NGỐC NGHẾCH NỮ NHÂN HÀNH PHIẾN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

“Đau quá a!” – Đàm Tiểu Hâm ngồi bên giường quán trọ, vỗ về cái chân đã đi một ngày đường .

” Tiểu Hâm , ta xoa cho nàng được không.” – đem bàn chân nhỏ của nàng đặt trong tay mình, nhẹ nhàng xoa bóp. Mộ Vân Long đau lòng vì lòng bàn chân của nàng đã mọc mụn nước.

” Tiểu Hâm , ta chọc nó ra cho nàng được không.”

Chỉ trong vài ngày, Đàm Tiểu Hâm đã biến võ lâm minh chủ lạnh lùng thành Tiểu Bạch công tử ngoan ngoãn phục tùng, thật sự là cao thủ. Nhưng nàng lại có chút nhàm chán với việc hắn đối xử dịu dàng như thế, một đại nam nhân luôn nhàm chán như vậy, nàng đúng là chịu không nổi.

” Ngươi ít phiền phức thôi, được không, cẩn thận cẩn thận, cẩn thận cái gì a, phiền.”

Đàm Tiểu Hâm không kiên nhẫn đem chân trong lòng hắn rút lại.

” Sao vậy !” – vẫn là ngữ điệu ôn nhu kia, nghe được Đàm Tiểu Hâm nói liền lo lắng.

” không có việc gì.” – nếu nói nam nhân này cứ tiếp tục kiên trì như vậy, nàng thật muốn chạy trốn. Đúng rồi, chính là cực kỳ khúm núm. Ác.

Nhìn vẻ mặt buồn bực của Đàm Tiểu Hâm, Mộ Vân Long xoa đầu nàng,

” được rồi, không chọc thì thôi, đi một ngày, nàng cũng mệt mỏi rồi , sớm nghỉ ngơi một chút đi.”

Nằm trên giường, vì mệt mỏi, trong chốc lát, Đàm Tiểu Hâm liền chìm vào giấc ngủ.

Đem bàn chân dưới chăn bông nhẹ nhàng xốc lên, lấy ngân châm hơ qua lửa trên đèn, cầm lấy bàn chân nhỏ của nàng, nhẹ nhàng chọc vào mụn nước, dùng vải bông nhẹ nhàng nhanh chóng lau sạch sẽ nước mủ chảy ra, lại rắc thảo dược đã được điều phối tỉ mỉ, sau đó đặt chân của nàng vào trong chăn bông, yên lặng làm xong tất cả, Mộ Vân Long thỏa mãn nhìn Đàm Tiểu Hâm ngủ say, nhịn không được cúi xuống hôn khuôn mặt đáng yêu của nàng.

Tắt đèn, Mộ Vân Long theo cửa sổ ngoài phòng khách phi thân xuống .
” Con sâu lười, rời giường , chúng ta nên đi rồi.” – Mộ Vân Long một đêm chưa ngủ, lo xong việc bên ngoài trực tiếp chạy lên lầu, mở cửa ra xác định không ai vào phòng.

Vừa quay lại đóng cửa, vừa gọi nàng dậy. Đêm qua, nàng rất mệt nhọc, vẫn mặc đồ đi ngủ, nói vậy hắn cứ thế trực tiếp đi vào cũng không có vấn đề gì.

Ai ngờ một màn trước mắt , làm cho hắn –

Cười lớn không dứt.

Đàm Tiểu Hâm, người này ngủ không có tướng ngủ, đại khái trong mộng đã lặn lội đường xa, cho nên khi vượt sông, ngã xuống giường, hơn nữa nửa người trên ở dưới đất, hai chân còn lộn ngược ở trên giường, nước miếng đầy mặt, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng cười ngây ngô.

” Ha, ha, ha……”

Thật sự rất buồn cười , từ lúc gặp được Đàm Tiểu Hâm , Mộ Vân Long tính cách thay đổi rất lớn. Nếu không trước đây là một bộ mặt lãnh khốc ngập trời.

Nghe được tiếng cười, Đàm Tiểu Hâm rốt cục tỉnh, mở mắt ra, dọa chính mình nhảy dựng, nha, giường sao lại đảo lộn xuống mặt đất , bản thân chẳng lẽ dựa vào vách tường, ngồi trên mép giường ngủ một đêm.Chuyện gì xảy ra , xuống giường trước rồi nói sau, Đàm Tiểu Hâm phát hiện chính mình căn bản không cử động được, tựa như bị đóng đinh trên tường.

” Ai,” không dậy được.

Đột nhiên nhìn đến Mộ Vân Long đứng trên vách tường ngây ngô cười không ngừng,

“Này, xảy ra chuyện gì , sao ta lại không xuống giường được .”

“Aiz, nói cái gì đi.”

Mộ Vân Long rốt cục ngưng cười, nước mắt thiếu chút chảy ra, cười đến đau cả bụng.

” nàng nói gì vậy, nàng không phải đang ở dưới giường sao,” – bế nàng từ dưới đất lên giường.

(ra là chị ấy ngã xuống rồi vẫn nghĩ mình đang trên giường, nhìn ngược T.T)

Thật sự ngủ hồ đồ quá, bây giờ một trở lại trên giường, Đàm Tiểu Hâm mới nhận rõ phương hướng.

Thay nàng sửa sang lại mái tóc, Mộ Vân Long bắt đầu thu dọn hành lý.

” chúng ta phải đi rồi sao?” Đàm Tiểu Hâm vẫn muốn ở nhà trọ thêm mấy ngày, trước kia tiết kiệm quá, không qua đêm ở miếu đổ nát thì ở dưới mái hiên, ở nhà trọ là mong ước xa xỉ ngày đem của nàng, hiện tại được ở miễn phí, không ở lâu mấy ngày, không có lời.

” Phải, Lâm Kiếm Lan đã tìm đến đây. Xem ra, muốn đem người của Phong Vân Bảo ta đuổi giết tận cùng.” Mộ Vân Long trong mắt hiện lên một tia hận.

Chương 17

Đêm qua tham dò được Lục Vương gia ở kinh thành đã ẩn náu trong Hổ Chưởng Bang nhiều ngày, càng làm cho hắn cảm giác được chuyện phát sinh lần này quyết không phải chỉ đơn giản tiêu diệt Phong Vân Bảo.

Trong hơi thở của Việt Vân trấn lộ ra nguy cơ tứ phía, hắn chỉ muốn đem Đàm Tiểu Hâm đến nơi an toàn.

” chúng ta lại ở vài ngày được không.” – người này sao lại còn tiết kiệm hơn cả ta, tiếp xúc lâu như vậy, Đàm Tiểu Hâm mới biết được Mộ Vân Long nhà lớn nghiệp đại, khắp cả nước các nơi đều có cửa hàng của Mộ gia, Mộ gia tuy là võ lâm thế gia, nhưng cũng là phú thương vùng Giang Tây, kinh doanh vải vóc cùng lá trà. Cha Mộ Vân Long sau khi qua đời, do Mộ Vân Long là con trưởng, đầu óc thông minh, biết dùng người, làm cho sản nghiệp Mộ gia mở rộng sang nước khác.

Bảo bối cất giữ nhiều năm của Đàm Tiểu Hâm và của sư phụ để lại cho cũng chỉ là một cọng lông trâu so với Mộ gia mà thôi, soái ca ca như vậy mà không giữ chặt, là ngốc tử được không.( ra là chị này cũng có tính toán trong đầu rồi)

Mấy ngày liền, Đàm Tiểu Hâm đối với Mộ Vân Long cũng dịu dàng hơn, sửa lại bộ dạng lưu manh vô lại thường ngày. Mặc dù có khi những lời nói ra, chính nàng cũng cảm thấy ghê tởm không chịu nổi, nhưng vì vàng, vàng a, thanh âm êm tai cỡ nào, nàng cũng muốn giả bộ đến cùng.

Thay đổi của cô gái nhỏ, Mộ Vân Long cũng rất thích, chỉ là hắn vẫn thích bộ dáng tự nhiên đơn thuần trước kia hơn.

” không được, chúng ta phải rời đi, nàng tốt hơn nên nghe lời ta.”

Phong Vân Bảo lần này bị tổn thất nặng, hãng buôn các nơi đều đến đây trợ giúp, bị võ lâm hiểu lầm cũng không quan trọng, chỉ khó hiểu vì sao triều đình cũng nhúng tay vào. Mộ Vân Long một bên phái người đi điều tra việc này, đồng thời cũng biết được tin tức tiểu đệ, cũng biết được Mộ Vân Phi cũng đã tới Việt Vân trấn.

” muốn đi, cũng phải chờ ta đến, lại cùng nhau đi. ” – đang nói chuyện, Mộ Vân Phi từ ngoài cửa sổ nhảy vào.

” Mộ Vân Phi!” - Đàm Tiểu Hâm kinh hỉ kêu lên.

Không dự đoán được tiểu đệ lại nhanh chóng tìm đến bọn họ .

” mấy ngày nay, đệ đi đâu vậy .” – sau khi gặp chuyện không may, liền không có tin tức tiểu đệ.

” ngày đó, đi ra ngoài lọt ngay vào vòng vây của một đám quan binh, nói Phong Vân Bảo chúng ta phi pháp tụ hội, ý đồ lật đổ triều đình. Đệ còn chưa kịp phản bác, chỉ nghe một tiếng nổ, nên cái gì cũng không biết . Chờ khi đệ tỉnh lại, đã ở chỗ sư phụ.”

Ba người ngồi quanh bàn cảm thấy tình thế không hề giống như bọn họ suy nghĩ.” Vân Thường đâu?” – nhị tỷ sao lại không ở chung cùng họ.

” gặp rồi, nàng đang một mình ở trong động!” – tình cảm ngọt ngào, làm cho Mộ Vân Long hoàn toàn quên việc vẫn còn một muội muội.

” trong động?” – sao lại thế này, nhị tỷ ở trong động gì, hoàn toàn không rõ. Mộ Vân Phi vẻ mặt khó hiểu.

“nói ngươi đừng đi xem náo nhiệt, không nghe, sau này lại bị người theo dõi.” Mộ Vân Phi quở trách sự thờ ơ của Đàm Tiểu Hâm .

” có bản lĩnh, kêu hắn theo đi!” – đoàn người ở phía trước trên đường hướng đến núi bảo bối, đằng sau vài nam tử lén lút đi theo.

” đến nhanh vậy .” – Đàm Tiểu Hâm chỉ Tiểu Kim Môn của nàng, trong lòng thầm nghĩ người đến chỗ này nhiều quá, bảo bối phải tìm nơi nào cất giấu tốt một chút, tâm huyết nhiều năm mà.

” ta đi xử lý bọn họ.” Mộ Vân Phi nói.

Đàm Tiểu Hâm nói chắc chắn,” yên tâm, để bọn họ cùng qua đây.”Mộ Vân Long cũng không biết Đàm Tiểu Hâm muốn làm trò quỷ gì,” Tiểu Hâm”

” cẩn thận.” – Mộ Vân Phi nhìn đại ca liếc mắt một cái, cho là nhận được chỉ thị, xoay người đi đến chỗ những người đó.

” ngươi làm gì chứ?” Đàm Tiểu Hâm giữ chặt hắn, khó chịu hỏi, không tin năng lực của nàng sao?

” làm người a?” Mộ Vân Phi khó hiểu nhìn hai người.đồng dạng vẻ mặt nghi hoặc.

” đại ca không phải mới vừa bảo đệ cẩn thận sao? Vài tên mao tặc này đệ xử lý được.” – có chuyện sao, hai người cổ cổ quái quái này.

” ha, ha ” – thật buồn cười, Đàm Tiểu Hâm cười lớn, mà Mộ Vân Long sắc mặt lúng túng đi ra chỗ khác.

” ách, các ngươi ai giải thích cho ta một chút. “

Đàm Tiểu Hâm vừa nghe, càng cười đến thoải mái.

Đuổi theo Mộ Vân Long,

“ta đã nói ngươi đừng gọi ta là Tiểu Hâm, cứ thế này thật sự có người cẩn thận mất.” ha ha, thật buồn cười.

(chỗ này là do khi Long ca gọi Tiểu Hâm, phát âm chữ Tiểu Hâm giống với ‘cẩn thận’ nên Phi ca hiểu nhầm)

” Tiểu Hâm. ” – Mộ Vân Phi nghiền ngẫm kỹ câu này, khẳng định hắn đã bỏ qua một trò hay. Nhìn hai người đi vào cánh rừng đen, cũng nhanh chóng đi theo.

Chương 18

Còn võ lâm minh chủ, bị người theo tới cửa nhà rồi, vẫn không hay biết, vẫn vui đùa không biết gì. Sát thủ trong lòng cười thầm. Cũng đi vào cánh rừng đen.

Đột nhiên không thấy tăm hơi bóng dáng ba người.

” bọn họ phát giác !” sát thủ tìm chung quanh không thấy người, chỉ có thể tiếp tục đi về trước đi.

Nhưng cánh rừng này không chỉ lạnh lẽo âm u vô cùng, lại còn đặc biệt quỷ dị, bốn người bọn họ bi kẹt ở trong rừng cây không cành không nhánh, như thế nào cũng không ra được.

” tạo một đường đi ra thôi. ” – nhóm sát thủ cầm kiếm hướng cái cây kỳ quái chém tới. Lại vô luận như thế nào chặt cũng không gãy. Bốn người hoảng sợ tuyệt vọng ngồi dưới đất.

Tử cửa hang nhìn cảnh tượng trước mắt, Đàm Tiểu Hâm đắc ý dạo một vòng trong động,

” ta nói rồi, bọn họ đi theo ta, tự tìm đường chết.”

” đây là do ngươi làm ra. ” – nha đầu kia cũng quá thần kỳ, Mộ Vân Phi nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Đàm Tiểu Hâm ngẩng đầu, nhìn hắn vẻ mặt ngưỡng mộ, buồn cười đều có .

” ta cũng không có khả năng này, là sư phụ phát hiện, chúng ta gọi nó là Bách Lý Triết, những cây đó đều có sinh mệnh, ban ngày chúng kiên cường lại cứng rắn, vũ khí bình thường căn bản không thể gây thương tổn, đến buổi tối, tất cả đều mềm ra, rơi đầy trên mặt đất . Người bình thường cũng không biết đặc tính này, sẽ chỉ ở bên trong hỗn loạn, đến cuối cùng đạn hết người vong. Còn có người không cẩn thận đi đến Hắc Thủy Đàm, bị đầm lầy nuốt luôn .”

Bảo bối động của nàng cũng không phải là một cái động đơn giản trên núi như vậy, tất cả phía dưới đều là cạm bẫy của thiên nhiên, có khi bản thân không cẩn thận còn có thể bị nguy hiểm, huống chi vài kẻ ngốc này.

” không thấy Vân Thường.” – Mộ Vân Long từ trong động đi ra.

” lão ô công cũng không thấy.” – Đàm Tiểu Hâm căm giận, Mộ Vân Thường chết tiệt, ngay cả rùa của nàng cũng trộm đi , cũng không nhìn xem đây là địa bàn của thần trộm, rất không nể mặt mà.” khả năng muội ấy sẽ không đi xa, hơn nữa với công phu của nàng, người bình thường không chạm được đến người.” – Mộ Vân Long biết rất rõ bản lĩnh Vân Thường, tuy rằng nàng không thích luyện võ, dù gì cũng có mười hai năm công phu từ nhỏ học cùng Tĩnh Du sư thái. Cho nên không quá lo lắng cho an toàn của nàng.

” trong động này, lại không tường, không cửa sổ, chúng ta hai đại nam nhân cùng một tiểu nha đầu phải ngủ như thế nào.” – Mộ Vân Phi lại nổi lên tâm tình đùa cợt.

” chúng ta ngủ ở bên ngoài, Tiểu, Hâm Nhi ngủ bên trong.” – Mộ Vân Long đột nhiên sửa lại lời.

” cẩn thận nhi ” – Mộ Vân Phi cùng Đàm Tiểu Hâm đồng thời kêu lên.

(小心 : cẩn thận, đồng âm với 小鑫: Tiểu Hâm, Long ca định gọi Tiểu Hâm nhưng sợ bị nhầm nên đổi thành Hâm Nhi)

Mộ Vân Phi không ngừng được cười to, bên trong nụ cười hàm ý dùa cợt, mà Đàm Tiểu Hâm buồn bực vạn phần. Mộ Vân Long càng ngày càng giống một tên ẻo lả, trực tiếp gọi tên nàng không được sao. Hâm Nhi, Hâm Nhi, ác, thực ghê tởm.

” lên đây, bắt lấy,” – ba người nhìn một bóng đen từ cửa động bay vào, ngã rầm trên mặt đất.
Đều vội vàng chạy qua,

” a, đau quá,” – một nam tử ôm lấy đầu của mình , đụng phải một cái bao. Xoay người qua,

” ha!”

Hắn không phải cười, là hoảng sợ, như thế nào đột nhiên xuất hiện ba người nhìn chằm chằm vào mình.

” oh, thối quá!” – Đàm Tiểu Hâm đột nhiên ngửi được một mùi khó chịu, vội vàng né sang một bên che cái mũi.

Chỉ thấy người này một thân thư sinh, nhưng là toàn thân đều là bùn, mặt cũng bẩn, nhìn không rõ tướng mạo.

” ngươi không nghe lời, cẩn thận ngã mất xác. ” – chỉ thấy Mộ Vân Thường trong tay cầm rùa lại từ dưới bay vào, vừa đi vừa tự nói.

Sau khi ngẩng đầu nhìn thấy một đám người, kinh hỉ kéo tay Mộ Vân Phi,

” đệ không có việc gì, trở về như thế nào?”

Nhị tỷ kỳ quái, đẩy nàng ra, ách, tay thật bẩn,

” nhị tỷ, ngươi sao vậy.”

Xưa nay nhị tỷ sạch sẽ như thế nào lại đổi tính . Lạ nhất là nam nhân đang nằm trên mặt đất kia.

Chương 19

Mộ Vân Thường, đây là chuyện gì xảy ra?” Mộ Vân Long nghiêm túc nhìn muội muội, một cô nương độc thân chưa xuất giá cùng một người nam nhân ở cùng nhau, sau này truyền ra ngoài, nàng còn có mặt mũi nào sống trên đời.

Nhìn khuôn mặt đại ca suy sụp, Mộ Vân Thường mếu máo, hốc mắt đỏ, ủy khuất nói,

” còn không phải hắn ……”

Ngày ấy sau khi thấy một đoạn chân tình của đại ca cùng Đàm Tiểu Hâm, nàng trở lại động, mang theo lão ô quy chuẩn bị một mình lưu lạc giang hồ.

Ra bên ngoài, mới biết được muốn làm chuyện gì, đều cần bạc, nhưng trên người nàng một quan tiền đều không có, đói đến choáng váng, không có cách nào, nhìn lão ô quy, định bắt nó bán, đổi lấy cái bánh bao ăn cũng tốt.

Vì thế lão ô quy bị Mộ gia nhị tiểu thư bán cho một nhà hàng. Còn nàng được một bát cháo trắng.

Ăn xong, cẩn thận chạy đến phòng bếp nhà hàng đó tìm lão ô quy, phát hiện lão ô quy đã được làm sạch, quăng vào trong nồi, mà lão ô quy kia còn thản nhiên bơi qua bơi lại trong nồi. (con rùa này điếc không sợ súng)

Thừa dịp không có ai, nàng ôm lấy lão ô quy , chạy mất.

Nàng đường đường là nhị tiểu thư Phong Vân Bảo nhưng lại lưu lạc đến mức như thế này, vốn định đi tìm đại ca, nhưng lại nhớ tới Đàm Tiểu Hâm kia làm nàng tức đến điên người, ngay lập tức quên luôn ý nghĩ trong đầu.

Không có chỗ nào đi, mà người bên ngoài đối với Phong Vân Bảo lại có hiểu lầm. Nàng đành phải ở trong ngôi miếu đổ nát mấy ngày, thật sự đói chịu không nổi , đành phải kiên trì trở về Tiểu Kim Môn .

Vừa tới chân núi, nghe được cách đó không xa, có người kêu cứu, Mộ Vân Thường thấy kỳ quái, một nơi như thế này lại có người đi đến, theo tiếng kêu tìm đến, chỉ thấy một thư sinh cõng một kiện hành trang, đang bị bùn dần dần nuốt xuống.

Không nghĩ nhiều, Mộ Vân Thường phi thân qua, kéo người này ra.

” Oh ” thối quá, người này sao lại ngốc như vậy nha, đường lớn không đi, lại đi đến khu rừng hoang tàn vắng vẻ này.

” ngươi có sao không.” chỉ thấy hắn nằm trên mặt đất, không nhúc nhích.” aiz, quên đi, nhìn dáng vẻ của ngươi, cùng là người lưu lạc thiên hạ, gặp gỡ không cần quen biết. Mang ngươi cùng đi vậy.”

Vứt bỏ giá sách của hắn, hai người lượn vòng đến cửa động, vừa muốn tiến vào, lão ô quy không biết như thế lại đi ra, đi xuống núi , Mộ Vân Thường lập tức quăng thư sinh vào trong động, chính mình lại phi xuống núi tìm lão ô quy.

Nói như thế, hai người cũng không quen biết, nhìn Mộ Vân Thường mấy ngày không thấy, mặt gầy yếu, Mộ Vân Long có chút đau lòng, lại nghĩ, để cho nàng chịu chút khổ cực cũng tốt.

Đợi hai người rửa mặt chải đầu xong, năm người đều ngồi xuống bàn đá trước mặt.

” tiểu sinh cảm tạ ơn cứu mạng của cô nương.” thư sinh nói xong đứng dậy thi lễ với Mộ Vân Thường. Mộ Vân Thường đáp lễ.

Thư sinh lại đi đến trước mặt Mộ Vân Long,

” tiểu sinh tạ ơn cứu mạng của công tử ” dứt lời, lại thi lễ với Mộ Vân Long, Mộ Vân Long đáp lễ, cũng nói

” việc nhỏ, ngươi không cần để ý.”” tiểu sinh tạ ơn công tử tặng khăn ” thi lễ với Mộ Vân Phi, Mộ Vân Long trong lòng âm thầm buồn cười, thư sinh này sao lại cổ hủ như vậy, nhưng cũng đáp lễ.

(cái này hoàn toàn là văn của tác giả nhé, ta cũng đang k hiểu sao thi lễ vs Phi ka mà Long ca đáp lễ)

Thư sinh lại đi đến bên người Đàm Tiểu Hâm, chắp hai tay, nói:” tiểu……”

” đừng, đừng, ngươi đừng cảm tạ ta, ngươi không cần cổ hủ như vậy được không,”

Đàm Tiểu Hâm bị hành động của thư sinh dán chặt vào mắt, thực chịu không nổi, trên đời này lại có nam tử như thế. Không biết Mộ Vân Thường làm sao có thể gặp được người này.

” không thể, chịu lễ của người, tất phải cảm ơn, nếu không coi là vô lễ.” thư sinh hiển nhiên không có ý định từ bỏ.

Trên bàn ba người khác, khóe miệng mang ý cười.

Đàm Tiểu Hâm nghe hắn nói, miệng cũng vặn vẹo,

” vậy ngươi phải cảm tạ ta nhiều lắm, cảm tạ bảo bối động của ta cho ngươi dung thân, cảm tạ nước của ta cho ngươi gội đầu, cảm tạ lược cảu ta cho ngươi chải, cảm tạ ghế của ta cho ngươi ngồi, cám tạ gió của ta cho ngươi thổi, cám tạ ánh sáng của ta cho ngươi nhìn, cám tạ hoa của ta cho ngươi ngửi…… cả đời này của người đều phải dùng để cảm tạ ta .” Đàm Tiểu Hâm giống như đang niệm kinh, nói một chuỗi dài.

Mộ Vân Phi đã cười ra tiếng . Đàm Tiểu Hâm trợn mắt liếc hắn một cái.

” Sai, cô nương, gió, ánh sáng, hoa trong lời của cố nương là những thứ thuộc về tự nhiên, không cần cảm tạ cô nương, muốn tạ cũng chỉ có thể tạ thần tiên trên trời hoặc là Bồ Tát trong miếu.”

Cứu mạng a, Đàm Tiểu Hâm muốn điên mất rồi. (chị gặp đối thủ rồi =)) )

Chương 20

“Công tử, mời ngươi không cần giữ lễ tiết, còn không biết công tử tên gọi là gì.”

Nhìn bộ dạng thống khổ của Hâm Nhi, Mộ Vân Phi cười, rốt cục cũng ra tay cứu giúp .

” tiểu sinh họ Đô, danh Vũ Duyệt. Xin hỏi quý xưng công tử.” vẫn là bộ dáng không nhanh không chậm, văn vẻ kia. Đàm Tiểu Hâm thật muốn tìm một cái tường đập vào. Mà Mộ Vân Thường lại rất thích biểu tình của Đàm Tiểu Hâm, gặp đối thủ rồi. Ha ha, thật là vui . Cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

” ta họ Mộ, Mộ Vân Long, cứu ngươi là xá muội Mộ Vân Thường.” thư sinh nhìn Mộ Vân Thường ánh mắt cảm kích, Mộ Vân Thường khẽ cười.

” đây là xá đệ Mộ Vân Phi. Đây là……” khi nói đến Đàm Tiểu Hâm, hắn ngừng lại, không biết phải giới thiệu như thế nào.

” quên đi, xá muội, xá đệ, còn xá thê nữa. Aiz……” đau quá, cắn phải đầu lưỡi, nước mắt chảy ra rồi, làm sao có thể nói ra điều này, thật sự là, còn xá thê nữa. Tức chết mất, Đàm Tiểu Hâm ngượng ngùng nhìn mấy người chung quanh, xấu hổ cười cười.

Nhìn trộm về phía Mộ Vân Long, hắn ý cười nồng đậm, nhìn ánh mắt nàng long lanh.

Nàng lại nhìn thấy Đô Vũ Duyệt đang ngơ ngác không hiểu gì, nói: ” ta là Đàm Tiểu Hâm, là động chủ của động này.” đều là thư sinh đen đủi này, hại ta mất mặt lớn như vậy.

” Ah, thì ra là Đàm cô nương, tiểu sinh xin có lễ .” dứt lời, cúi mình thật sâu với Đàm Tiểu Hâm.

Hôn mê. Đàm Tiểu Hâm lại muốn đập đầu vào tường.

Đô Vũ Duyệt nhìn trong động, giống như lại sinh ra nghi vấn, đi đến bên người Đàm Tiểu Hâm, Đàm Tiểu Hâm rung mình, tên lỗi thời lại muốn làm gì nha?

” nghe ý Đàm cô nương, động này thuộc về ngươi, nhưng là theo ta quan sát, động này là một vật trời sinh, mà không phải do người tạo ra, không biết cô nương vì sao lại chiếm lấy.”

Nghe xong tên ngu ngốc này nói xong, Đàm Tiểu Hâm giận đến phát hỏa.

” ý của ngươi, không phải của ta, là của ngươi sao?”

Kẻ vừa tới, lại chạy đến tranh địa bàn của nàng, bất giác đem hai ống tay áo vén tới khuỷu tay, giống như muốn đánh người.” tiểu sinh đương nhiên không có ý này, ta muốn nói, nếu là một vật trời sinh, nên để mọi người dùng chung, không nên phân chia.”

” tốt, không nên phân chia.”

Đàm Tiểu Hâm cười lạnh, một tay kéo Đô Vũ Duyệt trói gà không chặt tới cửa động, muốn ném hắn xuống.

Mộ Vân Thường thấy thế, lập tức kéo Đô Vũ Duyệt lạ, nghiêm mặt nói:

” ngươi làm gì, muốn đẩy hắn ngã chết sao, ngươi nói không lại người ta, muốn làm loạn sao?”

Xú nha đầu này lại muốn đem khắc tinh của nàng giết người diệt khẩu, làm không được.

Hai người trong mắt đều phun hỏa, Mộ Vân Thường đem Đô Vũ Duyệt kéo về phía sau, nhìn Đàm Tiểu Hâm, tư thế ngươi làm khó dễ được ta.

Ngươi cái nha đầu chết tiệt kia, xem ta hôm nay không tiêu diệt ngươi, Đàm Tiểu Hâm ta sẽ là một tên đần độn.” Ah, muốn chết sao .”

Một chậu nước hắt lại, hai nữ nhân đang định đại chiến ba trăm hiệp, lập tức thành hai con chuột ướt sũng.

” Đô Vũ Duyệt!” – hai người trăm miệng một lời kêu lên, Đô Vũ Duyệt cầm chậu nước trong tay vẻ mặt vô tội, miệng nhỏ giọng nói,

” Ta chỉ muốn dập tắt lửa mà thôi.”

Nghe được lời này, Mộ Vân Phi đột nhiên vỗ tay lớn,

” Ha ha ha, dập tắt lửa, dập tắt lửa!” – cười đến nghiêng ngả, nhất thời không khống chế được .

Mộ Vân Long cũng cười rất khó coi, kéo Đàm Tiểu Hâm đang giận không thể tả vào trong động, dùng khăn lau khô nước trên đầu nàng.

” Được rồi, các ngươi cũng không cần đấu võ mồm , chúng ta phải chuẩn bị xuống nùi rồi, vẫn còn những việc quan trọng hơn cần làm.” – Mộ Vân Long mấy ngày gần đây nhận được một số tình báo, đã có đầu mối, muốn bắt đầu hành động.

” Mộ công tử, để ta đi cùng các ngươi được không.”

Hắn không cẩn thận rơi vào trong đầm lầy, đang chuẩn bị chờ chết, vô lực kêu cứu mạng, đến nơi vốn không có người ở, chỉ có quỷ mới tới cứu hắn. Ai ngờ, một phấn y tiên nữ trên trời lại bay tới cứu hắn. Tiên nữ đẹp quá, một đôi phượng mắt sinh tình, vòng eo mê người, đây là ông trời an bài cho hắn, đi khoa khảo dự thi, còn không phải vì thiếu nữ xinh đẹp, trước mắt đây trên đời tìm được người thứ hai có thể so sánh với nàng sao, nói cái gì cũng muốn đi theo nàng, đánh chết cũng không đi.

” Ngươi?” – thấy Đàm Tiểu Hâm kéo kéo ống tay áo của hắn, vội vàng lắc đầu. Mộ Vân Long nhất thời không thể không chú ý.

” Vì sao không được, ca ca, chỉ để hắn đi cùng chúng ta thôi mà, chúng ta hiện tại đang cần người.”

Mộ Vân Thường nhìn Đàm Tiểu Hâm ánh mắt đầy oán hận, rất đắc ý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau