật nhưng Yêu Vương đại hội là giả

Kể từ lúc Nam Lạc tới Lạc Linh Sơn chỉ rời đi một lần, chính là lúc chém giết Kim Sa đại vương. Kim Sa Đại Vương lại có vài phần giao tình với Lục Tinh Tử, sau khị bị Nam Lạc chém giết không bao lâu thì y tới Táng Hồn Sơn, lúc đó y mới biết Kim Sa đã bị chém chết rồi… tìm những yêu quái bên cạnh Kim Sa tra hỏi mới biết là bị một người có tên Nam Lạc phóng ra một đạo bạch quang chém giết, không có sức phản kháng

Nam Lạc dù có chút danh khí trong thiên địa nhưng là thuộc về tầng giữa, mạnh như Đế Tuấn, Thái Nhất, Tổ Vu sẽ không đặt hắn trong mắt. Còn những tiểu yêu tiểu quái sẽ không biết, dù có là đã nghe danh nhưng chỉ thoáng cái đã quên. Tầm mắt của chúng chỉ dừng trong một ngọn núi nên không biết tên của Nam Lạc

Tiểu yêu tiểu quái không biết nhưng Kim Sa biết, dù vậy gã vẫn không sợ bởi sau lưng gã có một lão tổ tông. Thế cho nên dựa vào tu vi Thiên Tiên trung kỳ của mình mà gã đã được làm một Yêu Vương, người khác đều nể mặt lão tổ tông của gã nên mới không chiếm núi, cướp linh mạch

Nam Lạc không biết Kim Sa có địa vị hiển hách gì, cho dù biết, vẫn giết. Đại Vu hắn còn dám giết, Yêu Tộc có lão tổ tông cũng đã giết rất nhiều, thêm một tên thì có đáng là gì.

Kim Sa còn chưa kịp nói ra tên lão tổ tông đã bị chém chết, lúc chết còn đang suy nghĩ kẻ này sao lại có thể làm thế được, còn không cho người khác nói hết câu.

Lục Tinh Tử không chỉ nghe tới tên của Nam Lạc thậm chí còn biết rất nhiều về Giám Thiên Tinh Quân. Biết Nam Lạc là người lại càng cảm thấy không thể tin nổi, hơn nữa còn cảm thấy hứng thú với Yêu Nguyệt Kính có thể chiếu khắp thiên địa càn khôn.

Năm đó Nam Lạc giúp Phục Hy không phải mang tiếng là công chủ nhân tộc lại đi làm đệ tử của người khác đã nói rằng hắn có một kính có thể chiếu khắp thiên địa càn khôn. Không biết vì sao mà lại được lưu truyền trên thế gian, dù có nhiều người cảm thấy đó chỉ là bốc phét nhưng vẫn có rất nhiều người muốn trong thấy cái kính này. Lục Tinh Tử là một trong số đó.

Bởi y có một thần thông tên Nguyệt Ảnh Thuật, có thể ẩn thân dưới ánh trăng, chỉ cần có nơi mà ánh trăng chiếu tới thì thân thể có thể đi theo. Nếu như không phải phụ thuộc vào ánh trăng thì Nguyệt Ảnh Thuật tuyệt có thể coi như thiên hạ đệ nhất Ẩn Thân Thuật.

Ảnh Nguyệt Thuật có thể coi là một phương pháp dùng Thái Âm tinh lực chỉ là điều kiện tương đối hà khắc, cần phải có ánh trăng sáng rõ, Thái Âm Tinh Lực phải nồng nặc, bao phủ thiên địa thì mới có thể dùng được.

Cũng bởi vì điều kiện sử dụng quá hà khắc nên y mới thông qua Nguyệt Ảnh thuật tạo ra Kính Độn thuật, Kính Độn Thuật tuy có hạn chế là linh tính của gương nhưng vẫn có thể đảm bảo được tính quỷ bí, vô hình và cực nhanh của độn thuật.Cho nên khi nghe nói Nam Lạc có một cái kính có thể xét Thiên Địa Càn Khôn thì y đã động tâm. Nghĩ rằng nếu mình có một cái kính như vậy chẳng phải là có thể hoàn toàn thay thế Nguyệt Ảnh Thuật sao, có thể tuỳ ý sử dụng, thân theo bóng sáng của kính đi khắp thiên địa.

Y nổi lên lòng tham với Yêu Nguyệt Kính nhưng lại cực kỳ cố kỵ với danh đầu của Nam lạc. Có thể thoát thân trong tay của hai vị đại vu tiếng tăm lừng lẫy thì không phải người bình thường có thể sánh được.

Tuy y chưa từng nhìn thấy chiến kỹ của Hình Thiên và Hậu Nghệ nhưng vẫn có thể so sánh với mình. Thầm nghĩ rằng nếu mình bị vây giết thì không thể nào thoát được, trừ phi ánh trăng khắp trời, sử dụng Nguyệt Ảnh Thuật độn tẩu, còn nếu dùng Kính Độn Thuật thì không chắc chạy nổi.

Một mình thì không dám động thủ với Nam Lạc huống hồ còn có Bắc Linh sát tính cực nặng. Ngoại trừ danh tính Toạ Hạ Ma Tướng Bắc Linh của Thiên Đình Đệ Nhất Tinh Quân thi y chẳng hay biết gì về nàng cả, mà ngoại nhân thì lúc nào cũng gọi nàng là Ma Tướng Bắc Linh.

Cho nên y mời lão tổ tông của Kim Sa là Kim Quang đạo nhân tới, không ai biết xuất thân của Kim Quang đạo nhân nhưng dựa vào bản thể của Kim Sa mà đoán thì hẳn lão cũng là một loại thảo mộc đắc đạo thành cây, bởi Kim Sa chính là một cây Kim Sa đằng hoá hình.

Hai người hợp kế nhưng cảm thấy còn chưa ổn thoả phải mời thêm yêu tộc tới nữa. Việc mời các bằng hữu đáng tin cậy mà pháp lực cao cường cũng mất tới vài năm.

Tập hợp lại cùng một chỗ cũng phải tránh đánh rắn động cỏ nên vẫn âm thầm quan sát cho tới một ngày phát hiện ra Bắc Linh từ lâu rồi đã không còn xuất hiện. Liền phái một con chim khách vào núi tìm hiểu.

Sau đó là tràng cảnh bái sơn, cũng chỉ để thám thính hư thực. Để biết Bắc Linh có rời núi hay không, để biết vì sao Nam Lạc chưa từng rời núi.

Sau khi do thám xong biết được Nam Lạc chỉ còn một mình, lại vì tu luyện thần thông nhầm lối suýt chết, không thể nhúc nhích liền trở nên vui vẻ. Thương nghị hồi lâu, một người muốn Yêu Nguyệt, một người muốn Thanh Nhan.Lục Tinh Tử rất tự tin vào bản lĩnh của mình, tuy cảm thấy mình không nhất định có thể thắng được Nam Lạc nhưng lại nhìn ra được thân thể của Nam Lạc quả là có chuyện. Khí tức như có như không rất giống với việc sắp vẫn lạc.

Trong mấy ngày chuẩn bị này lại phát hiện trên Lạc Linh Sơn mỗi khi đêm về thì trong núi sẽ hiện lên một cái gương bị bao phủ trong ngũ sắc quang thải. Trong mắt tiểu yêu tiểu quái nó rất giống ánh trăng, nhưng dưới mắt của họ thì đó là một cái gương.

Tình trạng này khiến kế hoạch của họ bị Kim Quang đạo nhân ngăn lại.

Lão đứng dưới bầu trời đêm chỉ vào quang mang của Yêu Nguyệt Kính nói: “Chỉ sợ chúng ta đều bị Nam Lạc lừa, chỉ bằng thủ đoạn dung hợp thiên địa này thì hẳn là chỉ có người thuộc Đạo Cảnh mới làm được”

“Đạo cảnh, chính là đạo cảnh trong tiên, thần, đạo, thánh tứ cảnh mà Yêu Sư Côn Bằng đã nói sao? Ta nghe nói Đạo cảnh trong thiên địa cực ít. Thánh cảnh lại chỉ có một người là Thượng Đế, Nam Lạc mới tu hành được bao lâu, làm sao có thể bước vào Đạo Cảnh được” Lục Tinh Tử kinh nghi nói

Kim Quang đạo nhân giải thích: “Yêu Sư Côn Bằng dưới Bất Chu Sơn từng nói khi một người tu luyện đại đạo tới cùng cực, tiến thêm một bước nữa lĩnh ngộ thêm một đại đạo khác thì có thể bước vào Đạo Cảnh, cách phán đoán này chỉ duy có mình là biết được. Nhưng người bước vào Đạo cảnh có một thủ đoạn mà những người khác không có”

“Chẳng lẽ là dung hợp thiên địa?” Lục Tinh Tử vội hỏi

“Không sai, Đạo Cảnh đã không còn giống như Thần cảnh tu luyện một hoặc vài loại đại đạo nữa mà chính là chậm rãi dung nhập bản thân vào trong thiên địa đại đạo, cuối cùng bước ra đại đạo của chính mình, đó là Thánh đạo”

“Lẽ nào hắn ta thực sự bước vào Đạo cảnh, chúng ta nên dừng tay sao?”

“Ha ha, dừng tay, làm gì có chuyện như thế được, Kim Sa tiểu tử tuy không nên thân nhưng rất hiếu thuận, nào có thể để cho người ta mặc tình chém giết. Lão phu có thể xác định Đạo cảnh của người này không phải Đạo cảnh chân chính, có lẽ hắn còn chưa bước ra một bước sau cùng, lại có thể là đang tu luyện một loại pháp thuật hoặc thần thông nào đó”

“Ha ha, ta nói rồi, hắn mới tu hành được bao lâu, làm sao có thể bước vào Đạo Cảnh được chứ, bao giờ chúng ta động thù.”

“Đừng vội, lão phu có một bằng hữu có thù giết con với người này, ba ngày trước lão phu đã phái người truyền tin, mấy ngày nữa hắn sẽ tới. Thêm một người thêm một phần thắng, tuy người này chỉ là giả Đạo Cảnh nhưng dựa vào việc Yêu Nguyệt Kính đã dung hợp với một phương thiên địa thì thần thông tuyệt không tầm thường. Ha ha, ngươi yên tâm, lão hữu của ta chỉ cần mệnh của hắn, những thứ khác chẳng bận tâm”

“Ha ha, đương nhiên ta tin tiền bối rồi, đại vương nhà ta còn nói với ta rằng pháp lực của ngài không chỉ tinh thâm mà tâm tình còn trong sáng, làm người chân thật”

Kim Quang đạo nhân cười ha hả, với những lời của Lục Tinh Từ không hề có ý kiến gì, chỉ là nhìn về phía quang vận ngũ sắc của Yêu Nguyệt Kính hơi hơi xuất thần.

Chương 107: Thanh Thanh

Dịch giả: quantl

Quang vận ngũ sắc trên Yêu Nguyệt Kính là một loại biểu hiện của việc dung hợp Ngũ Hành Đại Đạo, Khổng Tuyệt thấu triệt Ngũ Hành Đại Đạo, phất tay cũng có thể tự thành một vùng không gian, quang mang lướt qua thì dù có là Đông Hoàng Thái Nhất cũng bị nhốt trong vùng không gian Ngũ Hành đó.

Nhưng không phải mỗi người tu luyện Ngũ Hành cũng đều sản sinh ra cùng một dạng thần thông, từ lúc được Khổng Tuyên cấp cho ngọc giản tới bây giờ dung hợp linh mạch núi non thì Nam Lạc mới có nhận biết toàn diện về Ngũ Hành Đại Đạo.

Có thể nói, bây giờ Nam Lạc đã lên núi rất cao rồi quay đầu nhìn xuống, đương nhiên có cảm giác rời khỏi sương mù dày đặc, bên ngoài thế cuộc.

Thần thông của Khổng Tuyên là dùng Ngũ Hành tạo thành thiên địa của mình, quy tắc của thiên địa ngũ hành kia do y nắm giữ. Còn Nam Lạc học tập dựa vào ngọc giản ban đầu lại nhập môn ở hành thổ. Trước chỉ ngộ được khí chất trầm ngưng, nặng nề, cho tới khi ở trên Bất Chu Sơn cùng KHổng Tuyên và Chúc Dung chiến Đông Hoàng, bị ngũ hành không gian của Khổng Tuyên bao phủ khiến hắn chân chính hiểu được ngũ hành đại đạo. Ngay thời khắc đó hắn chinh thức mò được môn đạo Ngũ Hành của Khổng Tuyên.

Ngũ thải quang mang trên Yêu Nguyệt Kính có thể nói là một lần dung hợp của Nam Lạc với Ngũ Hành Đại Đạo, tới tận lúc này Nam Lạc vẫn còn lĩnh ngộ ở tầng thấp. Nhân cơ hội này suy nghĩ cẩn thận dung hợp để xem có thần thông thủ đoạn gì không.

Đương nhiên là có cả việc tham khảo tư tưởng của “Thái Âm Tế Thần Quyết”, nếu không chỉ dựa vào một mình Nam Lạc thì còn không biết phải đợi tới năm nào tháng nào nữa.

Hắn dung hợp sở học đạo pháp, tìm cách thoát Thái Âm thần bi thì Bắc Linh lại sát khí đằng đằng trong Côn Lôn Sơn tìm Thái Cực Cung, con cự mãng nơm nớp lo sợ nói muốn dẫn nàng đi.

Bắc Linh sát khí đằng dằng nói: “Bớt nói nhảm lại, chỉ đường”

Thanh Hắc cự mãng theo thói quen định thè lưỡi thì “bộp” một tiếng, cảm giác áp lực ở vị trí bảy tấc kia tăng vọt, vội vàng xin tha.

“Nói”

“Thẳng hướng tây, qua hai mươi chín ngọn núi, trong khoảng trăm dặm có thể nhìn thấy một cái hồ đen sâu, hồ đó là động phủ của Huyền Thuỷ lão tổ, chính là nhà của tiểu yêu” Cự Mãng dán đầu trên đất vội vàng nói.

Vừa dứt lời liền cảm thấy nhẹ bẫng, ra là Bắc Linh đã bỏ đi

Cự mãng ngẩn ngơ, không ngờ rằng mình lại vô sự, tới đột nhiên đi cũng vội vã. Hổ yêu cũng không ngờ tới kết quả này, nó lúc trước muốn Bắc Linh và cự mãng đại chiến cho hả giận nhưng kết quả hoàn toàn trái ngược, liền thầm nhủ lúc Bắc Linh rời đi thì hẳn sẽ tiện chân đạp bẹp cự mãng.

Lại một lần nữa ngoài dự kiến, hổ yêu và cự mãng đối mặt, mắt hiện dấu chấm hỏi, cảnh này duy trì tầm bốn năm giây sau. Hổ yêu phản ứng lại trước, vội quay người bỏ chạy mà cự mãng nhìn thấy hổ yêu chạy ra khỏi rừng hơi sửng sốt. Lập tức rít lên, giận dữ nói: “Được lắm, dám hại mãng tổ của ngươi, nếu ta không rút xương ngươi ra thì ta không là mãng tổ”

“Mãng tổ, ta có một người anh em ở phía bắc của núi, ngươi có thể đi rút xương hắn được không?” Trong rừng cây vang lên tiếng Hổ Yêu đáp lạiThanh Hắc cự mãng dựng thân lên, chui vào rừng, khiến chim bay tán loạn.

“Bớt xàm, ngoan ngoãn nằm lại thì sẽ bớt thống khổ hơn đó”

Bắc Linh nào biết sau khi mình đi nơi đó lại xảy ra chuyện như vậy, cứ nhằm về phía tây mà phi độn, qua được hai mươi chín ngọn núi quả là thấy được một cái hồ sâu, trên hồ phủ một lớp sương trắng.

Huyền Thuỷ lão tổ tựa đầu ở gần hồ, tựa hồ như đang nhìn cảnh trời. Từ xa đã thấy được Bắc Linh bay tới, nhưng chẳng buồn quan tâm, mỗi ngày không mười thì cũng có tám người bay qua.

Nhưng sau đó liền cảm thấy kì quái bởi vì ánh mắt Bắc Linh rơi vào trên người nó rồi không dời đi nữa. Trực giác nói cho nó biết, nữ nhân này cực kỳ nguy hiểm, hơn nữa nữ nhân này lại còn nhằm mình mà bay tới, mắt thấy muốn hạ xuống, một cảm giác sợ hãi khó giải thích nổi xuất hiện, vội phi người lên điều khiển một cơn yêu phong bỏ chạy về phía tây.

Mới bay được một chút liền quay đầu nhìn lại phát hiện nữ tử lãnh sát doạ người đã tới sau lưng trong lòng quýnh lên, há miệng hét: “Thanh Thanh sư tỷ, có người tới diệt môn”

Bắc Linh nghe được Huyền Thuỷ lão tổ kêu lớn, trong lòng ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới một người, khoé miệng nhếch lên, lộ nụ cười mỉm, mặc cho Huyền Thuỷ lão tổ chạy.

Trong sơn cốc xa xa đột nhiên truyền ra một giọng nữ thanh thuý: “Huyền Thuỷ, ngươi lại đi học trộm pháp thuật của người khác hả”

Huyền Thuỷ lão tổ vội quay đầu nhìn Bắc Linh vẫn giữ khoảng cách không xa không gần, nhìn khuôn mặt lãnh sát của nàng, thậm chí cả khóc cũng không dám, vội cãi trả: “Thanh Thanh tỷ, ta không dám”Đang khi nói chuyện, đã đi tới trong sơn cốc, Bắc Linh liếc mắt nhìn qua. Lập tức nhìn ra vùng núi này tuy không có khí độ hùng hồn tráng lệ, nhưng lại tú lệ u tĩnh, thế hướng vào trong, tự thành một vùng không gian. Trung tâm là sơn cốc, sương trắng mờ ảo bao phủ khắp nơi.

Bắc Linh không khỏi nghĩ: “Một linh mạch tốt như vậy mà lại không có đại thần thông giả nào chiếm lấy” Nàng nghe Nam Lạc nói việc học đạo trong Thái Cực Cung, nhưng hắn chưa nói với nàng rằng hắn từng tới Thái Cực Cung giúp Khổng Tuyên hỏi chuyện, lúc Bắc Linh rời đi, Nam Lạc vốn định nói ra nhưng nàng chẳng thèm đợi hắn.

Lúc này Huyền Thuỷ lão tổ đã chạy vào trong sơn cốc, miệng Bắc Linh treo nụ cười nhạt, thế nhưng trong mắt Huyền Thuỷ thì nó vô cùng lạnh lùng. Nó không khỏi lớn tiếng nói: “Thanh Thanh tỷ, mau ra đây, lần này ta không đi học trộm pháp thuật của người khác đâu”

Một bóng xanh giống như làn khói từ gần một cây hoa mai trên vách đá xông ra.

Bóng xanh hiện hình là một thiếu nữ mười tám mười chín tuổi, khuôn mặt khả ái, váy áo màu xanh, hai bím tóc thả dài trước ngực. Một bím có gắn đồ trang sức hình lá xanh. Nàng vừa lao ra cũng chẳng buồn quan tâm chuyện gì, hai tay phất lên, làm bộ muốn đánh Huyền Thuỷ Lão Tổ.

Huyền Thuỷ lão tổ đã biến thành người nhưng chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mặc bộ quần áo hắc bạch lẫn lộn. Nhìn nữ tử mới hiện thân đã định đánh mình thì liên tục lui ra sau, vội nói: “Thanh Thanh tỷ, lần này ta thực sự không học trộm pháp thuật của người khác, tự nhiên nàng muốn giết ta”

Lúc này Thanh Thanh mới quay đầu nhìn Bắc Linh, vừa liếc mắt lại quay về phía Huyền Thuỷ, nổi giận nói: “Vậy mà ngươi lại dám nhìn lén người ta tắm, xem ta trừng phạt đây”

Huyền Thuỷ kêu lớn, ôm đầu ngồi chồm hổm trên mặt đất, tay Thanh Thanh vung lên rồi lại đột nhiên rụt lại, quay vụt người, váy áo xanh tung bay trong gió. Đối mặt với Bắc Linh đang lơ lửng trên không, một tay hữu ý vô tình vỗ trang sức màu xanh lá trước ngực, ánh mắt cảnh giác nhìn Bắc Linh.

Bắc Linh vốn cười mỉm nhưng sau khi nghe được câu nhìn trộm tắm của Thanh Thanh, sắc mặt lập tức phát lạnh. Ánh mắt lạnh lẽo loé lên trong mắt, một lúc sau đột nhiên nói: “Thái Cực Cung ở đâu”

“Ngươi là ai, vì sao biết Thái Cực Cung” Thanh Thanh vạn phần cảnh giác, trong mắt nàng, nữ tử này không dù không cần nói gì, không cần làm gì thì cũng toả ra một cảm giác nguy hiểm.

Nàng để một tay sau người, tạo một thủ thế với Huyền Thuỷ rồi bấm đạo quyết.

Bắc Linh cũng không quan tâm tới lời phản vấn của Thanh Thanh mà nhìn khe đá một lúc rồi nhàn nhạt nói: “Nơi này là căn nguyên của một vùng sơn mạch, lại chỉ có một con tiểu xà yêu ngươi cùng một gốc hoa mai còn chưa hoá hình, dựa vào các ngươi thì không thể chiếm được, trừ phi nơi này còn có một người khác, ha ha... ta đoán Thái Cực Cung hẳn là ở nơi này”

“Ngươi rốt cục là ai?” Thanh Thanh dùng bàn tay đang vuốt tóc tháo trang sức màu xanh xuống, khẽ rung một cái trang sức liền biến thành một chiếc quạt xanh nhỏ.”

Bắc Linh nhìn trạng thái của Thanh Thanh, đột nhiên giãn gương mặt ra cười khẽ, thân hình hơi động liền xuất hiện bên cạnh gốc hoa mai trên vách đá. Ngồi xuống thật nhẹ, chậm rãi nói: “Ngươi không biết ta cũng không quan trọng, ta chỉ hỏi ngươi, có còn nhớ người đã từng ngồi trên tảng đá này, ngày đêm tụng kinh”

Chương 108: Phiên Thiên

Dịch giả: quantl

Quần áo trên người Bắc Linh tại thời khắc này đội nhiên như mộng ảo, phai nhạt thành màu trắng thuần khiết, mái tóc dài tựa thác đổ xuống vách đá xanh, mắt nhìn về phía gốc hoa mai đang kết nụ. Phảng phất như thể hội cảm giác của Nam Lạc năm đó xếp bằng tại nơi này, cao giọng đọc Hoàng Đình kinh, giờ khắc này nàng lại có vẻ vô cùng linh hoạt, kỳ ảo, tựa như tinh linh trong núi, lại tựa như tiên tử trong hoa.

Thanh Thanh cảm thấy được sự biến ảo trong khí chất của nàng, tai nghe được những ngôn từ lạnh lẽo kia nhưng trong lòng lại rung lên một cách khó hiểu.

Năm đó nàng còn là một con tiểu thanh xà, sinh tồn một cách vất vả trong núi, dè dặt trốn đông trốn tây, cho tới khi gặp được Nam Lạc. Trốn dưới vách đá nơi Nam Lạc ngồi, lắng nghe đạo, tư tưởng vốn mơ hồ không rõ đột nhiên trở nên thanh minh. Cho tới một ngày nàng cảm thấy mình nên báo đáp cho Nam Lạc, trước đạo nghĩa chẳng thể chùn bước, liền đi trộm một cái gương xanh của yêu vương.

Nàng không biết gương kia là tiên thiên linh vật, chỉ biết rằng mình phải làm gì đó. Càng nhận Nam Lạc là sư tôn, tuy Nam Lạc chẳng thừa nhận nhưng không quan trọng, nàng thừa nhận là được.

Nam Lạc đột nhiên rời đi, tiêu thất vô tung vô ảnh. Nàng tìm kiếm khắp nơi, đi tới nơi sư tôn từng ngồi vô số ngày đêm mà chờ đợi. Cuối cùng có một ngày người đã trở về, đặt cho mình cái tên Thanh Thanh. Tuy trước đó nàng tự gọi mình là Tiêm Tiêm nhưng kể từ ngày đó nàng tên là Thanh Thanh.

Đêm hôm đó là đêm mà nàng cao hứng nhất bởi sư tôn đã truyền đạo pháp cho mình, còn cả pháp quyết luyện khí. Tuy không mở miệng nhận là sư tôn mình nhưng không có phủ nhận. Chỉ thế thôi đã đủ khiến nàng hài lòng, chỉ có một điều duy nhất đó là có rất nhiều người trốn trong bóng tối nghe trộm sư tôn truyền đạo, người đã biết nhưng không đuổi chúng đi, bất quá về sau nàng cũng hiểu vì sao người không làm vậy.

Sau đó lại xảy ra một chuyện khiến nàng vô cùng khó chịu đó là nhìn sư tôn mình quỳ gối ở đó, quỳ lạy Thái Cực Cung đã tiêu thất, hỏi những điều khó hiểu. Cho tới ba ngày sau gió tuyết khắp trời lại cưỡi một con thần điểu lập loè kim quang bay đi.

Đuổi không kịp, gọi không tới. Từ ngày đó tới nay đã nhiều năm qua đi.

Về sau còn nhiều lần nghe được tên Nam Lạc, nhưng cũng không dám tin rằng những việc đó do sư tôn mình làm. Cho tới lúc này, cuối cùng cũng xác thực được tin tức.

Thanh Thanh hít vào một hơi thật sâu, nhìn bóng lưng Bắc Linh, chịu đựng cảm giác ghen tuông nảy lên trong lòng, nói vội: “Đương nhiên nhớ rõ, người là sư tôn của ta, năm đó sư tôn ngồi ở nơi này truyền đạo cho ta, sư tôn bảo ngươi tới đây sao? Vì sao người lại không tới”

Trọng giọng nói của Bắc Linh, Thanh Thanh có thể nhận ra nữ tử này quen biết sư tôn mình, hơn nữa quan hệ tuyệt không bình thường.

“Sư tôn của ngươi sao, hắn còn đang chờ sư tôn của hắn tới cứu mạng” Lời của Bắc Linh rất quái dị tựa như cố gắng chọc tức vậy.

Tuy Thanh Thanh có cảm giác này nhưng vẫn kinh nghi hỏi: “Sư tôn của ta bị thương sao, người không nói cho ngươi biết Thái Cực Cung đã biến mất nhiều năm về trước sao?”

Bắc Linh nghe thấy Thanh Thanh nói vậy, đột nhiên đứng lên, cước bộ khẽ động, lập tức xuất hiện trước mắt Thanh Thanh, lạnh lẽo nói: “Biến mất, thật sao”. Không đợi Thanh Thanh đáp lời nàng lại nói: “Nơi này là là căn nguyên của linh mạch chỉ bằng ngươi làm sao có thể chiếm được, Thái Cực Cung nhất định còn ở đây.”“Năm đó sư tôn ta quỳ ở nơi này ba ngày ba đêm chỉ để hỏi một câu nhưng không được, ngươi không biết sao” Thanh Thanh nghi hoặc hỏi, quạt xanh trong tay khẽ phe phẩy, nhưng lại tỏ vẻ phòng ngự

Nàng thầm nghĩ “Nếu là ả quen biết sư tôn mà người lại gặp chuyện thì không thể không nhờ nàng tới gặp sư tổ, không thể không nói cho nàng biết nhiều năm trước Thái Cực Cung đã biến mất. Thế nhưng nếu ả không quen thì sao lại biết nhiều chuyện như vậy”.

Bắc Linh nghe được những lời của Thanh Thanh nhưng chẳng thèm để ý, thân hình khẽ động như xuyên qua không gian, sương trắng bao phủ như bị thổi bay lên, độc tốc cực nhanh khiến Thanh Thanh có cảm giác khiếp đảm.

“Độn thuật của nữ nhân này thật cao minh” Thanh Thanh thầm nghĩ, ả và sư tôn rốt cuộc có quan hệ gì, vì sao vừa nghe thấy việc Thái Cực Cung tiêu thất rất nhiều năm thì lại kích động như vậy

Khi Thanh Thanh còn đang suy đoán thì thân ảnh Bắc Linh lại đột nhiên chớp động rồi xuất hiện trên bầu trời sơn cốc, bộ quần áo trắng giờ đã biến thành hồng sắc y bào. Trong mắt mơ hồ có hồng quang. Giờ khắc này sát khí của nàng tuôn trào, trong mắt của Thanh Thanh thậm chí còn đến mức yêu dị điên cuồng.

Chỉ thấy cặp môi mọng đỏ khẽ há, trong sơn cốc phong vân thất sắc, sương trắng như sông lớn vỡ đê trào về phía Bắc Linh, thế nhưng sương trắng tựa như vô cùng vô tận, không thể nào thôn phệ sạch sẽ được.

Đột nhiên Bắc Linh mở miệng nói lớn: “Thông Huyền, đồ đệ của ngươi sẽ chết, Nam Lạc sẽ chết, ngươi không đi cứu hắn sao. Thông Huyền có phải ngươi sợ Đế Tuấn cho nên không dám đi không, Thông Huyền, ngươi đi ra mau, nếu không ta sẽ giết sạch toàn bộ sinh linh trong núi, tất cả tội nghiệt đều do ngươi gánh chịu”

Bộ hồng sắc pháp bào như muốn nhỏ máu, mái tóc đen kịt phiêu tán trong gió khiến Bắc Linh cực kì ma mị.
Trong lòng Thanh Thanh cả kinh, nữ tử này sao lại như vậy, một khắc trước còn linh hoạt kỳ ảo, giờ lại khát huyết điên cuồng. Trong lúc ngạc nhiên thì đã có những cây cỏ vì mất đi linh khí mà biến thành khô vàng.

Thanh Thanh kìm không được lớn tiếng nói: “Đây là nơi sư tôn tu đạo, không được xằng bậy”. Câu nói trong lúc nóng ruột không nghĩ rằng lại khiến Bắc Linh ngừng tay.

Bắc Linh quay đầu lạnh lùng nhìn Thanh Thanh, một lúc sau đột nhiên thì thào tự nói: “Đúng, ta chỉ giúp hắn truyền tin, bây giờ tin đã đưa đến, sư tôn hắn chẳng muốn cứu hắn thì việc gì liên quan tới ta chứ, ta còn phải tiếp tục sao?”

Nghĩ tới đây Bắc Linh lại có chút mờ mịt, cái cảm giác buồn bực từ lúc biết Nam Lạc bị nhốt trong Thái Âm bi vẫn chưa hề biến mất mà ngược lại càng lúc càng mãnh liệt.

Đúng lúc này, trên bầu trời truyền tới một thanh âm đường đường chính khí: “Người nào dám nói muốn giết sạch sinh linh trong núi, còn bắt người khác gánh tội thay”

Bắc Linh quay đầu nhìn qua chỉ thấy một kẻ mặc đạo bào vàng hơi đỏ, tóc búi cao sau đầu, tinh thần phấn chấn. Y tuy hỏi nhưng nhãn thần lại nhìn chằm chằm vào Bắc Linh, hiển nhiên đã xác định được những lời này là của nàng.

Vừa nhìn thấy người kia chính khí lẫm nhiên, cảm giác buồn bực lại càng dâng lên. Lòng không kìm được thầm nghĩ: “Đây chẳng phải là ta làm xằng làm bậy mà là có kẻ tới khiêu khích mình”

Lạnh lùng chắp tay nhìn đạo nhân, mặt không biểu tình nói: “Là ta, thì tính sao?”

“Vạn vật có linh hồn, ngươi há lại có thể ỷ vào thần thông mà cướp đoạt sinh mệnh kẻ khác, nếu có một người có thần thông cao hơn ngươi chẳng hỏi nguyên do muốn đoạt mệnh ngươi thì ngươi có cảm tưởng gì”. Thanh âm của đạo nhân đường hoàng, thần thái uy nghiêm.

“Ha ha, muốn đoạt mệnh ta sao? Chỉ cần đủ bản lĩnh, làm gì cũng được, không đủ, bị người giết có thể trách ai. Đạo nhân kia ngươi cho rằng thần thông cao minh hơn ta nên muốn thay những cây cỏ kia ra mặt sao?”

Bắc Linh tuy tính cách bộc trực, vì hoàn cảnh mà tin phụng việc mạnh được yếu thua nhưng không có nghĩa nàng là kẻ ngu dốt chỉ biết động thủ. Một câu nói kia đã biến biện luận đạo đức thành tranh đấu thực lực.

“Ha ha, xem ra ngươi rất tự tin, cũng được, trước cho ngươi biết thế nào là thiên ngoại hữu thiên, xem pháp bảo của ta... Bao phủ trời đất” Thân hình đạo nhân bất động, tay phải hướng một ngón tay lên trời, một tiểu ấn ánh vàng xuất hiện, khẽ quay tròn, trong nháy mắt biến thành một viên đại ấn to như một ngọn núi nhỏ đè xuống bắc Linh.

Cường đại mạnh liệt, lại đường hoàng công chính, khiến người ta có cảm giác chẳng thể né tránh.

Dưới đại ấn có hai chữ huyền ảo – Phiên Thiên.

Chương 109: Vây giết

Dịch giả: quantl

Buổi tối không trăng, sao trời lác đác.

Trên bầu trời Lạc Linh Sơn lại có một vầng trăng nhỏ nhô lên, ngũ thải quang mang đã có xu thế dung hợp lại, không phải là tách biệt như lúc đầu nữa.

Từ khi Bắc Linh rời khỏi đây đã được nửa năm mà chưa thấy trở về, ngoại trừ một nỗi nhớ khó hiểu ra Nam Lạc chẳng thể làm gì khác. Hắn không lo Bắc Linh sẽ gặp nguy hiểm bởi vì trong mắt hắn dù Bắc Linh chẳng phải là đỉnh cấp trong thần cảnh nhưng bản lĩnh quỷ bí vô cùng, khiến người ta khó lòng phòng bị. Nếu nàng muốn trốn, không ai có thể ngăn cản được.

Tuy Nam Lạc không cho rằng nàng có thể tự tung tự tác trước Đạo Cảnh hoặc Thánh Đạo. Nhưng độn thuật của nàng quả là có chỗ độc đáo, quỷ bí khó dò.

Thiên địa tĩnh lặng, vô số sinh linh thổ nạp tinh hoa của sao trời.

Mà tại một sơn mạch phía nam cách Bất Chu Sơn ba nghìn dặm lại có một cái gương như trăng mà chẳng phải trăng tản ra ánh sáng ngũ sắc ôn hoà. Đương nhiên trong thiên địa này người có thể nhìn ra được mặt gương đã không nhiều.

Bầu trời Lạc Linh Sơn tuy không phải sáng như ban ngày nhưng trong trời đêm lại cực kỳ bắt mắt.

Đột nhiên một đám mây hoá thành cực trảo lặng lẽ xuất hiện trên bầu trời Lạc Linh Sơn, cự trảo khổng lồ nhưng lại không có khí thế phô thiên cái địa mà có cảm giác lén lút.

Đánh lén thường thường đều là nhằm vào lúc đối phương không phòng bị mà mình thì lại toàn tâm toàn ý. Cự vân thủ xuất hiện trên bầu trời Lạc Linh Sơn vô cùng lớn, cơ hồ như che kín của một nửa Lạc Linh sơn mạch.

Cự vân thủ đen kịt, có ba cái móng vừa xuất hiện, lập tức bao lấy Yêu Nguyệt Kính. Thiên địa nhất thời u ám, một lúc sau trong vùng tối của Lạc Linh Sơn đột nhiên truyền ra một thanh âm kinh ngạc

“Di...”

Tiếng kêu kinh ngạc này đánh vỡ màn đêm yên tĩnh, một đạo quang mang đâm thủng hắc ám, ban đầu chỉ là một đạo kiếm mang sau đó càng lúc càng mạnh, chọc thủng một lỗ trong bóng tối. Ngay sau đó Yêu Nguyệt kính lần nữa xuất hiện trên bầu trời, quang mang như trước. Thế nhưng cự vân hắc thủ lại tiêu tán thành một đám khói trong không trung, chậm rãi phai nhạt thành hư vô, giống như chưa từng phát sinh bất cứ điều gì.

Cự vân thủ theo gió mà tới che lấp ánh trăng giờ khắc này lại theo gió mà đi.

Tiếng kêu kinh ngạc còn phảng phất như còn luẩn quẩn trong không trung. Tại Lạc Linh Sơn, tiểu hồng điểu và tiểu thanh điểu vốn trốn trong tổ lặng yên tu hành, chúng vốn đã quen với vầng trăng trên bầu trời, trực giác nói cho nó biết đó là bảo bối của vị bất động đại vương kia.

Lúc Nam Lạc và Lục Tinh Tử nói chuyện thì tiểu hồng điểu cũng ở đó nghe trong lòng nó cũng cảm thấy đã có chuyện xảy ra, còn sốt ruột nhắc nhở vị đại vương chẳng có lòng cảnh giác kia thế nhưng đại vương vẫn vậy chẳng thèm để ý.

Sau khi về, càng nghĩ nó càng cảm thấy sẽ xảy ra đại sự liền mang Tiểu thanh điểu đổi vài cái tổ, cho tới khi tìm được vách đá bí ẩn này mới coi như là ổn định. Trong lòng thầm nghĩ tuy đại vương truyền cho mình một thiên pháp quyết tu luyện, nhưng mình cũng đã nhắc nhở hắn, coi như là huề vốn, từ nay về sau không ai nợ an. Vì vậy liền có thể an tâm tu luyện, chỉ là mỗi khi nhìn thấy Yêu Nguyệt Kính trên bầu trời thì trong lòng không khỏi than đại vương mình thật không có nhãn lực, lại càng không có cảnh giác, không hiểu sao có thể sống tới lúc này.

Rất nhiều ngày trôi qua cuối cùng cũng không ngoài nó sở liệu, phiền phức cuối cùng cũng tới.

Ngẩng cái đầu màu hồng khéo léo nhìn cự vân hắc thủ vô thanh vô tức tới, sau đó lại bất động thanh sắc mà tán đi, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: “Nguyên lai đại vương có bản lĩnh thực, thảo nào chẳng chút hoảng sợ. Chỉ là cái vẻ kiêu ngạo này không phải sẽ đưa tới càng nhiều địch nhân sao.”
Vô luận ra sao, Tiểu hồng điểu đều cảm thấy vị đại vương luyện thần thông ra tình trạng này không nên kiêu ngạo như vậy

Thanh âm kinh nghi kia càng khiến Tiểu hồng điểu cảm thấy mưa gió muốn tới, chính lúc nó muốn trở về tổ thì trên bầu trời xuất hiện một đám mây ánh huyết hồng quấn về phía Yêu Nguyệt kính.

Vẫn là im hơi lặng tiếng, yên tĩnh đến dị thường. Đám huyết hồng vân kia dưới ánh sáng lại vô cùng rõ ràng, giống như một đám huyết vụ trôi trong không trung. Nhìn qua thì phiêu hốt bất định tựa hồ dễ dàng bị gió thổi bay nhưng trong chớp mắt đã bao phủ Yêu Nguyệt kính.

Lần này không có hắc ám thình lình bao phủ nên Tiểu hồng điểu thấy rõ rõ ràng ràng, ngay khi huyết vụ bao lấy bảo bối của đại vương, trong lòng nó vẫn nhảy lên một cái, dù sao đại vương này vẫn rất tốt.

Huyết vụ vốn phiêu hốt quỷ dị, ngay khi vừa bao lấy lập tức lại điên cuồng bay lên. Tựa như sóng biển muốn mang Yêu Nguyệt Kính đi. Thế nhưng Yêu Nguyệt huyền phù trong không trung tựa như vô lực kia lại ổn tựa Thái Sơn, ánh sáng bị huyết vụ bao phủ hoá thành màu đỏ, tạo thành cảm giác thanh phong phất cao sơn.

Dù cho huyết vụ biến hoá thế nào, ngàn pháp vạn pháp gia thân thì cũng vẫn cứ sừng sững bất động.

Tại vùng bóng tối nơi ánh sáng không chiếu tới đột nhiên truyền tới một chú ngữ huyền ảo, khó hiểu, giống như đại đạo huyền âm câu thông Thiên Địa. Khi thanh âm vang lên thì không gian bỗng nhiên yên tĩnh lại, vốn còn tiếng gió thổi, ngọn cây xào xạc cùng với tiếng côn trùng kêu tại thời khắc này bỗng nhiên im bặt.

Huyết vụ đột nhiên co rút lại lập tức hoá thành một con Huyết Lang, hú dài trong không trung. Rõ ràng Tiểu hồng điểu chẳng nghe được chút âm thanh nào mà mắt đã đen ngòm, ngã gục xuống đất.

Một vòng sóng vô hình phá nát vùng không gian bao quanh Yêu Nguyệt, nguyên lai Yêu Nguyệt tựa như đã hoà hợp với hư không chính lúc này đã bị cô lập, cảm giác liên hệ với núi non đã chẳng còn vi diệu như trước.

Đúng lúc này một cự trảo xanh đen xé rách hư không lao tới, cự trảo tựa như thực thể, phá nát những làn sóng làm chấn động hư không kia. Huyết Lang nhìn cự trảo xanh đen lập tức giận dữ, không quan tâm tới Yêu Nguyệt nữa mà lao tới cắn.

Cự trảo cũng không cam lòng tỏ ra yếu kém cùng Huyết Lang quyết đấu, hai người không ngờ lại chẳng phải là cùng một nhóm, đều muốn giành Yêu Nguyệt về phần mình. Mãnh thú xung quanh sơn mạch ẩn phục trong bóng đêm nhìn về chính giữa Lạc Linh Sơn
Thanh Hắc Cự Trảo và Huyết Lang đơn đấu nhưng chưa động tới chân tài, chỉ là tương hỗ thăm dò. Hiển nhiên bọn chúng biết rõ mục đích của mình là gì, dù cho muốn đấu cũng chưa phải lúc.

Ngay khi Thanh Hắc Cự Trảo và Huyết Lang thăm dò thì Yêu Nguyệt Kính đột nhiên động, lao thẳng lên trời cao, phảng phất như đã tiến nhập hư không, không chịu ảnh hưởng từ bên ngoài. Đồng thời một thanh âm nhàn nhạt truyền từ trong núi ra.

“Chư vị muốn Yêu Nguyệt Kính của ta hay là muốn mạng của Nam Lạc này”

“Mạng ngươi cũng muốn, kính này cũng vậy” Huyết Lang há miệng nói, thanh âm phảng phất còn mang theo mùi máu tươi mơ hồ như có núi xác biển máu hiện lên sau người, khiến không gian rung thành từng đợt sóng. Dựa vào uy thế của nó hiển nhiên vừa rồi chỉ dùng vài phần lực, chẳng hề động tới thần thông.

Thanh Hắc Cự Trảo có ba móng khẽ động, hư không giống như mặt băng bị đập vỡ, theo sau đó cũng muốn đập vỡ cả Lạc Linh Sơn. Tiếp theo từ trên cự trảo truyền tới một thanh âm bén nhọn: “Nam Lạc, bản vương muốn dùng mạng ngươi tế điện hài nhi của ta”

Sau khi thanh âm chấm dứt Lạc Linh Sơn lâm vào một khoảng lặng rồi đột nhiên một tiếng thở dài vang lên: “Từ lúc xuất đạo tới nay, Nam Lạc ta chưa hề chủ động đắc tội với người nhưng người chết dưới kiếm ta không ít, cừu nhân của ta lại càng không nhớ nổi. Ta đoán hai người các ngươi tới đây là để thử xem Nam Lạc có còn chiến lực hay không, cũng được, ta cũng sẽ không ẩn giấu nữa, để cho các ngươi biết, cũng là để cho mọi người biết.”

Thanh âm của Nam Lạc ban đầu còn có chút cảm thán tốc độ thong thả nhưng khi những lời cuối cùng vang lên lại kèm theo một luồng khí lạnh.

Tiểu hồng điểu không biết đã tỉnh lại từ khi nào, vội trốn vào trong sào huyệt tuyệt không dám nhìn bầu trời, dựa sát vào chim xanh, trong lòng mắng Huyết Lang không ngớt. Lúc này đột nhiên nghe được lời nói trong không trung truyền tới thầm nghĩ quả nhiên là nhằm vào vị đại vương ngốc này.

Thế nhưng suy nghĩ thật kỹ lời của Nam Lạc thì Tiểu hồng điểu lại nghĩ rằng chỉ sợ đại vương đã sớm biết được hai người này đã đến, hơn nữa trong lời nói còn ám chỉ có rất nhiều người ẩn từ một nơi bí mật gần đó, nghĩ vậy thân thể của Tiểu hồng điểu lại rúc lại gần Tiểu thanh điểu, Tiểu Thanh Điểu lại chẳng biết gì về ngoại giới cả, vẫn đang ngon giấc.

Lời của Nam Lạc còn chưa dứt thì một đạo kiếm quang xuyên phá hư không lao tới, tĩnh lặng vô thanh, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Thanh Hắc Cự Trảo và Huyết Lang, chỉ thấy mũi kiếm khẽ rung, kinh thiên kiếm mang nở rộ, sát khí ngập trời xông thẳng vân tiêu.

Kiếm mang như hoa tuyết đầy trời bao phủ cự trảo và Huyết Lang.

Huyết Lang khẽ động, ngửa mặt lên trời rống to, Cự Trảo rung lên, không gian nát vụn.

Kiếm quang đầy trời trút xuống, Huyết Lang và Cự Trảo trong chớp mắt đã bị cắt vụn, kiếm quang quấy mạnh, cả hai hoá thành bột phấn, tiêu tán trong trời đất.

Xa xa, trong bóng tối vang lên hai tiếng kêu

Đồng thời khắp nơi truyền đến những tiếng kêu kinh hãi

“Tiên Thiên Kiếm Khí”

“Kiếm đạo? Quả là kiếm đạo”

“Dùng thần thông kiếm đạo đổi bái thiếp trong tay chư quân, có ai nguyện ý không?”

Chương 110: Linh hồn chi đạo

Dịch giả: quantl

Sau hai tiếng kêu kinh hãi cả bầu trời đêm lại yên lặng trở lại, tất cả giống như chưa từng có gì xảy ra

Trên bầu trời Lạc Linh Sơn, Yêu Nguyệt Kính ngũ sắc đan xen vô cùng an tĩnh, ánh sáng vẫn mông lung nhưng quang vận lại đang chậm rãi chuyển động, giờ khắc này không biết còn có bao nhiêu người nhớ tới năm đó Nam Lạc ở trong Thiên Đình đã hào ngôn nói: “Ta có một kính chiếu thiên địa càn khôn.” Có lẽ bởi vì Yêu Nguyệt Kính bây giờ ngoài mang cho người khác cảm giác chiếu khắp thiên địa ra còn có khả năng tăng cường thực lực của chính mình.

Trong mắt họ, vùng không gian bị Yêu Nguyệt bao phủ này đã thành một thể, tựa như siêu thoát thiên địa. Còn người lĩnh ngộ được chu thiên tinh lực lại phát hiện ra Yêu Nguyệt có thể dẫn dắt tinh lực vô biên, nối với tinh không bằng một loại liên hệ vô cùng huyền diệu.

Lục Tinh Tử nhìn Yêu Nguyệt Kính đầy nóng bỏng, đối với y thì Yêu Nguyệt mang theo mị lực vô tận, cự thủ do mây đen biến thành chính là do y sử ra.

Bị Yêu Nguyệt bất động thanh sắc phá pháp, vời người khác còn cho rằng đó là thử nhưng Lục Tinh Tử lại biết đó là toàn lực. Chính thời khác đó y cảm thấy Yêu Nguyệt giống như một ngọn núi, nối liền với đại địa vô biên, nặng vô cùng. Quang mang kia lại có thể lặng yên hoà tan những linh lực dị thường. Ngũ sắc quang vận giống như biển rộng mênh mông, tất cả pháp thuật rơi vào trong quang mang đó chỉ có thể dấy lên một làn sóng, căn bản không thể khiến biển rộng chịu chút ảnh hưởng nào.

Hành động nhất thời của y lại khiến hai người khác trong bóng tối động thủ.

Sắc mặt của Lục Tinh Tử có chút khó coi, bản thể của y chẳng thể nào giấu nổi Nam Lạc, chỉ là một con chồn lông xanh, nửa bước tiến vào thần cảnh. Tuy rằng thần cảnh lợi hại hơn tiên cảnh nhưng đó chỉ là tương đối mà thôi.

Thần cảnh cũng chỉ là có được nhận thức rõ ràng về đạo, cũng có thể ngộ ra một loại thần thông, tuy nhiên còn phải xem ngộ được thần thông gì, ngoài ra có một số kẻ rất mạnh cũng không đủ tiêu chuẩn nhập thần cảnh.

Bên cạnh y có hai người, một là Kim Quang lão tổ, mặc kim sắc pháp bào, lưng đeo một thanh kim sắc trường kiếm thậm chí cả râu cũng ánh màu ám kim. Lúc này mắt lão đang có kim mang lưu chuyển, nhìn không chớp mắt vào Lạc Linh Sơn.

“Tiên Thiên kiếm khí” chính là do lão nói ra.

Nhìn Kim Tinh Kiếm trên lưng lão liền biết tất cả thần thông đều nằm ở đó, sau khi biết Nam Lạc liền nhớ lại thanh kiếm của hắn, là một trong những thanh tiên thiên kiếm khí vô cùng quý hiếm, hơn nữa dùng kiếm khí vi binh để thành đại thần thông rất khó, so với các loại pháp khí quỷ dị khác, kiếm khí có phạm vi rất nhỏ, vì vậy trong Hồng Hoang có rất ít người dùng kiếm.

Lục Tinh Tử không biết vị Kim Quang lão tổ này có thần thông thế nào, xuất thân ra sao. Bởi vì rất ít người thấy lão xuất thủ, ban đầu hành tẩu trong thiên địa, tranh đấu với người cũng chỉ thấy một vệt kim quang xẹt qua hư không, đối phương đã đầu thân mỗi nẻo. Cái danh Kim Quang lão tổ cũng chỉ là danh hiệu, còn tên lão là gì không ai biết cả.

Kim Tinh Kiếm trên lưng Kim Quang Lão Tổ là vũ khí độc nhất của hắn, tuy lai lịch cũng phi phàm, bên trong cũng có mảnh vỡ đại đạo, nhưng chỉ là bán tiên thiên. Đời này lão rất muốn có được một thanh Tiên Thiên Kiếm Khí chân chính. Mà bản thân lão cũng là nửa bước Đạo cảnh, sau khi du lịch đến một đảo nhỏ phía đông, luận bàn với một người nắm giữ bốn thanh tiên thiên kiếm khí, phát triển càng nhanh hơn, mấy năm nay càng thêm chuyên tâm tu hành.
Sau khi đấu với người có được bốn thanh Tiên Thiên Kiếm Khí, lại lĩnh ngộ rất nhiều thứ, trong lòng thầm nghĩ nếu mình có một thanh Tiên Thiên Kiếm Khí, có lẽ cũng không kém người kia là bao. Cho nên ngoài việc cho Tử Hà Sơn mặt mũi, thuận tiên báo thù cho Kim Sa thì nhất định lão phải có được Thanh Nhan Kiếm.

Cạnh Kim Quang lão tổ còn có một người, ánh mắt âm trầm lộ vẻ hung ác độc địa, Nam Lạc thông qua Yêu Nguyệt kính nhìn thấy người này lập tức nghĩ tới con ưng trên Thương Mãng Nhai, cùng có nhãn thần hung ác độc địa, cùng mặc một bộ hắc bào.

Từ lúc gã tới đây từ đầu tới cuối cũng không nói được mấy câu, chỉ nhìn chằm chằm lên Lạc Linh Sơn, từ khi Thanh Nhan rời vỏ chém chết Huyết Lang và Cự Trảo, cặp môi hơi mỏng của gã càng mìm chặt, trong mắt xuất hiện một chút ngoài ý muốn rồi lại càng thêm hung hãn nhìn Thanh Nhan bay ra khỏi Lạc Linh Động Thiên.

Kim Quang lão tổ nói với Lục Tinh Tử rằng người nọ là tộc trưởng tộc Thương Ưng, Lục Tinh Tử không khỏi giật mình thầm nghĩ không ngờ gã lại là Ưng Vương danh dương thiên địa, người khác trước mặt cung kính xưng gã là Ưng Vương nhưng sau lưng đều gọi là Ma Ưng.

Vội vàng cười chào hỏi nhưng Ưng Vương chẳng buồn đáp lại chỉ nhàn nhạt nhìn Lục Tinh Tử khiến y có cảm giác băng lãnh tới tận xương, thái độ của Ưng Vương khiến lửa giận trong lòng y tăng mạnh nhưng rồi lại đè xuống. Y cũng coi như là một người có uy tín danh dự trong vùng, đại vương các núi đều phải cho y mặt mũi, đương nhiên việc đó khiến y sinh ra cảm giác tự cao tự ngạo, cho nên phong thái cảu Ưng Vương khiến y rất tức giận. Bất quá y là dù ai có đắc tội mình cũng sẽ không biểu lộ ra ngoài mà luôn chỉ âm thầm ra tay, vì vậy y vẫn cười rất tươi, hoàn toàn tỏ vẻ không quan tâm biểu hiện băng lãnh của Ưng Vương.

Ba người họ đều muốn có thứ mình cần phải lấy, Kim Quang lão tổ là Thanh Nhan, Lục Tinh Tử cần Yêu Nguyệt còn Ưng Vương chỉ muốn giết Nam Lạc.

Thế nhưng ngay khi họ chuẩn bị động thủ lại phát hiện quanh Lạc Linh Sơn lại có người tới hơn nữa thần thông không kém, ít nhất đều là Thần Cảnh. Trong đó có một kẻ vừa rồi hoá thành Huyết Lang, Thị Huyết lão tổ, lão chính là lão tổ tông của con sói trắng trước đây bị Nam Lạc rút gân lột da ở Dương BÌnh Thị Tộc. Còn Thanh Hắc cự trảo là thần thánh phương nào thì họ không nhìn ra được. Trong bóng tối còn có những ai thì họ chỉ có thể cảm nhận mà không cách nào biết rõ được.

Bọn họ cảm thấy mông lung nhưng Nam Lạc lại có thể dùng Yêu Nguyệt thấy rõ ràng từng người. Yêu Nguyệt toả ra ánh sáng chỉ vừa đủ bao phủ khắp Lạc Linh Sơn, không tán ra ngoài dù chỉ một tia. Điều này cũng khiến những người trong bóng tối cảm thấy khiếp đảm, khả năng khống chế cùng với khả năng dung hợp vào một vùng không gian và sử dụng lực lượng thiên địa kia khiến họ nhất thời không dám động thủ.
Cách Lạc Linh Sơn mấy nghìn dặm, một tia cầu vồng bảy sắc hạ xuống một ngọn núi, một nữ tử mặc tử y mang theo một tảng đá trắng, mặt nàng tái nhợt, vai trái có tiên huyết màu đen chảy ra, mang theo một mùi tanh hổi.

Nàng hạ thân xuống làm kinh động một con mèo rừng vương. Mèo rừng vương nhìn thấy nữ tử này suy yếu liền từ trong bóng tối nhào ra, nhãn thần hưng phấn, răng trắng nhọn hoát, gào thêm một tiếng lại mang theo uy thế của hổ gầm.

Trường tiên bảy màu trong tay tử y nữ tử xuất hiện, vụt ngang, đập trên người mèo rừng vương, xuyên qua người thế nhưng mèo rừng vương lại rơi thằng xuống mặt đất, một đám sương xám biến mất trên người nó.

Thất thải hồn tiên chuyên tổn thương linh hồn sinh vậy chỉ cần là sinh linh có hồn phách liền có thể sẽ phải hồn phi phách tán, vô luận là linh hồn chi đạo hay thất thải hồn tiên đều là một trong những kinh khủng nhất trong thiên địa này, thế nhưng hôm nay nàng lại gặp phải một Văn đạo nhân hoá thân ngàn vạn là một kẻ không có linh hồn.

Trên đường truy sát nếu không phải độn thuật của nàng có chỗ đặc biệt thì sớm đã bị bắt kịp

Nàng thoáng nhìn qua bầu trời, vẻ giảo hoạt thản nhiên đã tiêu thất lại mang theo một chút lo sợ không yên. Hàm răng cắn chặt lại, thất thải hồn tiên vung lên, sau đó cầu vồng loé lên, tử y nữ tử trên đá trắng dung nhập vào trong rồi hoá thành một chùm sáng bảy màu loé lên trong rừng.

Chẳng bao lâu trên trời lại hạ xuống hai dải sáng đen dừng chân tại nơi tử y nữ tử vừa đứng, chính là Văn Đạo Nhân và nam tử xấu xí họ La.

Chỉ nghe họ La vừa cười vừa nói: “Không ngờ độn pháp của nữ tử này lại quái dị đến thế, nếu không phải bị ngươi dùng U Minh Châm đâm bị thương thì nàng đã chạy thoát rồi”

Văn Đạo Nhân cười hắc hắc, trong con mắt híp loé ra hàn quang bí hiểm.

“Ngươi chắc rằng trong thiên địa này nàng không có bằng hữu gì sao, nếu như bị người cứu đi chẳng phải là uổng phí công sức và thời gian sao” Nam tử họ La vô cùng xấu xí nhưng thanh âm lại cực kỳ ôn nhu, tuy nhiên kết hợp thanh âm và khuôn mặt thì lại thấy như có hàng vạn con kiến đang bò.

“Nàng mới từ nơi đó đi ra liền bị truy sát, còn có bằng hữu nào nữa. Vả lại nàng không dám cho người khác biết mình đi ra từ đó, trong thiên địa này hẳn vẫn có người đang tìm kiếm nàng, hắc hắc... Dù cho là có bằng hữu đi chăng nữa thì có thể cứu được nàng từ tay chúng ta chăng.”

“Nàng có lai lịch gì, từ ngữ khí của ngươi thì hình như thế gian này còn có biến hoá lớn sao, chẳng lẽ còn lớn hơn việc Đế Tuấn Thái Nhất lập Thiên Đình ư”

“Hắc hắc... ta cũng không rõ lắm chỉ là có một cảm giác như vậy thôi, chỉ có thể nói là sinh linh ra đời trước khi thiên địa biến thiên đều sẽ có cảm giác này, hắc hắc, linh hồn chi đạo, hắc hăc...”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau