NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Mộ u tổ

“Tôi thực sự không nói dối đâu, tôi chỉ tình cờ có được một lá bùa truyền tống cự ly ngắn đấy thôi!” Gã khô gầy bị trói gô dưới đất, Giang Trừng đạp lên mặt gã, mũi kiếm lấp lánh ánh vàng cách mắt lồi chưa đến nửa ngón tay.

“Ồ? Thế à?” Giang Trừng dứ dứ kiếm đến gần, như cười như không, “Vậy mi nói thử xem, nơi này cách chỗ sư tỷ ta xa không, và ta phải làm sao mới ra ngoài được?”

“Không xa không xa!” Gã thở dốc, giọng thấp tha thấp thỏm, “Đây là nơi ẩn náu của tôi, cách chỗ ban nãy không xa, chỉ ở ngay dưới đất thôi, tôi, tôi chỉ ngài cách ra ngoài, ngài tha cho tôi nhé!”

Giang Trừng cười hiền, đứng thẳng dậy, nhấc kiếm lên. Thấy mũi kiếm nguy hiểm rời xa mắt mình, gã gầy thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, gã cảm nhận cơn lạnh đến từ trán mình, chẳng kịp thốt một lời đã vong mạng.

Giang Trừng từ tốn rút kiếm ra khỏi trán gã, chùi giọt máu sơ ý vẩy vào tay, “Đã biết đây là đâu thì cần gì mi chỉ, ta tự ra ngoài cũng xong vậy.”

Dò xét kỹ cái xác này, thấy một con rắn mối đỏ thẫm xấu xí bò ra từ miệng xác, Giang Trừng trào dâng cảm giác không lành, cô thận trọng giết chết con rắn mối, cân nhắc một hồi lại nhóm lửa đốt trụi xác chúng, bấy mới ngẩng đầu quan sát kỹ căn phòng tối này. Bốn bức tường và nền nhà đầy những vết máu đã xỉn màu, hợp lại thành một đại trận.Read more…

Giang Trừng không nghiên cứu nhiều về trận pháp, nhưng nhìn sơ vài lần cũng rõ công dụng của những trận pháp này – Chúng dùng máu tươi của trinh nữ làm mực, dùng máu tươi ngập tràn oán niệm của những cô gái đã chết trong đau khổ làm sơn, qua một thời gian dài, cả căn phòng sẽ trở thành tụ âm trận, rất nhiều yêu thú đặc biệt và tu sĩ luyện oai môn tà dạo thích hấp thụ thứ âm khí này.

Giang Trừng nhìn bao quát căn ám thất này, mắt lộ vẻ tàn khốc, âm khí nơi đây vô cùng nồng nặc, không ít phụ nữ đã phải bỏ mạng, gã tu sĩ này tu vi không cao, chẳng rõ đã dùng thủ đoạn sai trái gì để hại bao nhiêu người như vậy.

Bóng kiếm lấp lóe, ánh vàng đậm thêm, Giang Trừng tỉ mỉ hồi tưởng lại nội dung những quyển sách trận pháp mà mình đã đọc, lần lượt thi triển các loại trận pháp phá hoại được liệt kê trong đấy, xong đâu đó, ám thất đã sụp già nửa. Vài bận như thế, mắt trận nhầm nhọt như nào lại bị một người ngoài nghề như Giang Trừng phá được thật.

Sau khi đâm lút vào tường, Giang Trừng chỉ thấy kiếm mình như chạm phải một trái tim đang đập, cô nhanh chóng chém nát thứ ấy, chẳng ngại ngần gì. Ngay lúc đấy, một luồng gió tà rỉ ra từ vết nứt trên tường, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ hướng lên, khiến cả căn phòng lắc lư.

Sau cú rung chuyển mạnh, trên nền tuyết trắng bỗng xuất hiện một cái hố khổng lồ, gió tà bốc lên, lúc rời khỏi lòng đất, cơn gió bạo liệt thoắt đã trở nên dịu dàng, sau trót tản mác giữa băng tuyết tinh khôi lạnh giá.

Cùng rời lòng đất với gió tà, Giang Trừng như nghe thấy tiếng thở dài khẽ khàng, như khóc tựa than của các cô gái vấn vương trong gió, chúng quanh quẩn giữa tầng không, chốc lát dần tan biến. Giang Trừng bấy mới phát hiện vì cách mình dùng để rời ám thất quá bạo lực, thành thử nơi ra và lối vào lại không phải là một.

Cực Bắc nơi nao cũng tuyết lấp băng che, đồng nghĩa với việc quang cảnh đâu đâu cũng từa tựa, không có lấy một cái mốc, vậy, đây là chốn nào?

“Mong về rồi không bị chị hai ‘rủa’ cho một trận.” Giang Trừng nhủ thầm, lấy một tờ giấy trắng ra gấp làm ba, cách không phác một linh tự vàng vào giấy, khép môi nhẩm khẽ hai câu, sau cùng điểm một ngón tay lên nó, lệnh: “Đi!”

Giấy trắng dập dềnh phất phơ, rốt lại rơi xuống tuyết.

Nhẽ nào vì không thường xài mà cô lại nhầm nhọt cả những thuật pháp đơn giản kiểu tìm người tìm đường này? Nếu để sư tổ dạy mình biết được, cô sẽ bị dần nhừ tử một trận mất. Giang Trừng câm lặng ngó tờ giấy trắng im lìm nọ, gãi mũi nhặt lên thực hiện lại các công đoạn ban nãy. Nhưng sau cả chuỗi động tác, giấy trắng vẫn rơi xuống đất, chẳng nể nang ai.

Giang Trừng cầm giấy săm tới soi lui, thử thêm vài thuật pháp đơn giản giống thế, rốt vẫn hoàn công cốc. Thôi được, vấn đề không phải là cô, mà là nơi này.

Nhưng nơi này thì có gì không ổn? Giang Trừng bỗng nhớ lại hôm trước đi ngang đâu đó, nhị sư tỷ chõ ra xa, bảo đấy là tuyệt vực Cực Bắc, hạn chế rất nhiều khả năng của tu sĩ, tốt nhất đừng đến gần. Thế cho nên, áng theo công thức dìm-là-chìm thường thấy, cô đã đặt chân đến cái vùng tuyệt vực đó rồi?

Bầu trời Cực Bắc có gió thốc lạnh vốn không ngự kiếm nổi, giờ lại thêm các loại thuật pháp tìm đường mất linh, Giang Trừng không biết phải đi đâu về đâu, giương mắt nhìn quanh, mờ mịt.“Thôi, cứ bừa một hướng vậy.” Dứt lời, Giang Trừng tung giấy lên trời, một cơn gió vừa khéo lướt đến, cuốn nó về phía tay phải cô.

“Quyết định thế nhé, bên phải.” Giang Trừng nhởn nhơ nhè hướng đấy mà đi. Được một lúc, cô phát hiện một tảng đá sừng sững khổng lồ. Tảng đá này khổng lồ đến mức nào ư? Khổng lồ đến mức mọi nét trong hai chữ “U Tổ” khắc trên nó đều to hơn Giang Trừng.

Đứng dưới ngẩng đầu ngó lên, Giang Trừng đánh giá độ quen tai của hai chữ U Tổ này, vắt óc một lúc, cô rốt đã tìm ra tư liệu về U Tổ, đây là nhân vật của mấy vạn năm trước, một tu sĩ hết sức đáng gờm. Tư liệu về vị này cực ít, vì mốc thời gian đã quá xa xôi, rất nhiều việc đã không thể kiểm chứng được nữa, Người chỉ để lại một huyệt mộ thần bí.

Những quyển sách mà Giang Trừng đọc không đề cập đến vị trí của mộ U Tổ, tu sĩ thường cũng chỉ biết có một nơi như thế chứ chẳng rõ tọa độ cụ thể, nào ngờ nó lại ở Cực Bắc.

Giang Trừng chắc mẩm rằng đây là mộ U Tổ, thứ chỉ có thể biết qua các ghi chép lại thực sự hiển hiện trước mắt thế này không khỏi khiến người ta cảm thấy kỳ diệu, cô bất giác lượn hai vòng quanh tảng đá khổng lồ ấy, ra chiều thích thú.

Cũng chính vì đánh vòng như thế, Giang Trừng mới phát hiện một mảng đỏ sẫm bắt mắt được phủ bởi lớp tuyết trắng mỏng ngay sau tảng đá. Ngồi xổm xuống gạt nhẹ lớp tuyết ra, Giang Trừng nhón một hạt băng nhuộm đỏ lên ngửi thử.

Dường như máu này còn mới… Đang suy nghĩ, Giang Trừng chợt nhận thấy một cơn xung động linh lực kỳ lạ, cảm giác này rất không lành, cảm nhận được hơi thở ấy, một thứ gì đó cơ thể cô như đang sôi trào. Giang Trừng giật thót, tức khắc náu mình vào mé bên tảng đá, bắt cả quyết ẩn thân, giảm cảm giác tồn tại xuống mức thấp nhất.

Rất nhanh sau đó, bề mặt tảng đá rắn chắc ấy lăn tăn gợn sóng, cứ như mở một cánh cửa, một bóng đen tanh nồng những máu lảo đảo xuất hiện.

Ngay lúc ấy, Giang Trừng đã lờ mờ nhận ra bóng đen này là một ma tu, mùi của gã khiến cô khó chịu.

Giang Trừng vốn không muốn nảy nòi thêm việc, kẻ có thể hành sự ở chốn này, lại còn dính tới ma tu thì chẳng phải hạng đơn giản gì, cô còn phải tìm nhị sư tỷ, nếu rắc rối không rớ đến cô thì cô cũng chẳng ưa dây vào.
Nói thì nói vậy chứ lúc trông thấy thứ mà bóng đen kia đang cầm trong tay, mắt cô bất giác thít lại, tất cả suy nghĩ bị vứt ra sau đầu. Trên tay ma tu bóng đen là một chuỗi vòng bồ đề mà Giang Trừng vô cùng quen thuộc, và cả mảnh vải trắng rách bươm vấy máu rõ đã được xé từ áo ra.

Đấy là vòng tay và vải áo rách của đại sư! Giang Trừng hoảng đến mức suýt đã nhảy tót dậy, nhưng phản xạ có điều kiện được trui rèn qua vô số lần sinh tử trong hắc thất đã giúp cô giữ bình tĩnh. Nhanh chóng nén mọi tâm tình, Giang Trừng lợi dụng địa hình lén tiếp cận bóng đen, kết liễu gã ma tu rõ đã trọng thương kia bằng nhát kiếm nhanh nhất của mình.

Trước đó, ma tu bóng đen này đã bị thương không nhẹ, nỏ mạnh hết đà, cộng thêm việc Giang Trừng chọn thời cơ cực chuẩn – khi gã vẫn còn mắc nửa người trong cửa sóng, một chiêu đắc thủ.

Ma tu bóng đen suýt thành công lại bị một kẻ vừa-gặp-đã-giết chém thành hai nửa, huyết dịch đen đặc bắn tung tóe, Giang Trừng lại bồi thêm một kiếm, chặt bàn tay cầm vòng và vải của gã, cô vừa đón lấy bàn tay nọ, vừa đá cái xác ra.

Chính lúc đấy lại có biến, ma tu bóng đen đáng ra đã chết kia dù chỉ còn lại nửa cơ thể cũng vẫn vùng vẫy xoay người, định giành bàn tay rời kia với Giang Trừng. Giang Trừng đang thất thần vì chuỗi bồ đề mình vừa cướp được, thấy hành động của gã bèn vô thức lùi tránh ra sau, sau đó, cô và bàn tay đứt kia lún vào gợn sóng mà ma tu vừa ra khi nãy, mất tích.

Lần thứ hai trong ngày không kịp đề phòng đã bị truyền tống đến chốn lạ lùng, Giang Trừng đã bình tĩnh lắm rồi, mặc kết cục của gã ma tu hấp hối lại còn phản công không thành kia, cô quan sát nơi mình đang ở vài lượt – một động đá không người. Hấp tấp rà soát, biết không ai bị chôn ở đây xong, cô vội kiểm tra bàn tay đứt của ma tu.

Bàn tay ấy đầy những lỗ nom như bị ăn mòn bởi chuỗi vòng bồ đề, chỉ có chỗ quấn bằng vải trắng là đỡ hơn một chút. Giang Trừng cẩn thận tách chuỗi hạt bồ đề ra khỏi bàn tay nọ, quan sát kỹ một lượt, lần nữa khẳng định đấy là vòng tay của đại sư.

Còn vải trắng quấn bồ đề sờn cũ bình phàm, Giang Trừng đưa lên mũi ngửi thử, ngoài mùi máu tanh ra thì còn hương thông hòa quyện cùng hương đàn nhàn nhạt. Chắc chắn là của đại sư, Giang Trừng cau mày nhìn từng chấm máu vương trên vải và vòng, nhẽ nào đại sư gặp chuyện rồi?

Nhưng một người có vẻ kham nổi mọi chuyện như đại sư, sao lại bị gì được?! Giang Trừng không tin. Siết mảnh vải nọ, cuối cùng cô đeo chuỗi bồ đề vào tay, cho mảnh vải dính máu kia vào ngực áo.

Ma tu kia bước từ đây ra, lại còn cầm cả đồ của đại sư, vậy đại sư phải ở đây mới đúng. Nếu cô không lầm thì chốn này là mộ U Tổ, trước đó đại sư từng bảo mình phải đi đâu đấy, chẳng lẽ là đây?

Giang Trừng quan sát động đá, không thấy chỗ khác lạ, đi ngoài mười bước, động đá chỉ cao tầm một người rộng rãi hơn, rốt đã để lộ một lối ra nửa vòm cung.

Ra khỏi động đá, thứ xuất hiện trước mặt Giang Trừng là một đồng bát ngát lau cao ngang người, qua hết đồng lau là một cái hồ mênh mang khói sóng. Trời trong mây trắng, núi biếc nước xanh, giữa đồng lau là vài con chim nước thảnh thơi vung cánh. Nơi đây sống động chừng như một thế giới khác.

Giang Trừng bước xuống thềm đá, len vào đồng lau.

“Leng keng ~”

Tiếng lục lạc bỗng vang lên khiến Giang Trừng bắt đầu cảnh giác, ngay sau đó cô đã thấy một bóng trắng nửa trong suốt nhẹ nhàng lướt qua trước mặt. Đấy là một cô gái với nụ cười rạng rỡ, nàng chạy đôi bước lại dừng, xoay người vẫy tay, cất giọng trong veo: “Chúc Tức ngơ ngẩn ~ Sao chàng lại chậm thế kia, nhanh lên!”

Giang Trừng nhìn về phía cô vẫy tay, thấy một nhà sư trẻ tuổi mặc áo tăng với mái tóc trắng buông dài đang từ tốn lướt giữa đồng lau, ngọn lau trắng tinh khôi phất qua đôi mắt hàng mi dịu dàng ấy.

Hai người này đều nửa trong suốt, nom như không trông thấy Giang Trừng, cùng bước đến bên hồ.

Chương 47: Tìm thấy đại sư

Giang Trừng nhìn hai người đi ngày càng xa kia, do dự đúng một giây rồi quả quyết bước theo sau. Vì họ có vẻ không nhìn thấy cô, Giang Trừng gần như tới sát bên soi kỹ.

Tuy không đẹp được bằng nhị sư tỷ, nhưng ở cô gái lại toát lên vẻ sôi nổi hoạt bát, mắt tựa suối trong, môi cong chúm chím, khí chất vui tươi trời sinh, rất dễ chiếm cảm tình của người khác. Cổ tay cổ chân nàng buộc lục lạc trắng bé xinh, mỗi một động tác đưa tay nhấc chân sẽ lại lanh lảnh reo vang.

Ánh mắt khi nhìn chàng trai mặc áo tăng kia dịu dàng tựa sóng vỗ, lấp lánh lăn tăn. Ai trông thấy ánh mắt ấy cũng sẽ nhận ra tâm tình thiếu nữ - Nàng hẳn phải đắm say chàng trai này lắm. Giọng nói, vẻ mặt, cử chỉ, tất cả đều vương nỗi hân hoan vì được kề cận người thương.

Nhưng chàng trai trẻ mặc áo tăng kia vẫn luôn cách nàng chừng một mét, nhịp bước vững vàng trầm lặng hơn điệu lướt nhẹ nhàng của cô gái nhiều. Dịu dàng thế đấy, nhưng nếu nhìn kỹ đôi mắt kia, lại nhận ra nó chẳng dung nổi bất cứ thứ gì. So với tình yêu hiển hiện của cô gái ấy, hắn thờ ơ đến gần như lạnh nhạt.

Đây hẳn là một câu chuyện tình đơn phương thấm đẫm buồn thương, Giang Trừng đi kế họ, đinh ninh là thế.Read more…

Thường thì những “sinh vật” cộp mác hòa thượng, nhất là loại tu hành có bề dày thành tích đều có vẻ không yêu đương gì được, nếu thích phải kiểu sư cọ một lòng hướng phật, tim cứng hơn kim cương này thì phải gọi là bi kịch, vừa bắt đầu đã dự được cả kết cục thảm thương luôn rồi.

Hai người đi đến bên hồ, cô gái một mình bước lên cầu đoạn, định lên chiếc thuyền con đỗ ngoài kia. Nhà sư trẻ đứng bên cầu, đưa mắt tiễn nàng, nom có vẻ sẽ không đi tiếp. Còn cô gái nọ, nàng đi đoạn bỗng dừng khựng lại, rẽ bước quay về.

“Chúc Tức, ta phải đi rồi, lần này rời xa, ta không biết lúc nào mình mới trở lại được. Nhưng chừng nào ta về cũng thế, chàng vẫn sẽ mãi ở đây, đúng không? Ta vẫn được phép đến chỗ chàng xơi trà, nghe chàng giảng phật kệ, nhỉ?”

Nhà sư trẻ gật đầu, sóng tóc trắng dài dập dềnh thật khẽ.

Cô gái cười vẫy tay với hắn, sải bước thật nhanh đến bên thuyền con. Giang Trừng đi theo cô, nhìn gương mặt rạng rỡ nụ cười kia vừa xoay đi đã ngập tràn cô đơn và thất vọng. Ngay lúc đấy Giang Trừng đã rõ, rằng cô gái này hẳn phải biết chàng kia không thể đáp lại tình cảm của mình, thế nên mới có vẻ mặt ấy.

Cô gái lên thuyền, Giang Trừng dõi mắt nhìn ra nhà sư trẻ tóc trắng đứng dưới gốc đào bên cầu đoạn đàng xa, rồi cất bước cùng lên thuyền với nàng ta. Ở đây không có đường nào khác nữa, cũng chẳng thể ngược trở về, trước mắt, cô chỉ còn nước lên thuyền thôi.

Thuyền con không gió vẫn lướt đi, chông chênh giữa lòng hồ. Hơi nước mập mờ, dần không trông rõ cảnh vật ven hồ nữa, chẳng hay núi non biếc xanh vốn ở ngay bên bờ đã mông lung và xa xôi tự lúc nào, cả thế giới chỉ còn mỗi chiếc thuyền con dưới chân và cái hồ chả thấy bến này.

Giữa mảng mơ màng, Giang Trừng phát hiện cô gái đứng mũi thuyền đã thay áo mới, nàng trông chín chắn hơn, búi qua quýt mái tóc dài, môi đỏ áo tơ, dung nhan kiều diễm, chỉ mỗi đôi mắt là vẫn xinh đẹp sống động.

Nàng bỗng xoay đầu nhìn Giang Trừng, cất tiếng nói mặc ánh mắt ngạc nhiên của cô: “Mi tình cờ xông vào đây à? Định đi đâu?” Nàng chớp mắt tinh nghịch, “Tuy là mộ U Tổ nhưng chẳng có thứ gì quý giá đâu, nếu tới đây tìm bảo vật thì bé con à, mi phải thất vọng rồi.”

Giang Trừng lắc đầu, “Tôi đến chẳng vì báu vật, tôi chỉ muốn tìm người thôi, anh ấy hẳn vừa đến không lâu, có khi còn bị thương nữa.”

“Ồ?” Cô gái tò mò hỏi: “Mi muốn tìm người như nào?”

“Một hòa thượng không tóc.” Giang Trừng buột miệng đáp. Nhà sư với suối tóc trắng dài ban nãy đã để lại ấn tượng khá sâu sắc cho cô.

“Khụ, một đại sư khó hiểu có gương mặt tuấn tú, mắt mi hiền hòa, luôn rất bình thản và mặc áo tăng trắng, Ngài có gặp anh ấy không?” Giang Trừng đoán chắc cái bóng nửa trong suốt trước mặt đây có quan hệ gì đó với U Tổ, thế nên rất cung kính.

Cô gái bỗng hỏi: “Mi thích hắn?”

Giang Trừng ù ù cạc cạc, thoải mái gật đầu: “Tôi thích đại sư lắm, anh ấy rất tốt với tôi.”

Cô gái thở dài sâu lắng, “Ta ngưỡng mộ mi quá thôi, không yêu phải kẻ không nên yêu.”

Giang Trừng: Cao tăng đắc đạo không yêu đương gì chẳng quá bình thường rồi à, đấy là giác ngộ cơ bản mà! Nhưng ngó mặt mày vị này thì thôi tốt nhất đừng đơm lời, im lặng làm đầu.

Giang Trừng không lên tiếng bừa bãi nhưng cô gái kia lại như bị chọc phải huyệt, nàng bỗng bật cười gian trá, bảo Giang Trừng: “Ta vẫn cực kỳ muốn biết công dụng của thứ này, thuở ấy ta và Chúc Tức không dùng đến, giờ cho bọn mi thử vậy, ta tò mò tiếp theo sẽ như nào lắm.”

Giang Trừng: “Ể?” Khoan đã chị đại, chị tính giở trò gì đấy, có vẻ không hay ho gì!

Giang Trừng không ngơ, thế nên cô hoảng thật, chị đại nom như hồn khuyết của U Tổ này khiến cô cảm thấy rất rất chẳng lành. Ngặt phận tôm tép không tài nào ngăn được, đành trơ ra nhìn nàng ta huơ tay áo cười thích thú. Một cơn choáng ập đến, vừa mở mắt cô đã phát hiện mình không còn ở trên thuyền con nữa, ngã nhào xuống đất rắn đánh “Bịch”.Đây là lần thứ ba trong ngày bị truyền tống đến nơi kỳ lạ rồi, Giang Trừng tứ chi chạm đất vừa chống tay lên, chưa kịp bò dậy đã thấy một đôi giày xuất hiện ngay trước mắt, kế đến là vạt áo tăng trắng quen thuộc, trên nữa chính là gương mặt thân thương của đại sư.

Ối đệt như này có phải hơi nhanh hem?! Theo lẽ, cô phải trải qua muôn trùng gian nan cách trở, thương tích đầy mình mới có thể nhặt được đại sư đang trọng thương ở một góc nào đó giữa mộ U tổ rộng thênh thang này mới đúng?

Giang Trừng bò dậy, phủi bụi trên người, vờ như mình chưa từng sấp mặt dưới đất. Song khi chuẩn bị thảo luận tình hình hiện tại với anh, cô nhạy bén phát hiện ra đại sư trước mặt mình đây có gì đó sai sai. Tuy mặt mày vẫn vậy, nhưng chuỗi hạt bồ đề vẫn còn trên tay anh, quần áo tinh tươm không rách, lại càng không thấy thương tích.

Quá ổn lại thành ra không ổn tý nào! Áng theo mô típ phim truyền hình, cô hẳn chẳng thể dễ dàng tìm thấy đại sư như vậy, thế thì thứ trước mặt đây ắt phải là ảo ảnh, không nhẽ cô đang ở trong một trận pháp gây ảo giác nào đấy? Suy xét kỹ lại, hình như không khí xung quanh xao động nhẹ như có trận pháp thật.

Vô số ý nghĩ xẹt qua đầu Giang Trừng, óc suy luận hoạt động hết công suất.

“Bịch.” Giang Trừng bị đại sư trước mặt dùng một ngón tay đẩy, ngã nhào.

Giang Trừng: “… Đệt?”

Không liệu được đại sư nom như ảo ảnh trước mặt lại đột nhiên kiếm chuyện với mình, Giang Trừng mờ mịt ôm mông đau vì ngã, trợn mắt nhìn anh, bụng bảo dạ ảo ảnh này hơi ác rồi thì phải, chưa nói gì ráo đã xử luôn rồi. Ngờ đâu gã đại sư ấy rụt ngón tay lại, đăm chiêu một lúc, chợt buông lời: “Ra không phải ảo giác.”

“Sao lại chạy đến đây nghịch rồi?” Đại sư nắm cổ áo xách Giang Trừng dậy, đỡ cô đứng vững.

Giang Trừng: Ai không dưng lại tới đây chơi, đại sư bị ngu hả?

“Đại sư? Thanh Đăng đại sư? Là Thanh Đăng đại sư thật hả? Không phải ảo ảnh?” Giang Trừng tiện tay véo thử tay anh, rất chân thực, rất đã.

Đại sư nghe thế, hiền hòa đáp: “Là ta.”

Giang Trừng: “Tôi không tin, anh ắt phải là đồ giả, không thể dễ tìm thấy như vậy được!”

Thanh Đăng đại sư không nói gì mà chỉ nhấc một tay lên, Giang Trừng trông thấy động tác treo-người-lên-cây quen thuộc, lập tức giơ cờ đầu hàng: “Tôi sai, tôi sai rồi, đại sư đúng là đại sư, đừng kích động, có gì từ từ nói!”Thanh Đăng đại sư lờ đi, điểm một ngón tay lên trán Giang Trừng. Ánh vàng lóe lên, sau khi được buff, Giang Trừng thấy mình tỉnh táo minh mẫn hẳn.

Ấy là chiêu chữa trị chỉ đại sư mới có, đúng anh rồi!

Nếu đây là đại sư, thì mấy món mà cô đang giữ là như nào? Giang Trừng sờ trán giơ chuỗi bồ đề cướp được từ gã ma tu nhọ đời kia cho đại sư xem, “Đại sư, tôi vừa lấy được thứ này từ tay một người áo đen, đây không phải chuỗi bồ đề của anh à? Tôi còn tưởng anh bị gì rồi.”

Thanh Đăng thoáng nhìn, “Thượng Vân phật tử các đời đều có linh khí là Bồ Đề Tử, chuỗi vòng trên tay cô là của Chúc Tức thủy tổ. Phật tử viên tịch, xá lợi sẽ được nạm vào một trong các hạt bồ đề. Mai sau nhục thân ta tàn lụi, xá lợi cũng sẽ được nạm vào linh khí Bồ Đề Tử của mình. Đây là mộ U Tổ, chỉ những ai có xá lợi của Chúc Tức thủy tổ mới vào được, vừa nãy vài tên ma tu đã đoạt được nó, một kẻ thừa dịp ta chưa đề phòng trốn ra ngoài, vừa khéo lại đụng phải cô.”

Giang Trừng nhìn chuỗi hạt bồ đề trên tay mình hệt như chuỗi vòng của đại sư, chỉ có một thắc mắc, chẳng có nhẽ vòng tay bồ đề nghe rất sang chảnh này lại là hàng sản xuất theo lố? Sao nhìn y chang nhau vậy?

À phải rồi, còn một thứ nữa. Giang Trừng rút mảnh vải dính máu của đại sư từ ngực áo ra, “Vậy cái này không phải của anh?”

“Của ta.”

“Nhưng tôi thấy áo anh có rách đâu.”

“Mới thay đấy.”

“… Ồ.” Giang Trừng sực tỉnh, hơi ngạc nhiên: “Đại sư, anh bị thương thật á?!”

“Đúng là đã bị thương.” Thanh Đăng đại sư gật đầu.

Giang Trừng cảm thấy hơi khó tin, đại sư mà cũng bị thương ư, có người đánh nổi đại sư hả?!

“Bị thương đâu đấy?” Giang Trừng quan sát đại sư một lượt, ra chiều lo lắng.

“Lưng.”

“Để tôi xem thử.” Giang Trừng nhanh nhẹn vươn vuốt ra, bị đại sư chộp lại, như đã dự sẵn.

“Không hợp lẽ.” Anh bảo.

Đúng là không hay lắm, nhưng… ấy cũng đã ấy rồi, còn bày đặt không hợp lẽ gì nữa kia. Giang Trừng rục rịch muốn ra tay tiếp, mới lăm le ý nghĩ đã bị đại sư hiền hòa xô té bằng một ngón tay.

Giang Trừng đỡ eo đứng dậy, rốt đã ngoan ngoãn hơn, liếc lưng đại sư đôi lượt, thấy không có gì lạ mới nhìn quanh, hỏi: “Vậy giờ mình làm gì? Ra ngoài à? Đúng rồi, tôi chỉ vô tình vào được đây, còn đại sư chắc có việc cần làm hả? Anh phải làm gì? Không nói được thì thôi chả sao. À, nếu có thể đưa tôi ra ngoài thì tốt quá, tôi mà ở đây chỉ tổ nặng gánh đại sư thôi, phiền lắm.”

“Ầm ầm!” Trận động đất bất thình lình xảy ra khiến Giang Trừng loạng choạng suýt ngã, bỗng eo thít lại, cô được đại sư kế bên đỡ lấy. Giang Trừng vừa đứng vững, Thanh Đăng đại sư đã tự nhiên thu tay về, anh quan sát cảnh sắc thay đổi khá nhiều xung quanh, lên tiếng: “Vừa nãy vẫn ra ngoài được nhưng giờ thì không thể rồi, trận pháp nơi đây đã hoàn toàn khởi động.”

“Trận pháp đích thân U Tổ bày bố vạn năm trước, ta không phá nổi.” Thanh Đăng đại sư bảo, chẳng có vẻ gì là không-xong-tới-nơi-rồi.

Ban nãy họ còn đang đứng giữa một con đường đá sáng lập lòe nhưng giờ lại đã ở trước một quần thể cung điện ngút mắt, trên bảng ngọc đối diện là hai chữ “U Cư”.

Ngoái ra sau chỉ thấy thênh thang trống rỗng, không còn đường lui.

Chương 48: Thần trợ công

“Đại sư, anh bảo đây là nơi ở mà U tổ tự xây cho mình à?” Giang Trừng cảnh giác quan sát từng ngóc ngách của quần thể cung điện bao la hết cỡ này.

Cô không thể không cảnh giác, lời nhập nhằng của cô gái nửa trong suốt nom như U Tổ ban nãy khiến cô thấp thỏm mãi.

Vừa nghe mấy câu kiểu ‘ta và Chúc Tức không dùng đến’, ‘cho bọn mi thử’, ‘tò mò tiếp theo sẽ như nào lắm’ đã thấy vị U Tổ chưa được thỏa mãn đường tình này sực nức ý đồ ghép đôi hai người khác trong đó có một phải là hòa thượng, hòng bù đắp nỗi tiếc nuối của chính bản thân.

Nhưng cô và đại sư rành rành chẳng có ý với nhau, cô biết rõ mình chỉ mắc hội chứng chim non, khá cảm kích và hơi dựa dẫm đại sư, còn đại sư quá lắm cũng chỉ thấy mình có trách nhiệm, nên yêu thương nuông chiều một đứa thuộc hàng con cháu như cô thôi. Giờ lại nằng nặc ép hai người thành đôi, bộ không thấy gớm hả?!

Đầu tiên, Giang Trừng nghĩ đến xì tai cẩu huyết và tục tằn: chuốc thuốc, bởi thế nãy giờ cô vẫn luôn đề phòng các loại mùi lạ và sinh vật kỳ dị, đến nỗi dù có tò mò cũng sẽ không táy máy bất kỳ thứ gì ở đây.Read more…

Tuy không biết chuyện nhưng Thanh Đăng đại sư cũng không động chạm lung tung. Đương nhiên, Giang Trừng là cố nhịn, còn anh thì có vẻ như không hứng thú với thứ gì ở đây thật.

Anh sải bước tiến lên như đang tìm gì đó, Giang Trừng đi kề bên, giữ khoảng cách vừa phải, thỉnh thoảng lại nói vài câu, chả quan tâm Thanh Đăng có đáp lại không.

Nhưng chẳng được mấy chốc, Thanh Đăng bỗng nhìn sang cô, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Giang Trừng: “Hả? Gì cơ?”

Thanh Đăng đại sư: “Cô quá căng thẳng, mức cảnh giác vượt xa ngưỡng thường, cô biết có chuyện gì đó nguy hiểm sắp xảy ra.”

Đối diện với đôi mắt trong veo như có thể thấu suốt mọi điều trên đời của đại sư, Giang Trừng bỗng muốn bộc bạch tất cả tâm tư cho anh hay, cô thất thần một lúc bởi ý nghĩ kỳ lạ đường đột này, rồi trước ánh mắt ấy, cô tỉnh táo cân nhắc, thực ra chuyện cũng chẳng có gì phải giấu, chưa chừng kể ra đại sư lại có cách giải quyết.

Suy cho cùng cũng tại cô quen một mình cáng đáng mọi việc, Giang Trừng vỗ trán, sau rốt ủ ê thuật lại chuyện mình vừa gặp hồn khuyết của U Tổ và những lời nàng ta nói cho đại sư biết.

Nghe xong, Thanh Đăng đại sư vẫn vẻ mặt ấy, chỉ đáp: “Ra là thế.”

Giang Trừng: “Ra là thế cái gì, đại sư, anh nói rõ coi!”

Thanh Đăng lắc đầu, “Cô không cảm nhận được à?”

Giang Trừng nghe đoạn, tỉ mẩn soát lại vẫn chẳng cảm thấy gì, giờ cô vẫn chưa “ham muốn trỗi dậy” các kiểu, theo ý đại sư, cô phải cảm nhận được gì cơ?

Thấy vẻ mờ mịt của Giang Trừng, Thanh Đăng chậm rãi tiến lên hai bước, nhẹ nhàng áp tay lên má cô, dấn sát lại gọi tên, “Giang Trừng.”

Bình thản lắm thay, Giang Trừng đã nghe anh gọi thế bao nhiêu lần, hai người cũng từng kề cận, trước kia chẳng thấy gì, nhưng ngay lúc này đây, lòng cô vô cớ nhộn nhạo, có thể là do gương mặt gần bên và tiếng gọi tên ấy, cũng có thể là vì bàn tay ấm áp vẫn buông trên má kia.

Nhưng Thanh Đăng đại sư cũng đã từng có mấy động tác tương tự, khi ấy Giang Trừng vẫn không sao, ngay cả lúc cô kéo tay đại sư trước khi vào đây cũng vẫn còn bình thường, nhưng giờ, cô lại không khống chế nổi trái tim rộn ràng của mình, gò má nơi đại sư áp tay vào cũng bắt đầu sốt xình xịch, cơn nóng như lan ra, khiến mặt cô đỏ ửng cả.

Thế này là thế đếch nào! Giang Trừng sờ tim hoảng hốt nhìn Thanh Đăng đại sư, mặt lúc đỏ lúc xanh, đủ màu.
Thanh Đăng thu tay về, nhìn lên tầng không qua tán hoa lá rậm trong đình viện, “Quả nhiên nơi này không ổn. Vừa rồi ta đã thoáng cảm nhận được, nhưng không rõ lý do.”

“Giờ thì biết rồi.” Thanh Đăng đại sư bảo, vẫn vẻ bình thản khiến Giang Trừng ngứa răng ấy.

Giờ phút này trong lòng Giang Trừng ngoài thẹn thùng khó xử ra thì còn nỗi oán trách mang tên ‘tại sao chỉ có tôi là bị ảnh hưởng còn đại sư lại chẳng hề hấn gì’. Vò đầu cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, Giang Trừng hỏi: “Đại sư, tóm lại, chỗ này có vấn đề gì vậy?”

Mắt bỗng hoa lên, đại sư biến mất, Giang Trừng định gọi bỗng cảm nhận được gì đó, vừa ngẩng đầu đã thấy anh đang đứng trên cây tỳ bà khổng lồ giữa sân, dõi mắt nhìn quanh. Giang Trừng giật mình, cũng nhảy lên đứng kế anh, nhưng không dám tới quá gần nữa.

Thanh Đăng đại sư mặc áo tăng trắng giản dị đứng trên cây, gió thoảng lay vạt áo, dáng hình ngất ngưỡng tuấn tú, rõ chỉ là tư thế bình thường mà Giang Trừng lại ngắm đến say mê, chẳng rõ tại sao anh lại đẹp trai tới mức bùng nổ như vậy. Sực nhận ra ý nghĩ của mình, cô đen mặt, không ngăn nổi con tim rít gào. -- Cảm giác nhìn đời qua thấu kính ‘Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi’ phiên bản cường hóa này là sao vậy!

Cố gắng dùng số lý trí còn lại đè nén ý nghĩ trong lòng, Giang Trừng và Thanh Đăng đại sư cùng phóng mắt bao quát cả quần thể cung điện này từ trên cao. Cô không chuyên mảng này, giờ chỉ lờ mờ cảm nhận được rằng khắp chốn đều là trận pháp được bày bố khéo léo, chứ không biết công dụng của chúng.

Quan sát một lúc, Thanh Đăng đại sư nhoáng lại xuất hiện trên nóc một tháp chuông cao hơn, Giang Trừng chập chạp bám theo. Lên đến nơi chừng như thu trọn quần thể cung điện này vào tầm mắt, Giang Trừng thấy Thanh Đăng đại sư thoáng lóe ánh nhìn thán phục.

“Ở đây, trận pháp ta biết chừng trên năm trăm, trận pháp ta không rõ lại vô số kể, tất cả đều là trận pháp thượng cổ, rất nhiều trận đã thất truyền.” Thanh Đăng đại sư nói: “Mỗi một tòa cung điện, thậm chí từng nhành hoa ngọn cỏ nơi đây đều đã được lập vô số tiểu trận, chúng hợp lại thành một trận pháp khổng lồ, bên ngoài còn bày các loại đào hoa trận để khóa tình, mê tâm trận hòng dụ tình.”

Giang Trừng nghe mà trán giật, mắng thầm: Đến sợ mấy mợ yêu thầm luôn, cô không thấy được một trận pháp nào, kém hiểu biết hơn đại sư nhiều. Nhưng U Tổ ghê gớm thế này, sao không cưa được Chúc Tức thủy tổ chứ? Hay như nàng ta nói, chưa kịp dùng à?

Giang Trừng tưởng đấy đã là tất cả rồi, ngờ đâu Thanh Đăng đại sư lại sờ mảnh ngói, đáp đất còn rờ rẫm tứ tung, dạo vòng trong vườn hoa.

Đang làm gì vậy? Giang Trừng không hiểu ý, thấy đại sư quay về bèn ngẩng đầu trưng vẻ mờ mịt ra.

Thanh Đăng đại sư giải thích: “Ở đây có huyễn thuật cực kỳ lợi hại, cung điện được xây hoàn toàn bằng đá chuyết tâm, trong đình viện trồng rất nhiều cỏ mê tình, đến cả mặt đất còn tỏa mùi đan mê hồn.”Tuy Giang Trừng không biết công dụng của tất cả trận pháp và đồ vật nơi này, nhưng chỉ nghe tên chúng thôi cũng đã đoán được vài phần. Hẳn là mấy thứ khiến người ta bị ảo giác, khơi gợi tình cảm thầm kín nọ kia. Nhớ lại màn cảnh giác hồi đầu, Giang Trừng bỗng thấy mình ngây thơ quá, đây nào phải chuốc thuốc không thôi! Rõ mười mươi đã xài luôn chiêu từ trường kích thích hoóc môn rồi mợ nó!

Trai đơn gái chiếc vùi thây chốn này, có muốn không xảy ra chuyện gì mới khó ấy!

Giang Trừng đơ mặt, hỏi: “Chúng ta… có ra ngoài được không?”

Thanh Đăng đại sư lắc đầu, nhàn nhạt đáp: “Nơi này chỉ riêng khốn trận thôi đã có trên một trăm tám mươi, ta giải không nổi.”

Câu trả lời này không ngoài dự đoán của Giang Trừng, dầu gì U Tổ cũng là một đại tu sĩ khét tiếng sống dai trong truyền thuyết, đại sư có trâu bò hơn nữa cũng chẳng phá nổi thứ mà nàng dày công thiết kế. Giang Trừng bấy mới hối hận vì đã đút đầu vào đây, ở lỳ ngoài khu trống hoác không lối ra kia vẫn đỡ hơn như này.

Cô lo mình không kiềm chế nổi, thật đấy. Mà khoan, Giang Trừng sực nghĩ đến gì đó, mắt bỗng sáng lên, bảo: “Đại sư, chỉ ở đây tôi mới bị ảnh hưởng thôi phải không, ra kia sẽ bình thường lại đúng chứ?!” Vậy thì chỉ cần cố nhịn cơn ngượng đến lúc thoát là xong!

Câu trả lời của Thanh Đăng đại sư vô tình đập nát màn mơ mòng của Giang Trừng, anh bình thản đáp: “Ban đầu, các trận pháp chỉ khiến cô tạm thời mê đắm, nhưng vô số trận pháp chồng lên nhau thế này không chỉ gây ảo giác mà còn khơi gợi tình cảm thầm kín lên, phóng đại và khắc sâu những cảm giác tự tạo khác, dẫu chúng ta không yêu nhau, chỉ cần nhen nhóm một thứ tình cảm bất kỳ cũng sẽ bị trận pháp nắm bắt rồi lợi dụng sơ hở. Chế tạo và khơi gợi không có nghĩa là giả, bao gồm cả cảm giác, chỉ cần nảy sinh thì đều là thật.”

“Nghĩa là ở đây tôi yêu anh, ra ngoài rồi cũng vẫn sẽ yêu anh?” Giang Trừng khốn khổ hỏi, rất muốn có một cốc nước vong tình. Giỡn hả, cô đâu muốn yêu kiểu cầm chắc thất bại như U Tổ chứ! Coi cái điệu bình thản chả hề hấn gì của đại sư kìa, bởi mới nói hòa thượng sao biết yêu đương là cái chi!

Vừa nghĩ tới đó, Giang Trừng tự dưng lại thấy buồn, buồn kiểu biết người mình thích không thể thích lại mình ấy. -- Ờ, cô chính thức bắt đầu bước vào thời kỳ CDSHT đáng chán này rồi.

Giang Trừng điên cuồng xoay người ôm cột nhà đập đầu. Mới được hai cú, chợt cảm thấy trán âm ấm, đại sư đã bước tới che cho cô. Đại sư bình thản dùng một tay che trán Giang Trừng, tay còn lại thì xoa gáy cô, ra chiều vỗ về.

Giang Trừng bịt cổ, ngạc nhiên nuốt nước miếng. Đại sư… Hành động này hơi sai sai… Đừng bảo đại sư cũng dính đòn rồi nhé!

Nghĩ kỹ mới thấy có thể lắm, chiêu mà U Tổ trâu bò tốn biết bao công sức chế ra để đối phó với kiểu hòa thượng như Chúc Tức thủy tổ, hẳn không dễ gì kháng được, huống hồ so về đạo hạnh, đại sư ắt không qua mặt nổi Chúc Tức thủy tổ, dính đòn là chuyện thường.

Cũng có nghĩa là, dòm thì bình tĩnh thế thôi chứ đại sư cũng đã “có sao” như cô rồi?

Vui! Đại sư cũng sẽ thích cô!

Ê mà khoan, vui cái quần! Vui quái gì? Đáng lẽ trong bọn vẫn còn người giữ bình tĩnh nổi, giờ cả hai dính đòn, cơ hội thoát khỏi đây càng viển vông rồi! Cô còn đinh ninh nhỡ bản thân không kiềm chế được thì đại sư vẫn cản nổi mình, giờ thì hay rồi, khỏi cần lăn tăn vật lộn luôn.

Hai luồng ý nghĩ trái ngược nhau cùng hoạt động trong não Giang Trừng, cả người cô mâu thuẫn cứ như một con mèo đang nổi khùng, rồi lâu dần, cô nhận ra tâm lý kháng cự của mình ngày càng yếu đi. Sau đó, cô lại cảm nhận được hơi ấm nhàn nhạt từ bàn tay đang xoa gáy mình của đại sư, thể xác thành thật hơn linh hồn nhiều, người Giang Trừng mềm nhũn, cô ngơ ngẩn ngắm mắt anh.

Đệt mợ, Giang Trừng sực tỉnh phun ra câu chửi thề lần thứ n trong ngày, tàn nhẫn vò mặt. Sau khi bị phóng đại, chứng tin tưởng vô cớ và tật dựa dẫm ỷ vào đại sư của cô lại càng nghiêm trọng hơn, đã đến mức hiểu rõ mọi thứ mà vẫn cười khờ trước cử chỉ vỗ về của anh.

Thôi xong, Giang Trừng nghĩ. Cô không ngăn nổi cảm giác thích một người và nỗi hưng phấn khi biết người đó cũng sẽ thích lại mình rồi.

Chương 49: Gã háu ăn

"Mình là một người chính trực, không được giậu đổ bìm leo!" Giang Trừng lại thầm răn bản thân lần nữa, ấn trái tim đang đập ngày càng nhanh của mình, hít sâu thở dài, rụt rè vén áo Thanh Đăng đại sư lên.

Thanh Đăng đại sư hôn mê được Giang Trừng đưa đến một gian phòng nào đó giữa tòa thành chết. Tối tăm phủ khắp, bầu không khí trong thành u ám âm trầm, không lâu sau khi đến, nhất là sau khi đại sư ngất đi, Giang Trừng đã thấy lòng mình nặng trĩu lạ lùng, ốc ác nổi đầy, nhưng khi nhìn sang đại sư đang mê man bên cạnh, cô bình tĩnh lại ngay.

Phải khám vết thương của đại sư rồi tìm một chỗ nào đó cho anh nghỉ ngơi đàng hoàng, chờ anh khỏe lại. Tuy nói ra nghe hơi thảm hại, nhưng nếu không có đại sư, một mình cô không rời khỏi đây nổi. Hình như cô cứ luôn vào nhầm vào phó bản cao cấp trong khi mới chỉ là tân thủ, độ nhọ kể ra cũng chẳng vừa đâu.

Vẻ mặt lúc thiếp đi của Thanh Đăng đại sư thư thái hẳn, đang bị thương nhưng anh không có vẻ gì là đau đớn, trông rất bình thường, góc nghiêng mái đầu gối lên tay Giang Trừng lúc cô dìu anh dậy kiểm tra vết thương sau lưng nom bình yên lắm.

Giang Trừng cẩn thận vạch phần lưng áo anh ra, chểnh mảng ngắm hàng mi thật dài thật rậm che phủ bọng mắt kia, ngoan ngoãn một cách bất ngờ.Read more…

Đại sư, ngoan á? Giang Trừng lặng lẽ dằn cơn si chực trào và đôi mắt đẹp-hóa mọi thứ của mình lại. Cũng do cái chứng "Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi" hết!

Thấy vết thương sau lưng đại sư, Giang Trừng cau chặt mày, chẳng hơi sức đâu ngắm hàng mi dài quyến rũ của anh nữa.

Cô không ngờ thương thế đại sư lại nghiêm trọng đến vậy, nhẹ nhàng đỡ vai Thanh Đăng, Giang Trừng không biết nên xử lý vết thương dài ngoằng ấy sao cho phải.

Vết thương từ bả vai chếch xuống độ hai mươi xen-ti, không chảy máu nhưng trông nghiêm trọng hơn chảy máu nhiều, vì nó không có vẻ gì là muốn khép lại, miệng vết thương lật ra, da thịt bên mép cháy đen, quẩn quanh vết thương là một luồng khí đen.

Giang Trừng liếc thoáng đã nhận ra thứ đang chế ngự vết thương là ma khí của một ma tu rất lợi hại hoặc một món vũ khí cao cấp nào đó, nếu không, người có tu vi cao như đại sư đã chẳng gục bởi chỉ một vết thương như vậy. Tóm lại, luồng ma khí chết tiệt này thâm độc vô cùng, nó ngăn cản vết thương khép miệng, không thể chữa bằng cách thường.

Thấy trên mặt vết thương nhàn nhạt ánh vàng, Giang Trừng biết đại sư đã phong ấn ma khí vào cơ thể mình. Giờ cô mới ngộ ra lý do đại sư không cho mình xem và chạm vào vết thương.

Ma khí lợi hại đến thế cũng chỉ mỗi đại sư có thể bình tĩnh khống chế, không để lộ ra như vậy, nếu là Giang Trừng, có khi chỉ mới chạm vào đã bị nó gặm cho rữa ra luôn rồi.

Cứ luôn ở một thời khắc bất chợt nào đó, cô lại nhận ra đại sư tốt đến nhường nào.

"Rốt cũng không thoát được, chả biết trước đó em đấu tranh làm gì, sao anh lại tốt như vậy?" Giang Trừng rũ mi, giấu ánh mắt mình đi, nhẹ nhàng lướt tay trên đôi mày của Thanh Đăng. "Vốn ra, em không nên có bất cứ một ý nghĩ nào, nhưng ai bảo anh lại tốt đến vậy, giờ thành thế này, anh bảo phải làm sao đây?"

Giang Trừng cho đại sư thử hết thuốc trị thương mình mang theo, rốt vẫn chẳng nên cơm cháo gì, đành phải đút anh một số đan dược bồi bổ cơ thể, rồi gác ngay cạnh chờ anh tỉnh. Đương nhiên, đại sư gối đầu lên chân cô. Giang Trừng thông suốt rồi, không muốn kìm chế nữa, đấy không phải phong cách của cô.

Hẹn hò được thì hẹn hò, còn không thì thôi, cô còn rất nhiều việc phải làm, thế nên mục tiêu quan trọng nhất trước mắt vẫn là nhân lúc đại sư hôn mê, sàm sỡ được bao nhiêu hay bấy nhiêu, chuẩn chưa! Chuyện đã xảy ra không thay đổi được, nắm chắc hiện tại mới là quan trọng nhất!

Giang Trừng mặt mày ngay thẳng nắm tay đại sư, chợt nghe tiếng "Ưm?" mơ màng, cô giật nảy mình, vô cùng tự nhiên buông tay anh ra, quan tâm hỏi han như lẽ dĩ nhiên: "Đại sư, anh tỉnh rồi à?"

"Giang Trừng?" Đại sư gọi.

Giang Trừng phát hiện đại sư có gì đó sai sai, ánh mắt sai, biểu cảm sai, tóm lại chẳng có chỗ nào là đúng hết, khí chất toát ra khi vừa mở mắt khác hoàn toàn với đại sư trước kia,... tà khí khó tả. Giang Trừng minh mẫn chứ không ngốc, cũng cực kỳ dứt khoát chứ chẳng do dự khập khừng, thế nên vừa cảm thấy không ổn, cô đã quả quyết ra tay.

Hai tay Thanh Đăng đại sư bị trói bởi thừng Hồng Ti vốn ngoan ngoãn làm dây buộc tóc của Giang Trừng, rồi bị cô kéo lên giữ chặt trên đầu. Tuy trói nhưng phòng trường hợp mình nhầm và vì tình trạng thương tích của đại sư, Giang Trừng ra tay cực kỳ chừng mực.

Thanh Đăng đại sư hơi lạ lùng kia bị Giang Trừng bắt trói và đè như vậy, nhìn cô nửa cười nửa không.

"Mi là ai, mi không phải Thanh Đăng đại sư." Giang Trừng lạnh lùng nghiêm nghị, cô liên tưởng đến chính mình, thoắt cái bèn đoán đại sư đã xuyên không, hoặc bị thứ tà ác gì đó chiếm xác rồi. Nếu bị chiếm xác... Ánh mắt Giang Trừng sầm xuống.
"Cô là Giang Trừng?" Thanh Đăng đại sư bình thản nằm đấy, không giãy dụa, không trả lời câu hỏi của cô mà hứng chí săm soi cô một lượt, cười hỏi: "Cô có mang theo thứ gì ăn được không? Lâu lắm rồi ta không được xơi thức ăn đúng nghĩa."

Giang Trừng: "Hả?"

"Lão hòa thượng Thanh Đăng kia cứ cấm thực ta mãi, hễ ta xuất hiện là bị nhốt ra sau núi Thượng Vân tự, thấy khó ưa không?"

Giang Trừng: Ổng đang nói gì vậy?

"Ta ngửi thấy mùi thơm của thức ăn trên người cô, đào thiên hương à?"

Giang Trừng: Cất trong túi trữ vật rồi mà, sao ngửi được hay vậy?

Cuối cùng, Giang Trừng cũng chả biết sao sự tình lại thành thế này -- Thanh Đăng đại sư phiên bản tà mị chả rõ lý do kia ngồi đất xơi đào thiên hương cô lấy ra từ túi trữ vật, còn cô thì thả tóc ngồi cạnh trông chừng. Hồng Ti bị vị này gỡ ra một cách bạo lực tủi thân quấn quanh cổ tay cô, như đang làm nũng.

Giang Trừng chưa từng cho rằng mình sẽ khống chế được đại sư, nhưng vẫn cảm thấy thôn thốn khi chứng kiến gã lai lịch bất minh gỡ trói nhanh gọn, đồng thời dùng một ngón tay đẩy mình ngã sấp mặt như vậy. Song chiêu nhất dương chỉ quen thuộc của đại sư lại khiến Giang Trừng nhẹ nhõm một cách lạ lùng. Sau công cuộc đoán bậy đoán bạ kinh khủng kia, đong đếm kỹ mấy câu nói của y, Giang Trừng mới phát hiện ra vài vấn đề.

Một, đại sư phiên bản tà mị này có vẻ quen thân với Thanh Đăng đại sư, chắc đã xuất hiện nhiều lần rồi. Thế hẳn là đại sư không sao cả, có lẽ sẽ chóng quay lại thôi.

Hai, quan hệ giữa đại sư phiên bản tà mị và Thanh Đăng đại sư có vẻ không tốt lắm, bằng không y cũng sẽ chẳng nói rằng mình cứ xuất hiện là bị nhốt.

Ba, dường như y sở hữu ký ức của Thanh Đăng đại sư, nếu không sao biết tên cô, lại còn ra vẻ thân quen lắm.

Bốn, đây là một gã háu ăn.

Giang Trừng chực vỡ lẽ, đừng bảo là, nhân cách phân liệt nhé?!"Chẳng nhẽ mi là một nhân cách khác của đại sư?" Giang Trừng hỏi dò.

Đại sư đang gặm dưa liếc sang, đuôi mắt hẹp dài kia vấn vương tà khí, nhưng không lẳng lơ đồng bóng mà đầy tràn quyến rũ động lòng.

"Nhân cách khác, nhân cách là gì?" Đại sư tà khí đưa chót lưỡi đỏ hồng ra liếm nước quả bên mép và ngón tay thon dài của mình, lúc tựa người biếng nhác xơi thức ăn lại tản mác cảm giác thỏa thuê kỳ lạ.

Giang Trừng cố gắng dùng cách phổ thông dễ hiểu nhất giải thích cho y.

Sau khi nuốt xong, đại sư phiên bản tà mị ung dung gật đầu, lại ngoạm thêm một miếng dưa, thong dong đáp: "Ờ đúng đó, ta sinh ra từ ác niệm của lão hòa thượng Thanh Đăng ấy, đại diện cho phần ác của lão."

Giang Trừng: Thực ra thì ngoài cái mã, vẫn chưa thấy mặt ác của gã đại sư tà mị này.

Vừa nghĩ thế, Giang Trừng chợt nhận ra đại sư mới ngồi đấy đã đến trước mắt, giơ tay nhấc mặt cô lên.

Nhanh thật! Tròng mắt Giang Trừng thít lại, vô thức nắm thanh kiếm gỗ giắt bên eo.

"Ta khuyên cô đừng làm bậy, đã rất nhiều năm không giết người, nhưng ta không ngượng tay một chút nào đâu." Đại sư tà mị cười, sát ý đáy mắt lạnh lùng trĩu nặng, mỗi khí thế thôi đã đủ chấn trụ Giang Trừng, khiến cô không hít thở nổi. Đây là lần đầu tiên Giang Trừng cảm nhận được uy áp lớn nhường này từ đại sư, vì bình thường anh luôn khoác vẻ vô hại và khó hiểu.

Giang Trừng biết đại sư rất ghê gớm nhưng chưa từng sợ anh, nhưng gã trước mặt này, Giang Trừng buộc phải thừa nhận rằng mình sợ y, là phản xạ tự nhiên khi bị đè nghiến, lạo không chống cự nổi.

Nhìn Giang Trừng căng cứng như dây cung, gã đại sư dọa dẫm người ta kia lại dửng dưng vuốt má, vuốt mi, nghịch tóc rồi xoa gáy giữa ánh mắt phức tạp của cô. Còn trưng ra vẻ "Thì ra cảm giác như này" nữa chứ.

Tuy là nhân cách khác nhưng rất nhiều động tác lại quen thuộc lắm thay, trừ vài phần khó chịu khi hoảng hốt ban nãy, Giang Trừng ngạc nhiên phát hiện ra mình không sợ nữa, lại còn thấy y đáng yêu lạ lùng. Dù sao trước giờ đại sư chưa từng cười thế kia, cũng sẽ chẳng xơi quà vặt tựa sóc như vậy. Ê khoan! Không đúng! Cái cơn dại yêu ảnh hưởng IQ chết tiệt này!

"Ta đã thấy cô trong ký ức của lão hòa thượng Thanh Đăng kia." Đại sư phiên bản tà mị nghiên cứu tóc tai Giang Trừng một hồi, ngồi trước mặt cô như muốn họp bàn.

"Ta còn biết hai người gặp nhau lần đầu đã lăn tới lộn lui trong ngôi miếu rách kia, cô chủ động."

Mặt Giang Trừng hết sức "cầu vồng".

Đại sư tà mị quen tay moi quà vặt từ túi trữ vật của cô ra, vừa nhâm nhi vừa nói: "Thực ra lần trước tỉnh lại rồi trông thấy cô trong ký ức của hòa thượng già, ta đã muốn biết cảm giác khi làm chuyện ấy với cô, hơi tò mò."

Mặt Giang Trừng lại càng "cầu vồng" hơn.

"Nhưng tiếc nỗi, giờ ta lại không muốn nữa." Đại sư phiên bản tà mị lôi một túi hạch thơm lừng ra, bắt đầu tách vỏ, "Hòa thượng già gian xảo vô cùng, lão áp biết bao cấm chế khiến ta không thể làm rất nhiều việc, đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là chúng ta có chung tình cảm và cảm xúc, cũng có nghĩa là giờ ta xem cô như một... bé con đáng yêu, không ra tay nổi."

Y tách xong vỏ một quả hạch, chợt đút vào miệng Giang Trừng, véo mũi cô, cười híp mắt: "Gọi cha đi."

Giang Trừng phừng phừng lửa giận, mấy món quà vặt chuẩn bị sẵn sắp bay sạch rồi! Còn muốn cô gọi mình là cha á, mơ đi! -- Đương nhiên đấy không phải là mấu chốt.

Chương 50: Thiếu tơ tình

Thanh Đăng đại sư cầm một nhánh cây bẻ bừa trong sân đình, liên tục phác họa dọc các hành lang mình đi qua. Anh chỉ huơ nhẹ mà đầu cành đã lóe ánh vàng, họa thành từng chuỗi kim phù nối tiếp nhau, lơ lửng trên tường. Anh vẽ từ cửa lớn vào đây, phù văn vàng như xích cũng kéo dài từ đấy đến chốn này.

Trong lúc anh làm việc, Giang Trừng bơ phờ tuyệt vọng, lững thững đi cách anh ba mét, chẳng muốn đến gần.

Mặt cô đủ mọi sắc thái, chốc thì đắm đuối thấp thỏm ngắm lưng Thanh Đăng đại sư, khi lại chửi thề nói tục liên tằng, lúc thì ôm ngực phơi phới sắc xuân, thoáng lại nện tường tới tấp, sắp tâm thần phân liệt tới nơi rồi.

Thanh Đăng vẽ xong vòng ngoài cùng, ngoái lại vừa khéo đối diện với ánh mắt mong ngóng ngập tràn yêu thương và kỳ vọng của Giang Trừng, nếu có đuôi chắc cũng đang ngoắc liên tọi rồi. Thế nên khi đại sư vẫy tay gọi, Giang Trừng mắt sáng lấp lánh chừng như bắn vọt tới, được nửa đường lại biến sắc, tóm mạnh lấy cây cột bên cạnh, lắc đầu nguầy nguậy.

"Không không không, em ở đây là ổn rồi! Em không sang đó đâu."Read more…

Thanh Đăng đại sư: "Đã ở đây, chúng ta cách nhau bao xa cũng vẫn bị ảnh hưởng thôi."

Giang Trừng như koala ôm cột, lắc đầu: "Không không không, đại sư, em chỉ sợ mình không kiềm chế nổi sẽ làm bậy với anh thôi! Vì trinh tiết của anh, em nghĩ mình trụ ở đây là vừa đẹp."

"Cô nghĩ mình làm được gì ta?" Thanh Đăng đại sư cười hiền vô cùng.

Giang Trừng chẳng biết nói gì hơn, cô dám chắc rằng đại sư sẽ chơi chiêu nhất-dương-chỉ-sấp-mặt, khiến mình không ngóc lên nổi trước khi bản thân kịp âm mưu hành động.

Trước đó cô đinh ninh rằng chốn này cũng ảnh hưởng đến đại sư, nhưng qua một ngày, cô nhận ra đại sư vẫn là đại sư, chẳng có tý chút cuồng si, lúc thì bình thường, khi lại não tàn như cô. Đại sư vẫn điềm tĩnh như vậy, chỉ gần gũi với cô hơn.

Xoắn xuýt giữa các luồng suy nghĩ, cuối cùng, lúc đại sư vẽ xong vòng kim phù thứ hai, cô rối rắm chạy đến ngồi xổm bên anh, khẽ hỏi, "Đại sư, chỗ này không ảnh hưởng gì được anh à?"

Thanh Đăng cất từng tiếng bình thản, nhưng nội dung câu nói lại như sấm giữa trời quang, "Hôm vào Thượng Vân tự, sư phụ từng bảo ta bẩm sinh đã khuyết thiếu tơ tình, cũng có nghĩa là, ta không có ái dục."

Xin lỗi nhé, ý nghĩ đầu tiên trong đầu Giang Trừng chính là: Đại sư bị bệnh lãnh cảm tình dục. Rồi cơn tình si trỗi dậy, một giây sau cô đã thành em gái buồn thương vì thất tình. Còn gì đau khổ hơn chuyện biết người mình thích không thể thích lại mình? Chưa kịp yêu đã thất tình rồi.

Thanh Đăng đại sư lại xoa đầu cô, Giang Trừng bị cơn si khống chế, nước mắt lưng tròng nhìn anh, "Em không tin, anh gần gũi với em hơn dạo trước nhiều, chắc chắn cũng đã bị ảnh hưởng!" Dứt lời, Giang Trừng tỉnh táo hơn, tự thấy ê mặt vì nỗi hờn trách và nũng nịu trong câu thoại vừa rồi. Trời đất mợ ơi cứu với, con bị thứ xàm xí gì nhập rồi!

"Đúng thế thật." Thanh Đăng đại sư không phủ nhận. "Ta cũng bị ảnh hưởng, đã không thể khơi gợi ái dục thì sẽ khắc sâu những thứ tình cảm khác, cũng có nghĩa là..."

Giang Trừng đờ đẫn đón lời: "Cũng có nghĩa là em muốn hẹn hò với anh, còn anh lại xem em là con gái?!"

Thanh Đăng đại sư hiền hòa bồi thêm một đòn xoa đầu nữa. Giang Trừng được anh dỗ đến mức không cáu nổi, thực ra, cô tự làm tự chịu còn gì. Xét cho cùng, trận pháp ở đây trội về khơi gợi, chỉ cần là cảm giác "đã từng", dẫu giây lát thoáng qua cũng sẽ phải thức tỉnh và khắc sâu bởi chúng.

Một cô gái bình thường chưa từng yêu ai như Giang Trừng, mới đầu ấy ấy đại sư thì thể nào cũng sẽ xuyến xao, tuy cảm giác ấy nhạt nhòa và cô đã nhanh chóng tỉnh táo lại, thẳng tay dập tắt suy nghĩ nguy hiểm trước khi nó kịp manh nha, nhưng rõ mười mươi cảm giác ấy vẫn là mồi lửa, chết tiệt thật!

Còn đại sư, anh vốn không được trang bị kỹ năng yêu, kiên cố chắc bền, thành ra toàn bộ thuộc tính cường hóa nhầm sang hướng tình thân rồi. Cứ như cô và đại sư bị U Tổ gài, cuối cùng cô lọt bẫy không leo lên nổi, còn đại sư trèo thoát, lại còn xúc đất đắp cô. Chả biết U Tổ hay đại sư mới là người hại mình nữa!

Giang Trừng đang ức chế, chợt nghe giọng hiền hòa của đại sư: "Không phải con gái."

Chưa kịp mừng rỡ ngẩng đầu, Giang Trừng đã nghe đại sư từ tốn nói hết ý: "Cô hãy còn quá nhỏ để làm con gái ta."
Giang Trừng suýt đã phun máu, cô đờ ra đáp: "Ờ."

Mịa, cô ra ngoài sẽ tìm nước vong tình ngay, nhị sư tỷ trâu bò thế kia, chắc sẽ chế được món này thôi, nhẩy! Còn giờ có muốn kháng cũng không nổi, thôi thì "chơi" luôn đại sư vậy, lòng cô đang bấp bênh lắm, rất rất muốn ngó bản mặt đổi màu của đại sư đây. Giang Trừng bất chợt cười đen tối.

"Giang Trừng, đừng làm chuyện ngốc nghếch." Thanh Đăng đại sư sờ gáy cô, điềm đạm bảo.

Đối diện với đôi mắt trong suốt của anh, Giang Trừng lạnh sống lưng, tỉnh táo lại, cứng người cười khan đôi tiếng, "Không, không đâu a ha ha."

"Ngoan." Thanh Đăng đại sư chìa tay ra cho Giang Trừng đang ngồi xổm dưới đất, "Nào, ta dắt cô."

Được đại sư dắt bằng một tay, nhìn anh liên tục vẽ kim phù, Giang Trừng nghĩ, đại sư đúng thật không xem cô là con gái mình, ngó cái điệu dỗ trẻ nít kia, chắc lại coi cô là cháu gái hoặc cháu cố gì rồi, vừa nghĩ đã thấy khó chịu.

Thanh Đăng đại sư vẽ đầy kim phù lên khắp quần thể cung điện rộng lớn này, trập trùng từng lớp, chừng như vây lấy tất cả các trận pháp lại. Giang Trừng biết loại kim phù này rất khó vẽ, với tu vi hiện giờ thì cô không họa nỗi chữ nào, thế mà đại sư lại thảo liên tục nhiều ngày với số lượng khổng lồ như thế, lại còn liền mạch trôi chảy, không ngơi một khắc, không biết mệt mỏi nặng nề từ đầu đến giờ, đúng là một người đàn ông đáng sợ.

Ôi, giỏi quá muốn cưới quá! Vừa nhen nhóm suy nghĩ, Giang Trừng quen tay vỗ đốp vào ấn đường. Thức tỉnh đi mợ!

Cô ra tay không nể gì mình, tiếng hơi vang, Thanh Đăng đại sư đi cạnh nghe thấy liếc sang, lơi tay phớt qua ấn đường cô. Một thoáng mát lạnh, Giang Trừng bớt đau hơn rồi.

Chu choa, đại sư giỏi quá, cưới cưới cưới! Khi ý nghĩ kiểu này lại lướt qua đầu, Giang Trừng cho rằng mình hết nước cứu rồi.

"Đại sư, anh làm như này có phá nổi trận không?"

"Không." Thanh Đăng đại sư đáp.

"Vậy anh đang làm gì vậy?" Giang Trừng chủ động nắm lấy tay anh, rõ vẻ không thèm vùng vẫy nữa.Thanh Đăng đại sư cũng mặc cô nắm, xem cô như lớp con cháu phải yêu chìu, giải thích: "Ta đến là để tra xét chuyện dung hợp giữa mộ U Tổ và dị thế, lúc vào mộ ta đã thấy bất thường, chưa kịp xem kỹ vùng dung hợp đã tới tận đây, giờ chúng ta không ra ngoài được, nhưng có thể mượn dị giới dung hợp phá kết giới này, tạo một lối thoát."

"Em hiểu rồi, trong mộ U Tổ cũng đã xảy ra tình trạng tựa tòa thành rỗng xuất hiện trên đầu sơn phái Xuất Trần, đúng không? Đấy là một thế giới khác có thể xâm lấn toàn cõi chúng ta, thế giới này gây ra hỗn loạn, hoặc giả nó đã ủ sẵn năng lượng tiêu diệt mọi thứ rồi!" Giang Trừng hăng hái nói.

"Không sai, bây giờ ta đang định kéo vùng dung hợp đấy đến đây." Thanh Đăng đáp, "Nhưng đấy lại là một tử giới không còn sự sống, ta không biết nó chứa đựng những gì, nếu thực sự thành công, cô phải theo sát ta, không xa nửa bước."

"Ừm, em biết rồi!" Giang Trừng đáp vang, nép cả nửa người vào đại sư.

Lại hai hôm trôi qua, cả quần thể cung điện đã bị phù văn vàng vây trọn, Giang Trừng chốc chốc lại ngó trời, mong đợi vô cùng. Sang ngày thứ ba, cuối cùng cô đã thấy nửa tòa lầu các xuất hiện trên đầu.

"Đến rồi!"

Thanh Đăng đại sư huơ tay, tầng tầng lớp lớp kim phù bay lên dán vào tầng không, phác thành một quầng sáng trắng nhạt. Tòa thành chết trên trời chầm chậm tiến vào quầng sáng, nơi tiếp xúc tóe chớp, khiến cả bầu trời tối dần sáng rỡ. Ánh vàng khắp trời tụ lại quanh các góc thành đã ở trong quầng sáng, nội ngoại phối hợp, tốc độ dung nhập ngày càng nhanh.

Thanh Đăng đại sư mấp máy môi, đứng trên đỉnh tòa tháp cao nhất, mỗi tay cho ra từng phật ấn khổng lồ, gió phần phật cuốn tung vạt áo ống tay anh, phác nên dáng hình ngất ngưỡng tựa tùng. Anh ngẩng đầu nhìn trời bằng biểu cảm nghiêm nghị nhất trước giờ, giữa ánh vàng và chớp lóe, gương mặt tuấn tú với đường nét rõ ràng càng khôi ngô mờ ảo hơn. Khiến Giang Trừng tới giờ phút này còn bị anh hớp hồn một trận.

"Sang đây, chúng ta đi."

Giang Trừng dằn lòng lại, nghiêm túc siết chặt tay Thanh Đăng đại sư, cùng bay đến tòa thành chết lấn vào ngày càng nhiều kia. Bên trong như có thứ gì đáng sợ lắm, nhưng kỳ lạ thay, khi có đại sư ở đây, cô lại chẳng thấy sợ chút nào.

Khi kim ấn phá tan quầng sáng trắng nhạt, Giang Trừng thoáng nghe đâu đó dưới kia vang lên tiếng thở dài thật khẽ.

Hai người thoát trận, tiến vào thành chết. Vừa đến nơi, Giang Trừng nhẹ đầu hẳn, thoắt cái đã tỉnh táo hơn nhiều, cơn cuồng si dại khờ sai trái kia không kiểm soát nổi cô nữa. Nhưng cô phát hiện, y như lời đại sư bảo, trận pháp chỉ khơi gợi tình cảm, mà đã khơi gợi ra được thì đều là thật.

Thế nên, dù không biểu hiện thái quá như ban nãy, cô vẫn rõ tình cảm của mình dành cho đại sư đã không còn như trước lúc vào mộ U Tổ nữa, huỵch toẹt ra là, tuy đang rất lý trí nhưng cô vẫn muốn hẹn hò với đại sư. Ờ đúng, cô yêu đại sư mất rồi, chết tiệt.

Cái thế giới vô duyên vô cớ lại vẽ chuyện ra này! Giang Trừng ôm đầu ngồi xổm.

"Đừng sợ, sẽ có cách thôi." Thanh Đăng đại sư đứng kề bên, nói.

Giang Trừng bơ phờ ngẩng đầu nhìn anh, vừa định lên tiếng, lại thấy anh đứng không vững, lảo đảo một cái. Giang Trừng giật nảy mình, tức khắc đưa tay ra đỡ đại sư vừa ngã xuống.

Nhìn đại sư nhắm chặt hai mắt, gọi vài tiếng anh vẫn không đáp lời, Giang Trừng lo lắm. Sao thế này? Chẳng nhẽ mệt quá, cũng đúng, trước đó anh đã vẽ bao nhiêu là kim phù, tuy nhờ thành chết dung hợp mới thoát đại trận của U Tổ được, nhưng công sức đại sư đã bỏ ra hẳn không nhỏ. Giang Trừng đỡ anh mà xót xa lòng, cơ mà sao cô cứ có cảm giác mình đã quên mất chuyện gì đó, là gì nhỉ?

Tay đặt sau lưng đại sư, Giang Trừng chợt thấy lạ bởi cảm giác gờn gợn, dường như còn hơi ướt mà làn da lớp áo mang lại.

Đúng rồi, trước đấy đại sư đã bị thương! Giang Trừng rốt đã nhớ ra, bất giác lại đau lòng. Mấy hôm nay anh không lộ ra bất cứ biểu hiện nào, chẳng có vẻ gì là bất thường, cộng thêm cô cứ mãi rối rắm giữa mớ cảm xúc cũa mình, thế mới quên béng đi mất!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau