NGỐC NGHẾCH NỮ NHÂN HÀNH PHIẾN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký - Chương 31 - Chương 35

Chương 32

“Là ngươi!” – thấy rõ người đến dĩ nhiên là nha đầu thối Đàm Tiểu Hâm, Mộ Vân Thường vung một quyền, Đàm Tiểu Hâm xoay thân bỏ chạy.

Vì thế hai tên ăn mày thối đuổi đánh nhau trên đường cái người đến người đi náo nhiệt. Người qua đường đều tránh ra, một công tử bị Mộ Vân Thường không cẩn thận đụng phải một chút, mở miệng mắng:

“Tên ăn xin chết tiệt, chán sống sao, dám đụng vào người bổn đại gia. Muốn chết à!” – công tử ca cố ý mắng chửi quần áo cũng không có bẩn.

Đàm Tiểu Hâm đang đuổi vui vẻ nghe thấy có người mắng các nàng, dừng bước lại, không phục đáp trả.

” Công tử heo kia, vậy phiền ngài lôi cục phân thối ra đi, để chúng ta tìm một chút.” – Mộ Vân Thường dừng lại gấp đụng vào người Đàm Tiểu Hâm, thấy nàng đang cãi nhau với một tên nam tử trẻ tuổi mập mạp, cũng không tự chủ đứng bên nàng đệm vào.

“Đúng vậy, ta là thấy trên người ngài có phân, cho nên mới va vào đó.” – lời thô tục đường đường từ miệng Mộ gia nhị tiểu thư nói ra, lại là lần đầu tiên phá lệ, có điều tiểu thư nàng một chút cũng không để ý, cảm giác rất tự nhiên.

Hai cái tên ăn mày chết bầm này, còn dám kiêu ngạo như thế. Xem ta không đánh chết các ngươi, vừa nghĩ vừa xông lên. Một chân đá Đàm Tiểu Hâm, mà Đàm Tiểu Hâm linh hoạt lại kéo tay công tử heo dùng sức quăng đi, công tử heo lại mất cân bằng ngã vào một cửa hàng thịt heo.

“Các ngươi, ngươi……” – công tử heo tức nói không nên lời, ngón tay chỉ vào hai nàng, đột nhiên quát tùy tùng hai bên, “Nhìn cái gì vậy, còn không mau lên cho ta.”

Vì thế trên đường càng náo nhiệt, chỉ thấy Đàm Tiểu Hâm và Mộ Vân Thường dựa lưng vào nhau, vừa ứng phó người tới, vừa trao đổi ý kiến.

“Chúng ta không cần đánh, phải trốn nhanh.” Đàm Tiểu Hâm thấy người vây xem càng ngày càng nhiều.

“Vì sao, ta chẳng lẽ còn đánh không lại vài tên ngu ngốc này.” – chơi vui quá, không ngờ ở chung với Đàm Tiểu Hâm đúng là chơi rất vui, trong lòng từ từ bỏ đi địch ý với Đàm Tiểu Hâm.

Thật hưng phấn, nhìn cái bộ dáng tên công tử heo kia ngã vào cửa hàng thịt heo, thật giống một con heo sống, không ngờ, trong nháy mắt, vài tên tùy tùng đã tiến đến.

Mà Đàm Tiểu Hâm võ công mèo cào cơ bản ứng phó không được nhiều người vây đánh như vậy, công tử heo thấy thế, cầm lấy con dao ở cửa hàng thịt nhắm hai nàng mà lao tới.

Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, chỉ nghe công tử heo hét thảm một tiếng, ngã xuống, mà Đàm Tiểu Hâm và Mộ Vân Thường bị người ôm lấy, phi lên một tửu lâu.

“Ca ca.” – không nghĩ tới người ra tay giúp là ca ca, chuyện ở trên đường, hắn thấy đã lâu, trong lòng Mộ Vân Thường còn sợ hãi nhìn xuống đất.
Được bình an đặt xuống đất , trên bàn có điểm tâm ngon, Đàm Tiểu Hâm không quan tâm đi đến bên bàn, ăn uống nấu nghiến.

” Đàm Tiểu Hâm.”

Mộ Vân Long lần đầu tiên dùng giọng điệu cứng ngắc này gọi tên nàng, một miệng đầy điểm tâm, nàng kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Lúc này mới phát hiện, trong phòng còn có một ông già cùng một người, một cô gái xinh đẹp.

Đây là tình huống gì nha, vẫn không hiểu rõ, Mộ Vân Long vô cùng đau đớn kéo nàng đến phía trước cửa sổ,

“Nàng nói hôm nay nàng làm cái gì.”

Điểm tâm đầy miệng mãi mà không nuốt trôi, trong miệng lời nói còn không rõ:

“Làm, làm chân giặt đồ.”

Mộ Vân Long nhăn mi, nàng nói cái gì.
Khó khăn nuốt xuống, quay về bên cạnh bàn, bưng lên một chén nước, liền một hơi uống sạch cả lá trà. Trong phòng hai người khác vẫn không nói chuyện, chỉ kỳ quái nhìn Mộ Vân Long từ dưới lầu mang lên hai tên ăn mày. Không biết bọn họ có quan hệ như thế nào.

Ngồi không ra ngồi, ăn không ra ăn, đúng là không so được với tiểu thư khuê các.

“Không phải nhiệm vụ mà Vân Phi sắp xếp cho chúng ta sao.” – đúng là nhanh quên, giữa trưa mới nói, bây giờ lại hỏi nàng.

Cô gái nhỏ giảo hoạt trốn tránh vấn đề chính.

Mộ Vân Long lặng lẽ, không thay đổi giọng điệu,” Ta đang nói vừa rồi.”

Vừa rồi, nhìn dưới lầu, đúng là chỗ đánh nhau, đã biết rồi còn hỏi ta.

“Vị cô nương xinh đẹp kia là ai nha.” Đàm Tiểu Hâm rõ ràng đổi đề tài.

Mộ Vân Thường lúc này cũng tò mò đánh giá vị cô nương dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn trước mắt, nhìn ra được chăm sóc vô cùng tốt. Mà vị bên cạnh kia, không phải chính là quân cơ Trần đại nhân hôm nay ca ca gặp sao, cô nương kia không lẽ là nữ nhi của hắn. Ca ca không phải nói ở Xuân Lệ Đường sao, cô nương này tuyệt đối không thể đánh đồng với phong trần nữ tử của Xuân Lệ Đường.

Trần đại nhân mang theo nữ nhi đến gặp ca ca. Trời ạ! Chẳng lẽ là tới làm mai . Nghĩ tới đây, Mộ Vân Thường kinh ngạc nhìn ca ca đang tức giận nhìn chằm chằm Đàm Tiểu Hâm, hắn đang diễn kịch gì vậy.

Dựa vào tính tình Đàm Tiểu Hâm khi biết chân tướng việc này, nóc cái tửu lâu này chắc đã bị ném đi từ lâu. Thật muốn chuồn mất, lại không thể báo tin cho nàng. Xem ra sắp xảy ra chuyện. Mộ Vân Thường ngồi cũng không được, đứng cũng không xong, gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, lại không thể biểu hiện ra ngoài, lo chết người đi được.

“Tiểu muội tên gọi Trần Ý Như, vị này là lệnh tôn.” – đang lúc Mộ Vân Long không biết trả lời như thế nào, không ngờ, cô nương này tự mình mở miệng, nói xong còn đi đến trước mặt Đàm Tiểu Hâm.

Người đến không thiện, người thiện không đến. Nhìn thoáng qua, Mộ Vân Thường nháy mắt với nàng, Đàm Tiểu Hâm vẫn dũng cảm ngẩng đầu nghênh chiến.

“Nói vậy cô nương là khách quý của Mộ gia công tử rồi, còn bị kia là lệnh muội của Mộ công tử.” – Trần Ý Như tự nhiên hào phóng, làm cho cũng là tiểu thư khuê các như Mộ Vân Thường không biết nàng muốn gì.

Một đôi mắt to thông minh, mũi nhỏ đáng yêu, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, nhanh mồm nhanh miệng. Tuy rằng bị bụi đen che đậy tướng mạo sẵn có, nói vậy sau khi trang điểm nàng nhất định là tuyệt sắc mỹ nhân, bằng không, làm sao có thể làm cho Mộ Vân Long sau khi gặp qua nàng lại từ chối lời đề nghị kết hôn của phụ thân. Không cam lòng, nàng nghĩ đến một chủ ý trêu cợt Đàm Tiểu Hâm, cũng có thể phát tiết bất mãn đối với lời cự tuyệt của Mộ Vân Long.

Chương 33

Mộ công tử nếu chuyện của chúng ta đã bàn bạc xong, ta và phụ thân đi trước.” – dứt lời, ẩn ý nhìn Đàm Tiểu Hâm không hiểu gì.

Mộ Vân Long không biết đã trúng kế lịch sự cung kính tiễn cha con hai người ra cửa.

“Mộ công tử, nếu ngươi nghĩ xong rồi, vẫn có thể tới tìm ta.” – Trần Ý Như đã đi ra cửa không ngờ quay người lại không tiếng động buông một câu quyến rũ Mộ Vân Long.

“Các ngươi bàn chuyện gì vây.” – mặt Đàm Tiểu Hâm dần dần trở nên xanh mét.

“Không có việc gì.”

Việc này nói với nàng như thế nào được, chẳng lẽ nói, Trần đại nhân mang nữ nhi tới bàn việc kết hôn, bị hắn cự tuyệt. Sức tưởng tượng của nàng phong phú như vậy, chẳng may tưởng bị lừa, hắn chẳng phải càng tô càng đen sao.

“Không có gì.” – nàng mới không muốn tin, làm sao có thể không có việc gì, rõ ràng là có chuyện, hai người trước mặt nàng vừa mới mắt đi mày lại, Mộ Vân Long chết tiệt, coi nàng là vô hình chắc.

Nếu bản thân không tuân thủ nữ đạo, ah không đúng, vậy nam đạo thì sao, nam đạo, thật khó chịu. Tóm lại là một tên lả lơi ong bướm.

Mộ Vân Long càng không giải thích, Đàm Tiểu Hâm lại càng cho rằng vấn đề này lớn.

Mộ Vân Thường thừa dịp hai người không chú ý tới nàng, chạy trước xuống lầu. Chạy đi, nhìn mặt hai người trên lầu đen kịt, nguy hiểm thật, cũng may chạy trốn nhanh. Nàng có lòng nhắc nhở ông chủ:

“Ông chủ, tốt nhất đóng cửa sớm một chút, bằng không tổn thất rất lớn.”

Dứt lời, mau mau về nhà, an toàn là nhất, tiện thể kêu Mộ Vân Phi tới nhặt xác, không biết ai sẽ chiến bại.

“Một kẻ điên, aiz, tên ăn mày kia chạy lên lầu lúc nào.” – ông chủ cơ bản không muốn tin lời một tên ăn mày, buổi tối kiếm ăn rất tốt, kêu hắn đóng cửa, đúng, nhất định là cửa tiệm nào phái tới quấy rồi, ta không trúng kế đâu.“Chúng ta quay về thôi, nàng hóa trang như thế này, sẽ làm cho người khác thấy kỳ quái.” – trên người nàng toàn mùi thối rất khó chịu, hắn không nhịn được nhăn nhó mặt.

Ai ngờ lúc này Đàm Tiểu Hâm đã là thuốc nổ sắp phát hỏa, động tác rất nhỏ của hắn cũng bị thu vào trong mắt.

“Ta đương nhiên không xứng ở cùng chỗ với ngươi, bộ dạng xấu, lại không có dáng người. Ta lại không có cầu ngươi!” – cái gì Ý kia, bộ ngực của nàng thật lớn nha, hơn nữa nàng rõ ràng thấy Mộ Vân Long vụng trộm nhìn người ta rất nhiều lần.

“Nàng nói cái gì, ta nói nàng xấu khi nào.” – khó hiểu, ăn nhầm thuốc sao. Mộ Vân Long trong lời nói cũng có chút tức giận.

“Có không, vậy ngươi vừa mới rồi nhìn chằm chằm ngực người ta rất lâu.” – cúi đầu nhìn của mình, đúng vậy, bằng phẳng thì sao, ít nhất lớn hơn hắn, huống chi nàng lớn lên gầy như vậy, nào có thịt để mà lớn chứ.

“Ta…… Ta nào có!” – tự nhiên nói hắn như vậy, hắn cũng không phải sắc lang, bộ ngực lớn thì như thế nào, người trong Xuân Lệ Viện bộ ngực so với chậu rủa mặt còn lớn hơn, hắn cũng không nhìn khoa trương như vậy, nói bản thân giống sắc lang. Tổn hại người quá đi.

“Ta nói có, chính là có, ngươi lả lơi ong bướm, không biết xấu hổ, chuyên ăn đậu hủ người ta, một tên đại sắc lang danh tồn kỳ thật.” – Đàm Tiểu Hâm một hơi mắng một đống từ xấu xa, cuối cùng còn cho thêm một câu:“Hạ lưu dâm đãng lưu manh thối.” (vâng, còn từ gì nữa không tỷ….)

Bị mắng nghẹn lời, hắn ở trong mắt nàng lại xấu xa vậy sao: “Nàng”.

Mộ Vân Long giơ tay lên, định đánh nàng .

Không ngờ được Mộ Vân Long còn muốn đánh nàng, nàng tức giận mà tuyệt vọng kêu lên:

“Mộ Vân Long ngươi là kẻ dâm ô đê tiện không biết xấu hổ.”

“Chát!” một tiếng thanh âm thanh thúy vang lên ở trong phòng.

Đàm Tiểu Hâm vỗ khuôn mặt bị đánh rất đau, không tin nhìn Mộ Vân Long.

Mộ Vân Long suy sụp buông tay, vô lực ngồi tựa vào ghế, cũng không thèm liếc nhìn nàng một cái.

Nước mắt ấm ức không khống chế được mà trào ra.

Mắt lệ mơ hồ nhìn cảnh tượng trước mắt. Đàm Tiểu Hâm nhìn hắn xa lạ cúi đầu ngồi một chỗ không nói được một lời, nghĩ đến hôm qua hắn còn nhu tình như nước, mặc nàng sai sử, mà nay thấy nữ tử khác, hắn lại độc ác cho nàng một bạt tai, từ khi sinh ra, chừa từng bị kẻ nào bạt tai, bao gồm cả những ngày khó khăn mới vừa qua. Nhưng sao lại hắn, hắn đánh nàng, hắn động thủ đánh nàng, nàng sao có thể tin tưởng hắn từng yêu nàng, có yêu sao, có lẽ, có lẽ không có, có lẽ đã không yêu rồi.

Ôm miệng sắp khóc rống thất thanh, nàng thất tha thất thểu chạy xuống lầu.

Chương 34

Mộ Vân Long sau khi phục hồi tinh thần hoàn toàn tỉnh ngộ, đuổi theo ra ngoài, làm sao còn thấy bóng người, không biết nàng lại chạy đi đâu. Mộ Vân Long hung hăng dùng quyền đánh vào mặt mình. Không nói gì nhìn bầu trời đêm tối đen, Hâm Nhi, xin lỗi, trở về đi, xin nàng.

Ông chủ quán vừa lau bàn, vừa kỳ quái nói, hôm nay lũ ăn mày ăn tết sao, một tên đi rồi, từ dưới lầu lại một tên chạy trốn. Có tiền uống rượu nha, ngày hôm nay quá tốt. Hy vọng ngày mai có thể kiếm ăn hơn hôm nay.

Tìm trong thanh mấy lần, đều không thấy bóng dáng của nàng, ôm một hy vọng cuối cùng trở về Phong Vân Bảo, Hâm Nhi, xin nàng hãy ở đó, nàng ra đón ta được không, Mộ Vân Long như thần kinh bước lên cầu thang Phong Vân Bảo.

“Ca ca, huynh đã về rồi.” – nhìn phái sau ca ca, sao lại không có ai đi cùng vậy.Hành động của Mộ Vân Thường, làm cho hắn vốn còn một tia ánh sáng, trong lòng hoàn toàn lạnh lẽo.

“Vân Thường, Tiểu Hâm đã trở về chưa.” – vẫn nên hỏi lại một chút, nếu, chẳng may.

“Chưa có về.” – trời ạ, hai người này không phải lại ầm ỹ lên đó chứ, Đàm Tiểu Hâm kia cũng thật là, trên người còn có thương tích, sao lại chạy đi mất rồi.

“Các ngươi lại sao vậy, có phải nàng lại giận dỗi bỏ đi mất không.” – lúc nào cũng tức giận với đại ca, thật là.

“Không phải, hôm nay ta đánh nàng.” – thật khó khăn khi nói ra mấy chữ này, hắn vốn cho rằng cả đời này sẽ không xảy ra chuyện gì, mà hắn lại vì một nữ nhân cơ bản không quan hệ, đánh Hâm Nhi mà hắn yêu si mê như vậy. Quả thực hận không thể lập tức giết mình.

“Huynh làm sao muốn đánh nàng.” – nghe được lời ấy, Mộ Vân Phi đang ngồi uống rượu ở hành lang đi đến.

Nói vậy con mèo nhỏ bị thương kia đang nơi nào liếm vết thương rồi. Chỉ cần không gặp phải kẻ gian là tốt rồi.

“Thẹn quá hóa giận, bị ta nói trúng, tự nhiên dám đánh ta. Ta đời này cũng không muốn gặp lại tên thối tha đó.” Đàm Tiểu Hâm ở trong thành đi lại, vừa suy nghĩ phải qua đêm ở đâu, vừa lẩm bẩm.

“Tiểu……” – kia là Tiểu Liên mất tích mấy tháng tiền, đang muốn gọi nàng, lại thấy từ trong kiệu đi ra một người, nàng nhìn kỹ người nọ, càng thêm nghẹn họng nhìn trân trối.

“Lâm Kiếm Lan.” – không biết Tiểu Liên sao lại ở cùng Lâm Kiếm Lan giảo hoạt kia.Một lòng muốn làm rõ sự việc, Đàm Tiểu Hâm thần không biết quỷ không hay trốn vào Lâm phủ.

Nhìn thấy hai người vào phòng đang liếc mắt đưa tình.

“Đáng ghét, người ta mệt chết.” – đúng là tiếng Tiểu Liên, đúng là nàng, làm sao có thể nói những câu như vậy được.

“Ta xoa bóp cho nàng nhé, sẽ không mệt mỏi đâu.” – lại là tiếng ghê tởm của Lâm Kiếm Lan.

Đàm Tiểu Hâm nắm thắt lưng, lặng yên không một tiếng động đi trên nóc nhà, cầm lấy một mảnh ngói, vụng trộm nhìn hai người phía dưới.

” Con heo kia đâu.” – ôm lấy thắt lưng Lâm Kiếm Lan, Tiểu Liên ngồi trên đùi của hắn.

“Sớm đã bị đánh chết, trông một người cũng không xong, lưu lại có tác dụng gì, ăn phí cơm.” – Lâm Kiếm Lan vừa nói, vừa sờ lên ngực Tiểu Liên.Tiểu Liên hình như đã sớm thành thói quen, vẻ mặt hưởng thụ.

Trời, xảy ra chuyện gì. Đàm Tiểu Hâm trên nóc nhà hoàn toàn nhìn không hiểu. Cũng không biết bọn họ nói con heo kia là con heo nào.

“Chuyện của ngươi cùng Lục Vương gia đó thế nào. Đã lâu như vậy, sao vẫn chưa hành động.”

“Nhanh thôi, nhanh thôi, chỉ hai ngày nữa thôi, nói không chừng, ta còn có thể làm Tể tướng đại quan. Aiz, không nói chuyện này nữa, mau cởi đồ. Chúng ta vui vẻ.” – Lâm Kiếm Lan nhanh chóng cởi quần áo của mình, lộ ra thân thể vừa trắng vừa béo, chẳng lẽ nói đây là con heo sao.

Chỉ thấy hai người kéo màn xuống, cái gì cũng không thấy. Chỉ nghe thấy tiếng Tiểu Liên ưm ưm a a.

Ngồi trên nóc nhà, thật đúng là nghe không hiểu những thứ được phát ra.

Quên đi, Đàm Tiểu Hâm hai mí mắt bắt đầu đánh nhau, không suy nghĩ nhiều, nàng lại ngủ trên nóc nhà.

“Huynh rõ ràng biết tính tình của nàng, lại đấu khẩu với nàng, bây giờ thì hay rồi, còn không phải chính huynh hối hận.” – Mộ Vân Thường không giúp ca ca, thiên vị Đàm Tiểu Hâm. Nhìn ánh mắt khó hiểu của Đô Vũ Duyệt: “Gì chứ, ta là giúp lý không giúp người thân được chưa.”

Vốn là, rõ ràng biết lòng dạ hẹp hòi của Đàm Tiểu Hâm, ca ca cố tình không nói rõ ràng, còn đánh người ta, không chạy đi mới là lạ nha.

Nghe muội muội quở trách.

Mộ Vân Long thẹn quá hóa giận, đuổi hết những người không liên quan ra ngoài. Một mình ở trong phòng ngẩn ngơ.

Chương 35

Lúc này có người gõ cửa, Mộ Vân Long không kiên nhẫn kêu lên,

” Đều đã dạy dỗ hết rồi, đều là lỗi của ta, được chưa.” – phiền muốn chết, bản thân hắn đã hối hận muốn chết, lại cố tình đến trách hắn, coi hắn như phạm vào tội lớn ngập trời.

“Vân Long, Trần đại nhân phái người đến gửi lời nhắn.” – thì ra là Mộ Vân Phi.

Mở cửa, Mộ Vân Phi hứng thú nhìn hắn.

“Những cái khác đều đừng nói, nói chính sự đi.” – ah, Đàm Tiểu Hâm không tính là chính sự, đáng thương nha. Biểu hiện kỳ quái của Mộ Vân Phi làm cho Mộ Vân Long cực kì nổi giận.

“Muốn nói thì nói, không nói thì đi ra ngoài.” – ngại hắn chưa đủ phiền sao.

“Đương nhiên muốn nói, Trần đại nhân thu được tin tức, ngày mai Lục Vương gia sẽ đến Lâm Kiếm Lan phủ, chuẩn bị hành động. Muốn chúng ta bắt bọn chúng trước đó, tiêu diệt tận gốc.”

“Ah, được ” – cứ như vậy, xong rồi sao, Mộ Vân Phi còn chờ hắn thao thao bất tuyệt một phen.

“Đi ra ngoài, ta muốn đi ngủ.” – kỳ quái hắn vì sao lại chưa đi. Đành phải giục hắn ra khỏi cửa.

“Ah, huynh ngủ nha, được, ta đi, chỉ không biết được nha đầu kia tối nay ngủ ở đâu, thật đáng thương nha, vô cớ bị người ta đánh.” – Mộ Vân Phi người đã đi xa, lại cố ý lớn tiếng nói cho hắn nghe. (Phi ka càng về cuối truyện nói càng nhiều nha, k như hồi đầu truyện….)

Vậy phải làm sao bây giờ, nha đầu kia sao lại thích tức giận đến thế, cùng lắm thì quay về đây, cho nàng tát một trăm cái. Gì chứ, chạy mất luôn không thèm quay lại.

Hâm Nhi, trở về được không……

“Bắt toàn bộ lại cho ta.” Trần đại nhân ra lệnh một tiếng, Ngự Lâm Quân liền vây quanh Lâm phủ.

Mà Lục Vương gia rạng sáng mới đến Lâm phủ ngủ, lúc bị người kéo từ trong chăn ra, còn chưa phục hồi tinh thần. Hắn lớn tiếng kêu lên:

“Ai dám đụng đến ta, ta là Lục Vương gia.”

Trần đại nhân bước lên phái trước:

“Biết ngài là Lục Vương gia, chúng ta đã điều tra rõ ngài cùng phần tử võ lâm bất lương cấu kết với nhau, ý đồ mưu phản, hiện tại chứng cớ vô cùng xác thực, Hoàng Chỉ đã hạ, người đâu, giải đi.”

Dò xét xung quanh một lần nữa, chỉ còn duy nhất gian phòng này chưa xét qua, chỉ sợ Lâm Kiếm Lan còn đang ngủ khò khò trên giường.

Mộ Vân Long và Mộ Vân Phi lặng lẽ lẻn vào trong phòng.Một cảnh trên giường làm cho hai huynh đệ kinh ngạc nhìn nhau.

” Tiểu Liên “.

Đang lúc hai người đang không biết xuống tay như thế nào, người của Trần đại nhân cũng xông vào.

Hai người trên giường còn đang mộng làm quan lớn nừng tỉnh .

Mở mắt ra, lại đã thấy Mộ gia huynh đệ đứng ở trước giường.

Hai người kinh ngạc ngồi dậy, Tiểu Liên ở trần, không đoán được người mình ngày mong đêm nhớ lại gặp mặt trong tình huống này. Xấu hổ và giận dữ không thôi. Mà phát hiện mìnhđang lõa thể, vội vàng mặc quần áo vào.

Bị người giám thị mặc quần áo, Lâm Kiếm Lan muốn chạy trốn.

Đang nát óc suy nghĩ kế sách khả thi, ai ngờ trời cho cơ hội.

“Ah, chăn bông trên giường này sao lại cứng như vậy nha, ngủ mà đâu nhức toàn thân ta rồi, Đàm Tiểu Hâm hoàn toàn quên mất mình đang lấy trời làm chăn, ngủ trên nóc nhà người ta, nghiêng mạnh người, lại vì đêm qua nhìn lén không được một màn đặc sắc trên giường, mà ném đi không ít mái ngói, đến nỗi bên cạnh hở ra một cái cửa sổ trên mái nhà. Cái nghiêng người này, nàng cũng chỉ có thể —-

“Ai da da.” – chỉ có thể từ trên trời rơi xuống, ngã rất mạnh trên mặt đất.

Vỗ về thắt lưng,“Đau nha. Đau muốn chết.” – lại nhìn thấy một phòng toàn người, nhìn chằm chằm nàng như một con quái vật.

Còn chưa phục hồi lại tinh thần, đã bị người bắt lấy, làm con tin.

“Các ngươi không đươc lại đây, bằng không ta giết nàng.” – lại là Tiểu Liên. Hơn nữa đây là tiếng vị chủ nhân ngày ấy nói chuyện với mụ béo.

“Tiểu Liên, ngày đó là ngươi cùng mụ béo nói chuyện, đúng không.”

“Phải.” – dù sao cũng đã đến bước này, thẳng thắn thừa nhận.

“Vì sao?” – không thể tưởng được, người tra tấn nàng đến mức sống không bằng chết lại là Tiểu Liên.

“Vì sao, vì ngươi và đại thiếu gia ở bên nhau.” -Tiểu Liên u oán nhìn người trong mộng gần trong gang tấc.

“Ngươi thả nàng ra.” – biểu hiện của nàng luôn ngoài dự đoán mọi người như vậy, Mộ Vân Long lại thấy người luôn tra tấn mình từ trên trời rơi xuống. Bây giờ bị người khác bắt lấy, mà bản thân lại không thể hành động. Bởi vì cổ nàng bị Tiểu Liên dùng đao nhỏ kề sát, đã chảy máu rồi. Nhìn thấy mà hắn hết hồn.

“Các ngươi không được lại đây, bằng không ta thật sự sẽ giết nàng.” – nói xong, tay Tiểu Liên lại tăng thêm lực đạo, máu đã thành một dòng chảy xuống.

Mộ Vân Long khẩn trương bước về phái trước từng bước.

“Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào.” – đơn giản là làm giá để chạy trốn. Hắn nhất định sẽ đồng ý, thả nàng ra. Mộ Vân Long nhìn bộ đồ ăn mày của nàng bị dính máu đổ một mảng.

Không ngờ được Tiểu Liên phản ứng thần tốc như thế, Lâm Kiếm Lan rất đắc ý đi theo bên cạnh, nghĩ đến việc Tiểu Liên sẽ yêu cầu thả bọn họ đi.

“Giết ngươi.” Tiểu Liên đúng là muốn điều này.

Như để trả lời nghi hoặc của mọi người, Tiểu Liên vẻ mặt thống khổ nói tiếp.

“Dù sao ngươi cũng sẽ không yêu ta, nếu không đến lượt ta, những người khác đều không thể có được. Động thủ.”- dứt lời, đao trên tay ấn sâu vào cổ Đàm Tiểu Hâm, máu lại bắt đầu chảy ra.

“Không được.” – Đàm Tiểu Hâm lo lắng nhìn Mộ Vân Long giơ kiếm lên, chuẩn bị hướng vào mình.

Bắt ta làm con tin, cũng phải hỏi xem ta có đồng ý hay không nha. Đột nhiên, Đàm Tiểu Hâm sử dụng khí lực toàn thân, đập mạnh đầu về phái sau, làm Tiểu Liên ngã choáng váng trên mặt đất, mà bản thân cũng chạy tới trốn trong lòng Mộ Vân Long.

Chương 36

Ấm quá, thoái mái quá, thì ra ngực Mộ Vân Long có thể làm giường nha.

Co tròn trong lòng của hắn, Đàm Tiểu Hâm giống như một khúc gỗ đang trôi nổi trên biển, mệt mỏi quá, mệt mỏi quá, cuối cùng đã có thể nghỉ ngơi .

Nàng an tâm nhắm hai mắt lại.

Lâm Kiếm Lan bị biến cố chợt đến chợt đi này làm cho sững sờ đầu óc.

Chỉ có thể quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, vì mạng sống, chuyện gì hắn cũng nguyện ý.

“Lâm Kiếm Lan, ngươi làm nhiều việc ác, ngươi cho là ngươi còn có mệnh sống sao.” – Mộ Vân Phi thấy huynh trưởng ngồi cuối bàn ôm lấy Đàm Tiểu Hâm hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, đối với việc này đã không còn lưu luyến gì, vì thế tự đứng ra giải quyết.

Nâng bàn tay nhỏ bé, mềm mà vô lực của Đàm Tiểu Hâm. Mộ Vân Long hận không thể đem toàn bộ máu trong cơ thể mình cho nàng.

“Vị tiểu cô nương này ngoài mất máu quá nhiều, cũng không có gì đáng lo ngại. Chỉ cần bồi bổ tốt một thời gian, sẽ không vấn đề gì.” – lời đại phu nói vẫn ở trong tai, nhưng mà, đã hai ngày hai đêm rồi, vì sao nàng còn không tỉnh lại.

Hâm Nhi, không nên dùng phương thức này đến trừng phạt ta.

Đàm Tiểu Hâm trên giường như đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn đã có chút huyết sắc.

“Ca ca,huynh nghỉ ngơi đi, huynh hai ngày hai đêm đã không chợp mắt rồi.” – Mộ Vân Thường không chỉ một lần khuyên đại ca đi nghỉ ngơi, nhưng đại ca giống như một pho tượng tượng đá, không động đậy.

Cô nàng chết dầm kia, lại tra tấn đại ca, nhất định là như vậy.

“Đàm Tiểu Hâm, ngươi đứng lên cho ta, chỉ cần ngươi tỉnh lại, ta cho ngươi đánh một trăm lần!” – Mộ Vân Thường kích động kéo cái người đang ngủ ở trên giường không nhúc nhích.

“Muội làm gì!” – Mộ Vân Long hoàn toàn không đoán được muội muội sẽ có hành động như thế, Đàm Tiểu Hâm đã bị nàng kéo người ra.

Nắm tay muội muội, hai tay hung hăng giữ cánh tay Mộ Vân Thường, không cho phép nàng lại có hành động.

Mà Đàm Tiểu Hâm xui xẻo tự dưng bị người kéo dậy, lại tự dưng mất đi lực chống đỡ, chỉ có thể ngã về phía sau.Chỉ nghe một tiếng bịch.

Mộ gia huynh muội ngừng xô kéo, nhìn lại trên giường.

Chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Đàm Tiểu Hâm lúc này mơ hồ, lấy tay vỗ vỗ cái gáy, kêu to “Ôi”.

Thì ra là Mộ Vân Thường trong vô tình, đem Đàm Tiểu Hâm đang ngủ say “gọi” dậy.

Nàng cũng không ngã lên gối, mà là ngã xuống khung giường.

Cảm giác đau đớn làm cho nàng không thể ngủ say .

Hai ngày hai đêm qua, nàng cũng không có việc gì, đại phu nói đều đúng, bởi vì quá mệt mỏi, nàng ngủ rất say mà thôi.

Vỗ đầu, nàng ngồi dậy, nhìn hai người kỳ quái cạnh giường, nàng không nhịn được đỡ cái thắt lưng lười biếng, đúng là bộ dáng môt người mới tỉnh mộng.

“Hai huynh muội các ngươi đang khiêu vũ à.” – khó hiểu, muốn nhảy thì ra chỗ khác nhảy, sao lại nhảy ở bên giường của nàng, nàng cũng chưa chết, lên đồng à.Liếc mắt xem thường, duỗi hai chân, xuống giường ăn cơm.

Buông Mộ Vân Thường, kinh ngạc nhìn Đàm Tiểu Hâm giống như hoàn toàn đã quên mất chuyện cũ.

“Buông tay, các ngươi không đi ngủ, ở trong phòng ta lên đồng sao.” – Hai huynh muội ngu ngốc.

“Đàm Tiểu Hâm, ngươi có thể nói tiếng người hay không……” – Mộ Vân Thường tức giận vì nàng lãng phí si mê của đại ca.

“Nàng mới tỉnh, muội không nên quát nàng!” Mộ Vân Long trong mắt có chút không vui.

Đúng là, nàng mặc kệ, lòng tốt không được báo đáp. Mộ Vân Thường dậm dậm chân, lao ra khỏi phòng.

Đàm Tiểu Hâm ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng đẩy tay Mộ Vân Long ra.

Định đi rót chén nước uống, khát muốn chết.

Mới đứng lên, đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu choáng váng chân vô lực. Thân mình mềm nhũn, ngã xuống.

Thấy thế, Mộ Vân Long nhanh chóng đỡ lấy thắt lưng của nàng, ôm nàng vào trong ngực.

“Ta làm sao vậy.” – bản thân thành yếu ớt bao lâu rồi. Tuy rằng được hắn ôm ấp rất ấm, nhưng đây không phải tác phong của nàng.

“Nàng bị thương. Thực xin lỗi, đều là ta không tốt.” – Gắt gao ôm nàng, trong lòng âm thầm thề, về sau không bao giờ tổn thương nàng nữa.

Ách, Đàm Tiểu Hâm đang không rõ ràng, không nói gì nhìn vẻ mặt thâm tình của đối phương.

Lời kịch này ở đâu ra đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau