NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tu luyện

NHÀ TUI CÓ GÁI (?) MỚI LỚN.

Tu hành không rõ tháng năm, ở hắc thất, Giang Trừng căn bản không có thời gian suy xét đến bất cứ chuyện gì khác ngoài tu luyện, ngày nào ngày nấy mệt chết được. Ừ đó, chết được.

Thử cảm giác bị trên vạn thanh phi kiếm đồng loạt công kích chưa? Mỗi ngày Giang Trừng đều phải chịu trận. Thử cảm giác bị vạn tiễn xuyên tim chưa? Mỗi ngày Giang Trừng đều có trên trăm lần nếm trải.

Bóng kiếm vụt qua, Giang Trừng điểm mũi chân, phóng đến đứng trên một thanh phi kiếm bên trái, cúi người tránh ba thanh kiếm đồng loạt bay đến từ đằng sau và hai bên hông, sau khi tránh được lưỡi kiếm bén ngót, chẳng kịp ngơi nghỉ đã phải lập tức tung người lên tránh kiếm đâm xiên từ trên xuống.

Cứ liên tiếp lẩn trái tránh phải trốn trên né dưới như vậy mới lách được hết mười mấy thanh phi kiếm, nhưng thể nào cũng sẽ có lúc không tránh nổi, thế là quần áo cô tơi tả, phần da thịt lộ ra chằng chịt vết thương do kiếm gây nên. Máu chảy mãi không ngừng, cảm giác rất thật, đau đớn và mệt mỏi từng chút một hao mòn ý chí con người.

Giang Trừng tóc tai bù xù, cơ mặt căng cứng, ánh mắt sắc như gươm rời vỏ là thấy máu, rất khác so với lúc mới vào đây. Cô hơi tiến bộ hơn ngày hôm qua, số kiếm tránh được tăng ba thanh, nhưng ngay sau đó, khi trăm kiếm vốn đang ngừng giữa bầu không cùng lao đến, Giang Trừng vẫn chẳng chống đỡ nổi, trong vòng mười hơi thở đã bị bao vây bởi ánh kiếm sáng lóa, sau đó là cảm giác cơ thể bị vô số thanh kiếm xuyên thành rây quen thuộc.

Hào quang chợt lóe, tất cả phi kiếm cắm vào người Giang Trừng biến mất rồi lại xuất hiện lần nữa giữa không trung, và người đáng ra phải chết nhừ chết rục là Giang Trừng lại vẹn toàn bò dậy, vết thương ngoài da biến mất, đến quần áo và tóc tai cũng tinh tươm, chỉ có vẻ mệt mỏi là không thay đổi.

Giang Trừng ngửa đầu nhìn lên ánh sáng lập lòe trên nền trời đen kịt, đấy là nơi treo vô số thanh phi kiếm, mũi kiếm hướng thẳng vè phía cô, dù đang đứng im vẫn khiến người ta run rẩy. Có tổng cộng một vạn thanh phi kiếm, vị sư tổ chưa từng xuất hiện dạy môn này bảo, ngày cô có thể tránh được màn vạn gươm cùng phóng này là ngày cô có thể rời nơi đây, nhưng bây giờ cô chỉ mới tránh được mấy mươi thanh thôi.

Thở dài thườn thượt, Giang Trừng trở tay rút thanh kiếm mỏng giắt sau người. Kiếm này không có vỏ, lưỡi kiếm không bén vì được làm bằng gỗ, một thanh kiếm gỗ vô cùng bình thường. Trong hằng hà sa số loại vũ khí, thứ Giang Trừng chọn chính là thanh kiếm gỗ này, nghĩa là mai sau Giang Trừng sẽ trở thành kiếm tu.

Hẳn cô là kiếm tu dùng kiếm gỗ đầu tiên. Kiếm gỗ giết người được không? Chỉ e cả giấy còn chọc không thủng, nhưng đây là kiếm mà chính bản thân đã chọn, dù có quỳ cũng phải dùng cho trót.

Trước đó cô chỉ chăm chăm né đòn, giờ là lúc dùng thử thanh kiếm này rồi. Dẫu trông như trông rất bình thường, nhưng biết đâu nó lại là một thanh kiếm gỗ đao thương không thủng thì sao!

Giang Trừng giơ ngang kiếm, ánh mắt kiên nghị nghênh đón linh kiếm phóng đến.

“Phập.” Kiếm gỗ gãy đôi.

Giang Trừng lăn ngăn xuống đất, sờ phải mớ tóc bị xén mất nửa của mình mà lòng vẫn run. Kiếm gỗ của mình vậy là tèo rồi hả? Đừng dỏm thế chứ? Giang Trừng thử nhặt thanh kiếm gãy lên, ghép hai khúc lại với nhau, quả vậy, chúng vừa tiếp xúc lại liền thành một như ban đầu, không vết tích gì.

Lại một bóng kiếm rít gào vồ đến, Giang Trừng vô thức khua kiếm đỡ, phập một tiếng, kiếm gỗ lại gãy đôi. Nhảy lùi ra sau, Giang Trừng tóm được đoạn kiếm gãy đang văng ra, khép hai tay lại, nhập kiếm về một. Cô có nên nói thanh kiếm này giống y như chủ nhân nhà nó hem?

Chẳng biết qua bao lần bản thân bị đâm chết sống lại, kiếm gỗ bị chém đứt về nguyên, Giang Trừng chợt vỡ vạc ra gì đó, cô nhớ lại điều hai mươi mục mười lăm chương một – Kim trong một quyển có tựa là “Ngũ hành luận: Vận dụng ngũ hành trong đời sống hằng ngày” mà mình đã đọc ở biển sách.

Ý nghĩ lóe lên trong đầu từ “Tại sao mình tự dưng lại nhớ đến cái này”, đến “Hình như mình có thể vận dụng mối liên quan này”, cuối cùng trở thành “Ố đệt mình chả phải linh căn đơn kim đấy thôi, cơ mà làm thế này cũng được hả, óa há mình đúng là thiên tài!”

Chỉ trong thoáng chốc, Giang Trừng lại chết thảm dưới lưỡi kiếm. Nhưng sau khi tỉnh lại, cô không ủ rũ như trước nữa mà hăng máu giơ thanh kiếm giắt sau người lên, lặng lẽ vận dụng kiến thức trong quyển “Linh căn ấn quyết” đã đọc, chốc sau, thanh kiếm gỗ bình thường như được mạ vàng sáng rỡ.

Lần này, linh kiếm và kiếm gỗ giao nhau lại vang tiếng kim loại chói tai. Thành công rồi! Giang Trừng nảy ra một ý, dồn sức gạt bay linh kiếm. Lần đầu tiên đánh bay được linh kiếm, Giang Trừng không kìm được nụ cười tươi như hoa, lại vì giây lơi lỏng đó mà bị phi kiếm đột nhiên xuất hiện ngay sau lưng đâm xuyên qua ngực.

Giang Trừng che ngực, khóe miệng chảy máu: Cái đệt, người ta hả hê chút tẹo cũng không cho.

Ở đây, vị sư tổ kia không lên tiếng dạy dỗ, không bày cách vận dụng công pháp, cũng không chỉ phương pháp tu luyện gì cho cô hết, ngay cả nói chuyện cũng chỉ vẻn vẹn hai câu lúc cô mới đến, sau đó thì lặn mất tăm. Nơi đây chỉ còn vô số phi kiếm truy sát, không muốn đau không muốn chết thì phải khống chế được tất cả, cô chỉ có thể dựa vào chính mình, từ một khúc củi mục chạy nửa tiếng đã hổn hà hổn hển đến một hiệp sĩ nhảy lên thụp xuống, người nhẹ như yến, cùng lúc đó còn tránh được mấy mươi thanh phi kiếm, đúng là sự nhảy vọt về chất.

Ngoài bản lĩnh ngày càng tiến bộ thì tốc độ suy nghĩ của cô cũng ngày càng nhanh, vì không có thời gian nghỉ, cô phải nghĩ cách tránh né, phương pháp và con đường tối ưu để thoát thân trong lúc eo hẹp thời gian, bất giác, cô đã có thể một lúc làm hai việc.

Tiềm lực của con người là vô cùng to lớn, số sách nhiều ơi là nhiều đã đọc trước đó giờ lại thành cứu tin của cô, những bộ sách phức tạp khắc ghi trong đầu được cô lọc từng quyển một, chọn ra công pháp kỹ năng có thể đối phó với tình huống trước mắt. Không có thời gian để cô nghiên cứu kỹ, cũng không có giáo viên gỡ rối giải đáp hộ, cô chỉ có thể không ngừng thử nghiệm giữa bờ sinh tử, tự nếm trải mọi thứ, từ thất bại đến thành công.
Cách tự học kiểu địa ngục này rất tốt cho việc tăng năng lực và đẩy nhanh suy nghĩ.

Đi mây, về mưa, khử bụi, ngự kiếm… Trước khi học được chiêu nào trong số ấy, cô đã phải đau đớn bao nhiêu lần, ghi lòng tạc dạ.

Cả nơi này chỉ có mỗi cô và một sư tổ chẳng biết còn đang ở đấy hay không, Giang Trừng có thể thét to vì đau, quát dài vì bực, có thể lăn lộn, thậm chí là cởi chuồng chạy rông dưới đất.

Trăm kiếm, ngàn kiếm… vạn kiếm!

Chẳng biết từ khi nào mà tấm áo trắng của Giang Trừng đã không còn dính máu, kiếm gỗ không còn rời tay, vừa động tâm niệm đã có thể mạ vàng, từ lúc chỉ có thể dùng để đỡ đòn đến khi sắc bén hẳn, mới đầu chỉ gạt bay linh kiếm, giờ đã một chiêu chém gãy rất nhiều.

Giữa nơi đây, bóng áo trắng như một vệt sáng, thần tốc lướt giữa vòng vây của vô số phi kiếm, nhanh đến độ để lại ảnh ảo sau khi vút qua. Một tay cầm kiếm, thỉnh thoảng lại nhấc cổ tay lên đỡ lưỡi kiếm bỗng dưng trờ đến, Giang Trừng mặt mày bình thản, thong dong thả bước, những nơi cô qua, linh kiếm gãy thành từng đoạn, rơi đầy dưới đất. Những thanh linh kiếm gãy thành nhiều khúc không trở về trời nữa mà tỏa sáng rồi biến mất, cả chốn này không còn một thanh phi kiếm nào.

Giang Trừng cầm kiếm vững vàng đứng giữa phòng, dáng người thẳng tắp, vừa kín đáo lại vừa phô triển khi cần, hệt như thanh kiếm gỗ trong tay cô.

“Mi đã thành kiếm, có thể đến nơi tiếp theo rồi.”

Giọng nói của sư tổ mới vỏn vẹn ba câu kia lại vang lên, Giang Trừng đang đứng với tư thế soái ca chưa kịp lễ chào cái nào đã bị truyền tống đến nơi kế tiếp.

Đối diện với một gương mặt cười mơ hồ, nom chẳng thiện chí gì. Chàng trai trẻ tóc đen nửa trong suốt đứng giữa trời, mở rộng vòng tay với Giang Trừng, cười cười cao giọng: “Tiểu tử, đến đây cảm nhận tình yêu của sư tổ nào!”

Sau đó, Giang Trừng chỉ vừa nhận ra đây là một đồng hoang không bến bờ đã bị đè nghiến bởi cơn ào đến của đủ loại quái vật to cỡ một quả núi be bé.

Giang Trừng: “Sư tổ ơi, xin cho con một tý thời gian để kịp phản ứng với!”

Sư tổ: “Đâu có được, tu chân giới nguy hiểm lắm, phải luôn chuẩn bị sẵn tinh thần bị cả đám người hoặc nguyên đống yêu thú vây công chứ ~”

“À đúng rồi ~ Đây đều là hung thú thật đấy ~ Không ra tay giết chúng, sẽ bị chúng ăn thịt á nhoa ~”Đây là lần đầu tiên Giang Trừng giết chết nhiều mạng sống như vậy, dễ dàng hơn trong tưởng tượng của cô nhiều, có lẽ là do con người cô vốn không hay cảm thấy tội lỗi, hoặc đơn giản chỉ vì lòng cô kiên định. Không có thứ gì ngăn cản được việc cô muốn làm cả, ít nhất trước mắt thì thế.

Yêu thú cao cỡ quả núi nhỏ, răng nanh hung hãn, nước dãi có thể ăn mòn da người; yêu thú to gấp mười cô; hung thú giống sói kết thành đàn… Mấy loại này không có gì đáng sợ, đám sâu bé ùn ùn kéo đến tấn công kia mới đáng sợ.

Giang Trừng lại nếm trải cuộc sống chằng chịt vết thương nhỏ vết thương lớn, vì câu nói “Chết ở đây là chết thật ý, cẩn thận đó, đừng nghịch bừa rớt mạng nhoa ~” của sư tổ mà Giang Trừng bùng nổ lần nữa, đột phá mấy cảnh giới liền giữa thời khắc sinh tử, lăn lộn giết sạch tất cả những yêu thú muốn ăn thịt mình.

Không như vị sư tổ chưa từng xuất hiện trước đó, ông sư tổ này nhiều chuyện đến phát bực, lúc Giang Trừng vác kiếm cố công đuổi giết đám yêu thú, hay lúc kéo kiếm gắng sức chạy trốn để khỏi bị đám yêu thú giết, ông sư tổ này khoanh tay bay là đà theo phê bình, kiểu: “Tiểu tử, cái điệu té chó đớp kít này đẹp đó!”, “Cảm giác đít bị táp một miếng thế nào?”, “Ế trời, nước dãi của thùy xà rơi vào đầu rồi kà ~ Ý da đùa mi thôi ha ha ha ha ~”

Nói nhiều tới mức Giang Trừng thi thoảng lại muốn trở tay tặng lão một kiếm.

“Chúc mừng chúc mừng ~ Yêu thú đáng sợ đã bị mi diệt sạch rùi ~ Dẫu chỉ là ảo ảnh huyễn hóa thôi ~ Ra tay vừa nhanh vừa dứt khoát mà lại chả thấy khó chịu, mai sau chắc chắn sẽ trở thành đại ma đầu giết người không chớp mắt, sư tổ an tâm rồi ~ Có định tiến nhập ma đạo hem ~”

Tiến nhập ma đạo? Giang Trừng cả người đẫm máu, đến cả tóc cũng bết lại thành từng cục máu chống kiếm đứng giữa mớ xác hung thú, giật giật: Các sư tổ ôi, trong đám mấy ông có một tên phải bội nè.

“Ha ha ha đùa thui ~ Nếu mi sa vào ma đạo, sư tổ giết ngay ~”

Giang Trừng: “… Sư tổ, người còn sống ạ?”

“Cái thằng bé này ăn nói kiểu gì ý nhỉ ~ sư tổ đương nhiên ~ vẫn còn sống chớ ~ muốn gặp sư tổ hả ~ mi chưa đủ đẹp đâu heng ~” Sư tổ không rõ mặt mũi nửa trong suốt cười khì, đẩy phắt Giang Trừng ra khỏi chốn này, “Đôi mắt của sư tổ chỉ dùng để nhìn người đẹp, không gặp trẻ xấu ~”

Ánh trắng lóe lên trước mặt, Giang Trừng phát hiện ra mình đang ở giữa một vườn cảnh tao nhã.

“Cả người toàn sát khí, nên tắm rửa xông hương khử mùi, rồi tĩnh tọa, ngắm gió, nhấc bút, nghe thiền, tẩy bụi trần.” Một cô gái váy dài tóc mây tay cầm nhành hoa, dáng hình mơ hồ, thấp thoáng thấy được cánh môi son khẽ nhếch và đôi mắt như làn thu thủy.

Hương hoa ùa đến, Giang Trừng bất giác lại lơi lỏng tinh thần, đáy lòng lắng đọng, tựa như thoáng chốc đã trút sạch thứ gì nặng nề lắm.

“Con đường tu chân khó tránh khỏi sống chết biệt ly, khó tránh khỏi mi tranh ta đoạt, tu vi thấp không đáng sợ, đánh mất bản tâm mới đáng sợ, sư tổ chúc con sau khi nếm trải gian nan trắc trở, vẫn còn có thể lắng dịu ngắm non sông, êm như mây lặng tựa gió.”

•••••

Trịnh Dao: “Sư phụ, tiểu sư muội đã vào hắc thất bảy năm, thật sự không sao chứ ạ? Con nhớ dạo trước Người bảo năm năm sau sẽ cho tiểu sư muội ra ngoài mà.”

Bạch Nhiễm Đông: “Ta tiện mồm gạt nó mà con cũng tin, với cả đâu phải ta cứ mở hắc thất là nó ra ngay được chứ, phải xem thần thức của các sư tổ trong ấy có chịu thả người hay không hi hi.”

•••••

“Đệ tử Giang Trừng, bái biệt sư tổ.”

Một Giang Trừng bảy năm trước và công tử mặc áo trắng, eo giắt kiếm gỗ, một sợi dây đỏ buộc mái tóc dài, mi mày rạng rỡ vừa nhìn đã thân, ai gặp cũng phải khen một câu phong thần tuấn tú tựa ngọc tốt này đây, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.

Nếu đi ra ngoài, hẳn sẽ rù quến được ngàn vạn thiếu nữ… Ê mà, hình như có gì đó sai sai?

Chương 27: Sát gái

TUI ĐÂY HEM CÓ NHẮM VÀO AI HẾT, SÁT GÁI Ý HẢ, TẠI MẤY MÁ MÊ TRAI QUÁ THÌ CÓ.

“Bọn mi muốn linh thạch mà phải không? Linh thạch ta mang giao tất cho bọn mi đấy! Cầm rồi đi nhanh, ta không truy cứu nữa.” Thiếu nữ áo hồng cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng bàn tay siết chặt tay áo đã tố cáo sự căng thẳng của nàng ta.

Bốn nam tu vây quanh nàng cười ha hả, người trông lớn tuổi nhất trong bọn bảo: “Không chỉ linh thạch mà cả nàng, bọn ta cũng muốn.”

Một tên khác góp lời: “Có thể trở thành lô đỉnh của bọn ta, âu cũng là nàng vinh hạnh. Nàng chỉ là một nữ tu có tu vi kém cỏi thôi, ta khuyên nàng hãy cứ ngoan ngoãn khuất phục bọn ta đi, miễn phải khổ da khổ thịt!”

“Đúng đấy đúng đấy! Ha ha ha! Tự động cởi quần áo hầu hạ đại gia đi thì hơn, bằng không, chúng ta sẽ lại phải bắt tiểu nương tử chịu đau mất!”

Bốn tên vẻ mặt tởm lợm, ánh mắt dâm đãng lom lom nhìn thiếu nữ, cứ như muốn nhòm thấu cơ thể yểu điệu lẩn khuất sau lớp áo nàng. Thiếu nữ thấy giả vờ yếu đuối không xong, bèn không kìm cơn giận nữa, bảo: “Mơ đi! Cái ngữ cặn bã bọn mi, đến Độ Kiếp kỳ coi chừng bị thiên lôi đánh chết đấy!”

“Khà! Ta xem xem mi còn cứng miệng được đến khi nào!” Một nam tu tiến lên tóm tay của thiếu nữ áo hồng, giật lấy lá bùa nàng chuẩn bị vung ra trong tay, nhẹ nhàng gạt đi đòn công của nàng ta, giễu nhại: “Mỗi mấy trò vặt này thôi cũng dám khoe khoang, nữ tu thì cứ an phận mà làm lô đỉnh đi, dù sao cũng chả đạt được tu vi cao thâm gì đâu.”

“Mau để ta đi, ta nói bọn mi biết, hộ vệ của ta sắp đến đây rồi, bọn mi dám dây vào ta, đến lúc đó lo mà nộp mạng nhé!” Thiếu nữ áo hồng đang rất hối hận, nàng rất hào hứng vì đây là lần đầu tiên xa nhà, lại nghĩ cứ để một loạt người theo sau thì có vui cũng chả tới bến, nàng bèn dùng mưu lén trốn đi, nào ngờ vừa rời khỏi toán hộ vệ mà cha phái theo lại gặp bọn nam tu xấu xa này.

Nàng là tiểu thư được bảo bọc rất kỹ của một thế gia tu chân, còn trẻ và tu vi kém, chưa từng gặp phải chuyện này, trên đường chạy trốn đã dùng hết pháp khí bùa chú tấn công, linh lực cũng đã cạn kiệt.

Bị bốn nam tu xấu xa vây ở chốn hẻo lánh chẳng một bóng người này, nàng hết cách rồi, vừa hoảng vừa tức vừa sợ, không thể phản kháng, cũng không thể cầu cứu. Nói cứng thế thôi nhưng vẫn không kìm được đôi mắt đẫm lệ.

“Khà khà khà ~ cái kiểu òa khóc này thật đáng yêu, lão đây nhìn mà tê tái, đừng vội, bọn ta sẽ yêu thương chìu chuộng nàng mà!”

“Tránh ra! Bọn mi tránh ra!” Thiếu nữ áo hồng vùng thật lực, rốt lại vẫn không địch nổi sức của bốn người đàn ông, chỉ đổi lại được một cái tát, khóe môi tứa máu. Nàng bị đánh rồi lại phản kháng kịch liệt hơn, ánh mắt lóe vẻ khinh ghét.

Gã trai xé áo nàng trông thấy ánh mắt ấy, giơ tay định đánh tiếp. Nhưng bạt tai này không rơi xuống người thiếu nữ áo hồng, trái lại, tay gã bị ghim đầy dăm, trông như một con nhím.

“Á!”

“Đại ca!” “Đại ca huynh sao vậy!” “Có người ở đây! Đại ca cẩn thận!”

Thiếu nữ áo hồng mở mắt thấy ngay một mớ dăm vàng trông như kim mảnh đang lơ lửng trước mặt, rừng dăm dày tách nàng và bốn kẻ kia ra. Thiếu nữ thấy thế, mặc chuyện đang diễn ra, chỉ cố khép vạt áo lùi thật xa bốn kẻ nọ, ánh mắt trông mong dáo dác nhìn quanh.

Hẳn là có người đến cứu nàng rồi! Có phải hộ vệ của nàng không? Nhưng nàng chưa từng nghe trong số hộ vệ của mình có người biết thuật pháp hệ kim. Tuy tu vi không cao nhưng thiếu nữ vẫn là tiểu thư xuất thân từ đại gia tộc, kiến thức cũng vững, vừa nhìn đã biết đám dăm vàng có thể đâm thủng tay của tên khốn kia là những chiếc lá kim đã được rót linh lực hệ kim và vài mánh khóe khác. Cô chưa từng gặp ai có thể tạo ra thứ vũ khí bằng cách dung hợp những chiếc lá kim bình thường với thuật pháp hệ kim như vậy, đây hẳn là một tu sĩ rất đáng gờm!

Bốn kẻ hành ác kia cũng ngẩng đầu nhìn quanh như thiếu nữ áo hồng, có điều cảnh giác hơn.

“Đạo hữu sao không ra đây gặp mặt, ngầm đả thương người khác không phải hành động quang minh lỗi lạc gì.” Gã trai ôm bàn tay phải bị thương của mình, cao giọng bảo.

Một tiếng cười khẽ vang lên, bốn gã đàn ông nhất loạt rùng mình, giọng thì nghe rồi mà chúng lại vẫn chẳng biết vị trí chủ nhân, có nghĩa là tu vi người này còn cao hơn chúng, sao không thấp thỏm cho được.

Ngay sau đó, gã bị thương nghe giọng nói trong trẻo, thấp thoáng ý cười vang lên ngay sau lưng, tựa như thì thầm bên tai mình.

“Với ngữ súc sinh không hiểu tiếng người thì quang minh lỗi lạc để mà làm gì, anh đang đùa tôi đấy phỏng.”

Cùng lúc ấy, cảm giác đau đớn khi cơ thể rách toạc xông thẳng lên đầu. Trước khi chết, nam tu này trông thấy máu mình tuôn phụt ra, bắn tung tóe lên người ba đứa em của mình, hình ảnh cuối cùng ghi nhận được khi còn sống chính là ánh mắt kinh hoàng mà ba người nọ dành cho kẻ đứng sau lưng mình.

Chứng kiến cảnh đại ca nhà mình bị xẻ đôi ngay trước mặt, vành mắt ba người còn lại như muốn nứt ra, đôi con ngươi ứ máu chòng chọc nhìn kẻ đứng sau lưng đại ca.

Một tu sĩ áo trắng mặt mày tươi tỉnh, dung nhan như ngọc, tay cầm một thanh kiếm mỏng màu vàng, lưỡi kiếm tắm máu chầm chậm nhỏ giọt xuống nền đất, sắp thành một vũng nhỏ.Cổ tay cầm kiếm uyển chuyển xoay, máu sót trên kiếm ráo sạch, tu sĩ áo trắng vừa giết người khẽ nghiêng đầu, sợi dây buộc tóc đỏ sau gáy đong đưa nhẹ.

“Tam vị đạo hữu.” Cô liếc cái xác dưới chân, cười hỏi: “Tại hạ nhầm, tứ vị đạo hữu mới đúng, chẳng hay các vị có phải là Tứ quỷ Kỳ thành hay hành ác gần đây?”

“Mày dám giết đại ca bọn tao, tao phải cho mày thành thi nô!” Tứ quỷ Kỳ thành chỉ còn lại ba, uy lực tuyệt chiêu sở trường của chúng giảm mạnh.

Ba tên đứng tụm với nhau, tay cầm lệnh tiễn đỏ đen, miệng rì rầm niệm chú. Gió tà lớp lớp, mười mấy cái xác rữa nát bò dậy khỏi đất. Trông thì đáng sợ nhưng tốc độ bò quá chậm, lúc chúng xồ đến tu sĩ áo trắng thì cô đã lách người xuất hiện sau lưng ba kẻ kia, gạt một cái xác sắp dây vào thiếu nữ áo hồng.

Đến khi được tu sĩ áo trắng xa lạ ôm chặt nhảy lên cây, thiếu nữ áo hồng mới tỉnh ra, tức khắc giãy dụa. Tuy sự xuất hiện của người này đã cứu được nàng, nhưng ai biết được gã có phải người xấu không?

“Lâm tiểu thư, hộ vệ Phong Khê nhà cô đang dán thông báo tìm người, tại hạ biết tin, khéo sao lại gặp được nên cố ý giải cứu tiểu thư, đây là vật làm tin.”

Nhìn vật làm tin bằng ngọc trong tay tu sĩ áo trắng, thiếu nữ áo hồng mới yên tâm, lại vì giọng nói dịu dàng của gã mà má đỏ hây hây, nắm tay áo gã, lí nhí lên tiếng: “Đa tạ chàng.”

“Yên tâm, nhận nhiệm vụ rồi thì tại hạ ắt sẽ hộ tống Lâm tiểu thư an toàn trở về.”

“Chẳng hay ân nhân tên gì?”

“Tại hạ Giang Trừng.”

Tu sĩ áo trắng tươi cười, gương mặt điển trai càng quyến rũ hơn, thiếu nữ áo hồng nhìn mà mê mẩn, chỉ nghe gã nói “Chờ ở đây”, sau đó lại thấy gã trở xuống dọn dẹp ba người dưới kia.

Ngồi chờ trên cây cánh xa cuộc chiến, thiếu nữ áo hồng cầm lá bùa khiên mà Giang Trừng đưa, căng thẳng dõi theo tình hình chiến đấu dưới kia. Sau đó nàng thấy mình vốn chẳng cần hồi hộp, vì tác phong của chàng trai áo trắng kia thuần thục lưu loát hơn vẻ bề ngoài của gã nhiều, gã không ra tay tùy tiện, cho đến khi cẩn thận tiêu hao hết linh lực của ba tên nọ, mới bình tĩnh thong dong một phát giết luôn, kiếm vung máu bắn.

Đến tận lúc kẻ cuối cùng ngã dưới kiếm mình, Giang Trừng vẫn không bị thương mảy may, cô lau vết máu đọng lại trên kiếm, giắt nó về lại eo. Ánh quang nhạt dần, thiếu nữ áo hồng mới nhận ra cây kiếm của gã làm bằng gỗ.

Chỉ là một thanh kiếm gỗ, có thể khiến một thanh kiếm gỗ trở nên sắc bén như vậy, thật sự…
“Lâm tiểu thư, Lâm tiểu thư?” Giang Trừng gọi vài tiếng, thiếu nữ áo hồng mới bừng tỉnh, đối diện với gương mặt tươi cười của Giang Trừng, gò má thiếu nữ thoắt cái lại ửng đỏ.

“Ui da đau quá.” Thiếu nữ che má khẽ thốt. Vừa nãy nàng bị tát, giờ vẫn còn rát.

Da mặt chợt mát lạnh, thiếu nữ sững ra, thấy Giang Trừng đã nhặt một chiếc lá biếc đâu đấy, trên lá đọng lại một lớp sương xanh, áp vào mặt, cơn đau lập tức đỡ hơn nhiều.

Giang Trừng rút tay về, cười bảo: “Tại hạ đến muộn, khiến Lâm tiểu thư phải chịu khổ rồi, đây là mẹo vặt, có thể làm giảm cơn đau.”

Đưa thiếu nữ áo hồng che mặt đỏ suốt dọc đường về đến tay hộ vệ nàng ta, Giang Trừng nhận mẻ báu bở, một vạn linh thạch tiền thù lao. Bởi mới nói nhà giàu đúng sướng, tiền thưởng tìm người cao ngất ngưởng, nếu không có gì ngoài ý muốn, thì quãng đường còn lại khỏi phải tiếp tục nhận nhiệm vụ rồi.

Giang Trừng hớn hở, đi ra khỏi cổng lớn lộng lẫy lại thấy thiếu nữ áo hồng vội vàng đuổi theo, sau khi gặp cô thì ghìm phắt bước chân lại, đoạn cúi đầu nói: “Đa tạ chàng, nếu không nhờ có chàng thì chẳng biết hôm nay ta sẽ gặp phải chuyện đáng sợ gì nữa. Ta, ta là Lâm Gian Nguyệt, còn nữa, cái này trả chàng!”

Giang Trừng nhìn cái đầu cúi rũ, đôi gò má hây đỏ và chiếc lá biếc đặt giữa bàn tay đang chìa ra của cô thiếu nữ, bỗng bừng tỉnh ngộ. Nhưng cô không đón lấy chiếc lá, khó xử nhìn trời, gãi mặt, cuối cùng thốt ra câu chốt: “Lâm tiểu thư, tôi, là nữ.”

Lâm Gian Nguyệt: “… Nữ… tử? Chàng, chàng đang lừa ta?”

Giang Trừng: “Tuy vẻ ngoài giống nam, nhưng tôi thực sự là nữ, nếu Lâm tiểu thư không tin, có muốn kiểm tra ngực tôi không? Tuy nhỏ nhưng dầu gì vẫn có!”

Thấy Giang Trừng có vẻ chỉ cần nàng gật đầu sẽ vạch phắt áo ra cho xem ngực, Lâm Gian Nguyệt bất giác đưa tay lên tim, lùi sau một bước, sau đó chạy về phủ không cả ngoái đầu.

Giang Trừng như nghe thấy tiếng vỡ vụn của trái tim thiếu nữ.

Sau đó, cô đã gặt được một bài học —– Không được ra vẻ soái ca ngay trước mặt các thiếu nữ ngây thơ dễ rơi vào bể tình, tội lỗi, tội lỗi.

Rời tòa phủ đệ tạm trú của Lâm Gian Nguyệt, Giang Trừng cất thù lao, đến chỗ bảng săn. Bảng săn là nơi các tu sĩ đưa nhiệm vụ cầu cách giải quyết, trong số đó có một mục là Tiêu diệt Tứ quỷ Kỳ thành. Giang Trừng tìm mục nọ rồi giao bốn cái đầu người đầm đìa máu ra, nhận được một ngàn linh thạch tiền thù lao nhiệm vụ.

Muốn rõ lý do mà Giang Trừng vốn nên ở sơn phái Dung Trần xuất hiện ở đây làm nhiệm vụ, thì phải lần lại cái ngày mà cô mới xuất quan.

Cô khó khăn lắm mới xuất quan, mới nhận ra đã bảy năm trôi qua thì hôm sau sư phụ đã tìm đến, khen cô thiên tư hơn người, thoắt cái đã có thành tựu, đuổi kịp hai đệ tử của Tạ nhị sư bá, là lúc nên xuống núi lịch luyện rồi.

Thế là Giang Trừng nhận nhiệm vụ mà sư phụ giao: Đến sơn phái Xuất Trần – một môn phái lớn cách Dung Trần mười vạn tám nghìn dặm và một cái đại dương để tặng quà mừng, Văn Nhân Quân – thiếu sơn chủ của Vô Định sơn thuộc sơn phái Xuất Trần sẽ đại hôn vào tháng sau.

Sao sư phụ không tự mà đi?

“Ầy, ta sợ mình không kìm nổi đập chết cái cặp vợ chồng mới cưới đó chứ sao.” Bạch Nhiễm Đông cười xòa bảo, bóp nát vòng ngọc trong tay.

Giang Trừng: Tự dưng lại nhớ bài mà sư phụ đã hát trong buổi tiệc trước khi mình bị giam vào phòng cách ly kia, hình như đã thấu tỏ điều gì.

“Để đại sư huynh nhà con đi còn hỏng nữa, biết đâu hỉ sự lại thành tang sự ý chứ, vì thể diện của Dung Trần sơn phái và Xuất Trần sơn phái, thôi dẹp ý định đó đi. Còn nhị sư tỷ nhà con, nó ra ngoài hái thuốc, chẳng biết khi nào mới về. À tam sư tỷ hả, đến Hứa gia Thương Nguyên rồi, một thời một chốc không về kịp, nên chỉ còn con đi được thôi.”

“Ờ đúng rồi, để thử thách thì sư phụ không cho linh thạch đâu nhé, con tự kiếm trên đường ha. Đừng bảo là con nhớn thế rồi mà vẫn trông sư phụ nuôi nhe.”

Thế là Giang Trừng vừa mới ra khỏi phòng cách ly đã phải mang theo một phần quà, một cây kiếm gỗ, một túi tiền lép xẹp rời sơn phái Dung Trần, vừa đi vừa nhận nhiệm vụ kiếm lộ phí, bảo là tấm gương cần cù tự lực cánh sinh tiêu biểu cũng chả ngoa.

Nhưng con đường này quá yên bình rồi thì phải?

Chương 28: Không quen

LẠI GẶP HÒA THƯỢNG GIÀ.

Buổi đầu đến thế giới này, trên đường tới chùa Thượng Vân cùng đại sư, không phải tất cả mọi người Giang Trừng gặp ở các thành trì của người phàm đều no ấm yên vui, nhưng tiếng nô đùa trẻ nít vang khắp ngõ, người qua lại rạng rỡ nói cười, hàng rong vỉa hè chào mời hồ hởi, quán rượu ven đường ồn ã tưng bừng, bầu không khí đầy sức sống chốn phố phường thân thương vô cùng.

Nhưng bây giờ, trên đường đến sơn phái Xuất Trần, Giang Trừng đã qua hơn mười thành thôn lớn nhỏ của người thường, hình ảnh mà cô bắt gặp nhiều nhất lại là dân chạy nạn thiếu ăn kém mặc. Cả thửa ruộng mênh mông tịnh không bóng cỏ, rất nhiều làng mạc chẳng còn một ai, phủ kín cỏ dại cây khô.

Bảy năm, cô ở hắc thất bảy năm, thế giới bên ngoài đã vật đổi sao dời. Thời tiết thất thường, cây trồng không sống nổi, hạn hán, lũ lụt, sâu hại, động đất liên miên không dứt, với người phàm, thiên tai ồ ạt kéo đến như thế chỉ mang lại sự hủy diệt, ngày càng nhiều người chết, cũng ngày càng nhiều người rời nơi chôn rau cắt rốn chẳng thể sinh nhai được nữa, chuyển đến nơi có lẽ khá hơn một chút.

Ở thế giới này, kẻ đầu tiên Giang Trừng giết không phải tu sĩ mà chỉ là một người bình thường, thậm chí còn là kẻ đói đến mức bụng không ngừng reo, giết gã chẳng tốn tý sức, đến kiếm cũng chẳng cần dùng.

Bấy giờ gã đàn ông nọ đuổi theo một đứa bé, tay cầm liềm mẻ, trông như điên. Đứa trẻ kia gầy lắm, người chắc chưa được hai lạng thịt, vừa chạy vừa gào khóc: “Đừng ăn thịt con!”

Giang Trừng vừa hất một cái, gã điên kia đã bay ngoài hai mét, gã ta nhẹ hơn cô tưởng nhiều, nhìn lại, gã điên vừa muốn giết người kia đã tắt thở, nhanh gọn vậy đấy. Thấy cảnh ấy, đứa trẻ vừa được cứu lại không mừng như cô nghĩ, nó lảo đảo chạy đến bên gã đàn ông kia, nức nở gọi cha.

Khi đó, Giang Trừng mới biết người đàn ông muốn giết thịt đứa trẻ này là cha ruột của nó. Đói đến cực cùng, con người sẽ ăn được thịt đồng loại. Dù có thích nghi nhanh đến mức nào đi nữa, Giang Trừng cũng chẳng thể dễ dàng chấp nhận nổi thảm kịch mãi xảy ra trước mặt như thế.

Thế là cô không băng qua thành trấn của người phàm nữa, chỉ nhằm thành trì tu chân của các tu sĩ mà đi. Nơi tu sĩ sống khác hoàn toàn với thành trấn của người phàm, không có dân chạy nạn, vẫn còn vẻ thanh bình no ấm. Nhưng chỉ cần ghé vào quán rượu hay khách điếm thôi là lại nghe các tu sĩ bàn tán về đại kiếp sắp đến.

Trong số các tu sĩ này có tán tu, cũng có đệ tử tông môn và thế gia tu chân, họ họp lại kể nhau nghe tin mà mình biết, thỉnh thoảng có người lại nhắc đến thảm trạng mà người phàm đang đối mặt với, ai nấy lắc đầu thở dài.

Chẳng ai biết rõ đại kiếp kia là gì, nhưng tất cả mọi người đều có vẻ trĩu gánh âu lo, phần đông tu sĩ đi đường cũng vội vàng hấp tấp, hiếm ai phóng khoáng nói cười.

Bầu không khí nặng nề bao trùm mọi nơi.

Thành trì tu sĩ ở tuy không có nạn dân, nhưng lại có bọn tu sĩ xấu xa thừa dịp lòng người hoang mang để tác oai tác quái, Tứ quỷ Kỳ thành chết dưới tay Giang Trừng kia chính là bốn tu sĩ quèn Trúc Cơ kỳ với vài ngón yêu tà học đâu đó, đã làm hại không ít nữ tu và con gái nhà lành.

Chốn nào cũng rối ren, nhưng cô không thể tránh né chỉ vì lạ lẫm hay khó chịu, gặp chuyện không ưng, không chấp nhận nổi thì dù có nhắm tịt mắt lại cũng chẳng thay đổi được gì, Giang Trừng chưa bao giờ là kẻ chỉ biết trốn tránh, thế nên sau khi bình ổn tâm trạng, cô không cố ý tránh những tòa thành và thôn làng của người phàm nữa.

Suốt đường cô đã chứng kiến quá nhiều thảm kịch cũng như những cảnh cảm động, cái thiện và cái ác của con người phơi bày rõ ràng giữa cơn hoạn nạn. Mỗi khi trông thấy những con người cố gắng để được sống tiếp kia, cô sẽ không kìm được suy nghĩ: Mình làm được gì?

Cô không cần báo đáp, cũng chẳng cần dân chúng tôn xưng là người tốt, cô chỉ muốn khiến chính mình dễ chịu hơn.

Vì thế, linh thạch của Giang Trừng vơi ngày càng nhanh. Phần lớn thù lao nhiệm vụ tiêu diệt ác đồ trên bảng săn ở thành trì tu chân được cô đổi thành thức ăn quần áo thuốc men, lúc đến nơi ở của người phàm, sẽ giao cho người đáng tin xử lý.

Những thứ ấy nhanh chóng trở thành thức ăn lấp bụng, thuốc thang cứu mạng và quần áo chăn đệm chống rét của nạn dân. Giang Trừng chẳng quan tâm mình cứu được bao nhiêu người, cô đã làm hết việc mình có thể, không thẹn với lòng.

Nhưng đúng là linh thạch quá chóng cạn, vào túi chưa kịp ấm đã hết sạch, đau lòng lắm thôi. Lần trước, soi được một bộ đồ hơi bị đẹp ở thành trì tu chân cũng không nỡ mua!

Ờ thì, một phần cũng là do bộ quần áo đó là đồ nữ. Giờ cô điển trai trẻ khỏe thế này, mặc đồ nữ ra đường, hoảng hồn người ta.

Lại dùng gần cạn linh thạch kiếm được, Giang Trừng thở dài, liếc ba chữ Hài Nguyên thành treo trên cửa thành tả tơi. Bộ ngôn của chữ Hài đã phai, trông như Giai Nguyên thành*.

[*Chữ 谐 (hài) mất bộ ngôn là chữ 皆 (giai). Giai Nguyên, tất cả vẫn như ban đầu. Sắp gặp đại sư và đồng bọn rồi. Tác giả sến súa quá. Nhưng tui thích.:’>]

Cửa thành rộng mở nhưng không nhiều người ra vào, ngoài cổng không có thủ vệ, chân tường thành lác đác người áo quần lam lũ hoặc ngồi hoặc nằm, chẳng rõ sống chết.Vào thành, Giang Trừng cân nhắc xem nên đến đâu tìm người ủy thác thức ăn và thuốc men. Trong thành có rất nhiều nhà đổ nát, chắc hẳn mới đây đã xảy ra động đất, giờ vẫn còn người đang bới đồ trong đống hoang tàn. Ở phía khác, có một toán người đang dựng lán, kiểu xập xệ chấp vá bằng vài mảnh gỗ, chỉ có thể tránh gió.

Giang Trừng quan sát một hồi, bước lên hỏi thăm một bác gái chân chất xem ai đang cứu trợ nạn dân nơi này. Ở những thành trước đó, người đứng ra cứu trợ đều là thương nhân thiện tâm hoặc thanh quan chính phái, nhưng bác gái này lại đáp: “Là một nhóm sư phụ ở chùa, ôi họ đều có tâm Bồ Tát, đã cứu rất nhiều người, đúng là Bồ Tát được Phật Tổ phái xuống cứu khổ cứu nạn mà, nếu không nhờ các đại sư ấy, chắc con trai tôi phải vùi thây dưới đất rồi…”

Đại sư? Một nhóm đại sư? Giang Trừng ngờ ngợ.

Linh cảm này lập tức thành thật, mới đi ngoài mười bước, ở một bãi đổ nát to hơn không xa, cô đã thấy mười mấy cái đầu trọc sáng loáng mình trần rực rỡ ánh vàng đang dời đá bẩy gỗ, mồ hôi tuôn như mưa, người dẫn đầu chẳng phải Hình Giới đại sư —– hộ pháp mắt trợn cứ thấy cô là khó chịu hồi ở chùa Thượng Vân đấy thôi?

Lúc Giang Trừng trông thấy Hình Giới đại sư, hắn cũng đã để ý đến ánh mắt cô, mắt hổ lườm sang, mới đầu còn ngờ ngợ, đến lúc Giang Trừng cười khì vẫy tay với mình, Hình Giới đại sư hẳn đã nhận ra cô, mặt đổi màu ngay, mày rậm dựng thẳng, gầm lên: “Sư thúc không có ở đây, mi lượn mau đi!”

Giang Trừng: Không đánh mà khai rồi kìa cha… Bởi mới nói, to mỗi cái xác cũng vậy à, sao hòa thượng bự nhà anh không to luôn bộ não ấy?

Ngay lúc ấy, một hòa thượng cơ bắp cuồn cuộn đang khiêng đá bên cạnh Hình Giới thắc mắc: “Hình Giới sư thúc, sư tổ ở đây mà, chẳng đang ở phố nam đấy thôi? Sáng nay con còn gặp… Ui da, Hình Giới sư thúc, sao người lại đánh con.”

Giang Trừng thấy mặt gã hòa thượng khờ này hơi quen, nghĩ lại mới nhớ năm xưa mình hỏi thăm Thanh Đăng đại sư, Hình Giới lườm cô không đáp, cũng chính hòa thượng ngơ này nói chứ ai. Bao nhiêu năm qua vẫn khờ rứa, đám hòa thượng này đáng yêu quá đi thôi.

“Cảm ơn, giờ tôi đi tìm Thanh Đăng đại sư đây.” Giang Trừng chắp tay, xoay người phóng khoáng rời đi.

Cô không chủ đích kiếm Thanh Đăng đại sư, chỉ dạo quanh khắp nơi, vậy mà mới rẽ được hai ngõ đã thấy bóng dáng quen thuộc, lâu rồi không gặp.

Không phải Thanh Đăng quen mắt đến nỗi chỉ liếc một cái là Giang Trừng nhận ra ngay, mà là do đại sư quá ư nổi bật, có muốn không thấy cũng chẳng được.

Trong một lán tranh đắp bằng ván gỗ và cỏ, giữa đám trẻ nít nhỏ thì hai ba, lớn mới năm sáu tuổi là một Thanh Đăng đại sư cao nhòng, cứ như giữa một rừng nấm kim châm lại tót ra một cây nấm chân gà. Uầy, hình ảnh minh họa có gì đó sai sai. Thôi kệ, đừng để ý mấy cái vặt vãnh đó.

Cây nấm chân gà… À thì Thanh Đăng đại sư, từ lúc Giang Trừng quen anh ta đến nay, vẫn chỉ mặc bộ áo tăng trắng giặt đến bạc màu kia, giản dị sạch sẽ gọn gàng, nhưng bây giờ, anh như đã lăn một vòng dưới đất, lấm lem hết cả. Vậy mà vẫn có thể xán lạn phật quang ngay trong trạng thái mình đầy bụi đất.
Dường như Thanh Đăng đại sư đang trông trẻ, đây chắc là một khu tập trung gì đó giống mẫu giáo, con cái của những người ban nãy hẳn đều đang ở đây. Nhưng, Thanh Đăng đại sư trông trẻ á?

Giang Trừng săm soi tạo hình bây giờ của đại sư, một đứa bé mới mọc răng sữa nằm úp sấp trên đầu, ê a một hồi lại cụng vào đầu anh. Sau lưng anh là một đứa tính nắm áo leo lên, hai đứa bên trái thì kéo chuỗi hạt bồ đề anh đeo, đứa bên phải lại đang vắt vẻo trên cánh tay anh, định với cọng cỏ đuôi chó anh cầm.

Còn đại sư ấy à, vẻ mặt vẫn bình thản hệt bảy năm trước, tay phải ngoáy cỏ đuôi chó, nhóc nghịch ngợm nhìn mà hò reo luôn, nhảy tới nhảy lui tranh lấy.

Một lúc sau, đại sư giơ tay ném cọng cỏ ra xa. Mấy đứa bé lập tức đua nhau, cuối cùng, đứa nhanh nhất nhặt nó về cho đại sư, anh lại tiếp tục cầm lấy chơi với bọn nhóc, dẫu đám nhóc vây quanh có kéo áo véo tai nện lưng thế nào, anh cũng không nóng không bực, sừng sững đứng im, tuy hơi nhếch nhác, nhưng lại thong dong khôn tả.

Cơ mà đại sư ê, anh đang trông trẻ hay đang chơi với mèo với chó thế? Giang Trừng không kìm được nghĩ rằng, may mà lão hòa thượng này chẳng bao giờ có con, ai mà thấu nổi cái kiểu làm cha nghịch ngợm này.

Giang Trừng cười tít mắt, khoanh tay tựa cây bên góc đường ngắm đám trẻ giày vò đại sư, vui ơi là vui. Đến khi thấy cảnh một cô bé cầm than chì, nhón chân kẻ mắt cho đại sư lại như thêm một quầng thâm quanh mắt, Giang Trừng rốt cũng chẳng nhịn được nữa, bật cười thật to, vừa cười vừa đấm cây.

Đại sư đúng là thần khí xả xì trét, tâm trạng không tốt gặp anh sẽ lại khá hơn ngay, cứ như kỳ tích ý.

Giang Trừng quá manh động, thế là đám nhóc bên kia lũ lượt nhìn sang, đương nhiên, cả Thanh Đăng đại sư cũng thế.

Giữa ánh mắt tò mò của đám trẻ và ánh mắt bình thản của đại sư, Giang Trừng tươi cười sải bước đến gần, giơ tay chào, “Hây, đại sư, lâu rồi không gặp, anh còn nhớ tôi là ai không?”

Đại sư: “Ai?”

Giang Trừng: Đệt mợ tui chỉ khách sáo rứa thôi chớ bộ, mới bảy năm không gặp mà anh quên tui luôn thật hả!

Đại sư: “À, là cô.”

Giang Trừng: Cuối cùng cũng nhớ rồi hả. [doge]*

[*Ai muốn biết cái này là biểu cảm gì thì tra google nha. ;)]

Đại sư: “Quên tên rồi.”

Giang Trừng: … Ôi muốn đập chết cái con lừa ngu ngốc này quá đi thôi, hem biết giờ mình đập nổi ổng chưa nhở.

Giang Trừng đang ngứa tay thì lại nghe tiếng bước chân vọng lại sau lưng, ngoái đầu nhìn, trụ trì Thù Ấn đang cười tít mắt, trên vai là con mèo đen nọ.

“Giang cô nương? Không ngờ lại gặp ở đây, khéo thật đấy, hai hôm trước sư thúc mới đến Dung Trần sơn phái, nghe đâu cô còn đang bế quan mà, nhanh vậy đã xuất quan rồi, có vẻ tu vi tăng mạnh nhỉ, chúc mừng nhé.” Thù Ấn nói.

Giang Trừng nghe thế, lặng lẽ liếc Thanh Đăng đại sư, vậy mà anh còn bảo không nhớ tôi là ai á? Bị tát lật mặt ngay tại chỗ rồi kìa.

Thanh Đăng bình tĩnh cầm cỏ đuôi chó chơi với đám nhóc, không nhìn cô.

Chậc, hòa thượng già, mồm thì bảo không quen, nhưng cơ thể vẫn còn thành thật thế đấy.

Chương 29: Hòa thượng nhỏ sao thế kia

GẶP NGƯỜI ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP, VUI.

“Đại sư, từ sơn phái Dung Trần đến đây, tôi đã thấy bao nhiêu là người chết, cũng đã ra tay giết người, cảm giác ấy thật khó chịu. Tôi hơi tò mò, đại sư, sao anh vẫn luôn có thể bình thản như vậy? Hình như tôi chưa thấy anh tỏ ra buồn rầu hay bất kỳ cảm xúc nào khác bao giờ.”

Đại sư vẫn bình thản, ánh mắt cũng tĩnh lặng đến lắng dịu lòng người, “Khi cô ngoài hai trăm tuổi, từng trải nhiều rồi, thì sẽ bình thản thôi.”

Giang Trừng: Tặc, lại quên lão hòa thượng này đã dai nhách rồi.

Cô suy nghĩ rồi lại hỏi: “Vậy đại sư ới, cứ hễ thiên tai là chùa Thượng Vân các anh lại đi cứu trợ người khác à?”

Thanh Đăng đại sư: “Dù không có thiên tai, tăng nhân vẫn sẽ ra ngoài làm những việc mình muốn. Sinh lão bệnh tử, thiên tai nhân họa, đều là chuyện thường tình. Những năm thiên tai và những năm yên bình, có khác gì nhau. Trên đời luôn sẽ có người đang khổ đau, cũng chỉ khác ở chỗ nhiều hay ít.”

Giang Trừng đi cạnh anh, nghe vậy ra chiều đăm chiêu, cô lại nhìn những bức tường nứt rạn ven đường sau cơn động đất, nói: “Thực ra tôi vẫn luôn cho rằng chùa Thượng Vân là chốn cao xa, nếu muốn cứu thế, các anh sẽ làm rầm rộ lắm, bày ra mấy cái hoạt động tôn giáo kiểu phổ độ chúng sinh nọ kia… Giờ mới thấy suy nghĩ của mình hơi buồn cười.”

Tuy Giang Trừng diễn giải khá nhập nhằng, Thanh Đăng đại sư lại thấu tỏ, vẫn từ tốn đáp: “Có người ta được phép cứu, có người không, có người ta có thể cứu, có người không, có người ta cứu được, có người không. Có người được phép nhưng ta lại không muốn cứu, có người không thể nhưng ta lại muốn cứu, nhưng có thành công hay không, chưa bao giờ là chuyện ta có thể quyết định.”

Giang Trừng nghe anh nói mà váng cả đầu, gãi mặt cười bảo: “Tôi tưởng anh chả gì là không thể.”

“Trên đời nào có ai như vậy.”

“Mà đại sư này, anh nói cả tràng có hay không thể cứu, rồi lại muốn hay không muốn cứu kia, nhẽ nào bọn anh khỏi phải lòng mang từ bi, cứu cả kẻ ác, sau đó dẫn họ hướng thiện ư?” Giang Trừng hỏi.

Đại sư liếc cô một cái, ánh mắt càng toát ra vẻ lương thiện hơn, “Vậy sao được, phí thời gian biết bao.”

Giang Trừng sặc nước miếng.

Nói vậy mà nghe được hả gã đại sư đức cao vọng trọng kia!

Giang Trừng ôm ngực, thấy mình không thể bàn chuyện này với đại sư nữa, không thì sẽ mất niềm tin vào một-loại-tín-ngưỡng-nào-đó mất.

Im lặng một hồi, Giang Trừng hắng giọng, ra vẻ soái ca, cười xán lạn hỏi: “Đại sư, anh thấy tôi bây giờ thế nào?”

Thanh Đăng đại sư ngừng bước nhìn cô, chăm chú kỹ càng, từ trên xuống dưới. Mới đầu Giang Trừng còn cười, sau chả biết sao lại nín thinh trước ánh mắt bình thản kia, chẳng những không cười nổi nữa mà còn lúng ta lúng túng, cứ muốn ngó quanh tứ phía, huýt sáo để dời sự chú ý.

Đệt mịa, mắc gì tự dưng lại thấy khó chịu thế lày! Mà bảo ngó thì anh cứ ngó qua qua mấy cái là được, cứ chằm chằm rứa làm chi!

Giang Trừng đang rối rắm, thình lình lại thấy đại sư tiến một bước về phía mình. Gắng nhịn để không thụt lui ra sau, Giang Trừng khó hiểu nhìn đại sư giơ tay, đặt lên đầu cô.

“Bảy năm đã đến Dung Hợp kỳ, cô rất chăm chỉ, giỏi lắm.”

Trúc Cơ, Khai Quang, Dung Hợp, là người tư chất thấp thì có mất trăm năm cũng chẳng từ Trúc Cơ lên nổi Dung Hợp, còn Giang Trừng thì sao, tư chất cô rất khá, cao hơn cả sư phụ Bạch Nhiễm Đông. Mà Bạch Nhiễm Đông là ai? Cha mẹ nàng đều là tu sĩ Hợp Thể kỳ, cha nàng còn là người đứng đầu dãy Bạch Linh sơn phái Dung Trần đời trước và là sư phụ của ba sư huynh muội Bạch Nhiễm Đông, một người như Bạch Nhiễm Đông đã có thể gọi là có xuất thân tốt, tư chất khá, tư chất của Giang Trừng còn tốt hơn nàng, chả lý nào mà tốc độ tu luyện lại chậm được, thế chẳng phí đống đồ bổ dạo trước nạp vào người à.

Mới cả khi bắt đầu tu luyện, Giang Trừng lại được đến hắc thất bí mật của dãy Bạch Linh. Đó không phải là nơi đệ tử bình thường nào cũng có thể vào, nếu Bạch Nhiễm Đông không phải là người đứng đầu dãy Bạch Linh đời này, không khăng khăng muốn đồ đệ như cô vào hắc thất thì cô đã chẳng có cửa rồi, phải biết trong bốn đệ tử của Bạch Nhiễm Đông, chỉ có cô là vinh hạnh được vào hắc thất tu luyện. À mà nói thêm, ba đệ tử kia có thèm cái vinh hạnh này không thì… ai mà biết.

Thần thức trong hắc thất đều là của các sư tổ có thành tựu trong tu luyện, nền móng vững chắc lại bớt đi không ít kiến thức lang mang, cộng thêm sự chăm chỉ cố gắng của chính Giang Trừng, chẳng mấy tu sĩ lại dám bạt mạng như cô, tâm tính kiên cường ngộ tính cao, rõ hình mẫu số đỏ, xuôi chèo mát mái. —– Cứ như may mắn của cả thế giới dồn mỗi mình cô, thúc cô tiến tới.
Nhưng vẫn không sánh nổi thể loại quái vật như Thanh Đăng. Là người đi trước, Thanh-Đăng-yêu-nghiệt quả phải công nhận bé Giang Trừng, giỏi.

Giọng điệu của đại sư cứ như đang khen lớp con cháu ngoan ngoãn nghe lời, hiền hậu dịu dàng lắm thay, cứ như một ngọn núi lớn có thể dựa dẫm vào, ngưỡng mộ thì được, vượt qua lại không… Nhưng, chả hiểu sao Giang Trừng lại đỏ mặt.

Không, cô nào có thẹn thùng, cô chỉ ngượng thôi. Hồi nhỏ cha mẹ chưa từng khen cô, giờ đã từng này tuổi, tự dung lại được người ta xoa đầu khích lệ, dẫu biết họ lớn tuổi hơn mình nhiều, nhưng vẻ ngoài dầu gì cũng như cùng lứa, thể nào cũng sẽ ngượng thôiiii!

Đại sư chẳng hề quan tâm rằng hành động của mình đã đem đến một chuỗi phản ứng tâm lý cho Giang Trừng, khen xong bèn buông tay đi tiếp. Giang Trừng cũng chẳng đôi co lấy mấy giây, thấy anh đi rồi vội vã bám theo, chỉnh lại tóc mái hơi rối của mình, thở dài. Mới nãy cô chỉ muốn khoe mình đẹp giai với đại sư thôi, tầm này cứ phải gọi là sát gái muôn nơi. Trước đó cô chỉ biết đớp thính, giờ thì có thể tung tăng thả thính rồi!

Nhưng đại sư lại không hiểu ý cô, không rõ cảm giác hư vinh của cô, cô bỗng có cảm giác ‘khó ưa, thua rồi’ kỳ lạ.

“Minh Trọng.”

“Sư tổ.” Một hòa thượng béo đang kiểm kê vật tư thấy Thanh Đăng thì lễ chào, lại hơi tò mò nhìn sang Giang Trừng đứng kế, chắc đang nghĩ Ôi sao trông chàng trai này quen ghê.

Giang Trừng đảo mắt, cười bảo: “Nhóc béo Minh Trọng? Bảy năm không gặp đã lớn tướng rồi đấy, mà sao vẫn mập mạp đáng yêu thế này, còn nhớ Giang ca ca của em không?”

Giang Trừng còn nhớ năm ấy mình đang ngâm suối Vô Cấu ở chùa Thượng Vân, ba nhóc hòa thượng Minh Trọng Minh Hoa Minh Phi dắt nhóc tròn Minh Uế đến nhòm lén cô, bị Thù Vọng nghiêm nghị cầm gậy tre khẽ tay. Sau đó, mấy nhóc hòa thượng này vẫn thường bám lấy, gọi cô là Giang ca ca, cùng cô đến thiện đường vòi món ngon chỗ Phương Tuần đại sư. Mấy nhóc hòa thượng này, ngoài Thù Vọng đồ đệ của Thanh Đăng đại sư ra thì đều cho rằng cô là con trai.

Giang Trừng xấu xa chẳng có vẻ gì là muốn làm sáng tỏ hiểu lầm này, năm ấy Giang Trừng mới mười mấy tuổi, nếu bảo vẫn đẹp kiểu không rõ trai gái, có hai phần nữ tính thì qua vài năm roi vọt của các sư tổ, Giang Trừng đã hoàn toàn biến thành một soái ca xịn mặt đẹp chân dài khí chất bừng bừng, cô mà không nói, sẽ chẳng ai biết cô là con gái, cùng lắm chỉ cho rằng cô là một chàng trai có vóc người tầm tầm, hơi thanh tú thôi.

Minh Trọng cũng như xấp nhỏ nhà mình, Giang Trừng gặp cậu thì vui lắm, lục lọi khắp người tìm chút gì gọi là quà gặp lại sau khi xa cách đã lâu, nhưng ngoài những món chuẩn bị quyên góp mà cô đổi bằng linh thạch ra thì chẳng còn gì có thể làm quà. Lục lọi cả ngày, chỉ bói ra được vài miếng bánh lan rán gói trong giấy dầu, khi đi ngang tòa thành trước đó, cô ngửi thấy mùi mới ghé lại mua, ăn hai miếng thì thấy cũng ngon, chỉ hơi ngấy.

Đặt bánh vào tay Minh Trọng, Giang Trừng nói: “Trên người anh chẳng có gì hay, món này ngon lắm, cho em đó, đừng chê Giang ca nhà em nhỏ nhen nghen.”

Minh Trọng nhìn Thanh Đăng rồi mới dám nhận, ngửi được mùi thơm ngất ngây, khuôn mặt bầu bĩnh bất giác lại tươi rói, cao giọng reo: “Cảm ơn Giang ca!”

“Tý nữa đệ sẽ ăn cùng bọn Minh Hoa Minh Phi, họ hay tin Giang ca đến hẳn sẽ mừng lắm.” Cậu béo Minh Trọng cất bánh cẩn thận.Giang Trừng cũng cười, thân thiết xoa đầu trọc của cậu, “Giang ca cứ tưởng các em quên anh rồi.”

“Nhớ mà nhớ mà, cả tiểu Minh Uế cũng vẫn còn nhớ! Cứ hỏi bọn đệ Giang ca ca đi đâu mãi thôi.” Minh Trọng vội đáp.

Giang Trừng vui lắm, cô không nhiều người quen, nếu mấy nhóc hòa thượng này cũng quên mình luôn thì cô buồn chết mất. Bèn mạnh tay vò đầu Minh Trọng, đến mức cậu phải thốt lên.

“Úi da Giang ca, huynh dạo này khỏe vậy.”

Giang Trừng cười khì, “Đương nhiên rồi, nhóc béo, đoán xem bây giờ mấy đứa còn thắng anh nổi không?”

Minh Trọng nhìn kỹ Giang Trừng, thành thật lắc đầu, “Bọn đệ không thắng nổi, nhưng Thù Vọng sư thúc ắt sẽ làm được.”

“Ể? Nhóc Thù Vọng cũng ở đây á?” Giang Trừng sáng rỡ cả mắt.

“Vâng, năm nay Thù Vọng sư thúc đã đến tuổi hạ sơn, thế là bèn đi cùng mọi người, giờ chắc đang giúp Phương Tuần sư phụ thổi lửa nấu cơm đấy.” Minh Trọng đáp.

Người mà Giang Trừng nhung nhớ, ngoài đại sư ra thì kế đến hẳn phải là shota Thù Vọng – cậu bé săn sóc cô, chung đụng với cô lâu nhất rồi! Chỉ hem biết cậu bé mù đáng yêu trắng trẻo, lễ phép ngoan hiền năm xưa giờ trông thế nào. Ắt đã trở thành mỹ thiếu niên phong độ ngời ngời, phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn trai của mọi người rồi!

Thanh Đăng đưa Giang Trừng đến gặp Minh Trọng đương nhiên chẳng để ôn chuyện, mà là vì Minh Trọng hiện đang quản lý vật tư cứu trợ của họ, Giang Trừng lập tức giao tất cả những món đã đóng thành túi mang theo cho cậu, chào Thanh Đăng và Minh Trọng lần nữa, rảo nhanh bước đến nơi nhóc hòa thượng Thù Vọng đang ở.

Minh Trọng nhòm nhòm Thanh Đăng sư tố đứng kế mình, lại ngó bóng lưng đã mất hút của Giang ca, hỏi: “Sư tổ, Giang ca đúng là thích Thù Vọng sư thúc nhất rồi nhỉ.”

Thanh Đăng đại sư: “Ừm hứm.”

Minh Trọng: “Sư tổ, hướng vừa nãy Người chỉ, hình như không phải là đường đến chỗ Thù Vọng sư thúc mà?”

Thanh Đăng đại sư: “Ồ? Thì ra không phải à.”

Minh Trọng: “Sư tổ, Người cố ý phải không?”

Thanh Đăng đại sư: “Ừm hứm.”

Minh Trọng: Sư tổ, Người cứ thế thừa nhận luôn à! Thôi bỏ đi, dầu gì sư tổ vẫn luôn như vậy mà.

Giang Trừng đánh trọn một vòng theo hướng mà Thanh Đăng đại sư chỉ vẫn không thấy ai, rốt mới biết mình lại bị lão hòa thượng ấy lừa rồi. Cô bắt đầu nghĩ, có phải ai già đều thích phỉnh người khác không, sư phụ nhà cô cũng vậy.

Tìm người hỏi đường lần nữa, Giang Trừng cuối cùng mới đến được nhà bếp, thấy cả Phương Tuần đại sư – nguồn thức ăn sự sống đã lâu không gặp. Trong nhà bếp có hai người, ngoài Phương Tuần đại sư chẳng thay đổi gì ra, thì người còn lại hẳn là nhóc hòa thượng Thù Vọng rồi.

Cơ mà… Thù Vọng em ấy… cân nặng kia… có phải… hơi… sai sai hem?

Đồ sộ như núi, lại còn cuồn cuộn cơ bắp, sao có thể là shota Thù Vọng nhà cô được! Cái thế giới này chắc chắn là đang trêu ngươi cô! Mỹ hòa thượng cao gầy dịu dàng đâu mất tiêu rồi!

Chương 30: Chấp nhặt là gì?

TỐC ĐỘ TAY ẤY À, Ừ THÌ CÀNG GIÀ CÀNG NHANH.

“Thù… Thù Vọng?” Giang Trừng vịn mép cửa lắp bắp gọi thử, dáng hình điêu tàn trước gió.

Cậu chàng bự con đang ngồi xổm nhóm bếp ngoái đầu lại, ló ra gương mặt nam tính vô cảm, chỉ tạm gọi là dễ nhìn. Giang Trừng như bị sét đánh, bất giác lảo đảo.

“Giang Trừng tỷ tỷ?” Một giọng nói trong trẻo, hơi khàn vì vỡ tiếng vọng đến… từ sau lưng.

Giang Trừng quay phắt đầu lại, thấy ngay một thiếu niên áo trắng đứng ngay sau lưng mình. Dẫu có đang khệ nệ ôm bó củi thì dáng hình cậu vẫn như cây ngọc đón gió.

Thiếu niên mười lăm tuổi đã cao hơn nhiều, gần bằng cô luôn rồi, chăm sao mà khéo thế. Không đáng yêu trắng trẻo như trước, nhưng lại nổi trội theo một cách khác. Đôi mắt kia vẫn mơ màng như cũ, song lại trong veo dịu dàng tựa suối biếc núi xa, như dòng nước mát lành rót qua đáy lòng người được nhìn. Bởi mới nói trai đẹp là tốt nhất, giảm được cả xì trét cơ! Liếc thoáng qua cả người thoải mái, nhìn kỹ lại tâm tình vui vẻ, trăm bệnh khỏi luôn!

May quá, nhóc Thù Vọng đáng yêu nhà cô đã dậy thì thành công, trở thành phiên bản cường hóa của tổ hợp Hoa Mãn Lầu + Vô Hoa, đẹp giai cứ phải gọi là lai láng! Giang Trừng ôm tim, an lòng nghĩ. Kệ cha lão hòa thượng lòng dạ đen tối kia, thiếu niên tuấn tú dễ thương mới là tình yêu đích thực hiểu chửa!

Giang Trừng bước nhanh đến săm soi Thù Vọng một hồi, thấy quần áo cậu đang mặc cũng dính đầy bụi đất như sư phụ cậu, ngay cả mặt cũng bẩn, bèn cười đưa tay chùi vệt đất trên mặt hộ cậu.

“Thù Vọng bé bỏng ôi ~ thành trai đẹp rồi nhoa ~”

Thù Vọng để cô chùi mặt cho mình, cười cười buông một tay, giơ ra nửa đường lại sực nhớ, chùi vài cái vào người mới đưa lên chạm chạm cụng cụng vào đầu Giang Trừng, nụ cười trên mặt càng tươi hơn, “Cao bằng Giang Trừng tỷ tỷ rồi.”

Giang Trừng sắp tan chảy bởi phiên bản phóng to của cậu bé dễ thương ngoan ngoãn khéo léo này rồi, hòa thượng nhí đáng yêu dẫu đã trưởng thành thì vẫn là hòa thượng nhí đáng yêu thôi!

“Giang Trừng tỷ tỷ, đã lâu không gặp, tỷ tỷ vẫn khỏe chứ? Hôm tỷ tỷ rời Thượng Vân tự, Thù Vọng không thể ra mặt tiễn đưa, tỷ tỷ có giận không?”

“Sao mà giận được ~ Tiểu Thù Vọng ngoan thế này ~ sao chị nỡ giận tiểu Thù Vọng chứ ~” Giang Trừng như bôi mỡ dát hoa tông giọng nữ trung của mình, thốt lên câu trên với cái điệu bà sói dụ cô bé quàng khăn đỏ, rành rành mĩ nam lại thành một anh giai dung tục nào đó.

Thù Vọng cười, lại xoa đầu Giang Trừng, “Giang Trừng tỷ tỷ chăm chỉ lắm nhỉ, tu vi tăng nhanh thế này.”

Giang Trừng: … Sao nhóc đáng yêu nhà cậu cũng nói chuyện với chị bằng cái giọng khen thưởng khích lệ đó thế, hòa thượng già sư phụ cậu thì thôi chấp nhận, nhung8 cậu vẫn nhớ mình nhỏ hơn chị chứ?!

“Ừm khụ, em đang làm gì vậy Thù Vọng, sao người ngợm bẩn cả thế này?”

“Đệ đi nhặt ít củi, vì không thấy đường, cũng không dùng pháp thuật nên hơi nhếch nhác, Giang Trừng tỷ tỷ đừng chê.”

“Chậc, chê gì cơ chứ, chị đau lòng còn không kịp, thôi đưa đây, để chị cầm giúp.” Giang Trừng không chờ Thù Vọng trả lời đã bê bó củi trong lòng cậu vào bếp, Thù Vọng chỉ biết cười bất đắc dĩ, tay không theo sau.

Giang Trừng vừa bước vào bếp đã phải đón một cái bóng trắng bay thẳng đến mặt mình, cô nghiêng đầu há miệng ngoạm cái bánh bao không nhân to tướng ấy, lúng búng cất tiếng: “Đã lâu không gặp, sao vừa thấy Phương Tuần đại sư lại đút tôi ăn ngay vậy nè, chắc cũng nhớ tôi lắm chứ gì.”

Phương Tuần đại sư bưng bánh mới ra lồng, sau khi cố gắng hiểu Giang Trừng nói gì rồi thì lập tức nguýt mắt, phóng vèo bảy tám cái qua chỗ cô. Giang Trừng không né vì tiểu Thù Vọng đã chắn ngay trước mặt, nhanh tay đón lấy tất cả bánh bao, đang đặt cái cuối cùng vào sọt tre.

“Phương Tuần sư phụ, trước kia hãy còn nhớ Giang Trừng tỷ tỷ mãi, sao vừa gặp đã không vui rồi.” Cậu vừa nói vừa lấy cái bánh Giang Trừng đang ngậm ra.

Phương Tuần đại sư hừ một tiếng, hếch cằm chỉ, “Cái cô này vừa nãy đứng ngoài cửa nhìn đồ đệ ta bằng vẻ mặt không-thể-nào-tưởng-tượng-nổi, sao, mắc gì ghét bỏ đồ đệ nhà ta!”

Thì ra cậu chàng đồ sộ kia là đồ đệ của Phương Tuần đại sư, Giang Trừng cười khì, nhích sang đứng kế Phương Tuần, huých tay gã. “Ối dào Phương Tuần đại sư, tôi nào dám bất mãn đồ đệ nhà anh, tôi chỉ lâu rồi không gặp Phương Tuần, kích động đến nỗi không thốt nên lời thôi!”

Phương Tuần đại sư: “Ha ha, chắc ta sẽ tin mấy câu phỉnh phờ nhà cô ý.”

Giang Trừng: “Cơ mà, Phương Tuần đại sư, anh nhận đồ đệ hồi nào vậy?”

Phương Tuần đại sư: “Năm năm trước, tên là Khổ Vị.”

Bé bự kia có vẻ hoàn toàn chẳng nghe thấy sư phụ và người khác bàn tán về mình, chỉ vùi đầu nhóm lửa, củi chất bên tay đã hết, cậu bèn đứng dậy bước tới chỗ Giang Trừng. Cậu ta ngồi xổm đã đủ đáng sợ, đứng dậy dễ cũng phải cao trên hai mét nếu đo bằng mắt, chiếc bóng như núi thoắt cái đã trùm lên Giang Trừng và Phương Tuần đại sư.

Nhưng trái ngược hoàn toàn với trọng lượng dọa chết người của mình, cậu ta lại theo xì tai hay xí hổ sống nội tâm thích khóc thầm. Cậu im lặng đứng đấy, nhìn chằm chằm bó củi trong tay Giang Trừng. Giang Trừng sáng tỏ, cười tít ôm củi trêu cậu, “Khổ Vị hửm, sao thế?”

Bé bự mấp máy môi, lại mím chặt lại, cuối cùng đưa ánh mắt cầu cứu sang Phương Tuần đại sư. Phương Tuần đại sư giơ chân đạp Giang Trừng, “Đừng có mà chạy tới đây bắt nạt đồ đệ nhà ta, mau đưa củi cho nó!”“Ha ha ha.” Giang Trừng cười giao bó củi cho Khổ Vị, cậu ngoan ngoãn ngồi về lò nhóm lửa.

“Tôi bảo này Phương Tuần đại sư, đồ đệ nhà anh quá nhút nhát rồi thì phải?”

Phương Tuần đại sư liếc cô rồi tiếp tục bưng bánh bao, “Đồ đệ như cô ta đây không thèm.”

Giang Trừng: Bị chê rùi.

“Phương Tuần sư phụ nói thế, Giang Trừng tỷ tỷ buồn rồi kìa.” Thù Vọng vừa quay về sau khi rửa mặt rửa tay, đưa chỗ bánh bao mới nãy cho Giang Trừng.

Phương Tuần đại sư không ngoái đầu lại, hầm hừ: “Cậu và sư phụ cậu chìu cô này quá rồi đấy.”

Giang Trừng:??

Thù Vọng chỉ cười trừ, rót một cốc nước ấm cho Giang Trừng, “Hẳn Giang Trừng tỷ tỷ không cần phải ăn nữa, nhưng đệ nghĩ Giang Trừng tỷ tỷ vẫn sẽ muốn thưởng thức tay nghề của Phương Tuần sư phụ.”

Giang Trừng ôm sọt nhỏ, lại thấy Phương Tuần đại sư không nói chẳng rằng bước tới, nhét thêm vào sọt vào chiếc bánh bao hình thỏ tròn trĩnh đáng yêu, mắt hai chấm đỏ còn bốc hơi phừng phừng.

Giang Trừng ngoạm một miếng mất nửa con, húp nhân bánh làm bằng sốt đường đỏ: Đám hòa thượng này, sao ai cũng đáng yêu đến thế.

“Giang Trừng tỷ tỷ, hay là kể Thù Vọng nghe những chuyện tỷ tỷ đã gặp đi.”

“Được thôi, kể ra thì chị may mắn lắm ý, gặp được đại sư tốt bụng như bọn em, được chứa chấp lâu đến thế, lại còn được nhận vào sư môn tốt…” Giang Trừng vừa ăn vừa nói, kể tất tần tật mọi chuyện từ lúc bái sư đến khi vào hắc thất tu luyện, gặp các sư huynh sư tỷ sư phụ sư bá sư tổ lạ đời thế nào, những chuyện thú vị đã chứng kiến hoặc nghe đồn trên đường xuất môn, rõ ràng chẳng có gì quá vui vẻ, nhưng qua lời kể của cô lại ý nhị lắm thay. Nào là sư môn thú vị, nào là tu luyện hứng khởi, nào là giữa đường bất bình rút đao tương trợ khiến một đám cái bà các cô ái mộ, đủ thứ chuyện.

Thù Vọng ngồi kế cô chăm chú nghe, thỉnh thoảng gật đầu hỏi vài câu, khiến Giang Trừng càng nói càng hăng. Hết chuyện, Giang Trừng chép miệng, đón lấy cốc nước Thù Vọng đưa tới, uống một ngụm thấm giọng.

“Giang Trừng tỷ tỷ đi đường cực khổ rồi, đúng như sư phụ bảo, Giang Trừng tỷ tỷ là một người rất kiên cường.”

“Chậc, sư phụ nhà em mới nãy gặp chị còn bảo không quen ấy.”

Thù Vọng bật cười, “Giang Trừng tỷ tỷ không biết đấy thôi, sư phụ có cái tật ấy, bẵng một thời gian không gặp sẽ quên sach mặt mũi hình dáng người ta, đệ nhớ năm đó sư phụ bế quan, ba năm sau trở về, đệ đi đón mà Người còn hỏi là ai đó.”

Giang Trừng lấy làm kinh ngạc, cái tật quên mặt người của đại sư quá đáng gờm rồi. Chẳng trách khi nãy săm soi kỹ vậy, thì ra là đã quên sạch tình cảm lẫn dáng hình của cô. Cô hẳn phải thấy mừng vì đại sư chỉ quên cô trông thế nào chứ chẳng quên tuốt tuồn tuột mọi thứ về cô luôn nhỉ?Chỉ có hòa thượng nhỏ là tốt!

“Tiểu Thù Vọng ~ em đã nhớn rồi, có muốn lấy chị hem? Hay để chị lấy em cũng được á ~”Giang Trừng ăn xong lại bắt đầu trêu người ta.

Hòa thượng nhỏ đang ngồi đôn bóc đậu, nghe thế thì cười: “Được ạ.”

Đồng ý nhanh rứa cơ? Giang Trừng chợt nhớ lại xưa kia, hình như cô cũng từng hỏi đại sư một câu từa tựa, người ta đáp thế nào nhỉ? Dường như câu đầu tiên cũng là Được thôi, sau đó thì sao?

Thù Vọng: “Chỉ cần sư phụ đồng ý.”

Giang Trừng: “Tiểu Thù Vọng, đây là chuyện chẳng thể nào.”

Thù Vọng: “Ừm hứm, bởi vậy Thù Vọng mới đáp thế đó.”

Giang Trừng: “… Tiểu Thù Vọng, em bị sư phụ dạy hỏng rồi.”

Thù Vọng cười: “Lời dạy dỗ của sư phụ, Thù Vọng nào dám quên.”

Giang Trừng giúp việc vặt trong bếp, đến giờ ăn thì theo vài người đi đưa cơm, đặt thức ăn phát cho dân chạy nạn ở một cái lán đã dựng gọn gàng. Đồ đệ Khổ Vị nhà Phương Tuần đại sư sức bằng bảy tám người, chỉ dùng một tay đã xách được một chồng mấy chục lồng bánh bao không nhân, hai tay hai chồng, đội trên đầu một chồng, thế mà đi đường vẫn vững vàng thẳng thớm.

Trên đường qua mỗi thành, Giang Trừng đã quyên không ít đồ nhưng chưa bao giờ tự ra tay phân phát, may mà người ở đây khá trật tự, không ồn ào náo loạn. Hình Giới đại sư cầm đầu một đám hòa thượng cao to đứng bên tỏa sát khí vô hình, chắc đây cũng là một trong số lý do khiến đám đông im lặng như vậy.

Bên này đang phát thức ăn, Giang Trừng làm cùng Thù Vọng một lát đã được cậu nhờ mang một số sang cho đám trẻ mà Thanh Đăng đại sư đang trông.

Giang Trừng xách thức ăn tới, Thanh Đăng đại sư vẫn như ban nãy cô gặp, như một ngọn núi được mấy đứa con nít leo trèo bấu víu, hai quầng thâm trên mắt không lẻ loi nữa vì giờ đã có thêm đôi chân mày thô nét chì và một bộ râu đen chẳng biết đứa nào trét lên bầu bạn.

Giang Trừng vừa thấy đã cười lăn cười bò, suýt đánh rớt thức ăn trên tay.

Thanh Đăng đại sư bị tô đen cả mặt như Bao Công lại chẳng giận dỗi gì, bế từng đứa nhóc đang bám trên người mình đặt xuống bên bàn, đón lấy chỗ thức ăn Giang Trừng cầm, chia đều. Chưa xong thì vài bác gái đã đến làm thay, một người trong số thấy mặt mày đại sư nguệch ngoạc hết cả, mới bảo: “Đại sư nghỉ đi ạ, đám trẻ này nghịch ngợm quá thể, thật lòng xin lỗi đại sư, làm phiền Người quá rồi!”

“Không sao.” Thanh Đăng đại sư a di đà phật, cất bước rời đi. Giang Trừng theo sau, kéo anh ngồi xuống cái đôn dưới một hiên nhà, đưa vài cái bánh bao thỏ nóng hổi vừa trấn ở chỗ Phương Tuần đại sư cho anh.

Thanh Đăng chìa tay định nhận, lờ đi bàn tay đen nhẻm của mình. Giang Trừng rụt lại, nhét bánh thỏ vào lòng, phủ một chiếc khăn ướt lên đôi tay đen của hòa thượng già, chà một thôi một hồi.

“Đại sư, anh nghịch gì thế này, tay đen thui.”

Thanh Đăng không đáp, chờ cô lau xong, tự giác chìa tay còn lại ra, nhón lấy bánh bao thỏ trong lòng Giang Trừng bằng bàn tay sạch sẽ kia, ngốn trọn cả cái.

Giang Trừng không kìm nổi liếc xéo, sau đó xấu xa đổi một chiếc khăn mới đắp lên mặt đại sư, đưa hai tay lên chà. Đã tay rồi lấy khăn xuống nhìn thử, màu đen trên mặt càng đều hơn. Giang Trừng vốn đang cầm khăn cười hô hố, đại sư chỉ vừa mở mắt nhìn cô, cô đã như thình lình bị bóp cổ, chẳng thể phát ra tiếng nào.

Đến khi tỉnh lại, Giang Trừng đã thấy mình ngoan ngoãn bưng nước đến. Nhìn hòa thượng già vốc nước rửa mặt, Giang Trừng lườm cái gáy trọc tếch của anh, giận dỗi. Chẳng hổ là hòa thượng cụ hòa thượng tổ, cô vừa không chú ý đã bị chấn trụ bởi cái gọi là khí thế bá vương kia rồi!

Rửa mặt sạch sẽ, đại sư chợt kéo Giang Trừng đến gần, đưa một tay lên vuốt má cô.

Giang Trừng mờ mịt rời khỏi chỗ đại sư, chẳng rõ động tác kia của anh là sao. Tự dưng đại sư sao vậy! Vì mãi suy nghĩ chuyện này mà Giang Trừng không biết rằng ai đi qua cũng sẽ liếc cô vài cái.

Đến khi gặp nhóc Minh Trọng, cậu mới chỏ lên mặt cô, lấy làm lạ hỏi: “Giang ca, sao huynh lại vẽ thỏ lên mặt thế?”

Giang Trừng soi gương nước, mới thấy bên má bị đại sư vuốt khi nãy của cô chễm chệ một con thỏ đen, y hệt bánh bao thỏ mà cô đưa anh ăn.

Lão hòa thượng chấp nhặt kia sao lại nhanh tay thế chứ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau