NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Vu tộc đại vu Bồng Mông ở đây

Dịch giả: quantl

Nam Lạc không biết mình nên hối hay nên hận, nhưng bất luận là hối hay hận đều vô ích. Từ khi Bắc Linh rời đi là hắn vẫn cứ liều mạng cố gắng thoát khỏi Thái Âm Bi.

Thế nhưng ngoại trừ thân thể ra thì Thái Âm Bi giống như đã hoàn toàn dung hợp với linh hồn và nguyên thần của hắn.

Nếu có thể cắt nửa linh hồn mà thoát được ra ngoài thì hắn sẽ chẳng do dự chút nào. Giống như những gì mà lúc Bắc Linh rời đi đã nói, Đế Tuấn tính toán lớn như vậy, sâu như thế nào có thể khiến người nhập cuộc thoát ra.

Con tiểu hồng điểu tên Yêu Yêu kia đã rất lâu rồi không nhìn thấy đại vương Bắc Linh của mình, khi xưa nàng thường tắm trong linh hồ dưới ánh trăng, sau đó có một nhóm người vô tình xông vào khiến cho linh hồ gần như trở thành cấm địa.

Tuy ngay từ ngày đầu Nam Lạc tới, Bắc Linh đã triệu tập mọi người nói đây mới là đại vương nhưng tất cả vẫn cứ e ngại bắc Linh, gặp nàng vẫn cứ gọi là đại vương. Bất quá từ khi Nam Lạc tuân thủ lời hứa truyền cho nó một thiên khẩu quyết tu luyện thì hình tượng của hắn trong lòng Yêu Yêu đã trở nên to lớn vô cùng.

Nam Lạc chỉ truyền cho nó một thiên khẩu quyết mà không thu nó làm đồng tử của Lạc Linh động hà huống chi nó còn là chim, cũng chẳng đủ tiêu chuẩn. Vì thế mà từ khi có được khẩu quyết nó liền ở lỳ trong tổ cùng tu luyện với con tiểu thanh điểu kia.

Lúc này nó cảm giác có chút đột phá liên lập tức ra ngoài đi dạo. Phi hành trong núi có cảm giác vô cùng thoải mái những đôi mắt khinh thường nó khi xưa giờ đều hừng hực ngọn lửa đố kỵ và ao ước. Cho nên nó càng thêm đắc ý, đôi cánh đỏ lửa bay trong gió càng thêm tự nhiên, thanh âm càng thêm thanh thuý.

Đột nhiên nó nhìn thấy một con chim khách lén lút bay trong rừng cây, còn tại sao lại lén lút thì đó hoàn toàn là do cảm giác của nó mà thôi. Bất quá đó chẳng phải là quan trọng, trong núi này chim khai linh chẳng phải ít có thêm một con chim khách cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.

Tuy nhiên, con chim khách này nàng đã từng gặp. Quá khứ tiểu hồng điểu và con chim khách này đã từng thi xem ai bay nhanh hơn, ai hót to hơn, tuy từng có thắng bại nhưng vẫn khiến Yêu Yêu cảm thấy khó chịu trong lòng.

Đó vẫn chưa phải điều quan trọng nhất, thứ quan trọng nhất là chim khách không phải người của núi này, đúng hơn không phải là yêu quái của Lạc Linh Sơn. Mà là của Táng Hồn Sơn, Kim Sa Đại Vương bị Nam Lạc dùng một kiếm chém chết chính là yêu trong núi đó.

“Vừa nhìn bộ dạng lén lén lút lút của nó đã biết nhất định làm chuyện xấu” Đang định bay qua quát mắng thì lại thấy một đoá Ngũ Thải Tường Vân từ xa bay tới.

Tường vân bay không nhanh nhưng rất ổn định nhìn có vẻ tiên khí dạt dào.

Tiểu Hồng Điểu lập tức đi tới bởi trên tường vân có một nữ tử đang đứng. Váy màu xanh da trời, tóc búi cao, ngoài ra từ trên xuống dưới không còn một đồ trang sức nào nữa.

Nếu là nữ từ khác tiểu hồng điểu còn muốn tránh xa cho đỡ phiền phức. Nhưng nữ tử này thì khác hẳn bởi vì thiên khẩu quyết của nó là nhờ nàng ban cho.

Người tới là Tuyền Âm, từ khi Nam Lạc dẫn nàng tới cứu ca ca nàng là Tuyền Thạch tới nay đã hơn mười năm. Tuy nhiên mỗi đêm cảnh tĩnh lại nhớ tới cảnh mình trần trụi xuất hiện trước mắt Nam Lạc thì mặt lại trở nên nóng bỏng, tim cũng đập cực nhanh nên nàng chưa bao giờ có ý trở vào trong núi.Thế nhưng lần này nàng không thể không tới, tuy nàng nỗ lực tu luyện nhưng có một sô thứ không phải chỉ bằng nỗ lực là có thể làm được cho dù nỗ lực là cơ sở của tất cả.

Nàng có một chất nữ, chính là con gái của Tuyền Thạch, lớn lên xinh đẹp, khí chất ngọt ngào. Không biết vì sao lại bị một người của vu tộc nhìn thấy, mở miệng đòi kết hôn làm vợ.

Chất nữ của Tuyền Âm khóc nói không đồng ý, Tuyền Âm lấy lý do chất nữ còn nhỏ từ chối nhưng đối phương chỉ cười cười, không nhiều lời. Chỉ đấm Tuyền Âm một quyền, Tuyền Âm được Nam Lạc truyền thụ, cũng khổ tu mười năm, thực lực đã tới mức phản hư nhưng lại kém xa gã Vu tộc này, chỉ một quyền đã khiến nàng văng ra xa, chấn thương phế phủ, miệng phun tiên huyết.

Chất nữ lúc này khóc lớn, nói nguyện gả cho người kia.

Tuyền Âm không biết vì sao lại nói mình có một trưởng bối ẩn tu, hôn sự của hài tử nàng không thể làm chủ, bởi vì sắp phải đưa tới chỗ trưởng bối tu hành trong núi.

Gã vu tộc cười ha hả nói: “Ngươi đi vào trong núi chỉ cần nói Vu Tộc Đại Vu Bồng Mông ở đây, hắn nhất định đồng ý còn nhanh hơn các ngươi. Ta chờ ngươi một ngày, nếu sau một ngày ngươi không về ta sẽ dẫn người đi, ha ha...”

Tiểu hồng điểu Yêu Yêu nhãn lực vô cùng tốt, liền nhìn ra khuôn mặt Tuyền Âm đầy u sầu lập tức vừa dẫn đường vừa nói đại vương mình thần thông quảng đại như thế nào, dù có trắc trở gì thì chỉ cần đại vương xuất thủ nhất định sẽ giải quyết được.

Tuyền Âm chỉ nghe nhưng trong lòng lại có chút hối hận vì chút xung động mà lôi lý do đó ra. Nếu như nói trước kia Kim Sa đại vương là một viên đá lớn thì Vu Tộc lại là một ngọn núi, Đại Vu thì càng là núi lớn trong núi lớn.

Việc này chẳng thể so với Kim Sa được, tạm không nói tới việc thắng hay không bởi dù có thắng cũng không thể đắc tội vì trên Đại Vu còn có Tổ Vu.Dọc đường đi Tuyền Âm chỉ nghĩ tới điều này, càng nghĩ càng hối hận thầm nghĩ nếu lúc đó nàng tàn nhẫn hơn một chút, khiến chất nữ theo gã rời đi là được.

Tiểu hồng điểu Yêu Yêu dừng lại trước Lạc Linh động, không đi vào cùng Tuyền Âm, đây chính là chỗ khôn ngoan của nó, bất luận có việc gì phiền phức là kiên quyết tránh xa.

Một lần nữa tiến vào Lạc Linh động, tâm tình Tuyền Âm vẫn phức tạp vô cùng, nhìn thấy nơi này không khác gì mười năm trước, nhìn Nam Lạc ngồi ngay ngắn trên giường ngọc tim đột nhiên đập nhanh hơn.

Trong không trung truyền tới lời của Nam Lạc: “Ha ha, tu vi của ngươi đã tới Luyện Thần Phản Hư, tiến cảnh vô cùng nhanh, nhất định đã rất cố gắng. Nhìn vẻ mặt của ngươi có chút u sầu, có phải tộc đã gặp chuyện gì trắc trở không?”

Tuyền Âm nhìn Nam Lạc ngồi ngay ngắn bất động nhưng thanh âm truyền từ hư không tới, trong lòng thầm nghi hoặc nhưng lại cho rằng đó là pháp thuật của hắn. Vì vậy liền kể chuyện Vu Tộc bức hôn ra.

Hư không tĩnh lặng nhất thời không nghe được lời đáp của Nam lạc, Tuyền Âm cho rằng Nam Lạc kiêng kỵ Vu Tộc đang định bảo rằng chất nữ đã đáp ứng hôn sự thì trong không trung lại truyền tới thanh âm của hắn, chỉ là thanh âm lúc trước mang vẻ ôn hoà thì giờ mang theo một chút lạnh lẽo.

“Gã vu tộc kia có phải đã động thủ không, ngươi nói tỉ mỉ cho ta một lần nghe đi”

Tuyền Âm nhìn Nam Lạc ngồi ngay ngắn không chút biểu tình trên giường ngọc, dừng một chút rồi lại kể tỉ mỉ một lần nữa.

Không gian yên ắng một lúc rồi

“Ta tu hành có chút sai lầm, tạm thời không thể rời khỏi nơi này cùng ngươi đi gặp Bồng Mông...”

Nghe tới đó trong lòng Tuyền Âm dâng lên cảm giác vừa may mắn vừa thất vọng. May mắn là Nam Lạc không thể đi, vậy thì sẽ không đắc tội Đại Vu, cũng sẽ không gặp nguy hiểm về sinh mạng. Thất vọng là Nam Lạc vừa nghe tới Đại Vu thì lại viện lý do nói rằng không thể đi

“Bất quá, ngươi có thể nói một câu cho Bồng Mông rằng Nhân tộc Nam Lạc ở đây”

Lời của Nam Lạc vừa vang lên lập tức khiến lòng Tuyền Âm sôi sục, thanh âm này không lớn, lại kiên định giống như mười năm trước cùng mình đi gặp Kim Sa Đại Vương. Trong đó tựa hồ còn có một cảm giác vô cùng tự tin, điều này khiến cho Tuyền Âm không biết có nên tin tưởng hay không vì Đại Vu có danh rất lớn.

Còn một vài lời muốn nói nhưng Bồng Mông nói chỉ chờ một ngày nên khiến nàng vô cùng thấp thỏm, điều khiển ngũ thải tường vân do Nam Lạc luyện chế ra nhằm hướng Triêu Vụ tộc bay đi.

Chương 102: Danh hiệu

Dịch giả: quantl

Tuyền Âm vào Lạc Linh Sơn tìm Nam Lạc là buổi sáng, khi về thì mặt trời mới ngả về tây. Mùa thu, khí trời trong lành nhưng nhân tâm của Triêu Vụ Tộc lại u ám.

Bồng Mông ở trước cửa trại gặp chất nữ Tuyền Âm cũng trước cửa trại dùng một quyền đánh Tuyền Âm thổ huyết. Lúc này vẫn cứ ngồi trước cửa trại, miệng treo nụ cười nhìn như ôn hoà nhưng lại tràn đầy cao ngạo.

Y mặc nhuyễn giáp không biết là từ loại da thú nào, bên ngoài khoác áo choàng màu đen, bên trong màu hồng, nhìn qua vô cùng sặc sỡ lại có thêm cảm giác vô cùng áp lực.

Y ngồi trên một chiếc ghế lim, bên phải là cái bàn cùng chất liệu, liếc nhìn có thể thấy là mới làm chưa được bao lâu. Trên bàn có một mâm đựng hơn mười loại trái cây, tất cả đều là do Triêu Vụ tộc nhân mới trèo lên núi hái xuống, còn có vài miếng thịt thú còn bốc khói.

Trên bàn còn có một vò rượu trái cây, rượu đổ vào chén màu xanh lục. Rượu tuy không phải quá trong suốt, còn có rất nhiều thịt quả ở trong đó. Nhưng Bồng Mông chẳng chút lưu tâm, bởi vì y vừa mới ăn trái cây vừa uống rượu.

Những thứ này là do Triêu Vụ tộc nhân cố ý chuẩn bị cho Bồng Mông, chỉ là lúc này Bồng Mông ngồi dưới ánh thái dương, uống rượu ăn quả và thịt còn Triêu Vụ tộc nhân đều đứng sau y hơn mười bước, cẩn thận nhìn y thoải mái ăn uống.

“Ha ha, nhân tộc không có bản lĩnh gì, chỉ có làm đồ ăn là không tệ, về sau Triêu Vụ tộc coi như là bộ tộc phụ thuộc của Vu Tộc ta, hàng năm nộp lên đặc sản của tộc là được.

Bồng Mông đang ăn đột nhiên lớn tiếng nói, đầu không quay lại, ngữ khí tỏ vẻ chiếu cố tới Triêu Vụ tộc. Triêu Vụ tộc trưởng Tuyền Thạch liền đáp lời: “Vâng...vâng...vâng...”

Không dám nói không, chỉ là sau khi gã cúi đầu trả lời thì mắt lại ngẩng đầu nhìn núi lớn.

Nhân tộc thành tộc phụ thuộc vào Vu Tộc cũng không hiếm thấy, chủ yếu là tìm kiếm sự che chở, đó là một loại bất đắc dĩ. Bởi có ai lại muốn thành tộc phụ thuộc chứ, còn phải đem những thực vật hàng năm khổ cực tìm được mang cống nạp. Chỉ cần trong tộc có tu sĩ như Tuyền Âm thì sẽ không chủ động chấp nhận trở thành tộc phụ thuộc.

Toàn bộ người của Triêu Vụ Tộc cơ hồ đều đứng ở đó nhưng lặng ngắt như tờ, tiểu hài tử bị người lớn giữ lại, không cho phép chúng nhảy nhót, còn có một số đứa bé hơn thì bị ẵm trên tay, vì không chịu nổi bầu không khí này nên sắp sửa bật khóc, cha mẹ chúng vội bụm miệng đưa ra phía xa xa, dù cho giãy dụa thế nào cũng không buông tay, sợ sẽ quấy nhiễu vị Đại Vu Bồng Mông kia.

Từ phương xa hình ảnh Tuyền Âm khiển Ngũ Thải Tường Vân bay trên không trung rơi vào trong mắt tộc nhân Triêu Vụ. Ai cũng rõ là Tuyền Âm đi làm gì, nàng đi truyền lời cho vị tiền bối nhân tộc Nam Lạc đang làm đại vương trong núi.

Thế nhưng bây giờ bọn họ chỉ nhìn thấy một mình Tuyền Âm cưỡi mây. Cũng hình ảnh đó Triêu Vụ tộc đã từng ăn mùng ba ngày, mừng vì trong tộc cuối cùng cũng có một vị tiên nhân có thể phi độn.Còn giờ nhìn thấy Tuyền Âm bay từ trong núi về lại có cảm giác cô đơn khiếp nhược, giống như một con chim non giãy dụa trong thiên địa mênh mông đầy mưa gió này.

Tuyền Âm hạ xuống trước trại, Tuyền Thạch chạy lại đón, không nói lời nào, Triêu Vụ tộc nhân cũng không ai nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn.

Không cần phải nói, ai cũng đã biết rõ kết quả là gì.

Chất nữ Tuyền Âm cũng biết, nàng từ trong đám người đi ra, tới bên cạnh Tuyền Âm và Tuyền Thạch cười nói: “Cô, cha, trở thành nữ nhân của Đại Vu cũng tốt, về sau nếu còn có cơ hội ta sẽ trở lại vấn an các ngươi”

Nàng mỉm cười nói, không có chút bi thiết nào.

“Ha ha... Ta bảo mà chỉ cần các ngươi nói cho trưởng bối biết ta ở đây nhất định hắn sẽ đáp ứng còn nhanh hơn các ngươi. Bất quá còn phải đa tạ hắn, nếu không nhờ hắn thì ta cũng không biết Triêu Vụ Tộc còn có thể nhưỡng ra loại rượu trái cây như vậy, từ nay về sau Triêu Vụ tộc sẽ được Vu tộc che chở, bất quá hàng năm các ngươi dừng quên tiến cống, nếu không Tổ Vu mà trách tôi thì ta cũng không thể bảo vệ các ngươi được”

Bồng Mông nói xong, uống một chén rượu trái rồi đứng dậy chuẩn bị kéo chất nữ của Tuyền Âm đi.

Tuyền Âm vẫn còn trầm mặc từ lúc trở về đột nhiên nói: “Chậm đã”Bồng Mông quay đầu, nhãn thần sắc bén

Mọi người cả kinh không rõ ý của Tuyền Âm là gì. Lại nghe Tuyền Âm nói tiếp: “Bồng Mông đại vu, trưởng bối của ta trong núi có nhờ ta chuyển một câu cho ngài”

“Ồ, nói gì” Bồng Mông khẽ cười thần tình khinh miệt

“Trưởng bối của ta muốn truyền lời rằng: “Nhân tộc Nam Lạc ở đây”” Tuyền Âm nhìn thẳng vào mắt Bồng Mông nói

Mọi người kinh hãi, lời này có ý gì, chẳng lẽ còn tưởng dùng tên doạ lui Vu Tộc Đại Vu chăng? Tuyền Thạch không khỏi tiến lên kéo ống tay áo Tuyền Âm, bây giờ y là tộc trưởng của bộ tộc, phải cân nhắc sinh mệnh toàn tộc, vạn nhất Bồng Mông tức giận chẳng phải hại cả tộc sao.

“Ngươi nói cái gì” Bồng Mông khẽ nhíu mắt, một tia sát khí phải phất chui ra từ trong hàm răng của gã.

“Trưởng bối của ta muốn truyền lời: “Nhân tộc Nam Lạc ở đây”” Tuyền Âm nói một lần nữa, vô cùng kiên định, bất tri bất giác lại có vài phần phong thái tự tin của Nam Lạc, còn có một chút ngạo nghễ khó mà phát hiện được

“Nhân tộc Nam Lạc, được, thật can đảm, hoá ra hắn ở chỗ này, tốt...” Khoé miệng Bồng Mông khẽ nhếch, nhãn thần sắc bén nhìn Tuyền Âm rồi lại nhìn ngọn núi lớn kia

Không ai dám thở một hơi, tất cả đều khẩn trương nhìn gã. Chỉ thấy gã tựa hồ như suy nghĩ rất nhiều, hít một hơi dài rồi nhìn chằm chằm ngọn núi lớn kia lần nữa sau đó xoay người bỏ đi, mới vài bước cũng đã tiêu thất trong mắt mọi người. Không nói thêm một câu nào.

Cả tộc Triêu Vụ đều ngẩn người ra, cho tới khi Bồng Mông tiêu thất mới hồi phục lại, lớn tiếng hò reo.

Chất nữ của Tuyền Âm khi nãy còn cười nói dịu dàng lúc này lại oà lên một tiếng lao vào trong lòng Tuyền Âm khóc lớn. Còn Tuyền Âm lúc này mới thoát khỏi trạng thái không hãi không sợ, tới lúc này mới dám tin đó không phải là mộng cảnh, vẻ trấn định khi trước biến mất, nàng thở dốc.

Vội quay đầu nhìn về ngọn núi lớn tầng tầng lớp lớp, nghĩ thầm thì ra hắn lại có uy danh như vậy, lại có thể dùng tên doạ lui đại vu.

Chương 103: Từ Hà Yêu Vương Đại Hội

Dịch giả: quantl

Một người muốn nổi danh cần có quyết tâm đi trên con đường của mình, nhất là trong thế giới Hồng Hoang thần linh khắp chốn này, nhân tộc bị xếp ở tầng thấp nhất, để có được uy danh Nhân Tộc Nam Lạc thì cần vô số thi cốt để trải đường.

Từ cái khoảnh khắc dùng thân phận thị kiếm đồng tử Khổng Tước điện chém một đầu của thái tử điện khác treo trên cột cờ khiến toàn bộ Bất Tử Cung đều biết tên Nam Lạc. Rồi từ lúc đi ra khỏi DƯơng Bình Thị Tộc giết yêu vô số. Tuy chỉ là tiểu yêu tiểu quái cũng chẳng nhiều người hay tên Nam Lạc. Nhưng dù gì vẫn có người hay biết bởi pháp thuật rất nhiều, dựa vào khí tức lưu lại, hoàn nguyên cảnh tượng cũng chẳng khó khăn gì.

Trên đỉnh Bất Chu Sơn, ngày Thiên Đình thành lập, Khổng Tuyên và Chúc Dung đại chiến Thái Nhất, vô số đại thần âm thầm quan sát, chính cái giây phút Nam Lạc rút kiếm nhảy vào vòng chiến thì tướng mạo thân hình của hắn đã lưu lại trong lòng rất nhiều người.

Lần triệu hồi của Thiên Đình càng khiến người trong thiên địa không ai không biết Giám Thiên Tinh Quân. Chiến Hình Thiên, Hậu Nghệ, ở trong núi giết ngàn yêu tu, hơn mười yêu vương. Cùng Đông Hoàng Thái Nhất đi dạo trong thiên địa lại chém chết không ít kẻ muốn cứu Long Vương Cửu Tử.

Những chuyện này còn chưa tác động lớn thì có thêm việc để mặc ba nghìn thiên binh bị Khoa Phụ tế luyện trong hắc bào, hắn lại chỉ đứng nhìn thậm chí còn chém chết một người. Tuy không biết vì sao Nam Lạc phải làm vậy nhưng rất nhiều người đã thấy được chuyện đó.

Cho nên cái tên Nhân Tộc Nam Lạc không có quan hệ gì tới năm tháng cả, chỉ duy nhất liên quan tới chữ “sát”, một kẻ liều mạng.

Những thứ này với nhân tộc đều có vẻ quá xa lạ dù nghe qua cũng sẽ quên, tuyệt không ai nghĩ rằng Nam Lạc thực sự là nhân tộc. Hơn mười mấy năm qua thiên địa hỗn loạn không ngừng nghỉ thế nhưng Nam Lạc lại chỉ ở trong Lạc Linh sơn tế luyện Thái Âm Thần Bi.

Cũng vì thế mà việc Tuyền Âm không biết Nam Lạc là hết sức bình thường.

“Cô cô, ta muốn bái vị tiền bối trong núi làm sư phụ có được không?” đó là câu hỏi của chất nữ Tuyền Âm, tuy nhiên Tuyền Âm đáp rằng sở học của mình là do tiền bối trong núi truyền cho, chờ tới khi nàng không dạy được nữa thì sẽ dẫn lên núi.

Bọn họ tuy biết tên Nam Lạc nhưng không dám gọi thẳng ra, lại chẳng biết gọi gì cho thích hợp nên thường thường Triêu Vụ Tộc gọi Nam Lạc là tiền bối.

Nam Lạc lúc nói với Tuyền Âm thì kiên định tự tin nhưng ngay cả hẳn cũng không chắc mười phần rằng có thể dùng tên mình mà kinh sợ Bồng Mông.

Nếu là yêu tộc hẳn sẽ chẳng quan tâm tên của Nam Lạc nhưng Vu Tộc thì nhất định sẽ để ý. Bởi vì Nam lạc là người mà các đại vu nhất định phải giết, hắn có được nửa giọt máu Tổ Vu, biết thần thông độc hữu của Vu Tộc. Bọn họ không dám có ý kiến gì với Tổ Vu nên đành ghi hận Nam Lạc. Hơn nữa Nam Lạc còn giết Chiếu Miên, cả vu tộc đều biết.

Ngày Hậu Nghệ Hình Thiên truy sát Nam Lạc cả hồng hoang đều hay. Mà thực lực của Nam Lạc dù kẻ khác đều cho là khuếch đại riêng Bồng Mông biết đó là thật. Bọn họ biết tính Hình Thiên, giết người dễ như bỡn, càng đánh càng hăng, càng đánh lâu thì có thể tiến vào trạng thái điên cuồng, thực lực đại tăng. Là đại vu khó chịu nhất trong vu tộc.

Hậu Nghệ được coi là người có thực lực đuổi sát Khoa Phụ, y tuy có vẻ băng lãnh vô tình giống như tên trong tay thế nhưng cũng là là kẻ cực kỳ trọng tình, Chiếu Miên lớn lên từ nhỏ với y, lại bị Nam Lạc giết nên người muốn giết Nam Lạc nhất chính là Hậu Nghệ, vì vậy Hậu Nghệ tuyệt không lưu thủ nửa phần.

Dưới sự truy sát của hai người lại vẫn có thể chạy trốn, thực lực cỡ này Bồng Mông tuyệt không thể chống lại được. Cho nên gã chọn việc rút lui, đượng nhiên gã nào biết Nam Lạc đã bị nhốt trong Thái Âm bi thạch, không thể đi ra. Nếu không nào dám mạo hiểm để Tuyền Âm chuyển lời.

Lại nói Tiểu Hồng Điểu Yêu Yêu nhìn thấy Chim Khách, nhất thời giận dữ lao tới quát hỏi, đối phương lập tức quay người bỏ đi, Tiểu Hồng Điểu vỗ cánh đuổi theo. Bất cẩn đã đuổi ra ngoài Lạc Linh Sơn Mạch

Từ xa nhìn thấy một người mặc lục bào lăng không đứng, Tiểu hồng Điểu trong lòng sinh ra cảnh giác, vội quay người bỏ chạy thế nhưng đã chậm, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị người nọ chộp lấy.

Chỉ nghe người mặc lục bào nói: “Bẩm báo với đại vương các người rằng có Lục Tinh Tử tới chơi” Dứt lời liền thả ra, Tiểu Hồng Điểu biết đối phương nếu muốn thì mình đừng hòng phản kháng, lại nghe người tên Lục Tinh Tử này bắt mình báo tin thì biết rằng mạng sống đã không còn bị đe doạ nữa, lá gan lập tức bành trướng.

Vỗ hai cánh trong không trung, nhìn thoáng qua người mặc lục bào, liếc con chim khách trên vai Lục Tinh Tử, khí thế đại trướng, lớn tiếng nói: “Ngươi là ai, tìm đại vương ta có việc gì”

“Ha ha, ta là người thế nào, ngươi không cần biết, chỉ cần bẩm báo cho đại vương là được”

Tiểu Hồng Điểu nhìn kẻ này nói chuyện ôn hoà, trên mặt luôn nở nụi cười, thầm nghĩ nhất định y sợ đại vương mình, cho nên không dám tiến vào trong Lạc Linh Sơn. Lạc nhớ tới Bắc Linh phong thái bá đạo, lá gan đã lớn lại càng lớn hơn.

Lại nghĩ cứ đáp ứng ngươi trước, chỉ cần ta trở về trong núi lập tức về ổ đi ngủ, chẳng cần bẩm báo gì cả, có chỗ tốt nào đâu, tưởng Yêu Yêu ta giống như là con gấu ngốc à, thật hoang đường.
Tiểu Hồng Điểu vỗ hai cánh, lanh lảnh nói: “Đại Vương ta tính khí không tốt, với người tự tiện xông vào nhất định là đánh chết nhắm rượu, ngươi cứ chờ ở đây đã, chò ta đi thông báo xong rồi lại nói” Vừa xoay người định bay thì trước mắt tối sầm, không thấy trời đất, một luồng khí lạnh bao phủ lấy nó

Chỉ trong một chớp mắt, tiểu hồng điểu có cảm giác như khẽ rùng mình, không rõ lý do nhưng trực giác nói cho nàng hay vừa rồi nhất định đã có chuyện xảy ra. Quay đầu thất kinh hỏi: “Ngươi mới làm cái gì vậy? Ta nói cho ngươi hay ta là đồng tử động của đại vương, ngươi dám ra tay với ta thì đại vương tuyệt không tha cho ngươi đâu”

Tiểu Hồng Điểu kinh sợ nhưng vẫn vô cùng cứng mồm.

Lục Tinh Tử cười nói: “Ha ha ta sợ ngươi về núi rồi lăn ra ngủ quên chuyện của ta nên mới hạ một cấm chế lên người ngươi, chờ ta gặp được đại vương ngươi thì sẽ giải cho, đến lúc đó còn tặng ngươi một pháp bảo bồi tội...”

Tiểu Hồng Điểu dù không tin mình bị hạ cấm chế nhưng nhìn nụ cười kia, trong lòng kinh hãi, vội xoay người bỏ đi, hoá thành một đạo hồng ảnh vào trong Lạc Linh Sơn.

Nó rất lo, rất lâu rồi không gặp Bắc Linh càng khiến nó sợ hơn. Đối với sự bá đạo của Bắc Linh từ trước tới giờ luôn khiến nó khiếp đảm nhưng lâu rồi không gặp, đến khi thấy kẻ lợi hại tới nhà thì lại mong gặp được đại vương nhà mình

Không biết Bắc Linh đi đâu chỉ đành phải nhằm thẳng về phía Lạc Linh động.

Ấn tượng của Tiểu Hồng Điểu về Nam Lạc chỉ dừng lại ở việc hứa hẹn truyền pháp quyết, trong lòng nó thì đại vương đó quả là một người dễ sống cùng. Tuy nghe nói rằng hắn chém chết Kim Sa Đại Vương nhưng chỉ cho rằng đó là đồn đại. Nó còn tin rằng Kim Sa Đại Vương bị Bắc Linh Đại Vương chém chết.

Nhất là lúc này bị người khác hạ cấm chế, bị ngoại nhân khi dễ, Tiểu Hồng Điểu càng hy vọng gặp được vị đại vương tóc dài bay múa, bá đạo vô cùng Bắc Linh. Giúp nó hả giận, thậm chí chém chết Lục Tinh Tử thì càng tốt.

Tiến vào Lạc Linh động nhìn thấy Nam Lạc ngồi ngay ngắn bất động, thầm nghĩ vị đại vương này hẳn là tu luyện công pháp cao thâm nào đó, thảo nào nhiều năm như vậy mới chỉ có chỉ điểm một lần.

Đợi một lúc vẫn không thấy Nam Lạc có động tĩnh gì liền trở nên nóng ruột, nếu cứ chờ thế này thì không biết phải chờ tới năm nào tháng nào chứ.

Vội hạ xuống trước giường ngọc vài bước, cúi đầu tham kiến, còn vỗ cánh vài cái. Nhưng nó tuyệt không ngờ tới rằng nàng mới mở miệng thì trong không trung đã vang lên thanh âm của vị đại vương vốn đã bất động nhiều năm này.

Tiểu Hồng Điểu mừng rỡ vội thêm mắm dặm muối kể lại việc bị chim khách dụ dỗ ra ngoài thế nào, bị Lục Tinh Tử giày vò ra sao, còn bị hạ cấm chế, bất đắc dĩ phải tới quấy nhiễu đại vương.

Nam lạc cười bảo, nó dẫn Lục Tinh Tử tới đây.Tiểu Hồng Điểu không muốn đi, nó chỉ mong Nam Lạc phất tay giải cấm chế rồi ra ngoài chém chết người nọ cho xong. Sau khi nghe Nam Lạc sai nó gọi người kia vào, nó liền nói: “Người kia vô cùng âm hiểm, tới Lạc Linh Sơn hẳn có chủ ý xấu”

“Ha ha, đừng lo, chỉ cần tiến vào Lạc Linh Sơn, không ai có thể tạo ra chút sóng nào, ngươi yên tâm! Để ta xem người vô cùng âm hiểm này như thế nào”

Tiểu Hồng Điểu nghe được lời của Nam Lạc bất đắc dĩ phải đi gọi gã Lạc Tinh Tử vào, vừa bay tới cửa động thì tai lại nghe thấy lời của Nam Lạc: “Cấm chế của ngươi đã được giải, yên tâm đi. Người nọ sẽ không tổn tương ngươi”

Tiểu Hồng Điểu vui mừng, vội vã khấu tạ. Rất nhanh đã đi tới sát biên giới Lạc Linh Sơn Mạch, đột nhiên lại thấy nếu chạy ra đó thì sẽ mất khí thế vội nói với hư không: “Đại Vương ân chuẩn, Lục Tinh Tử vào núi”

Trong không gian vang lên tiếng cười sang sảng của Lục Tinh Tử, tựa hồ chẳng buồn quan tâm tới chút khôn vặt của Tiểu Hồng Điểu. Bay qua Tiểu Hồng Điểu thì khẽ a một tiếng, y không ngờ rằng cấm chế đã được giải

Bất quá chỉ là nháy mắt, lại mỉm cười, lục bào tung bay theo Tiểu Hồng Điểu vào Lạc Linh Động.

Vào trong động nhìn thấy Nam Lạc nhắm mắt thì khẽ nhíu mày, hơi trầm ngâm, cuối cùng lại thi một lễ ngang hàng

Tiểu Hồng Điểu vô cùng ủng hộ Nam Lạc, thầm nghĩ đại vương này tuy không cường thế bằng Bắc Linh Đại Vương nhưng cũng có tính cách của chính mình, người khác hành lễ bái kiến, hắn vẫn cứ ngồi yên không nhúc nhích, cả mí mắt cũng không động.

“Thân thể ta không khoẻ, không tiện hành lễ, mong chớ trách” Trong không trung truyền tới thanh âm ôn hoà của Nam Lạc.

“Ha ha, đâu dám, thì ra là thân thể đại vương không khoẻ, thảo nào nhiều năm qua không hề rời khỏi đây, một tháng sau chúng ta định tổ chứ Tử Hà Sơn Yêu Vương đại hội, trong phương viên ba nghìn dặm tất cả yêu vương đều tham gia, không biết khi đó đại vương có thể tham gia không?” Lục Bào cũng ôn hoà vừa cười vừa nói

“Ta tu luyện thần thông xảy ra sai lầm, không thể rời khỏi đây, đến lúc đó khả năng vẫn không thể đi được, mong Lục Tinh Tử đạo hữu chớ trách”

“Ha ha, nghiêm trọng như vậy sao, vậy đại vương phải coi trọng thân thể mình. Bất quá nghe nói nơi này còn có một đại vương tên là Bắc Linh, không biết tới lúc đó nàng có thể tham gia không”

“Bắc Linh đã không còn trong núi, chỉ sợ không thể tham gia Yêu Vương Đại Hội”

Lục Tinh Tử lộ vẻ đáng tiếc nói: “Nghe nói Bắc Linh đại vương không chỉ có pháp lực cao thâm, còn xinh đẹp tuyệt luân, đúng là vô duyên, đáng tiếc, đáng tiếc, tin rằng lúc đó nhất định có rất nhiều người thất vọng bỏ về”

Nam Lạc cười cười, hai người nói vài câu khách sáo rồi Lục Tinh Tử liền cáo từ rời đi

Sau khi Lục Tinh Tử đi được một lúc Tiểu Hồng Điểu bay tới trước cửa động ngắm một hồi rồi bay về thấp giọng khẩn trương nói: “Đại Vương, người thật sự không thể cử động được sao?”

“Ha, đúng vậy, làm sao”

“Ai nha, đại vương, lần này nguy rồi Lục Tinh Tử kia vừa nhìn đã biết không phải người tốt, bây giờ biết thân thể đại vương không thể động nhất định nổi ý xấu, thế này, thế này thì sao giờ, hơn nữa đại vương còn nói việc Bắc Linh Đại Vương không ở đây cho y nghe, càng thêm tệ”

Tiểu Hồng Điểu bay tới bay lui, so với Nam Lạc ngồi yên bất động thì quả là hai thái cực

“Không sao, chỉ cần ta ở trong Lạc Linh Sơn thì đừng mong có ai có thể làm loạn được”

Thanh âm nhàn nhạt truyền từ không trung ra thế nhưng Tiểu Hồng Điểu vẫn nửa tin nửa ngờ

Chương 104: Núi non làm thân trăng làm mắt

Dịch giả: quantl

Mục đich của Lục Tinh Tử là gì Nam Lạc cũng chẳng buồn quan tâm, dưới con mắt của hắn thì vô luận là ai cũng không có cách nào tính toán hắn. Trừ phi đối phương có năng lực phá huỷ cả sơn mạch này

Người như vậy tuy không ít thậm chí Nam Lạc cũng miễn cưỡng có thể làm được. Đẩy ngã một ngọn núi, thậm chí phá cả linh mạch dưới chân núi cũng bất quá chỉ là huỷ được một ngọn núi bất động mà thôi.

Giờ Lạc Linh sơn đã là một ngọn núi có ý thức, có thể nói đó là thân thể của Nam Lạc. Tuy thân thể là núi không thể nhúc nhích nhưng trong núi ẩn chứa thiên địa, từng ngày qua đi, dung hợp càng lâu thì Nam Lạc lại càng có khả năng điều động nhiều lực lượng của núi non hơn.

Từ ngày tiến vào trong Thái Âm linh mạch, ban đầu có cảm giác ôn nhuận vô cùng, cái cảm giác hợp thể với núi lớn, một niệm có thể hiểu rõ được tất cả trong núi, lực lượng có thể huỷ thiên diệt địa khiến hắn say mê.

Thế nhưng khi hắn muốn thoát Nguyên Thần ra thì Thái Âm Bi và Thái Âm Linh Mạch tựa như nam châm và sắt vậy, dính liền cùng một chỗ. Thái Âm Linh Mạch tựa như ánh trăng mênh mông hoá thành dịch thể điên cuồng chảy xuống Thái Âm Bi.

Thái Âm Bi vốn luôn được Nam Lạc khống chế một cách đơn giản, suy nghĩ vô số ngày đêm cũng tìm không ra tác dụng giờ phút này lại tản ra quang mang màu trắng ôn hoà tựa ánh trăng. Hoà lẫn với Thái Âm Linh Mạch tản ra một khí tức thê lương cổ kính.

Cũng chính lúc đó Thái Âm Bi xuất hiện đường sáng ranh giới, Nam Lạc bỗng có cảm giác mình đã hoá thành Thái Âm Bi. Lúc trước có thể khống chế nó thu lớn hoá nhỏ, có cảm giác như pháp bảo của mình, ứng dụng tuỳ tâm nhưng vẫn có cảm giác độc lập.

Còn lúc này tuy hai mà lại như một, tương hỗ dung hợp. Điều này khác hẳn với việc luyện hoá thành vô hình thu nạp vào cơ thể mà giống như Nam Lạc bị Thái Âm Bi nuốt lấy. Loại cảm giác suốt đời không ra được này quá đáng sợ, thầm nghĩ không ổn, bị tính kế rồi, lập tức muốn độn tẩu nhưng không thể.

Cho tới nay hắn vẫn cứ luôn cẩn thận tế luyện, mỗi bước mỗi tính, xác định không có hại gì với mình mới dám tế luyện. Bởi ngay từ ban đầu hắn đã nghi hoặc việc Đế Tuấn phong ba trăm sáu mươi lăm vị tinh thần.

Đáng nhẽ ngay lúc đó Đế Tuấn phải triệu cáo thiên địa, tăng uy thế. Nhưng y lại không làm vậy chỉ là đột nhiên phong thần cho ba trăm sáu mươi lăm người. Hơn nữa khi Nam Lạc nhớ lại Tinh Thần Điện ngày đó quả là có chút khác thường hẳn là Đế Tuấn dùng đại pháp lực nhiễu loạn thiên cơ khiến người khác không thể nào trắc toán được.

Sợ bị tính kế cho nên khi tế luyện Nam Lạc đã cẩn thận tới mức không thể cẩn thận hơn được nữa. Nhìn đi nhìn lại “Thái Âm Tinh Thần Quyết” không thấy có chút đáng nghi nào, cuối cùng kết luận “Thái Âm Tinh Thần Quyết” là một pháp quyết luyện khí để dung hợp linh khí vào cơ thể. Quan trọng hơn là dung hợp mình vào núi non, cảm ứng được tinh lực, cuối cùng dùng được lực lượng của ngôi sao tương ứng và linh mạch của núi.

Tinh lực và Sơn Mạch lực đều là một loại của Thiên Địa chi lực đó cũng là điều cuối cùng giúp Nam Lạc yên tâm tế luyện. Trong lòng đoán rằng Đế Tuấn muốn dùng phương pháp này mà điều động Sơn chi lực, mà những ngọn núi này lại hô ứng với những ngôi sao trên trời, cuối cùng hợp với Đế Tuấn tạo thành Thiên Địa Nhân tam tài.

Khi Nam Lạc nghĩ tới đây lại cảm thấy được mở rộng nhãn giới, mình dùng kính nhân kiếm tạo thế tam tài thực lực đại tăng. Vậy dùng tinh nhân sơn thì trong thiên địa này lại còn có ai có thể phá được chứ.

Tuy nghĩ rằng đã đoán được mục đích của Đế Tuấn nhưng vẫn không dám buông lỏng cảnh giác. Cả quá trình tế luyện hắn vô cùng quen thuộc, mỗi bước đều có thể nắm rõ như lòng bàn tay.

Mà bước then chốt nhất là tế luyện Thái Âm Bi tới mức vô hình, tương hợp khí tức của mình với linh mạch nơi đây. Giờ Nam Lạc nhớ lại, tới bước này dù mình không tiến nhập vào trong Thái Âm linh mạch thì Đế Tuấn cũng sẽ có thủ đoạn ép mình vào, chỉ cần vừa tế luyện thì sẽ không có cách nào trốn được.

Còn về điểm tốt do tế luyện Thái Âm bi mang lại, Đế Tuấn không nói dối. Ngay lúc dung hợp với núi non thì có cảm giác khống chế được một vùng trời đất, vô cùng huyền diệu. Chỉ là nghĩ tới việc cả nguyên thần dung nhập vào Thái Âm linh mạch lại khiến người ta sinh ra cảm giác âm u.

Dùng đủ mọi thủ đoạn, đủ mọi phương pháp chỉ mong chặt đứt liên hệ giữa Nguyên Thần và Thái Âm Bi để có thể thoát khỏi tình trạng dung hợp này. Thế nhưng dù Nam Lạc đã suy nghĩ rất nhiều cũng bất đắc dĩ phát hiện ra mình đã thất thủ vô sách.

Từng ngày từng ngày trôi qua, cuối cùng đã triệt để dung hợp vào Thái Âm Bi

Quá trình này khiến Nam Lạc luôn bị dày vò trong tâm khảm nhưng cũng khiến hắn có thêm lý giải với Thiên Địa chi lực. Ban đầu chỉ là cảm giác, sử dụng lực lượng của núi non cũng không nhiều, nhưng dần dần cảm giác hoá thành hiểu biết.

Tuy đã hiểu được linh mạch của núi non nhưng Thái Âm tinh lực trên bầu trời vẫn hết sức huyền diệu khó lường. Vô luận là ngày hay đêm đều chưa từng bị cắt đứt, chỉ là ban ngày yếu hơn một chút, ban đêm mạnh hơn một chút mà thôi

Ngoài ra mỗi khi trăng tròn, ánh trăng rắc khắp đêm càng khiến Nam Lạc say mê, nguyên thần thăng hoa cùng ánh trăng. Đối với Nam Lạc mà nói thì ánh trăng đã không còn là vô hình vô chất, không thể cảm nhận được, chỉ là một loại ánh sáng xinh đẹp thôi. Mà còn là một loại lực lượng có thể sử dụng.

Bất quá tất cả phải thông qua Thái Âm Bi mới được, tất cả đều phải dựa vào đặc tính của Thái Âm Bi đi cảm ứng Thái Âm Tinh mượn tinh lực vô biên kia. Hơn nữa hắn hoàn toàn không cần phải khống chế, không cần tận lực tu luyện, tất cả đều làm trong vô thức cả.

Thân thể hoá núi lớn, mà Thái Âm linh mạch trở thành căn nguyên của pháp lực. Còn với thân thể của mình thì lại mất đi lực không chế, nói cách khác là thân thể đã bị đổi. Vốn là thân thể cảm ứng linh mạch giờ lại là ở trong linh mạch cảm ứng thân thể.

Bất quá còn may là thân thể đã dung hợp nửa giọt máu của tổ vu, hơn nữa tuý luyện nhiều năm. Tuy nguyên thần ly thể nhưng vẫn cứ đả toạ tu hành, nạp thiên địa nguyên khí bồi dưỡng cơ thể nên không có nguy hiểm gì.
Vẫn cảm ứng được thân thể nhưng không thể khống chế khiến hắn nghĩ không biết có thể khống chế Thanh Nhan kiếm và Yêu Nguyệt Kính được không, tâm niệm khẽ động, Thanh Nhan rời vỏ, vẽ thành từng đạo bạch quang trong không trung, tung hoành phiêu hốt, niệm động kiếm lên, thuận buồm xuôi gió, không chút trúc trắc. Còn uy lực thì chẳng cần thử cũng biết với cảnh giới pháp lực bây giờ cộng với ứng dụng thiên địa chi lực thì uy lực của Thanh Nhan kiếm ngày xưa tuyệt không thể so sánh được.

Đạo đạo kiếm quang trong không trung đột nhiên biến mất, sau đó là tiếng trường kiếm vào vỏ, Thanh Nhan kiếm lại một lần nữa nằm an tĩnh trên đầu gối Nam Lạc.

Thanh Nhan vừa vào vỏ, không trung lại có thêm một tấm gương, dừng trong Lạc Linh động trong chốc lát rồi đột nhiên hoá thành một đạo lưu quang bay ra ngoài, treo trên bầu trời Lạc Linh Sơn.

Mới đầu chỉ là một tấm gương nhỏ rõ ràng treo trên không sau rồi biến lớn lên rồi dần trở nên mông lung phảng phất như bị bao phủ một lớp bạch quang.

Từ đó về sau đám yêu quái phát hiện ra trên Lạc Linh Sơn cứ vào tối thì trên bầu trời lại có một mặt trăng nhỏ toả sáng. Lúc đầu không ai cảm thấy đó là ánh trăng, chỉ là có một chút tương tự thôi nhưng dần dà lại cảm thấy đó là ánh trăng hơn nữa còn càng lúc càng cao.

Tới tận bây giờ Yêu Nguyệt mới tạo ra cảm giác một kính chiếu thiên địa. Nam Lạc tuy không thể động nhưng dựa vào Yêu Nguyệt quan sát thiên địa biến hoá, lúc đầu chỉ là xung quanh Lạc Linh Sơn, theo thời gian thì phạm vi càng lúc càng lớn.

Tuy Nam Lạc bây giờ không cần đả toạ tu luyện, việc cảm ngộ thiên địa đại đạo cũng chưa hề ngưng lại. Còn rất nhiều thời gian hắn dùng để tế luyện Yêu Nguyệt Kính. Thanh Nhan Kiếm vẫn giống như trước đây, dùng thần niệm cấu kết, mong rằng có thể nhanh chóng tế luyện tới vô hình.

Yêu Nguyệt lại được hắn dùng phương pháp tế luyện Thái Âm Bi Thạch, tuy không đầy đủ nhưng vẫn cho hắn rất nhiều ý tưởng. Trước đây dùng Yêu Nguyệt để chiếu phá vạn vật, sau lại dùng nó để mượn thiên địa ngũ hành chi lực để hợp với mình thành thế Tam Tài. Tận lúc này Nam Lạc mới biết như vậy cũng không thể phát huy hết ưu thế của Yêu Nguyệt.

Dưới cái nhìn của hắn khi đó thì Yêu Nguyệt không phải là không có uy lực gì, chỉ có thể phát huy tác dụng trong phụ trợ. Nhưng giờ đây hắn mới biết công dụng phụ trợ lại cực kỳ cường đại. Khi Yêu Nguyệt được triệu hồi ra thì hắn lập tức cảm giác được nó đang hấp thu Thái Âm tinh lực. Nếu không phải hắn lúc này cực kỳ mẫn cảm thì cũng sẽ không thể phát hiện ra.

Cho nên Nam Lạc muốn tham khảo phương pháp tế luyện Thái Âm Bi, mong rằng có thể dẫn dắt tinh lực vô biên của Thái Âm rồi dùng Yêu Nguyệt Kinh làm vật dẫn để điều động lực lượng đó.

Nam Lạc ở nguyên tại chỗ tế luyện Yêu Nguyệt Kính, lại thông qua Yêu Nguyệt để nhìn Thiên Địa. Nhưng vẫn chẳng thể nhìn thấy thân ảnh của Bắc Linh, tuy hắn cảm thấy dù sư tôn biết tình trạng của mình bây giờ vẫn cứ y nguyên như vậy, không thèm để ý tới. Dù vậy trong lòng hắn vẫn có một chút hy vọng, hy vọng sư tôn có biện pháp giải cứu mình.

-----------------------------------

Bắc Linh thân hoá vô hình, độn tốc cực nhanh.

Chính nàng cũng không rõ vì sao cứ lúc rảnh rỗi lại nhớ tới cảnh Nam Lạc kéo tay mình bỏ chạy. Cảm giác này mỗi khi hiện lên thì sẽ khiến tim đập nhanh, điều này khiến nàng cực kỳ bực bội.

Dù bị Chiếu Miên cấm chế nhiều năm nhưng đối với tình yêu nam nữ nàng cũng không phải là không biết. Nhưng nàng tuyệt không ngờ có một ngày nàng lại dính phải nó.Thích tên Nam Lạc kia sao? Nàng tuyệt đối không tin.

Thế nhưng chính nàng cũng không làm sao giải thích được vì lí do gì mà lại tự nhiên bắt các nữ yêu tinh tới chỗ hắn, mỗi lần nhìn thấy Nam Lạc trách cứ nàng một trận bảo lần sau đừng làm thế nữa thì trong lòng nàng lại vô cùng thích thú (M mệ rồi)

Còn nữa, lần này biết Nam Lạc bị nhốt trong Thái Âm Bi thì cảm thấy vô cùng tức giận, tức Nam Lạc bất cẩn trúng bẫy của người khác. Tất cả những tình cảm kỳ quái này khiến nàng không thể không hoài nghi mình có thực sự có gì đó với Nam Lạc.

Đứng trên một vách núi nhìn tận thiên địa, trong lòng thầm nhủ mình theo hắn bất quá vì hắn đã từng cứu mình từ tay Chiếu Miên ra thôi, là vì mình từng nợ hắn ân tình, chứ chẳng liên quan tới thứ tình cảm nhảm nhí gì đó hết.

Miệng khẽ kéo tạo thành một nụ cười trào phúng như đang cười mình lại đang như cười loại tình cảm kia.

Đột nhiên một bạch y nam tử tướng mạo anh tuấn, thân hình đầy đặn phá không lao tới, ngay khi nhìn thấy Bắc Linh trên vách núi con mắt sáng ngời. Dừng lại trong không trung rồi vẽ thành một hình vòng cung giống như một đám mây trắng đáp xuống bên cạnh Bắc Linh.

Bắc Linh không thèm liếc mắt phảng phất như không biết bên cạnh có thêm một người khác.

Bạch y nam tử mỉm cười nhìn Bắc Linh, chắp tay nói: “Tại hạ Ngưu Liên Hoa bái kiến cô nương”

Bắc Linh vẫn nhìn về phương xa, mái tóc dài tới thắt lưng cùng với bộ quần áo màu hồng phất phơ trong gió.

Bạch y nam tử Ngưu Liên Hoa mỉm cười không quan tâm tới sự lạnh lùng của Bắc Linh tiếp tục nói: “Cô nương ở đây một thân một mình, nhìn có chút buồn phiền chẳng biết có thể nói ra không, có lẽ tại hạ có thể giúp được một… hai…”

Bắc Linh đột nhiên quay đầu, lạnh lùng nhìn y, nhàn nhạt nói: “Tướng mạo ngươi khó coi quá”

Ngưư Liên Hoa ngần ra rồi cười nói: “Ha ha cô nương thật là vui tính, Ngưu mỗ biết một chỗ có phong cảnh tú lệ, ưu mỹ, rất thích hợp giải sầu, cô nương có thể tới đó du ngoạn hai ba ngày, tất cả những việc phiền lòng đều sẽ tan biến.

Ngưu Liên Hoa nhìn biểu tình của Bắc Linh, đột nhiên nàng nở nụ cười như ánh trăng thoát khỏi mây đen, khiến Ngưu Liên Hoa thất thần đôi chút.

“Ta có xinh đẹp không?” Giọng mềm ôn nhu

Ngưu Liên Hoa vội gật đầu

“Vậy ngươi có thể giúp ta làm một việc không?”

“Cô nương mời nói, dù có là lên trời hái sao ta cũng nhất định làm được”

“Không cần, ta chỉ muốn ngươi đứng đó bất động rồi nhắm mắt lại là được”

“Được, cô nương cảm thấy mắt ta rất có mị lực sao, tốt, thế thì ta nhắm lại là được” Ngưu Liên Hoa cười rồi nhắm mắt lại, không thèm quan tâm.

Ngay khi y nhắm mắt thì nhãn thần Bắc Linh chuyển sang vẻ băng lãnh, môi đỏ khẽ động, thiên địa nguyên khí bạo động, phệ linh pháp hiện.

Ngưu Liên Hoa vốn nhắm mắt dường như đã sớm có chuẩn bị, chỉ trong sát na đã hoá thành một đạo cầu vồng bay lên cao, cùng lúc đó Bắc Linh tiêu tán trong gió.

Trên bầu trời Ngưu Liên Hoa hiện ra, khoé miệng mỉm cười, lẩm bẩm nói: “Vốn tưởng là một đoá Tĩnh Dạ Hương, ai ngờ lại là một Thực Nhân Hoa, rất thú vị, ha ha”

Khẽ chuyển thân mình, lập tức tan biến.

Chương 105: Phệ Linh Thần Thông

Dịch giả: quantl

Trong mắt Ngưu Liên Hoa thì ẩn độn thuật của Bắc Linh như một ngọn lửa sáng trong bầu trời đêm vậy. Thân hoá cầu vồng, quang ảnh tựa như ảo mộng loé lên trong không trung, vội đuổi theo Bắc Linh.

Với y, mái tóc dài tới thắt lưng của Bắc Linh phiêu tán trong không trung, cổ trắng thon dài như tuyết như ngọc, nhưng khiến y động tâm nhất lại là khí chất yêu dị, nhìn thì ôn nhu thanh linh nhưng nhãn thần thì vô cùng lạnh lùng.

Miệng khẽ mỉm cười, anh tuấn vô cùng, mị lực vô hạn.

Đuổi tới sau lưng, cánh tay vươn ra cố chạm tới mái tóc đen như thác nước đang phiêu tán trong không trung. Nụ cười thêm tươi, thế nhưng mới chạm vào sợi tóc thì thân hình linh hoạt kỳ ảo của Bắc Linh giống như mưa như sương tiêu tán trong không trung.

Ngưu Liên Hoa cả kinh, y không ngờ mình lại bị mê hoặc. Đúng lúc này, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt đột nhiên xuất hiện. Quay đầu lại chỉ thấy sau lưng mình có thêm một người, chính là bắc Linh.

Chỉ là giờ khắc này Bắc Linh mặc trường bào đỏ như máu, mắt lộ hồng quang toả ra cảm giác khát máu.

Chỉ thoáng quay đầu thôi mà trong lòng Ngưu Liên Hoa bỗng hiện lên suy nghĩ không biết vì sao nữ tử này lại có thể có biến hoá lớn tới vậy, tuy khi nãy có chút lãnh sát nhưng không khiến người ta cảm thấy băng giá thế nhưng giờ lại khác hẳn.

Cả người dường như bị một luồng khí lưu kỳ lạ bao phủ, phảng phất như nằm trong một vùng không gian khác. Tinh khí lực trên người trong chớp mắt không ngừng tiêu thất đi rất nhiều.

Tâm niệm khẽ động, pháp lực vận chuyển, lại phát hiện linh khí của mình mất đi càng nhanh hơn. Vội bấm động các loại bí pháp muốn ngăn cản việc này nhưng nhiều nhất chỉ là ngưng lại chút xíu mà thôi, không thể cản hoàn toàn được.

Chỉ là y không nghĩ tới việc bỏ chạy, lần đầu là vì không muốn đắc tội tiểu mỹ nhân nhưng lần thứ hai là đánh lén, muốn mạng của y, dù thế nào y cũng không muốn bị mất mặt.

Tay áo màu trắng vung lên, hoả diễm phô thiên cái địa bỗng nhiên xuất hiện, thiêu đốt hư không lao tới Bắc Linh.

Biểu tình của Bắc Linh không đổi, vô cùng tàn nhẫn, môi anh đào khẽ mở, hoả diễm màu trắng biến thành một đạo hoả tuyến bị nàng hút vào trong miệng. Hư không trong thời khắc đó phảng phất như đọng lại chỉ có Ngưu Liên Hoa cảm nhận được tinh khí của mình đang trôi đi nhanh chóng.

Y biến sắc, trên người bao phủ một lớp hồng quang, hoá thành một đạo cầu vồng bay lên cao cuộn một vòng trên đầu Bắc Linh rồi biến mất ở phía chân trời.

Bắc Linh có chút kinh ngạc, thần thông bản mạng của nàng tên là Phệ Linh. Từ tên đã biết năng lực của nó là thôn phệ tất cả linh khí trên thế gian, bất luận là linh khí trong cơ thể, pháp thuật hay là linh khí trong pháp bảo trong nháy mắt.Pháp bảo được sử dụng nhất định phải có linh khí trong đó, sau đó thông qua vật chứa để câu thông Thiên Địa để tăng uy lực, mà Phệ linh thần thông có thể hút cạn linh khí trong nháy mắt, khiến uy lực của pháp bảo không thể phát huy ra được. Cao thâm hơn một chút thì có thể biến pháp bảo thành một thứ phế vật không còn linh khí, đỉnh cao thậm chí có thể nhất niệm khiến gió nổi mây bay, khiến thiên địa vạn vật sinh linh thất sắc.

Thần thông của Bắc Linh tuy chủ yếu là thôn phệ linh khí nhưng vừa xuất có thể tránh thuỷ hoả, có thể phi thiên độn địa. Lúc đầu thần thông không thể cách không thôn phệ, mà cần phải im hơi lặng tiếng áp sát tới bên cạnh người. Ẩn độn của nàng cực kỳ cao mình, hơn nữa dù lúc lột xác bị Chiếu Miên đánh lén cấm chế rồi bị khu sử rất nhiều năm nhưng vẫn hết sức thanh tỉnh, rất nhiều bí pháp của Vu Tộc cũng bị nàng học trộm.

Phân thân hoá ảnh thuật nàng mới dùng cũng chẳng phải cao minh gì nhưng lại rất quỷ dị. Dù là pháp lực có cao hơn không ít cũng khó mà nhìn ra được, là một thủ đoạn tốt để bỏ chạy bảo mệnh, dụ địch đánh lén.

Trên vách núi lúc trước khi Ngưu Liên Hoa thân hoá cầu vồng tránh nàng đánh lén, nàng liền biết tu vi của người này tuyệt không dưới mình, thân hoá cầu vồng lại là độn thuật nhanh nhất mà từ khi nàng xuất đạo tới nay mới thấy được.

Vì vậy liền dùng Phân thân hoá ảnh thuật, quả nhiên Ngưu Liên Hoa đã sơ suất nên không nhìn thấu được. Nhân lúc Ngưu Liên Hoa thất thần nàng xuất thủ đánh lén, cho dù đối phương có bí pháp thì cũng mất đi không ít linh khí.

Bắc Linh đã bất thường thì Ngưu Liên Hoa càng bất thường hơn.

Ngay sau khi thôn phệ thắp lửa những tưởng sẽ nổ ra một trận ác chiến, thật không ngờ Ngưu Liên Hoa lại bỏ đi. Có thể cho rằng y bỏ đi là vì sợ mình nhưng chỉ bằng thân hoá cầu vồng đã đủ khiến y ở thế bất bại. Đương nhiên Bắc Linh không cho rằng mình sẽ thua.

Nhìn hướng Ngưu Liên Hoa bỏ chạy, liền chẳng quan tâm nữa. Vốn đang suy nghĩ về thái độ bất thường của mình với Nam Lạc nên cảm thấy buồn bực, lúc này lại đã giảm được chút hoả khí, buồn bực tản đi lập tức nhớ tới mục đích của mình, thân ảnh nhoáng lên trong hư không, biến mất vô tung.Độn vạn núi, xuyên hư không, bay thẳng không dừng tới Côn Lôn Sơn, ngay cả chính nàng cũng cảm thấy bất khả tư nghị.

Phi độn suốt đêm ngày, sau một tháng đã tới được Côn Lôn.

Chỉ thấy núi non kéo dài vô tận, phập phồng như sóng lớn, tường vân từng đoá, mờ ảo như tiên cảnh.

“Côn Lôn Sơn, Thái Cực Cung, ta biết tìm chỗ nào đây…”

Bắc Linh nhìn Côn Lôn sơn mạch trập trùng vô bờ bến, trong lòng không khỏi bốc lên một luồng sát khí, thầm nghĩ Nam Lạc không cho mình phương vị cụ thể làm cách nào mà tìm được Thông Huyền Thiên Sư kia, làm sao có thể cứu hắn được chứ. Nàng đã quên mất mình không chờ Nam Lạc dứt câu đã rời đi.

Tiến vào trong núi, dẫm lên một con hổ yêu hạch hỏi Thái Cực Cung ở đâu.

Hổ yêu vô cùng kinh sợ, lắc vội cái đầu to, khóc nức nở nói: “Tiểu yêu cả đời chưa từng ra khỏi núi này, chưa từng nghe nói tới Thái Cực Cung”

“Đại Vương các ngươi ở đâu, hắn có biết Thái Cực Cung không” Bắc Linh hỏi

Hổ Yêu vội đáp: “Ta không có đại vương nhưng ở nơi này có rất nhiều tiền bối pháp lực cao cường, có lẽ họ sẽ biết”

Lúc này Bắc Linh mới cho Hổ Yêu dẫn đường, mà con Hổ Yêu này cũng vì muốn thoát thân liền dẫn Bắc Linh tới một sơn động của một con yêu quái có pháp lực cao nhất.

Trong lòng còn mong nữ nhân lãnh sát này bị chủ nhân sơn động giết, nó đã từng nhìn thấy chủ nhân sơn động này đại chiến với người khác, cát bay đá chạy, cuồng phong gào thét, cả sơn cốc cũng rung lên.

Một con cự mãng xuất hiện, toàn thân xanh đen. Thế nhưng nó hoàn toàn thất vọng bởi cự mãng pháp lực cao cường kia vừa nhìn thấy nữ tử này lập tức xoay người chạy vào sâu trong động. Thế nhưng mới xoay mình thì đã không còn động đậy được, rồi ngay sau đó lại giống như mình bị đạp dính trên đất.

Lại nghe Bắc Linh lạnh lẽo hỏi cùng vấn đề, cự mãng nói không biết khiến Bắc Linh càng thêm bực bội, sát khí không nén được, lập tức muốn động thủ. Cự mãng kinh hãi vội vàng nói: “Tuy ta không biết Thái Cực Cung ở đâu nhưng ta nghe nói một ngọn núi lớn cách đây tram dặm về phía tây có một người đã từng học pháp ở Thái Cực Cung”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau