NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Hai đại sư

Giang Trừng lục túi, phát hiện ra đại sư tà mị đã ngốn sạch mấy loại quà vặt mình thích. Chỉ chừa lại một vài món vị tàm tạm cô xơi giết thời gian và thịt ăn đỡ thèm, ví như vịt xanh nướng, đùi gà lôi kho tương, cá hương khô rán giòn - món tủ của tiệm Lão Lý Gia ở thị phường ngoài sơn phái Xuất Trần.

Mấy món thịt vừa ngửi đã chảy nước miếng thế kia mà đại sư tà mị lại không thèm rớ đến, Giang Trừng nhủ, chẳng có nhẽ gã đại sư này ăn chay? Ngó chả ngoan hiền tới vậy.

Giang Trừng bĩu môi, lẳng lặng giấu mấy món thịt của mình kỹ hơn một chút. Đại sư háu ăn thấy hành vi của cô, lơ đễnh bảo: "Giấu làm gì, ta cũng có giành món đấy với bé đâu."

Giang Trừng nghe thế bèn đường hoàng lấy thức ăn ra, tiện tay cho một con cá hương vào miệng, "Anh ăn chay à? Cũng đúng, anh là đại sư mà, hẳn phải ăn chay thôi."

Nói xong, Giang Trừng chú ý đến vẻ sầm sì chòng chọc nhìn cá trong tay mình của y, thoáng cái đã nghẹn. Anh ta sao thế kia? Trông cứ như rất muốn trở mặt ý.

"Hừ! Tại lão hòa thượng kia cả, bực chết được!" Đại sư tà mị rốt cũng đã thể hiện mặt hơi ác ác của mình, ánh mắt có thể khiến cả một đám con nít khóc vì sợ, như vừa nghĩ đến điều chẳng vui vẻ gì, y tặc lưỡi: "Năm ấy lão liều mình đến độ lưỡng bại câu thương để hạ cấm chế lên ta, sau đó, cứ hễ ta xơi tý chút đồ mặn thôi, thức ăn chưa vào đến miệng đã liên tục nôn khan rồi."Read more…

Y vừa nói vừa đen mặt dầm mạnh đống vỏ hạch.

Khán giả Giang Trừng: Giận cá chém thớt thế kia, anh là trẻ nít lên cơn cáu giận à?

Đại sư tà mị sầm sì dầm xong, tự dưng bình thường trở lại, tiếp tục ngồi xơi dưa, lật mặt nhanh vô cùng, Giang Trừng trở tay không nổi.

Chốc sau, ngó bóng lưng vẫn hơi ám mùi hờn dỗi ngồi xổm gặm dưa đối diện mình, chẳng hiểu sao Giang Trừng lại thấy mủi lòng, cô nhìn thịt trên tay, dứt khoát cất vào, chùi mép rồi hỏi: "Anh muốn thử mùi thịt à?"

Đại sư tà mị ngoái lại liếc cô, "Ta biết thịt có vị thế nào, lúc chưa xuất gia lão hòa thượng kia đã từng ăn, nhưng lâu quá rồi, ký ức lão nhập nhèm thành ra ta cũng không nhớ rõ nữa, thế mới muốn tự nếm thử một lần."

Giang Trừng cảm thông vô cùng, không được ăn thịt đáng thương biết mấy, thật luôn. Cô bèn bảo: "Đại sư bá ở sơn phái Dung Trần bọn tôi có trồng một loại quả tên là nhục đồ tương, tuy là trái cây nhưng vị nó như thịt phết tương nướng ý, lần sau tôi về mang một vài quả cho anh nhé?"

"Có cả loại trái cây như thế à?" Vì chẳng chăm chút chuyện ăn uống mấy nên Thanh Đăng không quá rõ mảng ẩm thực, thành ra Thanh-Đăng-khác cũng mù tịt theo, giờ nghe Giang Trừng bảo, y khẽ trợn mắt, ngồi thẳng người hơn, thích thú, "Bé nói thật à?"

"Thật mà, tôi nếm thử rồi, vị không tồi, anh có muốn ăn không?" Giang Trừng thành thật hỏi.

"Tất nhiên là muốn." Đại sư tà mị nom có vẻ rất trông mong, Giang Trừng nhận thấy ánh mắt y dành cho mình thân thiện hơn nhiều.

"Nhưng phải đợi đến khi chúng ta ra ngoài đã, lúc ấy anh còn ở đây nhỉ? Ăn kịp không đấy?" Giang Trừng mớm lời.

Đại sư tà mị chững lại, nụ cười héo đi, y trở về vẻ như cười như không, nhướng mày nhìn chằm chằm Giang Trừng, "Thì ra bé muốn thăm dò chuyện ta sẽ xuất hiện trong bao lâu à?"

"Bé con nom có vẻ bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng đang rất lo, tự hỏi không biết chừng nào hòa thượng già mới về chứ gì? Ha, bị lão nhốt bao nhiêu năm như thế, khó khăn lắm ta mới được dịp giành quyền làm chủ cơ thể, bé nghĩ ta sẽ ngoan ngoãn trả lại cho lão à? Lão cũng nên thử cảm giác ngủ vùi trong bóng tối, hễ mở mắt ra lại thấy hoang tàn vô vị mới phải." Đại sư tà mị liếm môi.

Giang Trừng bình tĩnh vạch trần: "Anh đang nói dối."

Đại sư tà mị bỗng nhiên dí gương mặt vô cảm lại gần, nhìn thẳng vào mắt cô, Giang Trừng không tránh né mà đáp trả bằng ánh mắt tương tự, chẳng mảy may khiếp sợ sự lạnh lùng kia.

"Ha ha ha ha ha ~" Đại sư tà mị lại đột ngột giãn ra, cười ngả cười nghiêng, đưa tay vò đầu Giang Trừng, mạnh đến nỗi cô phải nhe răng.

"Bé con thông minh ghê, đúng thế, vì ta rất yếu nên không thể xuất hiện quá lâu, hòa thượng già thuở trước rõ điên, chẳng có gì là không dám làm. Lão dửng dưng khiến chính bản thân suýt chết chỉ để cắt giảm năng lực của ta, mà suy cho cùng, vì sinh ra từ một khía cạnh nào đó của hòa thượng già nên ta không thắng nổi lão, thế mới lưu lạc đến nước này." Bất ngờ là giọng y chẳng có vẻ gì là thù hận, chỉ bình thản lạ kỳ.

Giang Trừng tò mò, "Tôi tưởng anh ghét Thanh Đăng đại sư lắm chứ."
"Chứ bé thấy ta có chỗ nào không ghét lão à?" Đại sư tà mị đáp, thấy đầu Giang Trừng bị mình xoa bù xù cả, bèn đưa tay vuốt tóc cô vào nếp, nói tiếp: "Chẳng lẽ bé không cho rằng hòa thượng già thỉnh thoảng lại rất ư là gợi đòn hả?"

Giang Trừng nín lặng, cô chẳng lắc đầu trái lương tâm được, dẫu giờ có thích đại sư, cô vẫn không thể sống thẹn với lòng.

"An tâm, cùng lắm vài ngày nữa hòa thượng già sẽ trở lại. Mà này, về rồi bé nhớ mang quả nhục đồ tương cho Thanh Đăng đấy nhé, dầu gì lão ăn thì ta cũng sẽ biết vị, như nhau cả." Đại sư tà mị phẩy tay, uể oải ngáp.

Vừa mới ngó y hơi đáng thương, Giang Trừng lại thấy y ngả người sang bên trông như sắp ngủ, cô không kìm được nghĩ, ăn xong lại đánh giấc có ổn không vậy?!

"Đại sư? Đại sư? Anh định ngủ à?" Giang Trừng sán lại đẩy vai y.

"Không ngủ thì biết làm gì?" Đại sư tà mị he hé mắt, lười nhác hỏi.

Giang Trừng: "Anh không muốn rời khỏi đây à?"

"Mấy chuyện rắc rối này chờ lão hòa thượng quay về giải quyết là xong ngay ý mờ." Đại sư tà mị mặc sức quăng con bỏ chợ, "Với cả ở đây ổn mà, không có đám tiểu ma ghiền rít gào cuồng quấy rối ưa lấy thúng úp voi, tuy trời hơi tối nhưng không còn đỏ gai mắt nữa, lại được ăn ngon, có cả bé ở bên nữa, chẳng tuyệt lắm ư?"

Tiêu chuẩn gì mà thấp dữ vậy! Giang Trừng đã hòm hòm đoán được mỗi khi y xuất hiện lại bị đại sư nhốt ở một nơi như nào rồi. Dẫu chưa tiếp xúc nhiều, Giang Trừng vẫn hiểu sơ sơ tính cách của người này, y là kiểu sáng nắng chiều mưa, dễ dàng trở mặt, chỉ cần không chạm vảy ngược thì rất dễ chịu, giống như... kíp nổ chưa châm ngòi, hay thú dữ còn đang ngái ngủ.

"Trước đây anh đã làm gì mà khiến đại sư đề phòng thế kia?" Giang Trừng hỏi.

Đại sư tà mị nhếch làn môi hồng, sắc đỏ sẫm mơ màng đáy mắt, y nhẹ nhàng đáp: "Giết người, rất nhiều người."

Giang Trừng bỗng không muốn nói nữa.

Đại sư tà mị ngoái đầu nhìn, cười cười bẹo má cô, "Mặt sao thế kia? Thấy ta ác quá, không chấp nhận nổi à? Nhưng ta là người xấu mà, là một gã tồi khác hoàn toàn với lão hòa thượng ấy."

Giang Trừng: "Không, tôi chỉ đang nghĩ sao anh không nếm mùi thịt nhân lúc chưa bị nhốt và hạ cấm chế thôi.""Hòa thượng già nhanh lắm, ta mới xuất hiện gây chuyện đúng một lần đã bị lão giã cho gần chết, à mà dĩ nhiên là ta cũng tẩn gã suýt ngỏm." Đại sư tà mị bỗng chuyển chủ đề, "Ý, bé con có muốn ngủ cùng không?"

"Không." Giang Trừng đáp nhanh.

"Bé chẳng đã mệt lắm à? Cố sức ngồi đấy khờ ghê nơi, ta chả bao giờ tụng mớ kinh giải buồn cảnh tỉnh phiền phức như lão hòa thượng kia đâu nhé." Đại sư tà mị bảo: "Thứ ta làm được khác hoàn toàn với lão, thiên về tà đạo."

Giang Trừng sực nhớ ra, hỏi: "Vậy anh có chữa được vết thương trên người mình không?"

"Thương?" Đại sư tà mị chớp chớp mắt, thoáng mờ mịt rồi vỡ lẽ, "À, suýt quên mất mình đang bị thương. Chữa thì chữa được, nhưng mắc gì ta phải chữa, phiền phức, dầu gì cũng xài được mấy ngày đâu, chừa nó lại chờ hòa thượng già quay về thưởng thức cơn đau tiếp thôi."

Đại sư tà mị chẳng mảy may giấu vẻ hả hê khi người gặp nạn, Giang Trừng bất đắc dĩ nhìn y, cô dịu giọng dỗ dành: "Thế anh không thấy đau à? Thôi thì chữa đi cho khỏe."

"Đau chớ, nhưng ta cứ không muốn chữa đấy." Đại sư tà mị đáp, đổi giọng, "Cơ mà nếu bé con chịu ngủ cùng ta, dậy rồi ta sẽ liệu mà xử lý tý chút."

"Ờ được, anh dịch ra xíu, chừa chỗ cho ta." Giang Trừng đáp ngay, điềm nhiên giũ chăn mới lấy ra.

"Hả? Vừa nãy vẫn không chịu mà, sao giờ lại dứt khoát thế, bé không cân nhắc một tẹo nào à?" Đại sư tà mị hỏi.

"Nếu chỉ định tỏ ra ta đây rụt rè chứ không thực sự muốn từ chối thì khước từ một lần là đủ rồi." Giang Trừng tung chăn đắp lên người, nằm cạnh đại sư, ngáp dài, "Thôi ngủ mau đi, dưỡng cho no sức, chả biết sẽ còn gặp chuyện gì ở đây đâu, đang an toàn thì liệu mà nghỉ ngơi nhiều một chút."

Giang Trừng nhắm mắt, chưa tới ba phút đã ngủ rồi, trái lại, đại sư tà mị kêu ca đòi nghỉ kia lại rũ mắt ngắm bé con cuộn tròn say sưa bên mình thật lâu, chán chường đưa tay nghịch hàng mi cô một chốc, bị Giang Trừng trong mộng hất ra mới ngoan ngoãn đánh giấc.

Giang Trừng biết mình đã ngủ, chỉ cần ở bên đại sư, dù có là đại sư nào thì cô vẫn sẽ an tâm đến lạ. Thực ra hai đại sư là một mà, chẳng dễ gì chia tách rạch ròi.

Mà mình ngủ rồi thì đây hẳn là mơ? Giang Trừng nghiêng đầu nhìn đại sư bên cạnh -- Chỉ ngó thôi đã biết đấy là bản tà mị.

Rồi lại đưa mắt nhòm đại sư đang ngồi ngoài sạp ăn đậu hũ hoa gần đấy -- Khí chất bình thản quanh người đã cho thấy ấy là bản bình thường.

Mơ thôi mà thấy cả hai đại sư là như nào? Giang Trừng nghĩ thầm, chân đã sải nhanh về phía đại sư đang ăn đậu hũ hoa kia.

"Đại sư!"

Thanh Đăng đại sư ngẩng đầu, múc một muỗng đậu hũ, hỏi cô, "Đậu hũ ngọt, ăn không?"

"Giờ đâu phải lúc nói chuyện này chứ!" Giang Trừng nói xong, nhận ra giọng mình hơi “bé”, cúi đầu nhìn mới phát hiện mình đã biến thành trẻ nít tự lúc nào, rút lại chỉ còn mấy tuổi.

Vẫn đang khủng hoảng, Giang Trừng đã thấy Thanh Đăng đại sư bế mình ngồi lên gối anh, lại nảy ra cảm giác cha chú yêu chiều con cháu mới ghê.

Sau đó, đại sư bản tà mị lững thững bước tới ngồi trước mặt họ, chống một tay lên, đối mắt nhìn Thanh Đăng bản bình thản, bỗng cười giễu, "Mi đúng là vẫn bản lĩnh như xưa, đã thế kia rồi mà còn đủ sức tạo mộng kéo bọn ta vào, sao, không an tâm tới vậy cơ à, sợ ta làm gì bé con hả?"

"Nhưng hòa thượng già ơi, mi thế này ta lại càng muốn ra tay với bé con hơn đấy."

Chương 52: Người trong mộng

Giang Trừng không chú ý đến cuộc trò chuyện của hai người, cô ngồi trên gối đại sư, nhìn đôi tay bé xinh non mềm mũm mĩm của mình, kéo bím tóc nhỏ sau người, sờ cằm trầm tư.

Thì ra trong lòng đại sư, cô trông như một đứa trẻ thật hả? Cơ mà lực sát thương của đòn thực tế này hơi khủng! Thì ra kêu mình gọi cha không phải là "tiện mồm nói chơi" à! Nhưng cô yêu kiểu nam nữ mà... Uồi, bị người thầm mến (là đàn ông và không có quan hệ huyết thống) xem là con gái, hình như hơi thôn thốn!

Giang Trừng cau có mặt mày, Thanh Đăng đại sư một tay vòng ngang giữ eo cô, tay còn lại đặt bát đậu hũ hoa xuống trước mặt cô.

Ngửi mùi thơm, Giang Trừng vô thức bảo: "Thêm đường, cảm ơn."

Một lọ đường bất thình lình xuất hiện cạnh tay Thanh Đăng đại sư, anh xúc đường cát, ngờ đâu vừa định cho vào bát thì đại sư tà mị bỗng bưng đậu hũ của Giang Trừng đi, gọn ơ.

"Đậu hũ hoa mà ăn mí đường á." Nói đoạn bên tay cũng xuất hiện một chén dầu vừng ớt hành thơm, y lia một muỗng đầy đến gần bát đậu hũ.

"Á!" Giang Trừng thảm thương gào lên, đại sư tà mị run cả tay, muỗng gia vị rơi tõm vào bát.Read more…

Giang Trừng mắt mi đờ đẫn, ngã bộp vào lòng Thanh Đăng đại sư, không muốn nói gì thêm. Ôi thôi đau lòng là khi phải chứng kiến món đậu hũ ngọt yêu thích của mình bị thêm dầu thêm tương, giờ phút này đây, cô nghĩ mình không tài nào có thể làm bạn với đại sư tà mị - một kẻ thuộc đảng đậu hũ mặn được nữa.

Thanh Đăng liếc bát đậu hũ hoa trước mặt đại sư tà mị, phất tay một cái, một bát đã cho rất nhiều đường khác lại hiện ra trên bàn. Bế Giang Trừng đang rúc trong lòng níu áo mình dậy, "Vẫn còn đây."

Giang Trừng nhoài người ra bàn xơi đậu hũ, ối cái vị ngọt thơm mềm nhẵn ấm áp này đúng là có thể chữa hết tổn thương tâm lý mà. Có điều... "Toàn là giả, mấy anh có biết chán không vậy?"

Ngoài bát Giang Trừng đang ăn, Thanh Đăng lại hô biến ra thêm một bát nữa, đại sư tà mị thấy thế bèn nhanh tay cho gia vị y thích vào, nhất quyết không để bát đậu hũ ngọt thứ hai xuất hiện trên bàn, cũng chẳng phải nhàm vừa đâu.

Giang Trừng vừa xơi đậu hũ hoa, vừa lần lại xem từ khi nào mà Thanh Đăng đại sư đã bắt đầu "ẩm thực" như cô, cô nhớ rõ hồi mới gặp, anh đâu có ăn uống gì.

Sau đó, khụ, sau đó, trong ba tháng ngụ lại chùa Thượng Vân, cô ngày ngày nhận thức ăn từ Phương Tuần đại sư ở thiện đường, rồi cô mà ăn là đại sư lại có lộc, lúc nào cũng vậy, cô luôn dành phần anh, hễ gặp cứ quen tay xách theo đồ ăn biếu anh.

Chẳng có nhẽ được cô "nuôi" thành thói, đại sư cũng đã cảm nhận được sức rù quến của thức ăn rồi? Nhớ lần trước gặp, đến cả đài sen mình ngồi mà đại sư còn khẩy tuốt, mộng cảnh cũng phải dàn nền ăn đậu hũ hoa, Giang Trừng thấy mình như đã dẫn đại sư vào con đường bất chính rồi.

Tội lỗi tội lỗi, a di đà phật. Cơ mà phải nói là vui bất ngờ khi biết mình có sức ảnh hưởng với đại sư ấy chứ.

Chốn này là mộng của Thanh Đăng, anh có thể tạo ra một thế giới ảo và rất nhiều thứ khác, nhưng ở đây, đại sư tà mị cũng có thể hô biến bất cứ món gì mình thích, vì họ là một, mộng cảnh này là của cả hai.

Thế mới nói ganh nhau như này xàm xí hết biết! Giang Trừng được Thanh Đăng đại sư dắt đi trên phố sau khi ăn xong, liếc mắt xem thường bức tường cao tự dưng xuất hiện ngay mặt kia.

"Ố, đằng trước tịt đường rồi." Đại sư tà mị - kẻ đã tạo tường chắn lối đứng cách họ một mét từ tốn buông lời, trên tay là một xiên hồ lô đỏ chót. "Giang Trừng, Giang Trừng nhìn nè, muốn ăn hông ~ Sang đây ta cho bé ngay ~"

Giang Trừng nắm ngón tay của Thanh Đăng, xoay lại trao ánh mắt biết tỏng nhàm chán cho anh. Dù vẻ ngoài chỉ mới mấy tuổi nhưng tâm hồn là của người trưởng thành đấy rõ chưa, sao lại nói chuyện với cô bằng cái giọng dụ trẻ lên ba thế?

"Chậc, hòa thượng già vừa xuất hiện cái là bé bạo hơn nhiều. Bé đừng quên thức dậy rồi vẫn chỉ đôi mình đối mặt với nhau nhe, chọc giận ta không phải lựa chọn gì thông minh đâu." Đại sư tà mị cao thâm cất tiếng.

Giang Trừng rùng mình, xoay ngoắt lại chui vào lòng Thanh Đăng đại sư, lặng lẽ ôm đùi anh, ra chiều sợ hãi lắm. Đến lúc Thanh Đăng bế cô lên dỗ dành, Giang Trừng mới ló đầu qua vai anh, trưng bản mặt "trước mục tiêu sàm sỡ đại sư vô cùng quan trọng này thì ông chả là gì cả" ngứa đèn ra cho đại sư tà mị đang hăm dọa sau lưng.
"Bé đợi đấy." Đại sư tà mị cười, đáp trả bằng khẩu hình.

Giang Trừng dứt khoát quay đầu dụi mạnh vào cổ Thanh Đăng, đáng thương hỏi, "Đại sư, chừng nào anh mới về, mình có thoát nổi cái thành chết đó không? Em cứ thấy không ổn sao ý."

Thanh Đăng đại sư dí trán ngăn cơn sàm sỡ của Giang Trừng lại, xoa gáy cô, bình thản đáp, "Ta vẫn chưa khỏe ngay được, tử thành hơi lạ song không nguy hiểm gì mấy, vài hôm nữa ta về sẽ đưa cô rời khỏi đấy sau, còn giờ, nhớ tự bảo trọng."

Giọng Thanh Đăng đại sư vẫn cứ nhàn nhạt, không quá rõ cảm xúc như vậy, thế mà chừng như tơ liễu phất qua tim Giang Trừng, khiến cô yên tâm thư thái hẳn.

Người đàn ông này quyến rũ đến từng lỗ chân lông, khiến phòng tuyến có vẻ kiên cố của cô vừa nứt đã đổ sụp, tan tác không còn manh giáp. Ối lại trở chứng cuồng si dại khờ rồi xúi quẩy quá, Giang Trừng nặng nề đập đầu xuống vai Thanh Đăng.

"Ngoan ngoãn theo sát một ta khác, đừng rời khỏi y." Thanh Đăng đại sư dặn.

"Ể?" Giang Trừng ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt ấy vẫn bình thản hiền hòa như vậy. Giang Trừng không quá rõ Thanh Đăng nghĩ gì về nhân cách khác của mình, có lẽ vì đại sư tà mị quá ghét anh, Giang Trừng bèn cho rằng Thanh Đăng cũng không ưa đại sư tà mị, giờ cô mới biết mình lầm.

Thanh Đăng đại sư, anh có từng thực sự ghét một ai đấy chưa? Giang Trừng không kìm được hồi tưởng lại, sau đó cô phát hiện ra rằng, dẫu tận mắt chứng kiến hay nghe ai đó đồn thì Thanh Đăng đại sư cũng vẫn chưa từng lung lạc trước bất cứ thứ gì, anh luôn từ bi lương thiện, sừng sững như núi, bao dung tựa nước. Đến cả lão Hoàng Thiên đạo nhân - đầu sỏ khiến cô và anh vừa gặp đã "yêu" cũng không khiến anh tỏ ra giận dữ nổi.

Thiện ác trong mắt anh, mọi hành động cử chỉ của anh đều thâm sâu khó tỏ, hỉ nộ ái ố anh sở hữu cũng nhạt đến khôn lường. Anh chừng như tách biệt khỏi thế giới này, không thấu nổi nội tâm. Rốt lại thì thứ gì mới lay động nổi anh đây?

"Đưa tay cho ta."

Giang Trừng bừng tỉnh, nhỡ một nhịp mới xòe tay ra trước mặt anh.

Thanh Đăng đại sư cúi đầu, chầm chậm vẽ chú văn phức tạp lên tay cô. Bàn tay mũm mĩm nằm gọn trong lòng bàn tay dày rộng, được ngón tay với từng khớp xương rõ ràng từ tốn lướt qua, cảm giác thật kỳ lạ.

Ánh vàng lóe lên theo từng động tác của Thanh Đăng, sau khi vẽ xong nét cuối, chú văn phức tạp đến nỗi Giang Trừng không rõ nét thoáng phát sáng rồi biến mất. Chỉ mỗi Giang Trừng mới cảm nhận được nỗi ấm áp bao bọc lấy bàn tay có chú văn mà Thanh Đăng vẽ.Đang săm soi bàn tay vô cùng bình thường của mình, Giang Trừng chợt nghe Thanh Đăng đại sư bảo: "Y mà làm gì cô, cô cứ đánh bằng cái tay này."

Giang Trừng: "... Vầng." Đại sư ơi anh chu đáo quá! Em ưng!

Đại sư tà mị đứng kế, tâm trạng rõ chẳng tốt đẹp gì. Giang Trừng nhìn hai người vẻ ngoài hệt nhau nhưng thần thái lại khác hoàn toàn này, vừa định lên tiếng đã bị Thanh Đăng đại sư bịt tai lại.

Tích tắc đấy cả thế giới như lặng hẳn, Giang Trừng không nghe được bất cứ âm thanh nào nữa, cô nhìn Thanh Đăng nói gì đó với đại sư tà mị, sau đó, vẻ mặt thối hoắc của đại sư tà mị thay đổi vài lần, cuối cùng lại về với điệu biếng nhác thường thấy, cũng đáp lại câu gì đó.

Thanh Đăng đại sư không nói nữa, buông tay đang bưng tai Giang Trừng ra, bảo cô: "Về đi thôi."

Giang Trừng vẫn chưa muốn rời, vô thức nắm ngón tay anh, ấp úng bảo, "Đại sư, anh phải nhanh lên đấy, em chỉ là tu sĩ quèn Dung Hợp kỳ thôi, chẳng nên công cán gì, gặp nguy là chết ngay."

Tóc mái trên trán được ngón tay ấm áp nhẹ nhàng vén lên, xúc cảm mềm mại vừa chạm vào da thịt đã lan ra khắp, "Về thôi." Thanh Đăng đại sư lại bảo.

Giang Trừng buông tay, tròn xoe mắt sờ mi tâm, ngó Thanh Đăng.

Thơm... Thơm rồi?! Ối đệt thế mà mình lại được thơm á! Tuy chỉ thơm trán nhưng đại sư chủ động đấy nhé! Khoan, hình như đây đâu phải lần đầu, lần đầu xảy ra sau khi “ấy” xong trong miếu nát, do tình trạng sức khỏe của cô.

Giang Trừng vẫn đang ngơ ngẩn đã bị đại sư tà mị bế thốc lên tay, rời đi ngay tắp lự. Giang Trừng cuống quýt xoay người lại nhìn Thanh Đăng đại sư đứng tại chỗ đưa mắt tiễn họ, gương mặt ngày càng nhạt nhòa.

"Sao, tiếc à?" Đại sư tà mị cười đôi tiếng, chọc xiên hồ lô chả biết lấy ra từ lúc nào vào má Giang Trừng, "Ngó cái dáng bây giờ của bé đi, bé con à, hòa thượng già đang muốn nói với bé rằng, lão chỉ xem bé là trẻ nít thôi."

"Tâm tình của lão là tâm tình của ta, cảm xúc của lão cũng là cảm xúc của ta, nên ta rõ lão xem bé là gì lắm."

Giang Trừng chẳng quan tâm mấy, "Tôi cũng biết mà, chắc là cháu gái hay chắt gái gì đó."

"Bé nghĩ thoáng thật ta ơi." Đại sư tà mị tự dưng lại vui hẳn, vô cùng nhân từ bóc giấy bọc kẹo hồ lô, nhét vào tay Giang Trừng.

Cầm xiên hồ lô đỏ chót, Giang Trừng thở dài, ra vẻ chững chạc sành đời, "Trên đời thiếu gì mấy mối yêu thầm lặng lẽ tắt đi, thực ra cũng chả sao, chỉ cần thông suốt là ổn hết, người mình thích không thích mình mới là chuyện thường ở huyện, chứ còn cái loại yêu qua yêu lại kia, phải may mắn lắm mới gặp được. Với cả kiểu người như đại sư mà đi hẹn hò yêu đương, người ta mới thấy lạ ấy? Tôi tưởng tượng không nổi cảnh ý."

Đại sư tà mị vốn định lên tiếng, bỗng đảo mắt rồi nuốt câu tính nói trở về, mỉm cười ác độc.

Có lẽ lão Thanh Đăng kia không biết nên quy Giang Trừng vào mối quan hệ nào, thế mới đối xử kiểu cha chú bao dung thương yêu con cháu, nhưng theo y thấy, tình cảm của lão phức tạp hơn thế nhiều.

Tuy không phải tình yêu, nhưng lại đầy trách nhiệm, ngạc nhiên, thương mến, tò mò, hứng thú, cảm động, bận lòng, quan tâm... Chắc đây là lần đầu tiên lão đặt bao nhiêu là cảm xúc và ý nghĩ phức tạp vào riêng một người như thế. Bé con đặc biệt như vậy, đâu thể chỉ dùng từ "con cháu" để hình dung. Y rất tò mò, không biết khi lão Thanh Đăng này không mất tơ tình thì hai người sẽ thế nào.

Tò mò quá đi thôi. Mà hễ tò mò, y lại muốn làm chuyện xấu.

Chương 53: Gã đại sư ngứa đòn

"Anh lại muốn giở trò gì, mình lui xuống trước hẵng bàn, được không?" Giang Trừng mệt mỏi thốt lên.

Cô thực sự đã thấu tỏ toàn bộ "thuộc tính" của đại sư tà mị rồi, lão chính hiệu là một họa hại to tướng khác lướt qua cuộc đời cô, chẳng nhầm đi đằng nào được! Mà sao lão lại ngứa tay thế kia! Trong mấy phim bom tấn, lão thuộc tuýp ưa tò mò thích chết, sẽ lên đường trong mười phút đầu tiên, chắc luôn!

So với sự mất bình tĩnh của Giang Trừng, đại sư tà mị vẫn nhởn nhơ nhàn nhã, hào hứng chỉ đóa hoa kiều diễm đang quyến rũ đong đưa giữa ánh dương trên một cột đá cao, "Nó, đẹp tuyệt nhở."

Thấy ánh mắt ngập tràn nôn nao của y, Giang Trừng dẹp luôn ý định chạy trốn ngay, đơ mặt ha hả đôi tiếng, "Không những đẹp mà còn toát lên khí chất bảo vật quý hiếm ngay từ cái nhìn đầu tiên nữa, nếu không làm gì có chuyện được gác bởi con linh thú lớn nhường kia?"

Trước mặt họ là một con cự long trắng vừa tỉnh giấc, thân rồng óng ánh đẹp đẽ, râu tóc phất phơ tự nhiên, đôi vuốt sắc vừa nhìn đã biết sở hữu lực sát thương cực lớn giẫm đất cuốn bụi, đôi con ngươi đỏ thẫm lưu ly hệt hai chiếc đèn lồng nhỏ long lanh đang nồng nặc sát khí nhìn chằm chằm hai kẻ xâm nhập.Read more…

Nếu Giang Trừng không phải là người đang bị cự long trắng chòng chọc khóa mắt, có lẽ cô đã nức nở trước vẻ đẹp khó tin của con rồng phương đông thường được khắc họa trong các hoa văn truyền thống này rồi. Ôi nhìn mà xem, lông sừng vảy thậm chí cả thân rồng đều trắng lóng lánh, giữa đầu rồng có cả một hình xăm thần bí màu đỏ, vẻ ngoài mỹ lệ, khí thế tràn trề, nhòm là biết cũng thuộc hạng rồng đẹp rồng xinh trong tộc rồng.

Tiếng rồng ngâm chấn nhiếp và giận dữ dấy lên, vang vọng giữa hang động trống trải. Con cự long trắng đang gác bảo vật này rõ đã vô cùng bực mình trước hai kẻ không có vẻ gì là muốn rời đi kia, vụt đuôi há miệng xông về phía họ, chuẩn bị xuất đại chiêu.

Giang Trừng giơ tay lên, nhìn một bàn tay to khác đang siết chặt cổ tay mình, hỏi với vẻ vô cùng nghiêm túc: "Anh định cứ kéo tôi mãi như này thật à? Chẳng thà anh buông ra để tôi tự thu mình vào xó, đỡ nhỡ việc lớn của anh."

Đại sư tà mị cười, "Không, hòa thượng già đã dặn bé theo sát ta."

"Nhưng đại sư có bảo tôi đi chết cùng anh đâu!" Giang Trừng liếc y.

Rốt cuộc, sa đà tới nước này là tại ai? Đương nhiên là tại gã đại sư tà mị này rồi! Sau khi thoát mộng, đại sư tà mị bỗng đứng dậy đòi đi tìm đường ra, Giang Trừng thì rõ mười mươi sẽ bám lấy y theo lời dặn của Thanh Đăng.

Hai người dạo khắp tòa thành chết kỳ lạ này, phát hiện mới ngủ một giấc mà diện tích thành đã lớn hơn nhiều, xuất hiện cả một cung điện lộng lẫy và một đàn tế. Có vẻ như cung điện và đàn tế phủ bụi đã lọt vào mắt xanh của đại sư tà mị.

Rồi y bắt đầu lên cơn ngứa đòn, trước là ngứa tay khởi động đàn tế bằng một cách nào đấy, sau là túm Giang Trừng xông vào địa cung ngầm. Và dằn tới dậm lui quanh địa cung của người ta, ra chiều chưa nát chưa thôi.

Thứ khiến Giang Trừng cạn lời nhất là cái tính tò mò bộc phát của gã đại sư này, phát hiện một trận pháp hỏng trong địa cung, y khăng khăng bỏ hẳn một ngày để nghiên cứu, thế mà lại sửa được thứ trông có vẻ rất khó ấy thật!

Hễ đối mắt với y là Giang Trừng lại vô thức ngứa đầu, bấy giờ cô kệ luôn lời dặn của Thanh Đăng đại sư, vung tay định tránh xa ra. Khỏi nghĩ cũng biết, đại sư tà mị ắt chẳng tha cho Giang Trừng, chộp phắt lấy kẻ mới thấy tình hình không hay đã tính cao chạy xa bay một mình là cô, cùng bước vào trận pháp vừa được khôi phục.

Giang Trừng - người thường bị buộc phải truyền tống tới chỗ này chỗ khác chừng như đã cảm thấy không lành ngay khi đặt chân vào trận pháp kỳ lạ kia.

Chuẩn luôn, họ "được" đưa đến một hang động trống trải, vừa mở mắt đã thấy một đóa hoa bảo bối vô cùng kiều diễm trên cao, và một con cự long trắng hé mắt khó chịu bởi sự xuất hiện của họ.

Chết tiệt nhất không phải là trận đại chiến sắp sửa bùng nổ kia, mà là vẻ mặt của gã đại sư lúc không thèm chạy lại sửa soạn lôi Giang Trừng cùng đập lộn với rồng trắng canh hoa, sau khi cười bảo mình không thắng nổi nó này. Giang Trừng hơi hơi ngờ rằng y thù đời khó báo nên kéo cô chết cùng.

Kề bên là đồng đội heo, trước mặt là BOSS lớn, Giang Trừng - một người chơi cấp thấp chỉ đánh nổi tiểu quái nhưng mãi phải đọ sức với BOSS vượt cấp đã buông xuôi phó mặc, để đại sư tà mị kéo như lôi bao tải, xông xáo khắp hang động, tránh đòn công của rồng trắng trên đà thịnh nộ.
Ngọn lửa đỏ bừng trào ra từ miệng cự long trắng xông thẳng đến chỗ Giang Trừng và đại sư, công kích không ngừng nhưng chẳng đòn nào chạm được vào họ. Không, chính xác phải là chẳng chạm được vào đầu sỏ đại sư, còn Giang Trừng - phận làm trang sức hình người lại thầm nghiến răng khi cầm đoạn tóc bị lửa liếm phải của mình. Gã đại sư chết tiệt này rặt một vẻ cố ý! Rành rành là y thừa sức tránh sớm hơn, nhưng lại cố tình hơ Giang Trừng trên ngọn lửa tàn.

Giang Trừng ngó nụ cười ác ý y xoay lại trao riêng cho mình, suýt đã không kiềm chế nổi hành động đập chết y bằng bàn tay được Thanh Đăng đại sư cường hóa. Thôi, đừng so đo với con lừa trọc ghen ghét mình vì có tóc này làm gì, Giang Trừng nhủ thầm, sau đó lại ngủi thấy mùi tóc khét lần nữa.

"Tôi có thể dùng tay phải của mình đánh anh không?" Giang Trừng lễ phép hỏi.

"Bé đánh ta bằng bàn tay ấy thì chắc hai mình sẽ chết luôn ở đây đấy, bé nên nhớ thứ hòa thượng già vẽ ra chẳng phải chuyện đùa đâu, ta mà dính đòn thì càng khó thắng nổi con rồng này rồi. Mới cả bé còn đang trong tay ta, ta buông là bé tới số ngay, muốn thử không?" Đại sư tà mị đáp.

Giang Trừng không nói nữa, cô quan sát nhanh địa hình khu này, chờ đến khi đại sư tà mị hạ chân trên một vách đá trong hang, cô giẫm xuống nền đá rắn, trở tay nắm lấy cổ tay y, tay còn lại níu vai y, lắc người lọt thỏm trước ngực y.

Đổi tư thế thành công, Giang Trừng ôm cổ đại sư, chân kẹp eo y, rốt cũng đã cứu tóc mình thoát cơn hiểm nghèo -- Đã ở tư thế này rồi, y mà còn nướng tóc thành công nữa thì cô theo họ Thanh của đại sư luôn!... Nhưng hình như đại sư đâu phải họ Thanh?

"Ngoan ghê, sớm biết điều như thế thì tốt biết bao." Đại sư tà mị ôm eo Giang Trừng để cô không bị rơi, cười khẽ bên tai.

Nghiêm túc ra đòn lại thấy hai kẻ không xem mình ra gì, chỉ khơi khơi ôm ấp nhau kia, cơn thịnh nộ của rồng trắng lại dâng lên đến một tầm cao mới, không nghịch lửa nữa mà phun tuyết. Tuyết ngập trời tung bay, nhũ băng bén ngót khổng lồ từ khắp nơi ùa theo họ, ra chiều chưa xiên nổi hai người thì không dừng.

Giang Trừng lặng im đóng phận trang sức, cô cảm nhận được tốc độ tránh đòn của đại sư ngày càng nhanh, gió vù vù qua tai, nhũ băng lạnh giá nhọn hoắc lướt vụt qua da, tưởng như đã bị thương song cuối cùng mới nhận ra đấy là ảo giác, cô chẳng dính một đòn nào, chỉ hơi run vì lạnh.

"Đánh không lại, nhưng chạy vẫn ổn chán." Trong lúc né vô số nhũ băng, đại sư tà mị cười khẽ bên tai, với nhũ băng đâm tới ngay mặt, không thể tránh nổi thì y đón lấy, nhét vào áo Giang Trừng trong lòng mình, "Nè, cho bé nghịch."

Nếu đang rảnh tay, Giang Trừng giật thót mình vì lạnh nhất định đã moi nhũ băng ấy ra đập mạnh lên mái đầu trọc của y.
Ngày càng dày sương trắng, động đá đã hóa thành động băng, chắc cự long trắng tính dùng khí lạnh công hai người, lợi dụng vô số đỉnh băng - chướng ngại vật trong động làm chậm tốc độ trốn chạy của họ, nhưng đại sư lại là kẻ có hành động khác với lẽ thường, y bắt đầu chơi chiêu ẩn nấp.

Y biến các đỉnh băng nhũ băng vốn để chặn đường mình thành nơi náu thân, di chuyển thật nhanh giữa các chỗ trốn, lại còn trơ tráo dùng vài thuật pháp nhỏ như thuật kính nước, lợi dụng rốt ráo địa hình mà rồng trắng tạo ra, khiến bóng mình phản chiếu trên vô số mặt băng.

Phối hợp cùng còn có thuật che mắt thuật ảnh ảo, rồng trắng bị vờn đến độ đầu váng mắt hoa, cuối cùng lại giận dữ vút đuôi đập toàn bộ băng mình tạo.

Lúc rồng trắng lên cơn cuồng nộ, Giang Trừng đã được đại sư tà mị bế đến dưới đóa kỳ hoa bảo vật kia, cô tưởng y sẽ thừa cơ hái nó, ngờ đâu y lại lờ đi, bắt đầu rờ rẫm trụ đá rắn dưới đóa hoa.

Áp tay vào cột cảm nhận một lúc, y cười, "Quả nhiên có ở đây, đám linh thú này đúng là toàn giấu đồ tại chỗ như nhau thôi."

Giang Trừng cảm nhận được nỗi xấu xa cực cùng từ nụ cười của y, thật đấy. Cơ mà cô cũng đã nổi cơn tò mò, trong này có cái gì thế? Chắc là thứ gì đó tốt lắm, bằng không gã đã hái đóa hoa lạ rõ là trân quý kia chứ chẳng chạy tới đây moi trụ đá làm gì.

Ngay sau đó, Giang Trừng đã được biết thứ ẩn trong trụ đá là gì, vì đại sư tà mị đã moi một quả trứng lớn cỡ bàn tay, trắng trong tựa ngọc, óng ánh vân đỏ máu ra.

Ối đệt gã khốn này moi mất trứng của mẹ rồng trắng nhà người ta ra rồi! Ấy mà sai sai, con rồng trắng siêu soái này lại thuộc giống cái cơ á!

Vẫn đang ngẩn ngơ, Giang Trừng lại thấy đại sư tà mị nhanh gọn chộp lấy, rạch mười đầu ngón tay, nhỏ máu cô vào quả trứng ấy.

Y khẽ nhẩm linh chú mà Giang Trừng không hiểu, tay kết ấn tay phác linh tự, xong xuôi hết cả, lòng Giang Trừng chợt rung động, chừng như nghe được nhịp đập thật nhẹ thật chậm, cô nhận thấy cảm ứng đặc biệt giữa mình và quả trứng ấy ngay giây phút đầu tiên.

Chắc không phải như cô nghĩ đâu ha? Giang Trừng nâng niu quả trứng đại sư tà mị vừa nhét sang, chẳng biết nên tỏ vẻ gì cho phải.

"Không sai, ta thay bé nhận linh thú rồi đó." Đại sư tà mị tiện tay quệt máu của Giang Trừng lên bản mặt ngây ngẩn của cô, xấu tính dậm thành đôi má hồng.

"Mẹ người ta có cho phép anh làm vậy chưa?" Mới dứt lời, Giang Trừng lại nghe tiếng rồng ngâm thịnh nộ dội lại từ sau lưng, nghe cơn giận vút cao, cô biết chắc rồng mẹ không đồng ý.

Ngoài nỗi căm phẫn thì Giang Trừng còn nghe ra sự bất lực và sốt ruột từ tiếng ngâm ấy. Nó không công kích hai người nữa, chỉ trợn trừng đôi mắt đỏ, phì khí trắng từ đằng mũi, nóng nảy ngọ nguậy vuốt, cuối cùng gầm to một tiếng ngập tràn uy hiếp nhằm vào Giang Trừng. Chừng như đối phương là thằng khốn đã bắt cóc rồi làm con gái mình có thai vậy.

"Mi liệu mà chăm sóc nó cho tốt, bằng không bà đây giã phát chết luôn!"

Giang Trừng thấp thoáng nghe thấy giọng nói ấy... Không, không phải ảo giác, là giọng của rồng trắng thật.

"Tên loài người gian trá! Ác độc! Thôi thôi ký khế ước linh thú rồi thì chẳng thể làm gì được nữa, dù sao ta cũng đã thấy phiền khi phải gác bao nhiêu năm ở chốn này, nhóc thối mãi vẫn không chịu phá vỏ, ta lười đợi chán chờ rồi, mi liệu mà chu đáo với nó, ta còn quay lại đấy nhé, hừ!" Dứt lời, mẹ rồng trắng nhanh gọn vứt trứng mà đi, cũng mặc luôn đóa kỳ hoa kia, bay thẳng ra ngoài theo lối mà ánh mặt trời chiều vào trên nóc động.

Giang Trừng: Vậy đó hả? Chỉ vậy thôi đó hả?

Chương 54: Ma vực

"Vậy đó hả?" Giang Trừng tay cầm trứng rồng đã ký khế ước, tay chõ sang hướng rồng mẹ rời đi, "Đấy không phải là linh thú thủ hộ ư? Cứ vứt con với đóa kỳ hoa mình cần bảo vệ rồi ngoảnh mông bỏ chạy mà được à, dễ dãi quá vậy!"

"Chẳng hiếm lạ gì." Đại sư tà mị tựa trụ đá, biếng nhác buông lời: "Thường thì có hai lý do khiến loại linh thú thủ hộ này bảo vệ một món đồ, một là vì vật đấy có ích cho mình, gác chờ đến lúc dùng, hai là do đã ký khế ước thủ hộ, con rồng này chắc thuộc loại sau."

"Chúng ta đến từ tử thành, nghĩa là cái hang này nằm ở vết nứt của tử giới, chẳng biết đã tồn tại bao lâu. Để một thế giới trở thành cõi chết, khỏi nghĩ cũng biết phải cần rất nhiều thời gian, năm rộng tháng dài, có khi khế ước đã hết hạn, tội gì phải canh giữ tiếp. Ta đoán, con rồng ấy không rời khỏi chỉ vì ở tử giới chẳng có chỗ nào để đi, nhưng khi chúng ta tới đây đã khai thông cầu nối giữa hai thế giới, biết có thể đến nơi chúng ta đang sống, nó mới hấp tấp lên đường."

"Với cả con rồng ấy vốn chẳng định ép ai chết thật, nếu không đã chả để chúng ta lành lặn và dễ dàng lấy được trứng của nó đến thế."

Giang Trừng sáng tỏ, "Vậy ý anh là, rốt đã chờ được đến ngày lại được ngắm ánh mặt trời nên con rồng mẹ láu cá này nôn ra ngoài chơi, mình vừa khéo lại tới đây, nó bèn mắt nhắm mắt mở tiện thể tìm vú em cho bé con chưa chào đời của mình à?"Read more…

"Không sai." Đại sư gật đầu.

Giang Trừng không khỏi trao ánh mắt đong đầy thương cảm cho quả trứng rồng khế ước trong tay mình. Chưa ra đời đã bị mẹ già vứt, à phải gọi là ruồng bỏ nhỉ?

Vừa nghĩ thế, Giang Trừng như cảm nhận được đôi chút hờn dỗi toát ra, sau đó, trứng rồng nhúc nhích.

"Ý, nó sắp nở à?" Giang Trừng đưa trứng đến gần quan sát kỹ, hơi hơi chờ mong, thú khế ước đấy nhé, dáng vóc rồng mẹ đã đẹp đến độ bệ vệ khôi ngô, mai sau cô cũng sẽ có một cậu nhóc xinh xẻo như vậy, cưỡi rồng, nghe sao mà oai thế ~

"Chưa đâu, cứ chờ đấy đã." Đại sư tà mị thẳng thừng đập vỡ cơn ngóng trông của Giang Trừng.

Bấy mới nhớ ra mẹ rồng đợi biết bao nhiêu năm vẫn hoài công, Giang Trừng tức khắc hoảng hồn, chắc không đến nỗi cô tàn mạng rồi mà nó vẫn chưa nở đâu nhỉ, vậy thì có cũng bằng không. Thôi, lần sau có dịp tìm con nào thường thường vậy.

"À phải rồi, linh thú ta nhận hộ bé đã ký khế ước bổn mạng, cả đời bé chỉ được nuôi mỗi con này thôi." Đại sư tà mị bảo.

Giang Trừng:... Tưởng đâu đại sư tà mị làm thế vì mình, rốt đã được một lần không họa hại, đúng là khờ quá đi thôi.

Giang Trừng cố chịu đựng, cất trứng cẩn thận. Dẫu không biết chừng nào mới nở thì nó vẫn là linh thú bổn mạng duy-nhất của cô, thôi cứ bảo quản cho đàng hoàng. Để đỡ hậm hực, Giang Trừng dời sự chú ý sang đóa hoa lạ đang đong đưa cánh trên trụ đá kia.

"Còn bông hoa kia thì sao, nó là gì?"

Đại sư tà mị liếc phớt qua rồi thờ ơ đáp: "Không biết."

Giang Trừng ngạc nhiên: "Không biết? Nom cái điệu am hiểu con rồng trắng kia, tôi cứ tưởng anh tỏ tường mọi thứ chứ."

Đại sư tà mị cười nhếch mép, Giang Trừng thề rằng nụ cười ấy lồ lộ vẻ giễu cợt, y bảo: "Ban nãy ta chỉ nói bừa thế thôi, vậy mà bé tin thật hả."

Giang Trừng: Đệt mợ muốn giã chết lão quá!

Có lẽ đã thấy dấu hiệu rục rịch của Giang Trừng, đại sư tà mị đứng thẳng dậy, vòng qua cô đến xem đóa hoa hiếm trên cột đá kia. Đóa hoa trong suốt tựa ưu đàm đương kỳ nở rộ, không lá không rễ, như được bao bọc bởi những đốm sáng lấp lánh ánh lam bạc. Giang Trừng đứng bên nín thở ngắm nhìn, khen hoa kiều diễm mãi thôi, lại thấy đại sư tà mị thản nhiên thò ngón ra chọc chọc nó.

"Ồ?" Y hơi chững lại, có vẻ hơi ngạc nhiên, rồi lại thành ý nhị và hứng thú."Ha ha ~ Đúng là vừa nghĩ đã có ngay, ta chưa từng số đỏ như này đâu. Hình như cứ đi với bé ta lại may mắn cực." Đại sư tà mị khẽ cười đôi tiếng, nhìn sợi tơ đỏ giữa nhụy đóa hoa hiếm, thì thầm tự nhủ.

"Gì cơ?" Giang Trừng nghe không rõ.

Đại sư tà mị không lặp lại mà hỏi cô: "Bé thích Thanh Đăng?"

"Sao lại hỏi vậy, ừ thích." Giang Trừng lại thấy chẳng lành.

"Dù lão có thành thế nào cũng vẫn thích?" Đại sư tà mị hỏi tiếp.

Giang Trừng cân nhắc một lúc, thành thật lắc đầu: "Tôi không dám chắc, biết đâu anh ấy thay đổi rồi tôi lại không thích nữa, chuyện này chẳng ai đảm bảo được hết, trước khi tới đây, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích anh ấy."

"Ha ha ha ~ Tốt tốt tốt ~"Nghe thế đại sư tà mị tự dưng lại hào hứng hơn, thò tay xoa mặt cô, "Nhớ lời bé nói đấy nhe, ta giao kịch hay mình muốn thưởng thức cho bé đấy."

Vừa nói, y vừa nhẹ nhàng ngắt lấy đóa hoa kia, nhét thẳng vào mồm.

Giang Trừng: Ối đệt khoan, phải bảo tôi chuyện anh định làm hẵng đãããã!

Giang Trừng - kẻ phải khiếp sợ bởi độ họa hại của đại sư đã méo cả mặt, cộng dồn mấy câu vừa nói, lão này chắc chắn sẽ lại hại đời cô, lại còn là một vố lớn nữa kia! Xin anh ngừng quậy, được không! Cái bông này rốt có công dụng gì, nói rõ hẵng đã! Giang Trừng ôm đầu, chừng như sắp điên. Sau khi đến thế giới này, sao cô cứ gặp phải cái ngữ thích họa hại người khác trong im lìm vậy, có gì từ từ nói chứ!

Giang Trừng cáu kỉnh còn đại sư tà mị lại bình tĩnh vô cùng, y sẽ rất vui nếu có thể khiến Thanh Đăng không vui, huống hồ giờ lại còn được thưởng thức thêm màn Giang Trừng điên dại, vui hơn nhiều.

Kéo Giang Trừng sang, đại sư tà mị ôm chầm lấy cô, thủ thỉ bên tai: "Bé tự nhào nặn một Thanh Đăng mới hoàn toàn, một Thanh Đăng thuộc về mình, được không?"Đóa kỳ hoa này tên là Thông Minh, hiểu thấu lòng người, tỏ tường niệm dục, có thể trao cho con người tấm lòng thơ bé, khiến họ trong sáng tựa lúc mới chào đời. Tóm lại, người nuốt hoa này có lẽ sẽ hồn nhiên như con trẻ vừa lọt lòng, vẹn nguyên hoàn hảo. Đã vậy, tất cả những gì đã mất đi trước kia hẳn sẽ quay về, ví như tơ tình khuyết thiếu chẳng rõ lý do của lão Thanh Đăng.

Chính lúc chạm vào đóa hoa này, đại sư tà mị đã lờ mờ ngộ ra, chỉ không biết nó sẽ ảnh hưởng thế nào, đem lại hậu quả gì cho người hai nhân cách như mình. Nhưng bí ẩn như này thú vị hơn mà phải không?

Nghĩ đến đây, đại sư tà mị càng vui vẻ ngóng trông hơn.

Đột ngột được ôm vào lòng, Giang Trừng cáu điên vừa định tát bật họa hại ra, đại sư đã nhũn người đổ xuống. Cô vô thức duỗi tay ôm eo y.

"Đại sư? Đại sư họa hại? Thanh Đăng đại sư?" Giang Trừng lay cơ thể mềm rũ của đại sư, y lại chẳng có phản ứng gì. Dẫn một tia linh khí từ đầu ngón tay định dò vào mạch y, nhưng vừa chạm vào huyệt đầu tiên đã bị bắn ra, Giang Trừng bó cánh, đành phải bế đại sư cao lớn theo kiểu công chúa rời khỏi đây, mọi chuyện tính sau.

Cơ mà vụ này lại chuẩn tuýp "họa vô đơn chí", cô mới bế người lên, chưa kịp rời đi đã thấy mặt đất dưới chân sáng lóe, cuốn cả cô và đại sư đang mê man trong lòng vào một cái xoáy.

Ờ, lại là cái ngữ truyền tống trận chết tiệt! Trước mắt tối sầm, Giang Trừng buột miệng chửi khẽ. Cô chẳng tài nào hiểu nổi đám tu sĩ này, thật đấy, hơi tý lại bày cả đống truyền tống trận làm gì, đi đứng hẳn hoi vào không được à? Mới cả báo lá cải mười mươi đã bảo truyền tống trận rất hiếm rất khó hi hữu lắm mới gặp, vậy mà sao từ lúc vào đây đến giờ cô lại đụng những mấy lần cơ chứ.

Nếu vẫn chưa ngất, đại sư tà mị sẽ giảng giải rằng, những chỗ bảo vật có linh thú thủ hộ như này hay có trận truyền tống ngẫu nhiên, vì nơi cộng sinh với bảo vật bị lấy kia thường sẽ sụp đổ. Chỗ cất giấu những món bảo vật dành riêng cho hậu duệ thì càng phải có truyền tống trận, nhằm để hậu duệ sở hữu nó có thể đến một nơi an toàn khác ngay, đỡ bị cướp.

Giang Trừng vốn định ngoan ngoãn chờ Thanh Đăng đại sư bản chính quay về, cùng anh rời khỏi đây, ấy vậy mà người tính không bằng trời tính, chúng ta mãi sẽ chẳng biết được rồi cuộc đời mình sẽ đi đến đâu, nhất là khi đính kèm một tên họa hại chả biết chết sống là gì.

Đinh ninh lần này sẽ bị truyền tống đến mộ U Tổ hoặc một thành chết nào khác, nhưng Giang Trừng hoàn toàn không ngờ được rằng truyền tống trận này hơi đỉnh, khoảng cách phải gọi là nhảy vọt, họ chẳng những rời khỏi hang động trong thành chết mà còn thoát cả mộ U Tổ, đến thẳng... Ma vực.

Ờ đấy, Ma vực, sào huyệt của ma tu.

Nhìn chiếc lưới to màu tím thoắt ẩn thoắt hiện bao trùm cả vòm trời, lại nhòm đám ma kết đỏ - loại cỏ đặc trưng của Ma vực mọc khắp nơi và ba chữ Ma Chủ thành khổng lồ được khắc trên tường thành cao ngất gần đấy, Giang Trừng phát hiện, họ chẳng những đã đến Ma vực, mà còn đến ngay thành chủ của Ma vực nữa kìa!

Với những tu sĩ chính phái như họ, ở cõi tu chân, nơi nguy hiểm nhất không phải là tứ đại hung địa vang danh khắp chốn, mà là Ma vực nằm ở cực tây thế giới, mảnh đất chỉ có ma tu mới biết cách đến, chỉ có ma tu mới ngụ lại này. Chẳng linh tu đạo tu nào tùy tiện bén mảng đến đây chịu chết, huống hồ là phật tu - thiên địch của ma tu. À tất nhiên phải chừa đám khuyết tật não và bọn có thâm thù đại hận tính liều mình lưỡng bại câu thương ra.

Trong một vạn ma tu chẳng có lấy một kẻ không căm thù tu sĩ chính đạo, dầu gì cũng là ngữ cùng hung cực ác, nếu không đã chả mệnh danh ma tu. Mà đã là ma tu thì thường sẽ thế này: Gặp phật tu, đánh ngay không nói nhiều, có thua cũng phải đánh; gặp đạo tu linh tu, thắng được thì bắt thịt, luyện thuốc, luyện vũ khí…, thua thì chạy.

Nghe đâu trong mắt phật tu, ma khí của ma tu bắt mắt hệt vết mực trên giấy trắng, ngược lại, với ma tu, phật quang thánh khiết trên người phật tu cũng như đèn rạng giữa đêm đen.

Vứt một phật tu lợi hại như đại sư đến đây thì khác nào quẳng một chú dê béo vào bầy sói? Chưa kể đại sư còn đang bất tỉnh nữa chứ! Đệch!

Ma vực trong truyền thuyết lại chẳng có tầng không đầy những bụi mù hay sương lạ tím ngắt, ngoài tấm lưới to trên trời và những kiến trúc kỳ lạ đồ sộ đàng xa, thì vẫn chưa có gì quá khác so với thành trì của tu sĩ bình thường. Về phần ma tu có ăn mặc làm đỏm chẳng giống ai không, Giang Trừng vẫn chưa rõ lắm, vì cô chưa gặp một ma tu nào đi ngang qua.

Cái truyền tống trận kia vẫn chưa quá đáng lắm, không ném hai người chả chuẩn bị gì ráo vào giữa đám ma tu, chỉ vứt họ trên một con đường nhỏ ngoài thành.

Đang mừng vì không có ma tu nào đi ngang, Giang Trừng đã lại phát hiện xa kia khói bụi cuồn cuộn, ma khí rợp trời đến nỗi một linh tu quèn như cô cũng không lờ đi nổi.

Chương 55: Vào thành

Ma khí cuồn cuộn phả vào mặt, vừa nhìn đã biết không phải ma tu tầm thường, lại còn là cả nhóm to chứ chẳng một tên một kẻ. Giang Trừng đắn đo, giữa tự tử ngay và chờ chúng nó tới giết thì cách nào nhanh hơn nhỉ.

Nào phải mình buông tay chịu trận, chỉ do địch quá mạnh, đây lại còn là sân nhà chúng! Chốn này tứ bề hoang vu, tịnh không chỗ nấp, dõi mắt trông ra chỉ có mỗi tòa Ma Chủ thành sừng sững gần đấy. Nếu đại sư vẫn đang tỉnh táo, à, Thanh Đăng đại sư phiên bản bình thường vẫn đang tỉnh táo, chưa chừng hãy còn đường sống.

Mới nghĩ xong, Giang Trừng phát hiện đại sư trong vòng ôm của mình cục cựa.

Giang Trừng mừng rỡ, chẳng màng đám ma tu đang đến ngày càng gần kia nữa, cúi đầu nhìn vào lòng. Rồi cô đối diện với một đôi mắt lạnh tựa băng vạn năm, buột rùng mình ngay tắp lự.

Lạ lùng thay, giờ phút này đây Giang Trừng lại nhớ đến Hạc Kinh Hàn - một người có đôi mắt cũng lạnh lùng như vậy. Cô tưởng kiểu người như Hạc Kinh Hàn đã đủ lạnh như sương giá rồi, ngờ đâu có ngày mình lại cảm nhận được sự giá băng hơn thế toát ra từ đại sư.

Rời khỏi vòng ôm của Giang Trừng, đại sư lạnh lùng vô cảm đứng dậy, chỉ ngẩng đầu nhìn đám ma tu ào ào xông tới gần đấy, chẳng nói năng gì.Read more…

Thôi xong, chắc phải làm căng một trận rồi. Đánh thì đánh, ít ra bây giờ vẫn đỡ hơn ban nãy, Giang Trừng nghĩ, nghiêm túc rút kiếm gỗ giắt bên eo ra. Dẫu không biết vẻ mặt hiện tại của đại sư là như nào, nhưng thôi tập trung đối phó hồi nan giải đang kéo đến trước mắt này đã.

Thật lòng cô thấy gã đại sư vừa tỉnh lại này hơi dị, nhưng chỉ cần không phải tên họa hại tha thiết nghiện đòn kia thì sao cũng được hết.

Đến ngay trước mắt là một đoàn gồm hơn hai trăm ma tu, đầu và cuối đội ngũ có khoảng trăm tên cưỡi yêu thú, ở giữa là một cỗ xe ngựa lộng lẫy sơn đen dát vân vàng, được bảo vệ bởi mười mấy ma tu mặc áo đen vân vàng nổi bật.

Đoàn ma tu bừng bừng khí thế bấy giờ đang vô cùng lấy làm lạ, đã bao nhiêu năm không gặp phật tu ở thành Ma Chủ, trước mặt lại có một gã hống hách đứng giữa đường thế kia, rõ mười mươi chỉ để ngăn lối chúng. Nhìn kỹ hơn, phật khí gã nồng đậm tinh thuần đến đáng sợ, dẫu có đơn độc cũng vẫn khó giải quyết như thường, đám ma tu thoáng cái đã đề cao cảnh giác.

Kẻ còn lại thì tu vi quá thấp, chẳng bõ quan tâm, cho làm món khai vị vậy.

Cơ mà chuyện này khá bất thường, mục đích của hai kẻ này là chủ tử chúng? Đúng là rất nhiều thành phần ở Ma vực nhắm vào chủ tử, nhưng sao lại dây đến cả bọn tu sĩ chính đạo ngoài kia rồi? Trong lòng đám ma tu nảy nòi ra đủ thứ âm mưu, song chẳng kẻ nào nghĩ đến các loại lý do dị hợm kiểu "đi lạc bước nhầm" đến đây.

Bảo đánh là đánh ngay, hai bên không qua quýt tý nào, Thanh Đăng đại sư lại chủ động đến lạ, anh chẳng nói hai lời đã buông phật ấn khổng lồ quật ngã mười mấy gã ma tu cưỡi yêu thú đang xông đến, ngay lập tức lại nghiền ngay một phật ấn xuống đám ma tu vừa rơi khỏi ma thú kia, khiến vài tên chưa kịp hoàn hồn đã ra bã thịt.

Độ nhanh gọn trực tiếp của pha hành động vừa rồi và dáng vẻ tàn nhẫn hung ác kia khiến mí mắt Giang Trừng đang đứng cạnh đấy giật giật. Cô đã nghe biết bao sự tích về Thanh Đăng đại sư, ai nấy đều bảo đại sư có tâm phật, dẫu địch có dữ dằn thô bạo đến đâu thì anh cũng chỉ giải về thấp Trấn Ma ở chùa Thượng Vân, ngày ngày tụng kinh cảm ngộ chứ chẳng đuổi tận giết tuyệt bao giờ. Thế đại sư trước mặt tàn nhẫn như này là do đâu, do địch là ma tu hay do anh đang không được bình thường cho lắm?

Giang Trừng đã sẵn sàng liều chết choảng nhau, sau lại phát hiện đại sư quá năng nổ, nói thẳng ra là trút linh lực như bán mạng, cô chỉ đành đi theo mót vặt -- Cho đám ma tu bị đại sư giã liệt người một hoặc nhiều nhát kiếm kết liễu.

Đây là lần thứ hai Giang Trừng thấy đại sư đánh nhau, lần đầu tiên là vào mấy năm trước, lúc anh bắt Hoàng Thiên đạo nhân trong miếu nát hồi họ mới gặp nhau, lần ấy nửa tỉnh nửa mơ chẳng rõ tình hình nên cô không để ý lắm. Còn giờ, đối mặt với lực chiến bạo tàn của đại sư, Giang Trừng cuối cùng cũng đã dung hòa một đại sư thong dong bình thản lại hơi quê mùa và một Thượng Vân phật tử trong đủ kiểu tin đồn lại với nhau.

Anh thực sự rất đáng gờm, không chỉ tâm lý mà năng lực cũng lợi hại lắm thay. Giang Trừng lơ đễnh, suýt đã bị một ma tu thụ thương xiên ma kiếm qua người, may mà cô phản ứng nhanh, tránh ra sau bằng động tác ngửa người kỳ lạ. Về phần tại sao giữa cuộc chiến lại có thể tung ra đủ loại tư thế né đòn, thì phải kể đến bộ động tác lạ lùng mà cô đã luyện ở chùa Thượng Vân năm xưa.

So với Giang Trừng giết người lại còn lựa tư thế đẹp đẽ tự nhiên thì đại sư trực tiếp hơn nhiều, cứ mỗi bước tiến lại lấp lánh ánh vàng của phật ấn, vô số linh tự vàng lơ lửng quanh anh, kim quang lóe mắt liên tục tiêu diệt ma khí của ma tu. Anh như một thanh kiếm sắc đang rạch xuyên qua vòng vây đen tối này.

Đám ma tu vốn đang bọc hậu xe ngựa đổ dồn ra trước, một nửa trong số mười mấy gã tu vi cao bảo vệ xe cũng tách ra đối phó với đại sư, nhất thời tốc độ tiến bước của đại sư chậm hơn nhiều. Đám này rất khó nhằn, cứ lần lữa dằn dai mãi, Giang Trừng không khỏi chau mày.

Nơi đây cực kỳ gần thành Ma Chủ, họ lại quá ồn ào, nhỡ tiếp viện đến ngay thì hỏng bét. Đại sư còn đang bị thương, cộng thêm chưa biết đóa hoa mới nuốt có đem lại tác dụng xấu gì không, cứ đánh với cường độ cao như này chả phải là cách.Giang Trừng đã nhận ra đại sư hơi bất ổn, vài lần chực ngã, chẳng biết có phải vì không chống đỡ nổi nữa không. Giang Trừng lành nguyên, còn đại sư cứ phăm phăm tiến tới, tuy địch chết nhiều nhưng chính anh cũng bị thương, tóm lại, không thể để anh đánh tiếp như thế được.

Giang Trừng quyết định xong, kiếm vàng rúng động, tách thành trăm bóng, thoắt đã đánh lùi đám cá lọt lưới nhào vào tấn công mình, cô xông thẳng đến chỗ đại sư.

Trong khi chiến đấu, người ta thường ghét kẻ khác tới gần lưng mình nhất, Giang Trừng đã dự sẵn tinh thần hứng đòn của đại sư, ngờ đâu cô lại an toàn đến tận khi tiếp cận lưng anh, không hề hấn gì. Vừa định nhắc đại sư đừng hiếu chiến, chạy trước tính sau đã thấy anh loạng choạng, Giang Trừng nhanh chân bước tới đỡ, đồng thời ném độc đan và mê huyễn đan chuẩn bị sẵn ra.

Hai loại đan dược này đều là thuốc bảo mệnh nhị sư tỷ miệng cứng lòng mềm cho cô, là thứ cần dự trước để trốn chạy sau khi giết người phóng hỏa gây sự. Nhị sư tỷ đảm bảo độ công hiệu của thành quả tâm huyết của chị, nhưng Giang Trừng lại không biết nó có tác dụng với ma tu không, phải thử mới rõ.

Có điều thoáng cái đã dùng một lượng lớn như vậy, đau lòng quá thôi.

Chốn này nhiều ma tu đến thế, song chẳng mấy kẻ thèm chú ý đến Giang Trừng, cô lợi dụng đúng dịp này quăng độc bất ngờ, đánh ngã cả vạt ma tu xông đến, chúng không trực tiếp rụng từ trên trời xuống như châu chấu thì cũng bị mê huyễn đan chuốc cho mơ màng, những kẻ khác thấy thế lũ lượt tản ra, không quên kéo cả cỗ xe ngựa lộng lẫy kia lùi gấp lại.

Giang Trừng bồi thêm hai đòn sương mù che mắt đã qua cường hóa của mình, loại tiểu thuật pháp này tuy đơn giản nhưng khi dùng đúng cách sẽ cho hiệu quả đáng ngạc nhiên, ít ra thì giờ đây, đám ma tu trâu bò này không ngờ được rằng mình lại bị lòe bởi phép ấy, chúng chật vật đánh tan sương mù mới nhận ra chỉ trong vài hơi thở mà họ đã biến mất tăm.

"Đáng hận, giết bao nhiêu là người của chúng ta, không thể để chúng chạy gọn như thế được, đuổi theo!" Một ma tu áo đen vân vàng hung tàn quát lên đầy giận dữ.

Bấy giờ, một giọng nữ lạnh nhạt vọng từ trong xe ngựa ra, "Không cần phải đuổi theo nữa, cũng chỉ chết vài tên, lần lữa ở đây lâu rồi, nhanh vào thành thôi, đừng làm lỡ việc của ta."

"Vâng, Úc Cơ." Ma tu hung ác kia cung kính đáp ngay, rồi quát đám còn lại: "Dọn dẹp lên đường, mau!"

Quân số cả đoàn ít đi non nửa, chúng chỉnh đốn đội ngũ, trực tiếp vào thành Ma Chủ. Thấy vân vàng trên xe ngựa, đám ma tu trong thành lũ lượt lùi về nhường cả con đường lớn lại, ngay cả tiếng trò chuyện cũng khẽ hơn nhiều. Cứ thế đến trước một cung điện hoa lệ trải dài, cửa lớn sơn son cao vài trượng được đám vệ binh áo đen hợp lực kéo ra, vang lên ken két. Xe ngựa được bảo vệ trước sau, tiến vào tòa cung điện khổng lồ này.
Khi cả đoàn đến trước một cánh cửa đỏ thắm tinh tế hơn, xe ngựa rốt cũng đã dừng lại, có một cô gái khoác áo xanh cài trâm trúc đứng chờ, cạnh nàng là một nhóm thị nữ áo đen khiêng một chiếc kiệu mềm, cũng sắc đen dát vân vàng.

"Cung nghênh Úc Cơ, Úc Cơ vất vả dọc đường, hành quán trọ lại đã tươm tất gọn gàng, xin theo Hồng Lâu đến nơi nghỉ." Cô gái áo xanh cười dịu dàng, khí chất toát ra chẳng giống ma tu mà như linh tu chính phái hơn.

Rèm xe được vén, một bàn tay sơn móng nhỏ nhắn đặt lên tay ma tu dẫn đường, sau đó, một cô gái nóng bỏng vận áo đen khoan thai bước xuống. Hai ma tu gác bên xe ngựa tiến lên nhấc vạt váy vân vàng thướt tha của nàng ta, động tác đến là dè dặt.

Úc Cơ ngẩng gương mặt kiều diễm động lòng lên, khe khẽ nhếch môi, bảo cô gái áo xanh rằng: "Ma chủ lại phái Hồng Lâu - một trong bảy ma tướng mà Ngài xem trọng nhất đến nghênh tiếp, thật quá xem trọng ta rồi."

"Úc Cơ lại đùa, Người là con gái của Ma chủ tiền nhiệm, thân phận tôn quý, Hồng Lâu chẳng qua chỉ là một ma tướng bé mọn, so ra còn thấy thất lễ với Úc Cơ. Có điều chủ nhân giờ đây vô vàn bận rộn, không ra đón nổi, mong Úc Cơ thứ lỗi." Cô gái áo xanh bình thản đáp, cúi người mời nàng lên kiệu.

Úc Cơ khẽ cười, lúc lướt qua lại đưa tay nâng mặt Hồng Lâu lên, nhỏ giọng: "So với Ma chủ nhà nàng, ta lại hứng thú với nàng hơn đấy, quả không hổ danh là kẻ được đám tu sĩ chính phái rèn giũa, khí chất toàn thân thật khiến ta yêu thích mãi thôi."

"Mời Úc Cơ." Hồng Lâu không tỏ vẻ gì khác, cứ như không nghe thấy lời Úc Cơ.

"Ha ~ Vài năm không gặp lại càng kín kẽ rồi, trước kia đáng yêu hơn, nói đến mới nhớ, ta đã gặp một kẻ vừa ý mình hơn cả Hồng Lâu cơ, chỉ tiếc lại chạy quá nhanh." Úc Cơ khẽ nhủ, bước vào kiệu mềm.

Cả đoàn theo kiệu đi xa, cỗ xe ngựa chở Úc Cơ ban nãy được đám nô bộc kéo sang góc. Xung quanh lắng lại, có hai bóng người nhảy ra khỏi vách ngăn của xe, đấy chính là Giang Trừng và đại sư.

Lúc ấy nguy ngập, lại chẳng có linh khí phù chú gì nới xa khoảng cách ngay lập tức, Giang Trừng bèn dứt khoát trốn lên cỗ xe ngựa to này. Trong cơn khốn cùng, Giang Trừng chợt nhớ đến một chuyện, lúc mới gặp đại sư huynh Bạch Linh từng tặng cô một món quà, một chiếc lông vũ đen. Trước kia không biết công dụng, nhưng sau này sư phụ đã giảng cô hay.

Đại sư huynh là yêu tu, nguyên hình là quạ ẩn, lông anh có thể giấu hơi thở người, khiến kẻ khác tự động lờ đi. Chính nhờ chiếc lông vũ đen trong túi trữ vật này, hai người mới có thể yên ổn trốn trên xe ngựa vào đây mà không bị phát hiện.

Có điều vấn đề quan trọng nhất bây giờ không phải là làm sao rời sào huyệt của ma tu, mà là phải giải quyết cái tên đại sư hơi chập cheng này như nào.

Ngó đại sư nghe lời cầm lông đen đang đứng trước mặt lạnh lùng nhìn mình kia, Giang Trừng lại thấy đau đầu.

"Ừm, đại sư, anh vẫn ổn chứ?"

"Ừm... đại sư... ổn chứ..." Đại sư lạnh lùng lắp bắp buông tiếng, phát âm kỳ lạ cứ như lần đầu học nói, rất không hợp với vẻ băng giá của anh.

Giang Trừng chững lại, hỏi dò: "Anh sao vậy? Không khỏe à? Ban nãy có bị thương không?"

Bằng vẻ dễ thương kỳ lạ, đại sư lạnh lùng lại thốt lên: "Anh... khỏe... bị thương..."

Giang Trừng một tay che mặt, thôi xong, đại sư uống bậy thuốc hóa ngu rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau