NGOAN, ĐỪNG CHẠY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngoan, đừng chạy - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Cố Tần là bạn trai tôi

Editor: Chanh

Bữa tiệc sinh nhật của Thẩm Diệp được tổ chức ở một nhà hàng nhỏ, Mục Sở dựa theo địa chỉ cậu đưa phải rẽ bảy tám lần mới tới nơi.

Thẩm Diệp đứng trước cửa nhà hàng nhìn bốn phía xung quanh, trong ánh mắt mang theo vài phần thấp thỏm cùng bất an.

Mãi đến khi trông thấy bóng dáng của Mục Sở, sắc mặt cậu mới sáng lên một chút, thở phào nhẹ nhõm.

"Tớ còn tưởng là cậu không tới chứ." Cậu cười cười, đi đến đón cô.

Mục Sở áy náy giải thích: "Xin lỗi, tớ bị kẹt xe."

Rồi cô lại lấy gói quà trong túi đem ra, mỉm cười yếu ớt: "Sinh nhật vui vẻ."

Mọi người bên trong nghe thấy động tĩnh liền chạy ra, đều là bạn học cùng khối nhưng khác ban, có cả nam lẫn nữ.

Bạn cùng phòng của Mục Sở - Hách Tinh cũng có mặt, thấy cô liền cười cười chào hỏi: "Sở Sở, cậu cũng tới sao?"

Mục Sở từ trước đến nay trước mặt người quen hoàn toàn không kiêng nể gì cả, nhưng trên thực tế tính cách của cô có chút chậm nóng*, bạn tốt thật sự cũng không có mấy người.

*Chậm nóng: Không quá nhiệt tình, theo mình hiểu là vậy á =)))

Những người ở đây, tất cả đều chỉ là bèo nước gặp nhau*, bao gồm cả Hách Tinh.

*Bình thủy chi giao (Bèo nước gặp nhau): người ta vẫn thường dùng câu thành ngữ này để ví với người lạ ngẫu nhiên gặp nhau.

Cô chỉ lễ phép chào hỏi, không nói gì nhiều.

Nhưng Mục Sở ban một, nữ thần trong lòng của rất nhiều người xuất hiện trong trường hợp này, lại làm cho Hách Tinh cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt.

Cô ta chủ động tiến lên ôm cánh tay Mục Sở, hiếm khi tỏ ra thân thiện: "Nhanh đi vào thôi, ngoài này rất nóng, bên trong có điều hòa."

Đợi đến khi các nữ sinh đã vào bên trong hết, vài nam sinh chạy đến trêu chọc Thẩm Diệp: "Được đấy người anh em, sao mà cậu mời được Mục Sở đến thế?"

Thẩm Diệp gãi gãi đầu, cười cười: "Cô ấy thật ra rất dễ gần."

Tầng một của nhà hàng bố trí tỉ mỉ bóng bay, hạc giấy cùng hoa tươi, phòng không lớn, nhưng lại rất sạch sẽ.

Mục Sở yên lặng tìm vị trí gần cửa sổ ngồi xuống.

Ủy viên học tập ban ba Ngụy Thiên Thiên đang ngồi nghịch điện thoại, ngẩng đầu lên thấy mọi người đang lôi kéo Mục Sở về phía này, cô ta cau mày, lầm bầm với nữ sinh bên cạnh: "Thẩm Diệp sao lại mời cô ta tới? Người ta là đại tiểu thư mà lại tới nhà hàng như thế này sao?"

Nữ sinh kia nhỏ giọng nói: "Thẩm Diệp hình như thích cô ấy, đặc biệt mời tới."

Ngụy Thiên Thiên tay đang bấm điện thoại bỗng hơi ngừng lại, khóe môi hạ xuống: "Không phải chỉ là trong nhà có chút tiền thôi sao, Thẩm Diệp sao lại nông cạn thế được?"

"Lại nói ai cũng tung hô cô ta là nữ thần, tớ thấy dáng dấp cũng rất bình thường"

"Còn có Cố Tích lớp chúng ta, tớ ngày nào cũng gặp, bên ngoài đâu có xinh đẹp như trong truyền thuyết đâu."

"Cái loại đẹp nhưng không có não như Doãn Lê Hân thích cô ta thì không nói làm gì, sao Thẩm Diệp cũng đâm đầu theo thế chứ."

Nữ sinh kia huých nhẹ vào tay cô ta, "Cậu nhỏ giọng một chút, tớ thấy Mục Sở cũng rất xinh đó chứ, thành tích của người ta cũng rất tốt."

Ngụy Thiên Thiên xì một tiếng: "Nếu nhà tớ cũng có tiền như thế thì tớ cũng có thể học giỏi như cô ta, có gì mà đắc ý?"

Hách Tinh nghe Ngụy Thiên Thiên ghen ăn tức ở, ngước mắt nhìn về phía Mục Sở bên kia.

Mục Sở đang cùng vài người bạn học nói chuyện, cử chỉ ưu nhã, cô ngồi đấy hệt như một đóa hoa hồng xinh đẹp, kiêu sa, mà Ngụy Thiên Thiên lại không khác gì một đám bùn nhão dưới chân.

Cô ta rũ mắt, nắm chặt cốc nước trong tay, nhấp một ngụm.

- ---------

Tại một cửa nhà cách đó không xa, một cô gái ngồi xổm trước cánh cửa đã rỉ sét, ôm đầu khóc lớn.

Đứng cạnh cô là hai người con trai.

Trong đó một người đội mũ lưỡi trai, khoanh tay đứng dựa vào tường không biết phải làm sao.

Nhìn chị mình đang ngồi xổm trên đất, cậu muốn an ủi nhưng lại không biết mở miệng thế nào, cũng không biết nói gì cho phải.

Cuối cùng nhìn về phía người bạn mặt không thay đổi đứng bên cạnh: "A Tần, cậu biết dỗ người sao?"

Cố Tần đứng cạnh cây cột điện gần cửa, nhìn Tạ Tu Văn một chút, trầm mặc.

Hồi chiều anh đi đánh tennis với Tạ Tu Văn thì Tạ Thi Huyên chợt tìm đến, gọi hai người bọn họ đến cái nơi quái quỷ này, gõ cửa mấy lần nhưng bên trong không có ai trả lời, Tạ Thi Huyên liền ôm mặt ngồi khóc.

Cố Tần liếc nhìn thời gian trên điện thoại, đã nửa giờ trôi qua, tiếng khóc vẫn chưa ngừng lại.

Trời đã về chiều, mặt trời dần đạp xe xuống núi, những áng mây rực rỡ dần chuyển đen, sắc trời bỗng trở nên ảm đạm.

Tạ Tu Văn có chút nhức đầu, bất đắc dĩ lên tiếng: "Chị đừng khóc, loại đàn ông con trai biến mất không nói một lời thế này, nhà lại còn nghèo như vậy, chị nhớ thương hắn làm cái gì? Hắn đã đi thì tốt nhất đừng mò mặt về, sau này mà nhìn thấy hắn, ông đây gặp đâu đánh đó cho bõ tức!"

Tạ Thi Huyên vẫn khóc, không có trả lời cậu.

Tạ Tu Văn tiếp tục khuyên bảo: "Chị nghĩ xem đàn ông tốt ở thành phố C nhiều như vậy, sao lại cứ hết lần này tới lần khác coi trọng cái tên vừa không có trách nhiệm lại cặn bã như vậy? Nghe lời em, chị nhanh quên hắn đi, rồi tìm một người tốt hơn."

Nói xong lại chạy tới chỉ chỉ Cố Tần: "Chị nhìn bộ dáng Cố Tần xem, bề ngoài, gia thế, nhân phẩm, học thức, mọi thứ đều tốt hơn tên kia gấp vạn lần, lại nói hai người cũng được xem là thanh mai trúc mã, có nhiều điểm chung, hay là thử ở cùng một chỗ xem sao, biết đâu hai ba ngày sau lại quên sạch tên tra nam kia?"

Cố Tần đạp cho cậu ta một cước, sắc mặt âm trầm: "Cậu có bệnh?"

Tạ Tu Văn ôm chân nhảy nhảy mấy lần, không phục: "Tôi nói thế thì sao, dù gì cậu cũng đâu có bạn gái."

Trong lòng Cố Tần không hiểu sao có chút bực bội, ngước mắt nhìn về phía trước một chút, con ngươi bỗng co lại, ánh mắt khóa chặt hướng cửa sổ của một nhà hàng nhỏ.

Ngạc nhiên một chút, anh cất bước đi qua.

"Ê ê cậu đi đâu đấy?" Tạ Tu Văn nhìn bóng lưng của anh gọi lớn, "Chị tôi thì sao?"

Cố Tần không có đáp lại.

- ----------

Trong nhà hàng, lúc đầu mọi người còn đang vui vẻ trò chuyện ăn uống, về sau có người đề nghị chơi trò nối chữ đối thơ, trong vòng năm giây nếu không đối được thì bị phạt một chén.

Ván đầu tiên, hầu hết mọi người đều bị thua ít nhất một lần, cuối cùng chỉ còn Mục Sở và Thẩm Diệp là vẫn đang tiếp tục.

"Thân gái đừng cho không tuấn kiệt

Long tuyền treo vách vẫn đêm kêu"*

*Bản dịch của Lê Xuân Khải, bản gốc: "休言女子非英物,夜夜龙泉壁上鸣." (Nghỉ nói nữ tử không phải anh vật, hàng đêm Long Tuyền trên vách minh.) - Cảm hoài kỳ 2 (Thu Cẩn)

"Một làn khói thẳng mong manh,

Chiều buông, trời vẫn tròn vành trên sông."*

*Bản dịch của Trọng Vũ, bản gốc "鸣骹直上一千尺,天静无风声更干。" - Sứ chí tái thượng(Vương Duy) "Bụi xe dấu ngựa cao xa,

Cành hoa chén rượu cùng ta duyên nghèo."

[Chanh: Trò đối thơ này nói nôm na là lấy từ cuối cùng của câu trước làm từ đầu tiên của câu sau, cứ luân phiên như vậy ai không đối được thì bị phạt. Dịch thơ ra thì mọi người có thể thấy nó không liên quan nhưng nếu chú ý vào bản gốc (mình có để ở trên) thì vẫn đang chơi đúng luật nha.]

....

Mọi người xung quanh nghe được thì trợn mắt kinh ngạc, bàn tán ầm ĩ:

"CMN có nhiều bài còn không có trong chương trình học, hai người bọn họ giỏi ghê!"

"A, hình như Mục Sở ngừng rồi."

....

"Năm, bốn, ba, hai, một!"

Mọi người ồn ào, có người còn chủ động rót rượu cho Mục Sở.

Mục Sở có chơi có chịu, nâng chén lên định uống, Thẩm Diệp đột nhiên cản lại: "Cậu là con gái, ở bên ngoài tốt nhất vẫn là uống ít rượu thôi, chén này tớ uống thay cậu."

Cậu ta nói xong liền trực tiếp lấy chén rượu trên tay cô, ngửa đầu uống cạn.

Có người cố ý hỏi: "Thay nhau uống rượu rồi đấy. Nói mau, hai người là gì của nhau?"

"Này này, tớ cũng là con gái, sao lúc nãy không thấy cậu uống thay tớ? Thẩm Diệp, nhân dịp hôm nay sinh nhật cậu mọi người đều có mặt đông đủ ở đây, cậu nói rõ ra xem nào."

Thẩm Diệp bị hỏi đến vành tai phiếm hồng, mắt nhìn Mục Sở bên cạnh, mím môi cười cười không có nói tiếp, chỉ là không khí trong phòng bỗng trở nên mập mờ.

Bên kia Ngụy Thiên Thiên cúi đầu chơi điện thoại, ngữ khí nhẹ nhàng, có chút châm chọc: "Người ta là đại tiểu thư, các cậu sánh được sao?"

Không khí đột nhiên cứng ngắc, nụ cười trên môi của mỗi người đều cứng đờ, không ai lên tiếng.

Tối hôm nay không ai thấy Ngụy Thiên Thiên cười, mặt hằm hằm như ai thiếu nợ cô ta tám trăm vạn vậy, mọi người cũng lười quản.

Không nghĩ rằng lúc này cô ta lại khiêu khích Mục Sở.

Hách Tinh nhìn Mục Sở một chút, khẽ đẩy cánh tay Ngụy Thiên Thiên: "Cậu nói cái gì đấy, mọi người đang đùa thôi mà."

Khóe môi Ngụy Thiên Thiên treo nụ cười mỉa mai: "Tớ có nói gì đâu, chỉ nói sự thật thôi mà."

Thần sắc Mục Sở bình tĩnh, giống như không nghe thấy gì. Cô nhìn đồng hồ, đứng dậy: "Các cậu cứ từ từ chơi, tớ về trước đây."

"Về sớm vậy?" Thẩm Diệp đi đến, thăm dò hỏi: "Bọn tớ lát nữa tính đi hát, cậu đi cùng cho vui, được không?"

Những người khác cũng nhao nhao phụ họa: "Đúng đúng, mấy khi chúng ta được tụ tập một bữa, sau này chưa chắc đã có cơ hội ngồi lại với nhau, ở lại chơi thêm một tí đi."

Mục Sở cười cười: "Không được đâu, mọi người ở lại chơi vui vẻ nhé."

Cô ngó lơ không để ý làm Ngụy Thiên Thiên tức tối trong người, lại thấy mọi người trong phòng đều đối xử nhẹ nhàng ôn hòa với cô, nội tâm càng thêm bức bối, thanh âm lớn thêm không ít.

"Không phải là ỷ vào trong nhà có chút tiền bẩn hay sao, ra vẻ cái gì chứ, suốt ngày trưng bộ mặt cao cao tại thượng, không phải đều là bộ dáng chờ người khác tới nịnh bợ xum xoe hay sao. Thành tích tốt gì cơ chứ? Không phải là do vạch xuất phát cao hơn chúng tôi sao? Có gì đáng để tự hào đâu, thật đúng là tự xem mình thành nữ thần."

Mục Sở vừa đi đến cửa, nghe thấy tiếng cô ta nói thì dừng lại, nhìn về phía Ngụy Thiên Thiên.

Ngụy Thiên Thiên bị cô nhìn chằm chằm có chút không được tự nhiên, để điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn qua: "Nhìn cái gì? Tôi nói sai sao?"

Mục Sở tiến lên hai bước, mắt liếc nhìn cô ta, mặt không cảm xúc:

"Lần thứ nhất, tôi sẽ xem đó là chó sủa vài tiếng."

"Lần thứ hai, tôi đang cho cô cơ hội suy nghĩ lại, thay đổi bản thân."

"Lần thứ ba —— "

Cô quơ lấy chén rượu để trên bàn, hất thẳng vào mặt Ngụy Thiên Thiên, giọng nói lạnh lùng không mang theo chút nhiệt độ: "Tôi thay ba mẹ cô dạy cô cách làm người."

Ngụy Thiên Thiên hét lên một tiếng, đưa tay ôm lấy đầu. Trong phòng yên tĩnh dị thường, có người hít vào ngụm khí lạnh, tất cả đều sửng sốt.

Mục Sở không để ý, đặt chén rượu xuống rồi im lặng rời đi.

Im lặng mất nửa ngày, mãi đến khi một nam sinh nâng kính mắt trên sống mũi, khóe miệng đang nhấc khẽ hạ xuống, nhịn không được nói ra tiếng lòng: "CMN, quá ngầu!!!"

Thẩm Diệp sực tỉnh, đuổi theo cô, đứng ở cửa nhà hàng gọi Mục Sở.

Cậu áy náy đi tới, xoa xoa tay: "Thật xin lỗi, Ngụy Thiên Thiên hay ghen tị với người khác, cô ta cũng không chơi được đàng hoàng tử tế với ai. Tớ lúc đầu cũng không mời cô ta đến, nhưng cô ta không biết, tớ cũng không tiện từ chối..."

Thấy Mục Sở không nói gì, Thẩm Diệp gãi đầu: "Cậu đừng để bụng những lời vừa rồi."

"Ừm, không đâu."

Sắc mặt Mục Sở rất tự nhiên, không nhìn ra nửa điểm không vui: "Bây giờ cô ta mới là người để bụng."

"Vậy là tốt rồi."

Thẩm Diệp mím môi cười cười, tựa hồ nhẹ nhàng thở ra: "Cảm ơn cậu hôm nay đã đến, tớ rất vui."

"Sinh nhật vui vẻ!" Cô nhẹ nhàng trả lời.

Trời lúc này đã tối, Thẩm Diệp ngỏ ý muốn đưa cô về, nhưng Mục Sở từ chối.

Ra khỏi nhà hàng, cô đi dọc theo con đường phía trước, nhưng mà nơi này có chút rắc rối, tất cả đều là những con ngõ nhỏ, trời lại tối, cô cũng không nhớ rõ đường, đã rẽ bảy tám lần mà vẫn chưa ra được đường lớn gọi xe.

Trong ngõ yên lặng, không người qua lại, đèn đường lờ mờ sáng, bóng cô chậm rãi đi qua in trên vách tường, luôn đi theo không rời, cùng với tiếng bước chân sột soạt, miễn cưỡng xem đó là bạn đồng hành.

Dần dần, hình như có thêm tiếng chân từ sau đến.

Cô chú ý một chút, người kia một mực đi theo cô, duy trì khoảng cách không xa cũng không gần.

Cô đi hắn đi, cô dừng hắn cũng dừng.

...

Tuy lạc đường nhưng lại được cái gặp phải lưu manh, cô xui thứ hai chắc không ai dám nhận thứ nhất!

Xung quanh yên tĩnh lạ thường, đèn đường lại cách xa nhau, ánh sáng càng thêm mờ nhạt.

Lòng Mục Sở có chút hoảng, không dám nhìn về phía sau, cô giả bộ bình tĩnh đi tiếp, suy nghĩ cách giải quyết.

Tỉnh táo!

Nhất định phải tỉnh táo!

Cô lấy điện thoại ra bấm lung tung, áp lên tai, cố ý nói lớn: "Alo, Cố Tần, không phải anh tới đón em sao, anh đâu rồi, sao em không thấy?"

"Hay là anh không đến? Anh có phải là bạn trai em không đấy? Em muốn chia tay!"

"Anh ở trong ngõ rồi? A, em cũng đang trong ngõ này!"

"Phía trước à, anh nhìn thấy em rồi? Được được, vậy anh đứng yên đó chờ em, không cần tới đây, em tự đi đến."

Cô cúp điện thoại, tiếp tục đi về phía trước.

Phía sau vẫn truyền đến tiếng bước chân như cũ, không có nửa điểm muốn lùi bước.

...

Đem bạn trai ra dọa cũng không được?

Cố gắng giữ bản thân không được hoảng hốt, cô bỗng thấy giao lộ phía trước, nhanh chân đi vào.

Phía sau lưng kề sát vách tường, vô thức nín thở.

Tiếng bước chân dần đến gần, trong màn đêm nhàn nhạt, Mục Sở thấy được bóng của một người đàn ông cao lớn.

Không đợi người kia kịp phản ứng, cô đột nhiên nhảy lên phía sau người tên kia, một tay ghìm chặt cổ hắn, tay còn lại điên cuồng đập, mở miệng mắng: "Tên lưu manh, đi phía sau bổn cô nương làm gì, tưởng Mục Sở tôi dễ ăn hiếp lắm đúng không?"

"Nói cho ngươi biết, con cái Sở gia đều được luyện võ từ nhỏ. Đừng nói một mình ngươi, bà đây chấp hết cả đám, đánh cho các ngươi quỳ xuống đất xin tha, kêu cha gọi mẹ, tè ra quần, đánh đến khi nào mẹ nhận không ra thì thôi..."

Cô cưỡi trên lưng tên kia, vừa đánh vừa chửi một hồi thật lâu, dần dần cảm thấy có điểm gì là lạ ——

Tên kia hình như có điều gì muốn nói, mà giọng nói này lại vô cùng... quen tai.

Cô xích lại gần hắn dò xét vài lần, nuốt nước miếng, nhìn qua khuôn mặt tuấn tú quen thuộc gần trong gang tấc kia, khóe môi giật giật: "Anh?"

Cố Tần bị cô làm cho không có cách nào khác, nghiêng đầu nhìn qua tiểu cô nương đang nằm trên lưng mình.

"Con gái Sở gia đúng không, nghe nói còn biết võ, hửm?"

"... "

Anh nhớ lại một chút, lại hỏi: "Bạn trai Cố Tần vừa gọi điện thoại kia đâu?"

"... "

Thấy cô im lặng không nói lời nào, Cố Tần cười một tiếng: "Sao anh lại không biết em có người bạn trai cùng họ cùng tên với anh nhỉ?"

"... "

"Tối nay tới đón em? Nếu không thì chia tay?"

"... "

*

Tác giả có lời muốn nói

Mục Tiểu Hoa: Em có chút xấu hổ

Tần lưu manh: Anh lại rất vui =))))

Editor có lời muốn nói: Mọi người cũng nhớ cẩn thận khi đi ra ngoài, nhất là vào ban đêm nhé, tốt nhất là hạn chế ra ngoài vào buổi tối, ở nơi vắng vẻ, trong túi hãy thủ sẵn một vài dụng cụ bảo vệ bản thân phòng khi cần thiết, không phải may mắn lúc nào cũng mỉm cười với chúng ta như chị Sở đâu =)))))

- ----------

Chương 7: Tóm lại, không thể yêu đương!

Editor: Chanh

Mục Sở nằm trên lưng anh không có leo xuống, ngược lại ôm chặt cổ anh, khóc lớn.

"Anh, đây là cái nơi quái quỷ gì vậy chứ, em bị lạc đường, mở map ra thì xem không hiểu, không biết làm sao để ra ngoài, lại còn tưởng mình gặp phải lưu manh..."

Cô càng nói càng thấy thương tâm, sụt sùi khóc.

Cố Tần nào có lòng so đo chuyện hồi nãy cô đánh anh, giọng điệu mềm nhũn ra: "Không phải anh ở đây rồi sao, sao lại để em bị bắt nạt được chứ?."

"Tên lưu manh ban nãy hù dọa em còn không phải là anh à!"

Cảm xúc của cô tới nhanh đi cũng nhanh, đột nhiên ngừng khóc, vỗ một cái trên lưng anh.

"..."

Mục Sở từ trên lưng anh nhảy xuống, lau nước mắt, mở đèn pin trên điện thoại rọi vào khuôn mặt kia.

Cố Tần bị cô rọi thẳng, mắt mở không được, đưa tay ra che lại: "Em làm gì đấy?"

Mục Sở chất vấn: "Sao anh lại ở đây? Lại còn đi theo sau em nữa chứ."

Cố Tần vừa mở miệng chưa kịp lên tiếng, xung quanh truyền đến tiếng chó sủa liên tiếp.

Mục Sở bị dọa suýt chút nữa đã vứt cả điện thoại đi, cả người ôm đầu nhào vào trong ngực anh: "Chó!"

Ban ngày cô không sợ chó, nhưng bây giờ xung quanh đều một màu đen kịt, bốn năm con chó thi nhau sủa có chút dọa người.

Cô sợ hãi nên không phát hiện ra, lúc mình nhào vào ngực Cố Tần, cả người anh đột nhiên cứng ngắc.

Nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, mùi hương hoa nhài của thiếu nữ còn quanh quẩn trên chóp mũi, hô hấp Cố Tần dần bất ổn.

Yết hầu anh khẽ di chuyển, môi mỏng mấp máy, buông ra lời trêu chọc: "Con gái Sở gia vừa nãy không phải rất dũng mãnh hay sao? Bây giờ vài tiếng chó sủa cũng bị dọa sợ?"

Con gái Sở gia: "..."

Xung quanh chó vẫn sủa ầm ĩ, trong lòng cô đã xoắn xuýt hết cả lên, nhưng mặt vẫn làm bộ trấn tĩnh.

Đẩy anh ra: "Anh đúng là đồ vô lương tâm, em đây không phải là sợ anh bị chó dọa nên mới đặc biệt tới bảo vệ hay sao?"

"À." Cố Tần nén cười, cất bước đi về phía trước.

Mục Sở đứng yên tại chỗ sửng sốt một lát, lẽo đẽo theo sau, tay nắm chặt góc áo sơ mi của anh, chỉ hận không thể dán cả người mình lên.

Cố Tần cúi đầu nhìn cô một cái, ngữ khí uể oải, có chút thiếu đòn: "Sở tiểu thư, anh thật sự không sợ, không cần em bảo vệ."

Sở tiểu thư nghiêm túc đứng thẳng người, nói: "Anh cứ để em bảo vệ đi, anh xem hôm qua em vừa không giữ chặt anh có một lúc, anh liền bị cứt chó bắt nạt đấy thôi."

"..."

Mục Sở xấu hổ ho nhẹ hai tiếng, kéo lại chủ đề ban đầu: "Sao anh lại ở đây, còn đi theo em làm gì?"

"Có chút việc, vừa nãy thấy em ở nhà hàng, anh thấy trời cũng không còn sớm nên đứng ngoài cửa chờ."

Nói đến đây, Cố Tần nghĩ lại việc vừa rồi, cười nhẹ: "Không nghĩ tới tiểu học bá của chúng ta lại là dân mù đường, lượn quanh nửa giờ vẫn không tìm được đường ra."

Mục Sở kéo kéo ống tay anh, bước chân dần chậm một chút: "Ông trời rất công bằng, thế nên con người có ai là hoàn hảo đâu. Giống như anh,thiên chi kiêu tử, vừa kiêu căng vừa tự phụ, nhưng hôm qua không phải vừa giẫm phải cứt chó đấy sao? Này này, đây chính là ý trời!"

"..." Không nói đến cứt chó là toàn thân em ngứa ngáy khó chịu phải không?

Cố Tần lười nghe cô văn vở, thả chậm bước chân hỏi: "Em chạy đến đây làm gì?"

Chỗ kia quả thực không phù hợp với cô.

"Em đi sinh nhật bạn." Cô thuận miệng trả lời.

Cố Tần im lặng một lát, cẩn thận nhớ lại: "Là nam sinh đứng nói chuyện với em ở cửa nhà hàng à?"

Mục Sở có chút ngạc nhiên, nhưng bỗng nhớ anh nói đứng ở cửa nhà hàng đợi cô liền hiểu.

Nhưng mà, Cố Tần này cũng không khác gì tính của hai vị phụ huynh nhà cô, bây giờ không nói rõ việc này với anh quả thực là đúng cmn đắn.

Nếu không chắc chắn anh sẽ hỏi một đống vấn đề, còn lên lớp dạy dỗ cô một phen, nào là lo mà học cho tốt, cách xa nam sinh một chút, nam nữ thụ thụ bất thân.

Vì sự an toàn của lỗ tai mình, cô đáp: "Không phải, là nữ."

"Người đuổi theo em ra ngoài kia là ai?"

"Bạn học cùng trường, người ta xuất phát từ phép lịch sự đưa em một đoạn mà thôi."
"Quan hệ rất tốt?"

Mục Sở liếc mắt, sao anh hỏi nhiều vậy chứ!!

Thấy Mục Sở không nói, Cố Tần nói tiếp: "Anh thấy hai người các em cũng không phải người cùng một thế giới, không cần quá thân. Kết bạn cũng phải chú ý đến môn đăng hộ đối, có tiếng nói chung thì mới thoải mái chơi với nhau."

Tạ Thi Huyên cùng bạn trai của cô ấy không phải là ví dụ tốt nhất hay sao.

Tình yêu giữa trai nghèo và thiên kim tiểu thư cũng chỉ trên TV mới có kết cục tốt đẹp.

Ở ngoài đời, hiện thực cuộc sống sẽ vả đôm đốp vào mặt bạn.

Bạn trai của Tạ Thi Huyên không phải không nói một tiếng mà rời đi, chính ba cô ấy thu xếp cho cậu ta ra nước ngoài du học.

Giữa tiền tài và tình yêu, hắn chọn vế trước.

Người Tạ gia không muốn Tạ Thi Huyên biết được sự thật tàn khốc này, cho nên lựa chọn giấu đi chân tướng.

Cố Tần tiếp tục giáo dục Mục Sở: "Em còn nhỏ, việc học phải đặt lên hàng đầu, phải cố gắng giữ vững thành tích, đừng thấy mình thi xếp vị trí đầu mà buông lỏng bản thân, mọi người ngoài kia có ai mà không cố gắng..."

Mục Sở xoa xoa lỗ tai sắp mọc kén, nhíu mày ngáp một cái.

Điện thoại Cố Tần đúng lúc reo lên, tai cô mới yên tĩnh được một lúc.

"Tần ca cậu chơi trốn tìm à, người đang ở đâu vậy? Chị em tôi ở trên xe rồi, cậu mà không đến là bọn tôi đi trước nhé?"

"Tới ngay đây." Cố Tần nói xong liền cúp máy, đang muốn tiếp tục giáo huấn cô lại nhìn thấy vẻ mặt không mấy tình nguyện của cô nàng, lập tức ngậm miệng.

Cuối cùng chốt lại một câu: "Tóm lại, không thể yêu đương!"

Mục Sở rốt cục cũng ngẩng đầu lên, nói: "Anh cũng muốn làm ba của em à?"

???

Cố Tần sửng sốt mấy giây, chưa kịp lấy lại tinh thần.

"Lời này từ lúc em lên cấp hai đã nghe ba lải nhải bên tai suốt ngày rồi, sao giờ lại thêm anh nữa?"

"Chú Mục nói rất đúng, ông cũng chỉ muốn tốt cho em thôi, vì vậy em phải nhớ kĩ lời này trong lòng, nhớ kĩ!!"

"..." Mục Sở mặc kệ anh, bước nhanh về phía trước.

- -----

Tạ Tu Văn dừng xe ở cạnh đại lộ, cùng với Tạ Thi Huyên hai chị em đã ngồi đợi từ lâu.

Nhìn thấy Cố Tần từ trong ngõ đi ra, Tạ Tu Văn gục trên tay lái, thở dài: "Người anh em, tôi cứ tưởng là cậu bị bọn bắt cóc hốt đi rồi, suýt nữa thì đã gọi 110." Ánh mắt bỗng rơi vào trên người Mục Sở phía sau, híp híp mắt: "Này này, em gái này nhìn khá quen, đây không phải là học sinh của Gia Hưng..."

Lời nói của người này làm Mục Sở bỗng nhớ ra.

Đám người lần trước chạy đến trường cô chơi bóng rổ, trong đó có một tên còn đốt mất chiếc vợt của Đàm Di Nhiên.

Người này, hình như là người đội mũ lưỡi trai đứng ra hòa giải ngày hôm đó.

Lại nhìn qua ghế phụ bên cạnh, còn có một cô gái, chắc tầm hơn hai mươi tuổi, tóc dài xõa ra, đầu hơi cúi, chỉ nhìn góc nghiêng thôi cũng đã thấy rất xinh đẹp.

Mục Sở đoán hai người này chắc là chị em, hẳn là chị em Tạ gia chơi với Cố Tần từ nhỏ.

Vậy chị gái này không phải là đối tượng thầm mến của Cố Tần hay sao?

"A Tần, mặt mũi cậu bị gì đấy? Tóc nữa, sao rối vậy?" Qua ánh đèn đường mờ, Tạ Tu Văn nhìn thấy bộ dáng lúc này của Cố Tần.

Bộ dáng chật vật như vậy của anh, từ nhỏ tới giờ đây là lần đầu tiên anh ta thấy nha~

Mục Sở chột dạ liếc mắt, nghĩ đến một màn cô ở trong ngõ kia cưỡi lên người anh điên cuồng đánh...

"Lúc nãy em gặp mấy tên lưu manh, anh ấy vì bảo vệ em nên có bị thương một chút" Mục Sở đáp rất trôi chảy, mặt làm ra vẻ chững chạc đàng hoàng.

Cô cảm thấy mình đây là đang cố gắng tút tát lại hình tượng của anh trước mặt chị dâu tương lai.

Em gái quốc dân thấu tình đạt lí chính là nói cô đây, không có lệch đi đâu được!

Thấy cô gọi Cố Tần là anh, Tạ Tu Văn ngước mắt nhìn cô dò xét.

Bởi vì cậu biết Cố Tích, nên rất nhanh liền đoán ra thân phận của Mục Sở, "Em chắc là Sở Sở nhỉ, lúc còn bé Cố Tần thường mang em với Tích Tích qua nhà anh chơi."

Mục Sở cười cười chào hỏi.

Cố Tần mặt không biểu tình mở cửa sau của xe, cằm hếch nhẹ: "Lại đây, lên xe."

Mục Sở ngoan ngoãn lên xe.

Mãi đến lúc xe chạy, cô nhớ lại những lời mình vừa nói vì Cố Tần kia, cảm thấy hình như có gì đó sai sai.

Cô nói Cố Tần đánh nhau với bọn lưu manh.

Đây không phải là gián tiếp tự nói mình là lưu manh sao?

...

Bỏ đi, vì hạnh phúc cả đời của Cố Tần.

Việc này, cô nhịn!

Cố Tần ngồi bên cạnh đột nhiên cười một tiếng, khóe môi cong lên.

Không biết có phải đang nghĩ đến điều cô đang nghĩ không.

Mục Sở: "..."

Tạ Tu Văn đang lái xe hết lần này tới lần khác quan tâm hỏi han Mục Sở: "Sở Sở vừa gặp phải bọn lưu manh, em có bị thương ở đâu không?"

Khóe miệng Mục Sở co quắp, bình tĩnh trả lời: "Không ạ."

"Chỗ kia rất vắng, em lại xinh đẹp như vậy quả thực rất nguy hiểm, về sau nhớ cẩn thận một chút."

"Vâng, em biết rồi."

"Cậu không sao chứ?" Tạ Tu Văn lại hỏi Cố Tần.

Cố Tần đang tìm vị trí thoải mái để dựa, ngữ khí bình thản: "Tên lưu manh kia là tay mơ, cũng không có bản lĩnh gì, chỉ biết nắm tóc nhéo tai, giống như mèo cào thôi."

Tạ Tu Văn ngây người: "CMN, đây không phải là kĩ năng đánh nhau cơ bản của con gái hay sao?"

Mục Sở: "..."

- ----------

Chương 8: Tôi là -- Phụ huynh của cô ấy!

Editor: Chanh

Thứ hai đầu tuần, lúc Mục Sở đến trường, cô cảm giác không khí xung quanh có chút không đúng lắm.

Mọi người ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt quái lạ.

Lúc tới phòng học, lớp học đang ồn ào náo nhiệt đột nhiên im ắng lạ thường.

Không khí quá mức quỷ dị.

Mục Sở nhàn nhạt quét mắt, mặt không cảm xúc ngồi vào chỗ của mình, lấy tài liệu cùng sách giáo khoa của tiết đầu tiên ra đặt lên bàn.

Bạn cùng bàn Đàm Di Nhiên nhìn qua cô, vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi.

Mục Sở khẽ nâng mí mắt, nghiêng đầu: "Có chuyện gì sao?"

Đàm Di Nhiên lại gần, nhỏ giọng nói: "Ủy viên học tập của ban ba Ngụy Thiên Thiên, cô ta hôm qua tham gia buổi tiệc sinh nhật Thẩm Diệp, khuya về đi được nửa đường thì bị người ta rạch mặt, suýt chút nữa là hủy dung."

Mục Sở có chút bất ngờ.

Đàm Di Nhiên lại giảm thấp âm lượng, dùng giọng gió nói bên tai cô: "Hách Tinh nói hôm qua cậu cũng đi, lại còn xung đột với Ngụy Thiên Thiên. Sau đó liền có tin đồn nói cậu tìm người hãm hại cô ta."

Mục Sở: "..."

Hủy dung? Nhân phẩm cô kém vậy à?

Chủ nhiệm lớp Tô Định Cường xuất hiện ở cửa lớp, gọi: "Mục Sở, em ra đây một chút."

Khi Tô Định Cường cùng Mục Sở đã rời đi, trong lớp bắt đầu bàn tán không chút kiêng kị.

"Này này, nghe nói ba mẹ của Ngụy Thiên Thiên tìm tới, không phải là Mục Sở làm thật chứ?"

"Tớ thấy Mục Sở không phải loại người vậy đâu, chắc là có hiểu lầm gì ở đây rồi."

"Đừng trông mặt mà bắt hình dong, sao cậu biết cô ta không làm?"

"Đúng đấy, người ta nói tiền có thể sai khiến được cả ma quỷ, hôm qua Ngụy Thiên Thiên nói chuyện khó nghe như vậy, ắt hẳn là cô ấy ghi thù trong lòng, tìm người làm chuyện này cũng không phải điều gì khó hiểu."

"Ngụy Thiên Thiên chỉ là độc miệng chút, vậy mà Mục Sở cũng muốn hủy dung cô ấy, cái này cũng quá ác rồi."

...

"Nói đủ chưa!!"

Đàm Di Nhiên nghe thấy những lời chối tai kia, đập bàn đứng dậy.

"Nói có sách mách có chứng, không có chứng cứ gì mà vẫn ngồi bàn tán lung tung vậy, có tin tôi kiện các người không?"

Trong phòng học đột nhiên yên tĩnh, lặng ngắt như tờ.

- -----

Lúc Tô Định Cường mang Mục Sở tới văn phòng, bên trong truyền đến tiếng cãi vã cùng khóc lóc ầm ĩ.

"Con gái của tôi tối hôm qua chỉ nói vài câu phật ý cô ta, cô ta không nói không rằng tạt con bé một đầu đầy rượu, cái này cũng coi như xong đi, sao lại còn tìm người rạch mặt con tôi làm gì? Có loại người ác như vậy sao?"

"Các người xem thương tích trên mặt con bé đi, bác sĩ nói chỉ cần sâu thêm chút nữa thôi là sẽ để lại sẹo, không phải là hủy đi cả tương lai của nó hay sao!"

"Học sinh trường các người làm ra chuyện độc ác như vậy, các người làm giáo viên nhất định phải cho tôi một cái công đạo! Tiền chữa trị cùng đền bù tổn thất tinh thần, tính đi."

Phía ngoài cửa có vài giáo viên đang đứng xem náo nhiệt, nhỏ giọng thảo luận: "Con gái mình bị thương mà vẫn còn có tâm tình nghĩ tới việc đòi tiền bồi thường, đây có đúng là mẹ ruột không vậy?"

Một cô giáo từ trong văn phòng đi ra, nhìn Tô Định Cường, thấp giọng nói: "Tôi thấy bà ta đến lừa tiền thì đúng hơn, bên kia nói vết thương của Ngụy Thiên Thiên không có nghiêm trọng, bây giờ tốt nhất là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, hôm nay vị đại cổ đông của trường sẽ tới thị sát. Thầy tranh thủ thời gian lúc này cố đè việc này xuống, làm lớn chuyện sẽ không hay đâu."

Vừa nói vừa nhìn phía Mục Sở: "Ngụy Thiên Thiên đã bị thương vậy rồi, hay là em tới xin lỗi em ấy một câu, đồng ý bồi thường, chờ đến khi các vị cổ đông đi rồi, nhà trường sẽ xử lí vụ này, xét thấy thành tích học tập của em rất tốt nên sẽ khoan hồng, không ghi vào hồ sơ học bạ."

Mục Sở giật mình, nhìn về phía cô giáo kia.

Cô giáo này cô có biết, giáo viên dạy tiếng Anh đồng thời là chủ nhiệm ban ba Phương Tâm Nghiên, Ngụy Thiên Thiên là ủy viên học tập của ban ba, thành tích môn Tiếng Anh cũng khá tốt, thế nên Phương Tâm Nghiên rất thích cô ta.

Mà Phương Tâm Nghiên lại là phó chủ nhiệm, chủ nhiệm hiện tại sắp về hưu, cô ấy có thể lập tức thăng chức, không nghĩ tới đột nhiên các vị cổ đông tới trường để thị sát.

Tô Định Cường là người nghiêm khắc, ăn nói có ý có tứ, nhưng cũng nổi tiếng là người rất thích bao che khuyết điểm, nghe thấy lời này sắc mặt liền trầm xuống: "Ác ý gây thương tích, tội danh lớn như vậy mà bắt con bé nhận, sau này nó bị xa lánh cô lập thì ai chịu trách nhiệm?"

Ngữ khí không mấy thân thiện của Tô Định Cường khiến Phương Tâm Nghiên sững sờ: "Rõ ràng Ngụy Thiên Thiên nói em ấy làm, cũng không phải là tôi vu oan, nhà trường không ghi việc này vào học bạ là đã xử lí nhẹ tay lắm rồi, còn muốn thế nào nữa?"

"Học sinh của tôi mà tôi còn không rõ hay sao? Nữ sinh lớp cô không có bằng chứng mà kết tội con bé, công bằng ở đâu?"

- ---------

Cố Tích nhìn qua cửa sổ phòng học ngó qua bên này mấy lần, rồi lén lút chạy tới phòng vệ sinh gọi điện cho Cố Tần: "Anh... Sở Sở hình như xảy ra chuyện rồi... Sau đó Ngụy Thiên Thiên còn mang cả bố mẹ lên nói chuyện, nhìn có vẻ rất cường thế...Sở Sở bị ức hiếp thì sao... A, được rồi."

Cúp điện thoại, cô từ phòng vệ sinh đi ra, lúc đi ngang qua văn phòng, nhìn thấy Phương Tâm Ngữ vừa xem đồng hồ vừa nói với Tô Định Cường: "Mười giờ cổ đông tới đây thị sát, thầy còn muốn làm loạn lên à?" Nghe Phương Tâm Ngữ nói vậy, Cố Tích một lần nữa trốn vào phòng vệ sinh, vội vội vàng vàng báo tin tức cho Cố Tần: "Hôm nay bác muốn tới trường thị sát."

Một lúc sau mới cất điện thoại, chạy về phòng học.

Trong văn phòng, Ngụy Thiên Thiên cùng mẹ cô ta Diêu Lam nhìn qua cửa phòng làm việc, nổi giận nói: "Chúng ta đợi lâu như vậy sao con bé nữ sinh độc ác kia vẫn chưa tới, trường học bao che nó phải không?"

Ngụy Thiên Thiên đeo khẩu trang, chỉ chỉ chỗ cửa: "Mẹ, kia là Mục Sở."

Mục Sở cùng Tô Định Cường tiến vào văn phòng.

Tô Định Cường nói: "Bà Diêu, đúng lúc hai em ấy đều có mặt ở đây, tôi thấy chúng ta vẫn nên nói rõ ràng chuyện này, xin bà bình tĩnh lại một chút."

Diêu Lam trực tiếp giật khẩu trang trên mặt Ngụy Thiên Thiên xuống, chỉ vào vết thương đã được băng lại của cô ta: "Thầy xem con gái tôi bị thương thế này, tôi còn bĩnh tĩnh nhẹ nhàng nói chuyện được sao? Lại nói học sinh cấp ba tuổi cũng không lớn lắm, sao tâm địa lại hư hỏng độc ác như vậy?"

Mục Sở đứng trước mặt Ngụy Thiên Thiên, nhìn vết thương của cô ta, trầm mặc một lúc liền hỏi: "Cô thấy tôi làm mặt cô bị thương?"

"Đối phương mang khẩu trang lại còn đội mũ kín mít, sao tôi biết đấy là ai, nhưng chắc chắn là cô tìm người làm, tối hôm qua tôi với cô có tranh chấp với nhau đấy thôi."

Mục Sở xì khẽ một tiếng: "Tối hôm qua tôi xảy ra tranh chấp với cô, sau đó cô bị người ta rạch mặt, tìm không thấy hung thủ, cho nên cái mũ người xấu này liền chụp lên đầu tôi sao?"

"Con bé này không phải là người có lỗi hay sao, thế mà lại còn dám dùng giọng điệu ấy nói chuyện à?" Diêu Lam nói, nhìn về phía Phương Tâm Nghiên, "Học sinh trường cô làm ra chuyện như vậy, nhà trường phải đứng ra giải quyết cho thỏa đáng! Nếu trường không xử lí được thì để tôi báo cảnh sát!"

Sắc mặt Phương Tâm Nghiên dần trở nên khó coi, chỉ lát nữa là các vị cổ đông tới, nếu trông thấy xe cảnh sát trước cổng trường thì nguy to.

Bà cũng thật là xui xẻo, hết lần này tới lần khác vẫn đang phải dây dưa trong vụ này.

Phương Tâm Nghiên một mặt ôn hòa thuyết phục Diêu Lam: "Bà Diêu, tôi thấy cả hai em ấy vẫn còn nhỏ, việc báo cảnh sát cũng không cần thiết cho lắm. Tôi thấy chúng ta vẫn nên giải quyết riêng, để Mục Sở nhận lỗi với hai người, về việc bồi thường...Đợi đến mai, tôi gọi bố mẹ Mục Sở tới, hai bên cùng nhau thương lượng."

Mục Sở nhìn về phía Phương Tâm Nghiên, ánh mắt mang theo vài phần lạnh lẽo.

Tô Định Cường cũng không đồng ý: "Cô Phương, giải quyết như vậy có phải là qua loa quá không?"

Phương Tâm Nghiên không mấy thân thiện, thấp giọng nói với Tô Định Cường: "Giờ là lúc nào rồi, thầy có thể để ý tới đại cục một chút không? Nếu không nhanh chóng đè việc này xuống, chờ lát nữa các vị cổ đông tới, đến lúc đó thì đẹp mặt chưa?"

Mục Sở đứng cạnh Tô Định Cường, cũng loáng thoáng nghe được những lời Phương Tâm Nghiên nói, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười trào phúng.

Phương Tâm Nghiên nhìn về phía Mục Sở: "Em cười cái gì? Tranh thủ thời gian đi xin lỗi bạn đi, trước mắt cứ trở về lớp đã, còn việc giải quyết để sau."

Bà không ngừng xem giờ trên đồng hồ đeo tay, bộ dáng gấp gáp.

Vẻ mặt Mục Sở nhàn nhạt, không kiêu ngạo cũng không tự ti: "Không phải em làm!"

Phương Tâm Nghiên không nghĩ tới cô lại không thức thời như vậy, sắc mặt không tốt lắm: "Chuyện tối qua Ngụy Thiên Thiên đã kể rồi, em đúng là người tình nghi lớn nhất, không phải em thì là ai?"

Mục Sở ngước mắt nhìn về phía Phương Tâm Nghiên: "Cô là cảnh sát à? Hay là thẩm phán?"

"..." Phương Tâm Nghiên bị nghẹn lời, khóe miệng khẽ giật mấy lần, nghiêm túc quát lớn: "Em dám nói chuyện với giáo viên như vậy à? Thái độ gì vậy? Tôi thấy chính là em làm!"
"Vốn dĩ chính là cô ấy, không có ai khác!"Ngụy Thiên Thiên cũng mở miệng xác nhận, hốc mắt phiếm hồng, một mặt điềm đạm đáng yêu.

Ánh mắt Mục Sở nhìn thẳng về phía Ngụy Thiên Thiên: "Đúng là tối hôm qua tôi có xảy ra tranh chấp với cô, nhưng chuyện tôi không làm thì tôi không nhận."

"Cô nói tối qua cô chọc giận tôi, tôi tức giận nên tạt cô một chén rượu, việc này đúng là như vậy. Nhưng nếu nói tôi vì vậy mà bực bội ghi thù trong lòng, tìm người rạch mặt của cô, xin lỗi, cô không xứng!"

"Kỳ thật việc này cũng đơn giản thôi, giáo viên trong trường đều là người làm trong ngành giáo dục, chính cô nói việc tối hôm qua là xảy ra bên ngoài phạm vi trường học, bình thường người ta sẽ chọn báo cảnh sát trước, chứ không phải tới trường học gây sự, dọa dẫm lừa tiền."

"Cô bị bọn chúng tấn công ở đâu, nói rõ ràng thời gian địa điểm cho cảnh sát, biết đâu khu vực đấy có camera an ninh, nhìn là sẽ thấy được tên tội phạm. Tất nhiên là bản thân mình gần đây có làm chuyện gì đắc tội với người khác hay không, cái này cũng phải nói rõ ràng, đừng vòng vo làm bất lợi ảnh hưởng tới việc điều tra tìm hung thủ của cảnh sát."

Mục Sở nói xong, cả văn phòng đột nhiên yên lặng không một tiếng động.

Ngụy Thiên Thiên không ngờ Mục Sở lại biết ăn nói như vậy, còn có lý có cứ, nhìn cô nói, miệng cô ta cứ mở ra rồi đóng lại, cũng không biết nói gì cho phải, sắc mặt tái đi vài phần.

Cô ta ngây người một lúc, phản bác: "Cô đừng tưởng mồm mép lợi hại là được, dùng cảnh sát dọa tôi à, tối hôm qua rõ ràng là cô xảy ra tranh chấp với tôi, nếu có báo thì cảnh sát cũng sẽ tìm cô tra hỏi trước."

"À, việc này thì cô cứ yên tâm, nếu cảnh sát có hỏi tới, tôi chắn chắn sẽ biết gì nói nấy!"

Mục Sở nói, hất cằm lên, nhìn chằm chằm Ngụy Thiên Thiên: "Báo cảnh sát đi, ngay bây giờ."

Ngụy Thiên Thiên khẽ run, đứng im không nhúc nhích.

"Sao lại không báo?" Mục Sở híp mắt, dò xét cô ta một hồi: "Hay là cô...có tật giật mình?"

"Cô nói bậy!" Ngụy Thiên Thiên ngẩng đầu, giọng lớn thêm không ít.

"Nếu đã như vậy, báo cảnh sát đi!" Thanh âm Mục Sở cũng theo đó mà tăng lên.

Thấy Ngụy Thiên Thiên và Diêu Lam mẹ cô ta không nói lời nào, Mục Sở nói: "Bỏ đi, để tôi giúp cô gọi."

Cô lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi.

Mí mắt Phương Tâm Nghiên giật giật mấy lần, giận tới mức trực tiếp vung tay làm rơi điện thoại của cô: "Đã nói là bây giờ không được báo cảnh sát, em cố tình không hiểu ý tôi phải không?"

Mục Sở không có đề phòng, bị bà vung tới, điện thoại cứ thế mà rơi ra khỏi tay cô.

"Bộp" một tiếng giòn vang, rơi vào đôi giày da đen bóng đang đứng trước cửa phòng làm việc, màn hình đã vỡ nát.

Tất cả mọi người thuận thế nhìn qua, liền thấy một người đàn ông cao lớn mặc âu phục, đang bị hiệu trưởng cùng vài vị lãnh đạo vây quanh, khí chất cao ngạo, khuôn mặt lạnh lùng, không biết đã đứng ở đấy bao lâu.

Mà bên cạnh người ấy còn có một người trẻ tuổi bộ dáng rất đẹp trai, ngũ quan hai người có chút hao hao giống nhau.

Người trẻ hơn đoán chừng mới chỉ hơn hai mươi, sắc mặt so với người phía trước còn âm trầm hơn, mày nhíu chặt, môi mỏng khẽ nhếch, nụ cười mang theo mấy phần lạnh thấu xương.

Hắn mặt không biến sắc cúi người, nhặt chiếc điện thoại màu trắng đang nằm trên nền nhà lạnh lẽo lên, thử mở ra, rõ ràng là đã hỏng.

Bàn tay cầm điện thoại nắm chặt mấy phần.

Đứng thẳng người lên, ánh mắt của hắn nhìn về phía Mục Sở, một lát sau lại rơi trên người Phương Tâm Nghiên, mắt phượng híp lại, mang theo ý lạnh.

Phương Tâm Nghiên bỗng thấy da đầu tê dại, lưng đổ mồ hôi, cảm giác mình xong rồi!

Người trẻ tuổi có khí thế bức người kia là ai thì bà không biết, nhưng người đứng sau hắn là giám đốc của tập đoàn Viễn Thương, cổ đông lớn nhất của Gia Hưng, Tần Hi!

Không phải nói mười giờ mới đến sao, bây giờ mới chín giờ!

Sắc mặt hiệu trưởng bây giờ cũng không được tốt cho lắm, hung hăng trừng Phương Tâm Nghiên một chút, nói với Tần Hi: "Tần tổng, bên này nhất thời xảy ra chút chuyện, là..."

Tần Hi không chờ ông nói xong, trầm mặt rời đi.

Cả đám người đi theo sau.

Người trẻ tuổi kia vẫn đứng ở đấy, mắt quét qua màn hình điện thoại đã bể tan tành, nhàn nhạt mở miệng: "Giáo viên không định xử lí việc này sao?"

Khóe miệng Phương Tâm Nghiên khẽ giật, vẻ xấu hổ trên mặt không có cách nào che lại, một lúc sau mới cố gắng dùng ngữ khí bình thản nói: "Ngài đây là..."

Người này vừa mới đứng cùng với vị đại cổ đông, lãnh đạo trường cũng đối xử với hắn mười phần cung kính, e là thân phận không thấp.

"Tôi là --"

Cố Tần khẽ nâng mắt, chỉ vào Mục Sở: "Phụ huynh của cô ấy!"

- ----------

Chanh: Tuần vừa rồi bận thi nên chưa có thời gian edit, mng thông cảm cho mình với nhaaaa <3 lò veeee

Chương 9: Bạn học Tiểu Hoa

Editor: Chanh

Mục Sở ngây ngốc nhìn Cố Tần đang đứng ngoài cửa.

Anh, sao lại ở đây?

Nghĩ đến vị đại cổ đông Tần Hi vừa rời khỏi đây, cô chợt hiểu ra, anh chắc là đi thị sát với cậu mình.

Cố Tần đi tới, mắt nhìn về phía Mục Sở, nét mặt sắc bén vừa rồi dần thu lại, ánh mắt trở nên ôn hòa, rất tự nhiên xoa xoa đầu cô: "Em về lớp đi, chuyện ở đây cứ để anh lo."

Trong phòng học, thầy Cao đang say sưa giảng bài, Mục Sở đứng ở cửa xin vào, toàn bộ ánh mắt của học sinh trong lớp đều nhìn qua, xì xào bàn tán.

"Nói cái gì đấy!" Thầy Cao đẩy gọng kính, giữ trật tự lớp, ra hiệu Mục Sở đi vào chỗ ngồi.

Đàm Di Nhiên muốn hỏi cô tình hình thế nào, nhưng lại thấy mặt cô không chút biểu cảm, bèn dứt khoát ngậm miệng lại.

- -----------

Buổi sáng ở trường trung học Gia Hưng có năm tiết, tiết thứ ba là tiết tự học.

Lớp tự học bên trên, trong lớp rất yên tĩnh, thỉnh thoảng lại truyền đến vài tiếng xì xào bàn tán, chủ đề vẫn là chuyện giữa Mục Sở và Ngụy Thiên Thiên.

Ngược lại Mục Sở lại không quá quan tâm, vùi đầu học như thường ngày, dường như hết thảy mọi chuyện đều không liên quan đến mình.

Lúc này trong phòng phát thanh của trường bỗng nhiên truyền đến một vài âm thanh, thế là tất cả mọi người đều nhìn về phía đang phát ra âm thanh đó.

Bên trong loa truyền đến một giọng nữ hơi có vẻ mất tự nhiên: "Xin chào mọi người, tôi là Ngụy Thiên Thiên ban năm."

"Hôm qua trong buổi tụ họp với bạn bè, tôi vì ghen ghét nên đã dùng lời lẽ vô lễ khinh miệt với bạn học Mục Sở, bị Mục Sở giáo huấn, tôi ghi thù trong lòng vậy nên đã đem việc bị thương trên mặt đổ lên người cậu ấy. Thực ra, tôi bị thương là vì..."

Trong loa vang lên mấy tiếng thút thít của Ngụy Thiên Thiên, có chút khóc không thành tiếng.

Cô ta thật lâu cũng không có nói tiếp, các bạn học bên dưới nhất thời ầm ĩ nhốn nháo.

"CMN, hóa ra là nói xấu!"

"Tớ đã nói học sinh ba tốt như Mục Sở sao có thể làm chuyện như vậy chứ."

"Ngụy Thiên Thiên này ỷ lại việc học giỏi, ở lớp không coi ai ra gì, mọi người cũng chẳng ai ưa nổi cô ta."

"Ê thật ra thành tích của cô ta cũng không có tốt như vậy đâu, xếp thứ 8 mà thôi. Mục Sở với Thẩm Diệp thành tích còn tốt hơn cô ta mà vẫn không thái độ vậy đâu."

"Ơ nhưng mà rốt cục là vì sao mặt cô ta lại bị thương? Sao không nói rõ ra?"

"Đúng đúng, sao thời khắc mấu chốt lại dừng lại rồi?"

...

Trong phòng học bàn tán ầm ĩ, Mục Sở vẫn như cũ không có chút phản ứng gì, nghiêm túc lấy ra một bộ đề thi thử đại học.

Mãi đến lúc trong loa phát thanh truyền đến một giọng nam quen thuộc, tay cầm bút của cô chợt sững lại.

"Sao không nói nữa, tiếp tục!"

Âm thanh trầm thấp, nghe không ra cảm xúc đang vui hay buồn, giọng nói có vẻ nghiêm khắc nhưng lại rất êm tai.

Nữ sinh trong trường lập tức sôi trào.

"A a a giọng ai vậy, nghe hay thế!"

"Giọng của giáo viên à, hay là phát thanh viên của trường?"

"Tớ thấy không giống, nghe giọng thế này đảm bảo đẹp trai!" Có nam sinh tỏ vẻ khinh thường: "Sao nghe mới nghe giọng mà các cậu đã dám khẳng định người ta đẹp hay không? Anh ta lại còn vừa mới mắng người đấy."

"Cậu thì biết cái gì, giọng hay auto đẹp trai, dù gì anh ấy cũng mắng Ngụy Thiên Thiên chứ đâu có mắng bọn tớ."

...

Trong phòng học ban ba, Cố Tích cắn bút nhàn rỗi ngồi nghe phát thanh, bỗng nhiên bị dọa đến nỗi miệng nhỏ há ra, chiếc bút lạch cạch rơi xuống đất.

Cô cũng không nhặt lên, chỉ ngẩng đầu nhìn chiếc loa phát thanh của trường.

Không hổ là anh cô, cmn lợi hại!!!

Giọng nói đứt quãng của Ngụy Thiên Thiên lại truyền tới: "... Tôi cùng vài học sinh ở trường nghề bên cạnh có chút khúc mắc, tối hôm qua trên đường về thì gặp bọn họ, xảy ra xô xát, không cẩn thận mới bị quẹt vào mặt. Tôi, tôi không dám tìm bọn chúng tính sổ, lại trùng hợp là đang ghim thù Mục Sở, vậy nên mới đem việc này đổ lên người cậu ấy. Hôm nay, ở đây, tôi muốn chân thành xin lỗi bạn học Mục Sở, thật xin lỗi!"

Loa phát thanh im bặt, toàn trường lập tức xôn xao.

Đàm Di Nhiên tức giận đến mức đập bàn: " CMN Ngụy Thiên Thiên quá mức ghê tởm rồi, may là nhà trường ra sức điều tra sự việc rõ ràng, nếu không cậu thật sự là oan hơn cả Đậu Nga."

Miệng lưỡi thế gian rất đáng sợ, bạo lực học đường cũng vậy!

Đàm Di Nhiên lại lo lắng thay cho Mục Sở.

Tiếng chuông tan học vang lên, lại có người lục tục ngo ngoe tới thăm hỏi Mục Sở, Mục Sở vẫn thái độ bình tĩnh như trước, cũng không chấp nhận.

- ---------

Buổi trưa sau khi tan học, Cố Tích chạy tới kéo Mục Sở đi ăn cơm, tiện thể kể chuyện hồi sáng.

Ngụy Thiên Thiên công khai xin lỗi trên phòng phát thanh của trường, giờ không còn mặt mũi nhìn ai nữa, nghe nói sắp chuyển trường.

Về phần Phương Tâm Nghiên, Cố Tích nhắc đến cô ấy mặt mày hớn hở hẳn.

"Cậu không biết đâu, hai tiết sau cô ấy có dạy lớp tớ, mặt đen như đít nồi, giảng sai mấy chỗ bị Thẩm Diệp đứng lên chỉ lỗi rồi sửa lại, làm cho cô ấy mất hết mặt mũi."

"Những lời cô ấy nói trong văn phòng cũng bị bác tớ vừa vặn nghe thấy được, rất tức giận, đừng nói là lên chức chủ nhiệm, ngay cả chức phó chủ nhiệm cũng không giữ được."
"Còn có việc cô ấy ném điện thoại, còn không biết tốt xấu mắng cậu, làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới đạo đức giáo viên, nghe nói kiểm điểm trước toàn thể giáo viên trong trường để làm gương."

"Quên mất, còn phải bồi thường nữa! Điện thoại anh tớ mua mà cô ấy cũng dám quẳng, còn bị anh ấy nhìn thấy, một chữ thôi, toang!"

Cố Tích kéo tay Mục Sở, líu lo không ngừng suốt cả dọc đường, lúc đến cửa nhà hàng, cười cười lắc lắc cánh tay Mục Sở: "A, anh tớ kìa, tớ còn tưởng anh ấy đi rồi chứ."

Mục Sở ngước mắt nhìn sang, liền thấy Cố Tần đang đứng chỗ tượng đá trước cửa nhà hàng, một tay đút trong túi, ngũ quan anh tuấn, ngọc thụ lâm phong*.

*Ngọc thụ lâm phong: (tiếng Trung viết là: 树临风) là một cụm từ Hán Việt, được hiểu với ý nghĩa nói về khí chất của một người đàn ông. Cái khí chất này mang dáng dấp thanh cao, tao nhã nhẹ nhàng nhưng ý chí quyết tâm sắt đá không gì có thể lay chuyển. Giống như cây cổ thụ, to lớn vững vàng nhờ bộ rễ đâm sâu vào lòng đất. Bộ rễ là hình ảnh ẩn dụ thể hiện căn cơ cho sự vững vàng nhờ trí tuệ, sức khỏe của con người.

Chiếc sơ mi màu xám phối với quần dài đen ôm trọn lấy đôi chân thon dài, quả thực đã phác họa dáng người hoàn hảo chuẩn không cần chỉnh của anh, khuôn mặt đẹp không tì vết, sống mũi thẳng tắp, đôi mắt đen láy, tĩnh mịch.

Vài cô gái đi qua không nhịn được lén nhìn trộm, thậm chí còn có người mạnh dạn đi tới bắt chuyện.

Toàn thân anh tỏa ra khí lạnh, đối với việc này tỏ vẻ không mấy quan tâm, cũng làm cho ong bướm xung quanh tản ra không ít.

Nhìn thấy Cố Tích và Mục Sở, mày kiếm của anh có chút giương lên.

Cố Tích lôi Mục Sở chạy tới: "Anh, anh vẫn chưa đi à?"

"Ừ" Anh thuận miệng trả lời, nhìn về phía Mục Sở, lại nói thêm một câu: "Cậu vẫn đang họp, anh chờ một lúc rồi đi cùng với cậu."

"A, vậy anh có muốn đi ăn với bọn em luôn không?"

Cố Tần liếc nhìn giờ trên chiếc đồng hồ đeo tay: "Không được."

Anh lấy trong túi ra chiếc điện thoại của mình, đưa cho Mục Sở: "Anh đã lấy sim của em bỏ vào đây rồi, cũng đã tải một vài ứng dụng thường dùng, em trước mắt dùng tạm máy này đi."

Mục Sở ngơ ngác một lúc, lắc đầu: "Không cần đâu anh, em ở trường cũng không cần dùng mấy." Chiếc điện thoại này cô vẫn còn nhớ là Cố Tần vừa mua, với lại thường xuyên nhận đồ anh mua cũng không được hay cho lắm, góp gió thành bão, ba mẹ cô cũng đã lải nhải vấn đề này nhiều lần.

Cố Tích lại trực tiếp lấy chiếc điện thoại từ tay Cố Tần, nhét vào tay Mục Sở: "Chú và dì cũng mua cho anh em nhà tớ rất nhiều đồ mà, cậu cứ so đo kĩ như thế làm gì! Cầm lấy điện thoại đi, có gì còn tiện liên lạc."

Thấy Mục Sở đã nhận, Cố Tần nói: "Bên ngoài trời nắng, hai đứa đi ăn cơm đi."

Nói rồi anh quay người định đi, Mục Sở bỗng chạy tới: "Anh!"

Cố Tần hơi giật mình, quay đầu nhìn cô, thấy môi đỏ cô khẽ mấp máy, hơn nửa ngày mới nói một câu: "Chuyện hôm nay, cảm ơn anh!"

Rồi như chợt nhớ đến chuyện gì, lại nói thêm: "Còn có, chuyện ngày hôm nay anh đừng nói với ba mẹ em nhé, miễn cho bọn họ lại lo lắng."

Cố Tần cười cười: "Cũng đúng, chú với dì luôn bao che khuyết điểm, nếu biết chắc có lẽ đến trường làm lớn một trận."

"Nhưng mà ---" anh cúi người, ghé sát người cô.

Dưới ánh mặt trời, da cô trắng trẻo hồng hào, có thể nhìn thấy được cả lông tơ, khuôn mặt nõn nà, tựa hồ có thể nhéo ra nước.

Anh ma xui quỷ khiến duỗi ngón trỏ ra, ngón tay chỉ chỉ vào chóp mũi nhỏ xinh của cô, giọng điệu lười biếng: "Bạn học Tiểu Hoa, lời cảm ơn nói bằng miệng rất hời hợt, có chút nói qua loa cho có lệ, nếu em thật lòng muốn cảm ơn, chi bằng làm một vài hành động thực tế, hửm?"

*

Tác giả có lời muốn nói

Tần lưu manh: Ví như, lấy thân báo đáp chẳng hạn?

Mục Tiểu Hoa:...

- ----------

Chương 10: Baidu

Editor: Chanh

Lúc Mục Sở ngồi ăn cơm dưới điều hòa mát lạnh, gương mặt còn có chút đỏ, trong đầu đều là lời nói có chút trêu chọc vừa rồi của Cố Tần, xua mãi không chịu đi.

Cố Tích thấy cô có vẻ không tập trung, bồn chồn nhìn qua: "Sở Sở, cậu sao vậy?"

"A, không có gì."

"Nhưng mặt cậu sao lại đỏ thế?" Cố Tích đưa tay ra chọc chọc một chút.

A, cảm giác quả nhiên không sai lệch đi đâu được, rất đàn hồi.

Cô lại chọc tiếp một chút.

"... Cậu làm gì đấy"

Mục Sở vội vàng che mặt, thuận miệng trả lời: "Trời hôm nay hơi nóng, lúc nãy tớ có đứng bên ngoài khá lâu."

"Đây đây, tớ vừa lấy trong tủ lạnh ra đấy, cậu uống đi cho hạ nhiệt."

Cố Tích đem nước trái cây của mình cho cô.

Mục Sở cầm lấy uống hai ngụm, cũng không biết chuyện gì xảy ra, trong lòng có chút tâm tư không rõ.

- ---------

Sau bữa ăn, học sinh còn được nghỉ ngơi bốn mươi phút trước khi bước vào buổi học ca chiều, đa số mọi người trong phòng học đều đã đi ngủ, số ít còn lại không ngủ thì cũng đang bận rộn với công việc của riêng mình.

Ánh nắng xuyên qua lớp cửa kính rơi vào mặt bàn, phòng học yên tĩnh, giống như một bức tranh màu nước về buổi trưa hè, phác họa nên quãng thời gian tươi đẹp nhất của tuổi trẻ.

Mục Sở nằm bò lên bàn, cầm chiếc điện thoại Cố Tần cho cô, tùy tiện lật xem.

Phía trên có các apps selfie cô thường dùng, sắp xếp rất chỉnh tề, hình nền cũng là màu xanh nhạt cô thích nhất.

Cô lại nghĩ tới những lời Cố Tần nói vào lúc trưa, giọng điệu cùng thái độ lúc ấy của anh, hai tai bất giác nóng lên.

Lấy tay xoa xoa nhẹ mấy lần, cô tự anh ủi:

Nghĩ cái gì thế? Không phải thái độ của anh lúc nào cũng như vậy sao? Hôm nay thì có gì khác đâu chứ!

Cũng chỉ coi mày là em gái mà trêu đùa vài lần thôi, chắc chắn không phải như mày nghĩ, tuyệt đối không được ảo tưởng!

Trong mắt anh, mày chỉ là một con bé chưa trưởng thành, làm sao mà thích cho được!

Người ta coi mày là em gái, mày mà còn có suy nghĩ xấu xa như vậy thì chính là cầm thú!

Không không, còn không bằng cả cầm thú!

Không được!

Tuyệt đối không được!!!!

Nhất định phải đem chút tâm tư không nên có này bóp chết từ trong trứng nước!

...

Mục Sở thở dài, trong lòng khẽ mắng: Cố Tần biến thái, đang yên đang lành tự nhiên nổi điên thả thính gì chứ, lần sau mà vậy nữa, con gái Sở gia là cô đây thề sẽ đánh gãy chân anh!!

Cô lấy hai tay xoa xoa mặt, cầm cốc nước trên bàn lên uống hai ngụm, bình ổn tâm trạng.

Cuối cùng, lý trí uy vũ bất khuất của cô cũng chiến thắng tâm hồn thiếu nữ mộng mơ vừa nở rộ kia, bong bóng màu hồng thi nhau nổ đôm đốp, biến mất không còn chút dấu vết!

Người như Cố Tần suốt ngày quản đông quản tây, còn thích gọi nhũ danh của cô, ỷ lại việc anh nhìn thấy mặt trời trước cô vài năm mà ra vẻ, cô đây đến nhìn còn thấy chướng mắt!

Cắt ~

Lòng Mục Sở dần bình tĩnh lại.

Nhưng mà nói qua thì cũng phải nói lại, người ta vừa giúp đỡ cô như vậy, chỉ nói cảm ơn suông thôi quả thực cũng hơi qua loa, phải có hành động thực tế chứ nhỉ?

Mục Sở nhìn ngày, sắp nghỉ hè, cũng gần tới sinh nhật hai mươi hai tuổi của Cố Tần, cô nên bắt đầu suy nghĩ xem nên tặng quà gì cho anh rồi.

Từ sau việc ở trường anh ra mặt giúp cô, quà sinh nhật năm nay xem ra cũng không thể tặng cho có lệ như mấy năm trước được.

Nghĩ một lát, cô cầm điện thoại lên web, chuẩn bị đi hỏi bác Baidu.

Vừa mở ra, bỗng nhiên cô thấy lịch sử tìm kiếm phía trên:

[ Con gái thích con trai có tính cách như thế nào?]

[Con gái có khả năng thích một người con trai rất quen thuộc với mình không?]

[Thầm mến một người rất dễ bị đối phương phát hiện sao?]

...

Liếc mắt qua một vòng lịch sử tìm kiếm, Mục Sở ôm lấy điện thoại, dường như mình vừa phát hiện ra một vùng đất mới.

Cố Tần bình thường trầm mặc như vậy, hóa ra ẩn sâu bên trong vẫn là tâm hồn của một cậu bé mới lớn?

Nhưng mà anh lại đi hỏi Baidu những vấn đề ấu trĩ như vậy, quả nhiên vẫn là một xử nam thanh thuần chưa nói chuyện yêu đương bao giờ, so với cô còn trong sáng hơn rất nhiều!

Dưới sự kích động, cô gửi tin nhắn Wechat cho Cố Tích: [Anh của cậu quả nhiên là đã có người trong lòng!] [Hình ảnh]

Về sau bỗng nhiên lại cảm thấy có chút không ổn, liền nhanh chóng gỡ tin nhắn.

Cố Tích đang chuốt mi, thấy điện thoại bỗng sáng lên, lúc mở thì thấy "tin nhắn đã được thu hồi"

Cố Tích: [??? Em còn chưa thấy gì]

Mục Sở nhìn lịch sử tìm kiếm trên màn hình, cảm thấy vẫn là nên cho Cố Tần chút mặt mũi, không thể để Cố Tích biết được bí mật nhỏ này của anh. Dù sao vẫn là con trai, cần sĩ diện!

Mục Sở trả lời: [Gửi nhầm thôi, không có gì.]

Cố Tích có chút không hiểu, anh cô xưa nay làm gì có chuyện gửi nhầm tin nhắn thế này?

Do dự một lát, cô rep lại: [Anh không bị gì đấy chứ?]

Lúc Mục Sở nhận được tin nhắn, nhìn chằm chằm câu nói kia của Cố Tích sửng sốt mấy giây, rồi mới đi check ảnh đại diện của mình...

Cô xoa xoa mắt, nhìn không dưới ba giây, đầu khẽ "oàng" một tiếng, TOANG!

Này này, sao lại là Wechat của Cố Tần??

Sét giữa trời quang!!!

Anh chắc không đăng nhập trên máy tính đâu nhỉ?

Chắc không thấy được tin nhắn cô gửi đâu đúng không? huhuhu

...

Văn phòng phó tổng giám đốc tập đoàn Đằng Thụy.

Cố Tần ngồi trước bàn máy vi tính, người hơi ngả về phía sau, dựa vào ghế, mắt nhìn chằm chằm đoạn chat trên màn hình, mí mắt giật liên tục.

Trợ lí Thẩm gọi vài tiếng, anh mới hoàn hồn.

Trợ lí Thẩm nói: "Phó tổng Cố ở nước ngoài khá lâu nên có khả năng không biết, hạng mục thủy lợi kia trước đây đã bị bỏ dở, bởi vì đàm phán thất bại với bên người dân địa phương, lại bị dây vào kiện cáo, vụ này oanh tạc trên mạng một thời gian, lại thêm phía đối thủ ra sức bôi đen, nên đành phải bất đắc dĩ ngừng lại."

"Hôm nay phía hội đồng quản trị lại giao hạng mục này cho ngài, e là sợ ngài vừa tốt nghiệp đại học về nước, tranh thủ lúc đứng chưa vững mà ra sức hạ bệ xuống, tránh tai vạ về sau. Chỉ là không biết vì sao lúc nãy chủ tịch biết vậy mà cũng không giúp ngài nói chuyện, ngầm cho phép bọn họ làm vậy."

Thần sắc Cố Tần vẫn bình tĩnh, im lặng một lát, anh ngước mắt: "Tài liệu chi tiết đã chuẩn bị chưa?"

Trợ lí Thẩm đưa văn kiện tới: "Tất cả đã ở đây."

Cố Tần gật đầu: "Tốt, để tôi nhìn một lát, anh đi làm việc đi."

Sau khi trợ lí Thẩm đi ra, Cố Tần liếc nhìn những tập văn kiện kia, ánh mắt một lần nữa lại rơi vào khung chat trên màn hình máy tính.

Tâm tình lúc này đã bình tĩnh lại, anh gửi một tin nhắn: [Sở Sở?]

Lúc nhận được tin, tay Mục Sở khẽ run một chút, trưng ra bộ mặt cười so với khóc còn khó coi hơn, ngón tay run rẩy gõ từng chữ: [Anh, em thật sự không cố ý xâm phạm quyền riêng tư của anh, anh tin không?]

Cố Tần vuốt vuốt trán, [Những thứ linh tinh kia là Tạ Tu Văn mượn điện thoại anh nghịch lung tung, em đừng hiểu lầm.]

Mục Sở rất thức thời, trả lời lại: [A, ra là vậy, em đã nói rồi, đây chắc chắn không phải anh. Nhưng mà vấn đề này ai hỏi cũng được mà, chuyện bình thường như ở huyện thôi!]

Cố Tần: [Ừ]

Em biết là tốt rồi.

Mục Sở: [Ờm, anh này, lúc anh đưa điện thoại cho em anh quên chưa log out nên em mới nhắn nhầm, giờ em out đây, sắp tới giờ lên lớp rồi, bye bye ~.]

Bên kia không có động tĩnh, Cố Tần ngồi trước màn hình, trong đầu là một mảnh hỗn độn.

Ngây người hai phút, lúc tỉnh táo lại, anh cầm văn kiện trên bàn lật ra xem.

Nhìn được vài chữ lại thả xuống bàn. Nghĩ một lúc, anh mở web, gõ vào mục tìm kiếm: [Cô gái tôi thích hiểu lầm tôi thầm mến người khác, phải làm sao bây giờ?]

- ---------

Một phen sóng gió của Ngụy Thiên Thiên trôi qua rất nhanh, mới đó mà đã gần tới cuối kì, không khí trong trường học dần trở nên khẩn trương, lớp nào lớp nấy thi nhau luyện đề.

Thứ sáu, giờ tan học, Mục Sở đi ngang qua ban ba, qua cửa sổ nhìn thấy Cố Tích đang thu dọn sách vở, liền đứng lại đợi cô nàng.

Thẩm Diệp từ trong lớp đi ra, thấy Mục Sở liền lại gần chào hỏi: "Cuối tuần này thi, cậu chuẩn bị thế nào rồi?"

Mục Sở mỉm cười trả lời: "Khá tốt."

Thẩm Diệp gật đầu: "Vậy là tốt rồi, việc của Ngụy Thiên Thiên cậu không phải để trong lòng, lúc này cứ ôn tập thật tốt, chắc chắn cậu sẽ lại đạt được thành tích tốt."

"Cậu cũng vậy nhé."

Hai người hàn thuyên vài câu, Cố Tích mang cặp đi ra, Thẩm Diệp liền rời đi.

Cố Tích kéo tay Mục Sở, nhỏ giọng nói: "Tớ vẫn cảm thấy là Thẩm Diệp thích cậu."

Mục Sở nhéo nhẹ cánh tay cô nàng: "Cậu đừng có nói hươu nói vượn, bạn bè trò chuyện đôi câu thôi."

"Tớ với Thẩm Diệp học cùng một lớp, sao cậu ta lại không trò chuyện đôi câu với tớ chứ?"

Cố Tích vừa dứt lời, bỗng có người ở sau khẽ xoa đầu cô.

Cô quay đầu nhìn lại, Doãn Lê Hân cong môi cười cười, nhanh chân lách qua người cô, đi trước!

Cố Tích che lấy đỉnh đầu, nhíu mày: "Tên này phiền phức ghê!"

Mục Sở cười cười: "Trách không được dạo này cậu mồm mép thế, hóa ra là học hỏi kinh nghiệm từ Doãn thiếu gia."

Cố Tích đẩy cô: "Cậu đừng nói nhảm, hắn phiền chết đi được ấy! Thành tích thì xếp chót, suốt ngày sinh sự đánh nhau, được cái khuôn mặt cũng gọi là tàm tạm, nhưng mà tớ đâu có nông cạn như vậy, vẫn là Lâm ca của tớ tốt nhất!"

Hai mắt Cố Tích dần sáng như đèn pha: "Sắp nghỉ hè rồi, đến lúc đấy là có thể tới buổi hòa nhạc của Lâm ca, tớ có hai tấm vé ở vị trí tốt nhất, Lâm ca tặng đấy, khi đó chúng ta cùng đi, trời ạ, mới nghĩ thôi mà đã sướng hết cả người."

Mục Sở nhìn vẻ mặt u mê không lối thoát của cô nàng, hắng giọng: "Này, tớ nhớ ngày trước cậu có nói nếu đợt thi cuối kì này không lọt vào top 100 thì nghỉ hè chỗ nào cũng không được đi. Điều này cũng có nghĩa là không đi được buổi hòa nhạc này đúng không?"

Một câu đủ làm Cố Tích bể mộng, nụ cười cứng đờ, khuôn mặt dần ủ rũ.

Mục Sở vỗ vỗ vai cô: "Vì idol của cậu, mấy ngày nữa là thi cuối kì rồi, bạn học Tích Tích, cố lên!"

Cố Tích đột nhiên lấy cặp từ trên vai xuống, mở khóa kéo.

Mục Sở hoang mang: "Cậu làm gì đấy?"

"Lâm trận mới mài gươm*, dù không được sắc thì cũng sáng. Tớ giờ một chút tài liệu ôn tập cũng không có, chỉ có vài cái đề." Cô vừa nói vừa ngẩng đầu: "Đúng rồi, hai ngày này cậu rảnh phải không, qua nhà kèm cho tớ? Hay tớ sang nhà cậu cũng được. Tóm lại, nhớ kĩ hai buổi sáng nhé!"

Mục Sở: "..."

Cô cuối cùng cũng biết thế nào là tự kê đá đập chân mình.

Giấc mộng ngủ một mạch từ sáng tới trưa của cô đành phải gác lại rồi TvT

*Lâm trận mới mài gươm: Nghĩa của nó giống như là câu "Mất bò mới lo làm chuồng" ở bên Việt Nam mình đó quý dzị =))

- -----

Hai người tay trong tay đi đến chỗ cũ, ấy vậy mà chỉ thấy Cố Tần cùng con xe Rolls-Royce của bác Cố dừng ở chỗ ấy.

Nhìn thấy Mục Sở, Cố Tần hiếm khi không có trêu cô, mở miệng: "Chú Lý gọi điện bảo có việc xin nghỉ, chú Mục bảo anh thuận đường chở em về luôn."

Mục Sở cố gắng bỏ qua chuyện tin nhắn Wechat xấu hổ kia, nhẹ gật đầu, theo Cố Tích ngồi lên xe.

Cố Tích một bộ dáng ngoan ngoãn đứng trước mặt Cố Tần: "Anh, cuối tuần này em muốn ở nhà học bổ túc, cần cô giáo Mục giúp đỡ, mấy ngày nay trời hơi nóng, hay là buổi sáng anh đi đón cô giáo Mục của chúng ta nhé? Dù sao thì anh cũng không tới công ty."

Đột nhiên xuất hiện "cô giáo Mục" làm Cố Tần hơi hoang mang, anh cố nhớ lại xem nhà mình mời gia sư cho Cố Tích bao giờ.

Lại nghe Cố Tích ở phía sau quay sang nói với Mục Sở: "Cô giáo Mục, cậu thấy sắp xếp như vậy hợp lí chưa?"

"..." Cô giáo Mục suy nghĩ một lát, không biết yêu cầu này có nên nói ra hay không.

Cố Tần chợt cong môi cười cười: "Hay là tiện thế chuẩn bị cho cô giáo Mục một cái giường để nghỉ ngơi, lấy sức mà giảng dạy."

Cố Tích: "Gì chứ cái này thì đơn giản, giường tầng của tớ với giường của anh tớ, cậu thích ngủ ở đâu cũng được!"

Mục Sở: "..."

Cố Tần: "..."

*

Tác giả có lời muốn nói:

Tần lưu manh: Ngủ ở giường của anh, thật ra cũng được!

Mục Tiểu Hoa: Anh nghĩ hay quá ha.

Chanh: Edit đến chương 10 lại chợt nhận ra hình tượng cụa anh lại tụt dốc không phanh:) Ông cha ta quả nhiên nói không sai, con người có tí tình yêu vào là khác hẳn, thông minh mấy yêu vào cũng... à mà thôi =)))))

- ----------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau