NGOAN, ĐỪNG CHẠY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngoan, đừng chạy - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Con thích Mục Sở

Editor: Chanh

Đến Tần gia, Cố Tích ôm bụng vội vàng xuống xe, "Sở Sở, cậu lên phòng ngủ chờ tớ một chút, tớ đi vệ sinh đã."

Mục Sở bước xuống xe, tiện tay cầm luôn balo của cô nàng.

Cố Tần bước tới cầm giúp, mắt nhìn cô, bỗng nhiên vươn tay chặn cô trước cửa xe.

Thấy ánh mắt ngạc nhiên của Mục Sở, anh hỏi: "Lúc nãy ở cổng trường anh hỏi em nửa ngày, sao không trả lời, hửm?"

Mục Sở: "???"

Thấy cô không đáp, anh cúi người xuống, "Muốn diễn cảnh chị em tình thâm sống chết có nhau?"

"Việc yêu sớm này em còn muốn gánh thay cô ấy? Trượng nghĩa vậy à?"

Thấy cô vẫn im lặng, Cố Tần lại hỏi: "Sao không nói gì? Chột dạ, hửm?"

Anh hỏi mấy vấn đề liên tiếp, Mục Sở im lặng thật lâu, một lúc sau mới hoàn hồn.

Tỉnh táo một chút, cô ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt trong veo không chút lo sợ, ngược lại tiến lên một bước.

"Em thấy việc này không phải là ai gánh thay ai cả, chưa nói đến việc trượng nghĩa hay không."

"Doãn Lê Hân thích Cố Tích là việc của cậu ta, không phải là Cố Tích sai, đúng chứ ạ?"

"Em vừa rồi không trả lời không phải là chột dạ, mà là khinh thường. Hôm nay bộ não thông minh tuyệt đỉnh của anh đi tránh dịch rồi à, Doãn Lê Hân còn chưa nói thích ai mà sao anh lại chất vấn em?"

Cố Tần: "... "

Thấy Cố Tần im lặng, cô đứng thẳng lưng.

Cằm khẽ hếch lên, chống nạnh, ngón trỏ chỉ chỉ trước ngực anh: "Em không thèm để ý đến anh, anh đây đúng là - - -" 

Mục Sở nghĩ đến một câu, thốt ra: "Cố tình gây sự."

Cố Tần: "..."

Anh khẽ cười, kéo dài âm cuối, nói: "Việc này, vì vừa rồi anh "cố tình gây sự" nên giờ anh xin lỗi em, được không?"

Mục Sở nghiêm túc suy nghĩ một chút, khoanh tay, rất có khí thế: "Nếu như anh giác ngộ tốt như vậy, xin lỗi cũng không phải là không thể. Cái em muốn là thái độ nhận lỗi của anh kìa!!"

Cố Tần khẽ búng trán cô một cái.

Mục Sở bị đau, lấy tay che trán, nhíu mày: "Anh sao còn ăn hiếp em?"

"Không được sao? Anh đây là - - - Cố tình gây sự cho em xem."

Cố Tần nhướng mày nói, rồi mang balo của hai người đi vào trong.

Lúc xoay người, lại thấy ba của anh Cố Ngôn Thanh đứng cách đấy không xa.

Ánh mắt rơi trên người anh và Mục Sở, vừa thâm thúy lại mang theo mấy phần nghiêm túc, không biết ông đã đứng đó nhìn bao lâu.

Nghĩ đến hình tượng của mình vừa rồi, Cố Tần hơi ngơ ngác một chút, mặt tỉnh bơ: "Ba."

Mục Sở tươi cười tiến đến chào hỏi: "Cháu chào bác Cố."

Nhìn về phía Mục Sở, Cố Ngôn Thanh ôn hòa gật đầu: "Sở Sở vào nhà trước đi, bác với anh nói chuyện một chút."

Mục Sở nhẹ gật đầu, lấy balo từ tay Cố Tần, đi thẳng vào trong nhà.

Hai ba con đứng ở trong viện, chiều cao tương đương, mặt mày có nhiều nét giống nhau, rất lâu đều không có ai mở miệng trước.

Đang trong mùa hè nóng nực, trời không có chút gió, xung quanh chỉ có tiếng ve kêu inh ỏi.Tuy đã về chiều, nhưng trời vẫn oi bức, nhiệt độ chưa có dấu hiệu giảm đi.

Cuối cùng, vẫn là Cố Ngôn Thanh lên tiếng trước: "Bên hạng mục Thủy Lĩnh, mặc dù lúc trước bất đắc dĩ phải dừng lại, nhưng thật lòng ba chưa từng muốn từ bỏ, bây giờ con tiếp nhận nó cũng tốt. Người biết làm thì làm*, con vừa về nước, những người kia muốn cho con đề bài khó như vậy, quả thực không thể trách được."

*Bản cv là "Năng giả cư chi", mình chưa tìm được cụm nào hợp nghĩa nên để tạm vậy, mng ai biết thì nhắc để mình sửa với nhé ^^

"Để tránh lời ra tiếng vào, hạng mục này ba sẽ không nhúng tay vào, có gì khó khăn con phải tự tay giải quyết. Là người thừa kế Đằng Thụy trong tương lai, nếu có thể dựa vào chính năng lực của mình từng bước đi lên, thì chỉ một cái hạng mục nhỏ như Thủy Lĩnh vẫn chưa tính là gì."

Cố Tần gật đầu: "Con biết."

Cố Ngôn Thanh lấy ra một tờ giấy đưa tới: "Ba sắp tới muốn qua Úc công tác một thời gian ngắn, mẹ con vẫn không yên lòng về con, ba đã liệt kê danh sách này, bọn họ là những người làm việc lâu năm trong Đằng Thụy, cũng là tâm phúc của ba, con gặp khó khăn gì cứ tìm bọn họ."

Cố Tần không nhận lấy: "Trước đây con đã tự mình qua thành phố A khảo sát rồi, hạng mục này, con làm được."

Trong mắt Cố Ngôn Thanh có chút ý cười, vẫn đem tờ giấy này qua cho anh: "Cứ cầm lấy."

Thấy anh đã nhận, Cố Ngôn Thanh trầm ngâm đổi chủ đề: "Sở Sở là cô con gái độc nhất, được chú Mục nâng trong lòng bàn tay."

Dừng một chút, ngữ khí của ông dần nghiêm túc: "Con bé cùng những người khác không giống nhau."

Cố Tần cụp mắt xuống, không lên tiếng.

"Con hẳn phải biết ba muốn nói gì." Cố Ngôn Thanh nhìn anh.

Cố Tần ngẩng đầu, thẳng thắn: "Con không xem em ấy như những người khác."

"Con bé còn chưa trưởng thành."

"Nửa năm nữa ạ."

"..." Cố Ngôn Thanh lẳng lặng nhìn qua con trai mình, đối với thái độ của anh có chút ngạc nhiên.

Cố Tần nói tiếp: "Lúc trước mẹ sinh Tích Tích, dì Mục sinh Mục Sở, chú Mục nói, vốn tưởng là một nam một nữ, có thể làm thông gia, nhưng mà lúc sinh ra hai đứa đều là con gái nên việc này không thành. Lúc đó ba nói, sau này Mục Sở gả cho con, hai nhà vẫn có thể làm thông gia với nhau được."

Cố Ngôn Thanh hơi bất ngờ, sự việc xảy ra lâu thế rồi mà anh vẫn nhớ kĩ.

Trầm mặc một lát, ông nói: "Lúc đấy là ba nói đùa."
Cố Tần ngước mắt nhìn ông: "Ba cảm thấy đó chỉ là đùa vui, chú Mục cũng xem việc này là nói chơi, thế nhưng, con nghiêm túc."

Anh từ nhỏ đã xem Mục Sở là người của Cố gia, cảm thấy Sở Sở và Tích Tích đều giống nhau.

Bất kì vật gì, chỉ cần Tích Tích có, thì Sở Sở cũng có.

Nhưng sau này lớn lên, không biết từ bao giờ, anh lại cảm thấy hai người họ thực ra không giống nhau lắm.

Tích Tích khóc, anh chỉ thấy phiền.

Sở Sở khóc, anh lại đau lòng.

"Con thích Mục Sở."

Lần đầu tiên trong đời, anh ở trước mặt ba nhìn thẳng vào lòng mình, tay khẽ nắm chặt vì khẩn trương, nhưng trên mặt vẫn là biểu cảm kiên định vững vàng.

Trong phút chốc, Cố Ngôn Thanh như thấy được chính ông ngày xưa.

Ông cuối cùng cũng không nói gì, chỉ cười cười: "Mẹ con còn bảo với cái tính nhạt nhẽo này của con sợ không tìm được bạn gái, bây giờ thì bà ấy chắc vui rồi."

Cố Tần rất biết chọn thời điểm lấy lòng: "Con là con trai của ai cơ chứ!"

Cố Ngôn Thanh sửng sốt, khuôn mặt có chút hòa hoãn hơn so với lúc nãy.

Ông thở dài, cũng không muốn quản bọn trẻ quá nhiều: "Sở Sở còn đang đi học, con phải có chừng mực."

"Con biết ạ."

"Đúng rồi."

Cố Ngôn Thanh dường như nghĩ đến việc gì, lại nói: "Chú Mục với dì Mục của con có lên kế hoạch đi du lịch, hai ngày sau xuất phát, định gửi Sở Sở ở nhà chúng ta. Đúng lúc ba với mẹ cũng muốn đi Úc một chuyến, ba đứa ở nhà, con là anh nhớ chăm sóc hai em đấy."

"Dịp hè này Sở Sở muốn ở đây sao?"

"Chú Mục có đề cập qua chuyện này với ba rồi, nói Sở Sở nếu muốn xuất ngoại đi chơi thì đi cùng bọn họ, nếu không thì ở lại nhà chúng ta, cũng phải hỏi qua ý kiến của con bé đã."

Cố Tần như có điều suy nghĩ: "Sở Sở cũng lớn rồi, hẳn là sẽ không đi theo chú dì làm bóng đèn đâu, còn không bằng ở lại nhà ta chơi với Tích Tích. Hơn nữa thời gian nghỉ hè của cấp ba khá ngắn, chỉ sợ không đủ để chơi thoải mái."

Cố Ngôn Thanh tất nhiên là biết được chút tâm tư này của anh, nhưng cũng không nói gì.

- ---------

Lúc Cố Tần trở về phòng mình, liếc nhìn qua cửa phòng ngủ của em gái, mơ hồ nghe được loáng thoáng tiếng trò chuyện của hai cô nàng đang ngồi trong phòng.

Nhớ tới tin tức vừa rồi ba nói cho anh, Cố Tần hơi do dự, quyết định trước hết cứ làm công tác tư tưởng cho Mục Sở, chắc cô sẽ không đi du lịch với ba mẹ của mình.

Nghỉ hè ở nhà của anh, rất tốt!!

Anh suy nghĩ, bước lên chuẩn bị gõ cửa.

Tay vừa nâng lên, bỗng nghe được nội dung cuộc trò chuyện bên trong, khẽ dừng lại.

Trong phòng, Mục Sở bị Cố Tích kéo đến bên bàn học, từ trong cặp lấy ra một bức thư màu xanh lam, đưa tới: "Cái này, hôm nay lúc thi xong Thẩm Diệp đưa cho tớ bảo nhờ đưa cho cậu, nhìn qua thì có vẻ khá giống... tớ nghĩ hẳn là thư tình đấy."

- ------------------

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

Mỗi cuốn đang edit tớ sẽ đăng nhá hàng trên page "Tiệm Nhà Kẹo." trước rồi sẽ up đầy đủ lên Wattpad sau, mọi người tìm page qua đường link trên tường nhà nhé ~

Mong mọi người ủng hộ ~

Chương 17: ---đánh gãy chân!!

Editor: Chanh

Mục Sở nhìn bức thư kia, có chút bất ngờ: "Này, cậu có nhầm không đấy?"

"Nhầm thế nào được mà nhầm, chính miệng cậu ấy bảo nhờ tớ đưa bức thư này cho cậu đấy."

Thấy Mục Sở không nói gì, Cố Tích nói tiếp: "Thật ra tớ thấy việc Thẩm Diệp gửi cho cậu cái này cũng chả có gì bất ngờ lắm, việc cậu ta thích cậu tớ đã sớm nhìn ra rồi. Có lẽ bây giờ đợi không được, định thổ lộ với cậu, rồi nhân dịp nghỉ hè này hẹn hò nói chuyện yêu đương, tương lai cùng nhau thi đại học."

Mục Sở nhìn chằm chằm vào bức thư, không có cách nào đành nhận nó.

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

Một giây sau, cửa phòng đột nhiên bị mở ra.

Cố Tần đi vào, mày hơi nhíu lại, chiếc mũi vừa cao vừa thẳng, đôi môi gợi cảm phác họa ra đường cong hoàn mĩ, khuôn mặt cmn đẹp đến nghịch thiên.

Đôi chân thon dài của anh khẽ bắt chéo, đứng ở cửa ra vào, lẳng lặng nhìn hai cô nàng.

Lần trước đã bị cảnh cáo một lần, bây giờ lại bị anh nắm thóp, Cố Tích đứng bất động, quên cả việc phản ứng lại.

Mục Sở nhanh tay giấu bức thư ra phía sau lưng, nghênh đón ánh mắt của anh, cười ngọt ngào, "Anh có việc gì ạ?"

Mắt cô vốn đã đẹp, lúc cười lên đuôi mắt khẽ cong như lưỡi liềm, con ngươi còn mơ hồ sáng lấp lánh, sạch sẽ không vướng chút tạp chất.

Cố Tần trực tiếp đi tới, đứng trước mặt Mục Sở, chìa tay ra.

Trong lòng Mục Sở hơi hồi hộp, siết chặt bức thư sau lưng, ngẩng mặt lên, ra vẻ không hiểu mô tê gì: "Anh muốn gì ạ?"

"Sau lưng em giấu gì đấy, cho anh xem một chút." Anh nói.

Mục Sở cười đến vô hại: "Không có gì đâu, đồ chơi thôi mà."

Cố Tần nhìn cô, không nói gì, tay vẫn chìa ra như cũ.

Cố Tích vừa trải qua vụ việc của Doãn Lê Hân, lúc này vẫn đang sợ sệt, lại nhìn thấy bộ mặt nghiêm túc của anh mình, nào có gan dám ở lại trong phòng tiếp tục chờ nữa.

Cô nàng đột nhiên ôm bụng: "Ai ui, em lại muốn đi vệ sinh rồi."

Nói xong liền vọt ra khỏi phòng.

Mục Sở thấy Cố Tích chuồn nhanh như thỏ, vừa tính gọi lại thì thấy cửa phòng đóng "Cạch" lại một tiếng rõ to.

"... "

Phòng ngủ cậu không có phòng vệ sinh à? Chạy ra ngoài làm gì?

Đồ vô lương tâm, thấy anh sợ rồi bỏ lại cô một mình!!

Trong lòng Mục Sở khẽ oán thầm Cố Tích 7749 lần, lúc ngẩng đầu thấy Cố Tần vẫn đang lẳng lặng nhìn mình, không biết anh đã nhìn bao lâu.

"... "

Trong phòng chỉ còn lại hai người Mục Sở và Cố Tần, dưới ánh mắt chăm chú của anh, cô bất giác lùi lại hai bước.

Cô vẫn tươi cười, vờ nói: "Anh à, đây là phòng riêng của Cố Tích, mặc dù hai người là anh em ruột, nhưng mà chúng ta bây giờ cũng không còn bé nữa, không thể không cố kỵ như lúc trước. Lớn rồi, nam nữ thụ thụ bất thân, vẫn là nên ý tứ một chút, anh nhỉ?"

Cố Tần dường như khẽ cười, cúi người xuống nhìn thằng vào cô. Mục Sở thấy mi anh cmn thật dài!! Bảo sao mắt đẹp vậy.

Lại chợt nghe Cố Tần nói: "Anh vào phòng của em gái mình, em có ý kiến gì sao?"

Mục Sở không hiểu anh có ý gì, ngước mắt lên, khẽ bổ sung, "Em chỉ là đưa cho anh một đề nghị nho nhỏ, Tích Tích dù gì cũng là con gái, anh cứ thế mà xông vào phòng là không đúng!!"

Cố Tần nghiêm túc suy tư một hồi, rồi gật đầu tán đồng: "Cũng đúng, anh với em ấy... quả thực nên có chút ý tứ, dù sao thì em cũng bắt đầu để ý rồi."

Mục Sở: "??? "

Lời này sao nghe cứ thấy sai sai nhỉ?

Nhưng mà trong tay cô còn đang cầm bức thư tình, cũng không có thời gian nghĩ nhiều, tùy tiện gật đầu, "Đúng đúng, anh ý thức được vậy là tốt rồi!"

Cố Tần gật gật, rất chân thành: "Anh biết rồi, về sau anh sẽ ý tứ hơn một chút."

Mục Sở: "... "

Nghe lời như vậy?

Chắc là, bị cô tẩy não, nên giờ mới ý thức được việc mình tự ý xông vào phòng Tích Tích là sai?

Đúng rồi! Chắc chắn là vậy!!

Mục Sở khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhìn anh cười ngọt ngào, "Biết sai mà thay đổi là tốt rồi. Cũng không còn sớm nữa, em về đây."

Cô nói rồi định lách qua người anh để ra ngoài.

Cánh tay Cố Tần chợt nhấc lên, chặn đường đi của cô.

Mục Sở có chút không hiểu, ngẩng đầu lên, lại thấy anh đang nhíu mày: "Em còn chưa nói cho anh biết em giấu cái gì sau lưng đâu."

"... " Anh vẫn còn nhớ chuyện này à?

Cố Tần cũng chả khác gì "ba mẹ hờ" của cô, Mục Sở làm sao dám nói thật chuyện này với anh?

Việc nhận thư tình thể nào cũng bị vị này quy cho tội ---- yêu sớm!!

Nếu truyền đến tai ba mẹ cô thì quả thật... một lời khó nói hết.

Mục Sở nghĩ đến việc mình vừa nghiêm túc phê bình việc anh tự ý xông vào phòng Tích Tích, giờ có chút chột dạ.

Cô khẽ cắn môi, đưa ra quyết định, ngẩng đầu: "Anh à, em đang cầm nội y, đồ này anh nhìn hình như có chút... không tốt lắm nhỉ?"

"... "

Khóe miệng Cố Tần co quắp, không nghĩ tới đến chuyện này mà cô cũng nghĩ ra được.
Anh có chút mất tự nhiên, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ bình thản, gọn gàng dứt khoát: "Anh lại vừa nghe thấy đó là thư tình."

"Anh nghe nhầm rồi!" Mục Sở quả quyết phủ nhận, ngắn gọn súc tích!

"Hai chữ "thư tình" thì làm sao mà nghe nhầm được?"

"Chắc chắn anh nghe nhầm rồi, không phải thư tình, chỉ là từ có cách đọc na ná nó thôi."

Cố Tần rất có hứng thú nghe cô nói bừa, tự biên tự diễn: "Từ gì mà làm anh nghe nhầm thành "thư tình" được nhỉ, em nói xem?"

"Là..." Não Mục Sở nhanh chóng hoạt động, trong nháy mắt chợt nghĩ ra một từ, thốt ra: "Tình thú, không phải thư tình!"

"Đúng rồi, là tình thú!"

Mục Sở càng nói càng hăng, "Bọn em nói về nội y rồi lái qua chuyện tình thú ấy mà."

"Hai từ này đọc cũng khá giống nhau, anh nghe nhầm cũng là điều dễ hiểu."

Cố Tần quả thực cạn cmn lời, không tin nổi vào tai mình: "Mục Sở, em vừa nói gì?"

"Em nói, thứ em đang cầm không phải là thư tình mà là nội y tình thú..."

Nói còn chưa dứt lời, đầu óc đột nhiên tỉnh táo lại.

Ý thức được mình vừa nói gì, cô khẽ giật mình, hai má bỗng đỏ ửng lên.

Nhưng mà nói thì cũng đã lỡ nói rồi, dù gì thì việc xấu hổ còn đỡ hơn bị phát hiện ra bức thư này.

Cô lùi lại hai bước, nép vào góc tường, làm ra vẻ ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi, môi khẽ mấp máy.

Sau một lúc lâu, hốc mắt khẽ phiếm hồng, giống như đang bị anh bắt nạt.

Cố Tần: "??? "

"Anh, em... " cô ấp úng hơn nửa ngày, "Da mặt em mỏng, anh đừng hỏi nữa."

"... "

"Ngại lắm."

"... " CMN!!

Cố Tần suýt chút nữa thì không nhịn được văng tục trước mặt cô.

Diễn cũng giỏi phết đấy!!

Giọng cô rất nhỏ, vô cùng đáng thương, làm như thứ đang cầm trong tay kia là nội y gì gì đó thật.

Nếu không phải anh ở bên ngoài nghe được rõ mười mươi, chắc chắn là đã bị bộ dáng đáng thương của nha đầu này đánh lừa rồi.

Trong phòng lặng như tờ, bầu không khí dường như có chút mập mờ xấu hổ.

Cố Tần tiến lại gần cô, giọng điệu lười biếng: "Hoa Hoa, diễn xuất này của em tương lai không đoạt được Ảnh hậu thì cũng khá thiệt thòi cho nền điện ảnh nước nhà đấy nhỉ?"

Mục Sở ngây ngốc vài giây, một lúc sau, cô ngẩng đầu lên, mặt rất bình tĩnh: "Em nói thật mà anh còn không tin à?"

Cố Tần khẽ cười một tiếng trầm thấp, trong gian phòng yên tĩnh này có chút... mê hoặc câu người: "Không."

Một giây sau, anh nắm lấy hai bả vai cô xoay một trăm tám mươi độ, để lưng cô đối diện với mình.

Thoáng nhìn thấy tay cô đang cầm chặt một bức thư màu xanh, ngón trỏ và ngón giữa khẽ kẹp lấy, thư rơi vào tay anh.Lại đem người nào đó xoay lại như cũ.

Anh đem bức thư lắc lắc trước mặt cô: "Áo tình thú cũng có kiểu này à?"

Mục Sở:...!!!!

"Em nói xem, nếu anh đưa cái này cho chú Mục... "

Mục Sở gấp gáp muốn đoạt lại.

Cố Tần tựa hồ đã sớm đoán được, tay dài nhanh chóng đưa lên đỉnh đầu, nhìn cô trước mặt mình nhảy nhảy nhót nhót như con thỏ nhỏ, khóe môi khẽ cong nhẹ.

Cuối cùng vì không đoạt lại được, Mục Sở không phục mạnh miệng, hiển nhiên là thẹn quá hóa giận: "Cố Tần, anh dựa vào đâu mà đòi quản em!"

Ý cười trên mặt Cố Tần dần biến mất, người anh có chút cứng ngắc, cánh tay đang giơ cao bỗng hạ xuống.

Mục Sở nhân cơ hội này cướp lại bức thư.

Cô đang vui mừng, ngẩng đầu lên, phát hiện Cố Tần một mặt âm trầm đang nhìn mình.

Hoàng hôn đang buông xuống, trong phòng không bật đèn, ánh sáng nhìn có chút ảm đạm.

Đôi mắt phượng thâm thúy của anh nhìn qua, mang theo vài tia cảm xúc không rõ, môi mỏng mím thành một đường.

Anh hình như đang tức giận vì câu nói vừa rồi của cô.

Không khí xung quanh lập tức tẻ ngắt.

Trong lòng Mục Sở khẽ chột dạ, bỗng nhiên nghĩ tới anh đối xử rất tốt với mình.

Cô bị người khác ức hiếp, là anh ra mặt giúp cô.

Thân thể cô không thoải mái, cũng là anh tới trường đón cô về.

Anh mua cho cô quần áo, đồ dưỡng da, dụng cụ học tập, đồ dùng hàng ngày.

Giờ nói anh dựa vào gì mà quản chuyện của cô...

Cô hình như có chút... quá đáng.

Cố Tần vẫn một mực nhìn cô, rất lâu không mở miệng nói gì.

Lát sau, anh khẽ nở nụ cười tự giễu, nhàn nhạt thu lại ánh mắt, quay người.

Mục Sở thấy trong mắt anh lóe lên tia bi thương, lòng hơi hồi hộp một chút, lại thấy anh muốn đi, vội vàng đi tới níu ống tay áo của anh.

Cố Tần dừng lại, liếc qua cô, "Có việc gì sao?"

Mục Sở khẽ liếm mỗi, lời xin lỗi như mắc kẹt nơi cổ họng, không nói thành lời.

Do dự một hồi, cô đem lá thư kia đưa cho anh, "Cho anh, cho anh cả đấy."

"Không dám, dù gì cũng không có tư cách."

Ngữ khí anh nhàn nhạt, nhưng ngón tay lại siết chặt bức thư kia, tránh việc cô đòi lại.

Mục Sở ngược lại không có chú ý tới mấy chi tiết này, chỉ cho là anh vẫn chưa hết giận, vội nói: "Em ngày ngày ăn nhờ ở đậu nhà anh, không khác gì người của Cố gia là mấy, anh là ai cơ chứ, sao lại không có tư cách được?"

"Có, anh là người có tư cách nhất!!" Cô cho anh một "Like", thề son sắt: "Trong lòng em, anh là số 1."

Cố Tần gắng lắm mới không cong miệng cười, rất nhanh lấy lại bình tĩnh: "Chính miệng em nói đấy."

Mục Sở nháy mắt: "Tất nhiên là em nói rồi, lại còn là nói thật đấy!"

Xử lí xong việc này, anh đi đến cạnh ghế sofa ngồi xuống.

Cửa phòng ngủ đột nhiên bị mở ra, Mục Sở nghiêng đầu nhìn qua, thấy con thỏ đế Cố Tích cuối cùng cũng biết đường trở về.

"Lại đây!" Mí mắt Cố Tần khẽ cụp xuống, giọng điệu có chút nghiêm khắc.

Cố Tích cười nhạt ha ha mấy tiếng, rất tự giác đứng chung một chỗ với Mục Sở.

Rồi lại lặng lẽ lùi về sau hai bước, để Mục Sở che nửa người cô nàng.

Đôi chân dài của anh khẽ bắt chéo, tay phải nhàn nhã gác trên thành ghế, tay trái khẽ lật qua lật lại bức thư kia.

Sau một lúc lâu, anh ung dung mở miệng: " Có biết hậu quả của việc yêu sớm bị phát hiện là gì không?"

Mục Sở ngước mắt, anh vừa lúc nhìn qua cô, nhả ra từng chữ rõ ràng: "Đánh gãy chân!"

Mục Sở: "... "

*Editor có lời muốn nói

Chanh: Không bù cho mình muốn yêu sớm cũng chịu huhu:(((( Bạn nào học ĐH rồi confirm cho mình phát xem có thật là lên ĐH sẽ được phát người yêu không nhỉ?

- ------------------

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

Mỗi cuốn đang edit tớ sẽ đăng nhá hàng trên page "Tiệm Nhà Kẹo." trước rồi sẽ up đầy đủ lên Wattpad sau, mọi người tìm page qua đường link trên tường nhà nhé ~

Mong mọi người ủng hộ ~

Chương 18: Trên đời này anh xấu nhất!

Editor: Chanh

"Còn em nữa, Cố Tích!" Cố Tần nhìn về phía em gái mình đang trốn sau lưng Mục Sở.

Đột nhiên bị gọi tên, Cố Tích khẽ run rẩy một chút, cười tủm tỉm đáp: "Anh... anh gọi em ạ?"

Lời còn chưa dứt, liền nghe thấy giọng anh nghiêm khắc dạy dỗ: "Còn đưa thư tình giúp người khác, em nghĩ mình là Nguyệt lão hay thần Cupid? Cấp ba học hành nhàn rỗi lắm à? Nếu còn rủ rê bạn bè học mấy cái xấu, làm việc linh tinh không liên quan đến việc học thì cẩn thận anh đánh gãy chân em!"

Cố Tích: "... "

Dạy dỗ xong, Cố Tần cũng không nói gì thêm, đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

"Anh à!" Mục Sở gọi anh, mỉm cười bước qua, cẩn thận từng li từng tí chỉ chỉ vào bức thư tình, "Hay là anh đưa cái này em xử lí cho, đảm bảo giải quyết triệt để sạch sẽ luôn ạ!!"

Đùa à? Để Cố Tần cầm mà yên tâm được sao?

Chẳng may anh để vợ chồng bác Cố nhìn thấy, chắc chắn ba mẹ cô cũng sẽ biết chuyện này.

Cố Tần nhướng mày nhìn bức thư tình trên tay, hỏi: "Muốn cái này sao?"

"Em muốn lấy về để giải quyết cho triệt để!"

Mục Sở cười nịnh nọt, còn tỏ ra rất ngoan ngoãn: "Anh yên tâm, em thề là sẽ không yêu sớm, cũng không đồng ý cậu ấy!"

"Bức thư này em cầm về cũng sẽ không mở ra mà thẳng tay hủy luôn!"

Cố Tần suy tư một chút, bỗng nhiên nhướng mày, nói khẽ: "Vậy đi, nghỉ hè em tới đây dạy kèm cho Tích Tích rồi anh trả cái này lại cho."

"Được, không thành vấn đề ạ." Mục Sở mở miệng đáp ứng, "Nghỉ hè rồi mỗi ngày em sẽ tới đây dạy kèm cho Tích Tích."

Cố Tích nghe nhắc tới việc học liền ê hết cả đầu, bộ mặt không chút thiết tha gì với cuộc sống đầy rẫy những đau thương này nữa: Quản tui làm gì, sao tui đây nằm không cũng trúng đạn vậy chòiii... 

Mục Sở đưa tay định lấy lại thư, nhưng Cố Tần lại một lần nữa né tránh.

Thấy cô bĩu môi, vẻ mặt rất bất mãn, anh cười: "Gấp làm gì? Đợi đến lúc nghỉ hè em qua đây dạy kèm Tích Tích thì anh trả."

Nói xong liền bỏ bức thư vào túi của mình, "Trước mắt cứ để anh giữ giúp em đã."

Mục Sở: "... " 

Trước khi ra cửa, Cố Tần như sực nhớ ra cái gì, đứng trước cửa ra vào.

Anh nhìn về phía Mục Sở: "Thẩm Diệp là cái người ngồi sau em trong phòng thi đúng không?"

Lúc anh đi đón Mục Sở, anh thấy được sự ân cần trong mắt thằng nhóc kia.

Mục Sở đang tức giận, không ngờ anh lại đột nhiên hỏi chuyện này, tùy tiện ừ một tiếng đáp lại, cũng không để ý vấn đề anh hỏi.

Anh trầm ngâm, chợt đánh giá: "Thằng nhóc đó không đẹp trai."

Sau đó đóng cửa, đi thẳng.

Mục Sở liếc bóng lưng của anh, dùng khẩu hình miệng khẽ mắng: Anh mới xấu, trên đời này anh xấu nhất!"

- -----

Lúc Mục Sở và Cố Tích từ trên lầu đi xuống, lại nhìn thấy bác gái Cố đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nghiêm túc sơn móng tay.

Bác gái Cố xuất thân là người nhà họ Tần của tập đoàn Viễn Thương, cũng là một gia tộc giàu có. Vóc dáng bà rất đẹp, khí chất dịu dàng hiền lành, đặc biệt rất thích cười.

Nghe thấy động tĩnh, bà ngẩng đầu nhìn về phía hai người Cố Tích và Mục Sở, vẫy vẫy tay: "Hai đứa tới đây, nhìn xem, bộ móng này thấy thế nào? Đẹp không?"

Cố Tích cầm lọ sơn móng lên nhìn thử.

Rồi lại nhìn về phía mẹ mình: "Đây không phải là lọ Azature mà trước đây thím hai mang từ nước ngoài về sao?"

Cố Tích nhắc tới việc này làm Mục Sở cũng chợt nhớ ra.

Thím hai của Cố Tích, là một minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí, cũng là chị em cùng mẹ khác cha của mẹ cô nàng.

Đợt trước thím ấy đến nhà cô, cũng tặng cho mẹ cô một lọ y đúc như thế này.

Nghe nói, bên trong Bling Bling tất cả đều là kim cương đen!

Mắt Cố Tích sáng như đèn pha, chìa tay mình ra: "Mẹ, con cũng muốn."

Kết quả bị mẹ cô nàng đánh một cái lên tay: "Muốn cái gì mà muốn, đang là học sinh thì phải có dáng vẻ nên có của một học sinh, bình thường đã không học hành cho đàng hoàng rồi, giờ lại còn muốn cái này à?"

Cố Tích: "... "

Tần Noãn lắc đầu: "Con xem xem hai đứa đều là mẹ sinh ra cả, sao IQ của con với anh con lại khác xa một trời một vực vậy chứ?"

Cố Tích: "Thì anh là do giống ba, còn con không phải là giống mẹ hay sao?"

Tần Noãn bị chẹn họng một chút, không quá phục: "Mẹ của con năm đó cũng không kém ba đâu, đều thi đỗ Đại học C đấy."

Bạn học Cố Tích bình tĩnh chọc thủng lời này của bà: "Khoa Cơ khí-Điện tử gồm tất cả 150 người, nhưng chỉ có 4 nữ."

Tần Noãn: "... "

"Ba con nói, bốn người đấy là do trường xếp vào để trung hòa tỉ lệ nam nữ, tránh việc dương thịnh âm suy."

"... "

"À đúng rồi, bốn người còn có một tác dụng nữa là theo đuổi mấy anh em trong kí túc xá của ba."

"... "

"Bác Cận, chú Điền, chú Khúc trong kí túc xá của ba đều bị mấy người bạn của mẹ "bắt"được về nhà. Aizzz, học Đại học kiểu này quá ư là hời rồi."

"... "

Tần Noãn trầm mặc nửa ngày, vẫn không có cách nào phản bác được.

Cuối cùng bà giả vờ không nghe thấy gì, tiếp tục thưởng thức bộ nail của mình: "Đừng nói nữa, nhìn này, lấp la lấp lánh nhìn thích mắt nhỉ?"Mục Sở cười tươi: "Ngón tay bác Cố vừa thon vừa dài, da lại rất trắng, sơn lên nhìn rất đẹp ạ!"

Mắt Tần Noãn khẽ cong, bà cười cười: "Phải không? Bác cũng thấy rất đẹp."

"Vẫn là Mục Sở nhà chúng ta biết nói chuyện."

Bà kéo Mục Sở xuống ngồi cạnh mình.

Hỏi han ân cần: "Nghe nói hôm trước ở trường cháu bị đau bụng, bây giờ sao rồi, khá hơn chút nào chưa?"

Mục Sở cười: "Đã không sao rồi ạ."

Tần Noãn yên lòng gật đầu: "Vậy là tốt rồi, có ảnh hưởng gì đến việc thi cử không cháu?"

"Dạ không ạ."

Ý cười trên mặt Tần Noãn càng đậm, mặt rất tự hào: "Qủa nhiên Sở Sở nhà chúng ta là tuyệt nhất, chắc chắn vẫn luôn đứng đầu lớp! Chờ đến khi nào có kết quả bác sẽ thưởng cho, nào, cháu thích cái gì?"

Cố Tích: "... " Mẹ ơi? Con là con ruột cơ mà?

Hai ba con Cố Ngôn Thanh cùng Cố Tần từ trên lầu đi xuống.

Cố Tần nhìn về phía Mục Sở: "Muốn về à?Để anh đưa em về."

Tần Noãn trừng thằng con trai nhà mình, có chút bất mãn: "Con nói năng kiểu gì thế?"

Rồi lại dịu dàng nói với Mục Sở: "Sở Sở đừng để ý đến nó, tối nay cứ ở lại đây ăn cơm."

Mục Sở nhìn đồng hồ rồi đứng lên, lễ phép mở miệng: "Dạ cháu cảm ơn bác, nhưng để hôm khác đi ạ, hôm nay cháu phải về nhà."

Tần Noãn đành phải thôi, lại dặn dò con trai đưa Mục Sở về cho cẩn thận, không cho phép bắt nạt em.

Chờ Cố Tần và Mục Sở đi rồi, Cố Tích chỉ vào bộ nail của Tần Noãn rồi cáo trạng với Cố Ngôn Thanh: "Ba nhìn móng tay của vợ ba kìa, không có chút xíu nào giống với hình tượng người phụ nữ trong gia đình cả, ba mau nói mẹ đi!"

Nói rồi chạy tót lên lầu.

Tần Noãn quay đầu nhìn về phía Cố Ngôn Thanh đang dựa lưng trên ghế sofa, đem bộ móng lấp lánh mình mới sơn xong lắc lắc trước mặt ông: "Ông xã, đẹp không?"

Cố Ngôn Thanh còn chưa kịp trả lời đã đụng phải ánh mắt uy hiếp của vợ mình.

Ông bất đắc dĩ khẽ cười một tiếng, giọng điệu rất cưng chiều: "Ừ, đẹp."

Tần Noãn mỉm cười vô cùng hài lòng.

Hai tay bà cẩn thật đặt ở thành ghế, một lúc sau liền cảm thán: "Anh nói xem sao vợ chồng Mục Lăng Thành lại dạy dỗ được một đứa bé ngoan như Sở Sở vậy chứ? Bề ngoài xinh xắn, nói chuyện lại rất ngọt, vô cùng hiểu chuyện. Quan trọng là thành tích học tập xuất sắc, quả thực làm người khác yêu thích mà!"

"Gen nhà bọn họ tốt thật, sao Tích Tích nhà mình lại không được vậy nhỉ?"

Cố Ngôn Thanh trầm ngâm, nói sâu xa: "Tích Tích không phải do em cản trở hay sao? Em nhìn Tần Tần xem, cũng rất tốt, đâu có kém cạnh gì ai."

"... "

Tần Noãn ngắt lời ông: "Nếu như Tích Tích là con trai, khi nó còn bé nên đặt cọc trước làm thông gia với Mục gia, sau này Mục Sở sẽ được gả về nhà chúng ta, có cô con dâu tốt như vậy mát lòng mát dạ phải biết!"

Cố Ngôn Thanh cười cười, khom lưng nói nhỏ với bà vài câu.

Tần Noãn nghe xong ngây ngốc nhìn ông, có chút không thể tin được: "Lời này là chính Tần Tần nói sao?"

Cố Ngôn Thanh gật đầu, lại suy tư nói: "Không biết thằng bé coi trọng những lời này từ lúc nào, hôm nay lúc nó nói anh cũng thấy khá bất ngờ. Chỉ là, em thấy hai đứa nó hợp không?"

"Hợp chứ sao không." Tần Noãn kích động vỗ mạnh vào thành ghế, "Không ai thích hợp làm con dâu em hơn Sở Sở cả."Bà nói, còn không nhịn được cảm khái: "Tần Tần đến giờ mà vẫn chưa có bạn gái, em còn đang nghi ngờ không biết có phải thằng bé thích con trai hay không. Nhưng mà giờ thì tốt rồi, tên nhóc này thế mà lại thích Sở Sở, mắt nhìn người cũng tốt đấy chứ, rất giống em!"

Cố Ngôn Thanh: "... "

Bà híp mắt tưởng tượng viễn cảnh sau này, khóe môi cong lên: "Sở Sở xinh xắn như vậy, lại còn học giỏi, nếu tương lai kết hôn với Tần Tần, con của hai đứa chúng nó chắc chắn sẽ đẹp vô cùng, đã thế lại còn thông minh nữa chứ!"

Cố Ngôn Thanh: "... "

"Nguy rồi ông xã, em muốn bế cháu rồi, làm sao bây giờ?"

"... "

- ----------

Khi Mục Sở về đến nhà, vừa bước vào trong đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

Mùi vị quen thuộc này, hẳn không phải là thím Trương nấu.

Hình như là hôm nay ba cô trổ tài nấu ăn!

Cô lần theo mùi nhanh chóng mò vào phòng bếp.

Lại nhìn thấy vị Mục tiên sinh nhà mình đang mang tạp dề ở trong bếp ra uy - chỉ đạo đồng chí Tưởng Nam Khanh nấu ăn!

Mục Lăng Thành: "Bỏ muối vào... bà cô của tôi ơi đây là đường trắng trời ạ, lọ bên cạnh kia mới là... thêm chút nữa, trời ạ, tay em đừng có run nữa có được không... đảo qua đảo lại mấy lần nữa là được rồi, không không đừng đảo như thế, trời ạ, sao em lại ngốc vậy chứ ----"

Tưởng Nam Khanh thả mạnh chảo xuống bếp, mặt lạnh lùng: "Không học được, em chịu đấy!"

Mục Lăng Thành vội vàng tắt bếp, bóp vai cho bà: "Anh vừa rồi định nói là sao Mục Lăng Thành mình lại ngốc vậy chứ, ngay cả việc dạy cho người vợ thông minh xinh đẹp tuyệt đỉnh của mình mà mãi vẫn không được, quả đúng là đần mà!"

Rồi lại sáp vào người bà: "Hay là em cứ đánh anh một cái cho hả giận đi?"

Tưởng Nam Khanh vui lên không ít, cười cười đẩy ông ra: "Anh đứng đắn chút được không? Sở Sở về mà thấy lại không hay đâu."

"Con bé tới Cố gia rồi, sao về nhanh thế được?" Mục Lăng Thành khịt mũi xem thường.

Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, Mục Sở cong môi cười.

Thấy hai người vẫn chưa phát hiện ra mình, cô rón rén lấy trong tủ kính ra hai túi snack, ngồi khoanh chân trên sofa vừa ăn vừa xem tivi.

Cô mở nhỏ tiếng, trong phòng bếp thỉnh thoảng lại có tiếng nói truyền ra, lúc thì khen ngợi, khi thì nổi trận lôi đình, quả thật phòng bếp bây giờ không khác gì một bãi chiến trường, gà bay chó sủa, nhưng lại lộ ra chút ấm áp của gia đình.

Tưởng Nam Khanh bưng thành quả của mình sau một hồi vật lộn đi ra, thấy Mục Sở đang ngồi trên sofa, bà có hơi ngạc nhiên một chút: "Con về rồi sao còn không nói? Bụng còn đau nữa không?"

"Dạ không mẹ." Mục Sở cắn miếng khoai tây chiên, uể oải: "Con không nói không phải là sợ làm phiền đến hai người hay sao?"

Tưởng Nam Khanh khẽ lườm cô: "Lời này học từ ai vậy chứ? Ăn vặt ít thôi, vào bếp bưng đồ ăn ra đi."

Mục Sở gật đầu, nhanh chân chạy vào bếp.

Mục Lăng Thành đang soạn sửa thức ăn đặt lên bàn.

Thấy cô vào, ông đưa tô salad qua.

Tiện thể nhỏ giọng căn dặn: "Lát nữa mẹ hỏi có ngon hay không thì phải nói rất ngon, biết chưa?"

Mục Sở ngước mắt: "Ngài Mục thân mến, ba có thể phát huy tính sợ vợ của mình hơn tí nữa được không?"

"Con thì biết cái gì!" Mục Lăng Thành cười nhạo: "Cái này người ta gọi là cưng chiều!"

Mục Sở không trả lời, Tưởng Nam Khanh đi tới: "Ba con hai người thì thầm to nhỏ gì đó?" 

Cô khẽ giật mình, nhìn về phía mẹ mình cười xán lạn: "Con đang nói với ba, đồ ăn tối hay nhìn hấp dẫn thế, không biết sẽ có vị như thế nào."

Mục Lăng Thành: "Chắc chắn ngon rồi, còn không xem là ai làm cơ chứ!"

Mục Sở gật theo: "Đúng đúng, mẹ con mà ra tay còn sợ không ngon nữa hay sao!"

Tưởng Nam Khanh: "... "

- --------

Thức ăn tối nay cũng không tính là khó ăn, chỉ là... hơi mặn.

Mặn đến mức ăn xong, Mục Sở không biết đã uống bao nhiêu nước.

Lúc này cả nhà đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, Mục Sở vẫn đang cầm trong tay cốc nước nhỏ của mình.

Mục Lăng Thành bỗng nhớ tới chuyện chính sự của mình, nhìn về phía Mục Sở: "Gần đây công ty của ba khá rảnh, ba đang định đưa mẹ con đi nước ngoài chơi một chuyến, tránh cho việc bà ấy mải lo công việc mà không chăm sóc tốt cho bản thân. Con muốn đi cùng không?"

Nhìn ánh mắt của ông cũng nhìn ra được hàm ý: Con muốn đi theo làm bóng đèn không?

Không đợi Mục Sở trả lời, Mục Lăng Thành đã nói thêm: "Nếu không đi thì hè này con cứ ở Cố gia đi, ba đã bàn với bác Cố rồi."

Mục Sở nghĩ đến việc Cố Tần đang cầm bức thư tình uy hiếp cô, bắt cô nghỉ hè phải đến dạy bù cho Tích Tích.

Đi ra nước ngoài du lịch, nghỉ hè năm nào cô cũng đi, cũng không có mới mẻ gì, cô quả thực không có hứng thú.

Nhưng mà bị ba mình kích thích, khóe môi Mục Sở khẽ cong lên, rất không nghe lời nói: "Đi du lịch nước ngoài sao ạ? Oaa, được ạ, tốt lắm!"

"... "

*Editor có lời muốn nói

Chanh: Mai Quốc khánh aka Rằm Tháng Bảy cả nhà ơii =)))) Tối nay nửa đêm tụ tập kể chuyện ma vui phải biết nhờ =)))))

Chương 19: Dọn tới ở nhà họ Cố

Editor: Chanh

Mục Lăng Thành thử thăm dò, hỏi: "Con với Tích Tích tình cảm tốt như vậy, lẽ nào lại nỡ lòng bỏ con bé ở nhà một mình sao?"

Mục Sở suy tư một chút, nghiêm túc gật đầu: "Ba, con thấy ba nói cũng có chút đúng!"

Ngay lúc khóe miệng ba cô sắp vểnh lên, cô không nhanh không chậm nói thêm: "Chúng ta có thể mang Tích Tích đi cùng, vậy là chúng con không phải tách ra nữa."

"... "

Khuôn mặt Mục Lăng Thành có chút cứng ngắc, chớp mắt một cái, ông lại rất "thấm thía" hỏi: "Nhưng ba nghe nói lớp mười hai sẽ khai giảng trước một tháng đấy, lỡ đi chơi có gặp chuyện gì ngoài ý muốn về trễ thì sao?"

Mục Sở nháy mắt, cười ngọt ngào: "Không đâu ba, thành tích của con rất tốt, đứng đầu lớp đó nha! Sẽ không ảnh hưởng đâu ạ."

"... "

Thấy Mục Lăng Thành không nói gì, Mục Sở nghiêng đầu nhìn về phía Tưởng Nam Khanh đang ngồi bên cạnh, kéo tay bà nũng nịu: "Mẹ, mẹ nói gì đi?"

"Tất nhiên là phải đi rồi!"

Tưởng Nam Khanh lấy đuôi tóc bị kẹt trong cổ áo cô ra, nhẹ vuốt.

"Mấy năm trước không phải đều đi với nhau sao, năm nay cũng không thể ngoại lệ được. Là người một nhà thì phải đi cùng nhau."

Mục Sở rất đắc ý, nhìn về phía Mục Lăng Thành với vẻ mặt khiêu khích.

Nhưng mà đối phương lại đang cúi đầu nhìn điện thoại, không để ý tới cô, không biết đang có tâm trạng gì.

Ngay lúc Mục Sở quyết định không đùa ông nữa, điện thoại cô khẽ rung lên, cô bèn lấy ra nhìn.

Mục tiên sinh sợ vợ: [Chuyển khoản 10000. 00* tệ]

Mục Sở đếm số 0 phía sau, sảng khoái nhận tiền.

*1 vạn tệ = 34 triệu VND

Cô vỗ đùi: "Đúng rồi, hè này con đã đồng ý dạy kèm cho Tích Tích rồi, nếu mà đi du lịch nữa không phải là sẽ ảnh hưởng đến việc học của cô ấy sao?"

"Đúng đúng đúng, chắc chắn ảnh hưởng rồi." Mục Lăng Thành vội vàng nói: "Ba thấy năm 12 vẫn nên lấy việc học là chính, hay là hè này con cứ qua nhà Tích Tích ở, thuận tiện dạy kèm cho con bé, mình cũng tranh thủ ôn lại kiến thức luôn. Chờ sang năm thi Đại học xong, một nhà ba người chúng ta lại đi chơi, được không?"

Mục Sở sờ sờ cằm, như có điều suy nghĩ: "Việc này, để con suy nghĩ lại chút."

Nửa phút sau, điện thoại Mục Sở khẽ rung lên hai lần.

Mục tiên sinh sợ vợ: [chuyển khoản 10000. 00* tệ]

Mục tiên sinh sợ vợ: [Bảo bối à, 2 vạn tệ cũng không có ít đâu ~]

Khóe môi Mục Sở khẽ cong lên, nhanh chóng trả lời: [Ba thân yêu, vấn đề là 2 cái số này nó không dễ nghe, con sẽ có cảm giác ba đang mắng con (tủi thân.jpg)]

Cô tiếp tục gõ:[Hay là ba cứ chuyển cho con thêm 1 vạn nữa...]

Tin nhắn này còn chưa kịp gửi, ba cô đã nhắn đến

Mục tiên sinh sợ vợ: [Chuyển khoản 222 2.22 tệ]

Cộng với hai cái trước, tổng là 2222 2.22 tệ.

Mục Sở: [...]

Mục tiên sinh sợ vợ: [2 là số đẹp đấy, ngụ ý cho việc có đôi có cặp, nếu thêm sẽ bị thừa.]

Mục Sở: [... ]

Cô cảm thấy ba mình nói câu này có hàm ý bảo cô là người dư thừa.

Mục Sở nhìn vào tài khoản hơn 2 vạn tệ của mình, lại nhớ đến sắp tới sinh nhật của Cố Tần, đúng lúc có thể dùng tới.

Quên đi.

Vì tiền, cô hào phóng một lần.

Không so đo với vị nào đó nhà mình.

- ---

Từ khi Mục Sở tỏ thái độ nói không theo hai người đi du lịch nước ngoài, tâm trạng của Mục Lăng Thành vui hơn Tết.

Nhìn điệu bộ này của ông, Mục Sở cảm thấy, năm nay ba cô mang mẹ ra ngoài du lịch không có ý tốt.

Nói không chừng, biết đâu lại sinh cho cô một đứa em?

Nghĩ đến việc này, Mục Sở tỏ vẻ rất mong đợi.

Hôm nay, cô không nhịn được hỏi mẹ mình có muốn sinh thêm cho cô đứa em cho vui nhà vui cửa không, Tưởng Nam Khanh đang uống nước lập tức phun hết ra ngoài.

Mất nửa ngày mới bình tĩnh lại được, bà khẽ cốc đầu cô con gái của mình: "Nghĩ gì vậy hả? Con lớn vậy rồi mà vẫn muốn mẹ sinh cho một đứa em à?"

Mục Sở khịt mũi xem thường, nhỏ giọng lầm bầm: "Có sao đâu ạ, với điều kiện của nhà mình vẫn nuôi nổi một đứa nữa mà."

"Dù sao thì con vẫn ủng hộ hai tay hai chân!"Mục Sở tỏ thái độ.

Nhìn nhà người ta kìa, Tích Tích còn có anh trai.

Hà cớ gì mà nhà cô lại chỉ có một mình cô?

Không công bằng!!

"Năm nay con lên 12, nếu bây giờ mẹ mang thai thì lúc con thi xong Đại học, nhà chúng ta lại vừa vặn có thêm một thành viên mới." Mục Sở rất chân thành đề nghị.

Tưởng Nam Khanh dở khóc dở cười: "Được rồi được rồi, có con là đủ rồi, sinh gì nữa mà sinh? Con thích thì sau này tự mà sinh."

Mục Sở bỗng bị nghẹn họng, dù gì vẫn là cô gái chưa trải qua sự đời, bỗng nhiên đỏ mặt.

Cô cô cô...  sinh với ai được?

Aizz, sao mẹ lại nói mấy lời này chứ!

Tưởng Nam Khanh tựa hồ cũng ý thức được mình vừa nói gì, bà đang định nói thêm thì phía cầu thang vang lên âm thanh của Mục Lăng Thành: "Mục Sở, con qua đây giải thích cho ba một chút, tờ giấy kẹp trong sách này là sao hả?"

Mục Sở quay đầu, thấy ba mình đang đứng trên bậc thang, tay cầm cuốn "Nhật kí của Annie"

Mục Sở vẫn còn nhớ rõ, cuốn kia là cô tìm được trong thư phòng của ba, cô có cầm lên trường tầm một tuần rồi lại đem trả về chỗ cũ.

Sao mà... bên trong lại có tờ giấy nhỉ?

Mục Lăng Thành cầm tờ giấy, hắng giọng, đọc diễn cảm cho cô nghe: "Bạn học Mục Sở thân mến, tớ là Lý Tiểu Phong ban 7" (Thằng nhãi ranh này!)

"Thật ra thì... tớ thích cậu lâu rồi." (Thích con gái của ông đây, sao cậu không lên trời luôn đi?)

"Chúng ta có thể thêm bạn tốt không?" (Không thể!)

"Wechat của tớ là XXXXXX" (Cảm ơn, nhưng con gái tôi không muốn biết!)

Mục Sở:... 
Tưởng Nam Khanh:... 

- ------------

Bởi vì tờ giấy kia, Mục Sở phải đứng ở phòng khách nghe ba mình giáo huấn một giờ không nghỉ.

Từ việc ông lập nghiệp không dễ dàng, đến mẹ cô mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày.

Rồi lại nói đến công ơn dưỡng dục cô chục năm trời ngậm đắng nuốt cay.

Không biết sao lại lái qua việc mẹ cô ngày xưa vừa gặp đã nhất kiến chung tình với ông, mãnh liệt triển khai kế hoạch theo đuổi, quấn chặt không buông. Trái tim băng giá của ông cuối cùng cũng bị tan chảy, cố gắng chấp nhận tình cảm chân thành của mẹ.

Tưởng Nam Khanh đang ngồi bên cạnh, nghe được bỗng nhíu mày: "Mục Lăng Thành, em theo đuổi anh bao giờ sao đến em còn không biết vậy? Không phải trước đây anh thích em, còn nghĩ mọi cách để tỏ tình hay sao?"

"Em... nhớ nhầm rồi!" Mục Lăng Thành mặt không biến sắc vẫn bám vững đề tài này, quay lưng với Tưởng Nam Khanh, tiếp tục giáo dục Mục Sở: "Tóm lại, để có được con của ngày hôm nay, những người làm ba làm mẹ chúng ta cũng không dễ dàng gì, phận làm con thì phải biết cảm ơn ơn dưỡng dục của ba mẹ, đừng bị mấy lời ngon tiếng ngọt kia dụ dỗ. Nếu không thì con chính là đứa vô lương tâm, vong ơn bội nghĩa, bất hiếu!"

"... " Mục Sở đáng thương nhìn về phía Tưởng Nam Khanh, ra tín hiệu xin giúp đỡ từ mẹ mình.

Tưởng Nam Khanh đang dựa mình vào ghế sofa, nhịn cười kéo kéo góc áo của Mục Lăng Thành: "Anh giải thích việc này với em đã, em theo đuổi anh bao giờ?"

Rồi lại lén nháy mắt với con gái.

Mục Sở tiếp nhận tín hiệu thành công, ngay lúc ba cô xoay người nhìn về phía mẹ, lặng lẽ chuồn lên lầu.

Mục Lăng Thành không phát hiện ra, ngồi xuống cạnh Tưởng Nam Khanh, nghiêm túc nói: "Lúc học Đại học, có phải em ở trước mặt tất cả mọi người đơn phương tuyên bố, em là bạn gái của anh không?

Tưởng Nam Khanh nhớ lại, gật đầu.

Lúc ấy bà đến hội trường buổi tiệc tối đón người mới với bạn, vì không có vé nên bị người của Hội học sinh chặn ngay cửa.

Khi đó Mục Lăng Thành là chủ tịch Hội học sinh, vì muốn vào nên bà đành giả mạo bạn gái của ông.

Khóe môi Mục Lăng Thành khẽ cong, lại hỏi: "Sau này, có phải em lại bay từ nước ngoài về, mặc áo cưới, đứng ở sảnh công ty cầu hôn anh không?"

Tưởng Nam Khanh lại gật đầu, giải thích: "Đó là... "

"Từ đó suy ra... " Mục Lăng Thành ngắt lời bà, "Anh hoàn toàn có đủ điều kiện để nghi ngờ việc em thích thầm anh trước, nói em nhất kiến chung tình, theo đuổi vồ vập tới tấp, quấn lấy không buông, thích anh đến chết đi sống lại cũng không điêu ngoa chút nào!"

Tưởng Nam Khanh: "...  "

Tâm tình Mục Lăng Thành không tệ, lại nghĩ tới việc khai thông tư tưởng cho cô con gái nhà mình còn chưa kết thúc, quay đầu lại - - - người đâu rồi?

Ông đứng dưới ngước mặt lên lầu gọi lớn: "Sở Sở, con xuống đây mau, ba còn chưa nói xong đâu."

Mục Sở vừa vào phòng đã nghe thấy tiếng ông gọi, dứt khoát đeo tai nghe vào!

- -----

Trời về khuya, nhiệt độ giảm thấp. Trên vòm trời tối tăm còn điểm xuyết rải rác vài ngôi sao thưa thớt, ánh đèn nháy rực rỡ từ các ngôi biệt thự đua nhau sáng lấp lánh, tựa như những chú cá vàng nhỏ chơi đùa trong bể nước.

Mục Lăng Thành vừa ngủ được một lát thì bị ác mộng dọa tỉnh, đột nhiên mở mắt, ngồi bật dậy.

Ngồi ngu ngơ nhìn chằm chằm vào trần nhà nửa ngày, ông lật chăn ra, giọng điệu sâu xa: "Bà xã, anh vừa mơ thấy Sở Sở nhà chúng ta lập gia đình!"

Lúc này Tưởng Nam Khanh vẫn chưa ngủ, đang ngồi dựa vào đầu giường xem tạp chí thời trang, nghe vậy bèn liếc mắt nhìn ông chồng của mình một cái, không nói gì.

Sắc mặt Mục Lăng Thành không tốt lắm.

Ông tung hoành trên thương trường nhiều năm, ở bên ngoài hô mưa gọi gió, ăn nói đều rất có ý có tứ.

Nhưng về đến nhà lại cởi lớp vỏ bọc gai góc ấy, trở thành người đàn ông thực thụ của gia đình, rất ít khi nổi nóng, càng không đem những chuyện không vui ở ngoài kia về nhà trút giận.

Có thể lúc này, trên mặt ông biểu lộ mấy phần nghiêm túc, cả người nhìn ủ rũ buồn bã, không chút sức sống.

Tưởng Nam Khanh rất ít khi nhìn thấy bộ dáng này của ông.

Đặt cuốn tạp chí xuống, bà đi qua ôm lấy chồng mình, dựa vào ngực ông khẽ an ủi: "Người xưa nói ngày nghĩ gì đêm mơ đó quả thực không sai mà. Cái tờ giấy kia rõ ràng là ngay cả con bé cũng không biết, nếu không thì anh làm sao mà phát hiện được? Sở Sở cũng không còn bé nữa, nó tự có suy nghĩ có riêng mình, anh đừng quan tâm."

"Con bé chưa từng trải, lại không có kinh nghiệm sống, chẳng may bị thằng ất ơ nào đó lừa mất thì sao?"

Mục Lăng Thành càng nghĩ càng không yên lòng, "Em nói xem liệu việc con bé không chịu đi du lịch với chúng ta có phải là muốn ở nhà để hẹn hò yêu đương không?"

Tưởng Nam Khanh nhất thời im lặng: "Không phải là anh không cho con bé đi theo hay sao?"
"Hai chuyện này khác nhau!" Mục Lăng Thành nói, "Bây giờ đột nhiên anh cảm thấy, vốn dĩ con bé đã không muốn đi, còn lừa mất hai vạn của anh. Chẳng may nó lại dùng trên người của một thằng cà lơ phất phơ nào đó thì phải làm gì bây giờ?"

Mục Lăng Thành quả thực càng nghĩ càng loạn, ông dứt khoát xuống giường: "Không được, anh phải gọi cho Tần Tần, nghỉ hè con bé qua nhà bên kia ở, phải nhờ thằng bé trông coi cẩn thận mới được!"

- ----

Lúc này Cố Tần còn đang ở thư phòng cùng ba mình bàn về hạng mục Thủy Lĩnh.

Điện thoại trong túi khẽ rung, anh cầm ra nhìn, hơi bất ngờ: "Chú Mục, sao giờ này chú còn gọi cho cháu vậy?"

Cố Ngôn Thanh chống tay, hất cằm ra hiệu cho anh.

Bên kia truyền đến thanh âm của Mục Lăng Thành: "Tần Tần chưa ngủ sao?"

"Dạ cháu chưa, chú gọi có việc gì không ạ?"

"Chuyện là vầy... " Bên kia trầm mặc một lúc, lại nói: "Chú và dì sắp tới định đi nghỉ phép, Sở Sở nói muốn dạy kèm cho Tích Tích, nên chú định để con bé ở nhà cháu một thời gian ngắn."

"Vừa vặn đúng lúc cháu cũng ở nhà, chú muốn cháu chú ý xem động tĩnh của con bé một chút, xem nó... có yêu đương gì không."

Cố Tần ngẩn người ra mấy giây, lại nghe Mục Lăng Thành nói: "Hôm nay chú vô tình thấy được một bức thư tình của ai đó gửi cho con bé bị kẹp trong sách, nên có chút không yên lòng, sợ con bé yêu sớm, cháu để mắt đến nó thì chú cũng yên tâm phần nào."

Đợi một hồi vẫn thấy bên kia không có động tĩnh gì, Mục Lăng Thành khẽ hỏi: "Tần Tần? Cháu nghe chú nói gì không?"

Cố Tần hoàn hồn, nhanh chóng trả lời: "Được ạ, cháu biết rồi."

Cúp điện thoại, Cố Tần thấy khóe môi ba mình đang vểnh lên, đứng dậy khỏi bàn làm việc, nói ẩn ý: "Ông ấy tìm đúng người rồi đấy."

Rồi ông cầm cốc nước đi ra khỏi thư phòng.

Cố Tần ngồi xuống ghế làm việc, đầu ngón tay khẽ gõ gõ lên mặt bàn, dường như đang suy nghĩ chuyện gì.

- -------

Buổi sáng ba ngày sau, Mục Lăng Thành và Tưởng Nam Khanh rời khỏi thành phố C.

Sau khi đến sân bay tiễn họ, Mục Sở lập tức bị Cố Tần chở đến nhà họ Cố.

Sắc trời còn sớm, Cố Tích bây giờ còn ngủ chưa có dậy, bên trong biệt thự Cố gia rất yên tĩnh, còn nghe được cả tiếng chim hót líu lo.

Thang máy mở ra, Cố Tần kéo hành lí và cô vào.

"Ba mẹ anh vừa đi Úc hôm qua, có dự án bên đấy, chắc cũng phải mất kha khá thời gian mới xong được."

Mục Sở bất ngờ nhìn về phía anh: "Vậy trong nhà giờ chỉ còn hai anh em bọn anh thôi hả?"

"Bây giờ không phải còn có em nữa hay sao?" Khóe môi Cố Tần khẽ cong, hỏi cô, "Em muốn ngủ phòng riêng hay chung phòng với Tích Tích?"

Mục Sở nghĩ nghĩ, đáp: "Sao cũng được à."

Cố Tần từ chối cho ý kiến.

Thang máy dừng ở tầng ba, hai người bước ra ngoài.

Ra thang máy rẽ phải là phòng của Cố Tích và phòng luyện đàn.

Phía tây là phòng Cố Tần và thư phòng.

Ngoài ra, cuối hành lang phân cách khu Đông – Tây, hai bên đều có một phòng dành cho khách.

Hai chiếc cửa sổ lớn đầu hành lang đều được mở ra, gió hè khẽ lùa vào, xung quanh vừa yên tĩnh vừa thanh bình.

Có vài người giúp việc đang quét dọn, thấy hai người liền mỉm cười chào hỏi.

Cố Tần khẽ gật đầu, đưa cô đến cửa phòng Cố Tích, gõ cửa: "Dậy nhanh!"

Rồi cũng không ở lại, đưa Mục Sở về căn phòng phía tây.

Cuối cùng dừng lại trước cửa một căn phòng ngủ, cằm anh khẽ hếch lên: "Em ở phòng này đi, bên trong đã quét dọn sạch sẽ, đồ dùng cũng đầy đủ hết rồi."

Vừa mới dứt lời, anh khẽ ngáp một cái, lười biếng dựa vào tường, nâng tay lên nhìn đồng hồ, mới bảy rưỡi sáng: "Hôm nay dậy hơi sớm, em dọn dẹp đồ đạc rồi ngủ tiếp đi."

Thấy anh ngáp, Mục Sở bất giác cũng ngáp theo.

Cô mở to mắt nhìn anh: "Anh buồn ngủ thế rồi còn gõ phòng Tích Tích làm gì?"

Cố Tần mỉm cười, nhẹ nhàng trả lời: "Em thấy con bé có dậy không?"

Mục Sở:... 

Anh lần sau tốt nhất đừng gõ cửa phòng em, nếu không thì anh xong đời rồi!

"Em bị khó chịu khi rời giường đấy!"

Mục Sở nghiêm túc cảnh báo anh.

Cố Tần cười nhẹ, xoa xoa đầu cô: "Đi vào đi."

Mục Sở đứng im không nhúc nhích, bình tĩnh nhìn anh.

Cố Tần thấy bộ dạng cô muốn nói rồi lại thôi, bèn nhướng mày: "Có chuyện gì muốn nói với anh sao?"

Cô khẽ xòe tay ra, giọng điệu mang theo chút lấy lòng: "Anh à, trước đây không phải anh hứa là nếu em qua đây dạy kèm cho Tích Tích, anh sẽ trả "cái kia" cho em sao?"

Cố Tần vỗ một cái vào lòng bàn tay cô: "Gấp làm gì? Bao giờ hết hè thì anh trả em!"

Hai mắt Mục Sở mở to, không được vui cho lắm: "Em đã từ chối cơ hội đi du lịch với ba mẹ để đến đây giúp Tích Tích học bù, haizzz, người ta có lòng thành như thế mà ai kia còn không biết giữ chứ tín cơ... "

Đôi chân dài của Cố Tần khẽ đan chéo vào nhau, ngoắc môi: "Anh của em rất trọng chữ tín, nghỉ hè xong nhất định sẽ đưa thư cho em."

Mục Sở nhìn thái độ cứng rắn của anh, cũng lười đôi co, dù sao hè này cô ở đây, chả nhẽ lại không trộm nó về được?

Nghĩ như vậy, cô cũng không so đo với Cố Tần, trực tiếp mở cửa đi vào phòng.

Đóng cửa rồi, cô mới chợt nhận ra... 

Căn phòng này, hình như sát vách với phòng ngủ của Cố Tần thì phải?

Cô vô thức nghiêng đầu, nhìn về phía bức tường đầu giường kia...

*Editor có lời muốn nói:

Gần 3k rưỡi chữ các nàng ơiiii, cầu vote cầu voteee. 

Dạo gần đây sức khỏe của mình không được tốt lắm, nên đôi lúc sẽ không kịp edit chương cho các nàng được, thông cảm cho Chanh xíu nhea ~ Mình sẽ cố gắng cóp nhặt ngày này một tí ngày kia một tẹo để có chương mới cho các nàng sớm nhất có thể. Mong mng đừng quên Chanh nhaaaa. Lò véeeee

Chương 20: Hương từ thanh mộng hồi thị giác, hoa hướng mĩ nhân đầu thượng khai*

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Chanh

*"香从清梦回时觉,花向美人头上":  Trích từ bài thơ 《咏茉莉》(Hái nhài) của họa sĩ Vương Thạch Lỗi cuối thời Minh đầu thời Thanh. Đây là hai câu cuối của bài thơ, có ý tả hoa nhài như thiếu nữ, như người đẹp đang say giấc ngủ, hương thơm dễ chịu, đồng thời cho rằng loài hoa này thường được các mĩ nhân dùng trang trí cho chiếc kẹp tóc, thơm ngát và đẹp đẽ.

Mục Sở ngủ thẳng một mạch đến chín giờ.

Sau khi tỉnh dậy, cô xếp quần áo trong vali vào tủ, cầm một chiếc váy dài màu trắng đi vào phòng tắm.

Tất cả đồ vệ sinh cá nhân bên trong đều mới tinh.

Sữa tắm và dầu gội đều là hương cô thích nhất - hoa nhài!

Mục Sỡ khẽ cảm thán, tỉ mỉ như vậy, chắc chắn là Cố Tích chuẩn bị cho cô rồi!

Không uổng công cho tình bạn mấy chục năm của bọn họ, hè này, cô nhất định phải cố gắng dạy cho cô nàng thật tốt!!

Tắm xong, Mục Sở khẽ lau mái tóc ướt sũng đi ra ngoài.

Cô lơ đãng liếc về phía ban công, chợt phát hiện rất nhiều khóm hoa nhài đang đua nhau nở rộ.

Cánh hoa trắng tinh khôi như phát sáng dưới ánh mặt trời, lá cây xanh tốt, bên trên còn đọng chút nước, nhìn thật thích mắt!

Cô đẩy cửa kính đi ra ngoài.

Hương hoa nhàn nhạt quẩn quanh chóp mũi, làm cho lòng cũng trở nên thư thái nhẹ nhàng hẳn.

Ban công của phòng ngủ dọc theo hình vòng cung, cách với ban công phòng Cố Tần tầm nửa mét, có lan can đầy đủ.

Phía trên là một lớp kính thủy tinh.

Lúc này, Cố Tần đang cầm bình tưới hoa, nghe thấy động tĩnh bên này, ngẩng đầu nhìn qua.

Mái tóc ướt sũng của Mục Sở nhẹ xõa ra, dưới ánh nắng sớm mai, làn da cô sáng đến chói mắt, như hòa làm một với hương sắc của hoa nhài, đẹp đến động lòng người!

"Hương từ thanh mộng hồi thị giác, hoa hướng mĩ nhân đầu thượng khai."

Trong đầu anh bất chợt nghĩ đến câu thơ này, bỗng thấy nó tả rất chính xác!

Lắc đầu định thần lại, bỗng thấy Mục Sở khẽ nhìn qua bên này.

Thấy Cố Tần sững sờ nhìn mình, cô chợt cười với anh: "Anh, hoa này là Cố Tích trồng ạ?"

Sắc mặt Cố Tần khẽ cứng ngắc, khóe môi chợt cong lên, xùy nhẹ một tiếng, không nói gì.

Thấy anh đang tưới nước, Mục Sở cũng nhìn vào hoa nhài trên ban công phòng mình, ngó trước ngó sau tìm bình hoa sen nhưng lại không thấy đâu cả.

Cô đành phải tìm Cố Tần: "Anh à, cho em mượn chút đi, mấy em hoa nhỏ này đang khát nước."

Cố Tần nhướng mày nhìn qua, giọng điệu mang theo chút trêu chọc, như đang đùa với một chú mèo nhỏ: "Ồ, Tiểu Hoa nhà chúng ta khát sao?"

Mục Sở: "... " Anh mới là Tiểu Hoa!!

Cố Tần cười nhẹ một tiếng, đưa bình hoa sen qua cho cô



*Dù không giống với bình tác giả miêu tả lắm nhưng đại khái đây là chiếc bình hoa sen tưới cây nha các nàng =)))).

Một tay Mục Sở vịn lan can, một tay vươn ra, khom lưng nhận lấy.

Cổ váy của cô khá rộng, dây nội y trong suốt dán lên vai, dưới ánh mặt trời như đang phản quang, có chút chói mắt.

Xương quai xanh tinh xảo và mê người, khi cô cúi người cảnh xuân phía dưới như ẩn như hiện.

Gió hè thổi qua, nhẹ nhàng mang theo mùi hương riêng biệt chỉ thuộc về cô, chui vào mũi anh.

Nhịp tim Cố Tần khẽ chệch vài giây, mắt vội nhìn qua chỗ khác.

Cảm giác được ngón tay lạnh buốt của cô khẽ chạm vào tay mình, anh giật mình vô thức buông lỏng tay.

Ngờ đâu Mục Sở còn chưa kịp cầm chặt, anh đã vội buông tay quá sớm.

Bình tưới hoa rơi vào khe hở giữa hai ban công, vinh quang đáp thẳng xuống đất, phát ra tiếng vang giòn tan.

Vốn được làm từ sứ, trên thân còn có hoa văn tinh xảo, thế mà bây giờ, "tiểu tinh xảo" kia lại đang thịt nát xương tan, thanh âm vừa thanh thúy lại vang dội, nước văng tung tóe trên sân.

Mục Sở ngẩng đầu lên: "Anh làm gì đấy? Em đã cầm được đâu?"

Yết hầu Cố Tần khẽ lên xuống, bình tĩnh nhìn cô: "Lấy cái mới là được."

Rồi cười cô: "Ai bảo em chậm rì như thế làm gì? Anh chưa bắt em đền là may lắm rồi đấy, sao, còn trách ngược anh hả?"

Mục Sở khẽ liếc anh một cái, thôi, để anh tự chiêm nghiệm ra sai lầm của mình vẫn hơn!

Cố Tần nâng mắt liếc nhìn qua mấy bụi hoa nhài bên cô một cái, nói: "Lúc sáng đã tưới qua rồi, hoa nhài nhỏ của em sẽ không khát đâu mà lo! Tỉnh ngủ rồi thì xuống nhà ăn sáng đi."

Nói xong, anh lại khẽ búng vào trán cô một cái, rồi quay người bước vào phòng mình.
Mục Sở nhăn nhó lấy tay che trán, lại nhìn qua bình tưới đang nằm lăn lóc dưới sân, quay vào phòng tìm chiếc áo màu xanh nhạt khoác lên người, đi xuống lầu.

Trong phòng bếp, Cố Tần và Cố Tích ngồi đối diện nhau, đang dùng bữa sáng.

Cố Tích trông thấy Mục Sở liền cười cười, khẽ ngoắc ngoắc tay, tiện thể kéo ghế ra cho cô.

Mục Sở vừa ngồi xuống, thím An đã bê một bát cháo tới.

Cô lễ phép nói cảm ơn.

Cố Tần ngẩng đầu, thấy tóc cô vẫn còn ướt sũng, nhíu mày: "Sao không sấy tóc?"

Cô vừa tắm xong, tóc vẫn còn chưa khô kịp, ướt nhẹp.

Mục Sở tiện tay vén mấy cọng tóc ra sau tai, cúi đầu ăn cháo: "Tóc dài quá, sấy mệt lắm ạ."

Cô không có thói quen sấy tóc.

Mùa đông giá rét, dưới sự bức bách của mẹ thì cô mới miễn cưỡng sấy qua.

Mùa hè thì không cần!

Cố Tần im lặng không nói gì, cầm một quả trứng, bóc sạch rồi bỏ vào bát Cố Tích.

Cố Tích có chút thụ sủng nhược kinh, anh cô hôm nay ăn nhầm cái gì à? Sao bỗng nhiên lại tốt thế?

Cố Tần không để ý tới cô nàng, bóc tiếp một quả nữa, bỏ vào bát Mục Sở rồi khẽ lau tay.

Trong phòng bếp có mở điều hòa, khí lạnh từ từ ùa vào.

Anh ngẩng đầu khẽ nhìn qua mái tóc ướt nhẹp của Mục Sở, đứng dậy: "Hai đứa cứ từ từ mà ăn, anh lên công ty, trưa nay không về đâu."

Sau khi anh đi không lâu, thím An cầm máy sấy tới: "Sở Sở sấy qua tóc đi cháu, phòng đang bật điều hòa, cháu như vậy sẽ bị cảm đấy."

Mục Sở định nhã nhặn từ chối, nhưng thấy thím An đã cất công mang ra, cô đành phải ngoan ngoãn vâng lời, cầm máy sấy khô tóc.

Nghe thấy tiếng vù vù của máy sấy vang lên, Cố Tàn mới từ từ đứng dậy từ ghế sofa trong phòng khách, đi ra ngoài gọi điện thoại.

- ----------

Vừa được nghỉ hè, thành tích cuối kì còn chưa có, Cố Tần cũng không quá ép buộc Cố Tích phải học bài.

Sau bữa ăn, Cố Tích hào hứng kéo Mục Sở đi chụp ảnh.

Dù là việc học, hay những thứ cầm kì thi họa mà con nhà hào môn thế gia phải học, Cố Tích đều không có chút hứng thú!

Thứ cô nàng yêu thích nhất, chính là chụp ảnh!

Có lẽ sở thích chính là người thầy tốt nhất, kỹ thuật chụp ảnh của Cố Tích không tệ, khả năng chụp ảnh P của cô nàng cũng rất tốt.

Trong tủ đồ Cố Tích có rất nhiều các loại trang phục chuyên dùng cho việc chụp ảnh, vóc người của cô nàng và Mục Sở khá giống nhau, có thể mặc vừa, thế là cô bị Cố Tích xoay vòng vòng cả buổi trời.

Từ phòng ngủ cho tới vườn hoa, sau đó lại lôi Mục Sở tới một con phố cổ thơ mộng ở phía Nam để chụp choẹt.
Trời đang vào giữa hè, trời nóng hầm hập như thiêu như đốt, người đi trên đường cảm tưởng như đang đi trên lòng một chảo lửa khổng lồ.

Tán lá dày rộng của cây ngô đồng ven đường cũng không ngăn được những tia nắng mạnh mẽ xuyên qua.

Dưới tán cây, ve thi nhau hát râm ran, nếu không muốn nói là kêu inh ỏi.

Thời tiết như vậy, trên đường cũng chỉ có lác đác vài người qua lại.

Mục Sở mặc chiếc váy dài màu xanh sẫm, đứng trước một tòa lâu đài mang đậm kiểu dáng châu Âu hồi đầu thế kỉ 20.

Phía sau, đá hoa cương màu xanh nhạt và màu xám ghép thành hình mặt trời, trải qua sự bào mòn của năm tháng, phảng phất có chút tang thương.

Bị Cố Tích yêu cầu tạo hết dáng này đến dáng khác, chóp mũi của Mục Sở đã phiếm hồng, trán cũng đã rịn mồ hôi, quần áo dính hết vào người, rất khó chịu.

Đưa tay kéo thấp vành mũ xuống, Mục Sở tuyệt vọng nhìn về phía Cố Tích: "Chị gái à, về nhà đi, em sắp tèo rồi."

Cố Tích cũng lau mồ hôi trên trán, đứng lên, nghiêm túc mở máy xem thành quả của ngày hôm nay, nhíu mày nhìn Mục Sở: "Được rồi, hôm nay tha cho cậu đấy."

Vừa cất máy ảnh, một chiếc xe từ xa chạy tới, rồi dừng trước mặt hai người.

Cố Tích và Mục Sở thuận thế nhìn qua, liền thấy một người đàn ông đang nghiêng đầu nhìn về phía này, tháo kính râm, lộ ra khuôn mặt đẹp trai sáng láng.

Người đàn ông mắt hai mí, cặp mắt đào hoa, sống mũi cao, mặt mày luôn ôn hòa mỉm cười, đuôi mắt cong lên mang theo vài phần quyến rũ, hai chữ thôi - - yêu nghiệt!

Cố Tích sững sờ đứng xem, nhất thời thất thần.

Mãi lâu sau mới kéo Mục Sở đi qua: "Anh Tu Lâm!"

Anh không phải đang biểu diễn ở nước ngoài sao, về nước bao giờ vậy nhỉ?

Cô thế mà không biết!!

Trong nhóm fan hâm mộ cũng không thấy tin tức gì!!

"Anh về nước khi nào đấy ạ?" Cố Tích không nhịn được lòng hiếu kì, khẽ hỏi.

Tạ Tu Lâm cười cười: "Mới vừa nãy thôi."

Lại nhìn thấy hai người mồ hôi thấm ướt rịn cả trán, híp mắt dò xét một hồi, hỏi: "Trời nóng vậy, hai đứa ở đây làm gì đấy?"

Giọng anh nhẹ nhàng, mang theo từ tính, lộ ra ý quan tâm.

Cố Tích chưa phát giác ra mình đang đỏ mặt, có chút ngượng ngùng cầm máy ảnh đang đeo lủng lẳng trước ngực lên.

"Hay ho phết đấy nhỉ." Tạ Tu Lâm khẽ nhướng mày, "Hai đứa về nhà sao, để anh đưa về."

Đợi một hồi vẫn không thấy Cố Tích phản ứng, Mục Sở liền quay đầu lại nhìn tình hình một chút - --nha đầu kia hai mắt đang sáng như đèn pha, đoán chừng chỉ sơ hở một chút thôi là đã muốn ăn tươi nuốt sống con dzai nhà người ta rồi.

"... "

Mục Sở cười cười đem kéo cô nàng ra phía sau lưng mình, mỉm cười lễ phép nói với Tạ Tu Văn: "Dạ không cần làm phiền anh đâu ạ, lái xe bọn em ở gần đây thôi."

Tạ Tu Lâm gật đầu: "Cũng được, ngoài trời nóng đấy, hai đứa nhanh về nhà đi."

Mục Sở nhẹ nhàng gật đầu, chào tạm biệt anh.

Xe của Tạ Tu Lâm đã đi khuất rồi, Mục Sở mới nhìn về phía Cố Tích đang chảy nước miếng kia, huơ huơ tay: "Êii, này, idol cậu đi rồi."

Cố Tích hậu tri hậu giác hoàn hồn, khóc không ra nước mắt: "Gì chứ, tớ còn chưa kịp nói chuyện với anh ấy đâu."

"... " Mục Sở im lặng, "Ai bảo lúc nãy cậu không có tiền đồ như vậy, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống con nhà người ta, không dọa anh ấy sợ mới là lạ ấy."

Cố Tích xoa xoa lỗ tai phiếm hồng, cười ngượng.

Bỗng nhiên lại lôi kéo Mục Sở, mắt phát sáng, tràn đầy mong đợi: "Buổi hòa nhạc của anh ấy ở thành phố C sắp tới rồi, lúc đấy cậu đi với tớ nhé!"

"Để tớ xem thế nào đã." Mục Sở thuận miệng trả lời.

Trời quá nóng, cả người cô đều ỉu xìu, không có hứng thú với bất kì việc gì, chỉ muốn về nhà nằm điều hòa thôi ~

Trên đường về, Mục Sở với Cố Tích ngồi ở hàng ghế sau.

Trong đầu Cố Tích đang tưởng tượng đến nhan sắc đẹp trai lai láng của Tạ Tu Lâm, thỉnh thoảng lại cười tủm tỉm, nhìn rất giống kẻ ngốc!

Cô nàng bỗng nhiên hỏi Mục Sở: "Này, cậu thấy giữa Tạ Tu Lâm và anh tớ, ai đẹp trai hơn?"

Mục Sở đang tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Trong xe mở điều hòa mát lạnh, ngăn cách với cái nóng hầm hập bên ngoài, làm cho người ta rất dễ bị buồn ngủ.

Nghe thấy Cố Tích hỏi, cô chậm rãi mở mắt ra, cặp mi dài khẽ rung, im lặng nghiêm túc suy nghĩ.

Sau một lúc lâu, dù không muốn thừa nhận, nhưng cô vẫn rất thành thực trả lời: "Anh cậu!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau