NGỐC NGHẾCH NỮ NHÂN HÀNH PHIẾN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký - Chương 21 - Chương 25

Chương 22

Lời Mộ mỗ nói hôm nay, từng câu từng câu đều là thật, nếu như đại nhân không tin, sự việc xong có thể kiểm chứng, có điều……”

Mộ Vân Long vẻ mặt nghiêm nghị, quay đầu nhìn Quân cơ Phủ Học Sĩ Trần đại nhân.

Trần đại nhân nghe vậy cảm không ổn, thấy hắn đột nhiên dừng lại, lo lắng truy hỏi:” Có điều như thế nào.”

” Chỉ sợ sắp sửa thay đổi triều đại!” – Mộ Vân Long đột nhiên tăng thêm giọng điệu, nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng.

“Hỗn xược!” – lời đại nghịch bất đạo như thế dám nói ra trong phủ học sĩ này. Trần đại nhân bị xúc phạm.

“Đại nhân, không phải Mộ mỗ làm càn, mà xác thực việc này đã có người bày mưu tính kế, âm thầm tiến hành một thời gian. Nhớ ngày Phong Vân Bảo bị phá hủy, đó là khai màn của bọn chúng.”

Lâm Kiếm Lan kia chẳng qua chỉ là một kẻ ngu dốt, là một quân cờ của Lục Vương gia mà thôi, vị trí võ lâm minh chủ hắn một chút cũng không lưu luyến.

“Ngươi muốn ám chỉ Lục Vương gia sao?”

Lục Vương gia vài ngày gần đây, ông cũng biết đại khái, Long vị ban đầu, Lục Vương gia cũng bởi vì nóng vội mà mất đi ngôi vị hoàng đế, mà nay có hành động này, cũng là tất nhiên. Mà trước mắt vị thương nhân võ nhân trẻ tuổi này, ánh mắt ngay thẳng cương trực, quả thật chính là nhân tài trụ cột cần thiết của quốc gia.

Trần đại nhân đứng dậy, tinh tế đánh giá Mộ Vân Long, chỉ thấy hắn lưng hùm vai gấu, một thân áo trắng, tôn lên tiên khí phiêu phiêu, tuấn dật xuất chúng, hoàn toàn phù hợp để chọn làm rể của ông, nhìn nhìn, Trần đại nhân lại vuốt râu gật đầu, nở nụ cười.

Tự dưng bị nam tử xa lạ như thế cẩn thận đánh giá, cả người không được tự nhiên Mộ Vân Long thậm chí thấy xấu hổ, tránh không được lui người đẩy ghế về phía sau, phát ra tiếng vang.

Trần đại nhân đang mải suy nghĩ lúc này mới phát hiện chính mình đã đi quá xa chính đề, ho khan hai tiếng, che giấu thất lễ.

“A, này Mộ thiếu hiệp, ta vừa rồi đã suy nghĩ từ đầu tới đuôi theo như lời ngươi nói, sự tình khẩn cấp, ta phải trở về cùng đại nhân khác thương lượng một chút, theo như lời ngươi muốn triều đình cho Mộ gia ngươi công văn từ loạn thành chính, ta sẽ cố gắng xem xét, mau chóng cho ngươi câu trả lời thuyết phục. Việc hôm nay, không thể truyền ra ngoài. Cứ như vậy đi.”

Nói xong, vội vàng theo cửa bên ra ngoài.

Mộ Vân Long cũng sải bước đi ra đại đường.

“Mộ thiếu hiệp, chờ, chờ một chút.”

Trần đại nhân thở hổn hển quay lại.
“Mộ thiếu hiệp, quốc gia thực sự cần người hiệp nghĩa giống ngươi, có dũng có mưu, nhân tài quả thật hiếm có, ngươi hẳn nên vì quốc gia mà bỏ ra chút sức lực, ngươi suy nghĩ một chút, sau đó cho ta câu trả lời, ah, còn nữa, phủ học sĩ này cũng không phải nơi an toàn để nói chuyện, đến nhiều, tất gây chú ý, lần sau gặp lại, hãy hẹn gặp chỗ khác.”

“Vâng, đại nhân, nhưng về việc công văn kia, mau chóng cho tiểu dân một câu trả lời thuyết phục.”

Mộ Vân Long hiểu được muốn Phong Vân Bảo hồi phục lại, trước hết phải loại bỏ tội danh người khác vu oan. Về phần triều đình, hắn không muốn tham gia quá sâu.

“Đúng vậy, đúng vậy……” – dứt lời, Trần đại nhân vội vàng từ phía sau đi ra ngoài.

Ngẩng đầu nhìn sắc trời, đã là buổi trưa. Không biết người kia hiện tại đang làm cái gì, Mộ Vân Long cúiđầu, thở dài, hướng về đại môn.

“Mộ thiếu hiệp, chờ một chút, chờ một chút……”

Trần đại nhân kia lại thở không ra hơi chạy tới đại môn, Mộ Vân Long không biết ông còn có cái gì nói muốn, dừng bước .

“Hắc, hắc, cước bộ thiếu hiệp thật là nhanh, lão phu mau, mau..”

Hâm Nhi nếu nghe thấy ông nói như vậy, sẽ ở một bên nói tiếp một câu “Ngươi mau tắt thở .”

Đột nhiên Mộ Vân Phi nở nụ cười, thấy hắn tự dưng bật cười, Trần đại nhân hiểu sai ý,
“Hắc, người già, đều là như vậy, làm cho thiếu hiệp chê cười.”

Mộ Vân Long nghe vậy biết đại nhân hiểu lầm, vội vàng giải thích, Trần đại nhân khoát tay, rốt cục nói:

“Không việc gì, không việc gì, ta lần này chủ yếu là tới hỏi Mộ thiếu hiệp đã có hôn phối hay chưa?” – chút nữa thì quên mất vấn đề quan trọng này. Trần đại nhân ngẩng đầu vẻ mặt chờ mong nhìn Mộ Vân Long.

“Ách?” – hoàn toàn không đoán trước Trần đại nhân hỏi như vậy, Mộ Vân Long mặt hơi hơi đỏ lên,

“Tiểu dân đến nay vẫn chưa cưới vợ.”

Trần đại nhân vẻ mặt vui mừng,

“Không biết thiếu hiệp có ý trung nhân hay không?”

Mộ Vân Long càng kinh ngạc nhìn Trần đại nhân, không biết hắn có dụng ý gì.

“Ý trung nhân?” – lập lại lời Trần đại nhân, trong đầu hiện ra khuôn mặt Đàm Tiểu Hâm nghịch ngợm nhìn hắn cười, hắn ngẩn người cười cười, tiện đà lại xuất hiện vẻ mặt Đàm Tiểu Hâm hờ hững, trong ánh mắt hắn xuất hiện lửa giận dữ.

Nhìn đi nơi khác, cứng ngắc nói,

” Không có ý trung nhân.”

Lời nói vừa ra, Trần đại nhân như trúng một chiêu, cao hứng nói

“Vậy thật tốt quá!”

Dứt lời, bỏ lại Mộ Vân Long ngơ ngẩn không hiểu gì, điên đầu điên não rời đi.

“Ah!” – chỉ nghe đằng sau truyền đến một tiếng kêu ai oán của Trần đại nhân, Mộ Vân Long nhìn sang, Trần đại nhân kia không biết đi như thế nào lại đụng vào tường. Mộ Vân Long âm thầm buồn cười, cái cửa kia rõ ràng cách ông một bước.

Lắc đầu, không nhớ đến người tuyệt tình kia nữa, tiến hành kế hoạch tiếp theo.

Chương 23

“Ca ca, triều đình thật sự ra công văn , chúng ta có thể quang minh chính đại quay về Phong Vân Bảo.” – Mộ Vân Thường vui sướng ôm lão ô quy quay vòng trong khách phòng.”

Nhìn thứ kỳ quái trong tay Mộ Vân Thường, liền tức giận:

” Mộ Vân Thường, muội lập tức ném ngay thứ trên tay đi cho ta.”

Nghe vậy, Mộ Vân Thường ngừng quay, vui sướng trên mặt trong nháy mắt biến thành khó hiểu, cẩn thận hỏi:

“Vì sao vậy?”

Mang theo con rùa này cũng không phải chuyện một ngày hai ngày, sao hôm nay lại đột nhiên muốn nàng ném đi, ngày thường còn dám tranh luận cùng đại ca, nhưng từ sau khi rời cái động yêu quái kia, mặt đại ca lại càng xám xịt, hại nàng cũng không dám kiêu ngạo giống ngày xưa.

“Không vì sao, ném đi, lập tức ném ngay, quy củ của Phong Vân Bảo có phải mất rồi hay không.”- liếc nhìn lão ô quy kia, nó cũng khinh bỉ nhìn hắn một cái, lập tức rụt đầu vào trong mai.

Ai da, lại dám tỏ thái độ giống Đàm Tiểu Hâm kia, ta đập nát ngươi.

Không đợi Mộ Vân Thường đáp lời, tay đã nhanh chóng chộp lấy lão ô quy trên tay, dùng sức ném ra ngoài cửa sổ.

” Huynh, huynh, huynh, ức hiếp người……” – không dự đoán được đại ca sẽ hành động như thế, chỉ có thể trơ mắt nhìn lão ô quy yêu quý bay đi ra ngoài, Mộ Vân Thường mặt giận đỏ lên, ấm ức, khóc chạy ra nhà trọ.

Cầm khoai nướng Mộ Vân Thường thích ăn, Đô Vũ Duyệt háo hức đi đến cửa phòng, đột nhiên cánh cửa mở mạnh ra làm hắn ngã phịch xuống đất, nhìn tiểu giai nhân khóc rất thương tâm chạy ra ngoài, hắn bất chấp đến cảm giác đau đớn của cái mông, lập tức đứng lên, liếc mắt nhìn Mộ Vân Long khuôn mặt xám xịt đứng ở cửa sổ, cũng chạy đi, đuổi theo Mộ Vân Thường.

“Ôi, là ai thiếu đạo đức như vậy nha!” – hôm nay lại chiêu ai chọc ai, vô duyên vô cớ một cục đá bay tới đập vào đầu rất đau.

“Đau, đau, đau.” – nước mắt chảy ra, Đàm Tiểu Hâm cẩn thận xoa chỗ bị đau, hình như sưng lên một cục, tức giận cúi đầu tìm hung khí. Thật là xui xẻo, vai đau, lưng đau, tay đau, chân đau, cả người chỉ có đầu không đau, ông trời chết tiệt nhất định muốn làm cho nàng đoạt cúp đây mà, cho nên vất vả lắm hôm nay mới thả một ngọn gió, cũng làm cho nàng bị đau đầu.

“Ý, sao lại là mày nha?” – chỉ thấy lão ô quy bị lật ngược thân, đang vung móng vuốt liều mạng muốn lật mình lại.

Nhất định là vô lại của Mộ gia, muốn thì coi như bảo bối, không cần thì coi như cỏ rác, tùy tay ném loạn.“Mộ Vân Long, ngươi đi chết đi.”- quay về hướng lão ô quy vừa mới bay tới mắng to một câu. (chị này cứ như là tác giả ấy nhỉ, cũng biết là a ấy ném tới =)))

“Đi mau, ngươi kêu bậy bạ cái gì!” – hai kẻ bộ dạng giống như côn đồ đẩy Đàm Tiểu Hâm ra ngoài thành.

“Hắt xì!” – Mộ Vân Long vô duyên vô cớ hắt xì một cái. Rốt cuộc là ai đang mắng hắn.

Nhìn đến phía xa, một đám người vây quanh cái bảng xem công văn quan phủ mới gửi đến, chắc là công văn rửa sạch tội danh cho Mộ gia. Nàng nhất định sẽ biết chuyện này, không biết nàng có thể trở lại Phong Vân Bảo tìm hắn hay không, hoàn toàn không có một chút tự tin.

Tu sửa mấy ngày, Phong Vân Bảo khôi phục lại khí thế ngày xưa.

Mà Mộ Vân Long nơi đó còn không có tin tức gì, không biết sự tình tiến triển như thế nào (chỗ này ta đảm bảo nói Phi ka, nhưng tg có vẻ kết Long ka, chỗ nào cũng là Long ka…), tình cảm của Vân Thường và thư sinh Đô Vũ Duyệt hình như tiến triển thần tốc, mỗi ngày cùng nhau khanh khanh ta ta, thật sự là làm người ta hâm mộ, lạ nhất là, Mộ Vân Thường đột nhiên đổi tính, cả người trở nên duyên dáng, không còn xuất hiện giống sư tử Hà Đông, bao gồm việc đối xử với hạn nhân cũng nho nhã lễ độ, hoàn toàn tỏ ra phong phạm tiểu thư khuê các, xem ra việc tốt của muội muội cùng đến gần.

Mà người trong lòng kia gần như không có ý muốn xuất hiện, gần đây biến mất không có dấu vết.

Ngày đó, mọi người ngồi quanh bàn ăn điểm tâm, Đô Vũ Duyệt nói: ” Thường Thường.”
” Thường Thường?” – cách gọi nghe thật buồn nôn, Mộ Vân Long thiếu chút nữa phun đồ ăn trong miệng ra, nhìn vẻ mặt thẹn thùng của nhị muội, Mộ Vân Thường đỏ mặt nhìn Đô Vũ Duyệt, dùng thanh âm mềm như nước nói:

“Không phải nói qua với ngươi, trước mặt người khác, ngươi không nên gọi ta như vậy.” – dứt lời, thẹn thùng cúi đầu.(sao ta cũng muốn cúi đầu quá, k phải thẹn thùng, mà là mún ói)

“Được, Thường, không, Vân Thường, ta……” – Đô Vũ Duyệt nhìn Mộ Vân Thường ngọt ngào, hầu như đã quên muốn nói gì, há miệng sững sờ.

” Ngươi muốn nói gì, nói đi.” – thấy Đô Vũ Duyệt nhìn mình chằm chằm ngẩn người, Mộ Vân Thường chân thành nói với hắn.

Hai người ngươi ngươi ta ta như thế, hoàn toàn tiến vào cảnh giới không người, coi người chung quanh trở nên trong suốt .

“e hèm.” – Mộ Vân Long thật sự thấy ngứa da đầu, đành phải làm gián đoạn hai người thân mật.

“Ah, đại ca, không, Mộ công tử,” – Đô Vũ Duyệt nói năng có chút lộn xộn. – “Ta muốn nói buổi sáng hôm nay ta mua rất nhiều bánh rán đường, Vân Thường thích ăn nhất, ta định kêu nàng ăn nhiều một chút.” – thì ra là muốn nói tới cái đó, Mộ Vân Long vẻ mặt như bị đánh bại.

Trái cây bọc đường, được xếp thành từng chồng cao trên đĩa, đó cũng là món Đàm Tiểu Hâm thích ăn nhất, ngày đó, hai người cải trang đi ra nghe ngóng tin tức, đi ngang qua hàng ăn vặt, nàng quấn lấy hắn muốn mua thứ này ăn, giống một tiểu hài tử, thật đáng yêu.

Một mình không nói gì trở lại Tàng Nguyệt Các.

Đàm Tiểu Hâm, Đàm Tiểu Hâm, Đàm Tiểu Hâm, nghĩ đến trong lòng thật đau .

Đàm Tiểu Hâm nàng là cô gái nhỏ biết giày vò, làm hại ta thật khổ. Đến lúc này, mới hiểu được cái gì là khổ tương tư.

Tương tư, Mộ Vân Long lộ ra một tia cười khổ, chỉ sợ là đơn tư.( ý anh ấy là nhớ từ 1 phía, giống đơn phương ý, ta k định dùng đơn phương, muốn để nó vần với từ tương tư nghe hay hơn ^.^)

Mặc kệ, mặc kệ nàng muốn hay không, ta chắc chắn muốn nàng, mặc kệ nàng đến hay không, ta đến định đến.

Quyết định đi Tiểu Kim Môn tìm Đàm Tiểu Hâm, mặc kệ nàng có nguyện ý hay không, cũng muốn ôm nàng thật chặt, còn muốn trừng phạt nàng thật nặng, ai kêu nàng hại hắn nhiều ngày tâm hồn bất an.

Chương 24

Mộ Vân Long quất roi thúc ngựa, hận không thể lập tức đứng ở trước mặt Đàm Tiểu Hâm, gắt gao ôm nàng, một giải pháp cho sự giày vò ngày ngày thiêu đốt hắn.

Vừa xong cửa động, lập tức cảm thấy tình hình có chút không thích hợp. Bên ngoài cửa động rất hỗn độn, mà hòn đá ở cửa động bên trong vỡ vụn, phút chốc, hắn chạy như điên vào trong động.

Hâm Nhi! Hắn giờ phút này trong lòng chỉ có nàng!

Trong động một mảnh hỗn độn, chỗ nào cũng là dấu vết đã qua đánh nhau.

Xung quanh không có một tiếng động của nàng, tĩnh lặng đến dọa người, tâm tình vốn nóng bỏng của Mộ Vân Long đang dần dần rét run, cả người không khỏi khẽ run, mà ở trong nội động không chỉ có hòn đá bị đập vỡ, còn có một cái giầy, hắn điên cuồng chạy tới, nắm chặt nó trong tay.

Nhìn giầy, nhớ tới ngày trước còn nắm bàn chân nhỏ của nàng trong tay, mà nay……

Vì sao trên giày lại có máu? Mộ Vân Long thiếu chút nữa thì ngã xuống.

Nàng làm sao vậy, bị người ta bắt đi sao! Hay là bị người giết! Không! Không! Không có khả năng, không thể! Không thể! Ta không muốn nàng phải chết! Trái tim hắn tan nát, không! Không có khả năng! Vết máu trong động cũng không lớn.

Là ai có thể đến đây đột kích nàng, ộng này hình như cũng không có quá nhiều người biết đến, biết đến chỉ có……

Mộ Vân Long ở trong lòng tính toán, ánh mắt xa xăm, tạm thời gạt những nghi ngờ này sang một bên.Ôm chiếc giày của Đàm Tiểu Hâm vào trong lòng, thống khổ nhắm mắt, rồi lại trợn mắt, vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ, mặc kệ là kẻ nào, chỉ cần ngươi dám làm Hâm Nhi của ta bị thương một chút, nhất định phải trả lại ngươi gấp trăm lần.

Chạy như bay ở trên ngựa Mộ Vân Long không che giấu được nỗi thống khổ trong lòng, trên mặt tất cả đều là tự trách và hối hận.

Không biết Hâm Nhi hiện tại ở nơi nào, không biết nàng có bị thương hay không, nhớ đến vết máu trên giày, toàn thân không khống chế được mà run run.

Nhớ ngày ấy hắn quyết tuyệt không quay đầu rời đi, hắn hận không thể giết chết mình, vậy nên hôm nay mới đau đớn như thế, nếu ngày ấy hắn mạnh mẽ mang nàng đi, có lẽ sẽ không có cảnh tượng này. Chỉ là tất cả đã quá muộn, Hâm Nhi đã mất tích.

Hâm Nhi, xin lỗi nàng!
Hâm Nhi, nàng ở đâu!

Hâm Nhi, ta van nàng, nàng nhất định phải chờ ta, nhất định! Bất tri bất giác, hai hàng nước mắt theo gió mà bay đi……

Mỗi ngày, Mộ Vân Long đều canh giữ trong đại đường, đợi người hồi báo, mà nàng lại giống như bốc hơi, không có một chút tin tức.

Liên tiếp mấy ngày sau, Mộ Vân Long tính tình càng ngày càng tệ, động một cái là nổi trận lôi đình, ai cũng không dám tiếp cận hắn. Hắn mất đi sự trấn định ngày xưa, trở nên cáu kỉnh và không hợp tình người.

Để cho bản thân cả ngày say rượu, mặc kệ mọi việc trong nhà, ngay cả mấy lần Trần đại nhân phái người tới cửa mời hắn qua phủ bàn việc cũng không đi. Say rồi lại đạp phá đồ đạc trong Tàng Nguyệt Các, mệt mỏi thì ngủ, tỉnh lại uống rượu, say lại đạp phá đồ, cứ như vậy, tra tấn bản thân không ra hình người.

“Ca ca,” – Mộ Vân Thường không dự đoán được ca ca luôn trấn định tự nhiên thành người đa tình như vậy, nhìn vẻ mặt hắn tiều tụy, đau lòng không lời nào có thể diễn tả được.

” Duyệt ca ca, ngươi nhanh đi Hải Hối Đường tìm đệ đệ của ta trời về đi.” – người trong nhà quá ít, chỉ có kêu Duyệt ca ca yêu quý của nàng hoàn thành nhiệm vụ này. Không biết, có thể gặp nguy hiểm hay không. Mà nàng hiện tại phải độc lập làm việc, không thể làm cho Phong Vân Bảo lại hỗn loạn.

Đàm Tiểu Hâm à Đàm Tiểu Hâm, ngươi ở nơi nào, ngươi mau xuất hiện đi, ta không bao giờ đấu võ mồm với ngươi nữa, ngươi xem ngươi tra tấn ca ca thật là thảm.

Nhìn những ngọn núi ẩn sau những đám mây, Mộ Vân Thường lần này thật sự hy vọng Đàm Tiểu Hâm bình an trở lại Phong Vân Bảo, trở lại bên cạnh ca ca.

Chương 25

“Ôi, đừng đánh, đừng đánh……” – Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt cười làm lành, nâng nhẹ roi trên người lên, cẩn thận đứng lên.

“Ta làm tốt là đượcc rồi, ngài đừng đánh, đánh ta ngã không có gì, nhưng sẽ làm ngài rất mệt. Ngài mau ngồi đi, bây giờ ta sẽ làm việc thật tốt, làm một lần là tốt, quyết không phải làm lại.” (nghe giống tình trạng Tiểu Yến Tử nhà mình ngày xưa quá nhỉ?)

Cầm sợi gai trong hộp bắt đầu dùng tay bện thành dây thừng, trong sợi gai có kẹp rất nhiều lá thông, đâm vào tay Đàm Tiểu Hâm không ngừng, nàng cắn răng cũng không dám kêu đau đớn.

Trộm nhìn sang bà béo ngồi bên cạnh, trong lòng nàng thầm mắng, mụ béo chết tiệt, tên biến thái chết tiệt, kiếp trước ta với ngươi có thù oán sao, ức hiếp ta như vậy, nếu chân ta không bị bọn mi dùng xích sắt xích lại, xem ta đánh cho mi thò cái đuôi lợn của mi ra như thế nào.

“Ai……” – đau, lại bị đâm rồi, Đàm Tiểu Hâm thở hổn hển.

Không biết nàng lúc nào đắc tội với ai, bị bắt tới đây gần nửa tháng, cũng không biết tên oan gia đối đầu là ai, cả ngày tìm mấy chuyện biến thái đến tra tấn nàng, cúi xuống quá lâu, vết thương do roi trên lưng bắt đầu âm ỷ đau.

Trên tay đã mọc lên một đống mụn nước, có mấy cái bị vỡ ra, vốn là một đôi tay nhỏ bé mềm mại nay lại bị vết thương tàn phá, vô cùng thê thảm.

Nhìn đến mụn nước, nhớ tới đêm đó, Mộ Vân Long rất cẩn thận chọc hết đám mụn nước ở chân, chịu khổ rồi, mới biết được người ta tốt, đáng đời, ai kêu con vịt nhà ngươi mạnh miệng, gặp báo ứng rồi.

Nghĩ đến không biết có thể sống sót ra khỏi ổ quỷ này hay không, nhịn không được bắt đầu rơi lệ, lại nghĩ đến cả đời này không thể gặp lại Mộ Vân Long, nàng lại khóc thành tiếng.

“Ah!” – trên lưng lại bị đánh một roi, Đàm Tiểu Hâm đau đến nhảy dựng lên, nhìn thấy khuôn mặt cực kỳ xấu xí của mụ béo, nàng rốt cục nhịn không được mở miệng mắng:

” Mụ béo chết tiệt nhà ngươi, kiếp trước ta có nợ ngươi à, sao biến thái chết được, trách không được còn béo hơn heo. Đánh ta ngươi nghiện rồi có phải không, cẩn thận Phong Vân Bảo Mộ Vân Long tới cửa tìm, muốn mạng của ngươi, đem ngươi đánh cho toàn thân nở hoa.”

“Nha đầu chết tiệt kia, dám mắng ta, còn muốn tìm người đến đánh ta có phải không, ta đánh chết ngươi!” – mụ béo hận nhất kẻ nào nói nàng béo, huống chi lại là từ miệng tiện nha đầu nói ra. Tức giận cầm lấy cây roi quất tới tấp Đàm Tiểu Hâm.
Đàm Tiểu Hâm bị dây xích sắt nặng nề buộc chặt, căn bản không có sức phản kháng, cuối cùng bị đánh cho hôn mê.

Chờ sau khi nàng tỉnh lại, phát hiện bản thân bị trói ở trong một phòng tối.

“Nói mau, quan hệ của Mộ Vân Long với ngươi là gì?” – trong tay mụ béo cầm một thanh sắt được nung đỏ rực lơ lửng trước mặt nàng, Đàm Tiểu Hâm mặc dù bị đau đến mức buồn ngủ, nhưng cũng bị xích hỏa nướng cho lập tức thanh tỉnh.

“Quan hệ, quan hệ gì?” – không biết mụ béo này hận Mộ Vân Long hay là yêu Mộ Vân Long, muốn hiểu rõ ràng, không muốn vì một việc không gánh được mà làm cho sao chổi lấy đi mạng nhỏ của nàng.

” Ngươi đừng giả vờ.” – mụ béo giơ thanh sắt đến trước mặt Đàm Tiểu Hâm, Đàm Tiểu Hâm liều mạng nghiêng ra sau, mặc dù tay chân bị trói, không thể động đậy.

“Không có quan hệ gì.” – Đàm Tiểu Hâm lớn tiếng nói, chết thì chết, hẳn là địch không phải bạn, cược một phen.

“Phải không,” – mụ béo đột nhiên quay đầu lại, đi đến cửa sổ ngoài phòng tối nói chuyện với một người.Đàm Tiểu Hâm rướn cổ muốn xem bên ngoài là ai, đáng tiếc, cái đầu mỡ của mụ béo quá lớn, hoàn toàn che hết, không nhìn thấy, chỉ nghe được lời nói thầm rất nhỏ bên ngoài, nghe kỹ âm thanh này, hình như có chút quen thuộc, đã từng nghe thấy ở đâu, có điều, nhất thời lại không nghĩ ra.

“Nha đầu chết tiệt, còn dám nói dối, có phải muốn mặt mình nổi hoa hay không.” – mụ béo nổi giận đùng đùng đi đến trước mặt Đàm Tiểu Hâm.

“Không có, tuyệt đối không có.” – hù chết ta, nghĩ đến trên mặt có cái ấn. Mặt Đàm Tiểu Hâm sợ trắng bệch mặt.

“Ngươi thích Mộ Vân Long có phải không, nói thật mau!” – mụ béo thở ra hơi thở thật mạnh phun lên mặt Đàm Tiểu Hâm, thối chết được, trong đầu Đàm Tiểu Hâm đột nhiên nhớ ra một người —-” Lâm Kiếm Lan “, hai người này có phải huynh muội hay không.

“Nói mau,” – thấy Đàm Tiểu Hâm vẫn đang sững sờ, mụ béo dùng thanh sắt gõ đầu nàng.

“Không, ta làm sao phải thích hắn, ta mới không thích người không hiểu phong tình như hắn.” – Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt thành thực.

“Phải không, vậy hắn thích ngươi sao.” – mụ béo tiếp tục thẩm vấn.

“Vốn là — khả năng có thích một chút,” – đột nhiên bên ngoài phòng tối phát ra một tiếng vang. Mụ béo cùng Đàm Tiểu Hâm cùng nhìn ra, quay đầu lại, mụ béo phát hiện Đàm Tiểu Hâm còn đang nhìn.

“Nhìn cái gì vậy, mau nói.” – nha đầu chết tiệt này quá tinh quái, muốn xem nhà tù sao.

” Vốn là có thích một chút, nhưng hắn đột nhiên phát hiện ta không thích hắn, chỉ thích tiền của hắn, hắn liền không thích ta, hiện tại đại khái rất hận ta.”

Nói tới đây, Đàm Tiểu Hâm buồn bực cúi đầu, bất quá rất nhanh khôi phục lại tinh thần, quyết không muốn lộ ra, nàng còn muốn sống sót đi ra ngoài.

Chương 26

Mụ béo lại chạy đến ngoài cửa sổ, cùng người nọ trao đổi ý kiến.

“Được rồi, hôm nay đến đây thôi, ngươi có thể ngủ.”

Cuối cùng cũng hỏi xong rồi, nha đầu chết tiệt làm hại lão nương mỗi ngày đều mệt chết được. Mụ béo ưỡn cái eo béo, đột nhiên nhớ tới cái gì.

“Tiện nha đầu, bạch tuyến trên người ngươi là cái gì.”

Đang suy nghĩ, chẳng lẽ ngày mai còn muốn thẩm vấn nữa, đột nhiên nghe thấy mụ béo hỏi như vậy, tinh thần tỉnh táo lại.

“Bạch tuyến?”

“Đúng vậy, ngày đó bắt ngươi về đây, trong người ngươi không phải có mấy vòng bạch tuyến sao?”

Ah, là thần tiên ti, mắt Đàm Tiểu Hâm sáng lên, nói không chừng có thể chạy trốn.

Thần tiên ti kỳ thật là Kim Lũ Y, một bộ quần áo bảo bối đao thương bất nhập, là sư phụ vào cung trộm , Hoàng gia hộ thân y nha, có điều nàng ngại khó coi, liền đem hủy nó đi. Vô tình phát hiện rất hữu dụng, bởi vì co dãn rất tốt, có thể dùng nó bay đi rất xa, không phải mất sức bay tới bay lui như dùng khinh công. Hơn nữa, nó chịu lực cũng rất tốt, ngày đó lúc mang Mộ Vân Thường lên động, cũng không mất chút sức nào, nó lại còn rất mỏng, không nhìn gần, giống như ẩn hình, cho nên, nàng gọi nó là thần tiên ti, làm cho nàng bay tới bay lui giống thần tiên.

Có điều không biết ở đâu, mụ béo có lẽ biết.

“Tỷ tỷ, ngươi có đưa nó cho ta không?” – Đàm Tiểu Hâm nhìn mụ béo cười nịnh nọt.

“Không được.” – nha đầu kia muốn làm gì, mụ béo lập tức cảnh giác.

“Xin ngươi đó, cầu xin ngươi đó.” – Đàm Tiểu Hâm giả bộ rất đáng thương.

“Ngươi muốn dùng làm gì.”

“Tỷ tỷ, ngươi không biết sao, đây là bảo bối mẹ ta truyền cho ta đó.” – Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt thần bí.

“Ah, phải không,” – mụ béo ghé đầu lại, cảm thấy rất hứng thú.

Con cá đã mắc câu , Đàm Tiểu Hâm trong lòng rất kích động.“Đương nhiên, tỷ tỷ, ngươi lại đây, ta chỉ nói cho một mình ngươi.”

Mụ béo đột nhiên đứng thẳng lên, khinh thường nói,

“Gì chứ, muốn lấy lòng ta sao. Ta không để mình bị quay vòng vòng đâu.”

Ai cần quay vòng ngươi, lừa lấy lại bảo bối là tốt rồi, mụ béo, gọi ngươi lão yêu quái cũng quá già, còn gọi ngươi là tỷ tỷ nữa, ngươi cũng xứng.

“Tỷ tỷ, ngươi có biết vì sao mặt của ta nhẵn như vậy, nhỏ như vậy không?”

Đàm Tiểu Hâm là nhân vật như thế nào, sâu sắc và đơn giản, đương nhiên hiểu rõ lòng người, đặc biệt là nữ nhân. Nữ nhân đều thích chưng diện, không phải sao, mụ béo cũng không ngoại lệ.

Đàm Tiểu Hâm trong mắt hiện lên tia giảo hoạt,” đều hoàn toàn nhờ vào nó, nó gọi là mỹ nhân ti.”(tơ mỹ nhân)

” Vậy dùng như thế nào.” – mụ béo thật sự hứng thú.

“Cái này rất phiền toái, thủ pháp độc môn của nhà ta, muốn học phải ba năm mới có thể học được.”

“Lâu như vậy sao.” - mụ béo có chút thất vọng.“Nhưng ta biết, ta có thể làm giúp tỷ tỷ, chỉ cần ba ngày, mặt tỷ tỷ có thể mịn giống ta.” – Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt chân thành, nói đến mức làm mụ béo nuốt nước miếng.

“Phải không.” – mụ béo sờ khuôn mặt toàn thịt của mình, bán tín bán nghi.

“Đương nhiên, có điều vẫn có một chỗ không giống.” Đàm Tiểu Hâm bắt đầu làm ra vẻ bí ẩn.

” Chỗ nào?” – mụ béo lo lắng hỏi, Đàm Tiểu Hâm biết, tự do cách nàng không còn xa.

” Mặt tỷ tỷ khung xương rất nhỏ, dùng mỹ nhân ti làm làm nhỏ đi, mặt của ngươi sẽ nhỏ hơn mặt ta.”

Lừa người chết không đền mạng, nhìn mắt mụ béo sáng lên, Đàm Tiểu Hâm trong lòng sung sướng, nhỏ đi, đợi ta chạy trốn xong, chủ nhân của ngươi chặt rụng đầu ngươi, ngay cả đầu cũng không có, mặt liền nhỏ đến mức không có luôn. Ha.

Nhìn mặt Đàm Tiểu Hâm còn nhỏ hơn tay mình, mụ béo vẻ mặt hài lòng, khát khao bản thân sẽ biến thành khuôn mặt nhỏ nhắn của mỹ nhân, trong lòng sướng phát điên.

Đột nhiên phát hiện bản thân quên mất mọi việc, mụ béo nghiêm mặt nói.

“Được rồi, có chuyện gì, ngày mai nói sau. Ngươi ngủ đi.” – dứt lời, định đi ra khỏi phòng tối.

“Tỷ tỷ ” – vội vàng gọi mụ béo đang lắc cái mông cực đại lại.

” Sao vậy?” – giọng nói của mụ béo đã không còn cứng rắn như lúc trước.

“Tỷ tỷ, ta cả người đều đau, ngươi thả ta xuống dưới, để cho ta ngủ trên đất đi. Ta cam đoan nhất định sẽ không chạy.” – đứng thì ngủ như thế nào, nàng cũng không phải ngựa.

“Hừ, ngươi muốn chạy cũng không chạy được.” – mụ béo vừa nói, một bên tháo xích sắt ra, để cho nàng ngủ trên mặt đất.

Đau quá, tiếp xúc với sàn nhà lạnh như băng, vết thương trên vai chưa có xử lý qua, càng ngày càng đau, không biết vai của mình có bị gãy mất không, nghĩ đến thảm trạng trước mắt của mình, lệ trong mắt lặng lẽ rơi xuống.

Không biết chuyện báo thù của Mộ Vân Long tiến hành ra sao…… Nghĩ nghĩ, mí mắt Đàm Tiểu Hâm càng ngày càng nặng, rốt cục bị Chu Công gọi về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau