NGƯỜI ĐẾN TRƯỚC THÀNH KẺ ĐẾN SAU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Người đến trước thành kẻ đến sau - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

“Rầm....Rầm....Rầm” tiếng đập cửa dồn dập vang lên kèm theo giọng nói tức giận của người phụ nữ:

- Mở cửa ra, nhanh lên!

Gã đàn ông trung niên, độ tuổi ngoài 50 chỉ vừa kịp cởi quần áo đã liền vội vàng mặc vào rồi nói:

- Trốn đi, trốn tạm vào đâu đi!

Tôi nhìn bộ dạng luống cuống của ông ta mà khẽ cười nhếch 1 cái. 10 phút trước đó, gã còn trong cái vỏ bọc sang trọng qua bộ vest tây đắt tiền, miệng lưỡi dẻo quẹt cưng nựng tôi, hứa hẹn những thứ hào nhoáng bắt tai, chỉ đơn giản là để đưa tôi đến chiếc giường này. Ấy thế mà mới nghe 1 cái giọng nói kia, lại chẳng khác gì 1 con rùa rụt cổ.

Có điều, tâm trạng tôi lúc này lại không giống ông ta, vẫn điềm tĩnh nhặt chiếc áo khoác nhẹ khi nãy chính tay ông ta cởi xuống cho tôi mà mặc vào, sau đó với cái túi xách định lấy thỏi son ra để tô lại. Có lẽ thấy thái độ tôi như vậy, ông ta liền tức giận mà đi lại túm lấy bả vai tôi đẩy về phía nhà vệ sinh rồi nói:

- Chần chừ cái gì, còn không nhanh con mụ kia vào thì chết cả 2 đấy!

Lời vừa dứt, cánh cửa phòng lúc đó cũng được mở ra, ngay tức khắc bóng người đi vào trong, sau đó 1 người phụ nữ lao đến đẩy ông ta sang 1 bên rồi giáng xuống mặt tôi 1 cái tát đau đớn cùng lời lẽ tục tĩu:

- Mẹ con đĩ, nứt mắt ra đã đi ve chồng người khác, có tin tao cào nát l... mày không?

Bà ta xô tôi ngã xuống, đồ trong túi xách đổ vương ra ngoài, 1 sự nóng đến bóng rát ở bên má khiến tôi phải khẽ nhăn mặt, sau đó lại chỉ nhặt gọn lại đồ đạc bỏ vào túi mà nói:

- 1 bàn tay không thể vỗ thành tiếng, nếu chị không muốn con nào ve chồng mình thì hãy bảo ông ta đừng ra đường la liếm con khác. Hơn nữa, giữa chúng tôi cũng chỉ là bóc bánh trả tiền, thứ già khú đế này của chị tôi ve không nổi.

Nói rồi tôi cũng đứng dậy, gương mặt của bà vợ tức giận đến mức muốn xé tôi ra từng mảnh vậy.

Bà ta đưa tay túm lấy tóc tôi giật ngược ra sau, 2 con mắt đã nhiều nếp nhăn trợn ngược lên, hàm răng nghiến lại mà nói:

- Đĩ điếm như mày mà có vẻ thanh cao nhỉ. Giống chúng mày sống dựa vào cái mặt, để xem hôm nay liệu mày còn có thể đi khách nổi không?

Dứt lời, bà ta liền lấy trong túi xách ra 1 lưỡi dao lam, vừa định đưa lên thì 1 tên con trai đi đến giữ tay bà ta lại rồi nói:

- Đánh nó làm gì, nghề kiếm tiền của nó thì nó phải làm. Nó làm phò không lẽ bắt nó phải ăn chay? Trách là trách lão nhà chị, cơm nhà không ăn thích ra đường ăn phở, lăn lộn hết con này đến con kia, chị phải đi đánh ghen biết bao nhiêu lần rồi nhớ nổi không?

Nghe vậy, bà ta lại liền buông tôi, rồi tiến lại phía lão chồng của mình mà xách tai ông ta lên, đay nghiến nói:

- ĐI VỀ, TRÊN ĐẦU ĐÃ 2 THỨ TÓC CÒN MẤT NẾT.

Nói rồi người phụ nữ đó cũng lôi chồng mình về, tên con trai khi nãy ngăn cản bà ta lúc này lại nhìn tôi nói:

- Mày cũng liệu hồn đó, tốt nhất sau này làm thì né người có vợ con ra.

Tên đấy lườm tôi ý tứ đe doạ rồi cũng quay người trở ra ngoài cùng với vài người nữa.

Đúng là phụ nữ đi đánh ghen, trị 1 con đàn bà vẫn phải cần đội quân đông và hùng hậu như vậy.

Tôi cười khẩy 1 cái rồi lấy chiếc điện thoại mở lên, trên màn hình lúc này vẫn còn hiện mẩu tin nhắn gửi đến 1 số lạ: “Khách sạn Thiên Ý, phòng 302, chồng chị đang ở đây”. Phải, chính là tôi đã gửi cho chị vợ của lão già kia địa chỉ ở đây, số điện thoại cũng là tôi khéo léo lấy được trong danh bạ của gã.

Tôi vốn không phải làm đĩ, tôi có ăn học đàng hoàng, nhưng vì 1 người, vì 1 chuyện mà khiến tôi nổi lên cái suy nghĩ, thử cái cảm giác dùng chồng của người khác nó như thế nào. Kết quả cũng là không có mấy hứng thú.

Tôi tiện tay xoá nó đi rồi bấm gọi cho con bạn, chuông vừa vang lên 1 hồi, đầu bên kia đã nhấc máy:

- Vy, mày đi đâu với lão già đấy thế?

- Khách sạn Thiên Ý, mày đến đón tao đi!

Vừa nghe vậy, con Nhung bạn tôi đã hét lên trong điện thoại:

- Gì? Mày đi vào khách sạn với lão già đấy sao?

- Lát tao kể sau, giờ đến đón đi!

Nói xong tôi cũng tắt điện thoại bỏ vào túi rồi đi ra ngoài, đến thang máy mà nhấn trở xuống dưới.

Cánh cửa vừa được mở, tôi bước ra ngoài chẳng ngờ lại đụng phải 2 con người vốn là quá quen thuộc nhưng giờ lại trở nên xa lạ và ghê tởm.

Người đàn ông đang đứng trước mặt tôi, là người mà tôi đã yêu đến ngây dại, nhưng giờ anh ta lại bên cạnh 1 cô vợ sắp cưới, mà nực cười, cô vợ sắp cưới kia lại là bạn từng thân của tôi.

1 tuần trước đó, 2 người bọn họ đứng trước mặt tôi bằng 1 dáng vẻ tội lỗi. Tôi còn nhớ ánh mắt của anh chất chưa 1 nỗi thống khổ, đến mức không dám nhìn thẳng mặt tôi mà lúng túng nói:

- Vy, anh xin lỗi, sắp tới anh và Thư sẽ tổ chức đám cưới.

Thật sự khi nghe câu nói đó tôi cảm tưởng như có 1 tiếng sấm đánh xuống bên tai đến choáng váng. Tôi không hiểu, và không thể tin nổi, bởi trước đó giữa tôi và anh vẫn nói cười vui vẻ:

- Hiếu...như vậy...là ý gì....? Anh rốt cuộc đang nói cái gì? Thư, mày nói tao nghe, MÀY NÓI GÌ ĐI TAO XEM NÀO!

Hai hốc mắt tôi đã đỏ ngàu ngấn nước, độ bình tĩnh cũng đã mất đi mà nhìn 2 con người trước mắt.

Con Thư lúc này nhìn tôi vẻ hối lỗi mà trả lời:

- Vy, tao...tao có thai rồi...!

Câu nói ấy khiến tôi chết đứng, như 1 phản xạ tôi nhìn sang anh, khó khăn nói:

- Là....với....anh....Hiếu?

Con Thư nghe vậy chỉ khẽ gật đầu 1 cái, khoé mắt tôi cay xe đã không thể giữ nổi 2 hàng lệ chảy dài xuống mà gằn lên:

- Từ bao giờ....RỐT CUỘC 2 NGƯỜI LÀ TỪ BAO GIỜ?Hiếu nhìn tôi rồi chậm rãi mà trả lời:

- Vào đợt sinh nhật em 3 tháng trước. Vy, hôm đó anh thật sự say, không nhớ tại sao lại nhầm lẫn giữa em và Thư, chỉ biết khi tỉnh dậy cả 2 đã trong tình trạng không mặc gì ở trên giường... nhưng từ sau chuyện đó giữa anh và Thư cũng không có bất kể sự qua lại nào, chỉ là đến thời gian này, Thư biết mình có thai, anh cũng không biết phải làm sao nữa. Là anh có lỗi với em, nhưng anh cũng phải có trách nhiệm với Thư, bố mẹ cả 2 cũng đã biết chuyện và quyết định sẽ tổ chức đám cưới....Vy, anh xin lỗi...!

- ĐỪNG CÓ XIN LỖI TÔI....! TÔI KHÔNG CẦN 1 CÂU XIN LỖI!

Tôi như 1 con điên gào lên trong nước mắt rồi bỏ ra ngoài, thật sự bản thân cho đến bây giờ vẫn không thể tin vào tất cả những gì đã xảy ra.

Người đàn ông trước mặt tôi lúc này vẫn vậy, anh vẫn mang 1 vẻ hào hoa, lịch lãm, những ánh mắt nhìn tôi không phải là yêu thương ngày nào nữa mà là chồng chất những hối lỗi và áy náy, điều đấy càng khiến tôi thêm tổn thương.

Có điều, cô vợ ở bên cạnh lại chẳng còn điệu bộ tội lỗi như khi đó đối mặt tôi nữa, con Thư vừa thấy tôi lại liền khoác lấy cánh tay Hiếu tỏ vẻ thân mật rồi nhìn tôi mà nói:

- Ơ Vy, mày đi đâu mà lại đến đây có 1 mình? Không lẽ mày.....

Tôi hiểu ý tứ của nửa câu sau là gì, vẫn chẳng để tâm đến mà lạnh nhạt nói:

- Tôi đến đây làm gì, cũng không liên quan đến 2 người.

- Vy, dù mày có làm gì thì cũng đâu cần thiết phải là ở khách sạn của chúng tao. Như vậy, chúng tao thật sự khó xử.

2 cái từ “chúng tao” nghe cảm thấy chua chát khủng khiếp. Phải, Khách sạn này là của nhà Hiếu, nhưng từ khi nào nó lại trở thành cả của con Thư:

- Tao không có quỵt tiền ai, vậy nên tao muốn ở đâu đó là quyền của tao. Giờ thì được chưa? Tránh đường cho tao đi!

Vừa nghe vậy, con Thư liền vội vàng lục trong túi xách lấy ra 1 tấm thiệp trông khá bắt mắt rồi đưa cho tôi:

- Anh Hiếu bảo tao không cần mời mày, nhưng mà dù gì chúng ta cũng là bạn bè, tao nghĩ vẫn nên đưa cho mày, còn đến hay không là tuỳ mày.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thiệp mà lồng ngực đau tưởng như bị ai bóp thắt lại. Hiếu từ lúc đầu đến giờ vẫn chẳng nói 1 lời nào, anh càng im lặng, càng khiến tôi trở nên đáng thương hơn bao giờ hết.

Khi tôi định đưa tay lên để nhận lấy tấm thiệp thì bất ngờ lúc này 1 bàn tay khác hất văng nó đi, sau đấy là giọng nói gắt gỏng:

- Đừng đưa cái thứ rẻ rách này cho con Vy.

Tôi quay sang nhìn cái Nhung, nó cũng tức giận mà túm lấy cánh tay tôi kéo đi:

- Đi về, dư thời gian đéo đâu mà đứng nói chuyện với lũ này!

Cái Nhung đưa tôi ra ngoài phía xe, bỗng lúc này lại có 1 lực khác kéo tôi xoay người lại, sau đấy là giọng nói trầm xuống mà cảm tưởng đã lâu rồi tôi chưa được nghe:

- Vy, thời gian qua em vẫn ổn chứ, anh thấy em gầy đi thì phải.

Tôi nhìn anh, nhưng cái nhìn đã mang phần chán ghét, và căm hận, hắt mạnh tay Hiếu ra rồi nói:

- Cảm ơn, nhưng đó không phải là chuyện của anh nữa rồi!

Dứt lời, tôi cũng xoay người ngồi lên xe của cái Nhung, nó cũng chẳng chần chừ gì mà nổ máy đi thẳng. Chạy được 1 đoạn nó mới lên tiếng:

- Đm, sao tao cứ nhìn thấy mặt 2 đứa nó là muốn lao vào đấm chúng nó 1 phát. Đúng là 1 lũ ô hợp. Lẽ ra lúc đấy mày phải xé cái thiệp rồi ném vào mặt chúng. Mà đm, con Thư tao đéo ngờ lại tráo trở như vậy, trước mấy đứa chơi với nhau cũng có đối xử tệ với nó đéo đâu.
- Giờ có trách thì có thay đổi được gì, cũng xem như là số tao may, đời này tránh được 2 kẻ tệ.

- À, thế mày với lão già kia vào khách sạn làm gì thế? Đm, lúc ở nhà hàng tao đã thấy lão lân lê mày rồi, thế mà mới hết giờ quay đi quay lại đã đéo thấy mày với lão ở đâu. Mày không lẽ vì thất tình mà buông thả đấy chứ Vy.

Tôi nghe vậy cười nhạt 1 cái, hoá ra trong mắt con bạn tôi, tôi là đứa thất tình:

- Làm gì, lão vừa nghe thấy giọng vợ, đã liền cuống quýt như trẻ bị bắt tội.

- Vãi, vợ ông ta tìm đến được đây á? Thế mày có bị làm sao không?

- Ăn 1 cái tát, suýt nữa thì bị rạch mặt.

Vừa nghe tôi nói vậy, cái Nhung liền phanh gấp xe, sau đó quay lại nhìn tôi:

- Vy, sao mày nói chuyện vẻ bình thản thế?

- Không thì sao? Là tao nhắn tin địa chỉ cho bà ấy đến bắt quả tang chồng mình.

- Mày....mày....đầu óc mày có bình thường không?

- Tao chỉ muốn thử cái cảm giác giật đồ của người khác nó có gì thú vị, nhưng đi được nửa chừng thì đã mất hứng. Có lẽ tao không thuộc tuýp người thế.

- Con điên, mày bị 2 đứa kia làm cho lút não rồi!

Dứt lời, cái Nhung cũng xoay người trở lại rồi lái xe đi thẳng.

Có lẽ Nhung nói đúng, chuyện của anh và con Thư đã chấn động mạnh đến tâm tư của tôi. Thực chất những gì tôi đã cố tỏ ra cũng chỉ là vỏ bọc bên ngoài của cái nội tâm đang héo mòn.

Chúng tôi trở về phòng trọ, tắm rửa, mỗi đứa làm 1 gói mì tôm, ăn xong rồi lên giường nằm. Cái Nhung cũng chẳng nói thêm gì, có lẽ nó không đồng tình với việc mà tôi đã làm, nhưng thôi kệ, nó cũng chẳng giận tôi lâu được.

Ngày hôm sau, 2 đứa vẫn đi làm chung, chúng tôi làm nhân viên phục vụ cho 1 nhà hàng 3 sao, con Thư trước cũng làm ở đây, nhưng giờ thì nó đã thôi việc rồi. Phải thôi, lấy được chồng giàu, thì cần gì phải đi làm.

Việc của chúng tôi ngoài đón khách, nhận oder, lên món thì thời gian còn lại phải đứng trực trong phòng, để khách cần gì thì sẽ kịp đáp ứng.

Chỉ là hôm nay đang trong thời gian trực phòng, bỗng chốc cổ họng kéo đến 1 cơn buồn nôn khiến tôi vội vàng phải mở cửa ra ngoài lao thẳng đến nhà vệ sinh.

Cái Nhung thấy vậy cũng lo lắng vội đi theo sau:

- Vy, sao thế?

- Không hiểu sao dạo này tao cứ thấy nôn nao khó chịu, chắc dạ dày có vấn đề.

- Chết mẹ, mày đừng nói là có thai nhé!

Câu nói của con Nhung cũng làm tôi chết đứng, bàn tay như 1 phản xạ đặt lên bụng, trong suy nghĩ bắt đầu cố lục lọi ngày chu kỳ kinh gần đây nhưng dường như không nhớ nổi, có phần hơi lo lắng nhưng cũng tự chấn an:

- Không phải đâu, bụng tao mấy ngày nay cũng khó chịu, không ăn uống được.

- Đm, mày ốm nghén đấy con kia, có thai chết mẹ mày rồi, của thằng Hiếu phải không? Để tao gọi điện nói nó.

Lời vừa dứt, cái Nhung liền lấy điện thoại ra nhưng tôi vội giữ lại:

- Khoan đã, để tao đi khám xem như thế nào, lỡ may không phải....

- Lệch đi đâu nữa mà không phải. Nhưng thôi, chiều nay tan sớm đi khám cho chắc đã.

Tôi chỉ gật nhẹ đầu 1 cái rồi 2 đứa đi ra ngoài, vừa mở cửa, liền thấy con Trang đang đứng đấy với điệu bộ nghe ngóng, nó thấy chúng tôi có chút chột dạ rồi lúng túng đi vào trong.

Cái Nhung thấy vậy cũng chỉ lườm 1 cái rồi bỏ đi.

Buổi chiều, tôi xin nghỉ làm sớm, lấy xe của cái Nhung đi đến 1 phòng khám siêu âm để kiểm tra.

- Chậm kinh lâu chưa?

Tôi cố lục trí nhớ của mình ra mà mơ hồ trả lời:

- Tháng này cháu chậm khoảng 10-15 ngày rồi.

Vị bác sĩ im lặng, bàn tay di chuyển máy dò trên bụng tôi, đi đến đâu lạnh ngắt đến đấy, khiến tôi căng thẳng. Sau 1 lúc im lặng, vị bác sĩ mới lên tiếng:

- Thai vào ổ rồi nhé, 6 tuần 2 ngày, mọi thứ đều bình thường, chịu khó ăn uống nhiều vào.

Chỉ 1 câu nói đấy cũng đủ khiến người tôi cứng ngắc. Tôi có thai rồi, là con của Hiếu, nhưng vào lúc này có phải là trớ trêu hay không?

Cầm bản kết quả lững thững đi ra ngoài, đôi mắt dán chặt vào tấm ảnh chụp nhỏ được ghim trên tờ giấy, vẫn không thể nào chấp nhận được đây là sự thật, tôi không biết nên làm gì vào lúc này. Có nên nói với anh hay không? Nhưng nói rồi thì sao? 2 người bọn họ cũng đã định ngày cưới.

Như 1 con mất hồn dắt chiếc xe máy ra khỏi cổng phòng khám, ngồi lên vừa mới nổ máy đi xuống đường thì bất ngờ 1 chiếc xe lao đến đâm thẳng về phía tôi.

Nhanh đến mức tôi chẳng thể nào tránh, cả người và xe bị hắt văng lên 1 đoạn rồi ngã xuống đường, cơn đau khủng khiếp ập đến khiến đầu óc trở nên quay cuồng. Cảm nhận được phía dưới có dòng nước chảy ra, cơ thể trở nên lạnh ngắt, đôi mắt mơ hồ nhìn xung quanh mọi người đang vây lại, nhưng vô tình phía bên kia đường, gương mặt của người ngồi trong chiếc xe ô tô sang trọng đang hướng về phía tôi, tôi nhận ra......con Thư.

Chương 2

Tôi nhớ rõ cái nhìn ấy của con Thư, 1 điệu bình thản đến hiển nhiên, sau đó cũng theo vòng bánh xe kia mà rời đi 1 cách im lặng.

Cả người tôi vào lúc này đã trở nên cứng ngắc và gai lạnh. Mọi thứ trước mắt trở nên xoay vòng vòng, bên tai cũng ù đi chỉ loáng thoáng nghe được tiếng xì xào của người đi đường rồi mất hẳn đi ý thức.

Thứ đánh thức tôi tỉnh lại là tiếng thút thít của ai đó ở bên tai, có 1 chút mệt mỏi để mở mắt, cái trần nhà trắng xoá cùng mùi thuốc tây xộc thẳng vào mũi cũng đủ để tôi nhận thức được đây là nơi nào.

Lúc này giọng nói quen thuộc vang lên:

- Vy, mày tỉnh rồi à? Có đói không? Ăn gì tao mua?

Tôi khẽ quay đầu nhìn sang, cái Nhung ngồi ngay đấy với đôi mắt đỏ hoe đã sưng húp. Dự cảm trong tôi nói tôi biết chuyện gì đã xảy ra, bản thân có 1 chút thất thần hỏi:

- Cái thai sảy rồi phải không?

Cái Nhung nghe vậy miệng lại mếu máo nhìn tôi, không trả lời nhưng lại gật đầu 1 cái.

Hành động đấy không hiểu sao khiến lồng ngực tôi đau nhói lên, cổ họng khô khan mà cố nuốt xuống, khẽ quay mặt nhìn thẳng lên trần nhà, gượng gạo cười 1 nụ cười nhạt nhẽo nhưng 2 khoé mắt không hiểu tại sao lại ướt:

- Cũng tốt, tao còn đang chưa biết phải làm gì, cuối cùng ông trời cũng thay tao lựa chọn.

- Vy, chuyện này nên nói với Hiếu, cho dù là cái thai không còn nhưng hắn phải có trách nhiệm với mày.

- Lúc đang còn, còn chưa biết nên nói gì, huống hồ đã không còn nữa thì nói ra để làm gì? Thứ duy nhất có thể cứu vãn cũng mất, chúng tao.....hết duyên thật rồi.

Nói đến đấy mà sống mũi tôi đã nghẹn lại, nước mắt chảy dài xuống 1 đường bỏng rát. Tôi quen Hiếu vì anh thường xuyên đến nhà hàng tôi làm để ăn uống. Lần đầu gặp Hiếu, hầu như nữ nhân viên nào cũng phải buông lời khen và ca ngợi, thứ nhất về ngoại hình, thứ 2 là về phong độ, thứ 3 là điều không phủ nhận được Hiếu rất có tài ăn nói. Nhưng mà để theo đuổi tôi, anh cũng đã phải mất 3 tháng trời. Lúc đầu tôi nghĩ người như Hiếu là kiểu đàn ông trăng hoa, tiện miệng trêu ghẹo nhưng cũng chẳng thật lòng. Thế mà với sự cố chấp của anh, tôi cũng phải yếu lòng. Yêu rồi mới biết, anh không như những gì ban đầu tôi nghĩ. Hiếu tận tình, quan tâm tôi, nhiều khi còn cưng nựng chiều chuộng 1 cách thái quá. Thật sự so với cái vẻ bề ngoài có phần đào hoa thì con người Hiếu hoàn toàn trái ngược. Nghĩ là vậy, nhưng thật ra không phải là vậy, anh là người vô cùng trách nhiệm với việc mình làm hay cả với lời mình nói. Thế nên chuyện giữa anh và con Thư, Hiếu lựa chọn như vậy tôi thấy cũng chẳng có gì lạ. Chỉ là bản thân đối với lựa chọn của anh thật sự đau lòng mà không thể làm gì được.

- Vy, mày sao phải chấp nhận đứng về sau như thế? Mày là người đến trước, mà Hiếu hắn cũng yêu mày, nếu không phải... không phải con Thư nó....nó quá đê tiện thì tao nghĩ trong cái tấm thiệp cưới kia phải là tên mày.

- Đến Hiếu cũng đã thừa nhận là anh ấy đã làm chuyện không phải, vậy trách con Thư để làm gì?

- Tao không tin chuyện đó không có chủ ý của con Thư. Cứ cho là Hiếu say, nhưng không lẽ nó cũng không tỉnh sao? Con đấy nó thuộc vào dòng cáo cụ, vài chén rượu đối với nó chẳng khác gì ly nước lọc giải khát, đừng có bảo nó không biết gì, tao đéo tin. Loại nó chuyện đéo gì mà chẳng làm được.

Tôi nghe vậy bỗng chợt nhớ đến 1 chuyện, liền quay sang cái Nhung hỏi:

- Người đâm tao...?

- À, bác ấy cũng vừa mới đi. Là tao bảo bác ấy cứ về trước, có gì thì tao sẽ gọi điện. Bác ấy là thương binh mày ạ, tao cũng muốn nặng lời lắm, nghe tin mày có chuyện chạy đến thấy bác ấy ngồi ở cái ghế chờ với 1 bên ống quần lủng lẳng tao không nỡ chửi. Bác ấy nói đang chạy xe thì bất ngờ mày từ trên hè lao xuống, bác có phanh nhưng mà vẫn không kịp. Nhìn trông bác già rồi, ngồi trước phòng cấp cứu mặt cắt không còn giọt máu, chắc cũng lo sợ, thấy tao bác vội vàng lấy trong túi áo da 1 sấp tiền lẻ đếm đâu được hơn triệu ấy, bảo tao cầm tạm rồi bác về bác lấy đưa thêm sau. Dù sao thì cũng phải có trách nhiệm nên tao vẫn nhận.

Tôi nghe cái Nhung nói vậy, những suy nghĩ khi nãy cũng tự gạt bỏ đi, có lẽ tôi quá nhạy cảm khi nhìn thấy con Thư lúc đấy. Khẽ thở dài 1 cái rồi nhắm mắt lại nói:

- Là do tao không cẩn thận, người ta cũng không cố ý, hơn nữa hoàn cảnh họ đã vậy thì cũng không cần làm to chuyện làm gì.

- Thế có cần nói cho bố mẹ mày biết không?

- Mày định bảo tao bị sẩy thai à? Rồi ông bà hỏi thai của ai, thì tao bảo sao? Thai của chồng người khác sao?

Cái Nhung nghe vậy lại thở dài 1 cái:

- Vậy để mai tao báo quản lý xin cho 2 đứa nghỉ.

- Mình tao thôi, mày nghỉ làm gì?

- Bố mẹ mày không biết chuyện, 2 đứa lại ở chung, thì tao phải nghỉ để chăm mày chứ còn gì nữa.

- Tao có phải khuyết tật hay liệt gì đâu mà phải chăm. Mày cứ đi làm đi, tao lo được.

- Mày điên à, không nghe người ta bảo 1 lần sa bằng ba lần đẻ à? Nên là mày phải kiêng cử cho cẩn thận, không sau lại khổ cái thân.

Với cái thói nói nhiều và cố chấp của cái Nhung, tôi cũng đành phải thuận theo ý nó, để nó khỏi lải nhải ở bên tai muốn nổ não.

Buổi tối gia đình của người gây tai nạn cũng có vào thăm tôi, dù sao lỗi cũng là của cả 2, tôi cũng chẳng đòi hỏi hay yêu cầu bồi thường gì, chỉ đồng ý để họ trả tiền viện phí.

Tôi ở lại bệnh viện 1 đêm, có lẽ có chút không quen nên chẳng tài nào chợp mắt được. Trời càng về khuya, tâm trạng lại càng trở nên dễ xúc động.

Tôi bắt đầu cảm thấy nuối tiếc với tất cả mọi thứ, về anh, về những kỷ niệm, và về cả đứa bé còn chưa thành hình.

Con người chỉ khi không vướng vào chữ tình, mới cảm thấy cuộc sống này 1 màu hồng. Nhưng 1 khi đã vướng vào rồi, thì đi tới đâu cũng là 1 mảnh vấn vương, không đau, thì cũng khổ, mấy ai có thể nắm tay nhau cười mà đi hết 1 đời. So với nụ cười thì nước mắt vẫn chiếm thượng thế nhiều hơn.

Chỉ là giờ đây, nuối tiếc đối với tôi cũng chẳng có ích gì cả. Tôi biết anh yêu tôi, nhưng anh phải là chồng người ta. Tôi biết tôi cũng yêu anh, nhưng tôi phải là kẻ đứng ngoài.

1 cuộc tình mà tôi là người đến trước, chỉ trong phút chốc lại trở thành kẻ đến sau, mà trớ trêu thay người thế vị trí đó lại mang danh 1 chữ “bạn”. Có thế mới hiểu được rằng, chẳng có gì là mãi mãi.

Cả 1 đêm thức trắng, sáng ngày mai tôi đã bảo cái Nhung xin xuất viện, bác sĩ cũng chỉ bảo đúng hẹn đến khám lại, mọi thứ trước mắt đều ổn nên cũng không có gì đáng lo ngại.

Đợi cái Nhung làm thủ tục xong xuôi, tôi cũng thu dọn đồ rồi trở ra ngoài.

Vừa đi được ra đến cổng, đúng là trớ trêu lại gặp Hiếu và tất nhiên đi bên cạnh anh là con Thư rồi.

Vừa nhìn thấy tôi, Hiếu có phần lo lắng đi lại hỏi:

- Vy, em bị gì sao?

Cái Nhung đi bên cạnh tôi thấy vậy liền tỏ thái độ chán ghét mà nói:

- Đúng là như ma tà, đi đến đâu cũng ám được.

Hiếu nghe vậy lại thật thà trả lời:

- Anh đưa Thư đến khám thai.

- Thế thì đi đi, đứng đây cản đường chúng tôi làm gì?

- Vậy em với Vy đến đây.....?

- Thế anh đưa nó đến đây khám thai được, không lẽ tôi với con Vy không.....Sợ cái Nhung lỡ lời, tôi liền vội chen ngang:

- Bệnh phụ nữ thôi.

Hiếu vừa nghe vậy liền lên tiếng:

- Bệnh gì, có nghiêm trọng không? Anh có người quen ở đây, để anh nhờ họ khám cho em.

- Không.....

Tôi chưa kịp nói hết, thì phía sau Hiếu, con Thư bỗng nhiên gương mặt nhăn nhó, vòng tay ôm lấy bụng mình mà khọm xuống rồi kêu:

- A.....Hiếu....tự nhiên bụng em....đau quá....!

Nghe vậy Hiếu liền vội quay người lại, nhưng sau đó có lẽ nhớ ra điều gì lại chần chừ nhìn sang tôi. Hành động đấy của anh lại khiến tim tôi như muốn nghẹt thở, cười nhạt 1 cái rồi nói:

- Mau đưa Thư vào khám đi!

Đôi mắt người đàn ông mà tôi đã từng say mê, à không, đến bây giờ vẫn say mê đã không còn duy nhất 1 hình ảnh trong đó nữa rồi. Anh áy náy nhìn tôi, gương mặt hiện rõ 1 nỗi đau khó tả mà nói:

- Vy, anh xin lỗi, có lẽ ngay cả 1 sự quan tâm muốn dành cho em, anh cũng không làm được nữa rồi!

Sau câu nói đấy, Hiếu cũng quay người đi lại đỡ lấy con Thư, cẩn thận dìu nó từng bước lướt qua tôi, giống như 1 cơn gió lạnh lùa đến, khiến bản thân phải vòng tay ôm lấy cơ thể mình mà khẽ xuýt xoa. Giữa chúng tôi, đã là 2 con đường ngược lối.

- Bố khỉ, nhìn cái bản mặt của con Thư là tao biết nó phải là diễn viễn hạng A luôn đấy. Đau cái mả mẹ nhà nó ấy, nó thấy thằng Hiếu quan tâm mày nên làm trò thôi. Thằng Hiếu mà lấy phải nó thì đúng là vô phúc rồi.

- Đó là chuyện nhà người ta, không liên quan đến tao với mày đâu. Kệ đi.

Nghe vậy, cái Nhung cũng thở hắt 1 cái rồi đỡ tôi đi ra vẫy 1 chiếc taxi ngồi vào rồi trở về phòng trọ.

Nhà tôi cũng không phải ở đâu xa xôi, cũng chỉ cách thành phố 30km, nhưng vì để tiện đi làm nên mới thuê trọ ở trên đây cho gần.

Được cái tôi với Nhung gần nhà nhau, 2 đứa cũng chơi với nhau từ cái thời cấp 2, theo lên cấp 3 rồi ra trường, rồi xin vào cùng 1 chỗ làm, thế nên cùng thuê 1 phòng trọ cũng coi như đỡ đần được nhau.

Mà nói không phải quá, cái Nhung lắm lúc như mẹ tôi ấy, ăn nói nhiều khi như cụ già, tôi ốm đau là nó chăm như kiểu gái đẻ, thế nên tất nhiên nó có chuyện gì tôi cũng phải tận tình. Nhưng được cái Nhung là người có cá tính mạnh mẽ nên cũng chẳng lo.

Từ viện trở về được 1 ngày mà tôi cứ cảm tưởng bản thân phải tăng lên mấy cân, không để cho tôi đụng vào việc gì nhưng 3 bữa ăn thì nó nhồi nhét đầy đủ thứ vào miệng, không ăn thì nó khi, nó giận. Nhiều lúc nghĩ, cả đời ở với con bạn như thế này còn tốt hơn lấy chồng.

Sang ngày hôm sau, với cái đà ăn này tôi đã phải lên tiếng:

- Nhung, mày có phải muốn ép tao béo để tao xấu rồi không ai lấy tao nữa đúng không?

- Mày không béo cũng chó lấy.

- Cái con này. Tao không đùa nữa, đừng có bữa nào cũng mua tràn lan thức ăn thế, lãng phí lắm.

- Thế nên mới phải ép mày ăn cho hết.

- Tao đã không sao rồi. Tiêu tiết kiệm 1 chút, ở trên thành phố tốn kém lắm.

- Tốn kém thì tốn kém, nhưng ốm đau thì cũng phải lo cho cái thân chứ.

- Thì mày thấy tao bây giờ đấy, có ốm đau gì nữa không? Đợi ít ngày nữa sạch, tao đi khám lại, nếu không có gì thì có thể đi làm được rồi. Yên tâm đi, sức khoẻ của tao, tao cũng tự biết chú ý.

Đôi co với cái Nhung 1 lúc, tôi cũng ép được nó phải thuận theo.Cơm nước buổi tối xong xuôi, tôi bảo để tôi dọn, nó không cho nên đành lên giường nghịch điện thoại.

Lướt qua fb lại vô tình dừng lại trước 1 bức ảnh cô dâu xinh đẹp, cùng dòng stt “ngày mai em là cô dâu mới” và nghiễm nhiên người đăng trạng thái đấy không ai khác là con Thư.

Đúng là cưới chạy bầu có khác, mọi thứ chỉ vọn vẹn trong mấy ngày.

Đến lúc này, tôi mới dặn với bản thân mình, hết thật rồi Vy ạ.

Đang mải tự an ủi mình, bỗng lúc này tiếng đập cửa rầm rầm vang lên, tôi cũng phải ngồi lên.

Cái Nhung đang rửa bát cũng vội vàng đứng dậy:

- Định phá nhà người ta à?

Vừa nói, nó vừa đi ra mở cửa, cánh cửa vừa mới mở ra, bóng người vội vã đi vào nhanh đến mức cái Nhung chỉ kịp “ơ” 1 tiếng, còn tôi thì ngây người nhìn:

- Hiếu?!

Anh lại gần tôi, ngồi xuống bên mép giường mà đưa ra 1 tờ giấy rồi nói:

- Vy, hôm đó gặp em ở bệnh viện sản, là em bị sảy thai phải không?

Câu hỏi đường đột của anh khiến tôi chợt cứng họng:

- Chuyện đó.....

- Anh lo sợ em bị gì nên có nhờ người quen kiểm tra hồ sơ bệnh án, em không phải bị bệnh phụ nữ, mà là em sảy thai. Vy, nói anh biết, là của anh phải không?

Nhìn gương mặt gấp gáp của anh, nhất là đôi mắt lúc nào cũng chất chứa những cảm xúc kia lại khiến lòng tôi đau khủng khiếp. Nhưng đã đến nước này, tôi làm sao có thể giấu được nữa. Sống mũi đã trở nên cay xè, tôi chỉ có thể gật đầu 1 cái.

Sau cái hành động đấy, Hiếu dường như lặng người đi, qua cái ánh đèn túp không đủ sáng nhưng tôi vẫn thấy được 1 màu đỏ đang chuyển dần trong đôi mắt kia, giọng nói của anh cũng trầm xuống:

- Vy, tại sao em không nói với anh?

Tôi biết anh đau, bởi vì tôi lúc này cũng như ngàn kim châm vào da thịt vậy, nghẹn đắng nơi cổ họng mà nói:

- Đứa bé mất ngay sau khi em biết tin nó tồn tại chỉ vài phút....khoảng thời gian quá ngắn ngủi em còn chưa kịp cảm nhận được nó ở trong cơ thể mình. Tai nạn vô tình xảy ra, em không thể lựa chọn.

Một nỗi thống khổ hằn sâu trên gương mặt anh, Hiếu đưa tay lên chạm nhẹ vào gồ má của tôi, giọng nói của anh đã trở nên khó nghe hơn, có lẽ anh đang cố kìm nén cảm xúc bật ra:

- Anh xin lỗi, giờ anh phải làm sao đây hả Vy? Là anh có lỗi với em, cũng là anh không làm tròn trách nhiệm với em, anh muốn tìm mọi cách để bù đắp....nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy bản thân mình tệ hại và bất tài đến như vậy. Vy, em nói đi, anh nên làm gì cho em đây?

Những lời anh nói như con dao cứa sâu vào tim tôi, nước mắt cứ chảy dài xuống 2 bên má, chạm vào từng ngón tay của anh:

- Điều lúc này anh nên làm là hãy trở về nhà ngủ 1 giấc, sáng ngày mai hãy để mình là 1 chú rể lịch lãm, không phải sao?

- Vy, em biết anh không hề yêu Thư, kể cả chuyện đám cưới này anh cũng không hề muốn.

- Vậy thì sao chứ? Anh chấp nhận huỷ đám cưới, chấp nhận chối bỏ đứa con trong bụng Thư hay không?

Câu hỏi của tôi khiến anh cũng phải sững người:

- Vy....mọi chuyện đều là lỗi của anh....Thư cũng không có lỗi....và đứa bé dù thế nào cũng là con anh....anh.....

- Vậy là được rồi...anh chỉ cần làm tròn trách nhiệm với Thư, đừng quan tâm đến em nữa....giữa chúng ta....đâu còn gì đâu!

Lần đầu tiên tôi thấy anh trong bộ dạng bất lực như vậy, người đàn ông mà toii biết, mà tôi yêu thương lúc nào cũng chững chạc và điềm tĩnh nhưng bây giờ anh như đứng trên 1 bờ vực thẳm vậy, chông chênh và chới với, tiến không đành mà quay đầu cũng không được, như vậy tôi làm sao có thể làm khó anh được đây.

Những ngón tay lạnh ngắt của anh chạm nhẹ vào da thịt tôi, lau đi những giọt nước mắt đang thi nhau chảy dài xuống, cho đến cuối cùng, lời anh dành cho tôi vẫn chỉ là 1 câu:

- Anh xin lỗi!

Hiếu chậm rãi hôn nhẹ lên mắt tôi, 1 cái hôn lạnh nhạt đến vô cùng, sau đấy cũng đứng dậy mà quay người rời đi.

Cái bóng lưng chất cả 1 khoảng bất lực của người đàn ông ấy, tôi nhớ mãi.

Ngay sau khi bóng anh đã khuất hẳn, tôi oà lên khóc như 1 đứa trẻ bị dành mất cây kẹo. Anh yêu tôi, tôi cũng yêu anh, nhưng tại sao 2 người yêu nhau lại chẳng thể ở bên nhau như vậy.

Cái Nhung lần này lại chẳng nói gì, chỉ ngồi xuống bên cạnh tôi vỗ nhẹ lên bờ vai đang run rẩy như 1 sự an ủi, nhưng không hiểu sao tôi lại vì thế mà càng khóc lớn hơn.

Ngày hôm sau, tôi nhốt mình ở trong phòng với chiếc điện thoại, đôi mắt nhoè đi nhìn vào những hình ảnh trong đó, nf của những người bạn cùng chỗ làm của tôi lúc này đều ngập tràn những lời chúc phúc đôi vợ chồng trẻ.

Cô dâu hôm nay thật xinh đẹp và rạng rỡ, có điều chú rể lại chẳng mấy hạnh phúc nhưng anh vẫn đẹp trong bộ vest tây lịch lãm của ngày trọng đại nhất trong đời.

Sau hôm nay, bọn họ sẽ về chung 1 nhà. Sau hôm nay, rôi cũng phải bắt đầu 1 cuộc sống mới, cuộc sống phải cố gạch tên đi 1 người khỏi ký ức.

Tôi quay trở lại làm việc vào ngày hôm sau, cái Nhung vẫn bảo nghỉ ngơi thêm nhưng tôi muốn đi làm để dành hết thời gian cho công việc, như vậy sẽ chẳng cần phải nghĩ ngợi lung tung mà thương tiếc cho phận mình nữa.

1 tuần kể từ sau ngày cưới của anh, tôi cũng không gặp lại bọn họ nữa.

Hôm nay tôi xin tan làm sớm để đến viện kiểm tra, bác sĩ bảo mọi thứ đều bình thường, coi như tất cả đều đã chẳng để lại 1 vết tích gì.

Xong xuôi, thấy trời còn sớm nên vòng qua chợ mua ít thức ăn.

Mọi chuyện vốn sẽ bình yên trôi qua như thường ngày cho đến khi mắt tôi đụng phải 1 bóng người khá quen thuộc. Không nhầm lẫn đi đâu được, là con Thư. Nhưng bất ngờ hơn hẳn, nó đứng đấy nói chuyện với 1 người, là ông thương binh đã gây tai nạn cho tôi trước đó. Trùng hợp? Tôi đang cố dặn mình đó là trùng hợp phải không?

Chương 3

Đôi chân tôi như 1 phản xạ tiến về phía trước, lúc này, trong tầm mắt chỉ duy nhất nhìn về 1 hướng, tôi rất muốn biết giữa con Thư và ông thương binh kia rốt cuộc là có mối quan hệ như thế nào.

Bỗng lúc này, 1 bóng người va mạnh vào tôi làm tôi lảo đảo ngã xuống, rau quả các thứ đổ lăn lốc trên nền đất, giọng nói tức giận của người phụ nữ vang lên:

- Giời ạ, đi đứng kiểu gì thế, mắt mũi để đường sau à?

Tôi vội vàng ngồi lên nhặt lại đồ cho người ta, cũng nhanh miệng nói:

- Dạ, cháu xin lỗi!

- Dập hết cả rau quả rồi còn lỗi với lầm.

Tôi bỏ lại mọi thứ vào trong túi rồi đứng dậy đưa cho người phụ nữ kia mà nói:

- Vậy cô để cháu mua cái mới gửi lại cho cô.

Cô ta nghe vậy chỉ khó chịu nhìn tôi 1 cái mà thở dài rồi cũng nhận lại túi đồ mà rời đi. Tôi thấy vậy liền nói với theo:

- Cô thông cảm ạ!

Nói rồi tôi liền quay người lại nhìn về hướng cũ, nhưng nhanh thật đấy, mới đó mà chẳng còn thấy bóng dáng của con Thư và ông thương binh kia đâu nữa.

Tôi đi thêm 1 vòng, cố đảo mắt nhìn xung quanh từng vị trí 1 nhưng không có kết quả nên đành thôi. Mua 1 ít thức ăn rồi quay trở về phòng trọ cơm nước để lát nữa tôi còn phải đến nhà hàng để đón cái Nhung.

Xong xuôi mọi thứ, nhìn đồng hồ cũng gần đến giờ tan, tôi lấy xe đến nhà hàng.

Vừa mới dựng xe gọn vào trong sân, thì thấy cái Nhung vội vàng đi lại phía tôi:

- Này, biết tao vừa gặp ai không?

Tôi nghe vậy cũng thành thật trả lời:

- Mày gặp ai tao biết sao được.

Cái Nhung nhìn tôi bĩu môi, rồi dùng cái điệu bộ vẻ cợt nhả mà nói:

- Vợ chủ tịch đấy!

- Vợ chủ tịch? Là ai? Mà chủ tịch nào?

- Mẹ mày, mày bị ngu à? Sao nay não chậm tiêu thế? Là con đuỹ Thư đấy chứ còn ai? Nó lấy thằng chồng giàu nứt đố đổ vách, nhà mặt phố, lại thêm cái khách sạn to vật ở giữa trung tâm, bố nó thì quản lý cả cái công ty bất động sản, nó không phải Chủ tịch thì cũng là con của Chủ tịch còn đéo gì.

- Thì mày nói thẳng tuột là con Thư đi, lại còn chữ nghĩa “vợ chủ tịch”

- Dạo này đang có hot trend “chủ tịch” mà. Vợ chủ tịch giả vờ và cái kết. Mả mẹ nó, đúng là 1 bước lên mây.

- Thế nó đến đây làm gì?

- Còn làm gì nữa, để khoe đấy. Người đắp đầy đồ hiệu, phấn son, nước hoa xịt từ cái móng chân đến sợi tóc. Ra vẻ đến thăm mọi người vì nhớ nhưng tao thấy nó mở mồm nói câu nào là muốn khoe khoang, kể lể cuộc sống sung sướng của nó. Nhưng mà không phủ nhận được, nó sướng thật.

Tôi nghe vậy mới nghĩ đến lúc nãy gặp con Thư ở chợ, không biết có nên kể với cái Nhung hay không. Tính nó cũng nóng, sợ kể ra nó lại sồn sồn lên làm ầm ĩ, trong khi mọi thứ chỉ là phỏng đoán của tôi. Nhưng mà không hiểu sao tôi cứ cảm thấy mọi chuyện nó liên quan nhau đến kỳ lạ:

- Nhung này, tao nói cái này mày hứa trước mắt phải giữ bí mật.

Vừa nghe vậy nó liền sán lại gần tôi:

- Chuyện gì thế?

- Lúc chiều tao đi chợ, gặp con Thư ở gần đấy, nó đứng nói chuyện với ông thương binh mà lần trước gây tai nạn cho tao.

Lời vừa dứt, con Nhung liền dãy nảy lên:

- Cái gì? Sao nó lại nói chuyện với ông ấy? Ôi đm, không lẽ.....

- Nhỏ nhỏ cái mồm thôi, tao bảo mày giữ bí mật mà mày gào lên thế thì còn gì bí mật. Đây mới chỉ là suy nghĩ của tao thôi.

- Nghĩ cái đéo gì nữa, nó chính là như thế đấy. Đm, mình lại thương người quá, nghĩ người ta khuyết tật lại còn rộng lòng không truy cứu, không đòi bồi thường. Giờ thì hay rồi, tao phải gọi điện chửi ông già đấy mới được.

Nói rồi nó liền lấy điện thoại ra, tôi thấy vậy cũng vội ngăn lại:

- Khoan đã đi, phải để chắc chắn đã rồi mới nói. Cũng tại chuyện đã qua cũng lâu rồi, bây giờ cũng khó để tìm được sự thật.

- Lâu cái gì mà lâu, chính là như thế đấy. Đm con Thư nhờ ông già đó đâm mày, để mày sảy thai. Nó sợ mày sẽ lấy cái thai ra uy hiếp thằng Hiếu, thì thằng Hiếu sẽ không cưới nó nữa.

- Nhưng mà chuyện tao có thai, tao cũng chỉ mới chắc chắn khi đến phòng khám, nó làm sao biết được tin nhanh như thế?

Cái Nhung nghe vậy lại trầm ngâm 1 hồi rồi như nhớ ra điều gì liền nói:

- Đm con Trang, là nó đấy. Hôm đó nó đứng rình rập bên ngoài nhà vệ sinh, chắc nó nghe ngóng được gì nên nói với con Thư. Con chó đấy từ ngày biết chuyện con Thư với thằng Hiếu sẽ cưới nhau là nó đu bám con Thư như đỉa, chắc nghĩ con Thư nó cho hưởng ké tí gì cũng nên. Đm, tao phải đi túm cổ nó hỏi cho ra nhẽ.

Tôi giữ tay cái Nhung gàn lại rồi nói:

- Khoan đã, giờ mày giúp tao, làm sao để con Trang nó gặp con Thư, tao nghĩ chúng nó nói chuyện sẽ lộ ra điều gì đó. Tao cũng muốn gặp con Thư để hỏi cho ra nhẽ.

Nhung nghe vậy suy nghĩ 1 hồi rồi nói:

- Tao có cách rồi, quan trọng mày phải phối hợp với tao. Mày phải giả vờ rằng mày với thằng Hiếu vẫn âm thầm qua lại với nhau. Tất nhiên tao không bảo mày liên lạc với thằng Hiếu, chỉ là 2 đứa nói chuyện cố để cho con Trang nghe là được, tao sẽ theo sát nó.

Cũng không có gì là to tát nên tôi gật đầu đồng ý với nó.

Mọi chuyện bắt đầu diễn ra vào ngày hôm sau, buổi trưa khi khách khứa về hết, chúng tôi dọn dẹp, cái Nhung kéo tôi đi lại phía bàn gần chỗ con Trang, nó hỏi nhỏ nhưng đủ để con Trang phải nghe thấy:

- Này, hôm qua tao thấy Hiếu gọi nhỡ cho mày đấy.

- Ừ, tao gọi lại cho anh ấy rồi.

Cái Nhung nghe vậy nhìn tôi cười đểu giả:

- Lại hẹn hò nhau đi đâu à?Tôi huých nhẹ vào vai nó, cũng giả vờ điệu bộ thẹn thùng:

- Con điên này, đó là chuyện của chúng tao.

Lời vừa dứt, con Trang lúc này giả vờ lau qua loa cái bàn rồi trở ra ngoài, cái Nhung thấy vậy cũng vội đi theo.

1 lúc sau, Nhung quay lại đi đến chỗ tôi nói nhỏ:

- Tao đoán không sai, là con Trang nó đưa tin cho con Thư. Nhưng mà khi nãy nó thấy tao kè kè nó quá nên chỉ thấy nó hẹn con Thư tan làm đến quán cafe đối diện nhà hàng đây.

- Như vậy là được rồi, tan làm, tao với mày để nó đến trước, rồi mình vào sau.

Thống nhất như vậy, rồi 2 đứa việc ai người đó làm.

Cũng may hôm nay ít khách nên buổi tối chúng tôi tan sớm.

Đợi cho con Trang thu dọn đồ đạc rồi đi sang quán cafe bên kia đường, tôi với cái Nhung mới theo sau.

Tìm 1 vị trí khuất tầm nhìn của nó, nhưng hơi xa 1 chút, có lẽ sẽ rất khó nghe được họ nói chuyện gì, nhưng để đảm bảo không bị phát hiện, chúng tôi vẫn quyết định ngồi đó.

Được 1 lúc sau, con Thư đến, đúng là lấy chồng giàu có khác, đến cả cách ăn mặc của nó cũng thay đổi, toàn đồ đắt tiền.

2 đứa nó ngồi nói chuyện với nhau cái gì đó mà tôi nghe không rõ được, chỉ thấy con Thư thi thoảng lại cười nhếch vài cái, thái độ có vẻ bình thường, chẳng mấy là tức giận gì cả.

Tính con Nhung lại nóng vội, ngồi được lúc liền sồn lên:

- Đéo nghe được chúng nó nói gì cả, tao với mày lại bàn gần đó ngồi.

Tôi đưa tay giữ nó lại:

- Mày điên à, giờ lại đó là chúng nó biết, mày cứ làm như chúng nó mù không bằng.

- Ngồi đây có nghe được cái đéo gì đâu.

- Đợi thêm tí nữa xem còn chỗ nào mà tao với mày lại đó không bị để ý không đã.

Con Nhung nghe vậy chỉ thở dài 1 cái rồi gạt tay tôi ra:

- Tao đi vệ sinh.

Nói rồi nó đứng dậy rời đi, tô còn phải ngoái đầu nhìn theo nó không sợ nó lại làm cái gì không hay.

Bỗng lúc này, 1 bóng đen che khuất ánh sáng ở bàn tôi làm tôi phải rời mắt quay lại. Có 1 chút giật mình khi nhìn thấy con Thư đứng ngay bên cạnh, cũng may tôi vẫn đủ bình tĩnh mà nói:

- Đến uống nước sao? Bàn này có người ngồi rồi.

Con Thư nghe vậy nhìn tôi cười 1 cái:

- Lén lút ngồi đây nghe người khác nói chuyện có vui không?

Hoá ra nó đã phát hiện, nhưng tôi vẫn không để lộ ra, đưa tay lên khuấy ly nước của mình mà trả lời:

- Mày có chuyện gì mà sợ người khác nghe thấy sao? Có tật giật mình.

Con Thư lúc này kéo chiếc ghế ở vị trí của cái Nhung ra mà ngồi xuống:

- Tao thì có chuyện gì mà phải sợ, người có chuyện là mày thì đúng hơn. Nghe có người nói mày vẫn còn liên lạc với chồng của tao.Tôi nghe vậy nhìn lên nó, rồi lại nhìn sang phía bàn mà con Trang ngồi rồi trả lời:

- Mày đúng là nuôi 1 con chó tốt đấy.

- Chưa hẳn là tốt. Nó mới chỉ nghe vài câu khích của 2 đứa mày mà đã sồn sồn với tao. Nhưng nó không biết, mấy ngày qua Hiếu không có ở Việt Nam, anh ấy mới bay sang Sing đi công chuyện với bố chồng tao rồi, điện thoại vô tình làm mất ở bên đấy, mãi chiều nay anh ấy mới đặt chân xuống sân bay, không biết chồng tao liên lạc với mày kiểu gì?

Hoá ra là vậy, tôi lại cứ nghĩ không hiểu sao nghe con Trang nói mà mặt nó lại có biểu cảm như thế, thì ra nó ngay từ đầu đã biết sự có mặt của tôi với con Nhung rồi cũng nên. Nếu đã vậy, tôi cũng chẳng vòng vo nữa:

- Vậy sao? Thật ra tao cũng liên lạc với Hiếu nhưng không được. Tao muốn hỏi anh ấy xem, vợ anh có người thân hay người quen nào là thương binh hay không?

Vừa nghe đến đấy, sắc mặt con Thư liền có biến động, nó nhìn tôi mà nói:

- Mày muốn biết sao không hỏi trực tiếp tao cho đỡ lòng vòng.

- Thế mày có chịu thành thật nói tao nghe không?

- Tao không có người thân hay quen nào là thương binh.

- Thế mà hôm qua tao thấy này đứng nói chuyện với 1 ông thương binh mất 1 bên chân, mà ông ấy trùng hợp thế nào lại là người gây tai nạn cho tao dạo trước đó. Không biết có phải là trùng hợp không?

Con Thư lúc này mặt đã không còn sắc nhưng nó vẫn đủ bình tĩnh để đáp trả tôi:

- Ô, mày bị tai nạn sao? Lâu chưa? Trông mày vẫn khoẻ mạnh mà, không bị tổn thất gì chứ?

Nhìn cái thái độ của nó làm tôi muốn nổi điên:

- Thư, tao nói để cho mày biết tao không phải là con ngu. Mày đừng tưởng tao không biết chuyện mày làm là gì. 1 khi tao có đủ chứng cứ, tao nhất định sẽ khiến mày phải trả giá.

- Eo ôi, sợ chưa? Mày đang nói cái gì thế? Cái gì mà chứng cứ? Cái gì mà trả giá? Tao nghe đéo hiểu gì.

- Mày nghe không hiểu sao? Nếu tao nói với Hiếu là mày đã giết con của anh ấy, thì chắc lúc đấy mày mới hiểu.

Con Thư nghe vậy lúc này đã tức giận đến tái mặt mũi:

- Con? Con anh ấy đang ở trong bụng tao, mày không lẽ vì bị bỏ rơi mà sinh hoang tưởng chứ Vy?

- Mày nghĩ Hiếu tin tao hơn, hay tin mày hơn?

Tôi đánh trúng tâm lý của nó, 1 điều chắc chắn nó biết là Hiếu yêu tôi chứ không phải yêu nó, thế nên vừa nghe tôi nói vậy, nó đã lộ mặt:

- Mày giờ chẳng là cái gì cả Vy ạ! Nếu có, thì cũng chỉ là tình cũ với chồng tao thôi. Tao đây mới là vợ chính thức. Nếu mày nghĩ mày xen chân được vào cuộc sống của chúng tao, thì mày chẳng khác gì 1 con giáp thứ 13 mà cả cái xã hội này khinh bỉ.

Tôi nhìn vẻ mặt đắc ý của con Thư mà đúng là cảm thấy bản thân mình thật ngu dốt. Nếu nó biết đổi trắng thay đen, vậy tôi có lẽ phải nên lật ngược tình thế. Đấu tranh không phải là ngu dốt, không làm gì mới chính là kẻ ngu dốt:

- Tao chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm con giáp thứ 13, nhưng nếu mà đã cố gán ép cho tao cái danh phận ấy, vậy thì tao nên tận dụng. Mày có biết, thành công nhất của con giáp thứ 13 là gì không? Không phải cướp được người đàn ông từ tay vợ anh ta, cũng không phải đạp người vợ xuống để thế chỗ vào....mà là khiến cho người vợ phải tự cam tâm tình nguyện mà thừa nhận mình mới chính là kẻ thứ 3 xen chân vào. Ngay từ đầu mày đã vậy, và sau này mày cũng chỉ là vậy - là kẻ xen chân vào giữa tao và Hiếu.

- Được, tao muốn xem xem 1 kẻ đứng bên ngoài như mày thì liệu làm được gì. Mày đừng quên tao đang có thai con của Hiếu, huống gì, bố mẹ chồng tao cũng đang rất trông chờ đứa cháu này. Mày định làm thế nào để được thừa nhận đây.

Con Thư vẫn cái vẻ đắc ý nhìn tôi, mặc dù nó không thừa nhận chuyện gây tai nạn nhưng như thế này cũng đủ để tôi khẳng định nó là người làm ra mọi chuyện.

Lúc này, cái Nhung từ khu vệ sinh quay lại, đi đến phía con Thư đánh vào đầu nó 1 cái làm tôi cũng giật mình:

- Cút, đây là chỗ để mày ngồi à? Mắt mù không thấy cốc nước để đây à mà còn kê đít ngồi vào.

Con Thư giận tím mặt đứng dậy gắt gỏng:

- Đm, mày thích kiếm chuyện à?

- Mày mới là con kiếm chuyện, chỗ này có người ngồi mà còn cố tính ngồi vào thì đéo phải kiếm chuyện là gì. Hay thèm nước của tao? Đây....

Nói rồi, cái Nhung cầm ly nước lên, nhổ 1 bãi nước bọt vào đó rồi đưa cho con Thư:

- Thèm quá thì tao mời!

Con Thư tức quá vung tay hắt ly nước xuống đất làm “xoảng” 1 cái, mọi người xung quanb đều tập chung ánh mắt về phía chúng tôi.

Mà cái Nhung lúc này cũng không để tâm, đẩy mạnh vào vai con Thư 1 cái:

- Đm thích kiếm chuyện thì để tao tiếp.

- Bố con nhà quê, mày đéo đủ tuổi nói chuyện với tao. Lo cho con bạn mày đi.

Con Nhung nghe vậy với lấy ly nước của tôi hắt thẳng vào mặt con Thư:

- Nhếch nhách như thế này chắc có thể nói chuyện được rồi chứ.

Thật sự không nghĩ Nhung nó lại làm lớn chuyện như thế, mà con Thư lúc này phải nói là nổi điên lên rồi, nó lao vào túm tóc cái Nhung, 2 đứa giằng co nhau.

Tôi thấy không ổn nên đứng lên gàn bọn họ, nhân viên của quán cũng lại can ngăn, n mà con Thư nó vơ luôn cả tôi mà túm tóc, tôi theo phản xạ cũng chỉ cố gỡ tay nó ra, nhưng lúc này mọi thứ hỗn loạn, có 1 lực đẩy tôi từ phía sau làm tôi vô tình đẩy con Thư ngã xuống đất, nó kêu lên 1 tiếng rồi ôm lấy bụng.

Con Trang nãy giờ chỉ dám đứng ngoài thấy vậy liền đi lại đỡ lấy:

- Chị Thư, có sao không? Chị đang mang thai đấy.

Gương mặt con Thư trở nên tái mét:

- Bụng....bụng đau quá...gọi xe đi.....

Tôi lúc này như chết đứng, thật sự tôi không cố tình, cảnh tượng ấy làm tôi nhớ đến hôm xảy ra tai nạn, cả người chợt lạnh ngắt.

Chương 4

Bản thân tôi không ưa Thư, nhưng vào hoàn cảnh này, tôi cũng chỉ theo phản xạ vội vàng lại đỡ lấy nó mà nói với cái Nhung:

- Nhung, đỡ nó giúp tao, đưa nó ra bắt xe đến bệnh viện....nhanh lên!

Cái Nhung nghe vậy chỉ gắt nhẹ gọi tên tôi 1 cái nhưng rồi cũng đi lại đỡ nó giúp tôi.

Tôi không phải là lo cho con Thư, mà là tôi lo cho đứa bé ở trong bụng nó, khúc mắc là giữa tôi và Thư, đứa bé nó chẳng có tội gì, nếu lỡ chẳng may không may mắn, có lẽ tôi cũng c thấy có lỗi vô cùng.

Chúng tôi đưa con Thư ngồi vào 1 chiếc taxi rồi chạy thẳng đến bệnh viện. Vừa đưa nó được vào phòng cấp cứu thì ở phía sau lúc này, con Trang cũng hớt hải đi đến, cùng với nó không ai khác là bố mẹ chồng con Thư, hay nói rõ hơn là bố mẹ Hiếu.

Quen Hiếu 1 cũng 1 thời gian nhưng tôi vẫn chưa ra mắt với gia đình anh, cũng chỉ biết mặt bố mẹ anh qua vài tấm hình trong điện thoại của Hiếu thế nên vừa nhìn thấy họ tôi liền nhận ra được.

Con Trang đưa 2 người họ tiến lại chỗ tôi hỏi:

- Chị Thư đâu rồi?

- Vừa mới vào phòng cấp cứu.

Lúc này, mẹ của Hiếu nhìn chúng tôi nói:

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Mẹ con nó đang yên đang lành sao lại gặp chuyện?

Tôi nghe vậy cũng đang chưa biết nên trả lời như thế nào thì con Trang đã lên tiếng thay:

- Chị ấy là đi uống nước với cháu, nhưng vô tình gặp 2 người này, bọn họ có xích mích từ trước nên xảy ra cãi vã, rồi ẩu đả lẫn nhau nên chị Thư bị họ xô ngã xuống đất.

Lời vừa dứt, mẹ của Hiếu liền trừng mắt nhìn tôi mà gắt:

- Cô không biết Thư nó đang có thai sao?

Tôi nghe vậy cũng chỉ biết hạ giọng trả lời:

- Cháu xin lỗi nhưng thật sự không phải cháu cố ý.

Con Trang lúc này lại chen vào:

- Chắc bác không biết chị đây trước là người yêu cũ của anh Hiếu. Thế nên việc chị ta có xích mích với chị Thư cũng là điều dĩ nhiên. Ai mà biết được chị ta vô ý hay là cố ý.

Vừa nghe vậy, cái Nhung đã liền lên tiếng:

- Này, mày ăn nói cho cẩn thận đấy, ý của mày là gì?

- Không phải à? Chị có dám chắc chị Vy sẽ không để bụng chuyện này không? Bỗng nhiên bị người khác cướp mất người yêu mình, hơn nữa lại còn làm đám cưới, chỉ sợ lại cố tình đẩy chị Thư vì mục đích gì đó cũng nên.

Cái Nhung nghe vậy tức giận ra mặt, định lao lên nhưng tôi vội giữ tay lại, chỉ là không ngờ đến vào đúng lúc này tôi liền nhận được 1 cái tát đau điếng đến bất ngờ, mà có lẽ không phải chỉ mình tôi, cả cái Nhung và con Trang cũng phải tròn mắt nhìn người vừa vung tay ấy.

- Tôi không quan tâm chuyện của mấy cô, nhưng nếu hôm nay cháu tôi nó có chuyện gì thì cái tát này mới chỉ là bước cảnh cáo thôi.

Tôi thật sự điếng người đến mức không thể thốt lên được 1 lời nào. Chỉ có cái Nhung lên tiếng:

- Này cô, cô là người lớn mà xử sự như thế à? Cô lấy quyền gì mà đánh nó.

Bà ấy định đáp trả lại nhưng lúc này bố của Hiếu lại gắt lên:

- Thôi cả đi nào, đây là bệnh viện, không phải là cái chợ để cho mấy cô mấy chị làm loạn. Giờ đợi tin từ bác sĩ đi đã.

Mẹ Hiếu nghe vậy chỉ trừng mắt nhìn tôi 1 cái rồi đi lại dãy ghế chờ hậm hực ngồi xuống.

Vừa lúc đấy, tiếng đế giày vội vã nện xuống sàn nhà, sau đấy là giọng nói khá quen thuộc vang lên:

- Bố, mẹ, xảy ra chuyện gì thế?

Tôi theo phản xạ quay đầu nhìn sang, khoảnh khắc 4 con mắt đụng nhau, đôi chân của đối phương cũng khựng lại.

- Vy, sao em lại ở đây?

Tôi không trả lời anh, bởi vì lúc này cảm thấy bản thân bị tổn thương kinh khủng từ cái tát vô lý kia, chỉ khẽ quay đầu lại nhìn sang cái Nhung mà nói:

- Người nhà đến cả rồi, chúng ta về!

Nói rồi, tôi cũng nhìn đến bố mẹ Hiếu cúi đầu chào 1 cái rồi quay người rời đi. Cái Nhung cũng chẳng nói thêm gì nữa mà đi theo sau.

Lúc ngang qua Hiếu, bất ngờ tay tôi bị giữ lại, anh có chút nhíu mày nhìn vào 1 bên gương mặt của tôi, bàn tay đưa lên định chạm vào nó:

- Mặt em....

Không để anh chạm vào, tôi vội vàng né đi rồi rút tay lại, cũng chẳng nói thêm 1 từ nào nữa mà vội vàng lướt qua anh đi thẳng ra phía ngoài.

Cái Nhung lúc này mới giọng bực tức nói:

- Đm, mày thấy làm ơn mắc oán chưa? Lại còn bày vẽ đưa nó đến bệnh viện, định làm Bồ tát sống à? Tao là tao kệ con mẹ nó ở đấy, trông cái điệu bộ của nó cũng giả tạo lắm, biết đâu nó lại diễn vở đổ oan cho mày.

Tôi nghe vậy cũng chỉ thở dài, 1 bên má vẫn còn cái cảm giác đau rát:

- Con nó, nó sẽ không lấy ra để làm trò đùa đâu.

- Ôi giời, loại đấy mà biết nghĩ thì đã đéo có cơ sự ngày hôm nay.

Mọi chuyện đúng thật sự xảy ra quá nhanh, tôi biết và yêu anh cũng được 1 năm nhưng chớp mắt 1 cái anh liền trở thành chồng của người ta, hơn nữa lại còn có con, đó cũng là cái viễn cảnh mà tôi đã tự mình vẽ ra cho 2 đứa. Chỉ đáng tiếc là, nhân tính không bằng trời tính.

Đang mải miên man với những suy nghĩ, lúc này từ phía sau truyền đến giọng nói quen thuộc:

- Vy, đợi đã!

Tôi theo phản xạ quay người lại, thấy Hiếu đang vội vã chạy đến, có 1 chút né tránh liền xoay người lờ đi nhưng anh đã kịp túm lấy cánh tay tôi giữ lại:

- Vy, nói chuyện với anh 1 chút!

Cái Nhung lúc này ở bên cạnh lại hất tay Hiếu ra khỏi người tôi rồi lớn tiếng:

- Tầm này thì còn chuyện gì nữa mà nói, việc của anh là nên quay vào chăm sóc con vợ của mình đi kìa.

- Nhung, anh biết em đang trách anh, nhưng chuyện này là chuyện giữa anh và Vy, anh muốn nói chuyện riêng với cô ấy.

Tôi nghe vậy mới nhìn sang Nhung mà nói:

- Mày đi lấy xe trước đi, rồi quay lại đây đón tao sau.

Cái Nhung nhìn tôi có chút không bằng lòng nhưng rồi cũng miễn cưỡng rời đi.

Đợi cho Nhung đi khuất, tôi mới nhìn sang anh:

- Có chuyện gì không?

Ở dưới cái ánh sáng yếu ớt được hắt ra từ chiếc bóng điện bên trong sảnh của bệnh viện, tôi vẫn nhìn rõ được cái ánh mắt có phần đau lòng và hổ thẹn của anh đang hướng đến tôi.

- Anh nghe cái Trang kể lại mọi chuyện. Cảm ơn em đã đưa Thư đến bệnh viện, cũng thay mẹ anh xin lỗi vì hành động của bà. Bà có lẽ có chút nóng giận vì lo lắng cho cháu của mình.

Tôi nghe vậy lại cười khổ 1 cái, không phải vì cái tát của mẹ anh, mà là vì lời anh nói, “cháu của mình”, phải rồi, họ là người 1 nhà rồi mà.

- Không cần cảm ơn, vì tôi nghĩ mình cũng nên có trách nhiệm. Xin lỗi cũng không cần vì không phải anh làm, hơn nữa trong hoàn cảnh đó tôi cũng có thể hiểu được. Nếu không còn chuyện gì nữa, vậy tôi đi trước.

Nói rồi, định quay người rời đi thì Hiếu vội lên tiếng:- Vy, em rất hận anh đúng không?

Tôi cười 1 cái nhìn anh, cái cười nó nhạt đến vô cùng:

- Tôi hận anh để làm gì? Nó cũng không giải quyết được gì, mà chỉ làm lòng tôi thêm nặng nề hơn thôi.

Đôi mắt anh có 1 chút trùng xuống, giọng nói cũng chậm rãi hơn:

- Có thể em không tin, nhưng thật sự từ hôm cưới đến bây giờ, anh không hề chạm qua Thư dù chỉ 1 lần. Anh không phải muốn thể hiện gì với em mà nói ra điều này, chỉ là anh đang ân hận. Giá như hôm đó anh đủ tỉnh táo, thì chúng ta sẽ không đối diện nhau ở vị trí này. Chuyện xảy ra với Thư, anh biết không phải là em cố tình....

Đôi mắt tôi đã trở nên đỏ hoe, khoé mắt đã ướt từ lúc nào chẳng biết, cắt ngang câu nói của anh:

- Tôi không làm! Cho dù là cố tình hay là vô tình, thì cũng không phải là tôi làm.

- Vy, anh biết con người em không phải là như thế. Anh chỉ muốn nói, bản thân anh vẫn luôn tự dằn vặt mình về lỗi lầm gây ra cho em. Anh lúc nào cũng luôn nghĩ phải làm gì để bù đắp cho em dù chỉ là 1 chút, nhưng anh thật sự không biết nên làm gì. Vì vậy, em hận, em muốn trút giận thì cứ đổ hết lên người anh là được.

Lúc này, nước mắt đã không còn kìm được nữa mà chảy dài xuống 2 bên má, sống mũi cay xè mà cổ họng đã ức nghẹn:

- Ý anh là muốn nói tôi đang trút giận lên vợ anh sao?

- Không phải, Vy! Ý anh không phải vậy....

- ĐỦ RỒI!

Tôi gắt lên cắt ngang câu nói của anh, cả người đang run lên vì nhiều thứ cảm xúc phải cố kìm nén lại, nhưng nước mắt thì lại chẳng thể nào ngăn nổi nó:

- Anh và cả nó, 2 người làm ơn tránh xa khỏi cuộc sống của tôi.

Dứt lời, tôi cũng vội quay người mà rời đi, phía sau còn nghe được tiếng gọi của anh:

- Vy!

Sau giọng nói ấy, là tiếng con Trang:

- Anh Hiếu, chị Thư tỉnh rồi, 2 bác bảo em kêu anh vào!

Âm thanb của bọn họ trở nên nhỏ dần, tôi đưa tay quẹt ngang hàng nước mắt mà khẽ cười chua chát 1 cái. Đau lòng cái gì chứ, bọn họ mới là người 1 nhà cơ mà.

Cái ánh đèn vàng ở ngoài phố vẫn cứ nhoè nhoẹt đi, tôi cứ như 1 con thiêu thân lao về phía ánh sáng ấy cho đến khi tiếng còi rú inh tai kéo dài khiến đôi chân khựng bước, cùng lúc ấy 1 lực mạnh đẩy tôi ngã xuống đường, ánh đèn của chiếc xe oto rọi thẳng vào mắt khiến tôi phải đưa tay lên che lại. Bóng người trong xe bước xuống tiền về phía tôi:

- Cô không sao chứ? Tại sao lại chạy sang đường bất ngờ thế, may tôi vẫn còn phanh kịp.

Người đàn ông đấy đi lại đỡ tôi lên, mãi lúc này tôi mới hoàn hồn mà nhìn anh ta nói:

- Xin lỗi, tôi có chuyện gấp nên hơi vội.

- Kiểm tra người xem có việc gì không?

- Tôi không sao, làm phiền anh rồi!

Anh ta nhìn qua tôi 1 cái, có lẽ để chắc chắn tôi không việc gì rồi nói:

- Nếu không sao vậy thì tôi đi trước.

Tôi gật đầu 1 cái, anh ta cũng đi lại phía chiếc xe của mình, vừa đưa tay mở cửa nhưng chợt nhớ ra gì đấy liền quay mặt nhìn tôi:

- Nếu có chuyện gì thì gọi cho tôi 09.....xxx.

Dứt lời, anh ta cũng ngồi vào trong rồi lái xe chạy đi thẳng, còn tôi đứng đó vẫn nhìn theo cho chiếc xe đi khuất, con số điện thoại kia cũng từ tai này lọt qua tai khác, chẳng nhớ nổi.

Cùng lúc đấy, cái Nhung cũng đi xe tới chỗ tôi:

- Ai đấy?

Tôi nghe vậy chỉ nhìn cười nhạt 1 cái rồi lắc đầu:

- Không!

- Được rồi, lên xe đi, tao với mày đi đến đây 1 lát.

- Đi đâu thế?- Thì cứ lên xe đi.

Có chút thắc mắc nhưng tôi cũng không hỏi thêm gì nữa mà ngồi lên xe.

Nhung nó đưa tôi đến 1 căn nhà cấp 4 đã có phần cũ kỹ, vừa đến nơi, thấy chiếc xe thương binh để ở ngoài tôi gần như đã đoán ra được đây là nhà của ai:

- Nhung, nhà của ông thương binh đâm tao phải không?

Nó phi hẳn xe lên hè rồi gật đầu:

- Ừ, tao gọi điện nói có việc cần gặp, bảo ông ta đưa địa chỉ. Đến để hỏi rõ mọi chuyện là như thế nào. Lần này tao sẽ đéo thương người nữa. Xuống xe đi!

Tôi nghe vậy cũng xuống xe, sau đó cả 2 đứa cùng đi vào. Trong căn nhà đồ đạc khá đơn sơ và lâu đời, có 1 chút mùi ẩm mốc xộc vào mũi khiến tôi phải đưa ngón tay lên che lại.

Lúc này, từ phía sâu trong nhà, tiếng cây nạng chống xuống đất vang lên rõ dần, bóng người đàn ông đã có phần già nua với 1 bên ống quần lủng lẳng đi ra, khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy mủi lòng:

- 2 cháu đến rồi à, lại ghế ngồi đi, chú đang nấu ấm nước để pha trà.

Cái Nhung kéo tôi lại ghế ngồi xuống rồi nói:

- Không cần trà nước gì đâu, chú lại đây ngồi đi, bọn cháu có chuyện muốn hỏi.

Ông ấy nghe vậy cũng chống cây nạng đi lại rồi ngồi xuống, vẫn không quên nhìn tôi hỏi han:

- Cháu khoẻ hẳn rồi chứ?

Sau khi thấy ông ta nói chuyện với con Thư, trong lòng tôi đối với ông ấy có 1 chút không thiện cảm nên chỉ cười nhẹ rồi gật đầu thay cho trả lời.

Cái Nhung lúc này vào thẳng vấn đề:

- Cháu hỏi chú, chú có quen con Thư không?

Vừa nghe vậy, gương mặt ông ấy có 1 chút đổi sắc, những nếp nhăn ở nơi khoé mắt khẽ giật giật:

- Thư nào cháu?

Cái Nhung lấy điện thoại ra, mở 1 tấm ảnh của con Thư rồi đưa cho ông ấy xem, có điều ông ta vẫn không thật mà trả lời:

- Chú không quen, có chuyện gì không cháu?

- Không quen? Con Vy, Bạn cháu rõ ràng nhìn thấy chú đứng nói chuyện với nó ở chợ lúc chiều qua. Nên hôm nay chúng cháu mới đến đây hỏi chú.

Có chút chột dạ làm ông ta lúng túng không biết nên nói gì thì bỗng lúc này từ phía ngoài vọng vào 1 giọng nói của con trai:

- Em yêu, lại đem tiền đến cho anh à?

Tôi và cả cái Nhung theo phản xạ quay đầu nhìn ra cửa. Là 1 tên thanh niên ăn mặc cũng khá sạch sẽ, gương mặt trông cũng ưa nhìn nhưng có phần đểu giả.

Tên đấy vừa nhìn thấy chúng tôi liền tắt ngay nụ cười, mặt đanh lại mà nói:

- Không phải con Thư à? Ai đây bố?

Ông nghe vậy liền vội vàng trả lời:

- À, là người ngày trước bố đụng phải.

Sau câu nói ấy, gương mặt tên đó liền thay đổi, nhìn chúng tôi nặng giọng:

- Đến đây làm gì? Định vòi thêm tiền à? Nhà này không có tiền đâu.

- Quân, mày ăn nói kiểu gì thế? Đi vào nhà ngay đi.

Tên kia 2 tay đút túi, dáng vẻ khệnh khạng nhìn chúng tôi rồi đi vào trong nhà. Cái Nhung lúc này lại nói với theo:

- Anh quen con Thư à?

Hắn nghe vậy quay lại nhìn, vẻ mặt tỉnh bơ nói:

- Thư nào?

- Lúc nãy tôi thấy anh nhắc đến tên Thư.

- Tao nhắc hồi nào? Mà cứ cho là tao nhắc thì nguyên cái phố này có đến chục con tên Thư, mày muốn hỏi con nào.

Thấy thái độ nói chuyện của hắn khó nghe, tôi khẽ khều nhẹ tay cái Nhung, nhưng tính nó cũng chẳng vừa:

- Tao hỏi cái con Thư mà mày gọi là em yêu đấy. Là con đĩ chó trước làm nhân viên nhà hàng, vừa mới giật người yêu của bạn rồi lấy chồng đấy.

- Đm, con ranh, mày đến nhà tao nói chuyện bằng giọng gì đấy? Tao lại gô cổ cả 2 đứa chúng mày ra ngoài giờ. Cút!

Vừa nói, tên đấy vừa lao về phía chúng tôi. Nhìn cái điệu bộ hung hăng của hắn, tôi cũng có chút sợ nên kéo cái Nhung đi ra, bố hắn cũng vội vàng chống cây nạng đi lại để gàn:

- Quân, mày đi vào trong nhà đi!

Cái Nhung cũng không chịu im miệng mà nói với vào trong:

- Mấy đứa chúng mày hùa nhau hại con Vy, nó chưa kiện là phúc 3 đời nhà mày, mày còn ở đấy mà tinh tướng à.

Tôi giật nhẹ tay nó rồi nói:

- Thôi đi, không phải nói nữa, tao thấy thằng đấy nó không được bình thường. Chúng ta về đã, coi như biết được 1 số chuyện rồi.

Cái Nhung nghe vậy vẫn phải thêm vài câu đôi co với tên kia rồi mới hậm hực dắt xe ra về.

Cả dọc đường đi miệng nó vẫn không ngừng chửi thề, tôi thấy vậy lại mới lên tiếng:

- Này, tao nghĩ thằng đấy nó biết con Thư. Lúc nó vào nhà mà chưa thấy tao với mày, nó còn tưởng con Thư đến nên gọi “em yêu”. Thế là sao? Không lẽ 2 đứa đó trước là người yêu của nhau?

Cái Nhung nghe vậy mới trầm xuống 1 lúc để suy nghĩ sau đó nói:

- Trước đéo gì, có khi bây giờ chúng nó vẫn qua lại ấy chứ. Thăng đấy bảo “lại đem tiền đến cho anh đấy à” có nghĩa thời gian qua con đĩ chó kia vẫn đưa tiền cho thằng này. Đúng rồi, có thể nó nhờ thằng này hại mày nên dùng tiền để khoá miệng. Ôi đm, tao sợ con này luôn, quá xảo quyệt. Đm có khi đứa bé trong bụng nó đéo phải của thằng Hiếu cũng nên.

- Mày nghĩ xa quá rồi đấy.

- Xa đéo gì, loại người không từ thủ đoạn như nó thì đéo có việc gì là không dám làm cả.

Tôi không dám nghĩ nhiều như cái Nhung, nhưng nghe nó nói thì thật sự không có gì là không thể, nhưng chơi với con Thư cũng 1 thời gian, không nghĩ nó lại là người quá nhiều mưu kế như vậy.

Đang mải với suy nghĩ, bỗng lúc này có 2 chiếc xe máy đi áp sát chúng tôi, theo phản xạ tôi nhìn sang, có giật mình khi thấy thằng con trai của ông thương binh đang đi ngay cạnh, tôi bất giác túm lấy eo cái Nhung rồi gọi:

- Nhung!

Chương 5

Cái Nhung lúc này mới quay đầu nhìn sang, chắc cũng có chút giật mình nên lái loạng choạng, sau đó lại nhìn thằng Quân mà nói:

- Mày đi theo tụi tao làm gì?

Hắn nghe vậy chỉ cười cợt nhả 1 cái, sau đó 2 chiếc xe của chúng nó ép sát xe chúng tôi vào lề đường, cái Nhung tránh không được buộc phải dừng lại mà gắt lên:

- Mấy thằng điên này!

Lúc này, thằng Quân xuống xe tiến lại gần chỗ cái Nhung, không nói không rằng vung tay đánh vào đầu nó 1 cái. Tôi cũng giật mình và bất ngờ đến mức không kịp can ngăn mà vội vàng xuống xe đẩy thằng Quân ra:

- Sao lại đánh nó?

Tôi vừa nói xong, cái Nhung đã hùng hổ xuống xe dùng chân đạo vào người thằng Quân mà chửi:

- Mẹ thằng óc lợn, đánh bà à?

Hắn bị đạp 1 cái, gương mặt dữ dằn hơn hẳn:

- 2 con ranh, để bố dạy chúng mày.

Thế rồi thằng Quân cùng mấy đứa bạn của nó lao vào túm đầu, túm tóc chúng tôi rồi cứ đánh vào mặt, đạp vào người. Mặc dù tôi và cái Nhung có phản kháng, trả đũa nhưng sức 2 đứa con gái làm sao so được với mấy thằng thanh niên.

Cho đến khi người dân ở đó đi lại gàn và kéo chúng nó ra, tôi với Nhung lúc này đầu tóc đã rối bù, quần áo thì lôi thôi, cả người cảm giác đau ê ẩm. Cái Nhung vẫn không cam tâm mà cứ lao về phía thằng Quân đạp hắn nhưng bị mọi người giữ lại, nó chửi:

- Đmm, thằng hèn, đàn ông con trai mà chúng mày đánh con gái đéo biết nhục à mấy con chó.

- Còn to mồm lắm con ranh. Lần này tao cảnh cáo, lần sau còn tìm đến nhà tao nữa là bố giết chết cụ mày đấy.

Nói rồi, mấy thằng quay người ngồi lên xe, thằng Quân lúc này lấy điện thoại ra gọi cho ai đấy, chỉ thấy hắn nói với đầu bên kia 1 câu:

- Xong rồi nhá, cho 1 trận cảnh cáo cáo rồi. Mấy con này cứ phải mạnh tay mới trị được.

Nói rồi, hắn cũng tắt máy, 2 chiếc xe sau đó rú ga rồi phóng thẳng đi mất hút.

Tôi đi lại đỡ lấy cái Nhung, phủi qua quần áo, vuốt lại tóc cho nó rồi nói:

- Tao đéo nghĩ thằng đấy lại đuổi theo tụi mình.

Cái Nhung vẫn còn hậm hực mà trả lời:

- Đm nó, lúc sau nó còn gọi điện cho đứa nào thông báo, chắc con đĩ chó kia. Chuyện này tao đéo để yên. Lên xe đi!

Nói rồi, Nhung nó ngồi lên xe, tôi cũng chẳng biết nó định làm gì, cả người bây giờ đau nhức chỉ muốn nằm xuống nên cũng không nói gì thêm nữa mà ngồi lên.

Nhung nó bực tức trong người nên lái xe cũng hơi ngông, tôi hiểu tính nó nên cũng kệ, vì có nói thì lại càng khiến nó thêm hậm hực thôi.

Nhưng tưởng nó lái xe về nhà trọ mà không phải, nó quay trở lại bệnh viện làm tôi ngạc nhiên:

- Nhung, đến bệnh viện làm gì? Mày bị gì sao?

Nó không trả lời câu hỏi của tôi, đỗ gọn xe lại rồi nhìn tôi nói:

- Đưa điện thoại tao mượn!

Tôi không hiểu gì nhưng cũng đưa cho nó, chỉ thấy nó tìm số điện thoại của Hiếu rồi bấm gọi:

- Con Thư nó nằm phòng nào?

- .....

- Điện thoại sắp hết tiền rồi, nói số phòng đi.

- .....

Sau câu nói ấy nó cũng tắt máy, không nói không rằng túm lấy cánh tay tôi kéo thẳng tuột vào trong.

- Nhung, mày tìm con Thư làm gì?

- Đm, là nó bảo mấy thằng chó kia đánh tao với mày. Tao phải để nguyên mặt mũi như thế này đến để nói cho thằng Hiếu nó sáng mắt ra.

- Sao mày chắc là con Thư nó làm?

- Chỉ có loại mày ngu mới nghĩ không phải nó thôi.

Nói được vài câu với nó thì đã bị kéo vào trong 1 căn phòng, còn chưa kịp có phản ứng thì cái Nhung đã đẩy tôi lên trước rồi to tiếng:

- Đm con Thư nhé, tao đến để nói cho mày biết, mày đừng tưởng mấy chuyện mày làm bọn tao đéo biết. Cứ diễn đi, rồi có ngày tao lột cái da mặt mày ra, lúc đấy đừng có trách.

Con Thư ngồi ở trên cái giường bệnh, 1 mình nó 1 phòng, trông thái độ có vẻ rất bình thường, có lẽ cái thai không sao. Nó nhìn thấy tôi lại cười khẩy 1 cái rồi tỉnh bơ nói:

- Ơ, 2 đứa chúng mày bị gì thế? Mới vừa nãy gặp tao còn hùng hổ lắm mà, sao bây giờ đứa nào cũng bầm dập thế này. Người ta gọi là gì nhỉ, nghiệp quật phải không?

- Quật cái mả mẹ nhà mày, rồi có ngày nó cũng quật vào mặt mày đấy.

Lời cái Nhung vừa nói xong, phía sau lúc này vang lên giọng nói:

- Vy, Nhung, có chuyện gì thế?

Cái Nhung nghe vậy liền túm lấy tôi xoay người lại:

- Đây, xin thưa là nhờ cô vợ của anh mà 2 đứa bọn tôi trở nên như thế này đây.

Con Thư lúc này liền thay đổi vẻ mặt rồi vội vàng nói:

- Vy, Nhung, 2 đứa mày bị sao thế? Nãy cái Vy đẩy tao ngã, bác sĩ nói là bị động thai. Cũng may đứa bé không nguy hiểm, tao cũng mới vừa được đưa về phòng nghỉ, tự nhiên 2 đứa mày đùng đùng vào đây nói gì tao không hiểu. Rốt cuộc 2 đứa mày bị sao mà lại thành như vậy?

Giờ thì tôi phải công nhận con Thư có năng khiếu làm diễn viên thật sự, nó trở mặt quá nhanh vậy.

Hiếu lúc này không để tâm đến lời của con Thư, anh tiến vội về phía tôi, gương mặt hiện rõ 1 sự lo lắng mà hỏi:

- Vy, em bị sao? Tại sao mặt mũi lại trầy xước hết thế này?

Anh đưa tay lên định chạm vào mặt nhưng tôi vội gạt tay anh đi:

- Không sao.

Cái Nhung thấy vậy lại lên tiếng chen vào:

- Không sao cái đéo gì, mày nhìn xem cả người có chỗ nào là không đau không. Mày cứ nói thẳng với Hiếu, để anh ấy biết cô vợ của anh ấy đức hạnh như thế nào.

Hiếu nhìn tôi rồi lại nhìn cái Nhung:

- Nhung, em nói vậy là sao? Chuyện này liên quan đến Thư sao?

- Còn phải hỏi à, con vợ mà anh vô phúc rước phải nó không đáng thương như anh nghĩ đâu.

Hiếu nghe vậy mới chuyển tầm mắt đến Thư:

- Thư, chuyện này là sao?

Con Thư lúc này 2 mắt đỏ ngàu rưng rưng nước mà nói:- Hiếu, em là vợ anh, không lẽ 2 đứa nó nói gì anh cũng nghe sao? Bác sĩ nói em động thai, nên nghỉ ngơi nhiều, em lo cho con còn không hết, thời gian đâu quan tâm đến 2 đứa nó. Chuyện Vy nó đẩy em, em đã không truy cứu hay nhắc đến, giờ chúng nó gặp chuyện lại liền đến đây đổ vạ cho em. Thế mà anh không trách nó làm hại con anh, lại đi nghi ngờ em làm gì bọn nó sao? Em biết anh với Vy còn tình cảm, nhưng giờ em là vợ anh, anh có nghĩ cho e chút nào không?

Con Thư vừa nói vừa nước mắt ngắn dài, bất chợt nó trở nên thở gấp, sắc mặt có chút nhợt đi, tay nó đưa lên đấm vào ngực mình. Hiếu thấy vậy cũng vội vàng đi lại đỡ lấy nó nằm xuống mà nói:

- Được rồi, bác sĩ bảo nghỉ ngơi thì nên nghỉ ngơi đi.

Con Thư thấy vậy lại quay mặt đi hướng khác mà nức nở nói thêm:

- Hiếu, nếu anh tin Vy, vẫn còn tình cảm với nó thì hãy quay lại với nó đi, kệ mẹ con em. Chỉ cần anh viết đơn, em sẽ ký, mọi chuyện em sẽ giải thích với bố mẹ 2 bên.

Tôi nghe vậy lại chỉ biết cười nhạt 1 cái, con Thư đúng là thật biết cách để lấy lòng thương của mọi người:

- Cảm ơn cái lòng cao thượng của mày, nhưng mà tao vốn không cần nó. Mày yên tâm, những thứ thuộc về tao thì có đi rồi cũng sẽ phải về, nhưng những thứ không thuộc về tao, mày không giật thì cũng có đứa khác giật thôi. Thế nên thay vì mày nhường thứ mình có được cho người khác thì tao nghĩ mày nên phải cố gắng giữ lấy đừng để người khác lấy được, khi đấy mới là nghiệp quật. Còn nữa, nếu những gì xảy ra hôm nay là do mày làm thật, thì cái giá mày trả phải đắt hơn rất nhiều, mày cứ tin ông trời có mắt đi.

Nói rồi, tôi cũng quay người trở ra ngoài, cái Nhung ở trong đấy có nặng lời thêm vài câu với con Thư rồi cũng theo sau đi ra.

Hiếu lúc này đuổi theo ngáng đường tôi:

- Vy, mọi chuyện là như thế nào?

- Anh biết thì có giải quyết được gì không?

- Vy, anh chỉ muốn làm gì đó cho em, có nhất thiết phải dùng thái độ đó hay không?

Tôi nghe vậy lại cười giễu 1 cái:

- Thái độ của tôi làm sao? Vậy anh muốn tôi phải dùng thái độ gì với anh, trong khi anh là kẻ phản bội. Anh muốn giúp tôi? Anh nghĩ tôi còn đủ tin tưởng để nhờ anh sao? Việc tốt nhất của anh nên là là quay về đúng vị trí của mình đi.

Sau câu nói ấy, Hiếu trở nên sững người, tôi thật sự cảm thấy chán cái dáng vẻ hối lỗi hay day dứt ấy của anh, người đàn ông mà tôi yêu trước đó, anh vốn đĩnh đạc và quyết đoán vô cùng. Điệu bộ này của anh, tôi không quen bởi vì nó khiến tôi tự cảm nhận tôi đang được người ta thương hại vậy.

Tôi không nói thêm lời nào nữa, lướt qua anh mà trở ra ngoài.

Chúng tôi quay về nhà trọ, cái Nhung đến bây giờ vẫn chưa hết bực tức trong người, vào nhà nó vẫn còn chửi thề thêm vài câu mới thôi.

Tôi thấy vậy chỉ biết thở dài 1 cái, đi lấy lọ dầu để xoa vào những chỗ đau, hi vọng mai vẫn có thể đi làm được.

Lúc này, chuông điện thoại của Nhung vang lên, nó uể oải nghe máy:

- Bố, sao gọi muộn thế ạ?

- .....

- Mẹ làm sao ạ?

- .....

- Con biết rồi, sáng mai con về sớm!

Thấy nó tắt máy, tôi mới quay sang hỏi:

- Nhà có chuyện gì thế?

- Mẹ tao không biết đi đứng kiểu gì bị người ta đâm phải, ngã gãy chân, đang nằm trong bệnh viện.

- Thế mai mày về hả?

- Ừ, về xem bà thế nào, nếu không có gì nghiêm trọng thì tao lên luôn. Mai tao để xe lại cho mày đi làm, tao bắt xe ôm về.

- Không cần đâu, xe ôm về đó cũng khá tiền, mày cứ đi xe về đi, tao ở đây đi làm có đoạn, để tao đi xe ôm.

Cái Nhung nghe vậy thở dài 1 cái:

- Thế cũng được, đi xe về còn có cái chạy đi chạy lại, đỡ bất tiện.

- Ừ, về rồi cho tao gửi lời hỏi thăm bác nhé.

- Thăm hỏi cái gì, giờ lo cho cái mặt mày đi đã, mai vác cái mặt này đi làm liệu quản lý có bới cho không?

- Trớt vài chỗ, tao dán gạc cá nhân che đi là được. Mặt mày như kia rồi về 2 bác hỏi thì bảo sao?- Bảo tao đánh nhau với mấy thằng súc vật.

Thấy điệu bộ của nó thế tôi chỉ buồn cười:

- Mày chả thay đổi gì cả, ngày xưa đi học cũng đanh đá nhất trường, giờ cũng chả khác.

- Ô, sao lại phải thay đổi. Đanh đá mới bảo vệ được mình, chứ ngu với lành như mày thì cả đời chỉ có bị giật người yêu.

Tôi không muốn nhắc lại chuyện đó nên gạt phăng đi mà đưa lọ dầu cho cái Nhung rồi nói:

- Xoa đi cho đỡ sưng, rồi ngủ sớm mai còn về.

Nói rồi tôi cũng lại giường nằm xuống, có tí buổi tối mà xảy ra quá nhiều chuyện, tôi mệt mỏi thực sự nên đặt lưng cái là có thể thiếp đi được luôn.

Sáng hôm sau, cái Nhung đã về từ rất sớm, cả người ê ẩm cửa mình khua tìm lấy cái điện thoại để xem giờ thì đọc được 1 tin nhắn được gửi đến từ số lạ với nội dung là những icon hình con dao “🔪🔪🔪” làm tôi phải ngồi bật dậy. Thật sự cũng có 1 chút lo sợ, tôi bấm gọi lại số đó nhưng không có tín hiệu. Tự chấn an mình 1 lúc rồi cũng sở soạn mà đi ra đầu ngõ kiếm xe ôm để đến chỗ làm.

Cũng may mặt mũi không quá tệ, quản lý có nhắc nhở nhưng vẫn để tôi làm việc. Vì dù sao cũng là nhà hàng 3 sao, mặt mũi của nhân viên không tốt sẽ gây mất thiện cảm với khách hàng.

Được cái hôm nay rất đông khách, tất bật tôi quên luôn cả chuyện cái tin nhắn kia. Nhưng đến buổi trưa giờ nghỉ ngơi, điện thoại rung lên báo có tin nhắn. Tôi vội lấy ra xem, vẫn là dãy số đó và vẫn nội dung y như vậy, tôi cũng bấm gọi lại luôn nhưng đầu bên kia vẫn không cod tín hiệu. Rốt cuộc cái trò đùa đe doạ này là của ai? Không lẽ là con Thư?

1 tin thì tôi có thể không để ý, nhưng 2 tin như vậy thật sự tôi bị phân tâm trong giờ làm. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì lúc này bên cạnh vang lên giọng nói:

- Cô làm ở đây à?

Tôi nghe vậy liền nhìn sang, là 1 người đàn ông khá trẻ, đâu khoảng hơn 30 tuổi 1 chút, gương mặt khá sáng và ưa nhìn, anh ta ăn mặc đơn giản áo sơ mi trắng cùng quần âu nhưng nhìn là biết ngay người có tiền, căn bản sang nó nằm ở khí chất. Có điều, tôi hình như không quen anh ta, nhưng vì là khách hàng nên vẫn mỉm cười gật đầu 1 cái:

- Dạ, anh cần gì?

Anh ta nhìn tôi cười 1 cái rồi nói:

- Cô không nhớ à?

Tôi ngây người với câu hỏi, cố nhìn kỹ gương mặt kia 1 lần nữa, nhưng nói thật ngoài thấy anh ta đẹp trai ra thì tôi chẳng có chút ký ức gì về anh ta cả.

Thấy tôi như vậy, anh cũng tiếp lời:

- Hôm qua đụng phải cô ở cổng bệnh viện, tôi còn đưa cô số điện thoại nói nếu việc gì thì cứ gọi cho tôi.

- A....!

Tôi “a” lên 1 tiếng coi như là đã nhớ lại được, sau đó có chút ái ngại gượng cười:

- Là anh à, lúc đó tôi vội, trời lại tối quá nên tôi không nhìn được rõ mặt.

- Nhưng mà tôi nhớ lúc đó mặt mũi cô đâu có việc gì.

Tôi nghe vậy liền vội đưa tay lên xua:

- Không phải, cái này không phải do lúc đó, là do tôi không cẩn thận.

Anh gật đầu ra vẻ đã hiểu rồi đưa mắt nhìn xung quanh hỏi:

- Phòng Vip 3 nó nằm ở đâu nhỉ?

Công việc của tôi là phải đón tiếp khách, nên khi anh hỏi vậy tôi cũng tận tình:

- Để tôi dẫn anh đi.

Nói rồi, tôi theo hướng của phòng mà đi lại đó mở cửa, anh có cảm ơn tôi 1 tiếng rồi vào trong. Bên trong phòng lúc này cũng toàn mấy người ăn mặc kiểu công sở, vô tình nghe được vài câu họ nói chuyện thì trông có vẻ là người nhà nước, xem ra người đàn ông này cũng không phải hạng bình thường rồi. Tôi đóng cửa phòng rồi quay lại vị trí của mình, lúc đấy tự nhiên quên hẳn vụ tin nhắn kia.

Hôm nay, tan làm có chút muộn, vì phải đợi khách khứa về hết, bàn muộn nhất là phòng của anh, tranh thủ dọn dẹp xong xuôi tôi cũng vội vàng ra ngoài tìm xe, sợ muộn lại không có ai chạy. Cũng may ngay đấy, có chú xe ôm còn đợi khách, tôi đi lại:

- Chú, cho cháu về ngõ 116, đườ[email protected]

Chú ấy gật đầu rồi đưa tôi chiếc mũ bảo hiểm, vừa mới ngồi lên, xe cũng vừa chạy thì điện thoại lại rung lên, tôi lấy ra xem, vẫn là cái số

Lạ đó nhưng lần này không phải những icon kia mà là 2 chữ “xin chào”. Tôi bắt đầu cảm thấy rợn người với cái kiểu trêu đùa như thế này, chỉ vội xoá tin đi rồi cất điện thoại vào.

Lúc này mới nhận ra đường không phải hướng về nhà trọ, tôi giật mình mà nói:

- Chú, chú đi nhầm đường rồi.

Ông chú nghe vậy lại ngó nghiêng rồi nói:

- Không phải đường này à? Cô thông cảm, tại tôi cũng không phải người ở đây nên không rành lắm. Thế bây giờ quay lại hay như nào?

- Đây là đường 1 chiều, không quay lại được, chú đi đến ngã tư trên kia rồi rẽ trái mà vòng về.

Vừa nói xong, điện thoại lại tiếp tục rung lên, tôi lấy ra xem, “gặp nhau cái nhỉ” là nội dung của nó, tôi sợ đến mức xoá vội rồi chặn luôn cái số đó lại.

Thần hồn nát thần tính lại mới phát hiện cái đường lạ hoắc, thấy không ổn tôi liền nói:

- Chú, chú đi đường nào đây?

- Tôi đi đường cô nói mà.

- Chú dừng lại đi, cháu không đi nữa, chú đi nhầm hết cả đường rồi.

Nghe vậy, ông chú cũng dừng xe gọn lại vào bên đường, tôi vội vàng xuống đưa cái mũ bảo hiểm rồi nói:

- Cháu gửi tiền.

- Tôi cũng không rành đường, thôi thì cô đưa mấy thì đưa.

Tôi lấy tờ 20k ra đưa cho chú, ông cầm lấy cảm ơn rồi xin lỗi tôi 1 tiếng, xong cũng lái xe rời đi.

Nhìn xung quanh thấy vắng người, trời lại muộn, đèn đường ở đây cây sáng cây không, tôi vội đi bộ ra phía đường chính để tìm xem có chiếc taxi nào không, chứ đứng ở đây chắc 1 bóng người cũng không gặp.

Nhưng lúc này, cảm giác có bước chân đi theo sau tôi, trực giác khiến tôi quay lại mấy lần để nhìn nhưng con đường vẫn cứ vắng như vậy. Có lẽ tại mấy cái tin nhắn kia làm tôi tưởng tượng vớ vẩn.

Cố gắng gạt đi mấy cái suy nghĩ lung tung, tôi bước đi nhanh hơn, nhưng rồi bất chợt thấy 1 bóng đen đổ xuống đường từ phía sau, phản xạ quay người lại thì bất ngờ bị 1 vật cứng đập thẳng vào đầu khiến mọi thứ trước mắt xoay vòng vòng, tôi loạng choạng vài bước, nhưng vẫn nhìn thấy được đối phương là 1 gã đàn ông, đầu đội mũ lưỡi trai, bịt khẩu trang, chỉ thấy được đôi mắt trông dữ tợn của hắn ta.

Tôi không suy nghĩ được gì, quay người bỏ chạy thì tóc bị gã đấy túm được giật mạnh lại, sau đó hắn thẳng tay hắt tôi ngã xuống đất.

Hôm qua bị đám người của thằng Quân đánh còn đau ê ẩm, nên bây giờ tôi cảm tưởng từng khúc xương như muốn vỡ vụn ra vậy. Đang gắng gượng để ngồi dậy thì tên kia đi lại dùng chân đá thẳng vào mặt tôi, đau khủng khiếp, đau đến mức tôi phất hết cả sức lực để phản kháng. Hắn không dừng lại, tiếp tục đạp mạnh vào bụng tôi, đau mà tôi phải kêu lên thành tiếng, trong đầu lúc này chỉ hi vọng có ai đó đi qua trông thấy mà lao vào cứu giúp nhưng không, con đường vẫn vắng đến kỳ lạ.

Tôi không biết tên điên đấy đã đánh tôi bao nhiêu cái, chỉ cảm tưởng được tôi như sắp chết rồi vậy, cho đến khi hắn ta lấy trong áo ra 1 con dao, thứ ánh đèn yếu chiếu vào vật kim loại kia làm nó sáng lên khiến tôi khiếp sợ mà run rẩy van xin:

- Đừng....làm ơn....tôi xin anh....!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau