NHÂN ĐẠO KỶ NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Nhân đạo kỷ nguyên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Trán khắc số mười chín

Dịch giả: Độc Cô Điểu

Âm dương giao hòa hóa thành trời đất, sinh ra sinh linh vạn vật.

Rất nhiều sinh linh sinh ra do trời đất biến đổi gặp được cơ duyên mà ngộ được đại đạo, biết thần thông. Có thể hô gió gọi mưa, điều khiển sấm chớp, thậm chí là dời núi lấp biển cũng chẳng phải chuyện chơi.

Họ thường chiếm lấy các linh mạch hoặc động tiên nhiều linh khí mà dốc lòng tu hành, hy vọng một ngày có thể vượt ra ngoài trời đất.

Con người chính là một trong hàng tỷ sinh linh, bọn họ sống rải rác khắp nơi trên mặt đất.

Đã nhiều năm nay, Nam Lạc vẫn không hiểu tại sao trên thế giới này lại có con người, mà chính nó tại sao lại là con người. Đã chẳng có móng vuốt sắc bén để róc vỏ cây, lại chẳng có tốc độ nhanh hơn gió, ngay cả hàm răng có uy lực nhất cũng kém một trời một vực so với con bạch lang sống ở sau núi của bộ lạc.

“Nếu mình là một con sói thì tốt, có thể chạy nhanh hơn cả gió, lại có móng vuốt và răng sắc nhọn.” Trong lòng Nam Lạc vẫn thường ảo tưởng mình có thể tung hoành khắp núi sông giống như một con sói

"Một nhóm người đi xuyên qua cánh rừng âm u, một con bạch lang lặng lẽ ẩn núp trong chỗ tối. Khi nhóm người đi qua chỗ con sói núp, nó đột nhiên nhảy ra vồ ngã người đi cuối cùng, còn chưa kịp chạm đất, hàm răng trắng nhởn kia đã cắn phập vào cổ người đó. Bất kể người đó có giãy dụa, vùng vẫy như thế nào cũng không thể thoát được, cuối cùng vẫn phải nhận kết cục chết chóc."

Từ khi Nam Lạc theo tộc nhân lên núi đi săn cho tới nay, không biết đã bao nhiêu lần nó được gặp những cảnh như vậy. Dù trong giấc mơ, Nam Lạc cũng không tài nào quên nổi ánh mắt con sói nhìn nó khi cắn cổ các tộc nhân - tàn nhẫn và tham lam.

"Chắc chắn nó muốn cắn chết mình nhất!" Lần đầu tiên Nam Lạc trông thấy bạch lang thì trong lòng nó đột nhiên xuất hiện cái cảm giác kỳ lạ đó. Thế cho nên nó mới luôn nghĩ giá mà nó là một con sói thì tốt, như vậy nó sẽ không phải sợ đối phương nữa.

“Nếu biến thành một con chim cũng không tệ, chẳng những không phải sợ con sói kia nữa, còn có thể bay tới những nơi thật xa thật xa xem ở đó có những gì, rồi bay lên đỉnh ngọn núi cao để xem thần tiên mà tế ti trưởng lão nói có hình dạng gì.”

Tế ti trưởng lão nói ông đã từng thấy có người bay trên trời, có người có thể trường sinh bất lão. Ông nói đó đều là nhờ tu luyện đạo pháp mới được như vậy. Nam Lạc hỏi tế ti vì sao ông không thể bay hay trường sinh bất lão. Tế ti trả lời rằng là vì hồi nhỏ ông quá lười, không chịu nỗ lực tu luyện. Thế là từ đó trở đi, Nam Lạc liền nỗ lực tu luyện, chẳng kể ngày đêm. Đôi lúc rỗi rảnh, nó lại ngồi trước cửa nhà ngẩng đầu lên nhìn trời, hy vọng mình có thể được may mắn như tế ti trưởng lão, trông thấy có người bay qua trên trời.

xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx

Lớn lên, Nam Lạc không còn tin có người có thể bay trên trời nữa. Mắt hắn chỉ thấy con người dần dần già yếu đi thôi, thấy qua nhiều cái chết, nên cái suy nghĩ bay lượn trời xanh, trường sinh bất lão cũng dần lắng xuống trong hắn.

Có điều, nhờ việc tu luyện chẳng kể ngày đêm trong nhiều năm mà thực sự hắn đã trở thành người khỏe nhất trong tộc, tốc độ chạy cũng nhanh nhất, tuy hãy còn kém xa con bạch lang sống ở sau núi.

“Có lẽ những kẻ bay trên trời không phải là con người, không thì ít nhất cũng không phải con người giống mình.” Nam Lạc thường ngẩng đầu lên nhìn trời suy tư.

Hôm nay lại đến thời điểm săn bắn, Nam Lạc đi ở giữa nhóm mười chín người. Mặc dù hắn tự nhận mình là người chạy nhanh nhất, nhìn xa nhất và cũng khỏe nhất trong nhóm, nhưng người trong tộc đã thừa nhận hắn là người được chọn để tiếp nhận vị trí tế ti đời sau, nên mọi người dĩ nhiên phải bảo vệ hắn ở trong.

"Muội muội nói muốn có một con bạch hồ, không biết lần này có gặp được không nữa, nếu gặp được thì bất kể thế nào cũng phải bắt được về cho nó. Đỡ để nó gào khóc suốt ngày, nói Thủy nha đầu có mà sao nó không có."

Nam Lạc vừa đi vừa nghĩ, trong tay hắn cầm thanh pháp kiếm mà tế ti nói do sư phụ của ông truyền lại, nghe nói nó có thể đuổi ma quỷ tránh tai ương. Nghịch nó suốt một năm Nam Lạc vẫn chẳng nhận ra nó có điểm gì thần kỳ cả, chỉ thấy nó sắc bén hơn các vũ khí khác mà thôi.

Đột nhiên, Nam Lạc cảm thấy như có thứ gì đó đang nhìn mình chằm chằm.

Là bạch lang?

Nam Lạc giật thót bụng, hắn cảnh giác nhìn xung quanh, rừng cây rậm rạp bị gió thổi kêu rào rào, lắc lư tạo thành từng đợt sóng. Nhìn xuyên qua cành lá chỉ thấy được bóng tối vô tận, trong bóng tối như có vô số con bạch lang nằm ẩn náu, chúng đang dùng đôi mắt màu lục nhìn hắn chằm chằm.

Tuy Nam Lạc không phát hiện ra gì, nhưng cái cảm giác bị nhìn chằm chằm các lúc càng rõ ràng, càng lúc càng mạnh.

Vù...! Rào... rào...

Cây cối trong núi lắc lư như điên, một cơn gió mạnh không biết từ đâu thổi tới. Nam Lạc đứng không vững, chỉ cảm thấy đất trời xoay chuyển.

Đột nhiên một đôi vuốt đen nhánh chụp trúng vai Nam Lạc, móng vuốt rất sắc, thoáng cái đã đâm vào da thịt hắn, khóa chặt xương vai lại. Hắn đau đớn, còn chưa kịp kêu lên thì cả người đã bị kéo bay lên.Bả vai đau đớn, lòng thấy sợ hãi, Nam Lạc ra sức vùng vẫy, nhưng hai tay do xương vai bị khóa nên không thể động đậy, chân lại đang lơ lửng không mượn được lực, nên hắn chỉ có thể đá vung vẩy giữa không trung. Vừa vội vừa sợ, Nam Lạc cắn đôi vuốt đen nhanh đang khóa trên vai mình một cái thật mạnh, nhưng lại cảm thấy như đã cắn phải một chiếc gậy sắt, miệng tóe máu mà phải nhả ra. Trên đôi vuốt kia ngoài dính một ít máu tươi ra, thì ngay cả một vết răng cũng không có.

Nam Lạc há hốc miệng, gió mạnh thộc thẳng vào miệng hắn như nước lũ làm hắn không thể nói năng gì. Nhìn xuống thấy các tộc nhân còn đang đuổi theo mình, ánh mắt hắn bỗng như nhòe đi, không biết là do nước mắt hay là vì gió thổi nữa.

Càng lúc bay càng cao, Nam Lạc không còn nhìn rõ được gương mặt của các tộc nhân nữa. Đột nhiên, hắn trông thấy con bạch lang đang lén lút bám theo sau bọn họ.

Hắn cuống lên, gào thét điên cuồng, bấp chấp cảm giác đau trên vai mà vung vẩy tay như điên, ngón tay chỉ về phía con sói. Nhưng các tộc nhân lại làm theo y chang hắn. Biết bọn họ căn bản không nghe thấy gì, nhưng hắn vẫn cố gào thét.

Trong mông lung, tộc nhân trong núi đã dần hòa vào làm một thể với ngọn núi.

Một đám mây trắng lướt qua bên tai Nam Lạc, đây là cảm giác khi bay sao? Nhìn được thật xa, nếu có thể tự khống chế tốc độ và phương hướng nữa thì càng tốt. Chính bản thân Nam Lạc cũng không ngờ được giờ phút này mình lại có ý nghĩ như vậy, chẳng hề thấy sợ hãi mà lại có cảm giác chờ mong.

Trong mông lung, Nam Lạc tựa hồ trông thấy bóng dáng bận rộn của những người trong tộc, cùng hình ảnh muội muội đang nhảy nhót khoảnh đất trống.

Núi, sông. Mây trắng lướt qua trước mắt hắn, biến thành một đạo quang ảnh mộng ảo, hư hư thực thực như khói như tranh.

Giống như đã qua rất lâu, lại cảm giác mới chỉ là việc trong chốc lát.

Một vách núi thẳng tắp đâm thẳng vào trong mây xuất hiện trước mắt Nam Lạc.

Càng lúc càng gần, đúng là hắn đang bay về phía vách núi.

Khi còn cách mặt đất khoảng bốn năm mét, Nam Lạc bị ném cái rầm xuống đỉnh núi. Đang lúc không đề phòng, lại bị ném mạnh xuống nền đất rắn chắc, Nam Lạc cảm thấy xương cốt cả người như nứt ra, nhất thời đau tới mức không thở nổi.

Đỉnh núi màu xám tro, khá bằng phẳng, ở cách chỗ Nam Lạc không xa có một cung điện rất to, cả cung điện đều màu xám, hắn còn mơ hồ thấy được một tầng sáng màu đen bao phủ, nhưng khi nhìn kỹ thì lại chẳng thấy gì nữa cả. Nam Lạc cuối cùng cũng hít thở bình thường lại, hắn nhìn tất cả mọi thứ trước mắt. Từ trước tới giờ hắn chưa bao giờ nghĩ là trên đời lại có loại nhà cửa này, so với những căn phòng xây bằng gỗ trong bộ tộc hắn thì to hơn nhiều.

Tất cả biến đổi quá nhanh, Nam Lạc chỉ nhìn lướt qua mọi thứ trên đỉnh núi một lần, điều hắn muốn biết nhất bây giờ chính là kẻ đã bắt mình rốt cục là quái vật gì. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy có một người mặc quần áo đen đang đứng ở phía kia lạnh lùng nhìn hắn.

Nam Lạc chỉ liếc người đó một cái rồi vội dời mắt đi chỗ khác, nhưng trong đầu hắn lại bị ánh mắt tàn khốc lạnh lùng kia ám ảnh, cái cảm giác này giống hệt như lúc hắn bị con bạch lang nhìn vậy.Nam Lạc cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

"Đây chính là người mà tế ti nói có thể bay sao, quả nhiên y không giống con người chúng ta. Nếu là con người thì sao lại có đôi vuốt như vậy." Nam Lạc lén nhìn xuống chân người kia, chỉ thấy người này có một đôi chân giống hệt của hắn, đang đi đôi giày màu đen có thêu tơ vàng ở bên, chứ chẳng có móng vuốt nào cả. Nam Lạc không tài nào hiểu nổi.

Người áo đen đột nhiên đi lướt qua Nam Lạc, bước thêm mấy bước rồi lại quay lại nhìn hắn.

Nam Lạc đoán là y muốn hắn đi theo y, hắn cố nhịn cảm giác đau đớn khắp người mà đứng dậy, khập khà khập khiễng bước theo y.

Khi đi lại gần mới thấy mặt ngoài cửa chính của tòa nhà quái dị lại có một tầng ánh sáng màu xanh, người kia giơ tay lên, một ánh sáng xanh khác xuất hiện, xoẹt qua cánh cửa. Ánh sáng xanh biến mất, cánh cửa đen kịt lặng lẽ mở ra.

Nam Lạc dè dặt bước qua cánh cửa, khi hắn quay đầu nhìn thì cánh cửa đã im lặng đóng lại, ánh sáng xanh tiếp tục xoay chuyển.

"Tam thái tử, ngài đã về rồi."

Nam Lạc nghe thấy có một giọng nói già nua vọng tới thì ngoảnh đầu nhìn lại. Không biết từ khi nào có một lão già tóc trắng đứng cung kính trước kẻ đã bắt hắn, hắn nghĩ thầm:"Không ngờ tên kia còn là tam thái tử gì đó."

"Những tên kia khỏe cả chứ?" Tam thái tử dửng dưng hỏi.

"Ngoài mấy đứa muốn bỏ trốn đã bị giết chết ra, bây giờ tất cả đều ngoan ngoãn tu luyện rồi." Lão già tóc trắng cúi đầu trả lời.

"Tên này ta gặp được trên đường về, thân thể không tệ lắm, ngươi dẫn hắn qua đó đi." Tam thái tử kia nói xong liền rời đi, không thèm quay đầu nhìn lấy một cái.

Nam Lạc nghe cuộc nói chuyện của bọn họ thì nghĩ thầm: Chẳng lẽ những người bọn họ nhắc tới cũng bị vô cớ bắt về giống như mình. Hắn muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại không dám, cũng không biết phải nói cái gì.

"Từ hôm nay trở đi, ngươi được gọi là Thập Cửu, đi theo ta." Sau khi tam thiếu gia kia rời đi, mặc dù giọng nói của lão già tóc trắng kia không thay đổi nhiều, nhưng điệu bộ lại khác hoàn toàn, thái độ đã biến thành kẻ bề trên nhìn kẻ bề dưới.

Nam Lạc vốn định hỏi lão già tóc trắng là tại sao lại bắt mình về đây, nhưng nhìn thấy điệu bộ của lão là hắn không tài nào mở miệng hỏi được.

Nam Lạc tập tễnh đi theo lão già, rất nhanh, hai người đến một khoảng sân trống trải. Vừa nhìn thấy cảnh trong sân, Nam Lạc liền khiếp sợ vô cùng, chỉ thấy ở giữa sân trống có một lồng giam bằng sắt cực lớn, bên cạnh nó là một chiếc lồng sắt khác nhỏ hơn rất nhiều, và giam giữ trong lồng đều là những người giống hắn.

Đây là trực giác của Nam Lạc, theo cuộc nói chuyện vừa nãy hắn nghe được, hắn đoán những người bị giam trong lồng đều là loại người giống hắn, chứ không phải loại người giống tên tam thiếu gia và lão già tóc trắng kia.

Khi lão già tóc trắng dẫn Nam Lạc đi đến gần, một tên có vẻ chuyên trông coi tới đón họ. Tên này ăn mặc giống như tam thiếu gia, cũng mặc đồ đen, chỉ khác là chiếc áo bào đen của tên này có thêm một cái mũ trùm kín đầu, nên không nhìn rõ được mặt mũi.

Những người trong lồng giam có số ít liếc qua Nam Lạc một cái rồi thôi, còn phần nhiều thì cứ ngồi im, ngay cả mắt cũng không thèm mở.

Bọn họ ai nấy quần áo rách rưới, đầu tóc rối bời, nhưng lại nhắm nghiền mắt, giống như đang tu luyện vậy.

"Tên này mới tới, là Thập Cửu, ngươi nói rõ cho hắn hiểu, đừng để lãng phí đấy." Lão già tóc trắng nói với tên áo đen đang cung kính đón họ.

"Vâng!" Tên áo đen cúi đầu nhận lệnh, giọng nói còn lạnh lẽo hơn cả tam thái tử.

Lão già tóc trắng rời đi, giống hệt như tam thiếu gia, lão cũng không thèm ngoảnh lại nhìn Nam Lạc đến một lần, hành vi của hai người không ngờ lại giống nhau đến thế.

Nam Lạc không có thời gian để cảm khái, bởi vì tên áo đen đã ngẩng đầu lên nhìn hắn. Chỉ thấy tên này mắt hẹp nhỏ, miệng mỏng mà nhọn. Nam Lạc đột nhiên nhớ tới một lần hắn đi săn, đã trông thấy một con chim ứng đậu trên tảng đá, ánh mắt của con chim ưng đó hao hao giống ánh mắt của tên áo đen này, hình như trong đó có ẩn chứa một vẻ hung tàn.

Chương 2: Lồng giam của yêu quái

Dịch giả: Độc Cô Điểu

"Ta gọi là Ưng Cửu, là người trông coi lồng giam. Ngươi phải nhớ kỹ rằng không nên cố gắng chạy trốn, hành động như vậy chính là muốn chết, chẳng khác nào tự sát cả."

Nam Lạc cũng muốn hỏi thử xem là đã xảy ra chuyện gì mà lại bắt mình đến đây và bắt mình với mục đích gì. Nhưng chưa kịp mở miệng thì đã bị Ưng Cửu giơ một ngón tay hướng lên trán của mình.

Ngón tay nhỏ gầy trơ xương, móng tay lại đen như một con dao khiến cho Nam Lạc sợ hãi vô cùng, hắn rất muốn tránh khỏi ngón tay ấy nhưng không biết từ bao giờ thân thể đã chết cứng, không thể di chuyển được. Hắn có thể cảm giác được móng tay đen thùi ấy đang vẽ lên trán khiến hắn đau nhức vô cùng, sự đau đớn thâm nhập vào tận linh hồn. Máu tươi từ trên trán chảy xuống gương mặt của Nam Lạc. Đột nhiên hắn có thể cảm giác rõ ràng người đó đang khắc số '19' lên trán. Một loại cảm xúc sỉ nhục dâng trào trong lòng che khuất đi sự đau đớn khó chịu ban đầu ấy.

Cuối cùng thì ngón tay gầy trơ xương kia cũng dừng lại. Hiện trong mắt của Nam Lạc đã tràn đầy tơ máu, dấu vết trên trán đã rất rõ ràng.

Đôi tay khô đen của Ưng Cửu vừa lộn liền xuất hiện một khối ngọc trắng tinh có chiều rộng vừa vặn với cái trán. Ưng Cửu đập mạnh khối ngọc đó vào trán của Nam Lạc. Nam Lạc chỉ cảm giác màu vàng vừa lóe lên liền bao phủ khối ngọc rồi cả hai đã biến mất.

Đột nhiên Nam Lạc có thể cảm giác được thân thể đã cử động lại được.

Tay phải hắn đánh mạnh ra ngoài. Nam Lạc muốn đưa đôi mắt Ưng Cửu đánh thành gấu trúc rồi bẻ gãy hai tay. Chưa bao giờ hắn có ý nghĩ đánh giết người như vậy bao giờ cả.

Hắn như lấy hết tất cả lực lượng từ lúc rời khỏi bụng mẹ đến giờ để đánh người. Hiện tại trong lòng hắn đã hận người này vượt qua cả con bạch lang kia rồi.

"Bang..." Nam Lạc bị một bàn chân đá mạnh vào bụng khiến hắn bay lên giữ không trung rồi đập mạnh vào một cái lồng giam bằng sắt kia, 'ầm' một tiếng rồi tiếp đất chẳng 'thân mật' tí nào cả.

Đau đớn như dao cắt vào da thịt khiến cho hắn không còn tí sức lực nào để đứng lên cả, chỉ biết giương đôi mắt nhìn Ưng Cửu đang đi đến. Hắn cố gượng ép cơ thể để cho bản thân có thể đứng thẳng lưng lên nhưng mà vô cùng gian nan, cho dù có cố như thế nào đi nữa cũng không thể thành công.

Ưng Cửu vẫn mang một khuôn mặt lạnh lùng như vừa mới gặp như là mang theo một cái mặt nạ không hề có chút cảm xúc gì. Hắn cúi xuống cầm một chân của Nam Lạc kéo lê trên mặt đất hướng tới một cái lồng giam.

'Bịch' một tiếng, Nam Lạc đã bị Ưng Cửu cầm một chân kia ném vào trong lồng, tiếp theo là một loạt âm thanh 'két két' do cánh cửa đang được đóng lại.

Nam Lạc ngã nhào trên đất, khóe miệng cắn chặt lại do chịu sự đau đớn, từng vệt máu chảy từ trong miệng ra nhưng lại không hề lên tiếng.

'Ba' một tiếng, một cái ngọc giản màu trắn bị Ưng Cửu ném xuống mặt đất. Nam Lạc có thể thấy rõ trên đó có khắc hai chữ - Thập Cửu (十九)

"Trong ngọc giản có đạo quyết mà ngươi phải tu luyện. Tất cả mọi người đều như nhau, ngươi chỉ cần đặt ngọc giản lên trán rồi theo nó mà làm là được." Ưng Cửu nhìn Nam Lạc: "Loài người các ngươi có thể đến được nơi đây là một chuyện rất vinh quang. Không nên cố gắng phản kháng, như vậy sẽ chết một cách rất mất giá trị!"

Âm thanh cùng với vẻ mặt của hắn giống hệt nhau - Lạnh lùng như một tảng băng. Hắn vừa dứt lời thì cũng giống như là Tam Thiếu Gia cùng với lão già tóc bạc kia liền xoay người rời khỏi. Ngay cả ý tứ nghe Nam Lạc nói chuyện cũng không hề có.

Đột nhiên Nam Lạc cảm giác được bóng lưng của ba người có chút giống nhau. Từ đầu tới bây giờ Nam Lạc không hề lên tiếng. Tựa như là một người thuận tay giũ sạch bụi trên ống tay áo vậy. Chẳng lẽ còn muốn nói chuyện với tro bụi sao?

Bầu trời vẫn màu xanh nhưng trong gió lại mang theo một sự lạnh lùng khiến cho trái tim muốn ngưng đập.

Vách núi cô độc đứng vững như một quân vương khinh miệt nhìn xuống mặt đất bên dưới, tùy ý ngạo mạn nhưng sinh linh nhỏ nhoi trên mặt đất.

Sự đau đớn trong trái tim dần dần biến mất, hình dáng như con tôm luột của hắn cũng từ từ thả lỏng lại. Đôi mắt của hắn đã tận lực muốn tránh khỏi tảng đá màu trắn có khắc hai chữ 'Thập Cửu' bằng máu kia đi nhưng không sao làm được. Cho dù có nhắm mắt lại thì tảng đá đó vẫn xuất hiện trong đầu.

Một trạn gió thổi đến khiến cho Nam Lạc cảm giác trên đầu có chút ngưa ngứa, hắn vội vàng lấy tay sờ thử nhưng cảm giác trên đầu có một vài chỗ trơn láng vô cùng.

Chậm rãi ngồi dậy rồi quay đầu quan sát xung quanh, hắn chỉ thấy mình đang ở trong một cái lồng giam. Trong lồng có ba người ngồi tạo thành hình tam giác. Một người trong đó đang nhắm mắt tu luyện như chưa từng để ý đến những việc vừa xảy ra. Nam Lạc nhìn xuyên qua mái tóc lù xù trên trán thì có thể thấy rõ hai chữ màu vàng - Thập Lục.

Đột nhiên trong lòng hắn không rõ vì sao lại sinh ra cảm giác chán ghét đến Thập Lục. Nam Lạc có thể khẳng định rằng người kia hiện đang tu luyện đạo quyết trong ngọc giản.
Hai người còn lại có thân hình nhỏ yếu. Khi ánh mắt của Nam Lạc ngó qua thì một trong hai người lập tức tránh đi như một con thỏ bị hù dọa, dường như nó sợ tất cả những sự vật xa lạ vậy. Hắn tựa đầu lên gối, còn hai tay bó chặt chân lại. Vẫn len lén nhìn Nam Lạc nhưng Nam Lạc vẫn không thấy rõ trên trán của hắn là chữ gì.

Người còn lại có thân hình cao lớn, so với Nam Lạc còn muốn cao hơn không ít nhưng hắn không hề chú ý đến ánh mắt của Nam Lạc mà chỉ âm trầm đánh giá Nam Lạc từ trên xuống dưới. Trên trán của hắn đen thui nhưng có một vài chỗ có màu khác lạ. Nam Lạc không thể nhìn rõ đó là chữ gì. Hắn đoán rằng là do người kai cố ý dùng đất hoặc thứ gì đó che đi chữ số trên trán lại.

"Hai người bọn họ chẳng lẽ là Thập Thất và Thập Bát sao?"

Nam Lạc bắt chước bọn họ tựa lưng vào lồng giam, hắn cảm giác rằng dường như chỉ có như vậy mới an toàn.

Đôi mắt của hắn lại rơi trên ngọc giản kia, nhìn vào hai chữ trên ngọc giản có màu máu khiến cho đôi mắt của hắn có chút nhói đau. Trong lòng đã quyết định cho dù có chết cũng không đụng chạm vào khối ngọc giản đó làm gì. Quay đầu nhìn lại Thập Lục đang tu luyện kia ngày càng chán ghét hơn.

Nam Lạc đang vùi đầu vào gối thì đột nhiên một âm thanh cứng ngắt. Ngẩng đầu lên thì phát hiện người đến chínhlà Ưng Cửu.

"Đây là Ích Cốc Đan, ăn vào có thể đảm bảo trong một tháng ngươi sẽ không đói bụng." Ưng Cửu không biết xuất hiện ở bên ngoài lồng giam. Vẫn với gương mặt đông cứng và giọng nói chói tai kia.

Một viên đan dược màu vàng rực được Ưng Cửu vứt vào trong lăn lốc trên mặt đất rồi dừng lại ở trước mặt của Nam Lạc. Viên Ích Cốc Đan này làm cho Nam Lạc nhớ đến hai chữ màu vàng trên trán của mình.

Ưng Cửu sau khi ném viên đan dược đó liền rời khỏi, Nam Lạc không chú ý đến hắn đi đâu mà chỉ đưa mắt nhìn quanh. Tòa cung điện nguy nga ở xa xa như có một đôi mắt đang nhìn mình, còn viên đan dược màu vàng trên mặt đất cũng như đang quan sát mình một cách chế giễu.

Thời gian như đình chỉ hoặc là nhanh đến nỗi khiến cho Nam Lạc không còn phân biệt được đang là mộng hay là sự thật nữa.

Đột nhiên bầu trời tối đen lại.

Nam Lạc ngẩn đầu nhưng không nhìn thấy mặt trời, cứ như rằng mặt trời sẽ không bao giờ xuất hiện ở đây vậy. Một đám mây đen thật lớn đột nhiên xuất hiện ở trên lồng giam.

Đột nhiên từng tia chớp xuất hiện trên tầng mây khiến cho bầu trời lúc sáng lúc tối.

Một tia chớp không tiếng động đánh thẳng xuống khiến cho đầu óc Nam Lạc nổ tung, cả người mất đi năng lực suy nghĩ, trong tai chỉ còn âm thanh ầm ầm. Mọi suy nghĩ của hắn bây giờ rất chậm chạp.
Thân thể của Nam Lạc trong nháy mắt bị tia chớp đánh trúng liền bị đánh bay vào trong lồng giam, hai tay hai chân không ngừng run rẩy.

Ầm! Lại thêm một tiếng vang lên kèm theo nước mưa trút xuống. Từng hạt nước mưa lạnh như băng khiến cho Nam Lạc bừng tỉnh. Hắn muốn bò lên nhưng lại phát hiện tay chân mình không còn cảm giác nữa, mặc dù hắn đã rất cố gắng nhưng hai tay hai chân vẫn run rẩy không ngừng. Trong lòng Nam Lạc sợ hãi muốn há miệng ra thở nhưng thay vì hít vào không khí thì những dòng nước đọng trên tảng đá chảy miệng mũi của hắn.

Từng tia chớp trên bầu trời vẫn chợt lóe lên liên tục, lúc tối lúc sáng nhưng cũng đủ cho Nam Lạc nhìn thấy rõ ba người còn lại trong lồng giam đang nhìn mình với ánh mắt cười nhạo và hả hê vô cùng.

Mặc dù Nam Lạc bị tia chớp đánh trúng khiến toàn thân tê dại phải nằm trên mặt đất không thể di chuyển nhưng Nam Lạc vẫn còn có thể cảm giác được nước mưa lạnh thấy xương. Không biết có phải ảo giác không nhưng hắn lại có cảm giác như nước mưa lạnh lùng kia lại như là rất nhiều châm đâm vào trong thân thể. Ban ngày ấm áp như xuân nhưng hiện tại lại như là gió rét của mùa đông lạnh giá.

"Cho ta chết đi, chết đi. Một khi đã chết thì không còn thống khổ nữa, không còn chịu đựng sự sỉ nhục này. Cho ta chết đi..." Đây chính là ý nghĩ duy nhất của Nam Lạc lúc này. Cuối cùng hắn vẫn không còn biết là tỉnh hay mê, đối với cảm giác bên ngoài thậm chí là suy nghĩ đều bị tê liệt.

Ban đêm mặt dù có vẻ rất dài nhưng cuối cùng cũng trôi qua, ánh mặt trời từ phía đông truyền đến mang theo sự ấm áp khiến cho Nam Lạc bừng tĩnh.

Buổi tối qua hắn tưởng rằng mình phải chết nhưng cố gắng giãy dụa trở về vị trí cũ. Ba người trong lồng vẫn không thay đổi vĩ trí. Thập Lục vẫn tu luyện như cũ, còn tên có bộ dáng nhát gan kia trên trán có hai chữ là Thập Thất. Do đêm qua mưa lớn khiến cho quần áo hắn ẩm ướt nên Nam Lạc cảm giác thân hình của hắn nhỏ gầy đi chút nữa.

Còn người luôn nhìn mình chính là Thập Bát. Ngày hôm qua trên mặt hắn bị xát một tầng đen thui nhưng cơn mưa đem qua khiến cho gương mặt hắn được tẩy rửa sạch sẽ lộ ra chữ số trên trán.

Nhìn qua lồng giam ở đối diện thì hắn thấy được những người kia đang ngồi tu luyện giống như là Thập Lục. Trong lòng Nam Lạc khinh thường, chán ghét vô cùng. Cho dù các ngươi tu luyện cao thế nào đi nữa cũng bị nhốt ở trong lồng này cả thôi. Cùng với nuôi súc sinh có gì khác chứ?

Tốt hơn hết là cứ chờ chết là xong.

Rất nhanh mặt trời đã mọc lên đến giữa bầu trời tỏa ra ánh nắng ấm áp.

Cảm giác lạnh thấu xương tối qua khiến cho Nam Lạc sợ hãi vô cùng. Mặt trời bây giờ lại giống như là đang nướng hắn làm mồ hôi chảy đầm đìa. Ba người Thập Lục, Thập Thất, Thập Bát cũng ngồi ngay ngắn mà tu luyện. Dường như là tu luyện có thể chống đỡ được sự nóng bức chết người kia, ngay cả Thập Thất, Thập Bát đều đi tu luyện.

Nam Lạc nhìn thấy rõ ràng mồ hôi ở trên trán của hai người đó ít hơn bản thân mình rất nhiều.

Nam Lạc nhìn thoáng qua tấm ngọc giản nằm trên mặt đất kia nhưng rất nhanh đã dời đi ánh mắt của hắn.

Đột nhiên bụng quặn đau do bị đói. Từ ngày hôm qua bị bắt đến nơi đây hắn không có ăn gì cả. Thân thể phàm nhân thì sao mà không đói được chứ, nhưng hắn lại không ăn viên đan dược Ích Cốc Đan có thể khiến người ta trong một tháng không đói kia.

Kiên cường không nhìn đến viên đan dược màu vàng ấy, phảng phất như khi mình ăn viên đan dược ấy vào thì sẽ giống như những người này, bị người ta nuôi dưỡng chứ không phải là con người nữa rồi.

Mồ hôi chảy xuống cuồn cuộn nhưng cũng nhanh chóng bốc hơi mang theo tinh khí thần của Nam Lạc.

Từng giây từng giây trôi qua, khi mặt trời lặn thì Nam Lạc cũng ngã ngục, ngay cả khí lực bảo trì cơ thể ngồi vững cũng không đủ mà phải ngã vào sàn nhà nóng bỏng kia. Cách đó không xa chính là viên đan dược giúp người ta khỏi đói và ngọc giản chống đỡ nóng lạnh của không khí xung quanh.

Nam Lạc cảm giác thân thể của hắn đã yếu đi rất nhiều, toàn thân không có một chút khí lực nào cả.

Màn đêm lại đến, trên tảng đá lại lạnh nhưng băng, dường như phía dưới sàn nhà là một cái động không đáy cắn nuốt sạch sẽ nhiệt độ trên này. Chỉ trong nháy mắt thôi mà nhiệt độ giảm xuống không ngừng, cái rét lạnh từ dưới nền đất thẩm thấu lên trên.

Ban đêm rét lạnh không gió, không trăng, không sao. Tất cả chỉ có một màu đen thuần khiết. Nam Lạc có thể thấy rõ viên đan dược màu vàng rực rỡ cùng với ngọc giản màu trắng kia. Trên ngọc giản có khắc hai chữ màu đỏ rực - Thập Cửu.

Nam Lạc nhắm mắt lại để bản thân không nhìn đến hai vật đó. Trong khi hắn nhắm mắt lại thì cảm giác ở lông mi có một vật gì mềm mại, lạnh lẽo từ trong khóe mắt chảy ra....

Chương 3: Âm Dương bốn mùa

Dịch giả: Độc Cô Điểu

Sắc trời sáng tỏ, khoảng sân trống giờ đã bị phủ ngập bởi tuyết trắng. Trong cái lồng giam nhỏ, Thập Lục vẫn ngồi im tu luyện, Thập Thất co ro thành một đống, thi thoảng lại liếc mắt nhìm trộm Nam Lạc bị lấp dưới tuyết. Thập Bát thì ngồi xổm bên cạnh, cẩn thận quan sát như đang nghiên cứu xem hắn đã chết hay chưa.

Cửa lồng mở ra, Ưng Cửu đi vào, bước chân cứng ngắc và lạnh giá giống như lớp băng tuyết trên mặt đất vậy.

Y đi thẳng về phía Nam Lạc, Thập Bát vội tránh ra, miệng lẩm bẩm: "Chết rồi, lại chết rồi, đứa thứ mười."

Ưng Cửu dùng chân đá Nam Lạc ra khỏi đống tuyết xong liếc qua hắn một cái. Hình như y xác định Nam Lạc đã chết, nên cầm lấy một chân của hắn rồi lôi ra ngoài giống như lúc lôi hắn vào trong vậy, để lại một vết mờ trên nền tuyết trắng. Khi đang mở cửa lồng, y đột nhiên dừng lại, thả chân Nam Lạc ra cho rơi xuống đất đánh bịch một cái.

"Hóa ra đã tu luyện qua đạo quyết, tiếc là còn quá thấp kém. Nhưng dù sao vẫn còn sống, coi như là trời cao ban ân cho ngươi đi. Ngươi muốn tìm cách tự sát không ai có thể cứu được ngươi, nhưng ta khuyên ngươi một câu: Hãy biết quý trọng tính mạng của mình, bởi vì tính mạng đấy không chỉ thuộc về một mình ngươi đâu, hãy nghĩ tới người thân của ngươi đi! Chỉ cần còn sống là có hy vọng, rồi sẽ có một ngày được rời khỏi cái lồng này."

Khuôn mặt Ưng Cửu vẫn cứ trơ trơ, không ai có thể đoán được tâm trạng y qua khuôn mặt đó. Chỉ khi y nói xong câu cuối cùng, nhờ vẻ xuất thần ngắm nhìn trời cao, người ta mới nhận ra rằng nội tâm của y không hề lạnh lẽo giống như khuôn mặt.

Nam Lạc cảm thấy mình như đang phiêu bạt trong một không gian tăm tối trống trải, không biết đường đi lối về, không biết phải tới đâu. Dần dần, ý thức của Nam Lạc cũng trở nên mơ hồ, đúng vào lúc này, một giọng nói như mộng như ảo vang khắp không gian trống trải đấy. Nam Lạc nương theo giọng nói, thoát ra khỏi nơi tối tăm kia. Khi hắn mở bừng mắt ra, chỉ kịp thấy bóng lưng cô độc của Ưng Cửu dần đi xa.

...

Nam Lạc run rẩy móc viên Ích Cốc đan màu vàng chói mắt ra khỏi lớp tuyết, nhưng hắn không tài nào bỏ viên đan dược vào trong miệng được. Cứ mỗi lần cầm đan dược định cho vào miệng thì lại để rơi xuống đất. Trước ánh mắt kinh ngạc của Thập Thất, Thập Bát, Nam Lạc bò tới cạnh viên Ích Cốc đan, dùng miệng cắn lấy viên đan dược trên mặt đất một cách khó khăn, sau đó vơ lấy một nắm tuyết bỏ vào miệng mà nhai nuốt, khiến cho Thập Thất, Thập Bát cảm thấy được sự tàn khốc.

Thập Bát nhìn chằm chằm Nam Lạc - kẻ đã sống lại như kỳ tích - cho thỏa lòng hiếu kỳ, ngay cả Thập Thất cũng lén lút nhìn sang dưới mái tóc rối bù xù. Trong mắt bọn họ, Nam Lạc không giống như vô số kẻ quật cường rồi bỏ mạng trước kia, không phải vì hắn đã tu luyện qua loại công pháp gì gì đó, mà khác biệt lớn nhất chính là ở lòng kiên trì và sự thay đổi.

Ăn xong Ích Cốc đan, Nam Lạc nằm lăn ra trên nền tuyết, gió lạnh thấu xương, mặt hắn bây giờ đã có chút huyết sắc, không còn trắng bệch như trước nữa.

Chân tay hắn vươn thẳng, eo cũng duỗi thẳng, đầu thì áp sát vào mặt đất.

Ích Cốc đan vào miệng liền hóa thành một dòng nước ấm thấm vào lục phủ ngũ tạng, khiến Nam Lạc cảm thấy cả người mát mẻ, sảng khoái vô cùng. Nếu so sánh với cảm giác của một giây về trước, thì quả thật một ở thiên đường một dưới địa ngục.

Một lát sau, Nam Lạc nhặt khối ngọc giản ra khỏi lớp tuyết, căn cho hai chữ Thập Cửu màu đỏ tươi đối xứng với trán mình rồi áp khối ngọc lại, xong thì cứ nằm lăn ra giữa cái lồng, không động đậy gì nữa, bất kể là mưa to gió lớn hay là khô hanh nóng nực, hắn vẫn cứ nằm như thế.

Nam Lạc không tài nào hiểu nổi tại sao trong cái lồng có mấy ngày mà biến ra đủ thời tiết cả bốn mùa trong năm. Tế ti trưởng lão đã từng kể cho hắn biết các thần tiên trong núi không chỉ có khả năng phi thiên độn địa, mà còn có thể nuốt mây nhả sương, khống chế thời tiết. Trước kia Nam Lạc không tin, đến giờ cũng vẫn chưa hiểu rõ.

Thời tiết cứ thay đổi, một lát là trời trong nắng ấm, một lát lại mưa gió đùng đùng, băng tuyết và nắng nóng cứ đan xen với nhau.

Hôm nay, Ưng Cửu đột nhiên mở cửa lồng ra, nói: "Thập Lục ra ngoài."

Thập Lục mở mắt ra, đứng lên, liếc mắt nhìn Nam Lạc đang nằm ở giữa lồng rồi rời đi.

Vài ngày sau, Thập Thất rời đi.

Lại qua mấy ngày nữa, Thập Bát cũng bị Ưng Cửu gọi đi nốt.

Khối ngọc giản tượng trưng cho sự sỉ nhục được Nam Lạc dán lên trên trán đột nhiên phát ra một thứ ánh sáng màu xanh, bao phủ cả người Nam Lạc vào bên trong.
Nam Lạc chỉ cảm thấy có một dòng nước ấm đột nhiên xuất hiện trong cơ thể, trước tiên chảy vào trong đan điền của hắn, sau đó chậm rãi lan ra tứ chi...

Đạo quyết này chẳng qua chỉ là bản đơn giản đã được sửa chữa mà thôi, trong ngọc giản có phong ấn một đạo linh dẫn, sẽ thông qua hai chữ trên trán Nam Lạc để truyền vào cảm giác, trực tiếp hình thành một bức tu luyện đồ trong cơ thể hắn. Không cần phải thông hiểu, chỉ cần quen thuộc lối đi của linh dẫn trong kinh mạch, sau đó ngày ngày tu luyện là được.

Bức tu luyện đồ này phức tạp hơn những thứ Nam Lạc đã được học trong bộ lạc nhiều, nhiều nhánh chạy đến cả tứ chi, trong khi thuật thổ nạp hắn được học khi trước chỉ quanh quanh trong vùng ngực bụng mà thôi.

Một lần rồi lại một lần, cứ qua mỗi lần là lại có một luồng khí theo nhịp hô hấp chạy vào trong cơ thể, tuần hoàn trong đó. Cơ thể vốn đã mất gần hết sức sống nay chậm rãi hồi phục. Nam Lạc tựa hồ cảm giác được mỗi bắp thịt đều đang đập theo một nhịp vậy.

Ngày rồi đến đêm, lạnh thay thế nóng, thời gian cứ lặng lẽ trôi đi...

Khi Nam Lạc tỉnh lại thì thời tiết đang là nắng ấm, nhưng trong cái lồng chỉ còn có một mình hắn. Chẳng những Thập Lục đã rời đi, mà ngay cả Thập Thất, Thập Bát cũng đi mất, cả lồng giam chỉ còn lại có một mình hắn.

Cho đến bây giờ Nam Lạc vẫn chưa hiểu tại sao mình lại bị bắt đến đây, càng không biết sau này rồi sẽ thế nào. Đám người kia vừa cho Ích Cốc đan lại vừa cho pháp quyết tu luyện, hình như cũng không phải muốn giết bọn hắn, vậy rốt cục đám người đó muốn làm gì.

Nam Lạc nhìn sang cái lồng giam lớn ở bên cạnh, lòng thầm suy đoán có thể Thập Lục, Thập Thất, Thập Bát đang ở trong đó, hắn nhìn thật kỹ xem ba người họ có đấy không. Nhưng do tất cả mọi người đều ngồi xuống tu luyện, hơn nữa đầu tóc ai cũng bù xù, nên không thể phân biệt được ai với ai, càng không nói tới việc nhìn chữ trên trán bọn họ.

Không biết qua bao lâu, Nam Lạc ngồi tựa lưng vào lưới sắt ở thành lồng giam, ngẩng đầu lên nhìn trời. Thời tiết hôm nay khá sáng sủa, trời xanh mây trắng bay, thi thoảng lại có đàn chim bay lướt qua.

Nam Lạc cứ nhìn ngơ ngẩn, hắn từng muốn chết, nhưng những lời của Ưng Cửu đã giúp hắn tỉnh ngộ, còn sống là còn hy vọng, cuối cùng sẽ có một ngày có cơ hội thoát khỏi lồng giam này. Trong lúc hốt hoảng, hắn tựa hồ lại thấy được hình ảnh muội muội mình đang vui vẻ nhảy nhót đằng sau hàng rào của bộ lạc. Hắn không thể bắt cho nó một con bạch hồ, có lẽ cũng không thể trở về nữa, nó chắc sẽ khóc đây! Mà không đâu, con bé từ nhỏ đã hiểu chuyện mà...

Có một con chim lớn đang lượn vòng trên trời, Nam Lạc nheo mắt nhìn, lúc này hắn mới phát hiện ra thị lực của bản thân đã tốt hơn trước nhiều, khoảng cách xa như vậy vẫn có thể nhìn rõ con chim, chứ không phải thấy một điểm đen như trước nữa. Đó là một con chim ưng. Nam Lạc hơi ngạc nhiên với việc mình nhận ra đó là con ưng, hắn nhìn vô thức, trong tâm không khỏi xuất hiện cảm giác con ưng đó cũng đang chăm chú nhìn hắn.

Dời mắt đi, thở dài một hơi, Nam Lạc cố xua cái cảm giác kỳ lạ đó ra khỏi đầu. Hắn lại ngồi xuống, xếp bằng, tiếp tục tu luyện. Mặc dù Nam Lạc không biết sau này sẽ ra sao, nhưng cũng lờ mờ đoán ra được là tu luyện đạo quyết này chính là nhân tố quyết định cho sự sống còn của mình. Hay ít nhất là nếu không tu luyện đạo quyết này, thời tiết trong lồng cũng đủ lấy mạng của hắn.

Thời gian rực rỡ qua trong nháy mắt.Nam Lạc không biết đã qua bao nhiêu lâu rồi, hắn chỉ muốn dành hết thời gian để tu luyện, giống như tên Thập Lục hắn gặp khi vừa mới vào đây vậy. Hắn cũng không muốn nhớ đến việc lúc đó mình đã tỏ ra khinh thường Thập Lục tới mức nào.

xxxxxxxxxxxxxx

Đây là một vách núi lẻ loi, từ dưới vách nhìn lên thì tưởng như cái vách nối liền với trời xanh, từ xa nhìn lại thì thấy vách núi đứng sừng sững trong mây. Nhưng trên vách núi lẻ loi đó, lại có một tòa cung điện khác với thế giới phàm trần.

Ở phàm trần, núi xanh, đầm lầy, sông suối chằng chịt, ao hồ điểm tô.

Con người sống rải rác ở các nơi, lấy cây cối để dựng trại, săn bắn dã thú trong núi làm thức ăn, sống thành tộc, làm việc theo số đông, là một trong những sinh linh có số lượng đông nhất của thế gian. Số lượng tuy nhiều, nhưng từ khi sinh ra đã yếu ớt, không có năng lực gì đặc biệt, khi đi săn mồi thì chỉ có dựa vào số đông mới giành được chiến thắng.

Chẳng là mấy năm gần đây, có những người tài trí trác tuyệt lại tự ngộ ra được phép tắc tu luyện, có thể đằng vân giá vụ, ăn gió uống sương. Trong loài người cũng đồn đại rằng trên núi có thần tiên ở, chỉ cần lên được những ngọn núi bị mây mờ bao phủ đó, đến trước nơi ở của thần tiên, thì có thể bái sư để học tập phép tu luyện.

Có điều bao nhiêu năm rồi chỉ thấy người ta lên núi, chứ chưa thấy một ai từ trong núi trở về bộ tộc của mình cả.

Trong cung điện trên vách núi lẻ loi kia, trên khoảng đất trống rộng rãi ở phía sau cùng, có hai chiếc lồng sắt một lớn một nhỏ, chiếc lồng lớn nhốt hơn mười người, còn chiếc nhỏ chỉ nhốt đúng một người.

Thời tiết trên cái vách núi bị mây bao phủ này thay đổi rất kỳ lạ, bốn mùa trong năm lại diễn ra đan xen với nhau chỉ trong vài ngày.

Nam Lạc chính đang tu luyện pháp quyết luyện khí bị khắc trong cơ thể trong cái thời tiết lúc thì lạnh như băng, lúc thì nóng như lửa ấy.

Tiếng mở cánh cửa sắt vang lên đánh thức hắn.

Ưng Cửu đứng ở cửa, nói với cái giọng lành lạnh chói tai: "Thời gian một tháng đã hết rồi."

Nam Lạc nhìn đôi mắt giống như mắt chim ưng đó, rồi lại vội vàng né tránh, giống như đôi mắt đó có thể thấy hết được nội tâm của người khác vậy.

Nam Lạc đoán ý của Ưng Cửu là muốn chuyển hắn sang chiếc lồng lớn ở bên cạnh, trong thoáng chốc vừa ra khỏi lồng, nhìn biển mây đang nổi sóng phía xa xa, trong lòng hắn nảy ra ý định chạy trốn rất mãnh liệt.

"Lúc trước lão già tóc trắng nói có người bỏ trốn bị giết, chắc là cũng bỏ trốn vào những lúc thế này đây." Nam Lạc đột nhiên nghĩ tới việc này, hắn quay ngoắt đầu lại, chỉ thấy Ưng Cửu chính đang lặng lẽ nhìn hắn, giống như đang đợi hắn bỏ chạy, rồi y sẽ ra tay tiêu diệt hắn vậy.

Nam Lạc giật thót bụng, đứng sững người nhìn Ưng Cửu, kẻ luôn trùm áo đen, chỉ để lộ ra chiếc mũi khoằm, đôi môi mỏng và đôi mắt lạnh lùng luôn ẩn trong bóng tối.

"Những lời hôm đó thực sự do y nói ư." Nam Lạc không khỏi thấy hoài nghi.

"Đúng là lúc đó trong lồng chỉ có Thập Lục, Thập Thất, Thập Bát ba người, khi mình mở mắt ra, có thoáng trông thấy bóng lưng của y." Nam Lạc cứ nghĩ mãi.

Xoảng một tiếng, hắn đã bị nhốt vào trong chiếc lồng lớn.

Quay đầu nhìn lại, Ưng Cửu đã đi rồi, bóng lưng y trông thật lạnh lùng.

Chương 4: Nhập môn luyện khí

Dịch giả: Độc Cô Điểu

Một tiếng chim hót khiến cho Nam Lạc bừng tỉnh.

Lồng giam này so với lồng giam kia lớn hơn gấp ba lần nhưng chỉ có một ít người mà thôi. Nam Lạc tìm kiếm nhưng không thấy Thập Lục và Thập Thất, trong này chỉ còn có Thập Bát đang ngồi dựa vào lồng giam như những người khác đang trừng mắt nhìn mình. Cũng giống như trong lồng giam nhỏ, mọi người đều dựa vào trong lồng giam, dường như chỉ có vậy mới có một chút cảm giác an toàn.

Nam Lạc quan sát một vòng tìm được một khoảng trống hơi lớn liền đi đến ngồi xuống.

Cho đến khi Nam Lạc ngồi xuống nhắm mắt tu luyện mà hắn vẫn còn cảm giác được những ánh mắt kia chưa dời đi.

Những ánh mắt đó như là đồng mệnh tương liên mang theo một chút đau khổ.

Từ khi bị bắt ở trong núi rồi đi vào lồng giam nhỏ, sau lại chuyển đến lồng giam lớn này cũng chỉ hơn một tháng mà thôi lại khiến cho Nam Lạc có cảm giác như cách biệt một thế giới.

Một viên Ích Cốc Đan chói mắt được ném vào trong lồng.

Nam Lạc cuối xuống nhặt lên rồi nhét vào trong miệng. Hắn nhắm mắt lại như đây là một chuyện rất hiển nhiên.

Không biết bắt đầu từ khi nào thì trên bầu trời đã xuất hiện những bông tuyết. Ở trong lồng giam nhỏ kia Nam Lạc đã từng suýt chết vì nó nhưng sau khi tu luyện cho dù vẫn còn cảm giác rét lạnh mà hắn vẫn còn có thể kiên trì vượt qua. Trải qua hơn một tháng nên đã trở thành một thói quen.

Nhưng lần này lại cảm giác lânhj thấy xương như cơ thể mình đang được ngâm trong băng. Hắn mở mắt nhìn lên thì thấy bầu trời đang mưa lất phất, trên sàn nhà màu xanh đã có một lượng nước đọng lại. Những người khác trong lồng giam cũng nhắm mắt lại, thâm thể họ đều run rẩy nhè nhẹ, thậm chí còn có người toát ra hơi nước nhè nhẹ.

Trong lòng Nam Lạc bừng tĩnh, hắn vội vàng nhắm mắt lại vận hành pháp quyết. Nhưng chỉ trong chốc lát thôi hắn đã cảm giác được hai tay hai chân của mình đã tê tê rồi.

Cố gắng tập trung thúc dục công pháp, một lần rồi lại một lần hoàn thành nhưng hắn lại không dám ngừng nghĩ chút nào. Chỉ có thể không ngừng thúc dục công pháp mới có thể giảm bớt sự rét lạnh xung quanh.

Nam Lạc đã quên hẳn thời gian. Hắn cảm giác được đã qua rất lâu nhưng lại cảm giác chỉ tron gnháy mắt. Khi luồng hàn khí tồn tại trong cơ thể dần dần biến mất thì Nam Lạc mới mở mắt ra. Lọt vào trong tầm mắt vẫn một mảnh tuyết trắng xóa như cũ nhưng đã bớt lạnh rất nhiều. Hiện tại chỉ còn tương đương với lòng giam nhỏ bên kia thôi.

Mọi người vẫn giữ tư thế như cũ nhưng cũng có vài người đã bị đóng băng. Nam Lạc có thể khẳng định những người bị đóng băng đó có thể đã chết bởi vì hắn không cảm giác được trong những cục băng đó không hề có sinh mạng hơi thể nào.

Trong lồng giam nhỏ ở đối diện kia lại có thêm bốn người mới vào. Nam Lạc nhìn thấy bọn họ giống như lúc đầu mình bị đưa vào, bây giờ hắn mới biết tháng đầu tiên bị nhốt trong đó chỉ là xây dựng trụ cột mà thôi, tạm thời cho bọn hắn thích ứng với điều kiện khí hậu khắc nghiệt này. Nam Lạc có thể khăng định nếu như ngay từ đầu đã cho vào lồng giam này mà nói thì chính mà đã chết mấy đời rồi. Nếu như không phải ở trong lồng giam nhỏ kia tu luyện một tháng, thân thể được linh khí làm diu thì căn bản không thể chống đỡ được sự rét lạnh bên này.

Nhưng Nam Lạc cũng phát hiện một sự thật chính là tốc độ thu nạp thiên địa linh khí của thân thể mình có thể chống đỡ được sự tiêu hao do rét lạnh. Chẳng lẽ những người bị đông chết kia là vì linh khí tồn trong cơ thể hết sạch mà tốc độ thu nạp lại chậm nên mới chết sao?

Nghĩ đến đây thì Nam Lạc hiểu rõ tại sao khi ở lồng giam nhỏ thì hắn thấy những người bên luôn liều mạng tu luyện không ngừng nghĩ. Cũng không phải là chăm chỉ gì mà là không muốn chết sớm thôi.Khi Nam Lạc vừa bị bắt đến thì hắn chỉ nghĩ đến cái chết, nhưng khi kề cận với cái chết và có cơ hội sống lại thì tâm tính đã thay đổi. Hắn không phải là trở nên sợ chết mà là nghe những lời nói ngày đó của Ưng Cửu khiến cho ý nghĩ có chút biến hóa.

Tu luyện là một chuyện rất buồn tẻ nhưng khi người ta biết rằng nếu không cố gắng sẽ không sống được thì cũng chỉ đành tu luyện không ngừng nghĩ vậy

Khí hậu vẫn biến ảo không một quy một quy luật nào cả, chợt lóng chợt lạnh, lúc mưa lúc tuyết. Có khi thì tời trong xanh nhưng trên măt đất lại toát ra từng làn khói khiến người ta hít thở không thông chút nào.

Mà người trong lồng giam cũng có không ít người chết nhưng lại có không ít người tiến vào. Có người chết vì rét lạnh, có người chết vì quá nóng. Tất cả những điều này đối với Nam Lạc không hề quan hệ chút nào.

Tất cả những điều này không hề có quan hệ với Nam Lạc, hắn không có dũng khí ngừng tu luyện chút nào. Có vài lần kề cận cái chết lại kèm theo khí hậu biến hóa ngày càng tàn khốc hơn. Nam Lạc còn nhớ rõ tế ti từng nói rằng thiên phú của mình so với còn tốt hơn rất nhiều. Nhất định sau này sẽ trở thành một tế ti cường đại nhưng bây giờ thiếu chút nữa là mất mạng. Khí hậu biến đổi liên tục, thời gian khôi phục trong lồng giam này ngày càng ít.

Cuối cùng có một ngày chỉ có hai loại khí hậu là nóng và lạnh. Ban ngày cực nóng như đặt mình trong lò nướng nhưng ban đêm lại lạnh thấu xương.

Hơi thở của Nam Lạc càng ngày càng yếu. Mãi đến một ngày hoàn toàn biến mất.

Nhưng không một ai cho rằng hắn đã chết bởi vì thân thể của hắn không bị đóng băng và không bị khô héo khi trời nóng. Gương mặt của hắn vẫn hồng hào, thậm chí so với trước kia còn tốt hơn rất nhiều. Nhưng hơi thở của hắn đã hoàn toàn biến mất, nếu không phải nhìn thấy hắn còn ngồi ở đó thì không ai cho rằng nơi đó có người cả.

Mọi người trong lồng giam này đều tu luyện đạo quyết kia. Mặc dù không có sử dụng bất kỳ phương pháp nào nhưng tu luyện lâu như vậy đã sinh ra một chút uy lực. Ví dụ như nhìn Nam Lạc bị tuyết phủ khắp người thì mọi người đều nghĩ rằng hắn đã chết rồi.

Đột nhiên thiên địa linh khí ở xung quanh lồng giao tạo thành một dòng suối chảy về phía Nam Lạc, mặc dù tốc độ rất chậm nhưng lại khiến cho mọi người xung quanh chú ý đến. Lập tức mọi ánh mắt đều tập trung về phía hắn. Có người lộ ra vẻ mặt hâm mộ nhưng nhiều người nghi hoặc vô cùng.Quá khi thu nạo thiên địa nguyên khí này vẫn tiếp tục không ngừng. Hơn nữa uy thế trên người Nam Lạc càng ngày càng mạnh khiến cho những người ngồi gần hắn đều rời khỏi.

Đột nhiên một ngày Nam Lạc mở mắt ra, khi hắn vừa mở mắt thì trong ánh mắt dường như có một chút ánh sáng chợt lóe lên. Khi ánh mắt hắn di chuyển đến đâu thì mọi người đều né tránh nhưng chỉ có Thập Bát vẫn trừng to mắt nhìn chằm chằm Nam Lạc.

Nam Lạc có chút ngoài ý muốn. hắn biết mình liều chết tu luyện mới có kết quả như thế này. Mặc dù trạng thái hiện tại chỉ là đột phá nhỏ thôi nhưng bộ dáng Thập Bát vẫn như cũ. Bây giờ hắn có thể cảm giác rõ từng nhịp hô hấp của mọi người trong lồng giam, ánh mắt nhìn rất rõ cảnh vật sung quanh.

Đúng lúc này thì bên tai của Nam Lạc truyền đến một âm thanh không mang theo chút cảm tình nào.

"Thập Cửu!"

Hắn vội vàng quay đầu lại thì nhìn thấy Ưng Cửu đang ở bên ngoài. Ánh mắt Nam Lạc nhìn chằm chằm Ưng Cửu rồi hờ hững đi ra ngoài lồng giam. Khi hắn đi đến bên cạnh Ưng Cửu thì phát hiện khí thế trên người Ưng Cửu rất đáng sợ làm cho cảm giác có thể chống đỡ được thiên địa của Nam Lạc khi vừa đột phá hoàn toàn vỡ nát.

"Đi theo ta!" Giọng nói của Ưng Cửu rất lạnh, không vì Nam Lạc vừa đột phá mà thay đổi chút nào.

Nam Lạc nhìn bóng lưng của Ưng Cửu đang đi về phía cung điện liền vội vàng đuổi theo. Khi hắn vừa thoát khỏi trạng thái tu luyện liền nghĩ đến hành động rời khỏi đây nhưng khi Ưng Cửu đến rồi hắn đi theo Ưng Cửu hướng về phía cung điện thì ý nghĩ vu vơ đó đã hoàn toàn. Hiện tại hắn mới cảm giác được sự cường đại của Ưng Cửu. Sợ rằng tất cả động tác của mình đều nằm trong sự quan sát của đối phương giống như mình có thể cảm giác được nhịp thở của những người trong lồng vậy.

Nam Lạc đi theo sau mà trong lòng suy đoán có phải là đi gặp lão già đầu bạc kia không. Hắn muốn mở miệng hỏi nhưng khi nhìn thấy bóng lưng lạnh băng của Ưng Cửu làm hắn không thể lên tiếng được. Trong lòng thầm nghĩ nếu như việc gì đến cũng sẽ đến thôi.

Đột nhiên Nam Lạc cảm giác được một cổ uy áp phô thiên cái địa tiến đến, tiếp theo là mặt đất lắc lư như có động đất. Trong lòng rất hoảng sợ, hắn biết mình đang ở trong lòng núi. Nhưng như vậy thì phải cần một lực lượng lớn như thế nào mới có thể rung chuyển được đây chứ?

Trong tai truyền đến một âm thanh quái dị như tiếng le lưỡi của con rắn nhưng lại được phóng lớn vô số lần. Đột nhiên Nam Lạc nhìn thấy ở vách núi cách đó không xa có một cái đầu rắn đang mở miệng ra thật lớn.

Ưng Cửu vẫn đứng bên cạnh Nam Lạc liền biến mất không thấy, tiếp theo Nam Lạc nhìn thấy một con ưng khổng lồ xuất hiện giữa không trung đang bay lên cao. Đôi canh giang ra che phủ hết ánh sáng chiếu xuống khiến cho bầu trời trở nên tối xầm.

"Đó là Ưng Cửu!" Nam Lạc không ngờ rằng Ưng Cửu lại biến thành một con chim ưng. Đôi cánh của chim ưng có thể che phủ hết ngọn núi này.

Một con gió thật lớn đột nhiên kéo đến khiến cho Nam Lạc không thể nào chống cự, thân thể của hắn bay lên giống như một chiếc lá được cơn gió thổi về vách núi.

Nam Lạc đang ở giữa không trung nên không thể khống chế thân thể. Khi lên cao thì Nam Lạc mới phát hiện thân mình con rắn lớn kia đang quấn quanh ngọn núi ấy/

Một tiếng ưng kêu vang vọng khắp không gian. Ưng Cửu biến thành con ưng khổng lồ giương hai móng vuốt ra hướng về đầu cự xà chộp tới.

Chương 5: Dương lực đại tiên

Dịch giả: Độc Cô Điểu

Vách núi rung chuyển, đất trời đổi sắc, cuồng phong gầm thét.

Con ưng khổng lồ cứ lượn quanh rồi lao xuống cự xà, xong lại không công mà lùi. Thiên địa nguyên khí trong trời đất trở nên hỗn loạn, tạo thành một vòng xoáy cực lớn lấy tâm là vị trí hai con vật đang chiến đấu. Tầng mây càng lúc càng dày, thi thoảng lại có ánh chớp lóe lên giữa mây đen.

Khiến người ta phải kinh ngạc nhất là cung điện trên đỉnh núi cách chỗ đánh nhau rất gần lại không hề bị ảnh hưởng. Cả cung điện được bao phủ bởi một tầng ánh sáng mờ mờ, bao gồm cả khu lồng giam, những người bị nhốt trong lồng đương nhiên cũng không bị thương tổn.

Nam Lạc không thể tưởng tượng nổi trên đời lại có con ưng và rắn lớn tới như vậy, nhớ tới các chú bác thường bắt rắn bắt ưng trong tộc mình, nếu để họ trông thấy những cảnh này, nhất định họ sẽ phải ngạc nhiên tới mức há hốc mồm.

Lúc này Nam Lạc đang nằm trong một hồ nước sâu, nước hồ lạnh rét như băng, không kém đêm tuyết trong lồng giam chút nào. Nhưng bây giờ nó không còn là vấn đề lớn với Nam Lạc nữa.

Hắn vận công một chút, cả người liền nổi lên. Linh khí trong hồ rất nồng đậm, Nam Lạc có thể khẳng định nhiều nhất mười ngày là những vết thương trên người hắn sẽ khỏi hẳn. Nhìn cành cây phía trên bị đầu mình húc gãy, lại ngó các gốc đại thụ che chắn xung quanh, Nam Lạc không khỏi thấy vui mừng. Mặc dù bây giờ hắn không thể động đậy, nhưng có thể thoát khỏi cái lồng giam, bắt Nam Lạc nằm im một năm hắn cũng bằng lòng.

"Cuối cùng cũng thoát khỏi chỗ đó, còn sống quả nhiên còn hy vọng." Nam Lạc nghĩ thầm.

Về cuộc chiến giữa Ưng Cửu và con cự xà kia, Nam Lạc thầm hy vọng Ưng Cửu sẽ chiến thắng. Mặc dù Ưng Cửu đã từng đánh Nam Lạc, còn khắc hai chữ sỉ nhục kia lên trán hắn, nhưng với một kẻ vừa mới thoát khỏi ngục tù như hắn, những việc đó không còn "không thể nào quên" nữa. Niềm sung sướng vì được tự do dường như đã hòa tan hết thảy.

"Mình trở lại trong tộc chắc mọi người sẽ kinh ngạc lắm!" Nam Lạc nổi bồng bềnh trong hồ, vừa điều động linh khí chữa trị vết thương vừa vui vẻ nghĩ.

Nam Lạc nhớ tới tế ti trưởng lão, công pháp tế ti trưởng lão tu luyện là do một người đi ngang qua bộ tộc truyền cho ông, nghe nói là công pháp nhập môn, khi nào có thể cảm nhận được sự tồn tại của thiên địa linh khí thì có thể tới Thủ Dương Sơn tìm y. Thủ Dương Sơn ở đâu Nam Lạc không rõ, tế ti trưởng lão cũng chỉ biết đại khái nó nằm ở phía tây bộ tộc. Đáng tiếc ông tu luyện cả đời cũng không thể cảm nhận được thiên địa linh khí.

Mà Nam Lạc trong thoáng chốc đột phá lại hiểu ra, hắn đã đạt tới cảnh giới cả tế ti trưởng lão cả đời không đạt được, cái cảm giác đó giống hệt như lời miêu tả của ông. Có thể nhìn thấy đan điền của mình, trong đan điền có một chất khí hao hao mây mù, lỗ chân lông khắp người như có thể hô hấp, có thể cảm nhận được thiên địa linh khí trong không khí. Tất cả không phải đều là trạng thái của hắn hiện giờ sao?

Nam Lạc cười đắc ý, thầm nghĩ sau này mình chắc chắn sẽ là tế ti lợi hại nhất trong bộ tộc.

Núi càng âm u càng có chim hót, Nam Lạc đã ngâm mình trong hồ nước lạnh có diện tích chừng hơn mười thước vuông này được một ngày rồi, vậy mà không hề nghe thấy một tiếng chim kêu nào. Khi Nam Lạc phát hiện ra vấn đề này, hắn mới để ý trong một ngày qua hắn không thấy bất cứ con thú nào xuất hiện. Hai ngày sau cũng vậy. Bước sang ngày thứ ba đột nhiên có một con dê xuất hiện, một con dê màu vàng.

Ở giữa nơi rừng núi sâu thẳm vắng lặng một cách kỳ lạ như này, nơi ngay cả một tiếng chim kêu cũng không có, lại đột nhiên xuất hiện một con dê vàng ở gần hồ, thử hỏi sao không khiến Nam Lạc phải kinh ngạc. Nếu con dê này uống nước xong rồi đi thì đã chẳng có gì lạ, vấn đề ở chỗ từ lúc xuất hiện nó cứ đi vòng xung quanh hồ nước, đôi mắt ẩn dưới lớp lông dài màu vàng như đang quan sát Nam Lạc.

Nam Lạc bắt đầu thấy hơi sợ. Con dê vàng đi tới đâu, ánh mắt hắn đi theo tới đó. Mặc dù dê là loại động vật không có khả năng tấn công cao, nhưng trong một khu rừng hoang vắng đột nhiên xuất hiện một con dê đầu đàn thì ai mà tin được nó an toàn. Nhất là khi đôi mắt của nó quá nhân tính.

Tuy Nam Lạc thấy sợ hãi, nhưng cũng may là một con dê xuất hiện, chứ không phải một con bạch lang như con sống ở sau núi của bộ tộc. Càng may mắn hơn nữa là linh khí trong hồ nước rất dồi dào, khiến vết thương trên người hắn tốt lên trông thấy, qua một ngày nữa là hắn có thể hành động như bình thường.

Dù hiện giờ Nam Lạc không thể động đậy, nhưng hắn vẫn có thể nói chuyện. Bị con dê vàng dò xét mãi, ban đầu còn thấy hơi sợ, lâu rồi cũng thấy quen dần. Nhận ra dê vàng không có gì nguy hiểm, Nam Lạc đột nhiên nảy ra ý định dọa nó một phen.

Hắn gầm lên một tiếng như hổ gầm, mặc dù không có được khí thế của chúa sơn lâm, nhưng thanh âm cũng rất chân thực sống động.

Một cảnh tượng khiến Nam Lạc phải khiếp sợ diễn ra. Chỉ thấy con dê vàng bốn chân run bần bật như sợ hãi, tiếp đó ở chỗ nó đứng xuất hiện một đám khói vàng, con dê liền không thấy đâu. Đám khói vàng rất nhạt, nếu không phải gần đây thị lực của Nam Lạc tăng mạnh, căn bản không thể nhìn thấy.Không đợi Nam Lạc lấy lại tỉnh táo, một bóng vàng lóe lên ở phía bên kia hồ, con dê lại xuất hiện.

Nam Lạc sợ hãi, mặc dù từ lúc mới gặp đã cảm giác con dê này không giống dê bình thường, cặp mắt nó quá nhân tính, nhưng khi nó thể hiện ra khả năng biến mất trong nháy mắt, Nam Lạc vẫn thấy khó lòng chấp nhận.

Qua một hồi lâu, Nam Lạc cuối cùng cũng tiêu hóa hết được sự thực này, hắn muốn xem lại xem dê vàng làm sao biến từ bờ bên này sang bờ bên kia được, nên gầm thêm mấy tiếng nữa. Nhưng lần này con dê vẫn đứng yên ở đó, Nam Lạc nhận thấy trong ánh mắt của nó có vẻ chễ giễu và tức giận.

Nam Lạc hơi sợ, vì để xóa đi cảm giác này, hắn liền nói lớn:"Này dê, vừa rồi mày bị dọa cho chạy cuống cả đít, thật là ngốc! Có thế thôi mà cũng sợ, mày bao nhiêu tuổi rồi, chòm râu mày đã bạc phếch, sừng bắt đầu tróc ra, thật khó đoán..."

Cứ thế, Nam Lạc nói một câu, ánh mắt dê vàng thay đổi một chút, dần dần càng nói càng hăng say.

Đột nhiên, một giọng nói tức giận cắt ngang lời Nam Lạc:"Câm mồm, đại tiên ta đã tập được phép trường sinh bất lão, hiểu được thần thông độn địa. Há để cho một con người nho nhỏ như ngươi chê trách, còn không mau xin ta tha thứ, nếu không, hừ..."

Giọng nói của con dê ngoài việc hơi gượng gạo ra, còn lại giống y chang tiếng người, thậm chí Nam Lạc còn nghe ra được ý xấu trong đó nữa.

Dê vàng mở miệng nói chuyện tuy cũng khiến cho Nam Lạc kinh ngạc, nhưng hắn đã chứng kiến qua trận đấu giữa Ưng Cửu và con cự xà kia, thần kinh đã được rèn luyện rồi, nên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn nghĩ thầm trong bụng: Đây là một con dê thành tinh, độn địa mà nó vừa nói chắc là chiêu nó sử dụng lúc nãy. Nghe tế ti trưởng lão kể yêu quái trong núi đều biết một vài thần thông, nếu ta có thể học được khả năng độn địa của nó, thì không cần phải đi bộ về bộ tộc nữa, chỉ cần nhoáng một cái là chui từ dưới đất về tới bộ tộc, thần kỳ biết bao a!

Nghĩ vậy, mắt Nam Lạc sáng rực, ánh mắt nhìn con dê càng trở nên nóng bỏng hơn.

"Đại tiên thứ tội, đại tiên tha mạng, tiểu nhân chỉ nói lung tung bừa bãi mà thôi, mong đại tiên đừng trách!" Nam Lạc vội xin tha theo ý dê vàng.

Dê vàng nghe Nam Lạc nói vậy thì lấy làm đắc ý:"Hừ, may cho ngươi là đại tiên ta không thích giết chóc. Ta hỏi ngươi, vạn dặm quanh đây đều là núi lớn, căn bản không có con người, ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ mới bước vào luyện khí nhập môn, làm sao có thể tới được đây?"
'Quả nhiên bây giờ mình mới chỉ được coi là bước vào luyện khí nhập môn!' Nam Lạc nghĩ thầm, miệng trả lời:"Bẩm báo đại tiên, tiểu nhân vốn là tộc nhân Dương Bình dưới Dương Bình sơn. Trong một lần lên núi đi săn thì bị một con ưng khổng lồ bắt lên vách núi, rồi bị nhốt trông lồng giam ở trên đó suốt ba tháng. Ba ngày trước tiểu nhân mới may mắn thoát được, nhưng cơ thể bị thương nặng, mong đại tiên có thể cứu tiểu nhân."

Dê vàng híp mắt một cách rất "người", giống như là đang suy nghĩ, nó trầm mặc hồi lâu rồi nói:"Tính ra số ngươi rất may, lại có thể trốn được tới đây."

Nam Lạc chửi ầm lên trong lòng:"May cái...ứt, may đã chả bị tên tam thiếu gia gì gì đó bắt nhốt vào lồng. Với lại tuy ta cũng muốn trốn, nhưng không phải trốn bằng cách này, mày có bản lĩnh thì thử để bị gió thổi tung lên trời xem cảm giác nó thế nào."

Dê vàng nào biết trong lòng Nam Lạc đang nghĩ gì, chỉ nghe hắn gọi "đại tiên, đại tiên" luôn miệng thì thấy rất hài lòng, trước kia nó chưa bao giờ được người khác gọi như vậy nên không khỏi thấy lâng lâng, hoàn toàn quên béng mất những lời chọc tức của Nam Lạc lúc trước. Để thể hiện ra hình tượng một đại tiên kiến thức đầy mình, dê vàng nghếch đầu lên nói:"Vách núi chỗ ngươi bị nhốt nhất định là Thương Mãng nhai nằm ở phía tây cách đây không xa, đó là nơi ở của Ưng vương tam thái tử, chắc là ngươi thừa dịp Thanh Giao vương đánh nhau với con diều hâu kia mấy hôm trước mà bỏ trốn."

Nam Lạc bị thổi quay cuồng trên trời, đừng nói là không rõ đã cách vách núi kia bao xa, mà ngay cả nó nằm ở hướng nào cũng không rõ. Giờ nghe con dê nói như vậy liền thấy lo lắng, hóa ra mình còn ở gần vách núi thế, sau khi vết thương lành lại phải nhanh chóng rời đi, tránh bị bắt trở về.

"Không biết đại tiên có hay chăng tại sao tam thái tử kia lại bắt tiểu nhân tới đó không." Nam Lạc rốt cục không nhịn được hỏi câu hỏi đã đè nặng trong lòng từ lâu.

Dê vàng liếc Nam Lạc, chậm rãi nói:"Nhìn hai chữ trên trán ngươi là biết, Ưng vương tam thái tử kia bắt ngươi để bồi dưỡng thành người hầu, chuẩn bị sang năm đưa vào trong Bất Tử cung."

"Người hầu, người hầu gì."

Dê vàng trợn mắt lên, tựa hồ rất bất mãn việc Nam Lạc không tôn kính gọi mình là đại tiên, nhưng nó vẫn nén giận trả lời, phải biết rằng bình thường không ai gọi nó là đại tiên, cơ hội như này rất khó có được.

"Người hầu chính là những kẻ chuyên bưng quả, bưng rượu trong cung điện của một số đại vương, nữ còn phải học cả ca múa nữa. Hà hà, đợi khi nào đại tiên ta rỗi rảnh, cũng đi tìm trong nhân tộc mấy đứa tướng mạo thanh tú về làm đồng tử." Nói xong còn tỏ vẻ rất chờ mong.

Nam Lạc cau mày, bây giờ hắn cuối cùng cũng biết được nguyên nhân. Trong lòng tuy thấy rất khó chịu với việc con người bị thuần dưỡng thành người hầu tới phục vụ cho "bọn họ", nhưng hắn đã trải qua một khoảng thời gian bị nhốt trong lồng, đã hiểu con người trong mắt bọn họ chẳng qua chỉ như con kiến mà thôi, đành phải kìm nén cảm xúc xuống tận đáy lòng, ngoài miệng thì nói: "Đại tiên, vậy Bất Tử cung kia là cái gì?"

"Nhóc con loài người hỏi nhiều thế, Bất Tử cung sau này ngươi khác tự biết." Dê vàng đột nhiên nổi giận.

Nam Lạc nghe dê vàng nói lâu như vậy, cũng đã biết đại khái tính tình của nó, chẳng qua nó thích nghe những lời ca tụng bản thân, thích nhìn bộ dạng sợ hãi của người khác trước uy thế của nó mà thôi.

Nam Lạc liền vội khen dê vàng mấy câu, khiến nó nghe mà sướng tít cả mắt, thế là nó ngồi bên bờ hồ Nam Lạc đang ngâm mình suốt cả một ngày. Trong một ngày này, Nam Lạc rốt cục cũng hiểu sơ sơ về thế giới này.

Trước kia hắn chỉ biết là trên thế giới này ngoại trừ con người ra, trên núi thì có mãnh thú, trong truyền thuyết có yêu quái và một vài đại tiên cũng sống ở những nơi núi sâu rừng thẳm. Về phần làm sao phân biệt được yêu quái với đại tiên, Nam Lạc chỉ biết mỗi một điểm là yêu quái ăn thịt người còn đại tiên thì không. Nhưng trong lòng hắn rất rõ, bất kể Ưng Cửu hay con dê vàng trước mặt hắn đều là yêu quái cả, không phải đại tiên.

Tuy hỏi được nhiều, nhưng cũng có nhiều việc con dê không rõ, mỗi khi hỏi tới những chuyện nó không rõ, nó liền dừng lại mà nạt nộ, để che dấu sự thật là bản thân không biết.

Chỗ này xem như là một sơn cốc, cây rừng ở đây rất cao lớn, từ trên trời nhìn xuống căn bản không thấy được đáy cốc như thế nào. Dưới đáy cốc thì lại trống trải không có cây nhỏ rậm rạp.

Thật vắng lặng, an lành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau