NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Kẻ bí ẩn

NGÀN MẶT

"Tấm ngọc bài này hình như có lai lịch." Thích Dữ Tu nói.

Giang Trừng bước sang khoác vai hắn, sán đến nhìn ngọc bài, cười bảo: "Thế à? Đưa tôi xem thử, không chừng tôi biết đấy."

Thích Dữ Tu bèn đưa ngọc bài cho cô, nói tiếp: "Chắc của người đến cung điện đáy biển kia làm rơi đấy."

Giang Trừng đón tấm hàn ngọc tử yên bài của Bạch Nhiễm Đông, không ngó cái nào mà một tay nhanh chóng đút nó vào túi trữ vật, tay còn lại thần tốc đè mạnh xuống vai Thích Dữ Tu.

Thích Dữ Tu không ngờ Giang Trừng khắc trước còn mỉm cười thân thiện, giây sau đã đột ngột làm khó, bảo động tay là động tay ngay. Hắn thấy bất thường, lập tức muốn lách người tránh tay cô, nhưng Giang Trừng sớm đã thủ sẵn, ghìm chắc mười phần, Thích Dữ Tu nhất thời không giãy thoát nổi, bị cô quẳng mạnh xuống đất.

Chớp chớp mắt, Thích Dữ Tu tỏ vẻ luống cuống, giãy giụa hỏi: "Giang đạo hữu có ý gì thế? Tấm lệnh bài này nếu Giang đạo hữu thích thì tặng Giang đạo hữu đấy, tôi không giành đâu mà."

"Không cần vờ vịt đâu, trước đấy ta quả thực đã định từ từ, để xem rốt cuộc mi muốn giở trò gì, giờ thì đổi ý rồi. Nói, chủ nhân của lệnh bài đang ở đâu?" Giang Trừng bóp tay hắn răng rắc, tay còn lại kề chủy thủ vàng vào nội đan hắn.

"Sao mi biết ta không phải là Thích Dữ Tu? Mi chưa tiếp xúc với hắn mà, khí tức của ta cũng đâu có sơ hở..." Kẻ bị Giang Trừng ghìm chặt lên tiếng.

Tại sao biết hắn không phải là Thích Dữ Tu? Thực ra Giang Trừng đâu có biết hắn không phải là Thích Dữ Tu, nhưng thây kệ hắn là ai, chỉ cần biết không phải là người tốt là được. Chẳng những bị dơi hút máu vây lại không có thương tích, còn muốn dắt cô đến tử giới nữa, đến thế mà vẫn không nhận ra điều mờ ám thì cô là đồ ngốc.

Giang Trừng không định trả lời hắn, tay ấn mạnh thêm, bảo: "Mau trả lời câu hỏi của ta, chủ nhân ngọc bài đâu?"

Chẳng biết sao Giang Trừng cứ thấy là lạ, vừa định tạm khóa năng lực của hắn lại thì tuột tay, cả người tên nọ trơn nhẵn lướt khỏi tay cô như một con cá, chỉ chừa lại một tấm... da?

Một tấm da người có gương mặt của Thích Dữ Tu, còn tên "Thích Dữ Tu" kia lại biến thành một gã đàn ông lạ mặt.

Vứt tấm da người đi, Giang Trừng nhanh như tên bắn về phía gã đàn ông lạ mặt định trốn đến tử giới gần đấy. Ghét bỏ tấm da tươi rõ ràng đã bị lột sống khỏi cơ thể bằng bí pháp kia, Giang Trừng ra tay không chút nhường nhịn, tàn nhẫn hơn ban nãy nhiều.

Tốc độ của gã đàn ông không nhanh lắm, Giang Trừng nhận ra có thể hắn đã bị thương, càng không khách sáo, trực tiếp áp sát lưng hắn, kéo mạnh một cái.

Kết quả, Giang Trừng vẫn chưa bắt được hắn, trên tay có thêm một tấm da người rách, gã đàn ông tuột khỏi tay ngoái đầu cười với cô, lại là một gương mặt khác, lần này là gương mặt như hồ ly, kết hợp với biểu cảm của hắn trông vô cùng xảo quyệt.

Giang Trừng lại vứt da người đi, thinh lặng đuổi tiếp. Cô muốn biết gã này còn bao nhiêu tấm da có thể xé.

Hai người kẻ chạy kẻ đuổi, giữa đường Giang Trừng đã xé thêm một tấm da của hắn, lần này thế mà là gương mặt phụ nữ, lại còn khá xinh, kỳ lạ ở chỗ tướng người hơi vạm vỡ của hắn thoắt cái đã trở thành dáng vóc phụ nữ hợp với gương mặt, tất cả thay đổi chỉ diễn ra trong chốc lát, định thần nhìn lại hắn đã là một cô gái, không có gì bất thường.

Giang Trừng thấy thế thì rùng mình, kẻ này là nam hay nữ còn chẳng rõ, thần bí kỳ quặc, rốt cuộc có lai lịch thế nào?

Kẻ bí ẩn không rõ là nam hay nữ kia đã đến sát tử giới, trước khi bước vào, hắn ngoái đầu tủm tỉm buông lời: "Muốn tìm chủ nhân ngọc bài à? Theo ta đi."

Đến cả giọng cũng đã thành giọng nữ.Nếu để sổng, lần tới hắn đổi mặt, căn bản sẽ chẳng nhận ra nổi. Nghĩ đến đấy, dẫu biết hắn cố ý dẫn dụ, Giang Trừng vẫn không do dự đuổi theo đến tử giới. Tung tích của sư phụ vô cùng quan trọng, đầm rồng hang hổ cũng phải xông vào.

Tử giới bao la dưới đáy biển như một thế giới khác, bên trong không có nước, các tòa kiến trúc trĩu nặng tử khí, không có ánh sáng, rừng cây chết khô hệt vô số quái thú đang giương vuốt. Kẻ bí ẩn đi xuyên qua con đường rải rác kiến trúc, lẩn vào khu rừng bên cạnh, Giang Trừng đuổi theo, phát hiện hắn đã biến mất trong tích tắc.

Mất dấu rồi! Hắn chắc vẫn chưa chạy xa, có khi đang núp quanh đây. Giang Trừng ngừng bước, nhắm mắt cảm nhận động tĩnh xung quanh. Tiểu Thù Vọng từng nói, nhiều khi đôi mắt sẽ đánh lừa chúng ta, còn cảm giác thì không. Xung quanh bóng cây đan cài, khắp nơi đều là cành khô, nhưng khi nhắm mắt, Giang Trừng lại nghe rất nhiều âm thanh vụn vặt, đến từ bốn phương tám hướng.

Ở đây có thứ gì đó, lại còn là số nhiều! Giang Trừng cầm lấy kiếm.

Bỗng nhiên, một đạo sát khí xuất hiện, có vật bọc trong luồng khí mỏng nhào đến chỗ cô. Giang Trừng thoắt cái đã nhấc kiếm lên chặn, mở bừng mắt ra, cô phát hiện thứ đột ngột tấn công mình là một nhánh cây khô.

Cành khô? Không, không phải thế! Giang Trừng đưa kiếm chém đứt "cành khô" nọ, thấy bên trong là thịt trắng, chỗ bị chém tràn mủ tím.

Thứ đó chỉ trông giống cành khô thôi, lúc khua kiếm chém, Giang Trừng đã nhận ra đấy là một bộ phận của loài động vật nào đó.

Giang Trừng lùi một bước ngửa đầu nhìn, trên cái cây bên cạnh có gần ba mươi cái chi cô từng tưởng là cành cây đang múa may, một cơ thể mỏng mảnh đến độ có thể dán lên cây, cùng ba đôi mắt trừng ánh tím -- Một con nhện to với hình thù kỳ lạ.

Mỗi cái chân của con nhện quái quỷ này dài bằng cả người Giang Trừng, nhện khổng lồ vốn đang ngụy trang cực tốt trên cây, nay bị Giang Trừng chém cụt một chi, bèn phình cơ thể ra, thịnh nộ nhảy ụp xuống, phủ ngay trên đầu Giang Trừng.

Nếu chỉ có một con, Giang Trừng đã chẳng thèm để vào mắt, nhưng mỗi một gốc cây trong cả khu rừng rộng lớn đều bị giống nhện lạ này chiếm cứ, khá là phiền. Hình như đây là ổ nhện, Giang Trừng nhớ lại những tin mình dò la được trước đó, tựa hồ dưới đại dương có yêu tu nhện biển chuyên bắt nữ tu, lẽ nào sư phụ thực sự đang ở đây?

Giang Trừng suy xét những chuyện này, động tác tay cũng không chậm, cô khéo léo chém cụt ba cặp chi trước của con nhện to kia, xông ra từ kẽ hở.

Vì động tĩnh ở đây, nhện trên cây kế bên cũng đã bò xuống, từng đôi mắt tím lạnh lẽo khát máu, nhìn chòng chọc Giang Trừng đang bị vây ở giữa.Giang Trừng giơ kiếm ngang người, thần sắc lạnh lùng hẳn.

Ngoài các chi sung sức ra, đám nhện này còn biết nhả tơ xám, loại tơ này cực kỳ dính, chạm phải rất khó tách ra, Giang Trừng phải khua kiếm thật lực mới chém đứt được tơ dẻo, trong lúc dây dưa, tơ của những con nhện khác đã nhả lên người Giang Trừng.

Trước đây chưa từng chiến đấu với nhện, Giang Trừng không rõ thế công của chúng lắm, vừa lơ là đã bị quấn lại.

Cô đoán dùng pháp thuật hệ hỏa có lẽ sẽ hữu dụng hơn, nhưng hệ chính của cô là kim, ngoài việc nhóm đuốc nướng đồ ăn ra thì rất ít dùng phép lửa. Hơn nữa chất nhầy phủ trên bề mặt tơ nhện có thể kháng độ lửa nhất định, lửa bình thường sẽ không đốt nổi.

Phiền rồi đây. Giang Trừng nghĩ, bỗng cảm thấy túi trữ vật nhúc nhích, sau đó một quả trứng bầu dục tự động lăn ra, rơi lộp cộp xuống bên chân cô.

Là quả trứng rồng đại sư ngứa đòn cho, linh thú bổn mạng chưa nở của cô. Ngoài việc trích máu nuôi theo lời dặn của y, Giang Trừng chả chăm bẵm gì thêm, dù sao quả trứng này cũng thường lặng thinh không động đậy, không có cảm giác tồn tại.

Hiện tại, sao quả trứng này tự dưng lại lăn ra? Giang Trừng vốn đang chuẩn bị thử vận hết sức kéo đứt tơ nhện bó buộc chân tay mình, chính sự xuất hiện của nó khiến cô khựng lại, ngay lúc ấy, quả trứng óng ánh bỗng hóa đỏ, sau đó vỏ trứng lấp lánh xuất hiện vô số vân đỏ, một ngọn lửa được nhóm lên, hồ như bao bọc Giang Trừng vào giữa.

Tơ nhện quấn lấy Giang Trừng gặp lửa chảy ra, ào ạt rơi xuống đất hóa thành khói xanh, Giang Trừng đắm mình trong lửa lại không hề gì. Cô nhặt quả trứng lên, thấy lòng bàn tay ấm áp, bất giác vỗ về nó rồi cười, "Chưa nở đã biết giúp đỡ rồi, cừ lắm!"

Ngay sau đó, quả trứng rồng như hiểu lời khen của cô, ngọn lửa ngạo nghễ lại bành trướng lợi hại hơn. Bấy giờ lũ nhện đều phải lùi lại một khoảng, cố tránh khỏi nhiệt độ của ngọn lửa.

Nhưng chỉ được chốc lát, ngọn lửa của trứng rồng đã tắt ngúm, chỉ khạc ra được vài ba đốm lửa nhỏ, như đã tịt ngòi.

Giang Trừng cảm nhận được tâm tư của trứng rồng, nó không vui, muốn thử làm lại. Nhưng cô đã nhét thẳng vào túi: "Được rồi, yên tâm đi, lần này ta sẽ cẩn thận, không để bị trói nữa."

Quả trứng biết nhóm lửa biến mất, lũ nhện lại bò đến gần Giang Trừng. Nhưng qua lần vừa rồi, cô càng cẩn thận hơn, khéo léo tránh tơ nhện, lại còn tài tình dẫn dụ vài con nhả tơ trói những con nhện khác.

Lũ nhện này vừa nhiều vừa to, đấy là ưu thế và cũng là khuyết điểm của chúng, so với chúng, Giang Trừng vô cùng nhỏ bé, cô có thể khéo léo luồn lách qua kẽ hở của từng con nhện, chúng đành tốn sức giẫm nện bằng các chi của mình nhưng chẳng cú nào trúng Giang Trừng cả, trái lại bị cô nhắm vào khe hở chém cụt không ít chân, trên mặt đất tung tóe mủ tím.

Khua kiếm liên tục, Giang Trừng không tránh nổi mủ tím vấy lên người, bên cạnh cô là một vòng xác nhện, từng khối thịt nhện chất thành chồng, lại bị lũ nhện đến sau giẫm đạp lên.

Con nhện cuối cùng bị chém đứt đôi trước mắt, Giang Trừng chống kiếm xuống đất, vịn chuôi điều hòa nhịp thở.

Hiện thời cô đã dám khẳng định lũ nhện đây chỉ là một đàn nhỏ, các nơi khác trong tử giới dưới đáy biển này hẳn vẫn còn những đàn nhện khác, còn yêu tu nguyên hình là nhện biển khó giải quyết nhất vẫn chưa biết đang ở đâu.

Giang Trừng chợt nhìn sang một cái cây bên mé phải, đồng thời búng một vạt sắc vàng đến đấy. Sau tiếng phập phập, mấy thanh chủy thủ nhỏ ánh vàng Giang Trừng vừa phóng ra cắm vào thân cây, có một thanh bị người ta chắn lại, rơi keng xuống đất.

Người nấp ở đấy chính là kẻ bí ẩn đã dụ Giang Trừng đến đây, chẳng biết hắn tránh khỏi tai mắt đám nhện bằng cách nào, dung mạo vẫn là của nữ tử, cười gợi đòn với Giang Trừng xong bèn xoay người nhắm hướng chạy tiếp.

Giang Trừng siết chuôi kiếm đuổi theo, mặt mày lạnh lùng. Bắt được gã ta, cô nhất định phải lột sạch từng lớp da hắn khoác lên mình mới được! Để xem bên trong rốt cuộc chứa thứ gì!

Chương 77: Tay không lột da

NẾU MI BẰNG LÒNG TỪNG LỚP TỪNG LỚP TỪNG LỚP TỪNG LỚP...

Vừa thoát khỏi ổ nhện này đã bị kẻ bí ẩn "củ hành" kia dụ vào ổ nhện khác, Giang Trừng nghiến răng chém giết một chập, sát khí phừng phừng mình mẩy thương tích đầy dịch tím hôi tanh xông ra.

Cô đã chắc chắn tử giới dưới biển này đây có rất nhiều nhện rồi, đám nhện to ở khu rừng ngoài này chỉ là thủ vệ vòng ngoài, càng vào trong càng ghê gớm. Bản lĩnh của cô vẫn có thể giải quyết bọn vòng ngoài, nhưng có lẽ không đối phó nổi bọn vòng trong.

"Ơ, đến đây ~" Sau khi Giang Trừng giết hết nhện, kẻ bí ẩn dụ cô đến đây bỗng lại xuất hiện, quăng mồi nhử tiếp. Mắt mi cợt nhả, lắc mông gợi đòn, sau đó xoay người chạy.

Nhưng Giang Trừng không nhảy dựng lên, mặt đầy sát khí đuổi theo như trước đó nữa, cô lạnh lùng liếc sang một thoáng, chán ngán vén đám tóc mái bết máu nhện tím của mình, đặt mông ngồi xuống một hòn đá.

Thế là hai người một ngồi một đứng cách nhau một quãng, đối mắt nhìn nhau.

"Ê, sao mi không đuổi theo nữa? Sợ rồi à?" Kẻ bí ẩn ôm bộ ngực vĩ đại của mình, cười hỏi.

Giang Trừng cười lạnh một tiếng, giũ giũ tay áo, máu nhện tím dính đầy bên trên lập tức tung tóe khắp mặt đất, "Nhờ mi mà ta thành ra thế này, giờ không muốn đuổi theo nữa."

"Cũng chỉ hơi bẩn một tẹo thôi, mới gặp chút trở ngại mà mi không đuổi theo nữa hả? Là một tu sĩ chính thống, là đệ tử của đại tông môn, chẳng phải dù có bỏ mạng mi vẫn sẽ tiếp tục đuổi theo, không chém chết ta bằng kiếm của mình thì không dừng ư?" Kẻ bí ẩn khó tin hỏi.

"Đừng nhảm nhí nữa, giờ cả người ta bẩn tưởi, không muốn trò chuyện với mi, tạm thời không bắt kịp thì lần sau tính tiếp, mi cút đi." Giang Trừng phẩy tay với hắn, tỏ vẻ phớt lờ.

"Gượm đã, đấy là sư phụ của mi mà, ầy, không phải mi đang vội tìm ả ta sao? Manh mối đang ở trước mặt, mi cứ vậy từ bỏ hả?"

"Không hiểu tiếng người à, mi cút đi được không, phiền chết được." Giang Trừng bực bội lườm hắn, tay tụ nước xối lên người, bắt đầu tự xử lý máu nhện.

Các pháp quyết thanh tẩy như quyết phất trần chỉ có thể giũ bụi chứ không xử lý sạch đống máu nhện hơi đặc biệt này được, cô chỉ có thể làm theo cách thủ công, bất tiện thật. Giang Trừng oán thầm, tay liên tục tụ thủy cầu rửa ráy, từng lọn tóc dài rũ xuống, ép vào má, quần áo cũng dán sát vào người, không ít chỗ thủng, tấm áo trắng vốn lành lặn sau khi đẫm máu nhện lại không giặt sạch nổi.

Giang Trừng có vài bộ pháp y tốt hơn một chút, nhưng những bộ y phục đẹp lộng lẫy đó thường cô chỉ mặc làm dáng trong các dịp quan trọng, còn xuất môn lịch luyện mạo hiểm, vận pháp y quý giá thì khác nào bảo thẳng với kẻ khác rằng "Mị đần độn lắm của mau tới cướp đi". May mà loại áo gấm phổ thông này không đắt lắm, chứ tiêu tốn như này thì phá của quá.

Mới trái ý đã không thèm đuổi theo nữa, chẳng những thế còn tắm giặt ngay tại chỗ. Kẻ bí ẩn nấp sau gốc cây cạn lời ngó Giang Trừng, đến tận đây rồi, hắn đã sắp đạt được mục đích, sao ả ta lại từ bỏ như thế chứ! Lũ tu sĩ chính đạo ưa sạch sẽ này thỉnh thoảng thực sự rất phiền, giờ là lúc giữ hình tượng sao?!

"Ê, mi giặt mau lên, ta chờ ở đây." Kẻ bí ẩn gào lên.

Kẻ bí ẩn muốn dụ Giang Trừng đuổi theo kia chạy hồi lâu lại thấy kỳ kỳ, chuyến này người ta không theo nữa. Hắn tặc lưỡi chạy trở về, nấp sau một gốc cây theo dõi, thấy Giang Trừng đang cầm bình nước súc miệng.

Ban nãy giết nhện sơ ý để văng vào miệng à, kẻ bí ẩn hả hê cười hai tiếng, Giang Trừng lia mắt sang ngay. Kẻ bí ẩn thôi cười, sẵn sàng lên nòng chạy tiếp, nhưng Giang Trừng chỉ lạnh lùng nhìn hắn, không định đuổi theo.

Giang Trừng vén mái tóc ướt đẫm ra sau, nước nhỏ giọt phất qua không trung, từng ngón tay thon dài vén tóc mái, để lộ vầng trán trơn mịn, cô ngoái nhìn kẻ bí ẩn, cong môi cười, "Được thôi, mi đã bằng lòng chờ..."

Chưa dứt lời, cô bỗng tụ nước trên tay thành tên bắn về phía hắn. Kẻ bí ẩn luôn đề phòng cô làm khó, vừa thấy mũi tên nước đã vội vàng lùi lại né, ra chừng đắc ý, "Tưởng ta sẽ lại bị mi khống chế đột ngột lần hai hả?"

"Chứ không à?" Giang Trừng cười hỏi vặn, siết tay, vô số bóng hồng căng chặt lại, cùng lúc đấy kẻ bí ẩn phát hiện mình đã bị vây giữa lưới đỏ giăng kín trời đất từ lúc nào, vô số sợi tơ mảnh tách ra như tơ nhện quấn lấy hắn, đầu còn lại hợp làm một đang nằm trong tay Giang Trừng.

"Mi! Từ lúc nào!" Kẻ bí ẩn kinh ngạc thốt lên.

Cả người Giang Trừng đang nhỏ nước, có giọt nước men theo má cô trượt xuống cằm, rơi trên xương quai xanh trắng ngần. Thời khắc này không còn vẻ cáu kỉnh bực dọc trước đó, Giang Trừng cười thân thiện bước đến gần kẻ bí ẩn, nơi cô đi qua đọng lại vết nước.Thường ngày cô chỉ dùng thanh kiếm gỗ Tầm Giang, dù gì cũng là kiếm tu. Còn vũ khí Hồng Ti thì cô không thường sử dụng, phần lớn thời gian đều dùng để buộc tóc. Đương nhiên thỉnh thoảng cũng sẽ xuất hiện tình huống cần dùng ám chiêu, khi ấy cô mới dùng đến Hồng Ti, hiệu quả mỗi lần đều không tệ.

Hồng Ti có thể từ một cái buộc tóc be bé tách thành vô số sợi tơ đỏ dẻo dai, sau khi đan cài vào nhau thì thích hợp dùng làm lưới săn mồi hơn cả.

"Chẳng phải vẫn bị ta tóm được còn gì." Giang Trừng siết Hồng Ti trong tay, quấn chặt kẻ bí ẩn kia thành một cục, sau đó tẩn vào mặt hắn, đánh đến mức gương mặt cô em kia lõm vào trong, kỳ dị vô cùng. Chẳng bao lâu sau mặt hắn tự động lành lại, không có cả một vết bầm.

Kẻ bí ẩn bỗng cất tiếng cười khà, nhìn Giang Trừng đang giẫm lên ngực mình, mắt lóe tia kỳ lạ, "Mi cố ý vờ vịt hành sự trái lẽ thường để lừa ta?"

"Không, ta thực sự không vui, chuẩn bị tắm rửa thay đồ." Giang Trừng nói, trực tiếp chém cụt một cánh tay hắn, sau đó theo dõi trạng thái hồi phục của nó.

Lát sau, cánh tay lại mọc trở ra, kẻ bí ẩn bị chặt tay cũng không tỏ vẻ đau đớn gì, hắn ung dung như thể Giang Trừng chỉ đang cắt móng tay hộ mình. Thay vì bảo tên này như củ hành tây có vô số lớp vỏ, nên nói hắn giống một nắm bột, có thể tùy ý nhào nặn thành đủ loại hình dáng, vì không rõ điểm yếu nằm ở đâu, Giang Trừng cứ có cảm giác rằng dù mình giết thế nào thì hắn cũng không chết.

Cảm giác này khá bứt rứt. Giang Trừng đưa bàn tay ướt vỗ má hắn, nói: "Sao, kể những chuyện mi biết về sư phụ ta nghe xem?"

"Không kể không kể, kể rồi ta chết mất." Kẻ bí ẩn vẫn còn cười, ánh mắt nóng bỏng đánh giá gương mặt Giang Trừng và xương quai xanh lộ ra khỏi vạt áo rộng của cô, "Tiếc quá, nhỡ mà lột được da mi ra, ắt hẳn nó sẽ là một trong số tàng phẩm mà ta thích nhất."

Giang Trừng thấy hắn thè lưỡi liếm một giọt nước bên mép -- Đấy là nước nhỏ xuống từ tóc cô, không khỏi sởn da gà toàn thân. Ánh mắt của tên này quá biến thái, khiến cô ngứa tay.

"Mi đã không nói thì ta đành phải lột sạch đống da trên người mi thôi, thử xem lột sạch rồi bên trong là thứ gì." Dứt lời, Giang Trừng bắt đầu ra tay.

Lột xong da của cô gái, bên trong là da của một người già, Giang Trừng tiếp tục lột, một thiếu niên tuấn tú mười lăm mười sáu tuổi hiện ra.

Tên biến thái khoác lớp vỏ thiếu niên chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh đáng thương, hắn nằm dưới Giang Trừng để lộ một bên vai mướt mát, mặt mày thơ ngây khóc lóc van xin: "Tỷ tỷ, thả ta ra đi ~ Ta không dám nữa, ta cũng chưa làm hại tỷ mà đúng không? Ta đau quá, tỷ đừng lột nữa được không?"

Giang Trừng lại tiếp tục lột. Lần này xuất hiện gương mặt ông chú qua đường cực kỳ bình thường, lột nữa.Đại mỹ nhân kiều diễm, lột.

Tiểu giai nhân thanh tú, lột.

Đại mỹ nam mày kiếm mắt sáng, lột.

"Ê ê ê mi đừng lột nữa, trời ơi ta rất thích mấy tấm này đó! Mi có biết để lột được một tấm da hoàn hảo ta phải tốn biết bao nhiêu công phu không, giờ mà thu thập lại cũng chẳng còn tấm nào vừa ý ta hết!" Kẻ bí ẩn biến thái thấy Giang Trừng lột từng tấm da nhanh như điện, không có ý dừng lại thì sốt ruột, đau lòng can ngăn.

Nhưng Giang Trừng không định ngừng tay, chỉ hỏi hắn: "Thế mi muốn kể rồi chứ?"

"Nếu kể ra thì không chỉ bị lột vài tấm da không thôi đâu, ta sẽ bị giết mất."

Giang Trừng: "Nhưng câu này của mi đã để lộ không ít điều rồi, sau lưng mi còn có người khác đúng không? Mi bị người nọ sai khiến đúng không? Sư phụ ta đang ở chỗ hắn hoặc ả đúng không? Mi là ma tu? Yêu tu? Hay là thuộc hạ của đại năng nào có thù với sư phụ ta?"

"Úi trời hiểm quá hiểm quá, suýt thì lộ rồi!" Biến thái bỗng bảo: "Mi lột thêm tấm nữa thử xem?"

"Uy hiếp ta? Khỏi cần nói ta cũng lột..." Khi gương mặt tiếp theo xuất hiện, Giang Trừng sững sờ, tim đập mạnh một cái, con ngươi co rút. Trong con ngươi cô phản chiếu gương mặt thuộc về Thanh Đăng đại sư.

Thanh Đăng đại sư? Không đúng, đại sư đang ở chùa Thượng Vân, sao có thể bị tên này lột da được, là giả! Giang Trừng nhanh chóng phản ứng lại, nhưng chốc lát ngây ngẩn kia cô đã bất giác lỏng tay, kẻ bí ẩn biến thái nắm bắt thời cơ thoát khỏi tay cô.

Giang Trừng vội vươn tay ra tóm, nhưng muộn rồi, tên kia thoắt cái đã lủi thật xa, chỉ để lại một câu xa xôi: "Tấm da này ta tự chế đấy, hàng tự chế không tươi được bằng hàng lột ~ Nhưng nếu mi thích thì đuổi theo đi ta tặng ~"

"Đệt." Giang Trừng đứng đấy mắng khẽ, hít sâu một hơi, vứt áo ướt lại, khoác đồ sạch lên.

Sau đó cô xoay người chạy ngược hướng với tên biến thái.

Chẳng mấy chốc Giang Trừng nghe sau lưng có tiếng gọi, tên biến thái quay lại rồi, có điều lần này cách cô xa hơn, gào to: "Sao mi lại không đuổi theo nữa thế? Nhìn da ta này? Thực sự không đuổi theo nữa à?"

Hắn khoác tướng mạo Thanh Đăng đại sư lắc eo khoe mông, Giang Trừng nhìn mà gân xanh giật tung trán.

Giang Trừng: Lần đầu tiên muốn giết một người đến thế.

Tên biến thái này chắc chắn sẽ không đưa cô đến chỗ sư phụ, Giang Trừng biết chứ, hắn sẽ chỉ lừa cô đến một chỗ nạp mạng nào đó thôi, hoặc là có mục đích khác, tóm lại chẳng có gì tốt đẹp dành cho cô cả. Mà đã đến đây rồi, dẫu sư phụ không có ở đây thì nơi này hẳn cũng sẽ có manh mối, không đi theo hắn vẫn tìm được.

So với việc theo hắn, chi bằng tự thử vận may.

Tuy hiện thời chưa giết được tên biến thái này, nhưng Giang Trừng ghim hắn rồi.

Tên biến thái sau lưng thấy Giang Trừng thực sự lơ mình đi xa, thở dài, "Uầy, không đuổi theo thật kìa, thôi kệ, dù sao cũng không ra khỏi đây được, chết sớm chết muộn thôi. Cơ mà mình muốn có tấm da của ả ghê, tiếc nỗi chủ nhân cần thi thể tàn khuyết của ả, không lột da được..."

Chương 78: Yêu tu nhện biển

ĐẰNG DỊCH LÀ AI?

Cầm tấm hàn ngọc tử yên bài của Bạch Nhiễm Đông vừa đoạt được từ tay tên biến thái, Giang Trừng tỉ mỉ so với tấm lệnh bài của mình hồi lâu, phát hiện nó nhái khá giống.

Chỉ nhìn bề ngoài đã đủ để nhầm lẫn, nhưng cầm trên tay cảm nhận một lúc sẽ nhận ra, so với đồ thật thì khí tức của tấm hàn ngọc tử yên bài này không thuần, cũng không thể gắn kết với lệnh bài của các đệ tử khác.

Thế cho nên, cô bị đùa bỡn rồi, tấm lệnh bài này là mồi nhử. Nhưng tên biến thái củ hành kia ắt hẳn phải dính dáng đến chuyện sư phụ mất tích.

Giang Trừng cất tấm lệnh bài nhái, quan sát cảnh vật xung quanh, lạnh lẽo yên ắng, chẳng thấy con nhện nào. Biến thái củ hành không đi theo, Giang Trừng đoán có lẽ hắn đinh ninh rằng chạy không thoát, nên không thèm sốt ruột.

Trước đó Giang Trừng đã cảm thấy tên này ung dung vô cùng, nếu nói mục đích của hắn là dụ dỗ cô đến đây, chi bằng bảo hắn muốn đùa bỡn cô. Tin chắc rằng cô sẽ bỏ mạng ở đây, hắn căn bản chẳng thèm chuẩn bị chu đáo hơn, đúng là khiến người ta khó chịu.

Cài chiếc lông vũ đen có thể ẩn đi khí tức mà đại sư huynh Bạch Linh tặng, Giang Trừng thay một bộ đồ xám gần như hòa vào cảnh vật xung quanh, lượn quanh đường phố trong tử giới, nhẹ như một chiếc bóng, dưới chân không để lại một dấu vết hay tiếng động nào.

Cô từ từ đến gần trung tâm của mảng tử giới này, căn cứ vào phán đoán trước đấy, càng đến gần trung tâm thì phải càng nguy hiểm, xuất hiện càng nhiều nhện mới đúng chứ. Nhưng hiện tại cô đã đi rất lâu rồi, ngoài mấy ổ nhện khổng lồ ngoài kia ra, căn bản không thấy lũ nhện khác.

Giang Trừng thấy bất thường, lòng càng cảnh giác hơn. Theo dự đoán của cô, yêu tu nhện biển bắt cóc không ít nữ tu kia hẳn đang ở trung tâm tử giới, tên biến thái củ hành kia chắc cũng định dụ cô đến đấy.

Biến thái củ hành và tên yêu tu nhện biển cùng một phe? Bọn chúng muốn làm gì? Phí bao nhiêu công sức dụ cô sang đấy, rốt cuộc là vì mục đích gì?

Giang Trừng suy ra rất nhiều khả năng, chân lại không rề rà chút nào, ngày càng đến gần trung tâm tử giới. Thình lình, Giang Trừng cảm nhận được mùi nguy hiểm, luồng yêu khí tàn bạo ấy ép cô phải vận động linh khí kháng lại. Thấy sắp đến đích, Giang Trừng giấu khí tức kín kẽ hơn.

Ở mặt sau của tòa kiến trúc hình tháp cao vút, Giang Trừng đang trèo từng chút một lên trên, cô không dám dùng quá nhiều linh lực, sợ sẽ khiến tên yêu tu tỏa yêu lực ra tứ phía gần đấy chú ý. Giang Trừng bình tĩnh leo tới đỉnh tháp, siết miếng ngói đen trên nóc, khẽ thò đầu nhìn xuống.

Xuất hiện trước mặt cô, là một đại dương trắng như tuyết.

Các tòa kiến trúc ở trung tâm tử giới dưới đáy biển này thấp hơn khu vực xung quanh một chút, giờ phút này, chúng đang được nối vào với nhau bằng tơ nhện trắng xóa, tơ kết thành từng chiếc lưới to, tầng tầng lớp lớp khuếch đại ra xung quanh, chiếc này chồng chiếc khác, như đại dương dập dềnh sắc trắng. Giữa rừng kiến trúc tối đen, vùng đại dương trắng như tuyết bỗng nhiên xuất hiện, hệt như đáy biển đang tỏa ánh sáng nhẹ nhàng lấp lánh, kiều diễm lạ kỳ.

Giữa biển tơ trắng này có một chấm đen. Chấm đen không to, nhưng bất cứ ai nhìn thấy màn này đều không thể bỏ qua y. Là tên yêu tu nhện biển kia! Đó là phản ứng đầu tiên của Giang Trừng.

Từ đây cô vẫn có thể trông thấy tình cảnh bên đó, tên yêu tu ấy có nửa thân trên là đàn ông, vẫn đang khoác áo trắng, y gục đầu xõa tóc đen không thấy rõ mặt, nhưng từ eo trở xuống lại là mình nhện trong suốt, tám chiếc chân vân đen nửa vùi vào lưới tuyết, nửa lộ ra ngoài.

Tuy dáng vẻ nửa người nửa yêu này hơi lạ, nhưng Giang Trừng không thể không thừa nhận, yêu tu nhện biển chừng như cực kỳ xinh đẹp. Có điều thứ càng đẹp càng độc, chân lý của giới tự nhiên rồi.

Khắp vùng này, ngoài yêu tu nhện biển ra thì không còn khí tức nào khác, chẳng lẽ các nữ tu bị bắt kia không có ở đây? Hay là đã chết rồi? Giang Trừng lùi về sau một bước nhỏ, định tránh tên yêu tinh ngày càng toát ra vẻ nguy hiểm này xa thêm chút nữa. Nhưng vừa nhúc nhích, bỗng dưng sống lưng lạnh toát, dự cảm vô cùng nguy hiểm ập tới khiến cô gần như nhảy dựng lên chạy trốn.

Yêu tu nhện biển thình lình ngẩng đầu nhìn sang, khiến Giang Trừng trông như một con ếch bị rắn nhắm vào, cứng người tại chỗ không động đậy nổi. Cô đang nằm bò trên mặt sau của đỉnh tháp, đáng lý tên yêu tu ấy phải không nhìn thấy cô mới đúng, nhưng Giang Trừng cảm nhận được ánh mắt nguy hiểm vừa lạnh lùng vừa rối loạn ấy xuyên thẳng qua khoảng cách xa và tòa tháp trước mặt, ghim vào người cô.Nguy hiểm! Trốn nhanh!

Giang Trừng nghiến răng, nhảy khỏi tháp nhẹ nhàng như chim, thoắt cái đã trở mình lao xuống, định bay ra xa. Hiện thời cô không thèm giấu hành tung khí tức nữa, vì tên yêu tu kia đã phát hiện ra cô rồi.

Vẫn chưa đáp đất, Giang Trừng bỗng thấy tơ nhện trắng xóa xung quanh tự động vây đến, lấp mất điểm rơi của cô. Cô khựng lại giữa đường, mũi chân điểm lên bề mặt tháp, chuyển hướng muốn lợi dụng khe hở giữa vòng vây tơ nhện búng mình ra ngoài. Nhưng đám tơ nhện ấy lại không bỏ cuộc, chúng như có sinh mạng, bắt đầu ùn ùn tách từ biển trắng sang bao vây Giang Trừng.

Thấy con đường trước mặt không đi được nữa, cũng không có đường lui, một ít kẽ hở quanh đây đều bị tơ nhện điên cuồng lấp mất, Giang Trừng rút kiếm ra. Đám tơ nhện trắng xóa này sạch hơn tơ lũ nhện ngoài kia nhiều, bề mặt không có chất nhầy dính dớp mà trơn mịn như lụa, nhưng loại tơ này cũng bền hơn tơ xám nhiều, kiếm cô hoàn toàn không chém đứt nổi.

Từ sau khi tu vi tăng lên, kiếm của Giang Trừng cũng ngày càng sắc bén, khi đánh nhau với kẻ khác, cô chưa từng nảy sinh cảm giác bất lực như bây giờ. Kiếm của cô, căn bản không thể chép đứt đám tơ nhện này! Ngay cả lửa cũng không làm gì được chúng! Quả trứng rồng trong túi trữ vật như cảm nhận được hiểm cảnh cô đang mắc phải, lăn hai vòng xông ra định giúp.

Có điều trước đó nó đã phun lửa một đợt rồi, giờ vỏ trứng đã hơi tối màu, lửa yếu hơn nhiều. Chẳng những thế, ngọn lửa lần này cũng không làm gì được tơ nhện trắng.

"Về đây, đừng có ra ngoài!" Giang Trừng quát bảo trứng rồng quay lại, mình thì vùng vẫy khua kiếm, cố ngăn tơ đan vào nhau. Vì tơ nhện không ngừng tăng thêm, áp lực đè lên cô lớn hơn nhiều, gò má rịn mồ hôi.

Khốn khổ kiên trì một lúc, Giang Trừng vẫn không giãy thoát nổi, bị đám tơ nhện trắng siết thật chặt. Lúc bị chúng trói lao thật nhanh qua biển tơ trắng đến gần tên yêu tu ở giữa, Giang Trừng thầm thở dài.

Cô còn quá sơ suất, quá tự tin. Có lẽ do trước giờ gặp bất cứ khó khăn nào cô cũng có thể giải quyết một cách thuận lợi, khiến cô bị ảo tưởng, hành sự to gan hơn nhiều. Cô hẳn phải thận trọng hơn nữa, thế thì đã chẳng vừa đối mặt liền bị bắt như bây giờ.

Lần này nguy rồi, chắc sẽ không thực sự bị tên yêu tu này nuốt chửng chứ? Cơ thể rung một cái, Giang Trừng phát hiện tơ trắng cuốn lấy mình đã qua hết biển tơ, xuống đến đáy. Cô bị treo ở đấy, lúc nhìn rõ tình hình bên dưới, con ngươi cô thít lại, thì ra dưới đáy biển tơ có nhiều xác chết như vậy. Không chỉ có xác của tu sĩ người, mà còn rất nhiều xác nhện.

Yêu thú nhện đủ mọi kích cỡ chỉ còn cái vỏ nửa trong suốt, máu thịt bên trong biến mất toàn bộ, xác con này chồng lên con khác thành đống, trong đó xen lẫn không ít xác tu sĩ còn nguyên y phục, quả thực có rất nhiều xác vận đồ nữ.Yêu tu nhện biển này không chỉ ăn thịt tu sĩ, mà còn ăn cả yêu thú nhện dưới trướng y? Yêu tu thường sẽ sai khiến yêu thú đồng loại như đại sư huynh của cô, nhưng tên yêu tu nhện biển này lại nuốt cả yêu thú dưới trướng mình. Giang Trừng thấy lạ, vùng ngoái đầu nhìn về phía yêu tu nhện biển, rồi lại sửng sốt.

Nhìn từ trên xuống, nửa người của yêu tu nhện biển vẫn ở trên mặt đất, nhìn từ dưới lên, Giang Trừng phát hiện ra nửa thân dưới của y phần lớn đã bị vùi xuống đất, hoặc nên nói là, cứ như đã hòa làm một với vùng đất này? Tên yêu tu này không thể cử động! Giang Trừng phát hiện ra điều này, lấy làm mừng rỡ, có lẽ cô vẫn trốn được,  chỉ cần cho cô một cơ hội, chỉ cần thoát khỏi phạm vi kéo dài của đám tơ này!

Nhưng, Giang Trừng lại nản chí, cô đã bị vùi đến tận đáy rồi, làm sao thoát ra nổi đây. Bây giờ phải làm thế nào?

Đám tơ quấn Giang Trừng ra sức siết cô, nơi tiếp xúc với cơ thể bắt đầu đau rát, Giang Trừng cảm nhận được rõ ràng máu và linh lực trong người đang trôi ra. Yêu tu này ăn thịt người thông qua tơ nhện à? Thế thì gay rồi, đừng bảo chuyến này thực sự phải bỏ xác ở đây nhé?

Mới một lúc mà Giang Trừng đã bắt đầu thấy váng vất, không khỏi ra sức giãy dụa. Cùng với sự giãy dụa của cô, tơ nhện thế mà ngừng lại thật. Không những vậy, cô còn được kéo lên biển tơ lần nữa.

Lúc lại được nhìn thấy vùng biển u ám phía trên tử giới, Giang Trừng cũng trông thấy yêu tu nhện biển trước mặt mình. Lần này họ cách nhau rất gần, gần đến nỗi Giang Trừng thấy rõ mặt đối phương.

Giang Trừng chú ý đến đôi mắt đỏ sọc rối loạn ấy trước tiên. Đáy mắt xen lẫn một luồng ma khí tàn bạo, tên yêu tu này sắp nhập ma rồi?!

Dù là yêu tu hay linh tu, một khi sa ngã đều có thể biến thành ma tu, nhưng nhập ma thì có hai loại, một là do tâm tính, tự chọn làm ma tu, còn giữ lý trí. Loại kia là bị người hoặc ngoại lực khiến cho nhập ma, nhập ma bằng cách này không thể gọi là ma tu, vì sẽ mất sạch lý trí, kết cuộc chỉ có giết chóc tàn bạo, đi đến tử vong.

Yêu tu nhện biển trước mặt rõ là thuộc loại sau, bị ngoại lực tác động. Xui xẻo thật, tình huống thế này càng gay go hơn, đến cả nghĩ cách thuyết phục cũng vô dụng, giãy thì không thoát, hiện thời trừ phi có người trời giáng xuống cứu, bằng không cô chỉ còn nước chờ chết thôi. Lúc này mà mong có người đột nhiên xuất hiện cứu mình, chi bằng mong tên yêu tu này tự dưng cảm thấy không đói mà tha cho cô.

Lúc não Giang Trừng xoay vần những điều này, cô đã bị tơ nhện kéo lại gần hơn, mặt đối mặt với yêu tu. Đấy là một gương mặt rất đẹp, trên mặt nổi vân nhạt, da trắng như ngọc, nhưng điều khiến Giang Trừng ngạc nhiên nhất chính là ma khí trong mắt y đã bị áp chế đôi phần, thần sắc hỗn loạn tàn nhẫn dần tan, tỉnh táo hơn đôi chút.

Không những thế, tên yêu tu này còn giơ một tay ra, sờ mặt Giang Trừng, khe khẽ ngập ngừng: "... Đằng Dịch?"

Giang Trừng: Ể? Đằng Dịch là ai?

"Đằng Dịch, là ngươi à? Ngươi cuối cùng cũng đến tìm ta..." Yêu tu nở nụ cười, hơi thở nguy hiểm trên người tiêu tán cả, biểu cảm kích động vui mừng, cộng thêm một chút khó tin.

Trước tiên, Giang Trừng nhớ lại xem lúc mình hành tẩu bên ngoài có từng dùng tên giả là Đằng Dịch không, có từng thả thính người đàn ông trông như này không, cuối cùng kết luận, không có. Yêu tu này chắc nhận nhầm người rồi.

Tình tiết nhận nhầm người này là sao? Tuy không rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng sự việc hồ như còn đường xoay chuyển, có nên nhận không, nhận rồi có khi còn đường sống!

Trong lúc Giang Trừng đang do dự chuyện nhận thân phận "Đằng Dịch" này, yêu tu kia bỗng nhíu mày, chỉnh lại: "Không, không phải, ngươi không phải là Đằng Dịch."

Tim Giang Trừng lại tót lên, nhìn vẻ mặt y thay đổi liên tục, ánh mắt không ngừng dò xét khuôn mặt cô, thì thầm: "Nhưng, máu giống nhau mà... Ngươi là con của Đằng Dịch?"

Chương 79: Thương di

NGƯỜI THƯƠNG CỦA CHA RUỘT.

Giang Trừng đang suy nghĩ một chuyện, "Đằng Dịch" mà (nam) yêu tu xinh đẹp với những biểu cảm hơi khó hiểu này luôn mồm gọi, rốt cuộc là nam hay nữ?

Người ta cũng đã bảo "máu giống nhau" rồi, thế chắc cơ thể này có quan hệ huyết thống cực gần với Đằng Dịch thật. Vậy, vị này rốt cuộc là tình cũ của cha hay mẹ Giang Nguyệt - chủ nhân của cơ thể này đây?

"Ngươi trông giống hắn quá..." Từng ngón tay trắng nõn của yêu tu đặt lên má Giang Trừng, ánh mắt nhìn cô đong đầy nhớ nhung đau khổ, tâm tình phức tạp đến mức Giang Trừng không dám lên tiếng. Nhỡ vị này thuộc kiểu "Chướng mắt với con của người thương và kẻ khác, thôi giết phứt cho rồi" thì đen đủi rồi, chắc chắn cô sẽ chết thảm hơn nhiều.

Nhưng thấy y cứ mãi im lặng ngắm gương mặt mình bằng ánh mắt sởn da gà, Giang Trừng quyết định hỏi rõ luôn, cô thừa lúc nét mặt y hơi thả lỏng, hỏi ngay: "Tiền bối? Tôi chưa kịp thỉnh giáo tên của ngài?"

Nhìn mặt Giang Trừng, biểu cảm của yêu tu tỉnh táo hơn, y đáp:"Ta tên Thương Di."

Giang Trừng tiếp lời: "Thương Di tiền bối, vậy Đằng Dịch mà ngài nhắc đến là phụ thân hay mẫu thân tôi?"

Thương Di nhíu mày, ánh mắt thoắt cái từ dịu dàng chuyển sang lạnh lẽo, "Đằng Dịch là phụ thân ngươi, sao ngươi lại hỏi như thế, hắn không sống cùng ngươi à?"

Giang Trừng thành thật lắc đầu, đáp: "Tôi không quen nam nhân nào tên là Đằng Dịch cả, tôi chỉ biết mẫu thân mình mất sớm, thậm chí không biết bà ấy tên gì, tuy tôi có phụ thân, nhưng tên của ông ấy không phải là Đằng Dịch, ông ấy họ Mục, tướng mạo cũng không giống tôi lắm."

Từ lúc có được cơ thể của Giang Nguyệt, mọi thông tin cô biết cũng chỉ gói gọn như thế. Chủ cũ Giang Nguyệt đúng là đứa trẻ mồ côi đáng thương trong thế giới này, đã mẹ mất cha không thương, giờ có lẽ đến cha cũng không phải cha ruột. Khoan, Giang Trừng bỗng nhớ ra một chi tiết nhỏ, năm xưa lúc còn ở thành Giang cùng đại sư, cô có phỉ phui cha Giang Nguyệt chắc hẳn không phải cha ruột cô ta, hình như đại sư cũng hùa theo?

Chẳng nhẽ đại sư khi ấy không phải tiện mồm phụ họa, mà là nghiêm túc?!

Nếu người đàn ông họ Mục kia không phải là cha ruột của Giang Nguyệt, vậy cha mẹ ruột của Giang Nguyệt đang ở đâu? Giang Nguyệt có quan hệ gì với ông Mục ấy? Tò mò thật.

"Gì cơ?!" Nghe Giang Trừng nói xong, Thương Di biến sắc, đột ngột siết chặt tay cô, trích một giọt máu từ đầu ngón tay cô, cẩn thận nâng niu trong lòng bàn tay mình, bàn tay còn lại bấm vài thuật quyết phức tạp, mở miệng nhả một sợi tơ trắng mỏng cuốn lấy giọt máu tươi ấy, sau đó nhìn nó không chớp mắt.

Lát sau, tơ trắng hòa vào máu, giọt máu và sợi tơ bên trong đồng thời bốc cháy, thoắt cái đã biến thành một nhúm tro đen giữa lòng bàn tay Thương Di.

Thương Di nhìn nhúm tro trong tay mình, mặt mày biến sắc, bỗng ngoảnh đầu phun máu, vẩy khắp đám tơ trắng bên cạnh. Môi vương vết máu, mắt y đăm đắm nhìn tàn tro, hai tay run rẩy liên hồi. Hàng mi dài run lên, hai giọt nước mắt tuôn rơi trên gương mặt ngày càng bỡ ngỡ.

Giang Trừng đu đưa lơ lửng trong cuộn tơ, thận trọng quan sát Thương Di. Ông chú trông giống người tình của cha ruột cô hình như đau lòng sắp chết rồi. Nhìn động tác, chắc y đang dùng máu cô để bói tin tức về cha mẹ của cơ thể này, kết quả không tốt lành gì.

Hẳn là...

"Hắn chết rồi, hắn ấy vậy mà chết rồi? Ta... Ta vẫn luôn chờ hắn, bao nhiêu năm không rời khỏi đây, hắn bảo sẽ quay lại thăm ta, ta còn sưu tầm rất nhiều loại rượu mà hắn thích, chưa đến uống sao lại chết rồi? Không thể nào, quẻ của ta sai rồi, sai chắc rồi!" Thương Di bỗng lắc đầu liên tục, mắt đỏ ngầu siết chặt lấy Giang Trừng, lại trích thêm một giọt máu từ đầu ngón tay cô.

Song kết quả lần này cũng y hệt trước đó, máu và tơ trắng vẫn cháy thành tro. Thương Di bỗng dưng chết lặng, mãi sau mới đưa tay bụm mặt gào khóc đau đớn. Vì tâm tình xao động, biển tơ nhện trắng vốn yên ả nay lại cuộn trào như sóng, dập dềnh điên cuồng, nom khá đáng sợ.

Tơ trói Giang Trừng cũng lỏng ra, cô nhẹ nhàng đáp xuống đất, cố giữ thăng bằng giữa cơn chấn động. Nhìn dáng vẻ của Thương Di, Giang Trừng thở dài, y mà không mến thầm cha ruột của Giang Nguyệt, cô theo họ Thanh Đăng đại sư luôn. Khóc đến nhường này, rõ đang đau đớn vì biết người thương qua đời.

Vậy mới nói, tình yêu đúng là thứ khiến con người ta túng quẫn. Giang Trừng bỗng thấy mình may mắn, đại sư cô thích lợi hại như vậy, có chết cũng sẽ chết sau cô, cô khỏi phải nghe tin buồn của người thương, tốt quá.So với nó, cô chẳng cần quan tâm đến chuyện nhỏ như đại sư có thích mình không nữa.

Thương Di đã ngừng khóc, y cúi gục đầu, lặng tăm không một hơi thở, Giang Trừng suýt tưởng y chết rồi, cô đến gần gọi "Thương Di tiền bối" mới thấy y chầm chậm ngẩng đầu lên.

"Ngươi chưa gặp Đằng Dịch bao giờ?" Y khàn giọng hỏi.

Giang Trừng không rõ tại sao y lại hỏi điều này, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Chuyện cô có thể sống để rời khỏi đây không phải cậy vào tâm trạng của ông chú này, tuyệt đối không thể xách động y!

"Đằng Dịch là tán tu, hắn bảo tông môn mình đã mai một từ lâu, chỉ còn mỗi hắn, nên cứ lang thang khắp chốn như vậy. Hắn dùng kiếm, tên của thanh kiếm ấy là Thực Nguyệt, thân kiếm như trăng, trong đêm sẽ lấp lánh ánh trăng, rất đẹp. Nụ cười luôn hiện diện trên mặt, cứ như chẳng việc gì có thể làm khó hắn. Hắn thích uống rượu hoa, nhưng hễ uống là say, thích thưởng đàn, nhưng lại chẳng biết chơi..."

Giang Trừng lặng lẽ nghe, cô nhìn biểu cảm của Thương Di, biết y giờ đây chỉ muốn kể về Đằng Dịch với người nào đấy có liên quan đến ông ấy. Nếu là Giang Nguyệt, có thể nghe chuyện về cha ruột của mình, chắc hẳn cô ta sẽ rất vui. Tiếc thật, Giang Trừng thầm thở dài, cô không phải chính chủ, cô bé Giang Nguyệt tốt đến độ khờ khạo kia đã chết, cả gia đình họ chắc cũng đoàn tụ rồi.

"Lần đầu tiên ta gặp Đằng Dịch, hắn đang truy sát một ma tu, chạy xộc vào địa bàn của ta. Không thích kẻ khác bổ vào địa bàn mình, ta giết ma tu kia, cũng định giết hắn, nhưng hắn lại bảo mình không giết người đẹp... Hắn cứ thích đùa như vậy. Bọn ta đánh nhau một trận, ta không hề hấn gì, hắn thì bị thương nhưng trốn được khỏi tay ta, trước lần đấy ta chưa từng tha cho con mồi của mình."

"Chẳng bao lâu sau, hắn lại chạy tới, bảo không tìm được ai uống rượu cùng, mời ta cạn chén. Hắn rất kỳ lạ, khiến người ta không ghét nổi. Ta không ưa qua lại với tu sĩ loài người, vì chúng luôn gian xảo vô biên, sẽ cướp thứ quý giá của kẻ khác."

"Ta ghét tu sĩ loài người, nhưng... không ghét Đằng Dịch. Hắn đã đi rất nhiều nơi, mỗi lần ngang đây đều sẽ ghé thăm ta, kể ta nghe vô số chuyện hắn gặp trên đường. Hắn dạy ta rất nhiều thứ, từng cứu mạng ta trong tay một yêu tu khác, lần đấy vì giúp ta mà hắn suýt mất mạng, bị thương đến không cử động được còn cười khì đùa với ta."

"Đằng Dịch rất tốt, là... bằng hữu tốt nhất của ta. Ta nhớ có lần nọ đến thăm, hắn vô cùng vui vẻ, trước đây hắn chưa bao giờ vui như thế, bằng biểu cảm ta chưa từng thấy, hắn bảo đã tìm được nữ tử mình ngưỡng mộ, muốn cưới nàng. Nữ tử ấy tên là Mục La Y, ta chưa gặp bao giờ, cũng không muốn gặp, ta không thích nàng ta."

Nghe đến tên Mục La Y, Giang Trừng thầm đánh động trong lòng, bà ấy hẳn phải là mẹ của Giang Nguyệt rồi. Bà ấy họ Mục, chắc có quan hệ gì đấy với cha hờ của Giang Nguyệt?
Thương Di kể tiếp, "Sau này Đằng Dịch ngày càng ít đến, trong lần gặp cuối hắn vui vẻ lắm, báo rằng mình đã có con, còn bảo lần sau sẽ dắt con cùng đến thăm ta, uống rượu chung... Nhưng sau đó hắn không đến nữa. Ta từng ra ngoài tìm, thế giới ngoài kia không tốt đẹp như những gì hắn kể, ta cũng không thấy tung tích hắn. Ta không dám đi quá xa, sợ hắn đến tìm lại không gặp, bèn chờ mãi ở đây, chờ hắn đến cạn chén cùng. Nhưng, nhưng ta ở đây chờ bao nhiêu năm như vậy, hắn vẫn không xuất hiện... Hắn chết rồi... Hắn đã chết trong lúc ta không biết..."

Thương Di ôm đầu, giọng cố kiềm nén, còn thấp thoáng vẻ sắp bị ma khí áp chế lần nữa, luồng ma khí trước đó bị y kìm lại đã dâng lên, khiến lời y nói rời rạc lung tung, Giang Trừng còn thấy vỏ ngoài phần thân nhện của y ngày càng lắm vân đen.

Giang Trừng cảm nhận được nguy hiểm, thầm biết hỏng rồi, nếu để Thương Di bị khống chế lần nữa, cô rất có thể sẽ bị giết. Cô muốn chạy, nhưng cô biết rõ mình trốn không thoát, chỉ cần có ý định rời khỏi đây, tuyệt đối sẽ bị trói ngay lại.

Đến lúc kiểm chứng tình yêu mà ông chú này dành cho cha ruột mình rồi. Giang Trừng hít sâu một hơi, xách một vò sứ trắng từ túi trữ vật ra, lắc trước mặt Thương Di, cười hỏi: "Thương Di, uống rượu không?"

Thương Di ngẩn ngơ, ngẩng đầu để lộ đôi mắt đỏ ngầu. Y sững sờ nhìn gương mặt tươi cười của Giang Trừng và vò rượu trong tay cô, bỗng chốc bật cười, thu ma khí trên người lại, nói: "Đằng Dịch, ngươi đến tìm ta uống cùng à?"

Giang Trừng: Hay lắm, ông chú này không còn minh mẫn nữa.

"Ừm, uống thôi, cho ngươi cả vò đấy." Giang Trừng đưa vò cho y.

"Ngươi không uống?"

"Ta uống nhiều rồi, vò này ta dành riêng phần ngươi đấy, không thích à?"

"Không, ta thích." Thương Di ôm vò cười, trông hơi khờ.

Giang Trừng không đổi sắc mặt, cười đến sáng láng chói chang, "Thế thì tốt, nào, thích thì uống cạn đi."

"Ừm." Thương Di ngoan ngoãn đồng ý, rút nút bần dốc uống ngay. Nước trong vò vừa vào miệng, y hơi khựng lại, nhưng ngắm nét cười trên mặt "Đằng Dịch", y vẫn uống cạn theo lời "hắn".

Thấy y uống hết, Giang Trừng mới thầm thở phào. Thứ cô cho Thương Di uống không phải là rượu, mà là Phật Hương Lộ, đặc sản của chùa Thượng Vân, chuyên dùng để trừ tà thanh tâm, còn có thể tạm áp chế ma khí. Lúc tiễn đại sư về chùa, Giang Trừng có kể chuyện Úc cơ cấy ma chủng vào người mình cho tiểu Thù Vọng nghe, cậu đã dành ba vò to cho cô, toàn bộ nằm trong túi trữ vật.

Cô chưa uống bao giờ, giờ để Thương Di thử trước, vừa khéo tham khảo hiệu quả.

Ồ, hiệu quả không tồi. Giang Trừng nhìn đôi mắt minh mẫn trở lại của Thương Di, tuy đáy mắt vẫn mờ mờ ma khí, nhưng đã không đáng sợ như ban nãy nữa.

"Ngươi thực sự rất giống hắn." Thương Di thở dài sau khi tỉnh táo lại.

"Ngươi đừng nán lại đây nữa." Thương Di ôm vò, giọng điệu bình tĩnh hơn nhiều. Y nhìn Giang Trừng, nhẹ nhàng bảo: "Chẳng mấy chốc đám dơi kia sẽ xuống đáy biển này đưa thức ăn, đến lúc ấy chúng trông thấy, thì kẻ nọ cũng sẽ biết. Tuy ta không rõ ngươi đến được đây bằng cách nào, nhưng nếu bị kẻ nọ phát hiện, ngươi tuyệt đối không thể sống sót trở ra."

"Gượm đã, Thương Di tiền bối, "kẻ nọ" là ai?" Giang Trừng nghiêm mặt hỏi.

Ánh mắt Thương Di nặng nề, "Ta không thấy mặt hắn, nhưng hắn rất đáng sợ, hắn giam cầm ta ở đây, cấy ma chủng vào cơ thể ta, ép ta nhập ma mất lý trí, còn dùng không ít máu thịt nữ tu thể chất âm gia tăng tốc độ nhập ma của ta, dưới lòng đất có trận pháp, kẻ nọ muốn khống chế ta, mưu đồ của hắn không nhỏ."

Chương 80: Tình hình gay go

"Thương Di tiền bối, dường như điều ngài đang nói đến là một âm mưu lớn, tiểu tu sĩ với tu vi quèn như tôi tạm không dây vào được, tôi chỉ muốn hỏi ngài có từng gặp một nữ tu tên là Bạch Nhiễm Đông không thôi, bà ấy trông như này." Giang Trừng trải một bức tranh ra, nghiêm túc nói: "Tôi đang tìm bà ấy, thiết nghĩ bà ấy đã bị bắt bởi kẻ mà tiền bối vừa nhắc tới. Theo những gì ngài nói, "kẻ nọ" dùng máu thịt nữ tu để tăng tốc độ nhập ma của ngài, có khi bà ấy bị bắt đến đây."

"Không để ý." Thương Di lạnh nhạt đáp, "Hay ngươi xuống chỗ đống xương dưới kia tìm thử, có khi thấy đấy."

Giang Trừng nghẹn lời một chốc, nhìn biểu cảm của Thương Di, biết y không có ác ý, chỉ hơi thẳng thắn thôi. Thế là cô lại moi ra một bộ đồ lộng lẫy, đưa tới trước mặt Thương Di, "Vậy tôi đổi cách hỏi khác, chủ nhân có mùi của bộ y phục này, ngài gặp qua chưa?"

Thương Di đưa một tay ra, dùng hai ngón nhón lấy bộ đồ trong tay Giang Trừng rồi lập tức rụt về, sau đó ngửi vô cùng gượng gạo, chê: "Chưa từng."

Giang Trừng yên tâm. Ôi, đúng là tai vạ sống ngàn năm, người thối tính như sư phụ không dễ chết vậy đâu. Cơ mà rốt cuộc sư phụ bị ai bắt, bắt tới chốn nào ấy nhỉ?

"Đừng ngẩn ra đấy nữa, trốn vào sau lưng ta." Thương Di bỗng bảo, "Bọn chúng đến rồi."

"Hả?" Giang Trừng ngơ người, sau đó mau lẹ nghe lời nhảy ra sau lưng Thương Di, nấp sau thân nhện khổng lồ của y, còn thử vén áo ngoài của y phủ lên người mình. Thương Di chỉ liếc cô một cái, không nói gì, Giang Trừng cũng yên tâm làm nấm quỳ đấy chăm chú nhìn áo y.

Thế mà lại cho phép cô nấp sát sau lưng mà không đề phòng như vậy, Thương Di à, ngài yêu ai yêu cả đường đi lối về đến mức này ư, hay ngài nghĩ tu vi của tôi căn bản không làm ngài bị thương được?

Giang Trừng nghĩ vẩn vơ về mối ân oán tình thù giữa cha ruột của cơ thể này với Thương Di, lát sau vẫn không nghe thấy động tĩnh gì khác, không kìm được khẽ hỏi: "Thương Di tiền bối, "bọn chúng" có phải là "kẻ nọ" không?"

"Không, là một đàn dơi hút máu, dưới quyền khống chế của một yêu tu dơi. Yêu tu dơi ấy được "kẻ nọ" nuôi."

Thương Di vừa dứt lời, Giang Trừng đã thấy trên vùng biển tối tăm bỗng có lớt phớt vài đốm sáng đáp xuống, giữa mỗi đốm sáng là một con dơi to, mỗi con lại đang cắp một xác chết nữ tu. Trong sự bảo bọc của đốm sáng, chúng xuyên qua nước biển, giũ cánh bay giữa bầu trời dưới này, liên tiếp vứt xác nữ tu xuống, sau đó quay về theo đường cũ.

Song trong lúc vứt xác, có một con bỗng chít chít hai tiếng, cái mũi đen nhỏ tý dựng lên như ngửi thấy mùi gì, định bay đến chỗ Thương Di, bị y vung tơ nhện ném ra xa.

Con dơi to ấy bị Thương Di ném bị thương không cục cựa được nữa, cuống quýt kêu chít chít, khiến đám dơi khác chú ý. Cả đàn tíu tít trao đổi một lúc, chẳng hiểu sao lại cố bay đến chỗ Thương Di, còn hăng hái kêu với ra sau người y, không ngừng rít lên uy hiếp, nhao nhao chộn rộn.

Thương Di khẽ nhíu mày, trước kia chưa từng xảy ra tình trạng này, điểm khác biệt hiện thời chỉ có người đang ở sau lưng mình. Đàn dơi giằng co với Thương Di, bị y dùng tơ nhện quật xuống, cuối cùng đành bất mãn bỏ đi.

Chúng vừa đi, Thương Di trực tiếp duỗi tay xách Giang Trừng đang ngồi xổm sau lưng ra, hỏi cô: "Trên người ngươi có thứ gì khiến đám dơi đấy chú ý à?"

Giang Trừng gãi đầu khó hiểu, "Không có, tôi... Khoan, đúng rồi! Trước đó tôi có gặp ba người, họ bị dơi vây, tôi tới giúp thì bị họ hại phải nhảy xuống biển, trước lúc đó họ đã tưới một loại chất lỏng tanh màu đỏ lên người tôi, tôi vẫn còn thấy lạ, dịch đỏ ăn da không lau được, cứ như ngấm vào trong vậy."

Giang Trừng vừa nói vừa xắn tay áo lên cho Thương Di xem vết đỏ trên cánh tay. "Ý, nó nhạt bớt rồi?"

Thương Di bắt lấy cánh tay cô, quan sát kỹ rồi bảo: "Đến khi dịch thể này ngấm hoàn toàn, ngươi sẽ biến thành dơi."

Giọng y bình thản vô cùng.

Giang Trừng chưa phản ứng ngay, nghĩ kỹ một lượt, cô cứng người, trợn tròn mắt, không dám tin thét lên: "Gì cơ! Biến thành dơi! Chuyện này phản khoa học! Sinh vật sao mà biến đổi đơn giản vậy được!"

Thương Di không hiểu ý cô lắm, cũng không biết cô kích động như vậy để làm gì, vẫn dùng chất giọng bình thản nọ phổ cập kiến thức cho cô: "Dịch thể tanh đỏ ấy hẳn là máu huyết và tủy yêu đan của yêu tu dơi kia, dơi có chút ít yêu lực uống máu huyết ấy vào sẽ gia tăng tu vi, có thể nhờ đó mà hóa thành người. Song con người mà dùng nó, có thể sẽ biến thành dơi, cũng có thể biến thành nửa dơi nửa người."

"Á á á!" Giang Trừng tưởng tượng diện mạo nửa người nửa dơi của mình, tức thì nổi gai ốc toàn thân, ngồi xổm xuống ôm chân nhện của Thương Di, thét lên thảm thiết, "Thương Di tiền bối cứu mạng, tôi không muốn biến thành dơi đâu!"

Thương Di giật nảy mình bởi hành động đột ngột của cô, nhưng vẫn tiếp tục phổ cập cho xong, "Trong đàn dơi, chỉ khi muốn tìm bạn đời sinh hậu duệ, chúa dơi mới trích máu huyết và tủy yêu đan ra để giúp giống cái ưu tú nhất đàn hóa thành người. Ngươi sơ sẩy dính phải, bây giờ đám dơi kia chắc muốn ăn thịt ngươi để đoạt máu huyết và tủy mà ngươi chưa tiêu hóa hết, tiêu hóa xong, dấu vết nọ biến mất hoàn toàn, cơ thể ngươi sẽ xuất hiện thay đổi."Giang Trừng ôm chân nhện, ầng ậng nước mắt tha thiết nhìn y, đáng thương xiết mấy, "Thương Di tiền bối, ngài biết rõ như vậy thì hẳn phải có cách giải quyết, phải không?"

"Không, trừ phi ngươi ăn yêu đan của yêu tu dơi ấy." Thương Di đáp.

"Á!" Giang Trừng lăn lộn dưới đất, cuộn từ chân nhện này tới chân nhện kia của Thương Di.

Từ sau khi Đằng Dịch đi, Thương Di lâu lắm rồi chưa thấy ai lăn lộn khóc lóc trước mặt mình.

"Ngồi dậy." Y nói.

Giang Trừng trở người ngồi dậy trông mong nhìn y.

Thương Di duỗi tay đặt trên ngực mình, nhắm mắt trầm mặc một chốc, bỗng bóp mạnh một cái, móc ra một quả cầu nhỏ sáng trắng, kéo Giang Trừng sang, nhét quả cầu trắng vào miệng cô.

Giang Trừng chỉ cảm thấy một luồng khí tức lành lạnh trôi xuôi cổ họng đến đan điền, thử nhìn vào trong mới thấy một quả cầu nhỏ màu trắng to cỡ ngón tay cái.

"Đây là..." Giang Trừng đã đoán được tý chút nhưng chưa dám khẳng định, dù gì với yêu tu thì yêu đan rất quan trọng, yêu tu nào không có yêu đan coi như mất sạch tu vi, thậm chí không giữ nỗi hình người, nghiêm trọng hơn có khi còn chết. Thương Di chắc không dễ dàng tặng yêu đan cho cô như thế đâu?

"Yêu đan của ta, cho ngươi. Tuy không thể khắc chế máu huyết dơi, nhưng ít ra vẫn tạm giúp ngươi tăng tu vi. Sau khi rời khỏi đây, đám dơi kia tạm thời không làm gì ngươi nổi." Thương Di nói xong, dần dà tiều tụy, sự hiện diện vốn chói lóa nay đã ảm đạm hơn nhiều.

Giang Trừng căn bản không ngờ được rằng y lại quyết tuyệt như vậy, dứt lời tặng luôn yêu đan.

Tuy yêu đan có thể giúp cô tăng tu vi, nhưng Giang Trừng không thấy vui chút nào, cô chỉ muốn hỏi xem có cách gì không, nếu thực sự không có cách thì cô đành trông chờ vào vận may thôi. Ai mà biết Thương Di lại tặng thẳng yêu đan quý giá như vậy, cô nhận mà thẹn, huống hồ cô vốn chẳng phải con gái của Đằng Dịch, yêu đan này cứ như đồ trộm ấy, bỏng tay.

"Thương Di tiền bối, ngài có thể lấy lại yêu đan không?" Giang Trừng vỗ trán."Ta vẫn luôn chờ Đằng Dịch, nhưng giờ không muốn chờ tiếp nữa, vì hắn đã chết rồi. Ta muốn ra ngoài, tìm chuyển thế của hắn." Thương Di tuy suy yếu nhưng giọng nói lại kiên định vô cùng.

Giang Trừng: "Thế thì sao ạ?"

Thương Di: "Yêu đan cho ta sức mạnh, đồng thời cũng giam ta lại đây mãi, không còn yêu đan, ta sẽ trở về nguyên hình sớm thôi. Trận pháp ở đây gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu sẽ yếu, lúc ta yếu đến mức trở về nguyên hình, sự trói buộc của trận pháp cũng sẽ giảm hẳn, đến lúc ấy ngươi có thể đưa ta ra ngoài. Còn nữa, lúc về nguyên hình, ta rất yếu, có khi sẽ rơi vào ngủ say, ngươi cứ thả ta vào thứ nước thanh tâm trừ tà kia là được, trong cơ thể ta vẫn còn ma chủng."

Giang Trừng đơ ra nghe Thương Di nói hết, "Ngài cũng tin tôi quá nhỉ, chính tôi còn không biết mình có sống nổi không, ngài phó thác sinh tử cho tôi như vậy ổn không đấy?"

Chẳng biết có phải ảo giác không mà Giang Trừng cảm thấy ánh mắt Thương Di nhìn mình cứ như đang mắng "Ngu si".

"Ngươi có yêu đan của ta, không chết được." Thương Di lạnh nhạt đáp, "Nếu ngươi thực sự đen đủi như vậy, chết thì chết thôi."

Giang Trừng: Tuy không có ác ý, nhưng tiền bối à EQ của ông thấp thật ý, thảo nào người thương đến tay còn vuột!

Như những gì Thương Di nói, sau khi mất yêu đan, cơ thể y từ từ nhỏ lại, sau đó không thể giữ nổi hình người, thoát khỏi vỏ nhện vốn có, cuối cùng thứ xuất hiện trước mặt Giang Trừng chính là một con nhện trắng như tuyết, chỉ to cỡ một ngón tay cái của cô.

"Thương Di tiền bối?" Giang Trừng ngồi xổm trước mặt nhện, khẽ gọi. Cô có cảm giác nếu mình to tiếng một chút, con nhện bé xíu này sẽ bị hất bay.

Con nhện trông khá mệt mỏi giơ một chân lên đẩy cô, đại khái như đang giục.

Thôi được, vẫn còn hoạt bát lắm, xem ra tạm thời khỏi phải lo. Giang Trừng nghĩ, lấy thêm một vò sứ trắng chứa Phật Hương Lộ từ túi trữ vật ra, thả con nhện nằm im vào, đóng nút bần lại. Xong việc cô không kìm được lắc vò, có cảm giác như mình đang ngâm rượu nhện.

Giang Trừng vén tay áo nhìn vết đỏ trên cánh tay, lại cảm nhận yêu đan hiện diện rõ ràng trong đan điền. Yêu đan Nguyên Anh hậu kỳ gần đến Xuất Khiếu kỳ cứ như một trạm năng lượng khổng lồ ào ạt cung cấp năng lượng cho cô, nếu ví tốc độ tăng tu vi trước kia của Giang Trừng như xe đạp, thì bây giờ cô như đang ngồi tàu lửa vậy.

Bây giờ quái củ hành lột hết lớp da này tới lớp da khác mà dám xuất hiện trước mặt cô, có khi cô giết phứt luôn được đó. Giang Trừng cười hiền.

Một cái bóng như hòa làm một với tòa tháp cao gần đấy nhìn sang đây, chờ Giang Trừng thu vén xong rời đi, hắn mới chầm chậm bước ra, chính là tên quái củ hành Giang Trừng vừa "nhớ nhung" trong lòng kia.

"Ý trời, hỏng bét, không ngờ chúng quen nhau. Chuyến này hay rồi, chẳng những không lấy được xác Giang Trừng, mà cả chó dữ chủ tử chưa kịp thuần hóa xong cũng chạy mất, gay quá gay quá."

Hắn khổ não than thở, phất tay ra tờ giấy, viết vài kỳ hiệu kỳ quái vào rồi nổi lửa đốt. Giấy cháy giữa không trung, sau cùng không chừa cả tro lại.

Trong một mật thất, bóng người ngồi ngay ngắn trước bàn bỗng cử động ngón tay, khoảng không trước mặt nổi lên một đốm lửa rồi tàn, xuất hiện vài ký hiệu kỳ lạ lơ lửng.

Đọc xong các ký hiệu ấy, kẻ nọ lắc đầu thở dài, "Đồ đệ của ngươi đúng là không ngoan, lại gây thêm phiền phức cho ta rồi."

Trước mặt hắn, Bạch Nhiễm Đông đang bị cầm tù bằng xích ánh đồng, con ngươi đỏ sẫm mờ mịt ma khí, nhếch mép cười khẩy: "Ta đã bảo rồi, ngươi không giết được nó đâu."

"Cũng đúng, ả may mắn một cách kỳ lạ, có lẽ ta không nên giết ả nhanh gọn mà nên nghiên cứu kỹ, không chừng sẽ thu được tin mừng ngoài mong đợi." Cái bóng nọ cười khẽ, chầm chậm buông lời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau