NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Đại sư kỳ lạ

Giang Trừng lì lợm thử thêm vài lần, kết quả như nhau, đại sư lạnh lùng ngồi trước mặt, vẫn cứ lặp lại vài chữ trong lời cô nói, hệt một chiếc máy ghi âm hỏng. Điều đáng mừng duy nhất là, qua cuộc trò chuyện ù ù cạc cạc, tốc độ học nói của đại sư rất nhanh, đã có thể lặp lại một câu hoàn chỉnh.

Giang Trừng buông xuôi, bắt đầu lớp chỉ - đọc. Cô chõ đại sư, gọi: "Đại sư."

"Đại sư." Đại sư lặp lại theo.

"Giang Trừng." Giang Trừng chỉ vào mình.

"Giang Trừng."

Đại sư lặp lại.

Giang Trừng chỉ tiếp xe ngựa bên cạnh: "Xe ngựa."

Đại sư: "Giang Trừng."

Giang Trừng: "..."

"Xe ngựa."

"Giang Trừng."

"Đây là Ma vực."

"Giang Trừng."

"Đại sư, anh đổi chữ khác được không?"

"Giang Trừng."

Dẫu cô có nói gì khác, đại sư vẫn chỉ lặp lại hai chữ Giang Trừng, Giang Trừng dở giận dở cười. Cuối cùng, ngắm bản mặt lạnh của đại sư, cô tự dưng lại bật cười, "Thôi được rồi, anh thích gọi cứ gọi."

"Giang Trừng."

"Đây đây đây, em đây, đại sư, anh ăn phải đồ hỏng thật à, sao đến nỗi không biết nói luôn thế này." Giang Trừng cũng chẳng hy vọng đại sư của bây giờ có thể giải thích cho cô, than để đấy rồi bắt đầu cân nhắc điều họ nên làm.

Chưa đến Ma vực lần nào, cô đương nhiên không rõ tình hình, cũng không biết cách rời khỏi nơi này. Ở Ma vực, ngoài vô số ma tu ra thì còn muôn vàn yêu thú hung ác, trước mắt tốt nhất cứ ngụ tạm lại thành Ma Chủ, chí ít cũng phải chờ đại sư lành thương, anh bây giờ đúng là...

Chợt thấy mặt mình man mát, Giang Trừng tỉnh ra, ngơ ngác đối diện với gương mặt phóng to của đại sư. Chắc thấy cú "hốt hền" ban nãy chưa đủ hết hồn, đại sư lại ghé đến gần, liếm mặt cô.

Ôi đệt đệt đệt đệt đệt! Cái chi mô răng rứa! Sao lại liếm vậy! Bị-đại-sư-liếm-rồi, sự thật này khiến Giang Trừng như bùng nổ, vội vã bụm gương mặt bỗng dưng đỏ lựng lùi cuống ra sau, để rồi sơ ý ngã xuống đất, đập đầu vào tường, đau đến nghiến răng.

Đại sư vẫn ngại chưa đủ, lại sán đến gần, thò hai tay ra ôm đầu cô, cọ cọ chỗ bị đụng.

Gần như ngồi trọn trong lòng anh, Giang Trừng thấy mình vô phương cứu chữa rồi, đơ người nghe tiếng tim kéo thình thịch, y như môtơ. Lực sát thương của gã đại sư kỳ lạ này hơi quá ghê gớm rồi đó biết không! Hành vi động tác và vẻ mặt lạnh lùng của anh rặt một điệu trống xuôi kèn ngược! Trái dấu rõ lắm lắm ý.

Thấy người trong lòng ngơ ngẩn nhìn mình, đại sư lại khom xuống. Cúi đầu liếm mặt cô thêm đôi lượt, thân mật cọ mũi, trông anh như sắp cọ cả cổ và những bộ phận không thể tả rõ bên dưới, Giang Trừng rốt đã tỉnh táo lại, hai tay kéo đầu anh ra, thở hắt một hơi.

"Khoan, đại sư, anh đang làm gì đó?" Lúc hỏi câu này, Giang Trừng như thấy nỗi ngờ vực và chút tẹo tủi thân lấp lóe đáy mắt, thấp thoáng trên gương mặt lạnh lùng của đại sư. Cứ như đang thắc mắc, "Anh đang cọ đến là ngoan, sao lại đột ngột kéo anh ra thế kia?"

Trước kia đại sư quá đứng đắn, tuy hơi thất vọng nhưng cô quen rồi, giờ thoắt cái lại cực kỳ nhiệt tình và chủ động, cô hơi không đỡ nổi.

"Giang Trừng."

"Ừm?"

Nghe đáp, đại sư lại kéo tay cô qua, liếm lòng bàn tay cô. Thấy nhoi nhói, Giang Trừng bấy mới nhận ra tay mình đã bị thương tự lúc nào. Thế ban nãy là sao? Giang Trừng sờ chỗ vừa bị liếm trên mặt, cũng hơi đau thật, vậy ra đây là chiêu khử trùng bằng nước bọt?
Không không không, giờ nào phải lúc thơ thẩn chuyện này, cô nên nghĩ cách ở tạm lại đây, tìm hiểu rõ bệnh tình của đại sư hẵng đã, không cứ hơi tý lại nảy ra mấy vụ như này, trái tim bé nhỏ của cô chịu không nổi.

Đang nắm tay Giang Trừng, đại sư bỗng ngẩng phắt đầu lên, xoay nhìn ra ngoài vách ngăn trên xe ngựa. Giang Trừng cũng đã nhận ra có người đến gần, lập tức cảnh giác. Nhìn sang đại sư, cô phát hiện ánh mắt anh lạnh hơn ban nãy nhiều, lộ rõ sát khí. Giang Trừng chắc rằng anh sẽ đứng dậy, xông ra giết tên ma tu vừa tới gần này ngay.

Chính lúc đại sư cử động, Giang Trừng trở tay kéo anh. Định chạy ra lại bị giữ lấy, đại sư không chút đề phòng ngã đè lên Giang Trừng, cô dứt khoát tay ghìm chặt tay bịt miệng anh, dịch người, lăn vào góc.

Ma tu tuần tra ngoài kia nghe tiếng động khẽ, thò đầu vào không thấy gì, lơ đễnh bỏ qua. Bị Giang Trừng kéo lại, đại sư ngoan ngoãn không quậy, nhưng Giang Trừng vừa buông tay, anh đã đứng phắt lên tính bước ra ngoài, cô vội vã nhảy tót dậy giữ chặt lấy anh, khẽ gọi: "Đại sư?"

Đại sư hơi thắc mắc ngoái lại nhìn cô, chân vẫn muốn bước ra ngoài.

"Anh định giết tên ma tu vừa nãy à?" Giang Trừng hỏi.

"... Giết... ma tu." Chẳng hay đại sư chỉ đơn giản là lặp lại lời cô hay vì hiểu câu hỏi mới đáp, tóm lại Giang Trừng đã nắm được đại khái rồi, liên tưởng đến cái tính liều mạng trước kia của anh, cô nhận ra rằng hình như đại sư cứ hễ phát giác ma khí là lại muốn nhào ra đánh đập chém giết, không hề cân nhắc tình huống, tựa bản năng khi gặp kẻ thù không đội trời chung của phật tu vậy?

Đại sư vẫn ngọ nguậy mãi thôi, Giang Trừng không nhịn nổi nữa, cau mày quát khẽ: "Đừng quậy nữa!"

Ngờ đâu nghe xong câu này, đại sư chợt lặng im, ngoảnh đi không thèm nhìn cô nữa. Mới đầu chưa nhận ra, đến khi cô lờ mờ vỡ lẽ, ngẩng lên đã thấy vẻ dằn dỗi của đại sư, Giang Trừng thoắt đã bật cười sửng sốt, đại sư, dỗi á? Cô không ngờ rằng có ngày bản thân lại trông thấy đại sư dỗi với mình đấy.

"Khụ, đại sư, anh nghe em nói này, chúng ta đang ở Ma vực, nguy hiểm cực kỳ, chúng ta thì chỉ có hai người, anh lại còn bị thương, giờ mình nên khiêm tốn một tý mới đúng." Giang Trừng dằn vẻ buồn cười lại, nghiêng đầu nhìn đại sư, khẽ giọng khuyên dỗ, đến khi thấy rõ mặt anh rồi, Giang Trừng lại đờ ra.

Đại sư vẫn mặt lạnh như cũ, nhưng đôi mắt phiếm hồng kia thì đầy những tủi thân, lại còn lấp lánh ánh nước, nước mắt đầy tràn chực rơi, ra chiều nín nhịn dữ dằn lắm.

Giang Trừng lại buột miệng á đù, cái chi mô răng rứa? Đại sư sắp khóc rồi ối trời đất mẹ ơi! Cô làm đại sư khóc á? Nhưng cô đã làm gì đâu, ban nãy hơi gấp nên nghiêm giọng chút tẹo thôi mà, cũng chỉ mới một câu thế thôi còn gì!

Sự thật rằng mình đã khiến đại sư phải rơi lệ hay việc tận mắt chứng kiến vẻ cục cưng tủi thân ghê gớm, cục cưng hem muốn nói chuyện nữa của đại sư, đều khiến Giang Trừng thấy mình như ngậm một họng đầy máu, chực trào.

Sao không có máy ảnh nhỉ, giá mà chụp lại được dáng vẻ này của đại sư, ra ngoài rồi hẳn sẽ khiến cả đám người tự chọc mù hai mắt ấy chứ.

Hít sâu thở dài, Giang Trừng cười thật hiền hòa, xoay đại sư sang đối diện với mình, vỗ cánh tay anh, nói bằng giọng dịu dàng hơn nữa: "Xin lỗi, em không nên gắt anh, tại em lo quá thôi, anh đừng khóc, em sai rồi, em không bao giờ gắt anh nữa, được không? Đại sư ngoan ~"

Cô tưởng sẽ rất khó để dùng giọng dỗ trẻ nít nói chuyện với đại sư, nhưng bắt đầu rồi mới thấy chẳng phải đến nỗi ghê gớm lắm, chuyện gì cũng phải có lần đầu.

Quan trọng hơn, đại sư của hiện tại thế mà lại rất ưng xì tai này, được cô dịu dàng dỗ dành vài câu, anh thoáng cái đã nguôi ngoai, không hờn dỗi và cố ý tránh cô, cũng chẳng làm bộ đáng thương sau khi bị quát nữa, cơ mà lại ôm đầu cô cọ thêm một chốc, dây cả nước mắt lên mặt cô.
Bị ôm ghì trong lòng như gối hình người kiêm khăn giấy, Giang Trừng vừa ngạt thở vừa nảy sinh ảo giác kỳ lạ rằng mình đã có con trai, một thằng con ba tuổi.

Đây nhẽ nào là trường hợp trời đất xoay vần, gió mây chuyển dời trong truyền thuyết? Trước đó đại sư xem cô là con gái, mới đấy đã đảo lại rồi. Đơn giản chỉ là yêu thôi mà, sao tới cô lại rơi vào trường hợp dị hợm quá vậy?

"Em không gắt anh nữa đâu, nhưng anh phải hứa sẽ không rời xa em, không ra tay khi đụng độ ma tu, được không?"

"Giang Trừng." Chẳng rõ rốt cuộc đại sư có hiểu không, anh chỉ biết gọi tên cô thôi.

Giang Trừng nảy ra một ý, cô lau khóe mắt đại sư, sát lại khẽ dặn: "Nếu em kéo lại thì anh không được nhúc nhích nữa, nghe lời một chút, chúng ta phải an ổn rời khỏi chốn này."

Bầu không khí bỗng lại mập mờ, Giang Trừng se sẽ cất tiếng, sóng mắt long lanh dịu dàng, trao cho đại sư ánh nhìn chuyên chú và thân thiết. Đại sư cũng nhận thấy bầu không khí khác với mọi khi, cơ mà anh lại cực kỳ thích điều này, bèn sán đến mỗi lúc một gần Giang Trừng.

Ngay khi họ đã gần đến nỗi chỉ cử động nhẹ sẽ thành hôn nhau, bên ngoài lại vang tiếng bước chân. Giang Trừng bừng tỉnh trước, siết chặt lấy tay đại sư, sợ anh xông ra ngoài. Nhưng lần này đại sư lại không hề cục cựa, ngoan ngoãn dựa vào cô, im thin thít.

Lẽ nào đại sư lại hiểu được lời cô mới nói? Giang Trừng bấn loạn, lên cơn rối rắm khi nhớ đến nụ-hôn-suýt-thành ban nãy, đại sư giờ đang chập mạch, cô chẳng nên thừa nước đục thả câu, chứ không, anh tỉnh rồi lại ngại.

Chờ ma tu bên ngoài rời đi, Giang Trừng lại lấy hai tấm áo choàng đen từ túi trữ vật ra, tự khoác một tấm, tấm còn lại phủ lên người đại sư. Họ kẻ thì áo trắng đầy chính khí, người thì đầu trọc vận tăng y, bắt mắt cực cùng. Khoác áo choàng nom cũng dị hợm, nhưng vẫn đỡ hơn chẳng mặc thêm gì.

Canh đúng lúc, Giang Trừng nắm cổ tay đại sư, bước ra ngoài.

Đêm buông, thành Ma Chủ đèn đuốc tưng bừng, trong ma cung lại càng rộn rã tiếng người, rộn ràng lắm thay. Nghe đâu Úc Cơ - con gái của Ma chủ tiền nhiệm đến thành Ma Chủ chuyến này là để liên hôn cùng Ma chủ đương nhiệm.

Ma chủ đương nhiệm mới lên được vài năm, tuy trời sinh đã là ma nhưng kinh nghiệm vẫn còn non, gã lại còn thoắt ẩn thoắt hiện, thường không lộ mặt, chỉ nhờ Thất ma tướng xử lý một số công việc thay, thành ra khá nhiều điều tiếng ở Ma vực, nếu muốn củng cố địa vị, cách tốt nhất dành cho gã là tôn Úc Cơ lên làm hậu.

Đây là điều mà tất cả ma tu ở Ma Vực hiểu thầm trong dạ. Tiệc tối lần này long trọng lắm thay, chừng như đã triệu tập toàn bộ thành chủ của Ma vực, chúng ma tu hẳn đã nghĩ, rốt cũng đến hồi tuyên bố hôn sự rồi.

Cung vàng điện ngọc xa hoa lộng lẫy, Ma chủ hiếm khi lộ diện lại thượng tọa chủ vị, nhưng như được phủ sa mờ ngay trước mặt, không ai thấy rõ dung mạo, chỉ có thể ngắm dáng người cao gầy rắn rỏi của gã. Úc Cơ ngồi ngay phía dưới, nhẩn nha xem ca vũ giữa điện, chẳng mảy may chú ý đến Ma chủ, Ma chủ cũng không tỏ vẻ ân cần với nàng ta.

Thái độ của hai người này khiến đám thành chủ dưới kia nhấp nhổm mãi, vụ này chả giống như sắp tuyên bố hôn sự gì cả, vậy rầm rộ rứa là cớ làm chi?

Mà chúng thành chủ vỡ lẽ ngay đấy thôi, vì Hồng Lâu và Lục Chử - hai trong số Thất ma tướng được Ma chủ coi trọng đã giải một kẻ vào điện.

"Đây chẳng phải là Di Đà Sát thành chủ ở phía nam Ma vực à? Sao thế kia?"

"Đã bị Thất ma tướng bắt, hẳn phải động chạm gì đến Ma chủ rồi."

Ma chủ ngồi trên giơ tay, mọi người yên lặng. Chỉ nghe chất giọng khó phân nam nữ vang vang: "Di Đà Sát trái lệnh ta, tự ý phái ma tướng đến cõi tu chân, làm hỏng kế hoạch của ta, nên giết."

Dứt lời, gã nhấc một ngón tay lên, Hồng Lâu - cô gái áo xanh thanh tao đâm ngay bàn tay trắng nõn vào cơ thể đang giãy dụa đến là hoảng hốt của Di Đà Sát. Máu tưới khắp người, Hồng Lâu vẫn không biến sắc, chỉ từ tốn rút bàn tay đầy máu, cầm một viên ma châu ra khỏi cơ thể Di Đà Sát, bóp nó thành tro, khiến Di Đà Sát chết hoàn toàn trước từng vẻ mặt khác nhau của đám thành chủ.

Đây là một pha cảnh cáo và thị uy.

"Được rồi, xử lý một kẻ không nghe lời thôi mà, mọi người đừng căng thẳng, yến ẩm tiếp nào." Ma chủ ngồi trên ra hiệu kéo xác chết đi, buông lời.

Hồng Lâu và Lục Chử mang xác rời khỏi cung điện ồn ã, liếc vết máu trên người Hồng Lâu, Lục Chử cau mày dời ra xa một tý, bực bội bảo: "Ta đem xác của con lợn này đi nuôi yêu thú, cô về thay đồ đi, sao chẳng biết bẩn là gì vậy."

"Thế nhờ anh nhé." Hồng Lâu không từ chối, đi thẳng về viện mình ở.

Giang Trừng và đại sư tránh ma tu tuần tra bằng chiếc lông đen kia cả chuyến, vài phen giật gân nhưng vẫn an toàn, khó khăn lắm mới tìm được đến một tiểu viện trông khá đơn sơ, nằm hiu hắt trong góc tối của ma cung. Khắp ma cung sáng choang đèn đuốc, trang hoàng lộng lẫy, chỉ mỗi nơi đây tịnh không bóng người, lại còn tối đen, Giang Trừng cân nhắc, cảm thấy nơi đây hẳn chẳng ai lui tới, bèn kéo đại sư lén vào, định nghỉ ngơi qua đêm nay hẵng tính.

Ngờ đâu mới vào sân, chưa kịp tìm chỗ trốn đã nghe tiếng bước chân vang ngoài kia, có người đi thẳng vào cái viện nát này.

Vừa về Hồng Lâu đã nhận ra điềm lạ, mắt lóe ánh lạnh, quát: "Kẻ nào dám tự tiện vào nơi ở của ta, ra đây."

Chương 57: Hồng lâu

Tất cả ma tu ở Ma vực đều biết Ma chủ coi trọng Hồng Lâu, dẫu là bóng hồng duy nhất trong số Thất ma tướng và nom có vẻ hiền lành hòa nhã hơn những kẻ còn lại nhiều, nhưng thực ra nàng chẳng kém họ ở khoản thủ đoạn và lòng dạ, thậm chí đáng sợ hơn nữa kìa.

Nàng không ham muốn gì, chỉ ngụ trong góc khuất của tòa ma cung tráng lệ, khước từ hầu hạ của đám thị nữ lô đỉnh, lúc Ma chủ không triệu kiến, nàng sẽ chỉ ở lỳ trong viện tử rách nát ấy, làm gì chẳng ai hay. Tuy tàn độc nhưng nàng không hay giết người, chỉ có một lệnh cấm duy nhất -- Không cho bất cứ ai đặt chân vào viện của mình.

Vì thế mà quanh đây chẳng người lai vãng, nhưng Giang Trừng lại không biết điều này, thế mới dâng mình đến cửa. Tình hình trước mắt không ổn, Giang Trừng vội giữ chặt đại sư đang chộn rộn, bóp tay anh vỗ về.

Đùa hả, đây là ma cung đó, ma tu lợi hại không đếm xuể, đại sư mà đánh nhau thật thì chả đường nào giấu nổi mớ phật quang chói mắt kia, tất cả mọi người trong ma cung sẽ kéo đến đây trong vòng vài phút, lúc ấy nói gì tới chạy, chả biết có được chết toàn mạng không nữa kìa.

Giờ chỉ có một người này, nếu cô ứng phó khéo léo, chưa chừng lại tìm được cơ hội chạy trốn. Dù sao vẫn đỡ hơn là để đại sư ra tay.Read more…

Quyết định xong, Giang Trừng lại vỗ về đại sư một hồi, tính buông anh ra. Nào ngờ cô vừa lơi tay chưa rời, đại sư lại đã quờ quạng ôm siết lấy cô, không cựa quậy gì nổi.

Giang Trừng bổn cũ soạn lại, tính xông ra quăng độc đan: "..."

Đại sư, anh vui lòng cân nhắc tình hình trước mắt được không? Nào thiết phải phá đám như vậy!

Hồng Lâu nghiêm mặt, phất tay một cái, hơn mười bóng đen lao vào khoảng tối trong vườn. Nàng vừa ra đòn, Giang Trừng đã ôm gã đại sư vướng tay cản chân vọt sang chỗ khác. Giang Trừng không thấp nhưng đại sư lại quá cao, với thế ôm của cô, hai chân đại sư kéo lê dưới đất, thế mà anh vẫn cứ ôm riết lấy Giang Trừng bằng cách kỳ quái kia, điệu bộ cả hai nom dị hợm khôi hài biết mấy.

Hồng Lâu chấn động trước tư thế lạ lùng của họ, cũng có thể chỉ đang điếng người bởi mái đầu bóng loáng của đại sư thôi. Nàng ta cau mày, không đánh tiếp mà cảnh giác nhìn hai người, như ngẫm ngợi điều gì... À không, chỉ có đứa bé tuấn tú ôm đại sư kia là đang cảnh giác thôi.

"Một phật tu một linh tu, sao lại đột nhập vào ma cung." Hồng Lâu lên tiếng.

"Tỷ tỷ tối mát ạ, kể ra sợ chị không tin nhưng bọn em chỉ sơ ý đến nhầm Ma vực thôi, thật đấy." Giang Trừng bừng nở nụ cười đến là ngọt ngào, cô vừa hỉ hả nói chuyện, ngón tay vừa lén rục rịch. Ừa, cô thích cái ngữ không ưa đánh ngay mà thích dông dài này nè, thế mới đủ thời gian cho cô chuẩn bị chứ.

Hồng Lâu đánh giá hai người một lượt, "Có thể giấu khí tức tốt đến thế, lại còn vào được ma cung, đến nổi chỗ ta, thú vị thật." Nàng buông lời, cũng thầm đề cao cảnh giác. Tu vi tên linh tu này không cao, nhưng trông có vẻ khôn vặt, nàng chưa từng xem thường bất cứ ai, bèn đề phòng cả cô.

Còn gã phật tu này chắc là người của Thượng Vân tự, tuy đã giấu nhưng tập trung nhìn kỹ sẽ thấy phật quang cuồn cuộn, sáng ngời chói mắt.

Nếu đánh đơn thì không qua nổi gã ta, nhưng đây lại là địa bàn của nàng, gần ngay ngoài kia cơ man nào là ma tu, chỉ cần phát tín hiệu thì dù tên phật tu này có lợi hại đến đâu chăng nữa, cũng chỉ có một kết cục duy nhất mà thôi.

Nhưng vì một số lý do nào đó, nàng lại không muốn đuổi tận giết tuyệt.

Hai bên đều có nỗi băn khoăn riêng, giằng co một lúc, Hồng Lâu thu lại khí đen quanh mình trước, lùi một bước, nhàn nhạt bảo: "Đi đi, rời khỏi đây."

Giang Trừng kinh ngạc, ả ma tu này lại để họ đi? Dù nàng ta trông khác ma tu nhưng chiêu thức lại là của ma tu thật, chẳng có nhẽ bọn họ lại may mắn tới mức gặp được một ma tu không thù hằn phật tu á? Thôi kệ, không thể để lỡ thời cơ, người ta đã bảo thế, dù lý do là gì thì có ngu mới không rút gấp.

Nhưng vừa dợm bước, cô lại cảm nhận được có một tên ma tu khác đang phi nhanh đến, nhất thời hai phe trong vườn đều nhíu mày, Giang Trừng liếc Hồng Lâu, quả quyết ôm đại sư lách vào một căn phòng. Hồng Lâu cau chặt mày, khóe mắt lại thấp thoáng hình ảnh một vật tròn màu tím khi vạt áo Giang Trừng bị gió cuốn lên, nàng tức khắc kinh ngạc thấy rõ.

Nhưng nàng đã nhanh chóng kìm lại, nhìn ra cổng. Một người áo lam mặt mày vô cảm đứng đấy, là Lam Tương - một trong Thất ma tướng như nàng. Lam Tương cất tiếng thản nhiên: "Ma chủ đã lệnh, Úc cơ bị tập kích ngoài cổng thành, có thể một phật tu và một linh tu đã lẻn được vào Ma vực, hôm nay bắt đầu tăng cường cảnh giới, phải bắt được hai kẻ đột nhật này, Ma chủ muốn đích thân xử lý."

Trốn trong phòng tối, ghìm đại sư đang cọ quậy lại, Giang Trừng nín thở nghe chuyện ngoài kia, bắt đầu lo lắng. Theo lời gã ma tu, đoán chừng em gái hảo tâm thả họ cũng thuộc dạng ma tu có vai vế, trước đó đôi bên không thù hằn gì lớn, nàng ta có khi tự dưng nổi lòng thương người cho họ đi, nhưng giờ Ma chủ nhà chúng ra cả lệnh rồi, Giang Trừng chả nghĩ bản thân may tới độ khiến một ma tu vô cớ giấu diếm mình để rồi phản bội chủ tử đâu."Ta biết rồi." Ngoài vườn, Hồng Lâu đáp, lại không nói gì thêm. Lam Tương cũng chẳng lấy làm lạ, gật đầu xoay đi.

Giang Trừng trong phòng: Thôi được, thực ra mình đỏ hơn mình nghĩ, cơ mà tại sao? Chuyện không theo lẽ thường tất có trá. Chẳng nhẽ cô em này tính giam tạm họ ở đây, sau đó lén báo tin ra ngoài, lặng lẽ gọi người bao vây, chơi trò bắt ba ba trong rọ?

Thấy gã ma tu kia đã rời khỏi, Giang Trừng không chờ nổi nữa, lách người ra khỏi phòng, ôm đại sư định đi. Nhưng chuyến này Hồng Lâu lại giơ tay cản họ lại.

"Tỷ tỷ đã bảo thả bọn em rồi mà, đừng đổi ý nhanh thế chứ ạ." Giang Trừng ngoài mặt hỉ hả, trong lòng lại đã cân nhắc đến tình huống xấu nhất.

Lần này Hồng Lâu không thừa lời với họ nữa, rút thanh trường kiếm Thu Thủy từ tay áo ra, đâm thẳng đến Giang Trừng. Giang Trừng rút kiếm vàng đã chuẩn bị từ trước, keng một tiếng chặn lại thế kiếm của Hồng Lâu.

Hồng Lâu trút lực vào, mũi kiếm giao nhau đánh soạt, rít thành tiếng chói tai, nàng đảo kiếm định cứa xuống cổ tay Giang Trừng, cô không chớp mắt, buông tay phải tránh đòn, nhanh chóng đổi kiếm sang tay trái, mượn đà định chém đứt cánh tay Hồng Lâu. Đúng thế, Giang Trừng có thể sử dụng kiếm bằng cả hai tay, ngón này luyện được từ dạo hắc thất.

Hai người so nhanh vài chiêu, Giang Trừng thế mà lại yên tâm hẳn, vì cô nhận ra nàng ma tu này không sử dụng ngón đòn ma tu, chỉ sử dụng các chiêu kiếm tương tự với bộ kiếm thế truyền thừa của sơn phái Dung Trần, với cả phần nhiều chỉ mang ý thăm dò chứ chẳng có vẻ gì là muốn đả thương cô, địch ý giảm mạnh so với khi nãy.

Giang Trừng không ngơ, thấy đủ rồi bèn lui lại vài bước, ướm hỏi: "Tỷ tỷ có quan hệ với sơn phái Dung Trần bọn em?"

Hồng Lâu thu kiếm, chăm chăm vạt áo cô, bảo: "Đưa ta xem hàn ngọc tử yên bài của em."

Giang Trừng như vỡ vạc ra điều gì, tháo hàn ngọc tử yên bài - thứ đại diện cho thân phận đệ tử thân truyền của dãy Bạch Linh thuộc sơn phái Dung Trần ẩn sau vạt áo ra. Cô không đưa nó cho Hồng Lâu, chỉ cầm trên tay để nàng ta ngắm kỹ vài lượt.

Sau đó, Hồng Lâu hiền hòa hơn hẳn, chẳng còn chút địch ý nào, nàng bảo Giang Trừng: "Đi theo ta." Dứt lời bèn bước vào nhà, phất tay châm đèn.
Giang Trừng không còn đường nào khác, dứt khoát cược một ván, vỗ về đại sư mặt mày lạnh lùng nhưng lại rất ngoan một hồi rồi kéo anh vào nhà theo Hồng Lâu.

"Em bảo mình đến nhầm?"

"Đúng thế, bọn em bị truyền tống trận chỗ nọ đưa lầm tới nơi, vừa nhận ra chốn này là đâu đã đụng độ một đoàn người, cực chẳng đã mới phải đánh nhau, khó khăn lắm mới bứt ra rồi trốn được vào đây, đa tạ tỷ tỷ ra tay giúp đỡ." Tiếng gọi chị này của Giang Trừng chân thành hơn nhiều.

Hồng Lâu bảo: "Chắc em là đệ tử của Bạch sơn chủ nhỉ, tính vai vế thì, Tạ nhị... sư bá của em có ơn cứu mạng ta, em đã là sư điệt của Người, ta ắt sẽ tìm cách dẫn em an toàn rời Ma vực, nhưng vài ngày sắp tới sẽ truy tra rất nghiêm, chờ mấy lâu ta đưa các em đi sau, cứ tạm náu lại đây, đừng chạy lung tung, không thì đến ta cũng chẳng cứu nổi."

Giang Trừng chớp mắt, "Vậy phiền tỷ tỷ rồi, em nào dám gây thêm rắc rối cho tỷ tỷ."

Cô đã đoán được chút chút thân phận của bà chị này, vú em Tạ nhị sư bá từng có một đệ tử, sau này tự dưng xích mích sao đó, rồi cắt đứt luôn quan hệ thầy trò. Giang Trừng chỉ rõ mình phải gọi đệ tử của Tạ nhị sư bá là đại sư tỷ, mọi người ai nấy đều giấu kín chuyện về chị ta, cô không biết gì nhiều.

Nhìn kỹ lại, bà chị này khoác áo xanh thẫm, tóc cài trâm trúc, cách ăn mặc giống hệt Tạ nhị sư bá, cả khí chất và vẻ mặt cũng na ná nhau.

"Ta là Hồng Lâu." Hồng Lâu dịu dàng lên tiếng.

"Em là Giang Trừng, đây là đại sư." Giang Trừng cũng cười đáp lại, nhưng không giới thiệu đích danh Thanh Đăng đại sư. Giờ đại sư đã thế này, tiếng tăm của anh lại lừng lẫy, nhỡ mà thêm biến thì nguy, kể cả khi Hồng Lâu thật sự là đại sư tỷ và bằng lòng giúp họ vì tình xưa nghĩa cũ, Giang Trừng cũng không muốn để đại sư mạo hiểm.

Hồng Lâu không để bụng, ngồi ngây một lúc, bỗng lại khẽ hỏi: "Tạ nhị sư bá của em, gần đây Người sao rồi?"

Giang Trừng biết tỏng nàng sẽ hỏi, thế này lại càng thêm phần khẳng định cho suy đoán của cô, bèn thẳng thắn rạng rỡ như không hay biết gì, chỉ đáp: "Tạ nhị sư bá vẫn luôn rất ổn, lần trước gặp còn gửi em rất nhiều món điểm tâm người làm."

Hồng Lâu nghe thế nhếch môi, nét mặt lại càng dịu dàng hơn, nỗi lạnh lẽo giấu sâu trong vẻ ôn hòa kia như tan biến hẳn, giọng nhuôm nhuốm ý cười, "Người vẫn luôn như thế, thường cưng chìu người ta như trẻ nít ấy."

"Đúng thế chứ lại, vài năm trước em đi học lớp Tạ nhị sư bá mấy hôm, ngày nào cũng ăn no uống kỹ, béo hẳn cả vòng." Giang Trừng đáp, "Nói chứ chỗ em còn vài món điểm tâm lần trước người đưa đây, Hồng Lâu tỷ tỷ có muốn nếm thử không?"

Về phòng mình, Hồng Lâu vẫn chăm chăm nhìn món điểm tâm tinh tế trong lòng bàn tay, thật lâu sau mới nhón một miếng lên môi, cắn một góc bé. Nàng cầm điểm tâm ngồi im mãi thôi, rồi chậm chạp cúi đầu, buông tiếng gọi, "Sư phụ..."

Ở một gian khác, sau khi đuổi khéo Hồng Lâu bằng một bọc điểm tâm, Giang Trừng dắt theo đại sư, bày trận pháp cảnh giới đơn giản trong phòng.

Rồi cô đẩy đại sư ngã lên giường, thò tay cởi áo anh.

Vết thương do ma tu gây ra, phải dùng thuốc của ma tu mới nhanh lành, vừa nãy đã xin được không ít thuốc trị thương của Hồng Lâu, Giang Trừng nhìn đại sư ngây ngô trên giường, thất bại vò mạnh tóc mình.

"Đại sư, anh nghe em nói này, em chỉ thoa thuốc thôi, anh đừng cựa quậy lung tung, chứ nhỡ có bị em xơ múi thì ráng mà chịu đấy nhé!" Giang Trừng nghiêm túc bảo.

"Giang Trừng." Đại sư bị Giang Trừng đẩy nằm lên giường lại ngồi dậy, đưa tay kéo cô đến gần, chẳng có vẻ gì là đã hiểu.

Chương 58: Biến

"Giang Trừng." Đại sư mặt lạnh nhưng ánh mắt cơ man nào là ngây ngô mơ màng, duỗi dài tay ra quơ lấy Giang Trừng, nắm tay cô, định ve vuốt cả cổ cô nữa.

Giang Trừng muốn thoa thuốc cho anh, cứ lôi lôi kéo kéo thành ra bị cuốn luôn lên giường, cứ tránh là đại sư lại sấn tới kéo cô, anh còn tưởng cô có ý chơi đùa cùng mình nữa kìa.

Tay chân Giang Trừng nào nhanh nhạy bằng đại sư, lại còn không dám cựa mạnh vì lo cho vết thương trên người anh, cô lăn được hai vòng, rốt cuộc vẫn cứ bị đè chặt trên giường.

Giãy ra không nổi, Giang Trừng bèn lườm gắt một tẹo, thế là mắt đại sư lại đỏ dần đều, anh bĩu môi đong đầy tủi thân, đáng thương biết mấy. Bị anh quấy đến độ xẹp cả cơn giận, Giang Trừng thở dài gỡ tay mình ra, dứt khoát tháo tóc nhét vào tay đại sư.

"Nào, anh giữ giúp em cái này, giữ bằng hai tay." Giang Trừng nghiêm túc dặn.

Nghe thế, tuy vẫn mù mờ nhưng đại sư lại ngoan ngoãn cầm tóc cô, lại còn không ngọ nguậy lung tung thật. Giang Trừng thở phào, hơi hơi ngộ ra, cũng như dỗ trẻ nít ý mà... à thì đại khái.

Cô buộc lại vạt áo hơi lỏng, rồi nghiến răng thắt chết đai lưng bị đại sư giật ra. Vừa nãy vì muốn thoa thuốc mà Giang Trừng cởi đai lưng của đại sư, anh học được ngay, nhanh tay kéo luôn đai lưng của cô ra, xong việc lại còn ngó cô bằng ánh mắt sáng rỡ chừng như tranh công, dở khóc dở cười quá thôi.

Đúng là trẻ nít... Có mà nít quỷ ý! Hai người trưởng thành sinh lý bình thường và từng ấy ấy, giờ trai đơn gái chiếc giằng co trong phòng riêng, bên này có ý với bên nọ, lại còn mãi bị vô ý cọ sờ vuốt, cô phải vung trọn lương tâm đ*o đức ra mới ngăn được chuyện-gì-đó-khác đấy!

Hoàn toàn không hiểu cho nỗi khổ tâm của Giang Trừng, đại sư giữ tóc cô lại bắt đầu thích thú, nghịch đến là chăm chú. Thấy anh như vậy, Giang Trừng không kìm nổi mạnh tay xoa mái đầu trọc ấy. Đại sư bất ngờ bị xoa lấy xoa để, tay chợt chững lại, ngoái về nhìn cô.

Giang Trừng tức khắc sởn tóc gáy, có cảm giác chẳng lành, ngay sau đó linh tính thành thật, cô không thấy rõ động tác của đại sư, nhưng khi tỉnh ra lại đã lưng dán xuống giường, bị đại sư đè lên. Nếu chỉ nhìn gương mặt lạnh và bỏ qua đôi mắt ngây ngô của đại sư, bầu không khí có lẽ sẽ mập mờ hơn đôi chút, nhưng cứ đối diện với ánh nhìn sáng trong như gương ấy, mọi ý nghĩ đen tối đều bay sạch.

Đến khi mái tóc bị đại sư bắt chước vò rối tung, Giang Trừng đã hiểu rõ thế nào là tự làm bậy không thể sống. Cô cứ ngứa tay làm gì ấy nhờ?

Lờ luôn cái đầu như ổ quạ, Giang Trừng không làm trò nữa, cô ấn đại sư xuống giường mềm, bắt đầu bôi thuốc. Thử trước, thấy thuốc Hồng Lâu đưa thực sự có tác dụng với vết thương do ma khí của ma tu gây ra trên người mình, cô mới thoa cho đại sư.

Không để ý thì thôi, chứ vừa nhìn Giang Trừng đã phải cau chặt mày. Trên người đại sư chi chít vết thương, cũng đúng, pha tỉnh lại trước đó rõ đã liều mạng kháng địch mà. Ngoài kia, đại sư có như này cũng chẳng sao, nhưng ngặt nỗi anh lại đang ở Ma vực, Giang Trừng lo nhỡ mình không trông kỹ, đại sư sẽ chạy ra ngoài kiếm chuyện với ma tu, cô tu vi thấp, không bảo vệ nổi anh.

Tay chấm thuốc dịu dàng lướt qua các vết thương, Giang Trừng buột cúi xuống áp nhẹ môi bên chúng, khe khẽ thở than: "Xin lỗi, đại sư, anh vẫn luôn bảo vệ em, giờ em lại không che chở nổi cho anh. Nhưng em sẽ cố hết sức đưa anh ra bình an, chúng ta rồi cũng ổn thôi."

Đang cúi đầu nên Giang Trừng không thấy được đại sư đã khép mắt lại. Cô thì thầm tự nhủ vài câu, ngẩng lên gặp ngay ánh mắt bình thản đạm nhiên của đại sư.

Khỏi phải thắc mắc, chỉ Thanh Đăng đại sư gốc mới có cái vẻ này. Vừa lướt tay mình trên ngực trần và đưa miệng hôn vết thương của người ta, Giang Trừng nín lặng ngay tại chỗ. Đệt mợ, bối rối quá.

Vì đang bôi thuốc mà Thanh Đăng đại sư chừng như cởi sạch đồ, chỉ che mỗi chỗ quan trọng, Giang Trừng hãy còn đặt tay trên ngực anh. Sực tỉnh, Giang Trừng ngượng ngùng rụt tay lại, hắng giọng hỏi: "Đại sư? Anh khỏe rồi ạ?"

Thanh Đăng đại sư ngồi dậy, lờ đi cơ thể trần trụi hiện thời, chỉ đưa tay xoa đầu Giang Trừng, vuốt gọn tóc cô, buông lời: "Vất vả rồi."

Giang Trừng không phải là người yếu đuối, nhưng giờ đây, chỉ mỗi một câu nhẹ nhàng của đại sư thôi đã khiến mắt cô đỏ ửng, lệ chực rơi. Cô kìm lại ngay, gượng cười, đùa: "Em đâu vất vả gì, chỉ hơi khó đảm đương, may mà đại sư khỏe rồi, chứ em chả dám đảm bảo mình sẽ không làm gì quá đáng với anh đâu ~"

Thanh Đăng đại sư cười khẽ, đáp: "Ta không biết mình tỉnh táo được bao lâu, có lẽ chỉ một lát nữa thôi sẽ lại như trước."

"Ể!" Giang Trừng sững ra, kéo tay anh, mặt như đưa đám, "Đại sư anh đừng đi, một mình em chịu sao thấu! Ma vực nguy hiểm như này, không có anh em hoang mang lắm."

"Nhưng em làm tốt lắm mà." Đại sư để cô nắm tay, nói: "Đừng sợ, ta ở bên em, không để em bị hại đâu.""Em biết, nhưng đại sư ơi, thấy anh vì bảo vệ em mà chịu thương thì còn đau lòng hơn, chẳng thà em gánh." Giang Trừng đưa mắt nhìn mớ vết thương trên người Thanh Đăng đại sư.

Thanh Đăng đại sư chậm rãi lắc đầu, chìa tay cho cô: "Nào."

Giang Trừng: Nào? Nào cái gì?

Cô ngơ ngác ngồi đấy, Thanh Đăng đại sư bèn nhích đến, dịu dàng kéo cô vào lòng, hiền hòa cất tiếng: "Ngoan, em sẽ làm được."

Giang Trừng: Ảnh đang xài chiêu mình dùng để đối phó với đại sư ngơ đấy à, lại còn vừa học xong đã thực hành ngay nữa chứ. Ờ, cơ mà đích thân trải nghiệm cũng khá ổn nhở?

Hiếm khi đại sư chủ động, Giang Trừng nắm bắt cơ hội ôm eo anh, thỏa mãn híp mắt lại. Chao ôi, đại sư phiên-bản-bình-thường chủ động đấy nhé ~

Nhưng cô không dám kề quá gần, đại sư vẫn đang bị thương, chất thuốc xanh thoang thoảng hương mai lục ngạc, Giang Trừng lén hít hà, chợt nhận ra mình chỉ cần ngẩng lên sẽ trông thấy hai chấm đo đỏ trước ngực anh. Nhận ra mình bắt đầu nghĩ bậy, Giang Trừng thoắt cái đã ngồi thẳng lưng, kéo tâm tư về.

"Đại sư, anh thấy mình tin được Hồng Lâu không?" Giang Trừng hỏi nghiêm túc.

"Vẫn chưa thấy nàng ta nói dối." Thanh Đăng đại sư rút tay về, ước chừng thương thế của mình, bình thản đáp.

"Nghe đồn Thanh Đăng đại sư sở hữu đôi mắt thấu tỏ lòng người, anh đã bảo Hồng Lâu tỷ tỷ không lừa mình thì em an tâm hơn nhiều, sắp tới chúng ta chỉ cần cẩn thận một chút, ở đây chắc không nguy hiểm gì mấy." Giang Trừng bảo: "Nhưng mình phải mau mau rời khỏi đây thôi, từ mộ U Tổ đến Ma vực cũng đã mấy ngày rồi."

Thanh Đăng đại sư gật đầu, "Lát nữa ta thiếp đi, trở về như ban nãy, em cần răn cứ răn, đừng mãi dung túng."

Giang Trừng sờ mũi, ngó hoa văn trên màn giường, lầu bầu: "Cơ mà ai chịu nổi cái vẻ chực khóc của anh chứ, xót thấy mồ."
"Giang Trừng." Thanh Đăng đại sư gọi.

Anh gọi tên cô không quá nhiều cảm xúc, chỉ bình thản lắm thay, tựa gió xuân ùa về. Còn tiếng gọi của đại sư ngơ lại thân mật và lệ thuộc biết mấy, rõ đến độ không làm lơ nổi.

Tóm lại, khi đại sư ngơ gọi tên, cô sẽ muốn đáp "Em đây em đây, ngoan nào", còn lúc đại sư gốc gọi tên, cô bất giác lại thẳng lưng ngồi nghiêm chuẩn bị nghe răn dạy, hệt bây giờ.

Thấy cô như vậy, Thanh Đăng đại sư đưa tay lau thuốc mỡ xanh vì kề sát người anh mới dính trên chóp mũi cô, bảo: "Đừng quá nuông chìu ta ấy, vướng tay vướng chân lắm."

"Vâng, em biết rồi." Giang Trừng nghe lời, nhưng có làm được hay không thì còn chưa chắc. "À đại sư ơi, anh biết cách rời Ma vực không? Nhỡ có chuyện bất trắc, em còn liệu đường thử dựa vào sức mình đưa anh ra ngoài." Dù gì cũng không thể cứ trông cả vào Hồng Lâu.

Thanh Đăng đại sư đáp: "Ma vực có vài lối ra, một trong số đó ở gần đây, nhưng muốn ra thì phải phá được ma võng trên trời, tu vi dưới Kim Đan không làm nổi."

"Thôi vậy." Giang Trừng so vai, không thất vọng mấy, cô biết chắc chẳng dễ gì mà đi.

"Chừng nửa tháng nữa ta mới khỏe lại được, trong khoảng thời gian này ta sẽ không xuất hiện nữa, em phải cẩn thận, có gì bất trắc cứ trốn đến giếng Hắc Thạch gần thành Ma Chủ trước, ta sẽ tìm em sau." Thanh Đăng đại sư chậm rãi buông lời.

Giang Trừng cân nhắc rồi nói: "Chưa đến nước buộc phải thế thì em sẽ không rời anh đâu, nhưng nhỡ tới bước đường ấy, em sẽ làm theo lời anh. Đại sư, hình như anh quen với nơi này lắm, trước đây từng đến à?"

"Từng đến, đến bắt một người, cứu một người." Thanh Đăng đại sư đáp.

Giang Trừng định hỏi tiếp lại thấy đại sư nhắm mắt ngã nhào. Giang Trừng đưa tay đỡ, để anh tựa vào cánh tay mình, chẳng mấy chốc đại sư đã mở mắt, ánh nhìn ngây ngô trong vắt.

Anh ngó tư thế hai người, ngồi dậy, kéo Giang Trừng để cô dựa vào lòng mình hệt vậy, Giang Trừng ngại vết thương của anh, không chịu nằm xuống, nhưng đại sư vẫn nằng nặc kéo cô vào lòng. Nhớ lại lời Thanh Đăng đại sư vừa nói, Giang Trừng thấy mình đúng là cứ mãi dung túng anh, bèn bảo: "Bớt ầm ĩ nào, ngoan tý, anh đang bị thương đấy, nằm xuống nghỉ đi, không được quậy nữa."

Y như rằng, mắt đại sư lại ửng hồng ngay, ngó cô như thỏ con. Đụng độ vài lần, Giang Trừng đã hơi hơi kháng cự lại nổi, cô bảo tiếp: "Không được khóc, anh lớn tướng rồi, khóc là em không thương nữa đâu."

"Thương, Giang Trừng, thương." Đại sư nói, mặt vẫn lạnh nhưng gò má lại ngấn nước.

Thấy thế Giang Trừng đã thất bại buông cờ trắng đầu hàng, quên sạch lời mình vừa hứa với đại sư, giãn mặt dỗ: "Rồi rồi rồi, thương mà thương mà, thương anh nhất đấy, đừng khóc nữa, chao ôi anh mà khóc là em lại cuống tay, đừng khóc nữa mà ~"

Đại sư liếc cánh tay mình, Giang Trừng đành nằm xuống, gối lên tay theo ý anh. Đại sư bấy mới thỏa lòng, lại cúi đầu cọ mặt mình vào mặt cô.

"Két ~"

Hồng Lâu cầm vài thứ đẩy cửa ra, khung cảnh đập vào mắt thế này này -- Hòa thượng tuấn tú cuồn cuộn phật quang kia ôm trọn Giang Trừng vào lòng, đang hôn khắp mặt cô, dịu dàng lắm thay, còn Giang Trừng thì lưu luyến đón nhận nỗi niềm thân mật ấy, hai người quấn lấy nhau, tóc rối áo lơi, nhìn vào cứ như vừa hoặc sắp xảy ra chuyện-gì-đó-không-tả-rõ-được.

Tuy trước đó đã loáng thoáng đoán chừng, nhưng tận mắt chứng kiến rồi Hồng Lâu vẫn thấy là lạ trong lòng. Đám hòa thượng thanh tâm quả dục ở Thượng Vân tự lại được phép hò hẹn yêu đương như này hồi nào vậy?

"Quấy quả rồi, lát nữa ta quay lại." Hồng Lâu bình tĩnh lùi ra sau một bước, khép cửa lại.

Chương 59: Kén rể

Hồng Lâu cầm đồ lui ra, đứng ngoài rồi lại thấy mình phải hỏi rõ, thế là gõ cửa: "Tuy ta bảo lát nữa quay lại, nhưng các em có chắc lát-nữa sẽ xong không?"

Bên trong vọng đến tiếng ré của Giang Trừng và vài tiếng cọ sát kỳ lạ, đến khi Hồng Lâu ngộ ra mình không nên nói gì trong tình huống này, Giang Trừng trong phòng đã hắng giọng đáp: "Ổn rồi, bọn em xong ngay đây!"

"Nhanh thế á?" Hồng Lâu thốt.

Giang Trừng nín lặng, cô nhanh tay kéo đại sư ra, dỗ dành xong đâu đó rồi nhảy vọt xuống giường đi mở cửa, với một đại sư ngơ vắt vẻo bên eo.

"Hồng Lâu tỷ tỷ, có chuyện gì ạ?" Giang Trừng nai nịt gọn gàng, mặt mày tỉnh bơ. Hồng Lâu liếc đôi tay đang giữ thế kìm đại sư cửa cô, không nói gì, tỏ ý bảo cô nhìn đồ mình đang cầm.

"Ta thường vắng nhà, sợ có kẻ xông vào phát hiện ra bọn em nên ta chuẩn bị những thứ này. Đây là huyễn ma đan, uống xong sẽ tạm thời biến linh khí của các em thành ma khí, ba hôm sau tự động giải, nhưng coi chừng bại lộ khi dùng linh lực, phải cẩn thận. Đan dược này hiếm, ta cũng chỉ có vài viên này thôi, xài tạm nhé. Còn hai tấm lệnh bài này là của ma tướng dưới quyền ta, các em đeo nó sẽ bớt được một số rắc rối."

Hồng Lâu giảng giải kỹ càng xong, lại cố ý ngó cái đầu của đại sư, "Mấy món còn lại là quần áo vật dụng hằng ngày và vài món đồ ngụy trang, em còn đỡ chứ vị đại sư này ra ngoài sẽ bị phát hiện ngay, phải chuẩn bị tươm tất đã hẵng."

"Ừm, đúng là vậy." Giang Trừng gật đầu, ngó hai bộ đồ đen sặc mùi ma tu và một bộ tóc giả, nhủ thầm, thật chả hổ danh là đệ tử nhà Tạ nhị sư bá, cái vẻ chu đáo tỉ mỉ kia y xì đúc.

"Còn chuyện nữa." Đưa đồ cho Giang Trừng xong, Hồng Lâu nghiêm mặt, nói: "Tuy ta sẵn lòng giúp nhưng nếu các em đến đây có ý đồ khác, bất lợi cho Ma chủ, ta sẽ không bao giờ nương tay."

Giang Trừng cũng nghiêm túc đảm bảo: "Hồng Lâu tỷ tỷ yên tâm, đã phiền chị chăm sóc rồi thì bọn em sẽ không làm chị khó xử, bọn em sẽ rời đi ngay khi có dịp, không rầy rà thêm."

"Thế thì tốt. Cơ mà nhỡ bị kẻ nào bắt nạt cũng đừng quá lo, thường thì ta vẫn có thể vun vào vài lời." Cân nhắc một lúc, Hồng Lâu lại tiếp: "Nhưng các em đều bị thương cả, nếu không cần thiết thì tốt nhất đừng rời căn viện này, dưỡng lành thương mới quan trọng."

"Vâng." Giang Trừng cười đáp.

"Còn nữa, thương thế của vị đại sư này... không nên lao lực." Hồng Lâu liếc vết đỏ bên cổ Giang Trừng thêm đôi lượt.

Giang Trừng: "... Vâng."

Tiễn Hồng Lâu về, Giang Trừng kéo đại sư vô phòng, mài đao xoàn xoạt, nhắm đến đầu trọc. Thực ra cô cũng khá tò mò, chả biết đại sư đội tóc giả sẽ như nào.

Nhưng trước đó, cô phải cởi đồ đại sư, thay áo đen cho anh. Giờ đến cả quần áo đại sư còn chả biết mặc!

"Nào, buông tay ra đã. Thòng tay khỏi đây, ngoan nào ngoan nào, em chỉ thay áo cho anh thôi, cởi cái này, đổi chiếc khác... Khoan, mình không lên giường, ở đây được rồi, khụ khụ, đứng yên cái đã, em mặc xong đồ cho anh rồi hẵng ôm, giờ đừng siết em chặt thế, được không?"

"Ừa ừa, đại sư ngoan nhất nhà, nào, tự cởi đồ lót nhé? Cởi đai, cởi như hồi nãy ý, rồi kéo cái này xuống... Ê khoan cởi một cái được rồi trong kia khỏi..." Giang Trừng không giảng nổi nữa.

Cái ý ý, tuy trước kia đã "xài" rồi, nhưng lúc đó đang mơ màng chả biết trời trăng, chưa từng nhìn tới, giờ đại sư lại nhanh tay cởi tuốt cả quần không cần cởi, cô bị ép dòm sạch, đệt mợ.

Kẻ giở trò là đại sư, cơ mà mặt mày anh lại hết sức sáng trong, lại còn tò mò ngắm thân dưới mình, một bụng chửi thề của cô chả biết nên thốt từ đâu.

Giang Trừng lặng lẽ kéo quần trong của anh lên, thắt nút chết, sau đó nắm tay đại sư, nghiêm túc dặn: "Nhớ nè, cái này tuyệt, đối, không được cởi ra, biết chưa?"

"Giang Trừng?" Đại sư rờ đai lưng mình, chớp chớp mắt.

Để tránh lúng túng thêm, Giang Trừng vội khoác áo đen lên người đại sư. Đại sư thường chỉ mặc đồ trắng bỗng chốc choàng áo đen, Giang Trừng phát hiện ra anh bây giờ toát lên khí chất vô cùng lạnh lùng, cực kỳ hợp với vẻ mặt, sắc bén và bừng bừng sát khí.

Giang Trừng lại tỉ mỉ đội tóc giả lên cho anh, tươm tất rồi bước lùi ngắm đại sư phiên bản có tóc mới ra lò.

Ừm... Giang Trừng sờ cằm nhìn trời.Chẳng nhẽ thẩm mỹ của cô có vấn đề rồi? Chứ không sao cô lại thấy đại sư trọc đầu vẫn soái hơn nhẩy? Chắc tại quen thói?

Thực ra thì đại sư áo đen tóc giả toát lên vẻ đẹp rất riêng, tuấn tú xuất trần, có điều khí chất quá ghê gớm, tuy ngoại hình đã đổi nhưng anh ngồi im rũ mắt vẫn y tượng phật thượng tọa đài sen, tóc có trên đầu cũng như không, cả người ngập tràn ý vị bất phàm, ngăn kề cận, tránh khinh nhờn.

Nhưng khi anh ngẩng lên nhìn cô, cảm giác xa vời ấy lại tan nhanh như tuyết, phật ngồi đấy còn đâu, chả vị phật thượng tọa đài sen nào có ánh mắt giống anh hết. Ánh mắt yêu thương dựa dẫm đó chỉ có ở người phàm.

Ôi đệt cảm giác cứ như bôi nhọ đại sư này là như nào! Giang Trừng bụm ngực, cô rõ vô tội cơ mà! Trời ơi cứu với cái cảm giác phức tạp kiểu "muốn người ta yêu lại mình, đến khi người ta đổi thái độ thật thì lòng ngập tràn tội lỗi" này là sao!

Thấy cô đột ngột ấn ngực mà không nói gì, đại sư bèn tiến lên bắt chước, đặt tay lên ngực Giang Trừng, tò mò nhìn cô.

Giang Trừng nhòm tay anh, thở dài gỡ ra, cô thực sự rất muốn biết đại sư sẽ cảm thấy thế nào khi nhớ tới mấy chuyện mình đã làm sau khi tỉnh lại.

Cuộc sống ở Ma vực của cả hai cũng khá yên bình, ngoài việc đại sư thường xuyên dính lấy cô rồi bất chợt hành động dị hợm khiến người ta khó trở tay ra, thì ổn cả. Một hôm Giang Trừng tranh thủ luyện kiếm tập thể dục trong phòng, mới được nửa đường tự dưng lại bị đại sư đang làm khán giả kéo tới cọ mặt, cô chẳng rõ đầu đuôi.

Gì vậy? Ngoài việc gọi được tên Giang Trừng một cách lưu loát ra thì đại sư chả biết nói gì khác, thỉnh thoảng có lặp lại lời Giang Trừng, nhưng cô không dám chắc anh có hiểu hay không, bởi thế mấy khi xảy ra chuyện đại loại vậy cô chả hỏi được gì từ anh, đành bỏ ngõ.

Rồi khi Giang Trừng dợt xong đôi chiêu trong vườn, ngồi xuống lau kiếm lại bị đại sư khán giả bế sang cọ lần hai, dằn dai đến nỗi cô mặt đỏ tim đập, buộc phải nhảy lên nóc nhà tĩnh tâm.

Hồng Lâu sư tỷ đi ngang buông lời vạch trần, "Chắc tại biểu cảm với động tác lúc luyện kiếm hay lau kiếm của em quyến rũ quá đấy thôi."

Tóm lại là, đại sư đớp phải thính của cô rồi.

Giang Trừng không dám rớ tới kiếm của mình, sau đó đại sư chả đột nhiên kéo cô tới cọ mặt nữa thật, Giang Trừng thấy lòng phức tạp.

Cứ thế ba ngày, hôm nọ Hồng Lâu về đến, mặt mày chả lấy gì làm vui vẻ, nàng bảo Giang Trừng: "Dạo này Ma vực đóng hết tất cả lối ra cõi tu chân."

Giang Trừng: "Xảy ra chuyện gì lớn ạ?"Hồng Lâu cau mày, "Úc cơ, cũng là con gái của Ma chủ tiền nhiệm sắp kén rể ở đây, chuyện được Ma chủ đích thân chủ trì hẳn sẽ chẳng hời hợt qua loa, và nghe đâu ma tu các thành sẽ tụ hội cả về thành Ma Chủ, đến lúc ấy, nơi đây sẽ càng nguy hiểm đối với các em hơn. Thêm nữa, việc trọng đại như thế Ma vực sẽ tăng cường cảnh giới, e rằng phải chờ qua chuyện thì lối ra mới được mở lại. Mỗi ngày nấn ná là lại thêm một phần nguy hiểm."

Giang Trừng thế mà lại rất bình tĩnh, xoa dịu nàng ta: "Hồng Lâu tỷ đừng lo, bọn em khắc biết cẩn trọng. Nếu có bị phát hiện thật thì cũng chẳng gay go quá lắm, đây đâu phải lần đầu em gặp chuyện không hay."

Hồng Lâu chậm chạp lắc đầu, "Ý ta là người tên Úc cơ này chay mặn chơi tất, hành động kỳ dị, lại còn chỉ thích nữ tử, nếu bị nàng ta nhắm đến thì em xong rồi."

Giang Trừng đâu ngờ Hồng Lâu lại lo cho trinh tiết của cô, nhất thời nín lặng, sau rốt mới bảo: "Hồng Lâu tỷ lo xa quá, chưa kể em chưa từng gặp vị Úc cơ ấy, mà dù có gặp rồi thì chắc gì nàng ta đã ưng em, em tuấn tú như trai mà."

Hồng Lâu than thở: "Em chưa gặp Úc cơ, nhưng Úc cơ trông thấy em rồi, lại còn bảo với ta là cực kỳ ưng em, ta chẳng rõ nàng ta có biết chuyện của các em chưa nữa. Với sự hiểu biết của ta về Úc cơ, ta dám chắc rằng nàng ta đã chấm em rồi, không để nàng thấy còn đỡ, nếu bị bắt gặp, chỉ e em không thoát nổi. Còn về ngoại hình của em, tuy toát lên anh khí, nam nữ khó phân, nhưng người nào muốn chỉ cần dò tý là ra em là nữ tử, sợ rằng Úc cơ lại càng thích kiểu như em ấy chứ."

Giang Trừng: Sở thích của cái bà Úc cơ này cũng ngộ ghê, mới cả mị là gái mà sao cứ “được” mỗi gái đớp thính thế này? Có lộn không vậy?

"Ừm, Hồng Lâu tỷ đừng lo, em sẽ cắm tiệt ở đây, chả đi đâu cả, đảm bảo sẽ không để nàng Úc cơ ấy bắt gặp, với cả những điều Hồng Lâu tỷ vừa nói chỉ là suy đoán mà thôi, chắc sẽ không xảy ra thật đâu." Giang Trừng nói.

Đó là cái mà người ta gọi là gở miệng.

Ngay hôm sau khi Giang Trừng nói câu nọ, một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.

Lúc đó Giang Trừng đang dạy đại sư tập nói, mắt to trừng mắt nhỏ, miệng đắng lưỡi khô đầu nhức, lại chợt nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.

Đại hội kén rể của nàng Úc cơ kia nảy ra vài việc bất trắc, một ma tướng dưới trướng Di Đà Sát - thành chủ Nam Vực bị Ma chủ giết trước đó đã trà trộn vào định giết Ma chủ, ám sát bất thành thì trốn đến gần căn viện của Hồng Lâu. Ma tướng ấy sai cái lỗi giống Giang Trừng dạo trước, gã cho rằng căn viện rách nát yên tĩnh này là một nơi ẩn náu tốt.

Sau đó gã đã bị đại đội nhân mã đuổi tới bắt được trong viện của Hồng Lâu, đoàn ngũ rầm rộ đến mức cả Ma chủ, Úc cơ cộng thêm đám thành chủ ma tướng của Ma vực đều có mặt, Giang Trừng và đại sư đương nhiên chẳng thể trốn biệt khỏi phòng.

Giang Trừng giữ chặt lấy đại sư, vừa mừng thầm vì cả hai đã kịp nuốt huyễn ma đan, vừa lẳng lặng lùi ra sau đám ma tu khác, chuẩn bị dịu êm sắm vai phông bạt.

Nào ngờ cô vừa kéo đại sư đứng nghiêm, đàng xa đã vọng đến tiếng một cô gái.

"Tiểu tử tuấn tú bên kia, bước ra cho ta nhìn mặt."

Chủ nhân giọng nói là Úc cơ, ánh mắt mọi người lũ lượt đổ dồn về phía Giang Trừng.

Giang Trừng bình tĩnh bước ra hành lễ hẳn hoi, không nói lời nào. Úc cơ như cười như không đánh giá cô một lượt, ý nhị cất tiếng: "Ta thấy chả cần phải mở đại hội kén rể nữa làm gì, kẻ này rất hợp ý ta, chọn nàng vậy."

Chúng ma tu đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai biết tên nhóc đột nhiên lọt vào mắt xanh của Úc cơ này gốc gác như nào. Cơ mà Úc cơ vẫn luôn tùy hứng, nàng đã quyết định rồi thì chẳng ai có quyền bác lại.

Nhưng ngay lúc này đây, Ma chủ vẫn luôn im lặng bỗng bảo: "Một kẻ đến cả tên còn không biết, tu vi thấp kém sao xứng với Úc cơ."

Mọi người nghe thế lại kinh ngạc, càng không dám góp lời. Gã Ma chủ này tuy mới thượng vị đây thôi nhưng lại luôn cao thâm khó lường, gã hiếm khi lên tiếng, nhưng mỗi lần lên tiếng ắt sẽ có chuyện, gã thường chẳng màng đến mấy vụ lặt vặt này, với cả trước đó gã cũng đã dặn việc kén rể phải tuân theo mọi ý nguyện của Úc cơ, giờ lại đột ngột thay lời, chẳng ai biết gã nghĩ gì.

Úc cơ cứ như không rõ ẩn ý của Ma chủ, cười đáp: "Ma chủ nói phải, kẻ này thật chẳng xứng với ta, đã vậy, cho thêm tên bên cạnh ả theo hầu ta luôn thể."

Người được chọn đương nhiên là đại sư.

Chương 60: Cẩu huyết + độc

Nghe dứt lời Úc cơ, mọi người lại không hẹn mà cùng cúi đầu, nín thinh. Chả phải do nàng ta vừa mở miệng đã đòi cưới hai gã chồng, rất nhiều ma tu không đặt nặng vấn đề này, đừng bảo hai, nếu Úc cơ muốn có nhiều hơn cũng chẳng làm điều, thái độ mọi người như thế là vì không biết Ma chủ đang nghĩ gì.

Ma chủ vừa bất thình lình bác lại lời của Úc cơ, thế bây giờ gã sẽ cản tiếp ư? Tại sao Ma chủ lại đột nhiên ngăn trở, là bất mãn vì Úc cơ muốn kén rể chứ không thèm liên hôn với gã, hay do cảm thấy mất mặt vì thái độ chọn lựa tùy hứng của Úc cơ? Với cả nguyên nhân khiến Úc cơ khăng khăng quyết định hẳn không xuất phát từ một tên phu tế bé mọn, có phải nàng đang thể hiện nỗi phật ý của mình với Ma chủ không? Đôi bên sẽ đánh nhau, dấy lên cuộc chiến ở Ma vực chứ?

Vô số ý nghĩ lướt vụt qua đầu đám ma tu, Hồng Lâu kính cẩn đứng kề Ma chủ sốt ruột hơn họ nhiều, mới nãy nàng đã âm ỉ cảm giác chẳng lành, thấy chuyện mình lo xảy ra thật, phiền muộn khó thành lời.

Nàng nghĩ khá nhiều, gã ma tướng làm loạn bị khống chế dưới đất kia chỉ vô tình chạy đến đây thật ư? Trước đó tại sao Úc cơ lại chợt nổi hứng đem cả đại đội nhân mã tới bắt gã ma tướng quèn này? Chẳng lẽ gã ma tướng thừa dịp đại hội kén rể để ám sát Ma chủ này là do nàng ta sắp xếp, hòng đưa Ma chủ và những kẻ khác đến đây, mục đích là để đoạt lấy Giang Trừng?

Ai đó khác sẽ chẳng rầm rộ ồ ạt như thế chỉ vì một vài thứ bé mọn, nhưng Úc cơ thì có thể lắm.

Hồng Lâu rất rõ Úc cơ là kẻ như nào, nàng ta tùy hứng cố chấp, dùng mọi cách để đạt được thứ mình thích, từ lúc nàng ta bảo ưng ý một kẻ trong cuộc tập kích ngoài thành, Hồng Lâu đã cảnh giác rồi. Úc cơ chưa từng nói điều vô tâm, làm việc vô nghĩa, nàng ta ắt phải có mục đích.

Nếu thích thôi thì còn đỡ, chỉ sợ nàng ta muốn dùng cả hai người họ vào việc gì đấy.

Một thoáng lặng im, đến lúc đa số ma tu bắt đầu cảm thấy hô hấp như nghẹn lại, Ma chủ mới bảo: "Đã quyết định thế thì tặng hai kẻ này cho Úc cơ, để chúng làm lô đỉnh hầu nàng, có điều chuyện kén rể chỉ như vậy thì quá sơ sài, nếu Úc cơ không muốn, dời lại là được."

Úc cơ cười đáp: "Đa tạ Ma chủ." Rồi nàng phất tay, "Đưa hai kẻ này về Úc Lữ cung của ta."

Trong ma cung, nơi ở của Úc cơ là cung Úc Lữ, nhóm ma tu áo đen theo sát nàng ta hung tợn bước về phía hai người Giang Trừng, cứ như đang bắt tội phạm.

May mà trong đống phụ kiện dùng để cải trang thành ma tu của Hồng Lâu có cả mặt nạ che được hơn nửa gương mặt, không thì chắc đã bị đám ma tu từng giao đấu với đại sư này nhận ra rồi. Nhưng hình như đây đâu phải là vấn đề cô cần quan tâm nhất bây giờ? Giang Trừng chưa từng ngờ được rằng mình và đại sư lại có ngày phải hầu cùng một vợ. Cuộc đời đúng là đầy rẫy những bất ngờ khôn lường.

Thấy hai người ngoan ngoãn để mặc chúng dắt theo sau, Úc cơ nhếch cánh môi thắm đỏ, trước khi đi đã hỏi Hồng Lâu: "Hồng Lâu, ta đòi người chỗ nàng, nàng không phật lòng chứ?"

Hồng Lâu cúi người điềm đạm trả lời: "Cũng chỉ là hai gã ma tướng bé mọn thôi, Úc cơ quá lo."

"Vậy thì tốt." Úc cơ bật cười, chào Ma chủ rồi đưa người rời khỏi.

Trước khi đi, thấy Hồng Lâu nháy mắt với mình, Giang Trừng đáp lại bằng ánh mắt ra chiều cứ an tâm. Tuy không rõ Hồng Lâu đang ám chỉ điều gì, nhưng có vẻ ai nấy đều tỏ tường chiều sâu của cái chiêu nháy mắt này, với cả giờ cũng chả tiện hỏi, Giang Trừng bèn giả vờ mình hiểu để Hồng Lâu an tâm.

Thực ra cũng chẳng gay go là bao, chớp được thời cơ thì tẩu thôi, còn nếu chạy không thoát, chết tới sát bên rồi thì có sốt vó cách mấy cũng bằng thừa. Giang Trừng giữ chặt đại sư, xoay sang nhìn nửa gương mặt không che của anh. Vẻ mặt lạnh băng, mắt nhìn đám ma tu xung quanh cũng đong đầy cảm giác nguy hiểm đang ghìm lại chờ thời, đấy là ánh mắt sẽ chẳng bao giờ xuất hiện khi anh nhìn cô.

Rồi, xem ra vấn đề lớn nhất mà cô cần phải giải quyết chính là làm sao để dỗ được một đại sư đang vùi mình giữa cả vòng vây ma tu đầy mùi nguy hiểm đây, Giang Trừng vẫn nhớ lần đầu xuất hiện, gã đại sư ngơ này đã lao vào công kích đám ma tu vừa đụng độ ngay, chẳng nói chẳng rằng.

Cô giữ chặt tay đại sư, chầm chậm xoa lấy cổ tay, lại lén bấm ngón tay anh. Những động tác nho nhỏ hiếm ai ngờ lại đong đầy ấm áp, Giang Trừng vốn chỉ muốn đại sư tém bớt độ nguy hiểm trên mặt và trong mắt, đỡ bị phát hiện, nhưng có vẻ đại sư lại lý giải mọi chuyện theo một cách nào đó khác, anh dừng khựng lại, đột ngột cúi đầu, dùng một tay giữ mặt Giang Trừng, gặm môi cô.

Vì đại sư xông ào đến nên hai chiếc mặt nạ chạm nhau, vang tiếng khe khẽ. Đoàn của Úc cơ đi lại cực êm, chỉ một tiếng động nhẹ này thôi đã khiến cả bọn quay đầu nhìn, vừa khéo thấy cảnh đại sư đang cúi đầu miết môi Giang Trừng, thân mật tự nhiên, hoàn toàn chẳng màng đến tâm trạng của đám ma tu xung quanh.

Bỏ xừ rồi! Úc cơ thấy hai người dính xà nẹo rồi! Không rõ mặt mũi nhưng Giang Trừng thừa sức đoán được ý nghĩ trong lòng họ.

Ai nấy đều cho rằng Úc cơ sẽ nổi cơn tam bành, nào ngờ nàng ta không điên tiết lên mà còn tựa vào kiệu mềm, ngón tay quẩn quanh lụa trắng, hứng thú ngó hai người, rồi ngước mắt liếc ma tu đang khiêng kiệu, "Dừng lại làm gì, mau về thôi, ta đã kìm không nổi cảm giác muốn thưởng thức hai bé con này rồi."

Đám ma tu hiểu rõ tính cách của Úc cơ tức thì nén lòng cúi đầu đi tiếp, tốc độ nhanh gấp mấy lần.

Họ được đưa đến một tẩm điện lộng lẫy, ma tu hầu trong điện lui cả ra ngoài, còn mỗi ba người là Úc cơ và bọn Giang Trừng đại sư.Giang Trừng hơi cảm thấy chẳng lành, ả Úc cơ này gấp gáp dữ vậy? Vừa về đến đã muốn "ấy", lại còn một lúc hai người? Cô tưởng mình còn thư thả đôi ngày để sửa soạn nọ kia, ngờ đâu Úc cơ lại khác với lẽ thường.

Úc cơ ngự trên ghế, tà váy dài buông lơi, nàng ta nhìn hai người đứng trước mặt, bỗng lên tiếng: "Ta biết các ngươi là bọn đã cản chân ta ngoài thành Ma Chủ."

"Một người là Thanh Đăng đại sư - Thượng Vân phật tử tiếng tăm lẫy lừng, thất kính rồi." Úc cơ cười bảo, nhìn sang Giang Trừng, "Kẻ còn lại là Giang Trừng - đệ tử dãy Bạch Linh của Dung Trần sơn phái, danh môn đại phái chính tông."

Giang Trừng: Vậy mà lại bị phát hiện rồi! Nhưng đã rơi vào tình huống này thì có lộ tẩy hay không cũng vậy.

Giang Trừng nhạy cảm nhận ra lúc nhìn mình, Úc cơ đã thoáng tối tăm hơn, và đương nhiên thái độ của nàng ta với đại sư cũng chẳng tốt đẹp gì, ma tu luôn bất hòa với phật tu, không phải ma tu nào cũng như Hồng Lâu, nỗi bài xích và kiêng kỵ mà Úc cơ dành cho đại sư mới đúng với lẽ thường.

Nhưng tại sao Giang Trừng lại có cảm giác rằng Úc cơ ghét mình hơn cả đại sư nhỉ? Cô có nét nào đáng ghét à? Trước đó không nhận ra, giờ chỉ còn ba người, Úc cơ mới tỏ rõ vẻ không ưa cô.

Điều khiến Giang Trừng khó hiểu là, Úc cơ đã ghét như vậy sao lại còn giấu thân phận rồi đưa họ về đây? Nếu nàng ta vạch trần họ trước mặt Ma chủ và đám ma tu ban nãy, có khi giờ hai người đã ra bã rồi. Chẳng nhẽ... Úc cơ ghét họ đến độ phải tự tay giày vò mới được?

Thấy ánh mắt đầy những ngờ vực của Giang Trừng, Úc cơ cười càng ác ý hơn, "Xem ra mi đã đoán được rồi, để bọn mi chết đơn giản thế kia thì chả thú gì, ta muốn bọn mi đau khổ hơn cả chết cơ."

Nàng ta chống bàn tay với các ngón được sơn đỏ tươi bên bờ môi mọng cùng sắc thắm, "Nói thêm để mi biết mình bị ai liên lụy đến nhé, nhớ lấy, tất cả những thứ mà mi phải chịu sau đây, đều là ‘quà’ của sư huynh mi đấy.”

Giang Trừng: "Bạch Linh đại sư huynh?!"

Nghe Giang Trừng thốt lên như thế, Úc cơ mới sực nhớ ra, "Suýt tý lại quên, không phải sư huynh, mi hẳn đã gọi hắn là sư tỷ."

Nhị sư tỷ Yến Phù Tô và tam sư tỷ Trịnh Dao, là ai? Giang Trừng tự dưng lại nhớ đến vụ bị nam tu rắn mối truyền tống đến mật thất hồi ở đồng băng, gã đã bảo truyền tống trận chỉ có tác dụng với nữ tu thôi. Ướm với lời Úc cơ vừa nói, Giang Trừng như vừa ngộ ra chuyện gì đó khá khủng khiếp.

Úc cơ ha hả cười lạnh, "Khà, hắn núp ở Dung Trần sơn phái luyện cái mớ đan dược rách ấy, mấy đòn vặt vãnh thỉnh thoảng giáng tặng lúc hắn ra ngoài chẳng đủ sức răn đe, lần này sư muội nhà hắn đã tự dâng mình đến cửa, thì đứng trách ta giận cá chém thớt nhé."Luyện đan? Quả nhiên là nhị sư tỷ. Ngó thấy Úc cơ bẻ gãy cả móng mình, Giang Trừng càng... tò mò hơn. Rốt cuộc thì nhị sư tỷ, hay còn gọi là nhị sư huynh nhà cô đã làm gì vậy?

Cơ mà sư môn Dung Trần sơn phái nhà cô ổn thiệt hả? Ngó Hồng Lâu lại nhòm Úc cơ, Dung Trần sơn phái nhà cô có thật là chính phái không vậy? Chuộng cái mốt yêu nhau lắm cắn nhau đau à?

Giang Trừng vẫn đang chìm trong dư chấn vụ nhị sư tỷ té ra là nhị sư huynh, bỗng lại bị đại sư mãi lặng thinh bên cạnh kéo ra sau lưng, và trong tay anh là một con sâu màu đỏ nhỏ cỡ móng tay. Con sâu nọ vùng vẫy muốn chui vào người đại sư, lại bị anh bóp ra tro bằng hai ngón.

Úc cơ vỗ tay, chẳng quan tâm đến chuyện thứ mình vừa phi ra đã chết, "Tiếc thật đấy, Thượng Vân phật tử quả danh bất hư truyền, ma trùng bé mọn không làm gì nổi mi, nhưng chả sao, dù gì ta cũng đã đạt được mục đích, đại sư thanh tâm quả dục có thể cầm cự, nhưng đại sư đoán thử xem, Giang Trừng chịu thấu không?"

Đại sư ngoái lại nhìn Giang Trừng, Giang Trừng rùng mình, lập tức cảnh giác tứ bề, cơ mà mãi vẫn chẳng cảm nhận được gì. Trái lại, đại sư bỗng đưa tay sờ gáy cô, Giang Trừng chợt thấy nhoi nhói. Trên gáy cô là một nốt đỏ nhỏ, hẳn là do Úc cơ gây nên, nhưng Giang Trừng không biết được ả đã ra tay lúc nào.

"Ta chuẩn bị xong lâu rồi, giờ đã muộn, nhị vị cứ thỏa thuê hưởng thụ nhé." Úc cơ cười cười, đứng dậy phất tay biến mất, chỉ để lại một câu: "Đấy là dục độc, phải giao hợp với kẻ mình yêu mới giải nổi, không trừ trong vòng ba ngày thì, khà ~ sẽ chết đau chết đớn đấy ~"

Như cô đoán, họ đã bị nhốt ở đây, cũng chẳng ngoài dự liệu, Giang Trừng bắt đầu cảm thấy toàn thân nóng sốt, làn sóng kích thích xuất phát từ đáy lòng buộc cô phải nhìn sang đại sư.

Cô ép mình xoay đi, khẽ buông một chữ: "Đệt!"

Cái đám phản diện này đúng là! Bước ra đánh một trận hẳn hoi xem nào, đường đường chính chính mà đánh ấy! Bét lắm thì đánh lén cũng được, chứ sểnh ra lại chơi thuốc là ra làm sao! Đang tính "trợ công" à...

Thực ra Giang Trừng biết chúng nghĩ gì trong đầu, chắc chúng cho rằng kiểu nhân vật bất khuất uy vũ như đại sư sẽ cảm thấy phá giới còn đau khổ hơn cả chết, cô thì rõ ràng rất bận lòng về đại sư, sau khi "ấy" anh sẽ vướng mắc xoắn xuýt không ngừng, cũng sẽ đau khổ hơn cả chết.

Giang Trừng đỡ trán hậm hực lắm thay, nếu không yêu đại sư, có lẽ cô đã chẳng thấy nặng nề như này, nhưng giờ cô đã yêu anh, không thể nào ra tay nổi, vì cô biết đại sư sẽ không bằng lòng. Đại sư không yêu cô, mà dẫu có yêu cũng sẽ không muốn làm chuyện ấy.

Nhưng sao cô cứ gặp mấy vụ cẩu huyết này hoài vậy?

Giang Trừng tát mạnh vào mặt mình, quyết định tránh xa đại sư ra, nhưng trước đó cô phải dỗ êm hoặc trói anh lại đã. Tại đại sư giờ đâu phải Thanh Đăng đại sư bình thản kia! Dựa theo các biểu hiện thường thấy của đại sư ngơ, có lẽ chỉ một thoáng nữa cô và anh sẽ quấn lấy nhau mất thôi, chưa chắc ai mới là người chủ động, lúc đó thì chuyện đã rồi.

Đại sư chợt lảo đảo, Giang Trừng hoảng hồn, vội vã đưa tay đỡ anh, lòng nghĩ, chẳng nhẽ đại sư cũng dính đòn rồi? Nhưng sau đó cô biết ngay không phải vậy, vì đại sư đã đưa mắt nhìn cô, bình thản hiền hòa.

Trước đó Thanh Đăng bảo phải nửa tháng nữa mới quay về, thế mà lại tỉnh ngay lúc này, chẳng rõ tại sao.

Giang Trừng lúng túng bật thốt: "Đại sư." Chợt thấy môi anh ứa máu.

"Đại sư, anh!" Giang Trừng thét lên.

Thanh Đăng đại sư đưa tay áo lên lau, lắc đầu đáp: "Không sao."

Tuy có thể sẽ phải mất mặt trước Thanh Đăng, nhưng Giang Trừng vẫn thở phào một hơi, chí ít thì khi đại sư bản chính ở ngay đây, bọn họ sẽ chẳng làm những chuyện không nên.

Giang Trừng yên tâm quá sớm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau