NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Rời đi

Sau khi sắp xếp xong chỗ ở cho Thù Vọng đang bị thương và đại sư ngứa đòn, Giang Trừng một mình vào bếp xem thử có nấu được món gì ăn không. Với những tu sĩ không còn lệ thuộc vào việc ăn uống nữa thì thức ăn chỉ còn dùng để thỏa mãn cơn buồn mồm, có rất nhiều tu sĩ trầm mê tu luyện đến nỗi hiếm khi dùng bữa, nhưng cũng có tu sĩ lại thích cách hưởng thụ cuộc sống này, Giang Trừng đương nhiên thuộc loại sau.

Thanh Đăng đại sư trong quá khứ hẳn phải xếp vào loại trước, nhưng giờ thì Giang Trừng không dám khẳng định nữa, vì đại sư ngơ không thích ẩm thực, đại sư ngứa đòn lại háu ăn hơn cô nhiều. Còn tiểu Thù Vọng thì, thỉnh thoảng cũng sẽ bắt gặp cậu ăn.

Thù Vọng đang bị thương, thôi cứ nấu chút gì đó cho cậu ăn dịu lòng, ít nhất cũng phải hầm được nồi canh. Các món chín, đồ ngọt và trái cây có thể ăn liền trong túi trữ vật đã bị đại sư ngứa đòn quét sạch, chưa kịp bổ sung hàng mới, nhưng nguyên liệu sống thì còn rất nhiều.

Giang Trừng đong đếm các nguyên liệu mình đã dự trữ trước đó, phần lớn gom góp trên đường, một số vơ vét được từ Hứa gia Thương Nguyên trước khi đến Cực Bắc với nhị sư... huynh. Các loại thịt linh thú tươi, rau cải trái cây thường gặp, gia vị cũng đầy đủ, Giang Trừng thu gom thế thôi chứ ít khi tự mình nấu.

Chỉ mong tài đứng bếp rèn được lúc sống cùng em trai ở thế giới cũ vẫn chưa tàn phai.

Giang Trừng vừa nghĩ vừa đi vào bếp, thấy ngay cô gái đang thái rau trong phòng. Cô gái này để lại ấn tượng khá sâu, Giang Trừng vừa nhìn đã nhận ra. Đấy là Đào Sa, cô gái bị chính sư tỷ muội đồng môn của mình ghét bỏ trước đó.

Thấy Giang Trừng bước vào, Đào Sa run rẩy, cắt phải tay mình. Nàng than khẽ một tiếng, chừng như sợ mình làm Giang Trừng không vui, cuống quýt khép mồm lại, bóp chặt ngón tay bị thương giấu ra sau làn váy, lí nhí cúi đầu chào cô.

"Ân nhân tiền bối, chào, chào ngài, ngài có việc gì muốn dặn ạ? Hay là ngài muốn ăn gì đó, tôi, tôi có nấu một ít cháo đậu đỏ, nếu không chê thì..."

Giang Trừng đã ngửi thấy mùi đậu đỏ thơm ngọt trong chiếc nồi đậy nắp bên ấy, cơn thèm ăn bỗng chốc dâng lên, thái độ không khỏi hiền hòa hơn tý chút. Cô đi sang, kéo bàn tay đang giấu sau lưng của Đào Sa ra, phất tay phải rửa sạch máu rồi lấy thuốc trị thương băng bó đàng hoàng cho nàng, xong còn dịu giọng dặn: "Tôi họ Giang, cô không cần phải câu nệ như vậy."

Ngẩng đầu lên lại thấy gò má hây đỏ của cô gái này, Giang Trừng ngây ra một chốc, chêm thêm câu: "Còn nữa, tôi là nữ, nên đừng ngại làm gì."

"Ơ? Nữ... Ngài là... nữ tử?" Đào Sa người đã cứng lại càng thêm cứng, mặt đỏ hơn nữa, thấy Giang Trừng bật cười mới vội vàng xua tay: "Không không không, Giang tiền bối, tôi không có ý... cũng không phải..."

"Thôi thôi, tôi hiểu ý cô, vẻ ngoài tôi khá giống đàn ông, lại mặc đồ nam, một thời một thoáng không nhận ra cũng chẳng sao. Cô đã bị thương tay rồi thì về nghỉ ngơi trước đã, thấy cô nấu nướng thế này, đói rồi phải không? Lát nữa tôi làm luôn cho cô một phần, khi nào xong tới lấy." Giang Trừng vỡ lẽ, chắc trong đám tiểu tu sĩ này còn người chưa thể ích cốc, vẫn phải ăn cơm.

Thôi kệ, làm vài món để đây, họ đói rồi khắc tới tìm đồ ăn.

Giang Trừng xắn tay áo lên chuẩn bị hầm canh, Đào Sa giơ bàn tay được băng bó chỉnh tề của mình đứng cạnh nhìn Giang Trừng, chần chừ muốn nói lại không mở lời nổi.

Giang Trừng buộc tóc lên, rửa đồ làm bếp, lấy nguyên liệu ra, thấy Đào Sa vẫn luống cuống đứng đấy bèn hỏi: "Sao vậy, về phòng nghỉ đi."

Đào Sa lí nhí đáp: "Tôi nghỉ ở đây là được ạ, phòng ốc đầy người cả rồi."

Giang Trừng thoắt cái đã hiểu, cô gái này bị tẩy chay, nhưng cô cũng chả định ra mặt dùm, chỉ mỉm cười bảo: "Vậy ngồi xuống kia nghỉ đi, tôi nấu xong cô ăn tại chỗ luôn."

"Đa tạ Giang tiền bối." Đào Sa cuống quýt hành đại lễ với Giang Trừng, ngồi vào góc, không hó hé tiếng nào.

Giang Trừng cũng phớt lờ nàng ta, cho vài quả ngân hạnh đầy linh khí, vài món linh dược trông như đốt trúc đỏ vào thố tiềm đen, lại sục sạo túi trữ vật, lôi ra mấy vị thuốc bổ khá tốt ném chung vào, nêm nếm chút gia vị rồi đặt lên bếp hầm.

Thù Vọng cũng ăn chay, cô chỉ có thể hầm một thố canh thuốc linh quả cho cậu. Ngẫm một chút lại vứt một nắm than đen vào lửa đỏ, thoắt cái lửa đã nóng hơn nhiều, mặt ngoài thố lập lòe sáng, thích ứng với nhiệt độ cao.

Chẳng hổ danh nhà giàu, đến cả đồ làm bếp cũng là linh khí, Giang Trừng nghĩ sau này tới Hứa gia Thương Nguyên mình khỏi khách sáo làm chi, vơ vét nhiều một chút, dù sao Trịnh Dao sư tỷ nhà cô cũng đã phải chịu đau chịu khổ nhiều rồi, không đòi gì về thì buồn lắm. Hầy, nghề tu sĩ nghèo thật, muốn ăn ngon cũng phải đi làm tiền khắp chốn.

Rồi, Thù Vọng và đại sư ngứa đòn hớp miếng canh là xong, sau đây cô sẽ làm vài món cho mình. Giang Trừng chẳng có tý cảm giác tội lỗi khi ăn mảnh, lại lấy thêm một cái thố ra, chặt từng miếng thịt lẫn xương linh thú hệ hỏa thả vào, cũng bắc lên hầm.

Kế đến cô bắt đầu lọc cá, con linh ngư này sống ở suối băng, chứa khí lạnh tự nhiên, chẳng những không xương mà thịt cá còn thơm ngọt, dùng để nấu lẩu cá thì tuyệt hết xẩy. Lại còn thịt linh thú kình đạo đại bổ, cô cũng thái thành từng lát mỏng, rau cải thanh miệng đỡ ngấy cũng sơ chế xong, cho thêm vào ớt và gia vị đặc biệt của vài quán ăn dọc đường, mùi thơm ngào ngạt khiến Giang Trừng vô thức nuốt nước bọt.

Cô xoa bụng nghĩ, đúng là ở cùng đại sư háu ăn mãi rồi mình cũng thành ra "tốt bụng".
"Phải rồi, cảm ơn cháo đậu đỏ của cô nhé, tôi cũng đã nấu một ít món đây, dành phần lại cho cô." Giang Trừng nói với cô gái đang giả làm nấm trong góc, thấy nàng ta hoảng hốt gật đầu mới cười an ủi, xách một đống thức ăn về phòng.

Để phòng bất trắc, ba người gồm cô, Thù Vọng và đại sư ở chung một phòng, dù gì cũng không cần ngủ, ngồi nghỉ tu luyện thì một phòng là đủ. Không để mắt đến đại sư ngứa đòn thì cô không yên tâm, không trông chừng Thù Vọng cô cũng chả an lòng, vậy nên tất cả bên nhau là nhất.

"Nào nào nào ăn thôi, ăn tý chút rồi tu luyện tiếp." Giang Trừng đặt thức ăn lên bàn, bảo.

Nghe cô gọi, Thù Vọng ngoan ngoãn đứng lên vào bàn giúp cô ngay, còn đại sư ngứa đòn chán ngán bò dậy khỏi giường, vô cùng tự giác múc canh uống, mới được một ngụm đã chép miệng chê: "Không ngon lắm."

Giang Trừng bơ y, ngăn Thù Vọng lại, múc một chén canh, lấy một chiếc thìa đặt xuống trước mặt cậu, "Đây, Thù Vọng cẩn thận bỏng nhé."

"Ê, bé con, bé thích Thanh Đăng lão hòa thượng chứ không phải tiểu hòa thượng này thật à?" Đại sư ngứa đòn biếng nhác ngồi bên bàn, tay chống cằm nhìn hai người đối diện.

Thù Vọng không biến sắc mặt, cứ như chẳng hề nghe thấy lời y nói, vẫn điềm đạm hớp canh, Giang Trừng thì cười một tiếng, đáp: "Nếu chẳng vì năm ấy tiểu Thù Vọng còn quá nhỏ, không chừng tôi đã đổi người để thích rồi, Thù Vọng nói xem đúng không nè."

Thù Vọng chỉ cười không nói, không muốn can dự vào trận chiến của người lớn.

Giang Trừng đẩy canh và cháo đậu đỏ đến trước mặt hai mái đầu trọc, còn các món tỏa hương đầy quyến rũ kia đều thuộc về cô, tất cả đặt ngay trước mặt cô. Thư thái dùng xong một bát cháo đậu đỏ mềm, cô bắt đầu hừng hực khí thế ăn lẩu tự nấu.

Ngó cô ăn, tay cầm thìa canh của đại sư ngứa đòn khua bát canh cách, "Sao ta không được ăn ngon, chỉ mỗi bé là được?"

Giang Trừng nở nụ cười hiền hòa, cất giọng hùng hồn, "Tại các anh không ăn được chứ bộ, với cả mấy hôm nay tôi sợ hãi hơi nhiều, mới nãy còn mệt mỏi biết bao nhiêu, tự thưởng cho mình vài món ngon cũng là chuyện cực kỳ bình thường."

Đại sư ngứa đòn như cố ý như vô tình liếc nhìn bụng cô, chậm rãi ờ một tiếng, "Vậy bé cứ ăn nhiều một chút đi nhé."

Giang Trừng lập tức thấy sai sai, sao đại sư ngứa đòn lại ngoan ngoãn nghe lời như vậy được, thường những lúc này phải trêu cô mới đúng chứ? Tên này là đại diện tiêu biểu của tuýp "mình buồn thì không ai được vui hết, mình vui cũng phải khiến cho người khác buồn", họa hại nhân dân cơ mà.

Nhưng cô căng thẳng một hồi, đại sư ngứa đòn lại chẳng có bất cứ hành động gì, chuyên tâm nghịch thìa. Giang Trừng nhủ thầm, chẳng nhẽ mình nhạy cảm quá? Đối mặt với một nồi lẩu lớn thơm ngon, cô từ từ quẳng chuyện này ra sau đầu, dốc sức càn quét thức ăn.
Hạnh phúc ngập tràn cho một miếng thịt vào miệng, Giang Trừng chợt nghe đại sư ngứa đòn bảo Thù Vọng: "Thù Vọng, gọi cô ấy là sư nương."

"Khụ." Thịt vừa đến mồm Giang Trừng đã rơi mất như thế đó.

Cô dằn đũa xuống bàn, khéo lại nghe Thù Vọng vô cùng ngoan ngoãn gọi một tiếng "Sư nương" thật.

Giang Trừng: "..."

Hít sâu một hơi, Giang Trừng mặt cười dạ thì không, trừng đại sư ngứa đòn, "Đại sư, bớt đùa lung tung đi, anh dọa tiểu Thù Vọng sợ bây giờ, tiểu Thù Vọng ngoan ngoãn là thế, đừng có mà dạy hư em ấy!"

"Nếu em ấy nhiễm phải thói xấu, tôi đánh chết anh, thật đấy." Giang Trừng mỉm cười, hai ngón tay kẹp gãy đũa.

Thù Vọng vùi đầu uống canh, đại sư ngứa đòn bật cười khó hiểu, nhưng cũng chẳng nói gì thêm.

Cả đoàn người ở lại đây năm ngày, quảng trường nhỏ phơi khá nhiều xác ma tu sau khi bị phát hiện đã tạo thành một cơn chấn động lớn, nhưng vì đã quen tay thực hiện mấy vụ này, Giang Trừng dọn dẹp khá sạch sẽ, không ma tu nào tìm đến cửa bắt họ. Trái lại, trong số hai mươi mấy tu sĩ trong viện có một nữ tu bị giết, là người định tung chân đạp Đào Sa dạo trước.

Nữ tu ấy lẻn vào căn phòng của ma tu đã bị Thù Vọng niêm phong lại, trộm một thanh ma đao, còn giấu không ít công pháp hại người của gã, đồng thời bắt đầu lén tu luyện.

Ừ thì cũng có một vài tu sĩ không thể chịu nổi việc mình yếu kém, bị dẫn dụ vào con đường sai trái, rất nhiều ma tu ở Ma vực là linh tu sa đọa, rất ít kẻ vừa sinh ra đã là ma tu. Nữ tu ấy tự muốn sa ngã, lén luyện công pháp ma tu nhưng không theo trình tự, trái lại đã bị ma đao nặng nề sát khí khống chế, suýt đã sát hại những nữ tu cùng phòng. Cuối cùng đã bị một nữ tu che mặt trong phòng giết chết.

Giang Trừng nhìn nữ tu che mặt trông hơi quen mắt kia lâu hơn, đưa vài món linh đan trị thương cho nàng ta, không hỏi gì thêm. Chỉ cười bảo các tu sĩ khác rằng: "Nếu các người còn để chuyện này xảy ra lần nữa, tôi sẽ đích thân giải quyết."

Sau đó, họ ngoan ngoãn hơn nhiều, đến tận khi rời đi vẫn không xảy ra thêm điều ngoài ý muốn.

Công cuộc di dời của họ thuận lợi một cách bất ngờ, tới tận lúc về đến cõi tu chân bằng con đường giếng Hắc Thạch vừa mở lại, Giang Trừng vẫn cảm thấy mọi chuyện quá thuận lợi, mơ hồ cảm giác có gì đó không ổn, nhưng lại không nắm bắt được chỗ sai ở đâu.

Những người khác rất biết điều lên tiếng cáo từ, cả nhóm chỉ còn ba người là Giang Trừng, đại sư ngứa đòn và Thù Vọng.

Giang Trừng ngó Thù Vọng vẫn luôn rất ngoan, lại nhìn đại sư ngứa đòn gần đây đã yên phận hơn nhiều, quyết định đến chùa Thượng Vân. Thanh Đăng đại sư dặn rồi, phải giao y vào tay trụ trì Thù Ấn.

Đại sư ngứa đòn như thể đọc được suy nghĩ của cô, cười bảo: " Bé nghĩ ta sẽ ngoan ngoãn về Thượng Vân tự ấy hả? Tuy bé con thú vị lắm nhưng ta thực sự không muốn về lại chốn ấy, thế nên, tạm biệt nha ~"

"Ơ? Anh nghĩ anh chạy được hả?" Giang Trừng cũng bật cười, giơ tay mình lên.

Đại sư ngứa đòn sững người, bỗng cũng nhấc tay lên, đưa bàn tay khác sờ thử, thoáng cái một sợi tơ hồng đã xuất hiện trên cổ tay y, đầu còn lại của sợi tơ buộc trên cánh tay đang giơ lên của Giang Trừng. Tơ hồng tam căn buộc chặt vào tay, không gỡ ra được.

"Buộc lúc nào thế, ta thế mà không phát hiện được." Đại sư ngứa đòn nhướng mày.

"Đây là tơ hồng mà lão tiền bối ở Tàng Kinh các chùa Thượng Vân bán cho tôi, trước đó hãy còn thấy đắt, giờ ngó đại sư như anh cũng không thoát nổi mới biết nó đáng giá, đương nhiên cũng phải cảm ơn tiểu Thù Vọng đã dạy tôi tâm pháp dùng kèm chính xác, nếu không đã chẳng uy lực nhường này." Giang Trừng cười đến là gian giảo, "Cho nên, kế hoạch chạy trốn một mình của anh tan vỡ rồi."

"Sư phụ, về Thượng Vân tự với bọn con thôi." Thù Vọng hiền hòa bảo.

Đại sư ngứa đòn đong đưa tơ hồng buộc tay, tâm trạng nom vẫn khá tốt, y đột ngột dang tay bế Giang Trừng lên, đáp: "Đã không thể chạy một mình, vậy thì đành phải đưa bé theo cùng thôi."

Chương 67: Về

Bị phản đòn cơ á?! Giang Trừng thoáng bối rối, sau đó tự dưng lại thấy tuy có vẻ lười suy nghĩ, nhưng thực ra đại sư ngứa đòn cũng có tý chút gọi là thông minh.

Thấy bóng Thù Vọng cách mình ngày càng xa, Giang Trừng được đại sư ngứa đòn bế kiểu công chúa chẳng lấy gì làm hoảng hốt, cô lạnh nhạt vòng tay ôm cổ y, rồi hỏi: "Ờ rồi, anh thắng, giờ muốn đi đâu làm gì đây?"

Đại sư ngứa đòn điềm nhiên cười đáp: "Chẳng dễ gì mới thoát được cái chốn quỷ quái kia, lại còn đóng vai người tốt khác xa mình bấy nhiêu lâu như vậy, cho nên, giờ là lúc ta phải đi làm chuyện xấu rồi. So với thế giới mà ta tận mắt thấy từ thuở xa xưa, thế giới này rõ đã gay go hơn nhiều, vậy chắc chẳng ai để bụng chuyện ta sẽ khiến nó hỏng bét thêm tý chút đâu."

"Ồ, tính đi quậy á, anh mắc chứng trẻ trâu à?" Giang Trừng lạnh nhạt bảo, bỗng ngẩng đầu thò một tay ghì mạnh đầu đại sư ngứa đòn, trông như định hôn y.

"Gì mà chủ động vậy, ta không có dễ nịnh thế đâu..." Đại sư ngứa đòn cười ha hả, thuận thế cúi đầu xuống, kết quả chưa dứt lời chân đã loạng choạng, bỗng đứng khựng lại.

Giang Trừng nhảy khỏi lòng y, giơ bàn tay lập lòe ánh vàng của mình lên, mỉm cười bảo: "Có phải anh quên mất điều gì không nhỉ, anh nghĩ trước tôi không dùng cách này thì bây giờ cũng vậy à?" Chiêu phòng thân Thanh Đăng đại sư vẽ cho cô trước đó, chuyên trị các chứng ương bướng của đại sư ngứa đòn.

Ánh mắt đại sư ngứa đòn phức tạp hẳn, nỗi đau thương nhàn nhạt hiện lên trên gương mặt y, "Ta tưởng bé sẽ không dùng thứ này để tổn thương ta, xem ra ta quá tự tin rồi."

Giang Trừng vẫn vẻ mặt ấy, cười tít mắt đáp: "Có vờ đáng thương cũng vậy thôi, anh căn bản không lường được tôi còn chiêu này chứ gì, đại ma vương thù đời nhà anh chịu nghe lời đi thì hơn, đừng quậy phá lung tung nữa. Tôi hứa sẽ đem thức ăn ngon đến cho anh, anh cứ yên tâm mà ngủ nhé."

Đại sư ngứa đòn dẹp quách điệu bộ buồn bã, "Bé vô tình quá rồi đó, ban nãy còn muốn-là-hôn-liền, mới đấy đã trở mặt không nhận nhau rồi."

Giang Trừng: "Tôi vẫn có thể vô tình hơn cho anh xem."

Cô giơ tay úp lên đầu đại sư ngứa đòn, "Nói thật, tôi muốn đánh anh từ lâu rồi." Sau hai chiêu, đại sư ngã xuống, Giang Trừng giơ tay đón lấy, bế kiểu công chúa.

Thoáng đấy mà hai người đã đổi vị trí cho nhau. Giang Trừng không thấp nhưng đại sư quá cao, tư thế ôm này rất kỳ lạ cơ mà chẳng ai để ý, trong lòng cô, đại sư ngứa đòn chẳng cục cựa được gì, y khép hờ mắt, bỗng bảo: "Nè bé con, bé nhớ mớm cho trứng rồng mỗi ngày đó."

Giang Trừng bế y đi về, nghe thế bèn dè bỉu: "Biết rồi, sao giọng điệu anh cứ như sợ tôi bỏ lơ con trẻ sau khi ly hôn vậy. Lần sau anh tỉnh lại, có khi con rồng ấy nở rồi cơ."

Đại sư ngứa đòn chợt cười khẽ đôi tiếng, "Còn có lần sau à? Được, vậy bé phải sống cho thật tốt, đừng để lần sau ta xuất hiện lại phát hiện bé đã không còn, lúc ấy đời chán biết bao."

"Lo mà ngủ đi." Giang Trừng đáp.

Đến khi trong lòng không còn tiếng nói nữa, Giang Trừng cúi đầu nhìn thoáng người đang say ngủ đã vơi bớt tà khí lệ khí, lặng lẽ thở dài.

Thanh Đăng kìm chặt y, tốn sức hạ bao nhiêu là cấm chế, lúc đi với y cô cũng không dám lơ là tẹo nào, chỉ sợ y đột nhiên nổi hứng đi làm chuyện xấu lại ngăn không kịp. Nhưng cô không thể phủ nhận rằng, đại sư ngứa đòn khá tốt với cô, nếu không bao giờ lên cơn sảng thì tốt biết mấy.

Nghĩ thầm trong lòng, chân mải miết bước, Giang Trừng nhanh chóng về đến chỗ ban nãy, Thù Vọng vẫn đang đứng chờ, ánh mắt vô thần song trong trẻo nhìn thẳng hướng hai người quay lại. Gió cuốn vạt áo tăng bay lên rồi lại chậm rãi hạ xuống, trông cậu như Bồ Tát, an tĩnh từ bi.

"Giang Trừng tỷ, ổn cả chứ ạ?" Cậu mỉm cười ướm hỏi, bấy mới có đôi chút sức sống.

Giang Trừng nhấc nhấc đại sư say ngủ lên, cười đến là sáng láng, "Ừm, ổn cả, rồi, mình về chùa Thượng Vân thôi."

Thù Vọng nói: "Đệ vừa nhận được tin từ trụ trì Thù Ấn sư huynh, huynh ấy bảo sự biến ở mộ U Tổ đã rõ ràng, Thượng Vân tự có khách đến thăm, e đến lúc đó cần sư phụ ra mặt, chẳng hay khi nào sư phụ mới tỉnh?"

Bàn tới vụ này Giang Trừng lại thấy đau đầu, cô không dám chắc rốt cuộc khi nào đại sư mới quay về, cũng như không dám chắc người đó có phải Thanh Đăng đại sư hay không.

"Chuyện này chị cũng không rõ, song trước đó đại sư đã bảo mình không tỉnh lại nhanh vậy được. Nhưng giờ lại có thay đổi, chị không dám khẳng định."

"Thế ạ." Thù Vọng như đang cân nhắc, "Trước kia đệ chỉ tình cờ biết được rằng cứ cách một khoảng thời gian sư phụ sẽ ra sau núi ở vài ngày nhưng không rõ nguyên nhân, không ngờ lại có chuyện như vậy.""Thường thì người lớn sẽ giấu trẻ con việc này." Giang Trừng xì một tiếng, "Nhưng theo chị có gì cứ nói rõ ra thì hơn, chị ghét cái kiểu cứng nhắc đinh ninh rằng mình tự giải quyết được mọi thứ này lắm. Đúng không tiểu Thù Vọng?"

"Giang Trừng tỷ nói đúng." Thù Vọng đáp.

"Ôi thôi nghĩ mấy chuyện không đâu này làm gì, cứ đi ắt có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, tới đâu tính tới đó, có khi về đến chùa Thượng Vân, Thanh Đăng đại sư vừa khéo lại tỉnh không chừng?" Giang Trừng lạc quan bảo.

Kết quả hai người vừa về đến chùa Thượng Vân, đại sư tỉnh lại thật, có điều, người tỉnh lại không phải Thanh Đăng đại sư, cũng chả phải đại sư ngứa đòn.

Bấy giờ Giang Trừng đang bế đại sư say giấc, mặt không đổi sắc đi qua vài hòa thượng với vẻ mặt kỳ lạ, cô lướt như bay trên thềm thang dài đằng đẵng, lúc lên đến bậc cuối cùng, thấy một người trọc đầu và hai đạo tu mặc đạo bào hắc bạch song sắc đứng trước cửa chùa Thượng Vân thì đại sư trong lòng cô nhúc nhích.

Giang Trừng vô thức cúi đầu, đối diện với gương mặt lạnh tanh và đôi mắt trong veo đầy quyến luyến.

Giang Trừng giật khóe mắt, điếng người, nhủ thầm gay go rồi. Tỉnh đúng lúc ghê, cũng đúng người ghê! Ban ngày ban mặt, ngay chỗ đông đúc, lại còn dưới ánh mắt hóng hớt của nguyên dàn hòa thượng hâm mộ Thanh Đăng đại sư, nhớ lại cách giao tiếp giữa cô và đại sư ngơ trong mấy ngày anh ta xuất hiện, Giang Trừng có cảm giác như tư tình của mình bị phơi bày vậy!

Không đúng, nào phải tư tình gì, ngoài hai lần vô ý tiếp xúc thân mật ra, quan hệ giữa họ vẫn rất trong sáng mà! Chí ít thì tình cảm của riêng Thanh Đăng đại sư dành cho cô rất trong sáng.

"Giang Trừng."

Nghe gọi Giang Trừng lại rùng mình, vội vàng buông anh định né ra tý chút, ngờ đâu cô nhanh, đại sư còn nhanh hơn, giữ rịt cô lại, ôm đầu cô nhét vào ngực mình cọ tới cọ lui.

Mấy gã trọc thấy Thanh Đăng lão tổ được Giang Trừng bế ngang vốn đã xốn xang trong lòng, giờ ngó lão tổ nhà mình đổi nết điềm đạm cẩn trọng ngày xưa, mặt lạnh ôm người ta vào lòng cọ lấy cọ để, lại còn hoàn toàn lờ đi ánh mắt hóng hớt của mọi người, ai nấy đều trợn mắt há mồm.

Nhất là Hình Giới đại sư chói sáng ánh vàng mắt hổ kim cương vẫn luôn không ưa Giang Trừng, mắt trợn lên to gần bằng chuông đồng, một vị hòa thượng già râu tóc bạc phơ còn run hai nhịp, duy chỉ có trụ trì Thù Ấn vẫn cười đen tối như hồ li, mặt mày tỉnh rụi vuốt ve con mèo trong tay đôi lượt.

Giang Trừng vẫn vùng vẫy một hồi, ra sức đẩy đại sư ngơ giãn ra tý chút, sau đó nghiêm mặt nói khẽ: "Buông ra hẵng đã, giờ mình xử lý chính sự trước."
Đại sư không vui, cũng có lẽ là không hiểu, tóm lại Giang Trừng vừa đẩy ra một chút, anh lại ấn người ta về. Hai người không quá mạnh tay, động tác lôi kéo lại tạo cảm giác ảo diệu như đôi tình nhân nhỏ đang giận dỗi nhau.

Lần thứ n bị đè vào ngực đại sư, Giang Trừng trợn mắt khinh khỉnh, nếu không phải vì sợ mình mạnh tay tý chút, mặt mày dữ dằn tý chút sẽ khiến đại sư khóc nhè, đập tan toàn bộ hình tượng của anh, cô đã chẳng khoanh tay bó gối như vậy.

Giờ thì hay quá, khỏi giãy dụa chi nữa, cô hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nhìn biểu cảm của cả dàn hòa thượng này rồi! Cảm giác như nàng dâu xấu xí bị ép về gặp phụ huynh quái quỷ này là như nào! Không được, không thể để hình tượng của Thanh Đăng đại sư bị đánh bay toàn bộ ở đây được!

Giang Trừng nghiến răng, ra sức ghìm hai tay đại sư lại, vác anh lên vai, sau đó ngoái đầu nghiêm mặt đường hoàng bảo đám hòa thượng vẫn chưa hoàn hồn rằng: "Vì cứu tôi mà Thanh Đăng đại sư uống nhầm thuốc biến thành như này, những mong các vị tiền bối nghĩ cách điều trị cho Thanh Đăng đại sư, không thì lương tâm tôi ray rứt lắm."

Trước cổng chùa Thượng Vân lặng ngắt như tờ, cuối cùng cũng có người cất tiếng. Trụ trì Thù Ấn cười tít mắt đáp: "Ra thế."

Nghe vậy, các đại sư khác rốt đã bình tĩnh lại, rối rít gật đầu: "Ra là vậy! Thảo nào sư tổ lại thất thố như này."

"Có điều, trở nên kỳ lạ thế này, là loại thuốc nào gây nên?"

"Lẽ nào là ở mộ U Tổ..."

Câu này vừa dứt, mọi người nghiêm mặt lại ngay. Trụ trì Thù Ấn xoay sang nhìn hai vị khách vẫn chưa lên tiếng đứng cạnh, "Mai Tùng lão tổ, ngài đến đây vì chuyện mộ U Tổ, nhưng dáng vẻ bây giờ của Thanh Đăng lão tổ ngài cũng đã thấy rồi, chỉ e Người không thể nói được gì."

Hai vị khách quý vận đạo bào hắc bạch song sắc đứng chờ cạnh đấy là người Giang Trừng từng gặp sau khi đại hội Thiên Cơ kết thúc. Một người là Mai Tùng lão tổ - Thái thượng trưởng lão của Vô Cực đạo quán, người còn lại đứng sau lưng ông là Hạc Kinh Hàn - Hạc nam thần.

Giang Trừng chạm mắt với hắn, nhận được một cái gật đầu khẽ của đối phương.

Mai Tùng trưởng lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt cơ trí sáng ngời bảo: "Tình trạng hiện nay của Thanh Đăng đại sư quả không thích hợp để hỏi những chuyện này, nhưng đã đến đây rồi có khi lại giúp được gì đấy, ta và đồ nhi xin quấy quả vài hôm, hẳn trụ trì không hiềm vì đâu nhỉ."

"Đương nhiên là không, từ sau khi Tịch Nhiên sư tổ tọa hóa, Mai Tùng lão tổ cũng đã lâu rồi không đến đây, các vị tiền bối ở Thiên Phật tháp cứ nhắc đến Mai Tùng lão tổ luôn." Trụ trì Thù Ấn xã giao đôi câu, mọi người bèn quyết định dời trận, cứ khám trước cho Thanh Đăng đại sư đã rồi tính.

Sau đó lại nảy ra vấn đề, tuy đại sư khá ngoan khi được Giang Trừng vác trên vai, nhưng chỉ cần tách cô ra, anh lại lập tức xị mặt kéo cô lại, thử vài lần vẫn vậy. Trên cổ tay họ lại còn buộc tơ hồng tam căn.

"Đây là tơ kết duyên của Duyên Dữ sư tổ ở Tàng Kinh các, nếu buộc bằng tâm pháp thì cách thường cởi không ra đâu. Trừ phi trong lòng cả hai đều muốn cởi." Trụ trì Thù Ấn nói.

Giờ Giang Trừng nguyện lòng cởi, nhưng rất rõ ràng, đại sư ngơ thì không.

Giang Trừng đành trưng ra bộ mặt vô tội, đi theo làm đồ trang trí.

"Thanh Đăng sư tổ, ngài vẫn ổn chứ?"

"Thanh Đăng sư tổ, ta phải kiểm tra ngài một lượt, có thể buông vị Giang tu sĩ này ra không?"

"Thanh Đăng sư tổ..."

Đại sư ngồi đấy ôm chặt Giang Trừng, vững như kiềng ba chân, chẳng màng đến ai. Mặt mày còn lạnh hơn Hạc Kinh Hàn đứng cạnh dõi theo ba phần, đám đại hòa thượng đã quen với vẻ từ bi hiền hòa thong dong của Thanh Đăng sư tổ nhà mình cảm thấy vô cùng lạ lẫm. Sau khi thay nhau khuyên nhủ không thành công, họ không khỏi đánh mắt sang Giang Trừng cá mặn.

Giang Trừng: "..." Mị chỉ là một cái gối ôm hình cá mặn thôi, đừng nhìn mị.

Chương 68: Chuyện chùa thượng vân

"Tơ hồng ta bện, há lại dễ cởi như vậy." Duyên Dữ đại sư - hòa thượng già gác Tàng Kinh các rũ mắt, bình thản buông lời, tay thong dong thắt tơ hồng bằng chỉ đỏ với tốc độ mà mắt thường gần như không bắt kịp, động tác nhanh tựa gió, khéo léo khó ngờ.

"Cơ mà đại sư, nếu không cởi được thì bao nhiêu người mua tơ hồng ngài bán sẽ phải buộc nó mãi à?" Giang Trừng dắt đại sư ngơ vẫn im thin thít ngồi xổm trước mặt ông, lắc lắc sợi chỉ trên cổ tay hai người.

Duyên Dữ đại sư rốt cũng đã ngẩng đầu lên liếc cô, "Nếu không dùng kèm tâm pháp thì nó chỉ là tơ kết duyên bình thường, không có tác dụng gì, đương nhiên có thể cởi được."

Ý là, cô tự xài kèm tâm pháp thì giờ uy lực khắc sẽ mạnh thôi.

Giang Trừng chưa chịu bỏ cuộc: "Không cởi ra được, vậy thì có cách nào để chúng tôi tách ra không, ngài xem giờ bọn tôi không thể rời nhau quá xa. Đến khi xác định được rằng Thanh Đăng đại sư không sao cả, tôi còn phải về tông môn, nếu cứ buộc mãi thì biết làm sao?"

"Cách thì có." Duyên Dữ đại sư bảo.

Mắt Giang Trừng sáng lên, vừa định lên tiếng đã thấy Duyên Dữ đại sư xòe tay năm ngón, từ tốn nói tiếp: "Năm trăm linh thạch."

Giang Trừng: "... Tôi không đem theo nhiều linh thạch như vậy, khất trước được không?"

Cô không hiểu nổi tại sao một phật tu ở chùa Thượng Vân, trông coi Tàng Kinh các như Duyên Dữ đại sư không những phóng khoáng ưa làm Nguyệt lão mà còn thích kiếm tiền đến vậy.

"À, là vì trước khi vào Thượng Vân tự, Duyên Dữ đại sư từng là đệ tử của Kế Duyên tông." Thù Vọng đứng đợi bên ngoài Tàng Kinh các giải đáp thắc mắc của Giang Trừng.

Giang Trừng thấy cái tên Kế Duyên tông hơi quen, ngẫm hồi mới nhớ, tông môn này đã được nhắc đến trong một quyển sách chuyên liệt kê các tông môn kỳ lạ. Nói thẳng ra, tông môn này chính là miếu Nguyệt lão giữa nhân gian, chuyên môn bói duyên cho người, hương khói hưng thịnh, sau này chẳng rõ tại sao lại lụi tàn, mấy trăm năm trước đã biến mất, không ngờ ở đây vẫn còn một đệ tử của Kế Duyên tông.

Quả nhiên, ai xuất gia làm hòa thượng cũng đều có một quá khứ huy hoàng. Càng thần bí kỳ lạ, càng chất chứa nỗi niềm.

"Giang Trừng tỷ, đã giải quyết xong chuyện tơ hồng chưa ạ?"

Giang Trừng hoàn hồn từ cơn ảo tưởng bộc phát, giơ cánh tay đang nắm tay đại sư lên cho Thù Vọng xem, "Tuy chị vẫn còn cảm giác nhưng không nhìn thấy mối thắt nữa rồi, với cả giờ đã có thể tách ra xa một chút, Duyên Dữ đại sư lợi hại thật đấy." Có điều hơi tham.

Thù Vọng gật đầu bảo: "Tuy bên ngoài đều bảo người có bối phận cao nhất hiện nay ở Thượng Vân tự là sư phụ, nhưng thực ra trong chùa còn rất nhiều lão tiền bối như Duyên Dữ đại sư, dù không muốn xuất thế vì đủ thứ nguyên nhân song họ luôn tọa trấn đâu đó, sẽ xuất hiện khi gặp việc liên quan đến sự tồn vong của Thượng Vân tự hoặc thế giới, rất nhiều sư tổ chưa tọa hóa đều đang thanh tu ở Thiên Phật tháp."

Giang Trừng gật đầu, "Chị biết mà, Dung Trần sơn phái bọn chị nhiều người là thế, Thượng Vân tự chắc hẳn không chỉ có bấy nhiêu đây, những nhân vật lợi hại quả nhiên đều thâm tàng bất lộ."

Trụ trì và những đại hòa thượng khác lập hội họp khẩn bàn cách chữa bệnh cho Thanh Đăng đại sư, tạm thời chưa rảnh để mắt đến họ, Giang Trừng bèn dắt đại sư và Thù Vọng dạo lại chốn cũ, tiện đường đến Tàng Kinh các tìm cách cởi tơ hồng.

Giang Trừng tán gẫu cùng Thù Vọng, đại sư ngoan ngoãn làm nền. Kể ra thì chỉ cần không gặp ma khí ma tu nọ kia, đại sư khờ là người dễ dỗ dành nhất trong ba nhân cách, lúc được nắm tay thì ngoan như trẻ nít, dễ hiểu lại không ồn ào, không khiến người ta thường xuyên nổi cơn tam bành như đại sư ngứa đòn, cũng không khó đoán như Thanh Đăng đại sư, ngoài chuyện bám hơi dai thì không có chỗ nào đáng chê, muốn “ăn đậu hũ” thì anh cũng rất chi là phối hợp.

Mới vừa nghĩ đến, Giang Trừng đã cảm nhận được tay bị siết, soạt một tiếng, cô bị đại sư ngơ kéo vượt lên phía trước.

"Ơ?" Thù Vọng chỉ cảm thấy bên người chợt lướt qua cơn gió, khí tức của Giang Trừng tỷ và sư phụ mới đang cạnh mình đã dần xa.

Giang Trừng: "Ấy?"

Cô vẫn đang ngơ ngác, đại sư đã kéo cô rẽ vào một con đường nhỏ, Giang Trừng ngẩng đầu lên nhìn, một tòa tháp cao bốc khí đen đập ngay vào mắt, khỏi nói cũng biết đây là Trấn Ma tháp tiếng tăm lẫy lừng của Thượng Vân tự rồi, đám yêu ma quỷ quái bị Thanh Đăng đại sư hàng phục đều đang được trấn áp bên trong.

Đại sư ngơ mười mươi chính là một cái máy dò ma khí, một khi cảm nhận được khí tức này sẽ từ một chú cừu bông bé nhỏ ngoan hiền biến phắt thành tên cuồng sát bạo tàn, đến ánh mắt cũng sắc bén hơn nhiều.Động tác của đại sư quá nhanh, Giang Trừng chưa kịp ngăn, anh đã bước thẳng vào tháp, Giang Trừng cũng buộc phải đi theo. Vừa vào Trấn Ma tháp, Giang Trừng thấy mình như đến một nơi còn giống Ma vực hơn chính Ma vực. Vùng đất trù phú như Ma vực sao có thể quỷ quái kỳ dị bằng tháp Trấn Ma trước mặt đây, nơi này mới giống hang ổ của lũ ma tu trong trí tưởng tượng của cô. Bóng đen lay động, tiếng cười quái gở vang lên từng hồi, oán khí và ma khí ùn ùn hòa trộn vào nhau, tạo thành cảm giác rất chi là khó chịu.

"Oa ~ Chuyến này hòa thượng còn dắt theo cả một oắt con đến nữa cơ, đúng là đã lâu chưa được nếm lại món thịt tu sĩ nha ~ mùi vị thơm ngon cực kỳ ~ Khặc khặc khặc khặc ~ Đã tới rồi thì ở lại đây luôn đi ~"

"Trông mặt mày lão hòa thượng hơi lạ, sao vậy, hôm nay không tính niệm kinh siêu độ nữa à há há há~"

"Lão hồ ly lại tính giở trò gì đấy?"

"Thả ta ra cái lão lừa trọc chết tiệt này! Bổn tọa phải luyện thần hồn của mi thành lệ quỷ! Vĩnh viễn không siêu sinh mới bõ!"

Từng giọng nói rền vang trong đầu, ầm ĩ nhức óc, Giang Trừng xuýt xoa, cau mày vận linh khí, nhẩm niệm chú trấn tĩnh hòng kháng lại cuộc tập kích này.

Bỗng tất cả mọi âm thanh im bặt, rồi lại đột nhiên ầm một tiếng bùng nổ mạnh mẽ hơn, Giang Trừng chấn động, choáng mất một chốc.

Tất cả yêu ma quỷ quái bấy giờ đều dõi theo tay đại sư bằng ánh mắt kinh ngạc, bàn tay dày dặn thường cầm kinh thư nhang đèn của anh đang siết lấy một hồn ma đánh lén. Lòng bàn tay lập lòe ánh vàng, hồn ma bị anh vô cảm khống chế giãy dụa trong đau đớn, sắp hóa khói xanh.

Trong tháp, có không ít hồn ma loại này rít lên bén ngót, lũ lượt xích ra xa anh hơn, không dám tiến tới khiêu khích nữa. Nhưng vẫn có một vài ma đầu lại tỏ ra phấn khích, ngó chừng vẻ lạnh lùng của đại sư, rục rà rục rịch.

"Lão hồ ly rốt cũng đã ngưng cái điệu từ bi giả tạo, đạo mạo nghiêm trang kia, bắt đầu đại khai sát giới rồi, ha ha ha, đến đây, đánh thêm trận nữa với bổn tọa nào!"

"Con lừa trọc này trông có vẻ sai sai, oan gia ê đừng chọc gã nữa ~ đáng sợ quá đi í hí hí ~"

Đại sư đưa ánh mắt lạnh lùng, ngập tràn sát khí nhìn khắp các bóng đen xung quanh, môi khẽ mấp máy, tay phác liên hồi, thoáng cái ánh vàng bừng sáng, không ít tàn hồn hắc khí lửng lờ bị chiếu vào liền tan ra như tuyết dưới nắng trời, ngay cả những bóng đen ngưng tụ thành hình, lời nói đậm mùi khích bác kia cũng ào ào tránh né, rốt đã lộ ra vẻ mặt cứng đờ.

"Tên hòa thượng này khùng rồi!"
"Chắc không phải giỡn chơi đâu ha!"

Giang Trừng cố kìm cơn váng đầu, giữ đại sư đang chuẩn bị ra thêm đòn lại, mạnh tay kéo ra ngoài, một chân vừa bước ra khỏi cửa Trấn Ma tháp, tiếng ồn vẫn vang vọng trong đầu chợt bặt tăm như bị bấm nút tắt, không nghe thấy nữa.

Vịn cửa, Giang Trừng xoa huyệt thái dương, ngẩng đầu lườm đại sư ngơ... Vẻ mặt bây giờ của anh chẳng "ngơ" tý nào, đôi mắt lạnh lùng vẫn đang lăm le đám bóng đen bay la đà bên trong cánh cửa, sát khí mạnh đến nỗi lưng Giang Trừng còn phải tuôn mồ hôi lạnh liên tục, bàn tay tóm lấy anh hơi nhói.

"Trời ơi nhức đầu quá! Em sắp chết vì đau rồi!" Giang Trừng bỗng ôm đầu hét to.

Đại sư ngơ dời mắt sang nhìn cô, lập tức lại trở về vẻ ngơ ngẩn, mắt chớp chớp hơi cuống, sau đó ngồi xổm xuống cọ đầu cô ra chiều dỗ dành, nhè nhẹ đưa tay vuốt trán, động tác dịu dàng lệch pha hoàn toàn với gương mặt lạnh băng của mình.

"Ôi chao đau chết em rồi, đi thôi về thôi, em phải nghỉ ngơi! Hỏng rồi đau quá đi mất!" Thấy anh lại liếc cửa chính Trấn Ma tháp, Giang Trừng cao giọng la to hơn, thu hút sự chú ý của đại sư lần nữa. Thế là anh không tiếp tục lăn tăn luồng ma khí nồng nặc nơi đây nữa, một lòng một dạ xoa bóp đầu cho cô.

Thù Vọng đứng im một bên cười bảo: "Giang Trừng tỷ, đệ quên nói cái này, Thù Ấn sư huynh dặn đệ rằng sư phụ nên đến ngâm suối Vô Cấu rồi, phiền Giang Trừng tỷ đưa Người đi."

Giang Trừng vẫn đang vờ vịt rên rỉ bỗng nghẹn lời, cô nhớ ra rồi, hình như đại sư có bệnh vặt gì đó, cứ cách một khoảng thời gian lại phải tắm suối một lần, chính là dòng suối hồi đầu cô từng ngâm mình ấy.

Nghe đồn tắm suối đấy không được mặc đồ, thực sự có thể để cô tháp tùng đại sư à?

Kỳ lạ thay, tuy không nhìn thấy nhưng Thù Vọng lại như đoán được ý nghĩ của Giang Trừng, cậu cười khẽ, nói: "Sư phụ không chịu buông Giang Trừng tỷ ra. Huống hồ, lòng không tạp niệm ắt sẽ chẳng trông thấy gì, mặc hay không mặc thực ra không khác nhau mấy."

Giang Trừng: "..." Đại sư lòng không tạp niệm nhưng chị thì có đó! Chị vẫn chưa tu luyện được tới cảnh giới đó đâu, tiểu Thù Vọng à, em tin tưởng chị một cách quá mù quáng rồi!

Thù Vọng: "Đệ tin Giang Trừng tỷ."

Chẳng biết tại sao trong đầu Giang Trừng lại nảy ra một cảnh, căn phòng mờ tối, sức nặng khỏa lấp cơ thể, da thịt ấm nóng tiếp xúc với nhau, áo tăng trắng lướt qua tay rơi xuống đất, mi mắt buông hờ của đại sư, chuỗi hạt bồ đề đeo trên cổ tay đang nhấc... Ồ, tự dưng chột dạ quá chừng. Giang Trừng đưa tay sờ mũi.

Rốt cuộc, dưới ánh mắt đầy tín nhiệm của Thù Vọng, Giang Trừng vẫn dắt đại sư mải miết xoa đầu mình đến suối Vô Cấu.

"Cởi đồ, ừm, lần này cởi sạch, đúng rồi, cởi quần luôn, xong chưa? Xong rồi thì xuống đi, ngồi im trong đó là được." Giang Trừng chính nhân quân tử lắm thay, cô buộc vải bịt mắt, chấp hành khẩu hiệu “không thấy đỡ lăn tăn”, ngồi bên bờ suối chỉ đạo đại sư.

Người thương cởi áo tháo thắt lưng ngay trước mặt, dù anh có đang tỉnh hay không thì cô cũng rất khó kiềm chế. Giang Trừng hiến một tay cho đại sư nắm, ngồi trên bờ chờ anh.

Mới đầu cô còn ngồi đàng hoàng, nhưng đợi mãi lại bắt đầu không kìm được cơn mệt, sau đó tự nhiên nằm xuống tảng đá bên bờ ngủ luôn. Chắc là do trước kia cứ hễ tắm ở đây là lại gà gật thành thói, vừa đến đã muốn ngủ.

Say giấc rồi Giang Trừng lại trở mình, rút tay ra khỏi tay đại sư, cô chép miệng ngủ tiếp, đại sư thì bất chấp, đứng dậy định nắm lại tay cô, nhưng Giang Trừng đang nằm xoay lưng lại với con suối, có mò thế nào cũng không nắm được. Đại sư thò tay ra, nước suối vô ý bắn lên chóp mũi Giang Trừng khiến cô cau mày hừ hai tiếng, đại sư tức khắc lại rụt tay về.

Chốc sau, đại sư đưa tay nắm lấy vạt áo buông bên bờ của Giang Trừng, trên gương mặt lạnh lùng thấp thoáng vẻ tủi thân.

Chính lúc Giang Trừng đang say giấc, một con chim gấp bằng bùa trắng và một con chim đưa thư lông đen mắt đỏ đáp xuống trước cửa chùa Thượng Vân, được hòa thượng canh cổng phát hiện.

"Ủa, đây là phù điểu của Dung Trần sơn phái, thư gửi Giang tu sĩ."

Chương 69: Tin tức

Giang Trừng đưa đại sư ngâm xong suối Vô Cấu về, cô xách tà áo chẳng rõ vì sao lại ướt của mình suốt đường, ngoái đầu ngó đại sư liên tục nhưng anh lại chẳng tỏ vẻ gì, cứ như việc chẳng phải do mình gây ra.

Giang Trừng nhòm anh, anh cũng trợn mắt nhìn lại hẳn hoi, mặt thì vô cảm, tay lại tung tẩy nắm tay cô. Một phút sau Giang Trừng xoay đầu đi trước, giơ tay xin hàng, thôi được, cô thua.

Hai người không nói gì, người nọ ngắm người kia, người kia lại nghiêng đầu ngó cây thông cao to bên cạnh. Bước chân nhàn nhã thong dong, bầu không khí thoảng hương thông quen thuộc khắc sâu trong trí nhớ, làm người ta an tâm lắng đọng.

Cho đến khi một hòa thượng trẻ chạy vội đến phá hỏng sự tĩnh lặng này, trông cậu ta hơi quen, Giang Trừng biết mình từng gặp nhưng không nhớ tên. Hòa thượng ấy cung kính hành lễ với đại sư bên cạnh trước, sau mới xoay sang đưa một con chim gấp bằng giấy trắng sống động cho Giang Trừng: "Giang tu sĩ, đây là thư của ngài. Vì không phải tín phù của bổn tự, không thể chuyển thẳng vào trong nên phù điểu mới bị chặn lại ngoài cửa lớn, sư huynh gác cổng bảo tôi đưa đến."

Giang Trừng đón lấy, cười nhẹ đầy phong độ, "Phiền cậu rồi."

Hòa thượng trẻ chưa đi mà ngẩng đầu nhìn quanh, cứ như đang tìm gì đấy. Giang Trừng cũng ngó nghiêng theo cậu, hỏi: "Sao vậy?"

Vừa dứt lời, một chú chim đen phóng đến như tên, nếu không nhận ra đây là một con trong số đàn chim đen sư huynh nhà mình nuôi thì với khí thế đó, Giang Trừng suýt nữa đã cho rằng nó có thù muốn giết cô.

Chim đen vỗ cánh phanh gấp trước mặt Giang Trừng, Giang Trừng giơ tay cho nó đáp xuống, liền nghe hòa thượng trẻ bất lực buông lời: "Hắc điểu này cũng đến đưa thư nhưng lại không cho ai đến gần, chỉ một mình theo sau, ban nãy tôi còn tưởng nó bay đi chỗ khác rồi."

"Con chim đen này tính tình y chang chủ nó, tiểu sư phụ đừng trách, à phải rồi, cho hỏi chim giấy và chim đen đến cùng nhau à?" Giang Trừng vân vê chim giấy.

Hòa thượng trẻ ngẫm một lát mới đáp: “Thực ra tôi cũng không biết, phù điểu chạm phải kết giới ngoài cổng Thượng Vân tự mới bị phát hiện, nhưng lúc ấy hắc điểu đã có mặt ở đấy rồi, tôi không biết nó đến từ lúc nào, nhưng sư huynh bảo chúng bay tới từ hai hướng khác nhau."

Giang Trừng: "Tôi biết rồi, cảm ơn cậu."

Hòa thượng kia đi rồi Giang Trừng mới thôi cười, cô cau mày dùng bí thuật dòng Bạch Linh mở chim giấy.

Con chim bùa này không phải chim đưa thư bình thường, nó là thứ đệ tử dòng Bạch Linh dùng để truyền tin mật, nếu không lưu lại khí tức của mình ở điện Bạch Linh, không dùng bí thuật thì sẽ không mở được. Giang Trừng biết điều đó, nhưng đây cũng là lần đầu tiên cô nhận được thư kiểu này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà phải dùng đến nó?

Từ lúc rời Ma vực, cô mất sạch giấy bùa liên lạc, chỉ còn mỗi hàn ngọc tử yên bài nhưng nó vẫn luôn im lìm, chứng tỏ sư phụ chưa từng tìm đến cô, đã vậy thì chắc không có gì đáng lo. Đinh ninh là thế, Giang Trừng chỉ xin Thù Vọng bùa giấy gửi thư về báo tin cho bọn nhị sư... huynh rằng mình chưa chết rồi theo đại sư đến chùa Thượng Vân luôn, định giải quyết xong vấn đề trước mắt mới về tông môn sau.

Giờ xem ra chỗ sư phụ chưa hẳn là không xảy ra chuyện.

Từ chim bùa phát ra tiếng của vú em Tạ sư bá, ông thuật lại chuyện gần đây cho Giang Trừng nghe bằng chất giọng nghiêm túc mà cô chưa từng biết đến.

Sư phụ Bạch Nhiễm Đông đã mất tích, chưa rõ sống chết, đồng thời đại đồ đệ Phong Hữu Chỉ của cô cũng trọng thương, hôn mê chưa tỉnh, giờ vẫn đang nằm điều trị ở đỉnh Thanh Minh của Tạ nhị sư bá. Đại sư bá Liên Vị Hành, đại sư huynh Bạch Linh, nhị sư huynh Yến Phù Tô và hai đồ đệ Hứa Thanh Sương Hứa Tố Tề của Tạ nhị sư bá đều ra ngoài tìm tung tích sư phụ.

Mỗi tam sư tỷ Trịnh Dao chưa khỏe hẳn vẫn đang trị thương tu dưỡng ở Hứa gia Thương Nguyên.

Trong tông môn chỉ còn Tạ nhị sư bá và đại sư huynh Chu Uyển - đồ đệ của đại sư bá tọa trấn, người đứng đầu dãy hệ mất tích không phải chuyện nhỏ, nếu xảy ra cớ sự gì, đệ tử dãy chính và dãy phụ sẽ rối loạn, vì vậy mà tin tức này được bưng bít, ngoài các đệ tử nòng cốt bọn họ thì chẳng ai hay biết.

Nghe xong đoạn truyền âm của phù điểu, Giang Trừng đã nhăn tít mày lại. Búng tay đốt bùa, nhẹ nhàng thổi tan khói xanh, Giang Trừng nhìn con chim đen vẫn đang đậu trên tay mình. Cơ mà con chim đen đại sư huynh phái đến này đưa thư bằng cách nào ấy nhỉ?

Giang Trừng thử chạm vào đầu chim, nó bỗng hóa thành một luồng khí đen, chui vào trán Giang Trừng. Rồi tiếng của đại sư huynh vang thẳng lên trong đầu cô.Anh cũng thuật lại chuyện sư phụ mất tích nhưng ngắn gọn hơn nhiều, đồng thời còn bảo mình ngờ rằng chuyện này dính dáng đến Văn Nhân Quân của sơn phái Xuất Trần, giờ đang giám sát gã. Nên bảo đấy là trực giác của yêu tu hay thành kiến của một người đàn ông khi gặp tình địch đây nhỉ?

Song, nhớ lại vẻ tình cũ chưa dứt rõ rành rành mà Văn Nhân Quân thể hiện với sư phụ mình, Giang Trừng liền thấy chuyện này đúng là có thể xảy ra, mới cả dòm cái điệu quân tử đoan chính của gã, những kẻ hành sự tươm tất như vậy thường hay mắc chứng mặt người dạ thú lắm.

"Ta tra được rằng trước khi sư phụ mất tích, Văn Nhân Quân từng đến biển Vô Tận, ở đó cũng đã xảy ra vô số vụ nữ tu đột nhiên mất tích, muội đã rảnh thì đến bảy mươi bảy hòn đảo thuộc biển Vô Tận điều tra đi, có manh mối lập tức báo về." Đây là câu cuối trong thư truyền âm của đại sư huynh.

Luồng khí đen chui ra khỏi trán, hóa thành một chiếc lông vũ đen rơi vào lòng bàn tay cô.

Giang Trừng rất thông cảm với tâm trạng nóng nảy khi người mình yêu mất tích của đại sư huynh, nhưng giọng điệu lúc nói chuyện của anh kinh khủng quá rồi. Khỏi phải bàn, nhị sư huynh và những người còn lại cũng đang đi khắp nơi tìm sư phụ, nhưng nàng mất tích quá đột ngột, chẳng để lại manh mối gì, kiếm như này chẳng khác nào mò kim đáy biển.

Tuy sau khi được nhận làm sư phụ thì Bạch Nhiễm Đông vẫn luôn đì đọa cô, nhưng Giang Trừng không thể không thừa nhận rằng mình thực sự rất thích nàng sư phụ này, giờ nghe tin nàng đột nhiên mất tích, chưa rõ sống chết, dù không sốt ruột như đại sư huynh nhưng cũng lo lắng không ngớt. Còn cả đồ đệ yếu nhớt chẳng biết gì ngoài cờ bạc của cô nữa, nhị sư bá không kể lý do tại sao gã lại bị thương nặng, đừng bảo học trò đầu tiên nàng nhận lại ngoẻo như thế nhé?!

Giang Trừng bỗng siết tay đại sư, nhìn anh bảo: "Đại sư, xem ra em không chờ anh khỏe lại được rồi." Sau đó kéo anh chạy thẳng đến chỗ trụ trì Thù Ấn.

Cuộc họp bàn cách chữa trị cho Thanh Đăng đại sư của nhóm Thù Ấn đã xong, hắn đang thưởng trà cùng Mai Tùng trưởng lão Vô Cực đạo quán.

Giang Trừng giấu vẻ gấp gáp và lo lắng nơi đáy mắt đi, mỉm cười hệt thường ngày, nói rõ lý do mình đến.

"Tôi vừa nhận được thư từ tông môn, e phải về thăm một chuyến. Trước khi vô ý xâm nhập vào mộ U Tổ, tôi đang cùng nhị sư tỷ tìm linh dược, tôi bỗng dưng mất tích khiến sư phụ và các sư huynh lo mãi, giờ tình trạng của Thanh Đăng đại sư đã không quá nghiêm trọng nữa, tôi ở lại đây cũng không thỏa, thôi thì về sớm một chút."

Giang Trừng nói đoạn, liếc đại sư đang mờ mịt đứng kế mình, hỏi tiếp: "Chẳng hay các vị tiền bối đã tìm được phương pháp chữa trị cho Thanh Đăng đại sư rồi chăng?"

Thù Ấn và Mai Tùng đạo trưởng ngồi nơi đây cùng là hồ ly lâu năm sắp thành tinh, đều nhận ra tâm trạng Giang Trừng đang cố giấu nhưng đương nhiên không muốn huỵch toẹt ra, Thù Ấn tít mắt ngó bàn tay đang nắm của hai người, cười bảo: "Bọn ta đã có cách rồi, việc này vẫn phải phiền Mai Tùng lão tổ giúp, Thanh Đăng sư thúc lâm vào tình trạng hiện thời là do thần hồn bị nứt, bọn ta sẽ lập định thần an hồn trận, sư thúc tu dưỡng một phen sẽ hồi phục lại thôi.""Giang cô nương bận thì bọn ta không giữ lại nữa. Đa tạ Giang cô nương đã chăm sóc Thanh Đăng sư thúc mấy ngày nay, tất cả mọi người trong tự đều vô cùng cảm tạ."

Nghe Thù Ấn bảo thế, ánh mắt Mai Tùng lão tổ đang lặng lẽ uống trà bên cạnh hơi ánh lên vẻ ngạc nhiên, ông nhìn kỹ Giang Trừng một thoáng, sắc mặt khó lường.

Giang Trừng không để ý đến ánh mắt ông, chỉ đáp Thù Ấn rằng: "Nào có nào có, tu vi tôi thấp tịt, chỉ mỗi Thanh Đăng đại sư chăm sóc tôi thôi."

"Định thần an hồn trận đêm nay sẽ hoàn tất, hay Giang cô nương chờ sáng mai hẵng đi?"

"Cũng được, đa tạ tiền bối."

Chờ cô và đại sư rời đi, Thù Ấn mới bưng cốc trà lên nhìn Mai Tùng lão tổ đối diện.

"Mai Tùng đạo trưởng đã phát hiện ra điều gì chăng? Vẻ mặt ban nãy hơi lạ."

Ma Tùng lão tổ vuốt nhẹ cốc trà, khẽ lắc đầu, "Cũng chỉ hơi kinh ngạc về vị "Giang cô nương" kia thôi, tức cười chỗ trước kia ta lại tưởng đấy là một nam tử tuấn tú."

"Ha ha ha ~ Mai Tùng đạo trưởng cũng có lúc nhìn nhầm cơ đấy." Thù Ấn đưa tay rót thêm trà cho ông.

Mai Tùng đạo trưởng nhìn nước trà óng ánh trong cốc, thần sắc hơi lạ, "Những người nam sinh nữ tướng, nữ sinh nam tướng tuy hiếm nhưng ta cũng đã từng gặp, với tu sĩ mà nói, vẻ ngoài không thể che đậy được bản chất, là nam hay nữ chỉ một ánh nhìn là thấu, người như ta và cậu thì càng khó bị che mắt. Nhưng vị "Giang cô nương" này, ta nhìn thoáng qua lại nhận định cô ta là nam tử, cậu nói xong ta quan sát kỹ lại mới phát hiện là nữ, tình huống này ta chưa gặp bao giờ. Cho nên chỉ e vị "Giang cô nương" này chẳng đơn giản chỉ là nữ sinh nam tướng."

"Đúng là hơi kỳ lạ." Thù Ấn chỉ buông mỗi câu này rồi im lặng, Mai Tùng lão tổ cũng khẽ lắc đầu hớp trà, không lên tiếng nữa, hai lão hồ ly quả rất bình thản.

Đêm nay Giang Trừng không ngủ cũng không tu luyện, cô ngồi trên ngọn cây thông lớn trong viện Tùng Phong thưởng trăng, đại sư ngồi dưới gốc cây tu luyện, hiếm khi được dịp không nắm nắm lôi lôi tay Giang Trừng, có điều chốc chốc lại ngửa đầu hóng cô, hai người cứ thế lặng lẽ qua đêm.

Lúc trụ trì Thù Ấn đến đưa đại sư tới an hồn trận ở tháp Thiên Phật, Giang Trừng tưởng đại sư sẽ bám cô không đi như trước, cũng đã chuẩn bị trước tâm lý dù đại sư có khóc la thế nào cũng phải bắt anh ngoan ngoãn nghe lời rồi, ai ngờ anh chỉ nhìn cô một cái, sau đó đứng dậy đi theo Thù Ấn.

Dáng vẻ ấy quá tự nhiên, Giang Trừng thoáng tưởng đại sư tỉnh lại rồi, nhìn kỹ lần nữa, anh vẫn gương mặt ấy ánh mắt ấy.

"Giang Trừng." Đại sư đứng dưới gốc cây ngẩng đầu nhìn cô, gọi.

Giang Trừng bỗng bật cười, thoải mái vẫy tay với anh, "Đại sư à anh dưỡng thương cho tốt, em sẽ đến thăm anh sau, mang cả thức ăn ngon cho anh nữa."

Sau khi đại sư rời đi, trong sân chỉ còn mỗi Giang Trừng, cô đứng dậy liếc cổ tay trống trải của mình. Chuỗi hạt bồ đề trước đó đại sư ngứa đòn nhét bảo cô đeo đã được cô trả lại cho anh rồi, giờ đây thắt trên cổ tay chỉ có một sơi tơ hồng vô hình.

Len qua các hòa thượng trong chùa, Giang Trừng ra khỏi cánh cửa Thượng Vân tự thắm đỏ, sải từng bậc thang dài rời đi.

Cô vẫn còn rất rất nhiều việc phải làm, nhiều đến nỗi cô không rảnh để cân nhắc đến thứ tình cảm nào đó khác.

Chương 70: Về núi

Sau khi rời chùa Thượng Vân, Giang Trừng ngự kiếm bay thẳng về sơn phái Dung Trần, trên đường đi, cô trông thấy mấy cái thôn hoang, và cả vài thị trấn dân thường mới lập. Những gì hoang phế thì đã lụi tàn, còn các khu dân cư mới lại đã hừng hực sức sống, tuy chẳng phải tất cả mọi người đều tươi cười, nhưng tình hình đã khả quan hơn trước một chút.

Loài người là sinh vật có sức thích nghi mạnh đến đáng sợ, thiên tai diễn ra hằng bao năm liền, rất nhiều người chết, nhưng những ai còn sống đều đã bắt đầu quen dần với tất cả.

Liếc vội đôi lượt, Giang Trừng không nán lại mà về thẳng sơn phái Dung Trần, trông thấy cổng chính nguy nga, đáy lòng bỗng trào dâng cảm giác an tâm, cứ như mình vừa về nhà. Kể ra thì, ban đầu Giang Trừng đến đây chỉ để kiếm cơ hội quay về mơ hồ và tìm một chỗ trú tạm, giờ cô mới vỡ vạc, hóa ra mình đã quyến luyến nơi đây nhiều đến thế.

Vài đệ tử áo trắng cười nói đi từ cổng sơn phái ra thị phường ngoài, trong nhóm thoạt có người sáng mắt, chỉ bóng áo trắng ngự kiếm bay qua, hỏi: "Ý, hình như tôi chưa gặp vị tiền bối kia bao giờ? Dòng nào ấy, phong tư tuấn tú lắm thay, chắc là đệ tử nội môn nhỉ?"

Đệ tử dẫn đầu nhóm trông theo đôi chặp, giải đáp: "Là Giang sư thúc dòng Bạch Linh, đệ tử nhỏ nhất của Bạch sơn chủ. Cậu mới vào nên chưa gặp, ngay cả ta cũng chỉ mới gặp được một lần. Cậu biết không, khi mới bái Bạch sơn chủ làm thầy, vị Giang sư thúc này hãy còn là người thường chẳng biết gì cả, sau bế quan tu luyện vài năm, mới xuất quan gần đây mà đã lên đến Dung Hợp kỳ rồi."

Các tân đệ tử khác nghe thế bèn xuýt xoa, dõi theo bóng lưng dong dỏng xa dần, sự ngưỡng mộ và khâm phục tràn đầy đáy mắt.

"Tốc độ tu hành thế kia đúng là đáng sợ, tư chất của vị Giang sư thúc này hẳn phải rất cao? Nếu không thì ghê gớm quá rồi, chúng ta tu hành mười mấy năm, may mắn lắm cũng đến Trúc Cơ là bét."

"Tư chất đương nhiên phải cực cao, chẳng thế làm sao trở thành đồ đệ của người đứng đầu cả một dòng."

"Dào, đệ tử tư chất bình thường như mình nào thể so sánh với con trời bọn họ, chúng ta gắng sức tu luyện một năm cũng chả bằng người ta tu luyện một tháng."

"Liêu huynh đừng nói thế, tuy tư chất khá quan trọng với dân tu hành bọn mình, nhưng đâu thể chỉ dựa vào mỗi tư chất. Tu chân tu chân, xét cho cùng thứ chúng ta tu luyện chẳng chính là bản chân bản ngã đấy thôi, sao có thể tiêu cực buông lơi như vậy, phải xốc vác tinh thần lên mới phải."

"Dương huynh đúng đấy, Liêu huynh hồ đồ rồi." Nhóm tân đệ tử sôi nổi cười bảo, đệ tử mới phát biểu lộ vẻ ngượng ngùng, chắp tay nói: "Là tôi đã sai, đa tạ Dương huynh."

Các đệ tử vừa nhập môn này lại cười đùa một hồi, vị sư huynh đưa họ ra thị phường ngoài bỗng cất tiếng: "Ban nãy ta nhìn thoáng qua, dường như tu vi của Giang tu sĩ đã lại cao hơn nhiều..."

Giang Trừng hoàn toàn chẳng biết gì về đoạn đối thoại của nhóm đệ tử ấy, hàn ngọc tử yên bài đại diện thân phận thắt bên eo chợt lóe sáng, cấm chế trong tông tự động được giải để cô có thể trực tiếp ngự kiếm đến dưới chân núi Bạch Linh.

Đệ tử canh cửa dưới núi thấy cô đến, nhao nhao cung kính: "Giang sư thúc đã về ạ."

"Ừm." Giang Trừng khẽ cười, gật đầu đáp khá phong độ, chẳng hề có vẻ sốt ruột. Tuy trước mặt Thanh Đăng đại sư thi thoảng sẽ lộ tẩy yếu nhớt, nhưng trước mặt mọi người khác, Giang Trừng mười mươi sẽ phô ra hình tượng công tử tuấn tú, ưu nhã vô chừng, trong số các đệ tử cấp thấp của Bạch Linh, khá nhiều nữ đệ tử ngầm xem cô và tam sư tỷ Trình Dao là "nữ tu có sức hút, đáng mặt hôn phu hơn khối đấng nam tu’.

Đi ngang ngọn Bạch Tín của mình, Giang Trừng không vào mà rẽ sang núi Thanh Uyển của Tạ nhị sư bá. Trên đỉnh Thanh Minh của ông, nhà trúc nhỏ xinh, tao nhã khéo léo, tiên khí quẩn quanh. Tạ nhị sư bá thuộc tuýp ôn hòa dịu dàng không tranh với đời, thế nên đệ tử Thanh Uyển cũng nhã nhặn xuất trần hơn hai nơi còn lại.

Trên đường đến đỉnh Thanh Minh, Giang Trừng gặp những vài đợt nữ tu kết hội đi chung, khá nhiều nàng đỏ mặt thưa cô một tiếng sư thúc, được đáp lời lại vui cười chạy biến, cả nam tu cũng vậy, nói được hai câu đã ửng hồng gò má vội vã quay chân, trong bầu không khí bình thản này, nỗi lo trong lòng Giang Trừng cũng vơi đi bớt.

Đến trước nhà Tạ nhị sư bá, Giang Trừng gõ cửa, chẳng bao lâu sau đã thấy cánh cửa trước mặt bừng mở, Tạ nhị sư bá bước ra, thả tay áo đang xắn lên xuống.

"Về rồi à? Không bị thương chứ? Để nhị sư bá xem nào. Ừm, nguyên vẹn là tốt, trước đó nhị sư tỷ nhà con báo chúng ta rằng con mất tích, mọi người lo quá chừng, sư phụ con cũng mất tích một cách khó hiểu, lại thêm con, sư đồ mấy đứa đúng là chả khiến người ta an tâm được tẹo nào." Tạ nhị sư bá túm Giang Trừng ngó trên dòm dưới, lải nhải càm ràm.

"Nhị sư tỷ con vốn vẫn luôn tìm con ở Cực Bắc, sau nhận được thư của đại sư huynh mới xoay sang nhờ người khác tìm hộ, nó thì đi kiếm sư phụ mấy đứa, tam sư tỷ Trình Dao nhà con cũng áy náy lắm, nó nghĩ tại mình mà con mới tới Cực Bắc tìm thiên sinh linh mạch, cũng bởi vậy mà mất tích. Lát nữa con nhớ gửi thư qua chỗ Trình Dao, chính miệng báo tin cho nghe, có thế nó mới an tâm tý chút, đã bị thương nặng rồi ngày đêm còn canh cánh chuyện mấy đứa, sao mà tĩnh dưỡng nổi.""Trong thời gian mất tích con đã làm những gì, sư bá không hỏi đâu, an toàn trở về là tốt rồi." Tạ nhị sư bá buông Giang Trừng ra, thở dài, "Ta chỉ mong mấy đứa nhóc bọn con ra ngoài lịch luyện có thể về nhà an toàn, mấy chuyện khác không quan trọng."

Giang Trừng đón nhận ánh hào quang trị liệu toát ra từ vú em Tạ nhị sư bá, cười cười xòe tay lắc: "Con ổn lắm ạ, tuy đã gặp không ít chuyện, nhưng thu hoạch cũng kha khá."

"Trông là biết." Ánh mắt hiền dịu của Tạ nhị sư bá lấp lánh ý cười, "Ta nhớ trước đó tu vi con mới chỉ Dung Hợp kỳ, giờ nhìn lại đã lên tới Tâm Động rồi, tốc độ tu hành này đến ta cũng không sánh nổi, khá lắm."

"Có điều," Nói tới đây, Tạ nhị sư bá lại bắt đầu lo lắng, "tu hành cần nhất chữ "Ổn", đừng nóng lòng cầu thành tựu, theo ta, tốc độ tu luyện trước đây của con đã là nhanh rồi, giờ lại càng đáng lo. Tu luyện nhanh là tốt, nhưng quá nhanh thì căn cơ không vững, không có lợi cho tương lai, con đừng sốt ruột, từ từ cũng được mà."

"Nhị sư bá yên tâm, con không vì muốn thăng cấp sớm mà làm gì có hại cho mình đâu, con vẫn nằm lòng lời dạy của các sư tổ mà." Giang Trừng cười ha hả. Cô đâu thể nói tu vi mình tăng nhanh như thế là vì mấy hôm trước đã này nọ kia đó với Thanh Đăng đại sư chứ! Song tu, lại còn là song tu với nhân vật có tu vi cao hơn mình rất nhiều như Thanh Đăng đại sư, vô cùng lợi cho cô.

Giang Trừng hơi ngượng, luôn cảm thấy mình đã "xài" đại sư hơi nhiều.

"Thôi, con tự biết là được, sư bá không nhiều lời nữa, không sư bá lại bị chê là phiền phức. Hầy, Thanh Sương và Tố Tề cũng vậy, lớn rồi lại chê sư phụ phiền." Tạ nhị sư bá cười mỉm, khiến Giang Trừng thoáng chợt nhớ đến Hồng Lâu sư tỷ ở Ma vực.

Cô hơi lưỡng lự, không biết mình có nên kể Tạ nhị sư bá nghe không, cuối cùng nhìn gương mặt tươi cười của ông, Giang Trừng quyết định giấu kín việc này. Tuy không biết đã từng xảy ra những gì, nhưng chuyện có thể khiến tuýp người như Tạ nhị sư bá đến nay vẫn không muốn nhắc đến thì hẳn là rất nghiêm trọng, thôi không nên lật lại quá khứ thì hơn, các sự vụ đang xảy ra cũng đủ để khiến ông đau đầu rồi.

"Đúng rồi, con đến thăm đồ nhi của mình phải không?" Tạ nhị sư bá hỏi.

Giang Trừng gật đầu, đanh mặt lại, "Nhị sư bá, đồ đệ Phong Phong của con sao rồi ạ? Tình trạng vẫn xấu ư?"

Tạ nhị sư bá an ủi: "Đừng lo, đỡ hơn hôm qua nhiều rồi, ít ra cũng đã ổn định, không còn nguy hại đến tính mạng nữa, có điều vẫn đang hôn mê sâu, không biết khi nào mới tỉnh, có khi lát nữa cũng chưa biết chừng."
Giang Trừng nghe thế mới thầm vơi nhẹ lòng, nụ cười lại xuất hiện trên môi, "Con cũng chỉ mới thu nhận người đồ đệ này thôi, còn tưởng nó lại dám bắt kẻ làm sư phụ như con mất đi đồ đệ đầu lòng nhanh như vậy ấy chứ."

"Nhắc tới mới nhớ." Nụ cười của Tạ nhị sư bá hơi nhuốm mùi nguy hiểm, "Trước đó Hữu Chỉ bị thương nặng vậy mà đứa làm sư phụ như con lại không cho nó nghỉ ngơi đàng hoàng, sẹo thương trên mặt khắp người cũng chả biết gửi thư về để chúng ta biết đường chế thuốc hữu hiệu hay thỉnh giáo nhị sư tỷ nhà con xem có cách gì không, thế này sao dám mang danh sư phụ tốt?"

"Nhị sư bá, tên nhóc Phong Phong này không muốn xóa sẹo, vấn đề đâu xuất phát từ con! Thôi bỏ qua bên, con đi thăm nó đã, nhị sư bá ơi, xin lỗi vì không tiếp chuyện người được nữa!" Giang Trừng vội vã vứt Tạ nhị sư bá vẫn đang muốn lôi thôi càm ràm, chuồn vào phòng.

Tạ nhị sư bá đứng đấy la: "Nhầm rồi, không phải phòng đó, phòng trên cùng ấy."

Giang Trừng cười khì, xoay bước đi vào căn phòng ông chỉ. Bày biện trong phòng cũng thanh nhã như đỉnh Thanh Minh của Tạ nhị sư bá, trên sạp trúc có một người bị thương, quấn băng kín mít đang nằm.

Giang Trừng ngồi kế trông chừng một hồi, bỗng thấy trên tay gã có chỗ băng bị hở, lộ ra bố lót trong. Cô nhìn một hồi, không kìm nổi đưa tay định nhét nó vào nhưng chẳng được, thế mới tháo ra băng lại từ đầu. Đây là việc mà một sư phụ tốt như cô nên làm.

Cánh tay cô mới băng lại xấu hơn trước nhiều, vẫn bị lòi bố, Giang Trừng đang nghĩ xem có nên tháo ra làm lần nữa không, bỗng một giọng nói khàn khàn, yếu ớt vang lên: "Sư phụ..."

"Ấy, con tỉnh rồi hả!" Giang Trừng vui mừng.

Phong Hữu Chỉ nằm im, hấp háy mắt, chậm chạp nói tiếp bằng chất giọng ấy: "Sư phụ à, Người mà chơi thêm xíu nữa là đồ đệ thực sự hết tỉnh lại nổi nữa đó..."

Giang Trừng chưa nghe gã nói gì đã xông ra cửa gọi Tạ nhị sư bá, sau khi ông khám, tỏ ý Phong Hữu Chỉ đã hoàn toàn thoát nguy và đút thuốc cho gã xong, Giang Trừng liền ngồi bên giường hỏi gã về chuyện sư phụ Bạch Nhiễm Đông.

"Sư tổ con mất tích rồi, đại sư huynh bảo sư phụ ta trước khi mất tích đã ở cùng con, Phong Phong, con có biết tình hình thực sự lúc đó không? Rốt cuộc là có người đã bắt sư phụ đi, hay sư phụ tự mình rời khỏi? Còn con bị thương khắp mình mẩy như này là sao?"

Phong Hữu Chỉ hồi tưởng lại một chốc, chậm chạp đáp: "Trước khi mất tích, đúng là sư tổ đang ở cùng con, lúc ấy Bạch Linh sư bá đã bận việc vắng nhà, sư tổ đưa con dạo một vòng các sòng bạc theo lệ thường. Nhưng chưa đến nơi thì người nhận được một bức thư, nội dung trong thư con không biết, chỉ thấy sư tổ đanh hẳn mặt lại, kích động lắm."

Nói đến đây gã ngừng một chút, thở lấy hơi rồi tiếp: "Người đã dặn con quay về một mình, nhưng bọn con bị tấn công đột ngột... Con không thấy rõ hình dạng của đối phương, sư phụ biết mà, con như này đâu giúp được gì, thoáng chốc đã ngất mất, chuyện sau đó bỏ ngõ."

Giang Trừng gật gù, "Ta biết rồi, con đừng nói nữa, nghỉ ngơi cho khỏe, ta có thể sẽ đi ngay, con ở đây nhớ dưỡng thương đàng hoàng đó, biết chưa?"

"Vâng." Phong Hữu Chỉ yếu ớt đáp.

"À đúng rồi." Giang Trừng chợt nhớ ra điều gì, mặt mày nghiêm túc: "Phong Phong, con có mang linh thạch theo không? Đưa sư phụ tý chút, sư phụ bị chùa Thượng Vân đớp mất năm trăm linh thạch, còn đang nợ đây này, sau này lại phải hành tẩu khắp nơi, không có linh thạch thì phiền lắm, con xem?"

Phong Hữu Chỉ: "..." Chưa từng thấy ngữ sư phụ gì mặt dày vô sỉ như này, cô có còn nhớ đồ đệ mình mới trọng thương chưa khỏi không vậy?

Giang Trừng bị Tạ nhị sư bá ngồi kế đưa tay ký đầu một phát.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau