NGỐC NGHẾCH NỮ NHÂN HÀNH PHIẾN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký - Chương 26 - Chương 30

Chương 27

Sáng sớm, đã bị mụ béo gọi ra bên ngoài bắt đầu một ngày khổ hình, vẫn là xát dây thừng gai, xát đến mức tay lại bị ép ra rất nhiều mụn máu, nàng có chút nhụt chí, mụ béo kỳ quái sao một chữ về thần tiên ti cũng không hỏi. Chẳng lẽ chạy trốn lại thất bại sao.

Nàng đáng thương nhìn thoáng qua mụ béo, lại nhanh chóng cúi đầu làm việc, trên mặt mụ béo không có chút biểu tình. Xem ra thật sự uổng phí tâm cơ .

Một giọt nước rơi trên tay, trời mưa sao, không phải, mắt Đàm Tiểu Hâm thương tâm nhỏ lệ.

Qua đã lâu, nàng bình ổn tâm tình.

” Ta lấy được rồi.” – mụ béo đột nhiên dáo dác đến gần Đàm Tiểu Hâm, đem thần tiên ti giấu ở trên người mang ra.

“Ah, phải không?” Đàm Tiểu Hâm kinh hỉ nhìn mụ béo trước mắt nàng đột nhiên cảm thấy thật đáng yêu, nhịn không được ôm một cái.

“Đừng ôm, nhanh lên chút, chỉ có một canh giờ, ta đã quan sát xong rồi, lúc này tuyệt đối không ai đến.” mụ béo chờ mong mặt nhỏ đi, hy vọng mộng đẹp trở thành sự thật nhanh một chút.

“Được, vậy ngươi nhìn kỹ, ta chuẩn bị mỹ nhân ti xong, liền bắt đầu.” – hoàn toàn không ngờ sẽ như vậy, Đàm Tiểu Hâm rất vui vẻ, áp chế kích động trong lòng, bắt đầu chuẩn bị chạy trốn.

Tìm một hòn đá nhỏ, đem thần tiên ti cột chắc, dùng lực toàn thân ném lên chỗ cao nhất của cây Ngân Hạnh ngoài sân, nhìn hòn đá nhỏ ở trên nhánh cây cuộn vài vòng, nàng hài lòng nở nụ cười.

“Ngươi đang làm gì,” không phải làm mặt sao, nha đầu kia sao lại ném tơ lên trời như vậy, mụ béo vẻ mặt hoài nghi.

“Ném càng cao, mặt của tỷ tỷ mới càng nhanh nhỏ.” – ném càng cao, mạng của tỷ tỷ mới càng nhanh thoát.

“Phải không, được, được, vậy ném cao lên một chút, để ta ném.” – mụ béo xắn tay áo, giữ chặt thần tiên ti chuẩn bị thử lại.

“Không cần , tỷ tỷ, chúng ta phải nắm bắt thời gian, bằng không người khác thấy, sẽ không hay lắm.”

Lòng nàng nóng như lửa đốt, lại phải giả vờ như không có việc gì, mụ béo này, dùng đao thái không phải sẽ càng nhanh nhỏ sao.

“Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì.”

“Ngươi chỉ cần nằm trên cái ghế kia, đợi trở nên xinh đẹp, tỷ tỷ.” - nằm mơ thành xinh đẹp đi, tỷ tỷ béo.

“Chỉ đơn giản như vậy.” mụ béo không tin.“Ah, đúng rồi.” Đàm Tiểu Hâm vỗ đầu một cái, “Còn cần một xô nước.”

“Một xô nước?” mụ béo lập lại.

“Đúng vậy, nếu là ta thì chỉ cần một chậu nước, mặt tỷ tỷ hiện tại khá lớn, cho nên phải một xô nước.” Đàm Tiểu Hâm cố gắng giải thích.

“Được, ta lập tức đi lấy, ngươi……” – nha đầu kia có thể chạy trốn hay không.

Nhìn thấu tâm tư mụ béo, Đàm Tiểu Hâm nhu thuận cười cười,

“Yên tâm, tỷ tỷ, ta sẽ không chạy, tường này cao như vậy, trên chân ta còn có xích sắt nặng như vậy.”

Đàm Tiểu Hâm muốn mụ béo xua tan băn khoăn cuối cùng, lúc mọi việc sắp thành công, càng phải trấn định, đây là lời sư phụ nói trước kia.

“Cũng đoán ngươi không chạy được ” – mụ béo vui vẻ đi múc nước.

Xác định mụ béo đi xa, Đàm Tiểu Hâm vội vàng đem thần tiên ti dùng sức kéo thẳng, đáng tiếc xích sắt quá nặng, bằng không có thể dùng lực đẩy, bay lên khỏi mặt đất, nàng sẽ bay rất cao, cơ hội thắng lợi sẽ lớn hơn.

Quên đi, mặc kệ, ông trời à, lần này, ngươi nhất định phải giúp ta. Đàm Tiểu Hâm nhìn trời. Nhắm mắt lại, cố sức kéo mạnh về sau, ta nhảy!Chỉ thấy Đàm Tiểu Hâm bị kéo lên rất cao, bắn ra thật xa, không còn thấy bóng dáng.

Mụ béo xách một xô nước tiến vào. Đột nhiên phát hiện, trong sân không có một bóng người, chỉ có một mảnh lá rụng chậm rãi nhẹ nhàng rơi xuống.

Tiện nha đầu kia, gạt ta.

Mụ béo hổn hển chạy ra ngoài báo tin.

“Ay ya! Kia, kia, sao trên trời lại rơi xuống một cô nương.” – Đô Vũ Duyệt ngồi ở trong xe ngựa sắp ngủ, đột nhiên từ trên nóc xe ngựa rơi xuống một người, tập trung nhìn vào, lại là một cô nương mặt đầy bùn. Nhìn xe ngựa bị bật nóc, Đô Vũ Duyệt không biết đã xảy ra chuyện gì.

“Cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi đừng sờ vào ta nha, ta đã có Thường Thường, đừng……”

Cô nương từ trên tròi rơi xuống sao lại leo lên người mình, cái này như thế nào cho phải, Đô Vũ Duyệt nắm chặt ống tay áo, cả người lui vào góc xe.

Xe ngựa tức khắc cũng dừng lại, vừa rồi giống như có một vặng nặng rơi vào xe ngựa, lại nghe thấy tiếng kêu ai oán của con mọt sách, Mộ Vân Phi cau mày kéo cửa màn, nhìn thấy một cô gái quần áo rách nát, trên người vết máu loang nằm trên xe lôi kéo góc áo con mọt sách, dựng thẳng người lên, mà con mọt sách nhìn thấy hắn đi vào, như trút được gánh nặng,

“Vân Long huynh, không phải ta, là nàng sờ vào ta nha.”

Con mọt sách này, Mộ Vân Phi kéo cô gái kia lại, bế nàng lên. (dịch đến đây cũng loạn ngôn luôn, lúc thì Long, lúc thì Phi…)

Đàm Tiểu Hâm sắp hôn mê ngẩng đầu muốn nhìn xem người kia là ai, không muốn vừa ra khỏi hang sói, lại rơi vào động hổ.

” Mộ Vân Phi!” – vẻ mặt nàng kinh hỉ, lại không chịu được đau đớn đến tận xương cốt từ đầu vai, mà ngất đi.

” Đàm Tiểu Hâm!” – không thể ngờ trong tình hình này lại gặp được người mà đại ca mong nhớ ngày đêm đến phát điên. Cẩn thận xem xét vết thương trên người nàng, thật sự khó có thể tưởng tượng, nàng cuối cùng gặp phải chuyện gì. Không biết sau khi trở về, đại ca nhìn thấy nàng như thế này, sẽ đau lòng như thế nào.

(ra là Phi ka….)

Kêu thư sinh chờ bên ngoài giá xe, dùng mấy vật mềm trên xe kê cho nàng, đắp chăn lên, Mộ Vân Phi dùng sức đánh xe ngựa phóng về Phong Vân Bảo.

Chương 28

Một giọt, hai giọt, ba giọt, càng ngày càng nhiều, trời mưa sao?

Đàm Tiểu Hâm nửa tỉnh nửa mê lấy tay xoa nước mưa trên mặt.

Đột nhiên tay nàng bị nắm chặt.

Xong rồi, mụ béo, nàng sợ tới mức toàn thân run lên, đột nhiên mở mắt ra.

Không biết Hâm Nhi đã bị tra tấn như thế nào, một động tác cầm tay nhỏ như thế, dọa nàng thành như vậy. trong hai mắt Mộ Vân Phi tiều tụy tất cả đều là đau lòng cùng thương tiếc.

Bất chấp người trong phòng, ôm nàng vào trong ngực.

Dần dần thấy rõ trong phòng tất cả đều là người quen, nàng yên lòng, thở chậm lại, đẩy người đang ôm chặt lấy mình,– Mộ Vân Long!

“Oa……” sau khi Đàm Tiểu Hâm thấy rõ người trước mắt, ngã vào trong lòng hắn, khóc thất thanh.

Không đoán được Hâm Nhi sẽ có phản ứng như vậy, Mộ Vân Long nhất thời cũng không biết an ủi nàng như thế nào, chỉ có thể ôm lấy nàng, mặc cho nàng khóc u ám đất trời. Mà chính mình cũng tự nhiên rơi lệ.

Cảnh trước mắt này, những người khác cũng cảm thấy nghẹn ngào.

Đàm Tiểu Hâm dần dần bình ổn, ngẩng đầu lên nhìn Mộ Vân Long, mặt hắn rõ ràng gầy đi rất nhiều, hai mắt vốn có thần nay đã lõm xuống rất sâu, trên mặt hai hàng lệ đang chậm rãi chảy xuống.

“Ngươi khóc?” – lần đầu nhìn thấy nam nhân khóc, lại là Mộ Vân Long, lại là vì nàng, trong lòng nàng chấn động.

” Đâu chỉ khóc, đại ca vì ngươi, thiếu chút nữa chết rồi, từ lúc Vân Phi ôm ngươi trở về, nước mắt đại ca vốn không ngừng rơi.”

Mộ Vân Thường căm giận bất bình, tuy rằng nha đầu quỷ này cả người bị thương, nhưng nàng cũng tra tấn đại ca chết đi sống lại, nhớ rõ lúc mẫu thân mất, đại ca cũng không khóc thảm như vậy.

“Ah, phải không.” Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt lại mang ý cười, hai mắt thần thái sáng láng nhìn chằm chằm Mộ Vân Long âm thầm lúng túng.“Không có việc đó!” – muội muội này thật là, tốt xấu cũng phải để cho hắn chút mặt mũi chứ, cứ nói thẳng ra như vậy.

“Ngươi không được nói dối.” – thật đáng ghét, lại không thừa nhận. Đàm Tiểu Hâm khó chịu mím môi.

“Nàng rốt cuộc xảy ra chuyện gì .” Mộ Vân Long nhất định phải bắt được người kia, vì Hâm Nhi báo thù.

“Ta……” – nhớ tới bi thảm nàng gặp phải, tuy rằng là cô nhi, nhưng chưa gặp phải hoàn cảnh kêu trời trời không linh, kêu đất đất không ứng như vậy, đôi mắt đỏ lên.

Lại là một màn khóc lóc bi thảm kinh thiên địa quỷ.

Lĩnh giáo phương thức phát tiết đinh tai nhức óc của Đàm Tiểu Hâm, Mộ Vân Long nhịn không được muốn cười rộ lên. Nhìn lên, Đàm Tiểu Hâm vừa thương tâm khóc lớn, nhưng lại còn rảnh rỗi trợn mắt nhìn hắn, tỏ vẻ khó chịu. Chỉ có thể nhịn, chịu nội thương.

“Sauk hi các ngươi đi, ta đó, chuẩn bị chuyển nhà, ai ngờ mấy tên hắc y nhân xông vào, vô duyên vô cớ đánh ta, ta lại đánh không lại……”

“Đương nhiên, chút võ công mèo ba chân của ngươi……”
“Mộ Vân Thường!” ngắt lời muội muội, Mộ Vân Long vẻ mặt tức giận.

Có người làm chỗ dựa đúng là khác, nói chuyện có thể lớn tiếng. Đàm Tiểu Hâm phi thường vừa lòng với vị trí hiện tại, vừa làm nũng trong lòng Mộ Vân Long, vừa trừng mắt nhìn Mộ Vân Thường, vẻ mặt ngươi làm gì được ta.

Mộ Vân Thường tức giận nắm chặt tay thành quyền, lại không dám động tay. Buồn bực đến chết, chỉ có thể hung hăng trút giận lên cánh tay Đô Vũ Duyệt.

Đô Vũ Duyệt không hiểu hành động của Mộ Vân Thường, tuy rằng tay rất đau, lại ngại tình hình trước mắt, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, không dám kêu thành tiếng.

“Ta bị bọn họ đánh hôn mê, ah, bọn họ còn đâm vào vai ta một kiếm, đau lắm nha.” tội nghiệp nhìn chằm chằm Mộ Vân Long, quả nhiên trên mặt Mộ Vân Long đều là đau lòng.

“Đàm đại tỷ, ngươi có thể đem mọi việc xảy ra nói hết một lượt không, sau đó ngươi và đại ca giãi bày nỗi khổ tương tư sau, được không, mấy người chúng ta đều chưa luyện qua công phu vô hình đâu.”

Hai người vô cùng thân thiết coi như bên cạnh không có ai, đem mấy người khác trong phòng thành tượng đá.

“Mộ Vân Phi! Ngươi thật đáng ghét!” – ca ca và đệ đệ sao lại khác nhiều như vậy, ca ca cái gì cũng không dám nhận, đệ đệ cái gì cũng đều dám nói. Mặt Đàm Tiểu Hâm rất đỏ.

Mộ Vân Long gắt gao ôm nàng, cảm thấy hốc mắt lại ướt, yết hầu thành một khối cứng rắn.

“Nàng nói tiếp đi, ta nhất định phải bầm thây vạn đoạn kẻ nào làm nàng bị thương.”

“Được!” Đàm Tiểu Hâm gật đầu thật mạnh.

“Phải đâm mười lỗ, còn phải đánh mụ béo kia 500 roi.” Đàm Tiểu Hâm căm giận không thôi.

Thật ác nha, mười lỗ, năm trăm roi, vậy kẻ kia không phải máu thịt mơ hồ thành viên thịt rồi? Mộ Vân Phi tuy rằng biết trên người Đàm Tiểu Hâm không ít vết roi, nhưng ý định báo thù của nàng, cũng làm cho hắn lại xác minh —- câu nói độc nhất không gì hơn trái tim phụ nữ là chính xác .

Mụ béo, người mà Hâm Nhi nói đến, có thể là nhân vật mấu chốt.

Chương 29

Mộ Vân Long đã bắt đầu điều tra chân tướng chuyện này.

” Vân Phi, đệ lập tức sai Thập Chi Quân đi đến nơi các ngươi phát hiện Hâm Nhi điều tra việc này, điều tra bối cảnh cùng mục đích của chủ mưu đằng sau việc này.”

Thập Chi Quân là tổ chức cao thủ được Mộ Vân Long thành lập sau khi xây dựng lại Phong Vân Bảo với mục đích bảo vệ an toàn cho Mộ gia. Gọi là cao thủ, chẳng những là cao thủ võ công, còn là cao thủ mưu lược, là một đội ngũ có thể dùng cho tác chiến quy mô nhỏ. Từ sau lần Phong Vân Bảo bị người ám toán, Mộ Vân Long cảm giác sâu sắc nhân tố an toàn ổn định của Phong Vân Bảo quá thấp nên đến các nơi dùng số tiền lớn để thuê về, trong đó có một số người trước đây là sát thủ, một số là người trong nội cung.

Sắp xếp thỏa đáng, những người khác cũng rời khỏi phòng.

Mộ Vân Long thật sự nghĩ đến việc giãi bày nỗi khổ tương tư, để an ủi bản thân sau nhiều ngày chịu tra tấn.

” Hâm Nhi, ta rất nhớ nàng.”

Những lời này từ miệng Mộ Vân Long nói ra, quả thực còn đáng ngạc nhiên hơn so với việc mặt trời mọc từ hướng tây. Nhưng từ sau khi gặp một Đàm Tiểu Hâm tinh quái, Mộ Vân Long cảm thấy bản thân không có gì là không thể xảy ra. Chỉ sợ thời gian hai người ở chung càng lâu, hắn cũng thành một người khác, về phần là ai, hắn không biết, chỉ biết không phải là Mộ Vân Long trước kia.

“Nhớ ta làm gì.” – không biết Đàm Tiểu Hâm giả vờ không biết, hay là thật sự không biết, vẻ mặt hồn nhiên nghi vấn.

“Nhớ……” – Mộ Vân Long còn ấp úng chưa nói ra. Đã bị Đàm Tiểu Hâm cướp lời.

“Muốn chơi trò hôn môi với ta sao.” – nàng không có chút xấu hổ thốt ra những lời này.

Còn chưa kịp kinh ngạc với những lời nàng vừa nói, đã bị cánh cửa đột nhiên mở ra phân tán sự chú ý.

Chỉ thấy ngoài cửa một đám người ngã vào, Đô Vũ Duyệt bị đè dưới cùng vẻ mặt vô cùng thống khổ. Miệng lại còn đang nói:

“Ta nói phi lễ chớ nhìn, coi chừng bị người ta tóm gáy.”

“Các ngươi đang làm cái gì.” – Mộ Vân Long đứng dậy, đi đến.

Đám người cùng ngã xuống, vội vàng đứng dậy, nhanh chóng chạy trốn ra phòng ngoài, chỉ nghe thấy Mộ Vân Phi xa xa ném cho hắn một câu trả lời.

“Xem các người chơi trò hôn môi nha.” – nói xong, hắn cao giọng cười lớn.“Đáng ghét!” – Đàm Tiểu Hâm xấu hổ muốn chui xuống đất, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng bị chôn vùi ở trong chăn.

Mộ Vân Long đóng cửa xong, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh người hắn mong nhớ ngày đêm.

Ngồi ở bên giường, nhe nhàng nâng đầu nàng lên.

Nhìn đôi mắt to sáng của nàng, chậm rãi cúi đầu.

Thưởng thức hương vị của đôi môi nhỏ nhắn xinh xắn này.

“Ách” – Đàm Tiểu Hâm chưa kịp phục hồi tinh thần, không rõ hắn đang làm cái gì, để mặc hắn trụ lấy cái miệng nhỏ nhắn mình, trợn to mắt nhìn tất cả việc xảy ra.

Nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên mặt, chậm rãi di chuyển, cuối cùng hôn lên đôi mắt nàng, vì sợ nước miếng của hắn ngập vào hai mắt, đành phải nhắm mắt lại, chờ đợi những việc sẽ xảy ra tiếp theo.

Cảm nhận được hơi thở dịu dàng của hắn thổi trên mặt nàng rất ngứa, không nhịn được cười ra tiếng.

Cô gái nhỏ đang nghĩ cái gì, cười nụ hôn của ta sao.Mộ Vân Long trừng phạt mở cái miệng nhỏ nhắn của nàng, không cho nàng giãy dụa, chỉ muốn hòa tan cùng nàng. Sát nhập đầu lưỡi của nàng, đắm chìm trong sự ngọt ngào của nàng.

Ngừng lại khi Đàm Tiểu Hâm đã cảm thấy trời đất quay cuồng, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đã phiếm đỏ ửng, biểu hiện thẹn thùng, làm cho hắn không nhịn được lại ôm nàng, lại một nụ hôn dài không ngớt.

Trong lòng thầm than, Mộ Vân Long à Mộ Vân Long, sao lại có thể vì một tiểu nha đầu mà biến thành một tên sắc ma.

Khống chế được dục vọng trong lòng, đặt nàng nằm lại giường. Dù sao nàng cũng đang bị trọng thương, cần tĩnh dưỡng tốt.

Gì chứ, chỉ như vậy thôi sao, đã xong rồi sao. Đàm Tiểu Hâm đôi môi khô khốc, có chút tê, có chút đau, cũng có chút không vui vẻ, nhìn thấy trong phòng quả thật không có những người khác, không để ý trên người mình đầy băng gạc, bổ nhào về phía Mộ Vân Long, ôm lấy cổ Mộ Vân Long, nhưng vì kỹ thuật không tốt, hôn vào cằm, suýt nữa xô Mộ Vân Long xuống giường.

Kinh ngạc trong nháy mắt, nàng lại khởi xướng tiến công, đem đầu lưỡi đông cứng của mình nhét vào trong miệng của hắn, khuấy loạn trên dưới trái phải, hoàn toàn không tìm thấy cảm giác thần hồn điên đảo vừa rồi. (chị đập bẹp hết cái lãng mạn rồi còn tìm đc cái gì…)

Kéo cánh tay nàng xuống, nhìn vẻ mặt thất bại của nàng, Mộ Vân Long bật cười. Đây có tính là hắn bị cường hôn không.

“Cười cái gì, cho phép ngươi làm mặt ta đầy nước miếng, lại không cho ta quấy một chút trong miệng ngươi sao.”

Đàm Tiểu Hâm trơ ra không thấy xẩu hổ, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, trong long có chút buồn bực, vì sao không có cảm giác giống Mộ Vân Long hôn nàng trước đó.

Có điều, buồn bực nhỏ đó nhanh chóng qua đi. Bởi vì, hạ nhân mang lên rất nhiều đồ ăn ngon cho nàng tẩm bổ. Ha, thật là vui, đã lâu không được ăn đồ ngon.

Nhìn một bàn đồ ăn ngon, Đàm Tiểu Hâm khó khăn nuốt nước miếng, không biết bắt đầu từ đâu.

Vịt nướng! Mắt sáng ngời, món yêu thích của nàng. Vì thế xé miếng vịt nướng, ăn ngấu nghiến, ăn như sói như hổ, nhìn Mộ Vân Long trợn mắt há hốc mồm.

Trong lòng lại cảm thấy đau lòng, không biết những ngày mất tích vừa qua là những ngày gì với nàng.

Nghĩ đến đây, hắn nghiến răng làm cho gân xanh trên mặt nổi lên.

Chương 30

Mấy ngày sau, được Mộ Vân Long cẩn thận chăm sóc, Đàm Tiểu Hâm đã khôi phục sức sống ngày xưa, chỉ có vết sẹo mờ trên vai làm cho nàng canh cánh trong lòng.

Năm người ngồi cùng nhau dùng cơm trưa.

“Vân Phi, đệ xác định đó là nhà của Lâm Kiếm Lan.” – Mộ Vân Long vẻ mặt nghiêm túc nhìn đệ đệ.

“Điều tra tuyệt đối không sai, đó là căn nhà tổ tiên của Lâm Kiếm Lan, hắn bình thường rất ít khi đến, bên trong chỉ có một vài nữ quyến.”

Căn nhà rất yên tĩnh, cơ bản không có ai hoạt động ở đây, tìm kiếm vài ngày, cũng không tìm được mụ béo mà Đàm Tiểu Hâm nhắc đến, thậm chí hiếm khi thấy gia đinh. Cảnh tượng rất hoang vắng.

“Nhưng ít ra có thể khẳng định việc này có liên quan đến Lâm Kiếm Lan. Có lẽ là hướng về Phong Vân Bảo.” Mộ Vân Long chỉ không đoán được Lâm Kiếm Lan sao lại có thể phát hiện nữ nhân của hắn nhanh như vậy. Xem ra bản thân đã quá khinh địch.

“Hôm nay ta sẽ đến Xuân Lệ Đường cùng Trần đại nhân bàn việc, buổi tối không về dùng cơm.”

Mộ Vân Long trìu mến nhìn Đàm Tiểu Hâm đang chuyên tâm xử lý toàn bộ con gà, cũng không thèm ngẩng đầu lên.

“Nàng buổi tối nhớ ăn nhiều cơm, chăm sóc thân thể thật tốt.”

“Ha!” – Mộ Vân Phi nghe vậy phát ra một tiếng cười kỳ quái. Tiếp đó đùa cợt vị đại tẩu tương lai không thèm để ý đến chuyện bên ngoài, chỉ chuyên tâm ăn gà.

“Nếu nàng chăm sóc tốt quá, sẽ ăn sạch Phong Vân Bảo của chúng ta chỉ còn cái khung mất.”

Toàn bộ gà nướng đều đã bị nàng ăn sạch chỉ còn khung xương.

Nghe được lời châm chọc của Vân Phi, Đàm Tiểu Hâm thỏa mãn liếm ngón tay đầy dầu mỡ của mình.

Khó chịu liếc nhìn Mộ Vân Phi một cái.

“Làm gì mà nhắm vào ta, ăn một con gà của ngươi, Phong Vân Bảo liền sập chắc, các ngươi không phải được xưng là Tài phú đệ nhất bảo sao.” – đúng là càng có tiền càng keo kiệt, không phải chỉ ăn của hắn con gà thôi sao, làm gì mà kêu ca vậy.

Mộ Vân Long buồn cười vỗ về cái đầu nhỏ đang lắc lắc của nàng, Đàm Tiểu Hâm càng thêm khó chịu, mắng:
“Làm gì, một bữa cơm cũng không để ta ăn xong sao, lúc thì đệ đệ quở trách ta, lúc thì ca ca lại sờ loạn ta, trên đầu ta lại không có đồ ăn, muốn ăn đậu hủ sao? Trên bàn không phải bầy một đĩa lớn sao!”

Vừa mới nói xong, những người khác trên bàn cười sặc sụa, Mộ Vân Long cười gượng hai tiếng, xấu hổ thu tay về, đúng là nha đầu ngốc không hiểu phong tình.

Mộ Vân Phi nói một câu đánh vỡ cục diện bế tắc trên bàn ăn.

“Buổi chiều có thể cần đại tẩu cùng nhị tỷ đi làm chút việc.”

Bị gọi là đại tẩu, Đàm Tiểu Hâm thật sự thấy không quen.

“Làm gì mà bảo ta đi cùng nàng ấy.” – Mộ Vân thường vẻ mặt rất không tình nguyện, dù sao vẫn không thích nàngta.

“Làm sao, ngươi nghĩ rằng ta nguyện ý chắc.” Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt lại khó chịu.

” Ngươi muốn làm việc gì.”

Không rõ đệ đệ vì sao sắp xếp hai người nàng cùng một chỗ, chẳng lẽ ngại trong nhà còn chưa đủ náo nhiệt sao. Hai người này đại khái là trời sinh một đôi đối địch, một việc nhỏ xíu như hạt đậu xanh, cũng có thể ầm ỹ một ngày. Tai khó có lúc nào được thanh tịnh.
“Ta phát hiện một kẻ cực kỳ khả nghi, chỉ là không thể xác định việc này có liên quan tới nàng hay không.” Ngẫu nhiên trên đường thấy một nữ nhân từ kiệu đi xuống, vào Lâm phủ, cực kỳ giống một người.

“Vậy muốn chúng ta làm gì?”

“Giả làm ăn mày.”

“Cái gì! Giả làm ăn mày?” – mọi người đều trừng mắt nhìn Mộ Vân Phi không biết định làm cái quỷ gì.

“Xin thương xót, cho chút tiền đi mà! Ha ha!” – Đàm Tiểu Hâm giả làm ăn mày nhập vai rất nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn dùng nhọ nồi trát lên đen thui, cầm một cái bát vỡ ngồi đối diện Lâm phủ, hướng về người qua đường mà xin.

Mà Mộ Vân Thường một bên vẻ mặt buồn bực. Mộ Vân Phi chết tiệt, cớ gì bắt nàng đi làm ăn mày, nha đầu Đàm Tiểu Hâm chết tiệt này còn không biết lấy ở đâu ra hai bộ đồ ăn mày vừa thối vừa bẩn. Thật sự ghê tởm muốn chết.

Nhìn cái bộ dáng xin tiền của nàng, thật quá giống, vì thế châm chọc khiêu khích Đàm Tiểu Hâm.

“Ngươi đúng là được sinh ra làm ăn mày, rất giống nha!”

Nhìn trong cái bát vỡ có vài đồng tiền, Đàm Tiểu Hâm trong lòng rất vui vẻ, miệng lại đắc ý nói,

“Đương nhiên rồi!” – nhớ ra câu nói trước đó của Mộ Vân Thường, khó chịu:

“Sao lại nói ta là trời sinh ra làm ăn mày, là ngươi mới đúng.” – nha đầu chết tiệt kia chỉ biết nói xấu nàng, không biết rằng hai người bây giờ đang hợp tác sao.

Không làm được thì còn nhận cái gì, đúng là. Lườm Mộ Vân Thường một cái, không thèm để ý nàng nữa.

Đàm Tiểu Hâm nhìn thấy bát đầy, trong lòng thật thích thú. Đếm đếm, có không ít, thật không tồi, hôm nay lại có thêm thu nhập rồi.

Đột nhiên một bóng đen chắn trước mắt các nàng.

Hai người ngẩng đầu lên, một đám ăn mày đã vây quanh.

Chương 31

“Tiểu tử thối, các ngươi có hiểu quy củ hay không, đây là địa bàn của chúng ta, dám cả gan chạy tới đây kiếm ăn, chán sống rồi sao!” – một lão ăn mày râu còn dính bánh và nước tương lớn tiếng quát.

Đã sớm nghe nói, Cái Bang là thiên hạ đệ nhất Bang, hỏi thăm tin tức bằng đường này, tuyệt đối là đường tắt. Đàm Tiểu Hâm linh quang chợt lóe lên.

“Lão đại, thực xin lỗi, ta mới vào Bang, không hiểu quy củ.” Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt lấy lòng.

Mà Mộ Vân Thường tránh sang một bên thở gấp, thối quá, thối muốn chết. Không biết Đàm Tiểu Hâm muốn làm cái gì, khó hiểu nhìn nàng.

“Không biết?!” lão ăn mày tỏ vẻ không tin.

“Lão đại!” Đàm Tiểu Hâm kéo ống tay áo lão ăn mày, kéo vào trong ngõ nhỏ sau lưng nói.

“Làm gì, cái tên tiểu tử này.” – lão ăn mày gạt tay nàng ra, hai tên ăn mày phía sau thấy thế vây quanh, hung tợn trừng mắt nhìn nàng.

Đàm Tiểu Hâm hạ thấp thanh âm: “Lão đại, ta có thứ tốt muốn cống cho ngài!”

Vừa nghe có đồ tốt, vài tên ăn mày có vẻ không tin, nhưng vẻ mặt lại hưng phấn, tự nhiên có người nịnh bợ bọn họ. Bọn họ là ăn mày đó nha.

(trên đời đúng là cái gì cũng có thể xảy ra)

Theo nàng đi đến chỗ vắng vẻ. Mà Mộ Vân Thường ngồi ven đường nhận được tiền người ta ném vào bát, vô cùng nổi giận. Khiến cho người qua đường khó hiểu, tên ăn mày nhất định có bệnh, không cần tiền, muốn cái gì ở đây vậy.

Mộ Vân Thường oán hận nghĩ, ta muốn, ta muốn mạng của Mộ Vân Phi.

Hé rút ra mấy tấm ngân phiếu giữa trưa trước khi đi Mộ Vân Long đưa cho nàng, nhìn thấy ánh mắt lão ăn mày tỏa sáng, lại thấy hành động của Đàm Tiểu Hâm cực kỳ quái lạ:

“Tiểu tử, xem ra ngươi rất có tiền, làm gì đến kiếm bát cơm của chúng ta!”

“Cái này còn không phải vì tiếp cận lão đại ngài sao.”

Nói xong đem ngân phiếu nhét vào tay lão ăn mày, lão ăn mày hợp tình hợp lý, đem ngân phiếu giấu vào trong bụng, mà hai tên ăn mày bên cạnh háo hức nhìn hắn.

“Tiếp cận ta?” – lão ăn mày càng thêm kỳ quái, “Chẳng lẽ ngươi sẽ làm gì ta sao?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Đàm Tiểu Hâm cười ha hả, tiếng cười làm ba cái ăn mày nhìn nhau, da đầu run lên.

“Lão đại, ngươi và ta không thù không oán, ngươi lại không có tiền cũng không phải tuyệt sắc giai nhân, ta sẽ làm gì với ngươi.”

Thật đáng cười, thần thái của bọn họ làm cho Đàm Tiểu Hâm rất muốn cười to. Phải nghiêm túc phải nghiêm túc, miễn cho Mộ Vân Long lại nói nàng cả ngày không có chút đứng đắn.Lão ăn mày ngẫm lại, cũng phải, lại hỏi:

“Vậy ngân phiếu kia không phải tặng không cho ta rồi.” – thiên hạ tuyệt đối không có bữa cơm nào miễn phí.

“Thông minh, ta đúng là có một việc muốn thỉnh giáo lão đại.”

Lớn đến tuổi này rồi, cho tới bây giờ còn chưa có ai khen hắn thông minh, lão ăn mày trong lòng kích động kêu lên, hơn nữa tiểu tử này mở miệng một câu lão đại, có lễ phép, còn muốn thỉnh giáo hắn, ngày thường có ai để mắt đến hắn một tên ăn mày đâu.

“Nói đi, chỉ cần trong năng lực của ta, nhất định làm ngươi vừa lòng.” – tri âm khó gặp nha.

“Lão đại chắc cũng biết chuyện về Võ lâm minh chủ mới nhậm chức chứ.” Đàm Tiểu Hâm không quanh co lòng vòng, nói trắng ra.

“Ngươi muốn nói Lâm Kiếm Lan.” – tiểu tử này xem ra không phải kẻ đầu đường xó chợ, ngay cả người muốn hỏi thăm cũng là nhân vật đứng đầu võ lâm.

Thấy lão ăn mày sau một lúc lâu không hé răng, nghĩ rằng bọn họ có điều lo lắng.

“Lão đại, ngươi không cần lo lắng, kỳ thật ta là người được giang hồ gọi Vô Ảnh Thủ thám tử tin tức trên đời.” – thấy nhóm ăn mày vẻ mặt mờ mịt, ngừng lại hỏi:

“Vô Ảnh Thủ, biết không.”

Lão ăn mày ngơ ngác lắc lắc đầu.
“Aiz, các ngươi kiến thức quá nông cạn, đáng nuối.”

Lão ăn mày sợ Đàm Tiểu Hâm khinh thường mình, gấp gáp nói:

“Có ấn tượng, có chút ấn tượng, các ngươi nói xem có đúng không hả?” – dứt lời lập tức quay đầu nháy mắt với hai kẻ kia.

Hai người hiểu ý, liên tục gật đầu:

” Đúng, đúng, chúng ta đều biết, đúng là có nhân vật này.”

Đàm Tiểu Hâm cười thầm, có ấn tượng cái rắm, ta tiện mồm nói bừa, các ngươi cũng có ấn tượng, trên giang hồ cơ bản vốn không có cái tên này.

Tiếp theo lại nghiêm mặt nói:

“Ta phụng mệnh đến điều tra Lâm Kiếm Lan có làm việc gì xằng bậy không, để có thể giải thích với người trong giang hồ.” – lời nói trung lập, làm cho người ta cảm thấy nàng có ý đồ chân chính.

“Thì ra là thế ” – chỉ cần không bắt hắn làm chuyện nguy hiểm, tìm hiểu tin tức gì, cũng dễ làm.

“Ngươi muốn tra cái gì?” – lão ăn mày rất tin tưởng sẽ hoàn thành nhiệm vụ của tri kỷ.

Đàm Tiểu Hâm quay đầu nhìn ngõ hẻm, hình như Mộ Vân Thường kiếm ăn tốt lắm, xin tiền đến mức vui vẻ mặt mày ra kìa. Nha đầu kia đại khái cũng thành ăn mày thật rồi đó thôi.

Giảng gải với lão ăn mày xong, lão ăn mày vỗ ngực:

“Tiểu huynh đệ, lão hủ thấy ngươi rất tốt, vô luận như thế nào, việc này nhất định giúp ngươi làm tốt, ba ngày sau, chúng ta gặp nhau ở đây đi.” – dứt lời, ba người theo một đầu khác trong ngõ nhỏ rời đi.

“Đại gia, cho một ít đi mà.” – Mộ Vân Thường giơ cái bát vỡ ra. Đàm Tiểu Hâm âm thầm buồn cười, quyết tâm trêu đùa nàng một phen.

Hắng giọng nói:

“Con nhóc, ngủ với đại gia một đêm đi, đại gia cho ngươi một cái đại hồng bao.”

Cả gan đùa giỡn bổn tiểu thư, Mộ Vân Thường lập tức đứng dậy, tức giận muốn đánh cho người vừa nói một trận, vung một cái tát về người đó.

Ai ngờ, tay của nàng lại bị bắt lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau