NGƯỜI ĐẾN TRƯỚC THÀNH KẺ ĐẾN SAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Người đến trước thành kẻ đến sau - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Hắn ta lao về phía tôi, cầm con dao đâm thẳng xuống, lúc này dù đã thật sự đã đuối nhưng tôi vẫn dùng hết tất cả những sức lực còn lại túm chặt lấy cổ tay cầm dao của hắn, gòng người lên mà chống đỡ. Lúc này chỉ biết cầu trời, khấn Phật làm ơn giúp tôi thoát được tên điên này, nhưng cầu trời không nghe, khấn Phật không thấu, hắn ta dùng 1 tay còn lại tát vào mặt tôi đau điếng, sau đó dùng sức ở tay cầm dao đâm thẳng vào 1 bên bả vai của tôi rồi rút ra. Mọi thứ nhanh đến mức tôi không thể kịp cảm nhận được cơn đau xé da thịt kia, trong lòng sợ hãi tột cùng, dùng chân đạp vào người hắn rồi cố lùi lại.

Nhưng vào lúc này, mọi sự phản kháng của tôi chỉ là ruồi muỗi, máu ở bên vai đã chảy ướt đẫm 1 vùng áo, cả người gai lạnh nhưng vẫn cố thoát khỏi hắn. Cho đến khi mũi dao kia 1 lần nữa đâm thẳng xuống đùi tôi, lúc này tôi cảm tưởng như cơ thể mình đang bị xé ra từng trăm mảnh vậy, không còn đủ sức để mà kêu lên, vừa đau vừa khóc, tôi thật sự chỉ biết nằm chờ chết vào lúc này, mặc cho hắn đã cố gắng cởi quần áo trên người tôi ra.

Bất chợt, thứ ánh đèn vàng chói mắt rọi thẳng về phía tôi, 1 giây ngắn ngủi tôi nhìn rõ được đôi mắt của hắn, đáng sợ khủng khiếp.

Hắn thấy có người cũng chột dạ quay đầu bỏ chạy.

Tiếng giày vội vã nện xuống đất, cả người tôi rã rời nằm đấy khẽ run lên, bầu trời ở trước mặt là 1 màu đen kịt, bóng người tiến lại gần tôi mà vội vã nói:

- Cô ổn không? Để tôi đưa cô đến bệnh viện.

Hình ảnh đã dần dần mờ nhạt đi, tôi chỉ mơ hồ thấy được gương mặt của người đàn ông ấy có phần quen mắt, sau đó cả người được nhấc bổng lên thì mất dần đi ý thức.

Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy khi tỉnh lại là trần nhà trắng xoá, mùi thuốc tây xộc thẳng vào mũi đến nhức óc, vài tiếng dép loẹt xoẹt đi qua đi lại cùng âm thanh nói chuyện xì xào.

Tôi mệt mỏi cũng chẳng buồn để tâm đến xung quanh, cứ thất thần như vậy nhìn chằm chằm vào khoảng trắng trên trần nhà, không dám nghĩ bản thân vừa thoát khỏi cái chết 1 cách may mắn như vậy.

Lúc này, tiếng cửa phòng mở ra, bước chân tiến lại phía tôi, sau đó là giọng nói quen thuộc:

- Vy ơi là Vy, tao mới về nhà có 1 ngày mà sao mày ra nông nỗi này hả trời?

Cả người tôi đau đớn đến mức cử động nhỏ cũng không được, toàn thân như liệt nằm trên giường bệnh mà khẽ nghiêng đầu nhìn sang cái Nhung đang ngồi cạnh, gắng gượng nói:

- Đừng nói bố mẹ tao biết chuyện.

- Trời ạ, giờ là lúc nào rồi còn lo bố mẹ mày biết chuyện. Mày nhìn cái thân mày xem còn ra hình người không? Bị 2 nhát dao ở bả vai với đùi, xương sườn thì bị đánh đến rạn, mặt mũi bây giờ nhìn còn đéo nhận ra là mày nữa. Vy, rốt cuộc là đứa nào?

Tôi mệt mỏi khẽ lắc nhẹ đầu, mắt nhắm lại mà nói:

- Trời tối, hắn lại bịt mặt và đội mũ, tao không thể nhìn được rõ mặt.

- Tao với mày ở đây cũng lâu, có gây thù chuốc oán với ai đéo đâu. Có thì chắc chỉ có con Thư. Hay là thằng Quân, mày nhớ rõ xem nào.

- Không, hắn cao to hơn thằng Quân....(tôi cố nhớ lại cái khoảnh khắc kinh hoàng ấy mà bản thân lúc này vẫn phải run rẩy và rợn người)....lông mày, 1 bên lông mày của hắn có vết sẹo....tao chỉ có thể nhớ được như vậy.

- Mày nói thế bố của ông công an cũng đéo tìm ra được. Đéo phải thằng Quân thì cũng là 1 thằng mà con Thư thuê. Giờ ngoài nó ra thì tao đéo nghĩ ra được ai hết. Với sức của cái thằng đấy thì nó có đủ lực để giết chết mày luôn, nhưng nó đánh mày ntn thì chắc là muốn cảnh cáo dằn mặt, mà chuyện này thì chắc chỉ có con Thư nó mới cần làm như thế. Nhưng tao vẫn không hiểu sao nó phải mạnh tay như vậy. Thằng Hiếu giờ là chồng nó, mày cũng không phải là mập mờ gì với Hiếu nữa, thế thì nó làm vậy để làm gì? Hay nó sợ mày biết được chuyện gì của nó?

- Nó không sợ mày mà lại sợ tao sao? Tao trước giờ không có hứng với chuyện của nó.

- Nhưng tóm lại con Thư vẫn là nghi vấn đầu tiên cũng là duy nhất luôn. Mày báo công an chưa?

Tôi khẽ lắc đầu:

- Tao vừa mới từ cõi chết trở về thì báo vào lúc nào? Nhưng mà....ai đưa tao vào viện thế?

- À, tao cũng không biết. Sáng nay ở nhà chạy lên, gọi cửa không thấy mày mở, tao gọi điện thì thấy giọng con trai nghe máy, nói mày gặp chuyện đang ở bệnh viện. Cho tao địa chỉ đến, thì vừa mới đến đây ngoài mày ra tao có thấy ai đâu.

Không biết được ai đưa tôi vào viện, dù sao vẫn nên phải cảm ơn họ 1 câu, bằng không giờ này chắc ở nhà đang làm đám ma cho tôi rồi cũng nên.

- Họ không để lại thông tin gì à?

- Để lát tao ra hỏi bác sĩ hay y tá ở đây xem sao. Với lại chuyện này cũng không cho qua giống vụ thằng Quân được. Lần này là mạng người, tao nghĩ mày nên để bố mẹ mày biết chuyện, chiều nay tao lên công an báo cáo sự việc.

- Tao còn sống thì không cần phải báo cho ông bà biết đâu, nhà nhiều việc ông bà lại thêm lo.

- Ơ con này, mày là con thì ông bà lo là đúng rồi còn gì.

- Nhưng tao không muốn.

Cái Nhung nghe vậy thở dài:

- Thôi được rồi, để giờ tao ra ngoài cổng mua cho mày ít cháo, ăn rồi nghỉ lấy sức để chiều cố mà nhớ lại rồi kể hết cho công an.

Tôi không nói gì, chỉ quay mặt đi hướng khác, cái Nhung cũng đứng dậy trở ra ngoài.

1 lúc sau, nghe có tiếng cửa mở, nghĩ là cái Nhung nên tôi cũng chẳng quay lại nhìn mà chỉ nói:

- Mày để đó đi, tao chưa ăn đâu.

Đáp lại tôi là tiếc bước chân đang rõ dần, sau đó là giọng nói của đàn ông vang lên:

- Bạn cô chưa tới sao?

Tôi nghe vậy mới quay người lại nhìn, là người đã đụng tôi trước cổng bệnh viện hôm trước, hôm qua anh ta còn đến nhà hàng tôi làm để ăn, tôi có chút ngạc nhiên mà nói:

- Sao lại là anh?

- Là tôi đưa cô vào viện.

Lúc này mới hiểu được, hoá ra người hôm qua giúp tôi là anh:

- Là anh đưa tôi đến bệnh viện sao? Vậy hôm qua....lúc đó....

- May cho cô tối qua tôi có việc nên đi đường đó, còn bình thường lối đấy chỉ khoảng 8h là đã vắng người rồi.

- Vậy hôm qua...tên đó....

- Hắn thấy có người đến nên bỏ chạy, tôi lại thấy cô chảy nhiều máu quá nên cũng không đuổi theo mà đưa cô đến bệnh viện luôn.

Tôi nghe vậy cũng hiểu chuyện:

- Cảm ơn, cũng may có anh, không chắc tôi không có phước được nằm ở đây đâu.

- Đường đấy dẫn vào cái khu tệ nạn, chỉ toàn mấy thành phần trộm cắp với nghiện ngập, cô sao lại đi đường đó?

- Tôi vốn đi xe ôm để về nhà, nhưng xe ôm lại đi nhầm đường, càng chỉ lại càng lòng vòng nên lúc đấy tôi bảo họ dừng ở đó để tôi tìm xe khác đi.

- Túi xách của cô tôi để ở trong tủ kia, cô kiểm tra xem có mất gì không.

Tôi nghe vậy lại cười gượng rồi nói:

- Điện thoại còn là không mất gì rồi, tôi có đen theo tài sản gì giá trị hơn cái điện thoại đâu.

- Tên đấy mạnh tay với cô vậy không phải để cướp sao?

- Tôi không biết, lúc đấy chỉ mong làm sao thoát khỏi được hắn, đâu có thời gian nghĩ đến mấy cái khác.

- Cô có định báo công an can thiệp không?

- Bạn tôi đã báo rồi.

Anh nhìn tôi gật đầu rồi nói:

- Bạn cô đến rồi phải không, thế tôi cũng không cần phải ở lại nữa. Nghỉ ngơi đi.

Nói rồi, anh cũng quay người rời đi, tôi thấy vậy liền nói với theo:

- À, khoan đã, cho tôi biết tên anh. Dù sao cũng nhờ anh tôi mới thoát chết, không lẽ đến cái tên cũng không biết cũng khó coi, sau tôi còn phải cảm ơn anh nữa.

Anh quay lại nhìn tôi cười 1 cái rồi lấy trong túi áo ra 1 cái danh thiếp đặt lên cái tủ ngay cạnh giường rồi nói:

- Cảm ơn thì không cần, nhưng nếu sau có chuyện gì muốn hỏi thì cứ liên lạc cho tôi.Dứt lời, anh cũng quay người trở ra ngoài, tôi cũng chỉ kịp nói “cảm ơn” 1 câu thì đã không thấy bóng người đâu nữa.

Được 1 lúc sau, cánh cửa lại mở, lần này là giọng nói quá quen thuộc:

- Vy, xảy ra chuyện gì, sao lại bị đến như thế này?

Tôi nhìn ra phía cửa, ngạc nhiên đến mức phải nhíu mày lại:

- Hiếu? Sao anh lại đến đây?

Lời vừa dứt, cái Nhung từ bên ngoài đi vào:

- Là tao nói đấy.

- Mày nói với Hiếu làm gì?

- Tao đến chửi nhau với con kia thì tiện nói luôn cho anh ấy biết. Mà tao cũng nói thẳng là con Thư nó làm đấy, nó có chối thì tao cũng đéo tin. Nói để cho chồng nó về dạy dỗ lại nó.

Hiếu nghe vậy đi lại phía giường, vẻ mặt lo lắng thực sự mà nói:

- Nhung bảo em bị đánh rồi bị đâm, nói là do Thư thuê người làm. Thư chối, nhưng anh vẫn muốn đến đây hỏi em, chỉ cần là em nói anh sẽ tin, cũng sẽ tìm cách để tra ra sự thật.

Tôi nhìn anh 1 hồi, vẫn là cái sự quan tâm của ngày trước, là tin tưởng tôi dù tôi có nói bất cứ điều gì đi nữa. Nhưng hiện tại, cái điều ấy đối với tôi là dư thừa rồi, tôi thở dài 1 cái mà trả lời:

- Không chắc được là ai cả. Trời tối, hắn lại bịt mặt, hơn nữa bảo khu đấy là khu tệ nạn toàn bọn trộm cướp, nghiện ngập, cũng không thể chắc là do Thư nó làm. Thế nên anh không cần phải quan tâm tôi, chuyện này tôi sẽ nhờ công an giải quyết. Anh về đi.

Cái Nhung nghe vậy liền chen vào:

- Sao mày cứ phải ngại nó nhỉ, tao chắc chắn là con Thư nó thuê người hại mày, mày cứ nói thẳng ra để anh Hiếu về có cách dạy lại nó.

- Không có bằng chứng nên tao cũng không muốn khẳng định ai cả. Nếu nói thế người ta lại có cơ hội bảo tao đâm bị thóc chọc bị gạo. Cứ để công an giải quyết, đến lúc đó ai làm thì biết ngay thôi.

Hiếu lúc này lên tiếng:

- Anh có người quen ở bên thành phố, để anh bảo anh ấy phụ trách việc của em.

- Không cần, chuyện của tôi tự tôi giải quyết. Tôi mệt rồi, muốn nghỉ, anh về đi.

Nói rồi, tôi cung quay mặt về hướng khác rồi nhắm mắt lại, khoảnh không im lặng 1 hồi rồi mới vang lên giọng của Hiếu:

- Vậy được, em nghỉ ngơi đi, khi khác anh đến thăm.

Sau câu nói đấy là tiếng bước chân trở nên nhỏ dần và cánh cửa đóng lại. Tôi lúc này mới mở mắt ra mà nói với cái Nhung:

- Tao không muốn liên quan đến Hiếu nữa, sao mày cứ nói anh ấy làm gì?

- Ơ con này, chuyện này mày không muốn thì cũng phải liên quan. Nhất là khi chắc chắn được là con Thư làm, tao còn phải khích cho thằng Hiếu phải đánh nó mới hả dạ.

Với tính cách của con Nhung tôi hiểu, nên nghe nó nói vậy tôi cũng chỉ biết thở dài rồi im lặng.

Lúc này cái Nhung đi lại rồi tiếp lời:

- Cái gì đây?

Nghe vậy tôi cũng quay người lại nhìn, thấy nó đang cầm tấm danh thiếp liền trả lời:

- À, của người đưa tao vào viện.

Nó chăm chú đọc mấy hàng chữ trên đó rồi chép miệng:

- Cao Nhật Dương, Giám đốc Tập đoàn Thịnh Phát. Mobile: xxxxx99999. Ôi mẹ ơi, mày được Bồ tát cứu đấy Vy. Cái tập đoàn Thịnh Phát to lù lù nằm ở trung tâm của phố X đấy, mày biết không?

Tôi đã biết trước anh ta không phải là bình thường mà, nhưng nghe cái lý lịch cũng có chút giật mình, có điều không khoa trương như cái Nhung:

- Thảo nào tao bảo sau sẽ cảm ơn thì anh ta nói không cần. Người như thế có thiếu cái gì đâu.

- Này, thêd anh ta già hả trẻ, có đẹp trai không? Liệu có gia đình chưa?

- Chắc khoảng hơn 30 tí, trông cũng đẹp trai, người như thế chắc có gia đình rồi.

- Đm, hơn 30 đã làm giám đốc, chắc thừa hưởng của bố mẹ. Đúng là có người sinh ra đã đến mẹ vạch đích rồi, như tao với mày, sinh ra còn chưa tới điểm xuất phát, bảo sao nghèo mãi không thoát.Tôi nghe vậy lại bật cười, nhưng mà cười 1 cái thì người lại đau:

- Mày thôi cái kiểu đó đi, nên bằng lòng với những gì mình có, nhiều người còn khổ hơn họ chẳng kêu la kia kìa.

- Thì tao nói vậy thôi chứ kêu la cái gì. Mà dậy ăn cháo đi này, giờ đang còn sớm, để tao lên công an tao báo sự việc đã. À, nãy bố mày mới gọi cho tao, bảo gọi mày không được, tao nói chuyện cho bố mày biết rồi đấy. Đừng trách tao, chuyện khác tao còn giấu được, chuyện này thì không vì mày nghiêm trọng quá rồi.

Tôi nghe vậy có chút giận cái Nhung mà gắt nhẹ:

- Tao đã bảo không được noid cho ông bà biết rồi mà.

Cái Nhung nhún vai 1 cái vẻ bình thản:

- Tao nói rồi, chắc hôm nay bố mày sẽ lên đây đấy. Ăn cháo đi, tao đi làm việc của tao.

Nói rồi nó cũng quay người đi ra ngoài, mà tôi nằm đấy chỉ biết tức chứ làm gì được nữa.

Buổi chiều hôm ấy, thấy bố tôi lỉnh kỉnh tay xách làn, tay xách túi đi vào, vừa thấy tôi ông đã vội nói:

- Mẹ mày đòi lên nhưng sức bà ấy yếu, bố không cho. Thế mày đi đứng kiểu gì mà để ra chuyện này. Bố gọi cho mày mãi có được đâu.

Tôi nghe vậy cũng trả lời:

- Chắc điện thoại con hết pin. Có gì đâu, chẳng may xui thì gặp phải bọn cướp thôi. Cũng may còn sống là được, nhà nhiều việc, bố cũng không cần lên thường xuyên đâu, con không sao rồi.

Ông đi lại đặt đồ đoàn lên tủ, rồi nhìn tôi có vẻ xót xa mà hỏi:

- Thế có bắt được tên đấy không?

- Con báo công an rồi, chắc nhanh thôi là bắt được. Bố về bảo mẹ đừng lo, cứ nói con không sao, chỉ bì trầy trớt nhẹ thôi.

- Con gái, con nứa đừng có đi về khuya 1 mình. Công việc thì công việc nhưng cũng phải lo cho cái thân đã. Bố cũng chưa nói rõ với mẹ mày, chỉ bảo là mày bị bệnh thôi, chứ nói hết cho mẹ mày thì bà ấy sống chết đòi lên đây, bố cản không được. Bà ấy có nấu mấy món, dậy ăn đi. Ăn xong rồi bố về.

Tôi nghe vậy cũng gắng gượng ngồi lên:

- Cái Nhung đi đâu rồi?

- Bố mới gặp nó ngoài cửa, nó bảo nó về tắm rửa rồi lại vào.

Tôi gật đầu 1 cái rồi nhận lấy bát cơm từ tay ông, còn chưa kịp ăn lấy 1 miếng thì cánh cửa mở ra, con Thư đi vào làm tôi giật mình.

Nó vừa nhìn thấy bố tôi liền cười mà chào 1 tiếng:

- Bác!

Ông nghe vậy cũng gật đầu:

- Ờ, bạn Vy hả, vào đây cháu.

- Dạ.

- Ngồi đây đi, bác ra ngoài hút điếu thuốc.

- Vâng.

Nói rồi ông cũng đứng dậy đi ra ngoài, con Vy vẫn giữ vẻ mặt tươi cười đi lại chiếc ghé cạnh giường tôi ngồi xuống.

Tôi thấy vậy mới lên tiếng:

- Mày đến đây làm gì?

- Tao nghe con Nhung nó bảo mày bị đứa nào đâm, nó đến chỗ tao làm ầm ĩ bảo tao thuê người hại mày làm Hiếu cũng nghi ngờ tao, nên giờ tao đến thăm để thể hiện chút thành ý tốt, không mày lại hiểu lầm.

- Mày cũng sợ tao hiểu lầm sao?

- À không, mày muốn hiểu kiểu j kệ mày, tao chủ là đến xem bộ dạng của mày như thế nào thôi.

- Bộ dạng của tao bây giờ chắc nằm trong tính toán của mày cả phải không?

- Đa nghi quá không tốt đâu Vy, nghĩ đơn giản hơn là mày đen đủi đi.

Lời vừa dứt, giọng của cái Nhung từ ngoài truyền vào:

- Mày chịu vác mặt đến đây thì tốt quá Thư ạ.

Nhung đi vào trong, tiến thẳng lại phía con Thư, không nói không rằng vung tay tát vào mặt nó 1 cái. Tôi bất ngờ mà con Thư cũng bất ngờ liền đứng dậy:

- Con chó điên này, hở ra là mày cắn người thế à?

- Vy nó đau, không đánh được nên tao đánh hộ nó. Bộ không phải mày vác mặt đến đây là để ăn tát sao? Tao nghĩ đơn giản vậy đấy.

Con Thư đang trừng mắt lên nhìn cái Nhung, bỗng dưng nó liền thay đổi vẻ mặt, mắt rưng rưng nước ôm lấy 1 bên má rồi nức nở quay sang tôi nói:

- Vy, tao biết mày giận tao chuyện tao và Hiếu đến với nhau. Trước giờ tao vẫn cảm thấy có lỗi với mày, chưa bao giờ tao nghĩ làm gì tổn hại đến mày. Ngay cả việc mày cố tình đẩy tao ngã để tao sẩy thai, tao cũng cho qua. Vậy mà mày cứ gặp chuyện gì cũng liền đổ cho tao làm. Kể cả việc mày bị sẩy thai do tai nạn mày cũng nghĩ là tao, trong khi tao còn không biết mày có thai. Có phải mày muốn tao ly hôn với Hiếu thì mới vừa lòng đúng không?

Tôi không hiểu được thái độ của con Thư là gì nhưng tôi mới chợt nhớ ra:

- Sao mày biết tao sẩy thai vì bị tai nạn, tao nhớ không có nói cho mày biết.

Con Thư sau đấy gương mặt có chút biến sắc, bắt đầu lúng túng nói:

- Tao....tao...nghe Hiếu nói.

Lời vừa dứt, giọng của bố tôi vang lên:

- Vy, sẩy thai là sao?

Tôi giật mình nhìn ra phía cửa thấy ông đứng đấy từ lúc nào:

- Bố!!!

- Mấy đứa rốt cuộc giấu bố chuyện gì?

- Bố, chuyện này con....

Tôi còn chưa biết nên trả lời thế nào, thì giọng nói khác lại vang lên:

- Thư, anh nhớ không hề kể cho em chuyện của Vy, làm sao em biết được.

Chúng tôi cùng nhìn về phía phát ra âm thanh ấy, con Thư gương mặt đã trắng bệch mà nói:

- Hiếu...Hiếu....sao anh...lại ở đây?!

Chương 7

Hiếu tiến lại phía con Thư, trên gương mặt anh hiện rõ 1 tia thiếu kiên nhẫn:

- Câu đấy anh phải hỏi em, em đến đây làm gì? Còn nữa, anh muốn em giải thích rõ chuyện của Vy.

- Hiếu...em....em...đến đây là muốn thăm Vy thôi.

- Được, cho là thế. Vậy chuyện kia...em làm sao biết được?

Con Thư sắc mặt đã tái mét, 2 bàn tay bấu chặt vào nhau, lúng túng không trả lời.

Cái Nhung lúc này chen vào:

- Còn sao nữa. Vì nó chính là đứa đã thuê người gây tai nạn để Vy nó sảy thai.

Hiếu vừa nghe vậy, liền tức giận túm lấy tay con Thư kéo về phía mình mà lớn tiếng:

- Có đúng vậy không?

Sắc mặt con Thư lúc này phải nói là hơn cả tệ, tôi cũng đang trông chờ xem nó trả lời như thế nào. Không ngờ sau đấy nó lại bày ra vẻ mặt đáng thương, 2 đôi mắt đỏ ngàu từ ngấn nước chuyển sang nước mắt ngắn, nước mắt dài mà nhìn Hiếu nức nở nói:

- Hiếu, cho dù là trước đó tình cảm giữa anh và Vy rất tốt, nhưng không thể vì thế mà anh nghĩ những gì bọn nó nói là sự thật. Có thể anh nghĩ em không tốt, nhưng hiện tại bản thân em đã làm mẹ, trong bụng cũng đang mang thai con anh, không lẽ em có thể nhẫn tâm đến mức hại 1 sinh linh không biết gì sao? Còn nữa...em làm thế để làm gì?

Con Thư hắt mạnh tay Hiếu ra khỏi ngừoi nó rồi đặt tay lên bụng mình mà tiếp lời:

- Đứa bé này không phải tự 1 mình em mà có, đám cưới này cũng không phải là em ép buộc anh. Hơn nữa, trước giờ quan hệ giữa em và Vy rất tốt, vì chuyện này mà nó trở mặt với em. Vậy em hỏi anh, em có lý do gì để làm vậy với nó? Còn anh hỏi tại sao em biết chuyện? Được, đến nước này vậy để em nói thật cho anh. Thật ra em đã thuê người theo dõi anh từ cái hôm gặp Vy ở bệnh viện, và vô tình biết được anh gặp bác sĩ để tìm hiểu bệnh của nó.

- Em thuê người theo dõi anh?

- Phải! Nếu như anh cho em đủ tin tưởng thì em có cần phải làm vậy không? Cho là anh không có tình cảm với em nhưng nếu đã đồng ý cưới em thì làm ơn hãy tôn trọng người vợ trên danh nghĩa này 1 chút, tại sao lúc nào anh cũng chỉ nghĩ đến nó, lo lắng cho nó, còn em anh có để vào mắt không?

Con Thư nói 1 dây 1 hồi rồi đứng đấy khóc nức nở.

Bỗng tiếng vỗ tay vang lên, cái Nhung phải bật cười thành tiếng rồi nói:

- Hay lắm Thư, mày vừa cho cả cái phòng này xem 1 vai diễn quá xuất sắc không khác gì diễn viên hạng A luôn. Không biết ở đây có ai đồng cảm với mày không nhưng riêng tao thì cảm thấy ghê tởm, từng chữ mày nói ra sao mà nó thối thế không biết. Cái phòng này sắp ngạt thở rồi!

Con Thư có vẻ không để tâm đến lời nói của cái Nhung, nó nhìn Hiếu rồi nói thêm:

- Anh không tin vợ mình phải không? Được, vậy mẹ con tôi cũng sẽ không cản trở anh và nó nữa, em sẽ dọn đi.

Nói rồi nó quay người bỏ chạy ra ngoài, lúc đi ngang qua bố tôi, nó còn nói thêm 1 câu:

- Bác có biết con gái bác có thai với ai không? Với chồng cháu đấy.

Cái Nhung nghe vậy định đuổi theo nó nhưng tôi gàn lại, Nhung hậm hực nhìn sang Hiếu mà gắt:

- Còn anh đứng đây làm gì nữa, mau đuổi theo con vợ yêu quý của anh đi kìa.

Hiếu không để tai lời nói của Nhung, anh tiến lại phía giường tôi:

- Chuyện này anh sẽ về tra rõ. Nếu thực sự là Thư làm, anh sẽ không dung túng.

Tôi không trả lời anh, cái Nhung lại chen vào:

- Không dung túng thì anh định làm gì nó? Đánh nó, hay ly hôn? Nó đang mang thai con anh đấy, à mà quên, sao anh không thử tra xem nguồn gốc cái thai đó đi, biết đâu anh và cả bố mẹ anh lại được đổ vỏ thì sao?

- Nhung, anh biết em có thành kiến với Thư, nhưng chuyện gì ra chuyện đó. Chuyện giữa chúng ta, anh nhất định sẽ giải quyết, nhưng chuyện gia đình anh, em cũng nói chuyện có tôn trọng 1 chút.

Nói rồi anh lại nhìn tôi tiếp lời:

- Vy, việc của em bây giờ là nên nghỉ ngơi lấy lại sức. Nếu đã báo công an rồi, anh tin chắc sớm muộn cũng sẽ bắt được kẻ đấy. Anh có nhờ người quen trên thành phố, để ý đến chuyện của em 1 chút, nên cũng đừng lo lắng quá.

Cái Nhung vừa nghe vậy lại bĩu môi:

- Chuyện của con Vy, nó đâu có mượn anh can thiệp. Đừng làm việc thừa thãi nữa.

Hiếu có phần bực quay sang cái Nhung gắt nhẹ:

- Việc là anh làm cho Vy, không phải cho em. Có sai thì cũng là anh sai với Vy, không phải với em. Em dùng những từ ngữ khó nghe với anh, 1-2 lần anh có thể hiểu và cho qua nhưng cái gì cũng vừa đủ thôi Nhung, đừng có quá.

- Tại vì con Vy nó ngu, nó hiền nó không nói nên tôi phải thay nó xả cơn tức. Anh nghĩ nó không nói là nó không hận anh sao?

Lời vừa dứt, giọng bố tôi vang lên:

- MẤY ĐỨA CÓ THÔI ĐI KHÔNG!!!

Nói thật lúc này cả mấy đứa mới chú tâm đến ông.

- Bố! Trời muộn rồi, bố về trước đi. Khi nào con khoẻ lại, sẽ về nói chuyện rõ với bố mẹ sau.

- Mày để bố chứng kiến nghe mọi chuyện rồi giờ lại bảo bố về, mày nghĩ bố có thể bình tĩnh mà về được không? Giờ bố hỏi mày 1 câu, chuyện sảy thai là thế nào, cái thai đó là của ai?

Tôi nghe vậy chỉ biết nhìn ông với bộ dạng lúng túng, thật sự không biết nên bắt đầu từ đâu.

Hiếu thấy vậy lại hướng đến bố tôi:

- Bác, mọi chuyện là.....

Còn chưa kịp nói hết, thì bố tôi đã quát lên:

- Tôi không hỏi cậu. Cậu là chồng của con bé kia thì mau về với nó đi, ở đây là chuyện gia đình tôi.

- Cháu.....

Bất chợt chuông điện thoại của Hiếu kêu lên, anh lấy ra nhìn mang hình khẽ nhíu mày 1 cái rồi bắt máy:

- Mẹ!

- .....

Không rõ đầu bên kia nói gì, chỉ thấy gương mặt có phần chán ghét của Hiếu:

- Kệ cô ấy...con không quản được.

- .....

- Mẹ! Con....

Có vẻ như chưa kịp nói xong thì đầu bên kia đã tắt máy, Hiếu có phần bực cất điện thoại rồi nói với bố tôi:

- Cháu vốn định giải thích mọi chuyện với bác, nhưng có lẽ bây giờ không phải lúc thích hợp, vậy cứ để Vy nói chuyện với bác trước đã. Cháu xin lỗi!

Nói rồi, anh chào bố tôi 1 tiếng rồi cũng trở ra phía ngoài.

Ông lúc này tiến lại gần tôi, gương mặt đã có nhiều nếp nhăn vì kìm nén cơn giận mà lộ rõ hơn hẳn:

- Sao, nói đi! Có liên quan đến cậu ta phải không?

Tôi nhìn ông 1 hồi rồi đành gật đầu, ông thấy vậy liền lớn tiếng:

- Thế là mày qua lại với người đã có gia đình sao?

- Bố, không phải. Chuyện sảy ra trước khi anh ấy kết hôn.

- Nếu thế tại sao vợ nó phải tìm đến đây?

Cái Nhung nãy giờ im lặng, lúc này nên tiếng:

- Bác đừng nghe mồm cái con quỷ đấy nói. Nó mới chính là đứa đi phá hoại tình cảm của người khác. Nói chung chuyện nó dài lắm, giờ Vy với người kia cũng không còn bất cứ quan hệ nào cả, nên bác đừng lo lắng nữa. Vy nó lớn rồi, nó tự biết cái nào nên cái nào không nên.

- Cả 2 đứa lớn cả rồi, nhưng làm gì thì cũng phải tự giữ lấy mình. Bố chỉ noid vậy thôi, chuyện này bố cũng không cho mẹ mày biết nhưng bố vẫn đợi mày cho bố lời giải thích. Nghỉ ngơi đã đi, bố về không mẹ mày lại trông.

Nói rồi ông cũng quay người rời đi, mà tôi lúc này thật sự quá mệt mỏi nằm xuống nhắm chặt mắt lại. Quá nhiều chuyện ập đến, vào lúc này tôi chẳng muốn nghĩ ngợi gì, chỉ muốn ngủ 1 giấc thật sâu, hi vọng dậy mọi thứ sẽ khá hơn.

Sáng hôm sau, bên phía công an đến tận phòng tôi để làm việc. Tôi cũng cố nhớ lại chi tiết sự việc rồi cung cấp cho họ, cả cái số điện thoại lạ liên tục gửi tin nhắn đến, mọi thứ xong xuôi cũng hết mất cả buổi sáng.

Cái Nhung đi ra ngoài mua cơm, thì lúc này 1 người lại đi vào.

- Thế nào rồi? Vẫn ổn chứ?

Tôi quay người nhìn ra phía cửa, lần này thì đã nhớ được tên của đối phương:

- Dương! Sao anh lại đến đây?

- Ah, tôi có người quen cũng đang nằm trong viện, tiện thể qua xem tình hình cô thế nào.

- Chẳng phải nhờ phước anh nên tôi vẫn còn sống sao?

Anh nghe vậy lại cười rồi tiến lại phía giường:

- Xem ra cô đang phục hồi rất tốt về cả mặt tinh thần.

- Xảy ra thì cũng xảy ra rồi, sợ thì cũng sợ rồi. Bây giờ còn sống không phải là nên vui mừng sao? À, hôm nay công an có đến làm việc, có 1 số cái tôi có thể không nhớ chính xác lắm, nhưng chắc anh biết. Hôm sau định phiền anh 1 hôm cùng tôi đi lên công an, không biết có được không?

- Số điện thoại của tôi cô có rồi, cần thì cứ gọi. Vậy nhé, tôi còn việc phải đi trước.

- Cảm ơn!

Dương vừa quay người lại thì cái Nhung từ ngoài bước vào trong:

- Tao mua cơm rồi này, dậy ăn đi!

Vừa nhìn thấy Dương, nó đã tròn xoe mắt hỏi:

- Ai đây?

Tôi nghe vậy cũng vội lên tiếng:

- Anh Dương, người đưa tao vào viện.

Cái Nhung “à” 1 tiếng rồi gật đầu chào anh, Dương đáp lại sau đó cũng trở ra phía ngoài.

Cánh cửa vừa mới đóng, cái Nhung đã vội vàng lao đến chỗ tôi:

- Này, trông ngon trai phết mày ạ.

Tôi nhìn nó buồn cười mà nói:

- Có ngon thì cũng không đến lượt tao với mày.

- Ơ, biết sao được. Duyên trời định mà. Thế anh đến đây làm gì?

- À, thấy bảo có người quen cũng nằm viện, nên tiện qua chỗ tao hỏi vài câu thôi.

- Đấy, không bỗng dưng người ta có lòng như thế.

- Mày thôi đi, hoa như thế thiếu gì chậu đẹp để cắm. Biết đâu lại có chủ rồi.

- Nếu tao hỏi mà chưa có thì sao?- Chưa có thì kệ người ta, tao quản sao được.

- Ơ, con này. Không lẽ đến giờ mày vẫn còn say mê cái thằng mắt mù kia?

Nhắc đến Hiếu, lòng tôi lại có chút nặng nề. Dù sao tôi đối với Hiếu cũng là thật lòng, thế nên những gì xảy ra đối với tôi cũng là đả kích rất lớn, đâu phải 1,2 ngày là quên được đâu.

- Giờ này còn say mê cái gì nữa, chỉ là chưa quên được thôi.

- Thế nên mới cần phải có đối tượng mới giúp mày quên đi

Tôi nghe vậy lại nhìn nó chằm chằm:

- Mày định chuyển sang tư vấn tình cảm đấy à?

- Tao chỉ lo cho mày thôi. Cơ hội trước mắt mà không nắm lấy, đến lúc mất lại tiếc hùi hụi.

- Tầm này, tao không muốn nghĩ đến mấy việc yêu đương nữa. Mệt rồi, có lẽ nên lo kiếm tiền trước. Còn nữa, nếu sau Hiếu mà có đến, mày cũng đừng để anh ấy vào.

- Biết rồi!

Đấy, dặn nó là thế nhưng không hiểu sao ngày nào Hiếu vẫn có thể đến làm phiền tôi được, lần nào tôi cũng phải nặng lời thì mới chịu rời đi.

1 tuần sau, tôi xin xuất viện, vì vết thương cũng đã lành, bác sĩ cũng nói có thể về chỉ cần hạn chế vận động mạnh là được.

Cái Nhung vừa thu dọn đồ đạc, vừa nói với tôi:

- 1 tuần rồi sao công an vẫn chưa có kết quả gì nhỉ.

- Gớm, tìm người cũng phải cần có thời gian chứ, hơn nữa tên tuổi không biết, hình dáng gương mặt cũng không thì mày nghĩ tìm nhanh được sao? Hôm nay tao hẹn anh Dương cùng lên công an, biết đâu anh ấy nhớ được cái gì đó giúp ích.

Nhung nó vừa nghe vậy liền quay sang nhìn tôi cười nham hiểm:

- Bắt đầu tiếp nhận đối tượng rồi đấy hả.

- Mày điên à, tao chỉ muốn nhanh nhanh tìm được cái thằng đánh tao thôi.

Lời vừa dứt thì Dương ở ngoài đi vào:

- Xong chưa?

Tôi thấy vậy vội vàng nói:

- Ơ, đến giờ rồi sao?

- Chưa, dù sao hôm nay cô cũng xuất viện, tôi đến sớm tiện đưa cô về rồi lên công an luôn.

Cái Nhung vừa nghe vậy liền cười rồi nói:

- Có lòng ghê. 2 người ở đây đi thu dọn nốt đi, tao ra ngoài thanh toán viện phí.

Nói rồi, cái Nhung cũng quay người trở ra ngoài. Dương thấy vậy cũng đi đến giúp tôi thu dọn mấy thứ khác, sau đó xách đồ ra xe.

Sắp xếp xong xuôi, vừa định mở cửa ngồi vào thì phía sau vang lên giọng nói:

- Vy!

Tôi quay người lại, nhìn thấy gương mặt kia liền cảm thấy có phần phiền phức:

- Hôm nay tôi xuất viện rồi, nên sau này anh cũng không phải mất công đến đây tìm tôi nữa.

- Anh biết, nên anh đến đón em.

- Không cần, tôi đi với bạn.

Hiếu nghe vậy mới chuyển tầm nhìn đến Dương, người đang đứng cạnh tôi, sau đấy khẽ nheo mắt lại mà hỏi:

- Bạn em? Sao anh chưa gặp bao giờ?

- Bạn tôi, anh nhất định phải gặp sao?

Hiếu nhìn tôi có chút khó chịu nói:

- Vy, chúng ta quen nhau 1 thời gian, không lẽ có người bạn nào của em mà anh không biết.

Cái dáng vẻ có phần ghen tuông của anh làm tôi thấy khó chịu:

- Vậy sao? Quen nhau 1 thời gian, tôi còn không ngờ bạn thân tôi lại đi cưới người yêu tôi cơ đấy. Cứ nghĩ mình biết hết nhưng thật ra cuộc sống nó vẫn luôn tồn tại chữ “ngờ”.

Nói đúng vào nhược điểm, Hiếu có phần cứng họng:

- Vy!

- Thôi, tôi không có thời gian tiếp chuyện anh, muộn rồi, tôi còn có việc phải làm.

Nói rồi tôi cũng nhìn sang Dương:

- Chúng ta đi.

Sau câu nói ấy, chúng tôi cũng ngồi vào trong xe rồi lái thẳng đi. Qua chiếc gương chiếu hậu, tôi vẫn thấy được ánh mắt của Hiếu đang dõi theo cho đến khi khuất tầm nhìn hẳn.

Dương đưa chúng tôi trở về nhà trọ, cất đồ đạc xong tôi cùng anh đến trụ sở công an.

Lúc gần đến nơi, vô tình ánh mắt tôi bắt gặp được hình ảnh con Thư đang nói chuyện với 1 người đàn ông mặc trang phục của công an ngồi ở quán cafe ngay gần trụ sở. Không hiểu sao tự nhiên trong lòng sinh ra 1 sự hoài nghi.

Chúng tôi đi thẳng vào trong sảnh chính của trụ sở, lúc này có 1 đồng chí công an tiến lại hỏi:

- Anh chị tìm ai?

Tôi nghe vậy cũng trả lời:

- Hôm trước tôi có báo án, hôm nay muốn đến hỏi xem có kết quả gì chưa.

- Người báo án tên là gì?

- Trần Hạ Vy.

Nghe vậy, anh ta liền dẫn chúng tôi đến 1 căn phòng khá rộng rồi nói:

- Anh chị ngồi đi!

Nói rồi, anh ta đi lại phía 1 cái tủ mở ra, lấy trong đấy ra 1 tập kẹp tài liệu mà lật tìm. Sau đấy lại hướng đến chúng tôi nói:- Hồ sơ vụ án của chị do anh Hùng thụ lý. Anh ấy vừa mới đi ra ngoài có việc, chị ngồi đợi chút để tôi liên lạc cho anh ấy về.

Tôi nghe vậy cũng chỉ gật đầu 1 cái, đợi khi anh ta rời đi thì mới quay sang Dương:

- Anh có thời gian không? Nếu bận thì về trước đi, để hẹn hôm sau cũng được.

- Hôm nay hẹn với cô nên công việc tôi cũng rời sang ngày mai rồi.

- Vậy phiền anh quá.

Chúng tôi ngồi nói chuyện 1 lúc thì 1 đồng chí công an đi vào:

- Chị Trần Hạ Vy phải không?

Tôi nghe vậy liền đứng dậy nhìn ra phía cửa, có 1 chút giật mình vì đồng chí công an này và người tôi vô tình nhìn thấy đang nói chuyện với con Thư là 1, tôi gật đầu 1 cái:

- Dạ!

- Vụ án của chị bên phía chúng tôi vẫn đang cho người điều tra và tìm kiếm. Nhưng thông tin chị cho quá ít nên cũng cản trợ công việc của chúng tôi. Chị yên tâm, nếu có kết quả tôi sẽ báo cho chị.

- Hôm trước tôi có kể với anh người đưa tôi đến viện cũng có bắt gặp được hắn. Hôm nay, anh ấy đến đấy, anh xem có cần thông tin gì thêm thì có thể hỏi.

Anh ta lúc này nhìn sang Dương, kiểu suy tư 1 hồi rồi nói:

- Mời anh đi theo tôi để lấy lời khai.

Dương nghe vậy cũng đứng lên đi theo anh ta.

Cũng không quá lâu sau đó, Dương quay trở lại, tôi thấy vậy liền hỏi:

- Nhanh thế sao?

- Thì anh ta hỏi gì, tôi trả lời vậy. Không hỏi nữa thì là xong.

- Vậy chúng ta về.

- Cô ra cổng đợi tôi lấy xe.

Tôi gật đầu 1 cái rồi cũng đi ra cổng đứng đợi, lúc này 1 giọng nói vang lên:

- Ô, trùng hợp nhỉ. Không muốn mà vẫn cứ phải gặp nhau.

Tôi xoay người đến phía vừa phát ra tiếng, nhìn vẻ mặt có phần đắc ý của con Thư lại làm tôi cảm thấy chán ghét:

- Không muốn thì có thể lướt qua.

- Sao thế được, dù gì cũng là bạn bè, thấy nhau cũng phải nên chào hỏi 1 tiếng chứ. Sao, đến đây để báo án à, đã điều tra được gì chưa?

- Mày có vẻ rất quan tâm đến kết quả điều tra phải không? Có lo lắng gì à?

- Tất nhiên rồi, tao muốn nhanh có kết quả để chứng minh tao không liên quan gì như những lời chúng mày đã nói.

- Không làm thi việc gì phải sốt ruột.

- Tao không sốt ruột, chỉ là mày sốt ruột thôi.

Lời vừa dứt, tiếng còi xe ô tô vang lên, tôi và cả con Thư theo phản xạ nhìn đến, cánh cửa xe hạ xuống, Dương ngồi bên trong chỉ khẽ gật đầu 1 cái, tôi hiểu ý cũng định đi lại thì con Thư lên tiếng:

- Mày...quen cả anh Dương sao?

Tôi nghe vậy quay lại nhìn nó, thấy nó có vẻ tức tối lắm thì phải:

- Tao quen ai phải nói mày biết sao?

Con Thư nhìn tôi cười khẩy 1 cái:

- Nhanh vậy mà đã có đối tượng mới rồi, mày cũng biết mồi chài ghê lắm.

- Không lẽ mày nghĩ tao sẽ bám víu lấy chồng mày sao? Đáng lẽ mày phải vui vì tao có đối tượng mới, vì ít ra như thế Hiếu mới để ý đến mày 1 chút.

Con Thư tức đến siết chặt bàn tay trừng mắt nhìn tôi:

- Mày đừng trèo cao quá, cao quá là ngã đau đấy, lấy chuyện tao và Hiếu mà tự biết thân phận. Anh Dương có quen mày, cũng chỉ chơi bời thôi.

- Cảm ơn mày đã nhắc nhở, để tao biết cách nắm chặt hơn.

Nói rồi, tôi cũng quay người đi lại phía xe của Dương ngồi vào, chiếc xe lăn bánh chạy đi, nhìn qua chiếc gương chiếc hậu vẫn còn thấy được sự hậm hực của con Thư đứng ở đó, tôi tiện miệng hỏi:

- Anh quen Thư sao?

Dương nghe vậy cũng trả lời:

- Thư nào?

- Người đứng cạnh tôi khi nayz ấy.

- Không!

- Thế sao nó biết anh nhỉ?

- Biết tôi sao? Cái đấy thì tôi chịu.

Nghe anh nói vậy, tôi cũng không hỏi thêm gì nữa, Dương lúc này lại tiếp lời:

- Tôi ghé qua đây đón 1 người bạn rồi đưa cô về, dù sao cũng đang tiện đường, cô có ngại không?

- Không sao, hay là anh cứ đón bạn đi, tôi bắt taxi về cũng được.

- Cô không ngại là được rồi.

Chúng tôi đi thêm 1 đoạn thì dừng lại ở 1 quán cafe, Dương hạ cửa kính xuống rồi nhấn còi.

Cô gái đang ngồi bấm điện thoại ở đấy nghe thấy cũng đứng dậy, cầm túi xách đi lại vòng sang phía tôi mở cửa, tôi có phần ái ngại nhìn cô ta mỉm cười gật đầu 1 cái thay cho lời chào.

Chắc có chút bất ngờ khi thấy tôi ngồi đây mà hỏi:

- Ai đây?

Dương nghe vậy cũng trả lời:

- Bạn. Lại ghế sau ngồi đi!

Cô ta cứ nhìn tôi chằm chằm 1 lúc rồi đóng mạnh cửa lại, đi về phía sau ngồi vào:

- Chưa gặp bao giờ, bạn mới à?

- Nói như kiểu đã gặp hết bạn của tôi rồi thì phải.

- Gớm, học với nhau từ cấp 3 lên Đại học rồi chơi với nhau đến giờ, có người nào mà tôi không biết sao?

Dương nghe vậy lại cười:

- Được rồi, là bạn mới!

2 người bọn họ nói chuyện qua lại, còn tôi thì cứ ngồi im thin thít. Đi được 1 đoạn, Dương xuống xe nói:

- Đợi tôi 1 lát, vào đây cái rồi ra ngay.

Khi Dương vừa đi khuất, thì cô gái kia liền lên tiếng:

- Cô làm sao quen được Dương?

Tôi nghe vậy cũng có phần dè chừng mà trả lời:

- À, tôi gặp chuyện, là nhờ anh Dương giúp nên quen nhau.

- Bạn bè bình thường?

Tôi nhìn cô ta qua chiếc gương chiếu hậu thấy được cái ánh mắt sắc lẹm chĩa thẳng về phía mình làm tôi có chút không thoải mái:

- Cũng không hẳn là bạn bè, chỉ quen biết sơ sơ vậy thôi.

- Tốt nhất là như vậy.

Nói rồi cô ta mở cửa bước ra ngoài, còn chưa hiểu chuyện gì, cửa chỗ tôi đã được mở ra, tôi quay mặt nhìn sang bắt gặp cô ta đứng đó:

- Lại ghế sau ngồi đi!

Tôi ngây người 1 lúc rồi “à” 1 tiếng sau đó cũng đi ra lại ghế sau ngồi vào. Vừa mới đóng cửa lại:

- Hi vọng sau này sẽ không gặp lại cô.

Quả thực cô ta quá thẳng thắn, thẳng đến mức nói câu nào cũng làm tôi thấy cứng họng câu đấy. Không biết có phải người yêu của Dương không nhưng cô ta có vẻ như lúc nào cũng phòng thủ với những cô gái xung quanh Dương thì phải. Tốt nhất tôi cũng không nên rước phiền phức vào mình.

- Tôi có việc, nên bắt taxi về trước. Lát nữa anh Dương ra, phiền cô nói lại với anh ấy.

Cô ta không trả lời tôi, tôi cũng mở cửa bước xuống, đi lại phía chiếc taxi đỗ ngay đấy mà ngồi vào.

Cùng lúc đấy điện thoại tôi kêu lên, là cái Nhung gọi:

- Alo!

- Xong việc chưa?

- Rồi, giờ tao đang về!

- Nhanh lên, có chuyện.

- Chuyện gì thế?

- Mẹ thằng Hiếu đến tìm mày, đéo biết là có chuyện gì. Hết thằng con thì đến con mẹ, nhà đó nó ám mày hay sao ấy.

Chương 8

Mẹ Hiếu đến tìm tôi? Tìm tôi để làm gì? 1 đống câu hỏi bắt đầu xuất hiện trong đầu.

Tôi tắt điện thoại rồi nói địa chỉ cho người lái xe trở về nhà trọ.

Vừa đi vào nhà, cái Nhung đã vội lên tiếng:

- A, Vy nó về rồi đây.

Tôi nhìn thấy mẹ của Hiếu đang ngồi trên giường cũng lễ phép chào 1 tiếng:

- Bác! Bác đến tìm cháu có chuyện gì không ạ?

Người có tiền đúng là phong thái khác hẳn, bà ngồi đấy nhìn tôi rồi nói:

- Cô ngồi đi.

Tôi nghe vậy cũng đi lại phía giường ngồi xuống, trong lòng thật sự là có chút sốt ruột.

Bà lúc này mới tiếp lời:

- Tôi không biết trước đây cô và con trai tôi có mối quan hệ gì, nhưng bây giờ nó là người đã có gia đình, có vợ có con thế nên tôi đến là muốn khuyên cô tốt nhất đừng cố chen chân vào.

- Bác có gì hiểu nhầm thì phải. Giữa châu và anh Hiếu không còn bất cứ liên quan gì cả.

- Tôi nghe con Thư nói cả rồi.

Vừa nghe vậy, cái Nhung liền chen vào:

- Lại là con Thư. Biết ngay mà, nhân vật chuyên đi bơm vá.

Tôi lúc này nhìn bà mà nói:

- Cháu không biết Thư nó nói gì với bác, nhưng sự thật giữa cháu và Hiếu không còn bất cứ liên quan nào. Bác tin cũng được, không tin cháu cũng không có cách nào để giải thích.

- Cô nói thì hay lắm. Không còn bất cứ liên quan nào vậy mà ngày nào nó cũng đến gặp cô, không thèm đoái hoài gì đến vợ con nó. Hôm vừa rồi còn ầm ĩ với vợ nó 1 trận, con Thư đùng đùng đòi dọn đi, khóc lóc đến động cả thai. Tôi đến chỉ để nhắc nhở cho cô biết, cô làm gì thì làm nhưng tốt nhất đừng gây tổn hại đến cháu tôi.

Cái Nhung nghe vậy có chút gắt gỏng:

- Này bác, không phải bác vừa nói là con trai bác đến gặp bạn cháu sao? Thì vấn đề nằm ở con trai của bác, chứ Vy thì nó cần gì cái loại đàn ông như thế đâu mà phải bám víu, nó thiếu gì người theo đuổi còn hơn gấp mấy lần con trai nhà bác ấy. Còn con dâu nhà bác nữa gớm, nó vớ được nhà bác mừng hơn bắt được vàng, đợi đấy mà nó chịu nhả cơ. Dọn đi chỉ là văn của nó thôi, bác thử kệ nó xem nó có đi không, hay ra đến cửa lại lăn đùng ra nằm ăn vạ.

- Chuyện nhà tôi, tự tôi quản, không đến phiên cô dạy. Tôi chỉ đến nhắc nhở, xích mích giữa mấy đứa thì tự giải quyết nhưng nếu làm ảnh hưởng đến cháu tôi thì không yên với tôi đâu.

Nói rồi, bà cũng đứng dậy, cầm theo chiếc túi xách hàng hiệu rồi đi thẳng ra ngoài.

Cái Nhung thấy vậy còn cố nói lớn tiếng:

- Hi vọng không phải là nuôi hộ cháu nhà người khác.

Tôi túm lấy cánh tay Nhung khẽ giật 1 cái:

- Kệ đi.

- Đm, đến nhà người khác mà cứ như thể là nhà mình. Ngang nhiên đi vào, rồi cứ thế đi ra. Mẹ, giàu vật chất mà đéo giàu nhân cách. Bảo sao nhà vô phúc vớ phải đứa con dâu hãm tài.

- Thôi, mày có nói thì người ta có nghe được đâu.

- Đéo nghe được, nhưng nói cho đỡ tức. Thế lên công an sao rồi?

Tôi nghe vậy lắc đầu 1 cái:

- Vẫn chưa có kết quả. Họ bảo thông tin tao đưa ít quá nên việc tìm kiếm hơi khó khăn.

- Ôi giời, với bọn công an thì đéo có gì là khó chẳng qua chưa được cầm Bác Hồ trên tay thì nó lề mề thế thôi.

- À, khi nãy tao có gặp con Thư ở gần trụ sở, nó ngồi nói chuyện với người phụ trách án của tao. Tao thấy có gì đó nghi hoặc lắm.

- Ối, đm. Nghi đéo gì, có khi nó đút lót cái thằng đấy để kéo dài vụ của mày rồi. Đm, người ta bảo đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn mà. Mình không phải người ở đây, đéo có quan hệ gì, xem ra vụ của mày còn lâu mới tra xong.

- Tiêu cực thế sao?

- Thời buổi này đéo tiêu cực thì lấy cức bỏ mồm à. Lương bọn nhà nước 3 cọc 3 đồng, làm hết đời cũng đéo đủ số tiền chúng nó bỏ ra để làm được cái chân này. Giờ cách tốt nhất, là mày tìm thằng Hiếu. Nó bảo nó có ngừoi quen bên đấy mà, bảo nó nhờ quan hệ mà điều tra.

- Mày điên à, không thấy mẹ anh ta vừa đến đây nói gì sao? Tao cũng bảo tao không có liên quan nữa rồi, giờ lại chạy đi nhờ thế không khác gì tự tao vả vào mặt tao à.- Kệ mẹ nó chứ, làm gì có lợi cho mình thì làm. Mà không thì mày nhờ anh Dương đi, cơ cấu như thế chắc có mà quen biết đầy.

Nghe cái Nhung nói vậy tôi lại nhớ đến cô bạn khi nãy của Dương, có chút gai người mà khẽ lắc đầu:

- Thân quen lắm đâu mà nhờ.

- Ơ hay, dù sao anh ấy cũng có 1 chút liên quan đến việc của mày, mày nhờ kiểu gì chẳng giúp.

- Thôi, với lại người ta có chậu, chậu cũng không phải dạng vừa đâu, tốt nhất không liên quan không lại thêm phiền phức.

- Sao mày biết?

- Khi nãy tao vừa gặp xong, cũng ghê gớm lắm, nhìn tao như muốn nuốt trôi tao luôn ấy!

- Thế đéo nào đang đi với mày sao lại xuất hiện nhân vật đấy?

- Lúc về Dương bảo tiện đường qua đón bạn.

- Ôi giời, là bạn thôi mà.

- Mày không thấy được đâu. Cô ta nhìn thấy tao là tấn công thẳng luôn. Vẽ vạch giới hạn, bảo tao với Dương tốt nhất không nên có bất cứ quan hệ gì.

- Gớm, nó chỉ là bạn thôi mà làm màu ghê thế?

Tôi nghe vậy cũng nhún vai 1 cái:

- Chắc cô ta thích Dương. Nhưng mà kệ đi, tao cũng đâu có ý định dây dưa với anh ấy. À, nhắc lại mới nhớ, con Thư nó cũng biết anh Dương.

- Thế Dương cũng quen con Thư à?

- Không, tao hỏi thì bảo không biết.

- Không biết là đúng rồi, người ta ở 1 cái tầng lớp khác. Con Thư nó sống ở đây, chắc chẳng lạ gì cái tập đoàn Thịnh Phát, nên nó biết cũng có gì là lạ lâu. Biết nhưng đéo quen. Sao? Nó thấy mày đi với Dương à.

- Ừ, là lúc ở trụ sở công an đấy. Nó còn bảo tao Dương chỉ chơi bời thôi mà tròn khi tao với Dương có gì đâu.

- Bố tổ sư, nó ganh tị với mày đấy. Đm, có khi thấy Dương nó lại đang thèm lem lẻm nên đâm chọc 2 đứa mày. Chắc nghĩ vớ được thằng Hiếu là ngon rồi đéo ngờ bỏ sót miếng thịt tươi hơn. Giờ chắc đang ngồi tiếc hùi hụi cũng nên.

Tôi nghe vậy lại buồn cười rồi nói:

- Ganh tị gì với tao. Mà chung quy tao với anh Dương cũng không có gì, nên nó nói tao cũng không quan tâm.
Nói rồi tôi cũng đứng dậy đi lại phía túi đồ của mình mà lôi ra sắp xếp lại.

Cái Nhung thấy vậy cũng lại gần:

- Tao nghĩ mày phải nên làm thân với Dương. Thứ 1, là chọc tức con Thư. Thứ 2, mày có thể nhờ vả được.

- Người ta giúp tao, tao còn chưa trả ơn, mày đã xui tao lợi dụng. Thôi, không nói nữa, dọn dẹp đi, mai còn đi làm.

Cái Nhung nghe vậy cố nói thêm vài câu, tôi cũng kệ nên nó mới chịu im lặng.

Ngày hôm sau, chúng tôi quay trở lại với công việc. Vừa đến nhà hàng, anh Trung quản lý đã đi lại hỏi:

- Khoẻ chưa mà đi làm thế?

Tôi nghe vậy nhìn anh cười:

- Mới nghỉ có mấy ngày mà đói lắm đây anh. Phải đi làm để kiếm cái bỏ miệng mới khoẻ được.

- Trông tươi tỉnh thế chắc không có vấn đề gì. Thế mà con Nhung nó kể làm anh tưởng cô phải bó người 1 chỗ cả tháng.

- Ôi, lời con Nhung anh nghe thì phải trừ hao đi 1 nửa.

- Được rồi, vào thay đồ đi. Chiều nay nhà hàng có tiệc sinh nhật bao cả hội trường tầng 1, chuẩn bị cho tốt, khách Vip đấy.

Tôi gật đầu 1 cái rồi cùng cái Nhung đi vào phòng vệ sinh thay đồng phục thì gặp con Trang cũng đang ở trong đấy.

Nhung có lẽ còn tức chuyện cũ nên lên tiếng:

- Chủ của mày vớ được chồng giàu mà không dẫn mày theo sao? Giờ vẫn còn làm cái chân nhân viên ở đấy chắc tính để mày đánh hơi chuyện người khác phải không?

Con Trang nghe vậy cũng đáp trả lại:

- Sao thế? 2 chị đang ghen tị với người ta à? Thế thì nhanh nhanh kiếm lấy 1 người chịu rước đi, ở đây làm nhân viên mãi lúc nào mới khá.

Cái Nhung lúc này định lao về phía con Trang nhưng tôi giữ tay lại:

- Kệ nó đi. Thay đồ vào làm, muộn rồi!

Con Trang nhìn chúng tôi cười khẩy 1 cái rồi đi ra ngoài, cái Nhung hậm hực nói:

- Đm, con này có ngày cũng phải cho 1 trận.

Chúng tôi thay đồ rồi trở ra ngoài, để đón tiếp cho bữa tiệc sinh nhật tối nay, nhà hàng đã phải chuẩn bị từ rất sớm cái mảng sân khấu.

Thấy được vẻ hoành tráng, cái Nhung đứng chép miệng:

- Không biết lại con ông cháu cha nào đây. Sinh nhật thôi mà, ai chẳng có, lãng phí.

- Người ta có tiền, muốn làm gì chẳng được. Như tao với mày, hơn chục năm nay còn không biết mùi vị sinh nhật là gì, mà có khi đến ngày còn chẳng nhớ.

- Đấy là sự khác biệt của người chỉ biết kiếm tiềm và người chỉ việc tiêu tiền.

Tôi bật cười huých nhẹ vào vai nó rồi nói:

- Thôi, đi làm đi. Anh Trung nói khách Vip đấy, nên mọi thứ phải đạt trên “tốt”.

- Không vip thì cũng phải phục vụ thôi, cũng có được thêm thưởng đéo đâu.

Lời vừa dứt, anh Trung đi lại phía chúng tôi:

- Tiệc lần này, nếu khách hàng hài lòng, sẽ đặc biệt thưởng hoa hồng cho nhân viên. Thế nên, mau đi làm việc đi.

Cái Nhung vừa nghe vậy liền sáng mắt lên:

- Được thưởng à anh Trung? Đấy, cứ phải có Bác dẫn lối thì con đường nào cũng sáng.

Nói rồi nó cũng liền lao vào sắp xếp bàn tiệc, tôi thấy vậy cũng chỉ biết cười, rồi công việc ai người đấy làm.

Chương 9

Mọi thứ xong xuôi trước giờ đón khách, 4h chiều quan khách bắt đầu đến.

Theo ý của khách hàng là bữa tiệc phải được trang trí theo gam màu đen và trắng. Mỗi 1 vị khách đến sẽ được nhân viên đưa cho 1 bông hoa hồng trắng kẹp vào trong tấm thiệp mời.

Tôi và cái Nhung đứng ở cửa đón khách, nó khẽ quay sang tôi nói nhỏ:

- Tao thấy sao bày vẽ quá, sinh nhật mà cứ làm như lễ cưới không bằng.

Tôi nghe vậy huých vào vai nó:

- Tập trung đi, mày không muốn lấy thưởng sao? Nói xấu khách hàng thế không cod thưởng đâu.

Tôi vừa nói vậy, cái Nhung cũng liền nghiêm túc lại, miệng tươi cười đón khách.

Lúc này, đi vào là 1 cô gái mặc chiếc váy màu trắng được thiết kế theo kiểu công chúa, gương mặt cũng trang điểm nhìn khá xinh đẹp, đến tôi và cả cái Nhung còn phải xuýt xoa khen.

Nghe mấy người bạn của cô ấy nói chuyện thì mới biết hoá ra đây là nhân vật chính của buổi tiệc. Người xinh đẹp như thế, bảo sao không cầu toàn cho được.

- Này Nhung, mày có thấy quen quen không?

- Gì? Ai quen? Mày nói con bé đó á?

- Ừh, sao tao nhìn thấy quen quen.

Cái Nhung đánh nhẹ vào vai tôi:

- Thôi mày, đừng thấy người sang bắt quàng làm họ.

- Bắt quàng cái gì, tao thấy quen, nhìn giống giống ai nhỉ.

Lời vừa dứt, thì cái Nhung huých vai tôi:

- Ơ, anh Dương cũng đến kìa.

Nghe vậy tôi mới quay ra phía cửa, anh cũng đi lại phía tôi, thấy vậy tôi cũng mỉm cười gật đầu chào 1 cái rồi nói:

- Anh đến tiệc sinh nhật à?

Dương gật đầu 1 cái, tôi cũng đưa cho anh 1 bông hoa hồng:

- Anh đi lối này.

- Sao hôm qua cô lại về trước?

Câu hỏi có hơi bất ngờ làm tôi ngây 1 lúc rồi mới trả lời:

- À, tôi có việc gấp, cũng không kịp nói với anh, có nhờ bạn anh chuyển lời giúp rồi.

Lời vừa dứt, 1 giọng nói khác vang lên:

- Dương!

Là cái cô bạn của Dương hôm qua tôi gặp, cô ta đi lại khoác lấy tay anh rồi cười nói:

- Đến lâu chưa?

- Vừa đến.

- Vậy vào trong thôi, đứng đây làm gì?

Tôi nghe vậy cũng lấy 1 bông hoa ra đưa cho cô ấy:

- Hoa kẹp vào trong thiệp theo ý của chủ tiệc.

Cô ta lúc này mới rời mắt đến tôi:

- Ơ, là cô à?

Tôi nghe vậy cũng chỉ mỉm cười gật đầu thay lời chào, sau đó cũng liền nhận được cái nhìn không mấy thiện cảm của cô ta.

- Anh! Sao đến muộn thế?

Sau tiếng gọi ấy là bóng người nhào đến chen vào giữa Dương và cô ta, tôi lúc này mới nhận ra, bảo sao lại thấy giống ai đó nên buột miệng nói:

- 2 người là anh em?

Dương nghe vậy gật đầu:

- Ừ, nó là em gái tôi, sinh nhật cũng là sinh nhật nó.

Con bé cười tươi hơn hoa ôm lấy Dương mà nói:

- Sinh nhật em nhưng anh lo tất phải không?

- Được rồi, sau hôm nay thì tập trung lo ôn thi cho anh.

- Em biết rồi!

Tôi thấy vậy lại cười rồi nói:

- Anh có vẻ rất chiều em gái.

- Không chiều nó thì nó sẽ mọc rễ trên người tôi.

Lời vừa dứt, bạn của Dương lúc này lên tiếng:

- Linh, chúc mừng sinh nhật em.

Cô ta vừa nói, vừa đưa hộp quà cho em gái Dương, con bé sau đấy có chút gượng gạo cười:

- Chị Yến à, em không để ý. E cảm ơn nhé, chị vào trong đi.

- Ừ, chị đợi anh em vào rồi chị vào luôn.

Em gái Dương nghe vậy cũng kéo lấy tay anh nói:

- Anh, đi vào thôi, sắp bắt đầu rồi.

Dương nghe vậy nhìn tôi nói:

- Tôi vào trong đã nhé.

Tôi gật đầu 1 cái, bọn họ cũng rời đi, nhưng cô bạn của anh vẫn còn không quên tặng tôi 1 cái nhìn khó coi.
Cái Nhung lúc này mới nói nhỏ với tôi:

- Này, cái con bạn mà mày kể đây phải không?

- Ừ.

- Đm, ghê gớm thật, tao thấy nhìn mày như kiểu sói gặp cô bé quàng khăn đỏ ấy. Cơ mà theo con mắt biết quan sát của tao thì tao thấy Dương không thích nó mà có vẻ để ý đến mày đấy. Thêm nữa, có vẻ em gái của anh ta cũng không ưa con này đâu.

Tôi nghe vậy lại bật cười nhìn nó:

- Sao mày biết hay thế? Cô với cậu nào lại nhập mày rồi.

- Tin tao đi. Thế nên cơ hội mày còn nhiều, tranh thủ gắp được miếng nào hay miếng đó.

Tôi khẽ cười với kiểu nói của cái Nhung:

- Mày thấy bạn bè của họ, nhìn thôi cũng biết là người có tiền rồi. Cỡ tao với mày thì nên biết an phận.

Vừa nói xong, thấy cái Nhung túm lấy tay áo tôi giật giật:

- Gì thế?

- Xem ai đến kìa.

Tôi nhìn ra phía cửa theo hướng của cái Nhung, sau đó cũng thu lại nụ cười của mình, lại là Hiếu và con Thư.

Cái Nhung lúc này tiếp lời:

- Sao tao cứ cảm thấy 2 đứa này nó ám mày thì phải. Chỗ đéo nào cũng gặp được.

- Kệ đi. Việc mình thì mình làm.

Nói rồi tôi cũng cầm lấy 1 bông hoa, đợi người đi vào rồi đưa:

- Hoa kẹp vào thiệp theo ý của chủ tiệc.

- Vy, em mới xuất viện mà đã đi làm rồi sao?

Tôi nghe nhưng cũng lờ đi mà nhìn anh ta nói:

- Anh đến dự tiệc sinh nhật thì mời đi lối này.

Con Thư lúc này khoác lấy cánh tay Hiếu rồi giật nhẹ:

- Anh, mình vào trong đi, tiệc bắt đầu rồi kìa.

Hiếu nghe vậy có nhìn tôi 1 lúc rồi cũng đi vào trong, cái Nhung thấy vậy lại lên tiếng:

- Đéo hiểu sao cứ thấy cái bản mặt của con kia là tao chỉ muốn đấm nó không trượt phát nào.

- Thôi, giờ chắc hết khách rồi, tao với mày vào trong đi.

Đón khách xong xuôi, chúng tôi vào bên trong buổi tiệc, đứng trực bàn và phục vụ.

Lúc đi ngang qua bàn của Dương, thì Yến - cô bạn của Dương chợt lên tiếng:

- Phục vụ, lại rót rượu!

Tôi nghe vậy cũng dừng lại, với lấy chai rượu trên bàn rồi lần lượt rót vào từng ly của mỗi người. Cho đến khi tới vị trí của Yến, tôi đang rót thì bất ngờ cô ta đụng vào khửu tay tôi, không cẩn thận chiếc ly đổ vào người cô ta rồi rơi xuống đất “XOẢNG” 1 tiếng.

Tôi vội vàng đặt chai rượu xuống rồi với lấy tờ giấy lau vết rượu trên quần áo của cô ta:

- Tôi xin lỗi!

Yến lúc này đứng dậy, đẩy tôi ra, vẻ bực tức mà lớn tiếng:

- Cô mới làm ở đây sao? Sao đến việc rót rượu cũng không xong thế?Lúc đấy quả thật là cô ta huých tay tôi thì nó mởi đổ, nhưng đây là khách hàng nên tôi vẫn phải cúi đầu nói:

- Tôi xin lỗi!

Thấy có ầm ĩ, anh Trung quản lý đi lại:

- Có chuyện gì thế?

- Em không cẩn thận làm đổ rượu vào người khách.

- Vy, em làm ở đây bao lâu rồi, sao lại để ra sai sót ấy được. Anh đã nói hôm nay là buổi tiệc quan trọng, tại sao em lại không cẩn thận.

- Em xin lỗi!

Dương lúc này đứng dậy đi lại phía tôi:

- Được rồi, cũng chỉ là không may thôi, đang trong bữa tiệc, đừng làm mất không khí của nó, dọn dẹp chỗ này đi là được.

Yến thấy vậy có chút hậm hực nhìn tôi nói:

- Bẩn thế này rồi, thôi có lẽ tôi về trước.

Dương nhìn sang cô ta rồi lên tiếng:

- Chỗ này cậu vào nhà vệ sinh lấy nước lau sạch đi là được, 1 lúc là nó sẽ khô thôi.

Yến có phần không cam tâm nhìn tôi rồi hậm hực quay người rời đi.

Anh Trung bảo tôi dọn chỗ ly bị vỡ sau đấy di chuyển đến trực bàn khác.

Bỗng lúc này, con Thư ngồi ở bàn cạnh đó nhìn đến tôi rồi vẫy tay:

- Vy!

Mặc dù không ưa, nhưng tôi vẫn phải đi đến chỗ nó. Con Thư lúc này chỉ tay vào đĩa thịt bò rồi nói:

- Bàn này chưa cắt thịt.

Vừa nghe vậy, Hiếu ngồi ngay cạnh lại lên tiếng:

- Không cần, để đây bọn anh tự cắt.

Tôi không để tâm đến lời của Hiếu, công việc của tôi là phải làm. Với lấy con dao cùng chiếc dĩa, tôi cẩn thận cắt từng miếng, lần này cũng chú ý hơn, lỡ may con Thư nó lại dở trò gì thì cũng mệt.

Cùng lúc đấy, Linh em gái Dương cầm ly rượu đi lại bàn rồi nói:

- Anh Hiếu, lâu rồi không gặp, cứ tưởng anh bận không đến được. Nay dẫn theo cả vợ à?

Hiếu chưa trả lời, con Thư đã chen vào:

- Chị phải đi cùng không hở ra cái là có đứa gắp chồng mình như chơi.

Cả bàn cười rộ lên, Linh nó cũng lên tiếng:

- Giữ chồng thế là tốt, nhưng mà em nghĩ anh Hiếu chị không cần phải giữ đâu. Trông đào hoa vậy thôi chứ chung tình lắm.

- Không biết được đâu em ạ. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà. Chồng mình không thích nhưng chân dài lại cứ lượn lờ trước mặt, thì thằng nào chịu được em. Huống gì, ở đây có người đã nhăm nhe rồi.

Bọn họ không hiểu nhưng tôi hiểu ý con Thư đang nói đến ai. Cố bỏ tai này qua tai khác, tôi xong việc của mình thì cũng rời đi nhưng lúc này con Thư lại lên tiếng:

- Vy, đi đâu thế? Ở lại chụp giúp tao kiểu ảnh.

Tôi nghe vậy có chút miễn cưỡng đi lại. Con Thư lúc này với lấy cái điện thoại bên chỗ Hiếu đưa cho tôi.

Theo phản xạ tôi nhận lấy, bản thân như 1 thói quen mở máy rồi đưa lên tầm nhìn của mắt, bỗng lúc này con Thư lên tiếng:

- Sao mày biết mật khẩu của chồng tao?

Tôi lúc này cứng người, quả thật có 1 số thói quen tôi chưa bỏ được, đó là mật khẩu điện thoại của tôi và của Hiếu đều chung 1 mã, vì vậy khi nhận điện thoại, tôi cứ như 1 phản xạ mở nó ra vậy.

Cả bàn lúc này nhìn chằm chằm vào tôi, mà tôi cũng chưa biết nên nói thế nào, thì Hiếu đưa tay lấy lại điện thoaii rồi nói với con Thư:

- Em đừng kiếm chuyện nữa.

Con Thư không vừa giật lại điện thoại từ tay Hiếu rồi hỏi:

- Mật khẩu là gì?

Hiếu không trả lời mà có phần bực gắt nhẹ:

- Đưa điện thoại cho anh.

- Anh nói mật khẩu đi đã.

- Thư, em đừng có quá đáng, đưa điện thoại đây.

Hiếu không trả lời, nó liền quay sang tôi:

- Mật khẩu là gì?

Tôi biết ngay kiểu gì nó cũng kiếm chuyện, im lặng nhìn nó 1 hồi rồi nói:

- 04xxxx

Nó nhìn tôi cười khẩy 1 cái:

- Là ngày sinh của mày?

Nói rồi nó quay sang Hiếu, 2 đôi mắt nhanh vậy mà đã trở nên đỏ ngàu, sau đó lại rưng rưng nước, trông dáng vẻ uỷ khuất mà nói:

- Chồng tôi lại để mật khẩu là ngày sinh của người con gái khác, nói xem tôi nên nghĩ tích cực như thế nào.

Tôi phục rồi, phục hoàn toàn với cái khả năng diễn như không diễn của nó. Ở giữa buổi tiệc cả trăm người, nó muốn làm bẽ mặt tôi phải không?

Chương 10

Mọi người bắt đầu có vài tiếng xì xào to nhỏ, cái Nhung đã trực ở bàn khác thấy cũng liền đi lại chỗ tôi:

- Chuyện gì thế Vy?

Tôi lúc này không để tâm đến câu hỏi của Nhung, nhìn dáng vẻ con Thư mà chỉ muốn lao vào xé ra để xem rốt cuộc nó có bao nhiêu cái mặt nạ.

Tôi hít 1 hơi thật sâu rồi thở mạnh ra, sau đấy nhìn nó mà cười nhạt 1 cái:

- Mày vẫn còn thắc mắc điều này sao? Vậy để tao nói cho mày biết thêm, không những mật khẩu chồng mày để ngày sinh của tao, mày thử vào album ảnh xem, còn có ảnh của tao nữa đấy.

Con Thư có lẽ không nghĩ đến sự đáp trả của tôi nên có chút bất ngờ, sau đấy nó cũng nhanh lấy lại dáng vẻ đáng thương mà nói:

- Mày nói như vậy là muốn chứng minh điều gì hả Vy?

Tôi khônh trả lời nó, đưa tay giật lấy chiếc điện thoại của Hiếu trên tay nó rồi mở ra. Quả nhiên, tôi đoán không sai. Nếu Hiếu vẫn không đổi mật khẩu vậy thì ảnh của tôi và anh chắc chắn anh vẫn chưa xoá.

Tôi mở đại 1 cái rồi đưa cho con Thư xem:

- Tao cần gì phải chứng minh với mày. Tao chỉ muốn cho mày thấy rõ hiện thực thôi. Bức ảnh này được chụp vào ngày xx/yy, vậy là từ trước khi mày cưới cơ. Nếu tao không nhầm thì trong album này còn có nhưnhx tấm hình được chụp trước khi Hiếu quen mày nữa đấy. Vậy mày nghĩ xem, tại sao điện thoại của chồng mày lại để mật khẩu là ngày sinh của tao?

Mọi người ồ lên 1 tiếng, con Thư giận đến nóng mặt nhưng vẫn cố kìm xuống:

- Điều tao có thể nghĩ được bây giờ là chồng tao đang mập mờ qua lại với mày.

- Đó là mày nghĩ, đâu có điều gì chắc chắn. Nhưng cái tao đưa mày xem thì chắc chắn được 1 điều...mày...là đứa đến sau...không khác gì 1 kẻ thứ 3 cả.

Lúc này, cái Linh em Dương bất ngờ lên tiếng:

- Hoá ra kẻ thứ 3 lại được danh chính ngôn thuận à?

Con Thư lần này thì tức ra mặt, nó bất chợt cầm ly rượu trên bàn hắt thẳng vào mặt tôi, giọng nói có phần đay nghiến:

- Ở đây không có đến trước, đến sau, chỉ có hiện tại. Thử nhìn lại dáng vẻ nhếch nhác của mày đi.

Hiếu nãy giờ im lặng liền đứng bật dậy quát lớn:

- Thư, cô....

Còn không để anh ta nói hết, tôi thẳng tay tát mặt con Thư 1 cái. Cái tát này xuất phát từ những uất ức, những tổn thương tôi đã cố dồn nén suốt thời gian qua mà ra.

- So với những gì mày làm thì cái tát này chưa đủ đâu. Nhưng hôm nay, đến đây thôi.

Nói rồi, tôi quay người rời khỏi đó, mặc dù không thể nhìn thấy được mình đang trông như thế nào nhưng tôi biết lúc này bản thân vô cùng thảm hại.

Cái mùi rượu vương trên quần áo, sộc thẳng vào mũi lại làm tôi cay xè đến mức chảy nước mắt.

Vội vàng đưa tay lên lau nội đi nó thì lúc này 1 tờ giấy được đưa tra trước mắt. Có chút ngây người mà nhìn lên, Dương đứng trước mặt tôi trong bộ vest lịch lãm:

- Sao lại là anh?

- Tôi ở đây thì có gì lạ sao?

Tôi nghe vậy cũng chợt nhận ra câu hỏi có phần thừa thãi, nhận lấy tờ giấy trên tay anh rồi lau đi những vết rượu vương trên người.

Cùng lúc đấy, tiếng bước chân chạy đến sau đó là giọng nói quá quen thuộc:

- Vy!

Hiếu tiến lại gần tôi, vẻ mặt có chút sốt sắng hỏi:

- Em không sao chứ?

Tình cảm, bảo hết cũng không thể hết ngay được, chỉ là lúc này tôi không muốn nhìn thấy mặt anh ta. Tôi lờ đi câu hỏi ấy rồi xoay người định rời đi thì bất ngờ Hiếu túm cánh tay tôi kéo lại, vô tình tác động đến vết thương ở bả vai khiến tôi đau mà khẽ nhăn mặt kêu lên 1 tiếng.

Dương lúc này hắt mạnh tay Hiếu ra khỏi người tôi rồi có chút nặng giọng:

- Vy đang bị thương, anh không biết sao?

Hiếu nghe vậy có lẽ mới nhớ ra, anh ta có phần hối lỗi nhìn tôi nhỏ giọng:

- Anh xin lỗi!

Tôi khẽ xoa nhẹ bả vai mình rồi nói:

- Anh còn định biến tôi thành trò cười đến lúc nào nữa Hiếu? Khi trước thì ở sau lưng tôi cắm cho tôi 1 cái sừng. Tôi chấp nhận để cho 2 người đến với nhau, thế tại sao đến bây giờ anh vẫn không buông tha cho tôi?

- Vy, anh...thật ra....

- Tôi không muốn nghe thêm bất cứ 1 lời nào nữa, việc của anh lúc này là nên đứng bên cạnh vợ mình chứ không phải chạy ra đây bày ra cái vẻ mặt thương hại với tôi.

- Anh không hề....

Không để anh nói hết, tôi gắt lên:

- TÔI KHÔNG MUỐN NHÌN THẤY MẶT ANH, ANH KHÔNG HIỂU SAO?

Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi có thái độ như vậy nên Hiếu có vẻ khá ngỡ ngàng, sau đấy đôi mắt khẽ trùng xuống mà hạ giọng:

- Được, anh đi!

Nói rồi, anh ta cũng xoay lưng lại phía tôi, từng bươsc có phần nặng nề hướng thẳng về phía trước, khoảnh khắc đấy tôi cũng không kìm được nước mắt của mình nữa mà để mặc cho nó chảy dài xuống 2 bên má.Cho đến khi bóng người kia khuất hẳn, 1 giọng nói có chút trầm ấm vang lên bên tai:

- Con gái như em đã trải qua 1 lần chết đi sống lại thì đáng lẽ ra phải biết tự yêu lấy bản thân. Khóc vì 1 người không xứng là có lỗi với chính mình. Như vậy không bằng thử quen với tôi, nếu có khóc thì tôi đảm bảo sẽ xứng đáng hơn cậu ta.

Tôi ngây người mà quay sang nhìn anh, vẻ mặt Dương lại chẳng có chút gì là trêu đùa. Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi ở 1 cự ly gần quan sát kỹ người đàn ông này. Cái nét đẹp của Dương không phải kiểu lãng tử hot boy, cũng không phải đến mức đẹp lay động lòng người, ở anh có 1 chút mùi vị nam tính của người đàn ông trưởng thành, 1 chút đào hoa của sự độc thân, nhưng suy cho cùng thì mọi giác quan trên gương mặt khá hài hoà nên đối phương chỉ cần nhìn cũng liền cảm thấy vừa mắt.

- Nhìn tôi như vậy làm gì? Nghĩ tôi nói vui sao?

Tôi lúc này mới sực tỉnh, có chút lúng túng quay mặt đi mà cười gượng nói:

- Vậy anh định nói với tôi là anh nghiêm túc sao?

- Phải! Vậy nên sao em không thử nghiêm túc suy nghĩ lời đề nghị ấy.

Dương khẳng định không chút do dự làm tôi hơi đỏ mặt, nhưng vẫn cố làm ra vẻ đùa giỡn mà nói:

- Anh không thấy vào thời điểm này nói như vậy là không hợp lý sao?

- Tôi lại thấy rất hợp lý. Không phải em nói em bị cắm sừng sao, tôi giúp em gỡ nó xuống.

Câu trả lời khá thiết thực làm tôi bật cười:

- Vậy hoá ra là anh muốn lấy sừng của tôi sao?

- Sắc mặt tốt hơn rồi đấy. So với những lần đụng mặt trước đây, tôi thấy em cười vẫn hợp hơn là khóc.

Câu nói lệch hẳn chủ đề của anh làm tôi sững người, sau đó lại trở nên ngại ngùng.

Cùng lúc này, 1 giọng nói khác vang lên:

- Dương, đang ăn sao lại ra ngoài này làm gì?

Yến, cô bạn của Dương vẻ mặt có phần khó coi đi lại phía chúng tôi.

Dương thấy vậy lại trả lời:

- Yến vào ăn đi, tôi đưa Vy về rồi quay lại sau.

Tôi giật mình quay sang nhìn anh:

- Tôi đâu có định về?

- Vậy em định tiếp tục làm việc với bộ dạng như thế này?

- Vào nhà vệ sinh rửa qua là được rồi.

- Tôi sẽ báo quản lý cho em về sớm. Yên tâm, đảm bảo sẽ không bị trừ lương.

- Ý tôi không....

Không để tôi nói hết, Dương tiếp lời chen vào:
- Với bộ dạng như thế này, tôi nghĩ em nên về nhà nghỉ ngơi 1 chút hơn là quay vào trong kia.

Nghe Dương nói vậy tôi mới chợt nhận ra, thật sự lúc này nên cho bản thân yên tĩnh 1 mình.

Thấy tôi trở nên im lặng, Dương trực tiếp túm lấy tay tôi kéo đi, còn quay lại nói với Yến:

- Linh nó có hỏi, bảo tôi có chút công chuyện, lát nữa sẽ lại.

Tự nhiên tôi lúc này trở nên bị động để Dương kéo đi, đến lúc nhận ra được sự việc, tôi vội vàng rút tay lại:

- Tôi có thể bắt xe về, anh quay lại buổi tiệc đi.

- Em không muốn gặp lại chuyện hôm trước chứ?

Nghe nhắc lại cái tối kinh hoàng đó, người tôi lại nổi hết gai ốc, nhưng vẫn cố tỏ ra bình thường nói:

- Không đen đủi vậy đâu.

- Tên đấy vẫn chưa bắt được. Nếu hắn biết mình đang bị công an tìm kiếm, biết đâu lại muốn tìm em trả thù.

Nghe Dương nói tôi lại cảm thấy sợ, khả năng đó cũng không phải là không thể xảy ra, tôi trở nên im lặng, thôi thì đi cùng anh về cũng an toàn hơn.

Ngồi vào trong xe, tôi đọc địa chỉ cho Dương, suốt cả dọc đường chạy chúng tôi cũng không nói với nhau câu nào.

Xe chạy đến đầu ngõ, tôi có bảo anh dừng ở đây, quay sang cảm ơn 1 câu rồi chào sau đó mở cửa bước xuống mà đi vào.

Cùng lúc này, ở trong ngõ có 1 đám con trai đứng tụ tập, tôi khẽ nhíu mày rồi cố lờ bọn họ mà đi qua.

Nhưng khi vừa đến chỗ bọn chúng, thì 1 bóng người bước ra chặn đường tôi:

- Ây, cô em! Quen biết nhau mà gặp lại bơ thế?

Tôi bây giờ mới ngước mắt lên nhìn đối phương, giật mình đến mức phải lùi lại 1 bước, sao thằng Quân lại ở đây?

- Sao....sao....lại là mày.....?

- Lâu lắm không gặp, thấy nhớ cô em nên đến hỏi gặp đây.

Biết có chuyện không lành, tôi cố né hắn để đi qua nhưng thằng Quân liền túm lấy lấy bả vai tôi kéo lại, hắn bóp mạnh vào vết thương khiến tôi đau đến tái mặt:

- Mày làm gì thế? Tránh ra để tao về!

- Đã nói là anh đến đây để gặp cô em, mà cô em cứ thế đi là sao? Nhẹ không nghe lại ưa nặng à?

- Gặp tao làm gì? Tao với mày có quen biết gì nhau đâu.

Lời vừa dứt thì giọn nói của Dương vang lên:

- Này, làm gì thế?

Chúng tôi theo phản xạ nhìn đến phía anh, thằng Quân lúc này lại nhăn mặt nói:

- Mày là thằng nào?

- Thế còn anh là ai?

- Tao á?

Thằng Quân bất chợt cười lên 1 tiếng rồi nói tiếp:

- Tao là chồng nó, được chưa? Giờ thì cút cho bố giải quyết chuyện gia đình.

Dương nghe vậy lại khẽ cười rồi lấy điện thoại ra:

- Xem ra chuyện này phải nhờ công an giải quyết.

Vừa nghe vậy, thằng Quân liền hung dữ đi về phía Dương:

- Mẹ thằng này, mày thích chết à?

Hắn ta giật chiếc điện thoại trên tay anh rồi ném mạnh xuống đất.

Dương lúc này lại vẫn bình thản mà nói:

- Tôi có thể kiện anh tội phá hoại tài sản của người khác.

Thằng Quân nghe vậh liền lấy trong túi quần ra 1 con dao bấm rồi nói:

- Kiện thì để bố cho mày xuống gặp Diêm Vương mà kiện.

Mọi thứ nhanh đến mức tôi chỉ kịp la lên:

- Anh Dương, cẩn thận.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau