NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Đứa bé

GIANG TRỪNG: MỊ LÀ AI MỊ ĐANG Ở ĐÂU MỊ PHẢI LÀM GÌ?

Mỗi lần tỉnh giấc, Giang Trừng lại nhận ra mình đang ở một nơi xa lạ.

Nhưng lần này Giang Trừng không căng thẳng nữa, vì cô nhận ra cơn khó chịu trước khi ngất đi của mình đã biến mất, và Hạc Kinh Hàn đang ngồi đưa lưng về phía cô trên chiếu trải ngoài hành lang gỗ trước cửa. Giang Trừng tỉnh lại hắn vẫn không ngoái nhìn, vẫn chỉ dõi ra mặt hồ thoảng gió và cành liễu buông hờ trước mặt, không biết đang tu luyện hay đang thất thần.

Chắc là tu luyện, Giang Trừng nghĩ. Thế thì không tiện quấy rầy người ta, bấy giờ Giang Trừng thấy mình ổn hơn trước nhiều, phép phong linh đã được giải, ôi khỏe thay khi linh lực lại cuồn cuộn trong người! Tự vệ ổn là điều cốt lõi khiến cô yên tâm.

Ngồi dậy trên giường, Giang Trừng sờ mặt, ngạc nhiên phát hiện gương mặt vốn phủ trên da nay đã không còn. Ngắm bao lâu nay, quả nhiên khuôn trăng tuấn tú tươi sáng vốn có vẫn thuận mắt hơn! Tâm trạng Giang Trừng cực tốt, vặn cổ bóp tay răng rắc.

Hạc Kinh Hàn ngồi im đằng kia rốt cũng bị tiếng động này quấy rầy, hắn chậm rãi xoay lại nhìn Giang Trừng.

Giang Trừng mau mắn đi đến, ngồi xếp bằng bên cạnh, cười sang sảng: “Chuyến này may có Hạc tiền bối, không thì đen cho tôi rồi, tính ra Hạc tiền bối đã cứu tôi những hai lần, đúng là ơn lớn khó bề báo đáp, sau này nếu có chuyện cần tôi giúp sức, Hạc tiền bối cứ mở lời nhé.”

“Phải rồi, đây là đâu? Hình như chuyến này tôi ngất chẳng bao lâu.” Giang Trừng nói xong, thấy Hạc Kinh Hàn lẳng lặng đứng dậy, ngồi cách cô một khoảng.

Giang Trừng: Ơ… sao vậy? Sao lại kỳ công ngồi xa thế! Ghét mình à?

“Ngồi đây đi.” Hạc Kinh Hàn chỉ tấm đệm hắn ngồi ban nãy.

Ồ, thì ra là nhường chỗ cho cô. Giang Trừng nhìn đệm rồi ngó sang gương mặt giá rét của Hạc Kinh Hàn, không khỏi xuýt xoa Hạc tiền bối quả là người tốt trong ấm ngoài lạnh, sau đó nghe lời ngồi xuống.

Sau khi đến thế giới này, cô hiếm khi được đối xử như phụ nữ, hình như chỉ có cô là luôn giúp đỡ săn sóc người khác, nếu không nhờ đại sư thì cô cũng sắp quên mình là phái yếu, chỉ vì vẻ ngoài như này rồi. Trên đường hành tẩu đông tây khó tránh qua quýt sơ sài, cô cũng không quá để tâm, bởi thế mới sống ẩu sống tả, thật chẳng chú ý mấy chuyện kiểu ngồi đệm mềm, trái lại Hạc nam thần trông cao ngạo lạnh lùng vậy mà vô cùng tỉ mỉ!

Mây gợn trời xanh, trong sân cỏ thơm tươi tốt, xanh um một màu dễ chịu, chiếc hồ trước mặt có vài con cá nhỏ vàng đỏ đang bơi, nhàn nhã thong dong biết mấy.

Giang Trừng giơ tay huơ dưới nắng, híp mắt tựa cột, hỏi Hạc Kinh Hàn: “Hạc tiền bối, đây là đâu? Thuật pháp phong linh do tiền bối giải giúp ư? Còn lớp da trên mặt tôi, chậc, mất rồi thoải mái biết bao, à còn thương thế của tôi nữa, Hạc tiền bối biết cả y thuật ạ?”

Hạc Kinh Hàn lại đứng phắt dậy, thoắt cái đã che quá nửa ánh nắng của Giang Trừng.

Giang Trừng: Ơ? Chẳng nhẽ cô già mồm đến mức khiến hắn bực mình à?

Giang Trừng kiểm điểm lại mình, sao lại nhiều chuyện như vậy, thực ra cô đâu phải người lắm lời, trừ lúc gặp Thanh Đăng đại sư. Nhưng Hạc Kinh Hàn… Cô bỗng nhận ra mình tin tưởng Hạc Kinh Hàn một cách kỳ lạ, chẳng nhẽ là do ấn tượng lần đầu gặp gỡ quá mạnh, hay do hắn quá đẹp trai? Không không không, cô đâu có nông cạn như vậy, ắt hẳn là vì Hạc Kinh Hàn là một chàng trai chính nghĩa, cực kỳ đáng tin.

Hạc Kinh Hàn không biết Giang Trừng mặt mày vô tội đang nghĩ những gì, hắn chỉ để lại hai chữ: “Chờ chút.” Sau đó đi mất, bay bằng đường nóc nhà.

Giang Trừng bị bỏ lại: “…” Gì vậy?

Chẳng bao lâu sau, Giang Trừng chợt nghe tiếng hét thảm thiết từ xa đến gần, sau đó nam thần Hạc Kinh Hàn Hạc về bằng lối cũ, lần này còn xách theo một người.

Người nọ tóc búi áo xăn, mặc một thứ trông như tạp dề, hai tay đeo găng, trên găng dính không ít vật thể vàng vàng trắng trắng.

“Giời ơi ta bảo tảng băng to nhà ngươi làm gì vậy, không thấy ta đang làm việc à, mới thả thứ kia xuống nước chưa kịp vớt lên đâu! Hỏng rồi ngươi tìm cái khác cho ta ha! Với cả sao ngươi không đi mà băng nóc nhà vậy, ngươi không biết ta sợ độ cao hả, sợ hết hồn à! Lại còn xách cổ áo ta, y phục bị ngươi túm rách rồi, thiên tài tông môn đúng là chẳng thèm hiểu cái sự đời buồn của tiểu tán tu như ta…” Chàng trai được Giang Trừng đặt xuống đất lắc đầu càu nhàu mãi thôi, vừa nhìn đã biết lắm điều.
Lăng Tiểu Tâm ra rả một tràng, vừa ngoái đầu đã đối diện với gương mặt đang mỉm cười của Giang Trừng, tức thời quét phăng vẻ bực dọc, tốc độ trở mặt nhanh đến líu lưỡi. Hắn tao nhã lột găng thả tay áo, cười với cô, “Cô nương tỉnh rồi? Có khó chịu chỗ nào không? Khó chịu thì nói ta biết ngay nhé, tại hạ tuy bất tài nhưng vẫn tạm gọi là có chút tiếng tăm trên phương diện y thuật.”

“Thì ra đạo hữu là người chữa thương cho tôi, thật đa tạ đạo hữu, tại hạ là Giang Trừng thuộc Dung Trần sơn phái, chẳng hay đạo hữu là?” Thấy đối phương thoắt cái đã biến từ bộ dạng lôi thôi nhiều chuyện thành thanh niên vờ vịt đường hoàng, Giang Trừng cũng vô thức dốc hết sức giả nai theo, vẻ phong nhã cao quý nhẹ nhàng tiêu sái kia hoàn toàn đè bẹp Lăng Tiểu Tâm đương muốn thể hiện.

Lăng Tiểu Tâm: Sao tự dưng lại thấy thân phận nam tu của mình thất bại cực kỳ thế này? Ắt là ảo giác ha ha.

“Thì ra là Giang đạo hữu, trước đó tôi đã hỏi Hạc Kinh Hàn về tên đạo hữu, hắn lại chẳng chịu nói gì, đúng là phiền lòng. Còn tôi, tôi là Lăng Tiểu Tâm, Giang đạo hữu cứ xưng hô tùy ý, tôi là tán tu, chẳng hay ho gì mà khoe, có điều hóa ra Giang đạo hữu thuộc Dung Trần sơn phái, quả chẳng hổ danh đệ tử đại tông môn, khí chất đúng độ thanh hoa!” Lăng Tiểu Tâm vừa nói vừa cẩn thận đánh giá Giang Trừng trong tình trạng tươi tỉnh.

Khác với khi ngất, Giang Trừng tỉnh táo đầy mị lực, nụ cười động lòng như gió xuân, tóc dài tựa thác, vài lọn buông hờ tóc mai, độ cong nơi khóe miệng khiến cô trông dịu dàng mà thần bí, gương mặt đẹp kiểu trung tính bởi nụ cười và ánh mắt đa tình kia thoắt cái đã câu đoạt hồn người, dáng dấp cao thẳng trước gió, rành rành đấng mỹ nam… Không, nhầm, đây là một cô nương.

Lăng Tiểu Tâm lại thấy mình thua rồi, mình mang giới tính nam làm gì cơ chứ? Không khỏi chìm vào trầm tư.

“Phải rồi, Lăng đạo hữu, huynh đã giúp tôi gỡ thứ trên mặt ra à?” Giang Trừng hỏi.

Lăng Tiểu Tâm hoàn hồn, gật đầu, “Thứ đấy là da người? Khó lột thật đấy.”

Giang Trừng nghiêm mặt lại: “Tôi gặp một vài chuyện, mặt nạ da người ấy hẳn là tác phẩm của kẻ muốn bắt tôi dạo đấy, hắn ắt phải là ma tu, tôi từng giao thủ với hắn, lột vài lớp da, ma tu ấy vô cùng kỳ lạ, đắp đầy da trên người, lại còn có thể thông qua da người thay đổi hình thể và giọng nói của mình. Hạc tiền bối, chính là kẻ bị vây ở giữa, đứng gần tôi lúc chưa ngất đi ấy, hắn thế nào rồi?”

Hạc Kinh Hàn đáp: “Chạy rồi, là Thiên Diện Ma.”

“Thiên Diện Ma?” Giang Trừng rốt đã biết tên của củ hành, đưa mắt hỏi Hạc Kinh Hàn.

Từ lúc Hạc Kinh Hàn thành danh, không biết đã có bao nhiêu ma tu tàn ác chết dưới kiếm hắn, hắn lành nghề hơn Giang Trừng nhiều, thấy ánh mắt ấy bèn bảo: “Rất lâu trước kia, Thiên Diện Ma là một ma tu tiếng tăm lẫy lừng ở Ma vực, không rõ tiền thân, nghe đồn là thuộc hạ của Ma chủ Ma vực đời trước, sau này Ma chủ nọ chết, hắn rời Ma vực, quanh năm dạo khắp cõi tu chân, hại đời tu sĩ, chưa từng bị bắt, ta cũng chỉ mới nghe nói chứ chưa gặp bao giờ.”

Giang Trừng cau mày như đăm chiêu, “Thả hổ về rừng, sau này sớm muộn cũng sẽ thành phiền phức, tôi nghĩ tên Thiên Diện Ma đấy đã để mắt đến mình rồi. Còn nữa, Hạc tiền bối có biết Yểm Ma không?”“Cũng như Thiên Diện Ma, Yểm Ma là thuộc hạ của Ma chủ Ma vực đời trước, mất tích đã lâu.” Hạc Kinh Hàn đáp.

“Quả nhiên.” Giang Trừng chẳng biết nên xuýt xoa số mình đỏ hay đen nữa, kẻ chẳng ai gặp được thì cô đều đã gặp, thế mà vẫn toàn mạng quay về, cô thở dài: “Tôi cũng đã gặp Yểm Ma, nhưng chưa thấy mặt, chỉ trúng đòn mộng yểm, suýt đã không tỉnh dậy nổi nữa.”

Lăng Tiểu Tâm đứng cạnh đấy lắc đầu, dặn Giang Trừng: “Giang đạo hữu, nhân vật nguy hiểm nhường kia để mắt đến cô thì nguy hiểm quá, cô còn đang mang thai đấy, bất cẩn để xảy ra chuyện thì hỏng, tầm này nhờ trưởng bối nào đấy bảo vệ thì hơn, chuyến này nguy hiểm cực kỳ, may mà cứu kịp, bằng không…”

Nụ cười của Giang Trừng cứng lại, cô chớp mắt đưa tay ngăn Lăng Tiểu Tâm nói tiếp, đờ ra bảo: “Lăng đạo hữu, huynh vừa nói gì, có thể lặp lại một lần không?” Hệt như phản ứng của Hạc Kinh Hàn dạo trước.

Lăng Tiểu Tâm liếc phát sáng tỏ ngay, vị này cũng không biết mình đang mang thai. Hắn bèn khẩn khoản: “Giang đạo hữu, cô có mang, tầm này phải chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi cho tốt, không được lao lực. Có điều khi hoài thai, nữ tu thường sẽ được báo mộng, Giang đạo hữu không mơ thấy gì à?”

Có thai… Có thai… thai… thai…?

Báo mộng… Báo… mộng? Bé cầu đỏ nhõng nhẽo?

Giang Trừng đực mặt ra, xoay sang ngó Hạc Kinh Hàn cũng đang chẳng có phản ứng gì, thấy hắn gật đầu, chợt như tên bắn xuyên tim, cô chống trán nhìn ra cái hồ trước mặt, trầm tư.

Á á á đại sư lừa cô! Đã hứa không nghịch ra mạng người mà! Không đúng, kẻ hứa là đại sư ngứa đòn mà! Với cái nhân cách thối tha đấy, đầu óc cô lúc đó hồ đồ rồi ư, tại sao lại tin y chứ! Chẳng nhẽ chỉ vì lần đầu chẳng có vấn đề gì nên buông thả bản thân ư!

Đại sư ngứa đòn biết cô sẽ mang thai ư? Không đúng, lúc đó vốn chẳng thể nào biết được! Vậy y chỉ đơn giản là  muốn thấy cô mất mặt thôi. Đại sư ngứa đòn xấu xa như này, Thanh Đăng có biết không? Hẳn là phải biết, thế tại sao không nhắc cô? Mà khoan, Thanh Đăng đại sư suốt chuyến chẳng tỉnh lại lần nào, có muốn nhắc cũng hết cách, lần gặp gần nhất là trong mộng, nhắc… cũng không kịp rồi.

Chết tiệt! Cô muốn lôi tên ngứa đòn từ trong người Thanh Đăng ra tẩn chết quá! Nhưng ngứa đòn và Thanh Đăng vốn là một mà…

Cơ mà, cơ mà mẹ nó, tóm lại tại sao cô lại bất thình lình có thai thế này! Đột ngột quá rồi! Cô hoàn toàn chưa kịp chuẩn bị! Với cả… đây là con của Thanh Đăng, đại sư sẽ cảm thấy thế nào?

Tên đại sư già không chịu đớp thính ấy ắt hẳn không chịu làm cha đâu! Mà cô cũng chẳng tưởng tượng nổi dáng vẻ làm cha của Thanh Đăng, quá đáng sợ. Mới cả sinh con, cô sinh bằng cách nào? Đường về còn xa, nhỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì rầy rà lắm.

Lăng Tiểu Tâm và Hạc Kinh Hàn thấy Giang Trừng với đủ vẻ mặt bỗng vò đầu mình, trông vô cùng âu sầu mất hứng, đều lặng lẽ suy đoán những chuyện cô đã trải qua. Chẳng mấy chốc Lăng Tiểu Tâm đã tự thêu dệt nên vô số trải nghiệm đau thương, vẻ mặt dành cho Giang Trừng cũng biến thành thương tiếc.

Còn Hạc Kinh Hàn, hắn lạnh lùng chẳng nói chẳng rằng, chỉ đột ngột buông một câu: “Ta có thể giúp cô nuôi con.”

Lăng Tiểu Tâm hoảng hồn, chuyện gì thế này, vị trước mặt đây có đúng là bằng hữu Hạc Kinh Hàn tu luyện Vô Tình kiếm, lạnh lùng vô tâm nhà hắn không? Chủ động vơ phiền phức vào người như vậy, chắc đùa, hay chân tướng quả thực như suy đoán trước đó của hắn, Hạc Kinh Hàn thầm mến Giang đạo hữu? Hạc Kinh Hàn mà biết thầm mến người ta á? Chuyện này càng khó tin hơn!

Giang Trừng cũng giật mình hai nhịp, tuy cô có hảo cảm với Hạc Kinh Hàn, nhưng hai người chỉ mới gặp nhau ba lần, nói thế có kỳ quá không?

“Ơ, đa tạ hảo ý của Hạc tiền bối, nhưng con của tôi, tôi sẽ nuôi dạy thật tốt.” Giang Trừng cười, rối rắm xoa bụng mình.

Hạc Kinh Hàn không có vẻ gì là mất vui khi bị từ chối, chỉ nói: “Có chuyện gì cứ tìm ta.”

Giang Trừng: Hạc tiền bối đúng là người cực kỳ tốt.

Chương 87: Em trai cô tên gì

GIANG TẦM

Giang Trừng báo tin về Dung Trần sơn phái cho nhị sư bá, báo chuyện sư phụ đồng thời gửi lệnh bài hàn ngọc tử yên giả và thư đến chỗ đại sư huynh đang giám sát Văn Nhân Quân, sau đó cô tạm an tâm dưỡng thai ở nhà Lăng Tiểu Tâm.

Cô nào có trốn, cũng chẳng phải không dám trở về, không dám gặp đại sư và báo tin chàng sắp làm cha đâu nhé! Tất cả chỉ để tiện dưỡng thai thôi!

Hạc Kinh Hàn cũng ở lại song thường xuyên đi vắng, Giang Trừng đoán hắn đi lùng Thiên Diện Ma, nhưng có vẻ hắn chưa tìm được.

Giang Trừng kể chuyện Đằng Hoa Ổ đảo Hoa Nguyệt rồi, không biết hắn có đến thăm dò chưa, tưởng tượng cảnh Hạc Kinh Hàn vào tìm người đã thấy buồn cười, cô từng đề nghị Hạc Kinh Hàn dắt mình theo nhưng đã bị từ chối thẳng, vì cô đang có thai.

Thực ra nữ tu ở đây có thai cũng không yếu như phụ nữ ở thế giới cũ, chạy nhảy không hề gì, chỉ cần tránh bị tấn công thôi, song không hiểu sao Hạc Kinh Hàn lại cẩn thận hơn cả cô nữa. Giang Trừng cho rằng Hạc tiền bối đang lo bò trắng răng.

Thế là hằng ngày cô đành chán chường dạo quanh vườn nhà Lăng Tiểu Tâm, tán dóc với hắn, thỉnh thoảng phơi thuốc hộ.

Giang Trừng không lường được tu vi của Lăng Tiểu Tâm, nhưng đã là bạn của Hạc Kinh Hàn, là tán tu mà vẫn sở hữu riêng một căn viện thanh tĩnh trên đảo Hàn Lang, khách khứa thi thoảng ghé thăm xun xoe nịnh nọt, chứng tỏ rằng hắn không đơn giản. Nhưng hắn tốt tính dễ chịu, Giang Trừng cũng là người hào sảng, cả hai chẳng mấy mà quen, thân thiết hơn cả người bạn chân chính Hạc Kinh Hàn.

Chưa đến hai ngày đã chuyển từ danh xưng đạo hữu đến gọi thẳng tên nhau, kề vai uống rượu, chuyện phiếm tắm nắng. Trong khoảng thời gian ấy, Lăng Tiểu Tâm thường sơ ý quên mất Giang Trừng là một cô gái.

Hằng ngày Hạc Kinh Hàn vốn đến tối mới về nhà, cho tới khi bắt gặp Lăng Tiểu Tâm đang lôi kéo Giang Trừng chè chén nhân hôm về sớm. Lăng Tiểu Tâm bị Hạc Kinh Hàn bắt đánh tay đôi một trận, bị kiếm hắn ép cho lăn lộn khắp ruộng thuốc, hỏng cả thảo dược, Lăng Tiểu Tâm thảm thiết khóc than cả ngày hôm sau. Từ đấy Hạc Kinh Hàn chỉ ra ngoài hai canh giờ, cứ chiều là về đến nhà, sau đó hóa thành đốc công giám sát hai người nọ.

Lăng Tiểu Tâm bèn bảo mình muốn thư giãn, một hôm báo rằng phải đi tìm thảo dược rồi mất hút, cả căn viện chỉ còn Giang Trừng và Hạc Kinh Hàn. Trai đơn gái chiếc ấy vậy mà chẳng mất tự nhiên, có điều Lăng Tiểu Tâm vừa đi, Giang Trừng lại càng cảm thấy vô vị.

Giang Trừng chán quá bèn bới việc ra làm, tư tưởng đang rối nên cô hoãn tu luyện, nhưng lại không muốn đọc sách, bèn mò vào bếp nấu nướng thết đãi chính mình. Trong túi trữ vật có rất nhiều nguyên liệu, cô chọn vài món dồi dào linh khí để bồi bổ, chiên cả chảo cơm to bằng gạo linh mễ, tuy khác nguyên liệu nhưng mùi vị thức ăn vẫn khá giống trước kia.

Ở thế giới cũ, em trai cực kỳ thích món cơm chiên cô làm, lúc hai chị em mới sống chung, cô rất bận nên thường chiên cơm ăn cho tiện, sau này em trai phụ trách việc nhà, cô mới ít cơ hội xuống bếp hơn.

Giang Trừng cầm bát cơm to ngồi ăn trước hành lang, thẫn thờ nhai. Nghĩ đến đứa trẻ trong bụng, nghĩ đến ý kiến sau này của đại sư, nghĩ đến cậu em trai ngoan, lòng dạ rối bời.

Ngay lúc ấy Hạc Kinh Hàn về, hắn vừa vào nhà đã gặp Giang Trừng đang ngồi ăn.

Giang Trừng thấy hắn nhìn, bèn bảo: “Tôi chiên đấy, còn trong bếp, Hạc tiền bối cứ dùng tự nhiên.” Bảo thế nhưng Giang Trừng đâu ngờ Hạc Kinh Hàn lại ăn thật, trước kia hắn là Hạc nam thần cấm thực cơ mà!

Hạc Kinh Hàn thực sự vào bếp xúc cơm chiên ra ăn, Giang Trừng hoảng, cô cảm thấy Hạc nam thần cứ như tu sĩ thanh tâm quả dục thứ hai bị mình dạy hư, sau Thanh Đăng đại sư. Nhưng đồ ăn ngon nhường kia, không xơi tiếc biết mấy. Nghĩ vậy, Giang Trừng bình tĩnh lại, tiện mồm hỏi: “Hạc tiền bối thấy ngon không?”

Hạc Kinh Hàn bưng bát, bàn tay cầm kiếm giờ cầm thìa, lạ lẫm cho vào mồm, sau đó im lặng.

Nghe Giang Trừng hỏi, hắn làm thinh một lúc mới đáp: “Ngon lắm.” Hắn thế mà lại khen “ngon lắm”! Giang Trừng bất ngờ, nhưng được Hạc nam thần tán dương như thế, cô đương nhiên rất vui, xúc thêm muỗng vào mồm, lúng búng bảo: “Ha ha ha, em trai tôi cũng thích cơm tôi chiên lắm.”

Hạc Kinh Hàn đang ngơ ngẩn vì món ăn thoáng vị thân thuộc, không rõ Giang Trừng nói gì, hỏi lại: “Gì cơ?”

Giang Trừng nuốt cơm, cũng ngớ ra, “Đâu có gì.”

Hạc Kinh Hàn: “Ừm.” Hắn không để tâm, chỉ xúc đều từng thìa, vơi cả bát.

Xong bữa, Giang Trừng lại vớt dưa ướp lạnh lên, bổ đôi đưa Hạc Kinh Hàn. Hạc Kinh Hàn cấm thực đã lâu, khi nãy chỉ vì mùi cơm chiên quen thuộc mới khiến hắn hoài niệm muốn ăn, miếng dưa này vốn chẳng màng đụng đến.

Giang Trừng bắt đầu gọt dưa, một tay chìa dưa cho hắn, đưa mắt hỏi sao không cầm. Thế là Hạc Kinh Hàn bèn đón lấy, tiện thể nếm luôn.

Ăn xong, Hạc Kinh Hàn định đi, Giang Trừng lại đưa một đĩa điểm tâm óng ánh qua, đồng thời dùng ánh mắt cam đoan độ ngon.

Hạc Kinh Hàn: “…”Xơi xong mỹ vị, Giang Trừng thấy lòng khoan khoái hẳn, phiền não trước đấy tan biến, nghĩ đến vẻ mặt hơi thay đổi của Hạc Kinh Hàn, cô cứ muốn phá ra cười. Cô vờ không biết, nhồi đầy thức ăn cho hắn, chẳng hay Hạc nam thần cảm thấy thế nào.

Giang Trừng lên giường ngủ, chiêm bao một giấc. Cô lại thấy bé cầu đỏ, theo Lăng Tiểu Tâm thì giấc mơ đầu tiên chính là báo mộng. Nhưng lần này vắng bóng các quả cầu sáng khác, chỉ còn bé đỏ tung tăng bên cô, trông rất hoạt bát.

Giang Trừng bồng bềnh giữa bao la đồng nội, dưới người là cỏ xanh gió thổi rạp sang bên, ngọn cỏ thỉnh thoảng phớt qua lưng, nhộn nhạo. Bé cầu sôi nổi như đang xem cô là một chiếc thuyền, từ chân nhảy lên bụng, rồi từ bụng vọt lên mặt cô, bùm phát hóa dẹp, chụp mũi và mắt cô lại.

Giang Trừng phì cười dọa bé đỏ giật mình, quầng sáng xung quanh dợn sóng, nó hầm hè hờn dỗi, đưa đầu… ừ thì chắc đấy là đầu, dụi lấy dụi để vào cổ cô. Giang Trừng nhẹ nhàng bắt lấy nó, đưa tay cù, bé đỏ tránh mãi, thoáng tiếng ríu rít.

“Trước bướng lắm mà? Sao giờ không phản kháng đi ~” Giang Trừng cười bảo, thả bé cầu xuống, nó lại lập tức ôm ngón tay cô hầm hè, vô cùng thích làm nũng. Khác hẳn lần ngông nghênh đến độ đồng bạn sợ hãi trước kia, giờ bé đỏ ngoan lắm.

Con cô đấy ư?

Giang Trừng mỉm cười thức giấc, kế bên là ánh trăng nhàn nhạt qua song cửa sổ, đáy lòng thấu suốt. Ý muốn về nhà vẫn hiển hiện đấy thôi, cô chưa từng từ bỏ việc trở về tìm em trai, nhưng cô cũng sẽ không bỏ rơi con mình. Dẫu ý kiến đại sư có thế nào, tuy đứa bé này chưa từng xuất hiện trong kế hoạch, dù việc ngoài ý muốn luôn khiến chúng ta trở tay không kịp, thì đấy vẫn là con cô, chuyện vẫn chẳng đến nỗi nào.

Thực ra cũng đâu có gì phức tạp, Giang Trừng chưa rõ ngày về, lúc ấy biết đâu đứa bé trong bụng cô đã trưởng thành đến mức có thể cất cánh bay xa, không cần cô bảo vệ nữa. Sợ sẽ để lại ràng buộc ở thế giới này ư, bây giờ cô cũng đâu có ít ràng buộc.

Không cần phải khổ tâm, đến thời điểm khắc có lời giải, đâu ai mướn cô phiền não. Khoảnh khắc ấy, Giang Trừng thanh thản hẳn, tâm cảnh bỗng đột phá, tu vi cũng theo đó mà tăng lên.

Giang Trừng huýt sáo ngồi dậy định đi ngắm trăng, việc tốt kéo nhau mà đến, không chừng lại sắp có tin mừng. Giang Trừng vui vẻ bước ra ngoài, vọt lên mái nhà, phát hiện Hạc nam thần cũng đang ngồi đấy, trầm tư nhìn trăng.

Hạc nam thần rạng ngời dưới ánh trăng, lại thoáng vẻ sầu muộn.

“Ấy, Hạc tiền bối cũng ở đây à? Tôi cứ tưởng Hạc tiền bối hễ rỗi là tu luyện chứ.” Sự xuất hiện của Giang Trừng hóa giải bầu không khí ấy, cô như không hay biết gì, cất lời: “Nếu Hạc tiền bối muốn ở đây một mình, tôi sẽ đi chỗ khác.”

“Không sao.” Hạc Kinh Hàn lắc đầu. Hắn cũng vừa chiêm bao, giấc mơ vẫn liên quan đến thế giới kia, mộng cảnh của Giang Tầm và chị mình, có lẽ do món vừa ăn, hắn thấy chị cũng đang chiên cơm cho mình.

Dạo ấy chị vừa bắt đầu đi làm, bận rộn vô cùng, quầng mắt thâm đen, hễ về là lại vội vàng làm cơm cho hắn, nước không kịp uống. Giang Tầm thương chị bèn học nấu ăn, mới đầu bày bừa cả bếp không dọn kịp, chị về thấy cũng chẳng trách móc gì, vừa dọn dẹp vừa an ủi hắn. Món hắn nấu thoạt đầu không ngon, song chị vẫn dùng hết, mặt không đổi sắc.

“Hạc tiền bối có tâm sự à?” Giang Trừng hỏi.Hạc Kinh Hàn đáp: “Phiền muộn của ta không cách nào hóa giải nổi.” Dứt lời lại hỏi Giang Trừng: “Cô ổn rồi chứ?”

“Ừ, thông suốt rồi, nhân tiện đột phá đôi chút.” Giang Trừng cười.

“Không ưu sầu vì vật ngoài thân, như thế rất tốt.” Hạc Kinh Hàn nói.

Giang Trừng được khen, cười ha hả, “Mai tôi lại xuống bếp, Hạc tiền bối thích ăn gì? À Hạc tiền bối thích mướp đắng chứ? Em trai tôi thích ăn mướp đắng lắm.”

Hạc Kinh Hàn: “Em trai cô?”

Giang Trừng gật đầu, “Ừ, có điều hiện thời chúng tôi đang sống xa nhau, tôi không về thăm nó được, chẳng biết một mình nó ổn không.”

Hạc Kinh Hàn: “Cậu ta ở đâu, nếu cô không tiện về thăm, ta có thể thay cô.”

“Đa tạ hảo ý của Hạc tiền bối, nhưng chỗ ấy rất xa, Hạc tiền bối cũng không đến đó được. Hệt như muộn phiền của Hạc tiền bối, vấn đề này tôi cũng không hóa giải nổi, tạm thời là vậy.” Giang Trừng phẩy tay.

Cả hai đối diện ánh trăng, cùng thở dài.

“Sáng rồi, tôi xuống trước đây.” Giang Trừng đứng dậy nhảy khỏi mái nhà.

Hạc Kinh Hàn bấy giờ bỗng bảo: “Em trai cô tên gì, ta thường lịch luyện khắp nơi, nếu có một ngày gặp được, ta sẽ đưa cậu ta về đoàn tụ với cô.” Có lẽ là vì nỗi đau ly biệt của Giang Tầm và chị mình trong mơ, Hạc Kinh Hàn bèn muốn giúp Giang Trừng, cân nhắc thật lâu mới buông lời ướm hỏi.

Giang Trừng hơi ngạc nhiên, song biết hắn có ý tốt, không đành từ chối, vẫn đáp: “Thế thì phiền Hạc tiền bối vậy, em trai tôi là Giang Tầm.”

Giang Trừng về phòng, để lại Hạc Kinh Hàn ngẩn ngơ trên mái nhà.

Giang Tầm? Giang… Tầm?


Tác giả: [Tiểu phẩm]

Bé con: Chú ơi có người bắt nạt cháu!

Hạc Kinh Hàn: Giết! (bế bé con, rút kiếm ra)

Bé con: Chú ơi con đói!

Hạc Kinh Hàn: Mua! (đại gia)

Bé con: Chú ơi cha con đáng ghét lắm, chú đánh ổng dùm con đi!

Hạc Kinh Hàn: Được! (lập tức rút kiếm chỉa vào đại sư)

Thanh Đăng: … (mặt mày bình thản)

Giang Trừng: Này! Đừng chiều con nít quá thế!

Kéo: Xin lỗi mọi người, tui bỏ nhà đi bụi lâu quá… Giờ về rồi nè

Chương 88: Chị khỏe chứ

NHẬN NGƯỜI THÂN

Giang Trừng về giường nướng một giấc đến chiều, mở cửa đón nắng hoàng hôn, thỏa thuê híp mắt vươn vai. Tịch dương mới đẹp làm sao ~

Bỗng một bóng đen trờ tới, che khuất ánh mặt trời trước mắt. Là Hạc Kinh Hàn, hắn đanh mặt đứng lặng nhìn cô.

Giang Trừng đầy ngờ vực: Ấy? Gì thế, trông Hạc tiền bối như có hàng ngàn điều muốn nói với mình vậy?

“Ơ, Hạc tiền bối? Anh có tâm sự à?” Giang Trừng ướm hỏi.

Hạc Kinh Hàn lẳng lặng gật đầu.

Giang Trừng tò mò đứng đợi, nhưng hắn vẫn mãi im lìm. Lòng hiếu kỳ của Giang Trừng đã chạm đỉnh, song Hạc Kinh Hàn không nói thì cô cũng chẳng thể lay hắn ép cung được, đành kiên nhẫn chờ. Rốt cuộc, khi tịch dương sắp khuất, Hạc Kinh Hàn buông lời.

Hắn nói: “How are you?”

Giang Trừng: “Fine thank you, and you?”

Mà khoan, Giang Trừng vô thức trả lời xong mới thấy sai sai, Hạc nam thần… Hạc Kinh Hàn của Vô Cực đạo quán vừa mới xổ tiếng Anh? Tiếng Anh?! Giang Trừng bước lùi sập cửa, sờ cằm suy tư. Mình lại trúng mộng yểm của Yểm Ma rồi ư? Chứ sao Hạc nam thần biết nói tiếng Anh được ha ha ~

Mà giấc mơ này sai quá rồi ha ha ~ Giang Trừng vỗ tay cười nhạt cốc đầu mình, dạo này hay nghĩ tào lao, thành ra mơ cũng lạ lùng.

Bỗng tiếng Hạc Kinh Hàn lại vang lên ngoài cửa, hắn bình thản nói: “Em là Giang Tầm… chị à.”

Giang Trừng bỗng ngẩn ngơ, sau đó tung cửa, to giọng: “Gì cơ!”

“Em là Giang Tầm.”

“Em trai tôi?” Giang Trừng trợn mắt, rối trí ôm trán, “Không thể nào, sao anh lại là em trai tôi được, hai người chẳng giống gì nhau, cả thế giới đang sống cũng khác. Tôi biết tỏng rồi, Hạc tiền bối đừng đùa nữa. Hay tôi đang nằm mơ? Mộng cảnh của Yểm Ma?”

“Không phải mơ, em là Giang Tầm.” Hạc Kinh Hàn bình tĩnh nhấn mạnh.

Giang Trừng sắp bứt trụi dúm tóc mái tiêu soái phong lưu của mình rồi, “Nhưng sao cậu lại có thể là Giang Tầm? Cậu chứng minh mình là Giang Tầm tôi xem?!”

Hạc Kinh Hàn ngập ngừng một lúc rồi đáp: “Nhà mình có bốn thẻ ngân hàng, mật khẩu theo thứ tự là 1****9, 4****7, 4****8, 2****6.”

Giang Trừng: “Chẳng là tôi quên sạch mật khẩu mấy tấm thẻ đấy rồi, không chắc cậu đáp có chuẩn không.”

Hạc Kinh Hàn: “Ngày 15 tháng 7 năm 2004.”

Đó là ngày hai chị em bắt đầu sống cùng nhau, hằng năm cứ vào dịp này, cả hai sẽ nấu thật nhiều món ngon, làm tiệc linh đình.

Giang Trừng vừa nghe đã bùng nổ, vì quá kích động mà bóp nát cả khung cửa, sau đó kéo Hạc Kinh Hàn vào phòng ấn xuống ghế rồi tự mình an tọa, vịn cả hai tay ghế của hắn, áp sát bảo: “Thế này là như nào, giải thích chị nghe! Mau!”

Hạc Kinh Hàn ngồi thẳng lưng, bình thản tường thuật mọi chuyện.

Từ nhỏ hắn đã có hai quãng ký ức, thoạt đầu thường hay lẫn lộn giữa mơ và thật, lúc thì là Hạc Kinh Hàn được sư phụ nuôi từ thuở ấu thơ của thế giới này, khi lại là Giang Tầm luôn dựa dẫm vào chị ở một thế giới khác. Rồi hắn lớn lên, bắt đầu tu luyện, thần hồn ngày càng mạnh hơn, dần dà tách bạch được hai nơi, chốn này trở thành thế giới chính, cõi nọ hóa mộng hoàn toàn.

Có lẽ do hiện thực quá mạnh nên thế giới trong mộng chỉ thoắt ẩn thoắt hiện, cảnh tượng rõ nhất là một hôm nọ, Giang Tầm phát hiện chị mình đột tử vô cớ tại nhà, đớn đau lo xong hậu sự rồi tự vẫn theo, toàn bộ thần hồn Hạc Kinh Hàn bỗng chốc quay về, khiến hắn tỉnh táo hơn nhiều.

Song dẫu có thế, giấc mộng đằng đẵng ấy đã không ngớt hiện diện giữa năm rộng tháng dài, quấy quả hắn. Hắn đành không ngừng mài dũa bản thân, tu luyện Vô Tình đạo. Hắn vững vàng thờ ơ là vậy, thế mà vẫn mất bình tĩnh với những chuyện không thể giải thích trong mộng, nhất là về cái chết của chị mình, dù biết đấy chỉ là mơ.

Hạc Kinh Hàn từng muốn tìm manh mối về cõi mơ song vẫn mãi hoài công, ngoài hắn ra, chẳng ai trong thế giới này hay biết về những chuyện diễn ra trong mộng.

Hắn nghĩ, có lẽ đến khi vong mạng trên hành trình tu đạo rồi vẫn không thể giũ bỏ mọi tình cảm, ký ức và ràng buộc từ thế giới ấy. Nào ngờ một hôm, bất thình lình xảy ra chuyển biến khổng lồ.

Chị của hắn, lại cũng hiện diện ở thế giới này.

Hạc Kinh Hàn là đệ tử thông tuệ nhất, có thiên tư nhất ở Vô Cực đạo quán, hắn từ lâu đã có cảm giác khác lạ nhưng chưa thể tự nhận ra thôi, nếu không tại sao lại bao dung với Giang Trừng ngay từ lần đầu tiên gặp mặt – khi vẫn còn xem cô là nam tu qua đường, và tất cả những việc hắn làm dạo này càng cho thấy rằng, với hắn, Giang Trừng là một người đặc biệt. Hạc Kinh Hàn đã bao giờ quan tâm người lạ đến thế đâu.

Thần hồn và ý thức đã nhận ra chị là chị trước hắn một bước.

“Chuyện là thế, có lẽ chị sẽ có cảm giác rằng em không phải em trai chị, chỉ là một người mang ký ức của cậu ấy…” Hạc Kinh Hàn chưa nói hết câu đã bị hành động nhào đến của Giang Trừng cắt ngang.

Giang Trừng ôm riết lấy hắn, khóc chẳng nên lời. Cô là một người chị mạnh mẽ, hiếm khi yếu đuối trước mặt em trai, thế mà giờ lại không kìm được tiếng nức nở.

Dẫu sao vẫn đang có mang, tâm trạng lên xuống thất thường là điều dễ hiểu – Giang Trừng nghĩ đoạn khóc to hơn, kéo lệch cả búi tóc chỉnh tề của Hạc Kinh Hàn. Hắn im lặng một lúc rồi vỗ lưng cô an ủi.

Giang Trừng bỗng lại đẩy ra, vành mắt ửng đỏ nhìn chằm chằm hắn: “Gọi chị đi!”
Hạc Kinh Hàn: “… Tỷ.”

“Gọi là chị!”

“Chị.”

“Ừa! Ngoan! Vẫn còn là em trai ngoan ngoãn đáng yêu của chị!” Giang Trừng vừa cảm động vừa buồn bã, rối bời ôm hắn vào lòng, cạ trán vào thằng em lạnh lùng nhà mình khiến tóc hắn càng bù xù hơn, hình tượng mất bằng sạch.

“Tiểu Tầm, chị đột tử chắc em sợ lắm, chị xin lỗi, nhưng em đừng lo, bây giờ chị sống ổn cực, cả hai chị em mình đều bình an rồi!” Giang Trừng đỡ trâm cài và dây buộc tóc của Hạc Kinh Hàn, vui vẻ vỗ vai hắn.

“À chị chết ngày hai lăm tháng sáu nhỉ?” Giang Trừng bỗng hỏi.

“Vâng, sáng hôm sau em mới phát hiện.” Hạc Kinh Hàn đờ đẫn được cô ôm vào lòng, hắn không biết mình nên tỏ vẻ gì khi đối diện với người chị tưởng xa tận chân trời nay gần ngay trước mặt này, còn bình tĩnh suy xét được đã là quá giỏi.

Giang Trừng vỗ bàn đánh bụp, nghiến răng: “Hôm ấy chị tăng ca tới khuya, mệt đến nổi leo lên giường ngủ rồi đột quỵ luôn, lúc mở mắt dậy đã nhập vào người cô bé Giang Nguyệt ở thế giới này. Trăm phần trăm là bị kiệt sức, thằng chủ khốn khiếp bắt chị tăng ca, hủy hoại sức khỏe của chị, hại chị bỏ mạng! Tăng ca là tội ác, chị thề không bao giờ tăng ca nữa!”

“Dạ.” Hạc Kinh Hàn lại vỗ lưng cô an ủi.

“Em trai đáng thương của chị, làm em sợ rồi.” Giang Trừng vuốt má Hạc Kinh Hàn đầy thương yêu.

Còn Hạc Kinh Hàn thì hỏi: “… Chị, hỏi xong rồi ạ?”

“Ừa, tạm biết thế đã.” Giang Trừng thoáng cảm thấy không ổn.

Quả nhiên, Hạc Kinh Hàn tiếp: “Vậy, chị có thể cho em biết đứa trẻ là con ai không?”

Giang Trừng: “… Ha ha, ha, chị em mình vừa gặp lại nhau, chuyện đó để sau đi…”

Hạc Kinh Hàn: “Con ai?”

Giang Trừng: “Tiểu Tầm à, chị được quyền không trả lời không?”

Hạc Kinh Hàn: “Con ai?”

Giang Trừng: “Thôi được rồi nếu đã kiên quyết thế thì em phải đồng ý không làm chuyện dại dột, không kích động trước đã. Rồi rồi chị nói mà, là con của Thanh Đăng đại sư.”

Hạc Kinh Hàn mân mê chuôi kiếm, kiếm khí bừng lên lảnh lót, hắn bình tĩnh hỏi: “Thanh Đăng đại sư Thượng Vân tự?”

Sau cái gật đầu gượng gạo của Giang Trừng, hắn tiếp: “Lão hòa thượng ấy bức ép chị?” Đổi cách xưng hô ngay. Lúc này đây, Hạc-Kinh-Hàn-mắc-chứng-cuồng-chị-gái đã quên tiệt chuyện mình vẫn luôn chân thành kính phục trưởng bối Thanh Đăng đại sư đức cao vọng trọng của chùa Thượng Vân rồi.

Giang Trừng kéo tay đang đặt trên chuôi kiếm của Hạc Kinh Hàn xuống, bảo: “Ngoài ý muốn thôi! Thực ra chị mới là người cưỡng bức chàng!”Hạc Kinh Hàn ngập ngừng rồi khẳng định ngay: “Đấy là lỗi của tên hòa thượng ấy.”

Em vứt sạch trắng đen phải trái rồi à, em luôn đồng hành cùng chính nghĩa, là tượng đài đạo đức cõi tu chân, là một chàng trai chính trực công bằng cơ mà! Giang Trừng tuy biết thằng nhóc Giang Tầm nhỏ xinh nhà mình thực chất là một thanh niên âm thầm cưng chị gái, nào ngờ đến thế giới này, đổi ngoại hình lẫn tính cách rồi thì cái chứng cuồng chị này lại lộ như thế.

“Nghe đây, Thanh Đăng đại sư không làm gì sai cả, chàng đã hy sinh rất nhiều điều để cứu chị, chúng ta không thể lấy oán trả ân, lúc vừa đến thế giới này không nhờ chàng thì chị đã chết rồi, còn đâu sức vật lộn đến giờ để gặp em. Chị dạy em như nào, có ơn tất báo, biết không?” Giang Trừng nghiêm mặt răn đe em mình.

Hạc Kinh Hàn thấy cô tỏ thái độ, bèn rũ mắt gật đầu, “Vâng, em sẽ báo ân thay chị.”

“Thế mới ngoan.” Giang Trừng vui vẻ xoa đầu hắn. May quá, thằng bé vẫn là em trai mình.

“Mai theo em về Vô Cực đạo quán, ngoài này không an toàn.” Hạc Kinh Hàn nói tiếp.

Giang Trừng vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại thì em trai sống ở đây lâu hơn cả mình, với cả thời gian bên nhau của hai chị em không nhiều, cô rất muốn tham quan nơi hắn ở, thân thiết hơn càng tốt. Còn chuyện sư phụ… Giờ cô đang mang thai, nghỉ ngơi vài hôm hẵng tìm tiếp.

Hạc Kinh Hàn thấy Giang Trừng không trả lời ngay, cho rằng cô đang đắn đo, bèn nói tiếp: “Việc chị cứ để em lo, giờ chị không nên làm gì cả, về nghỉ dưỡng với em.”

“Ờ thôi được, về với em.” Giang Trừng cười đáp, nhìn bản mặt lạnh lùng của em trai, cô không khỏi thò tay véo má hắn, hơi buồn: “Giờ em chẳng bao giờ cười, hồi trước chị vừa trêu em đã cười, đáng yêu biết mấy.”

Im lặng một lúc, Hạc Kinh Hàn hỏi: “Thấy chưa?”

Giang Trừng đớ ra: “Gì cơ?”

Hạc Kinh Hàn: “Nãy em vừa cười đấy.”

Giang Trừng: “Thế á? Chị không để ý, lại lần nữa xem?”

Chốc sau, Giang Trừng trợn to mắt giục: “Cười nhanh nào, xót mắt chị quá.”

Hạc Kinh Hàn: “… Mới cười rồi mà.”

Giang Trừng: “… Ồ.” Em trai giờ đáng yêu theo kiểu lạ lùng.

Bẵng đi một lúc, Hạc Kinh Hàn khẳng định luôn: “Chị không thích em của hiện tại.”

Giang Trừng hoàn toàn chẳng hiểu tại sao hắn lại nghĩ vậy, dỗ vội, “Ai bảo thế! Em như này đã đáng yêu cực kỳ rồi, dù có biến thành ai thì em vẫn là nhóc con chị yêu thương nhất, gặp lại em chị mừng không kịp, sao mà không thích được. Chị còn lo em ghét chị cơ, chị dị hợm như này?”

Hạc Kinh Hàn: “Dị hợm đâu mà.”

“Mà ai bảo chị dị hợm?” Hắn lại mân mê kiếm. Giang Trừng dám chắc chỉ cần mình nói một cái tên ra, Hạc Kinh Hàn sẽ lập tức làm thịt người đó.

Giang Trừng: Em trai biến thành một tên cuồng võ ngứa mắt ai là rút kiếm tẩn ngay, khiến người làm chị như cô bối rối quá.


Tác giả:

[Vở kịch bên lề]

#Lập trường của Hạc Kinh Hàn ư#

Phù Hoa: Cậu nghĩ Thanh Đăng đại sư chùa Thượng Vân là người như nào?

Hạc Kinh Hàn – hội trưởng hiệp hội trọn đời cưng chị gái: Là đại sư đức cao vọng trọng, nhân phẩm không tệ.

Phù Hoa: Thực ra ổng là anh rể cậu.

Hạc Kinh Hàn – hội trưởng hiệp hội trọn đời cưng chị gái: Lão hòa thượng mặt người dạ thú kia, đỡ kiếm!

Phù Hoa: Nhưng cậu đánh chưa lại ổng đâu.

Hạc Kinh Hàn – hội trưởng hiệp hội trọn đời cưng chị gái: Ngày tôi thắng nổi là ngày chết của lão!

Phù Hoa: Nhưng chị cậu không cho cậu đánh ổng.

Hạc Kinh Hàn – hội trưởng hiệp hội trọn đời cưng chị gái: (thu kiếm) Thế hả, thì thôi.

#Rốt cuộc đâu là lập trường của cậu vậy#

Chương 89: Trở về

Mình mới đi vắng vài ngày mà sao thế giới đảo điên vậy? – Lăng Tiểu Tâm.

Lăng Tiểu Tâm ngân nga đeo gùi về nhà, chuyến này gã hái thuốc chỗ lạ, tìm được vài loài linh dược hiếm, tâm tình tốt nên bước chân cũng như bay.

Hóa gió lướt vào sân, Lăng Tiểu Tâm thấy ngay hai vị khách của mình kẻ ngồi người nằm, kẻ ngồi là Hạc Kinh Hàn vốn thường vắng nhà giờ này, hắn buông kiếm để cạnh, bên tay là mười mấy loại hạt khô, đang tỉ mỉ tách vỏ. Rõ vẻ không quen, nhân hạt sứt sẹo cả.

Người nằm hẳn là Giang Trừng, cô khoan khoái nằm bắt giò bên chân Hạc Kinh Hàn, chốc chốc lại tung hạt đã được tách vỏ vào miệng, vừa xơi vừa giáo điều: “Đổi đi, chị muốn ăn cái hạt bùi bùi kia cơ.”

“Vâng.” Hạc Kinh Hàn nghe lời tách hạt khác, vô cùng ngoan ngoãn.

Lăng Tiểu Tâm: Mắt mị có vấn đề hĩ? Một Hạc Kinh Hàn chỉ biết khua kiếm sát phạt tứ phương lại đang ngồi tách hạt cho người ta xơi! Hạc Kinh Hàn chưa từng thừa lời, chẳng quan tâm đến việc gì ngoài đánh lộn dạo trước, đang, ngồi, tách, hạt! Hạc Kinh Hàn của mấy hôm trước đã khiến gã cực kỳ ngạc nhiên, ngờ đâu chỉ vài ngày không gặp, hắn lại thay đổi nhiều hơn nữa, thế giới xoay vần quá nhanh, gã theo không kịp.

Lăng Tiểu Tâm nhặt gùi thuốc vì chấn động khổng lồ mà rơi xuống đất lên, nhìn Giang Trừng. Lòng bỗng rần rần cảm phục, Giang Trừng quả là thánh nhân đẽo gỗ mục thành tuyệt tác, rèn giũa được cả tượng đá Hạc Kinh Hàn. Cơ mà đầu đuôi là như nào? Trước khi gã đi, hai người này vẫn còn khách sáo với nhau, sao bây giờ lại “tình chàng ý thiếp” rồi?

Nhẽ nào… Hạc Kinh Hàn muốn làm cha ghẻ của đứa bé trong bụng Giang Trừng?! Chỉ trong chốc lát, Lăng Tiểu Tâm đã suy ra muôn trùng khả năng, đồng thời bắt đầu khẳng định điều mình từng phỏng đoán là đúng —– Cái tên Hạc Kinh Hàn này hẳn đã yêu người ta sâu đậm từ lâu, thế mới thừa lúc người ta bầu bì yếu đuối để chen vào, còn Giang Trừng sau khi thất tình (?) đã động lòng bởi sự quan tâm che chở của hắn, sau đó đồng ý về với nhau.

Hóa ra Hạc Kinh Hàn là một nam nhân như thế, Lăng Tiểu Tâm không ngờ luôn.

“Lăng Tiểu Tâm, huynh về rồi sao còn không vào nhà, đứng ngoài cửa thả dê à. Cười cái gì?” Giang Trừng ngồi dậy, biếng nhác tựa đầu vào vai Hạc Kinh Hàn, cầm cốc trà bên cạnh lên nhấp một ngụm, cười hỏi gã.

Lăng Tiểu Tâm nghe thế bèn thu vén tâm trạng, đường hoàng đáp: “Bậy à, dê đâu mà thả. Cười là tại tôi thấy bạn mình rốt cũng tu thành chính quả, vui vẻ yên tâm ấy mà.”

Giang Trừng: “Huynh nói gì vậy, hình như hiểu lầm rồi.”

Lăng Tiểu Tâm: “Tôi hiểu mà, hai người khỏi phải giải thích.”

Giang Trừng như cười như không, “Huynh đã hiểu thì bọn tôi khỏi giải thích nữa vậy.”

“Ấy nào nào, đừng thế chứ, cô vẫn nên kể tôi nghe đầu đuôi câu chuyện mới phải!” Lăng Tiểu Tâm xách gùi vọt thẳng sang, thò tay định vỗ vai Giang Trừng, song chưa kịp chạm vào đã bị Hạc Kinh Hàn đưa chuôi kiếm hất ra. Vô cùng tốc độ, vô cùng lạnh lùng.

Lăng Tiểu Tâm ấp tay mình, tò mò nhìn họ, “Hai người rốt cuộc là sao, chẳng nhẽ định bên nhau thật á?”

Giang Trừng khoanh tay nghiêm túc gật đầu: “Chính thế, bọn tôi đang chờ huynh về chào một tiếng, tý nữa cùng sang Vô Cực đạo quán.”

Lăng Tiểu Tâm hít một hơi, thật thế cơ! Đến nước dọn về sống chung luôn rồi! Gã rối rắm nhìn Giang Trừng rồi liếc Hạc Kinh Hàn đang cúi đầu tách hạt, khẽ nói: “Giang Trừng à, cô có biết cõi tu chân đầy kẻ thương nhớ tên này không? Cô phải chuẩn bị tâm lý giành giật với cơ man nào là tu sĩ đấy, cám cảnh ghê nơi, đến cả bạn bình thường như tôi còn liên lụy, bị đám người cuồng hắn chỉa mũi tấn công mấy lần rồi, chẳng hiểu ra làm sao!”

Nam thần điển trai lạnh lùng thanh tâm quả dục đã có chủ, Lăng Tiểu Tâm đã tưởng tượng ra tương lai lao đao của cô rồi. Thấy vẻ mặt gã, Giang Trừng không kìm nổi phải bật cười thật to. Nỗi lo của Lăng Tiểu Tâm trôi sạch sau tràng cười ấy, gã ngơ ngác, định bụng hỏi thêm thì bị Hạc Kinh Hàn lườm, bảo: “Đừng phiền Giang Trừng nghỉ ngơi.”

Lăng Tiểu Tâm: “… Vầng.” Bạn bè toàn ngữ ngứa đòn.

Giang Trừng trái lại tốt bụng vỗ về, “Yên tâm, tôi sẽ ổn thôi. Mấy nay làm phiền huynh quá, giờ bọn tôi về đây, bảo trọng.”

Nói là làm, Hạc Kinh Hàn và Giang Trừng đeo kiếm lên đường ngay, người cao kẻ thấp, đằng tiêu sái đằng đĩnh đạc, bỏ lại Lăng Tiểu Tâm đầy thắc mắc, không cản kịp.

“Tiểu Tầm, chúng ta cưỡi kiếm bay thẳng về đi?” Giang Trừng ướm hỏi.

“Ngự kiếm quá nguy hiểm, không vội, cứ chậm rãi mà về.” Hạc Kinh Hàn đáp.

Giang Trừng: “Kiếm tu mà ngại cưỡi kiếm nguy hiểm á?!”

Hạc Kinh Hàn: “Nguy hiểm mà.”

Giang Trừng ngó em trai, đành bỏ cuộc, “Thôi vậy, nghe lời em.”

Thế là cả hai từ tốn di chuyển từ đảo này sang đảo khác, chậm y như, à không, thậm chí chậm hơn cả hành trình lúc đến của Giang Trừng. Đi nhiều nơi, đặc sản trong túi trữ vật của Giang Trừng cũng ngày càng tăng thêm. Dù gì em trai cô cũng ăn nên làm ra ngặt nỗi chả biết tiêu tiền cơ mà.

Ở thế giới kia, Giang Tầm được chị nuôi nấng bảo bọc từng ước sau khi lớn lên, mình sẽ kiếm thật nhiều tiền cho chị mua sắm thả cửa, giờ đây Hạc Kinh Hàn đã hoàn thành tâm nguyện, hắn rất vui, có điều vẫn không thể hiện ra mặt.
Hai chị em đến đảo Hoa Nguyệt, Giang Trừng ngỏ ý dạo Đằng Hoa Ổ, Hạc Kinh Hàn thì chẳng bằng lòng lắm, hắn không muốn chị mình tới mấy chỗ nguy hiểm chút nào. Bỏ công nài nỉ hồi lâu, cuối cùng cả hai cũng lượn một vòng gần đấy, quan sát một lúc, Giang Trừng phát hiện ra Đằng Hoa Ổ đang sôi sục vô cùng, nguyên nhân là do một toán tu sĩ bí ẩn trùm nón sa trắng, khoác áo thêu bạch vân.

Nhân vật Khương Trạch Quân từng bị Giang Trừng bóp nát linh ngọc đang theo hầu nhóm người ấy, nét ngạo mạn điềm nhiên thể hiện trước mặt cô và mọi người đã được thay bằng vẻ dè dặt nịnh bợ.

Toán tu sĩ bí ẩn ấy như đang tìm gì đấy, gần như xới tung cả đảo Hoa Nguyệt, đặc biệt là chốn lầu xanh, họ gọi từng người ra để xem mặt. Đám tu sĩ tương đối có thân phận đương nhiên lấy làm khó chịu song vẫn im lặng vì nể mặt Khương Trạch Quân, ai nấy ít nhiều cũng biết trời cao đất dày, ngay cả Khương Trạch Quân còn nhũn nhặn như thế thì kẻ nào dám đối nghịch với nhóm người áo trắng ấy.

Nhưng cũng có vài tên cậy mình tu vi ổn có chống lưng, thấy ngứa mắt bèn gây sự với họ, kết cục bị treo cả lên cây tử đằng cổ thụ trong sân, xếp lớp đong đưa trong gió cho người qua đường chiêm ngưỡng, chẳng dám thốt một lời, vô cùng thê thảm.

Giang Trừng có kinh nghiệm trong mảng “phơi cây” đi ngang thấy cảnh thê lương, cực kỳ đồng cảm. Cùng lúc ấy, việc ngay cả Hạc Kinh Hàn cũng không biết thân phận chính xác của nhóm người bí ẩn kia khiến Giang Trừng càng tò mò về gốc gác họ.

Trái với một Giang Trừng lòng đầy thắc mắc, Hạc Kinh Hàn hoàn toàn chẳng quan tâm, hắn chỉ buông câu: “Tu vi hai người kia vô cùng cao, đến em còn nhìn không thấu, nhóm còn lại cũng không phải vừa.”

Hai người Hạc Kinh Hàn nhắc tới chính là cặp nam nữ tu dẫn đoàn, gần trăm người kia có vẻ là thuộc hạ của họ. Giang Trừng hứng chí xem kịch, gặp cả Khúc Trầm Tương – kẻ từng có “duyên nợ” với mình, thấy mặt mày ả tái ngắt, rõ đã trọng thương.

Tận hứng, hai chị em tiếp tục lên đường, ngờ đâu chưa tròn một ngày đã phát hiện toán tu sĩ áo trắng nọ cũng dừng chân đảo này, vẫn lại xới tung mọi tụ điểm ăn chơi ở đây, phô trương đến độ dấy đầy bất mãn nhưng lại mau chóng êm xuôi, nguyên nhân là do họ đi đông, vài nhóm quân số tầm trăm người đã lần lượt đến đây tụ họp.

Người nhiều tu vi cao, đi đến đâu gà bay chó sủa đến đấy, thế mà chẳng ai biết lai lịch.

Ở quán trà quán rượu ven đường, Giang Trừng và Hạc Kinh Hàn lúc nào cũng thấy người ta bàn tán về nhóm tu sĩ áo trắng bí ẩn có thực lực này. Sau ngày tử giới xuất hiện, hiếm khi lại xuất hiện một sự kiện ồn ào chưa rõ thiện ác như vậy, quần chúng đương nhiên không thể làm ngơ, thảo luận đến là sôi nổi. Giang Trừng vốn chỉ định ngồi ngoài xem họ tán dóc, tai này lọt tai kia, cho đến khi nghe một tu sĩ buột miệng bảo: “Biết đâu là gia tộc tiên cung lánh đời nào đó đang truy lùng đệ tử bội phản không chừng.”

Thoắt cái, Giang Trừng sực nhớ đến Vân Vô Kỳ, đệ nhất mỹ nhân tiền nhiệm kiêm đại đồ đệ Phong Hữu Chỉ suýt đã bị mình cho vào dĩ vãng. Nó có người chống lưng, cung chủ Thế Ngoại tiên cung. Nghĩ đến đó lại loáng thoáng thấy đầu dây mối nhợ. Nhưng đại đồ đệ được cô moi từ trong bụng yêu thú ra cơ mà, nhóm người kia lại chỉ lùng sục ở chốn ăn chơi, có khi do cô tưởng tượng quá đà.

Thây kệ, cứ để đấy đã. Kể ra thì cũng nhờ cứu đại đồ đệ mà cô mới xông nhầm vào Quỷ thành gặp Hạc Kinh Hàn, ngờ đâu vật đổi sao dời thế nào lại thành đứa em trai ngày nhớ đêm mong, duyên phận đúng là kỳ diệu.

“Sao chị nhìn em lạ vậy.”

“Em của chị đẹp trai quá.” Giang Trừng xuýt xoa.

“Trông chị đẹp trai hơn.” Hạc Kinh Hàn nghiêm túc đáp.

Giang Trừng: “…” Được em ruột thật thà khen như này chẳng biết nên vui hay buồn.

Rời khỏi lãnh hải Vô Tận, so với lúc đến, Giang Trừng nhận thấy đám yêu thú ngày càng tập trung đông hơn ở vùng ven, mức độ nguy hiểm cũng khác đi, nếu để cô một mình xông pha, ổn nhưng phiền. Cơ mà giờ có em trai rồi thì Giang Trừng thảnh thơi hẳn, chỉ cần đứng trông chừng, Hạc Kinh Hàn lại cho cô chiêm ngưỡng soái khí chấn nhiếp tứ phương như thời còn ở Quỷ thành.
Đến thành Vọng Uyên cận rìa Vô Tận, cơ thể Giang Trừng có vấn đề, cả hai không đi tiếp được nữa.

Cùng lúc tiếp nhận hai chuyện hệ trọng là có mang và nhận mặt em trai khiến Giang Trừng quên mất một việc cũng không kém phần quan trọng. Dấu vết dơi hút máu trên tay đã mất hẳn, nghĩa là cơ thể cô đã hoàn toàn hấp thụ chúng, y lời tiền bối nhện Thương Di, Giang Trừng hóa dơi. À cũng chỉ mọc thêm một đôi cánh non to cỡ nắm tay trên lưng thôi.

Chẳng là hôm nọ Giang Trừng tự dưng ngứa lưng, vươn tay gãi lại thấy sai sai, cuối cùng mới nhớ ra chuyện này, thêm mỗi đôi cánh thôi mà, thế là đã tốt hơn hẳn giả thuyết hóa nửa người nửa dơi của tiền bối Thương Di rồi. Giang Trừng thở phào, dở khóc dở cười kéo cặp cánh sau lưng, kể em trai nghe.

Chứng kiến hình ảnh ấy cộng với câu chuyện cô thuật lại, Hạc Kinh Hàn nổi giận, đằng đằng sát khí, thoắt cái nhiệt độ phòng giảm mạnh. Hắn chẳng nói chẳng rằng, rút toạt kiếm lao đi như gió, chỉ dặn Giang Trừng mỗi câu: “Chờ em mang yêu đan của chúng về cho chị.”

Cô đứng dậy chạy ra ngoài xem, thằng em nhà mình đã lủi mất bóng.

Thây kệ, cô phải tập làm quen với cậu em sát phạt quyết đoán vừa nói đã làm này thôi. Biết rõ mình đi theo sẽ thành gánh nặng, cô dứt khoát yên tâm chờ ở thành Vọng Uyên.

Giang Trừng là người không thích nhàn rỗi, đâu thể ngoan ngoãn ngồi đợi trong phòng, đương nhiên phải ra ngoài dạo phố rồi. Thơ thẩn lại bước đến trước một căn viện khá quen mắt, trước khi vượt biển, cô từng đưa một cô bé về đây lúc trời mưa. Hiện thời, cô bé khờ khạo gợi lên lòng hiếu kỳ của Giang Trừng ấy đang đứng ngoài cửa nhà.

Giang Trừng sang chào, “Lại gặp rồi, bé còn nhớ ta không, mình biết nhau đó.”

Nó nhìn cô, buồn buồn.

Giang Trừng ngồi xổm xuống trước mặt, “Em sao vậy, bị cha phạt đứng đây à?”

Cô bé lắc đầu, “Dạ không, cha vắng nhà hai hôm rồi, bảo phải hoàn thành việc còn dở dang, dặn tôi đứng đây chờ cô.”

Giang Trừng ngẩn ra, chõ mình, “Chờ ta?”

Nó gật đầu, rút lá thư nơi tay áo ra đưa Giang Trừng: “Đây là thư cha gửi cô, ông ấy bảo đọc rồi khắc hiểu.”

Đón lấy đọc hết, Giang Trừng thay đổi nét mặt vài lần, cuối cùng nặn ra một nụ cười nom hơi ê răng. Chìa tay ra trước mặt cô bé, bảo: “Hiểu rồi, từ nay con sẽ là nhị đồ đệ của ta, Giang Nguyệt. Ta sẽ dạy dỗ con thật tốt, xem như trả ơn mượn xác.”

Tác giả:

Nam chính chỉ góp mặt trong phần ngoài lề#

Hoa: Đại sư, mấy cổ kêu không cần anh kìa, giờ sao đây?

Thanh Đăng đại sư: Ờ. *bình tĩnh*

Hoa: Anh sắp làm cha rồi.

Thanh Đăng đại sư: Ờ.

Hoa: Anh cứ vậy sẽ mất Trừng Trừng đó biết không?

Thanh Đăng đại sư: Giang Trừng. *ngoái đầu gọi với ra*

Giang Trừng phi vèo vào trong: Sao vậy đại sư? Nhớ em à? Thèm ăn cái gì? *hất tóc*

Thanh Đăng đại sư: Đi thôi.

Giang Trừng: Đi thôi đi thôi ~

Hoa: … Mình vừa bị lão trọc già này trêu ngươi đúng không…

h

Chương 90: Dạy trò

CÁCH DẠY DỖ ĐỒ ĐỆ CHÍNH XÁC

Hàn sơn cổ tự, thăm thẳm tiếng chuông, sương mây vấn vít, vài phiến lá đỏ thấp thoáng giữa biển thông xanh, im lìm rực rỡ.

Tăng nhân trẻ xuôi ngược trên đường lát, xách thùng gỗ tưới hàng tử dương bên hè, ướt mảng đá xanh. Có tăng nhân quét lá trước cổng chùa, lặng lẽ âm thầm, dung hòa tu hành vào cuộc sống.

Bỗng lối lên núi xuất hiện một bóng người vận đạo bào hắc bạch, nhóm tăng nhân trẻ đang quét dọn nhận ra ngay, tu sĩ Vô Cực đạo quán chứ đâu.

“A Di Đà Phật, khách quý đến thăm, chẳng hay nhã ý?” Tăng nhân tiến lên hành lễ.

Người nọ hoàn lễ, ấm áp cười: “Tại hạ Vô Cực đạo quán Thư Tử An, Hạc sư thúc của chúng tôi gửi một phong thư đến, lệnh tôi phải đích thân trao tận tay Thanh Đăng sư tổ quý tự.”

***

Thanh Đăng đại sư ngồi giữa pháp trận trong phòng kín khe khẽ nhướng mắt, lá thư được tăng nhân nọ đặt trước cửa phòng lọt ngay vào tầm nhìn. Chàng đưa tay ra, chuỗi hạt bồ đề lấp lánh nơi cổ tay hơi tuột, va vào xương. Khoảnh khắc chạm vào lá thư, một cỗ khí lạnh theo đó len lỏi vào ngón tay chàng. Song cũng chỉ thoáng chốc thế thôi, hàn ý đã lại bốc hơi tiêu tán. Thanh Đăng đại sư bình thản bóc thư, rũ mi đọc từng chữ.

Có thể thấy người viết bức thư này cực kỳ cẩn trọng, chất giấy hàn mai, quy cách nghiêm chỉnh, nhã nhặn tinh tế. Mỗi chữ trong thư đều đúng mực, khéo léo xa cách đến độ trông như… một bức chiến thư.

Hạc Kinh Hàn – đệ tử ưu tú nhất của Thái Thượng trưởng lão Vô Cực đạo quán, cốt cách tựa kiếm, danh xưng hệt người, sắc bén hừng hực như hạc chốn đồng băng. Thanh Đăng đại sư khép thư, hơi mỉm cười. Dẫu vừa đọc thư ngầm mang chiến ý, chàng vẫn không bận tâm, điềm nhiên như chẳng hề gì.

Chỉ có toàn bộ đèn Trường Minh quanh trận pháp nhất loạt lập lòe, một giọng nói khác vang lên trong đầu chàng, nom vô cùng hể hả, “Con nhóc Giang Trừng thế mà mang thai con ngươi thật kìa, lão hòa thượng sắp lên chức cha rồi, sao không vui chút nào vậy, cô ta mà biết thể nào cũng khóc cho xem.”

“Ý mà chưa chắc, giờ người ta có Hạc Kinh Hàn túc trực bầu bạn rồi, lão già như ngươi nên nhường cho sấp nhỏ thôi, có khi chẳng mấy chốc con ngươi lại gọi tiểu tử họ Hạc kia là cha không chừng ha ha ~”

Thanh Đăng khép mắt, hiền hòa đáp lời: “Hậu quả do ngươi mà thành, ngươi làm khó Giang Trừng rồi.”

Giọng nói hả hê nọ bật cười hô hố, “Ta làm khó á, tuy ta cố ý không nhắc cô ta, nhưng xét lại từ đầu, cô ta không khổ vì đứa bé mà là vì ngươi, ngươi mới là nguyên nhân đấy?”

Thanh Đăng đại sư khựng lại, bỗng vang tiếng thở dài, buông câu đồng thuận: “Quả vậy, là ta làm khổ cô ấy.”

Giọng nói nọ im lìm một chốc, hỏi: “Có vẻ ngươi không định tranh giành với đám thanh niên trai tráng, sao, nhường cô nhóc cho tiểu tử họ Hạc kia thật à?”

“Trên đời, khó ép buộc nhất là chữ duyên.”

Thanh Đăng liếc bức thư còn thoảng mùi hương bên cạnh, đáp đoạn lặng lẽ cười. Ánh đèn quanh chàng thoắt cái đã lại bừng sáng, giọng nói trong đầu cũng biến mất hẳn.

Giang Trừng nào biết bí mật mình gắng sức giấu giếm đã bị em ruột lén phơi bày trước mặt Thanh Đăng đại sư, thừa dịp hắn đi hàng yêu, cô lo dạy đồ đệ mới.

Nhị đồ đệ Giang Nguyệt, tuy sở hữu dáng dấp của một cô bé con nhưng linh hồn vốn từng là chủ nhân của cơ thể Giang Trừng đang sử dụng, tiểu thư ngờ nghệch mồ côi mẹ lại bị cha ghẻ lạnh ấy vì quá yếu đuối, ai nấy đều bắt nạt được nên đã chết thê chết thảm đương độ tuổi hoa, thân xác bị cô nhập vào.

Tuy không biết tại sao Giang Nguyệt lại hồi sinh thành một đứa trẻ, cũng chẳng rõ lý do người cha đóng giả kia lại an tâm giao nàng ta cho cô, nhưng Giang Trừng đã mượn cơ thể người ta thì phải vui lòng nâng đỡ họ thôi.

Ngoài ra, từ lúc sở hữu thân xác này, xem hết ký ức của Giang Nguyệt, Giang Trừng đã cực kỳ căm phẫn, giờ có cơ hội rèn giũa nàng tiểu thư yếu đuối ấy, nghĩ thôi đã thấy kích động.

Giang Trừng cười tít ngắm bé Giang Nguyệt trong bộ đồ mới trước mặt, lượn quanh nàng hai vòng, gật đầu hài lòng, “Không tệ, tiểu đồ đệ đáng yêu thì nên ăn vận sao cho đẹp mới đúng! Bộ xanh lá này xinh, bộ màu lam ban nãy cũng chuẩn nốt, phiền đạo hữu gói mấy bộ vừa xong cho tôi.”

Nữ tu đứng chờ bên cạnh là chủ cửa hàng này, nghe thế bưng miệng cười: “Đạo hữu sủng ái đệ tử thật đấy.” Dứt lời bèn đưa từng món cho Giang Trừng.

Giang Trừng ướm thử một chốc, dúi bộ váy hồng thêu hoa xinh xắn cho Giang Nguyệt đang ngượng chín mặt, giục nàng, “Đồ đệ, mau thay bộ này sư phụ xem, xong rồi ra đây thắt tóc cho.”

Giang Nguyệt ngại ngùng kéo váy, lí nhí bảo, “Không cần mua nhiều thế, con đủ đồ mặc rồi.”

Giang Trừng cười khì, “Đàn ông như cha con thì biết thế nào là thẩm mỹ, đồ hắn mua có ra gì đâu?! Con gái con đứa ai mà mặc mấy thứ đó?!”

Trước khi nhận dạy nàng đồ đệ nhát gan này, Giang Trừng nhớ lại phong cách thảm hại của cái xác lúc mới nhập hồn vào, quyết định chỉnh lại quan niệm thẩm mỹ của đồ đệ nhà mình. Dạy trò, nhất là trò nữ, thì nên bắt đầu từ bài dạo phố.
“Quy củ quan trọng nhất của đồ đệ là nghe lời, sư phụ chỉ muốn tốt cho con thôi, không được khước từ.” Giang Trừng đanh mặt, Giang Nguyệt ngẩng đầu liếc cô một cái, lập tức cúi xuống dạ vâng, ngoan ngoãn đi thay đồ.

Giang Trừng: Nàng đồ đệ này nhát gan quá, cũng tại từ bé không được dạy dỗ, tuổi thì lớn mà chẳng trưởng thành được chút nào, cứ thế mãi không ổn.

Cô đã bắt đầu tính tới chuyện sai gã trò cả đánh bạc thành thần Phong Hữu Chỉ dắt nàng trò út Giang Nguyệt này lăn lộn vào sòng để nâng cao kiến thức rồi. Hoặc cũng nhốt Giang Nguyệt vào phòng tối ở dãy Bạch Linh vài năm, các lão tổ trong ấy sẽ rèn giũa nàng từ đầu đến chân, hồi ấy cô cũng vậy. Nhận ra mình như đang tìm cách chà đạp một đóa hoa bé bỏng, Giang Trừng tằng hắng gạt suy nghĩ ấy ra khỏi đầu.

Rõ ràng, cách đó không dành cho Giang Nguyệt, vào rồi chẳng biết có ra nổi không. Thôi đành dọc đường lưu tâm, tìm cơ hội để nàng ta rèn giũa.

Cũng đến lúc tập dạy trẻ con chuẩn bị cho tương lai rồi, Giang Trừng sờ phần bụng còn nhỏ của mình, lơ đễnh gật gù. Xem như dợt trước vậy.

“Nguyệt Nguyệt, đi đứng phải ngẩng đầu lên, đừng rúm cả lại như thế.” Giang Trừng dạo phố, quan sát nhị đồ đệ dè dặt nhà mình.

Giang Nguyệt câu nệ đã thành thói, nàng vốn nhút nhát ít nói, hiếm khi so đo, không biết cách từ chối người khác, cũng chẳng mấy lúc nổi giận, dễ dãi tới mức Giang Trừng phải than trời. Qua lời ‘cha’, Giang Nguyệt biết được rất nhiều chuyện, ví như ‘cha’ là người cải tử hoàn sinh cho mình, hay ‘cha’ không phải cha ruột mà là thân thích của mẹ nàng, cha mẹ thân sinh nàng đã mất từ lâu. Hoặc chuyện cái xác trước kia đang thuộc về một cô gái tên là Giang Trừng – sư phụ hiện thời của nàng.

Giả là kẻ khác, hồi sinh biết việc cơ thể mình bị người lạ chiếm dụng ít nhiều gì cũng sẽ thấy kỳ kỳ, song Giang Nguyệt lại chẳng như vậy, nàng chỉ hơi ngại khi đối mặt với Giang Trừng. Nàng từ bấy vẫn tự ti với ngoại hình của mình, thấy việc thân gái lại mang nét đàn ông là cực kỳ dị hợm nhưng không dám tâm sự cùng ai, cũng chẳng ai muốn bàn mấy chuyện đó với nàng, Giang Nguyệt đành bôi phấn son thật dày để che mặt.

Thân xác mình ghét bỏ giờ lại vận vào người khác, Giang Nguyệt cứ thấy thiệt thòi cho Giang Trừng. Nàng là kiểu tiểu thư mềm yếu đến… hạn hán lời như thế đấy.

Sau khi nghe cô hai nhà mình ngượng ngùng thỏ thẻ, Giang Trừng suýt đã quỳ xuống lạy nàng ta. Đồ đệ chính trực thiện lương là điều tốt, cơ mà đến mức này thì quá đáng lo rồi, hành tẩu một mình thể nào cũng bị bắt nạt cho xem! Chắc chắn luôn!

“Nguyệt Nguyệt, nói sư phụ nghe, con hay bị ức hiếp lắm đúng không?” Giang Trừng khom xuống trước mặt Giang Nguyệt, vịn vai nàng nghiêm túc hỏi.

Giang Nguyệt chớp mắt, hoang mang lắc đầu, “Không ai ức hiếp con cả.”

Giang Trừng từ tốn xoa đầu nàng, xót xa: “Ta hiểu rồi, dù cho có bị bắt nạt thì con cũng chẳng lấy làm phiền. À cho ta hỏi, con thấy cha mình là người như nào?”

Giang Nguyệt thành thật đáp: “Là người vô cùng tốt, không phải cha ruột lại nuôi con lớn khôn, tuy mười mấy năm đầu đời ông ấy không muốn thấy mặt con, nhưng sau khi con chết lại bõ công dời hồn con sang thân xác này, ơn tình ấy khó đáp đền nổi.”

Giang Trừng hỏi tiếp: “Thế con thấy cô muội muội suốt ngày móc mỉa mình dạo ở thành Giang là người như nào?”

Giang Nguyệt cân nhắc, đáp: “Tuy nói chuyện hơi khó nghe nhưng bụng dạ không xấu, cũng chưa từng làm hại con.”
Giang Trừng hỏi nữa: “Vậy còn gã biểu ca con từng thầm thương trộm nhớ, cái gã xí trai buộc con rời nhà họ Giang để rồi bị kẻ xấu bắt cóc ý, con thấy gã thế nào?”

Giang Nguyệt: “Huynh ấy chỉ không thích con thôi, điều đó không sai, bỏ nhà ra đi cũng do con tự chọn lấy, còn nữa, huynh ấy đâu có xấu trai.”

Giang Trừng nhéo má nàng, “Lại còn không xấu? Mắt thẩm mĩ của trò thật đáng quan ngại đó, ý, nhẽ nào con còn thương gã?!”

Giang Nguyệt cuống quýt lắc đầu, bấy Giang Trừng mới buông nàng ra, xoa bầu má ửng đỏ vì bị nhéo của cô nhỏ, dạy: “Không thương nữa thì tốt, thẩm mỹ con kém quá, chờ em trai ta về sẽ cho con chiêm ngưỡng thế nào mới là trai đẹp thực sự!”

Giang Nguyệt ngờ vực liếc cô một cái, lí nhí ngượng ngùng: “Đẹp, đẹp hơn cả sư phụ ư?”

Giang Trừng nghe đồ đệ hỏi mà cứng miệng, thế mà một thoáng chẳng biết phải phản ứng thế nào. Cô đang được đồ đệ khen đấy à? Cách khen người ta của nàng đúng là giống hệt em trai cô, cơ mà thật ra đồ đệ đang khen chính mình thì đúng hơn!

Thấy vẻ mặt kỳ lạ của sư phụ, Giang Nguyệt sực tỉnh, ý thức được lời vừa nói, nàng liên tục phẩy tay: “Không không, ý con là khí chất của sư phụ vô cùng đáng ngưỡng mộ, cực kỳ… tiêu sái, nếu là con thì cái xác này vẫn xấu xí như trước thôi.”

Giang Trừng thở dài, cái tật tự ti hun đúc mười mấy hai mươi năm này rất không tốt, kỹ năng nuôi dạy trẻ của ông bố giả kia quả thực chẳng ra sao, một cô gái tốt đẹp nhường kia lại bị rèn thành thế này, thảo nào lại phủi tay giao cho cô. Giang Trừng phỉ phui xong, dí tay lên trán Giang Nguyệt kéo cái đầu chẳng biết đã lại cúi gằm xuống từ khi nào lên.

Đối điện với đôi mắt trong veo của nàng ta, Giang Trừng hiểu rồi. Cô căn bản không thể thay đổi suy nghĩ của nhị đồ đệ, vì nàng ta trời sinh đã lương thiện. Không thay đổi được điều đó, nhưng thói tự ti nhút nhát thì phải sửa.

Giang Trừng hạ quyết tâm, bảo nàng: “Đi, hôm nay nhiệm vụ của con là ra ngoài cổng ngăn một trăm tu sĩ, bất kể nam nữ, lại, hỏi họ ‘Tôi có đáng yêu không’.”

Giang Nguyệt trân trân nhìn cô: “Dạ?”

Giang Trừng đẩy nàng ta ra ngoài, mình thì tựa cửa khua tay: “Ta đứng đây theo dõi, nhanh nào.”

Giang Nguyệt lẻ loi đứng bên hè, trông như vẫn chưa biết mình phải làm gì, mờ mịt ngoảnh phắt đầu nhìn cô.

“Hỏi mau hỏi mau, không xong thì mai lại hỏi tiếp.”

“Nhưng, sư phụ, con…”

“Con mà không làm, lần tới ta bắt đứng trước cổng Dung Trần sơn phái hét năm trăm lần ‘Giang Nguyệt là nữ tu sĩ đáng yêu nhất’ đấy nhé, sư phụ đã nói là thực hiện. Trò phải biết, Dung Trần là một môn phái lớn, có rất nhiều người, đến lúc ấy không chỉ mỗi ta mà các sư huynh sư tỷ sư thúc sư bá cũng sẽ nghe hết.” Giang Trừng híp mắt cười, lắc năm ngón tay, “Chẹp, năm trăm lần đấy, lại còn phải hét to cơ, ôi thôi mất cả ngày.”

Giang Nguyệt nhát gan hay ngượng run bắn lên bởi cảnh tượng đáng sợ ấy, chuẩn bị tâm lý hồi lâu, lẩy bẩy nhỏ giọng hỏi một tu sĩ đi ngang: “Xin hỏi, tôi, tôi…” Nàng còn đang lắp bắp mãi, tu sĩ nọ đã đi mất.

Giang Nguyệt ngoảnh đầu ngó sư phụ, thấy cô lắc đầu, “Không tính, lại.”

Sau đó, Giang Nguyệt xốc hết can đảm, rốt cũng hỏi được một người. Đấy là một nữ tu trông hơi khó gần, bất ngờ thay, nghe Giang Nguyệt đỏ mặt hỏi xong, nữ tu nọ lại mỉm cười, đáp luôn: “Đáng yêu.”

Giang Nguyệt ngẩn ngơ, chờ nữ tu nọ rời khỏi, nàng quay phắt đầu lại nhìn Giang Trừng. Cô vỗ tay, “Không tồi, người thứ nhất, còn chín mươi chín người, cố lên!”

Có lẽ thành công muộn màng đã mang lại tý chút tự tin, tuy giọng vẫn nhỏ nhưng Giang Nguyệt không ngắc ngứ như trước nữa, Giang Trừng cũng chẳng thúc ép nàng, hằng ngày vừa xơi dưa vừa ngắm muôn hình vạn trạng của đồ đệ, đến là buồn cười. Cô rốt đã hiểu tại sao sư phụ mình lại thích chơi khăm học trò như vậy, thú vị thế cơ mà.

Đương nhiên trong khoảng thời gian này cô cũng gặp vài rắc rối vặt vãnh, không phải tu sĩ nào cũng thân thiện hiền lành, có lần Giang Nguyệt hỏi nhầm một nam tu, gã ra chiều thèm thuồng thò tay định vuốt má nàng, cười hềnh hệch buông câu tục tĩu. Hẳn rồi, kết cục của gã ta chính là bị Giang Trừng đứng hóng đằng sau cho một kiếm đo đất.

Hai ngày trôi qua, buổi chiều hôm thứ ba, đang vâng lời sư phụ làm nhiệm vụ, Giang Nguyệt trông thấy một nam tử nồng nặc máu tanh đi về phía mình. Khác với những tu sĩ nàng gặp khi đứng đây, nam tu này tuy không tỏ vẻ gì, thái độ bất phân thiện ác, nhưng kỳ lạ là lại khiến người ta sợ hãi, không dám đến gần, y như một món hung khí sắc bén.

Giang Nguyệt vô thức lùi lại, chui tót ra sau lưng sư phụ. Mấy hôm nay, chiêm ngưỡng cảnh sư phụ tiêu sái đánh đuổi mấy tên tu sĩ phiền phức, nàng nghiễm nhiên đã thành fan hâm mộ.

Song ngay sau đó, Giang Nguyệt lại nhận ra nam tu đáng sợ kia lại cũng như nàng, cùng bước đến trước mặt sư phụ, còn thốt ra tiếng gọi chị.

“Chị, em về rồi.”


Phù Hoa: Chừng nào đại sư lên sàn á hả… Ổng còn đang bị nhốt trong trận pháp kìa, tạm thời không thoát nổi đâu. Trừng Trừng sắp về Vô Cực đạo quán với em trai rùi hí hí ~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau