NGỘ PHẬT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngộ phật - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Định

ANH CÓ ĐI KHÔNG ĐÂY?

"Trước tiểu sư muội, sư phụ chỉ mới nhận ba đệ tử thôi, ta chính là đệ tử thứ ba, tiểu sư muội gọi ta là tam sư tỷ hay Trịnh sư tỷ gì cũng được, cứ thoải mái nhé. Trên chúng ta còn một sư huynh và một sư tỷ, đại sư huynh Bạch Linh*, mấy hôm trước đã đi làm nhiệm vụ, hãy còn chưa về." Trịnh Dao từ tốn bảo.

[*Linh 翎 này có nghĩa là lông chim, Linh 灵 trong núi Bạch Linh thì có nghĩa là linh thiêng.]

"Còn nhị sư tỷ họ Yến tên Phù Tô, tỷ ấy đã bế quan luyện đan ba năm nay, có lẽ một thời một thoáng tiểu sư muội sẽ không gặp được đâu. Còn đại sư huynh thì chưa biết khi nào mới về, sư phụ nói đợi đại sư huynh về thì sư đồ chúng ta tổ chức buổi tiệc nhỏ hoan nghênh muội gia nhập dãy Bạch Linh bọn ta."

Giang Trừng đi cạnh Trịnh Dao, nghe thế gật gù đáp: "Em hiểu rồi, đa tạ tam sư tỷ. Sư tỷ tốt tính quá, dọc đường em thấy chị luôn hòa nhã với tất cả mọi người, ai nấy đều thoải mái."

Trịnh Dao cười, đưa tay gạt hộ nhành hoa rơi trên tóc cô, trêu: "Chỉ e tiểu sư muội muốn nói rằng ta như nam nhi, lúc nào cũng nhã nhặn quan tâm đến các cô nương chứ gì."

"Ấy là tam sư tỷ tự bảo thế, em không nói câu đó đâu nhé." Giang Trừng đáp trả cũng bằng giọng đùa trêu.Read more…

Trịnh Dao phá ra cười, "Con người ta chỉ có mỗi cái tật ấy, trên đời này hễ gặp là ta sẽ không kìm được mà muốn đối xử tốt với các cô nương. Thói đời khá bất công với nữ tử... Nhưng chính bản thân sự công bằng lại là một thứ khiến người ta cảm thấy bất công, vậy nên ta đành phải nhận đây là một tật xấu, chứ thực ra chẳng có gì là đáng thẹn."

Giang Trừng sờ gương mặt điển giai trẻ măng của mình, hơi lấy làm tiếc, "Em thấy mình nên đưa gương mặt này cho tam sư tỷ mới đúng, nó gắn vào cơ thể em thì chả cân xứng tý nào."

Vừa dứt lời, Giang Trừng đã bị vỗ gáy, quay sang nhìn, tam sư tỷ đang nhàn nhạt nhìn mình, dịu giọng bảo: "Theo sư tỷ thì tiểu sư muội lại như được trời ưu ái, là người đặc biệt, có một không hai trên đời."

Giang Trừng thực sự thấy tiếc, sao cô chị ba này không phải là đàn ông chứ, nếu là đàn ông thì rành rành sẽ thành tay sát gái rồi.

Hai người ra khỏi điện Hàn Sơn của sư phụ Bạch Nhiễm Đông, vừa đi vừa trò chuyện, người muốn kết bạn, người thì tốt tính, đang lúc yên vui bỗng lại nghe tiếng hừ lạnh của ai đấy: "Trịnh Dao tiếng tăm lẫy lừng của Bạch Linh sơn mà cũng có ngày để ý tới một tên èo uột á, cứ tưởng Trịnh sư tỷ thương hương tiếc ngọc nhà mình cả đời chỉ có hứng với các cô nương thôi chứ, giờ rốt lại cũng đã bình thường rồi, chúc mừng, chúc mừng ha ~"

Người mới tới có tông giọng rất quái, mặt mày cũng đầy mỉa mai, phí cả cái vẻ thanh tú đáng yêu kia.

Cô gái đi về phía hai người mặc áo xanh ngọc, sau lưng là một cậu trai áo lam đang nhíu mày. Cậu ta nghe cô gái này châm chọc Trịnh Dao thì lại cười khổ, kéo tay áo cô ta, khẽ bảo: "Sư tỷ, sư phụ đã dặn rồi, đừng mãi gây sự với Trịnh sư tỷ nữa..."

Cô gái nọ rút phắt tay áo ra, đôi mắt to tròn trợn lên nguýt Trịnh Dao, có vẻ không đội trời chung với chị ấy. "Ta vẫn chưa nói câu nào quá đáng, chắc rằng Trịnh sư tỷ hiền lành rộng lượng nhà mình sẽ chẳng tức giận đâu."

Cô ta đảo mắt nhìn sang Giang Trừng đứng kế Trịnh Dao, săm soi một lượt mới giễu, "Trịnh sư tỷ có đổi vị thì sao chẳng tìm một nam nhi cao to mà lại chọn một tên èo uột yếu ớt thế này, vui vẻ gì chứ."

Giang Trừng - kẻ đang nằm im cũng trúng đạn bèn ngẩng đầu ngắm cảnh, ra vẻ mình chỉ là một khán giả đang nhè hạt dưa xem kịch. Cô mới đến đây, thôi thì kiệm lời vẫn hơn.

Trịnh Dao khẽ nhíu mày, "Đây là đệ tử sư tôn chúng ta mới nhận, là một nữ tử, Hứa sư muội hơi thất lễ rồi đấy."

Cô em họ Hứa kia nghe chuyện mới ngẩn ra giây lát, săm soi người và ngực Giang Trừng hồi lâu, bán tin bán ngờ, sau đó chẳng rõ tại sao lại có vẻ giận dữ hơn, mũi phì ra khói, hé mồm bảo: "Bởi ta mới thấy lạ, Trịnh sư tỷ sao tự dưng lại đổi tính, cười đùa vui vẻ với một nam tử thế kia, té ra vẫn là nữ tử. Ôi thật chẳng hổ là sư muội thân thiết của Trịnh sư tỷ, cũng nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ gì!"

Dù cho Trịnh Dao có hiền lành săn sóc phái nữ đến mấy cũng phải nổi giận, mặt mày nghiêm nghị, "Hứa Thanh Sương, xin lỗi Giang sư muội mau. Lần đầu tiên gặp mặt đã vô cớ ác khẩu tổn thương người khác, thân là người thuộc Hứa gia Thương Nguyên, huynh trưởng dạy muội như thế đấy à?"
Hứa Thanh Sương trông còn điên tiết hơn cả Trịnh Dao, mắt đã long sòng sọc, lớn tiếng quát: "Cô còn mặt mũi nào mà nhắc tới huynh trưởng ta! Gia giáo ta như nào thì liên quan gì tới cô! Cô chẳng còn tư cách gì mà rầy la ta đâu!" Cô gái này hét xong là chạy ngay, còn cậu trai áo xanh đi theo cô ta lại bất lực xin lỗi hai người bọn Giang Trừng luôn, sau mới vội vã đuổi theo.

Trịnh Dao thở dài, thêm ba phần ủ rũ, người vốn đã có nét u buồn, giờ lại càng đượm vẻ sầu bi.

Nhưng chị vực dậy cực nhanh, khẩn khoản xin lỗi Giang Trừng thay Hứa Thanh Sương. Giang Trừng chẳng để bụng gì, cô nào phải mấy bé mới mười bảy mười tám tuổi, đã qua cái thời nghiến răng ken két chỉ vì đôi câu nói của người lạ từ lâu rồi.

Nốt nhạc đệm giữa chừng chả ảnh hưởng mấy đến hai người họ, trên đường, Trịnh Dao đã kể không ít chuyện cho Giang Trừng nghe, ví như cô gái tên Hứa Thanh Sương ban nãy là đệ tử dãy Thanh Uyển. Sơn phái Dung Trần có trên trăm dãy trăm hệ, dãy Bạch Linh của họ chỉ là một trong số đó. Sư phụ của Hứa Thanh Sương là sư huynh của Bạch Nhiễm Đông, thế nên quan hệ giữa họ đã là gần gũi rồi, chỉ không biết cô Hứa Thanh Sương kia đã từng đụng chạm thế nào với Trịnh Dao.

Trịnh Dao không đi sâu vào chuyện ấy, Giang Trừng cũng không hỏi mà chuyển chủ đề khác một cách tự nhiên, hai người kẻ hỏi kẻ đáp, Giang Trừng nghe Trịnh Dao kể chuyện sư phụ và sư huynh sư tỷ, cũng thấy khá thú vị.

Vì muốn để Giang Trừng quen với núi Bạch Linh hơn, Trịnh Dao không sử dụng linh thú mà cùng đi bộ với Giang Trừng, đến được chỗ ở đã sắp sẵn cho cô cũng phải mất độ một canh giờ.

Đến nơi sau này sẽ thuộc về mình, Giang Trừng lại buộc lòng phải khen sự giàu có sung túc của sơn phái Dung Trần, một đệ tử mới nhập môn như cô, tuy vai vế không gọi là nhỏ nhưng mỗi mình cô lại sở hữu cả một tòa cung điện lộng lẫy á, môn phái này đúng là giàu sang phú quý mà. Cung điện này không to bằng điện Hàn Sơn của sư phụ, nhưng quý ở chỗ tinh tế tự nhiên, hoa cỏ um tùm mây mờ sương cuốn.

Ngọc bích khắc hoa, thụy thú gốm đỏ, tôi tớ linh đồng tụm năm tụm ba khẽ cười đùa. Chưa bước vào trong mà cô đã chắc chắn rằng bên trong cũng vẫn xa hoa như vậy, so ra thì gian thiền phòng mười mấy mét vuông chỉ gồm một tháp, một bàn, một đệm cói mà cô đã ở trong chùa Thượng Vân xác xơ sơ sài biết bao.

Rành rành chỉ một quả ngân hạnh tiện tay nhặt được thôi đã báu đến thế, tại sao họ lại không để bản thân được sống thoải mái hơn chút tẻo teo chứ? Là một người phàm, Giang Trừng thấy mình chả thể hiểu nổi suy nghĩ của các đại sư. Bởi mới nói, họ đúng là người thuộc hai thế giới khác nhau mà.

"Đây chính là nơi ở mai sau của tiểu sư muội, mấy hôm trước sư phụ nhận được thư của Thanh Đăng sư tổ đã dặn ta chuẩn bị, có điều khi ấy ta cũng chả biết là sư đệ hay sư muội, cho nên chỗ ở và đồ đạc vẫn chưa ổn lắm, sau khi vào ở, sư muội cứ bày biện lại theo ý riêng." Trịnh Dao lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của Giang Trừng.

Chị đưa Giang Trừng vào điện, giảng giải từng điều, "Trong điện có linh đồng và linh bộc, nếu có việc cần làm thì dặn một tiếng là được, thân là đệ tử thân truyền dãy Bạch Linh sơn, những thứ mà sư muội nên nhận ta đã sai người đem đến, những thứ ấy đều được các linh bộc chuyên trách xử lý, tiểu sư muội không phải phiền lòng mấy chuyện vặt vãnh đấy. Sư muội vẫn chưa nhập môn tu chân nên phải chú tâm đến chuyện ăn uống một chút, ta đã nói với quản sự, mỗi ngày họ sẽ đưa thức ăn tươi và một vài món linh thực dưỡng khí thanh trọc đến. Ngọn núi này tên là Bạch Tín, ta ở đỉnh Bạch Nhẫn ngay bên cạnh, nếu có chuyện gì cần, sư muội cứ sang đấy tìm ta."

Nghe Trịnh Dao nói mà Giang Trừng cứ có cảm giác rằng sau chuyến xuyên không này, mình đã ôm được một cái đùi cực bự. Ngoài một chút ngượng ngập và không vui mới đầu, sau đó thì chẳng có gì đáng chê trách nữa. Đồ ăn ngày càng ngon, chỗ ở cũng ngày càng nâng cấp, ra khỏi chùa Thượng Vân rồi vào sơn phái Dung Trần, toàn là đãi ngộ dành cho VIP thôi.Nghĩ tới mớ lương ít ỏi, dù có cố gắng mười mấy năm cũng chưa chắc sẽ đủ để mua nhà mà mình mệt tới chết đi sống lại mới giành được trước khi xuyên không, rồi lại nhìn cung điện hào hoa tinh tế trước mặt, cô đã cảm thấy ý nghĩ muốn quay về của mình sắp mục ruỗng bởi cuộc sống xa xỉ này rồi. Nếu không vì nhớ thương thằng em ngốc nhà mình, cô thực sự chỉ muốn ở lại đây thôi.

Có điều mắc nợ Thanh Đăng đại sư khá nhiều, muốn trả thì hơi khó.

Giang Trừng có thể buông bỏ thế giới kia của mình, chỉ không thể rời xa đứa em trai ấy. Nơi đây dù có tốt hơn nữa thì cô vẫn phải quay về, cô chỉ mong trước khi mình về có thể trả lại ơn nghĩa tựa trời cho vị đại sư khó hiểu kia.

Chào tạm biệt Trịnh Dao kỹ tính chu đáo, Giang Trừng đứng trên thềm đá xanh, nhìn tam sư tỷ ném miếng ngọc trắng tạc hình chiếc lá thắt bên eo tới trước, hóa thành một tấm ngọc trắng. Trịnh Dao cứ thế đứng lên tấm ngọc, quay lại cười với Giang Trừng rồi bay đi, dáng vẻ phóng khoáng ai nhìn cũng ngưỡng mộ.

Tiễn Trịnh Dao về, Giang Trừng tò mò rảo quanh tòa cung điện hiện thuộc về mình đây, cuối cùng vừa lòng thỏa ý bước vào tẩm điện.

Tòa cung điện này nửa thì xây trên đỉnh núi, nửa lơ lửng giữa muôn trùng mây sương, tẩm điện vừa khéo lại nằm lưng chừng như thế, chỉ cần mở cửa sổ ra là ngắm được biển mây cuồn cuộn bên ngoài, giờ đương lúc hoàng hôn, ráng chiều lan trải, tráng lệ hoa mỹ gấp bội.

Giang Trừng không kìm được mà đứng giang hai tay trước cửa sổ như muốn ôm lấy một thứ gì đó vào lòng, sau đó hít sâu một hơi, hét to một tiếng. Trước đây cũng thế, lúc quá căng thẳng cô thường sẽ đi leo núi, lên đến đỉnh sẽ hò hét thật to, một cách giải stress rất ổn.

Nhưng lần này, Giang Trừng suýt đã sợ tới mức ngã sấp mặt vì vừa hét xong cô bỗng lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc ngoài cửa sổ.

"Ồn ào quá đấy."

Giang Trừng vịn mép cửa cố ngó ra ngoài, quả nhiên trông thấy đại sư mới kêu về khi nãy, giờ phút này, với gương mặt dịu dàng trải nắng chiều, anh bình thản đứng lững lờ ngoài cửa sổ. Đối diện với tà dương, chẳng biết đang nghĩ gì.

Dời mắt từ đầu trọc sáng chói sang đôi chân lơ lửng của anh, Giang Trừng không kìm được bảo: "Đại sư, anh vào đây được không? Tôi cứ có cảm giác anh sẽ rớt xuống bất cứ lúc nào..." Giang Trừng chưa nói xong, đại sư đã lao xuống như vật thể rơi tự do rồi.

Giang Trừng hoảng hốt định thò ra níu nhưng bàn tay lại trống trơn, mình thì ngã chồm tới trước, suýt đã rơi xuống theo, nếu chẳng nhờ sau lưng có người chợt đưa tay ra túm cổ áo, cô chắc cũng sẽ theo gót đại sư rồi.

Giang Trừng ngoái đầu nhìn từ bàn tay đang nắm cổ áo mình lên trên thì thấy gương mặt điển trai đầy lòng từ bi của đại sư.

Giang Trừng: Anh chả đã rớt xuống kia rồi à? Đùa tôi hả!

Giờ cô thực sự muốn ném lão hòa thượng này xuống dưới kia rồi đấy.

"Đại sư, anh đúng là một đại sư khó từ nào diễn tả nổi." Rốt lại, Giang Trừng chỉ có thể bất lực thốt lên như thế.

Thanh Đăng đại sư đặt một gói giấy xuống chiếc bàn cạnh đấy, gật đầu với Giang Trừng rồi biến mất. Giang Trừng nằm ườn ra bàn hồi lâu, chốc sau mới chậm chạp ngước đầu, mở gói giấy dầu kia ra.

Bên trong là xâu khô quả linh mới nãy cô thèm ăn, mượn tiền mà đại sư không cho nên chẳng mua nổi ngoài kia.

Chương 17: Tư chất

ĐÚNG LÀ LÀM DÂU NHÀ GIÀU.

Đáng ra những đại tông cỡ sơn phái Dung Trần tuyển đệ tử sẽ phải chọn lựa kỹ càng lắm, đầu tiên là kiểm tra căn cốt tư chất, thường chỉ mỗi màn này thôi đã loại cả mớ người rồi. Còn Giang Trừng đường đường chính chính đi cửa sau, vào nhặt ngay chức đệ tử thân truyền của chân nhân Nguyên Anh, sở hữu cả một ngọn núi, chả phải kiểm tra gì.

Thế cho nên ba ngày sau, Giang Trừng lại được sư phụ gọi sang kiểm tra tư chất bù.

Vẫn ở điện Hàn Sơn nhưng sư phụ Bạch Nhiễm Đông chẳng tỏ vẻ đạo mạo như lần trước nữa, nàng ăn mặc thoải mái, tóc buộc bừa, ngái ngủ ngồi xơi trà.

"Trừng Trừng đến rồi hả, mau sang nếm thử trà Thiên Linh Sơn Vân Vụ sư phụ trấn từ chỗ sư bá con nè." Bạch Nhiễm Đông vẫy tay gọi Giang Trừng, rót một chén trà cho cô.

"Sư phụ." Giang Trừng đã gần quen với tính niềm nở xởi lởi trước giờ của sư phụ và sư tỷ rồi, vừa đi sang ngồi, một chén trà cứ thế nhét thẳng vào tay. Cúi đầu ngó thử, Giang Trừng phát hiện cái món trà Thiên Linh Sơn Vân Vụ này thế mà đầy mây sương thật, biển mây tựa sương khói thực sự đang cuộn mình trong chung trà nhỏ. Mùi trà thì có đó, nhưng uống được thiệt hả?

Giang Trừng ngờ ngợ, rồi rót cả cụm mây sương kia vào miệng trước ánh mắt chăm chú hiền lành của sư phụ. Luồng khí mát lạnh thoắt đã trôi xuống cổ họng, cứ như vừa hít căng một bụng không khí chốn rừng sâu núi thẳm, chóp mũi thoang thoảng hương đọt trà đầu tiên đâm chồi giữa màn sương khói trên đỉnh núi cao, ngấm tận đáy lòng.Read more…

Ồ ngon nhỉ. Giang Trừng dốc cạn, cười tít nhìn sư phụ Bạch Nhiễm Đông, "Sư phụ, thêm chén nữa."

Bạch Nhiễm Đông chống trán, chớp chớp mắt nhìn cô, "Không cho ~ Trừ phi con kể sư phụ nghe, con và lão hòa thượng kia là sao ~"

Giang Trừng: Sao lại trở về vấn đề này, đúng là dai như đỉa ấy.

"Sư phụ, hôm nay mình phải kiểm tra tư chất cho con mà phải không?"

"Kệ nó đi ~"Bạch Nhiễm Đông phất bừa tay, "Dù gì cũng chẳng tốt mấy, nếu không lão kia đã chả đút thẳng con vào đây, tư chất mà tốt mà dùng được thì làm gì có chuyện gửi riêng ta chăm sóc chứ."

Cũng đúng, Giang Trừng vốn chả trông mong gì vào tư chất của cơ thể này, thế là chỉ tò mò hỏi: "Sư phụ, Người rất thân với Thanh Đăng đại sư à?"

Bạch Nhiễm Đông trề môi: "Ai thân được với lão già ấy mới gọi là hay ý, bọn ta tuổi sàng sàng nhau nhưng lão quái thai ý lại vượt ta đến hai đại cảnh giới, trong lứa bọn ta năm ấy, chả ai sánh được với lão. Lúc lão độ hóa được Thiên Tôn ma đầu, ta vẫn chỉ biết trốn chui trốn nhủi khỏi đám yêu ma ấy thôi, thật lòng thì bao nhiêu năm nay bọn ta đã chẳng gặp mặt nhau rồi, số câu nói với nhau gom lại chắc cũng chả quá một trăm, bởi vậy ta mới cực kỳ thắc mắc lý do lão tìm đến mình, trước đó tự dưng nhận được thư lão, ta đã ngơ ra mất một lúc đấy!... Ế khoan, sư phụ đang hỏi mà, sao lại thành giải đáp thắc mắc cho con rồi!"

Giang Trừng: "Sư phụ, đừng để ý mấy cái vặt vãnh đấy." Giang Trừng hơi hơi hiểu tâm trạng của sư phụ rồi, đại khái thì Thanh Đăng đại sư là một sinh vật kiểu con-nhà-người-ta.

Bạch Nhiễm Đông liếc cô bằng đôi mắt xinh đẹp, "Thôi kệ, sư phụ sớm muộn gì cũng biết được cái bí mật nhỏ ý của con."

Giang Trừng hơi mất tự nhiên, cô không tài nào mở mồm tiết lộ rằng mình đã rape lão đại sư cực kỳ cực kỳ trâu bò ấy được. Thấy sư phụ có ý bỏ qua cho mình, cô vội nói sang chuyện chính, "Sư phụ, mình kiểm tra tư chất thế nào đây?"

"À, đơn giản lắm, đầu tiên, tư chất gồm mười hai cấp, ba cấp thành một bậc, cấp bậc tư chất đại diện cho việc con tiến được bao xa, người phàm thường sẽ ở bậc một, người ở bậc này sẽ chẳng bao giờ có thể đột phá khai quang. Còn bậc hai, thường thì thành tựu lớn nhất cũng chỉ dừng lại ở Kim Đan hoặc Nguyên Anh, trong giới tu chân thì tu sĩ ở bậc này là đông nhất."

Bạch Nhiễm Đông vừa nói vừa buộc một sợi dây trắng mảnh quanh cổ tay Giang Trừng, "Bậc ba thường là những tu sĩ xuất thân từ các gia tộc tu tiên, cụ thể như ta đang ở cấp tám cũng thế. Những tu sĩ hiện đang có tên tuổi cũng phần nhiều là bậc ba cả. Còn bậc bốn thì là tư chất yêu nghiệt rồi, kiểu như lão hòa thượng kia ý. Nếu có tư chất ấy, chỉ cần không sa đọa thì bét lắm cũng phải lên đến tu vi Nguyên Anh."

"Bởi Trừng Trừng coi đó, xuất thân tốt quan trọng biết bao! Đương nhiên nếu chỉ mỗi tư chất thôi thì cũng chả nói lên được gì, còn phải xem độ dày mỏng của linh căn, linh căn có bị pha tạp không trong cơ thể của con nữa, cũng có người xui xẻo, tư chất khá nhưng linh căn lại bèo nhèo. Nhưng linh căn không quan trọng bằng tư chất, linh căn cũng chả khó đề thăng như tư chất, chỉ cần có nhiều linh dược linh vật là đã tẩy rửa được linh căn rồi."
Giang Trừng ngó sợi dây đã buộc thành hình hoa đeo trên tay, hỏi: "Sư phụ, cái này để kiểm tra tư chất hay linh căn?"

"Cả hai đều được." Bạch Nhiễm Đông nắm một đầu dây lẩm nhẩm câu gì đó rồi buông tay.

Giang Trừng thấy sợi dây mảnh màu trắng buộc ở cổ tay dựng thẳng đánh soạt, dần chuyển sang màu đỏ, bắt đầu từ chỗ tiếp xúc với cổ tay cô.

Bạch Nhiễm Đông ồ một tiếng, nhìn sắc đỏ càng lúc càng đậm kia, hồi lâu sau, màu đỏ thẫm đã lan ra hết sợi dây trắng, không kìm nổi vẻ ngạc nhiên. Nàng đưa tay nhón lấy sợi dây soi kỹ, sau đó vẻ mặt là lạ.

Nàng thò ngón trỏ búng búng sợi dây, thoáng chốc sắc đỏ phủ dây trắng nhạt bớt, một sợi hóa tư, chính xác hơn thì là thành một sợi màu vàng kim và ba sợi ảo ảnh. Bấy giờ vẻ mặt của Bạch Nhiễm Đông càng lạ lùng hơn, nắm lấy cổ tay Giang Trừng rồi lướt theo mạch lên đến cánh tay, sờ nắn tỉ mỉ mới triệu dây trắng về, ngồi đối diện Giang Trừng, nhìn cô chăm chú.

Giang Trừng thấy vẻ mặt quái lạ của nàng ta, buột miệng gọi sư phụ.

Bạch Nhiễm Đông nói một câu đầy ẩn ý: "Nếu nhị sư tỷ của con mà bắt gặp, chưa chừng sẽ đem con đi luyện đan dược ý."

Giang Trừng: Ể? Ố đệt?! Nhị sư tỷ luyện đan mãi chưa ra ngoài kia dùng người làm nguyên liệu hả!! Ấy sai, vấn đề nằm ở chỗ mình trông chả giống nguyên liệu tốt để luyện đan tý nào!

Giang Trừng còn đang mờ mịt, lại nghe Bạch Nhiễm Đông cười khà, "Trừng Trừng, thực ra thì con là nhân tình của lão hòa thượng kia nhở, đúng là không ngờ được ấy, gặm được mớ xương cứng rứa đó, không hổ là đồ đệ của ta há há há há!"

"Sư phụ đùa à, Thanh Đăng đại sư giữ mình trong sạch, sao mờ ám gì với con được, với cả dung mạo này chẳng có vẻ gì là mê hoặc nổi Thanh Đăng đại sư hết." Giang Trừng mặt chẳng đỏ tim không hoảng đáp, thái độ rất chi là nghiêm chỉnh.

Bạch Nhiễm Đông nhìn cô đầy khinh bỉ, "Trong cơ thể con có quần khí Kim Phật, cần gì đến phiên ta đùa? Tinh thuần thâm hậu thế kia, ngoài lão hòa thượng Thanh Đăng có tu vi Kim Phật ra thì còn ai vào đây? Bởi ta mới thấy lạ, tự dưng lão lại dễ chịu như này!"

Hơi khí gì trong người chứ, Giang Trừng rất ngượng nhưng mặt mày vẫn tỉnh bơ như không, cũng chẳng trả lời câu hỏi của Bạch Nhiễm Đông. Bạch Nhiễm Đông ngó chừng biểu cảm của Giang Trừng, nụ cười càng nhuốm màu xấu xa, chống đầu nghiêng nghiêng nhìn cô."Trừng Trừng, tư chất con đạt cấp chín, cùng thuộc bậc ba với ta, nhưng lại cao hơn ta một cấp. Linh căn đơn kim, với tư chất này thì dù con có tự tới bái nhập, cũng vẫn sẽ được tu sĩ Nguyên Anh nhận làm môn hạ thôi." Bạch Nhiễm Đông đang nói chợt đổi giọng, đưa một ngón tay lên, "Nhưng tư chất và linh căn của con đều mới được đề thăng sau này, cụ thể là khoảng ba tháng gần đây thôi, vì thế vẫn chưa ổn định lắm, nên mới bị ta nhìn ra."

"Tư chất ban đầu của con chắc ở cấp bảy, đề thăng tư chất cực khó, không ngày ngày nốc linh dược trân quý như xơi cơm thì chẳng thể nào thăng lên nổi, đến cả thế gia tu chân như bọn ta cũng hiếm khi bày trò tốn kém như thế. Còn linh căn của con vốn chia bốn, cũng khá cân bằng, nhưng giờ đã trở thành linh căn đơn kim, ba sợi hư ảnh kia chính là ba sợi linh căn đã được tẩy rửa. Tuy tẩy rửa linh căn không khó như đề thăng tư chất, nhưng vẫn chẳng phải việc mà gia tộc bình thường có thể gánh nổi. Vừa làm hai việc, lại còn trong thời gian ngắn, chậc, cũng tốn một khoảng khổng lồ ý chứ."

"À đúng rồi, theo ta được biết thì Vô Cấu linh tuyền ở Thượng Vân tự rất có ích cho việc tẩy rửa linh căn đó ~ lại còn có thể đề thăng tư chất nữa, hạt thông cổ hạnh cổ, trúc tử gian và sữa lưu hoa, ai nấy đều biết các linh vật quý báu này có thể đề thăng tư chất mà ~" Chỉ còn thiếu nước vẽ lên mặt Bạch Nhiễm Đông hàng chữ "Con còn dám nói mình không có gian tình với lão hòa thượng ấy cơ".

Giang Trừng thấy thế vẫn vô cùng bình tĩnh, nghe rồi chỉ hỏi một câu: "Sư phụ, vậy chỉ cần sử dụng cách mà sư phụ vừa dùng để kiểm tra con thì đã có thể nhìn ra à?"

Bạch Nhiễm Đông cười tít lắc đầu, "Đương nhiên là không, dấu vết đã gần mất hết, để thêm mấy ngày nữa ta hẳn cũng sẽ không nhận ra. Nhưng quần khí Kim Phật trong cơ thể con, chỉ cần đưa linh lực vào dò một vòng thì sẽ phát hiện ra ngay ~"

"Thế à, con hiểu rồi, cảm ơn sư phụ." Mặt mày vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng Giang Trừng đang sôi sục.

Trời đất mẹ ơi! Ơn tình nợ đại sư kiếp này trả hổng hết nổi rồi! Suối Vô Cấu thì cô biết, không phải chỉ là để tẩy khí tà sát trong cơ thể cô thôi ư? Sao lại còn kèm thêm tác dụng phụ ghê gớm thế này! Đại sư chả nhắc một chữ thì sao cô biết được! Còn đống hạt thông cổ hạnh cổ thì cô biết, nhưng trúc tử gian với sữa lưu hoa là cái gì vậy, cô đã từng ăn từng uống à?!

Khoan đã, Giang Trừng chợt nhớ đến món cơm lam hằng ngày mình ăn chỗ Phương Tuần đại sư, và cả mấy đốt sữa đậu tiện tay chộp lấy mỗi buổi sáng.

Cô hãy còn thắc mắc tại sao mùi đậu nhạt quá trời, than phiền với Phương Tuần rằng gã đã thêm quá nhiều nước vào rồi. Nhớ lại thì lần đầu tiên trông thấy món ấy, cô đã cầm một đốt lên uống thử và thấy ngon, ngày hôm sau tới hỏi Phương Tuần rằng còn sữa đậu không thì được đáp là không, cô còn tưởng gã trợn mắt nói dối, chả phải "sữa đậu" đặt kề đấy thôi, cô thấy cả rồi.

Giờ nghĩ lại thì Phương Tuần đại sư thực sự chả dối gạt ai, vì cái món đó có lẽ vốn chẳng phải sữa đậu... Bởi mới nói sao đám hòa thượng này y như nhau vậy, chả chịu nói chả chịu giải thích gì hết!

Để cô nghĩ xem mình còn ăn thêm món gì hồi ở chùa Thượng Vân nữa nhỉ? Giang Trừng nhẩm đếm trong bụng.

Có một lần Thù Vọng đem sọt nho sang cho cô, bảo là Thù Ấn sư huynh tự trồng, hôm thì nhóc tròn Minh Uế đút hai viên kẹo thông cho cô, nhóc béo Minh Trọng đưa cô ăn một loại quả đỏ không rõ tên, cả con mèo đen kia nữa, cũng từng mang một con cá trông rất đẹp tới, cô đi bảo Phương Tuần hầm luôn nồi canh, rất tươi rất ngon.

Tóm lại, khi ấy cô cho rằng mấy món đó cũng bình thường thôi, giờ nghĩ lại, sao cứ có cảm giác chúng đều là những thứ rất ghê gớm vậy?

Giang Trừng thấy mình sắp chấn thương bởi cái khí chất giàu xổi mà đám hòa thượng khiêm nhường ấy toát ra rồi.

"Đồ đệệệệ ~ Đừng mạnh miệng nữa ~ Kể con gặm thế nào được bộ xương cứng ngắc của lão hòa thượng ý cho sư phụụụụ nghe đi ~ Sư phụ ta thề với trời sẽ không hé nửa câu cho ai khác đâu! Con xem, lão già nhà con đưa con đến chỗ của ta, nghĩa là đã đảm bảo nhân phẩm của ta rồi! Nên Trừng Trừng à, con cứ yên lòng yên dạ mà kể đi ~" Bạch Nhiễm Đông trườn tới chỗ Giang Trừng, níu tay áo chớp mắt làm nũng với cô, chị đại biến thành gái cute mắt tròn xoe chỉ trong một giây.

Giang Trừng chưa nói gì đã nghe giọng nói lạnh lùng ớn ăn vang lên ngay sau lưng, "Lúc đồ nhi không có mặt, sư phụ đã thỏa thuê lắm nhỉ."

Bạch Nhiễm Đông đang trong cơn tò mò mất kiểm soát, vẫn muốn moi thêm vài chuyện bí mật giữa đồ đệ mới và hòa thượng già, bỗng nghe thấy tông giọng vô cùng quen thuộc, da đầu run lên, buông Giang Trừng ra, cười khan ngoái lại: "Ha ha, Linh Linh ơi con về rồi hả, có phải nhớ sư phụ lắm rồi không ~"

Vẻ nịnh nọt dâng tràn bờ đê.

Chương 18: Đi học

NHÀ TRẺ.

Thấy phản ứng của sư phụ, Giang Trừng biết ngay người nọ là đại sư huynh mới về sau khi xong nhiệm vụ bên ngoài.

Chuyện về đại sư huynh thì hôm qua Giang Trừng đã hỏi thăm lúc sang đỉnh Bạch Nhẫn chơi với Trình Dao rồi. Đại sư huynh tên là Bạch Linh, vì anh ấy được sư phụ nhặt về nuôi, nên họ tên cũng do sư phụ đặt. Hơn thế nữa, anh là đệ tử yêu tu thứ hai của cả sơn phái Dung Trần này.

Nghe nói năm xưa lúc nhặt về, sư phụ đã có ý muốn nhận anh làm đệ tử, cái gốc yêu tu cũng đã dẫn đến mấy vụ lùm xùm to, may mà sau này được công nhận là đệ tử thứ nhất của Bạch Nhiễm Đông, tới giờ đã ngoài trăm năm. Đến nay, tu vi của anh cả đã đạt Kim Đan, cũng đã thuộc hàng nổi bật trong đám đệ tử đồng lứa của cả sơn phái Dung Trần với chi chít dãy hệ.

Có điều tính tình không tốt lắm, vì chính tay mình nuôi, lại là đệ tử đầu tiên, sư phụ Bạch Nhiễm Đông yêu thương anh cứ phải gọi là răm rắp chìu theo, chẳng có dáng dấp gì của sư phụ -- Nào chỉ không ra dáng sư phụ, nói thẳng ra phải là tôn anh cả lên làm cha luôn rồi, Giang Trừng thầm nhủ.

Hình tượng đại sư huynh mà Giang Trừng tự bồi đắp sau khi nghe ngóng được, chính là một người đàn ông lạnh lùng như núi băng, gặp mặt rồi cô mới biết mình nhầm rồi.

Không vì gì khác, đơn giản chỉ là cô tưởng tượng lộn thôi, bề ngoài của vị anh cả già nghe có vẻ khằn này, chỉ dừng lại ở tuổi mười hai là cùng.Read more…

Mái tóc dài đen như mun, dây buộc tóc trắng, con ngươi đỏ, môi thắm son, hàng mi dài như hai cánh quạt nhỏ, và vẻ mặt băng giá khiến “cậu ta” trông vừa lạnh lùng vừa nguy hiểm. Tuy chưa đến mức thái quá, nhưng ánh mắt nhìn người khác cứ như đang nhìn một hạt bụi của “cậu” khiến chẳng ai dám chằm chằm đáp trả.

Vì áp lực quá lớn mà không dám ngắm mặt mũi người ta nữa, Giang Trừng bèn dời ánh mắt sang quần áo đại sư huynh. Áo đen thêu lông vũ bạc, thắt lưng giắt hai sợi lông vũ đen trang trí. Nghĩ đến cái tên Bạch Linh của anh cả, Giang Trừng đoán rằng nguyên hình của đại sư huynh yêu tu này hẳn phải thuộc dòng chim.

"Lúc ta không có mặt, sư phụ đã nhận đệ tử mới?" Bạch Linh hỏi.

Giọng bình thản lắm nhưng Giang Trừng lại có cảm giác như chứa nhũ băng, không kìm nổi cơn run. Hiển nhiên không chỉ cô thấy thế, Giang Trừng thấy sư phụ đang ngồi kế bên cũng rùng mình một chập.

"Ha ha ha ~ Xin lỗi ha ha ~ Ta đã nhận hai hôm trước, là tiểu sư muội của con đó ~" Bạch Nhiễm Đông cười ha hả vỗ vai Giang Trừng. Vì thế, Giang Trừng cũng đành phải trưng ra vẻ mặt lễ phép chuẩn kiểu đón tiếp khách hàng, cười: "Chào đại sư huynh, em là Giang Trừng, sau này phiền đại sư huynh rèn giũa nhiều hơn."

"Sư muội?" Bạch Linh tóm ngay vào trọng điểm.

"Đúng thế đúng thế!" Bạch Nhiễm Đông cuống quýt gật đầu.

Bạch Linh đưa ánh mắt lạnh nhạt kia soi một lượt từ đầu tới chân Giang Trừng, Giang Trừng bị ngó tới mức lưng nổi gai ốc, cứ như bị thú hoang nhắm đến. Cuối cùng, Bạch Linh dời mắt đi, Giang Trừng cũng thầm thở phào.

"Linh Linh, gặp tiểu sư muội rồi, người làm đại sư huynh như con phải biếu quà gặp mặt chứ, phải không nào? Theo ta được biết thì Dao Dao đã tặng cây đàn mà nó thích nhất cho sư muội đấy." Bạch Nhiễm Đông ngó chừng là biết ngay Bạch Linh sẽ không nổi cơn tam bành nữa, hăm hở hẳn.

Bạch Linh liếc nàng ta một cái, nhấc tay ngưng thành một sợi lông vũ đen, phất nhẹ ngón, sợi lông đen cứ thế bay đến trước mặt Giang Trừng.

"Quà gặp mặt."

Không biết có phải ảo giác hay không, Giang Trừng cảm thấy giọng điệu của anh cả lành hơn một tý. Đưa tay đón lấy sợi lông đen mềm mại kia, Giang Trừng ngoan ngoãn thưa một tiếng: "Cảm ơn đại sư huynh."

Lạc đến thế giới này, đã gặp bao nhiêu là người, không thiếu nhân vật trong truyền thuyết như Thanh Đăng đại sư, như các đại sư trong chùa Thượng Vân, như sư phụ của cô, vậy mà chỉ có đại sư huynh với vẻ ngoài khoảng mười hai tuổi trước mắt đây là khiến cô thấy sợ. Giang Trừng tự dưng lại kính cẩn hơn, cô nghĩ mình đã hiểu tại sao sư phụ lại phải bợ đỡ đại đồ đệ này đến vậy, bởi vì đại sư huynh có khí chất của đại tổng công!

"Lông đen của sư huynh con rất đáng gờm đấy, giữ cho kỹ." Bạch Nhiễm Đông dặn Giang Trừng, nháy nháy mắt với cô.

"Con biết rồi ạ, sư phụ."

Sau khi tặng quà, Bạch Linh buông tiếng: "Ta mệt rồi, đi nghỉ đây, sư phụ đi cùng ta." Dứt lời, khí đen dấy lên quanh người anh ta, thoắt cái đã hóa thành một chú chim đen lòm, cuốn anh ta bay vào nội điện Hàn Sơn.

Đại sư huynh là đệ tử duy nhất sống cùng Bạch Nhiễm Đông trong số bốn đệ tử của nàng, nghe ý đại sư huynh thì, đến cả ngủ anh ta cũng phải để sư phụ hầu hả? Giang Trừng nghĩ mình đã vỡ vạc ra được điều gì đó.

"Vẻ mặt gì thế, giữa sư phụ và đại sư huynh con chỉ có tình sư đồ thuần khiết thôi." Bạch Nhiễm Đông lườm Giang Trừng.

Giang Trừng mờ mịt vô tội ngó nàng ta, "Sư phụ, Người vừa bảo gì cơ?"

"Xí." Bạch Nhiễm Đông đưa tay búng trán Giang Trừng, "Đại sư huynh con khó ngủ lắm, không có ta trông thì ngủ không được, ta đi vào xem thế nào đây, còn chuyện tu hành của con, nói thật thì người làm sư phụ như ta cũng chả biết phải dạy thế nào, ba đứa đồ đệ trước con ta cũng chỉ áp dụng mô hình chăn thả thôi, bởi vậy, Trừng Trừng à, con cứ tự trông vào chính bản thân đi nhé."

Giang Trừng: "Hả?" Đơ mặt, sư phụ à, Người thẳng toẹt rứa mà được à! Đã có ba đồ đệ lại dám bảo trước giờ mình không dạy, toàn do họ tự học thôi hả! Anh chị lớn chăm ngoan học giỏi chứ con thì không thế đâu!"Ha ha ha ~ xem con hết hồn kìa, sư phụ đùa thôi mờ ~ Tuổi con giờ mới học thì muộn rồi, lại còn phải bắt đầu từ căn bản, phiền phức quá ta lười dạy, bởi mới tìm một người thầy vỡ lòng cho con rồi. Đỉnh Thanh Minh ở Thanh Uyển sơn, nhị sư huynh Tạ Xuân Hoài của ta đang rỗi, huynh ấy đã nhận lời dạy con thay ta một thời gian, bắt đầu từ ngày mai con sang đó học đi. Thôi ta vào canh chừng sư huynh con đây, con tự chơi bời gì đi nhé." Nàng sư phụ quẳng gánh buông tay, lại còn rất ư hùng hồn bi tráng này ưỡn dài lưng, ngâm nga hát khẽ đi mất.

Giang Trừng ngồi đó tự châm cho mình một chén trà, cô đang suy xét xem Thanh Đăng đại sư rốt đã dựa vào cái chuẩn gì mà chọn sư phụ cho mình, hình tượng có vẻ sai sai kỳ kỳ.

Tuy sư phụ trông hơi khó tin cậy, nhưng Giang Trừng vẫn giữ thái độ tích cực tiến thủ, một lần nữa bắt đầu bước trên con đường mưu cầu tri thức nhiều năm sau khi tốt nghiệp đại học.

Sáng sớm hôm sau, Giang Trừng bò dậy luyện một loạt động tác, chính là bộ tư thế kỳ lạ mà cô đã tập trong ba tháng ở chùa Thượng Vân, đã thành thói quen rồi mà mỗi ngày không luyện thì khó chịu.

Xong xuôi thì sửa soạn tươm tất, Giang Trừng cưỡi hạc đi học. Núi non vùng này trải dài, dãy nào dãy nấy cách nhau xa cực, thế nên người mới nhập môn như Giang Trừng, không thể hóa ra một đàn chim rình rang như anh cả, cũng chẳng tài nào cưỡi vật đạp gió như chị ba, đành phải chọn cách cưỡi hạc thôi, đỉnh Bạch Tín của cô có chừng chục con hạc linh trắng to, đều là quà tam sư tỷ Trịnh Dao tặng.

Mới tới vài ngày mà Giang Trừng đã được Trịnh Dao sư tỷ đỡ đần rất nhiều, bây giờ trong lòng cô, danh xưng chị ba bạn-giai-nhà-người-ta đã biến thành thiên-sứ-nhỏ-mỗi-ngày-trăm-việc-tốt rồi.

Vẩn vơ nhẩn nha một hồi, Giang Trừng nhanh chóng đến được đỉnh Thanh Minh. Trên đỉnh Thanh Minh có một cái hồ rất lớn, giữa hồ có một đình bát giác không nhỏ, đó là chỗ cô bắt đầu nghiệp học. Sư phụ không nói chi tiết, còn Giang Trừng lại nghĩ dù gì hôm sau đến nơi là biết, bèn không quấy rầy cả tam sư tỷ, nên đến bây giờ cô vẫn thực sự chưa biết tình hình dạy học ra sao, cũng như giáo viên dạy học - Tạ sư bá của mình là người thế nào.

Hạc linh đáp xuống bãi đất trống, sau khi Giang Trừng bước xuống, nó ngoan ngoãn đi ra góc khác uống nước. Giang Trừng vỗ về con hạc linh dịu ngoan, cất bước lên cầu cửu khúc. Hơi nước mơ màng phủ khắp mặt hồ, Giang Trừng chỉ thoáng thấy một bóng người mảnh khảnh trong đình. Đi đến giữa cầu, chợt nghe vang lên tiếng đàn.

Giang Trừng không muốn quấy rầy người đang đánh đàn trong đình, bèn ngừng bước chân, đứng tựa cầu nghe hết một khúc. Vốn trước lúc đến đây vẫn hơi thấp thỏm, đứng chờ nghe trọn khúc đàn, kỳ lạ là Giang Trừng lại bình tĩnh hẳn.

"Sang đây." Người trong đình nhìn về phía cô, giọng nói trong trẻo ấm áp hệt tiếng đàn.

Giang Trừng nghe lời đi đến, rốt đã thấy rõ được vẻ ngoài của người nọ, áo xanh trâm trúc, quân tử khiêm nhường, một chiếc cầm cổ đặt trước mặt.

"Con là đệ tử mới của Nhiễm Đông sư muội? Con đến sớm quá, những trò khác đều chưa có mặt. À, con mới bắt đầu tu hành, ắt vẫn phải ăn uống, đến sớm thế này đã dùng bữa sáng chưa?"

"Chắc chưa đâu nhỉ, để bụng đói nghe giảng thì không hay, khéo nỗi sư bá có mang một ít món vặt, mau nếm thử xem." Đang nói, vị sư bá có đôi mắt hiền từ này bưng một hộp thức ăn, xếp năm sáu đĩa bánh ngọt trông có vẻ rất ngon ra.

"Những món này sư bá chính tay làm đấy, nguyên liệu gồm mấy loại linh hoa tự trồng, cho các cô nương ăn là đúng nhất rồi."

Những nhân vật vừa nhìn đã biết cô là con gái thì đều không tầm thường. Giang Trừng ngó vẻ gà mái mẹ của vị sư bá này, chợt thấy quen mắt cực. À, đúng rồi, mỗi bận cô đến nhà bà, bà nội luôn tươi cười bưng ra rất nhiều món ăn ngon bảo cô ăn như thế.

Giang Trừng như nhìn thấy hình bóng bà nội qua Tạ sư bá, vì thế lại nuốt ngược câu đã ăn sáng rồi vào, ngồi xuống xơi bánh ngọt."Sao, cũng được chứ ha? Nếm thử loại này, nó ngọt hơn một chút, các cô nương hẳn sẽ thích, ba đứa đám Tiểu Hảo đều thích loại ngọt ấy." Tạ sư bá lèm bèm, như chợt nghĩ đến điều gì, lấy một bầu hồ lô ngọc tròn nhẵn và một chiếc chén ra, "Chỉ xơi bánh thì hơi khô, sư bá còn có mật ong, vừa khéo có thể uống kèm bánh, nếm thử không nào?"

Hỏi thì hỏi thế, nhưng chưa chờ Giang Trừng trả lời, ông đã rót xong, hiền từ đặt chén mật ong trong veo xuống bên tay Giang Trừng.

Giang Trừng tịt ngóm, cô xem Tạ sư bá là bà nội thế này hình như không hay cho lắm? Nhưng -- Ngẩng đầu nhìn gương mặt điển trai của Tạ sư bá, Giang Trừng vẫn có cảm giác điên rồ rằng mình đang ngắm bà nội. Cái xì tai dù cô trả lời có muốn ăn hay không đều sẽ bị nhét cho một đống thức ăn này, rõ ràng là xì tai của bà nội!

Tiếng chân rầm rập vang lên, sau đó là giọng mấy đứa trẻ con hô hào đến gần, "Tạ sư thúc! Tạ sư thúc! Bọn con đến rồi ạ ~"

Ba lolita đáng yêu mặc váy hồng phấn, mặt mũi y đúc nhau vây lại ngó Giang Trừng.

Qua màn giới thiệu của Tạ sư bá, Giang Trừng biết được rằng ba cô bé này là bạn học của mình, lại còn nhập học sớm hơn, là chị em sinh ba, hiện bảy tuổi, tên là Chân Hảo, Chân Mỹ, Chân Lệ.

Đặt được mấy cái tên như này kể cũng giỏi.*

[*Hiện tượng đồng âm, nếu dịch trại ra sẽ là Hay Thật, Xinh Thật, Đẹp Thật, còn nếu gộp ba cái tên lại, bỏ họ sẽ thành Xinh Đẹp Quá, chữ “Hảo” có nhiều nghĩa.]

Ba lolita đáng yêu váy hồng này là đệ tử mới của sư huynh của Tạ sư bá và sư phụ cô, cũng chính là đệ tử của đại sư bá của cô, vì đại sư bá quá bận, đành phải giao việc dạy đệ tử mới cho sư đệ mình. Giang Trừng nghĩ tới vị đại sư bá quẳng gánh giữa đường nọ và vị sư phụ quăng con bỏ chợ kia của mình, cảm thấy hai kẻ ăn hại kia chỉ giỏi dìm sư đệ/sư huynh nhà mình.

Nhưng có vẻ vị Tạ sư bá gánh team này không phật lòng mà còn rất vui, Giang Trừng đoán, hẳn do chức nghiệp của Tạ sư bá là vú-em.

Vì ba lolita là đệ tử của đại sư bá và nhập học sớm hơn cô, nên Giang Trừng không những phải lên lớp cùng ba bé tròn này, mà còn phải gọi mấy đứa là sư tỷ.

Giang Trừng: ==.

"Hảo sư tỷ, Mỹ sư tỷ, Lệ sư tỷ." Giang Trừng khuất phục trước ba đôi mắt to tròn đang long lanh trông đợi.

Ba lolita được tôn làm sư tỷ thì rất vui, Hảo sư tỷ còn thò bàn tay mũm mĩm ra xoa đầu Giang Trừng, khen bằng giọng nức mùi sữa: "Sư muội ngoan lắm, có gì không hiểu cứ hỏi sư tỷ, sư tỷ sẽ dạy muội, ha."

Mỹ sư tỷ thì cắn ngón tay ra chiều xoắn xuýt, lí nhí bảo: "Đại tỷ, không phải sư muội, là sư đệ."

Lệ sư tỷ - cô bé còn lại lập tức to giọng: "Tạ sư thúc bảo là sư muội, những gì Tạ sư thúc nói đều đúng cả!"

Mỹ sư tỷ lại thì thào: "Nhưng ngoài mặt là sư đệ mà."

Lệ sư tỷ nhỏ nhất hùng hổ chống nạnh, "Muội không quan tâm, Tạ sư thúc bảo là sư muội thì phải là sư muội! Tỷ bảo Tạ sư thúc sai, sau này không cho phép tỷ lấy Tạ sư thúc nữa! Tạ sư thúc là của muội và đại tỷ!"

Mỹ sư tỷ vừa nghe thì nước mắt đã dâng lên ầng ậng, lí nhí lau nước mắt: "Tỷ không chịu, tỷ cũng muốn lấy Tạ sư thúc, Tạ sư thúc hu hu ~"

Chị cả Hay kéo tay chị Xinh đang khóc thút thít, cau mày nhìn chị Đẹp, "Không được bắt nạt nhị tỷ của muội."

Chị Đẹp vừa nãy còn hùng hổ lập tức ngoác miệng khóc um lên, "Muội đâu có bắt nạt tỷ ấy! Đại tỷ thiên vị!"

"Ôi thôi các muội đừng khóc nữa!" Chị Hay thấy hai cô em đều khóc cả, muốn dỗ cũng không nổi, vốn định làm gương mà giờ lại chả kềm được, cũng òa khóc. Thế là cả cái đình ngập tràn tiếng khóc, Giang Trừng theo dõi trọn sô, trợn mắt há mồm.

... Trong khoảng thời gian ngắn tẻo teo hồi nãy đã xảy ra chuyện gì vậy?

Ngày đầu tiên đến lớp, cả buổi sáng Giang Trừng đều dành để nhòm Tạ sư bá vú em kiên nhẫn dỗ dành từng chị lolita khóc nhè, còn dỗ rằng chờ mấy đứa lớn, ai lợi hại thì cưới người đó.

Giang Trừng: Như đang học mẫu giáo ấy.

Chương 19: Ra đây đi xx

ĐẠI SƯ BIẾN MẤT.

"Sư phụ, từ xa đã nghe tiếng khóc của ba sư muội, xảy ra chuyện gì thế ạ?" Một giọng nói hơi quen khiến Giang Trừng phải ngẩng cái đầu đang vùi xuống cuốn sách của mình lên.

Một thiếu nữ áo xanh ngọc và một thiếu niên áo lam, một trước một sau bước vào đình. Thiếu nữ nọ cười dịu dàng, ba loli đang vùi mặt khóc trong lòng Tạ sư bá thấy thiếu nữ thì quen hơi nhào tới nắm váy cô ta, nhao nhao gọi Thanh Sương sư tỷ, Thanh Sương sư tỷ.

"Hảo sư muội, Mỹ sư muội và Lệ sư muội, chẳng phải đã nói lớn lên muốn thành đạo lữ của Tạ sư thúc các muội ư? Thế thì không được khóc nhe ~ Bằng không, sư phụ tỷ không thích các muội, không cho các muội làm đạo lữ của mình đâu ~" Thiếu nữ ngồi xổm xuống, ôm cả ba loli rồi chùi cái mũi ửng đỏ vì khóc của từng đứa, giọng ngập tràn thương yêu.

Lần đầu và lần thứ hai gặp mặt quá khác nhau, đến nỗi Giang Trừng phải ngờ rằng mình đã nhận nhầm người, có khi thiếu nữ này là chị em gì đó với cái cô lần trước.

Ngay hôm Giang Trừng mới đến sơn phái Dung Trần, lúc tam sư tỷ Trịnh Dao đưa cô về đỉnh Bạch Tín cũng đã gặp một cô gái trên đường, cô gái đó thái độ chả xanh chín gì, còn chê cô nửa đực nửa cái, Giang Trừng nhớ tam sư tỷ giới thiệu tên cô ta là Hứa Thanh Sương, không lẫn đi đâu được. Vẫn cậu thiếu niên này theo sau.Read more…

Nhưng xem thái độ hôm đối chọi với tam sư tỷ và thái độ hôm nay của cô ta, chậc, khác xa.

"Nên ba sư muội phải ngoan, không được khóc... ha." Hứa Thanh Sương áo xanh dịu dàng dỗ được một nửa, chợt trông thấy Giang Trừng đang ngồi bên bàn đọc sách trong góc, mặt mày biến sắc ngay, biểu cảm cứ như táo bón, âm cuối của lời dỗ dành dịu dàng kia gượng gạo trúc trắc lắm thay.

Ba loli không nhận ra vẻ mặt kỳ lạ của Thanh Sương sư tỷ bọn nó, đứa nào đứa nấy bịt mắt cam đoan.

"Vâng, bọn muội không khóc nữa ~"

"Bọn muội đã lên bảy rồi, còn khóc nhè thì mất mặt lắm."

"Là nhị tỷ bắt đầu trước đấy ạ! Muội nín rồi!"

Giang Trừng đứng dậy bước sang, cười chào: "Thanh Sương sư tỷ?" Ngó bản mặt thối hoắc nhưng lại như dè chừng gì đó, không dám trả treo của Hứa Thanh Sương, nụ cười của Giang Trừng càng chân thành hơn. "Thì ra Thanh Sương sư tỷ là đệ tử của Tạ sư bá, lần trước gặp mặt thất lễ quá rồi."

"Trừng Trừng sư điệt đã gặp Thanh Sương rồi à?" Tạ sư bá lấy làm ngạc nhiên.

Giang Trừng: Trừng Trừng sư điệt là kiểu xưng hô gì rứa...

Thấy vẻ mặt chả đẹp đẽ gì của Hứa Thanh Sương, Tạ sư bá như chợt sáng tỏ điều gì, khẽ cau mày. Nhưng ông không lập tức tra hỏi, chỉ giới thiệu Hứa Thanh Sương và thiếu niên áo lam - cái bóng lặng lẽ sau lưng cô nàng với Giang Trừng: "Đây là hai đệ tử của ta, nhị đồ nhi Hứa Thanh Sương, tiểu đồ nhi Hứa Tố Tề."

Rồi Tạ sư bá lại bảo hai người: "Trừng Trừng sư điệt là đệ tử mới của tiểu sư thúc các con, các con là sư tỷ sư huynh, phải yêu thương sư muội nhiều vào."

"Vâng, sư phụ." Hứa Thanh Sương mặt thối, bất đắc dĩ đáp lại, còn Hứa Tố Tề áo lam dè chừng sắc mặt của Hứa Thanh Sương, thấy cô đã trả lời mới thở phào, ngoan ngoãn dạ vâng.

Giang Trừng không dằng dai, cùng đọc một quyển linh tự với ba chị em loli Xinh Đẹp Quá, Hứa Tố Tề cũng bị Tạ sư bá đuổi sang chỗ họ, bảo cậu dạy linh tự cho cả bốn. Còn Hứa Thanh Sương thối mặt được Tạ sư bá hiền lành gọi sang một góc đàm đạo cuộc đời.

Cái đình cũng chỉ rộng bấy nhiêu thôi, bọn Giang Trừng ngồi chỗ mấy cái bàn bên trái, Tạ sư bá và Hứa Thanh Sương thì ở mé phải, chỉ cần để ý thì sẽ nghe được họ nói gì. Thế là mấy đứa ngồi học bên đây dựng thẳng lỗ tai lên nghe bên kia nói chuyện.

Tạ sư bá thở dài bảo: "Thanh Sương, con lại vô lễ với Dao Dao sư tỷ rồi?"

Hứa Thanh Sương không đáp.

Tạ sư bá bắt đầu càu nhàu: "Ta cũng đã nghe chút chuyện về huynh trưởng và Dao Dao sư tỷ của con, ngoài hai đương sự ra, người ngoài chúng ta sao rõ được sự thật thế nào, huynh trưởng đã không để bụng, tội gì con cứ phải giữ rịt không buông? Con khó chịu, thấy con như vậy, huynh trưởng và Dao Dao sư tỷ của con cũng chẳng vui vẻ gì. Ta nhớ hồi bé, con thích Dao Dao sư tỷ nhất, giờ thành thế này, thực khiến những người quan tâm đến các con như bọn ta lo lắng."

Hứa Thanh Sương không kìm được buột miệng: "Dù có ra sao, cô ta cũng không nên tổn thương ca ca con!"

Tạ sư bá đặt tay lên trán cô, "Chuyện tình cảm, nếu có một người tổn thương thì người còn lại cũng chẳng thể nào vô sự, như ta đã nói, chúng ta rốt vẫn chỉ là người ngoài cuộc, sao định luận nổi chuyện họ chứ? Thanh Sương còn bé, hôm nào đấy gặp người trong lòng sẽ hiểu thôi."
"Nhưng con..."

"Thanh Sương ngoan nào, đừng để huynh trưởng con lo nghĩ, tháng này lại có thư gửi từ Thương Nguyên đến, nó vô cùng lo lắng cho con, nếu Thanh Sương vẫn không nghe lời, răn mãi không sửa, lúc hồi âm huynh trưởng con, ta sẽ kể chuyện con lại lục đục với Dao Dao sư tỷ đấy."

"Đừng mà sư phụ! Sức khỏe của ca ca vốn đã không tốt, đừng để huynh ấy lại nhọc nhằn vì con!"

"Biết thế thì con cũng tự kiểm điểm lại mình đi thôi. Thanh Sương, đồ nhi ngoan, nào, giơ tay hứa với sư phụ, lần sau gặp Dao Dao sư tỷ sẽ không gây sự nữa, sẽ lễ phép hơn, và sẽ xin lỗi vì trước đó mình đã thất lễ."

Hứa Thanh Sương cứ như con mèo bị điểm trúng tử huyệt, dùng dằng giơ một tay lên, lí nhí hứa rồi hờn dỗi: "Sư phụ, con không còn là trẻ nít nữa."

"Con mới bao lớn chứ, không phải trẻ nít thì là gì, với sư phụ thì đứa nào cũng đều là trẻ nít cả, dù có tu đến Kim Đan Nguyên Anh hay thậm chí đại thành Độ Kiếp, cũng vẫn chỉ là trẻ nít. Mà đã bảo mình không còn là trẻ nít, thế tại sao lại giở thói trẻ nít ra. Thôi, lát nữa đi đưa quà xin lỗi Dao Dao sư tỷ, phải chân thành, tự mình làm mẻ bánh, loại lần trước sư phụ dạy con ấy, khá lắm. Làm nhiều một chút cho cả Trừng Trừng sư muội nữa, con là sư tỷ mà không tặng một món quà gặp mặt nào thì không hay."

"Con biết rồi sư phụ." Hứa Thanh Sương ảo não.

"Kể ra thì Thanh Sương cũng đã luyện đến Dung Hợp trung kỳ rồi phải không? Khá lắm, không lười biếng, sư phụ sẽ thưởng, con muốn gì nào?" Tạ sư bá cười ha hả vẫy tay với mấy đứa dỏng tai thật cao bên kia, cũng bảo Hứa Tố Tề: "Tố Tề cũng thế, muốn quà gì, chỉ cần sư phụ có là được."

Xem ra đây không phải là lần đầu Hứa Tố Tề và Hứa Thanh Sương được sư phụ tặng quà, ngay cả Hứa Tố Tề im lặng nãy giờ cũng phải bất đắc dĩ thưa: "Sư phụ, bọn con thật chẳng còn là trẻ nít nữa."

Tạ sư bá: "Rồi rồi rồi, Tố Tề và Thanh Sương đều không còn là trẻ nít nữa, vậy các con thích quà gì nào ~"

Ba chị bé giả vờ học chữ bên kia không kìm được tiếng cười khúc khích rồi lại vội vàng bụm miệng, gắng ra vẻ nghiêm túc. Giang Trừng thì chẳng nín nhịn làm gì, cứ hễ muốn là cô cười thôi, Hứa Thanh Sương nghe tiếng, ngoái đầu lườm một cái.

Thực ra Giang Trừng khá ngưỡng mộ cô ta, trong trí nhớ của cô, người duy nhất sẽ nói chuyện với cô như thế chỉ có mẹ mình, tiếc rằng bà mất quá sớm. Nhìn sư phụ người ta như vú em rồi xem lại sư phụ mình, Giang Trừng xác định, đại sư đang dìm cô.

Hiện Giang Trừng đang học hai môn ở đây, một là kiến thức căn bản về cõi tu chân, giáo viên: Tạ sư bá. Tạ sư bá dịu dàng này là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, cao thâm hơn sư phụ Bạch Nhiễm Đông của cô, dạy mớ kiến thức căn bản hơn cả căn bản này mà chẳng có vẻ gì là phiền hà, các loại sự tích điển cố hễ muốn là tuôn, bài giảng sinh động thú vị, không khiến học trò cảm thấy khô khan nhàm chán, dù có là trẻ con hiếu động cũng vẫn vui vẻ nghe giảng.

Nhìn Tạ sư bá gọi chị bé loli đứng dậy trả lời một câu hỏi cực dễ, sau đó vui vẻ khen cô bé, Giang Trừng càng có cảm giác như mình đang học mẫu giáo.

Ngoài kiến thức căn bản còn môn rèn chữ, chữ phải rèn ở đây không phải là chữ bình thường, mà là một loại sách linh tự, tổng cộng có một ngàn linh tám chữ, chế bùa luyện khí luyện đan hay tu luyện gì cũng phải xài loại linh tự này.Tuy là món vô cùng căn bản, nhưng những người tu luyện nhuần nhuyễn chỉ cần dùng tay lăng không viết chữ là đã có thể thành chiêu cực mạnh, đây là sách linh tự căn bản nhất, người mới nhập môn đều phải học. Ba chị bé đã học xong, mỗi ngày đều phải ôn lại, còn Giang Trừng, dù gì cũng đã là người lớn, lại còn khá sáng dạ nên chả khó khăn gì mấy, nhưng học linh tự không như học chữ bình thường, bắt buộc phải nhớ như in, nhớ đến mức quen thuộc, đặt bút không chút chần chừ, chỉ có vậy thì chữ mới lóe sáng, chữ lóe sáng mới gọi là biết là thuộc.

Giang Trừng chăm chỉ học chữ, chữ nào không biết sẽ hỏi Tạ sư bá hoặc bọn Hứa Thanh Sương, Hứa Tố Tề, hai người này đã là tu sĩ Dung Hợp kỳ, ghê gớm hơn Giang Trừng chưa lên cả Trúc Cơ nhiều. Ngay cả ba chị bé loli mới lên Trúc Cơ cũng được dịp chỉ bảo Giang Trừng vài chữ.

Ba sư tỷ loli tranh nhau dạy tiểu sư muội mới tới, quên cả học chữ phần mình, chỉ lo xoắn xuýt quanh Giang Trừng, chị một câu em một câu giảng giải cho cô, mách cô phải viết thế nào mới ổn. Tạ sư bá đứng ngay sau lưng cả bọn, chốc thì chỉnh lại chỗ sai, chốc lại hướng dẫn hai đệ tử nhà mình tu luyện những thứ cao thâm hơn.

Ba thầy trò họ áp dụng cách thức một hỏi một đáp, Giang Trừng nghe chừng hai câu hỏi đã nhận ra mình hoàn toàn chả hiểu gì, đành tiếp tục vùi đầu nghiền sách linh tự căn bản nhất dưới sự giúp đỡ của ba chị bé.

Giang Trừng một ngày thuộc năm mươi linh tự, được Tạ sư bá khen một hồi, tặng cả một đóa dâm bụt -- chính tay Tạ sư bá trồng. Ba chị bé loli cũng có phần, khấp khởi cài lên tóc. Xong việc còn đòi giắt bông bụp vào tai Giang Trừng, Giang Trừng cân nhắc độ "dễ nhìn" của gương mặt giai đẹp và bông bụp cặp bên tai, đảo mắt ngó lơ ba loli.

Nhưng Hứa Thanh Sương lại thúc cho một đòn, cô ta trợ sức ba loli, dữ tợn hung tàn cắm đóa dâm bụt thắm tươi lên đầu Giang Trừng, còn thắt một cái nút to, tháo không được.

Tạ sư bá cười cười ngắm đồ đệ và sư điệt nhốn nháo, chẳng định ngăn cản. Thực ra, thế hệ nào cũng sẽ gom các đệ tử hòm hòm tuổi nhau của sư huynh muội lại dạy chung, có thế thì sau này bọn nhỏ mới đoàn kết hơn. Đương nhiên, lý do quan trọng nhất chính là thế hệ nào cũng sẽ có kẻ lười dạy đệ tử và người ưa nhọc công làm vú em.

Giang Trừng học mẫu giáo ở sơn phái Dung Trần, còn Thanh Đăng đại sư ở chùa Thượng Vân thì chẳng được nhàn nhã như cô. Trước đó phải mất hơn nửa tháng mới đưa Giang Trừng đến nơi, một mình anh thì chả cần tới nửa tuần trà đã về đến chùa Thượng Vân.

Đến nơi, Thanh Đăng đại sư không làm tăng quét dọn dưới gốc hạnh cổ nữa mà một mình vòng ra sau núi.

Sau núi chùa Thượng Vân là một nơi nguy hiểm chẳng kém tứ đại hung địa - đầm Quỷ Trảo, rừng Mê Vụ, thung lũng U U và đất Táng. Mới đầu xây chùa Thượng Vân ở đây cũng là để trấn mảnh đất đại hung này -- khe nứt Ma Khí. Bên trong khe thường có các loại ma vật âm sát sinh sôi tự nhiên, cũng có ma vật ở thế giới bên ngoài xông vào hòng xâm nhập nhân gian, toàn bộ đều bị phật khí cuồn cuộn phong ấn sau núi.

Nơi đây tịnh không bóng cỏ, môi trường sống cực xấu, người phàm đến đây sẽ bị khí ma sát dạng sương mù xói mòn thành xương trắng chỉ trong một hơi thở, dù có là tu sĩ bình thường cũng sẽ chẳng trở tay kịp, bị ma sát hấp thụ chỉ còn xác rỗng sau vài hơi thở.

Thanh Đăng đại sư đến sau núi, trụ trì Thù Ấn đã chờ sẵn ở đấy cùng thú cưng mèo đen chễm chệ trên đầu, bên tay bày bộ kỷ trà gã vớ bừa theo, đang thong thả nhẩn nha phẩm trà.

"Sư thúc đến hậu sơn, nghĩa là y lại sắp ra rồi nhỉ. Tuy không phải lần đầu tiên, nhưng gần đây ma khí ở khe nứt hậu sơn sôi trào cực lực, sư thúc phải cẩn thận hơn nhé." Thù Ấn híp mắt bảo.

Với ánh mắt từ bi và vẻ mặt bình thản, Thanh Đăng đại sư gật đầu với gã, sau đó, tấm áo tăng trắng muốt chậm rãi bước vào khe nứt đỏ thẫm. Ánh vàng lóe lên, sắc đỏ sậm nuốt chửng áo trắng.

Thế giới trong khe nứt là một đồng hoang đất đỏ, không khí đỏ nhạt mơ màng, bầu trời lập lòe sáng, chốc chốc lại dậy tiếng rít tiếng hí hoang mang lòng người. Thanh Đăng đại sư như một ngọn đèn, phật quang màu vàng trên người cực kỳ bắt mắt, những bóng đen vây quanh anh hễ chạm vào phật quang sẽ gào thét rồi biến thành bụi đỏ. Nhưng dù biết là nguy hiểm, những con quỷ cắc ké xem ăn uống cắn nuốt là bản năng ấy vẫn không từ bỏ, quanh quẩn gần bên, lom lom nhìn Thanh Đăng đại sư.

Thanh Đăng đại sư như không trông thấy chúng, sải chân không nhanh không chậm, vững bước đến ngồi trước một tảng đá to đã bị xói mòn.

Lặng lẽ ngồi được một lúc, anh lại dứt khoát phủi bụi trên tảng đá rồi nằm dài xuống nhắm mắt, như định ngủ.

Trước đó, rất nhiều bóng đen la đà trong không khí vì phật quang nồng hậu trên người anh mà không dám đến gần, nhưng dần dần, chúng lại phát hiện phật quang lấp lánh kia yếu đi, thậm chí sau rốt còn biến mất.

Sau khi người nằm trên tảng đá to mất phật quang hộ thể thì nom vừa vô hại vừa ngon lành, với các tiểu quỷ dập dềnh này, đây là thời cơ tốt nhất để ăn thịt anh. Vì thế bóng đen ùn ùn thét gào bao vây lấy Thanh Đăng đại sư, sốt ruột chia chác máu thịt anh.

Thanh Đăng đại sư nằm đấy chợt mở bừng mắt, đôi mắt vốn thanh tịnh kín đáo lại đỏ như máu, mi mày từ bi chất chứa ý nhị khó tỏ bằng lời. Thanh Đăng đại sư bây giờ, tuy mặt mũi vẫn hệt Thanh Đăng đại sư ban nãy, nhưng ai nấy nhìn thấy cũng sẽ tưởng là hai người khác nhau. Một thanh khiết tự chủ, như gió mát trăng sáng; một dầy đặc hỗn mang, như đầm lầy ăn thịt người.

Những ngón tay thon dài tóm lấy một tiểu ma đang hoảng hốt giãy dụa, môi đỏ mấp máy, nuốt non nửa tiểu ma vào bụng.

"Dở quá, mấy thứ trong này vẫn cứ dở như vậy."

Y vừa dứt lời, cơ thể của tiểu ma hóa thành bột vụn. Bàn tay biếng nhác buông bên người, chộp bừa bóp nát một con tiểu ma, chuỗi Bồ Đề Tử trên tay phủ một lớp bụi, ảm đạm.

Chương 20: Một người khác

Thời khắc này Thanh Đăng đại sư biến thành một người hoàn toàn khác, gương mặt từ bi với nụ cười nhẹ vốn có trở nên đầy tà khí bởi đôi mắt híp khẽ, y biếng nhác ngồi đấy, thi thoảng lại túm lấy rồi nghiền nát những tiểu ma đen ngòm đang rít gào chung quanh, có vẻ rất hăm hở.

Trông như một người đàn ông khép hờ mắt ngơi nghỉ, nhưng thực ra y đang rà soát trí nhớ của Thanh Đăng.

Vẫn mang tên Thanh Đăng, cũng tồn tại trong cơ thể này nhưng lại có suy nghĩ và nhận thức riêng, thế nên không thể xem y là một Thanh Đăng hoàn chỉnh, thậm chí nếu bàn về tính cách, có thể nói rằng y là một người hoàn toàn khác với Thanh Đăng.

Chỉ có thể xem y là tổ hợp một nhân cách khác của Thanh Đăng —– nhân cách này đến từ mảng tối trong tâm hồn anh, là phần cực ác.

Y xuất hiện từ rất nhiều năm trước, lúc Thanh Đăng dùng cơ thể mình độ hóa quá nhiều u ma. Khi ấy Thanh Đăng vẫn chỉ là một thiếu niên, độ hóa bao nhiêu u ma như thế nghe có vẻ rất oách, nhưng anh hãy còn rất trẻ, chẳng tài nào chịu nổi sự cám dỗ của chúng, hình thành tâm ma, thế là y xuất hiện.

Là nhân cách đại diện cho phần tà ác, thế nên cứ hễ xuất hiện là y sẽ làm một số việc không tốt cho lắm. Khỏi nghĩ cũng biết, Thanh Đăng ắt chẳng để mặc y, dù cả hai vốn là một. Vì lẽ đó mà mỗi lần xuất hiện, y đều sẽ thấy mình đang ở đây, ác địa ngăn tách vô vàn u ma ô trọc.

Bên ngoài có phong ấn do Thanh Đăng giăng, y không thoát nổi, trước khi trở về lại là Thanh Đăng thì chỉ có thể ở đây. Y đã thử rất nhiều lần, lần nào cũng thất bại, nếu muốn ra ngoài thì chỉ còn cách đợi Thanh Đăng kia thức tỉnh, tự phá phong ấn đi ra. Y bị Thanh Đăng nhốt ở đây nhiều lần rồi, mỗi khi Thanh Đăng cảm nhận được y sắp tỉnh sẽ đến đây đón lỏng, y không còn nhớ nổi số lần mình tỉnh dậy ở chốn này nữa.

Nơi này chả thay đổi gì sau bao nhiêu năm, khô cằn buồn tẻ lại xấu xí, ngoài ma ra thì còn mùi thum thủm vật vờ trong không khí, thực lòng mà nói, cứ bị nhốt mãi ở chỗ chán òm này, chả được làm chuyện gì thu thú, chả được ăn món gì ngon ngon, y sắp chẳng thèm thức tỉnh nữa rồi. Cũng như Thanh Đăng không muốn cho y xuất hiện, nhưng bó tay thôi, họ đều rõ rằng đến một thời điểm nào đó, y sẽ phải thức tỉnh, chẳng cách nào khống chế hay ngăn cản.

Lúc y tỉnh giấc, việc duy nhất có thể làm để giết thời gian chính là rà soát ký ức của Thanh Đăng. Lúc ngủ say trong cơ thể Thanh Đăng, y không thể biết được Thanh Đăng đã gặp những chuyện gì, chỉ đến khi tỉnh dậy, cơ thể này là của mình, y mới có thể xem ký ức của Thanh Đăng như thưởng thức một màn kịch, rồi xoi mói bình luận một phen.

Thanh Đăng là một người chẳng thú vị gì cho cam, phần lớn những chuyện anh ta gặp phải cũng chán òm, y xem mãi cũng nhàm, xem rồi lại thấy thôi đánh một giấc còn thú vị hơn, nếu tỉnh lại vẫn cứ đang ở đây thì xem tiếp, chán chường giết thời gian.

Gã hòa thượng Thanh Đăng này sống mà dạ trong như nước, thấu tỏ hồng trần, chẳng dính khói lửa nhân gian, cứ như tức khắc sẽ phi thăng thành phật, từ trước đã thế, bao nhiêu năm nay vẫn vậy. Người ta kháo nhau nước chảy đá mòn, nhưng Thanh Đăng chính là một viên sỏi đục không thành lỗ. Y nhìn bản mặt phổ độ chúng sinh của Thanh Đăng trong ký ức, vô thức ngáp dài.

Nhưng lần này có vẻ không quá giống dạo trước, vì y ngạc nhiên phát hiện một chuyện chưa từng xảy ra trong ký ức Thanh Đăng, kể từ khi y tồn tại.

Gã lừa trọc Thanh Đăng có trái tim cứng như kim cương này, thế mà lại phá giới rồi.

Tuy chỉ là bị ép.

Chuyện này kể cũng khéo, Thanh Đăng nhận được một phong thư cầu cứu, một gia tộc tu chân xa xôi ở đất bắc suýt đã bị diệt bởi một tu sĩ Phân Thần kỳ sa vào ma đạo, gia tộc ấy cũng có đôi phần gọi là dây mơ rễ má với Thù Vọng – đồ đệ duy nhất của Thanh Đăng, cộng thêm việc tháp Trấn Ma dạo gần đó không có “khách mới”, Thanh Đăng cảm thấy cần phải bổ sung thêm, bèn lên đường.

Nhưng cứ cách một khoảng thời gian, lúc khí tà sát trong cơ thể phát tác là anh ta lại không thể sử dụng linh lực, tu sĩ Phân Thần kỳ kia cũng khá lỳ đòn, cứ bám rịt lấy Thanh Đăng, chẳng những dằng dai đến thời điểm tà sát phát tác mà còn khiến anh bị thương không nhẹ, không thể về chùa Thượng Vân ngâm suối Vô Cấu kịp, giữa đường đã mất hết pháp lực.

Tình huống ấy nếu xảy ra vào ngày thường thì cũng chả có gì đáng nói, Thanh Đăng vẫn luôn rất khiêm tốn, đạo sĩ qua đường mười người hết chín rưỡi không biết anh là Thanh Đăng đại sư nổi danh khắp cõi tu chân.

Nhưng thói đời thường oái oăm thế đấy, Hoàng Thiên đạo nhân – một kẻ thù đã từng xích mích với Thanh Đăng đại sư tìm đến, chọn đúng thời cơ tính chơi một cú nhục mặt anh.

Thanh Đăng đã bắt biết bao yêu quỷ xà thần, bọn bị nhốt trong cái tháp tháp Trấn Ma đó đều là tác phẩm của anh, bởi thế, số người anh đắc tội phải cũng chả ít. Nhưng số kẻ có gan đến báo thù anh lại hơi hiếm, và bấy nhiêu năm nay cũng chả một mống nào báo thù thành công, khéo thay ngay lúc này lại đụng phải một tên.

Theo y, lão Hoàng Thiên đạo nhân này cũng ngu quá đi thôi, đã có xích mích với Thanh Đăng, lại gặp dịp ngàn năm có một này thì cứ ra tay giết phứt anh ta đi cho xong, đỡ đêm dài lắm mộng, để lại hậu họa.

Nhưng không, Hoàng Thiên đạo nhân lại cứ muốn tìm cách sỉ nhục Thanh Đăng đặng thỏa mãn cái sự biến thái của mình trước cơ. Chả biết đi đâu moi được một con ma lem xấu quắc, thuốc cả cô ta và Thanh Đăng, định khiến Thanh Đăng đại sư – Thượng Vân phật tử nổi danh khắp cõi tu chân phải phá giới, rồi trong lúc anh ta đau khổ tột cùng mới giết.Tiếc nỗi Hoàng Thiên đạo nhân đút thuốc quá liều, cô xấu kia không chống nổi lăn ra chết. Nhưng sau đó, cô xấu vốn đã chết rồi lại tỉnh dậy, còn làm theo ý của Hoàng Thiên đạo nhân, cưỡng bức Thanh Đăng.

Dẫu có là y cũng phải sững sờ bởi hành động này, vẻ mặt biếng nhác chợt thành thảng thốt, đôi mắt khép hờ trợn to, phải mất một lúc mới nằm trở xuống.

Đối diện với gương mặt lem luốc và cơ thể bấy nhầy của cô xấu kia, muốn chống cự để giữ lại nguyên dương không thể mất nhưng lực bất tòng tâm mà Thanh Đăng lại bình tĩnh như không.

Lúc đầu, y hả hê khi Thanh Đăng gặp phải tình huống này, tỉnh ra rồi mới biết ấy cũng là mình, lập tức lại thấy tâm tình phức tạp, hơi khó chịu.

Thanh Đăng không như người bình thường, đến cả một nhân cách sinh ra bởi ác niệm như y còn dám tự nhận mình hiểu buồn vui mừng giận hơn cả Thanh Đăng. Với một hòa thượng giữ thanh quy giới luật mà nói, phá giới là một chuyện rất nghiêm trọng, nhưng hành vi của Thanh Đăng lại khiến mọi thứ trở nên nhẹ tênh, bị cô xấu đè lên, không thể phản kháng vì thuốc, nhưng từ đầu đến cuối anh chẳng tỏ vẻ gì đặc biệt, chẳng giống đang làm chuyện ấy tý nào.

Hòa quyện với Thanh Đăng rồi bậy bạ thế nào lại dẫn được khí tà sát trong cơ thể Thanh Đăng sang người mình, cô xấu kia cũng chả phải người bình thường. Nếu là người thường, chưa làm đến cuối đã chết vì cơ thể nổ tung bởi khí tà sát rồi.

Sau đó, Thanh Đăng dắt cô xấu… à gọi là cô đẹp giai thì đúng hơn, cùng về chùa Thượng Vân, dọc đường khá khoan nhượng cô ta, còn để cô ta ở lại Thượng Vân ba tháng, đề thăng tư chất, tẩy rửa linh căn và gửi gắm cô đến nơi chốn tốt.

Nếu không dễ dàng hiểu thấu suy nghĩ của Thanh Đăng, chỉ e y cũng sẽ cho rằng Thanh Đăng hòa thượng tự dưng mở mang đầu óc, hiểu thế nào là yêu đương rồi. Nhưng trên thực tế, Thanh Đăng chỉ nghĩ rằng ‘Chuyện này mình làm được, và đã muốn làm thì cứ làm đại thôi’, đơn giản thế đó, chẳng lý do gì.

Hòa thượng này trước giờ là thế, hễ tự dưng muốn là làm, người ngoài chỉ thấy anh ta thâm sâu khó hiểu, thực ra nhiều lúc anh ta chẳng suy nghĩ gì ráo, kẻ nào cứ đoán tới đoán lui mới là tự làm khó mình.

Rốt cuộc cũng đã tìm được thú vui, y cong môi cười cười, thực ra cảm giác khi làm chuyện ấy không tệ chút nào, trước đây sao y không biết đường mà thử nhỉ, tiếc ghê. Thôi thì đợi cơ hội lần sau, y có thể tìm cô xấu kia thử thêm vài cú, dù gì Thanh Đăng hòa thượng cũng đã mất thân đồng tử, chắc hem để ý chuyện mình ấy thêm mấy lần đâu.

Y ác ý suy nghĩ, tốt nhất là Thanh Đăng hòa thượng đừng để y có cơ hội rời khỏi đây, bằng không, y sẽ “báo đáp” thật hậu vì đã tận tâm nhốt mình lâu như vậy.
À, y rất muốn ngắm cảnh Thanh Đăng hòa thượng dây dưa với người khác, không thoát thân nổi, thật đấy.

•••••

“Ách xì.” Giang Trừng hắt hơi, không kìm nổi đưa tay xoa mũi, nhận được ánh mắt quan tâm lo lắng của Tạ sư bá bên cạnh.

“Trừng Trừng sư điệt sao thế? Bị cảm rồi à? Ta đã bảo con mới bây lớn thôi, tần tảo thế này làm gì, dù có chăm chỉ cũng phải có mức độ, tối về phải nghỉ ngơi thật tốt, đừng cứ mãi chấp nhất chuyện mau chóng đề thăng tu vi, cái đó không gấp được, đừng lúc nào cũng nghĩ rằng mình bây giờ mới bắt đầu tu luyện thì chậm hơn các sư huynh sư tỷ khác, nếu muốn tu đạo trường sinh thì không thể nóng vội được đâu…”

“Vâng vâng vâng, con biết rồi Tạ sư bá ơi, con sẽ ngủ sớm dậy sớm luyện tập thêm, người an tâm.” Giang Trừng đổi giọng, chỉ về một hướng, “Tạ sư bá người xem, Thanh Sương sư tỷ lại đang bắt nạt Tố Tề sư huynh rồi!”

“Hả?” Tạ sư bá ngoái đầu, khéo thay lại thấy Hứa Thanh Sương vừa nhấc tay ra khỏi đầu sư đệ, ông tạm bỏ qua Giang Trừng, bước tới rầy đồ đệ nhà mình.

Giang Trừng bị Hứa Thanh Sương lườm lén vài phát cũng chẳng để bụng, còn cười trả cô ta một điệu cực kỳ đáng ghét, Hứa Thanh Sương nguýt muốn lòi mắt luôn. Cái đạo dẫn họa về đông ấy à, Giang Trừng am hiểu lắm.

Giang Trừng thực sự chả thể chịu nổi xì tai vú em và cái tật càu nhàu của Tạ sư bá, thôi thì sư phụ ai người đó tự giải quyết. Giang Trừng khoái trá suy nghĩ, tay lưu loát viết vài linh tự, sau nét cuối cùng thì chữ lóe sáng, cho thấy mấy con chữ này là hoàn hảo.

Giang Trừng ngắm chúng với vẻ hài lòng, nhấc bút chuẩn bị viết tờ tiếp theo.

Bấy giờ một bóng người bước qua cầu, là tam sư tỷ Trịnh Dao của Giang Trừng. Tay nâng ấm sứ trắng be bé để trước người, tay chắp sau lưng, thong dong lướt đến. Hôm nay chị ấy vẫn toát lên khí chất thanh quý ưu thương, giữa hàng mày là điệu buồn man mác, ánh mắt lại sáng trong tỏ tường. Vừa mâu thuẫn vừa thu hút.

Vừa trông thấy chị, Hứa Thanh Sương vốn đang cười mỉm đã hừ khẽ một tiếng xoay phắt đầu đi, nể sư phụ đang ở đây mới không tỏ thái độ với Trịnh Dao.

Chào Tạ sư bá xong, Trịnh Dao đặt ấm sứ trắng be bé lên bàn của Hứa Thanh Sương nhưng không nhiều lời, xoay sang đánh tiếng với Hứa Tố Tề, sau đó đón lấy ba lolita nhào vào lòng mình.

Ba chị bé vừa đòi gả cho Tạ sư thúc kia lập tức kéo tay áo Trịnh Dao làm nũng, hỏi tại sao lâu lắm rồi không đến thăm bọn nó, chị Đẹp hiếu động nhất còn thét đòi gả đến đỉnh Bạch Nhẫn của Trịnh Dao, ai nấy nghe mà dở khóc dở cười.

Nhốn nháo một hồi, Trịnh Dao gọi Giang Trừng: “Tiểu sư muội thu dọn đồ đạc đi, sư phụ bảo ta đón muội về điện Hàn Sơn.”

“Hả? Sao vậy ạ?” Giang Trừng thắc mắc, nhanh tay gom đồ.

“Đại sư huynh đã về được mấy ngày, sư phụ bảo sư đồ chúng ta nên tổ chức một bữa tiệc nhỏ, hoan nghênh muội gia nhập dãy Bạch Linh.”

Giang Trừng láng máng nhớ lại trước đó đã nghe tam sư tỷ nhắc qua, nhưng —– “Nhị sư tỷ vẫn đang bế quan luyện đơn mà? Mình không chờ chị ấy ạ?”

Trịnh Dao lắc đầu, “Chả biết khi nào nhị sư tỷ mới xuất quan, cứ mặc tỷ ấy, chờ tỷ ấy xuất quan, chúng ta lại tụ tập lần nữa là được.”

Giang Trừng cúp học một cách quang minh chính đại, nhưng cô hoàn toàn không ngờ rằng “buổi tiệc nhỏ của các tu sĩ” lại là thế này. Đã bảo xa hoa lộng lẫy rình rang cao cấp lắm cơ mà?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau