NGƯỢC CHẾT ĐÓA BẠCH LIÊN HOA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngược chết đóa bạch liên hoa - Chương 41 - Chương 45

Chương 39

Lâm Tu Duệ tim bỗng nhiên đập chậm một phách, sau đó nhanh đến mãnh liệt, loạn đến không có quy tắc rõ ràng, chóp mũi ngửi được lãnh hương trên người nàng, xông thẳng đến ót, mọi việc liên quan đến hô hấp đều có chút đình trệ.

Thẹn quá thành giận, một lúc sau hắn lớn tiếng nói: "Ngươi nói bậy gì đó!.

Cố Hoài Du nhấp nhấp môi, làn váy khẽ rung động, nhẹ nhàng xoay người ngồi trở lại trên giường: "Ta có nói bậy hay không, đại ca cư nhiên tự mình hiểu rõ."

Lâm Tu Duệ từ trước đến nay đều là thiên chi kiêu tử, chưa từng bị người khác uy hiếp như vậy, ổn định tâm thần nói: "Nếu ngươi nghĩ rằng ở đây hồ ngôn loạn ngữ là có thể thoát được trừng phạt, không khỏi quá mức ngu ngốc rồi đấy."

Hắn tin rằng chuyện bản thân cùng Lâm Tương vẫn luôn bí mật, kể cả có những chuyện cùng hành vi quá mức thì hắn cũng đã sai hạ nhân đi che lấp, thế nên việc này đến chính nha hoàn cũng gã sai vặt bên người Lâm Tương cũng không biết, Cố Hoài Du liền càng không thể biết được.

Mới vừa rồi vì muốn thoát tội nên nàng ta nhất định đã phàn cắn lung tung, nếu bản thân thật sự rối loạn ngay từ đầu trận, chẳng phải sẽ có lợi cho nàng, cùng lúc đó sẽ chứng thực một phiên loạn ngôn này.

Tựa hồ như biết suy nghĩ hiện giờ của Lâm Tu Duệ, Cố Hoài Du ngắt một bông hoa lê trên bàn xuống, đặt ở đầu ngón tay nhẹ vuốt, giương mắt nhìn hắn một cái, tạm dừng sau một lúc lâu, môi đỏ mới hé mở chậm rãi nói: "Nhà bách hoa cuối hẻm cùng an đường, canh tránh thai dùng tốt không?"

Khói từ giá cắm nến bị lửa thổi đến phân tán, ánh lửa lay động, đồng tử Lâm Tu Duệ co lại, sắc mặt trắng bệch ở dưới ánh nến dị thường khó coi.

Hắn đột nhiên đứng phắt dậy, lại chậm rãi ngồi trở về, trong miệng vẫn cố giảo biện như cũ: "Ta không rõ ngươi đang nói cái gì."

Lời tuy là thế, nhưng trong lòng hắn lại hồi hộp không thôi. Nguyên bản hắn đã tính toán chọn thời gian cơ hội tốt, đem thân phận Lâm Tương bẩm báo cho Hoàng Thượng, sau đó lại thay nàng tìm một thân phận thích hợp, sau mấy ngày liền quang minh chính đại cưới nàng vào phủ. Lại không hiểu tại sao mấy ngày nay Lâm Tương đổi tính, ôn nhu hiểu ý, thường thường những lúc không có người hành vi của nàng có chút lớn gan, ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, hắn vốn đã có tâm tư, trong lúc hai người ỡm ờ thì mọi sự đã thành.

Xong việc hắn tuy hối hận không thôi, nhưng loại bí ẩn mà xa lạ kích thích lại khiến hắn trầm luân không dứt được, thường xuyên qua lại, thèm muốn trong người lại trỗi dậy, thấy không có người chú ý, liền phóng túng thêm vài lần.

Hắn trong lòng cũng hiểu rõ việc này không quá tốt đẹp, cho nên xong việc đều là hắn tự mình đi lấy thuốc, không muốn bị người khác nhìn ra manh mối, hắn cố ý chọn những hiệu thuốc không có quá nhiều người biết, ngay cả mỗi lần đi đều phải cải trang, đi nơi nào ngay cả Lâm Tương cũng không biết, Cố Hoài Du rốt cuộc là từ đâu mà biết được.

"Không rõ liền không rõ." Cố Hoài Du cười cười: "Ngươi chỉ cần biết, trên đời này không có bức tường nào mà gió không lọt qua đâu."

Tầm mắt Lâm Tu Duệ mơ hồ không tiêu cự, cuối cùng khóa ở trên người Cố Hoài Du, cái muội muội này, sợ là không thể lưu lại được!

Biết được sự tình bí mật như thế, lại không thèm đem bản thân hắn để vào mắt, nếu lưu lại nàng nói không chừng vương phủ sẽ hứng chịu bao lớn tai hoạ ngầm.

Cười lạnh một tiếng, Lâm Tu Duệ cắn răng nói: "Lời nói này của ngươi có ý gì, uy hiếp ta?"

Cố Hoài Du xuy một tiếng: "Ngươi bây giờ mới nghe ra

sao?"

Thấy trong mắt hắn hàn khí càng lúc càng thịnh, Cố Hoài Du khóe môi tràn ra một mạt cười nhạo: "Như thế nào, muốn giết ta sao."

Trong nhà an tĩnh đến đáng sợ, ngoài cửa sổ mưa đã ngừng, gió đem hoa lê trên bàn thổi rơi xuống bên chân, tay Lâm Tu Duệ lúc này đã nắm chặt lấy tay vịn ghế.

"Mạng của ta cũng không đáng giá, trần trụi lại vô vướng bận, nếu có thể kéo toàn bộ vương phủ cùng chôn, cũng là đáng giá."

Từ một khắc khi Lâm Tương khởi chiến, Cố Hoài Du đã chuẩn bị tốt cùng hai người kia xé rách da mặt. Nhưng khi nhìn thấy đám tiểu tử vô tội chịu đủ loại tra tấn, nàng bỗng nhiên nghĩ thông suốt, nhân sinh đã cho nàng cơ hội sống lại ắt hẳn còn nhiều việc quan trọng muốn nàng làm, hà tất phải ở đây cùng hai người xấu xa này lá mặt lá trái, tự mình nhận lấy tức khí.

"Ngươi dám!" Lâm Tu Duệ cắn chặt răng, chỉ cảm thấy máu quanh thân đã dồn hết lên đỉnh đầu, đập một cái thật mạnh trên mặt bàn, mạnh đến mức chung trà sớm đã nguội lạnh rơi xuống vỡ tan.

"Ngươi xem ta có dám hay không." Đầu ngón tay Cố Hoài Du đột nhiên đem đóa hoa kia nghiền nát, thả xuống đất, lời nói tựa sấm sét chấn động bên tai Lâm Tu Duệ, "Không tin, ngươi có thể thử xem."

Lâm Tu Duệ hít thật mạnh mấy hơi, cơ bắp trên mặt căng cứng, nắm tay tuy đã giơ cao nhưng rốt cuộc vẫn là không hạ thủ được. Chỉ vì hắn hiểu được, Cố Hoài Du hôm nay kiêu ngạo như vậy, ắt hẳn phía sau có người để cậy vào. Giết nàng thì dễ dàng, nhưng một khi người phía sau nàng không giết được, mới là họa lớn.

Trong phòng không có nửa điểm thanh âm, không khí có chút giằng co, sau cơn mưa mọi thứ trong không khí đều quay về yên tĩnh, phía dưới hiên hoặc trên mái ngói còn vương lại bọt nước, rơi xuống mặt đất, tạo ra tiếng vang thanh thúy.

Phải một lúc lâu sau, Lâm Tu Duệ mới giật giật tay cứng đờ, xoay người hướng về phía ngoài cửa. Một chân vừa mới chạm đến ngạch cửa, liền nghe thanh âm Cố Hoài Du ở sau người vang lên.

"Hồng Ngọc, đem cái đệm này đi thiêu!"

Bước chân hắn khựng lại, trong bụng trào lên một búng máu tanh, thân ảnh lấy tốc độ cực nhanh lẫn vào đêm đen.

Bên trong Lan uyển, Lâm Tương vẫn còn đang đợi, đợi tin tốt của Lâm Tu Duệ trừng phạt Cố Hoài Du truyền đến.

Tốt nhất là nên đem sự tình nháo lớn một chút, dùng gia pháp phạt nặng rồi sau đó trực tiếp đem Cố Hoài Du quan tiến từ đường, đến lúc đó nàng nhất định phải hảo hảo tra tấn Cố Hoài Du, như thế mới có thể dịu đi phẫn uất trong lòng. Suy nghĩ đến phấn chấn khiến Lâm Tương vô ý động đến miệng vết thương trên người, đau đến nhe răng trợn mắt, liền thấy Triều Tịch vội vàng chạy tới.

Nàng cười cười, nói: "Thế nào? Đường Lê viện bên kia có nháo lớn không?"

Triều Tịch chậm rãi lắc đầu, sau một hồi châm chước do dự mới nói: "Không có động tĩnh, thế tử đi không bao lâu liền ra ngoài, sau đó...... sau đó liền trở về Đăng Tiêu các."

Lâm Tương hơi hơi híp mắt, nàng không tin hiện tại Cố Hoài Du còn có thể tìm được cái cớ để rửa sạch tội cho bản thân, thời điểm Lâm Tu Duệ đi đã nổi giận đùng đùng như vậy, chắc chắn sẽ không vì dăm ba câu của nàng ta liền sửa lại chủ ý.

Nhưng nghĩ đến trước đó vài ngày thái độ của Lâm Tu Duệ đối với Cố Hoài Du có chút chuyển biến, nàng lại sờ không chuẩn tình hình hiện tại sẽ như thế nào, chẳng lẽ còn có ẩn tình gì đó mà nàng không biết?

"Hắn ở Đường Lê viện ngây người bao lâu?"

Triều Tịch nghĩ nghĩ: "Ước chừng thời gian khoảng một chén trà nhỏ."

"Không được, ta phải đi hỏi một chút." Nếu việc này cứ như vậy trôi đi không để lại gợn sóng, nàng thật sự không cam lòng.

Bóng đêm đã đậm, nhưng Lâm Tương vẫn trốn trốn tránh tránh đi tới Đăng Tiêu các, hắn trong phòng không đốt đèn, từ bên ngoài nhìn vào chỉ có một mảng đen như mực.

"Ca ca, ngươi đang nghỉ ngơi sao?"

Lâm Tu Duệ đơn độc ngồi ở chính giữa giường trầm tư, bỗng nhiên nghe được thanh âm Lâm Tương, có chút chột dạ, đem tâm thu trở về.

"Ca ca?"

Suy nghĩ hồi lâu, hắn vẫn thỏa hiệp nói: "Tiến vào."

Trong phòng một lần nữa được châm ánh nến, Lâm Tương nhấc chân bước vào ngạch cửa, thấy Lâm Tu Duệ sắc mặt ngưng trọng như đang đang suy nghĩ, không khỏi hỏi: "Phát sinh chuyện gì sao?"

Lâm Tu Duệ hơi hơi hé miệng không lên tiếng, xoay xoay cái nhẫn ban chỉ trên ngón tay hồi lâu, mới nói: "Chuyện của chúng ta đã bị người khác biết."

Tim Lâm Tương lệch mất một nhịp, không biết phải làm như nào. Nàng ở trong vương phủ có thể sống tuỳ ý được như vậy, chính là hoàn toàn dựa vào Lâm Tu Duệ, nhưng tại tiệc mừng thọ ngày ấy sau khi bị Trương Nghi Lâm chơi một vố, nàng liền có chút luống cuống. Trương Nghi Lâm sinh ra so với nàng chính là mĩ mạo gấp nhiều lần, nếu nàng ta được nâng nhập vào trong phủ, thì Lâm Tu Duệ ngần ấy năm vẫn luôn giữ mình trong sạch, chưa từng thử qua những mặt khác của nữ tử, mà bản thân lại cố kỵ hắn như vậy, nói không chừng Lâm Tu Duệ liền sẽ đem nàng ta thu đến bên mình.

Thực sắc tính dã*, đây là nhân chi thường tình, nàng cũng không nghĩ bản thân kém cỏi, liền trước một bước cùng hắn làm thành chuyện tốt.

(*) Thực sắc tính dã: ăn uống trai gái. Nàng tự nhận làm việc bí mật, như thế nào người khác lại biết!

"Là Cố Hoài Du?" Nàng cơ hồ xác định. "Nàng ta làm sao mà biết được?"

Lâm Tu Duệ gật đầu, chỉ nói: "Về sau ngươi hãy tận lực tránh nàng, nếu chọc nàng ta nóng nảy, nàng ta đem việc này truyền đi ra ngoài, sợ là không tốt."

Sắc mặt Lâm Tương thập phần âm trầm: "Nhưng ta liền mặc kệ nàng ta khi dễ mình như vậy sao?"

Tâm Lâm Tu Duệ nổi lên hung ác, nói: "Ngươi yên tâm, chờ ta tìm ra người sau lưng nàng ta......"

"Có phải là nhị phòng bên kia hay không? Muội thấy Cố Hoài Du cùng mấy người kia rất là thân cận."

"Sẽ không, Lâm Tu Ngôn bên kia ta đã nhìn chằm chằm đến."

Lâm Tu Duệ lắc đầu nói: "Còn Lâm Chức Yểu kia chính là người không có đầu óc, huống hồ là những người khác, càng không có khả năng."

————————

Cả một ngày lăn lộn, Vệ Nghiêu sớm đã liên tục buồn ngủ, sau khi hoàng đế đem việc này giao cho Nhị hoàng tử Vệ Tranh xong, liền lệnh cho mấy người trở về.

"Tống đại nhân xin dừng bước." Lúc bước lên xe ngựa, thanh âm Vệ Tranh đột nhiên vang lên phía sau.

Cửa xe đóng lại, đá xanh trên đất phản chiếu ra hàn quang lạnh băng, Tống Thời Cẩn xoay người chắp tay nói: "Nhị hoàng tử, gọi hạ quan lại không biết là có chuyện gì?"

Vệ Tranh liếc mắt đánh giá hắn một cái, cười nói: "Không có gì, chỉ là muốn hỏi Tống đại nhân đối với chuyện hôm nay thấy thế nào?"

Tống Thời Cẩn nghĩ nghĩ, cũng cười nói: "Nếu nói là ngoài ý muốn, hạ quan đương nhiên không tin."

"Nga, vậy ngươi hoài nghi người nào sao?" Vệ Tranh nhìn hắn, ánh mắt mang theo tìm tòi nghiên cứu.

Tống Thời Cẩn sắc mặt không thay đổi, nói: "Không có, Hoàng Thượng đã đem việc này toàn quyền giao phó cho Nhị hoàng tử, thiết nghĩ, bằng bản lĩnh Nhị hoàng tử, ít ngày nữa chắc chắn sẽ có kết quả."

Vệ Tranh dừng một chút, chuyển lời nói: "Còn nhờ Cửu đệ mạng lớn, gặp được Tống đại nhân, nếu không được như thế, còn không biết sẽ phát sinh cái gì."

"Cửu hoàng tử cát nhân thiên tướng, đương nhiên có thể gặp dữ hóa lành." Tống Thời Cẩn rũ mắt, ánh mắt khẽ nhích, "Bất quá, theo như lời nói mới vừa rồi của Cửu hoàng tử, hạ quan thật ra cảm thấy hình như đã gặp qua hắn ở nơi nào đó."

Vệ Tranh thái dương nhảy dựng, trong phút chốc liền khôi phục bình thường: "Vậy phiền Tống đại nhân cẩn thận ngẫm lại, đã nhìn thấy ở nơi nào."

Tống Thời Cẩn suy nghĩ một phen, lắc đầu: "Có lẽ là người tương tự quá nhiều, hạ quan nhìn sai rồi cũng nên."

Vệ Tranh tuy không nói nhưng trong lòng lại lo lắng, Đinh Mang diện mạo đặc biệt, từ nhỏ đã thiếu một tai, trên mặt vết sẹo đáng sợ, chỉ cần gặp qua chắc chắn sẽ không dễ dàng quên được, Vệ Tranh đã khắp nơi cẩn thận không để hắn lộ diện, chỉ là gần đây không đủ nhân thủ, mới sai hắn đi làm việc.

Hiện nay Tống Thời Cẩn lại nói đã từng gặp qua, lại bảo có người tương tự, lời nói này của hắn, đến tột cùng là có ý gì?

Nghĩ nghĩ, hắn nói: "Phụ hoàng đã đã đem việc này giao cho ta đi tra, Tống đại nhân lại là người cứu Tiểu Cửu, nghĩ đến ngày sau không thiếu được lúc sẽ quấy rầy, đến lúc đó mong rằng Tống đại nhân sẽ không để ý."

Tống Thời Cẩn gật đầu nói: "Đây là đương nhiên, hạ quan chỉ hy vọng Nhị hoàng tử có thể sớm tìm ra hung thủ, hạ quan nhất định toàn lực phối hợp."

"Vậy ta liền cảm tạ Tống đại nhân trước."

"Nhị điện hạ khách khí, nếu không còn việc gì khác, hạ quan liền cáo lui."

Xe ngựa chậm rãi khởi động, vó ngựa đạp ở trên đường phát ra tiếng vang, Nhị hoàng tử nhìn thân xe càng ngày càng xa, lúc này mới xoay người phân phó thị vệ đi theo: "Đi báo cho Đinh Mang một cái tin, sau khi sự tình thỏa đáng lúc tạm thời không cần lộ diện, chờ mệnh lệnh của ta."

"Rõ."

Chương 40-1

Thoải mái ở bên trong xe ngựa rộng rãi, Tống Thời Cẩn mới lấy khối ngọc ra cầm trong tay nhìn nhìn, đây là ngày cùng Cố Hoài Du tương nhận, từ trong tay Trương Dịch Thành lấy lại, ngọc diện bóng loáng tinh tế còn mang theo chút nhiệt độ cơ thể.

Ngọc bội vốn là của Cố Hoài Du mua ngày trước, cũng chính là thứ Xảo Nhi dày công ăn cắp, phía dưới thoạt nhìn cũ xưa cũng là do sau khi lặp đi lặp lại ngâm nước trà, rồi dùng đồ vật thô ráp cọ xát một hồi, mới trở thành bộ dáng vật cũ năm xưa.

Sau khi bị Tống Thời Cẩn đoạt lấy, miếng ngọc này vẫn luôn được hắn đem theo trên người, Cố Hoài Du cũng từng hỏi hắn ý muốn nhận lại, nhưng bất quá, làm gì có đạo lý đồ vật đến tay rồi còn đem trả lại, nếu đã làm trò trước mặt nhiều người như vậy nói là của hắn, vậy liền chính là của hắn.

Nhớ tới bộ dáng giận dữ của nàng, Tống Thời Cẩn không nhịn được cười cười, đầu ngón tay vô thức xoa nhẹ chữ được khắc ở trên, ánh mắt lưu luyến phảng phất lại được gặp mặt nàng. Lòng bàn tay tựa còn có thể cảm nhận được hô hấp nhè nhẹ từ nàng, đó là độ ấm khiến hắn an tâm. Ai cũng không biết, thời điểm hắn đem nàng ôm vào trong lòng ngực, trong lòng có bao nhiêu không dứt ra được.

Chóp mũi tựa hồ còn quanh quẩn mùi hương nhàn nhạt trên người nàng, đột nhiên, hắn trong đầu hiện ra vài suy nghĩ linh, nhớ tới những lời nói khi Cố Hoài Du nhìn thấy Đinh Mang.

"Ngươi phải cẩn thận mặt thẹo kia."

"Ngươi sẽ......"

Ngươi sẽ cái gì, nàng còn chưa nói xong, mà lời nói dường như đã mắc lại trong cổ họng.

Lúc ấy sắc trời quá tối, Tống Thời Cẩn cũng chỉ bắt được tia hoảng loạn nhanh chóng vụt qua trên mặt Cố Hoài Du, chưa kịp suy nghĩ đã bị nàng mở miệng đánh gãy.

Hắn để ý lo lắng cho an nguy của Cố Hoài Du, hiện giờ nhớ lại thật ra có chút không giống bình thường.

Chính hắn sẽ như thế nào, Tống Thời Cẩn đương nhiên là biết. Đời trước bản thân chết dưới một đao của mặt thẹo, cho nên khi vừa đạt được địa vị cao, hắn liền phái thân thủ âm thầm tìm kiếm, tốn chút công phu, rốt cuộc cũng phát hiện một chút dấu vết Nhị hoàng tử bên kia để lại, xác định thân phận mặt thẹo.

Nhưng khó là Đinh Mang lớn lên quá mức độc đáo, được Nhị hoàng tử lệnh phải luôn ẩn nấp không được ra mặt, Tống Thời Cẩn nếu tùy tiện động thủ chắc chắn sẽ rút dây động rừng, lại không nghĩ rằng tối đó, nhân lúc cứu Cố Hoài Du mà có được thu hoạch ngoài ý muốn.

Theo lý thuyết kia hẳn là lần đầu tiên Cố Hoài Du nhìn thấy Đinh Mang, vậy vì sao lại xuất hiện những biểu tình cổ quái như vậy?

Lòng bàn tay đột nhiên căng thẳng, nàng nhất định là biết chút gì đó!

Chẳng lẽ......

"Chủ tử, chúng ta tới rồi."

Xa phu hô một tiếng, xe ngựa vững vàng mà ngừng ở cửa Tống phủ, âm thanh của Cù Dật vang lên sau xe, đánh gãy suy nghĩ của Tống Thời Cẩn.

Tống Thời Cẩn đem ngọc bội thu vào trong lòng ngực, điều chỉnh thần sắc, liễm đi ý cười nhàn nhạt trên mặt này rồi mới vén mành lên xuống xe ngựa.

Xa phu lôi kéo dây cương đứng ở một bên, vùi đầu thấp thấp, im lặng không dám nói chuyện, nghe được tiếng bước chân Tống Thời Cẩn đã đi lại yên lặng dời ngựa bên cạnh đi khoảng hai phân.

Tống Thời Cẩn bước chân ngừng lại, thuận miệng hỏi: "Ta thực sự đáng sợ sao?"

Xa phu sửng sốt, theo bản năng gật gật đầu, ngừng một chút lại lắc mạnh đầu, vẻ mặt khiếp sợ mà nhìn Tống Thời Cẩn.

Hắn thở dài: "Lui xuống đi!"

Xa phu nhẹ nhàng thở ra, không rõ vì sao Tống đại nhân lại hỏi bản thân hắn vấn đề kỳ quái như vậy, nắm dây cương, gần như vội vội vàng vàng mà trốn xuống.

Cù Dật ở bên cạnh nghẹn cười, bỗng nhiên nhìn thấy Tống Thời Cẩn liếc qua bên này, khụ hai tiếng, khôi phục vẻ nghiêm túc.

Hắn nghiêm trang mà nói: "Chủ tử, ngài không già, cũng không có một chút đáng sợ!"

Tống Thời Cẩn liếc hắn một cái, nói: "Ta có hỏi ngươi sao?"

Cù Dật vội vàng nhấp môi trên, điên cuồng lắc đầu.

Cửa đá cẩm thạch trắng có hai con sư tử há to miệng, đỉnh đầu bị đèn lồng chiếu thành giơng mặt tươi cười lạnh như băng, Tống Thời Cẩn nghiêng đầu nhìn thoáng qua, thật xấu!

Trong lòng nháy mắt có chút không sảng khoái. "Chủ tử, ngài đã trở lại!" Mới vừa bước vào cửa phủ, Mạc Anh đã chờ hồi lâu liền chạy tới.

Tống Thời Cẩn sửng sốt: "Sự tình đã điều tra xong?"

Mạc Anh gật đầu, nói: "Một tháng trở lại gần đây hồ sơ tại công đường không ghi lại nhiều án mất tích lắm, thành bắc, thành tây các hai khởi, cùng với thành nam, thuộc hạ đã so sánh qua một chút, nếu không phải giới tính không đúng thì chính là tuổi không đúng."

Tống Thời Cẩn trầm ngâm một lát, nói: "Thôi, đợi ngày mai rồi tiếp tục điều tra kĩ."

"Còn có việc nữa." Mạc An nhìn thoáng qua phía sau, hạ giọng nói: "Đêm nay trong đám hài tử được cứu có hai đứa nhỏ tìm đến thuộc hạ, một hai đòi phải được gặp mặt ngài."

"Tìm ta chuyện gì?" Tống Thời Cẩn hỏi.

Mạc Anh lắc lắc đầu nói: "Thuộc hạ không biết, hai đứa nhỏ kia cũng không chịu nói."

Tống Thời Cẩn suy nghĩ một lát nói: "Mang ta qua đó."

Trong sương phòng phía tây, hai hài tử lớn tuổi hơn đã thay sang quần áo mới tinh, chỉ là không quá vừa người nên cổ tay áo cùng ống quần đều lùng phùng vài vòng, trong phủ không quần áo cho tiểu tử, Mạc Anh chỉ có thể tạm thời lấy quần áo hạ nhân chế lại một chút cho bọn chúng.

Dơ bẩn trên người đám tiểu tử đã được gột rửa sạch sẽ, sau khi bôi thuốc tuy vết bầm vẫn còn nhưng cũng nhìn rõ cặp mắt trong trẻo kia. Giờ phút này bọn chúng đang thật cẩn thận ngồi ở trên ghế, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cửa, khẩn trương nghe tiếng bước chân bên ngoài truyền đến, thấy Tống Thời Cẩn đẩy cửa mà vào, chúng vội vàng từ ghế trên đứng dậy, đối với hắn quỳ bịch xuống một tiếng.

"Tạ ơn đại nhân đã cứu mạng."

Tống Thời Cẩn bước nhanh vào trong phòng, đem hai người nâng dậy, hỏi: "Các ngươi tìm ta?"

Hài tử hơi cao hơn một chút gật gật đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn Tống Thời Cẩn, sắc mặt dần dần đỏ lên, há miệng thở dốc một câu cũng nói không nên lời.

Tống Thời Cẩn sờ sờ tóc của hắn, bởi vì không có dinh dưỡng nên có chút khô khốc thô ráp, hắn vén áo bào ngồi xổm xuống, đôi mặt hẹp dài nhìn gương mặt non nớt trước mắt, nghĩ nghĩ, vẫn gắng mỉm cười một chút trấn an tiểu tử.

"Đừng sợ, có cái gì cần nói với ta sao."

Hai đứa kia nhỏ liếc nhau một cái, nuốt nuốt nước miếng, nhút nhát mở miệng: "Đại nhân, có thể không đưa chúng ta đi được không?"
Tống Thời Cẩn hỏi: "Vì sao?"

Tiểu hài tử đáp: "Chúng ta muốn đi theo ngươi."

"Đi theo ta?" Tống Thời Cẩn có chút kinh ngạc.

Hai đứa nhỏ đồng thời gật đầu, con ngươi đen nhánh chứa đầy ánh sáng, tựa sao giữa màn đêm, bộ dáng trong trẻo lại lấy lòng, có lẽ là sợ hắn cự tuyệt, hai má căng chặt mím môi đến trắng bệch.

Tống Thời Cẩn rũ mắt cười nói: "Các ngươi gọi là gì? Người trong nhà đâu?"

"Ta kêu Vương Ngạn, hắn kêu Vương Sách, chúng ta...... Không có người nhà...... thời điểm đang xin cơm trên đường, liền bị mang đi."

Tống Thời Cẩn giật mình, sau một lúc lâu mới hỏi nói: "Những hài tử khác cũng vậy?"

Vương Ngạn lắc đầu, có chút khẩn trương nói: "Những người khác ta không có quen biết, chỉ là chúng ta bất quá còn có một người muội muội, nàng bị thương so với chúng ta nặng hơn...... Hiện tại......"

Tống Thời Cẩn tinh tế nhìn hai người liếc mắt một cái: "Vậy các ngươi vì sao muốn đi theo ta?"

Vương Sách khẩn trương mà nhéo nhéo vạt áo quá mức to rộng, thần sắc vẫn lo lắng như cũ nhưng ánh mắt lại kiên định, nghiêm túc mà nói: "Chúng ta muốn đi theo đại nhân học bản lĩnh, bảo hộ muội muội không bị thương."

Từ khi hai người có ký ức, bọn chúng đã đi theo bên người một lão khất cái xin cơm ăn, bọn họ không biết cha mẹ là ai, cũng không biết bản thân đến từ đâu, ngay cả tên cũng là lão khất cái lấy.

Lão khất cái thiện tâm, bọn họ gọi hắn một tiếng gia gia, hắn cũng coi hai người như con ruột của mình mà đối đãi, thường thường sau khi trộm được thứ gì tốt sẽ chờ vãn người một chút rồi lấy ra chia cho hai người ăn.

Chỉ là gia gia tuổi lớn, lại mang theo hai tiểu hài tử, đã vậy trong một lần ăn xin chọc phải một vị công tử nhà giàu ghét bỏ, hắn liền kêu rất nhiều gia đinh hung thần ác sát đem gia gia đánh một trận, lão khất cái tuổi vốn tuổi đã lớn, ăn một trận đòn như vậy, không bao lâu liền buông tay nhân gian.

Trong lòng hai người bọn chúng cực hận, nhưng cũng biết vị công tử nhà giàu kia là nhân vật cao cao tại thượng, muốn nghiền chết bọn họ đơn giản như nghiền chết một con kiến con bọ vậy. Sau đó, bọn họ lại nhặt được muội muội, học bộ dáng lão khất cái chiếu cố bọn họ mà dốc lòng chăm sóc, không lường được rằng ba người liền bị bắt đi, nhốt trong lồng sắt ngày ngày quất tra tấn.

Tống Thời Cẩn liễm mi nghe, buông xuống cảm xúc mạc danh hiện lên trong mắt.

Vương Ngạn bịch một tiếng quỳ tới trên mặt đất, đem đầu đầu dập thùm thụp từng cái mạnh: "Cầu xin đại nhân đừng đưa chúng ta đi!"

Hắn đến bây giờ vẫn quên không được, động tác Tống Thời Cẩn phiêu nhiên như tiên, nhẹ nhàng liền đem đầu sỏ tra tấn bọn họ mấy ngày giết chết dưới kiếm, hắn còn mang theo bọn họ thoát khỏi địa ngục, an bài người giúp bọn chúng đắp thuốc, cho bọn chúng ăn cơm, điều mà kể cả mơ bọn chúng cũng không dám mơ đến.

Từ đó trở đi, huynh đệ hai người bọn họ liền hạ quyết tâm, muốn đi theo hắn học bản lĩnh, nhưng khi nghe hắn cùng vị tiên nữ tỷ tỷ nói, muốn điều tra thân thế đưa bọn họ về nhà, dưới tình thế cấp bách chỉ có thể tới cầu trước mặt Mạc Anh.

Tống Thời Cẩn thở dài, ngừng một hồi lâu, mới nói: "Vậy ngươi biết nếu đi theo ta, sẽ phải chịu rất nhiều khổ sở không?"

Hai người đồng thời ngẩng đầu, trăm miệng một lời: "Chúng ta không sợ."

Chỉ cần có thể học được bản lĩnh, có thể bảo hộ được người muốn bảo hộ, kể cả chết, đều không sợ.

Tống Thời Cẩn hé môi cười: "Nếu đã quyết định, thì sẽ không được đổi ý."

"Sẽ không đổi ý." Thấy sự có chuyển cơ, hai người chém đinh chặt sắt nói.

Tống Thời Cẩn đứng dậy, lại nói: "Đi về trước đi. Chờ khi muội muội ngươi tỉnh lại, nếu các ngươi không đổi ý, thì đến tìm ta cũng chưa muộn."

Dứt lời liền giơ tay khiển Mạc Anh mang theo hai đứa nhỏ đi xuống.

Mạc Anh nhìn Tống Thời Cẩn còn đang chìm trong suy nghĩ, lại quay đầu nhìn thoáng qua Vương Ngạn cùng Vương Sách, trong lòng hiểu rõ, chủ tử đây là động lòng trắc ẩn.

Chương 40-2

- --

Ngày hôm sau, mặt trời từ sớm đã khai phá tầng mây, nhiệt độ tăng cao trở lại, đêm qua sau khi trải qua một trận mưa, hoa lê đầu cành liền rơi xuống, nhường chỗ cho những quả lê bé xíu vẫn còn treo bọt nước trong suốt tưởng chừng sắp tan ra dưới ánh mặt trời, gọi chim tước tới mổ.

Cố Hoài Du dậy thật sớm, rửa mặt chải đầu xong liền ngồi xuống trước bàn, Hồng Ngọc bưng đồ ăn sáng đi lên, đang muốn bố thiện, Cố Hoài Du lại phất phất tay ngăn động tác của Hồng Ngọc lại.

Tính tính một chút, thời gian cũng là không sai biệt lắm, Cố Hoài Du không dấu vết liếc mắt đánh giá Xảo Nhi đang đứng chờ ở góc phòng một cái.

Nàng mặt mày mang theo dày đặc ủ rũ, thế nhưng sắc môi xem ra vẫn thật hồng nhuận, một đôi mắt hạnh chứa hàm quang, dường như cố che lại phiếm đỏ ửng nhè nhẹ trên má, mặc váy lụa màu xanh biếc, bên hông buộc dây lưng lỏng. Tay kia của nàng ta vẫn như cũ mang theo cái vòng tay, một tay khác vô thức vuốt ve nó.

Từ sau khi Trương Dịch Thành bị đuổi khỏi vương phủ, Xảo Nhi liền cực hạn chế biểu hiện trước mặt Cố Hoài Du, suốt ngày thất thần, mọi việc rơi trên đầu cũng liên tiếp làm lỗi. Hạ nhân trong phủ đều nói nàng ta sắp chịu thảm, nhưng rốt cuộc cũng không thấy tam tiểu thư phạt nàng, mỗi lần làm hỏng cũng chỉ dặn dò nàng nếu mệt mỏi liền hảo hảo nghỉ ngơi hai ngày, không biết chọc bao nhiêu người ghen ghét.

"Xảo Nhi."

Cố Hoài Du nhẹ gọi một tiếng, Xảo Nhi vẫn trong trạng thái như đi vào cõi thần tiên thiên ngoại, thẳng đến khi tiểu nha hoàn bên cạnh giơ tay chọc chọc nàng, Xảo Nhi lúc này mới phản ứng lại đây.

"Tiểu thư thứ tội."

Cố Hoài Du cười cười: "Không ngại, ngươi gần đây như thế nào luôn mất hồn mất vía, chính là thân thể có gì không ổn sao?"

Xảo Nhi trong lòng hoảng hốt, tim đập như nổi trống, một lát sau lắc lắc đầu nói: "Đa tạ tiểu thư quan tâm, nô tỳ không có chuyện gì."

"Vậy là tốt rồi." Cố Hoài Du nhìn nàng một cái, "Nghỉ ngơi mấy ngày, hôm nay liền tới vì ta mà bố thiện đi."

Xảo Nhi nhéo nhéo làn váy, lúc này mới nhấc chân tiến lên, cầm chén sứ men trắng múc hai muỗng cháo, quy quy củ củ đưa tới trước mặt Cố Hoài Du.

Mới vừa buông chén đĩa, lại nghe Cố Hoài Du nói: "Sủi cảo tôm phỉ thúy cần hương kia thoạt nhìn không tồi."

Xảo Nhi do dự, mặc dù đứng xa như vậy, nhưng nàng ta vẫn ngửi thấy được chút hương vị, cảm thấy có chút buồn nôn.

"Làm sao vậy?" Cố Hoài Du nói.

Xảo Nhi mím môi, nín thở giơ đũa bạc kẹp miếng sủi cảo hẵng còn toả nhiệt kia lên, mới vừa giơ đến trước mặt, một cỗ mùi hương gay mũi liền xông thẳng đến đỉnh đầu, nàng vội đem sủi cảo tôm gác qua đĩa nhỏ, yên lặng lùi sau hai bước hòng thoát khỏi hương vị kinh người kia.

Chỉ là ý buồn nôn kia không ngừng dâng lên trong ngực, Xảo Nhi gắt gao cắn đầu lưỡi, mới vừa đem cảm giác không khoẻ áp đi xuống, dạ dày liền đảo như sông cuộn biển gầm, cảm giác buồn nôn vọt tới yết hầu.

Cố Hoài Du gác xuống chén muỗng, sau khi nhìn Xảo Nhi chạy như điên ra cửa ôm người nôn khan sau thân cây, cười cười.

Hồng Ngọc cùng Lục Chi xem trợn mắt há hốc mồm, hảo sau một lúc lâu sau mới nhỏ giọng mở miệng: "Nàng ta...... không phải là, có thai chứ!"

Cố Hoài Du đuôi lông mày nhẹ nhướng, từ lâu nàng đã đoán trước được, này một phiên thử xuống, nàng cơ hồ đã khẳng định phỏng đoán chính mình.

"Hồng Ngọc, hôm nay ngươi lưu lại trong phủ, thay ta nhìn chằm chằm nàng, nhất cử nhất động đều phải hướng ta hội báo."

Hồng Ngọc gật gật đầu, lại hỏi: "Tiểu thư không tính toán xử trí nàng?"

Cố Hoài Du nhẹ giọng nói: "Tự nhiên sẽ có người thay ta thu thập."

Nhiều ngày thế này qua đi, cũng nên tới lúc Trương Nghi Lâm nâng nhập phủ rồi. Nếu Xảo Nhi này là một quân cờ tốt, nói không chừng còn có thể một mũi tên bắn trúng ba con nhạn, đem chi thù kiếp trước cùng báo trong một lượt.

Nói xong Cố Hoài Du liền mang Lục Chi ra cửa, canh giờ vẫn còn sớm, trên đường lá rụng thật nhiều, trên phiến đá còn đọng lại vệt nước chưa khô, trong không khí đều là hương vị ẩm ướt, Cố Hoài Du bước chân không ngừng, xuyên qua mấy cái ngõ nhỏ mà đi.

Sau một lúc lâu, Lục Chi cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi: "Tiểu thư, chúng ta đây là đi chỗ nào a?"

"Tống phủ." Cố Hoài Du cũng không quay đầu lại nói, "Ta muốn đi xem những hài tử đêm qua."

Lục Chi gãi gãi cái ót, "Tống đại nhân không phải nói ngài sai người đi thông báo một tiếng, liền phái người tới đón ngài sao?"

Cố Hoài Du vẫy vẫy tay: "Không cần phiền toái như vậy, tự ta cũng có thể đi, cẩn thận một chút là được."

Lục Chi gật gật đầu, yên lặng đánh giá nổi chung quanh.

Tống phủ chiếm vị trí cực lớn, chỉ là tường vây bên ngoài đang sửa chữa khiến cho Cố Hoài Du vòng hồi lâu, bước chân hai người mới ngừng lại ở chỗ cửa hông thì bị một thân huyền trang hộ vệ ngăn cản lại.

"Người tới là ai! Đứng lại!"

Lục Chi tiến lên nói: "Làm phiền tiểu ca thông báo một tiếng, nói Cố tiểu thư tới chơi."

Hộ vệ biến sắc, vội lãnh hai người đi vào, bên cạnh một người đi vào báo tin. Tống Thời Cẩn giờ phút này đang ở trong thư phòng thương nghị chuyện quan trọng, Cố Hoài Du mới bước một bước vào cửa hông Tống phủ, đã có người âm thầm đem tin tức này báo đi lên.

Đầu ngón tay Tống Thời Cẩn lướt dọc theo miệng ly một vòng, mắt hơi hơi loé loé, suy nghĩ một lát nói: "Lui xuống đi."

"Rõ."
Ám vệ lĩnh mệnh lui ra, liền nghe người đối diện Tống Thời Cẩn cười nhạo một tiếng: "Nặc đại Ngự Sử phủ môn*, đều đã được bài trí."

(*) Nguyên văn là ""诺大的御史府门"", mình chưa hiểu đại ý lắm nên biết thì giúp nha.

Hắn từ trước đến nay không đi vào từ cửa chính, không nghĩ tới Cố Hoài Du cũng chọn đi như thế.

Tống Thời Cẩn híp mắt nhìn hắn: "Ngươi xác định ngươi còn muốn ở lại đây?"

"Ta vì sao không thể ở lại đây?"

"Vậy ngươi tiếp tục ngốc trong này đi." Nói xong liền đứng dậy đi ra khỏi thư phòng.

Mới vừa vòng đến cửa thuỳ hoa, liền nhìn thấy hộ vệ cẩn thận mang Cố Hoài Du chậm rãi mà đến. Dưới ánh nắng hạ, một thân y phục nguyệt bạch của nàng như phát sáng, tóc đen nhánh như thác nước rối tung trên vai thượng, đẹp nói không nên lời.

Gió nhẹ quanh quẩn mang hương tường vi bay đi, ánh mắt nàng lướt qua dàn hoa tươi tốt đảo tới, khi lướt đến trên người Tống Thời Cẩn thì dừng lại một chút.

Tống Thời Cẩn giật mình vừa muốn mở miệng, liền thấy ánh mắt nàng vẫn như cũ nhìn chằm chằm một chỗ, ngay sau đó kinh ngạc kêu một tiếng: "Đại ca!"

Tống Thời Cẩn nghiêng đầu nhìn lại, ngay sau đó nhăn nhăn mày, ở phía sau Lâm Tu Ngôn không biết từ khi nào đã rời thư phòng theo ra, giả mô giả dạng cầm quạt xếp phẩy phẩy.

Lâm Tu Ngôn hướng nàng vẫy tay, dư quang liếc mắt một cái Tống Thời Cẩn, ngay sau đó cất cao giọng nói: "Là ta."

Cố Hoài Du kinh ngạc nhìn hắn, sau một lúc lâu mới hồi hồn, đảo bước đi tới, "Ca ca như thế nào lại ở đây?"

Lâm Tu Ngôn cười cười, nói: "Có chút việc tìm Tống đại nhân."

Cố Hoài Du hồ nghi mà nhìn hắn một cái, lại nghiêng đầu nhìn Tống Thời Cẩn liếc mắt một cái, trong đầu có thứ gì hiện lên, nhanh đến bắt không được.

"Các ngươi biết nhau?"

Lâm Tu Ngôn gật gật đầu, đem quạt xếp gập lại, gõ gõ cái trán của nàng: "Tiểu cô nương chưa gả chồng, tự mình chạy đến trong phủ một nam nhân, truyền đi ra ngoài sợ là không ổn."

Cố Hoài Du ăn đau, che lại cái trán nói: "Muội là tới xem hài tử!"

Lời này quá mức khiến người suy nghĩ, Lâm Tu Ngôn a một tiếng, vừa muốn nói chuyện, bên cạnh liền hiện lên một bóng người chắn trước mặt chính mình.

Tống Thời Cẩn giơ tay hướng thư phòng, giành nói: "Chúng ta đi vào rồi nói sau."

Cố Hoài Du gật đầu đồng ý, liền nghe Tống Thời Cẩn nói tiếp: "Không phải ta đã nói sẽ phái người hảo hảo đi tiếp ngươi sao? Sao lại từ mình tới."

"Ngươi yên tâm, ta đã cố ý vòng vài vòng, sẽ không ai phát hiện."

Lâm Tu Ngôn cố tình chậm một bước, tầm mắt quét một vòng trên người hai người, có chút ngoài ý muốn, lúc này mới mấy ngày mà hai người đã quen thuộc đến thế?
Thư phòng Tống Thời Cẩn, liền giống như con người của hắn, kệ sách, bàn ghế tất cả gia cụ đều là được chế tạo từ gỗ tử đàn, trên mặt đất được lát bởi cẩm thạch đen tuyền, hai mặt trên tường tràn đầy văn thư, chỉ có chỗ cửa sổ có đặt một gốc cây lan trắng là có màu sắc khác biệt.

Sai người một lần nữa pha trà, Cố Hoài Du nhẹ xuyết một ngụm, rốt cuộc nhớ tới nàng muốn hỏi cái gì, nàng nhìn thoáng qua hai người chậm rãi nói: "Các ngươi biết nhau từ khi nào?"

Tống Thời Cẩn nghĩ nghĩ, nói: "Tầm một năm."

Cố Hoài Du hiện lên một suy nghĩ, hỏi Lâm Tu Ngôn: "Cho nên, ca ngày đó không có động thủ với ta, là bởi vì hắn đã nói qua cái gì sao?"

Lâm Tu Ngôn cười cười, không đáp.

Khi đó Lâm Viêm vừa mới qua đời không bao lâu, lão phu nhân cho hai người hắn cùng Lâm Tu Duệ cơ hội vào cung ứng tuyển chân hầu đọc. Lúc đó trong vương phủ còn chưa phân hơn kém, Lâm Tu Duệ ra cửa trước hắn một bước, Lâm Tu Ngôn lúc ấy cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ Lâm Tu Duệ là đang nóng vội, ai ngờ đi đến nửa đường là lúc bản thân bị một một đám hắc y nhân tập kích.

Sau khi giải quyết hơn phân nửa đám người, hắn thể lực hao tổn bị người ta bắt tới nơi ngoại ô rừng rậm, hắc y nhân kia vẫn chưa trực tiếp động thủ, mà dùng dây trói hắn lại đem kéo lên trên cây ước chừng sau khoảng ba ngày, mới tính lấy mạng của hắn.

Lâm Tu Ngôn bị thương lại liên tiếp ba ngày chưa uống một giọt nước, sớm đã suy yếu không chịu được, trong nháy mắt khi lưỡi dao phiếm hàn quang chém tới, hắn không cam lòng nhắm lại mắt, thời điểm cho rằng bản thân sẽ bỏ mạng ở nơi đây, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng hét thảm vang lên.

Mở mắt liền nhìn thấy Tống Thời Cẩn nhanh nhẹn từ trên tán cây rơi xuống, thân hình hắn cực nhanh ra tay tàn nhẫn, từng chiêu trí mạng, sau một lúc hắc y nhân tất cả đều đã đền tội.

"Ngươi là ai? Vì sao phải cứu ta?"

"Muốn tìm ngươi hợp tác."

Từ đây, hắn biết được Tống Thời Cẩn, có thể nói nếu không có hắn, cái tên Giang Tuân này, cho đến ngày nay sẽ không có những thành tựu như vậy.

Ngày đó cứu Lâm Tu Ngôn, Tống Thời Cẩn liền giao phó hắn một chuyện, thay hắn chăm sóc Cố Hoài Du. Khi đó hắn còn không biết Cố Hoài Du là ai, hỏi lại Tống Thời Cẩn cũng không nói gì, chỉ nói, thời cơ tới liền biết.

Cho nên Cố Hoài Du vừa xuất hiện, hắn liền đánh hảo chủ ý muốn thử trước một phen, không nghĩ tới nàng lại chủ động tìm tới chính mình.

"Ngươi ngày đó không sợ ta sẽ trực tiếp giết ngươi sao?" Một hồi lâu, Lâm Tu Ngôn mới hỏi.

Cố Hoài Du gật đầu: "Đương nhiên là sợ, chỉ là ta ngày đó muốn đánh cược một phiên tình cảnh, nếu là không dám đánh cuộc, chỉ sợ là sớm đã chết ở trong tay Lâm Tương."

Tống Thời Cẩn nhìn nàng, cẩn thận phân biệt biểu tình trên mặt nàng, như suy tư gì.

Lâm Tu Ngôn khụ hai tiếng, vừa muốn mở miệng nói cái gì đó, liền thấy nghe Địch Cửu ở ngoài cửa nói: "Thiếu gia, lại xuất hiện rắc rối!"

Nghe vậy, Lâm Tu Ngôn sắc mặt trầm xuống, đột nhiên đứng dậy: "Ta đi trước xử lý."

Tống Thời Cẩn gật gật đầu, "Nhớ lưu rõ lại chứng cứ."

"Biết."

Nghi hoặc trong lòng đã được giải thích, bên Cố Hoài Du không có nói gì, chuyện không nên hỏi thăm tuyệt đối không đi hỏi thăm, chỉ coi như không nghe thấy được, ngược lại hỏi thăm tình huống đám kia hài tử, được Tống Thời Cẩn mang đi đến sương phòng.

Chờ đến kho từ bên trong ra ngoà, thời gian buổi sáng đã trôi qua quá nửa, Cố Hoài Du mắt nhìn sắc trời, đối với Tống Thời Cẩn nói: "Không còn sớm, ta cần phải trở về."

Tống Thời Cẩn trong lòng tuy không muốn, nhưng vẫn gật gật đầu.

"Tống Thời Cẩn." Cố Hoài Du đi được hai bước, bỗng nhiên xoay người, đối với hắn cười cười, sáng như sao trời: "Ngươi là người tốt."

Bất luận thanh danh bên ngoài của hắn như thế nào, chỉ bằng hành động hắn đối với hơn ba mươi tiểu hài tử này dốc lòng chăm sóc, hắn chắc chắn không phải người ác độc vô tình.

Tống Thời Cẩn giương mắt nhìn nàng, gương mặt lạnh lùng trong khoảnh khắc hiện ra ý cười rất sâu, ánh mắt hắn tựa hồ có chút do dự, sau một lúc lâu thì lấy từ bên hông ra một khối ngọc bội, duỗi tay đưa cho nàng.

Cố Hoài Du hướng phía trước đi vài bước, một bên duỗi tay nhận lấy, một bên nói: "Ngươi không phải đã nói đồ vật ở trong tay người, sẽ không có đạo lý lại trở về sao?"

Tay nàng vừa mới cầm lên,năm ngón tay Tống Thời Cẩn liền liền thu lại nắm chặt ngọc bội kia, đầu ngón tay xoa miết nhẹ, mang theo tâm một vòng gợn sóng.

Hắn thấp giọng nói: "Đúng là không có đạo lý còn có thể trở về, chỉ là phía dưới này dây đeo có chút cũ."

"Vậy liền trả ta." Cố Hoài Du xoè tay ra, cười nói.

Tống Thời Cẩn lại trực tiếp đem ngọc bội buộc tới rồi bên hông, "Nhiều năm không thấy, ngươi còn không có lễ vật đưa ta."

Cố Hoài Du nhướng mày, liền nghe hắn nói: "Những thứ khác sợ là không ổn, vậy ngươi liền làm một đoạn dây đeo cho miếng ngọc bội này đi. "

"Xem như là lễ vật báo đáp ta cứu ngươi cùng đám hài tử này đi."

Chương 41-1

Sau khi Cố Hoài Du rời đi, Tống Thời Cẩn nhìn bóng dáng thướt tha của nàng, cảm thấy mỹ mãn, đầu ngón tay vô thức lướt qua ngọc bội hạ anh lạc đánh vài cái chuyển.

Hồi lâu mới liễm đi được ý cười nơi khóe môi đuôi lông mày, Tống Thời Cản lạnh mặt đối với Mạc Anh nói: "Đã nhiều ngày các ngươi vất vả, mỗi người thưởng ba tháng tiền tiêu vặt đi."

Mạc Anh vui vẻ ra mặt, lãnh mệnh liền muốn cáo lui, lại bị Tống Thời Cẩn gọi lại.

"Còn có một việc, Lâm Châu gần đây có gánh hát đang được mọi người truy phủng, đi đem người mời đến."

Mạc Anh ngẩn ra: "Đại nhân, trong phủ có hỉ sự gì sao?"

Tống Thời Cẩn xoa xoa mí mắt: "Không, chỉ là trong kinh vắng lặng đã lâu, cũng nên náo nhiệt lên."

"Rõ." Mạc Anh chắp tay, không sờ được Tống Thời Cẩn đang đánh cái chủ ý gì: "Thuộc hạ lập tức phái người đi làm."

Nghĩ nghĩ, Tống Thời Cẩn lại nói: "Ngươi tự mình đi một chuyến, không cần tiết lộ thân phận."

"Rõ!"

Mạc Anh xoay người rời đi, lúc nhớ tới bộ dáng khẩn trương vừa nãy của Tống đại nhân khi chờ Cố tiểu thư đáp lời, không nhịn được cười cười.

Khác với bên ngoài nắng chiếu sáng lạn tươi đẹp, bên trong Trương phủ không khí lại trầm thấp đến đáng sợ, từ sau khi Trương Dịch Thành bị thương bị đuổi trở về, trong phủ đã bị vô cớ xử lý hảo một đám hạ nhân.

Trương Nghi Lâm trong lòng từ từ khó chịu, nàng thật vất vả mới nên chuyện, mắt nhìn thấy sắp được nâng tiến vương phủ, lại không nghĩ đến bị Trương Dịch Thành phá hỏng chuyện tốt.

Vinh Xương vương phủ hiện tại đã hoàn toàn chán ghét Trương gia, Lý thị đã rất nhiều lần gửi thiệp qua, còn chưa kịp tới tay Trương thị đã bị người gác cổng đuổi trở về, nhiều ngày đã trôi qua như thế, đừng nói đến nâng nhập cửa phủ, ngay cả ngạch cửa cũng sờ không được.

Càng nghĩ càng giận, Trương Nghi Lâm hận không thể đem khăn gấm trong tay trở thành mặt Trương Dịch Thành mà xé nát cho hạ khí. Đập một cái thật mạnh lên mặt bang, Trương Nghi Lâm liền mang theo hai tiểu nha hoàn đi đến sân viện Trương Dịch Thành tìm phiền toái.

Mới vừa một bước vào cửa ánh trăng, gã sai vặt canh giữ ở cửa phòng liền nín thở ngưng thần vội vàng đón đi lên, đã nhiều ngày Trương Dịch Thành tâm tình khó chịu, hơi một chút động tĩnh đều sẽ nổi trận lôi đình, ngày ngày ở trong phòng mắng chửi, hạ nhân đều sợ hãi phải can hệ vào.

Thấy Trương Nghi Lâm sắc mặt tối tăm hùng hổ đi đến, gã sai vặt vội vàng hướng nàng khom mình hành lễ, ấp úng nói: "Đại tiểu thư, đại thiếu gia thân mình chưa khoẻ, còn chưa đứng dậy được...... Ngài......"

Lời còn chưa dứt liền bị Trương Nghi Lâm đánh gãy, nàng nhìn liếc mắt cửa phòng đóng chặt một cái, nổi giận nói: "Cút ngay!"

Vết thương trên người Trương Dịch Thành sớm đã kết vảy, hành động đã không có trở ngại, nhưng hắn làm trò ném đi mặt mũi trước đám quyền quý kinh thành như thế, tự biết bản thân sẽ không còn mặt mũi nào gặp người khác, sau khi trở về liền đem bản thân nhốt ở trong phòng qua ngày, thời gian trôi qua lâu như vậy, cũng không dám bước ra cửa phòng nửa bước.

Dứt lời, Trương Nghi Lâm liền nhấc chân đi vào trong phòng, gã sai vặt duỗi tay định cản, bị nàng đảo mắt qua lườm, đành hậm hực thu tay lại đồng thời bị Xảo Tuệ cùng Xảo Tâm chắn trước mặt.

Cửa sổ treo mành che thật dày, ánh sáng chỉ có thể lẻn vào một chút, trong phòng một mảnh âm u, trên mặt đất những mảnh sứ vớ văng lung tung đầy đất, Trương Dịch Thành như xác chết nằm ở trên giường, vẫn không nhúc nhích.

Cửa phòng bị dùng sức đá văng, đụng vào tường lại bật trở về, phát ra tiếng vang thật lớn.

Trương Dịch Thành đột nhiên quay mặt đi, hai mắt đầy những tơ máu đỏ tươi, thêm những vết sắc sẹo nâu đen trên mặt khiến biểu tình hắn càng thêm âm độc.

"Cút đi!" Đã lâu không mở miệng nói chuyện, thanh âm hắn như giấy ráp chà vào mặt đất, khàn khàn đến khó nghe.

Không khí trong phòng lượn lờ một cỗ hương vị vẩn đục quỷ dị khó ngửi, Trương Nghi Lâm chán ghét nhíu nhíu mày, bước nhanh đi qâ, nhấc chân đá người trên giường một cái: "Ngươi giả bộ người chết cái gì."

Trương Dịch Thành cắn chặt răng, tức muốn hộc máu từ trên giường bật dậy, "Ta bảo ngươi cút đi ra ngoài!"

Trương Nghi Lâm híp híp mắt, thừa cơ tiến lên, giương tay cho hắn một cái tát, những vết thương mới kết vảy vỡ toạc, máu bắn ra trên chăn như những đoá hoa đỏ tươi mới nở.

"Ta nhớ đã nói, nói ngươi không được làm loạn!" Trương Nghi Lâm sắc mặt âm trầm, bộ diêu đính hạt châu lấp lánh khiến biểu tình nàng ta càng thêm tựa quỷ, "Hiện giờ việc hỏng ta chưa nói, mặt mũi Trương gia còn bị ngươi ném đi hết, nếu ta là ngươi chắc chắn sẽ đi chết đi cho rồi."

Cổ họng Trương Dịch Thành phát ra thanh âm hừ hừ, giơ tay sờ soạng khuôn mặt đầy máu, thần sắc càng ngày càng hung ác nham hiểm. Hư vinh đời hắn sợ là đã mất, lại thêm bị một nữ nhân quất đánh trước mặt mọi người, với hắn mà nói đây chính là lăng trì.

Hắn trốn tránh vài ngày, trong đầu thời thời khắc khắc hiện lên đều là hình ảnh ngày đó, càng nghĩ càng hận, tinh thần sắp hỏng đến nơi. Mà giờ phút này Trương Nghi Lâm còn muốn nói tới chuyện này kích thích hắn, không khác gì hung hăng rải muối lên miệng vết thương của Trương Dịch Thành một phen.

Trong đầu lại hiện lên lời nói trào phúng của những người vây xem ngày đó, cùng sắc mặt tràn đầy khinh thường của họ vốn đã tích tụ lớn, trùng hợp Trương Nghi Lâm hôm nay xuất hiện, nàng ta còn đang bận chửi ầm lên, không phát hiện biểu tình Trương Dịch Thành càng ngày càng cổ quái.
"Vậy liền cùng chết đi!"

Gào rống một tiếng xong, Trương Dịch Thành đột nhiên từ trên giường bắn đến, giống như một con dã thú điên cuồng không còn khống chế, hướng về Trương Nghi Lâm nhào tới, "Ngươi đánh ta, ngươi cười nhạo ta, đi tìm chết đi...... Đều đi tìm chết đi!"

Trương Nghi Lâm chỉ kịp cảm thấy hoa mắt thì người đã bị đánh ngã ở trên mặt đất, còn chưa phản ứng lại thì tay Trương Dịch Thành đã bóp chặt lấy cổ nàng.

Nàng giãy giụa hô to: "Trương Dịch Thành, ngươi điên rồi!"

"Đều đáng chết, tất cả mọi người đáng chết." Trương Dịch Thành tựa như không nghe được, tay càng ngày càng dùng thêm sức, đầu ngón tay đâm vào da thịt, trong mắt hằn những tơ máu đỏ rực, miệng không ngừng lẩm bẩm nói: "Tiện nhân, tiện nhân, ngươi đi chết đi."

Không khí dường như chậm lại, sắc mặt Trương Nghi Lâm dần dần đỏ lên, yết hầu chỉ có thể phát ra vài tiếng hô đứt quãng, kêu cứu mạng cũng không thể kêu được, chỉ có thể gắt gao mà bắt lấy hai tay Trương Dịch Thành, hai chân đá loạn, muốn đem người đá xuống.

Ngoài cửa phòng có tiếng bước chân hoảng loạn vang lên, "Dừng tay, các ngươi làm gì thế này!"

Lý thị vừa hay tin liền vội vàng chạy đến viện của Trương Dịch Thành, ở bên ngoài sau khi nghe thấy tiếng thét chói tai của Trương Nghi Lâm, nàng liền vội vàng vọt vào trong phòng.

Chỉ thấy Trương Dịch Thành ngồi ở trên người Trương Nghi Lâm, bóp cổ nữ nhi của nàng, thần sắc tưởng chừng đã hoá điên, mà Trương Nghi Lâm mặt đã hồng thành màu gan heo, Lý thị hoảng sợ, vội vàng chạy đến kéo người.

"Buông tay, mau buông tay!" Nàng một bên hô một bên duỗi tay kéo người, nhưng giờ phút này sức lực Trương Dịch Thành quá lớn, tựa như nếu không đem Trương Nghi Lâm bóp chết hôm nay thì hắn tuyệt đối sẽ không buông tay.

Lý thị gấp đến độ nước mắt đều muốn rớt ra, một cái là nhi tử, một cái là nữ nhi, cái nào cũng là tử huyệt của tim nàng, hiện giờ lại thành này phiên không chết không ngừng bộ dáng.

Trương Dịch Thành chỉ phất tay dùng sức đẩy, liền đem Lý thị đẩy ngã trên mặt đất, nha hoàn theo sau thấy thế lập tức tiến lên hỗ trợ, phải dùng sức lực thật lớn mới kéo được Trương Dịch Thành đứng lên.

Trương Nghi Lâm nằm ở trên mặt đất liên tiếp ho khan, nghĩ mà từng cơn khiếp sợ truyền đến, nàng ta tham lam hô hấp, vừa rồi nàng thật sự nghĩ rằng bản thân liền sẽ bị bóp chết hôm nay.

"Nương, nương." Búi tóc do giãy giụa sớm đã bung ra, Trương Nghi Lâm nước mắt đầy mặt, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ kinh hoảng, cũng bất chấp cổ đang vô cùng đau đớn, dùng cả tay lẫn chân bò về phía Lý thị, hô to: "Nương, Trương Dịch Thành điên rồi, hắn điên rồi, muốn giết ta, ngươi phải đem hắn nhốt lại."

Trương Dịch Thành sau khi bị người chặn ở một bên mới dần thanh tỉnh lại, đặt mông ngồi xuống giường liên tiếp thở hổn hển, nghe Trương Nghi Lâm nói như thế, lại muốn đứng dậy đá nàng, bị người bên cạnh khẩn cấp chế trụ.

"Ngươi tiện nhân này!"

Trương Nghi Lâm cả người giật mình một cái, co rúm lại trốn đến phía sai Lý thị, vẫn cố thò đầu ra mắng: "Ngươi không phải là người!"

"Đều im miệng!" Huyệt Thái Dương Lý thị gân xanh loạn nhảy, "Nhìn xem một đám các ngươi biến thành cái bộ dáng gì rồi!" "Là nàng tự tìm." Trương Dịch Thành hai mắt đỏ đậm, trên mặt lẫn lộn máu, vẻ mặt dữ tợn đáng sợ, nào còn nửa phần bộ dáng ngọc thụ lâm phong ngày xưa.

Thở dài, Lý thị hướng về nha hoàn nói: "Trước đem tiểu thư đi, thỉnh đại phu đến xem."

Trương Nghi Lâm còn muốn nói cái gì, nhưng thấy Trương Dịch Thành nhìn qua đây, liền không cam lòng mà đi theo nha hoàn, lưu lại một mình Lý thị trong phòng nhỏ giọng trấn an Trương Dịch Thành.

Đại phu tới thực mau, chờ đến khi Lý thị trở về từ Tùng Mậu viện, cổ Trương Nghi Lâm đã bọc một tầng băng gạc thật dày.

"Đại phu, thương thế nữ nhi của ta thế nào?" Lý thị sốt ruột hỏi.

Mới vừa rồi thời điểm kéo Trương Dịch Thành ra, móng tay một thời gian dài chưa cắt của hắn đã khiến trên cổ Trương Nghi Lâm đầy rẫy những vết thương, Lý thị còn trông cậy Trương Nghi Lâm có thể gả vào vương phủ, tranh sủng ái từ Lâm Tu Duệ, nhưng nếu trên người có đinh điểm sẹo, thì thật sự rất khó coi.

Đại phu một bên thu thập hòm thuốc một bên nói: "Không phải cái vấn đề gì lớn, tu dưỡng mấy ngày là sẽ tốt."

"Vậy sẽ lưu sẹo sao?" Trương Nghi Lâm xoa xoa cổ, lo lắng hỏi.

Đại phu từ trong hòm xiểng lấy ra một cái cái chai, "Lão phu ở đây có chút cao Ngọc Cơ, đợi sau khi miệng vết thương khép thì bôi hằng ngày, như thế sẽ không lưu lại vết sẹo, những ngày ăn uống thanh đạm cũng không cần nữa."

Nghe xong Trương Nghi Lâm không nhịn được thở dài một hơi, sau khi đắn đo liền kêu nha hoàn mang theo đại phu đi đến Tùng Mậu viện.

Đợi người đi rồi, Trương Nghi Lâm mới khóc ầm lên: "Nương, ta phải làm sao bây giờ a?"

Lý thị nhìn Trương Nghi Lâm nước mắt đầy mặy, duỗi tay thay nàng lau đi, ôn nhu nói: "Đại phu nói, sẽ không lưu sẹo, ngươi đừng lo lắng."

Trương Nghi Lâm trừu trừu cái mũi: "Con không phải lo lắng cái này, lâu như vậy dì còn không phái người tới đón con, có phải hay không, việc này đã bị Trương Dịch Thành hoàn toàn phá hỏng."

Lý thị thở dài, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì. Một đôi nhi tử, một đứa ném đi danh dự khuê nữ, một đứa mất sạch mặt mũi lại còn bị thương, nếu cứ như vậy mà từ bỏ, nàng thật sự lòng có không cam lòng.

"Từ nhỏ đến lớn ta và cha ngươi đem ngươi phủng ở lòng bàn tay, ngươi muốn cái gì liền có cái đó, chỉ ngóng trông ngươi có thể gả vào nhà cao cửa rộng, thậm chí xem nhẹ ca ca ngươi, nương biết ngươi trong lòng ủy khuất, nhưng ngươi cũng không thể tìm ca ca ngươi xả giận a!"

Trương Nghi Lâm chỉ chỉ cổ mình: "Là hắn muốn giết ta, nương ngươi còn giúp hắn nói chuyện!"

Lý thị dừng một chút: "Hắn bây giờ đang lúc trong lòng không dễ chịu, ngươi một hai phải đi chọc hắn. Nương không mong gì khác, chỉ hy vọng huynh muội hai người ngươi có thể hảo hảo ở chung, chờ tương lai ngươi gả vào vương phủ, không thể thiếu lúc huynh muội ngươi trông cậy lẫn nhau."

Trương Nghi Lâm biến sắc, há mồm nói: "Nhưng mà hiện tại đến cửa phủ Lâm gia chúng ta còn không chạm được, con như thế nào mới vào được vương phủ!"

Lý thị nghĩ nghĩ, trong mắt tinh quang chợt lóe: "Chờ ngươi khỏe lại nương lại gửi thư đến, nếu bọn họ vẫn vô tình như vậy, cũng đừng trách ta đem sự tình nháo lớn!"

Trương Nghi Lâm có chút do dự: "Nhưng nếu như thế, Lâm gia chẳng phải là càng không thích ta?"

Lý thị vén vén giúp nàng ta vài sợi tóc hỗn độn, nói: "Đứa nhỏ ngốc, so với việc ngươi không thể gặp bọn họ thì như thế nào, chỉ cần ngươi có thể bắt được tâm của Lâm Tu Duệ, trong phủ còn không phải do ngươi định đoạt sao."

"Nhưng hắn...... Nhưng hắn không thích con a!" Trương Nghi Lâm nói.

Lý thị xoa tóc mai, "Ngươi không hiểu, Lâm Tu Duệ hiện tại đã không thông phòng cũng không thị thiếp, nếu ngươi có thể cùng hắn Chu Công chi lễ*, hắn nhất định sẽ thay đổi suy nghĩ từ trong xương tủy về ngươi."

(*) Chu Công chi lễ: là uyển ngữ thường nói đến chuyện quan hệ của vợ chồng. Tương truyền những năm đầu Tây Chu nam nữ thường lạm tình, nhưng Chu Công cho rằng như vậy không được, vì thế quy định: nam nữ trước khi kết hôn không được phát sinh quan hệ, chỉ được phát sinh từ sau ngày cưới. Sau đó, mọi người gọi đây là "Chu Công chi lễ".

Trương Nghi Lâm mặt nổi lên rặng đỏ, yên lặng gật gật đầu.

- ---------------------------

Chia đôi chương hơi ngáo chút:P nma chương sau có kịch hay để xem nha

Chương 41-2

Cùng lúc đó, Lâm Tu Duệ đang ở trong phủ Nhị hoàng tử hầu mệnh còn không biết bản thân đang bị người khác tính kế.

Hắn lặng lẽ liếc mắt một cái đánh giá Nhị hoàng tử đang ngồi tại chủ vị cao cao tại thượng, khom người nói: "Thuộc hạ tới muộn, còn thỉnh điện hạ trách phạt."

Vệ Tranh nâng nâng tay: "Miễn, ta hôm nay tìm ngươi tới là có chuyện phân phó ngươi đi làm."

Sau khi nghe thị vệ bẩm báo không thấy Đinh Mang trở về xong, Vệ Tranh liền hiểu được sự tình đang không tốt.

Đinh Mang người này đã đi theo ben người hắn nhiều năm, dựa vào hiểu biết của Vệ Tranh, Đinh Mang tuyệt đối không có khả năng phản bội hắn, hơn nữa theo lời hộ vệ bẩm báo nói bên ngoài tiểu viện trừ bỏ mấy vệt đen thoạt nhìn giống vết máu còn chưa tan ra, còn lại đinh điểm dấu vết cũng không có, như vậy Đinh Mang nếu không phải đã chết thì đó chính là bị người khác bắt.

Cũng may mắn trước kia hắn rất ít khi khiến Đinh Mang lộ diện, người biết được hắn chỉ có nửa lỗ tai càng ít hơn, việc này còn cơ hội cứu vãn.

Chỉ là hơn ba mươi hài tử Vệ Tranh lệnh bắt cũng không biết Đinh Mang đã mang tới nơi nào, hiện tại tất cả đều không thấy, lại không đem Vệ Nghiêu giết chết, quả thực có chút đáng tiếc.

Hoàng Thượng đem việc này giao cho hắn đi tra, có nghĩa trong lòng Hoàng Thượng đã nổi lên nghi ngờ với chính hắn.

Sau khi nói rõ mọi việc với Lâm Tu Duệ xong, hắn nói: "Phụ hoàng cho ta thời gian không nhiều lắm, ngươi tận lực làm cẩn thận một chút, đừng khiến cho người khác nhìn ra manh mối."

Lâm Tu Duệ chính chính thần sắc, "Rõ, thuộc hạ minh bạch."

Mạc Anh động tác thực mau, ngày đó liền cải trang lặng lẽ đi đến Lâm Châu, đem gánh hát nhanh chóng thỉnh tới Thịnh Kinh.

Trong kinh thành gánh hát lớn lớn nhỏ nhỏ có không ít, nhưng nghe tới nghe lui những sở xướng khúc mục này nhiều như vậy, các gia nghe mãi cũng liền chán ngấy, nhưng gánh hát này thì khác, dựa vào khúc hát cũ mà tạo ra những khúc hát mới, dựa vào cảm giác mới mẻ đem lại, không quá mấy ngày, danh tiếng đã nổi bật khắp Thịnh Kinh.

Cố Hoài Du nghe báo lại Lục Chi việc này, gác dây đeo đang làm dở trong tay xuống, nói: "Đi đem kinh Phật ta đã sao chép tốt trước đó vài ngày mang tới, chúng ta đi thỉnh an tổ mẫu."

Sau khi cùng huynh muội hai người kia xé rách da mặt xong, hai người có tật giật mình thật ra đã thu liễm rất nhiều. Lâm Tu Duệ mỗi ngày đi sớm về trễ thay Nhị hoàng tử làm việc, Lâm Tương thân mình bị thương, ngày ngày đem bản thân nhốt ở trong phòng, đến thời gian gặp mặt còn không có.

Trong Thọ An viện vẫn là một an tĩnh như cũ, Ngu lão phu nhân đang ngồi ở bên hành lang trên ao cẩm lý, thấy Cố Hoài Du tới, hướng nàng vẫy vẫy tay.

Tay Cố Hoài Du cầm sách kinh Phật khom người hành lễ: "Tổ mẫu."

"Này là cái gì?" Lão phu nhân liếc mắt một cái rồi hỏi.

"Rảnh rỗi không có việc gì, cháu gái liền sao chép kinh Phật, còn thỉnh tổ mẫu vui lòng nhận cho." Vừa nói Cố Hoài Du vừa đem kinh Phật trong tay đưa tới.

Lão phu nhân mở ra, thấy chữ viết quyên tú, nửa điểm cẩu thả không có, cười nói: "Khó được người có tâm."

Cố Hoài Du tròng mắt xoay chuyển, ý cười càng thêm sâu, hướng lão phu nhân bên kia nhìn nhìn, lắp bắp nói: "Tổ mẫu, cháu gái còn cầu ngài một chuyện."

"Thì ra là vì muốn nhờ vả ta?" Lão phu nhân giận nàng liếc mắt một cái, vui đùa nói: "Sao chép kinh Phật liền muốn cầu chỗ tốt, trước nói ta nghe một chút nào." Từ khi Cố Hoài Du hồi phủ, thỉnh an một chuyện bất luận mưa gió đều chưa từng có, nhưng tình cảm sau một thời gian ngày ngày ở chung là có, nếu lão phu nhân trước đó vài ngày chỉ là thương hại nàng, đến hiện tại cũng đã mang theo vài phần thiệt tình yêu thương.

Cố Hoài Du chớp chớp mắt, tinh nghịch nói: "Con nghe nói trong kinh gần đây có cái gánh hát, được khen là diễn những khúc mới lạ, hiện tại phủ nào cũng đều mời họ đến diễn chút, cháu gái nghĩ tổ mẫu xưa nay thích nghe khúc xem diễn, liền cầu tổ mẫu, mời họ đến trong phủ chúng ta."

Gần đây gánh hát này khá nổi danh ở kinh thành, lão phu nhân cũng đã nghe nói qua, bà đang nghĩ thầm có nên mời đến trong phủ hay không, toại gật gật đầu: "Mời đi, theo ngươi."

Buổi chiều, lão phu nhân liền phái người đem gánh hát mời tới trong phủ.

Sau khi dùng xong bữa tối, bà cố ý đem mọi người gọi lại với nhau, đi Lãm Thúy Các.

Lâm Tương ngồi ở phía sau Trương thị, vết thương trên người nàng ta vẫn còn chưa lành, cùng với chút chột dạ khi nhìn thấy Cố Hoài Du, khiến cho nàng ta có chút đứng ngồi không yên.

"Làm sao vậy?" Lâm Tu Duệ tay vừa mới đặt lên mu bàn tay Lâm Tương, thấy Cố Hoài Du kéo kéo khóe miệng nhìn qua, lại đem tay yên lặng dời đi.

Lâm Tương lắc lắc đầu: "Không có việc gì."

Lão phu nhân đã ngồi ngay ngắn ở vị trí cao nhất, sau khi ho nhẹ hai tiếng, liền lệnh bắt đầu.

Trong Lãm Thúy Các đèn đuốc sáng trưng, sau khi diễn một khúc xướng Mục Quế Anh nắm giữ ấn soái xong, kịch hay phía sau liền bắt đầu kéo màn che lên sân khấu.

Leng keng vài tiếng nhạc cụ chiêng trống vang lên, người diễn mặc y phục thanh y hoa đán hoá trang lên sân khấu, ngón tay niết thành hình hoa lan, vạt áo mềm như nước tung bay, giọng hát ê ê a a cất lên, tiếng nói trong trẻo mà cao vút, câu chữ rõ ràng ý nhị mười phần.

Chỉ một câu, lão phu nhân liền cực kỳ vừa lòng gật gật đầu. Vở hí kịch này là về một hộ phú quý nhân gia, lão gia cùng phu nhân đặc biệt ân ái, tuy nhiên con cái không nhiều, vì thế lão gia phải nạp thêm ba phòng tiểu thiếp. Tiểu thiếp dung mạo thật xinh đẹp, phu nhân chính thê đã thành hôn nhiều năm so ra cư nhiên kém hơn vài phần, nhưng phu nhân cùng lão gia là thanh mai trúc mã, tiểu thiếp trước sau đều không tranh được sủng ái, gặp lúc phu nhân có thai, liền mua chuộc hạ nhân khi chính thê sinh thì đem tiểu thư chân chính hòng tráo long đổi phượng.

Tiểu thư giả ở phủ hưởng phủ quý sủng ái của mọi người mà lớn lên, mà tiểu thư thật lại bị người khác ngược đãi đến chết, trong phủ còn có một đại công tử, vị công tử này thập phần sủng ái tiểu thư giả, hành vi hai người thân mật, không chút nào che giấu, trước mặt mọi người thì huynh huynh muội muội, sau lưng thì chàng chàng thiếp thiếp, công tử nhà giàu tuy một bên lo lắng khó xử vì tâm tư xấu xa này, nhưng rốt cuộc lại không khống chế được bản thân cẩu thả cùng muội muội.

Thời điểm nhìn đến màn này, mọi người ở đây đều kinh hãi, này chỉ là vở diễn, cớ sao có thể trùng hợp nhiều đến vậy.

Lâm Tu Duệ cùng Lâm Tương lặng yên liếc nhau, nhìn về phía Cố Hoài Du.

Gánh hát này, chính là Cố Hoài Du đi cầu lão phu nhân mới có thể an bài mời đến trong phủ tới.

Mà lão phu nhân không dấu vết mà nhìn thoáng qua hành động của hai người huynh muội kia, nhíu nhíu mày, bà từ trước đến nay đều cảm thấy quan hệ của Lâm Tu Duệ cùng Lâm Tương quá chút thân mật, Lâm Tu Duệ không biết còn tốt, một khi biết được chân tướng, không biết hắn sẽ như thế nào.

Cảnh diễn vừa chuyển, tiếng nhạc nhịp trống dần dần dồn dập, âm mưu tiểu thiếp bại lộ, công tử nhà giàu kia sau khi biết được thân thế của vị tiểu thư giả, vui mừng khôn xiết tìm tới cha mẹ, nháo muốn cưới tiểu thư giả. Lão gia cùng phu nhân đương nhiên là không đáp ứng, do đó một trận gà bay chó sủa xảy ra, công tử trong cơn tức giận liền mang theo tiểu thư giả đi trốn, đáng tiếc chạy không được bao lâu liền bị hạ nhân bắt trở về, phu nhân biết được nữ nhi của mình vì tiểu thư giả mà chết, hiện tại nàng ta lại câu dẫn nhi tử của mình mê muội, ba thước lụa trắng liền lấy đi tánh mạng tiểu thư giả, cuối cùng công tử lựa chọn tuẫn tình*.

(*) Tuẫn tình: tự vẫn vì tình

Tiếng nhạc dần dần rên rỉ, tiếng khóc đau buồn bi thương truyền đến.

Lão phu nhân càng xem sắc mặt càng ngưng trọng, không tự chủ được mà đem một đôi công tử cùng tiểu thư so trên người Lâm Tu Duệ cùng Lâm Tương, càng nghĩ càng là kinh hãi.

Lâm Tu Duệ không chút thân cận sủng ái muội muội ruột thịt của hắn, lại cứ yêu thương Lâm Tương, chẳng lẽ bọn hắn về sau cũng sẽ giống như đôi công tử và tiểu thư trong vở diễn này, làm ra những việc bỉ ổi.

"Hảo!" Bỗng nhiên một tiếng hét lớn truyền đến, lão phu nhân nhíu mày nhìn qua, thì phát hiện tiếng hét này là của nhi tử không biết cố gắng của bà.

"Đại ca, tỷ tỷ, các ngươi cảm thấy vở diễn này thế nào?" Cố Hoài Du nghiêng đầu hỏi.

Lâm Tương cắn chặt răng, không nói lời nào, bàn tay giấu ở dưới làn váy siết chặt. Nàng ta đương nhiên không tin trên đời sẽ có việc trùng hợp như vậy, chuyện này nhất định là do Cố Hoài Du sai sử.

Lâm Tu Duệ chính chính thần sắc, nhìn Cố Hoài Du hỏi: "Không biết tiểu muội từ đâu tìm được gánh hát này, diễn xướng thật là xuất sắc."

Cố Hoài Du cười cười: "Muội cũng cảm thấy như vậy. Quả thật là trò hay."

Năm chữ cuối nàng cố tình nhấn mạnh, thời điểm nhìn về phía hắn, khóe miệng lộ ra ý cười trào phúng cùng lãnh ý trong mắt, lập tức khiến Lâm Tu Duệ như lọt vào hầm băng.

Trên sân vở diễn đã hạ màn, nhưng dường như ở vương phủ, một vở diễn khác chuẩn bị được xướng lên.

- ------------------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau