NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Kiếm tu

SƯ MUỘI NHÀ EM TRAI

Tốc độ ngự kiếm của họ rất nhanh, vài đốm sáng đương ở cung điện trên đỉnh núi thoắt cái đã ngày càng to, đến khi họ đáp xuống trước mặt hai người, Giang Trừng mới trông rõ được.

Tổng cộng bốn người, mặc đạo bào hai màu đen trắng như Hạc Kinh Hàn, chỉ khác ở chỗ cổ áo không có hoa văn trăng và kiếm bạc.

Dẫn đầu là một nữ tu, ba người còn lại là nam, rõ khí thế kiếm tu, sắc bén gọn đanh. Tuy cao ngạo nhưng nhìn lại thì em trai mình cũng thế, yêu ai yêu cả đường đi, Giang Trừng có ấn tượng không tồi.

Giang Trừng tăm tia khắp lượt, nhìn nữ kiếm tu đi đầu hơi lâu một chút. Nữ tu cõi này đa phần là các cô nàng yểu điệu dịu dàng, lạnh nhạt đằm thắm, tóm lại đều toát lên hương vị phái yếu, hiếm ai như vị nữ kiếm tu trước mặt, nàng trông khá nam tính, nói thẳng ra là có khí chất nữ vương.

Yểu điệu có cái tốt của yểu điệu, nữ vương có chỗ hay của nữ vương, kẻ trước cần được chăm sóc, người sau có thể kết đội đánh quái uống rượu cùng.

Chắc vì Giang Trừng cứ ngắm cô nữ vương kiêu kỳ đi đầu kia mãi, sau khi họ chào Hạc Kinh Hàn, nàng ta đột nhiên nhìn thẳng vào cô, lạnh nhạt buông lời: “Ta đã có đạo lữ.”

Ý là mình có đạo lữ rồi, ái mộ mời quay xe. Nàng là Vô Cực Tử xếp thứ hai ngay sau Hạc Kinh Hàn, có rất nhiều trai gái theo đuổi, song nàng luôn từ chối thẳng. Chẳng màng lý do Giang Trừng nhìn mình, cứ nói hẵng hay. Có thể thấy đây là một tu sĩ có “gia giáo” rất nghiêm.

Giang Trừng như không hiểu ý nàng, gật gù cười, đến là rạng rỡ, “Tuy không có đạo lữ, nhưng tôi có bầu nè ~”

Bốn vị kiếm tu một nữ ba nam vừa ngự kiếm đến nín thinh lạ lùng. Vốn phong cách mấy người này cũng khá giống Hạc Kinh Hàn, bấy giờ lại lộ vẻ kinh ngạc, trông vui mắt cực.

Nữ kiếm tu nọ tỉnh ra nhanh nhất, nàng săm soi Giang Trừng, đoạn khẳng định: “Cô là nữ tu.” Nghe thế ba nam tu còn lại mới nhận ra người họ tưởng là nam lại là nữ.

Giang Trừng: “Ha ha ha ~ Con người thường vô thức phân định giới tính bằng vẻ bề ngoài qua cái nhìn đầu tiên, tôi nom khá trung tính, lại còn mặc đồ nam nên thường bị nhận nhầm ~”

Hạc Kinh Hàn bấy giờ mới cất tiếng, vô cùng lạnh lùng, “Mọi người có vấn đề với ngoại hình của chị ấy?” Giọng bình bình chẳng khác thường là bao, song bốn sư đệ sư muội chung sống lâu ngày với hắn thoắt cái đã nghe ra ý cảnh cáo của lão đại nhà mình.

Họ mà thốt ra câu gì khiến huynh ta phật ý thì cầm chắc một giải áp tải lên đài Thí Kiếm mần võ ba ngày ba đêm. Tuy kiếm tu ưu tú như họ chả nề hà sợ hãi, cơ mà… thảm kịch có thể tránh thì vẫn nên tránh, chỉ cần mường tượng cảnh ấy là người lại âm ẩm đau.

Bốn người đồng loạt lắc đầu, hành động đều răm rắp, Giang Trừng ngó mà mồm lại ngoác to hơn.

Hạc Kinh Hàn không dây dưa thêm, dặn luôn ba nam tu: “Dương Minh sư đệ, các đệ đến Thí Kiếm đài tập trung toàn bộ Vô Cực Tử đang có mặt, một canh giờ sau ta ra tỷ thí với tất cả, ai không đỡ nổi hai mươi chiêu sẽ bị phạt, ai tu vi thụt lùi phạt nốt.”

“Vâng thưa Hạc sư huynh.” Chàng trai trông nghiêm túc nhất trong ba nam tu đáp lời, đoạn cùng hai người còn lại mau chóng rời đi.

Hạc Kinh Hàn bấy mới quay sang nữ tu nọ, giới thiệu nàng với Giang Trừng: “Mục Viên Tiêu.” Chỉ nói tên rồi bảo nàng ta: “Mục sư muội, muội đưa bọn ta đến chỗ Ngũ sư muội đi.”

Ngũ sư muội là người thạo y thuật trong Vô Cực đạo quán, theo lời Hạc Kinh Hàn. Đồng thời cũng là đạo lữ của vị Mục sư muội này.

Giang Trừng cảm thấy Mục sư muội có vẻ đã vỡ vạc điều gì, nàng ngó Hạc Kinh Hàn rồi lại dòm Giang Trừng, ánh mắt phức tạp, vẻ kinh ngạc và không ngờ rành rành ra đấy, tuy nàng nhanh chóng thu lại.

“Mời đi theo tôi.” Lần này Mục sư muội thêm được cho cô chữ “mời”.

Ba người cùng ngự kiếm đến ngọn núi khổng lồ kia. Mục Viên Tiêu vốn áng theo tốc độ thường ngày, ngờ đâu vị Hạc sư huynh ngự kiếm nhanh nhất trần đời kia lại lạnh lùng căn vặn: “Ngự kiếm chậm thôi.”

Mục Viên Tiêu lảo đảo, ngoái đầu nhìn Giang Trừng đang cười tít mắt, chuyển sang nhìn bụng cô, nàng bỗng sáng tỏ, lặng lẽ giảm tốc độ. Hoá ra Hạc sư huynh cũng y như mình, Mục Viên Tiêu đóng cái mặt lạnh băng giống hệt hắn, thầm nghĩ.

Ba người vừa cưỡi kiếm chậm lại đã thu hút sự chú ý của các đệ tử Vô Cực đang tới lui giữa các toà cung điện trên núi.

Ở một đạo quán được dựng trên vách núi hiểm trở nhường này, chúng đệ tử không sử dụng linh thú cưỡi mà dựa cả vào thuật ngự kiếm để đi lại, và bởi Hạc Kinh Hàn thường ngự kiếm rất nhanh, bọn họ bèn xem “càng nhanh càng cao càng giỏi” làm tiêu chuẩn, dọc đường Giang Trừng cứ nghe vun vút tiếng kiếm, lanh lảnh như chim hót.

Giữa vòng vây đệ tử Vô Cực kẻ sau cưỡi kiếm nhanh hơn kẻ trước trông như đang thi đấu này, tốc độ của bọn Giang Trừng hệt đi bộ, nổi bật lắm thay.Chẳng ai ngó ngàng tới, cho đến khi có một đệ tử nọ nhác thấy bóng người ngự kiếm chậm rì đi đầu quen quen, đích thị là Mục Viên Tiêu sư thúc – Vô Cực Tử xếp hạng hai. Nhìn kỹ lại, thế mà Hạc sư thúc đáng sợ và lợi hại bậc nhất cũng có mặt!

Tức khắc tiếng vun vút chậm cả lại, rồi ba người cứ thế bị vây ở cự ly xa. Dẫu các kiếm tu của Vô Cực đạo quán được công nhận là vô tình, mất nhân tính, khó hạ nhất cũng vẫn có lòng hiếu kỳ.

Trông thấy Hạc sư thúc vừa đáng kính vừa đáng sợ, cực ít bạn bè lại đưa bằng hữu về, hai người lại còn thân thiết cận kề, chúng đệ tử ngạc nhiên đến mức rớt cả cằm, lũ lượt thầm đoán gã bảnh bao tuấn tú lại phong độ ngời ngời đang đứng kế Hạc sư thúc là ai, có quan hệ thế nào với hắn.

Thậm chí có đệ tử cưỡi kiếm vì quá ngạc nhiên trước vẻ dịu dàng của Hạc Kinh Hàn mà quên mất mình đang làm gì, đâm sầm vào vách núi.

Tiếng động này khiến Hạc Kinh Hàn chú ý, hắn nhìn lướt một vòng, lạnh lùng bảo: “Từ khi nào đệ tử Vô Cực lại ngự kiếm rề rà như thế?”

Chỉ một câu đã khiến toàn bộ các đệ tử đang dõi theo phải chạy trốn bằng vận tốc nhanh gấp cơ số lần ban nãy. Đúng vậy, mấy cái bóng lưng ấy rõ vẻ hoảng hốt chạy lấy người. Ngay cả tên đệ tử đâm vào vách núi cũng ôm bó tóc lếch thếch, vịn cái đầu đầy đất đá nhanh chóng cưỡi kiếm biến mất trước mặt ba người.

Giang Trừng: “… Tiểu Tầm, thường ngày chắc em nghiêm lắm.” Nên đám đệ tử ấy mới nom như mấy đứa học trò rớt môn đụng độ ông thầy chủ nhiệm.

Hạc Kinh Hàn không đáp, thấy thế kiếm lên ngày càng cao bèn ghìm chậm lại. Giang Trừng nhận ra, lấy làm bất đắc dĩ: “Thực ra nhanh một chút cũng không sao, bé con khoẻ lắm, sao mà rơi mất chỉ vì ngự kiếm nhanh như em bảo được.”

Hạc Kinh Hàn vẫn nghiêm nét mặt, buông câu cũ: “Không được lơi là.”

Giang Trừng chưa kịp đáp bỗng nghe tiếng phì cười, ngoái lại mới thấy ý cười còn vương nơi đáy mắt của Mục sư muội nom nghiêm cẩn lạnh lùng kia. Dù kìm lại thì ở đây cũng chỉ có ba người, khỏi nghĩ đã biết là nàng.

Giang Trừng thấy mình nên giữ mặt mũi cho em trai bèn ngậm miệng, thừa dịp ngắm cảnh xung quanh. Ở độ cao này đã bắt đầu xuất hiện cung điện, dưới mái son là đệ tử vội vã lại qua, có kẻ thấy ba người đang chậm rãi bay lên thì bật thốt đầy kinh ngạc, sau đó ngày càng nhiều ánh mắt lồ lộ hoặc len lén trông sang.

Càng lên cao càng thưa người, đến lúc gần chạm mây, cả ba mới dừng lại. Mục Viên Tiêu đi đầu, đưa hai người vào một cung điện. Bên ngoài toà cung điện này trôi nổi vô số khung gỗ đủ mọi kích cỡ, bên dưới là hằng hà dược đồng áo xám tóc sam bận rộn bốc thuốc chế thuốc, toả hương nồng nặc.

Ba người băng ngang dược điện khổng lồ, đi đến toà cung điện bé xinh đằng sau, nơi đây cũng bồng bềnh những khung, có điều chúng được làm bằng ngọc, dược đồng thì vận áo trắng.

Ngay giữa cung điện ngập tràn ánh nắng lơ lửng một quyển sách thuốc khổng lồ cao tầm vài mét, kế bên là một cô gái áo xanh dịu dàng rất mực, nàng đang ngồi viết gì đấy bằng bút ngọc.

“Minh sư muội.” Mục Viên Tiêu đi sang chào, giọng điệu tức khắc mềm hẳn. Cô gái áo xanh kia viết nốt hai chữ rồi mới buông bút, xoay lại mỉm cười với Mục Viên Tiêu, “Sư tỷ.”Mục Viên Tiêu điềm nhiên nắm tay cô gái đương chạy đến chỗ mình, đưa người đến trước mặt Giang Trừng.

“Hạc sư huynh về rồi, cô nương đây là bằng hữu huynh đưa về? Muốn nhờ muội điều dưỡng ạ?” Cô gái áo xanh nom dịu dàng quá lắm này là Ngũ Minh, tuy còn trẻ song đã là y sư thiên tài kế thừa dược điển của Vô Cực đạo quán, chẳng những thế, nàng rõ khéo léo hơn đạo lữ Mục Viên Tiêu nhà mình nhiều. Người làm nghề y như nàng vừa nhìn đã biết Giang Trừng có bệnh.

Hạc Kinh Hàn đưa túi trữ vật cho Ngũ Minh, “Đây là một vài linh dược mà ta tìm được, mong Ngũ sư muội chăm sóc cho Giang Trừng, cần gì khác cứ nói với ta.”

Ngũ Minh nhận linh dược, tỉ mỉ nhìn Giang Trừng, đoạn cười đáp: “Hạc sư huynh đã dặn, muội ắt sẽ gắng hết sức, chỉ không biết vị Giang cô nương này là?”

Hạc Kinh Hàn: “Dung Trần sơn phái, Giang Trừng, chị ta.”

Nghe đến cuối, chẳng những người hỏi mà cả Mục Viên Tiêu cũng ngẩn ra. Chị? Nhìn thôi đã thấy Hạc sư huynh nhà mình lớn tuổi hơn! Sao lại là chị? Nhẽ nào không phải hồng nhan tri kỷ?

Ngũ Minh: “Hiếm khi Hạc sư huynh lại đùa, Mai Tùng sư bá mà biết chắc cũng lấy làm vui lây.”

Hạc Kinh Hàn: “Không phải đùa, đừng lãng phí thời gian, chăm sóc chị ấy cho cẩn thận.”

Ngũ Minh: “Chính vì quá xấu tính mà tới giờ Hạc sư huynh vẫn chưa có đạo lữ đấy.”

Cô nàng áo xanh dịu dàng này thẳng tính một cách bất ngờ, Hạc Kinh Hàn cũng chẳng giận, Mục Viên Tiêu trông như đã quen, có vẻ tình cảm của sư huynh muội nhà này khá khắng khít.

Giang Trừng thấy thế bèn yên tâm, cô còn tưởng em mình lạnh lùng, ở đạo quán chẳng ai chơi cùng, đáng thương lắm cơ.

Đương nghĩ vẩn vơ thì Ngũ Minh đã cười kéo tay Giang Trừng kiểm tra. Cô bé này chẳng những thẳng tính mà còn dễ thân nữa. Câu đầu tiên nàng nói với với Giang Trừng là, “Tuy hơi mạo muội nhưng Giang đạo hữu này, đứa bé trong bụng cô là của Hạc sư huynh bọn tôi hả?”

Giang Trừng: “…”

Cô hắng giọng, rồi lại cười, “Không phải.”

Ngũ Minh gật gù, “Tôi cũng nghĩ vậy.” Song nàng lại nghiêm túc bảo: “Vậy Giang đạo hữu có cần tìm cha cho bé không? Hạc sư huynh nhà bọn tôi được lắm nè.”

Giang Trừng: “Nó được thật, nhưng bọn tôi là anh em ruột*.”

*Chỗ này không biết có sai không, nhưng Phù Hoa viết “anh em ruột” những hai lần, Kéo nghĩ chắc bà Trừng ngó mình trẻ hơn nên sửa lại cho người ta đỡ thắc mắc. Mà sao cũng được, không ảnh hưởng tới truyện đâu.

Cô đinh ninh nàng sẽ dừng chuyện, ngờ đâu Ngũ Minh vẫn nói tiếp: “Nếu cô đồng ý, tôi có thể đổi hết bộ đồ lòng trong cơ thể cô, thế thì anh em ruột cũng chẳng hề gì ~”

Giang Trừng: Đây chẳng phải loạn luân phiên bản dị giới à?! Vậy mà cũng được nữa? Bác sĩ chốn nào cũng đáng sợ như nhau.

Hạc Kinh Hàn lạnh lùng ngăn Ngũ Minh lại, hắn bảo: “Đừng trêu chị ấy.”

Ngũ Minh cười khì, “Có sao đâu, đùa có chừng mực sẽ giúp bệnh nhân bớt căng thẳng mà ~”

Nhưng Hạc Kinh Hàn để ngoài tai lý do của nàng ta, chỉ Mục Viên Tiêu kế bên mà rằng: “Nếu muội không nghe lời, ta chỉ đành giáo huấn đạo lữ của muội thôi.”

Mục Viên Tiêu: “…”


Kéo: Cặp bách hợp đầu tiên (lâu quá rồi không nhớ có phải đầu tiên không) lên sàn.:’>>

Chương 97: Hình phạt kiểu Hạc Kinh Hàn

HẠC SƯ HUYNH ĐÁNG SỢ QUÁ ĐI

Giang Trừng vác cả đống thuốc bổ rời dược điện, cả người như lọt thỏm vào giữa, ngửi cái sự đắng thì chắc mẩm nàng dược sư Ngũ sư muội muốn báo thù vụ em trai mình uy hiếp người ta rồi.

Thế là cô não nề tặng thằng đệ đang đi trước dẫn đường một đấm. Với đấu sĩ hung tàn Hạc Kinh Hàn thì miếng “võ mèo cào” của cô chỉ tổ gãi ngứa, hắn không hiểu tại sao chị lại đánh mình, song chẳng hề gì. Hắn ngờ vực nhìn cô, sau đó… làm thinh.

Nó chả thèm hỏi lấy một câu. Giang Trừng ngày càng lo em mình sau này khó lấy vợ. Cơ mà xét cái tuổi hơn trăm của nó bây giờ, cũng gọi là ế mốc meo rồi! Cô lại tự an ủi mình ngay, ở cõi tu chân sống lâu dai sức này thì em mình thực ra cũng không già lắm đâu ha.

Đương lúc Giang Trừng ngoài mặt thì cười mỉm phong độ nhưng trong lòng thì nghĩ vẩn vơ, Hạc Kinh Hàn đã đưa cô đến một toà cung điện cao hơn cả dược điện, nằm ở nửa trên của núi kiếm.

Cung điện này là của Hạc Kinh Hàn – cung Hàn. Khoảnh khắc Giang Trừng trông thấy chữ ấy, bất giác mấy cảnh kiểu ‘Hằng Nga lạnh lùng ngụ tại Quảng Hàn cung’ lại nảy ra trong đầu, cô liếc thằng đệ bô giai nhà mình.

Ờ thì, giống thật.

“Giờ chị cứ ở tạm đây.” Hạc Kinh Hàn bảo.

“Được, em sống đây từ nhỏ à?” Giang Trừng hỏi.

“Vâng.”

“Chị tới phòng em xem được không?” Giang Trừng lại hỏi. Ở thế giới kia, tuy cô đã từng vào phòng em trai nhiều lần, nhưng từ khi nó trưởng thành, cô nghĩ ai cũng cần không gian riêng, thế là không đặt chân đến, không dọn dẹp hộ nữa. Con trai lớn rồi có khi lại giấu vài thứ khó nói trong phòng, nhỡ bị bà chị cô đây phát hiện thì ngượng biết mấy.

Song hiện thời, cô muốn biết em trai mình đã khôn lớn như thế nào. Sau niềm vui gặp lại, Giang Trừng lại lấy làm nuối tiếc. Ở thế giới này, trong quá trình trưởng thành của em trai lại không có hình bóng người làm chị như cô, cô thấy mình như mất đi điều gì quý giá lắm.

Người yêu chiều chị như Hạc Kinh Hàn đương nhiên không từ chối, thế là Giang Trừng bỏ qua phòng chuẩn bị sẵn cho mình, vào thẳng phòng em mà thăm quan.

Sau đó cô phát hiện, chỗ Hạc Kinh Hàn ở hệt như phòng trống, bên trong huơ hoác chẳng có lấy một chiếc giường, cạnh cửa sổ chỉ kê một chiếc bàn con bày bút mực các thứ, nhành hoa cắm nơi lọ sứ trắng hẳn là điểm nhấn duy nhất ở đây.

Ngoài ra chỉ có tấm đệm cói đặt đối diện với cửa sổ, sau đệm là chữ “Tĩnh” sắc như gọt. Hiếm chữ “Tĩnh” nào cuồn cuộn sát khí như vậy.

“Hình như phòng em hơi ít đồ thì phải?” Giang Trừng nhìn em trai.

Hạc Kinh Hàn giải thích: “Em không cần ngủ hay ăn, ở đây phần lớn là để tu luyện nhập định, chừng này đủ rồi. Với cả em cũng không hay trú lại.”

Giang Trừng biết chuyện này, tập san Nhiễu Sự Nhất Cõi Tu Chân có kỳ đã viết rằng, Hạc Kinh Hàn Hạc nam nhần dành nhiều thời gian cho hiểm cảnh hơn hẳn Vô Cực đạo quán. Năng lực của hắn đánh đổi bằng cơ man nào là cố gắng, so ra thì người chị như cô thoải mái lắm thay, cuộc sống hanh thông đến mức khiến cô phải xấu hổ.

Song sống như thế nào là lựa chọn của mỗi người, Giang Trừng sẽ không can thiệp vào việc của em trai, trước nay vẫn vậy.

Thăm phòng em xong, cô căn bản chẳng còn trông mong gì vào phòng nó dọn sẵn cho mình rồi, chỉ cần đủ sống là được. Nhưng khi được Hạc Kinh Hàn đưa đến căn phòng sát vách, Giang Trừng ngẩn ngơ.

Gian phòng này to hơn phòng hắn những mấy lần, nơi đây trang hoàng lộng lẫy, một trời một vực với chốn vừa rồi, thậm chí nom còn xa hoa hơn cung điện ở Dung Trần sơn phái của cô.

Nào chỉ xa hoa, phải gọi là quá đà! Cô ngó đám lông trắng phủ rợp đất, đây là da lông chồn bay núi tuyết được rao bán với giá trên trời bởi độ đẹp mịn và tính năng phòng ngự của nó, thế mà thằng đệ lại dùng làm thảm lót chân! Phí phạm biết mấy! Lại còn trải bàn bằng vải sa luyện mây! Vật trang trí chỗ nọ, chất gỗ đúc giường, bình phong… Giang Trừng hít sâu một hơi.

Hạc Kinh Hàn nào hay nỗi lòng trồi sụt của chị mình, dứt khoát buông chân xuống tấm thảm trải sàn mềm mại, bình thản bảo: “Vài hôm trước em gửi thư về bảo Thư sư điệt thu xếp phòng, đồ đạc lấy từ kho riêng của em, gấp quá đành để chị ở tạm, sau em đổi món tốt hơn cho.”

Hắn ngoái đầu, thấy chị mình vẫn đứng ngoài cửa chưa vào, không khỏi ngờ vực nhìn sang. Giang Trừng nhanh chóng bước đến, siết vai em trai, nghiêm túc: “Em có tâm thế chị rất vui, cơ mà vậy đủ rồi, không cần tốt hơn đâu.”

“Vậy chị thích không?”“Thích lắm luôn.” Giang Trừng đáp.

Hạc Kinh Hàn rốt cũng vừa lòng. Hắn gật gù: “Phật ý cái gì cứ báo em, muốn thêm gì cũng cứ báo em.”

“Rồi rồi.” Giang Trừng lại đấm hắn cái nhẹ, “Đừng có vội chăm chị thế, chị trông vậy chứ cũng lợi hại lắm đó.”

Hạc Kinh Hàn: “Vâng, em biết chị rất lợi hại mà.”

Giang Trừng: Lời nó sực nức chân thành, cơ mà cô cứ nghe ra mùi an ủi kiểu gì ấy?

Chẳng ở chơi với Giang Trừng được mấy chốc, Hạc Kinh Hàn đã phải ra ngoài, nghe bảo là lên đài Thí Kiếm trên đỉnh núi tỷ võ với đồng môn. Hắn thường xuyên rời đạo quán, hiếm khi trở về, hễ về là sẽ đi hành hạ, à nhầm, rèn giũa kèm cặp đồng môn.

Ngày đầu đến đây, Giang Trừng không định chạy lung tung, cô dạo một vòng quanh phòng, dừng trước cánh cửa sổ giống hệt phòng bên cạnh.

Mở cửa sổ, ngắm trọn cảnh sắc ngoài kia. Toà cung điện này có vị trí khá đẹp, phong cảnh bên ngoài tuyệt trần lắm thay, đầm mây mênh mang trắng muốt, khá giống với cung điện ở Dung Trần, song chỗ cô thì cảnh sắc nhuốm vẻ yêu kiều, nơi này thì căng tràn hùng vĩ.

Tầng mây thoáng bóng Nguyệt Hành Kiếm, đến gần mới thấy trên vầng trăng khuyết ấy là từng nét hoa văn lấp lánh ánh bạc đang liên tục nhấp nháy.

Đây quả là một thanh kiếm đẹp, không những thế, sức mạnh ẩn chứa bên trong nó còn khiến người ta phải run sợ. Giang Trừng ngồi xuống tấm thảm lông mềm cạnh cửa sổ pha trà, vừa uống vừa chống cằm ngắm cảnh.

Gần đây cô hiếm khi ngơi nghỉ, người hết chứng này lại đến bệnh nọ, dược sư Ngũ sư muội khám xong đã dặn kỹ hai tháng tới phải an lòng mà bồi bổ. Việc quan trọng nhất, đã tìm thấy em trai. Đôi cánh sau lưng cũng đã chặt, giải quyết xong vụ yêu đan, chuyện ma chủng tạm khỏi phải lo, giờ cô hẳn nên bổ sung linh lực để nuôi bé con trong bụng, tóm lại là ăn-nhiều-vào đó.

Giang Trừng lôi mấy món hạt đặc sản của chùa Thượng Vân ra khỏi túi trữ vật, thoáng thấy một bóng đen đang rơi xuống cực nhanh ngoài cửa sổ.

Ủa gì vậy kìa? Giang Trừng tay hãy còn đồ ăn, ngoảnh ra trông thử, chẳng thấy gì. Cô nhún vai tiếp tục xơi quà vặt, chính lúc ấy, đuôi mắt lại bắt được cái bóng đen lao vút từ trên xuống lần nữa.

Bấy giờ Giang Trừng bỏ hạt dẻ xuống, chạy tới chỗ cửa sổ, ngó lên. Quả nhiên lại thấy một bóng đen rơi từ trên xuống. Bởi lần này nhìn kỹ, cô đã rõ đấy là gì.
Không phải đồ vật, là người.

Người kia mặc đạo bào hai màu đen trắng của đệ tử Vô Cực đạo quán, nhìn kiểu dáng thì là một trong trăm linh tám Vô Cực Tử. Không ngự kiếm, cũng chẳng vận linh lực, cứ thế rơi thẳng từ trên mây xuống. Giang Trừng lại còn vừa khéo trông thấy vẻ đau đớn và khổ ải bao trùm gương mặt kẻ nọ, vị Vô Cực Tử ấy cũng trông thấy Giang Trừng, hắn trợn trừng mắt, sau đó rơi xuống, biến mất.

Giang Trừng: Trên kia đang xảy ra thảm kịch gì à? Sao lại có Vô Cực Tử rơi xuống, mà rơi vậy không chết đấy chứ? Cao thế không cưỡi kiếm thì chết chắc còn gì?!

Đương nghĩ vẩn vơ thì lại có thêm một Vô Cực Tử rơi xuống. Đây là một cô gái, mặt không biểu cảm, hoặc nên nói là bình thản an nhiên, khác với vẻ vật lộn của nam tu ban nãy, nàng ta chẳng thèm giãy lấy cái nào.

Giang Trừng: Nàng ơi sao nàng lại phô ra cái vẻ “cuối cùng cũng được chết rồi, vui quá” thế!

Sau cô nàng thì lại có thêm một nam tu rơi xuống, người này đang rất xúc động, vừa rơi vừa siết chặt tay gào khóc ầm trời, bởi vận tốc rơi quá nhanh nên nước mắt không theo kịp, hắn đã biến mất sau tầng mây dưới mà Giang Trừng vẫn thấy từng giọt lệ từ tốn buông lơi.

Rốt cuộc là sao?

“Ha ha ha, quả nhiên Hạc sư huynh đang tỷ võ với đám Vô Cực Tử trên kia.” Giọng nói bất thình lình vang lên bên tai không doạ nổi Giang Trừng, cô điềm đạm chỉ chiếc ghế đối diện mình, “Mời Ngũ đạo hữu ngồi.”

Dược sư Ngũ sư muội tự nhiên ngồi xuống, đặt thuốc trên tay lên bàn, giải thích, “Tôi thấy sót vài vị nên đem tới cho cô.”

“Đa tạ Ngũ đạo hữu.” Giang Trừng rót cho nàng một chén trà, “Đây là trà tôi mang từ Dung Trần sơn phái đến, cô thử đi.”

Chờ Ngũ Minh nhấp xong ngụm trà, Giang Trừng mới hỏi: “Ngũ đạo hữu vừa bảo các đệ tử ngã xuống kia là?”

Ngũ Minh nhoài ra cửa sổ, thích thú cười trên nỗi đau của người khác. Nàng nói: “Hạc sư huynh hễ về là sẽ đi so găng với các Vô Cực Tử khác, lần nào cũng đặt chỉ tiêu, ai không đạt sẽ bị huynh ấy ném từ đài Thí Kiếm trên đỉnh núi xuống.”

“Không được ngự kiếm, cấm dùng linh lực, cứ trân trân như thế. Tuy bao nhiêu năm nay số người bị ném ngày càng ít, song mọi Vô Cực Tử đều đã từng nếm đòn, phải biết ngọn kiếm khổng lồ của Vô Cực đạo quán chúng tôi là ngọn núi cao nhất toàn cõi, xương thịt bình thường mà rơi, ôi thôi ghê lắm ~”

Giang Trừng bỗng chẳng biết phải nói gì, thằng đệ nhà mình dữ dằn quá, may mình là chị nó!

Giang Trừng: “Họ không bị thương à?”

Ngũ Minh: “Không, gần chạm đất sẽ được vận linh lực. Hạc sư huynh có chừng mực mà, với cả nếu bị thương thì mấy hình phạt sau biết làm thế nào.”

“Còn phạt nữa hả? Phạt gì?” Giang Trừng hứng chí hỏi.

Bởi Vô Cực đạo quán giới bị rất nghiêm, không hay tiếp khách, đệ tử môn phái khác hiếm ai từng đến đây, cả cõi tu chân gần vạn tông môn lớn nhỏ, chỉ có Thượng Vân tự và Vô Cực đạo quán là hai nơi thần bí nhất. Giang Trừng đã khá là quen với chùa Thượng Vân, giờ đây đạo quán Vô Cực lại phơi ra những điều ít ai biết trước mặt cô, ngẫm cũng thấy tự hào tý chút.

Được Giang Trừng hỏi, Ngũ Minh như nhớ lại điều gì hay ho lắm, bụm miệng cười một lúc mới đáp: “Sau khi đáp đất, nhóm Vô Cực Tử không đạt chuẩn phải vào rừng Thú dưới đấy bắt một con yêu thú đủ cân, buộc sống vào người, cõng từ chân núi lên đến đài Thí Kiếm, cấm ngự kiếm, cấm linh lực.”

Nghe đến hình phạt vô cùng tàn nhẫn này, Giang Trừng ngớ ra ước chừng khoảng cách, không khỏi đau thay số phận bọn họ, đáng thương quá.

“May mà tôi không phải đệ tử Vô Cực đạo quán.” Giang Trừng vui vẻ bảo.

“Chuẩn, may mà tôi không phải Vô Cực Tử.” Ngũ Minh cũng vui vẻ đáp: “Mỗi sư phụ chỉ được chọn một đệ tử làm Vô Cực Tử, năm ấy tôi và Mục sư tỷ đều đạt chuẩn, cơ mà vừa trông Hạc sư huynh trở thành thủ lĩnh Vô Cực Tử là đã thấy sai rồi, tôi lập tức bỏ cuộc, lừa cả Mục sư tỷ ra chịu trận, mỗi khi thấy họ bị Hạc sư huynh hành hạ sống dở chết dở, tôi lại phải khen cái sự thông minh của mình!”

Giang Trừng: … Cái tính hả hê khi người ta gặp nạn này, Mục sư tỷ nhà cô có biết không?

Chương 98: Truyền thống của Vô Cực đạo quán

LÀ THOÁT Ế CỰC NHANH ĐÓ

“À mà nè, Giang đạo hữu, cô có muốn đến đài Thí Kiếm xem nhóm Hạc sư huynh tỷ võ cả nhau không?” Ngũ Minh thích thú vẫy tay cười với các đồng môn đang rơi nhanh xuống ngoài cửa sổ, hỏi Giang Trừng.

Giang Trừng lắc đầu: “Không.”

Ngũ Minh: “Sao lại không? Tôi dẫn cô đi xem thử ~ Dễ gì có dịp đến, Hạc sư huynh lại chả tròn phận chủ nhà, chẳng dẫn cô đi thăm thú gì cả, ở đây chán biết mấy, đi nào, mình đi chung ~”

Giang Trừng mỉm cười, nhấp ngụm trà, “Ngũ đạo hữu mong tôi đi cùng làm cớ để Kinh Hàn không trách? Ngũ đạo hữu không muốn đến đấy một mình, phải chăng là vì trước kia đã gây nên chuyện gì?”

“Tôi có làm gì đâu.” Ngũ Minh cười ha hả, “Chỉ là có đợt thấy vui quá, thừa lúc họ bị Hạc sư huynh phạt bất động, tôi ném toàn bộ xuống dưới thôi mà ~ Từ đó Hạc sư huynh không cho tôi bén mảng đến đài Thí Kiếm nữa.”

Giang Trừng tò mò: “Không tha cho cả Mục sư tỷ nhà cô à?”

Ngũ Minh gật đầu, vẫn chẳng thấy mình sai, “Ờ, người đầu tiên tôi ném là Mục sư tỷ đó ~”

Giang Trừng: “… Hai người thắm thiết ghê.” Mục sư tỷ đáng thương quá, chả hiểu sao vẫn mạnh khoẻ lớn khôn đến giờ, lại còn kết đạo lữ với Ngũ Minh, âu cũng là một kẻ dũng cảm.

“Cô có đi không đây? Không thì tiếc lắm, tỷ võ với Hạc sư huynh gặt hái được nhiều điều lắm, huynh ấy ngoài những lúc kèm cặp đồng môn thì toàn là chém nọ giết kia, hiếm khi nào được ngắm huynh ấy dùng kiếm chậm như này.” Ngũ Minh nghiêm túc giơ tay.

“Cô cũng sử dụng kiếm phải không, thế thì cực kỳ nên đi xem kiếm của Hạc sư huynh, chả phải mèo khen mèo dài đuôi chứ kiếm tu Vô Cực đạo quán nhà này là đệ nhất toàn cõi, đài Thí Kiếm đỉnh Cự Kiếm này cũng là nơi mà mọi kiếm tu đều muốn đến, Hạc sư huynh lại là đối thủ trong lòng phần lớn kiếm tu trẻ, đi xem huynh ấy luyện kiếm sẽ học hỏi được khá nhiều, không đi thì tiếc lắm!”

Nghe cũng có lý, thế là Giang Trừng đứng lên. Ngũ Minh thoắt cái đã nở nụ cười mãn nguyện.

Nửa khắc sau, trên… nóc một cung điện nào đó ở ngọn núi sát vách đài Thí Kiếm cao nhất ngọn Cự Kiếm, Giang Trừng và Ngũ Minh ngồi vắt vẻo bên hiên trông ra.

Với khoảng cách này thì tu sĩ vẫn có thể thấy rõ người trên đài Thí Kiếm, song Ngũ Minh làm sao có thể thoả mãn chỉ với việc dõi theo từ xa mà không đến gần quấy rối, khụ, đến gần thưởng thức chứ, thế nên nàng vẫn đang cố hết sức thuyết phục Giang Trừng rút ngắn cự ly.

Song dẫu nàng có nói gì đi chăng nữa, Giang Trừng vẫn thong dong ngồi đấy, tay chống trán tay nhón hạt dẻ, ung dung tự tại lắm thay. Chờ đến khi cổ họng Ngũ Minh gần như bốc khói, cô lại đúng lúc đưa trà vừa chế xong sang. Không sai, Giang Trừng đem bộ đồ trà lên nóc nhà người ta pha.

Ngũ Minh thấy không lay chuyển được cô, rốt cũng cuốn cờ lui binh, ngồi phịch xuống mái hiên.

Giang Trừng thừa dịp lên tiếng, “Bên đấy chỉ còn hơn hai mươi người, tám mấy Vô Cực Tử còn lại rớt đài cả rồi? Tiêu chuẩn gì mà cao thế, làm khó chừng này người? Oa, lại thêm một người bị ném xuống kìa.”

Đương lúc Giang Trừng góp lời đã có thêm một Vô Cực Tử ngã quỵ, bị Hạc Kinh Hàn tàn nhẫn đưa kiếm quét ngang, bay gia tốc giữa gió lạnh nơi vách núi căm căm, thoắt cái đã mất dạng.

Ngũ Minh cũng bắt chước dáng ngồi của Giang Trừng, uể oải giải thích: “Không, trừ phi có việc cần kíp phát lệnh triệu tập, Vô Cực Tử hiếm khi đến đủ, bởi phần đông đều cuồng chiến đấu cỡ Hạc sư huynh, xem huynh ấy là tấm gương mà lịch luyện khắp chốn, hiện thời chỉ tầm một nửa đang có mặt ở đạo quán.”

Nghĩa là chỉ có phân nửa bị ném xuống, xác suất cũng khá cao mà, đệ mình nghiêm quá. Giang Trừng nhai hạt dẻ rào rạo, chăm chú theo dõi đài Thí Kiếm.

Hạc Kinh Hàn bấy giờ đang so găng với một đệ tử, Giang Trừng thấy thay vì dùng thanh kiếm đen thường ngày, lúc này đây hắn lại cầm thanh kiếm trắng cô chưa từng trông thấy hắn sử dụng.“Kiếm của nó…” Giang Trừng vừa thốt ba chữ, Ngũ Minh bên cạnh lập tức tiếp lời, “Hạc sư huynh có hai thanh kiếm, thanh đen là ‘Đồ’, dùng để giết người, thanh trắng tên ‘Đồ’*, không giết nổi ai. Trừ phi tỷ võ với đồng môn, Hạc sư huynh hiếm khi sử dụng nó.”

*Hai chữ này đồng âm nhưng khác nghĩa

Ngũ Minh nói đến đấy, bỗng cười ra chiều bí mật, “Tôi từng nghe Mai Tùng sư bá bảo Hạc sư huynh rằng, đến tận bây giờ huynh ấy vẫn chưa thể thực sự sử dụng được thanh kiếm ấy.”

Giang Trừng là bà chị bênh em, lúc nào cũng thấy người nhà mình là ngoan là giỏi nhất, nghe Ngũ Minh nói thế, cô đốp lại ngay: “Không dùng được thì thôi, em tôi chỉ cần một thanh đã đủ lợi hại rồi. Với cả giờ chưa được, sau này hẳn sẽ được.”

Ngũ Minh: “À mà lúc Hạc sư huynh giới thiệu tôi đã định hỏi rồi, cô nhỏ tuổi hơn huynh ấy, bé hơn cả tôi, sao lại gọi Hạc sư huynh là em trai? Mới lại Hạc sư huynh sống với Mai Tùng sư bá từ nhỏ, tôi chưa từng nghe nói huynh ấy có người thân.”

Giang Trừng lặng im không đáp, chỉ cười bí hiểm.

May mà Ngũ Minh cũng không định hỏi đến cùng, thấy Giang Trừng không trả lời, bèn nhún vai cho qua. Chọc giận vị trước mặt đây sẽ bị Hạc sư huynh giáo huấn, là một người có giác quan thứ sáu vô cùng nhạy bén, Ngũ Minh quyết định từ từ tìm hiểu sau.

Hai người cứ thế ngồi trên nóc nhà thưởng thức hai mươi mấy màn so tài, số người này đạt chuẩn Hạc Kinh Hàn đề ra, chiêu số của họ cũng vô cùng đặc sắc, mấy trận sau cùng cô xem không rời mắt, quên cả ăn, trà cũng chẳng thèm uống, vài bận như ngộ ra quy luật đặc biệt nào đấy, khiến Ngũ Minh ngồi cạnh cứ chốc chốc ngoái đầu nhìn cô bằng ánh mắt chẳng hiểu làm sao xen lẫn thán phục.

Tuy ai lần đầu ngồi đây xem Hạc sư huynh tỷ võ với đồng môn đều sẽ lĩnh hội được điều gì đấy, song nhanh và nhiều như Giang Trừng thì cực hiếm, điều này cho thấy ngộ tính của cô cao đến mức đáng sợ.

Kể ra thì Giang Trừng cũng là tu sĩ có tông môn, song cô thường tu luyện bằng cách tự tham khảo, nhận định và rèn giũa, sư phụ căn bản chẳng dạy cô cái gì, chiêu thức của cô là do các tông sư trong phòng tối truyền thụ cho, là bắt nguồn từ vô số bộ kiếm pháp bị nhồi nhét vào đầu, là đến từ suy luận cá nhân và thực chiến, là lĩnh ngộ sau khi trải qua bao lần vào sinh ra tử.

Phương pháp luyện kiếm độc lập này của cô linh động hơn nhiều so với các đệ tử tông môn có chung một sư phụ, học cùng một bộ kiếm pháp, mỗi ngày luyện đi luyện lại mỗi một chiêu kiếm kia. Song Vô Cực đạo quán chả hổ danh là đệ nhất kiếm tu, chẳng những kiếm pháp ảo diệu, cách lĩnh hội kiếm của các đệ tử này cũng bỏ xa các kiếm tu mà Giang Trừng từng gặp.
Ngay cả vị Vô Cực Tử chịu được ít đòn của Hạc Kinh Hàn nhất cũng xứng danh cao thủ hạng một ngoài kia. Nói thật thì Giang Trừng không thắng nổi ai ở đây. Cô mới bắt đầu tu luyện được vài năm bọ, đọ được với Vô Cực Tử mới lạ ấy. Có điều ngắm em mình hạ đo ván hết kẻ này tới kẻ khác, đúng là hơn cả tự hào.

Ngũ Minh thừa dịp rỗi rãi giới thiệu nhóm đệ tử ấy với Giang Trừng: “Trong số một trăm linh tám Vô Cực Tử, đứng đầu là Hạc sư huynh, thứ hai là Mục sư tỷ. Ba người đứng kế Mục sư tỷ lần lượt là hạng ba Dương Minh sư huynh, hạng tư Nhạc Tú sư huynh, hạng năm Địch Nghiêu Quang sư đệ.”

Giang Trừng biết ba nam tu này, họ xuất hiện cùng Mục Viên Tiêu lúc cô vừa đến đây.

“Chủng sư muội xếp thứ sáu không có mặt, muội ấy đang lịch luyện bên ngoài. Từ hạng nhất đến hạng sáu là sư huynh tỷ đệ muội cùng lứa bọn tôi, hạng bảy trở về sau đều là sư điệt cả, kìa, cái người đang đứng cười tít mắt kia là Thư Tử An sư điệt, nó là đứa xuất sắc nhất lứa kế, thường Hạc sư huynh hay sai nó đi làm việc khi cần.”

Giang Trừng cũng biết hắn, Thư Tử An là người đã được em trai giao nhiệm vụ trang trí phòng cho cô. Làm sư điệt mà còn phải dọn phòng hộ sư thúc, đúng là toàn năng có khác.

“À còn hạng tám Lam Ngọc Nhân tiểu sư điệt nữa, nó cũng đang bôn ba, tầm vài ngày nữa về, về rồi sẽ ồn ã lắm đây.” Ngũ Minh nhìn Giang Trừng, bật cười xấu xa.

Giang Trừng: “Chắc Lam Ngọc Nhân sư điệt thích em trai tôi chứ gì?”

Ngũ Minh: “Thông minh! Một phát trúng ngay! Bọn cô tự nhận là tỷ đệ nhưng chả ai tin ~ Hạc sư huynh chả ai lọt nổi mắt xanh bỗng đối tốt với một cô gái, chẳng những đưa về đạo quán mà còn che chở lo lót mọi đường, Lam sư điệt mến thầm Hạc sư huynh đã lâu ắt sẽ bùng nổ, tính nó chả lành gì cho cam.”

Giang Trừng: “Tôi đang mỏi mắt chờ trông đây. Cơ mà thực ra tôi cũng mong có em dâu, nhưng nó phải thích mới được, tôi văn minh lắm, không ép nó đâu.”

Ngũ Minh chặc lưỡi, “Tôi đồ rằng trong một trăm linh tám Vô Cực Tử thì hết trăm lẻ bảy có đạo lữ rồi, người duy nhất lẻ bóng chắc là Hạc sư huynh đấy.”

Giang Trừng không tin, “Có nói quá không vậy, trong số Vô Cực Tử chẳng nhẽ không phải chỉ có Mục sư tỷ nhà cô là có đạo lữ à?”

Ngũ Minh vỗ mớ ngói bên cạnh, cười phá lên, “Gì cơ, ai bảo thế, cô xem nhé, hạng nhì Mục sư tỷ là đạo lữ của tôi, hạng ba Dương Minh sư huynh và hạng tư Nhạc Tú sư huynh là một cặp, hạng năm Địch Nghiêu Quang sư đệ và hạng sáu Chủng sư muội là một cặp khác, trong số sáu người đồng lứa thì chỉ có Hạc sư huynh là cô đơn thôi, khỏi kể đám sư điệt xếp sau, gần nửa bọn nó cũng có đạo lữ cả rồi ~”

Giang Trừng ngây ra, ai bảo kiếm tu thì khó kiếm bạn đời vậy?! Sao kiếm tu Vô Cực đạo quán thoát ế nhiều thế! Vô lý quá! Tự trồng tự ăn à!

Ngũ Minh hiếm khi thấy vẻ mặt vắng bóng nụ cười mà giăng đầy kinh ngạc của Giang Trừng, nàng ta vui vẻ đế thêm: “Thực ra đâu có nhiều đệ tử không đạt chỉ tiêu đến vậy, cơ mà đạo lữ bị ném, mình ắt cũng phải xuống bầu bạn theo, thế mới rơi rụng chừng ấy.”

Giang Trừng lại ngớ ra, ai bảo kiếm tu rất chính trực, chẳng có tý khôn khéo nào vậy, rõ lanh như này cơ mà! Lại còn bạn đời bị phạt nhảy vực, mình cũng chủ động nhảy theo nữa chứ!

Một lúc lâu sau, Giang Trừng mới tỉnh ra, tay chống trán, lắc đầu than: “Đúng là không nên tin lời đồn mà.”

Xem đám bài in trong tạp chí Nhiễu Sự Nhất Cõi Tu Chân tả kiếm tu Vô Cực đạo quán ngây ngô giữ mình biết mấy kia kìa, rốt cuộc nào đâu phải thế, toàn tin vịt cả thôi.

Ngũ Minh lại huých thêm một cú: “Đây là truyền thống của Vô Cực đạo quán rồi, mọi người tìm bạn đời nhanh lắm, tiện thể kể luôn, lứa sư huynh muội không phải Vô Cực Tử như bọn tôi cũng có đạo lữ cả thây, chỉ mỗi Hạc sư huynh là không. Vài sư huynh sư tỷ có con rồi luôn cơ, có hai sư tỷ được tôi đỡ đẻ đây này.”

Giang Trừng: Chuyện khó tìm bồ rõ là tin vịt, bác bỏ cả định luật cưới trễ sinh muộn của tu sĩ cõi này, tôi thật chả hiểu nổi cái đạo quán Vô Cực lạ lùng nhà mấy người nữa!

Chương 99: Lời đồn và tình địch

TÌNH ĐỊCH?

Chả biết từ khi nào, đệ tử Vô Cực đạo quán đã kháo nhau rằng: Thủ lĩnh Vô Cực Tử Hạc Kinh Hàn đưa đạo lữ về nhà, chẳng mấy nữa sẽ thành hôn.

Mọi người đều biết Hạc sư thúc trước nay chả màng hờn giận, là dân mặt liệt nội tâm khó dò, luôn lạnh lùng chẳng nể nang gì trai gái thương thầm mình. Dẫu thế tu sĩ vẫn cứ lũ lượt ái mộ thúc, như nấm mọc sau mưa. Song dù kẻ theo đuổi có xinh xắn, đặc biệt, giỏi giang đến đâu có đứng chắn trước mặt đi chăng nữa, thúc ấy cũng chẳng ghé mắt mảy may, vô tình tới mức người đời phỉ nhổ.

Hạc sư thúc hẳn sẽ là tu sĩ duy nhất trọn kiếp không bạn đời trong nhóm đệ tử cùng lứa. Đây là ý nghĩ chung của các đệ tử Vô Cực đạo quán.

Vậy mà giờ thúc ấy lại đã kết đôi?! Một nguồn tin uy tín cho biết, vị Hạc sư thúc kinh nghiệm yêu đương bằng không này đã chuẩn bị phòng ngay trong cung điện, sát bên phòng ngủ của mình trước cả khi đưa đạo lữ về! Chẳng những thế, thúc ta còn lật tung kho riêng tìm đồ tốt trang trí cho căn phòng nọ.

Ân cần chu đáo đắn đo mọi bề, khôn khéo đến nỗi khác hẳn những chuyện Hạc sư thúc thường làm. Mèn đét ơi! Đây có còn là Hạc sư thúc lạnh lùng vô tình của họ không?!

Tin đồn lan truyền rất rộng, song vì nội dung quá siêu thực mà mới đầu chả mấy người tin, cho đến khi ngày càng nhiều đệ tử tận mắt trông thấy Hạc sư thúc đưa đạo lữ thăm thú khắp các nơi trong đạo quán, ngày càng nhiều người trở thành nhân chứng, tin khủng này mới dần thành thực.

Thật vậy, vị Hạc sư thúc một năm ba trăm sáu lăm ngày tắm không rời kiếm, tới mức ai nấy đều cho rằng thúc ta chỉ có thể trọn đời bên kiếm, trắng đen trái phải thay phiên nhau qua ngày sắp được gả cho người rồi!

Về phần tại sao không phải là “cưới”… Ừ thì vì hình như đạo lữ Hạc sư thúc dắt về là nam. Đám đệ tử bị Hạc sư thúc hành hạ vô số lần lòng mang suy nghĩ mờ ám nào đó, đều mặc nhận chuyện này.

“Hôm nay trên đường đến quét dọn thư các, lúc đi ngang qua đài Nguyệt Hành, tôi đã bắt gặp Hạc sư thúc và đạo lữ của thúc ấy đấy.” Sau tiết học sáng, một đệ tử trẻ bí hiểm tiết lộ với bạn bè xung quanh.

Nghe thế, các đệ tử đang nghiêm chỉnh thu dọn bút mực loạt xoạt quây cả lại, mồm năm miệng mười rì rầm: “Sao sao kể nghe! Nam tu nghe đồn họ Giang kia rốt cuộc trông như nào? Tôi chưa gặp bao giờ.”

“Ừ tính cách dung mạo ra làm sao? Tu vi nữa? Môn phái gì? Có xứng với Hạc sư thúc nhà mình không?” Một thiếu niên thanh tú sốt ruột hỏi.

Một thiếu niên mắt tròn tò mò, “Tôi chỉ muốn biết Hạc sư thúc và vị ấy lên đài Nguyệt Hành làm gì?”

“Hạc sư thúc giấu người nọ kín quá, muốn gặp chỉ đành ăn may cái chiêu ‘tình cờ’, lại còn phải ngừa Hạc sư thúc đột ngột xuất hiện nữa. Lần trước cậu nào ý lén chạy đi nhìn trộm Giang tu sĩ, sau rốt bị Hạc sư thúc chặn ngay ngoài cửa, giờ còn đang bị treo trong hang Cụ Phong kia kìa.” Một thiếu niên nom khá chất phác đứng ngoài thì đầy kính sợ.

Vị đệ tử bị quây giữa hắng giọng, vỗ bàn, “Đừng có ồn nữa, còn muốn nghe không thì bảo!”

“Nghe mà nghe mà, thì ông kể đi chứ, lại còn tậm tịt làm trò.” Thiếu niên đứng sau lưng thúc tay cậu ta, trách, “Kể mau lên.”

Đệ tử nọ nguýt chúng bạn đồng môn, hừ lạnh rồi tiếp tục: “Tôi cách hơi xa, cũng không dám sang đấy nhìn, chỉ đứng tại chỗ dòm lướt. Giang tu sĩ trông rất dịu dàng, lúc nào cũng cười, khiến người ta như chìm đắm trong gió xuân, khác hẳn cái chất sắc bén của các sư huynh sư tỷ sư thúc.”

“Chưa hết đâu, quan trọng nhất là Hạc sư thúc nom hoà nhã hơn nhiều khi đi với Giang tu sĩ, tôi suýt đã không nhận ra. Mới cả lúc Giang tu sĩ ngồi uống trà, Hạc sư thúc còn múa kiếm cho y xem kia!”

Cậu vừa dứt lời, một thiếu niên khác hùng hồn nói xen: “Tôi không tin! Làm sao có chuyện Hạc sư thúc múa kiếm cho người khác xem chứ, kiếm của thúc ấy chém quỷ giết yêu, dễ gì rời vỏ, làm sao có chuyện đem ra mua vui?”

Đệ tử kể chuyện ban nãy phật ý, liếc bảo: “Nhưng đấy là đạo lữ của Hạc sư thúc, bạn đời phải khác với người thường chứ, nếu là ông, đạo lữ đòi thì có múa không?”

Thiếu niên nọ bật đáp ngay: “Đương nhiên phải múa rồi.”

Nhóm còn lại lạ lùng ngó cậu, thiếu niên nọ hình như cũng thấy mình trả lời hơi vội, song vẫn yếu ớt đế thêm một câu: “Sư nương dạy đạo lữ nói gì cũng đúng.”

Một thiếu niên khác vò đầu tiếp lời: “Sư phụ tôi cũng bảo, trước mặt người ngoài thì ra dáng tỏ vẻ, còn trước mặt đạo lữ thì phải nghe lời.”“Nhưng đấy là Hạc sư thúc mà, tôi… tôi không mường tượng nổi.”

Mọi người nhìn nhau, thiếu niên đứng giữa tổng kết một câu, “Tóm lại, ngay cả Hạc sư thúc cũng phải nghe lời đạo lữ của thúc ấy.”

“Tự dưng cảm thấy Giang tu sĩ trâu bò quá đi.”

“Tôi cũng thấy vậy.”

“Tôi cũng muốn chiêm ngưỡng phong thái của Giang tu sĩ quá.” Một thiếu niên bảo, mắt chợt sáng lên, “Lần trước hình như có người kêu Giang tu sĩ sức khoẻ kém, thường xuyên đến dược điện phải không? Hay tụi mình tới chỗ Ngũ sư thúc thử xem?”

Vừa dứt lời đã lãnh cú cốc đầu, bị nhìn như thằng ngố: “Ngũ sư thúc cũng đáng sợ y như Hạc sư thúc, vào dược điện rồi thì đừng hòng quay ra!”

“Hả?” Thiếu niên mờ mịt sờ đầu, “Ngũ sư thúc thì có gì đáng sợ? Tôi thấy rất dịu dàng hay cười mà, lần trước đi bốc thuốc hộ sư nương, Ngũ sư thúc còn cho tôi một bọc kẹo nữa kia.”

Cả đám nghe thế thì hít vào một hơi, có người lắp bắp hỏi: “Ông… Ông thế mà dám… ăn kẹo Ngũ sư thúc cho hả?!”

“Tôi đâu có ăn, nộp sư phụ tất, sao vậy?” Thiếu niên nghiêng đầu không hiểu.

Thì ra đây là lý do khiến sư bá vẫn bế quan tới tận bây giờ? Sư nương nhà ông có biết ông “chơi” sư phụ mình rứa không? Mọi người âm thầm đứng cách xa cậu ta một tý.

Giang Trừng được các đệ tử Vô Cực đạo quán xem như nhân vật truyền kỳ kia chẳng hề nhận ra ánh mắt sáng rỡ của họ, chủ yếu là do chả ai dám đến chỗ của thằng đệ nhà cô, còn khi rời cung điện thì Hạc Kinh Hàn luôn đi cùng, càng hiếm người cả gan tiếp cận, bởi thế cô mới có thể bình thản qua ngày giữa cái cảnh tứ bề rục rịch này.

Ngoài các đệ tử tình cờ bắt gặp đứng xa nhìn thoáng thì số còn lại chưa từng thấy mặt Giang Trừng, bắt chuyện càng khỏi trông mong. Chỉ có lứa sư đệ sư muội, và một sư điệt chạy việc của Hạc Kinh Hàn là may mắn được diện kiến cô.

Mà họ lại kiệm lời, đương nhiên chẳng lắm mồm với các đệ tử khác. Còn người biết rõ quan hệ giữa Giang Trừng và Hạc Kinh Hàn, giới tính của Giang Trừng cùng chuyện cô đang mang thai như Ngũ Minh lại là kẻ ưa rộn chuyện, ắt cũng chẳng đi phân bua với người ta, thế nên tin đồn cứ thế hoá thật trước mắt các đệ tử thôi.Nửa tháng thấm thoát trôi qua, Lam Ngọc Nhân Lam cô nương mến thầm Hạc Kinh Hàn hai mươi năm – Vô Cực Tử hạng tám lâu nay vẫn lịch luyện bên ngoài đã đạp gió cưỡi bụi vượt đường mà về.

Vừa đến nơi nghe bảo Hạc sư thúc hãy còn ở đạo quán, Lam Ngọc Nhân chưa kịp mừng đã ngơ ra trước một tin đồn khác.

“Muội bảo gì cơ! Hạc sư thúc đưa đạo lữ về! Chẳng mấy chốc sẽ làm lễ á!” Lam Ngọc Nhân không cả uống nước, nghe tin dữ đã khó tin quát hỏi. Trên y phục nàng hãy còn nhuốm máu hung thú vừa chém không lâu, tay áo rộng vẫn đang tuỳ ý buộc lên, vạt áo cũng vắt đến tận eo để tiện hành động, trông rõ yêu kiều mà giờ thì lôi thôi nhếch nhác, kết hợp với biểu cảm và ngữ điệu kia, trái lại nom hung dữ vô cùng.

Sư muội báo tin này cho nàng vô thức rúm ró cả người, trước cái nhìn bức bách kia, gương mặt vương nước mắt khó khăn gật đầu, “Vâng, Giang tu sĩ nán lại nửa tháng nay rồi, song được Hạc sư thúc bảo vệ nên hiếm ai từng gặp. À phải rồi, Giang tu sĩ là nam tu.”

Lam Ngọc Nhân nghe thế thừ người ra, đoạn vò mái đầu tán loạn của mình, lẩm bẩm với vẻ khó tin: “Nam tu?! Nam tu? Hạc sư thúc thích nam tu? Sao không nói sớm, sớm biết Hạc sư thúc thích nam tu thì ta đã cố gắng một phen, không chừng hoá thành nam tu thật thì sao!”

Sư muội đứng bên run cánh môi, nàng ta nghĩ sư tỷ mình bị chấn động tới mức nói mớ rồi, nữ tu thì sao thành nam tu cho nổi.

Lam Ngọc Nhân ôm đầu ngồi xổm, bỗng gào khóc thật to: “Hu hu hu ta không tin! Ta không tin! Sư phụ đã bảo với cái tính tình ấy của Hạc sư thúc thì bét lắm năm trăm năm đừng hòng tìm nổi đạo lữ, họ gạt ta! Hu hu hu! Ta không tin ngoài mình ra còn ai có thể chịu nổi Hạc sư thúc, thúc ấy nhàm chán, hung hãn, đáng sợ nhường kia, cái tên họ Giang nọ chắc chẳng yêu thương gì thật đâu, ắt chỉ tới vì linh thạch với mẻ ngoài của thúc ấy thôi, Hạc sư thúc hẳn đã bị lừa rồi, không được, ta phải đi thăm dò thực hư!”

Sư muội: Sư tỷ à, tỷ mắng Hạc sư thúc rứa có thích thúc ấy thật không?

Cô nàng này tự biên ra thảm kịch Hạc sư thúc ngon giai, lắm tiền, thiếu kinh nghiệm bị một tên mặt trắng xấu xa lừa mất trái tim trong sáng thuần khiết, vừa gạt nước mắt đã lại khí thế ngập tràn, đứng dậy hung hăng cưỡi kiếm bay thẳng đến cung điện của Hạc Kinh Hàn. Để lại đằng sau vị sư muội theo không kịp tiến độ xào nấu của nàng ta, chỉ đành trợn mắt há mồm đứng đấy tiễn đưa.

Hôm nay hiếm khi sư phụ Mai Tùng lão tổ cho vời Hạc Kinh Hàn, thế là Giang Trừng đang chuẩn bị tự đi tham quan dốc Phi Hoa mình hằng muốn đến.

Dốc Phi Hoa là thắng cảnh ở Vô Cực đạo quán, bên sườn dốc đằng đẵng là mười mấy cây đại thụ chọc trời vượt đá vươn lên, chúng cứ thế vắt vẻo bên vực thẳm, cành cây to đâm nghiêng khỏi dốc, xen kẽ vào nhau tạo thành một vùng trời lạ lẫm. Cây này là Nguyệt Hoè, hoa đương vừa độ, từng đoá trắng ngần thoảng đưa hương kết thành chùm, trông như tuyết ngát thơm nở ngay trên ngọn.

Đây là chốn nghỉ ngơi khá đẹp cho ai không mắc bệnh sợ độ cao, chẳng nề hà việc thi thoảng bị hổng chân. Giang Trừng dạo này khẩu vị tốt, sức ăn hằng ngày gấp đôi trọng lượng cơ thể (?), sau khi gói ghém một mớ thức vặt và sách truyện kỳ thú giết thời gian, cô vừa gặm bồ câu nướng thơm phức vừa bước ra.

Và rồi, Lam cô nương quyết tâm đánh đuổi tình địch cướp lấy Hạc sư thúc ngây thơ vừa khéo đáp kiếm xuống trước mặt Giang Trừng.

Hai người nhìn nhau, Lam Ngọc Nhân bảo: “Ta chưa từng trông thấy ngươi, nhẽ nào là đạo lữ của Hạc sư thúc?”

Hả? Em mình có bạn đời à? Giang Trừng lắc đầu, chẳng hiểu ra sao, “Tôi là bằng hữu em ấy đưa về làm khách.”

Ánh mắt Lam Ngọc Nhân tản bớt vẻ thù địch, “Thế à, vậy ngươi có biết nhóm Hạc sư thúc đi đâu rồi không?”

Giang Trừng: “À, Mai Tùng lão tổ gọi em ấy sang đấy rồi.”

Lam Ngọc Nhân vừa nghe đã dựng phắt lông mày, Hạc sư thúc thế mà lại đưa người ra mắt Mai Tùng sư bá rồi! Giận quá đi! Đương bực tức lại thấy con bồ câu nướng Giang Trừng đang cầm.

“Cái món trên tay ngươi nghe thơm quá, là gì vậy?” Lam Ngọc Nhân buột hỏi.

Giang Trừng nhìn đồ ăn của mình, thân thiện cười đáp cô bé mặt mũi trông có vẻ hơi đen trước mặt: “Là đặc sản bồ câu nướng của chợ tu chân đấy, ăn cũng tạm, tôi còn cả mớ này, đạo hữu có muốn nếm thử không?”


Kéo: Cho bạn nào thắc mắc về xưng hô thì truyện tu chân xưng cả nam lẫn nữ là “sư thúc” luôn á. Bé Lam Y Nhân cute lắm, chương sau rồi thấy. =))

Chương 100: Phong cách Giang Trừng

Lam Ngọc Nhân nghe thế rối rắm lắm, nàng ta quyết tâm liều chết (?) đến lật mặt cái tên mồi chài lòng lang dạ sói họ Giang kia cơ mà! Giờ mà ăn thì hơi tệ, nhờ?

Nhưng, nhưng Hạc sư thúc và gã ta vắng nhà chưa về, nàng mà chờ thì lại phí đi. Mới cả lâu rồi chưa ăn uống gì, cứ ở lì trong đầm Ác Giao vật nhau với thuồng luồng mãi, đánh đến độ vừa mệt vừa đói, giờ ngửi thấy mùi thơm thì nước bọt ứa đầy mồm, muốn ăn lắm lắm.

Giang Trừng cười tít huơ con bồ câu nướng, thấy cô bé dữ dằn này vô thức long lanh đánh mắt theo tay mình, tức thì mỉm cười mời tiếp: “Tôi vừa khéo muốn đến dốc Phi Hoa ngắm cảnh, đem theo nhiều đồ ăn lắm, nếu cô không vội thì cùng tôi đến đấy ăn uống nghỉ ngơi một chốc, dù sao cũng chẳng xa là bao, chờ Hạc sư thúc nhà cô về rồi quay lại vẫn kịp.”

Lam Ngọc Nhân đưa tay vuốt miệng, gật đầu đồng ý, “Cũng được.”

Thế là cả hai đến dốc Phi Hoa, quả nhiên đẹp như trong tưởng tượng của Giang Trừng, cô chạy đến chỗ cành lá phẳng, quen tay lôi một chiếc bàn nhỏ và hai tấm đệm mềm ra, sau đó bày từng món khoái khẩu lên, cuối cùng xắn áo đun nước chuẩn bị pha trà.

Lam Ngọc Nhân đã ngoan ngoãn ngồi xuống tấm đệm mềm còn lại, song cứ nhìn mà không chạm vào món nào trên bàn, Giang Trừng ngẩng đầu lên, đơ ra rồi lại buồn cười lắc đầu, đích thân đẩy phần bồ câu nướng đến trước mặt nàng, “Đừng khách sáo, thử đi.”

Lam Ngọc Nhân nghiêm trang gật đầu, “Đa tạ ngươi mời ta ăn.”

Rồi nàng bắt đầu ngấu nghiến thức ngon, ờ đó, chỉ có thể dùng từ “ngấu nghiến” để miêu tả tướng ăn của cô bé nhỏ nhắn này thôi, chả giống người mà giống thú dữ hơn.

Ồ? Giang Trừng sờ cằm nhìn nàng ăn, như đang suy nghĩ điều gì. Nhưng cô chẳng mấy để tâm, cũng thong dong nhập cuộc. So với Lam Ngọc Nhân thì động tác của Giang Trừng tao nhã đến nao lòng, dẫu đang gặm cổ vịt hay mút giò heo thì vẫn đẳng cấp như thường.

Khó mà trách Giang Trừng được, cô bị nhóm sư tổ trong phòng tối rèn thành cái tính giả vờ, ở riêng thì không sao chứ nếu có người lạ sát bên, cô sẽ triển hết công phu ra ngay. Bởi thế, lúc Lam cô nương vốn đang gặm đồ ăn mỡ bôi đầy mặt lẫn tay vô thức ngước lên ngó người đối diện, chợt thấy hơi xấu hổ.

Người này trông có vẻ lợi hại lắm. Lam cô nương nhìn cặp vuốt lấm lem của mình, hơi rầu. Trước giờ tướng ăn của nàng là vậy, cơ mà chưa từng nghĩ mình sai.

Giang Trừng thấy nàng đang ăn chợt ngừng ngắm tay mình, nhất thời hiểu nhầm. Phất một cái, một quả cầu nước tức thời trôi nổi giữa lòng bàn tay cô. “Tay dơ muốn rửa à?” Giang Trừng hỏi nàng.

Lam Ngọc Nhân nhìn nụ cười mỉm bưng nước cho mình kia, đơ ra thoáng chốc rồi nghe lời sang đấy rửa tay, sau lại đờ đẫn đón lấy khăn sạch cô đưa.

Lam Ngọc Nhân bấy lâu nóng nảy hiếm khi ngoan ngoãn nhường này, tiếc rằng đồng môn nàng không có ở đây để chứng kiến, bằng không mắt cũng lọt tròng cả rồi.

Rồi Giang Trừng hất quả cầu lơ lửng đến chỗ không xa lắm, nước chợt hoá sương mù tản mác giữa trời, một chiếc cầu vồng nhỏ hiện ra dưới nắng, ánh dương thắm sắc, mảng màu rực rỡ lặng lẽ giáng trần giữa từng chùm hoa trắng muốt, cuối cùng biến mất.

Lam Ngọc Nhân ngắm đoạn ngẩn ngơ, rõ ràng là kẻ không biết lãng mạn, cũng chẳng để tâm đến cảnh sắc xung quanh mà bỗng chốc lại thấy thời khắc này tuyệt đẹp, đáy lòng rung động.

Trông cô bé cứ mãi sững sờ nhìn về phía cầu vồng biến mất, quên cả bồ câu nướng, Giang Trừng nhầm tưởng nàng vẫn muốn ngắm, bèn phất tay phun sương, cầu vồng lại xuất hiện.

“Đẹp không?” Giang Trừng cười hỏi.

Dưới ánh nắng, chàng trai trẻ ngồi giữa đồng hoa tuấn tú dịu dàng, áo trắng tinh tươm, mắt tựa nước xuân, bờ môi chúm chím, tóc đen phơ phất hoà cùng cánh hoa trắng muốt, bức tranh êm đẹp lắm thay.

“Trên mặt cô còn vài chỗ bẩn, có cần lau không?” Giang Trừng đưa chiếc khăn tay đã vắt khô sang.

Lam Ngọc Nhân chợt đỏ mặt, tuy nàng cũng chả hiểu sao mình lại thế. Nhận khăn lau qua quýt mặt mình, Lam cô nương cúi đầu ăn tiếp, có điều chẳng biết vì gì mà lần này từ tốn hơn nhiều. Song bởi chưa quen mà động tác hơi gượng gạo.

Giang Trừng dõi theo chăm chú, tức khắc nhận ra điều nàng để tâm, bảo: “Đừng gò bó thế, quen ăn như nào cứ ăn thế ấy, đồ ngon thì nên buông tuồng mà nhắm nháp, bằng không phụ lòng chúng mất.”

Mắt Lam Ngọc Nhân sáng lên, gật đầu thật lực, “Chính xác! Ta thấy phải ăn vậy mới ngon! Ngươi cũng thử xem, tao nhã như kia làm gì.”

Giang Trừng không đôi co, ngốn đầy miệng theo ý nàng, song dẫu tướng ăn có giống Lam Ngọc Nhân thì vẫn đẹp biết mấy.

Hai người cùng ăn, Lam Ngọc Nhân đã xem cô là bạn, vô thức chèo kéo hàn huyên. Là dân chuyên tám nhảm, Giang Trừng có thể gợi chuyện cũng vừa biết lắng nghe, thế nên sau nửa canh giờ, cô đã hiểu kha khá về cô bé này.

Y như Giang Trừng đoán, cô bé là Lam Ngọc Nhân – vị sư điệt nghe đồn mến thầm em trai mình bấy lâu Ngũ Minh từng kể, đồng thời sau này cô mới nhận ra ‘đạo lữ Hạc sư thúc đưa về’ mà Lam sư điệt vừa hỏi là mình.

Ngoài ra, Giang Trừng còn biết được rằng Lam Ngọc Nhân đã mất mẹ ngay sau khi rời vỏ, được sư phụ nhặt về nuôi, cực kỳ thích ăn mấy món như thịt gà, thịt chim bồ câu.

Tại sao lại là “rời vỏ”? Vì y như Giang Trừng đoán, Lam Ngọc Nhân là yêu tu, nguyên hình là ưng sấm nổi danh nóng tính.“Nguyên hình của cô to lắm hả?” Giang Trừng hỏi.

“Ừ, đừng thấy tôi bé như này mà lầm, về nguyên hình rồi sải cánh tôi dài trăm thước cơ!” Lam Ngọc Nhân nói đầy ngạo nghễ, “Muốn tôi đưa huynh lượn một vòng trời không? Tôi bay nhanh và giỏi lắm, vững như ngự kiếm vậy!”

Giang Trừng có lòng riêng, bèn cười hiền, bảo: “Thôi khỏi, tôi có mang, Ngũ dược sư bảo phải tĩnh dưỡng. Sau này có dịp, rất sẵn lòng được thử.”

Lam Ngọc Nhân ngẩn ra. Hả? Có, có mang? Lam Ngọc Nhân ngó Giang Trừng, phút chốc như không hiểu nghĩa từ này. Nàng có nhớ lộn nghĩa không vậy? Hay trước nay nàng luôn hiểu sai nghĩa?

Giang Trừng thấy cô bé ngơ ngác, chêm lời: “Tuy tôi trông giống nam, cũng mặc đồ nam, nhưng tôi là nữ.”

Lam Ngọc Nhân bấy mới bừng tỉnh, “Thì ra cô là nữ!”

Giang Trừng: “Ừ, nói chuyện nãy giờ mà chưa tự giới thiệu, tôi là Giang Trừng, chị ruột thất lạc bấy lâu của Hạc sư thúc nhà cô.”

Thế là Lam cô nương lại ngớ ra. Non nửa canh giờ, nàng rốt mới tiêu hoá hết sự lắt léo trong mớ thông tin ‘Thực ra gã họ Giang mà Hạc sư thúc đưa về là nữ’, ‘Thực ra cô gái Hạc sư thúc đưa về là chị ruột đang mang thai của thúc ấy’, ‘Lời đồn Hạc sư thúc có đạo lữ là giả’ này.

“Cha của đứa bé… thôi không nhắc đến, đã là quá khứ rồi. Nay tôi có con, tìm được em trai, chẳng mong gì hơn nữa. Chỉ không ngờ lại dấy tin đồn như thế, em tôi không biết ăn nói, cũng chẳng ai dám nhắc tới chuyện này trước mặt nó, bọn tôi hoàn toàn không biết, ôi thật là, hiểu nhầm lớn quá.” Giang Trừng bất đắc dĩ bật cười, cả người lấp lánh hào quang dịu dàng của bậc bề trên.

Lam Ngọc Nhân vừa biết người trước mặt đây là ‘gã hồ ly tinh’ mình muốn tìm thì lại nhận ra ấy là ‘ả hồ ly tinh’, vừa biết người ta là nữ thì lại nhận ra cô nào phải tình địch, chẳng những thế còn là bề trên mình phải kính trọng, mới cả dường như cô chị hợp ý mình đây vừa trải qua chuyện gì thương tâm lắm, nàng cực kỳ muốn an ủi cô gái đang cau mày này!

Lam Ngọc Nhân nghĩ vậy làm ngay, nàng vỗ bàn bảo Giang Trừng: “Tỷ đừng đau lòng, mấy chuyện không vui kia qua cả rồi, sau này ai bắt nạt tỷ cứ bảo tôi chống lưng cho! Tôi giỏi khoản đánh nhau lắm!”

Ây dà xui thật, cô bé đáng yêu nhường này, Giang Trừng không nỡ trêu nữa. Nghĩ đoạn cô xấu xa cau mày hỏi, “Thế nếu Hạc sư thúc của em bắt nạt tôi?”

Lam Ngọc Nhân chẳng hề do dự: “Đánh thúc ấy!”

Giang Trừng ngạc nhiên, “Em chẳng bảo thích nó à?”

Lam Ngọc Nhân cũng tỉnh ra, “Cũng đúng, thế phải làm sao?”

Giang Trừng phá ra cười, cô chống khuỷu tay lên bàn, đỡ cằm, “Em thích em trai tôi thật hả?”Lam Ngọc Nhân: “Vâng, từ bé tôi đã thích thúc ấy rồi!”

Giang Trừng: “Thế em thích nó ở điểm nào?”

Lam Ngọc Nhân khựng lại, sau rốt mới ấp úng đáp: “Vì Hạc sư thúc đẹp.”

Giang Trừng: “Ồ, em chỉ thích vẻ ngoài của nó thôi.”

“Đâu phải!” Lam Ngọc Nhân tức khắc bác bỏ, song nàng lại cân nhắc, bỗng ngộ ra, “Ý, hình như thế thật, ngoài gương mặt với kiếm pháp ra, Hạc sư thúc còn chả bằng con thuồng luồng đáng ghét ở đầm Ác Giao kia nữa!”

Giang Trừng: “…” Thuồng luồng ở đầm Ác Giao lại là nhân vật phương nào? Bé trở mặt nhanh quá đấy?

Lam Ngọc Nhân nói tiếp: “Nghĩ kỹ lại thì thực ra tôi cũng không thích Hạc sư thúc nhiều đến vậy, nếu nhân dạng gã thuồng luồng ở đầm Ác Giao kia dễ nhìn một chút, chỉ cần bằng nửa Hạc sư thúc mới cả lần sau đánh thắng được tôi, thì tôi cũng chẳng thích Hạc sư thúc nữa.”

Giang Trừng rõ rồi, cô bảo Lam Ngọc Nhân: “Chắc là do lúc nhỏ em có xu hướng sùng bái người đẹp và mạnh, thế mới cho rằng mình thích em trai tôi, nhưng đấy không phải là tình yêu.”

“Một ngày nào đó của sau này, nếu em gặp người khiến mình quan tâm, đi thật xa vẫn luôn nhớ về, hễ nghĩ đến là mỉm cười, biết được tin tức của chàng lại vô thức muốn nghe nhiều hơn, trên đường sang thăm chàng sẽ cực kỳ vui vẻ, thấy chàng rồi thì an lòng biết mấy…, thì đấy mới là thích.” Nói xong, Giang Trừng cũng ngẩn ngơ.

Lam Ngọc Nhân nghe vậy, ngồi đó nghiêm túc tự vấn.

Giang Trừng trông vẻ rầu rĩ kia, thấy mình phải giúp nàng, bèn hỏi: “Thế con thuồng luồng em vừa kể…”

Cô chưa dứt lời, Lam Ngọc Nhân đã bảo: “Cái tên ấy vô dụng lắm, thua cả tôi, lần nào tôi đến gã cũng đang bị thương, tôi phải chữa cho, chờ gã lành rồi mới đánh được.” Nàng nói mà chẳng nhận ra vẻ mặt mình đầy sức sống, đôi mắt lấp lánh muôn vàn ánh sao.

Giang Trừng hiểu rồi, hỏi tiếp: “Thế nhỡ tự dưng gã biến mất?”

Lam Ngọc Nhân đáp rất tự nhiên: “Hẳn phải tìm về thôi.”

Giang Trừng: “Sao phải thế? Nếu chỉ để so tài, em chẳng đã thắng gã rồi thây?”

Lam Ngọc Nhân ngơ ngác, dường như chưa từng nghĩ đến chuyện này, mơ hồ bảo: “… Tôi, tôi không rõ nữa. Gã cứ luôn ở đấy, chưa từng rời đi, làm sao biến mất cho được?”

Giang Trừng đưa tay xoa đầu nàng, “Vì em thích gã đấy, lần tới gặp hỏi ý gã thử?”

Lam Ngọc Nhân đứng phắt dậy, ném lại một câu, “Tôi đi hỏi ngay đây!”

Dứt lời bèn hồng hộc chạy đi. Thảo nào đệ tử Vô Cực đạo quán thoát ế nhanh thế, hiệu suất kẻ nào kẻ nấy khủng vậy mà. Giang Trừng nhấc ấm nước vừa sôi lên, pha một chén trà. Cô chợt nhận ra, hình như mình mới khuyến khích một cô bé ái mộ em trai thoát fan thì phải.

Lúc Hạc Kinh Hàn từ chỗ sư phụ về đến nhà, lại được chị mình vỗ vai ra chiều hối lỗi.

Hạc Kinh Hàn: “???”

Giang Trừng: “Em ơi, chị có lỗi với em.”

Hạc Kinh Hàn cũng chả thèm hỏi chuyện gì, lắc đầu ngay: “Không sao.”

Giang Trừng: “Ngoan quá, sau này chị sẽ kiếm một mối tốt cho em.”

Giang Trừng cứ thế hùng hồn hứa một điều còn khó hơn chuyện cô theo đuổi thành công Thanh Đăng đại sư nữa.


Kéo: Một trăm chương rồi… Lần đầu tiên tui dịch một bộ truyện quá một trăm chương… Còn sáu chín chương nữa nha quý dị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau