NGỐC NGHẾCH NỮ NHÂN HÀNH PHIẾN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Tháng bảy, mặt trời gay gắt như lửa.

Anh hùng các nơi đổ xô về Phong Vân Bảo tham gia đại hội võ lâm uy danh khắp chốn. Đại khái là vài năm gần đây trên giang hồ thật quá hỗn loạn, chỉ trong thời gian ngắn, các bang phái mới lớn nhỏ tốt xấu nhiều như măng mọc sau mưa. Vì thế xóa bỏ thế lực xấu trong giang hồ chính là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của đạo hội võ lâm lần này.

Vì có quá nhiều bang phái vô danh tham gia, nên chỉ cần khiếng được phiên kỳ của gia môn đến là được, không cần xét có anh hùng thiếp hay không. Cứ như vậy, sơn dã thành trấn đâu đâu cũng thấy những phiên kỳ đầy màu sắc.

Có thể nói, du lịch thúc đẩy kinh tế là hoàn toàn chính xác.

Đại hội võ lâm một năm tổ chức một lần, năm nay Phong Vân Bảo may mắn được chọn làm nơi tổ chức, các cửa hàng xung quanh cũng được thơm lây không ít. Mọi nhà trọ trong trấn Việt Vân đều chật kín khách, ngay cả quán trà nhỏ dưới chân núi kinh doanh cũng tốt hơn rất nhiều. Mua một đồng bạc trà thu được một lượng bạc, lời to rồi ! Đừng nói năm nay có tiền lấy vợ, kể cả tiền để lấy thêm bà hai cũng có thừa, ha ha!

“ Tiểu nhị, mang trà đến đây !”, ai, khát chết đi được.

Đàm tiểu hâm dựa phiên kỳ vào cạnh ,nằm bò ra bàn. Một lúc lâu sau không thấy ai lên tiếng, Đàm Tiểu Hâm mệt mỏi quét mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy tiểu nhị đang đứng cạnh ấm trà lớn si ngốc cười. Đàm Tiểu Hâm nổi giận đùng đùng, hướng về phía tiểu nhị quát lớn :

“ Có người hay không đây!”

Âm thanh lớn kéo tiểu nhị từ mộng đẹp trở về, “ Có, có, có.”

Tiểu nhị hốt hoảng liền vội vã mang ấm trà đến, ai ngờ bị vấp vào cán phiên kỳ mà Đàm Tiểu Hâm đặt cạnh bàn làm nước nóng trong ấm tràn ra,toàn bộ đổ vào chân Đàm Tiểu Hâm.

“A, bỏng chết ta rồi ! Ngươi chán sống rồi có phải không ?” Đàm Tiểu Hâm không nhịn được đau, không ngừng ôm chân nhảy.

“A, khách quan, xin…xin…xin lỗi, tôi không cố ý, ngài không sao chứ ?” Tiểu nhị thấy gây ra họa, đặt ấm trà xuống, lấy khăn giúp Đàm Tiểu Hâm lau khô giày.

“Đi ra, đau quá, ngươi cố ý phải không?” Càng lau càng đau, tên này đúng là đồ ngốc mà, Đàm Tiểu Hâm trong lòng thầm than hôm nay đúng là xui xẻo mà.

Trong lòng đang suy nghĩ, chân vẫn đang nhảy lò cò, “ Ôi!” Đàm Tiểu Hâm ngã lăn ra đất. Hôm nay nhất định là ra khỏi nhà quên không thắp hương, thế nên mới xui xẻo như vậy.

“Ngươi không sao chứ ?” Một vị khách bên cạnh có lòng tốt đỡ nàng dậy, còn tiểu nhị lại sợ đến mức thiếu chút nữa dập đầu tạ tội.

“Được rồi, được rồi.” Đàm Tiểu Hâm xưa nay là người mềm nắn rắn buông, thấy người ta đã tạ tội rồi, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng thôi. Nói ra thì, hắn cũng là người hiệp nghĩa. Quay sang cảm ơn người tốt vừa đỡ nàng dậy, đó là một chàng trai mười bảy, mười tám tuổi, mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng (~> sao ta thấy giống như đang tả nữ vậy nhỉ??)
Bị một người xa lạ nhìn chằm chằm, người kia thấy không được tự nhiên, chỉ hừ nhẹ một tiếng để nhắc nhở Đàm Tiểu Hâm.

“Ah, vừa rồi đa tạ lão huynh !” Đàm Tiểu Hâm tiện bê ấm trà trên bàn đổ vào miệng.

“Không cần cảm tạ, việc nhỏ không đáng nhắc đến.” Trong ánh mắt người nọ lộ rõ vẻ miễn cưỡng.

“Có khí phách, tốt lắm ! Dựa vào câu nói vừa rồi của ngươi, về sau có ai ức hiếp ngươi, ngươi cứ việc nói tên của ta, ta sẽ bảo vệ ngươi.” Đàm Tiểu Hâm đã quên vết thương của mình, kích động đạp mạnh một cái, một cơn đau khủng khiếp truyền đến, đau đến mức nàng chịu không được toát mồ hôi lạnh. Tiểu nhị thấy thế, co đầu rụt cổ trốn ra đằng sau rửa bát.

“Không sao chứ ?” Người nọ ân cần hỏi, vừa xem lại vết thương của nàng, chỉ thấy cổ chân trái đã sưng to, nhìn giống một cái bánh bao nhỏ.

“Ngươi ở nhà trọ nào? Ta đưa ngươi về.”

“Làm gì có nhà nào, ta vừa mới đến, vốn tính đêm nay ngủ ngoài trời, có thể tiết kiệm một chút tiền phí trọ, tiểu huynh đệ, ngươi không biết bây giờ kiếm tiền rất khó khăn sao. Bây giờ thì hay rồi, chân sưng lên như thế này, Phong Vân Bảo lại dốc, ta đành chậm rì rì mà lên đó, nhiều lắm là được làm khách mời ở đấy, còn làm được cái khỉ gì nữa!”

Cũng đừng nghĩ đến việc mở rộng danh tiếng môn phái, thu nhận đồ đệ. Thật đúng là vận đen đầy đầu mà.

“Nếu không chê, tiểu đệ nguyện ý cùng ngươi đến đó.”
“Ta cầu còn không được. Vậy bây giờ chúng ta khởi hành thôi.”, trời đúng là không tuyệt đường của ai, , chỉ sợ lại có chuyện ngoài ý muốn.

Chàng trai lập tức đứng dậy giúp Đàm Tiểu Hâm ra khỏi trà quán.

“Oa, ngươi thật là khỏe.” Đàm Tiểu Hâm cả người như đã cách xa mặt đất, mà người kia tựa hồ không mất chút sức lực nào.

“Này, xưng hô như thế nào vậy?” Cũng không thể cứ kêu lão huynh tiểu huynh mãi được.

“ Mộ Vân Phi.” , nghe thấy ba chữ đó, trong trà quán truyền ra vài tiếng thì thầm.

“A, thì ra là Phong Vân Bảo Tam thiếu gia. Nghe nói đó là một người tàn bạo, xem ra nhìn giống một kẻ ăn bám….”

Mộ Vân Phi ném một ánh mắt giết người về nơi phát ra tiếng nói, người ngồi đó sợ hãi cuống quýt nấp xuống dưới gầm bàn.

“A, Mộ Vân Phi à, chưa từng nghe qua, có điều không sao, ngươi biết ta là ai không?” Đàm Tiểu Hâm cẩn thận lên ngựa nhưng cũng không quên báo danh.

“Ta chính là thiên hạ siêu cấp vô địch tiếu ngạo giang hồ, chiến thắng tất cả vĩnh viễn không thất bại, độc nhất vô nhị Tiểu Kim Môn môn chủ.” (~> tự sướng dạng khủng)

Nói xong, Đàm Tiểu Hâm hớp một ngụm khí lớn, thiếu chút nữa thì ợ hơi. Còn chưa nghe qua có ai vì báo danh mà ợ hơi cả. Đợi Đàm Tiểu Hâm vòng vo báo xong gia môn, những vị khách khác đã lăn ra cười, Đàm Tiểu Hâm không cho là đúng, thầm nghĩ :

“Hừ, chờ lần này ta vang danh, các ngươi muốn đến xách giày cho ta, ta còn phải xem xét, một đám người không biết nên gọi là gì, ếch ngồi đáy giếng.”

“Ta nên xưng hô với ngươi như thế nào đây ?” Mộ Vân Phi đối với ‘cậu nhóc’ này cảm thấy không tệ, thậm chí lúc nào cũng muốn cười, chuyện này với việc hắn ngày thường nghiêm túc đúng là khác nhau.

“Đương nhiên gọi ta là Thiên…không cần gọi đầy đủ, ta tên Đàm Tiểu Hâm, giang hồ gọi là…hắc,” Đàm Tiểu Hâm thè lười làm mặt xấu, “ cũng là Đàm Tiểu Hâm, hắc hắc.”

Hai người sắp xếp xong xuôi, vì Mộ Vân Phi thay Đàm Tiểu Hâm cầm phiên kỳ, hai người cưỡi chung một con ngựa, rời đi.

* phiên kỳ: cờ tượng trưng cho môn phái, có cán to và dài.

Chương 2

Thấy hai người đi xa, đám khách trong trà quán bắt đầu thảo luận ầm ầm.

“Thì ra hắn chính là Tam thiếu gia Phong Vân Bảo đại danh đỉnh đỉnh Mộ Vân Phi. Đúng là tai nghe không bằng mắt thấy, ta còn tưởng là một ma vương giết người, hóa ra là một tiểu tử còn hơi sữa, ha ha ha.”

“Nha đầu kia xem như số đào hoa, được Tam thiếu gia coi trọng.”

“Ngươi có mắt không vậy, rõ rằng là một tên nhóc, lại bị ngươi nói là nha đầu.”

“Đồ ngốc nhà ngươi, không phải nha đầu, ngươi cho là tiểu tử kia kéo nàng lên ngựa làm gì chứ?”

“Ta ngu ngốc? Ngươi háo sắc! Cho dù là nha đầu, thì cũng là một nha đầu thô lỗ không chịu được, Mộ Vân Phi cũng không phải người bình thường, làm sao có thể coi trọng nàng ta? Không nhìn xa một chút, còn muốn học người ta đi làm loạn, ta thấy ngươi vẫn nên về làm ruộng đi.”

“ Ngươi dám mắng ta !”

“ Mắng ngươi thì sao !”

“Ta đánh chết ngươi!”

“Đánh thì đánh, ai sợ ai nào!”

Sau đó hai người lao vào đánh đến đỏ mặt không để người ngoài khuyên can, xô đẩy lẫn nhau.

Gã béo gạt ngang chân, lão gầy xoay người né, gã béo thu chân không kịp, đập tan cái bàn trong trà quán, chỉ nghe chủ quán kêu khổ một tiếng:

“ Ôi, thế là mất luôn vợ bé rồi!”

Lão gầy nghiêng người tung ra một chiêu hắc hổ thâu tâm, ai ngờ, gã béo lại bị vướng vào chân ghế ngã chổng vó. Lão gầy ra tay quá mạnh, đánh gãy cả trụ chống trà quán, mắt thấy cả trà quán sắp đổ sập xuống, mọi người vội vàng chạy ra bên ngoài. Mà gầy béo hai tên cũng bò ra chạy đi mất từ bao giờ. Chỉ nghe thấy một tiếng “ rầm”, nóc quán vốn làm bằng cỏ tranh, không chịu được nhất kích liền đổ xuống. Chủ quán mặt như đưa đám, thật đúng là nước có thể giữ thuyền cũng có thể làm đắm thuyền, bây giờ thì hay rồi, vợ cả cũng không có luôn.
Lại nói một lúc sau, Đàm Tiểu Hâm và Mộ Vân Phi đã đến Phong Vân Bảo. Nhìn thấy Tam thiếu gia trở về, A Cánh chạy đến dắt ngựa. Tam thiếu gia trước giờ chưa mang người nào về, lần này lại đem theo một tiểu tử, nhìn qua chắc là một tiểu thiếu gia ngỗ nghịch. Thật sự kỳ quái, nhưng vì sợ tính cách của tam thiếu gia, hắn một câu cũng không dám nói.

“Vân Phi à, ngươi rất quen thuộc với nơi này thì phải, vậy ngươi phải chăm sóc ta thật tốt mới được.” – Đàm Tiểu Hâm giơ giơ cái chân bị thương lên.

“Được thôi, có điều ngươi phải đáp ứng ta ba điều kiện.” – Mộ Vân Phi cũng không hiểu bản thân hôm nay tại sao lại mang Đàm Tiểu Hâm về phủ. Trong phủ vốn không thể tùy tiện đưa người lạ vào, mặc dù đại ca không gây khó dễ cho hắn nhưng hắn cũng không có ý định tìm đến phiền phức.

“Được thôi, nói trước ra sau này sẽ không bị loạn, ta xin rửa tai lắng nghe.”

“Thứ nhất, không được chạy loạn trong phủ, thứ…”

“Dừng, dừng, dừng…” – không đợi Mộ Vân Phi nói xong, Đàm Tiểu Hâm vội vàng ngắt lời – “Ngươi lại đùa ta rồi, chân ta bị như thế này, còn đi lung tung đến đâu được.” – người cũng đã quen thuộc rồi, Đàm Tiểu Hâm cũng bộc lộ bản tính, một bộ dạng vô lại khó dạy.

Mộ Vân Phi trợn mắt. Sau khi cùng Linh Dục đại sư lên núi học võ từ nhỏ trở về, khuôn mặt dường như chưa bao giờ thể hiện thái độ gì, hôm nay đã phá lệ N lần rồi.

“Thứ hai, không được tùy tiện hỏi về những việc liên quan đến Phong Vân Bảo. Thứ ba, không được….”
Đàm Tiểu Hâm kiềm chế không được lâu, nhịn không được nói xen vào:

“ Không lẽ Phong Vân Bảo có bí mật gì không thể nói cho ai biết sao, nhưng mà…” – nhìn thấy ánh mắt muốn giết người của Mộ Vân Phi, Đàm Tiểu Hâm liền im lặng.

“Thứ ba, không được nói linh tinh, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”

Điều cuối cùng, Mộ Vân Phi nói rất nhanh, chỉ lo lại bị Đàm Tiểu Hâm ngắt lời.

“Yên tâm, không thành vấn đề. Ta sẽ tuân mệnh.”

Vì thế Mộ Vân Phi mới mang Đàm Tiểu Hâm đi vào nội đường, bất ngờ, Mộ Vân Phi đột nhiên dừng lại, làm hại Đàm Tiểu Hâm thiếu chút nữa va phải.

“Còn có một điều nữa.”

Không giải thích được, không phải chỉ có ba điều hay sao? Thật đúng là ! Chân đau quá!

“ Tuyệt đối không được đến hậu đường, nếu xảy ra chuyện gì, ngươi chết không ai dám đến nhặt xác!”

Nói xong, còn cẩn thận làm một cử chỉ nhắc nhở Đàm Tiểu Hâm.

“Không đi thì không đi, ta đối với mỹ nữ xinh đẹp không có hứng thú.” – hậu đường đơn giản chính là nữ tử, Đàm Tiểu Hâm chỉ thấy hứng thú với vàng bạc thôi.

“A, đầu ngươi bốc khói trắng kìa, ngươi đang vận công sao?” – thật thần kỳ, trên đầu Mộ Vân Phi bốc khói, không lẽ trong đầu hắn đang nấu bữa tối. Ách, Đàm Tiểu Hâm lắc đầu, thật không dám ăn. Mộ Vân Phi quay người, tiếp tục đi về phía trước, trong lòng nghĩ hôm nay hắn nhất định trúng tà, mới mang tiểu tử cổ cổ quái quái này về phủ, thật đúng là ông nói gà bà nói vịt, tức giận làm cho thất khiếu bốc khói.

“Aiz, aiz, đừng đi nhanh như vậy chứ, qủy hẹp hòi, cùng lắm thì ta đối với mỹ nữ của ngươi có hứng thú một chút là được rồi.” – thật là, đi nhanh như vậy, người ta lại không biết đường, chân lại đau. Có phải nam nhân không vậy?

Chương 3

Đường đi thật là dài, cuối cùng đi đến một khu vườn rộng rãi.

Thật đẹp, giống như một tiểu Giang Nam, ban công, đình các, toái ngọc liên trì, hành lang gấp khúc, giả sơn hoa viên, có thể nói là đẹp không sao tả xiết. so với màu xám lạnh lùng của tiền đường Phong Vân Bảo khác biệt một trời.

Cách đó không xa, có một ngôi nhà nhỏ với tường trắng gạch đỏ.

“Được rồi, ta sẽ ở lại đây!” - Đàm Tiểu Hâm kìm lòng không được, vội vã nhảy lò cò qua, giống như có người ở sau đẩy vậy. Mộ Vân Phi giương mắt nhìn, nhịn không được phát ra tiếng cười.

“Cái gì, không được à?” – có cái gì buồn cười, kẻ có tiền làm sao lý giải được tâm tình người nghèo.

“Đương nhiên có thể, có điều ta sợ ngươi ở không quen.”

“Quen, quen, đương nhiên ở quen, chỉ cần ngươi đồng ý.” – nhìn Mộ Vân Phi còn run rẩy cười không ngừng, Đàm Tiểu Hâm sau này mới biết được nguyên nhân.

“Tam thiếu gia, đại thiếu gia có việc tìm ngài, mời ngài mau đi.” – một tiểu nha đầu thở hổn hển từ một hành lang khác chạy tới.

“Như vậy, ta phải lập tức đi, Tiểu Liên, vị công tử này sẽ ở trong phủ, ngươi chăm sóc hắn cho tốt. Dẫn hắn đến Nhàn Vân Cư đi.” – nói xong, không thu được nét cười trên mặt, bỏ đi.

Công tử? Đánh giá người trước mặt xinh đẹp hoạt bát, rõ ràng là một cô nương, tam thiếu gia làm trò quỷ gì vậy?

Đang lúc Tiểu Liên nghi hoặc khó hiểu, Mộ Vân Phi lại quay trở lại, đem một hộp nhỏ đưa cho Đàm Tiểu Hâm.

“Cái này rửa chân, sau nửa canh giờ, chân của ngươi sẽ mau lành.” – vừa dứt lời, như một cơn gió, người cũng không thấy đâu nữa.

Mộ Vân Phi là thiếu gia ở đây, lại là đại chủ nhân.

Khó trách Mộ Vân Phi cười không ngừng như vậy, hóa ra là nhà xí, tức chết được!

Nhưng mà ngay đến nhà xí cũng thơ tình họa ý như vậy, nơi đẹp nhất kia không biết sẽ như thế nào. Nhất định phải đến đó dạo chơi. Lúc này Đàm Tiểu Hâm đã bị cảnh trí trước mắt lu mờ lý trí, mang lời Mộ Vân Phi nói trả lại hết cho hắn.

Nhìn Tiểu Liên đem một bàn đầy mỹ vị đến, nước miếng Đàm Tiểu Hâm bắt đầu nhỏ giọt trên bàn. Mang đồ ăn lên xong, Tiểu Liên đứng sang một bên đợi Đàm Tiểu Hâm sai bảo. Đàm Tiểu Hâm cũng bất chấp mọi thứ khác, tay trái một cái chân vịt to, tay phải một tô lạc, ăn đầy miệng.

Tiểu Liên nhìn tướng ăn của Đàm Tiểu Hâm, nhịn không được cười thành tiếng, lúc này mới làm Đàm Tiểu Hâm nhớ tới trong phòng còn một người nữa.

Bị Đàm Tiểu Hâm nhìn chằm chằm, Tiểu Liên sợ làm khách mất hứng, vội vã cúi đầu, không phát ra tiếng. Đàm Tiểu Hâm xoa hai tay đầy dầu vào khăn trải bàn, nói:

“Ngươi cũng…” – lời chưa nói xong, đã bị một khúc xương mắc kẹt ở họng. Làm Đàm Tiểu Hâm phải vội đấm ngực, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng. Tiểu Liên lúc này mới phát hiện khách nhân có chút khác thường, lại không biết phải làm thế nào.Đàm Tiểu Hâm ý bảo Tiểu Liên dùng tay đánh vào sau lưng nàng. Vì thế Tiểu Liên cẩn thật vỗ một cái, Đàm Tiểu Hâm mặt nhăn mày nhó, tỏ ý bảo Tiểu Liên dùng sức một chút. Nhìn khách nhân khuôn mặt từ hồng chuyển sang xanh, Tiểu Liên chỉ có thể sử dụng khí lực mạnh nhất của mình, chỉ nghe một tiếng đùng đoàng, Đàm Tiểu Hâm bay ra ngoài, Tiểu Liên thấy thế, kinh hãi, chạy tới nâng Đàm Tiểu Hâm mặt mũi bầm dập lên. (oh, ra là bạn này cũng có võ công, không thì sao mà bắn xa thế đc ToT)

“Ôi, tha mạng ! Ngươi cũng không cần ra tay mạnh như thế, đúng là ! Ý?”

Đàm Tiểu Hâm đột nhiên phát hiện hô hấp của mình đã thông thuận.

“Quên đi, kể từ giờ, ngươi chính là ân nhân cứu mạng của ta, sau này ta nhất định trả ơn ngươi. Lại đây, cùng ăn đi, ta cũng không quen lúc ăn cơm, có người ở bên cạnh nhìn chằm chằm mình.”

Quyết tâm lôi kéo Tiểu Liên ngồi xuống bên canh.

“Không được, cô nương là khách, Tiểu Liên chỉ là hạ nhân, thân phận hèn mọn, sao dám cùng cô nương ngồi cùng bàn ăn!” – Tiểu Liên vội vàng đứng lên.

“Ý, ngươi biết ta là nữ.” – dọc đường đi, nàng nữ giả trang nam, không có ai phát hiện, cưỡi chung ngựa với Mộ Vân Phi tới Phong Vân Bảo hắn cũng không phát hiện ra. Chỉ vừa gặp mặt, đã bị Tiểu Liên nhận ra, mắt nha đầu này rất lợi hại.

“Ah, là em thấy lỗi tai cô nương.”

Đàm Tiểu Hâm sờ lên vành tai mềm mại của mình, quan sát rất cẩn thận, đúng là một nhận xét tốt. Đàm Tiểu Hâm nghĩ ra ý tưởng:

“Nếu mọi người đều là cô nương, cũng đừng từ chối, cùng đến ăn đi.” – Đàm Tiểu Hâm rất dễ dàng thân cận với bất kỳ người nào.
“Sau này cũng chỉ có hai chúng ta.” – vừa nói vừa kéo Tiểu Liên ngồi xuống. Tiểu Liên không nói được, chỉ có thể ngồi ăn cùng.

“Tiểu Liên, em đến Phong Vân Bảo bao lâu rồi?”

“Được vài năm rồi, cha em vừa mất, mẹ kế tính bán em vào kỹ viện. Nhờ đại thiếu gia cứu giúp, mới không phải chịu nhục, đại thiếu gia là ân nhân cứu mạng của em, kiếp này nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp.”

Đàm Tiểu Hâm phát hiện khi nói đến đại thiếu gia, Tiểu Liên hai má ửng đỏ, hai mắt sáng lên, đây chính là biểu hiện rất kỳ quái.

“Đại thiếu gia tên gì, hắn cũng ở đây sao?”

Đi vào trong phủ, trừ mã phu, Mộ Vân Phi cùng Tiểu Liên cũng không thấy nhiều người lắm, một nơi lớn như vậy, mọi người đi đâu hết rồi.

Tiểu Liên thấy Đàm Tiểu Hâm hỏi đông hỏi tây, cũng không biết nguồn gốc của nàng, không dám nói linh tinh, chỉ không ngừng kêu Đàm Tiểu Hâm dùng bữa.

Sau một lúc lâu hai người không nói câu gì, chỉ nghe thấy tiếng ăn của Đàm Tiểu Hâm.

“Tiểu Liên, hậu đường kia có phải nơi ở của phu nhân Mộ Vân Phi?”

“Ah, tam thiếu gia chưa có thành thân, chủ nhân của nhà em đều chưa thành thân.” - câu hỏi của khách nhân thật kỳ quái, Tiểu Liên đối với lời của Đàm Tiểu Hâm có chút không hiểu.

Hậu đường kia có gì cổ quái vậy? Đàm Tiểu Hâm trong lòng bắt đầu xuất hiện quỷ ý.

Dường như nhìn thấu ý định của khách nhân, Tiểu Liên nói:

“Tiểu thư, Phong Vân Bảo không phải là nơi có thể làm loạn, bằng không, người có biến mất cũng không có ai biết.”

Đại khái trong lời Tiểu Liên nói có chút tác dụng, Đàm Tiểu Hâm cố nuốt nước miếng, hai tay vỗ vỗ cái cổ nhỏ nhắn, nhưng thực sự cảm giác như có một cỗ kiếm khí lạnh lẽo đâm tới. Thật đáng sợ!

Bầu trời bị bao phủ một màn đêm dày đặc, toàn bộ Phong Vân Bảo bị đêm đen phủ kín, mấy ngôi sao thưa thớt tinh nghịch nháy mắt trước cửa sổ của Đàm Tiểu Hâm.

Thuốc Mộ Vân Phi đưa tới đúng là tốt, vừa rửa sạch chân, chưa đến nửa nén hương, đã hoàn toàn hết sưng. Tiểu Liên bây giờ cũng đã về phòng nghỉ ngơi.

Bây giờ không lỉnh đi sau này càng không có cơ hội. Ta phải lỉnh thôi!

Chương 4

Đàm Tiểu Hâm một thân y phục dạ hành chạy tới chạy lui trên nóc nhà Phong Vân Bảo, không biết nên xuống tay từ đâu.

“Cái gì đây, một Phong Vân Bảo to như vậy mà ngay cả tiền thắp đèn dầu cũng không trả nổi sao, tối đen như mực a, tìm bảo vật thế nào được, đúng là phải về thôi.” – tiểu thư nàng cũng không nghĩ đến là, khuya khoắt, ai lại thắp đèn đi ngủ chứ !!!

“Gieo quẻ thì tốt hơn!” – Chuyện vô ích như thế này, để ông trời quyết định thì tốt hơn.

Đàm Tiểu Hâm cởi giầy, ném vào không trung, trong lòng thầm nghĩ: “Ông trời à, chỉ cho ta phương hướng đi mà.”

Ai ngờ, cái giày này vô tư cắm vào trên ngói.

“Ý, đó là quẻ gì. Được rồi, theo ý người, thì chính là gian phòng dưới chân này.”

Đàm Tiểu Hâm là kẻ không biết trời cao đất rộng, lần đầu tiên làm tặc, cũng không cẩn thận một chút, lại còn bói quẻ trên nóc nhà, rầm rầm rì rì. Ngay cả người bình thường cũng phát hiện khác lạ, đừng nói đến chủ nhân căn phòng này, Mộ Vân Long.

Nhưng mà, lúc này Mộ Vân Long vừa vặn không ở Tàng Nguyệt Các, coi như nàng mệnh lớn.

“Sao lại không có người vậy, ngay cả đến người gõ mõ cũng không có.” – có tên trộm nào đến một cái liền tìm người gõ mõ không, đại khái cũng chỉ có một mình nàng. Đàm Tiểu Hâm khom lưng, trốn vào trong phòng, tìm đông tìm tây.

“Ngay cả một con chim chết cũng không có, tìm bảo vật cái rắm a.”

Ông trời chết tiệt, ông trời thối tha, chỉ đường cái kiểu gì vậy, gọi ngươi là gia gia thật phí, quên đi, tự ta tìm đường.

Mới vừa đi tới cửa, tiếng bước chân bình tĩnh dồn dập truyền đến.

“Không xong, nơi này lộ liễu quá, không trốn được.” – Đàm Tiểu Hâm chỉ có thể quay lại buồng trong, trốn dưới gầm giường.

Mộ Vân Long vô cùng mệt mỏi, tiến vào buồng trong. Đốt đèn lên, rót một cốc nước, mới vừa đưa đến miệng, lại nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, lại hạ xuống, thong thả bước đi trong phòng.Lại thấy đại hội võ lâm chỉ còn vài canh giờ nữa là đến, cả sáng nay, mấy chuyện phiền phức cứ dồn dập kéo đến.

Nay Phong Vân Bảo trong chốn giang hồ xem như bang lớn số một, Mộ Vân Long cũng nhiều lần đảm nhiệm chức võ lâm minh chủ. Nhưng mà, đây tất cả cũng không phải điều hắn muốn, hắn thầm nhớ những ngày nhàn nhã tự tại, vô cầu vô thúc, nhưng nếu hắn không làm minh chủ, chỉ sợ minh chủ kế nhiệm cấu kết với gian thần triều đình, làm ra việc nguy hại võ lâm. Theo như thủ hạ báo lại, lần này số người đến tranh ngôi vị võ lâm minh chủ không ít, hơn nữa có thám tử thu được tin tức, triều đình cũng phái người giả mạo nhân sĩ võ lâm tiến đến nằm vùng. Việc này khẳng định muốn đề phòng trước, nhưng lại không có anh hùng thiếp, bất kỳ ai cũng có thể đến, xem ra ngày mai Phong Vân Bảo là sát khí tứ phía…

“Bủ..m..!”

“Ai?” – Mộ Vân Long giận dữ nhìn về phía gầm giường nơi phát ra âm thanh, trong lòng tự trách mình đã quá sơ suất.

Trời ạ, Đàm Tiểu Hâm trốn ở dưới giường ngay cả thở mạnh cũng không dám, thế nào cũng không đoán được bản thân lại bị một cái xì hơi hại chết ( =)) chết với bà này), lại đúng lúc nguy hiểm chết người này.

Chết thì chết ! Đàm Tiểu Hâm cứng đầu bò ra khỏi gầm giường.

Hóa ra là một cô gái nhỏ, khuôn mặt lem nhem nhỏ nhắn đối diện hắn đang ngây ngô cười.

Nghe tiếng Mộ Vân Long giận dữ, thiên binh thần tướng, nhanh chóng từ bên ngoài chạy vào mấy người. Đàm Tiểu Hâm sợ tới mức nhảy lên giường, ôm lấy chăn.Xem thần sắc kích động của nàng, Mộ Vân Long nghĩ đây không phải kẻ nào độc ác, có lẽ chỉ là con mèo nhỏ lạc đường mà thôi. Hắn liền bảo tùy tùng lùi xuống.

“Ngươi chạy lên trên giường ta, ôm lấy chăn của ta, muốn làm gì vậy?” – Mộ Vân Long hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt xấu xa nhìn chằm chằm Đàm Tiểu Hâm đang quấn chăn quanh mình như một cái bánh bao. Khi nói chuyện, cảm giác khó chịu lúc nãy đều tan thành mây khói.

“Ngươi không nói gì sao, để ta tra xem ngươi là nha đầu của nhà nào, đừng trách ta nói cho cha ngươi biết chuyện!”

Thôi đi, nàng quá nhỏ, cáo trạng… cha nàng ngay cả ngắn dài thế nào cũng không biết. Vừa rồi thái độ lạnh lùng so với bộ dạng sói bà ghê sợ còn xinh đẹp hơn, thật là..! Tốt xấu gì cũng là một môn chủ, coi nàng là tiểu hài tử sao.

“Ngươi là ai, dựa vào cái gì muốn ta trả lời ngươi?” – cái tên độc ác kia, nhìn tâm trạng Đàm Tiểu Hâm giống nai con đi loạn, tuy rằng khẩu khí hung hăng, nhưng trực giác nói cho nàng biết, đối phó với loại người ác diện thiện tâm này ( bên ngoài thì ác, nhưng lại rất lương thiện), chỉ đơn giản như ăn một đĩa rau.

“Được, ta cho ngươi biết, tên ta là Mộ Vân Long. Đến lượt ngươi nói.”

Cho là khi nghe được tên của hắn, cô gái nhỏ chắc sẽ sợ đến phát run. Nhưng hắn không thấy như thế, ngược lại thần khí nàng trở nên sống động, nhanh như chớp một người nhảy từ trên giường xuống, nào ngờ, chân Đàm Tiểu Hâm bị chăn bông cuộn lấy, vốn là một động tác nhảy xuống giường xinh đẹp, đã bị nàng làm thành hành động chó ăn phân (ToT… bi kịch a…). nếu thân thủ Mộ Vân Long không đỡ lấy nàng, có khả năng không chỉ ăn phân, mà là cả ngực cũng lõm vào rồi. (không phải chứ =)))

Ai da, xoa xoa đầu gối, ngồi cạnh bàn, từ lúc đi vào Phong Vân Bảo quỷ quái này, Đàm Tiểu Hâm bị thương không ít.

Nhìn bộ dạng chật vật của nàng, Mộ Vân Long rất muốn cười, nhưng hình như không hay lắm, liền đem tiếng cười bức trở lại.

“Cười thì cứ cười đi, sao phải ép mặt trở nên xấu xí như vậy.” – Ai nha, có lòng muốn giữ mặt mũi cho nàng, không cảm ơn, còn nói hắn xấu. Phải biết rằng trên giang hồ, Mộ Vân Long không chỉ võ công nhất lưu, hơn nữa tướng mạo đường đường, ngay cả nữ nhi La tuần phủ của triều đình cũng nháo lên, nói rằng không phải hắn thì không lấy chồng. Nàng còn dám nói hắn xấu. Thực sự là gặp được cực phẩm trong các nữ nhân – một kẻ quái thai…( ặc ặc, tưởng anh khen chị ấy chứ…)

“Ta có thể nói, nghe xong nhớ đứng vững, đừng có mà ngã ra đó !” – cô gái nhỏ này khẩu khí rất lớn, biểu tình kỳ quái, khóe miệng Mộ Vân Long xuất hiện nụ cười khó gặp, đến chính hắn cũng chưa phát hiện.

“Ta chính là thiên hạ siêu cấp vô địch tuyệt đại vô song tiếu ngạo giang hồ chiến thắng tất cả vĩnh viễn không thất bại, độc nhất vô nhị Tiểu Kim Môn – cũng là môn chủ!” à choáng với cái màn tự sướng của tỷ…nói xong cũng đứt hơi mà ngủm…

Chương 5

Thật dễ dàng đọc thuộc lòng tên gia môn 29 ký tự đó, nhưng cũng sắp đứt hơi đến nơi, lần sau phải tinh chỉnh đi Một chút.

“Ngươi là môn chủ? Tới tham gia võ lâm đại hội?”

Võ lâm đại hội hàng năm xuất hiện trăm ngàn chuyện kỳ quái, việc ngày hôm nay khả năng cũng quá lạ kỳ rồi, rõ ràng là một cô nhóc chưa trưởng thành. Mộ Vân Long không khỏi há hốc mồm kinh ngạc, làm Đàm Tiểu Hâm thật mong răng cửa của hắn rớt xuống một phen, răng cửa của người này cũng đáng chút tiền. (ặc, e chịu chị, răng cũng k tha =)))

“Làm sao, không tin sao! Ta có mang kỳ đến nha.” – trên mặt hắn rõ ràng là không tin.

Cái gọi là nhân bất khả tướng mạo (nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo), tuy rằng Đàm Tiểu Hâm nói ra một tràng dài dài gì đó, hắn một câu cũng không nghe rõ, nhưng nhìn ra nàng không phải đang nói giỡn. Mộ Vân Long lúc này mới cẩn thận đánh giá cô gái nhỏ cao không quá ngực hắn. Chỉ thấy hắn vung hai tay về hai bên, căn phòng vừa rồi còn mờ mờ tối, đột nhiên bị đèn chiếu sáng giống như ban ngày.

“Ngay cả thắp đèn cũng làm ra vẻ như vậy, chưa thấy nam nhân nào thích thể hiện như thế.”

Mộ Vân Long thật sự gặp buồn bực, không chỉ bị nói là xấu, hiện tại còn nói hắn thích thể hiện.

Tuy Đàm Tiểu Hâm Một thân hắc phục, hơn nữa trên mặt không ít tro bụi, nhưng cũng không che giấu được đôi mắt to linh khí bức người của nàng, cái mũi nhỏ đáng yêu bị bụi bám đen, thật giống con mèo nhỏ bướng bỉnh. Mộ Vân Long vừa muốn lấy tay lau vết bẩn trên mũi nàng. Vừa vươn tay, lại nghe thấy có người đi vào phòng.

Nhìn lại, là tiểu đệ Mộ Vân Phi đùng đùng nổi giận đang tiêu sái tiến vào.

Đang muốn nói chuyện:

“Đệ…”

Chỉ thấy Mộ Vân Phi một tay kéo lấy Đàm Tiểu Hâm, tiến ra cửa, một câu cũng không nói rõ, để lại Mộ Vân Long một đầu khó hiểu. tiểu đệ di truyền phong cách lạnh lùng của Mộ gia, giữa huynh đệ với nhau, không có việc thì không nói, có việc cũng nói rất ít.

Lưng và tay Đàm Tiểu Hâm bị nắm chặt, nhưng mà lưng rất đau a, vì thế kêu to lên:

“Làm gì đó, ta cũng không phải tù trốn trại, thả ta ra, tên vô lại chết tiệt. Ai ya, ngươi chạm vào chỗ đó của ta!”

Vốn không để ý đến tiếng thét chói tai của nàng, nghe đến câu đó, đột nhiên hai người đều thấy căng thẳng.

“Ai ya!”

Mộ Vân Phi đột nhiên buông tay, hại nàng ăn một miệng bùn.

“Kêu la cái gì, ta chạm vào chỗ nào của người.” – trong giọng nói có chút trầm thấp không ổn định, chẳng qua chỉ là chạm và lưng và tay thôi mà.

“Đệ buông nàng ra!”

Lúc Đàm Tiểu Hâm ngã, Mộ Vân Long cũng đồng thời đuổi tới, hơn nữa nghe được câu sau, không khỏi giận dữ bay đến. (ka đã ghen???)“Sao?” – Mộ Vân Phi thấy Mộ Vân Long tức giận, cảm thấy khó hiểu.

Đàm Tiểu Hâm ngồi dưới đất nhìn hai huynh đệ đang trợn mắt, rất giống hai con gà chọi.

“Đau quá!” – định xoa bóp chỗ lưng đau, lại không với tới, Mộ Vân Phi lực đạo ghê gớm thật.

Mộ Vân Long thấy thế, ngồi xuống hỏi nàng đau ở đâu, còn ấp a ấp úng cẩn thận:

“Nàng bị đệ ấy chạm vào chỗ nào, có bị thương không?”

Thấy có người ra mặt, ý xấu của Đàm Tiểu Hâm lại nổi lên:

“Đương nhiên là có bị thương, hắn ra tay mạnh như vậy, hoàn toàn không để ý đến người ta là nữ nhi.”

“Ngươi có biểu hiện giống một nữ nhi sao?” – nói đến đây, lại thấy giận, đại khái chỉ có hắn không biết nàng là nữ, bị nàng dắt mũi đùa giỡn, còn không nghe lời hắn giải thích, lại nhiều lần phạm quy. Hiện tại lại làm bộ dạng đáng thương, Mộ Vân Phi cắn chặt răng, hận không thể một chưởng đánh bẹp nàng.

Nhìn Mộ Vân Phi tức giận nghiến răng, trong lòng nàng rất thích, vừa muốn đứng lên, ah,lưng đau quá. Thấy thế, Mộ Vân Long chạy nhanh đến đỡ nàng.

“Lưng ta đau quá.” – giọng điệu trở nên kiều mỵ.

“Chỉ đau lưng thôi sao?” – vừa rồi nàng không phải kêu đau nơi đó sao.
“Đương nhiên là chỉ đau lưng, đệ cũng không chạm vào …” – Mộ Vân Phi thanh âm đột nhiên nhỏ dần, “chỗ khác.”

“Này, các người đang nói cái gì, ta nghe không hiểu, ám hiệu sao?” – cái gì nơi này nơi đó, hai người thái độ kỳ quái, mặt lúc trắng lúc đỏ. Có tật xấu.

“Vậy được rồi, nếu nàng là do đệ mang vào, cũng do đệ mang ra ngoài đi.” – Mộ Vân Long đột nhiên thay đổi thái độ, làm cho hai người kia khó hiểu.

Nói xong, Mộ Vân Long xoay người nhanh chóng rời đi.

Ách, sao lại thế này, vốn cho rằng có thể có chỗ dựa, kết quả hắn bỏ đi, thảm, Mộ Vân Phi trợn mắt kéo nàng hướng đến tiền đường.

Thật nực cười, ta sao lại vì một tiểu nha đầu mới gặp mặt mà tức giận như vậy, Mộ Vân Long đột nhiên bị thứ tình cảm nam nữ mãnh liệt của chính mình làm cho khiếp sợ. Cũng không phải tuyệt sắc nữ tử, hành động kỳ quái vừa rồi của hắn, huống chi lại là nữ tử tiểu đệ mang về, nói vậy tiểu đệ tự có cân nhắc, bằng không trước đây cũng không thấy tiểu đệ mang nữ tử về phủ.

Nghĩ như vậy, tâm tình lại cảm thấy cô đơn. Vừa rồi tiếng hét chói tai của nàng, làm đáy lòng Mộ Vân Long cảm thấy đâu đớn, mới liền phi nước đại đến cứu nàng.

Aiz, không nghĩ là như thế, không muốn nghĩ lại như thế …

Đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên, mặt trời đã hé ra phía chân trời.

Mộ Vân Phi đem Đàm Tiểu Hâm vào trong phòng,

“Ngươi được một đòi ba, lại tiếp tục gạt ta, ngươi có tin ta một chưởng lấy mạng ngươi.” – bị một tiểu nha đầu xoay vòng, hắn thật sự phát hỏa.

Đàm Tiểu Hâm giống nước, trong cuộc sống long xà hỗn tạp, không phải giống đặc tính của nước, sớm đã chết vạn lần.

“Ta thừa nhận ta không nghe lời ngươi, nhưng ta chưa hề lừa gạt ngươi. Thứ nhất, ta chưa từng nói ta không phải nữ nhi, ngươi lại không hỏi, ta không có khả năng ngu ngốc đến trước mặt ngươi nói ta là nữ nhi được. Thứ hai, ta làm sao biết căn phòng lớn kia không phải một cái nhà vệ sinh, các người ngay cả đèn cũng không đốt, trời lại tối như mực. Thứ ba, ta lại chưa nói ngươi không ôm lưng ta. Những lời ta nói đều là thật, nào có gạt ngươi.” – Đàm Tiểu Hâm giả vờ khóc, liếc trộm xem Mộ Vân Phi sắc mặt có thay đổi không.

Không có động tĩnh gì, liều một phen vậy,

“Được rồi, giết ta mà giải được nỗi hận trong lòng ngươi thì giết ta đi.”

Đoán trước Mộ Vân Phi sẽ không ra tay, Đàm Tiểu Hâm đem đầu đến trước mặt Mộ Vân Phi, tâm lại niệm, trời sắp sáng rồi, đừng cản trở việc làm ăn của ta, đại ca, một năm có một lần thôi đó.

Quên đi, Mộ Vân Phi sẽ không vì việc nhỏ như vậy mà động thủ, huống chi đối phương nói vậy cũng đúng.

“Võ lâm đại hội sắp bắt đầu, không rảnh để ý đến ngươi, phiến kỳ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau