NGƯỜI ĐẾN TRƯỚC THÀNH KẺ ĐẾN SAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Người đến trước thành kẻ đến sau - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

2 tay tôi túm chặt lấy tay cầm dao của tên đấy, dùng sức để chống đỡ, không hiểu sao trong đầu lại nghĩ đến Dương, hi vọng anh ấy xuất hiện. Lúc này, khoảng cách của cả 2 cận kề nhau. Tên đấy mặc 1 cái áo khoác có mũ đội lên đầu, mặt bịt khẩu trang, tôi chỉ nhìn thấy được đôi mắt, nhưng vẫn có thể ngờ ngờ nhận ra được:

- Là con Thư sai mày phải không Quân? Chúng mày sợ tao nói ra bí mật...rằng đứa con trong bụng Thư không phải của anh Hiếu phải không?

Hắn vừa nghe vậy liền trừng mắt nhìn tôi, sau đó dùng sức đẩy tôi vào bức tường, con dao dần dần chĩa thẳng về phía ngực tôi, dù tôi đã cố dùng sức để cản lại nhưng mũi dao vẫn cứ lại gần từng chút một.

Vừa may lúc đấy, có 1 bóng người đàn ông xuất hiện chạy đến

- Vy!

Tiếng gọi ấy làm rời sự chú ý của hắn, tôi lợi dụng lúc này đẩy hắn ra rồi chạy về phía anh, thì bất chợt Dương lên tiếng:

- Vy, cẩn thận!

Anh chạy đến ôm chầm lấy tôi rồi xoay vòng lại, lúc đấy tôi kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt lên, sau đấy liền quay người lại, thằng Quân đã bỏ chạy đi, con Dương lúc này gương mặt nhăn lại, trên vai anh còn cắm 1 con dao khiến tôi khiếp sợ mà ứa nước mắt, run rẩy nói:

- Dương...Dương...anh...anh...chúng ta đến bệnh viện...nhanh lên!

Miệng nói vậy nhưng chân tay luống cuống đến mức còn không bước đi nổi, nước mắt cũng đã chảy dài xuống.

Dương lúc này vòng tay quay vai bịt lấy vết thương rồi thở gấp nhìn tôi nói:

- Không sao đâu, chúng ta đi bệnh viện, em đỡ được tôi không?

Tôi nghe vậy mới hốt hoảng gật đầu, rồi đi lại vòng tay qua eo đỡ lấy anh dìu đi ra ngoài rồi bắt 1 chiếc taxi đi thẳng đến bệnh viện.

Máu từ trên bả vai chảy xuống làm ướt đẫm cả lưng áo rồi nó thấm vào tay tôi, tôi cảm nhận được 1 mùi tanh nồng mà cánh tay không ngừng run lên bấu chặt vào hông anh.

Cho đến khi y tá cùng bác sĩ đỡ anh vào phòng cấp cứ, đôi chân tôi đã cứng đơ đứng trước cánh cửa phòng, kinh sợ nhìn xuống bàn tay đã sớm nhuộm đỏ mà khóc nấc lên:

- Làm ơn...anh nhất định đừng có chuyện gì.

Vào cái giây phút bất lực đứng trước phòng cấp cứu, tôi mới nhận ra được những hình ảnh của anh trước đó. Chính vì anh luôn xuất hiện vào những lúc tôi gặp chuyện vậy nên bản thân tôi đã sớm đặt anh vào trong mọi suy nghĩ mà không nhận ra.

Cái khoảnh khắc anh ôm chầm lấy tôi rồi đỡ lấy con dao, cảm giác đau xé da thịt lan sang tôi, tôi mới biết anh quan trọng cỡ nào.

Chỉ là thời gian qua tôi cố chấp với mọi thứ nên dấu nhẹm thứ cảm xúc ấy vào 1 góc khuất. Giờ thì tôi hiểu rồi, tôi đã e yêu anh ấy mất rồi!

Hơn 1 tiếng đồng hồ đứng chờ anh trước cửa phòng cấp cứu, máu ở tay tôi đã khô lại, mắt tôi cũng đã sưng lên vì khóc, cuối cùng anh cũng được các vị bác sĩ đẩy ra rồi đưa về phòng chắm sóc yêu cầu.

Cũng may vết thương không quá nguy hiểm, tôi với cảm thấy yên lòng.

Ngồi ở trong phòng bệnh, Dương quay sang nhìn tôi nói:

- Em không nghĩ mình cần vào nhà vệ sinh chút sao?

Tôi nghe vậy mới sực nhìn xuống người mình rồi vội vàng nói:

- Lúc nãy cuống quá nên em cũng không nghĩ đến. Em vào nhà vệ sinh 1 lát.

Nói rồi, tôi cũng hướng đến nhà vệ sinh, xả nước rửa sạch hết vết máu dính trên tay mình, rồi hắt nước lên mặt. Thật sự khi nãy đứng trước cửa phòng cấp cứu tôi dường như muốn chết vì sốt ruột vậy.

Xong xuôi, tôi quay trở ra, anh lúc này nhìn tôi hỏi:

- Em rốt cuộc gây thù với ai mà để ngày nào cũng gặp nguy hiểm như vậy?

Tôi nghe vậy cũng trả lời:

- Em biết là ai, dù sao chuyện đã đến nước này, thì em không cho qua được nữa. Anh đã gọi cho người nhà chưa?

- Tôi nói với Linh, em gái tôi rồi.

- Vậy em ở đây với anh đợi lát con bé đến thì em về!

Dương nghe vậy nhìn tôi hỏi:

- Em về thì ai ở lại chăm tôi?

Tôi ngây người 1 lúc rồi nói::

- Không phải anh nói Linh rồi sao? Em tưởng con bé sẽ đến chăm anh.!

- Nó không đến đâu!

Ai ngờ lời vừa dứt, 1 giọng nói con gái vang lên:

- Anh, sao tháng này anh xui thế?

Tôi quay lại thấy cái Linh, em Dương đi vào. Và đi sau nó là Yến.

Tôi còn chưa kịp nói gì thì Yến liền đi không nói không rằng vung tay tát tôi 1 cái bằng lực rất mạnh đến tôi và cả cái Linh cũng bất ngờ.

Dương thấy vậy liền gắt lên:

- Yên, cậu làm gì thế?Cô ta lúc này nhìn thẳng mặt tôi quát:

- Cô lúc nào mới chịu buông tha cho Dương? Cô không thấy mình đen đủi sao? Lần trước thì nhẹ chỉ bị khâu vài mũi ở tay, còn lần này thì sao? Tôi nói cô bao nhiêu lần rồi mà cô vẫn mặt dày thế?

Dương nghe vậy lại lên tiếng:

- Yến, cậu có thôi đi không, chuyện không liên quan đến Vy.

Cô ta lúc này cũng nhìn đến anh mà nói:

- Dương, cậu có tỉnh táo không thế? 5 lần 7 lượt cậu đi với cô ta thì đều bị thương. Vậy mà giờ cậu còn bảo không liên quan sao? Còn nữa, ngày mai đã hẹn với bác trai đến ăn cơm, giờ vì chuyện này mà phải hoãn lại, cậu còn bênh cô được?

- Dương còn phải cảm ơn người bị là mình chứ không phải là Vy.

Cô ta nghe vậy khẽ nhíu mày:

- Ý cậu là sao?

Anh lúc này gương mặt trở nên kiên định mà nói:

- Yến, mình thích cô ấy, thế nên cậu đừng trách Vy nữa. Cái tát vừa rồi, mình nghĩ cậu nên xin lỗi cô ấy đi.

Câu nói của Dương khiến cô ta chết lặng, Yên sau đấy chỉ bật cười giễu 1 cái rồi tức giận quay người bỏ đi.

Cái Linh lúc này nét mặt có chút đểu cáng nhìn chúng tôi nói:

- Xem ra cô em gái này cũng không nên ở lại đây cản trở 2 người nữa thì phải. Vậy anh em đành nhờ cả vào chị nhé.

Tôi nghe vậy cũng vội lên tiếng:

- Linh, hôm nay không được. Chị phải về, em ở lại với anh Dương đi. Ngày mai chị sẽ vào.

- Ơ, sao thế? Không lẽ chị tin lời bà Yến nói? Nói thật, em cũng không thích.....

Tôi khẽ cười cắt ngang lời con bé:

- Không phải, mà là chị có việc cần làm.

Dương nghe vậy cũng chen vào:

- Linh, em ở lại đi!

Con bé nghe vậy cũng gật đầu:

- Vậy được rồi, thế mai là đến phiên chị nhé!

Tôi nhìn con bé khẽ cười 1 cái rồi gật đầu, sau đó nhìn sang anh nói:
- Mai em sẽ vào!

Tôi biết, đáng lẽ ra tôi nên ở lại bên cạnh anh, vì dù sao anh cũng là người đã đỡ thay tôi 1 nhát dao. Nhưng quả thực tôi còn chuyện quan trọng hơn phải làm, đó là giải quyết con Thư.

Nếu nó đã quyết định ra tay như vậy, thì tôi sẽ biến nỗi lo sợ của nó thành sự thật.

Sáng hôm sau, tôi sang phòng khám mà con Thư đến khám, kể lại chuyện tối qua rồi xin trích xuất camera, sau đấy chụp ảnh rồi đem đi rửa.

Khi mọi thứ đã xong xuôi, tôi lấy điện thoại ra bấm 1 con số đã nhớ ở trong đầu từ rất lâu rồi, chỉ qua 1 hồi chuông thứ nhất, đầu bên kia đã nhấc máy:

- Vy, em gọi anh có chuyện gì?

- Anh rảnh không? Em muốn nói chuyện với anh.

- Được, địa điểm ở đâu?

- 1 tiếng nữa ở quán cafe 376 đường xxyy.

- Anh sẽ đến đúng giờ.

Tôi tắt máy, sau đó mở tin nhắn, gửi những bức ảnh ở camera đến 1 con số khác kèm dòng tin “1 tiếng nữa ở quán cafe 376 đường xxyy, nếu màu không đến thì những cái này tao sẽ gửi cho Hiếu. Tao tin chắc anh ấy sẽ tự hiểu.”

Xong xuôi, tôi định cất điện thoại đi thì 1 số lạ gọi đến, tôi bắt máy:

- Alo!

- Cháu là Vy phải không?

- Dạ, bác là...?

- Bác là dì của Dương, hôm qua có gặp cháu ở nhà nó rồi đấy.

- À, dạ!

- Bác có chuyện muốn nói, có thể gặp riêng cháu được không?

Tôi nghe vậy lại nhìn giờ, tôi còn 1 tiếng nữa là đến chỗ hẹn, vì vậy cũng đồng ý:

- Vâng bác! Địa chỉ ở đâu ạ?

- Biệt thự 06, đường axbc, nhà của bố Dương! Nhưng chuyện này, cháu đừng để thằng Dương biết, được không?

Tôi nghe vậy có chút sững người, sau đấy cũng lên tiếng:

- Dạ, giờ cháu qua!

Nói rồi, tôi cũng tắt điện thoại, sau đấy vẫy 1 chiếc taix ngồi lên rồi đi thẳng đến địa chỉ bà đã đưa.

Xe dừng trước 1 căn biệt thự khá lớn ở trong khu đô thị mới, tôi bước xuống đi lại phía cổng thì đã có người phụ nữ ra mở cửa:

- Cô Vy phải không?

- Dạ!

- Cô vào trong nhà đi!

Tôi nghe vậy, gật đầu 1 cái rồi cũng theo người phụ nữ ấy đi vào trong nhà.

Cô ta dẫn tôi đến phòng khách rộng lớn, nơi đấy có 2 bóng người ngồi đợi sẵn, tôi nhìn là biết bố Dương và dì anh liền cúi đầu chào:

- Chào 2 bác!

Dì của Dương lúc này nhìn tôi cười nói:

- Đến rồi à? Cháu ngồi đi.

Tôi đi lại ghế ngồi xuống, bố Dương lúc này lên tiếng:

- Nói đi, cô cần bao nhiêu tiền?

1 câu hỏi bất ngờ, lại chẳng liên quan gì khiến tôi sững người:

- Ý bác là sao?

- Không phải cô bám theo thằng Dương là vì tiền sao? Nói đi, cô cần bao nhiêu tôi sẽ đưa cho cô, thậm chí là gấp đôi.

Tôi bật cười 1 cái, thật không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cái gia đình này quả nhiên là kỳ lạ

Chương 17

Tôi nhìn người đàn ông đã lớn tuổi ngồi trước mặt mình, gương mặt đã xuất hiện những nếp nhăn, tóc cũng đã điểm màu bạc, nhưng ở ông ta có 1 sự uy nghiêm của 1 gia đình danh giá:

- Bác gặp cháu đây là lần đầu tiên, vậy mà vừa nhìn đã nhìn ra được cháu cần gì rồi sao? Vậy bác có thể nhìn thấy được anh Dương, con trai bác cần gì không?

- Thằng Dương, tôi không bao giờ để nó thiếu thốn cái gì.

- Vậy sao? Vậy suốt thời gian anh ấy không về nhà là vì lý do gì ạ?

Câu hỏi của tôi khiến ông cũng phải khựng lại, cả khoảng không rơi vào trầm lặng. Tôi thấy vậy lại tiếp tục nói:

- Cháu không biết vì sao bác lại gọi cháu đến đây để nói những lời này. Nhưng cháu tin chắc rằng đây không phải là điều mà anh Dương muốn. Đáng lẽ hôm nay có hẹn đến nhà ăn cơm cùng 2 bách, nhưng có lẽ cả cháu và anh ấy không đến được rồi. Giờ cháu còn có việc phải làm, xin phép cháu đi.

Nói rồi, tôi cũng đứng dậy, cúi chào 2 người đó 1 cái rồi quay trở ra ngoài.

Lúc này, ở bên trong vang lên giọng nói:

- Ông làm thế nào thì làm, tôi chỉ ưng con bé Yến thôi, nó ở bên cạnh thành Dương bao lâu rồi, chúng nó đáng lẽ phải kết hôn từ sớm rồi ấy chứ.

Tôi nghe vậy nhưng chỉ khẽ cười 1 cái, còn tưởng tại sao lại bị bất ngờ gọi đến đây để nghe mấy câu hỏi ngớ ngẩn như vậy, hoá ra lại là con Yến tác động.

Tôi đi ra cổng vẫy tay bắt 1 chiếc taxi đang đi đến, sau đấy mở cửa ngồi vào, tôi vẫn còn 30 phút nữa để đến chỗ hẹn.

Chiếc xe dừng lại trước 1 quán coffe khá lớn, tôi đi vào trong, đôi mắt nhìn xung quanh rồi bất chợt dừng lại ở 1 phía mà khẽ mỉm cười. Quả nhiên tôi đoán không sai, con Thư nóng vội sẽ đến sớm hơn hẳn.

Tôi đi lại phía của con Thư, kéo chiếc ghế đối diện nó ngồi xuống, bình thản nói:

- Đến sớm như vậy chắc nóng lòng lắm phải không?

Nó vừa nhìn thấy tôi liền gấp gáp chồm lên:

- Đm, tao biết mày sẽ không bao giờ giữ kín mồm miệng, số mày mạng lớn, nếu không hôm nay còn đắc ý ngồi đây được sao?

Tôi nghe vậy, vẫn bình thảnh vẫy tay gọi 1 ly cafe, sau đấy rồi mới nhìn nó nói:

- Tao biết chuyện tối qua là may làm, thế nên hôm nay hẹn mày ra đây để trao đổi.

Nói rồi, rôi lấy cái phong thư đựng ảnh ra rồi đẩy sang cho nó.

Con Thư sắc mặt có phần căng thẳng nhưng vẫn cố lên mặt với tôi:

- Những bức ảnh này, mày nghĩ nói lên được gì mà đem nó ra doạ tao?

Lúc này, nhân viên đem cafe đến, tôi vẫn chậm rãi dùng chiếc thìa khuấy đều, rồi lại bất chợt mỉm cười:

- Mày thử nghĩ xem, 1 phụ nữ có thai đi cùng 1 người đàn ông vào phòng khám họ sẽ thấy thế nào? Tất nhiên họ sẽ thấy đó là 1 cặp vợ chồng rồi, và đứa con trong bụng cô ta chính là của người đàn ông ấy. Thư, mày đừng tự lừa dối mình nữa, không lẽ suốt thời gian qua mày vẫn sống trong 1 cái vỏ bọc là mang thai con của Hiếu mà nghĩ nó sẽ không bao giờ bị phát hiện sao?

Vừa nghe vậy nó liền tức giận đập mạnh tay lên bàn:

- Mày nghĩ họ sẽ tin sao? Tao sẽ bảo vì mày không cam tâm nên dựng chuyện hại tao.- Thư, mày non nớt quá. Mày nghĩ bây giờ là thời phong kiến ngày xưa sao? Họ muốn xác thực có phải thật hay không thật thì chỉ cần đưa mày đi chọc ối và xét nghiệm là được.

Chỉ cần nghe vậy, cả người nó liền trở nên cứng ngắc, tôi tiếp tục nói:

- Nếu đã đến hôm nay có thời gian noid chuyện. Như vậh thì tao cũng nói thẳng. Tao không có hứng muốn lấy lại, thế nên chỉ cần mày từ nay về sau đừng liên quan đến cuộc sống của tao là được, bí mật này tao sẽ giữ giúp mày.

Con Thư nhìn tôi nghi hoặc:

- Cô nói thật?

- Tôi chỉ muốn biết thêm 1 điều. Cái thai mà tôi bị sảy do tai nạn, là cô thuê người làm phải không? Chỉ cần mày nói thật, tao cũng sẽ không truy cứu nữa.

Con Thư suy nghĩ 1 lúc rồi mới lên tiêzng:

- Phải! Là tao làm đấy.

Nghe vậy, tôi khẽ cười 1 cái rồi nói:

- Vậy là được rồi...việc tiếp theo của mày...là giải thích với Hiếu.

- Mày...mày có ý gì?

Tôi không trả lời nó, chỉ khẽ hất mặt 1 cái. Con Thư từ từ quay người lạ, sắc mặt liền trở nên kinh hãi mà đứng bật dậy:

- Hiếu.....sao anh....sao anh lại đến đây

Tôi lúc này đứng dậy cầm tuid xách của mình lên rồi nói:- Nhường lại không gian cho 2 người nói chuyện.

Nói rồi, tôi định rời đi, con Thư lúc này bỗng hét lên:

- Con chó, mày lừa tao!

Dứt lời, nó như kê điên lao về phía tôi túm tóc, Hiếu lúc này cũng đi đến kéo nó ra rồi bất ngờ vung tay tát nó 1 cái:

- Những gì cô làm còn chưa đủ sao? Cô muốn gây chuyện gì nưaz.

Tôi thật sự giật mình trước hành động của anh, Hiếu là người mà tôi nghĩ anh sẽ không bao giờ xuống tay đánh phụ nữ, thật không ngờ.

Con Thư lúc này bắt đầu khóc lóc túm lấy cánh tay Hiếu rồi nói:

- Anh Hiếu, anh đừng tin nó, con Vy nó gạt anh đấy. Chắc chắn nó không cam tâm thấy em được danh chính ngôn thuận làm vợ anh nên nó muốn phá. Anh nhất định đừng tin nó.

Tôi nghe vậy, chỉ khẽ cười:

- Mày nhầm rồi, tao chỉ muốn lột cái mặt nạ của mày ra để người ta nhìn được sự thật thôi.

Nó trừng mắt nhìn sang tôi:

- Con khốn, tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu.

Hiếu lúc này túm lấy cánh tay nó rồi quát lên:

- Giờ cô trở về với tôi, giải thích tất cả mọi chuyện với bố mẹ tôi. Còn có phải hay khôbg tự tay tôi sẽ dẫn cô đi kiểm tra cái thai.

Nói rồi, anh lôi con Thư đi, nó vùng văngf thoát ra mà gào lên:

- Không, anh Hiếu ơi, nó là con anh thật mà. Anh phải tin em.

Hiếu không nói gì, gương mặt tức giận túm lấy nó kéo đi ra, tôi thấy vậy cũng theo sau, đó là tất cả những gì nó phải trả giá.

Bỗng lúc này, con Thư đẩy Hiếu ra, nó lao lại phía tôi mà gào lên:

- Muốn kiểm tra? Tôi nhất định sẽ không để các người làm được. Mày đắc ý gì hả Vy, tao sẽ không cho mày toại nguyện đâu.

Câu vừa dứt cũng là lúc nó túm được cánh tay tôi sau đấy như kẻ điên nó kéo tôi chạy ra đường. Nhanh đến mức tôi chẳng kịp có phản ứng, cùng lúc đấy 1 chiếc xe tải chạy đến, tiếng còi kéo dài cung đường, tôi chỉ tròn mắt đứng chôn chân ở đấy.

Vài giây sau đó cả người liền bị hất văng ra cùng con Thư, bóng người nằm la liệt trên đường, máu chảy lênh láng 1 vùng, mọi người xung quanh bắt đầu nhao lên.

Tôi đau nhức mà run rẩy đứng lên, nhìn con Thư đang quằn quại với dòng máu đỏ chảy ra từ bên dưới, còn....còn....Hiếu đã nằm bất động ngay đó trên vũng chất lỏng màu đỏ, đầu óc cũng trở nên chao đảo, mọi thứ xoay vòng, cả người tôi dần dần ngã xuống, tất cả chỉ còn 1 màu tối đen mất hẳn ý thức.

Chương 18

Âm thanh xì xào nói chuyện, cùng tiếng dép loẹt xoẹt trên sàn, tiếng chiếc xe đẩy hoà vào nhau khiến tôi tỉnh dậy.

Lúc này mới phát hiện ra, bản thân đang ở bệnh viện, ống truyền còn cắm trên tay, thấy bên giường bên, cô y tá còn đang tiêm cho bệnh nhân, tôi vội vàng ngồi dậy hỏi:

- Chị ơi, ai đưa em vào đây ạ?

Chị ta nhìn tô rồi trả lời:

- Chị sao biết được em, bệnh nhân đưa vào đây thì bọn chị sơ cứu thôi.

- Vậy...vậy...bạn em....bọn họ cũng....

- Cái đó em thử ra bên ngoài quầy hỏi xem...còn bọn chị chỉ chịu trách nhiệm khám và kiểm tra thôi, không biết gì đâu.

Tôi nghe vậy liền vội vàng giật ống truyền trên tay ra rồi chạy ra ngoài bàn quầy:

- Chị, cho em biết ai đưa em vào đây được không, hoặc em có 2 người bạn đi cùng, bọn họ có bị sao không ạ?

- 1 ngày có biết bao nhiêu người vào đây, giờ chị hỏi thế thì tôi cũng chịu.

Tôi luống cuống đưa mắt ngó dáo dác nhìn khắp xung quanh, 4 phía đều chỉ là người bệnh và người nhà.

Cùng lúc đấy, 1 giọng nói hốt hoảng của người phụ nữ vang lên:

- Trời ơi, con tôi....con tôi nó làm sao...?

Tôi theo phản xạ quay người lại, nhận ra người phụ nữ ấy là mẹ của Hiếu.

Bà chạy vội về hướng phòng cấp cứu, tôi thấy vậy cũng gấp gáp đi theo.

Lúc này, ở đó có 1 người đàn ông, anh ta thấy bà liền lên tiếng:

- Bác là người nhà của chủ nhân số điện thoại này phải không?

Anh ta đưa chiếc điện thoại ra cho bà, bà vừa nhìn 1 cái liền gật đầu cầm lấy:

- Phải rồi, con tôi…nó đâu rồi….nó làm sao lại ra nông nỗi này…

- Cháu cũng chỉ là người qua đường thôi bác, thấy gạp tai nạn nên đưa vào đây. Lúc đấy, con bác với 2 chị nữa tự nhiên lao ra đường, xe phanh không kịp nên va phải bọn họ. Cũng may có 1 chị chỉ bị nhẹ nên không sao, còn 1 chị cũng đang trong phòng cấp cứu, thấy bác sĩ nói là sảy thai rồi thì phải.

Bà vừa nghe vậy, liền gào lên:

- Trời ơi, cháu của tôi…tại sao lại ra nông nỗi này hả trời….người gây tai nạn, nó đâu rồi…

- Lái xe đã đến công an báo cáo sự việc rồi. Mọi cái cháu chỉ biết như thế, bác ở lại, cháu xin phép.

Nói rồi, anh ta cũng quay người rời đi, lúc này vô tình nhìn thấy tôi, liền lên tiếng:

- A, phải rồi! là chị kia. Chị đó cùng với 1 chị nữa và con trai bác tự liên lao ra đầu xe đấy.

Bà vừa nghe vậy cũng quay người lại, nhìn thấy tôi liền hùng hổ đi tới, không nói không rằng vung tay lên tát tôi 1 cái:

- Lại là cô…..cô muốn hại chết cả nhà này cô mới hả dạ đúng không? Nếu hôm nay, con trai và cháu tôi có chuyện gì, tôi nhất định không để yên cho cô.

- Bác….

Tôi chưa kịp nói thì lúc này cửa phòng cấp cứu liền mở, 1 cô y tá đẩy chiếc giường ra lên tiếng:

- Người nhà của bệnh nhân Hoài Thư đâu?

Vừa nghe vậy, cả tôi và bà đều nhìn đến phí căn phòng, bà vội vàng đi lại nói:

- Là tôi đây, tôi là mẹ chồng, cháu của tôi không sao chứ?

Cô y tá nghe vậy liền nói:

- Không hỏi han bệnh nhân sao mà lo mỗi đứa cháu thôi thế? Tai nạn nặng như vậy, cái thai không giữ được nữa.

Cả người tôi gần như chết sững, thật sự tôi không nghĩ mọi chuyện đã đi quá xa như vậy. Bà lúc này gương mặt thất thần rồi lại nhìn cô y tá đấy hỏi:

- Vậy….vậy thế còn con trai tôi….cái người đi vào cùng con dâu tôi ấy.

- Bác sĩ vẫn đang cấp cứu cho bệnh nhân, giờ người nhà theo tôi đưa cô ấy về phòng đã.

- Con trai tôi đang trong đó, tôi phải ở đây đợi nó. Cô giúp tôi đưa con bé về phòng, lát có người nhà đến.
Cô y tá nghe vậy nhìn bà thở dài 1 cái rồi cũng đẩy chiếc giường đi, lúc ngang qua, tôi còn thấy được cà gương mặt nhợt nhạt của con Thư, nếu nó tỉnh lại mà biết đứa bé đã bị mất, chắc sốc lắm.

Cùng lúc đấy, chuông điện thoại của tôi vang lên, là số của Dương gọi, tôi vội nghe máy:

- Em đang làm gì thế?

Tôi có chút run rẩy mà trả lời anh:

- Em đang ở bệnh viện.

- Đến rồi sao không vào phòng? Có chuyện gì thế?

- Sáng nay, em hẹn con Thư và Hiếu đến nói chuyện, không ngờ….không ngờ lại xảy ra….

- Em đang ở đâu?

- Ở khu phòng cấp cứu.

- Đợi anh qua.

Sau câu nói đấy, là những tiếng tút tút vang lên, tôi vẫn đứng im đấy hướng đôi mắt nhìn về phía cửa. Cảnh tượng trước đó lại hieenjra trước mắt. Tôi chỉ có thể mơ hồ thấy được, khi ấy là con Thư kéo tôi ra đường, tiếp còi xe vang lên, xhen trong đó là giọng nói hốt hoảng của Hiếu, sau đấy tôi cảm nhận cả người bị ai đó đẩy văng ra ngoài, rồi mới ‘RẦM’ 1 tiếng động lớn. Nếu lúc đó không phải Hiếu đã đẩy tôi ra, thì người nằm trong đó lúc này là tôi, tôi không hy vọng anh gặp bất cứ chuyện gì.

Từng phút cứ thế trôi qua 1 cách dài đằng đẵng, bỗng lúc này giọng nói của Dương vang lên:

- Vy, xảy ra chuyện gì thế?

Tôi nghe vậy quay nguời lại, Dương trong bộ quần áo bệnh nhân đứng ở sau tôi, nét mặt có chút lo lắng. Tôi khẽ lắc đầu 1 cái, nước mắt cũng chảy dài xuống:

- Hiếu vẫn đang trong phòng cấp cứu chưa ra, em không biết nữa…em không nghĩ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy.

Anh thấy tôi như vậy liền kéo tôi vào lòng ôm lấy rồi an ủi:

- Được rồi, không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Chúng tôi đứng ở đấy đợi, 1 lúc sau, chiếc đèn cấp cứu vụt tắt, cánh cửa bật mở, người bác sĩ bước ra hỏi:

- Ai là người nhà của Cao Trọng Hiếu?

Mẹ Hiếu vừa nghe vậy liền vội vàng đi lại:

- Là tôi, là tôi…bác sĩ…con trai tôi thế nào rồi?

Ông lúc này kéo chiếc khẩu trang xuống rồi thở dài 1 cái:
- Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm, nhưng phần đầu bị va đập mạnh dẫn đến xuất huyết não, giờ bệnh nhân có tỉnh lại hay không đều phụ thuộc vào ý chí cảu cậu ấy.

Cả tôi và bà đều chết sững sau khi nghe lời nói ấy của vị bác sĩ, lúc này, từ bên trong, cô y tá đẩy chiếc giường ra, gương mặt người đàn ông nằm trên đất đã tái nhợt đến thiếu sức sông.

Mẹ Hiều nãy giờ vẫn giữ được sự bình tĩnh thì bất chợt òa lên khóc:

- Trời ơi…con tôi…tại sao lại đến mức này cơ chứ…rốt cuộc nhà này gây ra cái nghiệp gì đây!

Cả người tôi lúc này như mất hết sức lực, đôi chân lảo đảo mà khụy xuống, Dương phải đỡ vội lấy tôi.

Chiếc giường đẩy Hiếu trở về phòng chăm sóc đặc biệt, tôi cũng chỉ biết lặng lẽ đi theo nhưng vừa đến cửa, mẹ Hiếu đã quay lại trừng mắt nói với tôi:

- Cô còn muốn bám theo đến lúc nào nữa? Tốt nhất nên tránh xa nó ra.

Nói rồi bà cũng đi vào sau đó khép cửa lại, còn tôi vẫn đứng chôn chấy ở đấy, Dương lúc này ôm nhẹ lấy vai tôi nói:

- Được rồi, chung ta quay về thôi, khi khác sẽ đến thăm cậu ấy.

Tôi quay sang nhìn anh, cả cơ thể vẫn đang run lên, nước mawsts cũng rơi lã chã:

- Nếu….nếu Hiếu có làm sao….lỡ may anh ấy không tỉnh lại….thì có phải là lỗi của em không?....Em sai rồilafgias như em không cố chấp với con Thư…không bỗng dựng gặp họ….thì mọi chuyện sẽ không xảy ra. Giờ Thư đã mất đứa bé….Hiếu lại bị như vậy….còn em….vẫn khỏe mạnh đứng đây…em ….

- Được rồi Vy, không phải lỗi của em. Chúng ta đi về rồi từ từ kể lại anh nghe.

Dương đưa tôi về phòng của anh, tôi cũng kể lại tất cả mọi chuyện cho anh ngjhe, Dương lên tiếng:

- Cái này làm sao trách em được, là do cô ta kéo em theo, còn Hiếu là vì anh ta tự chạy đến.

- Biết là vậy…nhưng nếu em không gọi điện hẹn bọn họ…thì chuyện này sẽ không xảy ra.

- Yên tâm đi, bọn họ rồi sẽ ổn thôi.

Được 1 lúc, thì chuông điện thoại của tôi vang lên, là 1 dãy số lạ, tôi bắt máy:

- Alo.

- Chị Trần Hạ Vy phải không?

- Dạ, anh là ai?

- Tôi ở bên đội điều tra thành phố. Hiện tại cô đang ở đâu, chúng tôi muốn đến lấy thông tin và hỏi cô 1 số chuyện có liên quan đến vụ tai nạn sáng nay.

Tôi nghe vậy cũng thành thật trả lời:

- Tôi đang ở bệnh viện thành phố, khu nhà A, phòng 205.

- Được, giờ chúng tôi sẽ qua luôn.

Sau câu đấy tôi cũng tắt điện thoại, rồi quay sang nói với Dương:

- Bên công an thành phố gọi điện muốn gặp em để lấy thông tin về vụ tai nạn sáng nay.

- Vậy em cứ kể hết mọi chuyện cho họ.

Tôi nghe vậy cũng chỉ gật đầu, được 1 lúc sau, cánh cửa phòng mở ra, có đến 3 đồng chí công an bước vào, 1 người trong số đó lên tiếng:

- Chị là Trần Hạ Vy phải không?

Tôi nghe vậy cũng đứng dậy gật đầu:

- Phải.

- Chúng tôi có giấy triệu tập chị đến trụ sở để làm việc, liên quan đến vụ án cố ý gây thương tích.

Tôi nghe vậy khẽ nhíu mày:

- Cố ý gây thương tích?

- Phải, chúng tôi nhận được đơn tố cáo của cô Bùi Hoài Thư, nói cô cố ý muốn hại mẹ cô ấy dẫn tới vụ tai nạn sáng nay. Vì vậy, mời cô theo chúng tôi đến trụ sở để làm việc.

Chương 19

Tối lên chương nữa, gấp rút full trk tết để chuyển sang viết nốt Vị Của Đau

Tôi phải nói là chết sững người khi nghe những gì đồng chí công an ấy nói. Cái gì mà tố cáo tôi tội cố ý gây thương tích, nó nghĩ nó muốn đổi trắng thay đen là được sao?

- Tôi nghĩ các anh có gì nhầm lẫn ở đây.

- Chúng tôi chỉ làm việc theo lệnh. Cô yên tâm, nếu sau khi điều tra, cô không có liên quan đến vụ án, chúng tôi sẽ trả cô về.

Dương lúc này tiến lại phía tôi:

- Hôm nay em gặp bọn họ ở đâu?

- Quán cafe 376 đường xxyy.

- Bây giờ em cứ theo họ về trụ sở đi, tôi đến địa chỉ đấy check camera và hỏi 1 số người chứng kiến. Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.

Tôi nghe vậy lại có chút lo lắng:

- Nhưng anh đang....

- Không sao!

Tôi có đứng chần chừ 1 lúc, đồng chí công an kia cũng thúc giục, nên đành phải gật đầu:

- Vậy anh cẩn thận 1 chút.

Dương khẽ cười rồi gật đầu 1 cái, tôi cũng quay người theo mấy đồng chí kia rời đi.

Đi theo họ lên xe trở về trụ sở cảnh sát, vẫn là căn phòng khi trước tôi đến gặp tên điên muốn giết tôi kia.

Lúc này, 1 đồng chia cầm quyển sổ đi lại chiếc ghế đối diện tôi ngồi xuống rồi hỏi:

- Trần Hạ Vy, bao nhiêu tuổi?

- 23 tuổi

- Quê quán?

- Huyện A, Thành Phố C

- Ở trong đơn tố cáo của chị Bùi Hoài Thư có nói cô là người đã gọi điện hẹn chị ta và anh Hoàng Trọng Hiếu đến quán cafe 376 đường xxyy, phải không?

- Phải, nhưng mà....

- Được rồi, tôi hỏi gì thì cô cứ trả lời đó rồi trình bày sau.

Tôi nghe vậy cũng chỉ gật đầu, anh ta lại hỏi tiếp:

- 3 người ở trong quán nói chuyện phát sinh mâu thuẫn, sau đó cô có cãi vã với chị Thư, đúng không?

- Đúng thật là có cãi vã nhưng là....

- Tôi đã bảo chị cứ trả lời câu hỏi của tôi trước đã mà.

Tôi có chút ấm ức nhìn anh ta rồi đành gậy đầu:

- Phải!

- Theo tôi được biết, mỗi quan hệ của 3 người là tình tay 3 phải không? Cô ngày trước là người yêu của anh Hiếu, sau đó anh Hiếu phản bội lấy chị Thư, cô sinh lòng ghen ghét nên muốn trả thù?

- Ai nói với anh là như thế? Con Thư phải không? Hoàn toàn là bịa đặt.

- Thế hôm nay co hẹn bọn họ đến quán cafe để làm gì?

- Chỉ để nói chuyện thôi.

- Chuyện gì.

Tôi nghe vậy có chút khó xử, phân vân 1 lúc rồi mới nói:

- Chuyện về cái thai của Thư. Tôi biết nó không phải là con của Hiếu, nên mới hẹn họ ra để nói rõ. Sau đấy, Thư vì bị lộ nên lao vào hành hung tôi thì bị Hiếu ngăn cản, anh ấy muốn kể hết sự thật cho bố mẹ thì con Thư lo sợ nên đã kéo tôi chạy ra ngoài đường, cùng lúc đấy chiếc xe chạy đến nên mới xảy ra tai nạn.

- Theo như lời kể của chị Thư thì cô vì ghen ghét nên muốn hại chết con của chị ấy, vì vậy đã kéo chị ấy ra ngoài đường để xe đụng, lúc đó chồng chị Thư là anh Hiếu, vì muốn cứu vợ nên đã đuổi theo cản lại, nhưng không may cũng bị đụng trúng.

Tôi nghe vậy lại cười hắt 1 cái:

- Nó làm sao có thể ăn không nói có như vậy. Chính nó vì lo lắng chuyện cái thai đã dùng nước cùn muốn kéo tôi cùng chết, còn Hiếu vì muốn cứu tôi nên đã chạy đến đẩy tôi ra mới bị đụng trúng.

- Tại sao anh Hiếu là chồng chị Thư mà lại muốn cứu chị? Không lẽ giữa 2 người có tư tình, nên cô muốn hại chị Thư để 2 người có thể thuận lợi qua lại?

Tôi nhìn anh có chút khó chịu, người đàn ông này như kiểu muốn ép tôi vào tội thì phải:

- Rốt cuộc anh đang hỏi cung hay là ép cung?

- Tôi đang làm đúng nhiệm vụ của mình, và cô bắt buộc phải phối hợp.

Tôi nhìn anh ta 1 hồi rồi hậm hực trả lời:

- Không phải.

- Nếu không phải thì tại sao cô muốn vạch trần sự thật cái thai của chị Thư, nếu như cô muốn phá hoại gia đình họ. Còn nữa, cô làm sao biết được cái thai đó không phải là của anh Hiếu.

- Tôi vô tình nhìn thấy con Thư đi cùng người đàn ông khác vào phòng khám thai.

- Cũng chỉ là đi cùng, cô làm sao dám chắc được người đàn ông đó có liên quan đến cái thai.

- Con Thư cũng đã thừa nhận điều đó rồi.

- Theo như những gì chúng tôi biết được thì chị Thư vẫn khẳng định cái thai đó là của anh Hiếu và chị ta. Chị nói chị Thư đã thừa nhận thì có ai làm chứng không?

- Cần gì phải ai, chúng tôi nói chuyện có 3 người, ngoài 2 bọn tôi ra thì còn có cả Hiếu.

- Hiện tại anh Hiếu vẫn chưa tỉnh lại sau ca phẫu thuật, vậy nên chúng tôi vẫn chưa thể xác thực được. Cô vẫn phải ở lại đây để phối hợp điều tra.

- Giờ tôi có thể nói được chưa?
- Rồi, cô nói đi!

- Đúng là giữa chúng tôi có xảy ra mâu thuẫn nhưng con Thư là đứa đã xô xát với tôi đầu tiên. Tai nạn xảy ra cũng là Thư cô tình chạy ra đầu xe, còn kéo theo tôi nữa. Các anh có thể đến quán cafe đó để check cam xem lời tôi nói có đúng hay không.

- Chuyện đó chúng tôi sẽ làm, không cần cô phải nhắc. Hiện tại cô vẫn phải ở lại đây để điều tra, sau 24h nếu vẫn chưa có bằng chứng xác thực thì chúng tôi sẽ để cô về.

Cùng lúc đấy, 1 bóng người đi vào:

- Vy!

Tôi quay lại thấy Dương có chút mệt nhọc đang tiến lại gần tôi:

- Sao rồi!

- Tôi đã đến quán cafe nhưng nhân viên ở đó nói cam chỗ họ bị hỏng mấy hôm nay vẫn chưa sửa. Cam của các nhà gần đấy cũng vậy. Hỏi người dân quanh đó thì họ nói không để ý, chỉ nghe tiếng rầm lớn thì quay ra đã thấy người nằm la liệt rồi.

Tôi nghe vậy khẽ nhíu mày 1 cái:

- Làm sao có chuyện trùng hợp như vậy được.

Dương khẽ thở dài 1 tiếng rồi nhìn tôi hỏi:

- Em ở đây không sao chứ? Không bị ép vũ lực để khai chứ?

Vừa nghe vậy, đồng chí công an kia liền đứng nên nói:

- Này anh kia, ở đây là trụ sở công an, ăn nói cho cẩn thận. Mà anh là ai? Ai cho phép anh vào đây? Chúng tôi đang làm việc.

- Cấp trên của các anh, anh Quyết nói tôi có thể gặp riêng cô ấy, vậy nên phiền anh ra ngoài 1 lúc.

Nghe nhắc đến cái tên đấy, anh ta gương mặt liền thay đổi, sau đấy cũng đứng dậy:

- 15 phút thôi, tôi còn làm việc!

Đợi khi anh ta ra ngoài, tôi mới vội túm lấy cánh ray Dương:

- Em thấy, con Thư nó đã mua chuộc vụ này rồi.

Dương đặt tay lên vai tôi trấn an:

- Đừng lo, tôi có người quen ở đây, chắc chắn không để em bị oan đâu. Cùng lắm cô ta mua chuộc được thì chúng ta cũng có thể.

- Nhưng bây giờ không có bằng chứng thì làm sao được.

- Cái đấy tôi sẽ bàn với anh Quyết, em đành phải chịu uỷ khuất ở đây vậy.

Tôi nghe vậy cũng đành gật đầu:

- Anh ta nói, em phải ở lại đây 24h để điều tra, đến lúc đó vẫn chưa có đầy đủ chứng cứ buộc tội thì họ sẽ trả về.

- Ừ, tôi sẽ nhờ người để ý em 1 chút. Giời tôi có hẹn gặp anh Quyết rồi, em ở đây đợi nhé.

Tôi nhìn anh khẽ gật đầu 1 cái rồi hỏi:

- Vết thương không sao chứ?

Dương cười 1 cái rồi vỗ nhẹ lên vai tôi như trấn an, sau đấy cũng quay người rời đi.

Buổi tối đấy, tôi vẫn ngồi ở trong căn phòng đó, 1 đồng chí đi vào, tay cầm 1 hộp cơm tiến lại phía tôi rồi đặt lên bàn:

- Chị là người nhà anh Quyết ah?

Tôi nghe vậy cũng gượng gạo cười rồi gật đầu. Anh ta nói tiếp:- Anh ấy dặn tôi đem cơm cho chị.

- Cảm ơn!

Nói rồi, anh ta cũng trở ra ngoài, tôi cũng chẳng có tâm trạng nào để ăn, chỉ để gọn nó sang 1 bên rồi nằm gục lên bàn, có lẽ có chút mệt mỏi nên thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Đang trong giấc ngủ, bất chợt tôi cảm nhận được 1 vật nhọn đâm xuống mu bàn tay tôi lực rất mạnh khiến tôi phải tỉnh giấc mà kêu lên 1 tiếng rồi giật tay lại, kéo theo 1 đường rách dài trên mu bàn tay.

- Ahhh...!

Lúc này, mới nhìn đến bóng người trước mặt, là người công an hỏi cung tôi, anh ta tay cầm 1 chiếc bút và nó cũng là thứ đã đâm vào tay tôi.

- Anh làm cái gì thế?

- Tôi chưa thấy ai phạm tội, bị bắt đến đây mà còn ngủ được như cô.

- Tôi không phạm tội gì hết.

- Chúng tôi đã đi điều tra rồi, cam không có, người dân họ nói cũng không rõ, xem ra ngoài lời nói của người trong cuộc thì không có bằng chứng nào khác. Giờ cô có nhận tội hay không?

Tôi nhăn mặt lại nhìn anh ta:

- Anh đang ép cung tôi?

- Ai đến đây đều cũng phải thừa nhận tội của mình, chống đối làm sao được với Pháp luật.

- Nhưng tôi không có tội.

- Ai đến đây cũng đều nói thế nhưng rồi sau vẫn phải thú nhận.

Vừa nói đến đấy, tôi cảm nhận có 1 vật gì đó đặt lên ngón chân tôi, vừa mới cúi xuống nhìn thì 1 cơn đau buốt ập đến, cả cái chân ghế bị lực nhấn mạnh xuống ngón chân tôi:

- Ahhhh.....!

- Cô có nhận hay không?

Nó đau đến mức tôi tưởng nó sắp đứt lìa ra vậy, khó khăn nói:

- Tôi không làm, tôi không nhận.

Ngay sau đó lực dùng mạnh hơn, lưng tôi bị 1 caia dùi cui điện đập mạnh vào, cả người đổ gục xuống mặt bàn:

- Công an các người lại dùng cả vũ lực với phụ nữ để ép cung sao?

- Nói, cô nhận tội không?

- KHÔNG!

Sau câu nói đấy, không biết tôi đã nhận được bao nhiêu vết thương trên người nhưng đều nằm ở những chỗ khuất tầm nhìn.

Cho đến khi đã quá nửa đêm, anh ta mới chịu bỏ cuộc, còn tôi đau mà chỉ có thể gục trên bàn mệt mỏi thở rồi ngủ lúc nào không hay.

Cho đến khi có 1 lực day nhẹ lên vai tôi, khiến cả người đau nhói lên làm tôi tỉnh dậy:

- ahhh....

Thứ ánh sáng ở bên ngoài hắt vào khiến tôi nheo mắt chưa nhìn được đối phương là ai thì giọng nói quen thuộc vang lên:

- Vy, sao thế?

Tôi quay sang nhìn anh, có chút khó nhọc nói:

- Sáng rồi à?

Dương không trả lời câu hỏi của tôi, anh kéo vai áo xuống, sau đấy hỏi:

- Em bị dùng vũ lực à?

Tôi nghe vậy chỉ khẽ kéo áo lên rồi gật đầu 1 cái.

Cùng lúc đó, 1 đồng chí công an đi vào, Dương cũng vội tiến lại:

- Anh Quyết, chẳng phải em đã nhờ anh để ý Vy sao? Sao lại vẫn bị dùng vũ lực để ép cung.

Anh ta vưag nghe vậy liền đi lại phía tôi:

- Có nhớ tên người đó không?

Tôi khẽ nhíu mày suy nghĩ 1 lúc rồi trả lời:

- Tên Hưng.

- Cái thằng này!

Nói rồi, anh ta cũng quay người trở ra ngoài nhưng Dương bất chợt giữ lại:

- Anh Quyết, vụ này tính sao rồi?

- Anh đã xem qua hồ sơ rồi. Không tìm được bằng chứng ngoại phạm.

- Là bên phía đâm đơn họ mua chuộc rồi, nếu khó quá giờ chúng ta cũng làm vậy.

Anh ta nét mặt có phần khó xử nhìn Dương rồi cũng nói:

- Không hiểu sao vụ này báo chí đã lên ầm ầm rồi. Bây giờ phía nạn nhân vừa mất con, chồng lại nằm đó chưa rõ sống chết, vụ này mà cho qua kiểu gì cũng gây xôn xao, rồi đến tai cấp trên thì xong đấy. Giờ có người làm chứng được thì còn chưa tỉnh lại. Nếu vụ này hết đường anh chỉ giúp chú xử nhẹ nhẹ 1 chút thôi.

Chương 20

Tôi nghe vậy cả người chết sững lại, làm gì có chuyện vô lý đến mức như vậy được. Tôi vội đứng dậy thì cảm nhận được bàn chân đã đau nhức đến nỗi không thể nhấc lên được đành khuỵ xuống:

- Không có lí nào em không làm mà lại phải chịu tội cả.

Anh Quyết nghe vậy nhìn sang tôi:

- Bây giờ tất cả chứng cứ đều bất lợi, hơn nữa cũng là Vy gọi điện hẹn họ trước, còn nếu nói là cô ta tự lao đầu vào xe để chịu mất con thì cũng không ai tin. Giờ mong đợi nhất là chồng cô ta tỉnh lại, còn đủ ý thức để kể lại tường tận mọi chuyện. Hiện tại thì chứng cứ buộc tội cũng chưa đủ, nên sau 24h thì chú có thể đưa cô ấy về nhà rồi tính cách. Yên tâm, giúp được đến đâu anh sẽ giúp, nhưng cũng phải thông cảm cho anh, anh còn phải giữ cái mũ trên đầu mình nữa.

- Nếu hết cách như vậy không thì ta đánh đầu từ ông to nhất.

- Chú có điên không thế? Chú có giỏi lên tỉnh rồi ra hẳn bộ mà bịt miệng. Nói chung án của Vy vẫn chưa phải là cùng đường. Giờ hi vọng cho chồng của bên đâm đơn tỉnh lại, lời của anh ta sẽ được lấy làm bằng chứng.

- Anh Quyết....

Tôi nghe vậy không để cho Dương nói nữa liền lên tiếng cắt ngang:

- Anh Dương, được rồi, đừng làm khó anh ấy nữa, chúng ta cứ về nhà rồi tính cách.

Thấy tôi nói vậy, Dương cũng chỉ thở dài 1 cái rồi đi lại phía tôi:

- Tôi đưa em về.

Tôi lúc này đứng dậy, cảm giác 1 bên chân đau đến mức nhấc không nổi nữa mà phải lặc 1 cái. Dương thấy vậy khẽ nhíu mày rồi nhìn xuống:

- Chân bị sao?

Tôi nhìn anh cố cắn răng chịu mà lắc đầu 1 cái:

- Không có gì đâu, ngồi lâu nên hơi tê 1 chút.

Anh có vẻ không tin lời tôi, kiên quyết ngồi xuống rồi nhấc chân tôi lên tháo đôi giày ra lúc này mới thấy những ngón chân đã sưng vù lên còn bị trầy trớt đến chảy máu.

Sắc mặt Dương bỗng liền trở nên khó coi, anh bực bội đứng lên rồi hướng đến phía anh Quyết mà gắt nhẹ:

- Anh gọi tên đấy lại đây đi!

Anh Quyết nghe vậy đi lại vỗ lên vai Dương 1 cái rồi nói:

- Chú yên tâm, thằng Hưng nó là cấp dưới, anh sẽ có mức xử phạt hợp lý, chứ chú giờ mà muốn đánh nó lại vào tội chống người thi hành công vụ đấy. Anh cũng đã căn dặn cẩn thận, không hiểu sao nó còn cố tình làm vậy, chuyện này là do anh tắc trách, chú thông cảm đi. Giờ đưa Vy về nghỉ ngơi trước đã đi, cô ấy đã ở đây 1 đêm, chắc mệt rồi.

Dương nghe vậy có chút không cam tâm nhưng rồi cũng quay lại nhìn tôi nói:

- Em đi được không?

Tôi khẽ gật đầu 1 cái rồi vịn vào tay anh, phải cắn răng cắn lợi mới lặc được vài bước. Lúc này bất chợt Dương cúi người xuống rồi bế bổng tôi lên làm tôi giật mình, theo phản xạ 2 tay bám vào vai anh mà nói:

- Dương, làm gì thế? Thả em xuống đi, em tự đi được.

- Đi như em lúc nào mới về được đến nhà.

Dứt lời, anh cũng mặc kệ tôi có nói như thế nào, bế tôi đi thẳng ra ngoài rồi đặt tôi vào trong xe, sau đấy cũng sang phía bên kia ngồi vào mà lái đi thẳng.

Nhìn thấy đường không phải về lối nhà trọ, tôi mới quay sang anh hỏi:

- Chúng ta đang đi đâu?

- Bệnh viện!

Tôi nghe vậy ngây người 1 lúc sau đó cũng vội nói:

- A, không cần đâu!

- Bị đến nỗi không đi nổi mà bảo đến bệnh viện lại không cần là sao?

- Cũng là bị ngoài da!

- Ngoài da thì cũng phải đi!

Thấy anh cố chấp như vậy, tôi cũng không nhiều lời nữa, đành phải thuận theo thôi.

Tôi ở bệnh viện, sơ cứu qua vết thương rồi băng lại, Dương cẩn thận hỏi han đủ các thứ mới chịu yên tâm để tôi về.

Khi chuẩn bị ra ngoài, tôi bất chợt túm lấy cánh tay anh giữ lại, Dương khẽ nhíu mày nhìn sang:

- Sao thế?

- Em...em muốn đi thăm anh ấy!

Dương nhìn tôi rồi khẽ gật đầu 1 cái:

- Tôi đưa em đi!

Nói rồi, Dương định cúi người xuống bế tôi thì tôi liền vội giữ lại:

- Này...này...không lẽ anh định bế em từ đây đi đến phòng anh ấy sao?

Nghe vậy, gương mặt anh vẫn bình thản nói:

- Có gì không được à?

Tôi thở dài 1 cái rồi khoác lấy cánh tay anh:

- Đây là bệnh viện, không phải chỗ để chúng ta yêu đương, anh dìu em đi như vậy là được rồi.

Dương nghe vậy lại khẽ cười 1 cái:

- Vậy quan hệ của chúng ta bây giờ là yêu đương sao?

Tôi lúc này mới biết mình nói hớ, có chút đỏ mặt mà lảng tránh rồi kéo tay anh đi:

- Được rồi, đi nào!

Chúng tôi đi đến phòng bệnh của Hiếu, đẩy cửa bước vào, đã thấy con Thư cùng mẹ Hiếu ở trong đấy, bọn họ vừa nhìn thấy chúng tôi, sắc mặt cũng trở nên khó coi. Mẹ Hiếu lúc này đi lại gằn nhỏ:

- Cô còn chưa vào tù ngồi sao?

Tôi nghe vậy nhưng vẫn điềm tĩnh nói:

- Tôi đến thăm Hiếu, không muốn cãi nhau với bác.Bà cười khẩy 1 cái, 2 mắt cũng đỏ ngàu mà nói:

- Cô hại nó như thế này mà còn dám vác mặt đến đây nói là thăm nó sao? Loại người lòng dạ nham hiểm như cô sao không chết sớm đi!

Tôi định lên tiếng đáp lại bà thì Dương bất chợt cắt ngang:

- Là người lớn, bà tốt nhất nên ăn nói cho đúng mực. Chúng tôi đến đây với ý tốt, bà đừng tự làm bẽ mặt mình.

Nghe vậy, bà quay sang nhìn anh gắt:

- Cậu là ai? Không liên quan tốt nhất đừng xen vào.

- Việc của bà, việc của con trai bà tôi có thể không liên quan, nhưng việc của cô ấy thì tôi nhất định phải liên quan.

Con Thư lúc này dáng vẻ mệt mỏi đi lại phía chúng tôi, nó bày ra cái bộ mặt đáng thương, đôi mắt rơm rớm nước mà nói với mẹ Hiếu:

- Mẹ, bây giờ con của con đã mất, chồng lại bị như vậy, con chắc sống không nổi nữa. Vậy mà kẻ hại gia đình mình thành như này vẫn còn ung dung đến đây cười nhạo chúng ta. Nó chẳng có ý tốt gì đâu.

Tôi nghe vậy trừng mắt nhìn sang nó:

- Thư, mày giỏi lắm, nhưng mày nghĩ mày có thể đổi trắng thay đen được sao? Mày tố cáo tao, nhưng cũng chẳng có bằng chứng, chỉ là lời 1 phía từ mày thôi. Tao nghĩ thời gian mày làm càn như vậy, thì nên lo nghĩ Hiếu tỉnh lại sẽ làm gì với mày.

Con Thư nghe vậy trợn mắt nhìn tôi, nó có 1 chút lo sợ hiện rõ trên gương mặt:

- Tao thì lại nghĩ thời gian mày lo lắng cho tao thì nên dành để sống nốt những ngày tự do bên ngoài đi.

Cùng lúc đấy, 1 vị bác sĩ bước vào nhìn chúng tôi quát nhẹ:

- Đây là phòng bệnh, không phải chỗ để tranh cãi, ồn ào như vậy ảnh hưởng đến bệnh nhân.

Nói rồi, ông xen vào giữa chúng tôi rồi đi thẳng đến phía giường của Hiếu kiểm tra. Mẹ Hiếu lúc này cũng vội vàng đi lại:

- Bác sĩ...bác sĩ...con trai tôi thế nào rồi?

Ông nghe vậy cũng quay sang nói:

- Nhìn ở điện não đồ thì mọi thứ đang tiến triển rất tốt. Người nhà nên thường xuyên nói chuyện với bệnh nhân, kể lại kỷ niệm vui để kích thích ý thức cho bệnh nhân tỉnh dậy. Nhớ là chỉ kể những chuyện vui, những điều đau buồn tuyệt đối tránh nếu không sẽ kiến bệnh nhân kích động xảy ra điều không mong muốn.

Tôi vừa nghe vậy cũng khẽ cười nhẹ nhõm 1 cái. Thật lòng tôi đến đây không phải chỉ vì Hiếu là người duy nhất có thể làm chứng cho tôi, mà vì tôi mang nợ anh mạng sống này, hơn nữa dù sao giữa tôi và anh trước đây cũng có những ký ức đẹp, tôi không bao giờ mong muốn anh gặp phải những điều tồi tệ như này.

Nghe được tình trạng của Hiếu, tôi cũng quay sang Dương nói:

- Chúng ta về thôi!

Anh nghe vậy cũng gật đầu 1 cái rồi dìu tôi trở ra, thoạt nhìn qua lúc đó, nét mặt con Thư có 1 chút gì đấy kì lạ nhưng rồi tôi cũng chẳng quan tâm đến.

Dương đưa tôi ra xe rồi lái trở về nhà nhưng đường đi này cũng không phải là đường về chỗ trọ, tôi quay sang anh hỏi:

- Dương, không phải về sao?

Anh nghe vậy bình thản trả lời:

- Về nhà tôi!

Tôi sửng sốt nhìn anh:

- Về nhà anh làm gì?

- Thời gian này em tạm thời ở nhà tôi, tránh có chuyện không hay xảy ra.

- Không cần đâu, em có thể tự......

- Tôi không hỏi ý em, mà là em bắt buộc phải vậy. Bằng không thì tôi lại dọn đến ở với em.
Tôi nghe vậy chỉ biết tròn mắt nhìn anh, sau đó lại cười gượng 1 cái. Nếu anh dọn đến ở cùng tôi há chẳng phải 2 người ngủ chung sao? Tôi thì dọn đến nhà anh vẫn rộng rãi hơn, nên tôi đành chấp thuận vậy.

- Nhưng em cũng phải về để lấy đồ chứ?

- Tôi sẽ quay lại lấy sau cho em!

Nghe vậy tôi cũng không nói gì nữa, anh cũng lái xe thẳng về nhà.

Vừa mở cửa bước vào đã nghe thấy 1 giọng nói vang lên:

- Anh, anh về đúng lúc đấy, em vừa dọn phòng xong.

Sau câu nói ấy, 1 bóng người đi ra, vừa nhìn thấy tôi, đối phương đã kêu lên:

- A....gì nhỉ, là chị Vy phải không?

Tôi nghe vậy cũng khẽ cười 1 cái rồi gật đầu. Dương lúc này lên tiếng:

- Tôi sợ em ngại nên kêu Linh đến đây ở cùng. 2 chị em chịu khó ở chung 1 phòng.

- Biết ngay mà, em bảo sao anh lại có ý tốt đón em gái về nhà ở, hoá ra là vì ai kia.

Tôi có chút ái ngại nhìn 2 anh em họ mà nói:

- Làm phiền 2 người rồi!

Con bé nhìn tôi cười toe toét rồi nói:

- Không phiền, không phiền. Em sống mười mấy năm trên cuộc đời, ngoài bà Yến kia thì chị là người con gái thứ 2 xuất hiện ở bên cạnh anh em. Xem ra, quan hệ 2 người không đơn giản đâu nhỉ.

Tôi có chút đỏ mặt nhìn con bé mà lảng đi chuyện khác:

- Được rồi, còn gì không để chị vào dọn cùng.

Nói rồi tôi cũng vội đi vào bên trong, cái Linh vẫn cứ ở sau nói trời nói đất gì đấy.

Buổi tối hôm ấy, 2 chị em ngủ cùng nhau, cái Linh quay sang tôi hỏi:

- Chị, chị với anh em đang yêu nhau à?

Mặc dù có chút ngại nhưng tôi vẫn “ừ” 1 tiếng. Con bé sau đấy cung nói tiếp:

- Thật may quá, em cứ sợ anh ấy định ở không cả đời.

- Sao lại có suy nghĩ như thế?

- Từ sau khi mẹ em mất, bố lấy vợ 2, anh ấy bỗng nhiên thay đổi tính, lạnh lùng hơn hẳn. Ngoài cái cô bạn học cùng mấy năm kia thì anh em chưa bao giờ nói chuyện quá 5 câu với người con gái khác đâu.

- Không quá 5 câu? Em nói hơi quá phải không? Chị thấy Dương nói rất nhiều mà.

- Đấy là với chị thôi.

Tôi nghe vậy, trong lòng không hiểu sao có chút vui lại khẽ cười mỉm 1 cái:

- Không phải chứ?

- Cách anh ấy nhìn chị, em là em gái còn phải ghen tị nữa là.

2 chị em cứ xì xào cả đêm rồi ngủ lúc nào chẳng hay.

Sáng mai dậy đã thấy bên giường trống trơn, có lẽ Linh nó đã đi học rồi.

Tôi xuống giường rồi đi vào nhà vệ sinh, vệ sinh cá nhân sau đó trở ra.

Thấy không gian cũng im lặng, đoán chắc Dương cũng đi rồi, còn 1 mình ở nhà chán lại dọn dẹp lau qua nhà cửa, dù sao cũng đến ở nhờ, vẫn nên làm gì đó hơn là ngồi không.

Xong xuôi mọi thứ, tôi rót cốc nước định đi lại ghế ngồi nghỉ 1 chút thì nghe thấy tiếng mở cửa nhà. Đoán là Dương về nên cũng đi ra.

Lúc này, Dương có chút gấp gáp tiến lại phía tôi nói:

- Vy, Hiếu......chết rồi!

Cái cốc ở trên tay tôi tuột xuống đất “XOẢNG” 1 tiếng, cả người chết sững mà lắp bắp nói:

- Sao...sao có thể....chẳng phải bác sĩ nói...đang có chiều hướng tốt lên sao....?

- Cái đấy tôi cũng không biết được. Chỉ thấy nói là bác sĩ đã điều trị ngăn chặn khối máu tụ không phát triển, nhưng không hiểu tại sao đến hôm nay khối máu đột nhiên tăng lớn hơn khiến vỡ các mạch máu. Bọn họ vẫn đang tìm ra nguyên nhân, nghi là có tác động từ bên ngoài.

Tôi nghe vậy khẽ nhíu mày lại:

- Ý của anh là...có người cố tình để Hiếu chết sao?

Dương nhìn tôi gật đầu 1 cái, cả người tôi lúc này chợt lạnh sống lưng:

- Là con Thư? Nó...nó muốn em...thành kẻ....đã hại chết 2 mạng người...?!

Anh tiến lại gần kéo tôi vào lòng ôm lấy rồi trấn an:

- Đừng lo, em không làm thì sẽ không sao cả.

Lời vừa dứt, điện thoại của Dương vang lên, anh lấy ra, tôi còn kịp nhìn cái tên trên màn hình, là anh Quyết, Dương bắt máy:

- Em nghe đây!

- .....

Tôi không nghe được đầu bên kia nói gì, chỉ thấy Dương sửng sốt quay sang nhìn tôi rồi nói:

- Cấp trên....đã hạ lệnh bắt giữ rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau