NGƯỢC CHẾT ĐÓA BẠCH LIÊN HOA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngược chết đóa bạch liên hoa - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Giờ mão còn chưa tới, trong phủ đã bắt đầu vội lên, nha hoàn ngẫu nhiên đi qua cũng đầy vẻ vội vàng.

Đương kim Hoàng thượng con nối dõi không nhiều, chưa lập Thái tử. Trong đó Đại hoàng tử chết yểu, Tam hoàng tử bình thường, còn lại Cửu hoàng tử năm nay chỉ mới sáu tuổi cùng Nhị hoàng tử, này đây Nhị hoàng tử trổ hết tài năng, hướng đến vị trí cao nhất, Lâm Tu Duệ cùng hắn có công sức cùng hảo cảm, thân phận tự nhiên cũng là nước lên thì thuyền lên.

Ban đầu quan to thế gia cùng vương phủ chặt đứt quan hệ, dần dần lại thân thiện lên, Lâm Tương thân vốn là hòn ngọc quý trên tay vương phủ tự nhiên cũng thành mục tiêu lấy lòng nịnh bợ, không chỉ thế Cố Hoài Du chỉ nghe tới danh chưa một lần nhìn thấy cũng thành đối tượng mọi người thảo luận.

Chỉ là Lâm Tương từ nhỏ có Lâm Tu Duệ sủng ái, một mặt ngây thơ chỉ diễn ở vương phủ, đối với người ngoài lại có chút ương ngạnh, các thế gia tiểu thư rốt cuộc vẫn còn trẻ tuổi, trong lòng khó chịu lại không thể đắc tội Lâm Tương, chỉ có thể đem những lời nói như axit hắt lên trên người Cố Hoài Du.

Trong nhà thủy tạ trên mặt hồ, thiên kim Bình Khuê Hầu phủ Trần Kiều lôi kéo Mạc Chỉ Lan nói chuyện: "Ngươi ngày thường cùng Tương Nhi giao hảo, có từng gặp qua cái nàng muội muội kia không?"

Mạc Chỉ Lan lôi kéo khăn che che miệng, cười nói: "Chưa từng, ta thật ra cũng muốn gặp qua, nhưng Tương Nhi nói nàng bị thương chân cần tĩnh dưỡng, liền thôi."

Trần Kiều tất nhiên không quá quan tâm thương thế ở chân Lâm Tương như thế nào, cười nói: "Ta nghe nói nàng ta là ở Lâm Châu Tĩnh Từ Am lớn lên, kia cái nơi xa xôi cằn cỗi, nghĩ đến hẳn người này cũng trở nên hoang dã, tất nhiên là thô bỉ bất kham. Càng đừng nói cùng Tương Nhi một mẹ đẻ ra, dung mạo......" Trần Kiều dừng một chút, không nhanh không chậm mà nói: "Tự nhiên so ra càng thêm kém."

Quý nữ Thịnh Kinh từ trước đến nay hữu nghị chỉ là giả tạo, kết giao đều không phải là người, mà là thế lực phía sau người này, đừng nhìn Lâm Tương bên ngoài rất nhiều bạn tốt, nhưng sau lưng nhàn ngôn toái ngữ thật ra không ít.

Mấy nàng nghe vậy, đều che miệng cười khẽ, cho dù thế lực nhà ngươi có to lớn như thế nào, thứ nữ tử để ý nhất vẫn là dung mạo.

Thời điểm Cố Hoài Du lần nữa lại nhìn thấy Lâm Tương, là ở buổi sáng đầu tháng ba.

Nàng sáng sớm liền bị Lục Chi từ trên giường gọi dậy, mơ mơ màng màng tùy ý để nàng mân mê một lúc lâu mới tính là xong việc.

Khi đi đến phía đông của viện thì gặp đoàn của Lâm Tu Ngôn đã sớm đến đây, Lâm Tử Khiêm nhìn thấy Cố Hoài Du liền chạy tới tủm tỉm mà cười.

"Tam tỷ tỷ!"

Cố Hoài Du ứng thanh, nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại của hắn, đối với những người khác chào hỏi: "Đại ca, đại tỷ."

Lâm Chức Yểu vẫn một thân y phục kín đáo như cũ, chỉ là hôm nay, nhan sắc lộ chút vui mừng. Nàng nhìn Cố Hoài Du cười cười, ngữ khí bình đạm:

"Tam muội."

"Y phục này của ngươi...?" Lâm Tu Ngôn cách thật xa đã nhìn thấy Cố Hoài Du trang phục lộng lẫy đi đến, hiện nay nhìn kỹ chút, phát hiện nguyên liệu thật ra có chút quen mắt.

Cố Hoài Du rũ mắt nhìn thoáng qua, hỏi: "Có nơi nào không ổn sao?"

"Không có!" Lâm Tu Ngôn kéo kéo khóe miệng, "Chỉ là dùng nguyên liệu quý chút."

Cố Hoài Du chỉ nghĩ hắn là không muốn Cô Vũ Tiên dùng vật liệu trân quý nhiều năm của hắn, hạ giọng cười nói: "Vũ Tiên cô nương chưa nói cho huynh sao? Đây là nàng tự tay làm, nói là do có khối lệnh bài, bỏ quần áo lại liền đi luôn, đến bạc cũng chưa thu. Không đẹp sao?"
Lâm Tu Ngôn ấn đường giật giật, lời nói còn chưa xuất ra, Lâm Tử Khiêm ở một bên liền liên tục gật đầu.

"Đẹp, đẹp!"

Tiểu hài tử thích nhất cái đẹp, Lâm Tu Duệ thường xuyên không ở trong phủ, mà Lâm Chức Yểu đầy người hiệp nghĩa chi khí, Lâm Tử Khiêm mới liếc mắt gặp Cố Hoài Du một cái, liền thích luôn tỷ tỷ ôn nhu xinh đẹp này.

"Ân, cùng xinh đẹp giống đại tỷ tỷ của ta!" Lâm Tử Khiêm liếc mắt một cái bên cạnh Lâm Chức Yểu, lại bỏ thêm một câu.

Đồng ngôn không cố kỵ, nhưng thật chọc người vui vẻ, Lâm Tu Ngôn trong miệng nhẹ giọng nói thầm một câu, Cố Hoài Du không nghe rõ.

"Đi thôi, đi trước bái kiến tổ mẫu."

Đoàn người cầm tay mà đi, được nửa đường lại gặp Lâm Tương, nàng ngồi ở trên xe lăn, được nha hoàn từ phía sau đẩy đi, có lẽ là bởi vì chân cẳng không tiện, sắc mặt do đó cũng không thể nào tốt.

Thời điểm nhìn đến Cố Hoài Du, trong mắt Lâm Tương nổi lên một tia dị sắc, trong giây lát lại khôi phục như cũ, cười trêu ghẹo nói: "Muội muội hôm nay trang điểm như vậy, thực sự thập phần xinh đẹp! Sợ là nổi bật còn lấn át cả tổ mẫu nha."

Cô Vũ Tiên hao hết sở tài trên bộ y phục, tất nhiên là tinh mỹ tuyệt luân.

Cẩm y đỏ nhạt rực sáng dưới ánh mặt trời, đường tơ vàng uốn lượn như nước ẩn hiện phác họa dáng người yểu điệu, dưới làn váy lộ ra giày thêu minh châu, bộ y phục đem nàng vốn đã xinh đẹp nay lại tôn thêm vài phần phúc khí.

Bộ trang sức nàng mang chính là bộ được tổ mẫu đưa đến, hợp lại càng tăng thêm sức quyến rũ. Giữa trán cố ý vẽ đóa hồng mai, lông mày đen nhanh, đôi mắt sáng ngời lưu chuyển mang theo quyến rũ không nên lời.

Cố Hoài Du cười nói: "Tỷ tỷ nói như vậy oan uổng muội quá, hôm nay chính là sinh thần tổ mẫu, nổi bật cư nhiên là ở trên người tổ mẫu, ai cũng không vượt qua được nửa phần, huống hồ, tỷ tỷ hôm nay trang điểm cũng là đỉnh đỉnh xinh đẹp." Lâm Tương âm thầm véo véo lòng bàn tay, nhìn thoáng qua ba người nhị phòng, cũng chưa từng chào qua. Phất phất tay, nha hoàn liền đẩy nàng ta đi trước.

Đoàn người vừa đi vừa nói chuyện một lúc liền đến Thọ An viện, lão phu nhân Ngu thị một thân cẩm y thêu bát bảo như ý mừng thọ, ngồi ngay ngắn ở chủ vị cùng hai người con dâu nói chuyện. Sau một hồi mấy người chào hỏi, đã bị tống cổ ra bên ngoài tiếp đón những thế gia công tử, tiểu thư đến.

Thấy mấy người cháu gái lớn lên đều xinh đẹp như hoa, tán gẫu hai câu xong, lão phu nhân Ngu thị nhấp một ngụm trà, hỏi Giang thị ngồi dưới: "Hôn sự của Chức Yểu ngươi có tính toán gì không?"

Hai người tôn tử lão phu nhân không quá lo lắng, Lâm Tu Duệ hiện giờ đang ở thời điểm quan trọng, nếu có thể tiến thêm một bước nữa thì tuyển quý nữ không có gì quá khó, liên quan đến nhị phòng cũng có không ít chỗ tốt, ngược lại Lâm Chức Yểu, sớm đã qua mười lăm mà hôn sự còn không có lấy một tin chính xác, trì hoãn tiếp nữa sợ là không ổn.

Giang thị ánh mắt lóe lóe, trên mặt treo nụ cười nói: "Thiếp thân không cầu nàng gả đến nhà cao cửa rộng gì, không câu nệ cái gì môn đăng hộ đối, chỉ cần Chức Yểu thích liền đồng ý."

Lão phu nhân nghe vậy, trong lòng không quá tán đồng: "Nếu là cái nhà nghèo phải làm như thế nào, ta thật ra có chọn được một người, ngươi nghe thử một chút."

Giang thị gật đầu đáp vâng, nhưng thực ra trong lòng có chút lo lắng.

Không có phụ thân, hài tử Chức Yểu kia liền từ một nữ nhi nhõng nhẽo chỉ biết làm nũng mẫu thân trưởng thành thành bộ dáng bây giờ, mọi chuyện đều tự chủ kiến, chịu không nổi nửa điểm ủy khuất, một lời không hợp liền có thể dùng roi quật người.

Sau khi tự đánh giá gia cảnh, nhị phòng sa sút đến nước này, Giang thị thật ra cũng có ý định tìm một người tốt, nhưng mắt nàng nhìn qua đã nhiều người, tới cửa tới đều là dưa vẹo táo nứt, ngay cả bản thân còn coi thường, càng không nói đến Lâm Chức Yểu.

Giang thị tự thẹn với nữ nhi này, dứt khoát không ép bách nàng phải như thế nào, liền như vậy mà dưỡng, muốn nàng tự tìm cái bản thân vừa ý. Nhưng hai năm qua đi, cũng không thấy nàng sinh ra một ít tâm tư nữ nhi, trì hoãn chậm đến bây giờ.

Lão phu nhân đem trà gác qua trên bàn bên cạnh, chậm rãi nói: "Trước đó vài ngày phu nhân Lại Bộ Thị Lang gia có đề cập qua một tiếng, nhị công tử Trần Uyên nhà nàng ta thật ra dáng vẻ cũng khí phách......"

Giang thị còn chưa nói chuyện, Trương thị ngồi bên đã lên tiếng nói: "Đúng nha, đệ muội, Trần đại công tử từ lâu đã được coi là nhân tài vô song, đáng tiếc số mệnh không tốt bị kẻ xấu làm hại, Trần nhị công tử hiện nay tuy còn chưa chính thức nhập quan, nhưng nghĩ đến tiền đồ ở trước, hắn thực ra cũng không kém chút nào."

Lời nói của Trương thị, Giang thị thật ra cũng đã nghe qua một chút, chỉ là việc này còn phải hỏi trước ý kiến Chức Yểu, bản thân cũng không muốn tùy tiện đồng ý, vì thế cười nói: "Trở về thiếp thân sẽ cho người hỏi thăm một chút, chỉ là mẫu thân cũng đừng chỉ nghĩ đến mình nhị phòng, Tương Nhi cùng Hoài Du cũng còn chưa định nhân gia đâu."

Lão phu nhân cười cười nói: "Vẫn là đang đợi dịp."

Lời tuy nói như vậy, nhưng bên trong bà tự có chủ ý. Hai người cháu gái đại phòng này, việc hôn nhân cũng không thể tùy tiện xuống dưới, đều phải lựa chọn giúp ích được cho Lâm Tu Duệ.

Nếu Nhị hoàng tử thành Thái Tử, như vậy bước tiếp theo phải mượn chút sức quyền thần.

——————————

Ngày mưa gió vẫn phải lết xác khỏi nhà:(( cíuuu. Cơ mà bật mí trước sắp có biến nha ;))

Chương 22

Hôm nay vương phủ rất là náo nhiệt, tiếng trống đánh, đàn sáo rộn ràng, xuyên qua tường cao cùng hành lang gấp khúc truyền đến lỗ tai Cố Hoài Du.

Trong hoa viên tiếng người huyên náo, khi Cố Hoài Du còn ở hậu viện thì Lâm Tương đã tới bên trong nhà thuỷ tạ rồi.

Mạc Chỉ Lan vội đi lên đón, lôi kéo Lâm Tương thân mật nói: "Tương Nhi, nhiều ngày không thấy, chân ngươi đã tốt hơn chút nào chưa?"

Lâm Tương vừa nghĩ đến chuyện này liền tức khí, Cố Hoài Du hoàn hảo không hao tổn gì, ngược lại bản thân bị mắc mưu, Vương Khuê kia từ đó đến bây giờ không có tin tức, còn khiến nàng mất mặt trước mặt mọi người, cơn tức này thực sự khó có thể nuốt xuống.

Trên mặt không nhắc tới, nàng cười nói: "Khá hơn nhiều rồi, vốn là thương nhỏ, thiên ca ca lại muốn ta nằm trên giường tĩnh dưỡng." Dừng một chút nàng nhìn về phía những người khác: "Nhiều ngày chưa cùng các ngươi gặp nhau, sợ tình cảm lại trở nên xa cách."

Trần Kiều chớp chớp mắt, khóe môi uốn cong: "Đâu có."

"Ai, như thế nào không thấy muội muội kia của ngươi?" Bên cạnh bỗng nhiên có người lên tiếng hỏi.

Lâm Tương thuận miệng nói: "Hôm nay nhiều người, đến ta cũng chưa từng nhìn thấy đâu."

Một thân xinh đẹp thiên kim cười nhạo một tiếng nói: "Sợ là nhiều người, có chút xấu hổ khi gặp người khác đi! Rốt cuộc cũng lớn lên ở am ni cô, đã bao giờ gặp qua những chuyện như thế này."

Ý cười trên mặt Lâm Tương không giảm bớt, cũng không có ý định mở miệng phản bác, Mạc Chỉ Lan trong lòng hiểu rõ, ngay sau đó nói: "Sơn dã lớn lên, hành vi nhất định thô bỉ, xấu hổ với mọi người cũng là thường tình."

Lâm Chức Yểu vừa vặn bước vào trong viện xuy một tiếng, liếc liếc mắt mấy người trong nhà thủy tạ một cái, nhấc chân muốn đi.

Mạc Chỉ Lan ngay sau đó dậm chân, "Lâm Chức Yểu, ngươi có ý tứ gì!"

Lâm Chức Yểu xoay người, mày kiếm nhíu lại, tay gác nhẹ ở bên hông quấn lấy roi mềm, âm thanh lạnh lùng nói: "Không có ý tứ gì." "Ngươi......" Mạc Chỉ Lan nhìn đến một động tác này của nàng ta liền nghẹn họng, xoay người trở về trên chỗ ngồi.

Nàng thật sự sợ chọc giận Lâm Chức Yểu rồi nàng ta liền lấy bên hông cái kia roi đánh tới trên người. Dù sao nhiều năm trước, Lâm Chức Yểu cũng đã động thủ đánh qua mấy người ăn nói lỗ mãng.

Ngày thường Lâm Chức Yểu luôn cực điểm không thích các nàng dối trá trò chuyện, tư thái âm dương quái khí, hôm nay thật ra bỗng nhiên thấy hứng thú, dưới ánh mặt kinh ngạc của mọi người, dù bận vẫn ung dung ngồi xuống một bên.

Nhị phòng Lâm gia không có thế lực, Lâm Chức Yểu ở trong mắt đông đảo thiên kim đó là người lời nói cùng hành động thô bỉ, bởi vậy sau khi nàng ngồi vào một bên, nhất thời nửa khắc cũng không ai nói gì, bản thân nàng lại không phát giác kỳ lạ, cứ tự nhiên ngồi bên bàn mà cắn hạt dưa.

Khi Cố Hoài Du mang hai tiểu nha hoàn đi đến trong hoa viên, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Lâm Tương giống như trăng giữa sao sáng bị vây quanh ở giữa, cùng với nàng bên cạnh là Mạc Chỉ Lan, còn có Lâm Chức Yểu ngồi lẻ loi trong một góc.

Nàng đối với Mạc Chỉ Lan ấn tượng khắc sâu, chung quy một người đầy nước mực kiếp trước đều nhờ nàng ta ban tặng.

Sau đó bị Trương Dịch Thành bôi nhọ, cũng có một phần công lao rất lớn của nàng ta, cuốc sống cực khổ nên khi bị phú quý mê mắt liền đến cả biểu ca mình cũng câu dẫn, lời này cũng là do nàng ta nói.
Trần Kiều cách thật xa đã thấy đằng trước một thân lửa đỏ hướng nhà thuỷ tạ bên này mà đến, dáng người yểu điệu, nhưng nhìn lạ mắt, không nhịn được mở miệng nói: "Đó là ai?"

Mọi người nghe vậy, theo bản năng đem ánh mắt hướng theo tầm mắt nàng ta, lập tức mở to hai mắt, tựa hồ không thể tin được đối tượng bát quát lúc sáng sớm của mình sẽ là bộ dáng như vậy.

Lâm Tương nghiêng đầu nhìn lại, sắc mặt khẽ biến, lên tiếng nói: "Nha, đó là muội muội ta."

Thiếu nữ đương thời đều thích phấn bạch, đào hồng, vàng nhạt, thủy lục,... rất là mềm mại chi sắc, nàng lại khác biệt chọn một thân hải đường đỏ hồng, cực kỳ đáng chú ý.

Đợi khi đến gần, nhìn thấy rõ bộ dáng kia của nàng, mọi người chỉ hận không thể đem lời nói lúc trước thu hồi lại, tựa như có cái tát đánh mạnh vào trên mặt, đau rát.

Nàng vốn sinh ra đã trắng nõn, một thân hồng trang như vậy, càng hiện da thịt như tuyết, mặt đẹp như hoa đào, mày thanh một màu đen nhánh, thoạt qua giống như là tiên tư ngọc sắc, gót sen nhẹ nhàng, bước chân không tiếng động, cử chỉ thế nhưng không có nửa phần sơn dã chi khí.

Nhà thuỷ tạ yên lặng, một lúc lâu sau mới có líu lo tiếng nói nhỏ vang lên, Lâm Tương bị người vây quanh ở giữa, nghe được chung quanh nhỏ giọng nói thầm, không giống, thực sự xinh đẹp,.... tức giận mau chóng bùng phát, tươi cười trên mặt lại càng nồng đậm.

Nhưng một màn này trong lòng nàng hiểu rõ, nàng ta biết thân phận của mình không thua kém bất luận một người nào ở đây, thế nên dung mạo trở thành khiếm khuyết lớn nhất trong cuộc đời này.

Không có một lời giới thiệu, nàng nhẹ nhéo tay Mạc Chỉ Lan một chút, đem đề tài chuyển tới nơi khác, bản thân cùng các tiểu thư bên cạnh nói chuyện phiếm.

Không khí có chút vi diệu, các nàng đều có tỷ muội ở cùng, thấy một màn như vậy trong lòng cũng nhìn ra, chỉ sợ đồng bào tỷ muội này là có chút không hợp, nhưng rốt cuộc Lâm Tương cùng đông đảo tiểu thư đã kết giao nhiều năm, Lâm Tu Duệ đối với nàng lại sủng ái, kể cả người mù cũng có thể đoán được.

Huống chi dung mạo Cố Hoài Du quá lấn át, ai cũng không muốn đi làm nền, bởi vậy, trong nhà thuỷ tạ liền lẻ loi một mình Cố Hoài Du đứng, dạy người xấu hổ.

Lâm Chức Yểu lại ngoài dự đoán hướng nàng vẫy tay: "Tới ngồi nơi này."

Chương 23

Thanh âm nói chuyện nhỏ nhẹ trong nhà thủy tạ bị tiếng Lâm Chức Yểu cắn hạt dưa che lại, Trần Kiều ngạo nghễ liếc mắt một vòng, thấy hai người đang trò chuyện với nhau vui vẻ, nghĩ nghĩ nói: "Còn lâu mới đến lúc khai yến, không bằng chúng ta tìm chút việc vui đi?"

Một thiên kim ngồi bên cười nói: "Hảo a, làm chi?"

"Chơi tơ bông lệnh* thì như thế nào?" Trần Kiều liếc liếc mắt hai người bên cạnh một cái, ngay sau đó cười khanh khách nói.

(*) Tơ bông lệnh: trò chơi về thơ văn, người đầu tiên sẽ bắt đầu bằng câu thơ và những người còn lại sẽ tiếp tục, những câu thơ sau phải phù hợp với nhịp điệu những câu đang được nói. Nếu không đối được thơ hoặc mắc lỗi người đó sẽ bị phạt rượu. (nguồn Baidu, mình không biết chính xác tên tiếng Việt của trò này nên để như vậy.)

Đại Chu ưa thích dáng vẻ thanh cao, thành ra các nàng đang tụ họp ở đây, liền chịu không ít ảnh hưởng, ngồi nhàn tới không có việc gì làm thì bày ra việc thi này, lấy văn kết bạn thật ra thêm không ít nhã hứng.

"Hảo a!" Vì muốn giảm bớt xấu hổ, Mạc Chỉ Lan vỗ tay cười nói: "Vậy liền từ Tương Nhi mở đầu đi!"

"Ân......" Lâm Tương trầm ngâm một lát, lại không quá đồng ý: "Tơ bông lệnh quá mức tầm thường, ngày thường chúng ta luôn chơi, không có gì mới mẻ."

Trần Kiều giật mình: "Vậy ngươi có ý kiến gì sao?"

"Không bằng như vậy, hôm nay là sinh thần tổ mẫu, chúng ta hoạ một bức mừng thọ đi, rồi từ đó chọn lựa một vị thắng cuộc, ta vừa vặn có ở đây một tấm lụa ánh trăng, người xuất sắc sẽ được, như thế nào?"

Trần Kiều hô hấp cứng lại, nàng đại ý là muốn khiến Cố Hoài Du xấu mặt, lại không nghĩ tới Lâm Tương sẽ làm lớn như thế. Lụa ánh trăng này chính là cống phẩm trong cung, mỗi năm cống đến không hơn mười tấm, Hoàng Thượng thường dùng để ban thưởng nương nương trong cung, cơ bản không truyền quá đến bên ngoài.

"Hảo nha, chỉ là nếu ngươi thua cũng đừng có khóc lóc!"

Lâm Tương âm thầm cắn răng, cười nói: "Làm sao có thể, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy."

Nàng chịu bỏ vốn gốc như thế, cư nhiên là nắm chắc cuối cùng tấm lụa ánh trăng này sẽ không ra đi. Rốt cuộc thứ này vẫn là quá mức trân quý, năm trước Lâm Tu Duệ có công hộ giá được ban thưởng, nàng sao có thể cam tâm chắp tay tặng người như vậy.

Mọi người trong nhà thủy tạ đều xoa tay, hạ quyết tâm dùng tất cả bản lĩnh, dù sao cũng ở trước mặt nhiều người như thế, nếu thắng đối với thanh danh bản thân có lợi rất lớn, hơn nữa, tấm lụa ánh trăng kia các nương nương trong cung chạy theo như vịt, nếu bản thân có được, vậy tiện chèn ép được bao nhiêu người.

"Đại tỷ cùng muội muội cũng cùng nhau đến đây đi." Lâm Tương dấu đi khinh miệt trong đáy mắt kia, tươi cười điềm mỹ nhìn Cố Hoài Du hai người.

Lâm Chức Yểu trong lòng mắt lớn trợn trắng, đem hạt dưa trong tay ném xuống mâm, cười nói: "Hảo a."

"Muội muội đâu?" Nàng hỏi.

Cố Hoài Du bưng chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm, "Vậy thì từ chối là bất kính."

Sai nha hoàn đi xuống chuẩn bị giấy và bút mực, bên trong nhà thủy tạ không khí đấu họa náo nhiệt, thứ nhất vì vài giớ trước yến hội thực sự có chút nhàm chán, thứ hai vì mấy người tài họa ở Thịnh Kinh sẽ nhận được danh tiếng rất lớn.

Này đây không chỉ nhóm khuê tú nghe tin mà đến, ngay cả nhược quán*, thiếu niên, trẻ con cũng gom lại bên trong đình viện. Đại Chu phong tục cởi mở, thiếu niên ngưỡng mộ cái đẹp cũng là bình thường.

(*) Nhược quán: cách gọi thanh niên khoảng 20 tuổi thời xưa.

Trong tiếng náo nhiệt, Triều Lộ từ sáng không thấy xuất hiện đi đến bên canh Lâm Tương, ghé sát tai nàng nhẹ giọng: "Biểu tiểu thư bên kia đã an bài tốt."

Lâm Tương gật đầu, Triều Lộ liền thối lui đến một bên. Nàng giật giật ngón chân có chút xót, tay đặt trên xe lăn nhẹ điểm Mạc Chỉ Lan một chút, "Ngươi cúi xuống một lát, ta có lời nói với ngươi." Mạc Chỉ Lan đưa lỗ tai lại gần, nghe Lâm Tương ở bên tai nhỏ giọng nói thầm hai câu xong, biểu tình kinh ngạc rồi trở nên có chút do dự, liếc nhìn mọi người ở bên ngoài, chần chờ mở miệng: "Liệu có ổn không?"

"Có gì không ổn!" Lâm Tương kéo kéo khóe miệng, ý cười trong mắt hiện lên càng rõ: "Ngươi có làm được không? Ngươi không làm, ta liền đi tìm người khác."

Ở trong vòng tiểu thư công tử Thịnh Kinh này thì gia thế Mạc Chỉ Lan đứng ở cuối cùng, nếu như không phải bám được vào Lâm Tương, bản thân sẽ phai mờ không ai biết đến, huống hồ, cha mình còn đang làm thuộc hạ cho Lâm Tu Duệ, hôm nay lúc dự tiệc cha nàng còn dặn dò qua, cần phải lôi kéo được Lâm Tương kiếm cho ông ta chút thể diện.

Mạc Chỉ Lan trầm mặc một lát, cuối cùng là gật đầu.

Sau một lúc lâu, bọn nha hoàn mang theo đồ vật nối đuôi nhau mà vào, vì để cho tiện, đám nha hoàn mang trái cây cùng điểm tâm trong nhà thuỷ tạ đi, chỉ để lại mỗi bàn.

Lâm Tương bắt đầu mời mọi người lại đây, thân làm chủ nhà, Cố Hoài Du bị cố ý gọi vào đằng trước, chỉ là trước khi đi Lâm Chức Yểu bỗng nhiên lôi kéo nàn vạt áo nàng, nói âm thanh chỉ hai người nghe rõ: "Vạn sự cẩn thận."

Cố Hoài Du đối với thiện ý của Lâm Chức Yểu mỉm cười, "Ta biết, ngươi cũng thế."

Cuộc nói chuyện ngắn ngủi kết thúc khi Cố Hoài Du bước đi, Mạc Chỉ Lan siết chặt lòng bàn tay, khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, tầm mắt gắt gao dừng ở trên người Cố Hoài Du.

Cố Hoài Du trong lòng biết này mấy người đánh chủ ý gì, chỉ làm như không phát hiện, nhìn chăm chú vào những người đi qua. Qua một lúc sau, Mạc Chỉ Lan đầu gối mềm nhũn, nháy mắt đụng phải nha hoàn đang cầm màu vẽ tranh, yêu kiều a một tiếng: "Ai đẩy ta a!"

Mắt thấy sắp được việc, ai ngờ, liền nghe được nha hoàn kêu sợ hãi một tiếng, thân mình lệch đến phía trước hai bước, dứt khoát đụng phải Lâm Tương.

Nàng đang ngồi trên xe lăn, nghe nha hoàn báo cáo hành tung của Trương Nghi Lâm, dư quang nhìn thấy một đạo thân ảnh ập tới, theo bản năng vừa quay đầu, một màu đen đậm đặc liền đón đầu ập đến.

Chỉ nghe thấy một tiếng thét chói tai, xe lăn không biết tại sao lúc này lui ra sau cực nhanh, ngay sau đó phanh một tiếng vang lớn, lại hợp với vài cái quay cuồng, rơi xuống bậc thang phía dưới.

"Tương Nhi! Tương Nhi!" Làm ra đại biến cố như thế, Mạc Chỉ Lan ánh mắt hoảng loạn, vội vàng đẩy mọi người đang trợn mắt há hốc trước mặt ra, chạy qua đi.

Lâm Tương đầu đầy thuốc màu, theo động tác ngẩng lên mà từ từ chảy xuống, ở trên mặt kéo ra đủ mọi màu sắc hoa văn, cùng với biểu tình hoàn toàn ngốc ra của nàng, mạc danh có chút buồn cười. Nhìn như thế nào cũng thấy giống gà cảnh rớt xuống nước, sắc thái sặc sỡ, ánh mắt dại ra.

Xe lăn quay cuồng trên mặt đất, bánh xe gỗ lớn chậm rãi chuyển động, người bên cạnh vây xem hoàn hồn, rốt cuộc có người nhịn không được, phụt một tiếng bật cười.

Mạc Chỉ Lan cuống quít chạy xuống bậc thang, muốn đem người từ trên mặt đất nâng dậy, thế nhưng hai chân lại không có chút sức lực, một thiếu nữ trói gà không chặt muốn nâng một thiên kim tiểu thư lên chung quy vẫn là quá mức phiền toái.

Sau vài lần nâng lên lại ngã xuống, Lâm Tương nghe được bên cạnh không ngừng truyền đến thanh âm cười nhạo, hận không thể lập tức hôn mê qua đi.

Nàng không cần xem cũng biết bộ dáng hiện tại có bao nhiêu buồn cười, một thân anh thảo sắc váy đã nhuộm thành bộ dạng lộn xộn, búi tóc tán loạn ướt róc rách chảy trên mặt, thật là so với con hát còn buồn cười hơn!

Mạc Chỉ Lan cả người có chút phát run, chạy nhanh tới bên bọn nha hoàn đã thực sự phát ngốc hô to: "Thất thần làm gì! Còn không mau tới đem đại tiểu thư nâng dậy!"

Lâm Tương thật sự là không còn mặt mũi đối diện mọi người, trong nháy mắt ngồi trên xe lăn cả người sụp xuống, vô lực ra mặt.

Tuy rằng hết thảy đều là Lâm Tương phân phó, nhưng Mạc Chỉ Lan căn bản không nghĩ tới sẽ biến thành cục diện hiện tại, Lâm Tương chính là đầu trái tim Lâm Tu Duệ, nếu là có nửa điểm sơ xuất, chính mình căn bản vô phương giải thích!

Thấy Lâm Tương đã ngất, nàng lập tức buột miệng thốt ra: "Cố Hoài Du! Ngươi vì sao phải cố ý đẩy ta!"

Tầm mắt mọi người đều chuyển tới trên người Cố Hoài Du, nàng gắt gao nhìn chằm chằm Mạc Chỉ Lan, trong mắt tràn đầy ủy khuất: "Mạc tiểu thư, ta cùng ngươi không oán không thù, chính ngươi gây ra họa, vì sao phải cắn bằng được trên người ta?"

"Ta...... Cái gì kêu ta gây ra họa! Ta rõ ràng...... Rõ ràng chính là bị ngươi cố ý đụng phải!" Mạc Chỉ Lan sắc mặt trắng bệch khẩn trương nói.

Hai người bên nào cũng cho là mình phải, tầm mắt mọi người trong viện đảo quanh trên người bọn họ, bọn họ vốn là tới xem náo nhiệt, không nghĩ tới, tranh còn chưa thấy lại nháo đến cực kỳ náo nhiệt!

"Lời này ta còn muốn hỏi Mạc tiểu thư." Cố Hoài Du cúi đầu, chậm rãi nói: "Mọi người đều thấy, nha hoàn là sau khi ta đi ngang qua mới ngã xuống đất, chưa chắc ta đã có ba đầu sáu tay, có thể sau khi đi qua một bên xong còn có thể từ phía sau đẩy ngươi?"

"Ngươi!" Mạc Chỉ Lan lòng nóng như lửa đốt, nếu như hôm nay nàng không giải quyết ổn thỏa chuyện này, đợi Lâm Tương tỉnh lại, bản thân đến trái cây còn không có mà ăn.

"Ngươi nói bậy! Rõ ràng chính là ngươi thời điểm đi qua ta liền duỗi tay đẩy ta!" Nàng nhìn về phía nha hoàn đã quỳ rạp dưới đất, mở miệng nói: "Ngươi cách gần nhất, ngươi nói đi! Mãn phủ thượng hạ đều biết, ta cùng với Tương Nhi ngày thường xưa nay giao hảo, ta có cái gì lý do phải làm động tác này?"

Tiểu nha hoàn đầu óc có chút phát ngốc, nàng không có bị ai đẩy, mà là ở trước mắt bao người bỗng nhiên bị Mạc Chỉ Lan đảo tới đâm về phía trước, nhưng nàng cũng không ngã xuống làm đầu sỏ gây tội, trong nháy mắt lúc nàng sắp ổn định, liền cảm thấy hai đầu gối gập xuống giống như bị châm đâm, ngay sau đó một cỗ cự lực đánh úp lại, chờ đến khi hoàn hồn, đã thành cục diện như vậy.

"Nô tỳ...... Nô tỳ không biết! Nô tỳ chỉ thấy Mạc tiểu thư bỗng nhiên đổ lại đây!" Tiểu nha hoàn dưới ánh nhìn soi xét của mọi người, trên mặt mồ hôi lạnh ròng ròng: "Cho nên...... Cho nên......"

"Cho nên, vì sợ trách tội, chỉ có thể đem việc này đổ đến trên đầu ta." Cố Hoài Du chậm rãi đi xuống bậc thang, nhìn kỹ Lâm Tương đang nhắm chặt mắt lại, lông mi khẽ run, hiển nhiên là không có thật sự ngất xỉu đi.

Nàng lấy khăn mang bên người ra, nhẹ nhàng thay Lâm Tương chà lau vệt bẩn trên mặt, lại vì nhan sắc đã quá thảm, ngược lại đem sắc thái của nàng ta bôi thành một đoàn.

Chương 24

Lâm Tương ấn đường giật giật, bàn tay giấu dưới ống tay áo nắm chặt lại, mới nhịn xuống được xúc động muốn trợn mắt cắn Cố Hoài Du một ngụm.

Nguyên bản tầm mắt mọi người tụ ở trên người Mạc Chỉ Lan, lúc này đây lại chuyển hướng, theo động tác của Cố Hoài Du, ánh mắt mọi người lại chuyển lại đây.

Nàng ta nhắm hai mắt cũng có thể cảm thấy ánh mắt cười nhạo không kiêng nể gì quanh minhf.

Cố Hoài Du thấy thân mình Lâm Tương khẽ run, tâm tình rất tốt, trên mặt lại trầm ổn. Chỉ là có một việc Cố Hoài Du nghĩ không ra, mới vừa rồi thời điểm Mạc Chỉ Lan đâm đến nha hoàn, nàng liền đánh hảo chủ ý thuận nước đẩy thuyền, liền chờ nha hoàn ngã tới, thừa cơ đem nước mực đổ trên người Lâm Tương.

Nhưng cũng không biết nơi nào xảy ra vấn đề, dưới chân nàng một trận gió mạnh đảo qua, liền nghe Mạc Chỉ Lan cùng nha hoàn đồng thời sợ hãi kêu ra tiếng, quay đầu nhìn lại thì thấy nha hoàn lảo đảo thân mình đang hướng về phía nàng lao tới đột nhiên đổi hướng, nhào về phía Lâm Tương.

Xem tư thế kia, có chút giống như có người đã âm thầm thay nàng đẩy nha hoàn một phen. Nàng không dấu vết mà đem tầm mắt đảo qua khuôn mặt Lâm Chức Yểu, nơi này trừ bỏ nàng ấy, phỏng chừng không ai sẽ giúp mình, nhưng lại thấy biểu tình kinh ngạc trong mắt Lâm Chức Yểu lại không giống làm bộ.

Như vậy người âm thầm ra tay giúp bản thân là ai?

Lục Chi vẫn luôn lưu tại bên trong nhà thuỷ tạ không dấu vết mà ngó mắt tới viên đá nhỏ dưới mặt đất, bước chân nhẹ dịch, lặng yên không một tiếng động mà đem hòn đá dưới chân đá rơi xuống trong ao, mặt hồ như cá đớp nước khẽ nhúc nhích gợn sóng, nửa điểm dấu vết cũng không lưu.

Mạc Chỉ Lan hết đường chối cãi, chỉ có thể đem hy vọng ký thác lên trên người Triều Lộ cùng Triều Tịch, nàng nói: "Ta không có! Ta thật sự không có, ta chỉ là bị người đẩy một chút, Triều Lộ, Triều Tịch, các ngươi lúc ấy đứng ở đối diện, các ngươi thấy được đúng hay không? Thật là Cố Hoài Du đẩy ta!"

Triều Lộ cùng Triều Tịch cũng không biết ngọn nguồn sự tình, cũng chỉ nhìn được đến đoạn Mạc Chỉ Lan hảo hảo kêu sợ hãi một tiếng rồi đảo hướng về phía nha hoàn, dựa theo vị trí lúc ấy mà nói, căn bản không phải Cố Hoài Du ra tay. Nhưng hai nàng hộ chủ bất lợi, hôm nay việc này không tìm được đầu sỏ gây tội, chính mình không chết cũng bị lột da.

Vừa muốn mở miệng phản bác, liền nghe Lâm Chức Yểu một bên chậm rãi nói: "Chính ngươi không cam lòng kém người, ghen ghét Lâm Tương, này sẽ xảy ra chuyện liền tùy ý tìm người vu oan, thật đúng là không da không mặt mũi!"

Lâm Chức Yểu ánh mắt khinh thường, trực tiếp nói thẳng, ngày thường Mạc Chỉ Lan đối với Lâm Tương nịnh bợ lấy lòng ai cũng đều biết, có người cười nhạo, Mạc Chỉ Lan chỉ hận không thể đào một cái hố bùn đất đem chính mình chôn xuống.

Xấu hổ buồn bực kinh sợ hỗn loạn, nàng thẹn quá hoá giận, chỉ vào Lâm Chức Yểu mắng to: "Ai khiến ngươi quản! Người khác nói chuyện ngươi mở miệng cái gì! Không có gia giáo!"

Lâm Chức Yểu mày kiếm nhíu lại, gỡ roi mềm bên hông xuống vung ở trong tay, tiếng đuôi da đập xuống đất tạo nên vài rung động, thanh âm giống rơi vào khối hàn băng: "Ngươi lặp lại lần nữa!"

"Ta nói ngươi, có cha......" Mạc Chỉ Lan lý trí bỗng nhiên trở lại, bỗng nhiên im miệng.

"Có cha cái gì? Tiếp tục nói......" Tiếng người bỗng nhiên từ sau lưng vang lên, mọi người nghiêng đầu vừa thấy, Lâm Tu Ngôn khoanh tay dựa vào cây cột tại hành lang gấp khúc, không biết đã xem được bao lâu.

Đám người tách ra, hắn mỗi một bước đi như là đạp vào trái tim Mạc Chỉ Lan, không biết tại sao, Lâm Tu Ngôn tuy không có một nửa điểm quyền thế, nhưng khí thế này lại thập phần khiếp người.

Không khí có chút áp lực, ai cũng không mở miệng đánh vỡ yên lặng, Lâm Chức Yểu cổ tay run lên, roi mềm trong tay hướng về Mạc Chỉ Lan liền bay qua, gió gào thét ra tiếng, Mạc Chỉ Lan mở to đôi mắt, lại nghe chung quanh hít ngược một hơi khí lạnh trước thanh âm vang lên, lại trợn mắt, roi đã rơi xuống trong tay Lâm Tu Ngôn.

"Ca!" Lâm Chức Yểu hô: "Buông ra!"

Lâm Tu Ngôn chỉ nắm lấy roi mềm, nhìn như không dùng lấy một chút lực, Lâm Chức Yểu lại như thế nào cũng không tránh thoát nổi. "Các ngươi ở đây nháo cái gì!"

Giằng co một hồi, mọi người chợt nghe được một đạo thanh âm chứa đầy tức giận vang lên, là gã sai vặt cùng Lâm Tu Duệ vội vàng mà đến.

Triều Lộ cùng Triều Tịch liếc nhau, vội quỳ rạp xuống đất, đoạt trước cơ hội mở miệng: "Thỉnh thế tử trách phạt! Mới vừa rồi tiểu thư muốn cùng chúng tiểu thư ở trong nhà thuỷ tạ vẽ tranh, không ngờ......"

"Tương Nhi? Tương Nhi?" Lâm Tu Duệ tạm không rảnh bận tâm chuyện khác, một bên gọi Lâm Tương, một bên đem người thật cẩn thận ôm vào trong ngực, trong lòng đau như bị người khác bóp phải, sợ nàng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, trong mắt không chút nào che dấu lo lắng.

Lâm Tương định nhân cơ hội này mở mắt, nhưng lại cảm thấy một phiên bộ dạng này quá xấu hổ để gặp người, chỉ có thể làm bộ vô ý thức hướng lồng ngực Lâm Tu Duệ cọ cọ.

Lâm Tu Duệ nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới xoay người, ánh mắt như kiếm đảo qua Triều Lộ cùng Triều Tịch: "Tiếp tục nói!"

Triều Lộ nuốt nuốt nước miếng, căng da đầu mở miệng: "Không ngờ, tam tiểu thư đẩy Mạc tiểu thư một phen, kia tiểu nha hoàn liền đụng vào trên người tiểu thư, tiểu thư theo xe lăn lăn xuống bậc thang...... Lúc này mới...... Lúc này mới......"

"Cố Hoài Du!" Lâm Tu Duệ trừng mắt dựng ngược, ánh mắt nhìn về phía nàng như là nhìn đống dơ bẩn, ngữ khí lạnh băng: "Chuyện lần trước ta liền cùng ngươi không so đo, không nghĩ tới lại dung túng cho kẻ độc ác như ngươi!"

Hai phương bên nào cũng cho mình là phải, mọi người cũng không thể làm rõ chân tướng sự tình rốt cuộc như thế nào, chỉ có thể ôm tâm thái xem náo nhiệt vây quanh. Bất quá, phần lớn tầm mắt mọi người đều rơi xuống trên người Cố Hoài Du, mang theo dị sắc, bất luận chân tướng như thế nào, mới vừa hồi phủ không lâu liền liên tiếp chọc đến Lâm Tu Duệ, chỉ sợ sau này......

Mạc Chỉ Lan nghe nha hoàn như thế nói, tức khắc buông tâm tình xuống, ánh mắt hướng về Cố Hoài Du ngó qua. Chỉ cần việc này được định luận, nàng tin tưởng Lâm Tương tỉnh lại cũng sẽ không trách cứ nàng quá nhiều.

"Ta nguyên tưởng rằng ngươi chỉ là mắt mù, không ngờ tâm cũng mù!"
Cố Hoài Du trong lòng cười lạnh, nàng chịu quá đủ bộ dáng bênh vực người mình không hề có nguyên tắc của Lâm Tu Duệ rồi, từ trước tới giờ đều như vậy, phàm là sự tình liên quan Lâm Tương, hắn liền không khác gì mất trí, không hỏi nguyên do, không phân xanh đỏ đen trắng, toàn bộ đỗ lỗi đến đầu nàng.

Thoái nhượng cũng uổng công, đơn giản xé rách da mặt, dù sao nàng đầu trọc cũng đâu sợ bị nắm tóc, còn đang rất muốn nhìn xem ai là người có thể cười đến cuối cùng.

Đương quyền lớn như vậy mà bị người mắng là mắt mù tâm mù, Lâm Tu Duệ thực sự không nuốt nổi cơn giận này. Thân phận như thế, mặc cho ai thấy hắn đều không thể không nể ba phần mặt mũi, hắn còn chưa bao giờ bị người trước mặt mắng quá như vậy, lập tức sắc mặt liền trầm xuống, lửa giận công tâm chẳng phân biệt trường hợp liền hướng Cố Hoài Du phát đi.

Tay rơi xuống một nửa, liền bị người khác bắt lấy, Lâm Tu Duệ ánh mắt thâm trầm, âm thanh lạnh lùng nói: "Buông ra!"

Lâm Tu Ngôn nhếch môi cười cười, động tác trên tay không thay đổi, chỉ là chậm rì rì nói: "Nhị đệ xúc động như vậy, thật ra làm ta nhớ tới một câu."

Lâm Tu Duệ biết sau đấy hắn chắc chắn không có lời gì hay, chỉ hạ giọng nói: "Ta quản giáo muội muội ruột thịt của ta, ngươi xác định ngươi muốn nhúng tay?"

"Nga ~ nguyên lai ngươi còn biết nàng là muội muội ngươi?" Lâm Tu Ngôn cười nhạo, "Người không biết, còn tưởng rằng đây là nha hoàn ở đâu. Đến Đại Lý Tự thẩm án cũng sẽ nghe lời nói hai bên, mà ngươi cứ như vậy định tội nàng......"

Lâm Tu Duệ vốn là do lửa giận nhất thời bùng phát, lúc này mới đột nhiên phát giác, hành động lần này thực sự không ổn, hắn nhìn Lâm Tu Ngôn liếc mắt một cái, hừ lạnh một tiếng, một phen giật tay lại, xoay người ôm Lâm Tương hướng hậu viện đi đến.

Hai người Triều Lộ cùng Triều Tịch chạy nhanh đi theo, đợi người đi rồi, Cố Hoài Du mới hướng Lâm Tu Ngôn cười cười nói: "Đa tạ đại ca!".

Trong mắt nàng hơi loé một tia suy nghĩ, nếu như nói lúc ban đầu tìm tới Lâm Tu Ngôn là để lợi dụng thế lực đánh, thì trải qua một chuyện như này, tâm thái Cố Hoài Du đã có chút bất đồng.

Nàng hai đời làm người, cảm nhận được thiện ý là cực ít, bất luận Lâm Tu Ngôn hôm nay xuất phát từ mục đích gì, đây là lần đầu tiên, có người che chở nàng lúc khốn đốn, chắn trước người cho nàng, nàng cũng thực may mắn, đời này tìm được hắn hợp tác.

Lâm Tu Ngôn duỗi tay vỗ vỗ đỉnh đầu nàng, tặc lưỡi một tiếng: "Biết rõ đánh không lại còn cố ý chọc giận đối thủ, đây là ngốc."

Cố Hoài Du cười cười không phản bác, tạm thời ngốc một lần như vậy xem sao.

"Ca!" Lâm Chức Yểu nâng bước chạy tới, trên mặt có chút bất mãn: "Ngươi vì sao vừa rồi lại ngăn cản ta! Ngươi nhìn sắc mặt những người đó xem, ta hận không thể một roi đánh chết nàng."

"Ta nếu không ngăn cản ngươi thì người phải quỳ trên từ đường sẽ là ngươi, cũng không nhìn xem hôm nay là ngày gì." Lâm Tu Ngôn thở dài: "Đã nói ngươi bao nhiêu lần rồi, cứ như vậy cuối cùng người chịu thiệt cũng chỉ có ngươi thôi!"

Lâm Chức Yểu yên lặng đem roi mềm cuộn trở về bên hông, thầm nghĩ, mới là lạ!

Nàng thích thì đánh tới, có tức đương nhiên phải xả, cái gì mà quân tử báo thù mười năm chưa muộn, lời này đối với nàng, tất cả đều là bậy bạ!

Lâm Tu Ngôn nhìn thoáng qua hai người muội muội rõ ràng không có chút hối cải, yên lặng thở dài, ta như thế nào lại có hai muội muội ngốc đến vậy!

Chương 25

Thời gian từng chút từng chút qua đi, Trương Nghi Lâm ở phía đông Noãn các vẫn không thấy người Lâm Tương khiển đến kêu nàng.

Dựa theo nguyên bản kế hoạch, hiện canh giờ này cũng nên tới lúc Cố Hoài Du bị hắt đầy người mực nước rồi, lúc đó bản thân sẽ lên sân dẫn nàng tới đây thay quần áo.

Trương Nghi Lâm có chút nôn nóng, chẳng lẽ là Lâm Tương đã quên? Hay là đằng trước có sai sót?

"Xảo Tuệ, ngươi đi tiền viện nhìn xem." Nàng nghĩ nghĩ, nhíu mày thấp giọng nói: "Cẩn thận một chút, đừng khiến người chú ý."

"Vâng."

Xảo Tuệ mới vừa đẩy cửa đi ra ngoài, ngoài cửa sổ liền có người gõ gõ khung cửa, ngay sau đó cửa sổ trong phòng bị chậm rãi đẩy ra một khe hở, một nam nhân làn da vàng như nến, cao gầy xuất hiện ở bệ cửa sổ hạ.

Trương Nghi Lâm không kiên nhẫn hỏi: "Chuyện gì?"

Chỉ thấy người nọ nở nụ cười toàn răng vàng, ngượng ngùng nói: "Tiểu thư! Lúc này lâu như vậy mà người còn chưa tới, tiểu nhân đi một lát tranh nhà xí."

"Nhịn!" Trương Nghi Lâm tức giận nói.

Trước mắt là thời điểm mấu chốt, nàng cũng không muốn xảy ra bất kỳ sai lầm gì.

Người này tên là Hoàng Tam, ngày thường hay tới vương phủ thu dọn nước đồ ăn thừa, nhặt nhạnh ban đêm gì đó, thích nhất tửu sắc đánh bài, ở bên ngoài thiếu người ta không ít bạc.

Thời điểm Trương Nghi Lâm nhìn thấy hắn, Hoàng Tam đang bị người đòi nợ chặn ở cửa đánh nhau, nói rằng không có bạc liền chặt một bàn tay của hắn. Nàng đáp ứng kế sách của Lâm Tương, còn đang lo tìm không thấy người thích hợp, lại xem đến bộ dáng khắp nơi cầu xin nhờ vả đáng khinh của Hoàng Tam kia, lập tức liền đánh thượng chủ ý. Cầm ít bạc trước đem người đòi nợ đuổi đi, Hoàng Tam thấy là một mỹ nhân tới cứu giúp thì đôi mắt sáng rực, không ngoài dự liệu của nàng, bản thân còn chưa nói xong, vừa nghe đến xong việc sẽ có bạc hắn liền vội vàng đồng ý.

Hoàng Tam vặn vẹo thân mình, bộ dáng có chút không nín được, ăn nói khép nép nói: "Người có ba chuyện gấp, tiểu nhân không nín được a!"

Trương Nghi Lâm bịt mũi, ghét bỏ nói: "Vậy ngươi đi nhanh về nhanh! Nếu ngươi dám trên đường bỏ chạy, bạc này một chút ngươi cũng đừng hòng có được."

Hoàng Tam liên tục gật đầu: "Dạ, tiểu nhân biết."

Cánh cửa sổ một lần nữa khép lại, Hoàng Tam nhìn quanh bóng người đang đi lại, trộm vọt đến sau chân tường, cùng người trước mắt nhỏ giọng nói thầm một lúc.

"Công tử, tiểu nhân đã đem tất cả mọi chuyện đều nói cho ngài, ngài xem này......" Hắn chà xát đôi tay, trong mắt tràn đầy tham lam.

Trương Dịch Thành trên mặt vết bầm còn chưa tan, trên người còn mang theo mùi hương son phấn, không phải hắn to gan lớn mật lại làm chuyện gì, mà là hôm nay nhiều người, hắn có chút xấu hổ với khuôn mặt này, liền trộm một chút son phấn đắp lên mặt, che dấu mấy vết bầm xanh tím.

"Cầm bạc chạy nhanh đi!" Trương Dịch Thành từ trong tay áo móc ra một cái túi tiền, ném cho Hoàng Tam.

Túi tiền nặng trĩu vừa vào tay, Hoàng Tam ước lượng, cảm thấy mỹ mãn rồi từ sau góc tường lẻn đi ra ngoài.

Trương Dịch Thành thấy bóng dáng hắn đi xa, nheo nheo mắt.

Mấy ngày nay hắn ngày ngày quan sát Trương Nghi Lâm, không biết tại sao tốt tâm mà tự nhiên phá lệ cứu một tên vô lại ở cửa, việc này nghĩ như thế nào đều thấy không bình thường, này đây sau khi thấy Trương Nghi Lâm cùng Hoàng Tam nói chuyện với nhau, hắn lại lén lút tìm tới Hoàng Tam, cho hắn số bạc gấp ba lần số Trương Nghi Lâm hứa, mới từ trong miệng Hoàng Tam moi ra hết thảy nguyên do.
Ân oán giữa Lâm Tương cùng Cố Hoài Du hắn không nghĩ sẽ cứu giúp, tóm lại ở tiệc mừng thọ ngày đó, hai người này sẽ làm ra điểm ngoài ý muốn đem Cố Hoài Du đưa tới Noãn Các này, rồi Hoàng Tam sẽ huỷ hoại thanh danh nàng.

Hết thảy mọi chuyện vừa vặn hợp ý Trương Dịch Thành, hắn không cần chủ động ra tay liền có cái nhặt sẵn, nghĩ đến sau khi mọi chuyện đã thành Trương Nghi Lâm cũng không thể làm gì được hắn.

Hoàng Tam vốn là tên vô lại, vừa nghe Trương Dịch Thành nói không cần hắn động thủ mà vẫn có thể có nhiều bạc đến vậy, nào có chuyện hắn sẽ từ chối, một mặt ngoan ngoãn ở trước mặt Trương Nghi Lâm diễn đủ tiết mục, một mặt đem mọi hành động báo cho Trương Dịch Thành.

Chờ Hoàng Tam đi rồi, Trương Dịch Thành liền trộm ngồi xổm bệ cửa sổ hạ, trước mặt hắn chính là hoa cỏ cao đến nửa người, nơi này mắt thường khó nhìn rõ, thật ra không lo lắng bị người khác phát hiện.

Không đến một lát, Xảo Tuệ vừa đi đã quay lại, bước chân vội vàng đẩy cửa mà vào, ghé sát bên tai Trương Nghi Lâm nhỏ giọng nói thầm vài câu.

"Ngươi nói thật?" Trương Nghi Lâm kinh ngạc hỏi.

Xảo Tuệ gật đầu: "Thật thật, nô tỳ còn cố ý đi đến Ngọc Trí các, vừa vặn đụng phải người ở phòng tắm bưng nước ấm đi vào."

Ngọc Trí các là bởi vì hôm nay có yến hội nên được cố ý bày trí để có chỗ thay quần áo, lại bởi vì bộ dạng Lâm Tương kia thực sự có chút thê thảm, Lan uyển lại cách khá xa, Lâm Tu Duệ cũng không muốn một đường ôm nàng thu hút bao người ghé mắt, liền đem người đưa tới Ngọc Trí các, phân phó hạ nhân đi chuẩn bị nước, lấy quần áo sạch sẽ.

"Theo ta hồi Sấu Ngọc các!" Trương Nghi Lâm tròng mắt xoay chuyển, xuống tay xé rách chiếc khắn trong tay, hạ quyết tâm!

Nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, nàng cũng không muốn dùng đến hiểm chiêu. Trước mắt Lâm Tương hôn mê bất tỉnh, nghĩ đến trong Đông Noãn Các đã bố trí tốt hết thảy lại không dùng được, còn không bằng, tương kế tựu kế.

Hiện giờ Trương Dịch Thành ở sau lưng như hổ rình mồi, muốn đoạt được nàng ta vào trong tay trước, nếu hắn hôm nay Hoàng Tam được việc, đảm bảo Lâm gia sẽ vì danh dự, thuận nước đẩy thuyền đem Cố Hoài Du cấp cho Trương Dịch Thành.

Đến lúc đó nàng ngần ấy năm khom lưng cúi đầu, nơi chốn lấy lòng liền bị uổng phí! Hiện giờ đã có cơ hội đặt tới trước mặt mình, chính mình sao không buông tay mà lấy.

Đi hết đoạn hành lang mạ vàng, Trương Nghi Lâm hít sâu một hơi, nàng còn nhớ rõ khi bản thân lần đầu tiên đến vương phủ nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ huy hoàng như vậy, trong phủ đình đài lầu các chót vót, nơi chốn chạm khắc tinh xảo, đến cả góc tường mái hiên đều là tinh điêu tế trác, không một chi tiết không lộ sự xa hoa, so với Trương phủ quả thực cách biệt một trời. Ngay cả mỗi lần nàng tạm cư tại Sấu Ngọc các, cũng là xa hoa tinh xảo vô cùng, trong phòng đồ dùng toàn được làm từ tơ vàng gỗ nam, nếu có ánh sáng đầu hạ liền có thể thấy rực rỡ lung linh, vách ngăn được chế tác theo lối cổ xưa, đến cả gạch dưới lòng bàn chân cũng đều là đá cẩm thạch không có một tia tạp chất.

Từ khi đó, nàng liền quyết định chủ ý, muốn giống như dì mình, gả tiến nhà cao cửa rộng, chính là gia thế Trương gia không tốt, nàng chỉ có thể bám vào Trương thị, hy vọng cùng vương phủ có quan hệ tốt.

"Đi đem bộ y phục bằng lụa mang tới cho ta." Ngay khi bước vào ngạch cửa, Trương Nghi Lâm liền hướng Xảo Tuệ phân phó.

Xảo Tuệ có chút nghi hoặc: "Tiểu thư, y phục của người bẩn sao?"

"Nói ngươi đi thì đi đi."

Xảo Tuệ sờ không được chủ tử nhà mình đánh chủ ý gì, vẫn gật đầu lấy quần áo, thay nàng mặc vào.

Trong phòng đốt trầm hương, Trương Nghi Lâm chỉ mặc một kiện váy quây quanh ngực, vạt áo trước ngực màu vàng, phía dưới là làn váy màu khói, bên ngoài khoác một kiên lụa mỏng, càng hiện vòng eo nhỏ bé, bộ ngực sữa mượt mà, nàng vốn sinh ra không xấu, lại thêm một thân trang phục như vậy, quả thực có chút câu dẫn.

"Đẹp không?" Trương Nghi Lâm lắc lắc tay áo, ngồi xuống xuống trước gương.

Xảo Tuệ gật đầu: "Đẹp cực kỳ."

Nàng chỉnh chỉnh bên mái, cười nói: "So với Cố Hoài Du thì như thế nào?"

"Tất nhiên là đẹp hơn ngàn lần vạn lần." Xảo Tuệ vội nói.

Trương Nghi Lâm nhướng mày cười khẽ, hướng nàng vẫy tay, đến khi Xảo Tuệ đưa tai lại gần, nàng nói: "Một lát nữa......"

Xảo Tuệ nghe vậy hít một ngụm khí lạnh, có chút kinh hãi mà mở miệng: "Tiểu thư! Người......"

Trương Nghi Lâm phất tay đánh gãy: "Ngươi chỉ cần làm theo những gì ta đã nói, cần phải bắt chuẩn thời cơ, hiểu không?"

Xảo Tuệ hô hấp cứng lại, có chút sợ hãi, nơi này rốt cuộc vẫn là ở vương phủ, tiểu thư làm ra việc vô đạo đức như thế, vạn nhất chọc người giận vương phủ, hậu quả này, ai cũng không gánh nổi.

Nhưng mệnh lệnh chủ tử không được phản bác, nàng không có biện pháp, chỉ có thể căng da đầu gật gật đầu.

Trương Nghi Lâm cầm lấy hộp phấn điểm lại chút bên hai má, đường kẻ khóe mắt tinh tế, dùng bút than tô lại lông mày, đem phần đuôi kéo một đường nhỏ, cuối cùng vẽ một đóa cúc vạn thọ ở giữa mi tâm.

Sau khi hoàn thành một loạt động tác này, dường như người trong gương lại là một người khác, nàng khẽ lau chút son môi dính trên đầu ngón tay, tự đánh giá chính mình, không ngăn nổi cười cười, thật sự là tuyệt sắc giai nhân, tú mỹ vô song.

——————————

Hehe đoán xiem Trương Nghi Lâm sắp lm rì nàoooooo

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau