NGƯỜI ĐẾN TRƯỚC THÀNH KẺ ĐẾN SAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Người đến trước thành kẻ đến sau - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Tôi gần như không dám tin vào những gì bản thân vừa nghe thấy, bởi thật sự không thể ngờ rằng con Thư lại có thể biến trắg thành đen 1 cách nhanh chóng đến như vậy. Người dân ở cái xã hội này luôn mong muốn nhờ đến pháp luật để được bảo vệ, vậy mà lại tồn tại những kẻ dùng tiền để thao túng ở phía sau như vậy, thì rốt cuộc biết tin vào cái gì bây giờ:

- Không thể nào...con Thư...nó làm sao có thể...?

Dương có phần đăm chiêu nhìn tôi nói:

- Tôi cũng không nghĩ cô ta có chống lưng cao đến như vậy...nhưng nếu là gia đình của cậu ấy...thì chắc có thể.

- Anh bảo bố mẹ Hiếu sao?

Dương khẽ gật đầu 1 cái rồi nói:

- Nỗi đau mất con, bên cạnh đó lại có 1 người luôn dùng những lời lẽ để kích động, tôi nghĩ với gia thế của nhà cậu ấy, làm chuyện này cũng là lẽ thường. Muốn giải quyết được cũng rất phức tạp.

- Em không tin không thể tìm thấy sự công bằng. Cũng chỉ là lệnh bắt giữ, muốn kết tội còn phải cần bằng chứng chứ không phải nói là được.

Dứt lời, tôi cũng đi ra ngoài nhưng Dương bất chợt giữ lại:

- Em định đi đâu?

- Không phải anh nói là có lệnh bắt giữ sao? Em không có tội thì sao phải né tránh.

Dương nhìn tôi khẽ gắt nhẹ:

- Em điên sao?

- Tại sao? Họ muốn bắt giữ em chẳng qua là để phối hợp điều tra thôi.

- Biết là như vậy, nhưng trong tình thế này, tôi không thể đảm bảo được em ở đấy có bị ức hiếp hay không.

Tôi có chút sững người nhìn anh, sau đó khẽ mỉm cười:

- Không sao đâu, em tự biết cách bảo vệ mình.

Nói rồi tôi cũng quay người định đi ra nhưng lúc này, Dương bất ngờ kéo tôi ôm vào lòng, giọng nói có chút trầm xuống:

- Tôi không an tâm được! Trước mắt tôi sẽ đưa em đến 1 nơi để tránh mặt 1, chuyện này tôi sẽ có cách giải quyết, chỉ là cần thời gian thôi, thế nên em nhẫn nhịn 1 chút.

Tôi nghe vậy tròn mắt lên rồi đẩy anh ra nói:

- Không lẽ anh bảo em bỏ trốn sao? Như vậy sẽ thành tội phạm truy nã.

- Không! Em chỉ là tạm vắng mặt thôi. Tôi sẽ có cách để giải quyết vấn đề đó. Trước mắt em cứ nghe lời tôi.

Nói rồi, anh đi vội về căn phòng mà hôm qua tôi ở, 1 lúc sau trở ra với chiếc vali của tôi, sau đấy tiến lại kéo theo tôi đi ra ngoài.

Cả người tôi bị động theo anh mà chỉ kịp nói:

- Dương, anh muốn đưa em đi đâu?

Anh nghe vậy liền dừng bước rồi quay lại nhìn tôi:

- Mọi chuyện, cứ để tôi giải quyết, được không?

- Đây là chuyện của em, em không muốn liên luỵ đến ai, nhất là anh. Em cũng không muốn anh phải bỏ ra 1 khoản tiền nào đấy để lo lót cho việc của em, em nghĩ em....

Không để tôi nói hết, Dương đã cắt ngang:

- Không!

Câu nói của Dương khiến tôi im bặt mà tròn mắt nhìn, sau đó anh tiếp lời:

- Tôi sẽ không để bản thân mình phải chịu thiệt, như vậy em đã yên tâm chưa? Tin tôi không?

Người đàn ông ở trước mặt tôi lúc nào cũng toả ra 1 thứ ánh sáng khiến người khác phải tin tưởng vô điều kiện. Tôi không hiểu sao anh đối với tôi lại 5 lần 7 lượt giúp đỡ mà không cần nhận lại như vậy. Có lẽ vì chính điều đó mà tôi không thể kháng cự được anh. Khẽ mỉm cười 1 cái sau đấy rồi gật đầu.
Dương lúc này bất chợt cúi xuống hôn lên môi tôi, 1 nụ hôn chỉ lướt qua rất nhẹ nhàng nhưng cảm nhận được cả 1 sự chân thành chất đầy trong đấy, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai:

- Dù có xảy ra chuyện gì, tôi chỉ muốn em được bình yên!

Sau câu nói ấy, anh cũng kéo tôi đi thẳng ra ngoài, cất bỏ đồ đạc vào trong cốp rồi kéo tôi ngồi vào xe mà lái đi thẳng ra ngoài.

Đi được 1 đoạn, chuông điện thoại của tôi bỗng vang lên, tôi lấy ra nhìn thấy 1 số lạ, đang định bắt máy thì Dương bỗng nhiên giật lấy nó, sau đấy tắt nguồn luôn rồi nói:

- Lát nữa tôi sẽ mua cho em 1 chiếc điện thoại và 1 cái sim rác để liên lạc. Nhớ, ngoài tôi ra thì không nghe bất cứ cuộc gọi nào khác.

Tôi nghe vậy nhìn sang anh, nghiêm trọng đến như vậy sao? Nghĩ thế nhưng tôi cũng chỉ im lặng thuận theo, dù sao cũng đã đồng ý tin tưởng anh, vậy mọi chuyện cứ để Dương quyết định là được.

Anh ghé vào 1 cửa hàng bán điện thoại, dặn tôi ở trong xe sau đấy 1 mình đi vào trong, 1 lúc sau trở lại xe, anh đưa cho tôi 1 túi đồ.

Tôi nhận lấy rồi mở ra xem, 2 con mắt kinh ngạc nhìn thứ trong đó rồi lại quay sang anh:

- Chỉ là dùng tạm thôi, đâu cần phải mua cái mắc như vậy?

- Dù là tạm bợ thì tôi cũng muốn phải là thứ tốt nhất.

Nói rồi, anh cũng lái xe chạy đi, còn tôi vẫn chưa hết kinh ngạc nhìn vào món đồ ở trong túi. Đây là bản iphone mới nhất hiện nay, nếu tôi nhớ không nhầm thì nó mới chỉ ra mắt khoảng 2 tuần trước, giá khi đấy cũng nghe phong phanh cũng khoảng trên 50tr.

Không biết anh thấy sao, nhưng với tôi, tuy không phải người bỏ tiền ra mua mà còn cảm thấy xót của, cũng chỉ đành khẽ thở dài mà nghe theo vậy.

Chúng tôi chạy thẳng xe ra khỏi thành phố, đường có vẻ khá dài, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Cho đến khi cảm nhận được xe đi vào con đường gập ghềnh, tôi mới khẽ tỉnh giấc.

Lúc này nhìn con đường phía trước có chút kinh ngạc, 2 bên lối đi chỉ là những lùm cây, xa xa là những đồi núi, nếu không nhầm thì có lẽ tôi đang đi đến 1 thôn bản nào đấy:

- Chúng ta đang đi đâu đây?

Dương vẫn tập trung lái xe mà trả lời tôi:

- Đây là bản S, nằm tách biệt với thành phố, nơi đây cũng chỉ có ít hộ gia đình sinh sống, dân bản cũng là người chân chất, thế nên họ sống rất đoàn kết và đùm bọc. Vì số người ít nên nếu có ai đến chơi, họ sẽ rất hiếu khách.

- Sao anh lại biết nơi này!

- Vú nuôi tôi ở đây. Từ sau khi mẹ tôi mất, 1 tay bà nuôi tôi và Linh. Đến năm tôi 15 tuổi, tôi dọn ra ngoài tự lập thì cũng để bà trở về. Vậy nên, ngoài bà ra, tôi không yên tâm để em ở nơi khác.Tôi cảm nhận được Dương đối với tôi thật sự là tận tâm, tận tâm đến mức tôi còn nghĩ liệu có phải khi trước anh nợ tôi cái gì không nữa:

- Dương, sao anh lại phải tốt với em như thế?

Anh nghe vậy chợt lái xe chậm lại, không gian kéo vào 1 khoảng im lặng rất lâu, sau đấy giọng nói trầm ổn vang lên:

- Nếu tôi nói, là do tôi mang ơn em khi trước, thì em có tin không?

Câu nói của anh khiến tôi ngây người, tôi chỉ là vô tình suy nghĩ như vậy, không dám coi đó là thật:

- Chuyện này....

Tôi không biết nên trả lời lại anh như thế nào, Dương lúc này quay sang nhìn tôi rồi nói:

- Chúng ta....đã từng gặp nhau!

Có sao? Tại sao tôi không thể nhận ra anh?

- Chúng ta? Gặp nhau rồi sao? Lúc nào? Tại sao em lại không nhớ gì?

Dương nghe vậy lại quay mặt về phía trước, sau đó bình thản nói:

- Sẽ có 1 thời gian thích hợp để tôi kể lại em nghe. Giờ thì....đến nơi rồi!

Nghe Dương nói vậy tôi cũng nhìn về phía trước, thật sự kinh ngạc vì nó khác xa so với tôi tưởng tượng.

Vốn trong đầu tôi cứ nghĩ sẽ là 1 nơi khỉ ho cò gáy, hoang tàn và có chút rừng rú, nhưng không, nó đúng nghĩa là 1 khu dân cư độc lập.

Tuy không phải nhà cao tầng xa hoa, chỉ là nhà sàn lợp lá nhưng nhìn cũng chắc chắn và khang trang vô cùng. Nói là có ít hộ gia đình sinh sống nhưng nhìn thì cũng đông đúc và nhộn nhịp.

Bọn họ, nhất là trẻ con, nhìn thấy xe chúng tôi đi vào thì kéo nhau ra nhìn chằm chằm như sinh vật lạ vậy.

Đi thêm 1 đoạn thì Dương dừng xe lại trước 1 căn nhà sàn nhỏ, 1 người phụ nữ ăn mặc theo dân bản địa đang lúi húi gì ở góc sân cũng quay người lại nhìn.

Dương vừa bước xuống xe, người phụ nữ ấy cũng liền nở 1 nụ cười hiền hậu, bà cầm 1 chiếc chum nhỏ vội vã đi lại mà nói:

- Dương! Lâu rồi không thấy con đến thăm dì!

Dương nở 1 nụ cười rồi nói:

- Con xin lỗi, thời gian qua bận quá!

- Được rồi, đường xa vất vả, mau vào nhà ngồi nghỉ đi.

- Dì, hôm nay con đến là muốn nhờ dì giúp đỡ 1 chuyện.

Bà nghe vậy khẽ nhíu mày nhìn anh để chờ đợi, Dương lúc này quay mặt nhìn về phía tôi ở trong xe rồi gật đầu 1 cái.

Tôi hiểu ý cũng mở cửa bước xuống, Dương tiếp lời:

- Con muốn gửi cô ấy ở đây 1 thời gian!

Tôi lúc này tiến lại phía bà khẽ cười rồi cúi đầu chào:

- Con chào bác!

Gương mặt người phụ nữ ấy nhìn tôi có 1 chút kinh ngạc, rồi sau đấy, chiếc chum trên tay bà rơi xuống đất, “XOẢNG” 1 tiếng, những mảnh vỡ bắn tung ra khiến tôi giật mình lùi lại mà sững sờ nhìn đến bà.

Người phụ nữ này, tại sao lại có dáng vẻ như vậy?

Chương 22

Dương nhận ra được sự kỳ lạ của bà, cũng có phần lo lắng hỏi:

- Dì Liễu, dì không sao chứ?

Người phụ nữ ấy cứ đứng bất động nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt đang dần dần chuyển sang đỏ ngàu. Cả người tôi cũng vì dáng vẻ ấy của bà mà liền trở nên căng thẳng. Khẽ đưa mắt nhìn sang Dương, anh cũng hiểu nên đi lại lay nhẹ vai bà rồi nói:

- Dì Liễu....dì Liễu...!

Bà lúc này mới sực tỉnh, vội vàng quay sang anh cười gượng 1 cái:

- A...dì xin lỗi...! 2 đứa mau vào nhà đi!

Nói rồi bà cũng quay người đi về phía bậc thang để lên nhà.

Tôi có chút khó hiểu quay sang Dương hỏi:

- Dì ấy....có vẻ không thích em!

- Bình thường dì ấy rất gần gũi, không hiểu sao hôm nay lại kì lạ như vậy. Em cũng đừng để ý quá, chúng ta vào nhà đi đã.

Tôi nghe vậy cũng chỉ gật đầu rồi theo anh đi vào.

Căn nhà sàn cũng không có gì quá cầu kì, chỉ có 1 chiếc bàn gỗ cùng vài miếng đệm ngồi, 1 chiếc sập gỗ lớn dùng làm giường. Ở giữa nhà có 1 bếp lửa nhỏ dùng để nấu.

Dì Liễu đang ngồi ở đấy loay hoay với ấm nước, tôi cũng nhanh nhẹn tiến lại phụ giúp. Dù sao mình cũng nương nhờ người ta, cái gì làm được thì cũng nên đỡ đần bà.

3 người chúng tôi ngồi quây bên chiếc bàn nhỏ, tôi cẩn thận rót nước mời bà:

- Dì uống nước!

Bà nhận lấy nó rồi cười mà nói:

- Lúc nãy dì có hơi bất cẩn 1 chút chứ không có ý gì cả, hy vọng con không để ý.

- Dạ!

Dương lúc này mới lên tiếng:

- Dì, đây là Vy, thời gian này Vy gặp 1 chút chuyện cần vắng mặt, nên con mới đưa cô ấy đến đây gửi dì 1 thời gian. Mong dì hãy xem cô ấy như con mà chiếu cố 1 chút.

- Haha...được rồi! 2 đứa rốt cuộc có quan hệ gì mà Dương nó phải dặn dò cẩn thận như vậy?

- Dạ là b......

Tôi còn chưa kịp nói hết thì Dương cũng đã lên tiếng:

- Cô ấy là người yêu con!

Tôi vẫn có chút đỏ mặt khi nghe điều đấy, nhưng lúc này, gương mặt của dì Liễu cũng cứng lại, tôi vì điều đấy mà trong đầu nảy ra bao nhiêu suy nghĩ, nhìn và gặng hỏi:

- Dì Liễu....có phải...dì không thích con...!

Vừa nghe vậy, bà liền sực tỉnh, vội vàng cười gượng 1 cái nhưng vẫn không giấu được 1 nỗi lo lắng nào đấy trong ánh mắt:

- Không....không phải đâu!.....Dì chỉ là hơi bất ngờ...lần đầu tiên thấy Dương nói chuyện có người yêu....trước giờ nó đâu yêu ai đâu.

Câu nói của bà cũng khiến tôi rời chú ý sang Dương mà tròn xoe mắt:

- Thật sao?

Dương nghe vậy lại bình thản nhìn tôi nói:

- Không phải là vì em sao?

Tôi không hiểu ý anh, chợt ngây người hỏi:

- Vì em? Liên quan gì vậy?

- Vì tôi bận đợi em!

Trống ngực tôi vì câu nói ấy của anh mà đập mạn dữ dội, 2 bên má nóng bừng lên, tôi còn đang bối rối không biết nên trả lời như thế nào thì dì Liễu đã lên tiếng giải vây:

- Được rồi, cứ để con bé ở đây với dì, con bận việc thì cứ về trước đi, không phải lo lắng nhé.

Dương nghe vậy cũng nhìn bà khẽ gật đầu 1 cái:

- Vậy nhờ dì cả nhé!

Nói rồi, anh quay sang tôi:

- Em ở tạm đây 1 thời gian, có gì tôi sẽ chủ động liên lạc.

- Dạ!
Dặn dò xong xuôi, Dương cũng ra xe rồi lái đi thẳng.

Tôi và dì Liễu đứng tiễn cho đến khi chiếc xe khuất hẳn tầm mắt mới quay vào nhà.

Dì Liễu lúc này lên tiếng:

- Con và Dương quen nhau lâu chưa?

- Dạ, mới đây thôi dì!

- Tình trạng của 2 đứa đã đi đến đâu rồi?

Tôi khẽ cười rồi trả lời bà:

- Dạ, chúng con quen nhau lâu rồi, nhưng mới tiến tới quan hệ này thôi ạ.

- Uh, tuổi trẻ....tình yêu cũng chớp nhoáng đến rồi chớp nhoáng đi thôi.

Tôi nghe vậy liền tắt hẳn nụ cười trên môi, có cảm giác như dì không thích tôi ở bên Dương thì phải. Nhưng cũng chỉ nhỏ giọng “dạ” 1 tiếng cho qua.

Dì vào nhà, đi lại phía chiếc tủ gỗ nhỏ mở ra lấy thêm 1 bộ chăn gối rồi đem lại chiếc sập đặt xuống:

- Đây là chăn gối của con, con cứ ngủ ở đây nhé!

Tôi nghe vậy cũng đi lại:

- Vậy dì ngủ đâu?

- Dì trải chiếc chiếu nằm ở góc kia là được.

- Giường to mà dì, con và dì ngủ cùng.

- Như vậy sợ con có bất tiện không?

- Dạ, không sao ạ!

Tôi cười cười nhìn bà nói, bà cũng nhìn tôi chằm chằm 1 lúc, sau đấy bỗng lên tiếng hỏi 1 câu không liên quan:

- Sợi dây chuyền con đeo....nó là của con sao?

Câu hỏi làm tôi ngây người 1 lúc, sau đấy sực tỉnh bất giác đưa tay lên cổ mình rồi kéo sợi dây đó ra:

- Dì hỏi cái này sao? Nó là do bố mẹ đeo cho con từ khi còn nhỏ. Sao vậy dì?

- À, không sao. Dì chỉ thấy thiết kế của nó có chút kì lạ.

Tôi nghe vậy khẽ cười rồi nhìn xuống nó:

- Không được đẹp mắt phải không dì. Con cũng đã từng thắc mắc với bố mẹ như vậy, nhưng họ nói nó rất quý, dặn con không được làm mất vậy nên con vẫn luôn đeo nó ở bên mình suốt những năm qua.Nghe vậy, dì bắt đầu quan tâm tôi hơn:

- Bố mẹ con ở đâu, tên gì? Làm việc gì?

Những câu hỏi về cuộc sống của tôi bắt đầu vang lên, vì là vú nuôi của Dương nên tôi cũng chẳng ngại gì mà thành thật kể hết.

Sau khi nghe mọi thứ, thái độ của dì đối với tôi có 1 chút thay đổi, tôi thấy có vẻ như dì ân cần với tôi hơn nhiều, như vậy tôi cũng cảm thấy rất vui.

Buổi tối, sau khi cơm nước xong xuôi rồi dọn dẹp, dì dẫn tôi ra ngoài chơi với dân trong bản.

Người ở đây, cứ tối đến là đốt lửa rồi quây lại trò truyện với nhau rất gần gũi.

Lúc này, 1 người phụ nữ khác đi lại phía chúng tôi nói:

- Ai đây bà Liễu!

- Cháu gái tôi ở trên phố.

- Gái thành phố đến dân bản làm gì thế?

- Cái bà này, nó đến chơi với tôi thì có gì lạ đâu.

Nói rồi dì kéo tôi đi lại phía đám người đang ngồi quanh đống lửa, sau đó giới thiệu tôi với 1 vài người bạn của dì, tôi cũng lễ phép chào hỏi họ.

Ngồi ở đấy nói chuyện 1 lúc tôi mới phát hiện ra bản thân đang trở thành tâm điểm của 1 tên con trai ngồi cách đó không xa.

Không phải tôi quá để ý mà cứ mỗi lần tôi nhìn về hướng đó lại thấy anh ta nhìn tôi chằm chằm, có chút không tự nhiên nhưng vẫn cố lờ đi.

Có điều, anh ta vẫn không chịu bỏ qua thì phải, mỗi lúc càng thể hiện rõ hơn khiến những người ngồi quanh đấy còn lên tiếng trêu ghẹo. Dì Liễu cũng nửa thật nửa đùa gán ép tôi với anh ta.

Cảm giác có chút ngại nên tôi nói mệt rồi xin phép về nhà nghỉ trước.

Trở về nằm được 1 lúc thì dì Liễu cũng về, tôi có thắc mắc nên hỏi:

- Dì, nhà mình cửa không có khoá sao?

Dì đi lại phía tôi, nằm xuống bên cạnh:

- Ở đây nhà nào cũng vậy. Dân bản lành lắm, nên cửa có mở toang cũng không có chuyện gì đâu.

- Dạ!

Tôi nghe vậy cũng không nói gì nữa, nhắm mắt lại.

Im lặng được 1 lúc thì dì lại lên tiếng:

- Vy này, dì thấy thằng Thiện nó thích con đấy.

Thiện là cái tên mà cứ ngồi nhìn chằm chằm tôi khi nãy đó. Tôi nghe vậy cũng trả lời theo phép lịch sự:

- Dì nói đùa mãi. Anh ta biết gì về con đâu mà thích.

- Cần gì phải biết đâu, tình cảm nam nữ nó tự vậy mà.

- Mà thật đi nữa thì con với Dương cũng đang quen nhau mà dì.

- Dì thấy con với Dương không hợp.

Tôi nghe vậy có chút sững người, cảm giác dì rất tốt với tôi nhưng lại có ý luôn phản đối tôi với Dương thì phải:

- Dì thấy không hợp chỗ nào ạ?

- Nhiều cái, dì nghĩ 2 đứa đến với nhau cũng không có kết quả đâu, nên dì khuyên con chỉ muốn tốt cho con thôi, vì dì thật sự quý con.

Tôi có chút không hài lòng khi nghe điều đấy nhưng cũng trả lời:

- Con nghĩ mọi chuyện cứ nên để theo tự nhiên ạ!

Nói rồi tôi cũng quay lưng về phía dì rồi nhắm mắt lại, ý tứ cũng không muốn nghe những lời như vậy nữa, mà dì thấy thế cũng không nói dì thêm.

Nằm trằn trọc 1 lúc rồi tôi cũng ngủ đi lúc nào không hay.

Trong cơn mơ màng, tôi cảm nhận được có bàn tay ai đó chạm vào người mình, lần mò trên cơ thể đi đến cổ tôi rồi dần dần lùi xuống ngực, lúc đấy tôi mới choàng tỉnh mà giật mình túm lấy cánh tay ấy mà nói lớn:

- AI!

Chương 23

1 tay tôi giữ chặt tay của đối phương, tay kia tôi vội khua tìm chiếc điện thoại, sau đó bật đèn pin lên rọi thẳng vào gương mặt của kẻ đó, thứ ánh sáng bất chợt khiến kẻ đó phải đưa tay lên che mắt lại, tôi lúc này cũng sửng sốt mà thốt lên:

- Dì Liễu!

Nói xong tôi cũng vội vàng buông tay dì ấy ra rồi lúng túng nói:

- Con xin lỗi, con tưởng có kẻ xấu lẻn vào....nhưng....nhưng mà....con thấy dì chạm vào người con.....

Bà lúc này với tay giật nhẹ công tắc điện ở gần đấy, thứ ánh sáng màu vàng yếu ớt phát ra giúp tôi nhìn rõ được gương mặt của bà hơn.

- Dì đụng phải người con sao? Dì xin lỗi! Dì ngủ là tay chân cứ vung loạn xạ như vậy, thế nên dì mới muốn lại góc kia ngủ đó.

Khi nãy, tôi thật sự cảm thấy bàn tay đó là cố tình chạm vào người tôi, hơn nữa dường như muốn tìm kiếm cái gì đó ở trên cổ tôi vậy. Bàn tay tôi lúc này bất giác đưa lên chạm vào sợi dây chuyền, trong đầu loé lên những nghi hoặc mà nhìn bà nhưng rồi cũng cười gượng nói:

- Dạ, không sao dì! Con chỉ lo có kẻ xấu lẻn vào thôi.

- Dì nói rồi, dân ở đây họ lành lắm, cũng không có trộm cắp gì đâu.

- Dạ, cũng muộn rồi, mình ngủ thôi.

Bà gật đầu 1 cái, tôi cũng nằm xuống, quay lưng lại, bàn tay vẫn nắm chắc sợi dây chuyền của mình, có nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu khiến tôi khó hiểu và trầm tư hơn.

Bà lúc này cũng tắt đèn, sau đó nằm xuống bên cạnh tôi đấu lưng lại, chỉ 1 lúc sau bên tai đã vang lên tiếng thở đều đặn, có lẽ đã ngủ say rồi, còn tôi thì vẫn trằn trọc mãi đến gần sáng mới thiếp đi.

Tiếng chiêng gõ “keng....keng....” vang lên bên tai làm tôi tỉnh giấc.

Vì đêm qua mất ngủ nên giờ tôi có chút uể oải mà ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở đi ra phía cửa ngó ra ngoài thì thấy người dân đã tụ tập đông đúc họp chợ, cái không khí sôi động đấy khiến tôi phấn chấn hơn hẳn.

Tôi đi xuống dưới, dì Liễu lúc này bưng 1 chậu nước nhỏ có vắt trên đấy 1 chiếc khăn đi lại phía tôi ân cần nói:

- Dậy rồi à? Rửa mặt đi!

Tôi nhìn bà khẽ cười 1 cái:

- Cảm ơn dì!

Sau khi vệ sinh xong xuôi, bà quay sang nói với tôi:

- Giờ dì lên đồi làm, buổi trưa sẽ không về, cơm nước dì đã nấu xong sẵn rồi. Con đói thì cứ lấy ra ăn nhé.

- Dì làm gì vậy, con có thể giúp được không?

- Không cần, mấy việc đồng áng thôi, con ở lại đây nghỉ ngơi đi.

- Vậy trưa con đem cơm lên cho dì.

- Không cần, dì có đem theo luôn rồi. Vậy nhé!

Nói rồi bà cũng quay người đi ra, cùng với 1 số dân trong bản đi hướng về phía đồi ở trước mắt.

Tôi thấy vậy cũng chỉ thở dài 1 cái rồi quay vào trong nhà, lấy điện thoại bật lên, vẫn chưa thấy cuộc gọi nào, trong lòng có chút buồn bã.

Tôi cũng rất muốn gọi cho Dương, nhưng vì lo sợ anh bận bịu giải quyết chuyện của tôi, mà tôi còn làm phiền thì rất không phải.

Thôi đành đợi anh gọi trước vậy.

Chán nản ngã người nằm xuống, tôi cầm điện thoại nghịch ngợm 1 lúc thì phía ngoài vang lên tiếng gọi:

- Dì Liễu ơi!

Tôi nghe vậy liền vội vàng đứng dậy đi ra ngoài cửa nhìn, liền nhận ra được người đang đứng đấy là tên con trai mà tối qua dì Liễu cứ nhắc mãi anh ta:

- Dì ấy lên đồi rồi, có việc gì không ạ?

- Mẹ tôi bảo qua nhà lấy cái liềm hôm nọ dì Liễu có mượn.

- Dì ấy không có nhà, khi khác anh quay lại được không?

- Giờ nhà tôi đang cần, dì ấy cắt ở trong hục kia, cô không ngại thì để tôi vào lấy.

Tôi nghe vậy cũng có chút đắn đo, dù sao cũng không phải nhà mình nên cũng không dám tự tiện, nhưng mà người ta đã nói thế, mình không chịu có phải là khó tính quá hay không.

Tôi suy nghĩ rồi cũng đi xuống dưới:

- Ở đâu để tôi lấy cho!

Anh ta chỉ về phía chiếc chum lớn dựng ở góc dưới gầm sàn:

- Ở trong đó đấy!

Tôi nghe vậy cũng đi lại theo hướng đó, đến cái chum cúi nhìn xuống thấy ngay cái liềm trong đó.

Lấy nó ra rồi quay người lại:

- Cái này phải.....!

Chưa kịp nói hết tôi liền giật mình khi thấy anh ta đã đứng ngay phía sau tôi từ khi nào, có chút đề phòng nên vội vàng tránh sang 1 bên rồi nói:

- Cái này phải không?

Anh ta nhìn nó rồi cầm lấy:

- Đúng rồi, cảm ơn cô!

Anh ta cầm nó nhưng cứ nhìn tôi chằm chằm, dường như không có ý định muốn rời đi.

Nhìn chiếc liền trong tay, tôi bắt đầu lo sợ, cố gắng lùi cách xa anh ta ra 1 chút:

- Anh còn cần gì nữa không?

Nghe hỏi vậy, anh ta mới lên tiếng trả lời:

- Cô là cháu gái của dì Liễu sao? Sao chưa nghe thấy dì ấy nhắc bao giờ.

Thấy hỏi vậy, tôi cũng trả lời:

- Tôi là bạn gái của cháu dì ấy. Hôm qua anh ấy cod đi cùng tôi đến đây.

Vốn là mục đích để anh ta đừng cố làm phiền tôi nữa, nhưng không ngờ nghe xong ánh mắt anh ta trở nên dữ tợn hơn, tay cầm cái liềm hình như dùng sức rất mạnh nên những đường gân nổi cộm lên trông khủng khiếp. Phải nói là lúc này tôi đã chuẩn bị sẵn tư thế để bỏ chạy rồi ấy, nhưng anh ta lại lên tiếng:

- Cháu trai? Có nghe qua cũng thấy vài lần rồi.Tôi nghe vậy cũng chỉ cười gượng, còn đang định nghĩ nên làm gì để đuổi anh ta đi thì bất chợt chuông điện thoại vang lên. Tôi vịn vào đó mà nói:

- Xin lỗi, nếu anh không còn cần gì thì tôi đi nghe điện thoại 1 chút.

Nói xong, không đợi anh ta đáp trả tôi cũng vội vàng bỏ đi lên nhà luôn, trống ngực vị sợ mà cũng còn đập mạnh khủng khiếp.

Lúc này nhìn cái tên được lưu trên điện thoại từ lúc nào, tôi lại khẽ cười 1 cái rồi bắt máy:

- Em nghe!

Giọng nói trầm ấm vang lên từ đầu bên kia:

- Thế nào, đêm qua ngủ lạ chỗ, có ngon không?

Vì không muốn anh thêm lo lắng nên tôi cũng chỉ cười nói:

- Mọi thứ đều rất tốt. Không gian ở đây cũng rất yên tĩnh, thoải mái, thật sự rất cảm ơn anh!

- Chỉ cần em thấy tốt là được rồi! Tôi có nhờ Linh cầm đến cho em ít đồ cá nhân, cùng đồ ăn sẵn. Nếu khẩu vị ở đó không hợp thì còn có cái cho e đổi bữa.

- Không cần đâu, mọi thứ ở đây đều rất tốt mà.

- Được rồi, tôi đã dặn Linh rồi, nó đi từ sáng chắc cũng sắp đến nơi rồi đấy. Vậy em nghỉ ngơi đi.

Thấy anh định tắt máy, tôi cũng vội vàng nói:

- Dương, chuyện....chuyện....của em.....

Chỉ cần nghe tôi nói vậy, anh đã hiểu ý mà lên tiếng:

- Đừng lo lắng quá, tôi đang giải quyết rồi, e đợi thêm 1 thời gian nữa, tôi sẽ đón em về!

Chỉ cần nghe vậy, tôi cũng thấy yên lòng, khẽ mỉm cười 1 cái:

- Cảm ơn anh!

- Được rồi, nghỉ ngơi đi, có gì tôi sẽ liên lạc cho em!

Sau câu nói ấy, anh cũng tắt máy luôn. Tôi còn đang định dặn anh đừng vì chuyện của tôi mà bỏ bê bản thân quá nhưng mà thôi, để khi khác vậy.

Lúc đấy nghe có tiếng động ở phía ngoài, tôi cũng vội đi ra cửa nhìn, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của tên con trai kia cũng đang nhìn lên, sau đó anh ta quay người rời đi.

Tự nhiên tôi có cảm giác sợ cái nhìn của anh ta khủng khiếp.

Khi trời đổ về trưa, tiếng xe ô tô chạy vào rồi dừng lại ngay trước nhà, tôi đoán ngay được có lẽ là con bé Linh nó đến nên cũng vội vàng đi ra.

Đúng lúc con bé vừa mở cửa taxi xuống, 2 tay xách lỉnh kỉnh mấy túi đồ, vừa nhìn thấy tôi liền cười rõ tươi:

- Chị Vy!

Tôi xuống rồi đi lại đỡ giúp Linh mà nói:

- Anh Dương gọi cho chị nói nhờ me đem đồ đến. Ngại quá, phiền em rồi!

- Không phiền, không phiền. Sớm muộn gì cũng là người 1 nhà mà.

Tôi nghe vậy có chút đó mặt, cố lảng đi mà nói:

- Mệt không? Vào nhà nghỉ ngơi đã!

- Dì Liễu có nhà không chị?

- Dì ấy lên đồi rồi!
- Vậy thôi, em cũng về luôn đây. Buổi chiều em còn có tiết học.

Nghe nó nói vậy tôi cũng không gượng ép nữa:

- Vậy đi đường cẩn thận nhé!

- Dạ!

Nói rồi, con bé quay người trở lại xe, nhưng tôi sực nhớ ra 1 điều nên nói với theo:

- À Linh, nhớ để ý anh Dương giúp chị nhé, chị sợ anh ấy làm việc quá sức.

Nghe vậy, Linh quay lại nhìn tôi, gương mặt con bé có 1 chút khác lạ, nó định nói gì đó nhưng rồi lại thôi:

- Em biết rồi!

Thấy có gì đó không ổn, tôi vội đi lại gần:

- Có chuyện gì sao?

- Thực ra chuyện của chị....

Nói đến đấy nó bỗng nhiên thở dài, sau đấy tiếp lời:

- Thôi, để anh:em tự nói với chị!

Dứt lời, nó cũng ngồi vào xe rồi nói bác tài xế lái trở về nhà luôn, tôi cũng chỉ kịp nói với theo:

Y

- Linh, nhớ quan tâm anh Dương 1 chút nhé!

Đợi khi chiếc xe đi khuất, tôi mới quay trở vào nhà, lúc này lại mới nghĩ đến sắc mặt của Linh, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cầm điện thoại trên tay, mấy lần cứ muốn bấm gọi lại thôi. Nhưng mà nếu anh đã nói vậy, tôi cũng không nên làm anh suy nghĩ thêm nhiều nữa.

Tôi xếp gọn đồ lại, rồi đi về phía chiếc sập nằm xuống, nghịch ngợm 1 lúc rồi ngủ đi lúc nào không hay.

Tiếng cãi nhau ở phía ngoài đánh thức tôi, tỉnh dậy nhìn thấy trời đã bắt đầu tối, tôi đi ra ngoài thì thấy dì Liễu đang đứng nói qua nói lại với 1 số người.

Vội vàng đi ra:

- Dì Liễu, có chuyện gì vậy ạ?

Dì lúc này có chút bực bội nhìn sang tôi nói:

- Nãy ở trên đồi, bà Ban có khoe với gì mới được con trai mua cho sợi dây, dì có mượn xem rồi trả lại rồi. Bà ấy để đâu không biết lại đổ cho dì chưa trả.

Vừa nghe vậy, người phụ nữ đang đứng đối diện dì cũng lên tiếng:

- Bà chưa trả cho tôi mà.

- Tôi trả rồi, bà làm rơi ở đâu đó thôi.

Thấy 2 người cứ nói qua, nói lại, tôi cũng lên tiếng:

- Hay giờ chúng ta lại chỗ đó tìm xem có rơi không.

Nghe vậy, dì Liễu hậm hực 1 lúc rồi cũng gật đầu.

3 người chúng tôi đi về phía đồi, lên được đến nơi thì trời cũng đã tối đen hẳn, tôi phải dùng đèn pin điện thoại mới thấy đường.

Vừa đi vừa tìm, phút trước phút sau không hiểu sau tôi đã bị lạc khỏi dì Liễu.

Quay người nhìn 4 phía đều tối đen mà có chút lo sợ gọi lớn:

- Dì Liễu!

Đáp lại tôi chỉ là tiếng vọng lại, cùng tiếng gió thổi vút khiến tôi nổi da gà.

Buổi tối ở trên đây, nhiệt độ thấp hơn, cả người khẽ run lên vì lạnh, tôi cố định hướng lại lối đi cũ để men theo tìm đường về, nhưng có vẻ như càng đi càng thấy sai:

- Dì Liễu!

Vẫn không có tiếng đáp trả lại, nhưng 1 lúc sau có 1 âm thanh xào xạc phát ra trong phía bụi cây ở trước mặt, tôi đưa ánh đèn pin về phía đó mà nói:

- Dì Liễu phải không?

Đáp lại tôi, bụi cây đó bỗng im bặt hẳn, tôi bắt đầu lo sợ cố gắng tìm đường đi trở lại.

Nhưng khi tôi vừa quay lưng đi, thì tiếng xào xạc lại vang lên, chỉ cần quay lại soi đèn pin về phía đó thì lại không có gì.

Trong đầu lúc này xuất hiện 1 mới suy nghĩ tiêu cực, tôi sợ hãi bắt đầu quau người đi nhanh hơn, tiếng xào xạc ấy lại vang lên, linh cảm như có người đi theo mình, tôi tắt đèn pi bắt đầu chạy về hướng khác cho dù không biết lối đấy dẫn về đâu.

Tôi lúc này không thể nghĩ được gì, nỗi sợ lấn át hết cảm xúc, nhưng bàn tay cầm chiếc điện thoại vẫn cố bấm gọi cho Dương.

Nhưng đúng là ông trời không giúp, ở nơi này điện thoại sóng rất yếu, gần như là không thể bắt được, tôi vẫn cố gắng bấm gọi rất nhiều lần, bàn tay mỗi lúc 1 run lên, hơi thở cũng trở nên gấp gáp vì chạy đã thấm mệt.

Rất nhiều lần sau đó, tiếng chuông cũng được vang lên, tôi mừng đến ứa nước mắt, trong đầu chỉ cố lẩm nhầm “bắt máy đi, bắt máy đi”:

- Alo!

Vừa nghe được giọng anh, tôi vội vàng nói:

- Dương à, em.....

Chưa kịp nói hết, những tiếng “tút....tút...” đã cắt nhang, tôi nhìn xuống màn hình, lại mất sóng.

Tôi dừng lại ở vị trí khi nãy, cố tìm lại sóng rồi bấm gọi nhưng không được.

Cùng lúc đấy, có tiếng bước chân chạy đến, tôi vội vàng nhìn xung, thấy 1 cái tảng đá ngay đây liền chạy lại nấp sau đó, cả người vẫn run lên cầm cập vì lạnh vì sợ, nước mắt cũng thi nhau chảy ra, tôi phải dùng tay bịt chặt miệng mình để ngăn đi những âm thanh thút thít.

Chương 24

Tiếng bước chân mỗi lúc một rõ dần, tôi sợ đến mức ngay cả thở cũng không dám nữa. Đôi mắt mở căng hết cỡ, bàn tay ướt đẫm vì nước mắt.

Hơi thở hồng hộc của kẻ đuổi theo kia vang lên rõ giữa khoảng không hiu quạnh, tiếng bước chân dừng lại ở ngay vị trí trước tảng đá, tôi run rẩy khẽ quay người lại ngó lên nhìn, chỉ thấy 1 bóng đen hoà lẫn với màn đêm.

Bóng người đứng đó dường như đang thăm dò, cho đến khi tôi thấy kẻ đó khẽ xoay người, như 1 phản xạ ngồi thụp xuống, trong đầu không ngừng cầu nguyện.

May mắn thay chỉ 1 lúc sau, tiếng bước chân cũng chịu rời đi, cho đến khi không gian chỉ còn âm thanh của tiếng gió, tôi mới dần dần ngó nhìn lên, tất cả chỉ là 1 khung cảnh heo hút đến đáng sợ.

Lúc này, tôi bật đèn pin của chiếc điện thoại lên, lối đi thấy rõ hơn nhưng 4 hướng đều là khoảng không trống vắng như vậy, không thể tìm thấy đường về, mà trời mỗi lúc 1 lạnh hơn, tôi không biết mình nên đi về đâu nữa.

Cơn gió đêm thổi lùa qua, đôi vai gầy khẽ run lên, đảo mắt nhìn xung quanh rồi lại bất lực ngồi xuống núp sau tảng đá, ít ra điều này cũng giúp tôi bớt lạnh hơn 1 chút.

Đêm càng sâu, cơ thể tôi càng trở nên đuối sức, nhiệt độ thấp khiên toàn thân như muốn đóng băng, tôi ngồi thu lại, 2 tay vòng ôm lấy thân mình, đôi mắt gần như muốn rũ xuống mà run rẩy nói:

- Dương.....em lạnh quá....chắc không trụ nổi nữa rồi!

Tôi cứ ngồi đấy lẩm bẩm như vậy, cho đến khi đôi mắt mệt mỏi nhắm lại, cả người lả đi, tôi gục xuống đất rồi chìm lặng trong khoảng đen vô tận.

Trong cơn mê man đấy, cảm nhận cả người được ai đó nhấc bổng lên, hơi ấm quen thuộc bao trùm khiến tôi dễ chịu hơn hẳn.

Tôi không biết mình đã mê man trong bao lâu, chỉ cho đến khi bên tai vang lên những tiếng động nhỏ của đồ vật va vào nhau, tôi mới khẽ động đậy mí mắt rồi dần dần mở ra.

Trước mặt là trần nhà được được lợp mái lá, tôi lúc này mới biết bản thân đã được đưa về nhà của dì Liễu, khẽ cựa nhẹ người 1 cái rồi quay đâu nhìn sang, đập vào mắt là gương mặt làm tôi hoảng sợ mà hét lên 1 tiêng rồi ngồi dậy thu người lại:

- Sao lại là anh?

Dì Liễu lúc này đang ở ngoài nhà liền vội đi lên:

- Vy, con tỉnh rồi à?

Tôi quay sang nhìn bà, nét mặt vẫn còn chút lo sợ mà nói:

- Dì Liễu, sao anh ta lại ở đây?

Bà nghe vậy nhìn tôi hỏi:

- Con không nhớ gì sao?

Câu hỏi đó làm tôi khó hiểu:

- Đã xảy ra chuyện gì ạ?

- Hôm qua lúc con lên đồi tìm đồ với dì, không cẩn thận đi lạc, dì tìm con mãi không được bèn quay về nhờ Thiện nó đi tìm con, là thằng bé đưa con về đây.

Tôi nghe vậy liền sửng sốt nhìn sang Thiện, là anh ta đưa tôi về thật sao?

Không đúng, cảm giác khi đó không phải vậy, mặc dù khi ấy tôi không đủ nhận thức nhưng ít ra tôi vẫn cảm nhận được đó là 1 sự quen thuộc, chắc chắn không phải là anh ta.

- Là anh đưa tôi về thật sao?

Anh ta không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm, dì Liễu lúc này chen vào:

- Là Thiện đưa con về thật mà. Thằng bé nó thông thạo đường trên đồi nên dì mới nhờ nó đấy. Nó tìm được con lúc đó cả người con đang run lên cầm cập vì lạnh, còn mê man nữa.

Mặc dù tôi không tin lắm, nhưng dì Liễu đã nói như vậy, tôi vẫn nên có lễ nghĩa 1 chút:

- Cảm ơn anh!

Nói rồi tôi lại quay sang bà hỏi:

- Dì Liễu, anh Dương có đến đây không?

- Dương sao? Nó không đến nhưng nó có gọi cho con, dì nghe máy có bảo với nó là con không sao nên nó cũng yên tâm rồi.

- Anh ấy không đến thật sao?

Bà nhìn tôi khẽ lắc đầu 1 cái, điều đấy khiến tôi có chút thất vọng. Lúc đấy tôi vẫn cứ nghĩ là anh, nhưng trách sao được, đường đi cũng xa và vất vả, hơn nữa Dương còn bận giải quyết chuyện của tôi, những việc như thế này cũng không nên làm phiền anh ấy.

Tôi mệt mỏi nhìn bà mà nói:

- Dì bảo Thiện về đi, con muốn nghỉ ngơi, anh ấy cứ ngồi đây như vậy, con cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Bà nghe vậy gật đầu rồi quay sang anh ta nói:

- Thiện, con cũng mệt rồi, về nhà nghỉ đi. Dì cảm ơn nhé!

Anh ta nhìn tôi chằm chằm 1 lúc rồi cũng đứng dậy đi ra ngoài, cái tên con trai này mặc dù chưa làm hại gì tôi nhưng sao anh ta cứ tạo cho tôi cảm giác sợ hãi đến mức không dám nhìn.Khi anh ta đi khuất, tôi cũng nằm xuống kéo chăn lên chùm kín người, dư âm của đêm qua vẫn còn vương lại khiến cơ thể có chút đuối sức.

- Con mệt muốn ngủ 1 lúc, dì không cần phải gọi con dậy ăn cơm đâu. Khi nào con dậy, con sẽ ăn sau.

Đáp lại lời tôi là tiếng bước chân rời đi, tôi sau đấy vì mệt nên cũng thiếp đi luôn.

Từ ngày hôm ấy, Dương không thấy liên lạc với tôi, tôi cũng muốn gọi cho anh nhưng sợ anh bận lại thấy phiền toái nên cũng thôi.

Cho đến khi 1 tuần trôi qua trong sự im lặng của anh như vậy, tôi quyết định gọi.

Từng hồi chuông vang lên nối tiếp nhau rồi lại tắt lịm không có tín hiệu nào. Tôi vẫn tiếp tục gọi lần thứ 2, rồi lần thứ 3, thật may lần này đã có tín hiệu bắt máy, tôi khẽ cười 1 cái thì giọng nói con gái ở đầu bên kia vang lên:

- Ai vậy?

Nụ cười trên môi tôi tắt hẳn, cổ họng cũng cứng lại. Tôi từ từ đưa chiếc điện thoại ra trước mắt, đồng hồ trên đó hiện 22h tối, giọng nói từ đó vẫn vang lên rõ rệt:

- Alo, ai đấy?

Lúc này, giọng của Dương vang lên qua điện thoại:

- Ai cho phép cô tự ý đụng vào điện thoại của tôi?

- Em thấy chuông kêu rất nhiều lần nên mới nghe giúp anh.

- Đưa cho tôi!

Vừa nghe được câu đấy, tôi liền vội tắt máy, không hiểu sao tôi lại có hành động chột dạ như vậy, có lẽ sự xuất hiện của cô gái kia khiến tôi phải trốn tránh anh.

Chuông điện thoại của tôi sau đấy vang lên, là Dương gọi lại. Tôi vội vàng đi lại phía của dì Liễu đưa cho bà nói:

- Dì nói là cháu ngủ rồi!

Bà nghe vậy nhìn tôi 1 cái rồi cũng nhận lấy nó mà bắt máy:

- Dương à, dì Liễu đây!

- .....

- Ừ, Vy nó ngủ rồi con ạ!

- ....

- Vậy à? Dì không rõ nữa, giờ nó ngủ rồi, không tiện gọi dậy, có gì mai dì bảo nó gọi lại cho con.- ...

- Uh, dì biết rồi!

Sau câu đấy bà cũng tắt máy rồi trả điện thoại cho tôi mà nói:

- 2 đứa giận nhau sao?

Tôi cầm lấy nó rồi cười gượng 1 cái mà lắc đầu:

- Không, con thấy mệt nên không muốn nói chuyện với anh ấy!

Nói rồi, tôi cũng đi lại phía chiếc sập nằm xuống, quay mặt vào vách tường, trong lòng lúc này có 1 tảng đá đè nằng xuống đến khó chịu, khó chịu tới mức lồng ngực tức nghẹn không thở được.

Thật sự là tôi muốn hỏi anh cô gái đó là ai? Tại sao thời gian qua không liên lạc với tôi?

Nhưng tôi lại sợ câu trả lời không nằm trong tầm kiểm soát của tôi, vậy nên bản thân sinh ra 1 sự tránh né vô điều kiện.

Cả đêm hôm đấy tôi trằn trọc không thể nào ngủ được, trong đầu hiện lên muôn vàn những suy nghĩ không được mấy tích cực. Vậy nên kết quả của việc đó là đôi mắt thâm quầng như gấu trúc vào sáng mai.

Tôi chán nản tới mức không buồn dậy vệ sinh mặt mũi, đầu tóc, cũng không có tâm trạng ăn uống gì, cứ nằm lì như vậy qua sáng rồi qua trưa.

Đến khi trời đổ về chiều, tiếng động cơ xe chạy đến rồi dừng lại ở bên ngoài khiến tôi phải ngồi bật dậy, như 1 phản xạ liền chạy vội ra ngoài cười nhìn, nhưng thất vọng khi tiếng xe đó không phải là xe của Dương. Nhưng người bước xuống xe lúc này là Linh, em gái anh.

Con bé vừa bước xuống, dì Liễu đã tươi cười chạy lại tay bắt mặt mừng:

- Linh, lâu quá mới gặp được con, con càng lớn càng xinh gái.

Con bé nhìn bà cười rồi vội vàng nói:

- Dì Liễu, chị Vy đâu?

- Vy nó đang ở trên nhà!

Nghe thấy nó tìm tôi, tôi cũng vội đi xuống, cố gượng nở 1 nụ cười tự nhiên mà nói:

- Linh, em đến chơi với chị sao?

Vừa nghe thấy tiếng tôi, con bé liền chạy lại túm lấy cánh tay tôi kéo đi:

- Nhanh lên, đi với em!

Không hiểu chuyện gì nên tôi giật tay lại:

- Có chuyện gì thế?

Nó nhìn tôi thở dài 1 cái rồi lại túm lấy cánh tay tôi nói:

- Không có thời gian đâu, lên xe rồi em giải thích.

Nhìn điệu bộ nó như vậy, tôi càng thắc mắc. Linh nó kéo tôi lại xa nhưng tôi khựng lại rồi gỡ tay nó ra:

- Có chuyện gì thì em nói ở đây đi, Dương bảo chị thời gian này không nên xuất hiện ở bên ngoài.

Linh nghe vậy gương mặt khẽ nhăn lại rồi chép miệng nói:

- Trời ạ! Giờ không còn quan trọng chuyện đó nữa rồi. Chuyện quan trọng bây giờ là anh Dương sắp thành chồng của người ta rồi, chị có đi không?

Câu nói của Linh làm tôi chết sững, 2 hốc mắt không hiểu vì sao trở bên đỏ hoe, khoé miệng khẽ mấp máy:

- Em nói sao?

- Còn trăng sao gì nữa, đi với em nhanh lên không là không kịp.

Nói rồi nó túm tay tôi kéo vào xe nhưng cùng lúc đó, cánh tay kia của tôi cũng bị 1 lực giữ lại.

Tôi quay đầu nhìn dì Liễu với gương mặt ngỡ ngàng, bà lúc này nhìn tôi nói 1 cách nghiêm túc:

- Vy, nếu đó là quyết định của thằng Dương thì tốt nhất con đừng nên đến đó, điều đấy chỉ khiến con thêm tổn thương và đáng thương hơn trước mặt thằng bé thôi!

Chương 25

Vừa nghe dì Liễu nói vậy, cái Linh cũng liền lên tiếng:

- Không phải đâu chị Vy. Anh em quyết định đi tới bước này là vì chị cả đấy.

Tôi nghe vậy lại càng trở nên khó hiểu:

- Vì chị? Ý của em là sao?

Linh nó thở hắt ra rồi chép miệng gãi đầu bứt tóc:

- Trời ạ! Để em nói ngắn gọn như này. Vì để giải quyết xong vụ án của chị, anh em chỉ còn cách lấy con gái của ông Giám đốc công an tỉnh. Chỉ có như vậy chuyện của chị mới giải quyết êm xuôi được. Sau khi anh ấy có quyết định này, em đã lên tiếng gàn rất nhiều nhưng anh ấy không chịu nghe. Em hiểu anh ấy hơn ai hết, em biết anh ấy thích chị. Nếu vậy thì anh ấy lấy người khác thì chỉ khiến cả 3 thêm khổ thôi. Giờ chỉ có chị mới làm anh trai em thay đổi quyết định. Chúng ta mau đi đi, ngày mai là ngày tổ chức hôn lễ rồi!

Nghe xong những lời đó, cả cơ thể tôi cứ như 1 bản năng mà bước về phía trước, nhưng lúc này cả người bị lực mạnh kéo giật lại phía sau, dì Liễu gắt gao túm lấy 2 bả vai tôi mà nói:

- Vy, con hãy suy nghĩ cho kỹ đi. Dương nó làm thế là vì con, nếu bây giờ con làm việc theo trái tim của mình thì mọi chuyện chắc chắn sẽ không thể như con mong muốn. Nếu như Dương không lấy cô gái đó, chuyện của con không được giải quyết, con nên biết kết cục của con là gì. Nếu con ở lại đây con sẽ có tự do, nhưng nếu con đi đến đó, con sẽ chẳng có gì, kể cả là Dương.

Câu nói của bà đánh vào nhược điểm của tôi, đôi chân tôi theo đó cũng khựng lại. Bà nói không phải là không có lý, nếu như vụ án của tôi không thể giải quyết, tôi không biết bản thân mình phải đối mặt với mức hình phạt như thế nào.

Nhưng nếu như lần này tôi không đi, tôi sợ sẽ mất anh mãi mãi. Tôi sợ bản thân mình phải 1 lần nữa chứng kiến người mình yêu trong âu phục chú rể sánh bước bên cạnh 1 cô dâu khác không phải tôi. Tôi sợ 1 lần nữa, người đến trước như tôi lại phải chấp nhận làm kẻ đến sau.

Từ ngày gặp anh đến hôm nay, từ những gì anh làm cho tôi, những lời anh nói, những cư xử và hành động của anh, khiến tôi nhận ra, cuộc đời mình có thể bỏ lỡ bao nhiêu người đàn ông cũng được, nhưng tuyệt đối không thể bỏ lỡ anh.

Tôi chấp nhận những kết quả không mong muốn của sau này, để đổi lấy 1 lần đứng trước mặt anh giữ chặt bàn tay ấy mà nói “nếu anh thânt sự tin chúng ta có duyên phận, vậy em không cần anh làm bất cứ điều gì cho em cả, ngoài việc xin anh 1 chuyện....là hãy chờ đợi!”

Tôi gỡ cánh tay của dì Liễu ra, rồi hạ giọng nói:

- Dì Liễu, nếu có được tự do mà không có anh ấy, vậy thà con nhốt mình trong ngục tối. Bởi vì, từ khi gặp anh ấy, con mới tìm thấy được ánh sáng cho cuộc đời mình.

Nói rồi, tôi cũng đi lại xe ngồi vào, cái Linh thấy vậy cũng theo sau.

Chiếc xe lăn bánh rời đi, tôi vẫn còn thấy gương mặt lo lắng của dì Liễu.

Tôi không biết được tại sao bà lại có thái độ như vậy, bà dường như không muốn tôi có bất cứ liên quan nào đến Dương vậy nhưng đối với tôi lại không có sự chán ghét nào. Thật kỳ lạ!

Chiếc taxi đi cùng Linh đến bản bây giờ đang tăng tốc trở về, tôi ngồi trong xe lòng nóng như lửa đốt, 2 bàn tay đan vào nhau mà hỏi Linh:

- Giờ anh ấy đang ở đâu?

- Đang ở nhà bố em. 2 gia đình cùng nhau ăn cơm. Bây giờ chúng ta đi thẳng đến đó luôn.

Tôi nghe vậy lại càng trở nên căng thẳng:

- Bố em không thích chị, đến đó có tiện không?

- Chị yên tâm, đã có em hậu thuẫn. Dù như thế nào thì em vẫn đứng về phe chị.

Tôi nghe vậy nhìn con bé khẽ cười mỉm 1 cái:

- Linh, cảm ơn em!

- Được rồi, từ sau khi mẹ em mất, anh em trở nên sống khép kín hẳn. Bạn bè ngoài cái bà cô Yến kia ra thì chẳng có ai, cũng không để mắt tới cô gái nào cho đến khi gặp chị. Em chỉ muốn anh em sống thật với tình cảm của mình.

- Em là 1 cô gái rất hiểu chuyện.

Con bé nghe vậy lại khẽ cười:

- Anh em vẫn luôn bảo em trẻ con và phiền phức.

- Vậy tức là trong mắt anh ấy, em vẫn là cô gái cần được bao bọc.

Nghe vậy nó nhìn tôi cười cười, sau đó ngả lưng vào thành ghế nhắm mắt lại:

- Đường đi còn dài nữa, chị chợp mắt 1 lúc tí còn lấy sức mà tranh đấu.

Thấy con bé như vậy tôi chỉ mỉm cười 1 cái, còn tôi thật ra chẳng có tâm trạng ngủ nghỉ gì.

Thời gian lúc này sao trôi qua lâu khủng khiếp đến như vậy, mãi cho tới khi trời tối hẳn, chiếc xe mới dừng lại ở trước cánh cổng to khá quen mắt.

Trả tiền taxi, sau đó bước xuống xe. Linh đi lại phía cổng nhấn chuông.

1 lát sau, 1 bóng người phụ nữ hớt hải đi ra mà nói:

- Linh, cháu về sao, thật mừng quá. Gia đình hôm nay lại đông đủ rồi!Nói rồi, người giúp việc ấy mở vội cánh cổng, con bé không nói gì chỉ im lặng kéo tôi vào, bà ấy thấy vậy lại hỏi:

- Linh, cô ấy....!

Con bé nắm chặt tay tôi rồi trả lời:

- Bạn cháu!

Nói xong, nó cũng kéo tôi đi thẳng tuột vào bên trong, hướng thẳng đến phòng ăn, nơi đang có tiếng trò truyện ồn ào mà lại gần:

- Đông đủ thế này mà không gọi con này 1 tiếng sao?

Linh vừa noid vậy mọi ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.

Dương lúc này đứng bật dậy:

- Vy, sao em lại đến đây?

Vì tình huống quá cấp bách nên tôi trở nên lúng túng:

- Em....em....

Khi tôi còn đang không biết nên trả lời như thế nào thì Linh liền kéo tôi đi lại phía Dương:

- Chị ấy có chuyện muốn nói với anh.

Lời vừa dứt thì bố Dương liền lên tiếng:

- Có chuyện gì thì đây cũng không phải là lúc nói. Không thấy đang có cả bên thông gia ngồi đây sao? Linh, nếu con đến để chung vui thì ngồi xuống, còn đến để phá đám thì mau đưa cô ta ra ngoài đi.

- Sao? Có phải vừa lòng ông rồi đúng không? Anh đồng ý kết hôn với con gái của Giám đốc công an tỉnh, vậy là chỗ đứng của ông trong xã hội ngày càng cao rồi!

Lời vừa dứt, ông liền đập mạnh tay lên bàn:

- Hỗn xược, con có còn coi ai là người lớn nữa không?

Dương thấy vậy cũng lên tiếng:

- Linh! Đây không phải là chuyện của em!

Có bé có chút hậm hực cố nén cơn giận xuống rồi nói:- Hôm nay tôi đến đây không phải để phá đám vậy nên tôi sẽ im lặng nhường quyền nói cho người bên cạnh.

Nói rồi con bé khẽ giật nhẹ cánh tay tôi, tôi thấy vậy có phần lúng túng nhìn anh:

- Em nghe nói.....anh sắp kết hôn?

Gương mặt anh phút chốc bỗng trở nên sững lại, trong cái ánh mắt in hằn 1 nỗi thống khổ dày vò, cái nhìn ấy khiến lồng ngực tôi đau nhói, giọng nói trở nên lạnh nhạt:

- Phải!

2 hốc mắ tô đã đỏ hoe, chẳng mấy chốc đã trở nên lưng tròng nước:

- Là vì em phải không?

Dương nhìn tôi im lặng 1 hồi rất lâu rồi mới trả lời:

- Không hẳn!

Nước mắt đã bắt đầu không tự chủ chảy dài xuống, bàn tay tôi run run túm lấy cánh tay áo anh rồi nói:

- Dương, khổ bao nhiêu, vất vả như thế nào em cũng chịu được...chỉ cần anh chịu đợi em...

- Vy, em đừng......

- Em biết cuộc sống này vốn không công bằng, ông trời đã định sẵn em phải chịu thiệt, em có thể chấp nhận. Nhưng nếu phải từ bỏ anh vậy khác nào em từ bỏ cuộc đời mình!

Anh nhìn tôi bằng đô mắt có phần sửng sốt:

- Vy....!

Không để cho anh nói hết, tôi lại lên tiếng:

- Dương, em yêu anh! Nếu như anh cũng yêu em...vậy hãy nắm tay em đi ra khỏi đây.

Không gian chìm vào 1 khoảng tĩnh lặng, mọi thứ trở nên lắng đọng lại dường như tất cả đang muốn lắng nghe câu trả lời của anh.

Bàn tay Dương khẽ cử động, rồi dần dân đưa lên, giọng nói trở nên trầm ấm:

- Vy, anh.....

Lời chưa kịp nói ra hết, thì 1 thanh âm khác cắt ngang:

- KHÔNG ĐƯỢC!

Tất cả chúng tôi đều chuyển tầm mắt đến nơi vừa phát lên tiếng, tôi khẽ nhíu mày mà nói:

- Dì Liễu!

Bà đi lại phía chúng tôi, nét mặt có phần căng thẳng, đôi mắt trở nên đỏ ngàu, sau đó khó khăn lắm mới có thể lên tiếng:

- 2 Đứa không thể đến với nhau!

Dương nghe vậy cũng nhìn bà mà hỏi:

- Dì Liễu, dì có ý gì?

Những hàng nước mắt bắt đầu rơi xuống trên gương mặt đã có nhiều nếp nhăn của bà, giọng bà cũng trở nên run rẩy:

- Là lỗi của dì, tất cả là lỗi của dì! Dì xin lỗi!

- RỐT CUỘC LÀ DÌ MUỐN NÓI GÌ?

Dương đã mất kiên nhẫn mà gắt lên, bà lúc này hướng đến chúng tôi, khoé miệng khẽ mấp máy rồi phát ra 1 âm thanh nhỏ nhưng đủ để tất cả những con người ở đây đều nghe thấy rõ:

- 2 đứa....là anh em!....(Nói đến đây, giọng bà run run hơn, nước mắt lại chảy ra nhiều hơn).... Vy, nó mới chính là em gái ruột của con Dương àh?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau