NGOAN, ĐỪNG CHẠY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngoan, đừng chạy - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Xe thoải mái hơn giường sao?

Editor: Chanh

Đứng trước cửa tạm biệt Cố Tần và Cố Tích, Mục Sở mang balo đi vào nhà, ngoài ý muốn thấy được mẹ cô đang ngồi trên ghế gần cửa sổ phòng khách, ôm gối ôm trong ngực, đầu nghiêng về một bên, dường như là ngủ thiếp đi.

Ánh nắng bị tấm kính cách nhiệt ngăn lại, chỉ còn lại cảm giác mát mẻ dễ chịu, ánh nắng dịu nhẹ rơi trên khuôn mặt của bà, làn da trắng như tuyết.

Bà ngủ có vẻ không được thoải mái, mày nhíu lại, cặp mi dài khẽ động, ngũ quan có năm sáu phần giống với Mục Sở.

Thím Trương trông thấy Mục Sở, liền đi tới lấy balo trên vai cô.

"Mẹ cháu không đi làm ạ?" Bây giờ còn chưa đến giờ tan làm.

Thím Trương sợ quấy rầy Tưởng Nam Khanh, dùng giọng mũi trả lời: "Bà ấy tối hôm qua thức khuya tăng ca, hôm nay đột nhiên phát sốt, sáng nay vừa truyền dịch, cũng không ăn được nhiều, mới nằm ngủ được một lát."

Đối với tính cuồng công việc này của mẹ cô, Mục Sở đã quá quen rồi.

Nhưng mà nghe thấy mẹ phát sốt lại phải truyền dịch, cô vẫn không nhịn được nhíu mày.

"Ba cháu biết không hả thím?"

Thím Trương lắc đầu: "Tiên sinh hai ngày nay đi công tác, sáng hôm vừa về thành phố C họp, chưa thấy trở lại."

Mục Sở không nói gì, đi tới phòng vệ sinh rửa tay, lúc ra thì thím Trương đã bưng cho cô một li sữa bò.

Mục Sở nhận lấy, đi tới ngồi bên cạnh Tưởng Nam Khanh, đưa tay sờ thử lên trán bà, rồi lại sờ trán mình, có chút sốt nhẹ.

Lúc này, Tưởng Nam Khanh tỉnh lại, mi mắt rung rung mấy lần rồi mở ra.

Nhìn thấy Mục Sở, bà mở miệng cười: "Con về rồi à?"

Giọng bà có chút khàn, ho hai tiếng.

Tưởng Nam Khanh lắc đầu, mi mắt nặng nề cố mở ra, rồi lại nhắm lại.

Mục Sở nhìn qua mẹ, bắt đầu thuyết giáo: "Bà Tưởng thân mến, bà có biết câu là mạng sống rất đáng quý không? Mặc dù tiền rất tốt, nhưng nhà ta đâu có thiếu, nếu mẹ muốn, chỉ vài phút sau Mục tiên sinh nhà chúng ta sẽ kéo cả xe về cho mẹ. Cho nên mẹ phải giác ngộ, xem tiền tài là phù du, như vậy mới làm nổi bật được vẻ băng thanh ngọc khiết, tươi mát thoát tục không giống với bất kì ai của mẹ."

Tưởng Nam Khanh: "..."

Mục Sở càng nói càng nghiện: "Chờ Mục tiên sinh về thấy được bộ dáng này của mẹ, mẹ cứ đợi mà nghe giáo huấn đi. Đến lúc đó mẹ phải thành thành thật thật ngồi nghe, đừng nhờ con cứu, con mặc kệ! Với việc dạy mãi không sửa, một mực phạm phải sai lầm giống nhau mà nói, quả thật cần phải sửa trị một chút."

"..."

Nhìn Tưởng Nam Khanh á khẩu không trả lời được, tâm tình Mục Sở rất vui.

Ba mẹ mà sinh cho cô một đứa em trai nữa thì tuyệt, cô chắc chắn sẽ dạy dỗ nó thật tốt!

Lấy điện thoại ra nhìn giờ, Mục Sở ngẩng đầu:

"Mai là cuối tuần, bình thường tầm này vị Mục tiên sinh nhà chúng ta sẽ không tăng ca, trở về nhanh thôi. Mẹ thân yêu, mẹ tự giải quyết cho tốt nhé!"

Cô cho mẹ một ánh mắt "tự cầu mình nhiều phúc" rồi ôm li sữa bò chuẩn bị đi lên lầu.

Tưởng Nam Khanh nhìn chằm chằm bóng lưng con gái, chợt phát hiện ra: "Con đổi điện thoại bao giờ thế?"

Mục Sở khẽ giật mình, trả lời: "Anh Cố Tần cho ạ, điện thoại con không cẩn thận bị rớt, bể mất rồi."

"Sao lại mua điện thoại cho con? Mẹ nhớ điện thoại con trước kia cũng là cậu ấy mua, không được hay cho lắm."

"Nhưng anh ấy mua mà không nhận thì cũng kì" Mục Sở nói, nghĩ nghĩ rồi nói tiếp: "Hình như cũng sắp tới sinh nhật anh ấy rồi, đến lúc đấy ba với mẹ mua quà xem như vật trả lễ là được, không phải sao?"

Tưởng Nam Khanh thấy cũng có lí nên không có nói nhiều, nặng nề xoa xoa mi tâm rồi nhắm mắt lại dưỡng thần.

"Mẹ uống thuốc chưa?"

"Rồi."

Mục Sở yên lòng gật đầu.

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

- -------

Thím Trương đi lên lầu gọi Mục Sở xuống ăn cơm, ở dưới lầu Mục tiên sinh đã về, đang mở một lớp học nhỏ cho Tưởng Nam Khanh ngay chỗ phòng khách, nhằm vào hành vi thức khuya làm việc dẫn đến phát sốt, lại còn giấu diếm không báo cáo, nghiêm túc phê bình giáo dục.

Về sau, lớp học nhỏ ấy còn chuyển từ phòng khách lên tận trên bàn ăn.

Tưởng Nam Khanh nháy mắt với Mục Sở nhiều lần mà cô vẫn vô tư say sưa ăn cơm trong bát mình, hoàn toàn không bị thuyết phục.

Thức ăn thím Trương nấu ngon thật!

Đột nhiên Tưởng Nam Khanh gắp miếng sườn kho Mục Sở thích nhất tới: "Sắp thi cuối kì rồi phải không? Con đừng để bị áp lực, ăn nhiều một chút."

Mục Sở ngẩng đầu, thấy được ánh mắt cầu cứu của mẹ.

Cô mỉm cười nhìn về phía ba Mục, "Ba, con thấy ba nói hay lắm. Ba nhìn mẹ mà xem, mẹ đã nghe lọt tai hết rồi."

Ba Mục ngây ra một lúc, nhìn về phía Tưởng Nam Khanh: "Em cứ nghe lời anh là được, Mục Sở muốn ăn gì thì để cho con bé nó tự gắp. Anh đã nói với em bao lần rồi, thức đêm không tốt cho cơ thể, bộ phận thiết kế của Viễn Thương nhiều người như vậy, việc gì cũng đến tay tổng giám đốc là em làm, vậy thì trả lương cho bọn họ làm gì nữa? Em xem chính mình còn bận tới mức phát sốt, sao Tần Hi không gọi điện thăm hỏi một chút,..."

Tưởng Nam Khanh nghe tới lỗ tai đã mọc thành kén: "Không phải hôm nay em đã ở nhà nghỉ ngơi rồi hay sao, thiết kế cần có linh cảm, em cũng đâu phải thường xuyên thức đêm, tối hôm qua là do em để nhiệt độ điều hòa hơi thấp một chút nên mới bị cảm lạnh, cũng không có nghiêm trọng lắm đâu.""Thức khuya sẽ làm suy giảm hệ miễn dịch của cơ thể, em lại còn để điều hòa nhiệt độ thấp, anh vừa đi mấy hôm mà em đã chăm sóc mình như thế này à, em đây là..."

"Mục Lăng Thành!" Tưởng Nam Khanh để đũa xuống, nhìn ông: "Anh có muốn ăn cơm hay không?"

Mục Lăng Thành ngậm miệng, múc cho bà muỗng canh: "Hôm nay thím Trương nấu canh này ăn rất vừa miệng, em nếm thử xem."

Mục Sở ngồi bên cạnh xem kịch vui, cắn đũa cười cười.

Tưởng Nam Khanh liếc nhìn qua, cô nhanh nhảu: "À, canh này con vừa mới uống, quả thực rất ngon, lại rất bổ, mẹ uống nhiều một chút."

- --------

Sáng thứ bảy, đang ngủ ngon lành, Mục Sở bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cố Tần gọi cho cô.

Cô còn đang mơ màng, không chút kiên nhẫn cúp máy, trở mình tiếp tục ngủ!

Vừa mơ được một lúc, thời điểm sắp thấy được Chu Công, bên ngoài liền truyền đến tiếng gõ cửa, là thím Trương: "Sở Sở, cậu Cố Tần tới, nói là đưa cháu tới kèm Tích Tích học, người đang ngồi chờ dưới phòng khách đấy."

Mục Sở không muốn nói chuyện, nằm lì trên giường, lấy gối che kín đầu.

Một giây sau, Cố Tần gọi điện đến.

Cô nhíu mày bắt máy, gọi thẳng tên anh: "Cố Tần, anh đừng quá đáng!"

Bên kia yên tĩnh một hồi: "Ai cho em gọi thẳng tên anh?"

"Gọi "anh" là có thể ngủ sao?"

"Không thể!"

"Cố Tần Cố Tần Cố Tần Cố Tần!!!"

"..." 

Cố Tần ngồi trên ghế salon ở phòng khách tầng một, nhìn đồng hồ: "Đã 8h20 rồi, em vẫn còn muốn ngủ tiếp?"

"Có, buồn ngủ quá buồn ngủ quá." 

Thanh âm cô ủ rũ, mang theo giọng mũi rất nặng, lộ ra vài phần nũng nịu, lúc truyền vào tai Cố Tần, người anh hơi có vẻ cứng ngắc, bất giác nắm chặt điện thoại, yết hầu lên xuống hai lần.

Anh trầm mặc vài giây, dụ dỗ nói: "Gọi một tiếng anh thì cho em ngủ thêm vài phút nữa, được không?"

Lúc này Mục Sở rất dễ nói chuyện, không còn cách nào khác bèn gọi: "... Anh"

Giọng nói ngọt ngào truyền đến bên tai, khóe môi Cố Tần khẽ cong, mang theo chút cưng chiều: "Ừ, ngủ đi."

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

Mục Sở như được đại xá, vứt điện thoại qua một bên, hài lòng ngủ tiếp.
Nhưng mà bị giày vò nãy giờ, Mục Sở lại không ngủ được, nằm trên giường cố gắng nhắm mắt lại một hồi, sửng sốt nhận ra không có chút buồn ngủ nào.

Cô không mấy vui vẻ gì xoa xoa mặt, đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Lúc thay xong quần áo đi ra, Mục Sở không thấy Cố Tần đâu, chỉ có bóng dáng bận rộn của thím Trương trong phòng bếp.

Cô đi qua hỏi, có phải Cố Tần về rồi không?

Thím Trương nói: "Cậu ấy nói chờ cháu, lúc nãy mới ở phòng khách, hình như vừa ra ngoài nghe điện thoại rồi."

Vừa nói vừa đem li sữa bò cùng bánh mì đặt lên bàn cho Mục Sở.

Mục Sở muốn uống nước đá, vừa mở tủ lạnh ra, thím Trương nhìn qua: "Cháu sắp đến kì rồi, đừng uống đồ lạnh."

"... Dạ." Cánh tay vừa duỗi ra lại thu về.

Thím Trương còn lo lắng đưa cho cô một cốc nước mật ong: "Nếu khát thì uống cái này."

Mục Sở quả thực đang khát, ngoan ngoãn uống hết, lại đi tới bàn ăn tùy ý ăn vài miếng bánh mì, uống qua loa nửa li sữa.

Lúc mang balo đi ra, chiếc xe thể thao của Cố Tần đã dừng ở cửa chính, là một chiếc Aston Martin rất ngầu, có chút ngạo mạn, rất phù hợp với khí chất của anh.

Anh dựa vào đầu xe, tay đang cầm điện thoại, đôi chân thon dài đẹp mắt tùy ý bắt chéo, toàn thân tỏa ra hương vị cấm dục lại rất gợi cảm.

Trước đó nghe Cố Tích nói, anh của cô nàng có chiếc xe thể thao mấy ngàn vạn, cô ấy vẫn luôn muốn Cố Tần cho ngồi nhưng anh rất hẹp hòi, không đồng ý.

Là chiếc xe này à?

Lúc đến gần, Mục Sở nghe được giọng nói hơi nghiêm nghị của anh

"Không được để trống, tối nay về anh giảng cho em, đã lâu vậy rồi mà em chỉ mới giải được mấy đề kia à? Cố Tích, mở cửa thư phòng ra, anh bảo quản gia canh chừng em, nếu dám lén lút ngủ thì em xong đời rồi."

Cúp điện thoại, anh nghiêng đầu nhìn về phía Mục Sở, hơi có vẻ ngoài ý muốn: "Anh còn tưởng phải chờ đến mười hai giờ cơ."

Đem balo nặng trĩu ném sang cho anh, Mục Sở nhíu mày: "Không phải là anh cũng quản được em mình rất tốt hay sao, tìm em làm gì, còn ảnh hưởng đến việc ngủ của em nữa. Bọn em mỗi ngày ở trường đều phải tự học, rất thiếu ngủ!!

Cố Tần khẽ nhìn qua cô, không nói gì.

Khóe môi cô còn vương chút sữa màu trắng ngà, mỗi lần nói, chất lỏng kia lại chảy xuống một chút, cuối cùng đọng trên da thịt trắng nõn, làm nổi bật lên cái miệng anh đào nhỏ nhắn kiều diễm ướt át.

Dường như Cố Tần nghĩ đến cái gì, ánh mắt hơi tối lại, nhẹ lấy tay lau giúp cô.

Quét mắt một vòng nhìn qua thứ chất lỏng trên tay, mí mắt anh xốc lên, ngữ khí miễn cưỡng: "Em lén ăn vụng à?"

"Hả?" Mục Sở mờ mịt nhìn anh

Thấy ánh mắt trong suốt của cô, khóe miệng đang cong của Cố Tần dần hạ xuống, khôi phục lại vẻ đứng đắn như trước, mở cửa phụ, nhẹ nhàng nói: "Tới đây."

Mục Sở ngồi vào, thấy nội thất bên trong xe, mắt phát sáng.

Cô cảm thán: "Qủa nhiên là xe anh có khác!"

Cố Tần cúi người giúp cô thắt dây an toàn, giọng điệu nhàn nhạt, hững hờ: "Ghế này còn chưa có ai ngồi qua đâu, hời cho em quá đấy."

Mục Sở: "Em cảm ơn, nhưng xe thoải mái hơn giường sao?"

Cố Tần: "?"

Mục Sở: "So với ngồi xe thì em lại hi vọng anh đừng quấy rầy giấc ngủ của em hơn."

Cố Tần: "..."

*

Tác giả có lời muốn nói

[Vở kịch nhỏ]

Tần lưu manh: Chiếc xe mấy ngàn vạn của anh cho em ngồi đầu tiên mà em còn ghét bỏ.

Mục Tiểu Hoa: Em thích giường của em hơn.

Tần lưu manh: Ừ, anh cũng thích giường của em, nhất là lúc trải drap hoa ấy.

Mục Tiểu Hoa:... 

*Editor có lời muốn nói

Xin chào mng, lại là mình Chanh đây:)) Đoạn thời gian này mình đang tập trung ôn tập cho kì thi ĐH sắp tới nên có lẽ sẽ ngừng ra chương từ giờ cho tới lúc mình thi xong (10/8) nhea. Dù biết là  sẽ hụt hẫng nhưng mong mng thông cảm cho mình nha. Thi xong mình sẽ trở lại và hứa không ăn hại như xưa. Yêu mnggggggg.

From Chanh with luv <3 

Chương 12: Bỉm giấy

Editor: Chanh

Cố gia và Mục gia đều ở cùng một khu biệt thự, có dòng suối nhỏ xinh nhẹ nhàng uốn lượn chảy qua, nếu đi dọc theo con suối thì rất gần, nhưng nếu đi xe theo đường đại lộ thì ngược lại, hơi xa một chút.

Hôm nay là thứ bảy, xe cộ trên đường đi lại tấp nập, vừa đi vừa nghỉ, tốc độ so với rùa còn chậm hơn.

Mục Sở ngồi ở ghế phụ, qua cửa kính nhìn thấy đoàn xe nườm nượp phía trước, thở dài: "Lái xe phiền phức vậy đấy, đi bộ còn nhanh hơn."

Đuôi lông mày Cố Tần khẽ nâng, khóe môi cong nhẹ, quét mắt nhìn tình hình bên ngoài, cười nhạo nói: "Em thử đi bộ mười phút dưới trời nắng 35℃ xem, đem em nướng chín thành cá rán là cái chắc."

??

"Sao lại là cá rán?"

"Ngoài cháy trong mềm."

"..."

Phía trước vẫn đang kẹt xe, Mục Sở ngồi trong xe mãi cũng chán, dần dần mất hết kiên nhẫn, cảm thán một câu: "Hôm nay anh lái xe này quả thực có chút phung phí của trời."

Nhìn thời gian xem, đã hơn bốn mươi phút rồi mà vẫn chưa tới cửa biệt thự Cố gia.

Phong cách gì chứ!

Đi bộ còn hơn!

Buổi sáng cô vừa uống một cốc nước mật ong, hậu quả là lúc này bỗng dưng muốn... tiểu.

Ngó quanh bốn phía một chút, cô nhìn thấy nhà vệ sinh công cộng ở phía trước, đợi Cố Tần dừng xe, chạy một mạch.

Giải quyết xong nỗi buồn, lúc cô đứng dậy, mắt khẽ nhìn qua, tình huống có vẻ không ổn lắm.

Lại ngồi xổm xuống.

Miệng thím Trương cũng quạ ghê, lúc sáng mới nói cô sắp tới kì, bây giờ...tới rồi?

Vấn đề quan trọng là, cô không mang băng vệ sinh thì phải làm sao bây giờ?

Mục Sở vò vò tóc, không biết nên làm gì.

Cố Tần ngồi trong xe đợi một lúc vẫn không thấy động tĩnh gì, liền nhắn hỏi cô: [Em ngủ trong đó rồi à?]

Mục Sở: [Đại gia, anh đợi một chút nữa không được sao? Dù gì cũng đang kẹt xe, anh gấp cái gì?]

Cố Tần:...

Anh đóng khung chat, hai tay khoanh trước ngực, dựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Trong phòng vệ sinh, Mục Sở nhắn cho Cố Tích: [Bà cô của tôi ơi, bà dì tới, cậu ra đây nghênh đón giúp tớ với.]

Tiện tay gửi luôn vị trí cho cô nàng.

Nơi này cách biệt thự Cố gia không xa mấy, Cố Tích đi chắc cũng chỉ mất vài phút là tới.

Cố Tích đang ngồi làm bài tập trong thư phòng, nhìn thấy tin nhắn Wechat của Mục Sở, lại nhìn định vị đang ở chỗ công viên, lập tức hiểu ra.

Nhưng mà trời bên ngoài đang rất nóng, cô cũng không có ý định ra ngoài, bèn trả lời: [Tớ đang học, để anh tớ đi mua cho cậu]

Mục Sở:...???

Tỷ tỷ, chị đang đùa em à?

Thuyền chị em nói lật là lật!!

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

Ngay lúc Mục Sở đang rơi vào tình thế khó xử, Cố Tần rất đúng lúc gửi tin nhắn hỏi thăm: [Đường hết tắc rồi, em còn không ra?]

Có thể là thấy Mục Sở không trả lời, ngay sau đó, chuông điện thoại reo lên.

Tay Mục Sở run một cái, nhanh chóng từ chối cuộc gọi.

Cố Tần lại tiếp tục gọi, cô lại tiếp tục từ chối.

Anh đang ngồi trong xe, dần dần cảm thấy có chút không thích hợp, vừa định xuống xe tìm cô, lại thấy Cố Tích gọi điện đến.

"Anh, Mục Sở xảy ra chút chuyện, anh, anh giúp một chút được không?"

"?? "

"Ờm, chính là..."

Cố Tích ấp a ấp úng, cũng không biết nên nói như thế nào, vòng vo nửa ngày, nghĩ đến lời nói của Mục Sở lúc nãy, thốt lên: "Anh đi đón bà dì của cô ấy một chút ----"

"...??"

"Không phải không phải, Mục Sở tới kì, anh dựa theo đó mà giải quyết nhé nhé!"

Nói xong trực tiếp cúp máy.

Cố Tần: "..."

Não load một lát, anh xoa xoa mi tâm, từ trên xe bước xuống.

Liếc mắt về phía phòng vệ sinh bên kia, lại ngắm nhìn bốn phía, thấy siêu thị mini cách đó không xa, lấy lại bình tĩnh, anh cất bước đi qua.

Siêu thị không lớn mấy, có vài người đang đứng chọn đồ, Cố Tần sau khi đi vào, di chuyển có chút khó khăn.

Người ngày càng ít dần, anh mới chậm rãi đi đến đứng trước kệ hàng băng vệ sinh, chọn trái chọn phải.

Mấy món đồ này anh cũng không hiểu nhiều cho lắm, nhìn từng gói lòe loẹt, nhất thời không biết nên mua loại nào.
Dì thu ngân dò xét, ngó qua hỏi: "Chàng trai, muốn mua gì? Cần dì giúp không?"

"...Không cần." Anh nhàn nhạt nói, tiện tay cầm lấy một gói rồi đi ra ngoài tính tiền.

Đứng trước quầy thu ngân, sắc mặt anh đặc biệt bình tĩnh, giống như mình đang đi mua bao thuốc lá vậy.

Dì thu ngân cũng là một người hiểu sự đời, nói thẳng giá, lấy túi bỏ vào.

Sau khi trả tiền, Cố Tần nhìn qua cái túi trong suốt, nhận lấy rồi hỏi: "Có túi đen không?"

Dì thu ngân hơi bất ngờ, ngẩng đầu nhìn anh một chút, rồi lấy chiếc túi bóng màu đen đưa qua.

Lúc quay lại nhà vệ sinh công cộng, vừa đúng lúc có dì lao công đang quét dọn ở đấy.

Cố Tần đi qua, lễ phép nói: "Chào dì..."

Dì lao công đang lau sàn ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông rất anh tuấn, bà ngây ngốc nhìn: "Có việc gì sao?"

Ngữ khí Cố Tần bình thản, mặt không chút gợn sóng, chỉ chỉ vào chiếc túi màu đen trên tay: "Trong kia có một cô gái tên là Mục Sở, cô ấy..."

Khuôn mặt dì lao công tỏ ý rất hiểu, cười tủm tỉm buông chổi lau nhà xuống, "Bạn gái tới ngày đúng không? Đưa đây, dì giúp cháu đưa vào."

Đi tới cửa, lại quay đầu: "Tên là gì nhỉ?"

"Mục Sở."

Dì gật đầu, đi vào phòng vệ sinh nữ.

Mục Sở đang ngồi xổm trong nhà vệ sinh thì nghe thấy có người gọi tên mình, bèn hé cửa lộ ra một khe nhỏ.

Dì lao công đưa qua:" Cô gái, bạn trai cháu rất đẹp trai, lại còn chu đáo lắm nha."

"Bạn trai?" Mục Sở có chút mơ màng, suy tư một chút, cảm thấy chắc là Cố Tích nói cho Cố Tần biết.

Cô đang định giải thích thì dì đã đi mất tiêu rồi.

Nhưng mà Cố Tần còn làm được chuyện như vậy, quả thực rất chu đáo, không hổ danh là anh trai quốc dân!!

Mục Sở lấy bịch băng vệ sinh từ trong túi bóng ra, ánh mắt dần dần...

Một lời khó nói hết!!!

- -------

Đem theo bịch băng vệ sinh "còn sót lại" trở lại xe, Cố Tần đã ngồi ở ghế lái, sắc mặt rất bình tĩnh.

Mục Sở liếc nhìn anh một cái, nhàn nhạt ngồi xuống, trầm mặc.

Cố Tần cho là cô xấu hổ, ho hai tiếng, làm như vô tình mở miệng: "Nếu không phải Tích Tích nói cho anh, em cứ định ở mãi trong nhà vệ sinh mà không ra ngoài? Đã ở thế kỉ bao nhiêu rồi, cũng không phải chuyện lớn, nhăn nhó như vậy làm gì?"

Mục Sở nghiêng đầu nhìn qua, mỉm cười với anh.

Không biết vì sao mà Cố Tần cảm thấy nụ cười này có chút... bất lương?

Mục Sở dùng hai tay dâng chiếc túi màu đen kia lên: "Anh thân mến, ý tốt của anh em xin nhận, nhưng mà thứ này anh nên giữ cho mình đi thì hơn."

Tai Cố Tần hơi nóng, nghiêng người tránh né: "Anh lấy cái này làm gì?"

"Cho con của anh đấy!"
"...???"

Cố Tần cảm thấy có chút không thích hợp, hơi do dự, lấy thứ đồ trong túi kia ra ---

Lần đầu tiên làm chuyện ấy, thế mà lại mua nhầm băng vệ sinh thành bịch bỉm giấy?

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

- --------

Trở lại Cố gia, Cố Tích nghe Mục Sở vừa kể vừa tả, ôm bụng cười ra nước mắt.

Mục Sở nằm ườn trên sô pha, ném gối ôm qua chỗ cô nàng, rất phiền muộn: "Cậu còn cười à, lúc nhìn thấy bịch "băng vệ sinh" tớ đơ người luôn. Gần nhà cậu thế mà cậu cũng không ra, tớ vậy mà lại lặn lội qua đây dạy bù cho cậu, aizzz, đồ vô lương tâm."

Cố Tích chân chó lấy lòng: "Aizz hôm nay trời nắng tận 35℃ đấy, tớ ra ngoài khác gì đem mình đi nướng đâu. Với lại, tớ nghĩ việc này anh tớ giúp một tí chắc cũng không sao, ai ngờ anh ấy..."

Cố Tích không nhịn nổi cười, bả vai run run.

Mục Sở liếc mắt: "Tớ nghĩ anh ấy chính là ngại mua băng vệ sinh nên mới mua bỉm giấy thay vào."

Mắt Cố Tích ngó qua bịch bỉm giấy, cười nói: "Chắc không phải đâu, nếu thế thì anh ấy bỏ vào túi đen làm gì? "

"Đâu có bọc đâu, anh ấy đưa bịch bỉm cho dì lao công, rồi dì ấy mang cho tớ, đây chẳng phải là muốn tớ bị cười chết sao?"

Cố Tích càng cười lớn hơn: "Nhưng mà cũng có thể coi đây là lần đầu làm chuyện ấy, có chút khẩn trương nên cầm nhầm "hàng" cũng là chuyện bình thường."

Nói rồi đẩy đẩy Mục Sở: "Cậu đi thay bỉm đi, ngăn tủ trên cùng trong phòng vệ sinh có băng vệ sinh đấy, thím An vừa mua."

- ----------------

Càng gần tới kì nghỉ hè, trời càng nắng nóng gay gắt, cây bên ngoài đều rũ lá xuống, không còn muốn sống.

Điền Hành tới tìm Cố Tần, vừa vào tới phòng khách liền cảm nhận được cái mát lạnh dễ chịu, nhẹ nhàng khoan khoái hết cả người.

Cố Tần đang ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, trước mặt bày ra các loại văn kiện, rất nghiêm túc làm việc.

Điền Hành đi tới, trêu chọc nói: "Tiểu Cố tổng cuối tuần mà vẫn tăng ca sao?"

Điền Hành lớn hơn Cố Tần 2 tuổi, vì ba mẹ hai bên có quan hệ gần, nên hai người họ cũng được xem là quen biết từ thuở cởi truồng tắm mưa.

Cố Tần ngẩng đầu lên.

Điền Hành ngồi xuống bên cạnh anh, chỉ vào bên ngoài: "Hôm nay nắng to thế mà con hàng Tạ Tu Văn lại kéo tôi đi chơi bóng rổ, đầu óc chắc bị nóng hỏng rồi. Tôi nói đến tìm cậu bàn vài chuyện quan trọng mãi mới đuổi được cậu ta đi."

Người giúp việc đưa đồ uống lạnh lên, Điền Hành ngửa đầu uống ừng ực liên tục mấy ngụm, gõ gõ mặt bàn: "Này này, tôi cũng tiện thể giúp cậu từ chối luôn rồi đấy, nhanh cảm ơn tôi đi. Nếu không tên tiểu tử Tạ Tu Văn kia chắc chắn sẽ đến tìm cậu."

Cố Tần cười cười, ánh mắt vẫn như cũ rơi vào đống văn kiện trên tay, giọng điệu hững hờ: "Cậu muốn làm anh rể cậu ta mà vẫn không tranh thủ lấy lòng em vợ sao?"

Vừa lúc Mục Sở từ trên lầu đi xuống nhà lấy nước ấm, ngoài ý muốn thấy Cố Tần đang ngồi cùng Điền Hành, bèn mỉm cười chào hỏi.

Ngày trước ba Cố Tần đã từng nói, trước khi tiếp nhận tập đoàn Đằng Thụy, từng cùng ba của Mục Sở là Mục Lăng Thành hùn vốn mở công ty IT, chủ yếu nghiêng về mảng khoa học kĩ thuật.

Ba mẹ của Điền Hành cũng có góp một tay vào việc này, cho nên con cái của bọn họ cũng được xem như là cùng nhau lớn lên, quan hệ rất thân thiết.

Điền Hành nghiêng đầu nhìn qua, cười với cô: "Sở Sở cũng ở đây sao?"

Cố Tần thấy cô ôm bụng, sắc mặt có chút lạ lạ, thả xuống văn kiện trong tay, đi tới: "Không thoải mái sao?"

Mi mắt Mục Sỡ khẽ run: "Em muốn uống nước ấm nhưng trên lầu không có."

Cố Tần nhường cho cô ngồi trên ghế sô pha, lại phân phó cho người đi nấu nước đường đỏ.

Mục Sở có chút quýnh, ngồi trên ghế cúi gằm mặt xuống, bên tai dần nóng lên.

Thấy cô không được tự nhiên, anh nhân tiện nói: "Em lên lầu trước đi, lát nữa anh bảo người đưa lên cho."

Mục Sở như được đại xá, đứng dậy chạy một mạch lên lầu.

Cố Tần nghĩ nghĩ, lại tự mình đi tìm túi chườm, để người giúp việc đưa lên cho cô.

Lúc trở lại ghế ngồi, cánh tay Điền Hành khoác lên vai anh: "Có phải trong nhà có em gái thì ông anh nào cũng phá lệ trở nên dịu dàng, chăm sóc từng li từng tí?"

Không hiểu sao Cố Tần lại nghĩ đến bịch bỉm giấy kia, mặt không đổi sắc sờ mũi một cái, tiếp tục xem văn kiện, lười để ý đến cậu ta.

*

Tác giả có lời muốn nói

[Vở kịch nhỏ]

Dì thu ngân:  Hôm nay có một tiểu tử mua một bịch bỉm, còn nói tôi lấy túi đen bọc lại.  Có lẽ là lần đầu làm ba nên có chút ngại, tôi cũng không tiện hỏi.

Mục Tiểu Hoa: hahahahahahahahahahahahhaha

Tần lưu manh: Em dùng bịch bỉm giấy anh mua rồi, mau gọi baba

Mục Tiểu Hoa:...

- ----

Editor có lời muốn nói

Hi cả nhà, lại là Chanh đây =))))))))

Chương 13: Lại gọi phụ huynh của cô đến

Editor: Chanh

Điền Hành như có điều suy nghĩ: "Tính ra mà nói, em gái Mục Sở của chúng ta cũng sắp trưởng thành rồi nhỉ, đầu xuân năm sau là vừa tròn mười tám."

Vừa nói anh ta vừa xịch cái ghế lại gần Cố Tần, chống cằm: "Cậu chuẩn bị gì chưa, hoặc là, có ý gì không?"

Cố Tần ngoảnh mặt làm ngơ, mí mắt không thèm nhấc lên nhìn cậu ta một cái.

Điền Hành thở dài một tiếng, lộ ra vài phần đồng tình với anh: "Cũng đúng, cậu mà có ý thì cũng chả có tác dụng gì, dù sao cũng là gánh nặng đường xa."

Cố Tần rốt cục cũng ngẩng đầu lên: "Cậu có ý gì?"

Điền Hành ngả người về sau, tựa lưng vào thành ghế, ngón tay gõ gõ nhẹ theo tiết tấu trên mặt bàn: "Chú Mục không thoải mái chứ sao. Con gái bảo bối của người ta, vẻ ngoài xinh đẹp, thành tích học tập cũng xuất sắc, muốn tìm kiểu người nào mà chẳng được? Làm như có mỗi cậu là được ấy."

Cố Tần nghiêm túc suy nghĩ một chút, ngồi thẳng người, cúi đầu nhìn lại chính mình: "Tôi như vậy cũng không được sao?"

"Vấn đề là tuổi cậu lớn hơn con gái nhà người ta quá nhiều, đây gọi là trâu già gặm cỏ non trong truyền thuyết đấy."

"Bốn tuổi mà cũng là rất nhiều à?" Cố Tần xem thường.

Điền Hành uốn nắn anh: "Chính xác là 4 năm 7 tháng, làm tròn lên thì nói cậu lớn hơn cô ấy năm tuổi cũng không sai đâu."

"Bốn tuổi là bốn tuổi, ai cho cậu cái quyền làm tròn lên năm thế?"

Điền Hành cười ra tiếng: "Hahahaha, bản thân cậu nghe xong cũng thấy gấp đi, cùng tôi tranh luận về vấn đề này có ngây thơ không cơ chứ."

"... "

Điền Hành lướt qua đề tài này, nói đến vấn đề chính: "Kỳ thật hôm nay tôi đến đây là có việc muốn nhờ cậu."

Cố Tần lườm cậu ta, vẻ mặt"có việc nhờ vả mà còn trưng ra thái độ như vậy?"

Điền Hành cười cười: "Là vầy, tôi có một người bạn học bên thiết kế kiến trúc, vừa vặn đã tốt nghiệp, cậu có thể hay không tranh thủ giúp cậu ta có một cơ hội tham gia phỏng vấn cho tập đoàn Đằng Thụy?"

Tập đoàn Viễn Thương của cậu Cố Tần là trùm trong giới bất động sản, bây giờ đang là mùa tốt nghiệp, không ít sinh viên chen nhau để được vào đây thực tập, tìm việc làm.

"Sao không theo trình tự mà làm?"

"Theo trình tự cũng không phải là không thể, nhưng mà lúc học phổ thông cậu ta có chút thất thường, giờ nộp CV không khác gì đá chìm đáy biển. Nghe nói bộ phận thiết kế toàn là nhân tài, trình độ cao ngất, người thì thạc sĩ, kẻ thì đi du học về chen chúc nhau vào, bạn của tôi như vậy, chắc chắn là bị loại ngay từ vòng đỗ xe."

Cố Tần nghĩ nghĩ: " Bộ phận thiết kế của Viễn Thương thuộc quyền quản lí của dì Mục, cậu nói ba cậu tìm bác Mục không phải tốt hơn sao, hoặc là đi tìm Sở Sở, tìm tôi làm gì?"

"Có sao đâu, dù gì Viễn Thương cũng thuộc sản nghiệp của ông cậu nhà cậu đấy thôi, giờ cậu đi tìm dì Mục nói chuyện, chắc chắn dì ấy sẽ nể mặt cậu, so với đi nói chuyện với bác Mục hay Sở Sở thì cách này nhanh gọn lẹ hơn nhiều."

"Hôm nay lúc qua nhà Sở Sở có nghe thím Trương nói hình như dì Mục đang ốm, bây giờ đi thì không thích hợp lắm." Cố Tần trầm ngâm, nói. "Cuối tuần tôi định qua thành phố A khảo sát hạng mục thủy lợi một chút, nếu cậu không vội thì cứ chờ tôi về rồi lúc đấy đi gặp dì Mục nói chuyện. Đại khái ---"

Anh suy nghĩ thời gian một chút: "Tầm thứ tư sẽ cho cậu câu trả lời chắc chắn."

"Mà tôi cũng không nói chắc trước được, chỉ có thể nhờ dì Mục cho cậu ta cơ hội phỏng vấn thôi, còn được hay không thì phải dựa vào bản lĩnh của cậu ta rồi."

Điền Hành ra dấu OK: "Không thành vấn đề."

- -----------

Kì thi cuối kì diễn ra trong hai ngày, thứ ba và thứ tư.

Buổi thi thứ nhất, Mục Sở ngồi ở phòng thi số một, phía sau cô là Thẩm Diệp.

Bài thi môn toán kết thúc, Thẩm Diệp nhìn qua Mục Sở, muốn nói rồi lại thôi.

Trùng hợp có nữ sinh vây quanh: "Mục Sở, Thẩm Diệp, câu cuối cùng tớ giải không ra kết quả, đáp án nào vậy?"

Mục Sở cùng Thẩm Diệp trầm ngâm một lúc, gần như đồng thời lên tiếng: "D"

Thấy bọn họ nhất trí đưa ra đáp án giống nhau, nữ sinh kích động giậm chân: "CMN thế mà tớ đoán trúng. Tớ không giải ra, chỉ thấy đáp án D khá hợp lí liền lụi luôn, thế mà cmn lại đúng."

Cũng có vài người lộ ra vẻ mặt tiếc hận, hiển nhiên không chọn đáp án này.

Về sau lại có vài người tới hỏi đáp án, hai người đều đưa ra đáp án giống nhau, mọi người đều thống nhất đây chính là đáp án chuẩn.

Một lúc sau đám người mới tản hết đi, thấy Mục Sở đứng dậy định đi, Thẩm Diệp đứng lên: "Mục--"

"Sở Sở!" Cố Tích đứng ở cửa phòng thi vẫy vẫy tay với cô. "Đi thôi, đi ăn cơm, tiện thể nói  về đề toán sáng nay luôn."

Mục Sở ứng tiếng, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài.

Thẩm Diệp mấp máy môi, bức thư xanh nhạt vừa đưa ra lại một lần nữa để vào túi.

Đúng lúc anh em tốt của cậu tới, một tay khoác lên vai cậu: "Người anh em, mới thi buổi đầu tiên thôi mà cậu đã không giữ được bình tĩnh vậy à?"

Thẩm Diệp không nói gì.

Cậu ta biết cậu thích Mục Sở, cho nên đoạn thời gian trước có khuyến khích cậu viết thư tình cho cô, nói nếu như Mục Sở đồng ý, nghỉ hè năm nay vừa lúc là dịp thích hợp để nói chuyện yêu đương.

Kỳ thật Thẩm Diệp vốn là muốn thi xong Đại học mới tỏ tình, bây giờ anh em tốt của cậu lại nói vậy, đột nhiên lại chờ không nổi nữa.

Tâm như bị ai đó cào loạn, ngứa ngáy.

Cuối cùng cậu quyết định, nhân lúc thi cuối kì hai người ngồi cùng một phòng, đem thư tình đưa cho cô.Bởi vì việc này mà cậu khẩn trương từ sáng đến giờ, suy nghĩ lung tung, lãng phí rất nhiều thời gian, đề thi toán vừa rồi còn suýt chút nữa là làm không xong.

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

- ---------

Bình thường Mục Sở sẽ không ở trong phòng thi, đến mức dù đã thi xong mấy môn mà Thẩm Diệp vẫn chưa có cơ hội nói chuyện riêng với cô.

Phong thư trong túi bị cậu hết cầm lên rồi lại buông xuống, đã thấm một tầng mồ hôi mỏng.

Mãi đến lúc thi môn cuối cùng, trước khi thi khoảng ba phút, trong phòng thi yên tĩnh, Thẩm Diệp lấy hết dũng khí gọi tên cô.

Mục Sở nghe tiếng quay đầu lại nhìn cậu: "Có chuyện gì sao?"

Thẩm Diệp khẽ mím môi, nhẹ nói: "Thi xong đợi tớ một chút được không? Tớ có chuyện muốn nói với cậu."

Mục Sở hơi bất ngờ một chút, nhẹ gật đầu.

Giám thị đứng trên bục gõ gõ vào bảng: "Sắp đến giờ thi rồi, các em trật tự, trở về đúng chỗ ngồi của mình."

Mục Sở xoay người lại.

Tiếng chuông vang lên, Mục Sở nhận đề thi Tiếng Anh rồi vùi đầu vào làm bài.

Ước chừng qua hai mươi phút, cô cảm thấy bụng dưới âm ỉ đau, đưa tay lên xoa nhẹ, khẽ cau mày.

Lúc này cô mới nhớ tới, hồi trưa vì quá nóng nên đã ăn một ly kem đậu đỏ.

Bà dì đến thăm lúc thứ bảy, hôm nay đã là ngày thứ tư, theo lý thuyết thì hẳn  sẽ không có việc gì lớn, lúc ăn kem cô cũng không cố kỵ gì nhiều.

Chỉ là bây giờ, xem ra lớn chuyện rồi.

Qủa nhiên không tìm đường chết thì sẽ không chết mà!!

Trong phòng thi còn mở điều hòa, tay chân Mục Sở bắt đầu lạnh buốt, bụng lại bắt đầu đau quặn.

Cô khẽ liếm bờ môi trắng bệch, cố chịu để tiếp tục làm bài, trên trán đã sớm xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.

Cô ngồi ở bàn đầu tiên, giám thị thứ nhất đã nhanh chóng phát hiện ra có điều không ổn, đứng dậy đi tới, nhẹ giọng hỏi thăm: "Em không thoải mái trong người sao?"

Mục Sở miễn cưỡng cười cười, nhẹ nhàng lên tiếng: "Dạ, em không sao ạ."

Thấy cô trả lời như vậy, giám thị cũng không hỏi gì thêm.

Về sau tình huống của cô hình như ngày càng nghiêm trọng, bèn bàn bạc với giám thị còn lại, ra ngoài tìm chủ nhiệm Tô Định Cường.

- ----------

Tầng mười hai của tập đoàn Viễn Thương, bộ phận thiết kế.

Cố Tân đang nói chuyện với Tưởng Nam Khanh về việc Điền Hành nhờ anh giúp.
Tưởng Nam Khanh ngồi trước bàn làm việc, cân nhắc gật đầu: "Được thôi, cháu nói với cậu ta chín giờ sáng thứ hai tới phỏng vấn, nhớ mang theo bản thảo."

"Cảm ơn dì Mục."

Tưởng Nam Khanh cười lắc đầu: "Không có việc gì, bình thường cháu chăm sóc chiếu cố Sở Sở nhiều như vậy, chút chuyện nhỏ này tính là gì."

Vừa dứt lời, di động Tưởng Nam Khanh reo lên, bà gật đầu chào Cố Tần, tiện tay ấn nghe.

Sau khi cúp máy, sắc mặt rõ ràng trầm hơn hẳn.

Bà đứng dậy, nhìn về phía Cố Tần: "Sở Sở đang thi thì đột nhiên ngã bệnh, dì phải đi đón nó một chút, không tiếp cháu được rồi."

Cố Tần hơi ngây ra một lát, đứng dậy theo, muốn hỏi rồi lại thôi.

Vừa lúc trợ lí gõ cửa đi tới: "Tổng giám đốc, Chủ tịch thông báo có cuộc họp ngay bây giờ."

Tưởng Nam Khanh lấy túi xách, bỏ điện thoại vào, vội vã đi ra ngoài: "Bây giờ tôi có việc gấp phải đến trường học một chuyến, cậu giúp tôi xin nghỉ với Chủ tịch đi."

Con gái bảo bối đột nhiên sinh bệnh, bà bây giờ không có tâm tư lo nghĩ đến chuyện công việc nữa.

"Nhưng mà, chủ đề của hội nghị lần này là hạng mục quy hoạch thiết kế của vườn Thanh Hân, ngài không có mặt thì..." Trợ lí có chút khó xử.

Tưởng Nam Khanh dừng lại, đứng ở cửa phòng làm việc.

Cố Tần liền đi qua: "Dì cứ làm việc đi, chuyện ở trường để cháu lo."

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

- ------

Nhiệt độ trong phòng đã tăng lên một chút, nhưng vẫn như cũ không có tác dụng gì đáng kể.

Bụng dưới của Mục Sở vô cùng đau, trên lưng lại có một tầng mồ hôi lạnh, bàn tay đang cầm bút khẽ run.

Cô thề, lần sau bà dì đến thăm cô nhất định sẽ không ăn lung tung dại dột nữa!!

Thì thầm trong lòng, cô cố gắng kéo lực chú ý lên bài thi, làm xong bài đọc hiểu, bắt đầu làm bài Writing.

Cũng may Tiếng Anh là thế mạnh của cô, chủ đề phần Writing cũng khá đơn giản, cơn đau bụng cũng không ảnh hưởng nhiều tới mạch suy nghĩ của cô.

Chỉ là, chữ viết quả thật có chút... ba chấm.

Viết xong bài, cô bỏ bút xuống, cùi chỏ không cần thận đẩy bút ra rìa bàn, bút thận thế rơi xuống đất, rơi vào lối nhỏ cạnh chân của Hách Tinh.

Hách Tinh còn đang vùi đầu làm bài, hình như không để ý.

Mục Sở cũng lười nhặt lên, nhắm mắt gục xuống bàn.

Thẩm Diệp vốn là muốn nhặt bút lên hộ cô, thấy cô nằm úp sấp xuống bàn, lo lắng tới đỡ: "Mục Sở, cậu không sao chứ?"

Giám thị vội vàng đi tới: "Bạn học, em về chỗ của mình đi, bây giờ đang là giờ thi đó."

"Nhưng cô ấy..."

Lời của Thẩm Diệp còn chưa dứt, Tô Định Cường đã xuất hiện ở cửa phòng, nhìn qua phía bên này: "Mục Sở, phụ huynh của em tới đón, em thu dọn đồ đạc rồi đi ra đi."

Học sinh trong phòng nghe vậy liền nhao nhao nhìn sang.

Người đàn ông dáng người cao gầy, vai rộng eo hẹp, ngũ quan tinh xảo, chính là loại cảm giác đẹp trai chèn ép người ta thở không nổi.

Còn trẻ, lại đẹp trai như vậy... Phụ huynh?

Trong phòng thi đã bắt đầu có tiếng xì xào bàn tán của các nữ sinh. 

*

Tác giả có lời muốn nói:

[Vở kịch nhỏ]

Tần lưu manh: Anh lại đóng vai phụ huynh của em rồi, giờ em muốn gọi ca ca hay ba ba?

Mục Tiểu Hoa:...

Tần lưu manh: Hay là xưng hô cách khác hay ho hơn đi. Ví dụ như cái gì lão, gì mà công* ấy nhỉ?

Mục Tiểu Hoa:...

* 老公  lǎo gong 

Chồng, ông xã trong tiếng Trung. Mình nghĩ để nguyên văn thì sẽ hay hơn nên quyết định không chuyển sang thuần Việt.

Chương 14: Lớn rồi sẽ hiếu kính anh

Editor: Chanh

Lúc  đôi mắt phượng thâm thúy của Cố Tần nhìn qua, vô tình lại chạm phải ánh mắt của Thẩm Diệp, nhưng mà cũng chỉ là thoáng qua, ánh mắt anh rơi vào phía bàn một, nơi Mục Sở đang ngồi.

Không đợi Tô Định Cường và thầy giám thị nói gì, anh đã bước nhanh tới, đứng trước bàn Mục Sở, khẽ cúi người, nhẹ giọng gọi: "Sở Sở?"

Mục Sở mở mắt ra, đập vào mắt cô là đôi mắt tràn ngập sự quan tâm của Cố Tần, bờ môi trắng bệch khẽ mấp máy, không có lên tiếng.

"Chúng ta đi bệnh viện."

Cố Tần thu dọn đồ dùng học tập trên bàn, đỡ cô dậy.

Mục Sở đứng dậy có chút không vững,  Thẩm Diệp đứng bên cạnh nhanh chóng đưa một tay ra đỡ cô.

Cố Tần khẽ liếc cậu, thanh âm nhàn nhạt nhưng không kém phần lịch sự: "Cảm ơn."

Khí chất trên người đàn ông này có chút lạnh, Thẩm Diệp hơi ngẩn ra, rồi trở về vị trí của mình.

Lúc sắp đi, Mục Sở dường như nghĩ đến cái gì, chỉ chỉ xuống chiếc bút đang nằm trên sàn: "Anh, chiếc bút kia..."

Đấy là quà sinh nhật năm ngoái anh tặng cho cô.

Cố Tần nhìn qua, đang muốn nhặt thì Hách Tinh dường như cuối cùng cũng phát hiện ra, bước trước một bước khom lưng cúi xuống nhặt lên, đưa tới.

Cố Tần gật đầu cảm ơn, rồi nắm tay Mục Sở rời khỏi phòng học.

- -------

"Sao giờ anh lại thành phụ huynh của em rồi?" Mục Sở ngồi ở ghế phụ, ôm bụng hỏi.

"Anh không giống?"

Bụng dưới của cô rất đau, cũng không có tâm trạng nói đùa: "Em không sao, không cần đi bệnh viện đâu, anh đưa em về nhà là được rồi."

Cố Tần: "Sắc mặt đã kém vậy rồi mà vẫn còn nói không sao? Tới bệnh viện kiểm tra rồi về."

"Thật sự không cần mà anh." Mục Sở ôm lấy bụng dưới, bất lực thều thào.

Cố Tần liếc nhìn động tác của cô, dường như nghĩ đến cái gì, đánh tay lái, quay sang hỏi cô: "Ăn đồ lạnh, hửm?"

Mục Sở khẽ giật mình, mím môi không nói.

Thấy cô âm thầm thừa nhận, Cố Tần định giáo huấn cô vài câu, nhưng thấy bộ dáng thảm thương như vậy đành thôi.

Anh nhớ Cố Tích cũng đã từng bị như vậy vài lần, hai người họ không hổ danh là bạn tốt của nhau, không biết tật xấu này học từ ai.

Bụng Mục Sở đau dữ dội, Cố Tần sợ cô lạnh, không dám mở điều hòa.

Nhiệt độ bên ngoài đã nóng, trong xe lại không bật điều hòa, chỉ lát sau mồ hôi đã chảy ròng ròng như suối.

Thấy bộ dáng chật vật của cô, Cố Tần bèn dừng xe ở trước một tiệm thuốc gần nhà.

Anh quay lại rất nhanh, trên tay còn mang theo thuốc cùng nước ấm, đưa cho cô: "Uống thuốc giảm đau đi."

Mục Sở ngồi thẳng người, nhận lấy.

Cố Tần nhìn đồng hồ: "Nếu không tới bệnh viện thì qua chỗ anh nghỉ ngơi một lát, chờ Tích Tích tan học rồi anh chở hai đứa về luôn."

Cố Tần có một căn hộ nhỏ ở gần đây, ngay cạnh trường trung học Gia Hưng.

Nhà này là anh mua lúc đang học trung học, khi đó học ngoại trú, nếu ở gần trường thì có thể tiết kiệm chút thời gian để học tập.

Sau khi xuất ngoại anh cũng không ở đây thường xuyên, nhưng vẫn có người quét dọn định kì.

Tác dụng của thuốc giảm đau rất nhanh, lúc tới căn hộ của Cố Tần, cô đã không còn cảm giác đau nữa.

Cố Tần mở cửa phòng ngủ: "Em vào nghỉ ngơi trước đi, anh giúp em đun chút nước ấm."

Mục Sở gật đầu, ngoan ngoãn đi vào.

Ngồi trên giường, mở điều hòa, cô lúc này không buồn ngủ một chút nào, vì là lần đầu tới nên không khỏi đánh giá qua căn phòng này.

Rèm cửa không được kéo lên, trong phòng hơi tối.

Không gian phòng ngủ rất lớn, có phòng tắm, phòng để quần áo cùng ban công, sàn nhà, tường cùng các đồ dùng trong nhà đều lấy màu xám nhạt làm màu chủ đạo.

Trên tủ sách là sách và tài liệu học tập thời trung học, bên cạnh còn có các bằng chứng nhận của anh.

Lúc Cố Tần đẩy cửa đi vào, tiện tay bật đèn lên, anh đem nước đặt lên đầu giường: "Uống chút nước ấm đi."

Mục Sở cầm ly nước, thấy anh chăm sóc mình từng li từng tí, có chút cảm động.

Cô bỗng nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu: "Anh à, anh đối với em tốt như vậy, sau này lớn lên em nhất định sẽ hiếu kính với anh."

Cố Tần vừa định đi ra khỏi phòng, nghe cô nói vậy lông mày khẽ cau lại, quay người: "Hiếu kính thế nào?"

Mục Sở bị hỏi, sửng sốt một chút.

"Ờm ---"

Cô cẩn thận suy nghĩ một chút, trả lời, "Đợi anh già rồi, em sẽ chăm sóc anh thật tốt."

Đây chắc là hiếu kính rồi nhỉ?

Khóe môi Cố Tần khẽ cong, mỉm cười nhìn cô: "Thật?"

Thấy anh hoài nghi thành ý của mình, Mục Sở kiên định gật đầu chắc nịch.

Cố Tần như có điều gì suy nghĩ, dò xét cô một hồi, bộ dáng hiếu kì: "Em trước đây không phải rất thích né tránh anh hay sao? Sao giờ miệng ngọt vậy rồi?"
Mục Sở nháy mắt, cười ngọt ngào: "Em chỉ thấy những lúc anh không gọi em là Hoa Hoa thì rất vừa mắt."

Cố Tần cũng không đùa cô nữa, nhìn thời gian: "Em nghỉ ngơi một lát đi, anh đi đón Tích Tích. À, tiện thể gọi điện cho mẹ em đi, khỏi dì lại lo lắng."

- ----------

Sau khi Cố Tần rời đi, Mục Sở uống hết mấy ngụm nước, gọi điện thoại cho mẹ.

Sau khi cúp máy, liền phát hiện bạn cùng bàn Đàm Di Nhiên có nhắn tin cho cô.

Đàm Di Nhiên: [Sở Sở, tớ nghe nói cậu bị ốm. Sao rồi, nghiêm trọng không?]

Đàm Di Nhiên: [Hồi trưa cậu ăn kem đậu đỏ đúng không? Không phải là đau bụng tháng đó chứ?]

Mục Sở ấn trả lời: [Ừ, giờ tớ ổn rồi.]

Trong kí túc xá, Đàm Di Nhiên đang thu dọn đồ đạc, thấy điện thoại rung bèn cầm lên xem, nhẹ nhàng thở ra: [Vậy là tốt rồi, nhớ nghỉ ngơi cho tốt đấy. Lần sau chú ý đừng tham ăn vậy nữa nha:v]

Đàm Di Nhiên: [À đúng rồi, thi xong tớ nghe bảo người tới đón cậu rất đẹp trai phải không?]

Đàm Di Nhiên: [Thấy bọn họ thổi phồng như thế, chẳng lẽ là cái người trước đây bắt tớ cởi áo nắng của cậu ra à?]

Đàm Di Nhiên: [Anh ấy là, ờm... anh của cậu?]

Mục Sở không giải thích gì thêm, đơn giản trả lời: [Ừ.]

Đàm Di Nhiên quay đầu nói với Tư Niệm đang sắp xếp đồ đạc trên giường, nói: "Đúng là anh trai của cậu ấy đấy, bảo sao giá trị nhan sắc cao như vậy. Hâm mộ ghê, tớ mà có anh trai vừa đẹp vừa ngầu như vậy, chắc hạnh phúc chết mất hihi."

Tư Niệm trêu chọc cô: "Cậu nhìn lại mình xem, bộ dáng như vậy mà còn muốn có anh trai vừa đẹp vừa ngầu?"

"Tư Niệm, cậu nói gì cơ?" Đàm Di Nhiên trèo lên bậc thang "Ngứa đòn đúng không?"

Hai người lập tức lao vào ồn ào một trận.

Hách Tinh đang sửa soạn sách vở trên bàn cất vào trong cặp, nghe Đàm Di Nhiên và Tư Niệm nói chuyện, môi mỏng khẽ mím chặt.

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

- ------------

Lúc từ trường học đi ra, Hách Tinh đang đứng ở quảng trường gần đấy chợt nhìn thấy Cố Tích ban 3 đang đi cùng người đàn ông lúc sáng tới đón Mục Sở.

Người đàn ông mang cặp của Cố Tích, Cố Tích thì thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn anh, lay lay cánh tay, cười hì hì, thoạt nhìn rất thân mật.

Lơ đãng nghiêng đầu, Hách Tinh lại thấy được Doãn Lê Hân đang đứng bên cạnh.

Cậu ta không mặc đồng phục, áo thun màu đen rộng rãi,  dáng người cao gầy, khỏe khoắn, cười lên có chút vô lại, lúc không cười thì con ngươi đen như mực, lộ ra chút âm trầm.

Trên tay cậu còn cầm một lon nước ngọt, là vị ô mai Cố Tích thích nhất, lúc này đã bị bóp đến biến dạng.

Hách Tinh chậm rãi đi qua: "Doãn Lê Hân."

Doãn Lê Hân nhấc mí mắt lên nhìn cô ta, cảm thấy có chút lạ lẫm, sửng sốt mấy giây mới mơ hồ nhớ lại, cô bé này hình như từng gửi thư tình cho hắn.

Hắn nhàn nhạt thu lại tầm mắt, không để ý tới cô.

Hách Tinh nhìn qua Cố Tích đang đứng ở cửa chính, nói với Doãn Lê Hân, "Người đứng cạnh cô ấy là anh trai của Mục Sở. Dựa vào mối quan hệ của Mục Sở với Cố Tích, tớ nghĩ Cố Tích và anh trai Mục Sở chắc hẳn là thanh mai trúc mã nhỉ?"
Thấy sắc mặt Doãn Lê Hân trở nên nặng nề, cô ta trầm mặc một lúc, rồi nói tiếp: "Hình như Cố Tích có thầm mến một người, có người đồn người đó là Thẩm Diệp, nhưng tớ vẫn thấy không giống vậy. Hiện tại xem ra, người cậu ấy thích hẳn là anh trai Mục Sở rồi."

"Cố Tích đã có người trong lòng mà còn bám lấy cậu, cậu ta không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu đâu, loại con gái như vậy, nhìn là biết rất tùy tiện rồi."

Ánh mắt Doãn Lê Hân dần tối lại, nghiêng đầu liếc nhìn cô ta, giọng điệu không có chút thiện cảm: "Cô ấy thế nào thì liên quan gì đến cô?"

Hách Tinh bị ánh mắt âm trầm của cậu dọa sợ, cơ thể có chút cứng ngắc.

Doãn Lê Hân nhìn cô ta, xì khẽ một tiếng: "Cô có phải cảm thấy là nếu như vậy, thì cô sẽ có cơ hội?"

Nói rồi hắn bỗng đưa lon nước ngọt lên, mí mắt buông xuống: "Hay là, cái này cho cô?"

Hách Tinh lẳng lặng nhìn, ngón tay bấu chặt lấy ống tay áo khẽ run rẩy.

Một giây sau, Doãn Lê Hân đem lon nước ném xuống đất.

Cú ném tạo ra âm thanh rất lớn, vài học sinh đi qua bất giác dừng lại nhìn qua, thấy Doãn Lê Hân, cũng không dám hóng hớt gì nhiều.

Phía xa có vài huynh đệ chạy tới gọi lớn: "Lê ca, đi!"

Trước khi đi, Doãn Lê Hân còn nhìn về phía cô ta: "Đừng chọc vào Cố Tích và Mục Sở, lời này tôi chỉ nói một lần."

"Nếu không ---" hắn chỉ chỉ vào giữa quảng trường, "Có nhìn thấy màu của quốc kì trên kia không?"

Thấy Hách Tinh sững sờ đứng chôn chân tại chỗ không nói lời nào, hắn cũng không kiên nhẫn, chộp lấy túi rồi nghênh ngang rời đi.

Truyện chỉ được đăng tại wattpad tiemnhakeocvk

- ----------

Tà dương như máu, hào quang vạn trượng, chân trời đỏ rực, ngỗng trời tụ lại thành từng đàn bay qua, giống như một bức tranh màu nước về ngày hè tươi đẹp rực rỡ.

Ở cửa phía Đông của trường học đối diện với một ngõ hẻm nhỏ, bên trong có Doãn Lê Hân cùng mấy anh em của hắn, chút nắng chiều yếu ớt chiếu vào, đổ bóng dài in trên mặt đất.

Khóe miệng Doãn Lê Hân bị trên, trên tay còn có vết máu.

Sau lưng, mấy tên kia còn hùng hùng hổ hổ: " CMN đám nhãi ranh kia thế mà lại dám khiêu chiến với Lê ca, không đánh cho bọn nó phải kêu cha gọi mẹ thì không nuốt trôi được cục tức này mà!"

"Còn dám dõng dạc tuyên bố theo đuổi Cố Tích, CMN tên nhãi kia sao không thử nhìn vào bãi nước tiểu mà xem lại chính mình nhỉ? Còn định so sánh với Lê ca, CMN mù rồi."

Doãn Lê Hân khẽ xùy một tiếng, miễn cưỡng nâng mí mắt lên, bỗng nhiên nhìn thấy ở phía bên kia đại lộ, gần trường học có một chiếc Rolls - Royce đang đậu ở đấy.

Một người đàn ông đang đứng bên cạnh, hình như đang chờ ai đó.

Mà người này, Doãn Lê Hân nhận ra, chính là người hôm nay vừa đến trường đón chị em tốt của Cố Tích - anh trai Mục Sở.

Hắn lại nghĩ tới lời của Hách Tinh: Đã sớm nghe nói Cố Tích thầm mến một người, có người bảo đấy là Thẩm Diệp, nhưng tớ thấy không giống lắm. Xem ra bây giờ, cô ấy hẳn là thích anh trai của Mục Sở rồi.

Doãn Lê Hân híp mắt dò xét đối phương.

Người đàn ông vóc dáng rất cao, vẻ ngoài... ờm cũng chỉ có thế thôi, nhìn tạm được.

Hắn ghé mắt nhìn về mấy huynh đệ của mình: "Này, tên kia đẹp trai hay tôi đẹp trai?"

Lúc hỏi, hắn còn không quên lén chỉnh lại kiểu tóc của mình mấy lần.

Đằng sau mấy tên nam sinh cũng nhao nhao nhìn về phía người đàn ông kia.

Hơn nửa ngày sau, một tên mở miệng đầy hâm mộ: "Lê ca, biển số kia rất đẹp trai!"

Doãn Lê Hân có chút bực bội: "Tôi hỏi vẻ ngoài có đẹp trai không, ai hỏi cậu biển số xe?"

"Đẹp ----"Thấy ánh mắt cảnh cáo của Doãn Lê Hân, nam sinh rất tự giác thẳng thắn trả lời: "--mới là lạ!"

"Không sai!!" Mấy tên còn lại phụ họa: "Còn không bằng một góc của Lê ca chúng ta."

Khóe môi Doãn Lê Hân ngày càng vểnh lên.

Đứng một hồi, hắn sờ sờ khóe miệng, nhanh chân đi về hướng người đàn ông kia.

Nhìn thấy dáng vẻ khiêu khích gợi đòn của hắn, mấy anh em phía sau bắt đầu luống cuống.

"Này này Lê ca tính làm gì vậy, người đàn ông kia có vẻ không dễ chọc."

"Rolls-Royce Phantom, biển số xe xịn sò như vậy, nhìn qua cũng biết người này chí ít cũng là giám đốc của tập đoàn rồi..."

"Nói nhiều, chúng ta giúp hay không giúp đây..."

"Sao lại không có nghĩa khí vậy chứ! Bình thường Lê ca đối xử không tốt với chúng ta sao? Theo tôi thấy, ta phải đi hỗ trợ... kéo Lê ca về."

"... "

- ----------------

Cố Tần đứng cạnh cửa xe, đang gọi điện thoại thúc giục Cố Tích nhanh xuống để về.

Vừa tắt máy, anh liền cảm giác có người đang đứng trước mặt mình.

Anh hơi ngẩng đầu, liền thấy một thanh niên với bộ dạng cà lơ phất phơ, bên trên là chiếc áo thun màu đen, phía dưới lại là đồng phục trắng xanh đan xen của Gia Hưng, cách ăn mặc dở dở ương ương như vậy, chỉ thiếu nước viết lên trán mấy chữ "thanh niên hư hỏng".

Thấy bộ dáng muốn gây sự của hắn, Cố Tần khoanh tay, vô cùng hứng thú tựa vào thân xe, nhìn xem hắn định làm gì.

Chương 15: Yêu sớm?

Editor: Chanh

Phản ứng của đối phương khiến Doãn Lê Hân có chút bất ngờ.

Hắn lấy từ trong túi ra một bao thuốc, rút một điếu, châm lửa, phà ra vòng khói trắng.

Cố Tần khẽ nhíu mày, thần sắc nhạt đi mấy phần.

Anh không thèm để ý tên thần kinh này, quay người chuẩn bị lên xe.

"Này!" Đối phương ở phía sau bỗng lên tiếng, đi thẳng vào vấn đề, "Anh hẳn là anh trai của Mục Sở đi, đánh tay đôi với tôi một trận, thế nào, dám không?"

Nghe thấy cái tên quen thuộc, động tác mở cửa xe của Cố Tần dừng lại.

Anh xoay người, nét mặt có phần lạnh lùng, nhàn nhạt hỏi: "Mục Sở có quan hệ gì với cậu?"

"Không có quan hệ gì, tôi chỉ hỏi anh có dám đánh tay đôi với tôi không thôi."

Mấy tên anh em của hắn vội vàng chạy tới: "Lê ca, không phải đã hẹn đi đánh bài với nhau rồi sao, đi đi đi..."

Nói rồi muốn kéo hắn đi.

Cố Tần dò xét bọn họ một chút: "Khoan đã."

Mọi người theo phản xạ bỗng dừng lại.

Một tên tiểu tử trưng bộ mặt tươi cười, dáng vẻ muốn làm lành: "Người anh em, vị huynh đệ này của tôi uống say, mượn rượu làm càn, không phải cố ý muốn làm phiền tới cậu đâu, mong cậu thông cảm cho."

Cố Tần nhìn thẳng về phía Doãn Lê Hân, suy nghĩ tới những lời vừa rồi của hắn, khẽ hếch cằm: "Quan hệ giữa cậu với Mục Sở là thế nào? Trả lời đi."

Doãn Lê Hân đang bị mấy người giữ lấy, nghe thấy những lời này của anh lại tiếp tục khiêu khích: "Đánh với tôi một trận, tôi nói cho anh biết!"

Cố Tần khẽ xùy một tiếng: "Cậu thế này còn chưa đủ tư cách. Thành thật trả lời câu hỏi vừa rồi, tôi sẽ không làm khó cậu."

Doãn Lê Hân vừa mở miệng định nói, lại bị một tên đàn em nhanh tay bịt miệng hắn lại.

Tên kia nhanh nhảu: "Đại ca à, vị huynh đệ này của tôi và em gái anh chỉ là bạn học thôi, không tính là quen biết đâu."

Không quen, vậy mà đến đòi đánh tay đôi với anh?

Mí mắt Cố Tần khẽ cụp xuống, giọng nói đột nhiên trầm thấp, mang theo lãnh ý: "Không thành thật thì đừng hòng đi ra khỏi đây."

Doãn Lê Hân vội đẩy tay tên đàn em kia của hắn, có chút nổi giận, quát người bên cạnh: "Hắn cmn là tình địch của tao đấy, bọn mày cùi trỏ hướng ra ngoài đúng không? Muốn làm phản à?"

Hai chữ "tình địch" vừa dứt ra khỏi miệng, ánh mắt Cố Tần lạnh hẳn đi, nhìn về phía Doãn Lê Hân còn mang theo vài tia nguy hiểm: "Lời vừa rồi, nói lại lần nữa."

Doãn Lê Hân cả giận nói: "Đừng tưởng hai người là thanh mai trúc mã thì anh có hi vọng hơn tôi, nói cho anh biết, ông đây... ưm...ưm... ưm..."

Miệng của hắn một lần nữa được hội anh em "đồng đội heo" bịt lại giúp, gấp đến độ giậm chân.

Mục Sở và Cố Tích từ trong tiểu khu đi ra, thấy một màn này đều ngơ hết cả người.

Cố Tích bị dọa đến nỗi không dám lại gần, kéo kéo tay Mục Sở: "Doãn Lê Hân sao lại chạy tới tìm anh tớ vậy chứ, tên đấy muốn tìm chết hay gì!"

Ánh mắt của Cố Tần quét tới bóng dáng hai người họ, sắc mặt nặng nề, giọng nói dường như còn mang theo sự tức giận: "Đứng ngây ngốc ra đó làm gì, lại đây!"

Cả người Cố Tích khẽ run, nắm chặt tay Mục Sở: "Sở Sở, lát nữa có gì nhớ cứu tớ với nhé."

Mục Sở vỗ vỗ mu bàn tay của cô bạn, nhẹ an ủi: "Không sao, lát nữa cậu ta có nói gì thì cậu cứ việc khẳng định hai người không có quan hệ gì là được rồi."

Cố Tích thấy cũng có lý, mạnh dạn cùng Mục Sở đi qua, mở miệng định gọi "anh", lại thấy mặt Cố Tần đen như đít nồi, môi nhỏ của cô khẽ run mấy lần, không dám lên tiếng.

Mục Sở chủ động muốn nói chuyện giúp Cố Tích: "Anh à, Tích Tích cô ấy..."

Cô vừa mở miệng, ánh mắt Cố Tần liền quét đến trên người cô, Mục Sở bị nhìn chằm chằm nghẹn họng không nói được lời nào, ngoan ngoãn im miệng.

Ánh mắt Cố Tần vẫn dán vào người cô, giọng điệu không biết đang vui hay buồn, dường như đang yên bình trước bão tố: "Yêu sớm?"

Mục Sở ngạc nhiên ngẩng đầu lên: "???"

"Còn tìm dạng người như thế này?"

Mục Sở: "????"

Khoan đã, hình như có gì đó sai sai...

Cố Tích cũng phát hiện ra có chút không đúng, nhìn về phía Doãn Lê Hân với bộ dạng khó hiểu.

Doãn Lê Hân lúc này đã được mấy anh em "tốt" thả ra, từ khi Cố Tích xuất hiện liền an phận hẳn, quả thực rất ra dáng học sinh ba tốt, thanh niên ưu tú của Đảng và Nhà nước!!

Nhưng mà hắn cũng không nghe rõ Cố Tần nói gì, lúc này cũng nhìn chằm chằm vào Cố Tích.
Thấy ánh mắt hoang mang của Cố Tích, hắn cũng đáp lại cô bằng ánh mắt "Cậu muốn nói gì đấy?", thậm chí còn ghé sát tai vào xem cô có nói nhỏ gì không.

"..." Cố Tích bất lực

Cô do dự muốn nói rằng hình như Cố Tần đang hiểu lầm, nhưng nhìn sắc mặc của anh mình, vẫn là ngoan ngoãn ngậm miệng lại thì hơn.

Anh đối với cô khá nghiêm khắc, nhưng với Mục Sở thì sẽ tha thứ một lần.

Không không, không phải một lần, là rất nhiều lần!!

Đối đãi của anh với cô và Mục Sở quả thực khác nhau một trời một vực!

Thực tế quá tàn khốc, việc này vẫn nên để Mục Sở nói thì hơn.

Cố Tần vẫn nhìn Mục Sở như cũ, tâm tình như đang bị dồn nén đến cực điểm, giọng nói vẫn lạnh như băng: "Ở bên nhau từ lúc nào?"

"... "

"Bao lâu rồi?"

"... "

"Đến bước nào rồi?"

Mục Sở: "??? "

Cô còn oan hơn cả Đậu Nga!!

Lén nhìn qua Cố Tích, lại thấy cô nàng liên tục nháy mắt, ra ám hiệu cầu cứu.

Mục Sở cân nhắc mở miệng một chút: "Anh à, việc này hình như có chút hiểu lầm, chuyện là..."

Nhóm thanh niên ba xấu bên kia cũng ngơ ngác nhìn nhau nửa ngày, cuối cùng cũng thông não.

Một tên nhìn về phía Doãn Lê Hân thắc mắc: "Lê ca, không phải cậu thích Cố Tích sao? Sao bây giờ lại yêu đương với Mục Sở rồi?"

Cố Tích khẽ run, lại nghe Doãn Lê Hân hét: "CMN ai nói tôi yêu đương với Mục Sở? Tôi thích Cố Tích cơ mà!"

"... " Cố Tích hít sâu một hơi, cẩn thận từng li từng tí xem xét biểu cảm của Cố Tần.

Cố Tần lúc này không nhìn cô, ánh mắt anh vẫn như cũ dán lên trên người Mục Sở, trong mắt lóe lên tia ngạc nhiên.

Vừa nãy tên tiểu tử này nhắc đến tên Mục Sở, sau lại còn nói là tình địch, anh cũng không suy xét kĩ gì nhiều.

Bây giờ nghĩ kĩ lại, quả thực có chút hiểu lầm.

Nửa ngày sau, anh mới hoàn hồn nhìn qua phía Cố Tích.
Cố Tích bị dọa sợ, liên tục lùi về sau, người dính vào bức tường sau lưng, lắc đầu nguầy nguậy: "Anh, là cậu ấy theo đuổi em, em không có yêu sớm!"

Sắc mặt Cố Tần nặng nề, lửa giận không biết từ đâu tới, quát lớn: "Lúc anh hỏi Mục Sở, em bị câm sao?"

Cố Tích bị anh mắng, hốc mắt đỏ lên, có chút tủi thân: "Anh dữ như vậy, ai dám mở miệng."

Doãn Lê Hân nhịn không được: "Anh dựa vào đâu mà quát cô ấy, có tin ông đây..."

"Cậu ngậm miệng lại." Cố Tích trừng hắn, "Đây là anh tôi."

Doãn Lê Hân:???

Không phải Hách Tinh nói... đây là anh trai của Mục Sở sao?

Doãn Lê Hân cẩn thận nhìn lại một chút, ba người này đứng chung một chỗ, dáng dấp của người đàn ông kia giống với Cố Tích hơn hẳn.

Hắn nhất thời sững sờ!

ĐÒE - MÒE?

Chọc nhầm anh vợ rồi!!!

Sự việc, hình như có chút lớn...

Hắn chân chó đi đến, cười tủm tỉm với Cố Tần, bộ dáng vừa nhu thuận lại vừa hiểu chuyện: "Anh vợ, à nhầm, anh à, chuyện này là hiểu lầm, em đùa với anh chút thôi hê hê."

"Mặt khác, em với Cố Tích thật sự không có yêu sớm, chỉ là bạn học bình thường thôi. Cô ấy học giỏi nên giảng bài giúp cho em, sau đấy em mới thích cô ấy, chỉ vậy thôi ạ, anh đừng mắng Tích Tích."

"Em thề ngay cả tay cô ấy em còn chưa chạm qua."

Cố Tần nhìn qua bộ đồ hắn đang mặc, mặt không chút biểu cảm nói: "Cậu tránh xa em gái tôi là được."

Thân hình cao lớn của Doãn Lê Hân đứng sững ở đó, tựa hồ run lên.

Mãi một lúc sau, hắn mới cười cười: "Em biết rồi."

Thấy thái độ của hắn khá tốt, Cố Tần mở cửa xe để Mục Sở với Cố Tích vào, nhìn về phía Doãn Lê Hân một lúc, nói: "Sắp thi Đại học rồi, cố gắng nghiêm túc học hành cho cẩn thận vào."

Xe đã đi xa, Doãn Lê Hân vẫn đứng im đấy, trong đầu vẫn văng vẳng những lời vừa rồi của Cố Tần.

Một nam sinh quàng vai hắn hỏi: "Lê ca, nghĩ gì thế?"

Doãn Lê Hân như chiêm nghiệm ra được những triết lý nhân sinh sâu sắc: "Các cậu nói xem, sắp lên 12 rồi, chúng ta có phải nên đọc qua sách một tí không? Hay là tranh thủ kì nghỉ hè tìm người phụ đạo một chút?"

Hội những học sinh hư: "??? "

- ----------------

Trong xe, thấy sắc mặt bình tĩnh của Cố Tần, Cố Tích vẫn luôn thấp thỏm bất an, cảm thấy việc này không qua dễ dàng thế được.

Xoắn xuýt nửa ngày, cô nàng chủ động mở miệng: "Anh à, việc nhỏ này không cần nói với bố mẹ đâu anh nhỉ?"

"Em nói xem." Giọng Cố Tần không biết đang vui hay buồn.

Mục Sở kéo kéo cánh tay Cố Tích, an ủi: "Anh cậu cũng không phải người lẻo mép, yên tâm, sẽ không mách đâu."

Cô cố ý nói lớn để Cố Tần nghe rõ.

Khóe môi Cố Tần khẽ cong, tâm tình có vẻ không tệ lắm: "Em đang uy hiếp anh à?"

"Có sao?" Mục Sở trưng bộ mặt vô tội, "Rõ ràng là em đang khen anh."

Thấy Cố Tần im lặng không nói gì, Cố Tích thử thăm dò: "Vậy...anh à, việc này cứ thế...cho qua, nhé?"

Cố Tần tùy tiện ừ một tiếng.

Một lát sau, lại mở miệng: "Không có lần sau, sau này nhớ tránh xa mấy người như thế một chút."

Cố Tích gật đầu lia lịa, cảm kích ôm lấy Mục Sở, nói nhỏ bên tai cô: "Tớ phát hiện cậu có thể trị được ông anh của tớ."

"À ---" cô nàng chợt nhớ ra một việc, hôm nay lúc thi xong, Thẩm Diệp tìm đưa cho cô một lá thư, nói nhờ cô mang cho Mục Sở.

Nhìn qua thì có vẻ khá giống thư tình.

Lúc này bỗng nhiên cô không dám nói ra ở trong xe, quay qua nói với Mục Sở: "Cậu lát nữa ở lại nhà tớ một chút đi, tớ có cái này muốn đưa nè."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau