NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Tin tốt

TÌNH ĐỊCH QUỐC DÂN CÙNG MANH MỐI ĐẦU TIÊN

“Đây là nhị đồ đệ chị mới thu nhận, Giang Nguyệt.” Giang Trừng túm nàng đồ đệ nhát gan đang nấp sau lưng mình, giới thiệu với em trai vừa về, đoạn bảo Giang Nguyệt: “Em trai ta, đại mỹ nhơn đó, ngon giai nhờ? Con nhìn cho kỹ, đây mới chân chính là nam thần, sau này tìm đạo lữ cứ lấy nó làm chuẩn, rõ chưa? Ngắm mấy thứ đẹp đẹp nhiều vào, nâng cao mắt thẩm mỹ.”

Giang Nguyệt thực không thích thú gì chàng trai mặt lạnh này, theo nàng thì hắn đẹp nhưng đáng sợ quá, nhất là ánh mắt lúc lia tới cứ như vô số lưỡi kiếm vụt qua người, tóc gáy dựng hết cả lên. Song sư phụ đã bảo thế thì nàng đành nghe theo thôi.

Về phần Hạc Kinh Hàn, nghe chị mình giới thiệu kia là đồ đệ xong mới liếc sang Giang Nguyệt, tạm công nhận sự tồn tại. Kể ra thì nhân vật xuất chúng như Hạc Kinh Hàn vô cùng kiêu kỳ, hiếm ai được hắn để mắt đến, phần lớn xem như không thấy.

Cơ mà chuyện liên quan đến chị đương nhiên phải khác. Dù là trẻ nít chẳng chút tu vi lại còn yếu đuối như Giang Nguyệt, hắn vẫn nghiêm túc ngắm nghía vài lượt.

Biểu cảm cẩn trọng này của hắn lại khiến Giang Nguyệt vô cùng kinh hãi, Hạc Kinh Hàn vừa chém giết một trận, diệt trọn ổ dơi, chưa kể thần thái vẫn đang phô bày, chỉ riêng mùi máu tanh thôi đã át vía một loạt tu sĩ, huống hồ là Giang Nguyệt, nàng đã đang run như cầy sấy, đến là mất mặt.

Bị Giang Trừng đứng kế huých tay, Hạc Kinh Hàn mới nhận ra, hắn thoáng thu lại khí thế nguy hiểm, lấy một món đồ từ trong tay áo ra. Đấy là pháp bảo phòng ngự kiểu vòng tay hắn mới tìm được trong ổ dơi, vừa khéo tặng Giang Nguyệt làm quà. Bằng không Hạc Kinh Hàn cũng chẳng biết mình nên tặng gì thật, một người thiện chiến chả mấy quan tâm đến nhân tình thế thái như hắn chẳng đem gì theo ngoài các món tất yếu như thuốc trị thương, vũ khí của mình và linh thạch lộ phí.

“Quà gặp mặt.” Hắn lạnh lùng nói, không nhã nhặn tẹo nào.

“Cảm, cảm ơn ngài.” Giang Nguyệt sợ hãi nhận vòng, cuống quýt lui về.

Giang Trừng không ép uổng nữa, cho phép cô bé đi nghỉ rồi dắt em trai về phòng.

“Có bị thương không?” Giang Trừng vừa nãy đã quan sát kỹ em trai, không thấy chỗ bất thường nhưng vẫn hỏi cho chắc. Hạc Kinh Hàn trả lời chị, tuy nét mặt vẫn như cũ nhưng khí tức toàn thân đã dịu dàng hơn vài phần, câu chữ cũng nhiều hơn.

Hắn đáp: “Không bị thương, yên tâm.”

Đã chiến đấu thể nào cũng bị thương, huống hồ trọn ổ dơi hút máu cũng khó giải quyết, song không trọng thương liệt giường thì Hạc Kinh Hàn đều quy vào hàng ‘không bị thương’ cả. So với vài vết thương vặt trên người, hắn lo cho chị mình hơn.

“Chị thế nào rồi?”

Giang Trừng phất tay thờ ơ, “Chả sao, ăn ngon ngủ tốt, thương tích trước đó cũng sắp khỏi hẳn, thực ra ngoài việc mọc hai cái cánh nhỏ hơi cấn lưng lúc ngủ thì không sao hết, em hấp tấp quá, lần trước chị chưa nói xong đã lao đi rồi.”

Hạc Kinh Hàn nghiêm mặt: “Đừng xem thường.”

Giang Trừng: “Ừ ừ ừ, chị sẽ dè chừng mà.”

Hạc Kinh Hàn bắt đầu lục lọi túi trữ vật, moi một hạt châu đầm đìa máu ra, “Đây là yêu đan của con dơi hút máu kia.”

Nhìn viên yêu đan rõ đã bị moi sống kia, dẫu không chứng kiến tận mắt Giang Trừng vẫn thừa sức tưởng tượng ra một màn mưa máu gió tanh, chỉ số hung tợn của em trai trong lòng cô tăng thêm một bậc. Song cô lại an tâm hơn, em trai tàn bạo như vậy, chẳng cần cô bảo vệ cũng không ai dám hiếp đáp nó, tốt.

“Đây nữa, đều là những món thu được trong động, cho chị tất.” Hạc Kinh Hàn đưa cô một chiếc túi trữ vật, bảo. Cứ hễ trừ yêu thú hay diệt ma tu là sẽ thu hoạch được không ít hàng tốt trong sào huyệt bọn chúng, ngoài những món vừa mắt thì Hạc Kinh Hàn hiếm khi đụng vào, nhưng lần này hắn gom hết về, biết đâu có thứ chị thích.

“Chị dùng viên yêu đan này ngay đi.” Hạc Kinh Hàn lại đẩy viên yêu đan nhỏ máu đến trước mặt Giang Trừng, “Em hộ pháp cho.”

Với tu sĩ chính đạo, nội đan yêu tu chỉ có tác dụng cung cấp linh lực, giống như nhét một cái máy tự động sản xuất linh lực vào người, song rốt vẫn là ngoại lực, khó dùng hơn linh lực tự luyện thành. Với cả nội đan này chỉ hữu dụng với tu sĩ cấp thấp, tu vi cỡ Hạc Kinh Hàn không ăn thua nữa rồi.

Song tu sĩ cấp thấp đa phần chẳng thể đoạt nổi nội đan yêu tu, những người giết được bọn nanh ác ấy lại chẳng thèm dùng cách này để tăng linh lực. Trước đó Giang Trừng bất ngờ bị ép dùng, thực ra cô chỉ muốn tạm bảo quản nội đan của Thương Di thôi.

Trong cơ thể đã có một viên yêu đan cung cấp linh lực cao hơn tu vi hiện thời của cô, yêu đan không thể cộng dồn linh lực, thành ra viên nội đan dơi hút máu này chỉ có công dụng hấp thụ huyết dịch khiến cô biến đổi thôi, sau khi xong việc phải lấy ra.

Nhưng đến lúc sử dụng, Giang Trừng lại gặp chuyện ngoài ý muốn. Sau khi dịch thể đỏ tươi vốn tản mác khắp cơ thể dần tụ vào yêu đan nhện đang tỏa sáng, Giang Trừng định dùng nội lực ép nó ra, bất ngờ thay, viên yêu đan đỏ máu ấy chẳng những không chịu ra mà còn như bị thứ gì đó dẫn dụ đến bụng dưới của cô, rồi bị một quầng sáng nuốt chửng.Giang Trừng: Khoan, chắc quầng sáng trong bụng kia không phải là con của mình đâu nhờ? Quầng sáng này xuất hiện lúc nào, trước đấy cô hoàn toàn không biết. Với cả thai nhi cõi tu chân đều là quầng sáng chứ không phải phôi phiếc gì hết hả?

Hạc Kinh Hàn hộ pháp cho chị mình, thấy cô mãi không dậy, suýt đã xông lên kiểm tra, ngờ đâu Giang Trừng đã tỉnh lại với vẻ mặt phức tạp.

Cô nhìn em trai: “Tiểu Tầm, cháu gái chưa ra đời của em nuốt mất viên yêu đan rồi.”

Hạc Kinh Hàn ngẩn ra một lúc, đáp: “Con bé thích món này? Để em đi…”

Giang Trừng đau đầu ngắt lời, “Không phải thế, vấn đề là tu sĩ có được nuốt yêu đan không? Với cả đây còn là một đứa bé chưa ra đời!”

Hạc Kinh Hàn trầm mặc một chốc, ngập ngừng bảo: “Em chưa có kinh nghiệm.”

Giang Trừng ngơ ngác nhìn hắn: “Chị cũng vậy.”

Cặp chị em kinh nghiệm sinh đẻ bằng không cùng thấy mờ mịt. Rốt cuộc chuyện này có bình thường không? Người đầu tiên Giang Trừng nghĩ đến lại là gà mẹ Tạ nhị sư bá, trong lòng cô, cái vai “mẹ hiền” nên dạy dỗ những chuyện này là của ổng chứ chả ai.

“À, hay là trước khi về Vô Cực đạo quán, mình ghé Dung Trần sơn phái một chuyến? Sư bá sư huynh chưa hồi âm thư báo tin tức sư phụ của chị, không biết đại đồ đệ nhà chị đã lành thương chưa, với cả cũng phải báo chuyện thu nhận Giang Nguyệt cho họ.” Giang Trừng nói.

Hạc Kinh Hàn gật đầu: “Dạ.”

Ba người không nấn ná nữa, gấp rút về phái Dung Trần sơn. Song bởi vì Giang Trừng đang mang thai, tốc độ cả đội thong thả hơn khi Hạc Kinh Hàn hành tẩu một mình nhiều. Tuy hơi chậm nhưng Giang Nguyệt rốt cũng đã biết sư phụ mình có mang, từ đó bắt đầu rầu rĩ.

Giang Trừng hỏi thì nàng đáp: “Nếu bé là con gái, giống mẹ nhưng không thích ngoại hình hơi nam tính này thì sao?” Giang Nguyệt dĩ nhiên lại tự thấy mình có lỗi trong chuyện này.

Giang Trừng: Đồ đệ à, trò đúng là kém hiểu biết. Giang Nguyệt ngơ ngác nhìn cô, khiến Giang Trừng cười to không ngớt.

Lúc ba người chỉ còn cách Dung Trần sơn phái nửa ngày đường, cô nhận được thư của nhị sư… huynh. Anh cả Bạch Linh có cách truyền thư đặc biệt, anh hai Yến Phù Tô cũng vậy. Thư của hắn thoạt nhìn tầm thường nhưng không phải người nhận thì không đọc được, chưa kịp bóc thư đã ngã xuống, hoặc thư tự hủy luôn, cực kỳ an toàn.
Giang Trừng hiếm khi thư từ với nhị sư huynh, nhận thư còn tưởng xảy ra việc gì to tát lắm, đọc rồi mới biết, chuyện lớn thì lớn thật nhưng không phải tin xấu, là tin tốt.

Đã tìm thấy sư phụ Bạch Nhiễm Đông, lúc đầu còn mê man chứ giờ khỏe mạnh năng nổ hơn nhiều, lại là một bà cô chuyên đào hố bẫy học trò.

Giang Trừng tuy không nói, song tảng đá to trong lòng rốt cũng hạ xuống, khoan khoái hoàn toàn. Tìm thấy em trai, sư phụ cũng yên ổn rồi, cô bây giờ rất vui.

Nhưng ngay lập tức cô lại thấy không ổn, sư phụ bị kẻ lạ bắt đi, sao có thể được dễ dàng trả lại như vậy? Lành lặn quay về thì đáng mừng thật, cơ mà chuyện này quá bất thường rồi. Thư viết sư phụ được nhị sư huynh tìm thấy ở một nơi nghe bảo là gần vùng tử giới thường có nữ tu mất tích, ở đấy còn có vài nữ tu bị bắt và một yêu tu nhập ma chuyên bắt nữ tu. Tình huống khá giống với vụ Thương Di, quá trình giải cứu sư phụ của nhị sư huynh lại suôn sẻ đến đáng ngờ.

Trước đó Giang Trừng cũng nghĩ như đại sư huynh, cả hai đều cho rằng xác suất sư phụ bị Văn Nhân Quân bắt nhốt là cao nhất, thế nên bên anh cả mới là mặt trận chính, một con bé sư muội tu vi kém cỏi như cô chỉ có nhiệm vụ đi dạo vài vòng tìm manh mối truyền tin tức thôi, thế mà sư phụ bỗng mất tích rồi đột ngột quay về y hệt cô.

Giang Trừng vô thức lại bắt đầu sầu bi, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của chị mình, Hạc Kinh Hàn ghì vai cô, nghiêm túc bảo: “Mọi chuyện có em lo.”

Giang Trừng nhìn em trai, bật cười, đưa tay ôm hắn, “Không có gì đâu, thấy em bình an là chị yên lòng rồi, toàn là tin tốt, chị nên vui mới phải, thây kệ mấy chuyện cụt hứng kia thôi. Nào, để chị dắt em đến thăm sư phụ và sư huynh.”

Giang Trừng cứ thế đưa em trai về phái Dung Trần sơn trước. Hạc Kinh Hàn là nam thần được rất nhiều tu sĩ ngưỡng mộ, thành ra vừa đến nơi, ba người họ đã bị vây kín, nhanh thật.

Mới đầu chỉ có một đệ tử dãy Bạch Linh trông thấy Giang Trừng, lễ phép đến chào, rồi cậu đệ tử ngời ngời phong độ này lại ngó thấy Hạc Kinh Hàn đứng kế cô. Cậu ta ngẩn ngơ tại chỗ, cưỡi kiếm phóng vụt đi. Chẳng bao lâu sau lại nhanh chóng vận kiếm quay về, khoác trên mình bộ đồ đẹp hơn nữa, thân kiếm cũng lóa mắt hơn ban nãy nhiều, cậu cố giữ hình tượng song lúc chào hỏi Hạc Kinh Hàn thì lại ngắc ngứ trúc trắc, như kinh như sợ, vô cùng kích động.

“Xin, xin hỏi phải Hạc tiền bối chăng?”

Rồi hiểu, cậu tu sĩ thường ngày vẫn hay làm kiêu này đã hóa thân thành một bé fan gặp được thần tượng rồi, Dung Trần sơn có không ít fan của Hạc Kinh Hàn, thế là đám Giang Trừng bị quây.

“Hạc tiền bối! Hạc tiền bối còn nhớ không? Ba năm trước ngài cứu em ở sườn Mã Long, em vẫn luôn muốn báo đáp đại ân của ngài mà không có cơ hội…” Đây là lời của một cô đệ tử nghe đồn khá lạnh lùng của một dãy núi khác.

“Ấy! Hạc tiền bối đến đây có việc gì chăng? Dãy Thanh Linh bọn em hoan nghênh tiền bối ghé thăm!” Đây là lời của một cậu đệ tử kích động đến mức mặt mũi đỏ lè.

“Hạc tiền bối! Em vẫn luôn rất ngưỡng mộ Hạc tiền bối!” Đây là lời của một đệ tử nội môn cực kỳ ít nói của dãy Bạch Linh, Giang Trừng nhớ cậu ta từng vài lần chào sư thúc mình đây.

“Á á á á! Là Hạc tiền bối thật kìa! Sư tỷ! Sư tỷ chị thấy chưa? Hạc tiền bối đẹp trai thiệt đó!” Đây là lời hú hét của một bé đệ tử khá là quen mặt của dãy núi kế bên, cô bé đang túm sư tỷ cũng kích động y như mình.



Hạc Kinh Hàn ấy à, trừ khi chạm mặt ở những sự kiện nghiêm túc buộc phải lộ mặt và mấy chỗ nguy hiểm mang tính lịch luyện ra, tu sĩ khác khó mà có cơ hội trò chuyện với một hắn-không-bật-mode-chiến-đấu, khá lắm cũng chỉ cỡ lần đầu Giang Trừng gặp hắn, nghe người ta đồn hắn xuất hiện, chạy tới chỉ thấy bóng lưng vội vã rời đi.

Công lực đám fan cuồng cõi tu chân mạnh hơn thời hiện đại Giang Trừng từng sống nhiều, song Hạc Kinh Hàn nào phải dạng tầm thường mà là nam thần tự thân có tường chắn, nhất là khi thấy chị mình cười tít mắt bị người ta đẩy đi ngày càng xa, Hạc Kinh Hàn lặng lẽ phô bày thanh thế, tức khắc xung quanh băng dày ba tấc.

“Đừng lãng phí thời gian ở đây, lo làm việc đi.” Là người đứng đầu một trăm linh tám Vô Cực Tử của Vô Cực đạo quán, Hạc Kinh Hàn quen giọng giáo huấn, vừa dứt lời mọi người đã vô thức nghe theo, lũ lượt lùi bước, sau đó tiếc nuối rời đi bằng vận tốc rùa bò.

Còn Hạc Kinh Hàn thì chìa tay cho Giang Trừng, giọng ấm áp hơn ban nãy nhiều, “Đi thôi.”

Giữa ánh mắt ngưỡng mộ đố kỵ của chúng đệ tử đồng môn, Giang Trừng được em trai dắt ra khỏi vòng vây.


Phù Hoa: Em Hạc là FA, còn bồ của bà Giang Nguyệt thì hồi trước từng ra sân rồi, mấy má đoán thử coi là ai. *cười*

Giang Trừng mơ màng biến thành tình địch quốc dân: Ê đừng thù ghét bà bầu dị chớ?

Đám fanti: …???!!!

Chương 92: Quyết định của sư phụ

SƯ PHỤ SƯ BÁ SƯ HUYNH SƯ TỶ

Giang Trừng thu xếp cho Hạc Kinh Hàn và tiểu đồ đệ Giang Nguyệt ở điện ngoài, chưa kịp sai bảo đã đầy người chủ động bước lên nhiệt tình tiếp đón, đương nhiên nhắm vào Hạc Kinh Hàn là chính.

Giang Trừng đến điện Hàn Sơn của sư phụ Bạch Nhiễm Đông, mọi người tề tựu đông đủ, đại sư bá Liên Vi Hành, nhị sư bá Tạ Xuân Hoài, nhị sư huynh Yến Phù Tô, ngay cả tam sư tỷ Trịnh Dao trước đó đang dưỡng thương tại nhà họ Hứa đều có mặt, chị xanh xao ngồi một góc, trông vẫn chưa khoẻ hẳn.

Trái lại chẳng thấy sư phụ và đại sư huynh Bạch Vũ đâu cả, Giang Trừng cũng đoán thầm trong dạ, quả nhiên nghe Tạ nhị sư bá đáp: “Đại sư huynh con lo cho sư phụ nó, đang kiểm tra muội ấy, ngại đông người nên bọn ta đành chờ ở đây.”

Giang Trừng thoáng liếc anh hai xinh gái vẫn đang ăn vận như nữ kia, lòng nghĩ, nên giao chuyện kiểm tra sức khoẻ cho nhị sư huynh – thầy thuốc kiêm chuyên gia luyện đơn này mới phải chứ? Song lại vỡ ra ngay, với cái thói hay ghen và cuồng độc chiếm kia của đại ca, chuyện thế là thường.

“Lần này ra ngoài ổn chứ con? Có bị thương không? Thuận lợi không?” Tạ nhị bá lại xướng bài thăm hỏi mỗi khi đệ tử lịch luyện về.

Sắm vai đứa trẻ công tác xa nhà về bị mẹ càu nhàu, Giang Trừng bình tĩnh báo mọi sự hanh thông, chẳng chút thương tổn.

Cơ mà lần này, cô vừa bảo mình không bị thương, nhị sư huynh kế bên đã bước ra ngắt lời.

Nhị sư huynh cất giọng lạnh lùng trung tính của mình lên: “Án theo sắc mặt, khí tức và nội tạng, em ấy bị thương vài hôm trước, vừa mới khỏi, hiện thời dư độc vẫn đọng trong người, cộng thêm vài bệnh ẩn khác. Đấy đã thấm gì, lại còn mang thai.”

Nếu bảo Tạ nhị sư bá và sư tỷ Trình Dao chau mày khi nghe đoạn trước, thì đến đoạn sau, ngay cả đại sư bá lạnh lùng anh tuấn suốt ngày đeo mặt nạ cũng phải kinh hãi, Trình Dao còn trượt tay làm đổ tách trà trước mặt.

Chưa hết, chỉ nghe đùng một tiếng, ngoài cửa vọng lại giọng của đại sư huynh và sư phụ.

“Đi cẩn thận, va cả vào cửa rồi.” Đây là chất giọng thiếu niên của đại sư huynh.

“Ha ha ha ~ Thì ta nghe thấy tin động trời mới đứng hình chứ bộ ha ha ~” Sư phụ vẫn giữ cái ngữ sang sảng thuở nào.

Giang Trừng: “…” Cô không định báo mọi người sớm thế đâu, suy cho cùng cũng khó giải thích chuyện cha bé là ai, nào ngờ nhị sư huynh vừa gặp đã khai tuốt rồi. Kể ra nhị sư huynh lúc nào cũng lãnh đạm, hay tỏ vẻ chê bai thế mà lại quan sát cô kỹ đến vậy, Giang Trừng được cưng mà sợ.

Cửa mở, Bạch Nhiễm Đông đã lâu không gặp đi ra cùng Bạch Linh, nàng trông vẫn hồng hào tươi tắn, yên vị chủ tọa, Bạch Linh theo hầu sau lưng, rũ mắt trông chừng, không đếm xỉa bất cứ ai có mặt. Mà mọi người ở đây cũng quen với cái điệu này rồi.

Giang Trừng vốn muốn hỏi thăm sức khỏe sư phụ, ngờ đâu chưa cất tiếng đã nghe nàng hóng hớt: “Trừng Trừng giỏi dữ, sư phụ mất tích một bận thôi mà trò có bầu luôn được, cha bé là ai? Chả nhẽ là vị ta từng đoán? Không thể nào, cái lão… khụ khụ, cái tên ấy sao mà đẻ được, một lần thôi ta đã ngạc nhiên lắm rồi, đứa bé này hẳn không phải của hắn, vậy thì của ai? Dắt tới đây cho sư phụ coi mặt đi ~”

Thấy nàng sung sức như xưa, Giang Trừng bèn an tâm hẳn, sư phụ còn khỏe lắm. Nhưng cô không định trả lời Bạch Nhiễm Đông, dưới ánh mắt săm soi của chư vị sư bá sư huynh sư tỷ, Giang Trừng chỉ nhìn sư phụ, ra vẻ chân thành: “Sư phụ, sao người lại mất tích? Trò lo gần chết, may mà sư phụ ở hiền gặp lành, bình an quay về, nhị sư… tỷ viết thư bảo người không bị thương, thật vậy chăng?”

Bạch Nhiễm Đông: “Đừng có mà chuyển đề tài.”

Giang Trừng: “Sư phụ, trò vừa nhận thêm một đồ đệ, tên Giang Nguyệt, trò dắt đến ra mắt mọi người nhé? Con bé ngoan lắm, mọi người sẽ thích cho xem.”

Bạch Nhiễm Đông: “Cha đứa bé là ai?”

Tạ Xuân Hoài nhìn cặp sư đồ này, thở dài xoa đầu Bạch Nhiễm Đông, “Thôi, vừa về chỉ lo bắt nạt đệ tử, ta và sư huynh vẫn chưa rõ chuyện của muội đây, giờ kể nghe xem.”

Giang Trừng bèn trao ánh mắt cảm kích cho Tạ nhị sư bá, quả nhiên bác hai mới là bề trên dịu dàng tốt bụng, hòa nhã đáng tin trong cái sư môn này!

“Thôi được,” Bạch Nhiễm Đông bị sư huynh nhắc nhở, rốt không trêu cô nữa, thoắt cái nghiêm túc hẳn, “muội quên chuyện đã xảy ra rồi, không nhớ gì từ trước khi bị bắt đến khi tỉnh lại thấy trò Tô Tô. Chỉ nhớ lúc đến sòng bạc cùng đồ tôn muội đã nhận được một phong thư, trong thư là tin tức liên quan đến cái chết của cha mẹ muội nhiều năm trước, và cả tung tích thi hài của họ.”

“Muội không nhớ chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, nhưng muội cam đoan cơ thể mình hơi bất thường, tuy chưa biết là gì nhưng vẫn là tai họa ngầm.” Lúc Bạch Nhiễm Đông nghiêm túc thì khí chất thay đổi hoàn toàn, mất đi vẻ lười nhác tùy tiện, chỉ còn điềm tĩnh nhanh nhẹn, nom rất có uy.
Nàng nhìn nét mặt lo lắng của đám đồ đệ một lượt rồi trông sang hai sư huynh: “Đại sư huynh nhị sư huynh, cõi tu chân nay không an bình, có vẻ sắp xảy ra chuyện, muội không thể để dãy Bạch Linh chúng ta suy tàn trong tay mình, muội quyết định rồi, trước khi tìm ra vấn đề và cách giải quyết, vận mệnh dãy Bạch Linh nhờ cả vào hai người.”

Dung Trần sơn phái là một môn phái lớn, bên trong muôn hệ muôn dãy, như một môn phái to tập hợp vô vàn môn phái nhỏ, giữa các hệ hay thậm chí giữa các dãy núi cùng hệ vẫn sẽ nảy sinh cơ man nào là mâu thuẫn lớn bé khác nhau, nhưng khi đối phó với các hệ khác, đệ tử cùng hệ phải đoàn kết lại, và khi đối phó với các môn phái khác thì đệ tử của cả phái Dung Trần sơn phải hợp thành một khối, đây là truyền thống bao đời.

Tính ra, ở phái Dung Trần sơn thì đệ tử dãy Bạch Linh đã thuộc dạng khăng khít, nhất là nhóm đệ tử thân truyền của các vị phong chủ. Các đệ tử của Bạch Nhiễm Đông, Liên Vị Hành, và Tạ Hoài Xuân khá thân nhau, nhưng ngoài họ ra, dãy núi này còn vô vàn trưởng lão, đệ tử nội môn, đệ tử ngoại môn, đệ tử tạp dịch, đệ tử thô sử, vân vân… bạt ngàn sa số.

Nếu xảy ra chuyện hệ trọng cần điều động tất cả đệ tử thì phải dùng đến hai tấm ngọc phù của Bạch Nhiễm Đông, cặp bạch phù linh phù này có thể hiệu lệnh đệ tử và tài nguyên cả hệ, hơn thế nữa, khi hợp chúng lại thành Bạch Linh phù còn mời được cả mạch chủ hệ khác đến, có tác dụng cầu viện lúc cấp bách, chưa đến thời khắc bất đắc dĩ ảnh hưởng đến tồn vong của hệ thì không ai dùng.

“Chuyện lần này quá đột ngột, trong đấy ắt có âm mưu, muội buộc phải chuẩn bị sớm.” Bạch Nhiễm Đông xòe hai tay ra, hai tấm ngọc phù lấp lánh một đen một trắng xuất hiện trong lòng bàn tay nàng. “Đại sư huynh, nhị sư huynh, hai tấm phù mỗi người giữ một giúp muội.”

Liên Vị Hành không nói gì, Tạ Xuân Hoài thì không chịu, “Nhiễm Đông, từ bấy chỉ có mạch chủ bảo quản Bạch Linh phù, dẫu ngờ rằng có kẻ hạ thủ với mình, muội cũng không nên đưa chúng cho ta và sư huynh.”

Bạch Nhiễm Đông thế mà không dao động, “Nhị sư huynh, muội đây đang dùng thân phận tiểu sư muội cũng như thân phận mạch chủ khẩn cầu các huynh.”

“Được.” Liên Vị Hành đột nhiên bảo, “Bọn ta tạm bảo quản, muội hãy nhanh chóng tìm ra vấn đề, nhớ cho kỹ, muội mới là mạch chủ.”

“Vâng, đại sư huynh.” Bạch Nhiễm Đông cười đáp, lại chớp mắt nhìn Tạ Xuân Hoài.

Tạ Xuân Hoài bất đắc dĩ bật cười, “Thôi, đại sư huynh đã bảo thì ta đành giữ một tấm vậy.”

Bạch Nhiễm Đông như vừa trút được gánh nặng, “Thế thì dù không có mặt muội vẫn yên tâm, xảy ra chuyện khẩn cấp thì cũng còn nhị vị sư huynh tọa trấn.” Vừa dứt lời đã thấy đại đồ đệ đứng sau lưng siết chặt áo mình, nàng không khỏi ngước lên cười trấn an cậu.

Người khác không tra nổi, chính Bạch Nhiễm Đông cũng quên chuyện đã xảy ra, song nàng vẫn cứ thấy không ổn, cảm giác thót tim cứ thúc ép nàng mau chóng nhớ lại vấn đề chắc mẩm là cực kỳ nghiêm trọng, có thể tiêu diệt tất cả những gì nàng quan tâm kia. Nhưng nàng dùng mọi cách vẫn chẳng tài nào nhớ lại nổi, đành phải tạm giao dãy Bạch Linh và đệ tử nhà mình cho hai vị sư huynh mà nàng vô cùng tin tưởng.

Năm xưa cha mẹ qua đời, chính ba sư huynh muội họ đã chấn hưng lại dãy Bạch Linh, lần này thể nào cũng ổn thôi!

Bạch Linh bỗng gục đầu vào cổ Bạch Nhiễm Đông, hai tay ghì chặt bờ vai nàng, trông rất thân mật.
Liên Vị Hành thấy thế hừ khẽ, Tạ Xuân Hoài hắng giọng, nhị sư huynh mặt lạnh xoay sang nhìn cột nhà, tam sư tỷ cúi đầu ngắm vòng tay, Giang Trừng… nhếch mép cười nghía sư phụ, khéo thay lại mắt đối mắt với nàng.

Giang Trừng: Chết mẹ!

Cô chưa kịp xoay đi vờ ngắm cảnh, Bạch Nhiễm Đông đã lại cất lời, nàng nghiêng người tựa vào đầu trò cả, cười hiền: “Chuyện của ta để sau hẵng bàn, Trừng Trừng hình như cũng trải nghiệm khá nhiều điều đấy nhỉ, kể xem ai là tác giả đứa bé trong bụng trò?”

Anh hai bỗng bảo: “Bị họ bắt nạt cứ nói, dẫu là ai bọn ta cũng gánh, không thể để người ngoài bắt nạt đệ tử Bạch Linh được.”

Giang Trừng nhìn ánh mắt của những người còn lại, nặng nề lắm thay, sau tiếng thở dài thườn thượt, cô tỏ vẻ âu sầu, buông giọng nhẹ bẫng: “Kể ra thì dài, chàng đã…”

Trịnh Dao dè chừng: “Đã…? Ờ, tiểu sư muội đừng buồn, có chuyện sư tỷ sẽ giúp.”

Tạ Xuân Hoài trông còn quá khích hơn cả Trịnh-Dao-như-đã-sáng-tỏ, chả hiểu ông thêu dệt ra cảnh tượng gì trong đầu mà mặt mũi nhuốm vẻ tang thương, “Con bé này chả bao giờ chịu tâm sự với chúng ta, cứ tự nếm mật nằm gai bên ngoài, đừng sợ, nhị sư bá sẽ chăm đứa bé hộ con.”

Bác hai Tạ quả nhiên quơ vội chức vú em. Bác cả vừa đẹp vừa ngầu thì nói: “Cần gì trong vườn Linh thì cứ báo sư huynh Chu Uyển của con một tiếng.” Ý bảo cô ăn nhiều vào đặng dưỡng thai.

Một người ngông cuồng tà tứ như đại sư bá lại dịu dàng như thế, khá là bất ngờ. Cả nhị sư huynh miệng ác lòng ngay nữa, thấy Giang Trừng muốn lảng sang chuyện khác, hắn bảo: “Không muốn kể thì thôi, cha đứa trẻ là ai không quan trọng, lẽ nào chúng ta không nuôi nổi một đứa bé, tý nữa sang ta kê đơn dưỡng thai cho muội, có mang nên cẩn thận một chút.”

Chỉ mỗi Bạch Nhiễm Đông là hết nhìn hai vị sư huynh đến ngó hai vị đệ tử, rơi vào trầm tư, chẳng nhẽ họ thực sự không nhận ra Trừng Trừng đang vờ đáng thương? Rặt một vẻ giả tạo, con bé này không thể nào đau buồn tới vậy được!

Bạch Nhiễm Đông nghĩ thầm, đoạn thấy Giang Trừng lia đôi mắt rưng rưng đỏ sang nhìn mình, nàng bèn vỗ bàn, “Yên tâm, sư phụ đây lo tất!”

Giang Trừng: “Thực ra con không quan tâm những chuyện khác, đứa bé này đã là niềm an ủi lớn nhất chàng dành cho con rồi.”

Mọi người lại hàn huyên đôi lời, đến lúc ra về, Giang Trừng đi sau cùng, Bạch Nhiễm Đông gọi lại, nháy mắt với cô, “Ai sao chứ ta đây biết tỏng rồi, là lão hòa thượng đấy chứ gì?”

Giang Trừng cười ra chiều bí mật, nói: “Sư phụ, lần này con có đưa một người bạn về cùng, tên là Hạc Kinh Hàn.”

“Cái vị ở Vô Cực đạo quán ấy hả?” Bạch Nhiễm Đông nhướng mày, sau đó cười mắng: “Trình nịnh bợ của trò khá thật đấy, lại thêm một tên yêu nghiệt, cơ mà sao trò cứ dây vào đám tay to này suốt vậy!”

Chờ Giang Trừng đi rồi, nàng mới sờ cằm lẩm bẩm: “Chẳng có nhẽ mình đoán trật, tác giả của đứa bé không phải lão hòa thượng mà là tiểu đạo trưởng? Ôi, sắp nhỏ đúng là khó hiểu thật.”

Về phần Giang Trừng, cô cố ý đấy. Cô không muốn tiết lộ cha đứa trẻ là ai để tránh rắc rối hộ đại sư, tuy rằng nhỡ bị phát hiện thì đại sư cũng chẳng lấy làm phiền đâu, chàng vốn bỏ ngoài tai mọi lời đồn hay hành động của người khác.

Thăm sư phụ xong, Giang Trừng lại đi thăm đại đồ đệ, vết thương của cậu trò cả đã lành kha khá, chí ít cũng ra ngoài ngắm hoa được rồi, lúc cô dắt Giang Nguyệt đến, Phong Hữu Chỉ đang khoác áo ngoài rộng ngắm hoa trong vườn, mỗi bóng lưng thôi đã mê hoặc được ối kẻ, song một khi xoay mặt lại, mớ băng kín mặt lẫn toàn thân kia cũng đủ dọa chết người.

Bất ngờ là Giang Nguyệt nhát thít lại không sợ, Giang Trừng giới thiệu hai huynh muội với nhau, thấy hai trẻ hợp nhau bèn bảo Phong Hữu Chỉ chăm nom tiểu sư muội. Chuyện rèn giũa đổi nết cứ cho trò cả thử trước đã, chờ cô đến chỗ em trai về rồi tính sau.

Phong Hữu Chỉ không có ý kiến gì về hành động bỏ của chạy lấy người của vị sư phụ thích chơi khăm đệ tử này, hắn đang chán, dạy em út đánh bạc (?) giết thời gian cũng được. Giang Trừng nào biết đại đồ đệ nhà mình hiểu nhiệm vụ “kèm cặp tiểu sư muội” theo nghĩa “phổ cập kiến thức đánh bạc cho tiểu sư muội” đâu. Sau khi bàn giao công việc, cô kể chuyện mình gặp khá nhiều nhân vật vận áo trắng đội mũ tre trắng đi khắp các chốn trăng hoa tìm người cho hắn nghe.

Giang Trừng muốn xem thử đồ đệ có chột dạ không, song Phong Hữu Chỉ không tỏ vẻ gì lại còn vô cùng bình thản, thành ra cô cũng chẳng biết đối tượng được tìm có phải hắn không. Cuối cùng Giang Trừng đành bỏ cuộc, dù sao cũng chả hề gì.

Nhanh chóng tạm biệt đồ đệ rồi đến thăm sư huynh sư tỷ sư bá một chuyến, Giang Trừng lần lượt tặng quà cho họ, cũng nhận lại cơ man nào là linh đan linh dược linh thạch pháp bảo hộ thân đồ ăn đồ uống, sau đó mới rời phái Dung Trần sơn cùng Hạc Kinh Hàn.


Phù Hoa: Chương sau cho Trừng Trừng đi gặp cha của con bả nhe.

Chương 93: Tĩnh thất lá đỏ

ĐẾN THĂM CHA SẮP NHỎ

“Em không vào cùng chị thật hả?” Giang Trừng cười hỏi, Hạc Kinh Hàn lắc đầu đứng thẳng, kiêu kỳ như tuyết như tùng, toàn thân toát ra kiếm khí lạnh lùng sắc bén. Giang Trừng nén cười, thò tay chọc vai em trai.

“Sao vậy, không muốn thấy mặt Thanh Đăng đại sư hả?”

“Không.” Hạc Kinh Hàn đáp luôn.

Giang Trừng hồi tưởng lại lúc cô mới sống cùng Giang Tầm xưa kia, cậu nhóc rất sợ cô đưa cậu về nhà cũ, bám cô cực kỳ. Khi ấy cô buồn cười lắm, trêu rằng chị kết hôn rồi bỏ cậu một mình thì sao, thằng bé vừa nghe đã ngơ ngẩn, lén vào toa lét khóc lâu ơi là lâu, cuối cùng cô phải đứng ngoài cửa dỗ, bảo chị muốn đi vệ sinh gấp mới lừa được cậu ra.

Từ bấy đứa em trai ngoan hiền này đã vô cùng cảnh giác tất cả sinh vật giống đực lởn vởn quanh cô, có dạo một đàn anh được giáo viên nhờ đưa đồ đến nhà cô, Giang Tầm tức khắc lột ngay vẻ thỏ trắng thường thấy, mắt mũi sắc bén mặt mày lạnh lùng săm soi hồi lâu khiến anh ta không dám có ý gì với Giang Trừng nữa.

Giang Trừng nghĩ lại mới thấy cậu em trai giữ chị dạo ấy thế mà lại có nét giống với Hạc Kinh Hàn bây giờ. Cô sớm đã ngờ rằng Hạc Kinh Hàn sẽ có thái độ như thế với Thanh Đăng đại sư, hoặc nên nói cô giác ngộ điều này lâu rồi, dẫu anh rể có là ai thì em trai cũng sẽ chẳng ưa.

Nhưng em trai cô cực kỳ hiểu chuyện và chu đáo, dù không thích cũng sẽ không làm khó cô, trái lại sẽ lo lắng mọi bề, ngoại hình tính cách thay đổi rồi thì vẫn thế.

Lần này cũng vậy, hai người vốn phải đến Vô Cực đạo quán, song đang đi thì Hạc Kinh Hàn âm thầm đổi lộ trình, mới đầu Giang Trừng không biết, tới khi thấy cảnh sắc nhà cửa xung quanh ngày càng quen thuộc, cô mới lấy làm lạ: “Đây đâu phải đường tới đạo quán nhỉ, sao chị thấy như đường lên chùa Thượng Vân ấy?”

Ngờ đâu Hạc Kinh Hàn bình thản đáp: “Đúng vậy.”

“Sao lại lên chùa, em có việc hả? À đúng rồi, sư phụ em còn làm khách trên đấy không?”

Hạc Kinh Hàn đáp: “Không, sư phụ về đạo quán rồi. Cơ mà chị muốn gặp gã còn gì?”

Giang Trừng ngây ra, cười khan vuốt má, “Lộ thế à? Chị còn chẳng nhắc đến tên, sao em biết chị muốn gặp chàng?”

“Chị là chị em mà.” Vì là em trai nên luôn hiểu điều cô muốn.

Thực tế thì Hạc Kinh Hàn đã nhận ra từ sớm, tuy cách thể hiện hơi khác nhưng hắn vẫn yêu thương và thấu hiểu chị mình như Giang Tầm trong mộng, thậm chí vì từng trải hai đời mà tình cảm còn nồng nàn hơn. Tựa như tất cả tâm tình khuyết thiếu đều trao riêng cho chị, có lúc tiếng lòng sôi sục đến nỗi hắn cũng phải bất ngờ.

“Thôi được, nếu em không vào thì chị đi thăm một lúc rồi ra ngay.” Giang Trừng nói.

Hạc Kinh Hàn lắc đầu, “Không sao, em cũng có việc, ngày mai giờ này em ở đây chờ chị.” Dứt lời đi ngay, không để Giang Trừng cò kè thêm, cô đứng đấy nhìn bóng lưng xa dần của hắn, phì cười, sao em trai ngày càng đáng yêu thế nhỉ. Cố tìm lý do để dành thời gian cho cô.

Ôi quanh cô toàn kiểu không nói một đằng làm một nẻo thì là dạng im lìm như hũ nút, chỉ mỗi Thanh Đăng đại sư là… sâu không lường được.

Cửa vào chùa Thượng Vân nằm trong con ngõ nhỏ, người giữ cửa là hòa thượng béo Giang Trừng từng gặp lúc đến lần đầu, cũng chính là đại hòa thượng vì tham ăn mà thường xuyên bị phạt gác cửa – sư đệ Thù Chỉ của trụ trì Thù Ấn. Vì lần gặp gỡ đầu tiên quá ấn tượng, dẫu đây mới là lần thứ hai trông thấy gã sau rất nhiều năm thì Giang Trừng vẫn nhận ra ngay. Chỉ không biết vị này lại phạm phải lỗi gì mà bị bắt canh cửa nữa.

Giang Trừng đứng nhìn một lúc, thấy hòa thượng béo Thù Chỉ ghé tường ngủ khì không có vẻ gì là muốn tỉnh lại thì cũng chẳng gọi, quen đường thuộc lối tự mò mẫm cột đá khắc hoa sen.

Sen đá tách ra, ngõ nhỏ xa dần, để lộ một vạt rừng núi tĩnh mịch và dãy thang đá dài đằng đẵng. Chùa Thượng Vân luôn khác với thế giới ngoài kia, mọi thứ bao gồm cả thời tiết đều mang hương vị rất riêng giữa đất trời. Cô hít cho căng tràn lồng ngực bầu không khí ngập tràn linh khí, cất bước leo thang.

Trong con ngõ đã biến mất sau lưng, hòa thượng Thù Chỉ đang say giấc chợt hí con mắt đầy tỉnh táo nhìn theo Giang Trừng, lẩm bẩm gì đấy lại tự cười khì, đoạn xoay mình chép miệng ngủ tiếp.
Giang Trừng người nhẹ như chim lướt đi, chẳng bao lâu sau đã gặp một vị hòa thượng lặng lẽ quét thềm đá hơi quen mắt nhưng không rõ tên.

“Hi ~ Xin chào ~”

Hòa thượng nọ ngẩng đầu nhìn Giang Trừng, cũng nhận ra cô, sau khi hành lễ lại thêm một câu: “Hình Giới sư thúc xuống núi rồi, Giang thí chủ yên tâm.”

Vừa nghe đã nhớ ra hòa thượng này là ai, hồi cô mới đến chùa Thượng Vân lần đầu, chẳng hiểu sao lại khiến Hình Giới sư thúc chướng mắt, ngày nào cũng phòng cô như phòng trộm, đặc biệt ghét cô “nhúng chàm” Thanh Đăng sư tổ nhà họ. Hắn còn tụ tập một đám đệ tử, sau buổi rèn luyện sẽ nghiêm túc lệnh họ ngăn cô đến tìm Thanh Đăng, còn cấm mọi người tiết lộ vị trí của chàng cho cô biết.

Tiếc nỗi Giang Trừng là ai cơ chứ, cô hễ muốn là sẽ dễ dàng biết được tình hình của đại sư, cũng bởi chúng hòa thượng nơi đây đều vô cùng nhẹ dạ hiền lành, cứ van lơn một chút là họ sẽ ngắc ngứ trả lời ngay, nhất là nhóm đệ tử trẻ tuổi da mặt mỏng. Sau này, Giang Trừng chẳng cần phải hỏi, các hòa thượng vừa gặp sẽ báo ngay vị trí của Thanh Đăng đại sư và cả việc Hình Giới sư thúc có mặt ở đấy hay không, thú vị lắm thay.

Cô nhớ đến quãng thời gian bị Hình Giới vây bắt ngáng chân rồi được nhóm hòa thượng lớn nhỏ khác nhau thản nhiên chỉ đường cho cô tránh hắn, vui cực.

Giang Trừng cười tít, lấy một cái bọc nhỏ từ túi trữ vật ra đưa cho hòa thượng nọ, “Dạo trước tôi có đến biển Vô Tận một chuyến, đem quà về cho mọi người đây, bạn của cậu cũng có phần, không quý giá gì, chỉ là kẹo thôi, ngon lắm.”

Hòa thượng nọ còn đang không biết mình có nên nhận hay không, Giang Trừng đã phủi tay đi tiếp, trên đường lại gặp một hòa thượng mới chạm mặt một lần, chưa từng trò chuyện nhưng cô vẫn treo túi quà trên cán chổi, tặng cậu. Vị này thản nhiên lễ chào, Giang Trừng hoàn lễ rồi tiếp tục đi.

Dãy thang đá tưởng chừng khiến cô sống dở chết dở buổi đầu mới đến, giờ mới thấy chẳng qua cũng chỉ thế thôi, leo lên bậc cuối, Giang Trừng chả mảy may thở dốc, nhẹ nhàng hơn lần trước nhiều.

Giang Trừng vừa nhìn đã thấy ngay tăng nhân áo trắng đứng trước cổng chùa Thượng Vân, mặt mũi trẻ trung, đôi mắt vô thần trong suốt, dáng vẻ dịu dàng, tĩnh lặng như nước.

“Tiểu Thù Vọng!” Giang Trừng vui vẻ chào, “Sao em lại đứng ngoài cửa thế này, chẳng nhẽ đang chờ chị?”

Thù Vọng mỉm cười, “Sư phụ bảo Giang Trừng tỷ tỷ sắp đến, dặn đệ ra đón.”

Giang Trừng: “Đâu phải mới tới lần đầu, sao phải ra đón, chị nhớ đường, không thì hỏi người ta cũng được mà.”Thù Vọng đáp: “Đa số sư huynh đệ đã xuống núi cả rồi, bây giờ trong chùa còn rất ít người, sư phụ hiện đang an tọa tại một gian tĩnh thất khá hẻo lánh, hỏi thì phải lâu lắm mới tìm ra, dù sao đệ cũng rảnh nên đến đón tỷ một chuyến.”

Giang Trừng vỡ lẽ, thế giới bên ngoài loạn lạc, nhóm hòa thượng tốt bụng này chắc hẳn đã lũ lượt xuống núi rồi.

Thù Vọng hỏi: “Đệ đã ở lại chùa nửa tháng, cũng nên xuống núi rồi. Nghe nói Giang Trừng tỷ tỷ đã đến biển Vô Tận một chuyến, mọi sự thuận lợi chăng?”

Giang Trừng: “Suông sẻ cả, lại còn có thu hoạch lớn. Ấy nhầm, phải nói là hai niềm vui khổng lồ mới đúng.”

Thấy Thù Vọng khẽ nghiêng đầu tò mò, Giang Trừng cười thần bí song không đáp, “Vài tháng nữa em sẽ biết thôi, tới lúc đó đừng ngất xỉu là được.”

Cả hai vừa tán chuyện vừa đi, quả nhiên số hòa thượng trong chùa giảm đi không ít, Giang Trừng được đưa đến một gian viện, Thù Vọng chỉ vào trong rồi cười cười rời đi. Giang Trừng giữ cậu lại, đưa cho một chiếc túi to, “Quà chị đem từ biển Vô Tận về, đừng khách sáo.”

Thù Vọng bất ngờ bởi độ nặng của cái túi, buồn cười lắc đầu, sau rốt vẫn vác lên vai mà không từ chối. Giang Trừng một mình đứng trước cổng chuẩn bị tâm lý hồi lâu mới tự nhiên đẩy cửa bước vào.

Trong viện chỉ có một gian nhà một tầng, treo dưới hiên gỗ vuốt cao là một chiếc chuông gỉ sét, giữa nhà là một gian tĩnh thất rộng rãi, bấy giờ bốn cánh cửa lớn mở to, thấy rõ cảnh sắc bên trong. Giữa hằng hà sa số trường minh đăng là một tăng nhân áo trắng mộc mạc, chàng khép mắt ngồi dưới đất, không tỏ vẻ gì song lại khiến người ta cảm nhận được nỗi từ bi dịu dàng vô hạn.

Khoảnh khắc trông thấy chàng, bất giác êm ái hẳn. Giang Trừng nghĩ, kết hôn với một người đàn ông như thế chắc sẽ chẳng bao giờ cãi nhau, chàng như có kỹ năng dập lửa, vừa nhìn đã xóa nhòa phiền muộn.

Giang Trừng dứt khoát ngồi xuống hành lang ngoài tĩnh thất, kê chân chống cằm, chân còn lại vắt vẻo ngoài hè, lặng lẽ ngắm Thanh Đăng đại sư bên trong.

Đại sư vẫn bất động, không cả chớp mắt, Giang Trừng cũng chẳng muốn quấy rầy chàng.

Có hai chú sóc lít chít trèo lên cây tùng ngoài viện, tò mò nhìn cô, hai quả tùng bị chúng ném vào vườn lông lốc lăn vài vòng. Có một chú cá theo dòng suối bơi đến, đánh nước vang tí tách, lại lẩn đi theo hướng khác. Góc vườn có một gốc phong toàn lá đỏ, lá rơi nương gió cuốn đến bên chân Giang Trừng, lác đác vương trên áo.

Giang Trừng rốt cũng cử động, cô rũ mắt nhìn tay mình bất giác vỗ về bụng, và cả chiếc lá đỏ đậu trên mu bàn tay. Rồi cô nhặt chiếc lá rơi trên bụng mình, xoay nó dưới nền trời xanh ngát xanh, nằm phịch xuống sàn gỗ, nhởn nhơ nghịch vạt lá. Trên chiếc lá đỏ có hai cái lỗ, cô dùng nó che mặt, lại thông qua nó để ngắm Thanh Đăng đại sư đang bình thản ngồi trong tĩnh thất.

Ngắm hoài ngắm mãi, cô thiếp đi.

Thanh Đăng đại sư ngồi giữa trận pháp đột nhiên hé mắt, nhìn Giang Trừng bỗng chìm vào giấc ngủ ngoài kia.

Trước đây thế ngủ của cô rất thoải mái, hoặc thẳng hoặc nghiêng hoặc úp, chốc chốc lại trở mình, rất chi là táy máy. Song bấy giờ cô ngủ cực kỳ yên ổn, dáng nằm hơi nghiêng, tay đặt bên người vô thức bảo vệ bụng, không mảy may cục cựa.

Thanh Đăng dời ánh mắt từ hàng mày đã giãn ra kia đến bụng cô. Chàng nhìn hồi lâu, bỗng có một giọng nói cất lên từ huyệt thiên phủ: “Giang Trừng.”

Lại thêm một giọng khác: “Lão hòa thượng nhà ngươi nhìn không thôi được gì, tò mò thì sang mà sờ, đừng bảo không dám đấy nhé?”

Thanh Đăng đại sư hờ hững thu lại ánh mắt, môi thoáng rì rầm, giọng nói trong thiên phủ im bặt.

“Im lặng.” Chàng buông lời.

Chương 94: Hoà thượng làm cha

ĐẠI SƯ ĐẠI SƯ ĐẠI SƯ

Giang Trừng ngáp dài, lọt vào mắt là vầng trăng sáng ngời giăng trên chạc tùng già ngoài vườn và ống tay áo trắng khá quen mắt đang bị mình níu lấy.

Cô lần theo tay áo trông lên, Thanh Đăng đại sư vốn nên tọa giữa trận pháp tĩnh thất đang ngồi cạnh bên, cô giữ tay áo chàng, đầu cũng ghé sát tay chàng. Đại sư trước đấy khẽ ngẩng đầu nhìn trời, thấy cô dậy bèn cúi xuống trông sang.

Tĩnh thất vẫn để ngỏ nhưng đèn bên trong đã tắt, chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn trúc cũ kỹ dưới hiên. Thực ra có hay không chiếc đèn lồng này cũng thế, trăng đêm nay sáng, ánh bạc long lanh rải khắp vườn. Hai người họ ngồi đây, nửa khuất bóng râm nửa tỏ dưới trăng.

Chiếc áo tăng cũ giản dị khoác trên người đại sư nom càng thanh thoát giữa ánh ngà, hừm, cái đầu trọc trông cũng rạng rỡ hẳn. Hẳn là do ánh trăng đêm nay quá chói, đầu đại sư quá sáng, cô mới chẳng tài nào nhìn thẳng mặt đại sư, không sai, chắc chắn là vậy.

Giang Trừng khẽ hắng giọng, thả tay áo đại sư ra, trở mình ngồi dậy. Cô không cố giữ khoảng cách với đại sư, trái lại đến gần thêm, chống cằm ngắm chàng.

Đến gần rồi lại nghe mùi hương riêng chàng mới có, thanh đạm như tùng, lặng lẽ vấn vương.

“Đại sư?” Giang Trừng chỏ chàng, “Thanh Đăng đại sư? Chàng khoẻ chưa?”

Thanh Đăng đại sư rốt đã cất lời, “Chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng chẳng hề gì.”

Giang Trừng chững lại một thoáng, hỏi: “Sao chàng lại rời trận pháp, xong rồi à?”

“Chưa.” Thanh Đăng bình thản đáp, như chẳng có gì không ổn.

Úi lão hoà thượng này sao lại tuỳ hứng khó hiểu thế cơ. Giang Trừng xoa mũi, “Chưa xong chàng chạy ra đây làm gì! Làm vậy không sao thật chứ?”

Thanh Đăng đại sư nhìn cô, bình thản mỉm cười, cơn giận của Giang Trừng như bị xối nước, thoắt cái đã tắt phụt. Cô nghiêm túc bảo: “Ừm, thôi không nói nữa.” Đoạn lôi một bọc đồ khổng lồ từ túi trữ vật ra, một tay xách cái bọc cao tầm nửa người ấy đến cạnh đại sư.

“Nè, đặc sản biển Vô Tận với cả vài thức dọc đường muốn chàng nếm thử, à còn mấy món đặc sản tông môn dạo trước hứa đem sang nữa, em đến tận vườn Linh của sư bá tìm đấy nhé.” Giang Trừng vỗ bọc, cười: “Nhận đi đừng ngại, ăn lâu mới hết.”

“Thanh Đăng đại sư, chuyến này em muốn báo một tin vui cho chàng.” Giang Trừng ngồi thẳng dậy, chăm chú nhìn chàng.

Đại sư cũng ngoái đầu, mắt đối mắt với cô.

Giang Trừng bỗng thấy áp lực, bất giác sờ mũi, bảo: “Chàng còn nhớ lần đầu mình gặp nhau không, em kể chàng nghe lai lịch của em rồi, em tới từ một thế giới khác, em muốn về đấy tìm em trai.”

Thanh Đăng không tỏ vẻ gì khác, vẫn chăm chú lắng nghe. Bấy giờ Giang Trừng cũng chỉ cần một thính giả như thế, cô thoải mái hơn, nụ cười bỗng nở rộ trên khuôn mặt, “Em nghĩ mình không cần về nữa, em tìm thấy em trai ở đây rồi!”

“Đại sư tin không? Em gần như đã chuẩn bị sẵn tâm lý cả đời không về nổi, không gặp được em trai nữa rồi, ai ngờ bỗng tìm được, lại còn là người quen. Tuy tính tình khác trước nhưng nó vẫn là người khiến em bận lòng nhất, được gặp lại nhau thật là tốt. Đại sư, chàng không biết em vui tới cỡ nào đâu, mấy hôm liền không ngủ nổi, lại chẳng thể kể chuyện này với ai.” Giang Trừng cười đến là hạnh phúc, vừa kể vừa huơ tay diễn tả.

“Chàng hứa giúp em về nhà nhưng giờ thì không cần nữa, em trai đã ở đây, nơi này cũng ngày càng có nhiều điều khiến em vương vấn, trái lại em chẳng nhớ thương thế giới kia là mấy, giờ em mãn nguyện lắm rồi, nếu có thể tiếp tục sống như này thì tuyệt biết bao.” Giang Trừng cảm thán.

Cô kể Thanh Đăng nghe vài chuyện về em trai, lẳng lặng nghe xong, chàng nói thẳng, “Em trai em là Hạc Kinh Hàn.”

Ngữ khí khẳng định, Giang Trừng ngẩn ra, cô chưa nói mà sao đại sư lại đoán được rồi?

“Hay thật, sao chàng biết?”

Thanh Đăng đại sư: “Nhận được một phong thư ngoài dự liệu.”

Thanh Đăng lấy một lá thư từ tay áo ra đưa cô, đọc xong lá thư sặc mùi tuyên chiến với tình địch kia, cô phì cười, ôm cây cột kế bên mà hỉ hả, “Nó đúng là sẽ hành động như này thật, bảo sao không chịu vào chùa với em, thì ra đã gửi thư tuyên chiến với chàng rồi. Cơ mà trong thư nó đâu có nói tới quan hệ giữa bọn em, chàng đoán được cũng giỏi ghê.”

Cô trả thư cho đại sư, ý cười vẫn giữ, chớp mắt hỏi chàng: “Chàng biết mình sắp làm cha rồi à?”

“Biết rồi.” Thanh Đăng đại sư gật đầu.“Ầy.” Giang Trừng gãi mặt, sờ bụng, “Nãy em còn chưa biết phải nói thế nào với chàng, ai ngờ nó giành kể trước rồi.”

Giang Trừng chăm chú theo dõi biểu cảm của Thanh Đăng, bĩu môi, “Làm em còn mong thấy cảnh đại sư hoảng hồn, cơ hội hiếm có như vậy, ngờ đâu chàng vẫn thế, vô vị quá đi.”

Cô nói lẫy rồi bỗng lặng thinh, ngoảnh đầu ngắm vầng trăng treo đầu ngọn tùng. Một lúc sau, cô hỏi nhỏ: “Chàng… có giận không? Đứa bé có phiền chàng không?”

Vừa dứt lời đã thấy nằng nặng, Thanh Đăng đại sư đang xoa đầu cô. Tuy chàng không lên tiếng nhưng Giang Trừng đã hiểu, trong tình huống này, hành động có ý nghĩa hơn lời nói nhiều.

Thanh Đăng thinh lặng tựa non cao, chàng sẽ bao dung tất cả, thấu hiểu mọi điều. Nỗi lưng chừng trước kia của cô bỗng chốc bốc hơi, tan thành khói bụi. Thế là cô cười, kéo bàn tay đặt trên đầu mình xuống, lấy can đảm đưa lên môi hôn cái chụt, lại điềm nhiên đặt về đầu gối chàng.

“Đại sư, chàng tốt thật!” Giang Trừng chân tình vỗ vai Thanh Đăng.

Thanh Đăng đại sư chẳng tỏ vẻ gì, trông vẫn thản nhiên không màng sự đời như thế, chẳng kém Bồ Tát là bao. Song cứ hễ gặp chàng là Giang Trừng lại vui vẻ một cách kỳ lạ, khoé môi vẫn giương cao. Hành vi chủ động xoa đầu của đại sư ban nãy như đã bật công tắc…, ờ thì công tắc “vợ chồng lâu ngày gặp lại (?)” của cô.

Dẫu sao chàng cũng chẳng từ chối đâu, không lợi dụng sờ mó thì uổng! Giang Trừng nhớ lại chuỗi ngày tán tỉnh đại sư rồi bị treo lên cây dạo trước. Cô đắc ý nghĩ, giờ mình mang thai, dẫu có hành động thì đại sư cũng chẳng treo cô lên cây đâu nhờ? Có nghĩa là cô muốn làm gì cũng được!

Giang Trừng xấu xa nhìn đại sư, trong lòng rục rịch.

Song ngay trong giây tiếp theo, đôi mắt thấu suốt thông tuệ của Thanh Đăng nhìn sâu vào đáy mắt cô, nét cười rạng rỡ hơn đôi chút, chất giọng vẫn thế: “Em cứ thử xem.”

Giang Trừng: “…” Đệt mợ đây mới chỉ nghĩ thôi chứ đã làm gì đâu! Sao đoán chuẩn vậy! Hay mình lại bị bắt bài rồi?!

Thanh Đăng đại sư: “Giang Trừng…”

Chàng chưa dứt lời, cô thoắt đã giơ tay, vô cùng dứt khoát bảo: “Em thua, là em sai.”

Đàn ông (?) co được dãn được, nhận sai sớm tý còn đáng mặt anh tài, huống hồ Thanh Đăng là kiểu làm tình làm tội không chừa một ai! Giang Trừng nghĩ thầm, chợt nghe đại sư nói: “Ta không phạt em.”

Giang Trừng lại hăng tiết gà ngay, “Chính chàng bảo đấy nhé! Em không khách sáo đâu.”Thanh Đăng đại sư: “Nhưng em cứ thử xem.”

Giang Trừng nghe cái điệu bình thản phối với bản mặt từ bi mà sởn cả gai ốc, cười khan, “Em đùa thôi chứ đã làm gì chàng đâu.”

Thanh Đăng đại sư ra chiều thấu tỏ: “Ta biết em không làm gì ta, chỉ nói thế thôi.”

Giang Trừng: Hình như mình vừa bị giễu?!

Giang Trừng: “Đại sư, đưa tay chàng đây.”

Thanh Đăng bất động, cô bèn trườn sang kéo tay chàng đặt lên bụng mình, trêu: “Chào con gái chàng trước đã nào.”

Giang Trừng tưởng đâu đại sư sẽ rụt tay lại ngay, ai ngờ chàng không làm thế, sau khi cô buông ra, tay đại sư vẫn giữ nguyên trên bụng cô, nỗi ấm áp xuyên qua lần áo. Chính cô chợt nổi ý xấu kéo tay chàng, giờ người bỗng thấy ngại cũng là cô. Bởi đại sư vẫn giữ nguyên tư thế, im lặng nhìn bụng cô.

Giang Trừng ngượng nghịu dịch người, lại nghe đại sư buông hai tiếng: “Xin chào.”

Rõ không phải chào cô, ban nãy cô bảo chàng chào đứa bé trong bụng, cơ mà bây giờ bé vẫn chưa thành hình thì nghe được à? Lại còn chào hỏi đến là đường hoàng! Mặt mũi có nghiêm túc thì trông vẫn buồn cười lắm biết không!

Giang Trừng: “Con bé không nghe thấy đâu.”

Thanh Đăng đại sư: “Em nghĩ con nghe được thì con sẽ nghe được.”

Giang Trừng: “Em không muốn bàn mấy chuyện duy tâm này với chàng nữa, lại thua mất thôi.”

Thanh Đăng đại sư lắc đầu, chợt đứng lên đóng từng cánh cửa tĩnh thất, đoạn quay sang nhìn Giang Trừng, “Vào đây.”

“Làm gì?” Giang Trừng khó hiểu đi vào theo, chỉ thấy đại sư ngồi xuống đất, chỉ tấm đệm, bình thản bảo: “Hẳn phải phiền em cởi đồ ra.”

Giang Trừng: “Hả? Hả?!! Đột ngột quá em chưa chuẩn bị tâm lý! Mới cả em là bà bầu đó đại sư, sao chàng tự dưng bệnh hoạn thế!”

Thanh Đăng đại sư xắn tay áo, đáp: “Ta muốn vẽ kim phù tạm thời dừng ma chủng lại, bằng không sẽ ảnh hưởng đến con.”

Nghe đoạn Giang Trừng ngừng đùa ngay, dứt khoát cởi đồ nằm xuống, “Làm đi.”

Đại sư ngồi kề bên, rất chi lạnh nhạt, thản nhiên nhấc tay hoạ từng nét phù chú màu vàng kim lên cơ thể Giang Trừng.

Giang Trừng nằm đấy, cảm nhận được dòng chảy ấm áp thấm vào da rồi lan đến chỗ sâu hơn trong cơ thể, vùng bụng cũng bớt lạnh hẳn, thở phào nhẹ nhõm. Cô vẫn luôn bận lòng chuyện mình bị Úc Cơ cấy ma chủng vào người, đây cũng là một trong những vấn đề khiến cô lo lắng khi vừa hay tin mình có mang.

Giờ tạm yên tâm rồi. Cha bé không hổ là người đàn ông đáng tin cậy nhất cõi tu chân.

“Ma chủng trong người em được tách ra từ kí chủ, nếu kẻ cấy nó không phát lệnh thì không sao, song một khi bị khởi động, ngay cả ta cũng không lường trước được sẽ xảy ra chuyện gì.” Thanh Đăng đại sư vừa vẽ vừa nói.

Giang Trừng ừ một tiếng, “Em biết, em chuẩn bị tâm lý rồi, chỉ cần con không sao là em yên tâm.”

Thanh Đăng đại sư vừa khéo vẽ xong, nghe đoạn bỗng đưa tay chọc eo Giang Trừng. Cô vịn eo nhảy phắt vào góc tường, lên án: “Đại sư, chàng chạm phải chỗ nhột của em rồi!”

Thanh Đăng đáp: “Ừ.”


Kéo: Chưa thấy ai thả dê một cách đường hoàng đạo mạo tỉnh táo như ổng…

Chương 95: Vô Cực đạo quán

EM MÌNH ĐẸP TRAI THẬT

Lúc Giang Trừng rời núi, Hạc Kinh Hàn đã đứng chờ ở gần con ngõ rồi. Cô không đi một mình mà xuống cùng tiểu hoà thượng Thù Vọng. Từ năm mười lăm tuổi, Thù Vọng chốc chốc lại rời núi chu du lịch luyện, tăng sư chùa Thượng Vân đều thế cả, dẫu cậu có mù cũng không ngoại lệ.

Hạc Kinh Hàn từng gặp Thù Vọng nhưng không thân thiết gì, có thể chào nhau một tiếng đã không tệ, song lần này có mặt Giang Trừng, hai người lại “được” lôi ra giới thiệu một phen.

Giang Trừng: “Đây là Thù Vọng, đệ tử duy nhất của Thanh Đăng đại sư, tiểu Tầm chắc biết mà nhỉ. Năm ấy chị mới tới, nhóc Thù Vọng còn bé tý mà đã rất ngoan, cứ chăm sóc chị luôn. May nhờ có Thù Vọng chứ không chị đã chẳng quen với nơi này nhanh như thế.”

Hạc Kinh Hàn vừa nghe đã nghiêm túc tạ ơn Thù Vọng, tuy mặt mũi chẳng thấy nét cảm kích đâu. Song Thù Vọng không thấy được trái lại còn nhạy bén hơn, cậu nhận ra vẻ trịnh trọng của Hạc Kinh Hàn, chợt nghi ngờ thái độ của vị “con trời” này. Hơi khác với thái độ của lần gặp trước, tuy không đến nỗi thất lễ nhưng có cảm giác xa cách. Ngờ thì ngờ, Thù Vọng vẫn trả lễ Hạc Kinh Hàn.

Giang Trừng lại giới thiệu em trai mình với Thù Vọng, “Đây là Hạc Kinh Hàn, chắc em cũng biết rồi, trước đấy còn đến làm khách chùa Thượng Vân bọn em mà. Cậu ấy là người thân thiết nhất với chị ở thế giới này, chị mới tìm thấy và nhận mặt đây thôi, sắp tới sẽ đến thăm nhà cậu ấy.”

“Ra vậy, Hạc đạo hữu là người thân mà Giang Trừng tỷ tỷ vẫn luôn nhớ thương chăng? Thảo nào em thấy Giang Trừng tỷ tỷ đến thăm chuyến này lại vui nhường vậy, chúc mừng chị.” Tiểu Thù Vọng dẫu đã lớn vẫn dịu ngoan như cũ, khá giống với thỏ trắng Giang Tầm em trai cô ở thế giới cũ.

Hạc Kinh Hàn bớt lạnh lùng hơn, nhìn thoáng qua chị gái đang cười khì nhà mình, trò chuyện thêm đôi câu với Thù Vọng rồi cáo từ. Thù Vọng lên đường đến nơi đã định để lịch luyện, Giang Trừng và Hạc Kinh Hàn thì về đạo quán Vô Cực.

Lúc chỉ còn hai chị em, Hạc Kinh Hàn mới thu lại toàn bộ khí thế, dịu dàng hơn thường ngày nhiều, hắn hỏi: “Tình hình thế nào ạ?”

“Ổn lắm, chị đã bảo Thanh Đăng đại sư là một người rất tốt mà ~” Giang Trừng đáp, “À đại sư bảo bé con không sao, chị còn hỏi vụ bé nuốt yêu đan, chàng bảo là do ma chủng cả. Bé còn nhỏ, nuốt yêu đan xong có vẻ hơi khó chịu, cơ mà đại sư giải quyết hộ chị rồi, trong hoạ có phúc, sau này con bé sẽ dễ vận linh lực hơn, có lẽ linh căn cũng bị ảnh hưởng một tý, hơi nghiêng về hệ hoả của dơi hút máu.”

Vốn định nhờ Tạ nhị sư bá khám cho, song ông lại hay càu nhàu lắng lo, Giang Trừng chắc mẩm ông mà biết tình hình thì cô đừng hòng đi đâu, thể nào cũng bị cấm cửa ở Dung Trần đến khi sinh xong, lại còn bị ép uống thuốc bổ hằng ngày như đồ đệ Phong Hữu Chỉ từng kể nữa. Thế là cô đổi ý, chỉ ôm mớ thuốc chỗ nhị sư huynh rời nhà.

Sau đấy cô định đến khám chỗ sư muội chuyên điều chế thuốc của Hạc Kinh Hàn ở Vô Cực đạo quán, nhưng giữa chừng lại ghé chùa Thượng Vân, Giang Trừng quen lối bèn tâm sự với đại sư, ngờ đâu chàng lại biết nguyên do và cả cách giải quyết vấn đề, không hổ danh đàn ông sống hơn hai trăm mùa quít, cực kỳ đáng tin, cho cái like.

Biết sức khoẻ chị mình ổn hơn một chút, dù Hạc Kinh Hàn không thích Thanh Đăng đại sư cho lắm thì bấy cũng phải thầm cảm tạ chàng một phen.

“Mấy món này, chị cầm đi.” Hạc Kinh Hàn đưa một chiếc túi trữ vật cho Giang Trừng.

Giang Trừng đón túi mở xem, thấy toàn là linh dược linh dịch cao cấp, “Đây là gì? Ngoài chợ chưa thấy bao giờ.”

“Đây là linh dược của Phức Dược tông.” Hạc Kinh Hàn đáp.

Giang Trừng biết Phức Dược tông, tuy không bằng Dung Trần song vẫn là một đại phái nổi danh, khoảng cách từ đây đến đó cũng cỡ từ đây đến biển Vô Tận. Nghĩa là em trai đã đi xa thế chỉ để bốc thuốc cho mình ấy hả? Phức Dược tông lại còn nức tiếng về điều chế thuốc, thuốc tốt khó cầu, không biết nó đi chuyến này có bị khó dễ gì không.

Giang Trừng nhận thuốc, cảm động nhìn em, hỏi: “Nghe bảo thuốc này khó lấy lắm?”Hạc Kinh Hàn lắc đầu: “Lần đầu nên em không rõ, nhưng không khó đâu, hỏi thử một đệ tử vừa bắt gặp xem có mấy đầu thuốc này không, cô ta bán ngay cho em mà.”

Giang Trừng như vỡ ra điều gì, hỏi: “Lúc gặp em, có phải vị nữ đệ tử đó vô cùng kích động, không chỉ lén ngắm em mà còn đỏ mặt nữa không?”

Hạc Kinh Hàn: “Không chú ý lắm, nhưng cô ta không nhận linh thạch của em.” Song dẫu người ta không cầm, hắn lại chẳng hứng thú hàn huyên, nên trả thì trả đủ, xong chuyện đi ngay.

Giang Trừng: Rồi hiểu, em trai mình là nam thần quốc dân, chắc vừa khéo đụng phải fangirl rồi.

Là một tu sĩ có sức ảnh hưởng nhất trong giới thanh thiếu niên kiêm biểu tượng tu đạo của giới tu chân hiện nay, tốc độ tu luyện của Hạc Kinh Hàn hồ như có thể bắt kịp Thanh Đăng đại sư của chùa Thượng Vân – thiên tài vạn năm có một. Hơn thế nữa, với thân phận đệ tử thủ tịch thế hệ mới của đạo quán Vô Cực xứng danh “nhất đạo nhất tự” toàn cõi này, Hạc Kinh Hàn nổi tiếng hơn đám hoà thượng khiêm tốn chẳng màng điều chi của chùa Thượng Vân nhiều.

Đầu tiên, hắn thường ra ngoài đánh quái, gần như đứng đầu mọi bảng quái cao cấp, tô đậm thêm cái chất cuồng chiến đấu, bỏ xa tất cả khiến ai nấy phải dõi mắt trông theo. Kế đến, hắn đẹp trai vô cùng, xuất chúng ngay cả ở cõi tu chân đầy mỹ nhân này, chẳng những đẹp mà khí chất cũng ưu tú, đây đâu còn là chuyện một cộng một bằng hai nữa.

Không những đẹp có chống lưng có năng lực có phẩm cách, lại còn giàu, đánh quái nhiều thì lắm của, chỉ tính mớ linh thạch treo giá trên bảng quái cao cấp đếm mãi không hết kia thôi đã vậy, chưa kể mấy món tông môn thưởng cho. Hiếm thấy nhất là hắn lại giữ mình sạch sẽ, chẳng nam nữ tu nào có thể lọt vào mắt xanh, xét trên một số khía cạnh nào đấy, cái kiểu sen trên núi tuyết cao ngạo lạnh lùng này quả rất thu hút.

Người hâm mộ khác môn phái đã nhiều thế thì càng khỏi kể tới Vô Cực đạo quán nhà hắn rồi. Giang Trừng đã mục kích rất rõ chuyện này sau khi đến nơi. Ở Vô Cực đạo quán, Hạc Kinh Hàn nổi tiếng một cách đáng sợ.

Nếu ví một nơi trước nay không ưa thị phi, chỉ quan tâm chúng sanh thiên hạ như chùa Thượng Vân là kim chỉ nam công bằng vô tư nhất, thì đạo quán Vô Cực chính là thanh kiếm sắc bén nhất của cõi tu chân, xưa giờ luôn dẫn đầu trong sự nghiệp diệt yêu trừ ma.

Khác với mô hình kim tự tháp phân từng cấp đệ tử trưởng lão nội môn của các phái khác, việc thu nhận đệ tử của Vô Cực đạo quán đơn giản vô cùng, một sư phụ có vài đệ tử, người giỏi nhất sẽ kế thừa y bát, lên đài Thí Kiếm thi đấu. Trên bảng Thí Kiếm của đạo quán, thông qua tôi luyện không ngừng và thứ hạng thay đổi liên tục, một trăm linh tám vị đầu bảng chính là Vô Cực Tử – ‘thanh kiếm’ lợi hại nhất của Vô Cực đạo quán.Khi cảm thấy số mình sắp tận, Vô Cực Tử đời trước sẽ truyền tu vi cả đời cho người kế nhiệm. Ở đạo quán, địa vị của Vô Cực Tử rất cao, là thủ lĩnh của Vô Cực Tử, Hạc Kinh Hàn gần như có thể hiệu lệnh già nửa số đệ tử nội môn nơi đây.

Vào thời bình, Vô Cực Tử là một thanh kiếm được dùi mài chậm rãi, còn ở loạn thế, họ chính là thanh kiếm thủ hộ cũng như đồ sát, bảo vệ chính nghĩa, diệt trừ tà ma, cho đến khi tên tà ma cuối cùng ngã xuống, hoặc vị Vô Cực Tử cuối cùng chết đi.

Trên đường Giang Trừng nghe Hạc Kinh Hàn giới thiệu sơ qua, vừa tự hào vừa lo lắng cho em trai.

Song mọi tâm tình phức tạp đều hoá thành nỗi chấn động không lời sau khi đến Vô Cực đạo quán. Khối kiến trúc kỳ vỹ trước mặt thu hút trọn ánh mắt của Giang Trừng, cảnh sắc nơi đây bỗng chốc khiến người ta phải thốt lên rằng ‘con người thật nhỏ bé biết bao’.

Khác với sân viện bao la của các môn phái khác, Vô Cực đạo quán toạ lạc tại đỉnh một ngọn núi vừa cao vừa dốc, nom như một thanh kiếm khổng lồ.

Núi cao vạn trượng đâm xuyên đất trời, mũi kiếm biến mất giữa tầng mây. Mái hiên son đỏ bắt đầu xuất hiện từ thân kiếm, càng lên cao càng nhiều, tạo nên một toà thành kỳ lạ, điểm xuyết bởi cây xanh và suối con. Toà thành trên ngọn kiếm khổng lồ vừa tản mác kiếm khí sặc mùi uy hiếp cùng nguy hiểm, vừa đẹp đến nao lòng.

Sau núi là vầng trăng khuyết khổng lồ, đây không phải mặt trăng thật mà là trận pháp bảo hộ Vô Cực đạo quán, tên là Nguyệt Hành Kiếm. Ánh bạc trong veo, đường cong lả lướt, ôm trọn đỉnh núi vào lòng. Vầng trăng khuyết này từ tốn xoay quanh đỉnh núi theo quy luật riêng, vân mây chuyển động bên trên chính là kiếm khí nguy hiểm, sẽ giết sạch những kẻ có ý đồ tấn công đạo quán.

Một hung khí khổng lồ thế kia lại có lúc cực kỳ đẹp đẽ. Nếu may mắn, người ta có thể chiêm ngưỡng một trong những kỳ quan đẹp nhất cõi tu chân, Trăng đôi giữa trời.

Vào một thời khắc đặc biệt nào đấy, vầng trăng khuyết thật sẽ di chuyển đến một vị trí thích hợp, còn Nguyệt Hành Kiếm khéo sao lại dịch chuyển đến vị trí đối diện, đứng dưới đại điện Vô Cực đạo quán trông lên sẽ thấy chúng hợp thành một vầng trăng tròn đều, như vừa tay hái.

Ánh trăng và Nguyệt Hành Kiếm soi tỏ lẫn nhau phủ lên cung điện đạo quán, ẩn hiện tựa tiên cung, cảnh sắc đẹp tươi, trông như cung trăng Lãnh Dạ trong thần thoại.

Tiếc rằng hiếm ai được thấy. Lúc lịch luyện thi thoảng lại nghe người ta bàn tán, Giang Trừng còn định khi nào gặp dịp sẽ đến thăm quan, ngờ đâu sớm thế đã có cơ hội, chỉ không biết mình có may đến độ được mục kích “Trăng đôi giữa trời” không thôi.

Giang Trừng đứng trên kiếm, ngẩng đầu nhìn ngọn núi không thấy bến bờ kia, sự ngưỡng mộ ngập tràn đáy mắt, “Đúng là vừa đẹp vừa khí thế, ngọn núi trông như thanh kiếm khổng lồ ấy là tác phẩm của thiên nhiên ư?”

Hạc Kinh Hàn lặng lẽ đứng bên, chờ cô ngắm xong, nghe hỏi bèn đáp: “Đấy chính là một thanh kiếm thật, nghe bảo là của tổ sư đời đầu, còn Nguyệt Hành Kiếm – trận pháp thủ hộ hình vầng trăng khuyết kia là kiếm của đạo lữ của vị tổ sư ấy. Sau khi họ qua đời, hai thanh kiếm hoá khổng lồ, trở thành đạo căn của Vô Cực đạo quán.”

Giang Trừng lại phải thốt lên: “Đúng là lợi hại.”

Hạc Kinh Hàn từ nhỏ đã sống ở đây không hiểu nỗi kinh ngạc của chị mình, song hắn vẫn lẳng lặng đứng chờ cô ngắm đến tận hứng thì thôi.

Cơ mà Giang Trừng cũng chẳng tăm tia được bao lâu, bởi thoắt cái cô đã trông thấy vài luồng sáng bay từ Vô Cực đạo quán về phía mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau