NGỐC NGHẾCH NỮ NHÂN HÀNH PHIẾN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Đàm Tiểu Hâm tháo cương ngựa, vỗ vỗ mông con ngựa.

” Ngựa à, ngươi tự do, mau chạy đi.”

Cõng Mộ Vân Thường trên lưng, mang theo vật trang trí trên xe cột trên người, dùng sức chạy về hướng núi.

Đứng ở một bên, Mộ Vân Long cùng Tiểu Liên cũng không hiểu được hành động của Đàm Tiểu Hâm.

” Ngựa chạy rồi, trên xe lại không có đồ gì, sài phu trên núi sẽ chặt cái xe này làm củi đốt.”

Đi vài bước, quay đầu nhìn hai người còn đang bất động tại chỗ.

” Đi thôi, ta không cõng được ba người đâu.”

Mộ Vân Long nghe nàng nói, hiểu được nàng muốn xóa bỏ dấu vết, tránh có người tìm được lên núi. Thật sự thận trọng kín đáo, cô gái nhỏ này không thể khinh thường .

Đi vào môt khu rừng rậm rạp dưới núi, thời tiết vốn nóng bức, đến đây lập tức lạnh lẽo vô cùng. Mấy vũng đầm lầy hàng năm không thấy ánh mặt trời, còn ùng ục ùng ục nổi bong bóng.

Tiểu Liên sợ hãi gắt gao ôm lấy cánh tay Mộ Vân Long. Không rõ, Đàm cô nương làm sao có thể ở được nơi này.

Rốt cục ngừng lại ở một nơi gần sườn đồi.

Nơi này cũng không có thang hay cửa hoặc là đường có thể lên núi, chỉ là một dốc núi. Nhìn lên, vắng vẻ, thỉnh thoảng mới có được một cây tùng.

” Được rồi, aiz, mệt chết ta, công phu kém như vậy, còn dám lung tung đánh người, Mộ Vân Thường đứng lên nha, tự mình đi lên.” – buông Mộ Vân Thường vẫn đang hôn mê , xoa xoa bả vai, thật là mỏi.

” Đàm cô nương, xin hỏi, cô muốn chúng tôi đi lên sao?”

Cô gái nhỏ sống trên núi sao, Mộ Vân Long trong lòng chua xót a, không có người chăm sóc sao, trong lòng thương tiếc.
“Đương nhiên, ngươi to lớn như vậy, ta thật không cõng được đâu.” – không đè chết nàng mới là lạ.

(=)))

“Nhìn thấy không, kia có một tảng đá, chính là một cửa hang, ngươi tự lên được không?” – không đi được, ngươi cũng đừng đi , ở lại dưới chân núi đi.

Mộ Vân Long vận khí một phen, giống như trừ một ít khí có vẻ yếu, cơ bản không có gì đáng ngại.

” Lên được. “

” Vậy là tốt rồi, ngươi lên trước đi, ta đem Mộ Vân Thường cùng Tiểu Liên lên làm hai lần, được không.”

Aiz, mấy ngày nay tức giận quá nhiều. Dù sao cũng rất mệt, cái gì cũng đừng nói nữa.

“Không cần, ta có thể mang Vân Thường lên,” không nỡ làm cho nàng mệt như vậy.

” Được rồi , nếu ngươi kiên trì như vậy, vậy mang Tiểu Liên lên.”
Tuy rằng có thể làm nàng thoải mái một chút, nhưng nàng cũng lo lắng cho thể lực của hắn, mang Tiểu Liên so với Mộ Vân Thường đang hôn mê bớt được rất nhiều sức.

” Chúng ta đi lên thôi.”

“Được.”

Ôm ngang người Tiểu Liên, Mộ Vân Long bay lên đại thạch, một chiêu Tường Vân Độ Thiên đã không thấy bóng người .

“Oa, thật sự là cao thủ.” Đàm Tiểu Hâm vẻ mặt bội phục.

Lấy Thần Tiên ti từ trong tay ra, một đầu treo lên móc, một đầu buộc chặt mình cùng Mộ Vân Thường. Dùng sức ném đến tảng đá nhọn.

” Được. “

Dùng sức kéo lên,

” An toàn.”

Nói xong, Đàm Tiểu Hâm chạy nhanh về phía sau, lao đến một cây cổ thụ ngàn năm, đem thần tiên ti treo lên một cành cây cong, dùng sức nhảy xuống, hai cô gái gần rơi xuống đất thì bị phản lực kéo lên đỉnh núi, Đàm Tiểu Hâm vươn tay với tới cây thanh tùng rồi lao vào bên trong Tiểu Kim Môn của mình .

“Ai da.” – đang ở đánh giá hang động tinh xảo, Mộ Vân Long cùng Tiểu Liên bị âm thanh lớn ở cửa động hấp dẫn.

Mộ Vân Long nhìn đến Đàm Tiểu Hâm ngã xuống người bám đầy bụi, bộ dạng chật vật, không rõ nàng vì sao luôn có hành động khiến mọi người chú ý.

“Ai da.” – lại một tiếng, Mộ Vân Thường bị rơi, toàn bộ cơ xương đều sắp vỡ nát .

Hai mỹ nữ vốn xinh đẹp khả ái, một thì bốn chân chổng vó, một thì rạp đầu sát đất, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu vì ngã đau quá, lăn một vòng, thật sự rất buồn cười.

Chương 12

Nhưng Mộ Vân Long cười không nổi, trong lòng đè nặng nhiều nỗi băn khoăn, tâm sự trầm trọng.

“Ca, chúng ta đang ở đâu!” lại thanh âm vừa sắc nhọn vừa chói tai từ miệng Mộ Vân Thường vang lên.

“Nha đầu chết tiệt kia, ngươi đang ở địa bàn của tỷ tỷ.” – Đàm Tiểu Hâm giống con chó nhỏ đang như quỳ gối nhìn chằm chằm vào đỉnh hang bóng nhẵn, ầm ỹ không rõ nguyên nhân, còn tưởng rằng đang ngủ ở nhà trên giường Mộ đại tiểu thư.

Quay mặt lại thấy toàn bộ tầm mắt bị chắn, nhìn kỹ lại, là cô gái đanh đá gặp ở trong phủ. Mộ Vân Thường lập tức ngồi dậy, động tác rất mạnh, vừa vặn va vào mặt Đàm Tiểu Hâm.

“Ôi “, hai người đều ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của chính mình, sờ sờ cái mũi, vẫn còn.

“Ngươi muốn chết sao,” – mắt thấy hai người chuẩn bị đánh nhau.

Một bên Mộ Vân Long lần này thật sự phát hỏa ,

” Mộ Vân Thường, muội còn muốn ầm ỹ tới khi nào!”

Bị chính ca ca giáo huấn nghiêm khắc, từ lúc chào đời tới nay là lần đầu tiên, Mộ Vân Thường lập tức đứng dậy, đi ra một góc lặng lẽ ngồi nức nở.

Không thèm nhìn đến muội muội cố tình gây sự, Mộ Vân Long đi đến bên cạnh Đàm Tiểu Hâm vẫn đang ngồi như cũ dưới đất, nhẹ nhàng kéo nàng đứng lên.

” Đàm cô nương, thực xin lỗi, muội muội ta bình thường được chiều quá nên hư, mong cô nương thông cảm.”

Một bàn tay bị Mộ Vân Long nắm, mặt Đàm Tiểu Hâm không hiểu sao bắt đầu nóng đến.

Gạt tay hắn ra.

“Nói cái gì vậy, ta cũng không phải người hay so đo như vậy. Đừng nói nữa, vào bên trong nghỉ ngơi đi.”

Vừa nói vừa đi vào trong, Mộ Vân Long cùng Tiểu Liên theo sát sau đó, Mộ Vân Thường mất mặt lau khô nước mắt, cũng đi theo, miệng thì thầm tức giận.

“Cái gì mà phá động , yêu nghiệt mới ở nơi này.”

Cũng may, người nào đó không nghe thấy, bằng không lại có một trận ác đấu.

Đàm Tiểu Hâm mở cơ quan thạch môn, chỉ nghe ” rầm rầm oanh “, hai phiến đá tảng căn bản nhìn không ra manh mối mở ra.

Đi vào trong động, một phong cảnh hoàn toàn khác, không cần ánh nến, lại có ánh sáng, gió từ từ thổi vào qua những lỗ nhỏ xung quanh, trong động có cây, có suối, còn…còn…còn có một con rùa già đang bơi.

Đàm Tiểu Hâm này là loại người nào, Mộ Vân Thường quan sát xung quanh, miệng không ngừng phát ra những âm thanh kinh ngạc.Vật dụng sinh hoạt đầy đủ mọi thứ, có vài đồ dùng thậm chí ngay cả Mộ Vân Long cũng chưa từng thấy qua. (ta nghi sư phụ tỷ này xuyên không quá.)

“Thế nào, Tiểu Kim Môn của ta là bảo bối động danh phù kỳ thực nha.” – Đàm Tiểu Hâm vừa lòng thu hoạch vẻ mặt mọi người, đắc ý vạn phần.

“Nàng tìm thấy động này như thế nào.” – Mộ Vân Long càng ngày càng cảm thấy Đàm Tiểu Hâm không thể coi thường.

“Ta cũng không có khả năng này, động này, là sư phụ ta truyền cho ta, ngươi có biết sư phụ ta là ai không?”

Nói ra, có khi hù chết các ngươi, tsư phụ ta là danh môn nổi tiếng nha. Đàm Tiểu Hâm càng ngày càng đắc ý.

“Ngươi không nói, chúng ta làm sao biết.” – ghét nhất vẻ mặt của nàng, có gì đặc biệt hơn người , không phải là cái phá động sao, chẳng qua có chút vàng bạc châu báu mà thôi, không thể nào so sánh với Phong Vân Bảo được. Mộ Vân Thường chỉ cảm thấy rất hứng thú đối với lão ô quy kia, không biết vì sao đại ca cùng tiểu đệ lại không thích mấy động vật nhỏ, hại nàng ngay cả con mèo nhỏ cũng không được nuôi.

” Kim Thủ Chỉ. ” (bàn tay vàng) – tuy rằng sư phụ đã tạ thế vài năm, nhưng tên của người trên giang hồ tin tưởng rất nhiều người biết.

“Ah, là Thiên Thủ Thần Thâu.” – thì ra nàng là đồ đệ của hắn, khó trách nơi này có nhiều bảo bối như vậy, cũng khó trách nàng tinh quái như vậy.

” Thì ra một tên đạo tặc.” – Mộ Vân Thường châm biếm.

“Cho dù là tặc, sư phụ ta cũng là vua của đạo tặc, là hiệp đạo.”

Sư phụ tuy rằng trộm vô số bảo bối, được rất nhiều thứ được người bán đi, đổi lấy bạc, chia cho người nghèo . Hơn nữa chỉ trộm đều tiền tài bất nghĩa của tham quan.
“Cướp chính là cướp, còn hiệp đạo cái gì.” – Mộ Vân Thường một bên vỗ về lưng lão ô quy, một bên châm chọc khiêu khích.

” Ngươi……” – Đàm Tiểu Hâm ngày thường nhanh mồm nhanh miệng bị lời nói của Mộ Vân Thường làm cho chán nản.

“Được rồi! Mộ Vân Thường, muội không cảm kích ân tình cứu mạng của người ta, lại còn bôi nhọ người khác, đây là thứ muội hàng ngày vẫn học từ thày sao?!”

Không quen nhìn bộ dáng muội muội kiêu ngạo ương ngạnh, Mộ Vân Long kéo Mộ Vân Thường đang ngồi chơi nhiệt tình dậy.

“Đúng rồi, chúng ta đang ở Phong Vân Bảo, Tiểu Liên, ngươi nói xem là chuyện gì xảy ra.” – nàng đã quên mất chuyện này .

“Các ngươi ngồi xuống trước đi, ta sẽ từ từ nói cho các ngươi nghe.”

Đàm Tiểu Hâm nghiêm mặt, đưa mỗi người một ly Ngân Hoa Lộ, ý bảo Tiểu Liên cũng ngồi xuống. Mộ Vân Thường đang muốn kháng nghị, lại bị ánh mắt ca ca nghiêm khắc nhắc nhở mà im lặng.

Qua một nén hương.

“Nói như vậy, nàng cũng không biết tung tích Vân Phi.” – không biết tiểu đệ an nguy như thế nào, Mộ Vân Long rất lo lắng.

“Khi nào thì chúng ta quay về Phong Vân Bảo vậy?” – nàng cũng không muốn ở chỗ này lâu dài.

” Bây giờ chúng ta trở về, tương đương chui đầu vào lưới. Sau lưng Lâm Kiếm Lan kia nhất định có người bày mưu. Chuyện này không phải đơn giản như vậy. Có khả năng là triều đình đã nhúng tay vào.” – Mộ Vân Long đứng dậy, chậm rãi đi đến cửa động.

“Nếu nói như vậy, võ lâm sẽ gặp kiếp nạn rồi.”

Có thể lần này các bang phái tham gia đại hội võ lâm đã tử thương vô số. Nghĩ vậy, càng thêm lo lắng việc sống chết của đệ đệ.

Nghỉ ngơi hồi phục mấy ngày, cải trang một chút, Mộ Vân Long cùng Đàm Tiểu Hâm xuống núi .

Cây đổ khỉ rã đám, Phong Vân Bảo trước mắt người không nhà trống, cảnh tượng lộ vẻ sầu thảm.

Mà trên giang hồ lại đồn đãi, Phong Vân Bảo cùng Tây Vực tà giáo cấu kết, bị Lâm Kiếm Lan Bang Hổ Chưởng phát hiện quỷ kế, để thanh lọc cặn bã trong chốn võ lâm, mà dàn dựng ra kế hoạch lần này. Nay Mộ gia huynh muội đã được tà giáo cứu đi, các nhân sĩ võ lâm nên đoàn kết lại, loại bỏ người này, vân vân.

Tóm lại, hết thảy lời đồn đãi bất lợi đối với Phong Vân Bảo. Thực rõ ràng , đây đều là gian kế của Lâm Kiếm Lan cùng Vương Hoài Nhân làm ra. Đều vì ích lợi cá nhân, gieo rắc chướng khí mù mịt trên giang hồ, Lâm Kiếm Lan cũng nguyện lên làm võ lâm minh chủ, Vương Hoài Nhân cũng đang lợi dụng nghiệp lớn này của hắn.

Sau khi Mộ Vân Long cùng Đàm Tiểu Hâm nghe được mấy tin tức này, lại hỏi thăm xung quanh tung tích Mộ Vân Phi.

Chương 13

Hai người đi vào chân núi, một cây mây dài từ cửa động rủ xuống, Đàm Tiểu Hâm quá sợ hãi,

“Chết rồi , không lẽ có người tìm tới cửa.”

Nghe nàng nói, Mộ Vân Long cũng lo lắng, không biết nói gì, ôm lấy eo Đàm Tiểu Hâm, bay thẳng lên cửa động.

“Ah……” – lời còn chưa dứt, người đã rơi xuống đất. Bị người lạ chiếm tiện nghi, Đàm Tiểu Hâm trong lòng thật sự khó chịu.

Bên ngoài động không có gì khác, cửa đá cũng đóng chặt. Nàng thu cây mây lên, thứ này, nói không chừng sau này dùng được, để ở một góc ngoài động.

Mở cửa đá, nhìn chung quanh một vòng, chỉ thấy Mộ Vân Thường đang ở bên cạnh ao chơi với lão ô quy, chỉ thiếu Tiểu Liên.

“Nhị muội, Tiểu Liên đâu? “

“Đi rồi.” Mộ Vân Thường cũng không ngẩng lên.

“Đi rồi!” Đàm Tiểu Hâm kinh ngạc lặp lại một lần nữa lời của nàng.

“Nàng đi như thế nào, nàng không có võ công, như thế nào xuống được. Mộ Vân Thường, ta hỏi muội, muội đứng lên trả lời.”

Muội muội này quả thực không có lấy một chút quy củ . Mộ Vân Long tự trách mình bình thường quản giáo nàng không nghiêm.

” Theo một cây mây, tự mình đi xuống .” – đại ca thân thiết nhất nói chuyện với nàng, luôn quát mắng, làm cho nàng thực không vui.

” Nàng lấy mây ở đâu, trong động của ta không có thứ này.” – Đàm Tiểu Hâm đã đại khái đoán được sự tình.

Bị hai người ép hỏi , Mộ Vân Thường cũng nói ra sự tình.

Sau khi Mộ Vân Long cùng Đàm Tiểu Hâm rời đi, Mộ gia nhị tiểu thư ở trong động vẫn chịu uất ức vì Đàm Tiểu Hâm rốt cục cũng tìm được nơi trút giận .

” Tiểu Liên, ngươi mấy ngày nay có người làm chỗ dựa, cứng cánh rồi, phải không.” – Vừa nói vừa lấy tay nâng mặt Tiểu Liên.

Tiểu Liên chỉ có thể tránh né.

“Không có, em không có.”

Nàng biết, mấy ngày nay tiểu thư rất không vui, phần lớn thời gian đều một mình ngồi trong góc tường chơi cùng lão ô quy.

Nhị tiểu thư gặp được đồ không thể ăn sẽ tìm đến nàng gây phiền toái, mà Đàm cô nương mỗi lần lại thay nàng bênh vực kẻ yếu, hai người thường xuyên cãi nhau, cuối cùng đều là đại thiếu gia giúp Đàm tiểu thư giáo huấn tiểu thư.Hôm nay hai người giúp nàng đều đi rồi, nhị tiểu thư khẳng định muốn xử lý tốt nàng.

“Không có, nhìn bộ dáng dụ dỗ của ngươi, tưởng quyến rũ ca ca ta, làm chị dâu ta sao?” – lại dùng sức nắm chặt thắt lưng Tiểu Liên, lớn tiếng cười nhạo – “Nằm mơ đi!”

“Người nói bậy, em không có.” – trốn không thoát bàn tay của nhị tiểu thư, cũng trốn không thoát lời nói gai độc của nhị tiểu thư.

” Lúc ngươi mới vào nhà của ta, ta đã cảm thấy ngươi yêu khí rất nặng, đến bây giờ, cái đuôi của ngươi cũng lộ ra rồi!” – dứt lời, liền vén váy của Tiểu Liên lên.

Tiểu Liên chỉ có thể trốn hướng giường đá, mà Mộ Vân Thường đã đuổi theo sát. (ta ghét con nhỏ này…muốn đánh nó quá…)

“Ngươi cùng Đàm là yêu nữ, cả ngày quấn quít lấy ca ca ta, ngươi muốn có được ca ca ta, Đàm yêu nữ muốn có tiền của ca ca ta! Hừ! Có ta ở đây, các ngươi đừng nghĩ là có được!”

Áp lực bao ngày qua của Mộ Vân Thường chất chứa nay đã bùng nổ. Bức Tiểu Liên đến góc giường, không còn chỗ trốn, bắt đầu xé rách quần áo của nàng, vừa đẩy vừa đánh Tiểu Liên.

” Không được, nhị tiểu thư, em sai lầm, không được!” – Tiểu Liên đau đến khóc nức nở.

“Sai rồi, sai ở đâu, nói mau!” – Mộ Vân Thường không hề buông lỏng, tiếp tục dùng sức nắm chặt chân cùng thắt lưng Tiểu Liên, cuối cùng cũng bức được ngươi lộ ra bộ mặt thật .

Tiểu Liên ôm lấy hai chân, cuộn tròn ở cuối giường, đầu tóc lộn xộn, quần áo rách nát, nước mắt đầy mặt, đáng thương đến cực điểm, cũng không làm Mộ Vân Thường thấy thương tiếc.

” Em không nên không biết liêm sỉ quyến rũ thiếu gia.” – cuối cùng cũng nói ra, Mộ Vân Thường buông tay, đứng sang bên giường.
“Mau nói bản thân ngươi vô sỉ, hạ lưu, dâm đãng, trời sinh ra mệnh làm kỹ nữ! Nói mau!” – Mộ Vân Thường hoàn toàn giẫm lên tôn nghiêm của Tiểu Liên.

” Không, không, em không phải, em không muốn nói……” – Tiểu Liên hoàn toàn suy sụp, nằm trên giường khóc lớn lên.

” Em không phải kỹ nữ, không phải…… Ô……” – lời nói Mộ Vân Thường đã chạm vào nỗi đau của Tiểu Liên Tâm.

Mộ Vân Thường đối với sự phản kháng của Tiểu Liên chuẩn bị không kịp, chân tay có chút luống cuống. Sửng sốt một hồi,

“Được, ngươi không nói, vậy cút đi cho ta!”

Nghe thấy nhị tiểu thư muốn đuổi nàng đi, Tiểu Liên dần dần nín khóc, từ trên giường đi xuống, vẻ mặt nước mắt nhìn Mộ Vân Thường, Mộ Vân Thường không dám đối diện với nàng.

“Nhìn cái gì, đi mau, ngươi là nô lệ nhà chúng ta mua, ta không cần ngươi, ngươi cút ra ngoài cho ta.”

“Được, đi là được.” – Tiểu Liên lau khô nước mắt, thẳng ngực đi.

Tiểu Liên trấn định làm cho Mộ Vân Thường không nói được gì.

” Mang hết đồ của ngươi đi.”

“Ta không biết võ công, nơi này cao như vậy, ta đi xuống thế nào, nếu ta nhảy xuống, ngã chết mất, Đàm cô nương sẽ báo thù cho ta.”

Tiểu Liên giọng điệu cũng dần cứng rắn, yếu đuối sẽ chỉ làm cho nàng bị người ta ức hiếp.

” Đã biết các ngươi là đồng bọn mà, được, ta sẽ để cho ngươi đi xuống .”

Dứt lời, Mộ Vân Thường phi thân xuống núi.

“Trèo theo cái này đi xuống, cứ thế đi!” – chỉ chốc lát, Mộ Vân Thường mang một đoạn mây đến trước mặt nàng.

Đem cây mây buộc chặt chẽ vào tảng đá trươc của động, đầu kia buộc quanh thắt lưng, Tiểu Liên không nói một lời, theo cây mây đi xuống.

“Rốt cục cũng đuổi được hồ ly tinh đi, thật sự là thoải mái mà.” (thật là ghét quá đi, ta muốn đánh, muốn đánh người quá)

Mộ Vân Thường thấy Tiểu Liên xuống núi, xa xa biến thành một cái chấm trắng, đến lúc nhìn không thấy, mới thở dài một hơi.

Chương 14

Mộ Vân Thường tâm tình khoái trá bắt đầu chơi đùa âu yếm lão ô quy. Hoàn toàn không đoán được bão táp sắp xảy ra.

” Người như ngươi sao lại đê tiện như vậy.” – thừa dịp người khác không ở đấy, ỷ mình thân phận tiểu thư, ức hiếp một cô bé yếu đuối.

Nghe Mộ Vân Thường thêm mắm thêm muối kể lại xong, Đàm Tiểu Hâm phát hỏa, ngay cả Mộ Vân Long ở bên cạnh giáo huấn muội muội cũng bị khí thế của nàng cấp lấn áp.

“Còn nữa, ngươi có tư cách gì đuổi nàng đi, rõ ràng, đây là nhà của ta, nàng là khách ta mời đến, là đồ đệ tương lai của ta!”

Lời vừa nói ra, Mộ gia huynh muội kinh ngạc nhìn nàng.

” Sao, nàng là nô lệ nhà các ngươi, dùng tiền mua chứ gì, nhưng nàng cũng là một con người, không phải là đồ vật của ngươi, muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng……”

Ghét nhất kẻ khác khi dễ người nghèo.

“Được, đều cầm lấy đi.” – Đàm Tiểu Hâm chạy đến kho báu trong động, đem vàng ném cho Mộ Vân Thường.

“Có đủ hay không, không đủ thì ta vẫn còn!” – dứt lời, tức giận đến chảy nước mắt, nàng không muốn nhìn khuôn mặt đáng giận của Mộ Vân Thường, tức giận nhảy người ra khỏi cửa động, lại quên đem thần tiên ti bắt trên cây.

Nửa đươngì rơi xuống núi, gió lạnh thổi làm nàng thanh tỉnh.

“Ah!” – phen này chết chắc rồi, bịt hai mắt lại, không muốn nghĩ đến bộ dáng bị ngã thành ổ bánh.

Vậy mới nói tức giận không giải quyết được vấn đề gì, chỉ có thể gia tăng nguy hiểm.

Nghĩ đến việc nàng sẽ ngã xuống, đột nhiên bị người ôm lấy thắt lưng, chậm rãi rơi xuống đất.Đôi tay che mắt nàng, chậm rãi mở ra, đập vào mắt nàng là khuôn mặt sốt ruột lo lắng của Mộ Vân Long.

Tựa vào trước ngực Mộ Vân Long, tâm tình kích động dần bình tĩnh lại.

Lấy tay gạt đi nước mắt trên mặt Đàm Tiểu Hâm, Mộ Vân Long đặt khuôn mặt của nàng vào trong ngực mình, nghe nhịp đập trái tim hắn.

Hai người không nói gì, cứ như vậy dựa sát vào nhau ……

Qua một hồi lâu, Đàm Tiểu Hâm ngẩng đầu lên, nhìn ánh mắt thâm thúy của Mộ Vân Long, cảm thụ cánh tay hắn mang đến sự an toàn cùng thoải mái, nàng có chút mơ hồ .

Rất muốn vĩnh viễn ôm nàng trong lòng như vậy, không hỏi thế sự, hai người sống bình thản cả đời.

Vừa rồi nàng đột nhiên rơi lệ, chảy thẳng tới trong lòng hắn, làm hắn rất đau lòng.
Nàng liều lĩnh nhảy xuống, làm cho ngay cả hắn cũng đem không biết bao nhiêu tình cảm mãnh liệt kéo ra, chỉ muốn đem nàng trở về, an ủi nàng, không muốn nàng thương tâm như vậy, chỉ muốn nhìn nàng cười, giống nụ cười tươi sáng trước đó là tốt rồi.

Xác định được lòng mình, Mộ Vân Long cảm giác được trong lòng thật ấm áp thật hạnh phúc, cảm giác này cho tới bây giờ chưa từng có, thì ra tình yêu lại tốt như vậy! Hắn không tự giác nâng lên khóe miệng, đắm chìm trong hạnh phúc.

Hết thảy hỗn loạn trên giang hồ hắn đều không cần .

” Tiểu Hâm, ta có thể gọi nàng là Tiểu Hâm không? ” -Mộ Vân Long thanh âm thật dịu dàng, sắp chảy nước được rồi. (=)) so sánh kiểu này dễ bị nội thương thật)

“Uhm.” – Đàm Tiểu Hâm, trong lòng bị thương, rất thích không khí hiện tại, rất thích hai cánh tay đang ôm nàng, thật muốn ngủ quá đi.

“Có thể nói cho ta biết, vừa rồi vì sao lại tsc giận như vậy? ” – trong lòng nàng có thương tích, cho nên mới có thể như vậy, theo lý thuyết, quan hệ của nàng cùng Tiểu Liên không tốt đến mức đấy.

” Là vì, ta cảm thấy Mộ Vân Thườngrất xấu, rất đáng ghét.” – Đàm Tiểu Hâm thanh âm vô lực mà kéo dài.

” Còn nữa.” – tiếng nói của hai người đều rất mệt mỏi, Mộ Vân Thường ở một bên nghe lén nổi da gà, lại chỉ dám kiên trì nghe mà không dám phát ra thanh âm gì.

” Ta từ nhỏ là cô nhi, trước kia thường bị người ta khi dễ, buổi tối lại không có chỗ ở, đói bụng cũng không có ai lo, trời lạnh chỉ có thể ngủ cùng cẩu cẩu. Đến năm tám tuổi, sư phụ thu nhận ta, ta mới có một cái nhà. Cho nên ta cảm thấy Tiểu Liên rất giống ta, cũng là cô nhi không ai chăm sóc. Ta vốn muốn nhận nàng làm đồ đệ, nhưng lại bị Mộ Vân Thường đuổi đi. Cho nên mới tức giận như vậy.”

Chưa bao giờ nói với ai quá khứ thương tâm này, lúc này mới rộng mở nơi sâu nhất trong nội tâm với Mộ Vân Long.

Nghe đến đoạn này, nhịn không được ôm nàng càng chặt, thì ra là thân thế đáng thương như vậy. Khó trách vừa rồi thái độ không giống bình thường.

Nâng đầu nàng đang vùi trong lòng hắn, đặt môi lên trán nàng. Thầm thề rằng sẽ bảo vệ nàng, không làm cho nàng bị thương tổn dù chỉ một chút.

Chương 15

“Chân tê quá!” – qua đã lâu, Mộ Vân Thường mới cố sức đứng dậy.

Hai người này nhanh thật, quan hệ đã nhảy lên trên mức bình thường rồi, Mộ Vân Thường đi đến chân núi nhìn thấy cảnh đó vẫn chưa, tình cảm kia phát triển thành như vậy từ lúc nào.

“Quên đi, hiện tại ca ca đã có người trong lòng, không chăm sóc được muội muội ta rồi, ta vẫn nên đi tìm Mộ Vân Phi. Miễn phải chướng mắt nơi này.”

Dứt lời, phủi bụi trên quần áo, đi ra ngoài khu rừng.

“Ngươi nói, Tiểu Liên có thể chạy đi đâu.” – Đàm Tiểu Hâm lo lắng Tiểu Liên không có nơi nào để đi.

“Ta cũng không biết, chỉ có thể tìm quanh đây.” – Mộ Vân Long đoán một cô nương, trên người không có bạc, hẳn sẽ không đến nhà trọ.

“Ta thấy nàng cũng mệt rồi, hay là chúng ta tìm một chỗ uống nước đi.”

Thời tiết nóng như đổ lửa, Đàm Tiểu Hâm quần áo đã bị mồ hôi làm ướt.

“Cũng được.”- miệng thở ra một hơi, hôm nay sao lại nóng như vậy, dùng bàn tay nhỏ bé quạt quạt gió.

“Vân Long, đến đây.”

Mộ Vân Long không rõ nàng muốn làm cái gì, cúi đầu xuống, Đàm Tiểu Hâm đưa tay đến bên mặt hắn, dùng sức quạt quạt quạt.

Cô gái nhỏ này, Mộ Vân Long nở nụ cười, cười hết sức vui vẻ. Nhìn khuôn mặt nàng nóng đến đỏ bừng, nhịn không được thừa dịp xung quanh không có người hôn nàng một cái.

“Oa!”

Ban ngày ban lại bị người ta chiếm tiện nghi bên đường, thật là khủng khiếp, sau này truyền ra ngoài, nàng làm sao ra oai được trên giang hồ, ta đánh, Đàm Tiểu Hâm vì thế giơ tay đánh hắn.

Ai ngờ, bị đôi bàn tay to của hắn bắt được,

“Ah, đánh chết ngươi tên sắc lang này.”

Hai người ở trên đường liếc mắt đưa tình, đột nhiên ý thức được người khác đang chú ý đến hai người bọn họ, lập tức ngừng đùa giỡn, đi vào một trà điếm.

Kỳ thật, bọn họ cũng không dùng lo lắng người khác nhận ra, trên cơ bản không ai nhận ra Mộ Vân Long sau khi cải trang, người qua đường chỉ thấy kỳ quái vì hai nam nhân ở trên đường lại ôm ôm ấp ấp, thật sự không còn đạo đức.

Thời tiết thật nóng, giờ phút này trong lòng Tiểu Liên lại thấy một là tuyết lớn, lạnh đến mức lệ của nàng đã ngưng tụ thành băng. Nàng không biết mình đang đi đâu, trong lúc vô ý, nhìn thấy bóng dáng đại thiếu gia, nàng kinh ngạc chạy đến, lại thấy được một cảnh làm nàng tan nát cõi lòng.

Không biết con đường này dẫn đến đâu, Tiểu Liên vẻ mặt mờ mịt, xiêu hồn lạc phách không biết mình đang đi đâu.

“Tiểu cô nương đi một mình sao?”Ba tên vô lại vây quanh người Tiểu Liên, Tiểu Liên thất kinh, mới phát hiện chính mình không biết từ khi nào đi vào trong một ngõ nhỏ không người .

“Ngươi, các ngươi muốn làm gì……”

Tiểu Liên đem bao vải gắt gao ôm trước ngực, bước lui về phía sau, cũng đã thối lui đến bên tường, quay đầu nhìn, đã không còn đường chạy trốn.

“Không gì cả, muốn ngươi bồi đại gia chơi đùa một chút!” – nhóm vô lại đi bước một tới gần, một người đưa tay chạm vào mặt Tiểu Liên.

“Tránh ra, ta sẽ gọi người đến. ” – Tiểu Liên rất sợ hãi, lại không có người tới cứu nàng.

“Đại thiếu gia ” – đại thiếu gia hẳn là còn ở gần đây, Tiểu Liên liều mạng kêu to.

“Không có đại thiếu gia, chỉ có đại gia, tiểu cô nương lại cho ta ôm một cái.” – một tên vô lại đem Tiểu Liên ôm vào trong ngực, hôn vào mặt của nàng.

“A!” Tiểu Liên sợ hãi, cầm bao vải đánh loạn một hồi.

“Tránh ra, tránh ra, tránh ra!” – trong lúc nhất thời, mấy tên vô lại không đến gần được.

Đánh một hồi, Tiểu Liên cũng hết sức lực, hai tên vô lại bắt được nàng, đẩy nàng ngã lên một đám cỏ, một tên vô lại giữ trên người không cho nangf cử động

Nhìn lên trời cao, nàng không biết nói gì, đại thiếu gia sẽ không đến. Mệnh của nàng khổ như vậy sao, nhất định chịu vũ nhục như vậy sao. Nước mắt rơi như mưa, mặc kệ người khác sắp đặt, cũng giống như đã chết……
” Tất cả cút hết cho ta.” – một thanh âm rõ ràng vang lên.

Nhóm vô lại thấy có người đến, đều xoay người xem đó là ai.

” Lâm bang chủ. ” – ba người trăm miệng một lời hô lên, thấy tình thế không ổn, đều chạy đi mất.

Chẳng lẽ là Lâm Kiếm Lan, mới ra khỏi hang hổ lại vào động sói, Tiểu Liên trong lòng âm thầm kêu khổ.

“Cô nương, ngươi không sao chứ?” – Lâm Kiếm Lan thật cẩn thận nâng Tiểu Liên dậy, đem rơm trên đầu, trên người nàng phủi đi sạch sẽ.

Vốn tưởng rằng hắn cũng sẽ vô lễ với nàng, không ngờ là, Lâm Kiếm Lan sẽ xử sự như thế. Tiểu Liên có chút thụ sủng nhược kinh.

Lâm Kiếm Lan thấy Tiểu Liên bộ dạng thanh lệ xuất chúng, trong lòng mừng thầm.

“Cô nương, ngươi làm sao lại đi một mình đến nơi đây.” Lâm Kiếm Lan giả ý quan tâm.

” Ta, ta là đến nương nhờ họ hàng , ai ngờ lạc đường. Vừa rồi đa tạ đại gia ngươi giải vây.”

Tiểu Liên nhìn Lâm Kiếm Lan diện mạo xấu xí, thật sự không thể sinh ra hảo cảm, dù sao cũng không thể so với đại thiếu gia. Đại thiếu gia, aiz, đừng nghĩ nữa, đời này không có quan hệ tới nàng .

” Vậy xin hỏi cô nương tính sau này sẽ đi đâu.”

Lâm Kiếm Lan rõ ràng là một tên thô thiển, lại càng muốn giả bộ quan tâm, thật sự làm người ta ghê tởm.

” Ta cũng không biết.” Tiểu Liên thật sự không biết phải đi đâu, thiên hạ to lớn, nhưng không có chỗ cho nàng dung thân.

” Không biết ta đây có phúc phận không, mời cô nương đến nhà ta ở.” – mắt thấy con mồi sẽ tới tay , Lâm Kiếm Lan trên mặt đầy ý cười.

” Việc này có được không.”

Dù sao mình cái gì cũng không có, cũng không có ai cần, không bằng đi theo hắn, đỡ gặp phải vô lại bắt nạt. Tiểu Liên trong lòng đã quyết tâm đi cùng Lâm Kiếm Lan.

” Ta cầu còn không được!” – Lâm Kiếm Lan lộ ra nụ cười ngây thơ, làm cho Tiểu Liên nhìn thấy rất ghê tởm, nghĩ đến việc ngày đó bị Đàm Tiểu Hâm trêu cợt, dịch dạ dày lại bốc lên.

” Vậy ta sẽ đi theo ngươi.”

Tiểu Liên liếc mắt nhìn đến nơi vừa rồi đã thấy đại thiếu gia, người đã đi rồi, nàng còn có thể hy vọng cái gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau